Tình ta thôi chết kể từ đây.Dây tơ đã đứt,cõi lòng đã tan.
Người ta giàu nên em theo gót.Còn tôi nghèo thì biết trách ai đây.
Trách trời sao quá trêu ngươi.Sanh ra ngay kiếp sàu giang khinh thường,
Tình nghèo không chút tơ vươn.Thôi em đi nhé mình tôi đoạn trường