![]() |
| |||||||
| Đăng Ký | Quên mật khẩu | Hỏi/Ðáp | Thành Viên | Lịch | Tìm Kiếm | Bài Trong Ngày | Ðánh Dấu Ðã Ðọc |
|   |
![]() |
| | Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
| | #1 (permalink) |
| Búa Đá ![]() Tham gia: Feb 2007
Bài: 56
Điểm: 76/17 bài viết
| Tiên Dung - Chử Đồng Tử thời hiện đại 1. Chuyện rằng công chúa Tiên Dung Vốn là con gái vua Hùng thứ ba Thương thay nàng xấu như ma Dù đi mỹ viện, spa hàng ngày Nghĩ con mình xấu thế này Nguy cơ là phải sống chay suốt đời Chưa kể cái thói ăn chơi Vụng về, đanh đá, lắm lời, điêu toa Suốt ngày nhậu nhẹt la cà Nói thì cũng xấu hổ ra ích gì? Tiên Dung càng lớn càng lì Cha dạy cũng chỉ cười khì không nghe Hùng Vương nẫu ruột, ủ ê Bao giờ nó tỉnh cơn mê hở giời? Khi công chúa tuổi ba mươi Sốt ruột vua mới cho người rêu rao Đứa nào làm rể của tao Ba cái resort năm sao có liền Kèm theo là một đống tiền Tha hồ du hí khắp miền Đông Tây Tiên Dung xót ruột cãi ngay: “Việc gì phải thế? Ô hay, buồn cười! Cho dù đây ế mười mươi Đem đi đấu giá xứ người vẫn ngon Một tên bên nước Đài Loan Suốt ngày chat chít với con cha à Mới hồi chiều chứ đâu xa Hắn khen con đẹp mặn mà mới kinh Cũng do con gởi tấm hình Có photoshop nên xinh hơn nhiều Nhưng mà con chẳng thèm yêu Thà rằng ở vậy sớm chiều đi chơi Cuộc đời mấy chục năm thôi Hôn nhân có phải phí đời đi không? Con đây chẳng vội lấy chồng Hay ho gì lũ đàn ông tầm thường! Con tuy nhan sắc khiêm nhường Nhưng gì cũng biết tỏ tường nghe cha.” 2. Bên làng Chử Xá không xa Có cha con nọ cảnh nhà khó khăn Xưa kia giàu có đủ ăn Kẻ hầu người hạ tiếng tăm khắp vùng Cha con nổi máu yêng hùng Đem tiền đánh bạc tận vùng Ma Cao Số đời xui xẻo làm sao Tiền bạc cứ thế ào ào ra đi Cuối cùng của chẳng còn chi Chỉ còn chiếc khố “đờ mi” tạm dùng Ôi chao khổ sở vô cùng Hai người một chiếc xài chung xoay vòng Thế rồi vào một ngày đông Người cha bị nổi tăng xông qua đời Nhìn con lệ lã chã rơi: “Khố này con giữ che người nha con” Thấy chiếc khố chẳng ra hồn Chử vờ hiếu thảo đem chôn theo người Thế rồi hí hửng tươi cười Ra biển đánh cá trêu ngươi dân làng 3. Mùa hè thấm thoắt vừa sang Có đoàn gái đẹp ghé ngang chốn này Thì ra nước Việt đăng cai Hoa hậu hoàn vũ của ngài Donald (Donald Trump) Tiên Dung tính kế chơi gian Xin cha cho mấy chục ngàn lót tay Dụ ban tổ chức say say Thế là phóng bút ghi ngay tên vào Hôm thi hoa hậu thể thao Nàng phóng xe máy vượt rào rất kinh Giám khảo giật thót cả mình Nó xấu mà giỏi, chớ khinh con này Định đem vương miện trao ngay Nhưng rồi nghĩ lại: mới ngày đầu thôi Mười đêm đánh bạc ăn chơi Giám khảo cũng rõ con người Tiên Dung Ôi chao nhi nữ anh hùng Anh tài xứ khác coi không ra gì Lại thêm thi họa cầm kỳ Tài năng giải lớn tiếc gì không cho Tiên Dung giả bộ ngây thơ Thôi nào giám khảo cứ chờ màn sau Cười thầm cái lũ lau chau Đẹp người mà dốt rớt mau cho rồi Dân tình nô nức tới coi Vua Hùng cũng sướng: đến thời con ta Tiên Dung vòi vĩnh hoàng gia Nếu giành vương miện thì cha về vườn Đây không cam phận công nương Nữ hoàng mới xứng tấm gương siêu phàm Trời không dung túng lòng tham Đến hôm thi cuối mới làm nàng thua Xui sao hôm ấy trời mưa Tiên Dung xây xẩm vì chưa ăn gì Bèn sai con bé nữ tì Đun nước làm một gói mì giữ eo Con nữ tì mới nói leo Dạo này công chúa nhẳng nheo thân hình Tiên Dung nghe vậy thất kinh Mua que về thử thấy mình có thai Nghĩ hoài chẳng biết con ai Thế là nước mắt ngắn dài thở than Ở đây xa cách mây ngàn Làm sao kiếm được một chàng cưới ngay? Xảy ra cơ sự thế này Sao giành vương miện nữa đây hở trời? Miệng vừa than thở mấy lời Giám khảo xuất hiện huýt còi đuổi đi Ôi thôi danh tiếng còn chi Tưởng kiếm chút giải phòng khi hết tiền Bây giờ thiên hạ xỏ xiên Nó thấy ta giỏi, nó phiền nó chơi Thôi thì sự cũng đã rồi Ta bày keo khác để coi thế nào 4. Rời xa phố xá ồn ào Tiên Dung lặng lẽ đi vào làng quê Trúng hôm biển động thuyền về Xung quanh bãi vắng não nề cô liêu Bấy giờ trời đã quá chiều Công chúa thấy vắng đánh liều tắm tiên Bên trời trăng mới vừa lên Mờ mờ ảo ảo trong đêm dịu dàng Tiên Dung đương lúc mơ màng Nước vừa xối xuống lộ chàng thanh niên Ôi trời chàng đẹp như tiên Công chúa đưa mắt dán liền vào thân Tuy rằng Dung chẳng còn tân Thế mà gặp Chử cũng đần mặt ra Văn Lang đất nước của ta Không ngờ có kẻ hào hoa thế này Ngữ ấy mà ở bên Tây Brad Pitt chắc cũng bó tay chịu hàng Bây giờ ta lại có mang Kể ra mà vớ được chàng thì hên Thế là gọi Chử đứng lên Kể ra thân phận, xưng tên rồi đùa: “Chàng ơi gia quyến gì chưa Bỗng dưng sao lại nằm bừa ở đây? Áo quần chẳng có mà thay Thân trai lực lưỡng phơi bày vui ghê!” Nói rồi nhìn Chử thỏa thuê Càng nhìn càng thấy say mê trong lòng Chử Đồng Tử liếc Tiên Dung Công chúa sao xấu lạ lùng vậy ta? Nhưng nàng dòng dõi hoàng gia Ta mà cưới được cũng là ấm thân 5. Thế là kể lể phân trần: “Ngày xưa tôi vốn muôn phần giàu sang Cha tôi cũng được làm quan Mẹ tôi tích trữ nhiều vàng, đô la Bỗng đâu nghiệp chướng oan gia Bất ngờ ập xuống cả nhà một hôm Buổi chiều đương lúc gió nồm Mẹ tôi bị sặc hạt cơm tiêu đời Đám ma cho mẹ xong rồi Trộm vào khua hết cả nồi lẫn niêu Tiền vàng trong tủ cũng tiêu Ngân hàng mới rút hồi chiều chứ đâu Ôi chao đau quá là đau Cha tôi đổ bệnh vì rầu vì thương Bây giờ cha chẳng có lương Mình tôi gánh vác đảm đương việc nhà Khi xưa chỉ biết la cà Giờ thì làm việc, chăm cha, buôn hàng Thế nhưng số phận phũ phàng Tôi mà không kể thì nàng chẳng hay Số tôi gặp cướp một ngày Chúng nó lột sạch từ giày trở đi Cái đêm hôm ấy đêm gì Vận xui bám riết cực kỳ oái oăm Cha tôi bệnh cũng tròn năm Chỉ húp nước cháo và nằm thở khan Vài lời trăng trối muộn màng Đây còn cái khố con quàng vào thân Tôi đây trung nghĩa hiếu nhân Nỡ nào để xác mình trần đem chôn Thế là cho khố theo luôn Mà lòng nặng nỗi u buồn thương cha Bấy giờ đương độ tháng ba Nàng bân gió rét tràn qua xóm chài Nghèo hèn cô độc thân trai Tình tiền chẳng có, bất tài, vô mưu Nhờ người đi hỏi lương hưu Mong tìm ít vốn mua cừu về chăn Bên tài chính nhấm nhẳng rằng: “Cha nó đã chết, lằng nhằng gì đây? Chưa bị truy cứu là may Cái tội tham nhũng những ngày làm quan” Chử tôi nước mắt chứa chan Thôi đành nhắm mắt đưa chân qua ngày Áo quần chẳng có để thay Đành vùi dưới cát ăn mày thế gian Hôm nay may mắn gặp nàng Tỏ lòng tôn kính, vô vàn mến yêu” 6. Tiên Dung sợ Chử nói điêu Nghĩ ngợi rồi có vài điều hỏi han: “Chàng bảo cuộc sống khó khăn Sao không tìm việc làm ăn lâu dài?” Chử liền vội vã đáp ngay: “Tôi đi xin việc nhưng ai cũng đòi Tiếng Anh, vi tính ngất trời Vài năm kinh nghiệm với đôi tấm bằng Toàn là những thứ cao sang Tôi có thì chẳng gặp nàng ở đây” Tiên Dung tuy bụng đã say Nhưng còn sáng suốt giả nai gật gù Tên này đẹp mã mà ngu Đời ngang trái thật, chẳng bù cho ta Nhan sắc như quỷ dạ xoa Xấu người, xấu nết nhưng mà thông minh Bây giờ ta đã nặng tình Còn chờ chi nữa không rinh về nhà? May cho mấy bộ bà ba Rồi cho ra mắt hoàng gia là vừa Thế là hai đứa say sưa Ôm nhau hôn ít mây mưa quên đời Trăng khuya vằng vặc bên trời Chứng cho đôi trẻ nói lời yêu thương Đêm nay hai đứa diễn tuồng Sáng ra thu xếp lên đường về kinh. 7. Nghe tin vua cũng giật mình Con ta mà lại si tình, lạ chưa! Hay là thằng ấy nó lừa Khiến cho con bé say sưa không rời? Bèn cho người gọi vào coi Nhân tiện phỏng vấn mấy lời xem sao “Ôi chao mày dốt hơn tao Toán văn sử địa môn nào cũng ngu Con tao thông lược binh thư Gả mày cho nó thì hư cả đời” Tiên Dung sốt ruột lắm rồi Khi xưa giục giã giờ ngồi chê bai? Huống chi mình đã có thai Nếu không lấy hắn kiếm ai đổ thừa? Dung rằng: “Cha nói lạ chưa? Lấy chồng là chuyện ngày xưa cha bàn Giờ con có ý trung nhân Thì cha tỏ vẻ ngại ngần là sao? Để lâu chàng ấy thèm vào Cha không biết lại làm cao thế này!” Vua Hùng vẫn cứ xua tay: “Công chúa mà lấy ăn mày hả con? Lại còn dốt nát kinh hồn Làm sao cai quản nước non sau này? Bây giờ hai đứa nghe đây Tiên Dung ở lại, về ngay khuê phòng Mai tìm trai khác làm chồng May ra vẫn có kẻ trồng cây si Thằng kia mau chóng ra đi Ta cho ít vốn phòng khi cơ hàn” Tiên Dung uất ức la làng: “Không, không, con quyết lấy chàng hôm nay Chúng con duyên nợ chẳng phai Vì chàng, con đã có thai trong mình” Vua Hùng nổi giận lôi đình: “Hai đứa này láo, coi khinh phép nhà Ta trục xuất khỏi hoàng gia Từ nay quyết chẳng nhận cha con gì” Nói rồi sai lính đuổi đi Tiên Dung cũng nổi cơn lì, đi luôn. 8. Chử Đồng Tử vẫn còn buồn Tưởng rằng cưới vợ vào luôn hoàng triều Tiên Dung bản lĩnh hơn nhiều Sự tình đã thế ta liều một phen “Trong Nam em có người quen Hay ta vào mở quán nem Bắc kỳ?” Chử nào có biết nói chi Đầu đất thì vợ bảo gì chả nghe! Chử nhìn Dung thoáng e dè “Cho anh hỏi chút đừng chê anh đần Chúng ta mới ngủ một lần Tính ra được có nửa tuần mà thôi Sao em biết có thai rồi Hay là em đã ăn chơi hồi nào?” Tiên Dung cất giọng ngọt ngào: “Lại nghi ngờ thiếp là sao hở chàng? Thiếp đây lá ngọc cành vàng Đời nào có chuyện làng nhàng ở đây! Bây giờ công nghệ tuyệt hay Nên thiếp chỉ mất hai ngày thử que Chàng nghi là thiếp bỏ về Cho chàng chết đói bờ đê bây giờ!” Chử Đồng Tử vốn ngu ngơ Nghe Dung lừa thế cứ đờ mặt ra: “Nghĩ nàng phương diện quốc gia Quan trên trông xuống, người ta trông vào Nên ta hỏi thử thế nào Chứ nàng xấu thế ai xào là ngu” (Hehe xin lỗi Nguyễn Du Con vay tạm cụ câu thơ dẫn lời) Tiên Dung cũng tức lắm rồi Nhưng vì việc lớn tạm thời bỏ qua Chử nghèo nên tính lo xa Bảo Dung gọi điện xin cha ít tiền Dung nghe vội vã nói liền: “Em vẫn còn giữ đôi khuyên hột xoàn Lắc tay, vòng cổ bằng vàng Cần vốn cứ lấy nữ trang mà dùng”. 9. Thấm thoắt mà đã cuối đông Trông về xứ Bắc chạnh lòng nhớ cha Khi xưa còn ở hoàng gia Xe hơi đưa rước chợ hoa kinh thành Ra giêng có hội yến anh Bao nhiêu trai đẹp, ngon lành ghé chơi Bây giờ xa cách phương trời Kinh doanh ế ẩm chao ơi là buồn Lặng người nhìn ngắm hoàng hôn Thấy lòng quạnh vắng, bồn chồn, cô liêu Chim trời mỏi cánh phiêu diêu Đâu đây vọng tiếng chuông chiều xa xa Đường đường công chúa như ta Mà giờ thân phận lại ra nỗi này Dung càng nghĩ lại càng cay Ghét chồng lười biếng suốt ngày lang thang Hôm nay đến một cái am Chử may mắn được Phật Quang mời vào Sau khi tán chuyện tào lao Hai bên hợp ý kết giao bạn hiền Phật Quang cho Chử ít tiền Bảo về rủ vợ ra giêng buôn hàng Tết qua xuân mới vừa sang Tiên Dung sinh được một chàng Chử con Khi con một tháng vừa tròn Ba người lếch thếch lên non lập thành Năm tốt thời vận lên nhanh Không lâu người của xung quanh kéo về Làm ăn lời lãi chán chê Cả hai mua đất, mua xe ầm ầm Phất lên khoảng độ ba năm Tiên Dung – Đồng Tử tiếng tăm khắp vùng Tin bay đến tận vua Hùng Vua tròn xoe mắt: “Lạ lùng vậy ta?” Bèn cho quân lính dò la Quân đi do thám mất ba tháng trời Rồi lên mạng nhắn mấy lời: “Công chúa có một cơ ngơi kinh hoàng Lâu đài chục cái bằng vàng Xe toàn cỡ Mẹc, làng nhàng không đi Giàu sang hơn chốn kinh kỳ Ôi chao công nhận nữ nhi mà tài” Nghe như sét đánh ngang tai Con này làm loạn dông dài rồi đây Bèn triệu quân lính tới ngay Quyết tâm thẳng tiến bao vây đánh thành Lại còn liên kết Mỹ, Anh Trực thăng rú rít lượn quanh trên đầu. 10. Một năm ròng rã đánh nhau Chử - Dung vẫn cố thủ lâu trong thành Chiến trường phơi xác tanh bành Bom rơi lửa ngút trời xanh chói lòa Vua Hùng nhất quyết không tha Chử - Dung thì chẳng ló ra bao giờ Triều đình hạ lệnh quyết chờ Khi nào xuất hiện phất cờ đánh luôn Nhà vua tính kế chẳng khôn Ở đây là chốn núi non điệp trùng Địa hình hiểm trở vô cùng Thắng làm sao được mà lùng với săn Tiên Dung vui lướt diễn đàn Post bài để giết thời gian hàng ngày Lâu lâu lộ diện mặt mày Ghi hình ghi tiếng chiếu đầy ti vi Còn quân cảm tử nữa chi Đánh bom tự sát tì tì suốt năm Vua càng nghĩ lại càng căm Tình hình thế mãi thì làm sao đây? Rút ngay điện thoại cầm tay Gọi Gia Cát Lượng nhờ bày mưu sâu Lượng rằng: “Đang ở Châu Âu Không nhìn thế sự biết đâu mà lường Thôi ông chịu khó nhịn nhường Dù gì nó cũng công nương hoàng triều” Hùng Vương nghĩ ngợi rất nhiều Cuối cùng xuống nước ra chiêu nghị hòa Bấy giờ công chúa mới ra Oai phong lẫm liệt như là nữ vương Trên cao trời rủ lòng thương Cho Đồng Tử với Tiên Dung về trời Lâu đài phút chốc rã rời Thành đầm Nhất Dạ đời đời ghi danh. (Sáng tác: Bích Nga) |
| | |