Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Mời tài trợ sinh nhật diễn đàn 8 năm

Tìm HD - Phần mềm tìm và xem phim HD miễn phí

Đăng ký tham gia offline VN-Zoom 8 năm tại HCM

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Tài trợ VNZ Siêu phẩm Tân Kiếm Thế chibi 3D mới

Tuyển BQT VN-Zoom
kết quả từ 1 tới 6 trên 6
  1. #1
    anhtu19972010's Avatar
    anhtu19972010 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    Sep 2010
    Bài
    115
    Cảm ơn
    38
    Điểm
    83/20 bài viết
    VR power
    0

    Default Danh sách cầu thủ và hình ảnh các đội bóng lớn

    Chelsea Fc

    1. P.Cech

    Plzeň, Tiệp Khắc
    Vị trí: Goalkeeper
    Số áo: 1
    Câu lạc bộ cũ: Viktoria Plzeň, Chmel Blsany, Sparta Prague, Stade Rennais
    Petr Čech (sinh ngày 20 tháng 5 năm 1982 tại Plzeň, Tiệp Khắc) là một trong những thủ môn xuất sắc nhất thế giới.


    Khởi đầu sự nghiệp

    Đội bóng quê hương FC Viktoria Plzen là nơi anh chơi bóng đầu tiên. Tuy nhiên khi mới tập làm quen với trái bóng vị trí của Cech không phải là thủ môn, anh thường chơi ở vị trí tiền đạo hoạc tiền vệ trong đội trẻ của Viktoria Plzen.

    Năm 10 tuổi, anh bị gãy chân, kể từ đó anh thường chơi ở vị trí thủ môn, đến tận sau khi bình phục, Cech đảm nhận luôn vị trí này.

    Năm 17 tuổi, anh chuyển tới FK Chmel Blsany, đây là nơi anh kí hợp đồng thi đấu chuyên nghiệp đầu tiên của mình.

    Sau 27 trận chơi cho Blsany ở 2 mùa giải, Cech đã chứng tỏ mình là một tài năng lớn. AC Sparta Praha đã quyết định kí hợp đồng với anh với giá trị chuyển nhượng 700 000 Euros.

    Anh nhanh chóng giành được vị trí chính thức tại Praha và thiết lập kỉ lục giữ sạch lưới ở giải vô địch quốc gia (855 phút không bị thủng lưới).

    Rennes

    Màn trình diễn ấn tượng của Petr Cech, đặc biệt là trong khuôn khổ cúp Châu Âu, đã gây ấn tượng mạnh mẽ với nhiều đội bóng lớn và Stade Rennais FC là bến đỗ tiếp theo trong sự nghiệp của anh. Giá chuyển nhượng lúc đó là 5 triệu euro, vào năm 2002 đó là một khoản tiền lớn để có được 1 thủ môn.

    Rennes không phải là một đội bóng mạnh ở giải bóng đá Pháp nhưng đó là một bệ phóng tốt cho các cầu thủ, là nơi họ phát triển tài năng và có thể chuyển đến những câu lạc bộ lớn hơn như: Olympique Lyonnais, Paris Saint Germain, Girondine Bordeaux or Auxerre.

    Trong 2 năm ở Rennes, Cech đã ghóp công lớn giúp CLB trụ hạng, không những vậy anh còn đưa đội bóng vào tới trận bán kết cúp quốc gia Pháp năm 2003, xếp thứ 9 ở mùa giải năm sau.

    Chelsea

    Năm 2003, Carlo Cudicini, thủ thành số một của Chelsea lúc bấy giờ được xem là một trong những thủ môn hay nhất tại Anh, nhưng sau 1 số sai lầm của anh, ban ******** Chelsea đã quyết định tìm 1 người thay thế có phong độ ổn định hơn.

    Chelsea phải chi 10 triệu Euros để có được Cech vào mùa hè năm 2004. Peter Cech nhanh chóng giành được vị trí chính thức trong đội hình.

    Là thủ môn của 1 đội bóng lớn như Chelsea cũng gây cho anh không ít áp lực, nhưng cũng là cơ hội tốt để anh chứng tỏ tài năng. Cech thiết lập kỉ lục mới ở Premiership, 1025 phút giữ sạch lưới. Mùa giải đó anh cũng giành được phần thưởng thủ môn xuất sắc nhất giải khi giữ sạch lưới 21 trận.

    Hiện tại, Cech vẫn giữ được phong độ đỉnh cao của mình và vẫn nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của các CĐV cũng như ban huấn luyện. Mặc dù anh đã bị dính chấn thương khá nặng trong trận gặp Reading, Cech đã hồi phục và thi đấu rất tốt.

    2.D.Drogba

    Abidjan, Côte d'Ivoire
    Vị trí: Striker
    Số áo: 11
    Câu lạc bộ cũ: Marseille
    Didier Drogba, tên đầy đủ là Didier Yves Drogba Tébily (sinh 11 tháng 3 năm 1978), là cầu thủ bóng đá người Côte d'Ivoire (Bờ Biển Ngà), hiện đang thi đấu cho Chelsea. Anh là vua phá lưới Premier League mùa bóng 2006-07 với 20 bàn thắng, và hiện nắm giữ danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất châu Phi.
    Sinh tại Abidjan, Didier Drogba trải qua thời thơ ấu tại Bờ Biển Ngà và nước Pháp. Tito, biệt danh mà bạn bè và gia đình thường gọi, rời quê nhà khi mới 5 tuổi. Anh đến Brest thuộc vùng Brittany ở cùng ông chú, Michel Goba, một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Drogba sống ở Pháp 3 năm, cùng với chú ở Brest, Angoulême và Dunkerque trước khi trở về quê hương.

    Do suy thoái kinh tế ở quê nhà nên anh trở lại sống với chú ở Dunkerque, tiếp tục có dịp đi vòng quanh nước Pháp. Thời điểm đó anh bắt đầu chơi bóng đá. Năm 1991 cha mẹ anh cũng đến Pháp, trước tiên tới Vannes và năm 1993 định cư tại Antony thuộc vùng ngoại ô Paris. Đó là lúc cậu thiếu niên 15 tuổi Drogba đoàn tụ với gia đình. Ban đầu anh đăng kí vào câu lạc bộ địa phương Levallois, và khi trình độ nâng cao, chơi cho đội bóng tại National 2, giải hạng Tư của Pháp năm 18 tuổi.

    Sự nghiệp cầu thủ

    Le Mans và Guingamp

    Drogba khoác áo Le Mans năm 19 tuổi (1998)), lúc này câu lạc bộ còn chơi ở Ligue 2, giải hạng Hai của Pháp. Đến mùa bóng 2001-02 anh chuyển sang chơi cho Guingamp tại Ligue 1. Mùa tiếp theo Drogba ghi được 17 bàn thắng và giúp Guingamp kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 7, một kỉ lục đối với câu lạc bộ. Thành tích này đã khiến Olympique de Marseille, một trong những câu lạc bộ lớn nhất nước Pháp, kí hợp đồng với anh năm 2003.

    Olympique de Marseille

    Marseille có một mùa bóng khởi đầu vất vả và huấn luyện viên Alain Perrin, người đã kí hợp đồng đưa Drogba về từ Guingamp, sớm bị thay thế bằng José Anigo. Tuy nhiên, Drogba vẫn thể hiện một phong độ ổn định, ghi 19 bàn thắng và giành danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất giải vô địch Pháp. Trên đấu trường châu Âu, anh ghi 5 bàn tại Champions League và 6 bàn tại Cúp UEFA, tổng cộng là 30 bàn trong mùa bóng. Anh cùng câu lạc bộ về nhì tại Cúp UEFA khi Marseille thua Valencia ở chung kết. Màn trình diễn ấn tượng mùa bóng này làm các câu lạc bộ lớn hơn chú ý đến Drogba (nhất là các bàn thắng tại Cúp UEFA gặp Liverpool và Newcastle). Cuối mùa bóng (2004) anh chuyển đến Chelsea với mức giá kỉ lục của câu lạc bộ lúc đó là 24 triệu bảng Anh (kỉ lục hiện giờ của Chelsea là hợp đồng mua Andriy Shevchenko khoảng 30 triệu bảng năm 2006).

    Chelsea

    Drogba nhanh chóng thích ứng với môi trường mới, ghi bàn ngay trận thi đấu thứ 3 cho Chelsea. Mặc dù gặp vấn đề về sức khoẻ nhưng trong mùa bóng 2004-05, Drogba đã ghi 16 bàn trong 40 trận đá cho Chelsea, có tỉ lệ ghi bàn / thời gian thi đấu nhiều thứ hai chỉ sau Thierry Henry. Mùa bóng này cũng là mùa bóng thành công với Chelsea khi họ giành chức vô địch quốc gia đầu tiên sau 50 năm.

    Mùa bóng tiếp theo (2005-06), Drogba tiếp tục thể hiện phong độ ổn định với 16 bàn thắng cho câu lạc bộ và 11 đường kiến tạo thành bàn thắng. Drogba đã có lúc có ý định quay về Marseille khi bị báo giới Anh kì thị, tuy nhiên cuối cùng anh vẫn ở lại Chelsea. Vào cuối mùa bóng, với sự ra đi của tiền đạo Hernán Crespo và tiền vệ cánh Damien Duff cùng với sự thay đổi chiến thuật của huấn luyện viên Mourinho từ 4-3-3 sang 4-4-2, vị trí của Drogba ở đội hình chính càng vững chắc khi anh là lựa chọn số một để đá cặp với đồng đội mới Andriy Shevchenko. Anh có danh hiệu vô địch Premier League thứ hai liên tiếp với Chelsea
    Sau khi Damien Duff rời Chelsea, Drogba tiếp quản áo số 11 của Duff. Mùa bóng 2006-07 là mùa bóng thành công với cá nhân Drogba khi anh ghi tới 33 bàn trên các mặt trận (hơn cả 2 mùa trước cộng lại). Anh trở thành cầu thủ Chelsea đầu tiên sau Kerry Dixon mùa bóng 1984-85 ghi hơn 30 bàn trong một mùa giải.

    Đầu năm 2007 Drogba nhận được các giải thưởng: Cầu thủ xuất sắc nhất Bờ Biển Ngà, Cầu thủ xuất sắc nhất châu Phi lần đầu tiên (vượt qua tiền đạo Cameroon của Barcelona Samuel Eto'o và đồng đội tại Chelsea, cầu thủ Ghana Michael Essien[1]. Anh cũng có tên trong Đội hình tiêu biểu giải ngoại hạng Anh và đứng thứ nhì (sau Cristiano Ronaldo) trong cuộc bầu chọn Cầu thủ xuất sắc nhất giải ngoại hạng Anh do Hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp Anh (PFA) tổ chức.

    3.F.Tores


    Fuenlabrada
    Vị trí: Striker
    Số áo: 9
    Câu lạc bộ cũ:
    Fernando José Torres Sanz ( tên thường gọi: Fernando Tores); sinh ngày 20 Tháng Ba năm 1984), biệt danh El Nino (trong tiếng Tây Ban Nha nghĩa là Đứa Trẻ), là một tiền đạo xuất chúng của bóng đá Tây Ban Nha mới về đầu quân cho Chelsea và góp mặt trong đội tuyển quốc gia Tây Ban Nha.
    Torres bắt đầu sự nghiệp với Atlético Madrid, trưởng thành từ cái nôi đào tạo của CLB. Anh được đôn lên đội một vào năm 2001, và qua những năm tháng cống hiến không ngừng nghỉ, tổng cộng đã ghi 75 bàn trong 174 trận tại đấu trường La Liga. Trước đó Torres đã thi đấu hai mùa giải tại Segunda División, ra sân 40 lần và ghi được bảy bàn thắng. Anh đến với Liverpool và bắt đầu tỏa sáng tại đấu trường Premier League trong năm 2007, với một giá trị chuyển nhượng kỷ lục. Anh đánh dấu mùa giải đầu tiên của mình tại Anfiled khi trở thành cầu thủ đầu tiên, ghi hơn 20 bàn thắng trong một mùa, lặp lại lịch sử mà Robbie Fowler đã làm trước đó. “El Nino” cũng trở thành cầu thủ nhanh nhất trong lịch sử Liverpool đạt cột mốc 50 bàn thắng, bàn thắng thứ 50 được ghi vào lưới Aston Villa vào tháng Mười Hai năm 2009. Trong kỳ chuyển nhượng tháng Một năm 2011, Chelsea đã phá kỷ lục chuyển nhượng khi bỏ ra 50 triệu bảng đưa Fernando Torres về Stamford Bridge. Ở đội bóng phía Tây thành London, Torres sẽ mang chiếc áo số 9 của những huyền thoại như Bobby Tambling và Peter Osgood.
    Thông tin thêm :
    Trong mùa áo đội tuyển quốc gia, Torres xuất hiện lần đầu tiên trong trận đấu với Bồ Đào Nha năm 2003. Kể từ đó anh đã tham gia bốn giải đấu lớn gồm: Euro 2004, World Cup 2006, Euro 2008 và World Cup 2010. Torres không ghi bàn nào tại Euro 2004, nhưng ghi ba bàn thắng tại World Cup 2006. Tại Euro 2008, Torres ghi hai bàn bao gồm bàn thắng quan trọng vào lưới tuyển Đức, giúp Tây Ban Nha lên ngôi trong trận chung kết. Ở World Cup 2010, anh không ghi bàn thắng nào nhưng cũng cùng Tây Ban Nha vô địch thế giới, đạt đến tột đỉnh vinh quang.

    4.J.Tery


    Barking, London
    Vị trí: Defender
    Số áo: 26
    Câu lạc bộ cũ:
    Là cốt lõi đội hình của Chelsea và là một anh hùng trong lòng các fan hâm mộ, Terry là đội trưởng thành công nhất trong lịch sử của Chelsea đồng thời cũng đang đảm nhiệm vai trò đội trưởng ĐT Anh. Anh hiện là trung vệ tốt nhất trong đội hình Chelsea. Với khả năng đọc trận đấu tốt, những điều chỉnh kĩ thuật cho đội hình và khả năng phân phối bóng khiến Terry có vai trò nhiều hơn là một hậu vệ.
    Được sinh ra ở miền Tây London, Terry đã được Chelsea tiếp cận vào năm 14 tuổi nhưng lúc ấy anh được biết đến ở vị trí tiền vệ. Khi Terry gia nhập đội trẻ của Chelsea thì cũng là lúc mà vị trí trung vệ còn đang bỏ trống và Terry nghiễm nhiên được xếp vào đá, một thể hình tốt cũng chính một lí do. Chuyện chơi ở vị trí trung vệ đến với Terry một cách bất ngờ như thế và anh chưa từng hối hận vì điều đó.
    Khoảng thời gian thành công khi được cho mượn ở Nottingham Forest đã giúp đỡ rất nhiều trong quá trình trưởng thành và tạo cho anh cơ hội được gọi trở về đội hình 1 để chơi bên cạnh những tên tuổi lẫy lừng của Chelsea thời bấy giờ như Marcel Desailly và Frank Leboeuf.
    Jose Mourinho đã từng miêu tả John Terry là “trung vệ xuất sắc nhất thế giới” và những lời nói đó đã không bị phủ nhận bởi HLV ĐT Anh thời bấy giờ, Steve McClaren. Terry là cầu thủ từ lò đào tạo trẻ đầu tiên của Chelsea trở thành đội trưởng ĐT Anh kể từ khi Ray Wilkins là cầu thủ Chelsea đầu tiên được đảm nhiệm trọng trách đội trưởng ĐT Anh ở khoảng giữa thập niên 70. Terry luôn là lựa chọn hàng đầu cho vị trí trung vệ của ĐT Anh ở Euro 2004 và World Cup 2008.
    Là trung tâm của sự chú ý ở CLB, John Terry sẽ trở lại vào mùa giải 2008-2009 để ******** toàn đội dưới triều đại của Luiz Felipe Scolari hướng tới Rome.

    Tóm tắt các cột mốc quan trọng trong sự nghiệp của John Terry:

    +1995-1998 : Thuộc biên chế đội trẻ của Chelsea.
    +28 tháng 10 năm 1998 : Có màn ra mắt ở đội 1 trong màu áo Chelsea sau khi được vào thay người ở những phút cuối trong trận đấu gặp Aston Villa ở Carling Cup.
    +2000 : Được cho mượn ở Nottingham Forest
    +2000-2001 : Terry bắt đầu thể hiện bản thân trong đội hình 1 của Chelsea với 23 trận có mặt trong đội hình xuất phát. Mùa giải đó cũng chứng kiến Terry lần đầu trở thành “Cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải do người hâm mộ bình chọn”.Đây cũng là năm Chelsea đoạt được FA cup.
    +2001-2002 : Tiếp tục toả sáng trong đội hình 1 bên cạnh đội trưởng Marcel Desailly.Mùa giải này Chelsea cũng đã vào đến chung kết FA cup nhưng đã để thua 2-0.
    +Ngày 5 tháng 12 năm 2001: Terry lần đầu tiên được đeo chiếc băng đội trưởng trong trận gặp Charlton Athletic.
    +2003-2004 :Màn trình diễn ấn tượng của Terry khiến Claudio Ranieri đã giao cho anh chiếc băng đội trưởng.
    +Tháng 6 năm 2003 : Terry có trận đấu ra mắt trong màu áo ĐT Anh trong trận gặp Serbia and Montenegro
    +2004-2005 : Jose Mourinho bắt đầu một triều đại mới ở Chelsea, Terry vẫn là lựa chọn hàng đầu cho chiếc băng đội trưởng. Mùa giải đó Chelsea đã có chiếc cup Primier League đầu tiên trong lịch sử đồng thời cũng lập ra một kỉ lục mới về số phút giữ sạch lưới và số điểm ghi được.Terry cũng nhận được giải thưởng “Cầu thủ xuất sắc nhất năm của hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp (PFA)”
    +Tháng 9 năm 2005 : Terry trở thành thành viên chính thức của FIFPro World XI (cùng với Lampard), đây là một đội bóng bao gồm những cầu thủ được chọn từ hơn 40 quốc gia khác nhau tham gia vào những hoạt động của FIFA.
    +Ngày 30 tháng 5 năm 2006 : Terry có bàn thắng đầu tiên dưới màu áo ĐT Anh trong trận giao hữu gặp Hungary.
    +Ngày 14 tháng 10 năm 2006: Chelsea có trận đấu gặp Reading trong khuôn khổ Primier League khi mà Pert Cech , Carlo Cudicini bị chấn thương phải rời sân và Terry đã trở thành “thủ môn bất đắc dĩ” của Chelsea, dẫu vậy nhưng anh vẫn đã bảo toàn được khoảng cách 1 bàn cách biệt để Chelsea có được chiến thắng trong trận đấu đó.
    +Ngày 5 tháng 11 năm 2006 : Chelsea chạm trán Tottenham Hotspur, Terry lần đầu tiên bị đuổi khỏi sân khi nhận được 2 thẻ vàng cũng như đây là lần đầu tiên Chelsea để thua Totteham kể từ năm 1987 .Terry cũng đã lên tiếng chỉ trích trọng tài Graham Poll người đã cho anh 2 thẻ vàng để rời sân trong trận đấu này.
    +Ngày 26 tháng 12 năm 2006 : Sau trận đấu với Reading, Terry được chẩn đoán là có chấn thương ở lưng và cần phải phẫu thuật. Trong những trận đấu mà anh đã vắng mặt Chelsea đã để thủng lưới tới 6 bàn trên tổng số 15 bàn thua của cả mùa giải (tương đương với số bàn thua ở mùa giải 2004-2005)
    +Ngày 28 tháng 12 năm 2006: : BLĐ Chelsea nhận được tin Terry đã tiến hành xong ca phẫu thuật lưng.
    +Ngày 10 tháng 1 năm 2007 : Terry đã phải trả £ 10 000 tiền phạt vì tội “có thái độ lăng mạ trọng tài” sau khi Terry đã chính thức có lời xin lỗi đến ông Graham Poll.
    +Ngày 3 tháng 2 năm 2007 : Terry chính thức trở lại trong trận đấu với Charlton Athletic. John có trận đấu đủ 90’ khi đối đầu Middlesbrough và nhận được rất nhiều lời khen ngợi, chúc mừng từ các CĐV. Khi chơi ở 16’ cuối cùng trong trận đối đầu với FC Porto trong khuôn khổ Champion League, Terry lại chịu một chấn thương khác và lần này là gót chân. Cứ ngỡ Terry sẽ bỏ lỡ trận chung kết Carling Cup gặp Arsenal nhưng những bất ngờ phút chót cho biết anh vẫn có mặt. Tại chính trận đấu đó, Abou Diaby của Arsenal đã có một pha đá vào mặt của Terry khiến anh bất tỉnh trong vài phút và được đưa thẳng đến bệnh viện nhưng rất may là anh đã nhanh chóng hồi phục. Kết quả cuối cùng là Chelsea đã giành chiến thắng 2-1 trước Arsenal trong trận đấu dài nhất trong lịch sử Carling cup.
    +Tháng 5 năm 2007 : Terry tiếp tục dẫn dắt Chelsea đến trận chung kết FA cup gặp Manchester United và Chelsea trở thành đội bóng đầu tiên đoạt FA cup trên sân Wembley mới.
    +Ngày 1 tháng 6 năm 2007 : Terry trở thành cầu thủ người Anh đầu tiên ghi bàn ở sân Wembley mới trong trận giao hữu Anh hòa Brazil 1-1.
    +Tháng 7 năm 2007 : Terry kí hợp đồng mới có thời hạn 5 năm với Chelsea và anh hưởng mức lương £ 135 000/tuần khiến anh trở thành cầu thủ có mức lương cao nhất trong lịch sử Primier League lúc bấy giờ.
    +Ngày 24 tháng 2 năm 2008 : Chelsea gặp Tottenham trong trận chung kết FA cup, Chelsea thua Tottenham 2-1
    +Ngày 21 tháng 5 năm 2008 : Terry sút hụt 1 trái penalty khiến Manchester United vượt qua Chelsea để trở thành nhà vô địch của Châu Âu. Đây có lẽ là kỉ niệm buồn nhất trong sự nghiệp thi đấu của anh.

    Thông tin thêm :
    John cùng cô vợ Toni Poole Terry và căp sinh đôi Georgie John, Summer Rose hiện đang sống ở Oxshott, Surrey. Terry đã ăn mừng ngày ra đời của con anh bằng bàn thắng ghi cho ĐT Anh vào lưới Hungary. John và Toni đã tổ chức đám cưới tại Lâu đài Blenheim vào ngày 15 tháng 6 năm 2007. Sau khi đám cưới diễn ra, đôi uyên ương hưởng tuần trăng mật dài 2 tuần trên du thuyền của ông chủ Abramovich. Sở thích của Terry là bóng đá,bơi lội và golf.

    5. A.Cole


    Stepney, England
    Vị trí: Defender
    Số áo: 3
    Câu lạc bộ cũ: Crystal Palace (loan), Arsenal
    Ashley Cole sinh ngày 20 tháng 12 năm 1981, tại Whitechapel, nước Anh. Anh là cầu thủ bóng đá của câu lạc bộ Chelsea F.C. và đội tuyển quốc gia Anh. Anh chơi ở vị trí hậu vệ cánh trái, là một trong những hậu vệ hàng đầu thế giới hiện nay. Anh trưởng thành từ lò đào tạo của câu lạc bộ nổi tiếng Arsenal. Anh bắt đầu sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp từ 25 tháng 02 năm 2000. Trước khi hợp đồng thi đấu cho Arsenal, anh từng chơi cho câu lạc bộ Crystal Palace màu giải 1999-2000. Sau đó anh được Arsenal goi về để thế vị trí của hậu vệ người Brazil Sylvinho bị chấn thương và xuống phong độ. Từ đó anh là một trong những thành phần không thể thiếu của câu lạc bộ Arsenal giành những danh hiệu quan trọng.


    Cùng với Arsenal, anh đã giành 2 chức vô địch ngoại hạng Anh (năm 2002 và 2004). Anh còn cùng với Arsenal giành 3 danh hiệu cúp FA vào các năm 2002,2003&2005. Năm 2006 Arsenal còn lọt vào trận kết cúp Champions League gặp Barcelona, sau đó đã để thua 1-2 trên sân vận động Stade de France (Pháp).

    Anh chuyển tới thi đấu cho Chelsea ngay mùa sau đó trong một bản hợp đồng tranh cãi.

    6.M.Esien



    Vị trí: Midfielder
    Số áo: 5
    Câu lạc bộ cũ: Olympique Lyonnais
    Michael Essien (sinh ngày 3/12/1982 tại Accra, Ghana) là cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Ghana đang thi đấu cho Chelsea. Anh chơi ở vị trí tiền vệ trung tâm và nổi tiếng nhờ thể lực sung mãn và khả năng chơi tốt ở nhiều vị trí.
    Michael Essien bắt đầu sự nghiệp thi đấu ở một câu lạc bộ ở Ghana là Liberty Professionals FC. Sau đó nhờ thành công tại giải U-17 thế giới năm 1999 nên anh được nhiều câu lạc bộ Châu Âu quan tâm trong đó có SC Bastia.

    SC Bastia

    Tháng 7/1999, Michael Essien kí hợp đồng với SC Bastia. Giai đoạn đầu, anh thi đấu ở vị trí ở tiền vệ cánh và không thành công. Sau đó, anh chuyển sang thi đấu ở vị trí tiền vệ trung tâm và thành công vang dội. Anh được xem như 1 tiền vệ trung tâm hoàn hảo với thể lực sung mãn, khả năng kiến thiết bóng tốt và nhất là khả năng phòng ngự từ xa. Michael Essien được các câu lạc bộ lớn của Pháp như Paris Saint-Germain, Olympique Lyonnais và Olympique de Marseille đề nghị chuyển nhượng. Cuối mùa bóng 2002/2003 anh giúp câu lạc bộ của mình dự cúp UEFA

    Olympique Lyonnais

    Michael Esiien chuyển đến Lyon vào đầu mùa giải 2003/2004. Với phong độ chói sáng, anh giúp câu lạc bộ giành được danh hiệu League 1 lần thứ 3 và thú 4 liên tiếp và cùng câu lạc bộ lọt vào đến tứ kết Champion League riêng bản thân anh ghi được 7 bàn thắng. Sau mùa giải 2004/2005, anh được bầu là cầu thủ xuất sắc nhất nước Pháp và do đó Michael Essien nhận được lời đề nghị từ Chelsea. Mặc dù Olympique Lyonnais tuyên bố không bán Michael Essien nhưng ngày 14/8/2005 anh chuyển đến Chelsea với giá chuyển nhượng 26 triệu bảng Anh, một kỉ lục chuyển nhượng cho các cầu thủ Châu Phi.

    Chelsea

    Michael Essien thi đấu trận đầu tiên cho Chelsea vào trận tranh siêu cúp nước Anh với Arsenal vào ngày 20/8/2005. Anh mang ao Trận đấu đầu tiên của anh cho Chelsea tại Premier League là trận đấu gặp West Brommich và có trận đấu trọn vẹn 90 phút đầu tiên vào ngày 10/9/2005 trong trận gặp Sunderland. Từ đó, Michael Essien thường xuyên xuất hiện trong đội hình chính thức Chelsea.

    Tại Champion League, Michael Essien thi đấu không được thành công như trong màu áo Lyon. Anh bị cấm thi đấu trong 2 trận lượt đi và về vòng 1/16 gặp Barcelona và Chelsea đã thua 3-2 sau 2 lượt đấu.

    Michael Essien ghi bàn thắng đầu tiên cho Chelsea trong trận đấu gặp Tottenham Hostpur và sau đó anh ghi bàn thắng thứ 2 vào lưới Everton bằng 1 bàn thắng được bầu chọn là 1 trong những bàn thắng đẹp nhất giải.

    Mùa giải 2006/2007, Michael Essien thể hiện 1 phong độ chói sáng. Anh ghi bàn thắng đầu tiên cho Chelsea tại Champion League bằng bàn thắng vào lưới Weder Bremen. Sau đó, anh giúp Chelsea tìm được 1 trận hòa với Arsenal bằng bàn thắng từ khoảng cách 35 mét. Michael Essien xuất hiện trong đội hình chính thức trong tất cả các trận đấu trên mọi mặt trận của Chelsea. Khi đội trưởng John Terry chấn thương vào tháng 1/2007 thì Michael Essien phải lui về đá trung vệ. Tháng 3/2007 Essien dính chấn thương và phải nghỉ thi đấu 2 tuần. Vừa trở lại sau chấn thương, Michael Essien đã ghi bàn ấn định tỉ số 3-2 sau 2 lượt đi về vòng tứ kết Champion League vào lưới Valencia tại sân Mestalla và đưa Chelsea vào bán kết gặp Liverpool.

    Đội tuyển quốc gia

    Năm 2001 Michael Essien có mặt trong đội hình Ghana dự giải U-20 thế giới và thi đấu tương đối thành công. Năm 2002 anh cùng Ghana dự cúp Châu Phi CAN tại Marocco.

    Năm 2006 anh cùng Ghana tham dự World Cup lần 18 tại Đức. Ghana cùng bảng với Italia, ******** Séc và Mỹ. Ghana xếp thứ 2 trong bảng sau Italia và vào vòng 1/16 gặp Brasil mà không có Essien vì thẻ phạt. Ghana thua Brasil 3-0 và rời giải.

    Thông tin thêm :
    Danh hiệu cá nhân

    Câu lạc bộ:

    Vô địch League 1 với Olympique Lyon : 2003/2004, 2004/2005
    Vô địch FA Premier League với Chelsea F.C : 2006
    Vô địch League Cup với Chelsea FC: 2007
    Quốc gia:

    1999 FIFA U-17 World Championship hạng 3: 1999
    FIFA World Youth Championship hạng nhì: 2001
    Hạng 3 giải cầu thủ xuất sắc Châu Phi 2006.

    7.F.Lampard


    Romford (Essex), London, Anh
    Vị trí: Midfielder
    Số áo: 8
    Câu lạc bộ cũ: West Ham United
    Frank Lampard (hay còn có biệt danh là “Người không phổi”, sinh năm 1978), là cầu thủ bóng đá người Anh hiện thi đấu cho Chelsea FC (hợp đồng được kí ngày 15/5/2001)


    Năm 2001 , Lampard kí hợp đồng với Chelsea với mức giá 11 triệu bảng Anh . Với một tinh thần thi đấu không biết mệt mỏi, một thể lực tuyệt vời , những đường lên bóng , những quả tạt vô cùng chính xác đầy tính chiến thuật , những cú sút xa đầy uy lực , anh dần dần đi vào trái tim của hàng triệu người yêu bóng đá trên toàn thế giới và được giới chuyên môn đánh giá cao . Người ta còn yêu mến anh ở phong cách thi đấu thầm lặng và fairplay trên sân cỏ . Với những cống hiến của mình , cho đến bây giờ , tầm ảnh hưởng của Frankie tại Chelsea là rất quan trọng . Anh không chỉ là người cầm trịch khu vực trung tuyến mà còn là thủ lĩnh tinh thần , là người luôn truyền nhiệt cho toàn đội . Hợp đồng hiện nay của Lampard với Chelsea còn một năm nữa . Và chừng nào anh chưa kí vào bản hợp đồng mới với câu lạc bộ phía Tây London , thì sẽ còn nhiều ông lớn châu Âu để mắt tới anh .



    Tiểu sử

    Sinh ngày 20 tháng 6 năm 1978 tại Romford, London, Anh.
    Tháng 7/2004 : gia nhập đội trẻ West Ham United.
    1/7/1995 : Kí hợp đồng thi đấu chuyên nghiệp với West Ham.
    Tháng 10/1995 : chuyền sang Swansea City theo dạng cho mượn. 7/10/1995, xuất hiện lần đầu trong màu áo Swansea ( thắng Bradford City 2-0 ). Anh có tổng cộng 9 lần ra sân, ghi 1 bàn thắng.
    Tháng 1/1996 : trở lại West Ham . 31/1/1996 , ra sân trong trận gặp Coventry City FC song không đượ ra sân thường xuyên mùa giải đó . 15/3/1997 , trong trận gặp Aston Villa , anh gặp chấn thương chân phải và sớm ngồi ngoài trong suốt giai đoạn còn lại của mùa giải.
    Frank là thành viên của đội trẻ West Ham và đã cùng đội lọt vào trận chung kết FA Youth Cup 1996.
    1997-1998 : ghi bàn thắng đầu tiên cho The Hammers đóng góp vào chiến thắng của câu lạc bộ trước Barnsley . Lúc đó Lampard mới 20 tuổi.
    13/11/1997 : ra sân lần đầu trong màu áo U21 quốc gia Anh trong trận đấu gặp Hy Lạp . Lần cuối anh xuất hiện trong đội tuyển U21 Anh là tranạ gặp Slovakia .Anh ghi được 9 bàn thắng , thành tích chỉ kém các đàn anh là Alan Shearer và Francis Jeffers.
    1998-1999 : Lampard ngày càng trưởng thành và anh thường xuyên được ra sân trong đội hình chính của West Ham . Mùa giải năm đó West Ham xếp thứ 5 trên bảng xếp hạng Premiership.
    10/10/1999 : lần đầu khoác áo đội tuyển quốc gia trong trận giao hữu giữa tuyển Anh và Bỉ tại Sunderland . Lampard không có tên trong danh sách 23 cầu thủ tham dự Euro 2000 và vòng chung kết Worrld Cup 2002.
    2000-2001 : sau khi cha và người chú của anh , Harry Redknapp rời khỏi West Ham , đồng thời Rio Ferdinand , một người bạn thân của Frank khi còn thi đấu cho The Hammers , được bán cho Leeds United , anh đã quyết định rời khỏi câu lạc bộ . Bỏ qua những lời mời từ Aston Villa và Leeds United , Lampard đã chọn điểm đến tiếp theo của mình là một đội bóng cùng thành phố London , Chelsea.
    15/5/2001 : kí hợp đồng với Chelsea với mức phí chuyển nhượng trị giá 21 triệu bảng Anh
    26/7/2001 : xuất hiện lần đầu trong màu áo xanh trong trận gặp Layton Orienr thuộc loạt trận giao hữu trước mùa giải . Cũng trong loạt trận giao hữu ấy , Frank đã ghi bàn thắng đầu tiên cho câu lạc bộ mới , đóng góp vào chiến thắng 7-1 trước Northampton Town vào ngày 1/8/2001
    19/8/2001 : trận đấu đầu tiên tại giải Ngoại hạng trong màu áo xanh , trận đó Chelsea hoà Newcastle 1-1
    2002-2003 : Chelsea xếp thứ 4 trên bảng xếp hạng Premiership và Frankie có cơ hội được chơi bóng tại đấu trường UEFA Champion League lần đầu tiên trong sự nghiệp cầu thủ của anh
    2003-2004 : nhận danh hiệu Cầu thủ của tháng ( 9/2003 ) và PFA Fans’ Player tháng 10
    20/8/2003 : ghi bàn thắng đầu tiên cho đội tuyển Anh , đóng góp vào chiến thắng 3-1 trong trận giai hữu của Anh trước Croatia
    2004-2005 : mùa giải thành công nhất trong lịch sử Chelsea và Lampard chính là nhân tố quan trọng mang lại chiếc cúp vô địch giải ngoại hạng sau 50 năm kể từ lần đăng quang đầu tiên (1955 ) . Bên cạnh đó là chiếc cúp League Cup . Chính phong độ đầy ấn tượng của “Người không phổi” đã khiến cho ngôi sao bóng đá người Hà Lan Joahnn Cruyff và cựu đội trưởng đội tuyển quốc gia Brazil Carlos Alberto đều cho rằng anh là một trong những tiền vệ xuất sắc nhất châu Âu .Cũng trong năm 2005 , anh đã vinh dự nhận danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất năm 2005 do Hiệp hội Football Writer (FWA) bình chọn . Tháng 9/2005 , Lampard chính thức là thành viên của FIFPro World XI (đội bóng World XI bao gồm những cầu thủ được chọn từ hơn 40 quốc gia khác nhau , tham gia vào những hoạt động của FIFA) . Cũng trong năm 2005 , anh cũng nhận được danh hiệu Quả bóng Bạc châu Âu và sau đó một tháng một lần nữa về thứ nhì , sau Ronaldinho , trong cuộc bầu chọn cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA .
    2006 : tại World Cup 2006 diễn ra tại Đức , Lampard đã có một màn trình diễn đầy thất vọng . Anh cùng Steven Gerrard , Jamie Carragher là 3 người sút hỏng penalti trong trận tứ kết gặp Bồ Đào Nha , dập tắt mọi hy vọng vô địch của đội tuyển Anh sau 40 năm chờ đợi.
    2007 : lập hat-trick trong trận Chelsea đại thắng Macclesfield Town 6-1 vào ngày 6/1/2007.



    Thông tin cá nhân

    Tên đầy đủ Frank James Lampard

    Ngày sinh 20 tháng 6 năm 1978

    Nơi sinh Romford , London , Anh

    Cao 1.83 m

    Thông tin CLB

    CLB hiện nay ChelseaFC

    Số áo 8

    Vị trí Tiền vệ

    Đào tạo trẻ

    1994-1995 West Ham United

    CLB chuyên nghiệp

    1994-2001 West Ham United 148 (24)

    1995-1996 à Swansea (cho mượn ) 9 (1)

    2001- Chelsea 231 (97)

    Đội tuyển quốc gia

    1997-2000 England U21 16 (8)

    1998 England B 1 (0)

    1999- England 58 (13)

    Thông tin thêm :
    Về cuộc sống hôn nhân của mình , Lampard đã đình hôn với Elen Rives , một phụ nữ người Barcelona . Hai người đã có hai cô con gái , cô con gái đầu lòng được đặt tên là Luna Coco Patracia , và cô con gái thứ hai chào đời ngày 20/5/2007 có tên là Isla.
    Tháng 7/2006 , tờ The Sun đã giới thiệu cuốn sách Totally Frank , kể về những bí mật chưa được tiết lộ về cuộc sống cá nhân của Lampard và phản ứng sau màn trình diễn thất vọng tại World Cup 2006.

    8.N.Anelka


    Pháp
    Vị trí: Striker
    Số áo: 39
    Câu lạc bộ cũ: Real Madrid, PSG, Fenerbahce, Manchester City, Liverpool (loan), Bolton, Arsenal
    Nicolas Anelka là cầu thủ thứ 2 gia nhập Chelsea trong kì chuyển nhượng mùa đông mùa giải 2007/2008 dưới triều đại Grant.
    Anh gia nhập The Blues bằng bản hợp đồng có thời hạn 3 năm rưỡi từ câu lạc bộ Bolton, nơi anh đã ghi 11 bàn trong 22 lần ra sân mùa giải đó.

    Tổng cộng cầu thủ người Pháp đã ghi 23 bàn trong 60 lần thi đấu cho đội bóng Bolton kể từ khi anh gia nhập câu lạc bộ này từ Fenerbahçe ở giải Thổ Nhĩ Kì tháng 8 năm 2006.

    Nicolas lập nghiệp tại câu lạc bộ Paris St-Germain, sau đó anh chuyển sang thi đấu cho Arsenal khi mới có 17 tuổi năm 1997.

    Tại sân Hibuary, cầu thủ trẻ người Pháp đã thể hiện phong độ chói sáng và ngày càng hoàn thiện khả năng của mình, góp công lớn đưa câu lạc bộ tới cú đúp namư 1998 sau chiến thắng trước Newcastle trong trận chung kết FA cup.

    Chỉ 1 năm sau đó, Real Madrid đã chi tới 33 triệu bảng Anh để có được sự phục vụ của Nicolas, một cái giá đủ khiến cả Arsenal và Nicolas đồng ý, và trong mùa giải duy nhất tại Tây Ban Nha, anh đã đặt dấu ấn của mình bằng 1 bàn thắng trong trận chung kết Champion League giúp Real dành chiến thắng 3-0 trước đối thủ Valencia.

    Nhưng chỉ sau 12 tháng ở sân Bernabeu, Nicolas đã chuyển về chơi cho Paris St-Germain, trong 18 tháng thi đấu anh ghi được 18 bàn thắng và sau đó tới Liverpool dưới sự chỉ đạo của HLV người Pháp Gérard Houllier bằng 1 bản hợp đồng cho mượn.

    Mặc dù không được phép chọn lựa khi tới Anfield nhưng Nicolas vẫn ghi dấu ấn đáng kể bằng 1 lối chơi thông minh và sáng tạo, nhưng dốt cuộc anh lại chuyển tới chơi cho Manchester City lúc đó dưới sự dẫn dắt của Kevin Keegan.

    Tại Man City, Nicolas đã tìm lại được thói quen ghi bàn của mình, anh ghi được 46 bàn thắng trong suốt 2 năm rưỡi thi đấu cho đội bóng chủ sân City of Manchester. Pha ghi bàn sau quả penenty của anh tháng 10 năm 2004 khiến Chelsea có trận thua duy nhất trong suốt mùa giải 2004 2005 giải ngoại hạng Anh.

    Quãng thời gian của Nicolas tại Fenerbahçe cũng rất thành công, trung bình 3 trận anh ghi 1 bàn, thành tích ghi bàn ấn tượng đó khiến HLV Sam Allardyce nhanh chóng mang anh về Bolton đầu mùa giải 2007/2008.

    Anh vẫn duy trì được phong độ ấn tượng tại sân Reebok, và là cái tên quen thuộc trên hàng tiền đạo của đội tuyển Pháp. Nicolas thi đấu 43 trận trong màu áo đội tuyển và ghi được 11 bàn.

    Nicolas là cầu thủ quan trọng của đội tuyển quốc gia trong vòng chung kết Euro 2000 và góp tên trong đội hình Pháp thi đấu tại Euro 2008, nơi anh 1 lần có tên trong đội hình xuất phát và 2 lần từ băng ghế dự bị.

    Nicolas bắt đầu thi đấu cho Chelsea trong nửa cuối mùa giải 2007/2008 khi mà tiền đạo Didier Drogba vắng mặt do về thi đấu cho đội tuyển quốc gia Bờ Biển Ngà tại CAN 2008. Và anh đã ghi bàn thắng đầu tiên của mình vào lưới Wigan trong một trận đấu giải FA cup chỉ sau 3 trận thi đấu chính thức.

    Bàn thắng thứ 2 đến ngay tuần sau đó, đó là bàn thắng ghi trong trận đấu với câu lạc bộ Portsmouth, nhưng đó là bàn thắng cuối cùng của Nicolas trong mùa giải. Khi Drogba trờ lại, tiền đạo người Pháp được yêu cầu chơi rộng và khả năng của anh đã không được thể hiện, bao gồm cả thất bại trong trận chung kết Carling Cup mùa giải đó.

    Tuy nhiên, thật không may mắn, trong trận chung kết Champion League tại Moscow, Nicolas được vào sân phút thứ 99, anh đã sút hỏng quả penenty cuối cùng và đưa chiếc cup vô địch về phòng truỳên thống của MU.

    Mùa giải mới đã bắt đầu, chúng ta mong rằng Nicolas sẽ thể hiện hết khả năng của mình, mang về cho Chelsea những bàn thắng và cả những chiếc cup.
    Thông tin thêm :
    Tên: Nicolas Anelka
    Quốc tịch: Pháp
    Ngày sinh: 14/03/1979
    Chiều cao: 185cm
    Cân nặng: 77.0kg
    Các câu lạc bộ trong quá khứ: Real Madrid, PSG, Fenerbahce, Manchester City, Liverpool (loan), Bolton, Arsenal
    Vị trí: Tiền đạo

    9.F.Malouda

    Vị trí: Midfielder
    Số áo: 15
    Câu lạc bộ cũ: Lyon
    Florent Malouda (sinh 13 tháng 6 năm 1980 tại Cayenne, Guyane là một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp, hiện đang chơi ở vị trí tiền vệ trái của Chelsea F.C.. Anh chính thức gia nhập Chelsea vào ngày 8 tháng 7 năm 2007 với mức giá chuyển nhượng 13.5 triệu bảng Anh, mang áo số 15, chiều cao của anh là 1,81 m.
    Mùa giải 2008/2009 sẽ là mùa giải thứ 3 của Malouda tại Chelsea. Cầu thủ chạy cánh người Pháp 27 tuổi đã chuyển sang chơi cho Chelsea từ Lyon trong thời hạn 3 năm (chi tiết hợp đồng không được tiết lộ).

    Lyon là câu lạc bộ thứ 3 của anh, Malouda bắt đầu sự nghiệp của mình tại Pari trong màu áo đội bóng hạng dưới Châteauroux. Tiền vệ người Pháp đã chơi bóng tại đó trong 2 mùa giải sau đó chuyển tới đầu quân cho Guingamp.

    Những năm tháng ở đây Malouda và Didier Drogba là 2 người đồng đội, và khi phong độ chói sáng của anh trong 3 mùa giải đã khiến Lyon chú ý.

    Chuyển tới đầu quân cho Lyon cùng thời điểm với Essien, cả 2 đã dành được những chiếc cúp cùng Lyon, Florent ở lại Stade Gerland lâu hơn Essien nên đã dành được 3 chức vô địch bóng đá Pháp liên tiếp và bước đầu thể hiện mình tại Champion League.

    Chuyển tới Lyon năm 2003, tới tháng 11 năm 2004 Florent đã đựơc gọi vào đội tuyển Pháp và trở thành sự lựa chọn thường xuyên trong những trận đấu tại World Cup 2006 giải đấu mà Pháp đã vào tới trận chung kết.

    Florent chơi ở vị trí tiền vệ trái, chính anh là người tạo ra quả phạt đền sau 1 pha cản phá trái phép của hậu vệ Italia, và Zidan đã kết thúc thành công quả phạt đó, ghi bàn mở tỉ số trận chung kết, đáng tiếc là cuối cùng Pháp chịu thất bại trước Italia trên chấm phạt đền.

    Anh còn để lại ấn tượng ở nhiều giải đấu khác, là niềm hi vọng của tuyển Pháp trước thềm Euro 2008 nhưng đó lại là giải đấu khiến tất cả người hâm mộ tuyển Pháp thất vọng. 2 trận thua và 1 trận hòa đã khiến Pháp từ biệt giải đấu với vị trí bét bảng.

    Với Chelsea, mùa giải đầu tiên của Malouda bắt đầu như trong mơ bằng 1 bàn thắng ra mắt ấn tượng tại trận tranh Community Shield Cup trên sân Wembley và them những bàn thắng nữa ngay trong mùa giải đầu tiên. Tuyển thủ Pháp ghi bàn từ chấm phạt đền trên sân Anfield mang về 1 điểm quý báu và ghi bàn mở tỉ số trong trận đấu với Schalke tại Champion League trên sân Stamford Bridge.

    Tuy nhiên sự vắng mặt 2 tháng giữa mùa đông cùng với chấn thương đầu gối dai dẳng đã khiến Malouda mất phong độ nhưng chính anh là người chuyền bóng để Joe Cole ghi bàn thắng tại sân Goodison Park trong trận bán kết Carling cup

    10.Alex:

    Vị trí: Defender
    Số áo: 33
    Câu lạc bộ cũ: PSV
    Alex, cầu thủ Brazil đã gia nhập Chelsea ngay trước mùa giải 2007/2008 sau 3 năm chơi ở giải bóng đá Hà Lan trong màu áo PSV Eindhoven. Chelsea được quyền mua Alex bất cứ khi nào muốn.
    Hậu vệ quốc tế 26 tuổi đã kí vào bản hợp đồng có thời hạn 3 năm và trở thành 1 sự bổ xung quan trọng vào hàng phòng ngự chắp vá vì chấn thương cuối mùa giải trước.

    Trong cả mùa giải Alex đã 39 lần xuất hiện trong màu áo của Chelsea, nhiều hơn cả Terry (2lần) và Carvalho (1 lần) cho thấy tầm quan trọng của anh.

    Bàn thắng đầu tiên của Alex đến trong trận đấu với Middlesbrough, cú sút phạt sấm sét rất đặc trưng từ khoảng cách 32m đã trở thành 1 trong những bàn thắng đẹp nhất mùa giải.

    Một bàn thắng nữa trong trận đối đầu với Aston Villa hoàn toàn khác với pha lập công trước, một pha phối hợp nhanh với Andriy Shevchenko và Alex kết thúc rất tự tin. Bàn thắng đó cũng được rất nhiều lời khen ngợi trong buổi trao thưởng cuối mùa giải.

    Gia nhập cùng Juliano Belletti, và với sự xuất hiện của Scolari, Alex là một phần lịch sử của những người Brazil tại Stamford Bridge.

    Trước khi tới PSV, Alex chơi bóng tại Brazil trong màu áo câu lạc bộ Sao Paulo, câu lạc bộ đã được toàn thế giới biết đến vì là nơi khởi nghiệp của vua bóng đá Pele.

    Sau khi chuyển tới châu Âu, cầu thủ trẻ Alex đã dành 3 chiếc cúp vô địch quốc gia Hà Lan trong đó có 1 cú đúp mùa bóng 2004/2005. Tại đấu trường Champion League 2006/2007 anh trở thành người hung với 1 pha đánh đầu ghi bàn thắng loại Arsenal khỏi vòng 1/16.

    Bắt đầu được gọi vào đội tuyển quốc gia Brazil năm 2003, Alex có mặt trong đội hình dành chiến thắng 3-0 trước đối thủ Argentina trong trận chung kết Coppa America. Anh tiếp tục là sự lựa chọn đáng tin cậy trong màu áo vàng xanh hiện tại và tương lai.

    Thông tin thêm :
    Tên: Alex Rodrigo Dias da Costa
    Quốc tịch : Brazil
    Ngày sinh : 17/06/1982
    Chiều cao: 188cm
    Cân nặng : 92.0kg
    Câu lạc bộ trong quá khứ : PSV
    Vị trí : Hậu vệ

    11.D.Luiz:

    Diadema, São Paulo
    Vị trí: Defender
    Số áo: 4
    Câu lạc bộ cũ:
    David Luiz Moreina Marinho (sinh ngày 22 tháng Tư năm 1987 tại Diadema, São Paulo), thường được gọi là David Luiz, là tuyển thủ người Brazil đang thi đấu cho Chelsea. Thi đấu sở trường ở vị trí trung vệ. Anh là cầu thủ có thể lực và kỹ năng chuyên môn tốt, có thể đảm nhận vai trò hậu vệ cánh trái.
    David Luiz đến thi đấu cho Vitoria vào năm 9 tuổi. Ban đầu thi đấu không hiệu quả trong vai trò tiền vệ phòng ngự, cuối cùng anh được sắp xếp đá ở vị trí trung vệ. Sau khi trở thành cầu thủ xuất sắc nhất giải Serie C Brazil, Luiz được Benfica mượn vào tháng Giêng năm 2007 và mua đứt vào mùa hè năm đó. Mùa giải 2009/2010, David Luiz cùng Benfica lên ngôi tại giải vô địch quốc gia Bồ Đào Nha sau năm năm chờ đợi. Luiz ghi ba bàn trong số 49 lần ra sân. Mùa giải 2010/2011, David Luiz thi đấu 27 trận cho Benfica trong đó có 6 trận ở UEFA Champions League.

    Ngày 31 tháng Một năm 2011, anh hoàn tất thủ tục để khoác áo Chelsea với giá trị chuyển nhượng 21.3 triệu bảng. Cầu thủ trẻ người Hà Lan Nemanja Matic cũng nằm trong hợp đồng và đi theo chiều ngược lại.

    Manchester United

    1.David Degea:

    Tên đầy đủ của “người gác đền” sinh ngày 7/11/1990 tại Madrid này là David De Gea Quintana. Sở hữu chiều cao lên đến 1m92, dĩ nhiên thủ thành được mệnh danh là “Casillas đệ nhị” này được đánh giá rất cao ở khả năng bắt bóng bổng, một phẩm chất quan trọng để thành công tại nước Anh.
    De Gea là một sản phẩm hoàn hảo của lò đào tạo trẻ tại Vicente Calderon. Gia nhập Rojiblancos từ khi mới chỉ là một cậu bé 10 tuổi nhưng bằng những nỗ lực không ngừng nghỉ trong màu áo các đội trẻ, De Gea đã nhanh chóng được đôn lên đội một cách đây 2 mùa bóng.

    Với ngoại hình và phong cách thi đấu có nhiều điểm tương đồng như Edwin Van der Sar, ngôi sao 21 tuổi này thường được các đồng đội ở Atletico Madrid gọi với cái tên thân mật là “Van der Gea”. Giờ đây, ước mơ được đứng trong hàng ngũ “Quỷ đỏ” thành Manchester để thay thế cho thần tượng Van der Sar của De Gea đã trở thành hiện thực.

    Trận đấu ra mắt của De Gea trong màu áo Atletico đến khi anh chỉ mới 18 tuổi. Đó là trong cuộc chạm trán với Porto ở Champions League khi De Gea được tung vào sân ở phút 26 thay thế cho thủ thành Roberto bị chấn thương. Dù Rojiblancos thúc thủ 0-2 trước “The Dragons” song “măng non” người TBN đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi cho những tình huống cản phá ấn tượng của mình.

    Không lâu sau đó De Gea đã có cơ hội được bắt chính ngay từ đầu trong khuôn khổ La Liga. Đó là một trận đấu cực kì đáng nhớ của “Casillas đệ nhị” khi anh xuất sắc từ chối một quả penalty cùng hàng loạt tình huống *** thành nguy hiểm từ đội khách Real Zaragoza để giúp Atletico bảo toàn chiến thắng 2-1.
    Mới 21 tuổi song De Gea đã sở hữu đến hai danh hiệu ở cấp độ châu lục, bao gồm Europa League và Siêu cúp châu Âu ở mùa giải 2009/2010. Phong độ ổn định của De Gea đã góp công không nhỏ để đưa Atletico đăng quang ở đấu trường Europa League. Và khi đối đầu với Inter Milan ở trận tranh Siêu cúp, thủ thành tài năng này lại cản phá thành công quả 11 mét từ chân “sát thủ” Diego Milito để giúp Rojoblancos vượt qua các nhà ĐKVĐ Champions League khi đó.

    Danh hiệu đầu tiên mà De Gea giành được trong sự nghiệp là ngôi vương ở giải vô địch châu Âu dành cho lứa tuổi U17 khi TBN đả bại ĐT Anh trong trận chung kết. Tiếc cho De Gea khi cùng năm đó, lứa trẻ của La Furia Roja gục ngã trên chấm 11 mét trước Nigeria dù đã tiến vào trận đấu cuối cùng của giải vô địch U17 thế giới.

    Cựu HLV của Atletico đồng thời cũng từng là một”người gác đền” ở Vicente Calderon đã nói về De Gea: “Cậu ấy có đầy đủ phẩm chất để trở thành một thủ thành xuất sắc. Sự bình tĩnh mà cậu ấy thể hiện trong những trận đấu lớn chứng tỏ một cá tính rất mạnh ở De Gea”.
    Dù không lọt vào danh sách 23 cầu thủ đến Nam Phi để dự VCK World Cup 2010 song De Gea cũng có quyền tự hào khi trước đó, anh là 1 trong 30 ngôi sao được Vicente del Bosque gọi tập trung lên tuyển. Tuy nhiên, cuối cùng thì “ngài râu kẽm” đã đặt niềm tin vào ba thủ thành kinh nghiệm hơn là Iker Casillas, Pepe Reina và Victor Valdes.

    Không phải đợi đến mùa hè này mà thực ra từ trước đó, De Gea đã được Sir Alex nhắm đến như là “kẻ kế vị” cho Van der Sar ở “nhà hát của những giấc mơ”. Fergie đã từng giao quyền chỉ đạo MU cho trợ lí Mike Phelan để sang xứ bò tót trực tiếp theo dõi “giò cẳng” của “Casillas đệ nhị” khi Atletico Madrid đối đầu với Valencia.

    2.Chicharito:

    Hernández được sinh ra vào ngày ngày 01 tháng 6 năm 1988 ở Guadalajara, Jalisco. Anh chơi trận đầu tiên tại một giải đấu vui chơi giải trí khi anh lên bảy tuổi. Cha của anh, Javier Gutiérrez Hernández, một tiền đạo quốc tế lúc trước của Mexico, cho biết rằng ông chưa bao giờ nghĩ con trai mình thực sự sẽ làm một cầu thủ chuyên nghiệp. Hernández gia nhập C.D. Guadalajara ở tuổi chín và ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên của anh khi anh 15 tuổi.Anh đã được đưa ra sân để thi đấu ở Giải vô địch bóng đá U-17 thế giới 2005, nhưng một chấn thương đã khiến anh ngồi ngoài nhìn các đồng đội thi đấu và giành chức vô địch.
    Sự nghiệp :

    Chivas de Guadalajara

    Anh gia nhập đội bóng trẻ của thành phố quê hương Chivas de Guadalajara lúc chín tuổi. Hernández thi đấu cho đội B của CLB ở giải hạng 2 trong mùa bóng 2005-2006. Anh có màn ra mắt ấn tượng ở giải đấu bóng đá cao nhất Mexico Apertura, khi tỉ số đã là 3-0 Hernández vào sân thay cho Omar Bravo ở phút 82 và ghi bàn thắng thứ tư của trận đấu chỉ sau 5 phút vào sân trong trận thắng 4-0 trước Necaxa F.C tại sân Estadio Jalisco. Bàn thắng ấn định tỉ số trong trận đấu cũng là bàn thắng duy nhất của anh trong bảy lần xuất hiện ở mùa giải 2006-07.

    Anh ra sân 6 lần trong mùa bóng 2007-08 và 10 lần trong Apertura 2008 mà không có bàn thắng cho riêng mình. Nhưng giai đoạn sau, Hernández liên tục "nổ súng" đều đặn khi ghi bốn bàn trong mười lăm trận ở Clausura 2009. Còn ở Apertura 2009, anh đứng thứ 3 trong danh sách Vua phá lưới của mùa giải với mười một bàn thắng trong mười bảy trận ra sân. Năm 2010, anh tiếp tục thi đấu ấn tượng khi ghi 10 bàn / 11 trận ở giải vô địch quốc gia và đứng đầu danh sách Vua phá lưới trước khi chuyển về Manchester United.

    Manchester United

    Câu lạc bộ nước Anh giàu truyền thống Manchester United hiện đang thi đấu ở giải Ngoại hạng lần đầu tiên phát hiện ra Hernández trong tháng 10 năm 2009, một trinh sát đã đi đến Mexico vào tháng 12 và gửi về một bản báo cáo tích cực sau khi xem các trận đấu của anh. Do độ tuổi còn trẻ của Hernández, câu lạc bộ này ban đầu lên chỉ kế hoạch chờ đợi xem tài năng của Javier đến đâu trước khi thực hiện một động thái để ký hợp đồng với anh ta, nhưng với sự góp mặt vào đội tuyển quốc gia tại World Cup 2010, câu lạc bộ này đã vội vã ngồi vào bàn đàm phán. Trinh sát trưởng của United, Jim Lawlor, đã được gửi đến Mexico trong ba tuần vào tháng 2 và tháng 3 để xem Hernández thi đấu và nộp một báo cáo tích cực về anh ta, trước khi mời câu lạc bộ qua Mexico để hoàn tất các thủ tục giấy tờ.

    Vào ngày 8 tháng 4 năm 2010, anh ký hợp đồng thi đấu cho Manchester United với mức phí chuyển nhượng không được tiết lộ. Hernández sẽ chính thức gia nhập Bầy Quỷ Đỏ vào 1 tháng 7 năm 2010 nhưng anh đã ra mắt những Manucian (biệt danh của CĐV Man United) ngay trước trận thắng 3-2 trước Bayern Munich ở Old Trafford (Tứ kết Lượt về UEFA Champions League 2009-2010). Theo hợp đồng chuyển nhượng, Man United sẽ sang Mexico để thi đấu giao hữu với C.D Guadalajara ngày 30 tháng 7 năm 2010; nhân dịp khánh thành sân vận động mới Estadio Movistar với sức chứa 45.000 chỗ của họ.

    Hernández có màn ra mắt M.U vào ngày 28 tháng 7 năm 2010 ở trận đấu với MLS All Star trong Tour du đấu 2010 của United. Phút thứ 63 anh được vào sân từ băng ghế dự bị thay cho Nani và anh cũng có bàn thắng đầu tiên cho Quỉ đỏ với cú lốp bóng điệu nghệ qua đầu thủ môn Rimando từ đường chuyền dài của Fletcher. Hai ngày sau, Hernández ghi bàn thắng vào lưới Manchester United khi đang chơi trong một trận đấu giao hữu với câu lạc bộ cũ của mình, Chivas, anh bắt đầu trận đấu trong màu áo Chivas và ghi bàn chỉ sau tám phút. Anh chuyển sang M.U. vào hiệp hai nhưng cũng không thể ngăn chặn thất bại 3-2 cho United. Sau đó, Hernández đã ghi tiếp bàn thắng thứ ba trước mùa giải vào ngày 4 tháng 8 khi anh ra sân từ băng ghế dự bị trong hiệp hai và đóng góp bàn thắng thứ ba cho United trong chiến thắng 7-1 trước đội đội tuyển các ngôi sao của giải vô địch Ai len tại sân vận động Aviva mới được xây dựng.

    Ngày 8 tháng 8 trong trận đấu với Chelsea tại Siêu cúp nước Anh Hernández cũng ra sân từ băng ghế dự bị trong hiệp hai và đóng góp vào một bàn thắng. Anh khéo léo chọn vị trí để nhận đường căng ngang từ Valencia nhưng vô tình sút trượt để bóng nảy lên trúng vào mặt rồi nhẹ nhàng bay vào lưới. Cuối cùng United có chiến thắng 3-1 để đoạt danh hiệu đầu tiên của mùa giải và đó cũng là chiếc cúp đầu tay của Javier kể từ khi anh gia nhập đội bóng.Sau đó vào ngày 16 tháng 8, anh có trận đấu đầu tiên tại Giải ngoại hạng Anh (Premier League) trước Newcastle trên sân nhà Old Trafford khi vào sân thay thế cho Wayne Rooney ở phút 63.

    Tuyển Mexico

    Ngày 30 tháng 9 năm 2009, trong trận đấu giữa Mexico 1-2 Colombia, Hernández có lần ra sân đầu tiên trong màu áo đội tuyển quốc gia, với 1 pha kiến tạo thành bàn. Anh thi đấu khá nổi bật trong chiến dịch vòng loại World Cup 2010 (bao gồm vòng loại và giao hữu trước thềm World Cup) của Mexico, khi liên tiếp lập công.

    Anh được ra sân thi đấu lần đầu tại vòng chung kết World Cup 2010 vào ngày 11 tháng 6 năm 2010, sau khi được vào thay Guillermo Franco phút 73 trong trận hòa 1-1 giữa Nam Phi với Mexico.[15] Trận đấu tiếp theo, anh lại vào sân từ ghế dự bị và xuất sắc ghi bàn mở tỉ số giúp Mexico đánh bại Pháp với tỉ số chung cuộc 2-0, nhận được đường chọc khe tinh tế từ Rafael Marquez, anh lừa qua thủ môn Hugo Lloris của đội bạn và kết thúc gọn gàng vào lưới trống. Bàn thắng này làm người ta liên tưởng đến ông nội anh, Tomas Balcazar, người cũng đã ghi bàn trong một trận đấu với Pháp ở World Cup 1954 Anh .cũng được bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu. Ngày 27 tháng 6 năm 2010, Hernández đã có trận đấu đầu tiên ra sân trong đội hình một của mình tại một kỳ World Cup và có được bàn thắng tứ hai của mình tại giải đấu này, bằng cách đảo bóng lừa qua hậu vệ Martin Demichelis trước khi thực hiện một cú sút bằng chân trái vào góc cao nhưng đáng tiếc nó chỉ giúp Mexico có bàn thắng danh dự trong trận thua 3-1 ở vòng 16 trước Argentina. Theo các phân tích và thống kê của FIFA cho thấy Hernández là cầu thủ chạy nhanh nhất tại World Cup 2010, anh đạt tốc độ tối đa 32,15 km/giờ.

    Hernández có thêm một bàn thắng khác trong trận đấu giao hữu với đương kim vô địch thế giới Tây Ban Nha vào ngày 11 tháng 8 năm 2010 trên sân nhà Azteca, anh ghi bàn ở phút thứ 12 nhưng Mexico đã không thể có được một trận thắng khi David Silva gỡ hòa cho đội khách đúng vào phút 90.

    Biệt danh:

    Hernández thường được gọi là Chicharito, có nghĩa là hạt đậu nhỏ. Còn bố anh Javier Gutiérrez Hernández cũng được mệnh danh là Chicharo (hạt đậu) vì có đôi mắt màu xanh lá cây giống màu của hạt đậu.

    3. P.Evra

    Patrice Evra là cầu thủ bóng đá người Pháp đang thi đấu cho CLB Manchester United. Vị trí hiện tại của Patrice Evra tại Manchester United là hậu vệ cánh trái.
    Cá nhân:

    Ngày sinh: 15 tháng 5 năm 1981
    Nơi sinh: Dakar, Senegal
    Vị trí thi đấu: Hậu vệ trái
    Gia nhập ManUtd: 10-1- 2006
    Lần đầu ra sân: 14-1- 2006 vs Manchester City
    Tuyển thủ quốc gia: Pháp

    Ngay từ lúc ký hợp đồng anh đã nhanh chóng chiếm đươc suất đá chính tại Manchester United với vị trí hậu vệ trái - vị trí mà lúc đó Gabriel Heinze thi đấu rất tốt. Với khả năng phòng ngự cùng với tốc độ, khả năng tấn công biên rất tốt Patrice Evra cùng với Rio Ferdinand và Nemanja Vidić đã hợp thành bộ khung phòng ngự tốt nhất châu Âu bấy giờ và góp phần không nhỏ vào thành tích vô địch UEFA Champions League 2008 của Manchester United.



    Vài nét về cuộc đời: Patrice Evra - tấm gương cho những kẻ lạc đường.

    Để có ngày hôm nay ít ai nghĩ rằng chút nữa anh đã đánh rơi cuộc đời mình và có thể đã chết hay vào tù ra tội.



    Hiện nay, hậu vệ cách trái Patrice Evra đang được khoác trên mình chiếc áo đấu của một trong những CLB lừng danh nhất thế giới. Nhưng ít ai nghĩ rằng cuộc đời của Evra suýt nữa đã rẽ sang một ngả khác, nơi của những kẻ đầu đường xó chợ. Sau đây là cuộc đời của Patrice Evra, qua lời kể của người bạn thân có tên Mamadou Niakate.

    Theo như Niakate cho biết, Patrice Evra thường xuyên góp mặt vào những băng nhóm của những đứa trẻ hư hỏng. Đánh lộn với những băng nhóm khác, móc túi người qua đường và xin đểu là “nghề” của chàng trai Evra. Cũng đã có lần anh bị cảnh sát bắt và tống vào đồn sau những lần vi phạm của mình.

    Sinh ra tại Senegal, nhưng Evra theo mẹ chuyển sang Pháp từ rất sớm, năm anh mới có 3 tuổi. Tại Pháp, anh cùng gia đình sống tại Les Ulis, một vùng ngoại ô nghèo của thủ đô Paris, nơi mà Thierry Henry cũng đã từng lớn lên. Tại đó, Evra đã gặp và làm quen cùng với Mamadou Niakate, người mà về sau trở thành bạn rất thân của anh.

    Hiện nay, Mamadou Niakate đang là một HLV bóng đá rất được kính trọng tại một đội bóng địa phương. Người bạn thân nhất của Evra đã kể về cuộc đời anh:

    “Khi đó, chúng tôi lập nên một băng nhóm gồm khoảng 10 đứa trẻ. Lúc nào cả hội cũng sống trong cảnh thiếu tiền. Patrice (Evra) luôn được bà mẹ quan tâm rất chu đáo. Bà ấy đã cố gắng hết sức để nuôi sống đại gia đình của mình và làm mọi thứ để ngăn không cho con trai của mình dính líu đến những chuyện phạm pháp”.

    “Ngay từ lúc đầu, Patrice đã thể hiện mình là một cầu thủ bóng đá bẩm sinh. Anh ấy chơi bóng cực kỳ nhanh và dũng cảm cho dù chỉ là một cậu bé”.
    “Tuy nhiên, mọi chuyện đâu có diễn ra suôn sẻ như thế. Chúng tôi đâu có muốn chơi bóng một cách đàng hoàng và rồi cả hội không còn tiếp tục chơi nữa. Nhóm chúng tôi thường xuyên bắt tàu để lên những khu mua sắm sầm uất tại trung tâm thủ đô Paris. Chúng tôi tỏ ra thành thạo trong việc lấy cắp những món đồ rồi mang về khu mình sinh sống bán lấy tiền”.

    “Tại đó, chúng tôi la cà cả ngày quanh khắp thị trấn, lang thang qua những khu chợ và lẻn vào những hộp đêm, rồi lại ngồi tán gẫu bên quầy hàng sandwich”.

    “Patrice và tôi thường xuyên bắt chuyến tàu đầu tiên vào sáng sớm để về nhà vào lúc 6 giờ sáng. Patrice luôn là người hăng máu nhất, nhanh nhẹn nhất trong việc ăn cắp những món hàng sau đó cho chúng tôi tiền”.

    “Có một bác bán bánh mì ở ngay gần khu chúng tôi sinh sống kể lại rằng Patrice thường xuyên đứng ở ngoài cửa hàng của ông ấy để xin “đểu” những khách hàng đi ra. Mỗi lần chỉ một hoặc hai Franc”.

    “Chúng tôi thường xuyên có mặt ở những nơi đầy rẫy tội phạm, những vụ giết người, cưỡng bức, ma túy và trộm cắp. Tôi cho rằng đó là kết quả của việc chúng tôi không được dậy dỗ tử tế, trong khi gia đình lại quá nghèo khổ. Chúng tôi cũng đã từng đi học, nhưng mỗi khi chán học hay ác cảm với một ông thầy nào thì ngay lập tức chúng tôi rạch hết lên xe ôtô của ông ta, cho đến khi ông ấy không chịu nổi và phải tìm việc ở nơi khác”.

    “Nhưng tất cả chúng tôi đều đam mê bóng đá và muốn được chơi bóng. Khi Patrice chỉ mới 13 tuổi, anh ấy đã đốn ngã một anh chàng hơn mình đúng mười tuổi. Kẻ thua cuộc kia đã phải bỏ tiền ra mua Pizza cho chúng tôi, nhưng gã đó đâu có muốn thế ngoài việc “chém” gãy giò chúng tôi”.

    Nhưng thật may, khả năng chơi bóng tuyệt vời đã cứu cuộc đời Patrice Evra. Anh khởi đầu sự nghiệp bóng đá của mình ở hai đội bóng địa phương là Les Ulis và Bretigny. Sau đó, Evra được đưa sang Italia tập luyện và thi đấu. Nhưng ở đây anh đã phải chịu sự phân biệt do màu da của mình và chỉ được trả mức lương 20 Bảng Anh một tuần.

    Một đội bóng thuộc giải hạng hai là Monza đã mua cầu thủ này về chơi cho mình và đó cũng chính là bước đệm quan trọng để Evra có thể khoác áo những đội bóng lớn và nổi tiếng hơn như Nice hay Monaco.

    Và đến tháng một năm 2006, Manchester United đã quyết định bỏ ra số tiền 5,5 triệu Bảng Anh (tương đương 11 triệu USD) để đưa anh về với Nhà hát của những giấc mơ. Số tiền mà anh nhận được ở đây đã tăng hơn nhiều so với trước đây và nó có thể giúp anh chu cấp cho gia đình mình (đã quay về Senegal). Ngoài người mẹ luôn được Evra tôn kính, anh cũng rất tốt với những người bạn thân từng gắn bó với mình.

    Patrice Evra đã mời 10 người bạn của mình (trong đó có Niakate) đến sân Old Trafford xem anh thi đấu trong trận gặp AC Milan. Chính cầu thủ này cũng đã từng phát biểu trước khi gia nhập MU rằng: “Bóng đá đã đưa tôi ra khỏi con đường tội lỗi. Tôi đã ăn cắp, đã đánh nhau và trấn lột tiền. Tôi đã hối hận và giờ đây, tôi muốn xây dựng lại cuộc đời mình”.



    Các CLB từng thi đấu:

    1998–1999: Marsala
    1999–2000: Monza
    2000–2002: OGC Nice
    2002–2006:AS Monaco
    2006– nay:Manchester United



    Thành tích thi đấu:

    Câu Lạc Bộ
    AS Monaco

    * Coupe de la Ligue
    o Vô địch (1): 2003
    * UEFA Champions League
    o Hạng Nhì (1): 2004

    Manchester United

    * Premier League
    o Vô địch (2): 2006–07, 2007–08
    * Football League Cup
    o Vô địch (1): 2006
    * FA Community Shield
    o Vô địch (2): 2007, 2008
    * UEFA Champions League
    o Vô địch (1): 2008
    * FIFA Club World Cup
    o Vô địch (1): 2008

    4. R.Ferdinand :
    Ngày sinh: 07-11-1978 Nơi sinh: Peckham, London Vị trí thi đấu: Hậu vệ Gia nhập ManUtd: 22-7-2002 Ra sân lần đầu: 27 Aug 2002 v Zalaegerszeg (H) Quốc gia: Anh
    Chàng trai sinh ở phía đông nam London này bắt đầu sự nghiệp cầu thủ của mình ở vị trí tiền đạo mũi nhọn. Sau đó Rio chuyển xuống vị trí tiền vệ trung tâm khi chơi cho đội U14 Eltham Town , anh đã lọt vào mắt xanh của một nhà tuyển trạch CLB West Ham. Anh chuyển đến đội trẻ của CLB này khi mới là một cậu bé 14 tuổi. Năm 16 tuổi Rio quyết định sẽ ở lại The Hammers mặc dù Middlesbrough và Chelsea rất mong muốn có được anh.


    Trong khoảng thời gian 2 năm trong bản hợp đồng cùng West Ham với tư cách là một cầu thủ học việc ở vị trí trung vệ. Rio đã giúp đội trẻ West ham dành được chức vô địch giải trẻ vùng đông bắc nước Anh mùa giải 1995-1996 với một số điểm kỉ lục.

    Sau đó HLV Harry Redknapp rất ấn tượng với sự tiến bộ của của Rio và ông đã kí với anh một bản hợp đồng chuyên nghiệp khi anh mới ở độ tuổi 17. Ferdinand nếm trải mùi vị của giải đấu cao nhất nước Anh vào ngày 5/5/1996 khi anh được vào sân từ ghế dự bị trong trận đối đầu với Sheffield Wednesday trên sân Upton Park.

    Vài mùa giải sau chứng kiến việc Harry Redknapp xây dựng đội bóng bằng cách cho các cầu thủ trẻ của mình ra đi đến với các CLB khác để tích lũy kinh nghiệm dưới dạng cho mượn. Và Rio đã được gửi đến với CLB hạng hai Bournemouth. Hậu vệ trẻ này đã chơi 10 trận đấu tại giải hạng hai từ 9/11/1996 đến ngày 11/1/1997. Sau đó anh trở lại West Ham để chuẩn bị cho những bước tiến lớn sau này tại đội hình chính thức.

    Trận ra mắt của lần trở lại là một kỉ niệm đáng nhớ đối với Rio. Tại trận đấu diễn ra vào ngày 25/1/1997 đó chứng kiến việc CLB tí hon Wrexham gây shock khi hạ Knock Out "The Hammer" tại cúp FA bằng chiến thắng 1-0 ngay trên sân Upton Park. Rio có trận đấu trọn vẹn 90 phút đầu tiên tại Premiership vào ngày 1/1/1997 trong trận đấu mà West Ham thất thủ 2-1 trước Blackburn Rover. Trong trận đấu đó Rio ghi bàn thắng đầu tiên của mình cho West ham.

    Rio đã thi đấu 152 trận cho West ham và ghi được 2 bàn thắng. Sự tiến bộ của Rio đã khiến anh được so sánh với huyền thoại một thời của West Ham Bobby Moore. Rio được đánh giá là hậu vệ trẻ xuất sắc nhất nước Anh lúc bấy giờ , một cầu thủ " tao nhã " với lối chơi thông minh và hiệu quả.

    Rio có trận đấu đầu tiên cho đội tuyển Anh vào tháng 11 /1997 trên sân Wembley khi gặp đội tuyển Cameroon và ngày càng củng cố được vị trí của mình tại đội tuyển Anh ( mặc dù Kevin Keegan không chọn anh trong đội hình đội tuyển Anh thất bại thảm hại tại Euro 2000 )

    Anh đã được rất nhiều CLB lớn để mắt tới , trong đó có Manchester United , Real Madrid và Barcelona. Nhưng không có một cái giá nào thuyết phục được Harry Redknapp để Rio rời sân Upton Park.

    Cho đến khi HLV của Leeds United David O'Leary quyết định một cuộc chơi mạo hiểm và gây shock với bóng đá thế giới khi mua Rio Ferdinand với cái giá kỉ lục của bóng đá Anh 18 triệu bảng vào ngày 26/11/2000. Một cái giá kỉ lục thế giới cho một hậu vệ còn rất trẻ như Rio đã khiến không ít người tỏ vẻ hoài nghi. Tuy nhiên sau đó Rio đã giúp đội bóng chủ sân Elland Road vào đến bán kết Champion League ngay trong mùa giải đầu tiên của mình. Một serie những màn trình diễn siêu hạng cho Leeds United đã chứng tỏ được đúng giá trị của anh đối với số tiền mà CLB này đã bỏ ra .

    Mùa giải thứ hai của Rio với Leeds ( 2001-2002 ) có ít thành công hơn cho đội bóng nhưng Rio đã bắt đầu nâng cao được đẳng cấp của mình qua từng trận đấu. Anh bắt đầu có được vị trí chính thức trong đội tuyển Anh bên cạnh Sol Campbell khi mà thế hệ cũ đã dần dần từ giã đội tuyển. Với Leeds , khi Lucas Radebe bị chấn thương , anh đã được làm đội trưởng của đội bóng. Vụ chuyển nhượng đến Manchester United thậm chí còn được nêu ra trước cả vòng chung kết World Cup - nơi mà Rio đã chứng tỏ anh là trung vệ xuất sắc nhất của giải đấu này.

    Giá trị chuyển nhượng của Rio tăng như tên lửa trong suốt thời gian diễn ra vòng chung kết World Cup 2002. Tuy nhiên điều đó không làm Fergie và Man United nhụt chí , sau nhiều tuần kiên trì và chỉ vài ngày thương lượng. Man United đã kí một bản hợp đồng với Rio ferdinand mới với một cái giá kỉ lục mới của bóng đá Anh lên đến 29 triệu bảng. United đã có một cầu thủ đẳng cấp thế giới khi mới ở tuổi 23 và còn một tương lai dài phía trước. Với cái giá đó , Rio cũng trở thành hậu vệ đắt giá nhất thế giới , vượt qua cái giá 22 triệu bảng mà Juventus đã trả cho Parma để có được Liliam Thuram.

    Trong mùa giải đầu tiên cho United , Rio thi đấu chắc chắn trong phòng ngự nhưng cũng không phải là quá nôỉ bật. Anh đã bị chấn thương trong một trận giao hữu trước mùa giải với CLB Boca Juniors. Điều đó đã trì hoãn sự ra mắt của Rio cho đến trận đấu đầu tiên với United khi gặp CLB Zalaegerszeg trên sân Old Trafford trong khuôn khổ vòng bảng Champion League , trận đấu mà MU đã dành chiến thắng thuyết phục 5-0. Anh cũng có trận đấu đầu tiên tại Premiership vài ngày sau đó khi MU bị Sunderland cầm hòa 1-1. Trong cả mùa giải này Rio đã chơi 46 trận cho United.

    Anh luôn luôn có những áp lực với số tiền chuyển nhượng khủng khiếp của mình. Và một trong những vấn đề đó là anh chưa thể hòa nhập được cùng người đồng đội ở vị trí trung vệ để có thể tạo được một bộ đôi vững chắc.

    Mùa giải 2003-2004 Rio bắt đầu chứng minh được giá trị đích thực của mình. Anh đã thể hiện những màn trình diễn tuyệt vời bên cạnh Mikael Silvestre. United đã có một bộ đôi vững chãi tại hàng phòng ngự và nhờ đó MU đã vươn lên dẫn đầu bảng xếp hạng trong kì giáng sinh.Tuy nhiên đến tháng 9 bóng mây đen lại bao trùm sân Old Trafford.

    FA có một cuộc kiểm tra chất kích thích với các cầu thủ MU tại khu tập luyện Carrington ngày 23/9 , tuy nhiên Rio đã không thể kiểm tra được bởi lúc đó anh đã rời khu tập luỵện Carrington để đi mua sắm tại trung tâm thành phố Manchester. Khi phát hiện ra sai lầm của mình , Rio đã ngay lập tức liên hệ với CLB đã thực hiện cuộc kiểm tra. Tuy nhiên , đã quá muộn , khi Rio liên hệ với CLB thì các chuyên gia xét nghiệm đã rời khu tập luyện. Rio đã cung cấp mẫu nước tiểu của mình hai ngày sau đó nhưng kết quả không được chấp nhận.

    Anh đã bị treo giò 8 tháng bắt đầu từ ngày 20/1. Điều đó đồng nghĩa với việc anh sẽ nghỉ hầu hết cả mùa giải và bỏ lỡ Euro 2004. United đã cố gắng kháng án nhưng không thành công. Chỉ một phút lơ đãng đó đã kéo theo cả chuỗi trận thành công của CLB. Hàng phòng ngự United khi thiếu Rio từ cuối tháng một đến giữa tháng ba đã lĩnh rất nhiều bàn thắng và mất rất nhiều điểm với chỉ một trận không để thủng lưới trong số 11 trận ( gặp CLB Northampton Town ).

    Rio trở lại trong trận đấu với Liverpool vào ngày 20/9 và anh trở thành cầu thủ thi đấu thường xuyên cho đến kết thúc mùa giải , chỉ bỏ lỡ 7 trận đấu tại Premiership và đã có một sự trở lại ấn tượng.

    Vào cuối tháng 4 , một cuộc thương lượng cho bản hợp đồng mới với United đã gây ra sự tức giận với rất nhiều người về lòng chung thủy của Rio khi anh đòi mức lương 120.000 bảng/1 tuần. Thậm chí anh còn có cuộc gặp gỡ người đại diện Pini Zahavi và giám đốc điều hành Peter Kenyon của Chelsea. Là hậu vệ đắt giá nhất thế giới và đã được hưởng nhiều đặc ân của United. Sir Alex ferguson coi anh là một phần quan trọng trong những kế hoạch của mình. Tất nhiên các cổ động viên của đội bóng chủ sân Old Trafford vẫn còn mong chờ nhiều đóng góp hơn nữa của Rio cho quỷ đỏ.

    Một vài điều chưa biết về Rio ferdinand
    - Rio là em họ của cựu cầu thủ của Tottenham và Newcastle United - Les Ferdinand

    - Anh là một " fan ruột " của thời trang và việc mua sắm quần áo.

    - Rio là fan của Liverpool khi còn là một cậu bé , John Barnes là cầu thủ yêu thích của anh.

    - Anh thích nhạc R&B , những garage otô , những ngôi nhà , những điệu nhạc sôi động. Anh cũng rất thích đọc sách

    - Rio có cỡ giầy lớn nhất CLB - cỡ số 11.

    5.Nani:

    Luís Carlos Almeida da Cunha (sinh ngày 17 tháng 11 năm 1986 tại Praia, Cape Verde), được biết với tên Nani, là cầu thủ bóng đá người Bồ Đào Nha. Anh đang thi đấu cho CLB bóng đá Ngoại hạng Anh Premier League Manchester United và Đội tuyển bóng đá quốc gia Bồ Đào Nha
    Lúc còn nhỏ

    Anh trưởng thành từ lò đào tạo FC Porto, và anh đã chơi cho đội trẻ trong một thời gian dài trước khi gia nhập CLB Sporting Lisbon.

    Sporting

    Nani gia nhập Sporting vào mùa giải 2005-06. Ở mùa giải đầu tiên anh thi đấu được 29 trận và đóng góp 4 bàn thắng. Ở mùa giải thứ hai, anh cũng thi đấu 29 trận và ghi 5 bàn thắng. Anh cũng thi đấu 6 trận ở đấu trường châu Âu, ghi được 1 bàn thắng.

    Manchester United

    Nani chuyển sang thi đấu cho Manchester United với giá chuyển chượng 17 triệu bảng. Nani trải qua thử nghiệm y tế vào ngày 6 tháng 6 năm 2007, và sau đó ký hợp đồng thi đấu 5 năm

    Nani đã ghi bàn ngày trong trận đấu giao hữu trước mùa giải với CLB Trung Quốc Thượng Hải, trận đấu mà M.U chiến thắng với tỷ số 6-0. Anh cũng ghi bàn thắng ngay trận sau đó. Sir Alex Ferguson không hài lòng với màn ăn mừng bằng cách lộn Santo vì cho rằng sẽ gây chấn thương cho Nani. Nhưng anh không đồng ý và cho rằng "Ông ấy (Ferguson) không nên khuyên tôi, và tôi tiếp tục sẽ ăn mừng như thế nếu ghi được bàn thắng".
    Nani có trận đấu chính thức đầu tiên vào ngày 5 tháng 8 năm 2007 sau khi vào sân từ băng ghế dự bị trong trận Siêu cúp nước Anh với CLB Chelsea. Anh đã có danh hiệu đầu tiên khi Quỷ đỏ giành chiến thắng 3-0 trên chấm luân lưu, sau khi 2 đội hòa nhau 1-1 suốt 120 phút.

    Nani có trận đấu đầu tiên ở Premier League, khi được vào sân thay cho Wayne Rooney, sau khi Rooney bị chấn thương bàn chân trong cuôc đối đầu với Reading vào ngày 12 tháng 8. Vào ngày 26 tháng 8 năm 2007, anh có bàn thắng chính thức đầu tiên từ cú sút từ khoảng cách 30m trong cuộc đối đầu với Tottenham. Anh cũng quay trở lại câu lạc bộ cũ trong khuôn khổ Champions League vào tháng 9. Trong trận đấu này người đồng đội của anh là Cristiano Ronaldo cũng là người cũ của CLB Sporting Lisbon đã ghi bàn thắng duy nhất của trận đấu.

    Vào ngày 21 tháng 5 năm 2008, anh đã có danh hiệu Champion League cùng với Manchester sau khi đánh bại Chelsea trong trận chung kết sau những loạt Penalty căng thẳng. Cũng trong năm này Nani còn giành chức vô địch Premier League cùng với Manchester United

    Sự nghiệp quốc tế

    Nani là thành viên trẻ nhất của đội U21 Bồ Đào Nha tại giải U21 vô địch châu Âu. Anh khoác áo đội tuyển quốc gia Bồ Đào Nha đầu tiên vào ngày 1 tháng 6 năm 2006 trong trận giao hữu thua 2-4 trước Đan Mạch, trận đấu mà anh góp công vào 1 bàn thắng

    Sau đó anh cũng đã có 2 bàn thắng trông trận thắng 2-1 trước đội tuyển Bỉ. Phong độ tuyệt vời của anh đã được Luis Felipe Scolari gọi vào đội tuyển tại EURO 2008 cùng với người đồng đội tại câu lạc bộ Manchester là Cristiano Ronaldo. Ở giải đấu này phong độ của anh không được tốt cũng một phần lý do anh chỉ là dự bị ít được vào sân.

    Các danh hiệu

    Club

    Sporting CP

    VĐQG Bồ Đào Nha
    Vô địch (1): 2006–07
    Manchester United

    Premier League
    Vô địch (1): 2007–08 , [2008-2009]
    Siêu cúp
    Vô địch (2): 2007, 2008
    UEFA Champions League
    Vô địch (1): 2007–08
    UEFA Super Cup
    Á quân (1): 2008

    5.Berbatov:

    Dimitar Ivanov Berbatov ( sinh 30 tháng 1 năm 1981 tại Blagoevgrad)[1] là một cầu thủ bóng đá người Bulgaria, chơi ở vị trí tiền đạo, hiện đang khoác áo câu lạc bộ Manchester United tại Premier League và đội tuyển Bulgaria. Anh từng 4 lần nhận danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất Bulgaria.

    Tiểu sử

    Cha của Berbatov, Ivan, là một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp của câu lạc bộ địa phương Pirin Blagoevgrad. Mẹ anh, Margarita, là một cầu thủ bóng ném chuyên nghiệp.[4] Khi còn niên thiếu, Berbatov thích câu lạc bộ A.C. Milan và thần tượng Marco van Basten, đến khi Euro 1996 diễn ra tại Anh, cậu trai 15 tuổi có thần tượng mới là Alan Shearer, cựu cầu thủ của Newcastle United. Mẹ anh sau có tiết lộ rằng Dimitar mơ được một ngày khoác áo Newcastle. Berbatov học tiếng Anh bằng cách xem phim "Bố già".Ngoài bóng đá, sở thích của anh là vẽ và bóng rổ.

    Berbatov tài trợ cho một số tổ chức từ thiện trẻ em ở Bulgaria, hỗ trợ hoạt động cho năm nhà trẻ. Anh còn có kế hoạch mở một học viện bóng đá tại quê nhà.



    Sự nghiệp thi đấu:

    1999 – 2001: CSKA Sofia

    2001 – 2006 Bayer Leverkusen

    2006 – 2008 Tottenham Hotspur

    2008 –nay Manchester United

    6. Vandersar

    Edwin van der Sar (sinh 29 tháng 10 năm 1970 ở Voorhout, Hà Lan) là một cầu thủ bóng đá người Hà Lan. Anh chơi ở vị trí thủ môn. Anh là đội trưởng của Đội tuyển quốc gia Hà Lan và đang chơi cho câu lạc bộ bóng đá Manchester United ở giải English Premier League. Anh là một thành viên của 2006/2007 PFA Team of the Year.
    Sự nghiệp :

    Van der Sar bắt đầu sự nghiệp tại Foreholte (đội bóng địa phương của Voorhout), sau đó chuyển đến VV Noordwijk.


    Kỷ lục giữ sạch lưới

    Trong mùa bóng 2008-2009 Van Der Sar liên tục xô ngã những kỷ lục giữ sạch lưới lần lượt của Premier League, Vương Quốc Anh và Châu Âu.

    Ngày 27-1-2009 anh phá kỷ lục giữ sạch lưới của Premier League với thời gian 1032 phút sau trận thắng West Bromwich Albion 5-0 (kỷ lục cũ là 1025 phút của thủ môn Chelsea Petr Čech).

    Ngày 8-2-2009 Van Der Sar phá kỷ lục 1,155 phút giữ sạch lưới toàn Vương Quốc Anh của Bobby Clark với 1212 phút (tính đến hết trận thắng West Ham United 1-0) một kỷ lục mà chưa có một thủ môn nào tại các giải vô địch quốc gia thuộc Vương Quốc Anh (gồm 4 quốc gia Anh, Ireland, Wales, Scotland) đạt được.

    Kỷ lục của anh dừng ở trong trận đấu gặp Newcastle khi anh bất cẩn bắt bóng không dính và để Lovenkrands ghi bàn. Khi đó, anh đã đạt tổng cộng 1311 phút giữ sạch lưới, và xếp thứ 6 trong danh sách những thủ môn có thời gian giữ sạch lưới lâu nhất trong lịch sử bóng đá thế giới của IFFHS.

    Thành tích:
    Van der Sar đang thi đấu cho Manchester United
    Câu lạc bộ:
    Ajax

    * Eredivisie: 1994, 1995, 1996, 1998
    * KNVB Cup: 1993, 1998, 1999
    * UEFA Champions League: 1995 2008
    * UEFA Cup: 1992
    * European Super Cup: 1995
    * Intercontinental Cup: 1995

    Fulham

    * UEFA Intertoto Cup: 2002

    Manchester United

    * FA Premier League: 2007, 2008
    * English League Cup: 2006
    * Community Shield: 2007
    * UEFA Champions League: 2008

    Danh hiệu

    * Best European Goalkeeper: 1995
    * Dutch Football Goalkeeper of the Year: 1994, 1995, 1996, 1997
    * Dutch Golden Shoe: 1998

    7. Giggs:

    Ryan Giggs được xem là biểu tượng tại Old Trafford và có thể xem là một trong những cầu thủ có bảng thành tích kỷ lục ở MU với hơn 20 danh hiệu lớn nhỏ khác nhau cùng CLB, cũng như là cầu thủ thành công nhất trong lịch sử bóng đá Anh với 11 danh hiệu vô địch quốc gia. Hiện nay anh đã chính thức giã từ đội tuyển quốc gia. Cho đến lúc này, Giggsy vẫn đang là người có thời gian khoác áo MU lâu nhất trong lịch sử 128 năm của CLB.
    Tên đầy đủ: Ryan Joseph Giggs
    Ngày sinh: 29/11/1973
    Nơi sinh: Cardiff, Wales
    Chiều cao: 5ft 11in(1.80m)
    Ngày kí hợp đồng: 09/07/1990
    Trận đấu ra mắt: 02/03/1991 gặp Everton (H) tại First Division
    Tổng số bàn thắng: 147
    Tổng số lần ra sân: 799
    Vị trí: Tiền vệ
    Ngày rời United: Chưa có
    Quốc tịch: Xứ Wales

    Ryan Giggs - một biểu tượng về tài năng và lòng trung thành của bóng đá hiện đại

    Trong triều đại Ferguson tại Manchester United, Giggs chưa bao giờ là cái tên nổi bật nhất. Anh không nhiều sức ảnh hưởng như Cantona, chẳng cá tính như Roy Keane và cũng chẳng hào hoa như Beckham, càng không thể ăn khách, “nổ” như Ronaldo, cũng như không được nổi bật như Rooney. Tuy nhiên, chắc chắn, không ai ở Old Trafford có thể so sánh với tiền vệ người xứ Wales về mức độ cống hiến.
    Cầu thủ sinh ra tại Cardiff này đã được theo học trường năng khiếu của Manchester City thuở thiếu thời, nhưng Sir Alex đã có một chuyến viếng thăm cá nhân tới nhà anh vào đúng sinh nhật lần thứ 14 của anh và Ryan đã quyết định bỏ qua cơ hội được ký hợp đồng với CLB thời niên thiếu của mình.

    Tháng 11 năm 1990 anh đã chuyển sang thi đấu chuyên nghiệp tại United . Trận đấu trình làng của anh là cuộc chạm trán với Everton tại Old Trafford ở giải hạng nhất cũ vào ngày 2/3/1991 từ vị trí dự bị thay cho Denis Irwin.

    Bàn thắng đầu tiên anh dành tặng cho Mu là chiến thắng trước MacC cho dù đó chỉ là 1 bàn may mắn.
    Đầu mùa giải 1991/92 Giggs xuất hiện liên tục trên sân với những kỹ năng rê bóng đầy lôi cuốn và những bước chạy sắc sảo.

    Danh hiệu đầu tiên của anh đến vào tháng 4 năm 1992 khi United đánh bại NottinghamForest trong trận chung kết League Cup, và mùa giải tiếp theo, anh đã lần đầu tiên được đứng lên bục cao nhất tại Premiership để giành lấy huy chương chiến thắng. Tổng cộng anh đã có đến 9 danh hiệu vô địch Premiership cho riêng mình.

    Bảng thành tích ấn tượng của Giggs còn bao gồm các danh hiệu: cúp Châu Âu, siêu cúp Châu Âu và cúp liên lục địa, không những vậy, trong 5 lần giành FA Cup của Sir Alex Ferguson, anh được góp mặt tới 4 lần. Bàn thắng đáng nhớ nhất trong sự nghiệp thi đấu của anh chính là pha ghi bàn sau nỗ lực cá nhân xuất chúng trong trận đá lại bán kết gặp Arsenal tại Villa Park vào tháng 4 năm 1999.

    Ryan đã kỷ niệm 10 năm tại Old Trafford bằng một trận đấu tôn vinh anh với đối thủ là Celtic vào mùa 2001/02. Tuy vậy, những cột mốc lịch sử vẫn tiếp diễn... Một năm sau đó, anh đã có bàn thắng thứ 100 trong sự nghiệp thi đấu của mình ở trận hòa 2-2 trước Chelsea tại Stamford Bridge, và anh đã trở thành người thứ hai trong lịch sử có được trận đấu thứ 700 cho United khi anh giúp Quỷ Đỏ có được một chiến thắng sát nút quan trọng trước Liverpool tại Anfield vào tháng Ba năm 2007.
    Thủ quân của đội tuyển xứ Wales đã đóng một vai trò hết sức quan trọng trong việc giành danh hiệu vô địch 2006/07 của United. Đó là chiến thắng thứ chín cho Giggs và đưa anh vượt qua người giữ kỷ lục trước đó Alan Hansen, người đã giành được tám danh hiệu trong màu áo Liverpool. Một mùa giải thành công tiếp theo của Quỷ Đỏ trong mùa bóng 2007/08 sẽ giúp Giggs trở thành cầu thủ đầu tiên đăng quang mười lần tròn.

    Sau khi từ giã đội tuyển xứ Wales với 64 lần khoác áo và ghi được 12 bàn, Giggs đã lại nhận được thêm một danh hiệu cao quý, đó là tước hiệp sĩ OBE. Anh đã được đưa vào danh sách những người nhận danh hiều cao quý này trong dịp sinh nhật Nữ Hoàng Anh vì những cống hiến cho bóng đá của mình. Một phần thưởng hoàn toàn xứng đáng.

    Trong những năm qua, từ trận ra mắt gặp Everton tại Old Trafford ngày 2/3/1991 Giggs vẫn chạy như thể không bao giờ cạn kiệt sức lực. Anh luôn là một cánh chim đầu đàn tại Nhà hát của những giấc mơ, đã cùng CLB phá hết kỉ lục này đến kỉ lục khác

    Tốc độ của anh có thể giảm sút. Những pha dẫn bóng đi qua 4, 5 cầu thủ đối phương như bàn thắng kinh điển vào lưới Arsenal 10 năm về trước có thể cũng đã biến mất. Nhưng rõ ràng anh vẫn còn vô cùng hữu dụng, vẫn có đóng góp không thể thay thế cho M.U. Từ vai trò của một anh cả; vai trò biểu tượng của lòng trung thành trong thời buổi mà dường như tiền bạc có thể mua được tất cả cho đến ý nghĩa chuyên môn!

    Người ta nói : Giggs và Mu : Vì ta là của nhau. Trong thời buổi mà lòng trung thành chỉ còn là một khái niệm mơ hồ, việc Giggs gắn bó trọn đời với M.U là một sự khẳng định rằng có những giá trị không thể mua nổi bằng tiền.

    Thời gian có thê tạo nên những thành tựu nhưng cũng chính thời gia xóa tan đi bao công trình. Nhưng có lẽ hình ảnh Ryan Giggs sẽ mãi là huyền thoại trong lòng NHM.

    Thành tích với Manchester United:

    11 chức vô địch bóng đá Anh: 1992-93, 1993-94, 1995-96, 1996-97, 1998-99, 1999-00, 2000-01, 2002-03, 2006-2007,2007-2008, 2008-2009
    4 cúp FA: 1994, 1996, 1999, 2004
    3 cúp liên đoàn: 1992, 2006, 2009
    2 chức vô địch Châu Âu: 1998-99, 2007-08
    1 cúp liên lục địa: 1999
    1 cúp vô địch thế giới cấp câu lạc bộ : 2008
    1 cúp C2 : 1991
    1 siêu cúp Châu Âu: 1991
    7 siêu cúp Anh: 1993, 1994, 1996, 1997, 2003, 2007,2008
    Trên 800 lần khoác áo Manchester United (lập kỉ lục là cầu thủ khoác áo MU nhiều nhất trong lịch sử)

    Thành tích cá nhân:

    Cầu thủ xuất sắc nhất giải ngoại hạng tháng 8/2006
    Cầu thủ xuất sắc nhất trận tranh cúp liên lục địa 1999
    Cầu thủ xuất sắc nhất của MU mùa giải 2005-2006
    Cầu thủ U-21 xuất sắc nhất Châu Âu năm 1993
    Cầu thủ xứ Wales xuất sắc nhất năm 1996 và 2006
    Cầu thủ xuất sắc nhất năm 2008-2009 do Hiệp hội cầu thủ nhà nghề bình chọn

    8. Scholes:

    Người ta gọi anh là người hùng trầm lặng trong nhà hát của những giấc mơ. Một người hùng đúng nghĩa với những đóng góp vĩ đại. Không ai khác chính là Paul Scholes. Không ồn ào, hào nhoáng như nhiều ngôi sao bóng đá khác, Paul Scholes vẫn đi vào lòng người hâm mộ bằng những màn trình diễn tuyệt vời trên sân cỏ


    Ngày sinh: 16/11/1974
    Ngày kí hợp đồng: 08/07/1991
    Trận đấu ra mắt: 21/09/1994 gặp Port Vale (A) tại League Cup
    Tổng số bàn thắng: 139
    Tổng số lần ra sân: 600
    Vị trí: Tiền vệ
    Ngày rời United: Chưa có
    Quốc tịch: Anh

    Chỉ có rất ít người có đủ thực tài và đức để làm cho tượng đài Sir Bobby Charlton phải ấn tượng cao độ. Huyền thoại của United nói về Paul Scholes: "Luôn luôn bình tĩnh và tập trung, cộng với tài chuyền bóng chính xác như đặt giúp Scholes trở thành một cầu thủ thực sự rất đáng xem."

    “Anh ấy có khả năng nhận biết những gì xung quanh tốt hơn hầu hết tất cả những cầu thủ bóng đá khác. Khi còn là một cậu bé, Scholes đã gây ấn tượng với khả năng xâm nhập vòng cầm đối phương ở những thời điểm thích hợp nhất. Cùng với thời gian, hiệu quả bên ngoài vòng cấm của cậu ấy cũng tốt không kém. Dù tôi có bổ sung cho tuyến tiền vệ bất kỳ cầu thủ nào đi nữa thì ở đó vẫn luôn có một suất cho Scholes. Anh ấy xứng đáng đứng trong đội hình chính thức của bất kỳ đội bóng nào trên thế giới này” Sir Alex Ferguson nói.


    Paul Scholes là một thành viên quan trọng trong lứa cầu thủ hoàng kim mà Manchester United đào tạo thành công trong thập kỷ 90, bên cạnh Beckham, Giggs, Butt và anh em nhà Neville.

    Tiền đạo "hoàng tử hạt tiêu" sinh tại Manchester này ghi bàn trong cả trận ra mắt màu áo đội 1 Man United gặp Port Vale tại League Cup mùa giải 1994/95 lẫn trận đầu tiên tại giải Ngoại hạng gặp Ipswich.
    Từ khi chơi cho đội trẻ Man United Paul Scholes sớm chứng tỏ anh là một tiền vệ trẻ đầy triển vọng của bóng đá Anh. Scholes đã dành chức vô địch cúp FA dành cho đội trẻ . Anh cũng là một thành viên của đội U-18 nước Anh dành chức vô địch Châu âu năm 1993.

    Paul Scholes đạt đủ độ chín để trở thành thành viên chính thức của đội 1 Manchester United vào đúng thời điểm huyền thoại Eric Cantona bị treo giò 9 tháng sau pha kungfu nổi tiếng ở mùa bóng 1995/96. Anh thay thế Cantona một cách hoàn hảo, giúp Man United đoạt cú đúp ở mùa bóng đó: vô địch giải Ngoại hạng và giành FA Cup.

    Cùng với Keane, Giggs và Beckham, anh trở thành lá phổi của đội bóng giành cú ăn ba vĩ đại năm 1999, cho dù không thể có mặt tại trận chung kết do bị dính 2 thẻ vàng trước đó. Khi Man United giành chức vô địch Premiership năm 2003, Paul Scholes cũng đóng góp tới 20 bàn thắng, chỉ đứng sau Ruud van Nistelrooy.

    Bộ sưu tập 14 huy chương các loại của Paul Scholes chỉ thua kém đúng 5 cầu thủ trong lịch sử CLB, trong đó chỉ có Ryan Giggs là còn đương thời
    Một vấn đề về tầm nhìn đã buộc Scholes rời xa sân cỏ trong nửa sau của mùa giải 2005/06, nhưng anh đã tìm lại được chính mình để giúp cho Quỷ Đỏ có được danh hiệu Premiership mùa 2006/07. Những lần tỏa sáng cá nhân như pha mở tỉ số trong trận thắng 2-0 trước Liverpool vào tháng Mười năm 2006 và một cú vô-lê tuyệt đẹp trong chiến thắng 3-0 tại Aston Villa hai tháng sau đó, bàn thắng đã giúp anh giành được giải Bàn thắng đẹp nhất mùa giải trong buổi lễ trao giải cầu thủ của CLB..Những mùa giải sau đó có nhiều kết cục tuyệt vời hơn khi mà United đánh bại Newcastle để dành danh hiệu vô địch Premier League lần thứ ba sau bốn năm và với Scholes đó là danh hiệu lớn đầu tiên trong sự nghiệp của anh. Mùa giải khép lại tuyệt vời với Scholes khi anh cùng các đồng đội đã dành chiến thắng 2-1 trước Liverpool trong trận chung kết cúp FA để hoàn thành cú " đúp " lịch sử.

    Ở cấp độ đội tuyển quốc gia Scholes đã ghi bàn ngay trong trận đấu chính thức đầu tiên cho đội tuyển quốc gia và trận đấu ra mắt của anh cho đội tuyển Anh là trên sân Wembley. Paul đã chơi cho đội tuyển Anh tại vòng chung kết World Cup 1998 , ghi bàn thắng đầu tiên trong trận mở màn của đội tuyển Anh trước Tunisia , anh đã chơi bốn trận đấu cho đội tuyển Anh tại giải đấu này.

    Vào tháng 3/1999 Scholes trở thành cầu thủ đầu tiên từ sau Norman Whiteside (1984 ) ghi được bàn thắng trên đất Italia khi anh ghi bàn thắng duy nhất giúp MU dành được trận hòa trước Inter Milan trên sân San Siro. Một tháng sau đó anh lại ghi bàn trên sân Wembley giúp đội tuyển Anh dành chiến thắng 3-1 trước ba lan trong khuôn khổ vòng loại Euro 2000.

    Mặc dù khá e ngại trước giới truyền thông nhưng anh cũng tỏ ra rất tự hào khi phát biểu về chiến công này: "Đó là cảm giác tuyệt vời nhất tôi từng có với bóng đá. Tôi đã ghi một số bàn thắng quan trọng cho United tại Champions League, nhưng còn nhiều điều tuyệt vời hơn thế. Hoàn thành nhiệm vụ và chia sẻ cảm giác với người hâm mộ thật là điều kì diệu".

    Những ngày sau đó Paul thông báo cho giới truyền thông tin vui khi anh và cô vợ Claire của mình đang chờ đợi đứa trẻ đầu tiên của hai người. Nhưng mọi chuyện tuyệt vời chưa chấm dứt ở đó khi anh ghi bàn thắng thứ hai trong trận chung kết cúp FA giúp quỷ đỏ đánh bại Newcastle.

    Điều đáng tiếc duy nhất với Scholes trong mùa giải 1998/1999 là anh đã bị treo giò trong trận chung kết Champion League tại Barcelona và trở thành cầu thủ Anh đầu tiên bị đuổi khỏi sân Wembley. Sự việc đó xảy đến trong trận đấu vòng loại Euro 2000 khi đội tuyển Anh có trận hòa đáng thất vọng với Thụy Điển.

    Paul khởi đầu mùa bóng 1999/2000 với tư cách là một người cha khi vợ anh sinh cho anh một đứa bé kháu khỉnh tên là Arron Jake vào cuối tháng 7. Anh tiếp tục thể hiện một phong độ chói sáng , bền bỉ trong phòng ngự và sắc xảo trong tấn công. Ghi hai bàn thắng giúp đội tuyển Anh vượt qua Scotland tại lượt đi trận Play off trên sân HampdenPark.
    Phong độ chói lọi đó đã giúp anh được các cổ động viên tại xứ sở sương mù bầu chọn là cầu thủ xuất sắc nhất trong năm.

    Paul đã không thể tham dự giải World Club Championships tại Brazil do anh đã không thể kịp hồi phục với ca mổ chứng thoát vị của mình. Có một chứng minh thực tế rằng Scholes chỉ không thể tham dự duy nhất một trận đấu tại Premiership. Anh quay lại và ghi đến bảy bàn trong giai đoạn cuối mùa giải giúp quỷ đỏ dành được chức vô địch thứ sáu tại Premiership trong tám năm.

    Mùa giải 2000/2001 thực sự là một mùa giải bận rộn với Scholes khi anh vẫn tiếp tục là một nhân tố quan trọng của đội tuyển Anh , cùng với đó là việc Scholes bổ sung vào bộ sưu tập của mình chức vô địch Premier League thứ năm của anh sau khi có đến 44 lần ra sân trong mùa giải và ghi được 11 bàn thắng. Một trong những bàn đẹp nhất mùa giải này là bàn thắng trong trận đấu tại Champion League trước đối thủ Panathinakos. Anh kết thúc mùa bóng với 15 bàn trên đấu trường Châu âu - vượt qua kỉ lục ghi bàn trong một mùa giải tại đấu trường Châu âu mà Denis Law đã thiết lập( kỉ lục của CLB ).

    Khi mà mùa giải kết thúc , Scholes cam kết sẽ kí một hợp đồng mới với đội bóng chủ sân Old Trafford , một tin vui nữa đến với Paul khi vợ anh sinh đứa bé thứ hai - một bé gái tên là Alicia.

    Scholesy đặt bút kí hợp đồng gia hạn với quỷ đỏ vào ngày 6/7/2001 đồng nghĩa với việc anh sẽ ở lại sân Old Trafford đến tháng 6/2006.

    Bất chấp có một mùa giải thất vọng ở cấp độ CLB , Paul cùng với David Beckham , Nicky Butt và West Brown đều có mặt trong đội hình của đội tuyển Anh tại Nhật bản và Hàn Quốc tham dự World Cup 2002. Scholes đã có một chuyến đi khá trầm lặng khi mà phong độ của anh chỉ ở mức độ trung bình nhưng anh vẫn là một nhân tố sống còn của đội tuyển Anh ở khu vực giữa sân. Đội tuyển Anh của Scholes đã vào đến tứ kết World Cup 2002 trước khi bị Brazil hạ Knock out.

    Paul quay lại Manchester và chơi ở một vị trí mới bên cạnh Ruud. Sau một mùa vật lộn 2001/2002. Scholesy đã nói với fergie rằng anh có thể chơi ở vị trí tiền đạo lùi và anh đã đánh dấu điều đó bằng việc ghi được 12 bàn trong mùa giải đó - anh đã ghi 6 bàn trong 6 trận , trong đó có một Hattrick trên sân của Newcastle. Ruud thậm chí còn ghi 8 bàn trong 8 trận đấu , tuy nhiên những đóng góp của Scholes cho quỷ đỏ là rất to lớn.

    Scholes chấm dứt cơn khát bàn thắng cho đội tuyển Anh tại Euro 2004 khi anh đánh đầu tung lưới đội tuyển Croatia. Đó cũng là bàn thắng cuối cùng của Scholes cho đội tuyển Anh , anh đã tuyên bố giã từ sự nghiệp quốc tế để tập trung cho Man United sau khi đội tuyển Anh bị loại khỏi giải đấu này.
    Những đóng góp của anh đã được các cầu thủ cũng như giới báo chí công nhận khi anh xếp ở vị trí thứ ba trong danh sách Cầu thủ xuất sắc nhất năm của PFA và vị trí thứ tư trong bầu chọn của các nhà báo bóng đá - cả hai giải thưởng này đều thuộc về người đồng đội của anh Cristiano Ronaldo.

    Hiện tại anh đang đứng thứ 7 trong danh sách những người khoác áo CLB nhiều nhất và đứng thứ 12 trong danh sách những vua phá lưới của CLB. Không còn nghi ngờ gì nữa, Scholes là một trong những tài năng xuất chúng nhất trong lịch sử United.
    Paul Scholes là một cầu thủ hàng đầu Châu âu bởi lối chơi bóng thông minh của mình. Và là một trong những cầu thủ xuất sắc nhất đại diện cho thế hệ cầu thủ mà Manchester United từng sản sinh.

    9.W.Rooney:

    sinh ngày 24 tháng 10 năm 1985 [1]) là một cầu thủ bóng đá người Anh hiện đang chơi ở vị trí tiền đạo cho câu lạc bộ Manchester United tại Giải ngoại hạng Anh cũng như thi đấu cho đội tuyển Anh ở các giải đấu cấp độ đội tuyển. Vị trí thi đấu của anh thường là hộ công và tiền đạo cánh, thế nhưng anh chỉ thực sự tỏa sáng khi chơi ở vị trí trung phong.
    Rooney bắt đầu sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp của mình với câu lạc bộ Everton, gia nhập đội trẻ của họ lúc mười tuổi và dần phát triển tài năng qua các mùa giải. Anh xuất hiện trong màu áo The Toffees với tư cách chuyên nghiệp vào năm 2002 và bàn thắng đầu tiên của Rooney vào lưới Arsenal khiến anh trở thành cầu thủ ghi bàn trẻ nhất trong lịch sử Premier League vào thời điểm đó. Anh nhanh chóng trở thành một phần của đội bóng Everton và thi đấu hai mùa giải ở câu lạc bộ vùng Merseyside.
    Trước khi bắt đầu mùa giải 2004-05, anh chuyển tới Manchester United với mức phí chuyển nhượng là 25,6 triệu bảng và trở thành một thành viên chủ chốt của đội một M.U.. Kể từ đó, anh đã giành được Cúp ngoại hạng Anh ba lần, một Cúp UEFA Champions League mùa giải 2007-08 và có hai Cúp Liên Đoàn cùng câu lạc bộ này. Cá nhân anh cũng được trao giải Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Hiệp hội Nhà báo Bóng đá Anh, Cầu thủ xuất sắc nhất năm của Hiệp hội Cầu thủ Chuyên nghiệp Anh và Cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải của Barclays trong cùng một mùa giải 2009-2010.
    Rooney được gọi vào đội tuyển Anh lần đầu tiên vào năm 2003 và tại Giải vô địch bóng đá châu Âu 2004, anh có một thời gian ngắn trở thành cầu thủ ghi bàn trẻ nhất qua các kì giải đấu và cũng là cầu thủ thứ hai dưới 20 tuổi được gọi vào đội tuyển. Rooney thường xuyên được chọn để thi đấu cho đội tuyển Anh và đã có mặt tại Giải vô địch bóng đá thế giới 2006 và Giải vô địch bóng đá thế giới 2010. Tuy nhiên cả hai đều là những giải đấu đáng quên đối với anh khi Rooney không ghi được bàn thắng nào và đội tuyển Anh chỉ có thành tích cao nhất là vào đến từ kết năm 2006.
    Anh và người bạn gái từ thuở nhỏ Coleen Rooney đã cưới nhau vào năm 2008 và có con trai đầu lòng là Kai Rooney vào năm 2009.
    Tuổi thơ
    Rooney sinh ra ở khu vực ngoại ô phía Đông thành phố Liverpool có tên là Croxteth, trong một gia đình lao động nghèo khó hâm mộ câu lạc bộ Everton. Bố của cậu là Thomas Wayne, mẹ là Jeanette Marie Rooney; cậu là anh cả của hai em trai John và Graeme. Rooney học tại trường tiểu học Our Lady & St Swithin's RC và trung học De La Salle.[3] Giống như bố mẹ, Rooney là một người Anh gốc Ai-len[4][5] và cũng là một người hâm mộ đội bóng Everton, cầu thủ mà cậu yêu thích nhất của đội bóng này là Duncan Ferguson.[6][7]
    Thuở cắp sách đến trường Wayne Rooney là một cậu bé hoàn hảo, cậu học giỏi to cao và “đáng sợ” nhất trong trường.[8] Còn khi đã lên cấp hai, Wayne lại là một học sinh giỏi. Sổ liên lạc năm lớp 8 (niên khóa 1998-1999) ở trường De La Salle ghi: Rooney không lần nào đi trễ , điểm cả năm của Rooney chỉ có một môn thuộc dạng xuất sắc là lịch sử (94/100), ba môn còn lại là toán (90/100), tiếng Anh (98/100), khoa học (89/100) đều được điểm cao. Rooney lại học rất Tốt ở môn giáo dục thể chất và thầy giáo của Wayne cũng từng lấy cậu làm tấm gương cho các bạn noi theo.[8]
    Ngoài bóng đá, anh còn đam mê môn quyền anh từ nhỏ, anh chơi xen lẫn cả hai bộ môn hàng tối. Nhưng đến năm 15 tuổi, khi Rooney gia nhập câu lạc bộ Everton thì các huấn luyện viên ở đó đã bắt buộc cậu phải lựa chọn bởi việc chơi quyền anh sẽ lấy đi rất nhiều sức lực cũng như dễ dẫn tới những chấn thương và Wayne đã quyết định chọn bóng đá.[9] Trước khi gia nhập các đội bóng lớn, Rooney là một mascot (cậu bé đi cùng đội trưởng đến giữa sân để chụp ảnh trước trận đấu cùng với đội bạn) cũng như đã từng là một cậu bé nhặt bóng của Everton và là đứa trẻ duy nhất luôn sút bóng vào sân chứ không dùng tay ném.[8]
    Sự nghiệp cấp câu lạc bộ
    Sự nghiệp sớm
    Khi chỉ mới 9 tuổi, Rooney đã được tuyển trạch viên của đội trẻ Liverpool phát hiện và đưa ra lời hứa hẹn, thậm chí ban ******** đã mời cậu đến sân Melwood thử việc. Đúng lúc lưỡng lự đó thì nhà tuyển trạch viên Bob Pendleton của đội bóng thiếu nhi Copplehouse vùng Walton và đội trẻ Everton đã gọi điện đến nhà Rooney, cuối cùng cậu quyết định từ chối Liverpool để đến với đội bóng này theo đúng truyền thống gia đình.[10] Trước khi chuyển đến đội trẻ Everton, Rooney đã thử sức tại câu lạc bộ Copplehouse và chơi ở giải trung học Kirkdale. Trong mùa giải cuối cùng chơi cho đội bóng này, cậu đã ghi đến 99 bàn thắng.[3] Cuối cùng Wayne được Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ của Everton (nay gọi là học viện bóng đá Everton) ký kết hợp đồng theo các điều kiện của một học sinh ở tuổi mười.[11]
    Everton
    Trong một trận đấu ở giải vô địch dành cho lứa tuổi U-11 vào mùa bóng 1995-1996, Rooney đã ghi tới 6 bàn thắng và giúp cho Everton chiến thắng Manchester United với tỉ số ngoạn mục 12-2. Bàn thắng đẹp nhất trong số đó là một cú tung người móc bóng khiến các bậc phụ huynh phải đứng bật dậy vỗ tay khen ngợi. Mùa giải đó, Rooney được ra sân 29 trong 30 trận của U-11 Everton và ghi được 114 bàn thắng.[8] Anh tiến bộ nhanh chóng tới mức được gọi lên U-19 khi vẫn chỉ 15 tuổi. Cá nhân anh cũng đóng góp cho đội bóng này với 8 bàn thắng. Sau khi ghi bàn trong một trận đấu của FA Youth Cup (Cúp FA dành cho các cầu thủ trẻ), Rooney đã cởi áo ăn mừng và khoe một chiếc áo thun có ghi dòng chữ "Once a blue, Always a blue" (Một khi đã màu xanh, thì luôn luôn một màu xanh) trước mặt các cổ động viên của Everton.[12] Với tài năng của mình, anh nhanh chóng được huấn luện viên David Moyes cho lên đội một không lâu sau đó. Nhưng do khi đó Rooney mới chỉ dưới 17 tuổi nên không đủ điều kiện cho một hợp đồng chuyên nghiệp, anh chỉ được hưởng mức lương 80 bảng một tuần và khoác chiếc áo số 18.
    " Chúng tôi đã bị đánh bại bởi một bàn thắng tuyệt đẹp, do một tài năng xuất chúng thực hiện. Rooney hội tụ mọi yếu tố cần thiết để trở thành một tiền đạo hàng đầu. Cậu ấy là tiền đạo dưới 20 tuổi hay nhất mà tôi từng chứng kiến từ khi tới nước Anh ".
    —HLV Arsene Wenger [13]
    Ngày 17 tháng 8 năm 2002, Rooney có trận đấu đầu tiên ở đội chính của Everton trước Tottenham Hotspur.[3] Ngày 1 tháng 10, anh ghi bàn thắng đầu tiên cho Everton sau khi lập được một cú đúp trong chiến thắng 3-0 trước Wrexham tại Cúp Liên Đoàn (Tiếng Anh: Football League Cup). Ngày 19 tháng 10, trong trận đấu của Everton với đội đương kim vô địch Arsenal và năm ngày trước sinh nhật lần thứ 17 của Rooney, anh được vào sân thay người ở phút thứ 80 và không mất nhiều thời gian Wayne đã thể hiện được khả năng của mình bằng một bàn thắng đáng nhớ đúng vào phút 90. Nhận được bóng ở góc khu vực 16 mét 50, Rooney đã lừa qua hậu vệ kèm mình trước khi sút vào góc trên bên trái khung thành, đánh bại thủ thành dày dạn kinh nghiệm của đội tuyển Anh David Seaman và giúp Everton có chiến thắng muộn 2-1 tại sân Goodison Park.[13][14] Bàn thắng này khiến cho kỷ lục 30 trận liên tiếp bất bại, và 24 trận không thua trên sân khách của Arsenal bị chấm dứt, còn riêng cá nhân anh lúc đó chỉ mới 16 tuổi 361 ngày và bàn thắng đó đã giúp Rooney lập kỉ lục trở thành Cầu thủ Ghi bàn Trẻ nhất tại Giải ngoại hạng Anh (Tiếng Anh: Premier League), nhưng kỉ lục này kể từ đó đã bị phá vỡ hai lần; đầu tiên của James Milner cho Leeds (16 tuổi 357 ngày) [15][14] và sau đó bởi người đồng đội của anh James Vaughan cho Everton (16 tuổi 271 ngày). Ngày 26 tháng 12 trong trận đấu với Birmingham City, anh trở thành cầu thủ trẻ nhất trong lịch sử Giải ngoại hạng Anh bị phạt thẻ đỏ sau một pha vào bóng ác ý với cầu thủ đối phương. Sau đó, Rooney đạt được danh hiệu Nhân vật Trẻ của Năm 2002 do BBC Sports bình chọn vào cuối mùa giải[16] sau khi góp phần vào việc đưa Everton leo lên vị trí thứ bảy tại Giải ngoại hạng, thành tích vượt xa vị trí tốt nhất của Everton trong sáu mùa bóng trước đó. Anh chơi 33 trận tại Premier League và ghi 6 bàn thắng.[17]
    Vào cuối mùa giải 2003-04, Rooney và Everton đã không có cơ hội tham dự giải đấu Châu Âu (họ đã suýt bị xuống hạng và chỉ kết thúc ở vị trí thứ 17). Đội hình Everton bắt đầu có dấu hiệu tan rã và các "ông lớn" trong bóng đá cũng bắt đầu để ý tới các ngôi sao của đội bóng này. Với tài năng của mình, Rooney đương nhiên là mục tiêu hàng đầu của họ, nhưng giá mà Everton đưa ra cho Rooney là ít nhất là từ 30 tới 40 triệu bảng Anh, một cái giá quá cao so với độ tuổi của anh. Newcastle và Manchester United là hai đội bóng tích cực trong thương vụ này nhất. Tờ The Times thông báo rằng Newcastle United ra giá 18,5 triệu bảng cho Rooney, như xác nhận của người đại diện Rooney, nhưng Manchester United cuối cùng đã giành chiến thắng trong cuộc đua giành chữ kí của ngôi sao người Anh và Rooney đã chấp nhận đặt bút lên một hợp đồng ba năm sau khi M.U. đạt được một thỏa thuận 25,6 triệu bảng với Everton.[18] Vào thời điểm đó, Everton đã phải vật lộn với một khoản nợ tài chính đáng kể và buộc họ phải đành bán đi tài năng của mình để trang trải nợ nần mà không thể thu về khoản tiền nhiều như mong muốn. Đó là lệ phí cao nhất đối với một cầu thủ độ tuổi dưới 20 trong lịch sử.[19] Việc Rooney quyết định dứt áo ra đi khỏi đội bóng mình yêu thích chỉ sau hai mùa giải cũng một phần vì mối quan hệ bất đồng với HLV trưởng David Moyes.[20] Trong mùa giải cuối cùng chơi cho Everton, anh đã ghi 8 bàn thắng trong 34 trận tại Giải ngoại hạng.[17] Tổng cộng trong sự nghiệp của mình ở đội bóng này, anh đã ghi 15 bàn thắng trong 67 trận (tại Giải ngoại hạng).[17]
    Manchester United 2004-2006
    Rooney trong màu áo Manchester United mùa giải 2006-07.
    Khi Rooney cập bến sân Old Trafford, HLV trưởng của Manchester United Alex Ferguson đã tự tin phát biểu: "Tôi rất vui mừng, tôi nghĩ rằng chúng tôi đã có được cầu thủ trẻ xuất sắc nhất nước Anh trong 30 năm qua".[21] Ở M.U., Rooney được mặc chiếc áo số 8 (trước đây là của cựu tiền vệ Nicky Butt) và làm vai trò hộ công cho Van Nistelrooy.[22] Sau một thời gian ngồi ngoài vì chấn thương mà anh dính phải tại Euro 2004, Rooney có trận đấu ra mắt thành công cho M.U. vào ngày 28 tháng 9 năm 2004 trong chiến thắng 6-2 trước Fenerbahçe ở UEFA Champions League với việc anh ghi được một hat-trick cùng với một pha kiến tạo.[23] Ngày 24 tháng 10 trong trận đấu với Arsenal tại sân nhà Old Trafford, Rooney chính là người kiếm quả phạt đền cho Van Nistelrooy mở tỷ số, và đích thân anh ghi bàn ấn định chiến thắng 2-0 cho United.[24] Đó cũng là bàn thắng đầu tiên của anh tại Premier League và bàn thắng đó đã góp phần vào việc chấm dứt chuỗi 49 trận bất bại của Pháo thủ[25] ở giải Ngoại hạng Anh.[26]
    Ngày 15 tháng 1 năm 2005, anh tiếp tục là người hùng của M.U. với một bàn thắng duy nhất, giúp United đánh bại Liverpool ngay tại sân Anfield.[26] 14 ngày sau trong chiến thắng 3-0 trước Middlesbrough anh tiếp tục để lại ấn tượng đẹp cho người hâm mộ với hai bàn thắng, trong đó có một cú sút căng như "nã đạn" từ khoảng cách chừng 20 mét làm tung lưới Boro.[27] Ngày 24 tháng 4 trong trận thắng 2-1 trước Newcastle, Rooney là người ghi bàn gỡ hòa cho M.U. với cú bắt "vô lê" từ cự ly hơn 30m làm trái bóng lượn từ ngoài vào trong rồi bay thẳng vào góc cao khung thành của thủ môn Given.[28] Tuy nhiên, mùa giải đầu tiên của Rooney tại Old Trafford đã khép lại mà M.U. không có danh hiệu nào. Họ kết thúc ở vị trí thứ ba tại Premier League và không vào được tứ kết Champions League. Ở hai giải đấu cúp quốc nội, họ bị loại khỏi Cúp Liên Đoàn sau khi thua Chelsea ở bán kết, đội bóng cũng đã giành danh hiệu Premier League mùa giải đó, và thất bại trên chấm luân lưu đầy may rủi trước Arsenal ở trận chung kết Cúp FA 2005[29] đã khép lại một mùa giải đầy thất vọng của Manchester United cũng như cá nhân Rooney. Cuối mùa giải đó anh là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho câu lạc bộ với 11 bàn thắng,[30] và đã được Hiệp hội Cầu thủ Chuyên nghiệp Anh (Professional Footballers' Association) bầu chọn là Cầu thủ Trẻ Xuất sắc nhất Năm.
    2006-2009
    Khi Van Nistelrooy ra đi, Rooney thường được HLV Alex Ferguson chỉ định chơi dạt sang cánh trái như một tiền đạo cánh hay bó vào trong như một tiền đạo thường để đá cặp với Cristiano Ronaldo và anh đã thi đấu khá tốt ở cả hai vị trí này.
    Wayne Rooney, 2008.
    Rooney bị đuổi khỏi sân trong trận đấu đầu tiên ở Cúp tứ hùng Amsterdam với Porto (M.U. thắng 3-1) ngày 4 tháng 8 năm 2006 sau khi đánh nguội hậu vệ Pepe của đội bạn bằng khuỷu tay, đồng đội của anh Scholes cũng bị đuổi sau khi phạm lỗi từ phía sau với Quaresma.[37] Sau đó, anh cùng với Scholes đã bị phạt bằng lệnh cấm thi đấu ba trận của Liên đoàn bóng đá Anh.[38] Rooney đã viết một bức thư phản đối tới FA, nói rằng họ đã từng "nhẹ tay" với các cầu thủ khác, những người cũng đã bị đuổi ra trong một trận đấu giao hữu nên anh cũng không phải là một trường hợp ngoại lệ. Anh cũng đe dọa sẽ rút lại sự cho phép FA quyền sử dụng hình ảnh của mình nếu họ không thu hồi lệnh cấm, nhưng FA cuối cùng vẫn giữ nguyên hình phạt.[39]
    Trong nửa đầu của mùa giải 2006-07, Rooney đã kết thúc chuỗi mười trận không ghi bàn với một cú hat-trick vào lưới Bolton,[40] và anh gia hạn hợp đồng thêm hai năm với M.U. vào tháng tiếp theo, giúp anh tiếp tục gắn bó với câu lạc bộ đến năm 2012.[41] Ngày 28 tháng 1 năm 2007 trong trận đấu ở vòng 4 Cúp FA giữa M.U. và Portsmouth, Wayne Rooney đã tỏa sáng với hai pha lập công và giúp United thắng 2-1. Trong đó có cú lốp bóng kỹ thuật qua đầu thủ môn David James ở phút 84.[42] Ngày 27 tháng 3, Rooney có bàn thắng thứ 50 cho MU và lại vào lưới của Bolton. Trận đó, M.U. thắng 4-1 và anh lập được cú đúp.[43] Đến cuối tháng 4, hai cú đúp liên tiếp trong trận tứ kết Champions League thắng Roma 7-1[44] và trong trận bán kết lượt đi thắng 3-2 trước AC Milan[45] đã đưa tổng số bàn thắng của Rooney lên con số 23, trong đó có 14 bàn ở Premier League [30] và điều này vô tình khiến anh cùng với người đồng đội Cristiano Ronaldo phải cạnh tranh nhau ở vị trí người ghi bàn hàng đầu cho đội bóng. Ngày 28 tháng 4 Rooney đã sút tung lưới đội bóng cũ Everton dù phải thi đấu trên sân Goodison Park và đó là bàn thắng cực kỳ quan trọng giúp M.U. lội ngược dòng thành công với tỷ số 3-2 (Everton dẫn trước 2-0). Tỷ số cuối cùng của trận đấu là 4-2 (sau khi Eagles ghi thêm một bàn) và chiến thắng này đã giúp United chạm một tay vào chức vô địch Premiership.[26] Cuối cùng vào ngày 14 tháng 5, Rooney đã bước lên bục vinh quang và nâng cao chiếc Cúp Ngoại hạng Anh đầu tiên trong sự nghiệp của mình và cũng là chiếc cúp đầu tiên sau bốn năm chờ đợi của United.[46] Nhưng Rooney không thể tiếp tục giành Cúp FA để hoàn tất cú đúp danh hiệu cùng Manchester United khi anh cùng các đồng đội đã để thua 1-0 trong trận chung kết Cúp FA 2007 trước kì phùng địch thủ Chelsea[47] và không thể ăn mừng danh hiệu Premier League trong niềm vui trọn vẹn.
    Rooney đã giới thiệu số áo mới của mình là số 10 (số áo được bỏ trống của Van Nistelrooy), trong một cuộc họp báo ngày 28 tháng 6 năm 2007 trước cựu tiền đạo M.U. là Denis Law, người cũng từng đeo áo số 10 khi chơi ở United trong thập niên 1960 và đầu thập niên 1970.[48]
    Ngày 12 tháng 8 năm 2007, Rooney bị gãy xương bàn chân trái của mình trong trận đấu không bàn thắng với Reading vào ngày khai mạc, anh bị chấn thương sau khi va chạm với trung vệ Michael Duberry ở phút 37 và phải rời sân để nhường chỗ cho Nani. Anh cũng đã từng bị một chấn thương tương tự với chân phải vào năm 2004.[49] Sau khi phải ngồi ngoài trong vòng sáu tuần, anh trở lại và giúp cho M.U. có được thắng lợi 1-0 trước Roma tại vòng bảng Champions League ngày 2 tháng 10 với một cú sút chéo góc như búa bổ.[50] Ngày 27 tháng 10 năm 2007, Rooney thi đấu chói sáng và giúp United hạ Middlesbrough 4-1 mà trong đó anh đóng góp với 1 bàn thắng từ chấm penalty và thực hiện hai đường chuyền mẫu mực cho người đồng đội Tévez ghi bàn.[51] Tuy nhiên, khi vừa mới trở lại được một tháng, Rooney lại bị dính chấn thương mắt cá chân trong một buổi tập ngày 9 tháng 11, và phải nghỉ thi đấu hai tuần. Trận đấu đầu tiên của anh là trận thắng Fulham vào ngày 3 tháng 12, trong đó anh đã chơi 70 phút. Ngày 27 tháng 12, Rooney chấm dứt cơn khát bàn thắng của anh ở Giải ngoại hạng kéo dài từ cuối tháng 10 với việc đóng góp một bàn vào chiến thắng đậm đà 4-0 trước Sunderland.[52] Kết thúc mùa giải 2007-08, Rooney bỏ lỡ tổng cộng mười trận đấu và chỉ ghi được 18 bàn thắng (12 trong số này là tại giải quốc nội). Tuy nhiên trong năm này, Manchester United lại giành cả Premier League lẫn UEFA Champions League, trong đó họ đánh bại đối thủ Chelsea trên loạt sút luân lưu trong trận chung kết toàn Anh.[53]
    Ngày 1 tháng 10 năm 2008, Rooney ghi bàn thắng mở tỉ số trong chiến thắng 3-0 của United trước Aalborg ở đấu trường Champions League.[54] Ba ngày sau, trong trận thắng Blackburn Rovers tại Giải Ngoại hạng, Rooney trở thành cầu thủ trẻ nhất trong lịch sử giải đấu có 200 lần ra sân.[55] Ngày 27 tháng 10, trong trận đấu với câu lạc bộ cũ Everton trên sân Goodison Park, sau một tình huống phạm lỗi thô bạo với Mikel Arteta Rooney đã bị trọng tài phạt thẻ vàng. Thấy cổ động viên Everton huýt sáo trêu chọc anh đã hôn phù hiệu của M.U. trên áo sau đó giơ ngón tay trỏ của mình lên (muốn nói rằng trong tim anh chỉ có United) và khiến khán giả đội chủ nhà phẫn nộ.[56] Nhưng sau đó anh đã không bị Liên đoàn bóng đá Anh phạt.[57]
    Rooney trong trận đấu với Celtic ở Champions League 2009.
    Ngày 30 tháng 11, Rooney ghi bàn thắng duy nhất, đem về thắng lợi quan trọng 1-0 của M.U. trên sân của đối thủ cùng thành phố Manchester City tại Premier League.[26] Trong trận đấu ở lượt trận cuối cùng vòng bảng Champions League với Aalborg, Rooney đã ghi bàn thắng gỡ hòa ở phút 52, giúp United kết thúc trận đấu với 1 điểm và đứng ở vị trí đầu bảng E.[58] Nhưng ngoài bàn thắng ghi được, anh còn để lại hình ảnh xấu về mình khi có một hành vi "phi thể thao" với cầu thủ đối phương ở phút thứ 41 sau khi cố tình đạp lên ngực của Kasper Risgard.[59] Nhưng sau khi xem lại băng ghi hình UEFA đã không đưa ra bất cứ án phạt nào đối với Rooney đồng thời cũng không lý giải tại sao.[60] Ngày 21 tháng 12, anh là tác giả bàn thắng duy nhất ở phút 73 cho M.U. trong trận chung kết Cúp các câu lạc bộ thế giới diễn ra tại Nhật Bản với đại diện của Ecuador, LDU Quito và thêm vào bộ sưu tập của mình một chiếc cúp danh giá nữa.[61] Trong giải đấu đó, Rooney cũng được bầu là cầu thủ xuất sắc nhất giải.[62]
    Ngày 14 tháng 1 năm 2009, sau khi ghi được bàn thắng giúp United dẫn trước Wigan và cũng là tỉ số chung cuộc của trận đấu ngay ở phút đầu tiên,[63] Rooney đã phải khập khiễng rời sân với chấn thương gân kheo 8 phút sau đó. Người thay thế anh, Carlos Tévez, cũng bị thương ngay sau khi vào sân, nhưng chỉ là chấn thương nhẹ và anh đã ở lại thi đấu.[64][65] Rooney đã được ra sân thi đấu sau khi kết thúc ba tuần nghỉ dưỡng thương, trong đó anh bỏ lỡ một trận đấu ở Cúp Liên Đoàn và 4 trận tại Giải Ngoại hạng.[30] Ngày 21 tháng 3 năm 2009, Manchester United bị thất thủ 2-0 trên sân Craven Cottage của Fulham,[66] và Rooney bị phạt thẻ đỏ chừng 1 phút trước khi trận đấu kết thúc do hằng học ném bóng về phía trọng tài. Tâm lý ức chế, anh đã lao vào chửi ông trọng tài rồi sau đó đấm vào lá cờ có hình hiệu đội chủ nhà tại một điểm đá phạt góc với vẻ đầy tức tối. May mắn cho Rooney, anh đã thoát án phạt cấm thi đấu ba trận từ FA và chỉ bị phạt cấm thi đấu một trận.[67] Ngày 25 tháng 4 năm 2009, Rooney giúp M.U. có được trận thắng trước Tottenham. Đội bóng của anh đã ghi được 5 bàn thắng trong hiệp hai để từ bị dẫn 2-0 rồi thắng ngược 5-2 trong một cuộc lội ngược dòng ngoạn mục. Rooney ghi được hai bàn thắng, kiến tạo hai và có một đường chuyền đã dẫn đến quả phạt đền cho bàn thắng đầu tiên của United.[68] Anh kết thúc mùa bóng với 20 bàn thắng trên tất cả các mặt trận và là chân sút hàng đầu cho Manchester United (cùng với Cristiano Ronald - cầu thủ ghi được 18 bàn). [30] Mùa giải Champion League năm đó, Rooney cùng các đồng đội đã có mặt ở trận chung kết với đối thủ Barcelona nhưng cuối cùng đã để thua 2-0 và United không thể lập được kỉ lục đội bóng có 2 năm liên tiếp đoạt chức vô địch danh giá này.[69]
    2009-2010
    Rooney trong trận đấu với câu lạc bộ cũ Everton mùa bóng 2009-10.
    Sau khi Carlos Tévez và Cristiano Ronaldo, hai người đối tác ăn ý với Rooney trên hàng tấn công lần lượt rời M.U. để đến với Manchester City[70] và Real Madrid,[71] Rooney bắt đầu mùa giải mới với nhiệm vụ người ghi bàn hàng đầu cho đội bóng. Và cũng chính Wayne đã tự tin phát biểu trên tờ The Sun rằng anh hoàn toàn có thể ghi được số bàn thắng của cả Ronaldo và Tévez cộng lại.[72]
    HLV Alex Ferguson đã quyết định cho Rooney chơi ở vị trí tiền đạo cắm để tạo điều kiện cho anh ghi bàn[73] và không phụ lòng người thầy đáng kính cùng cổ động viên của mình, Wayne đã có những cải tiến đáng khen trong khâu làm bàn. Anh ghi một bàn thắng ở phút 90 trong trận chung kết tranh Siêu cúp Anh 2009 với Chelsea, tuy nhiên United đã để thua Chelsea ở loạt sút luân lưu.[74] Sau đó, cũng chính anh ghi bàn thắng duy nhất của trận đấu mở màn Premier League mùa giải 2009-10 trước Birmingham, nâng tổng số bàn thắng trong sự nghiệp của anh lên con số 99.[75] Nhưng anh đã không ghi bàn trong trận đấu tiếp theo, một thất bại lịch sử (1-0) trước đội bóng mới được thăng hạng Burnley tại sân Turf Moor.[76] Ngày 22 tháng 8 năm 2009, anh trở thành cầu thủ thứ 20 của Manchester United đã ghi hơn 100 bàn thắng cho câu lạc bộ bằng một cú đúp trong chiến thắng 5-0 trước Wigan trên sân DW.[77]
    Ngày 29 tháng 8 năm 2009, United đã thắng Arsenal tại Old Trafford. Rooney ghi bàn gỡ hòa từ chấm phạt đền sau khi Andrei Arshavin đã đưa Arsenal dẫn trước. Trận đấu đã kết thúc với tỉ số 2-1 cho Manchester United sau khi Abou Diaby đánh đầu phản lưới nhà.[78] Năm ngày sau, Rooney nhận xét về pha ngã trong vòng cấm ở trận gặp Arsenal:"Mọi người khi xem tôi thi đấu đều biết tôi là cầu thủ trung thực. Tôi luôn thi đấu một cách đứng đắn hết mức có thể. Còn khi trọng tài cho hưởng phạt đền, bạn không thể làm gì khác. Chẳng lẽ lại từ chối".[79] Vào ngày 28 tháng 11, Rooney ghi bàn và lập hat-trick đầu tiên của anh sau ba năm ở trận thắng 4-1 trước Portsmouth ở vòng 14 Giải Ngoại hạng, với hai trong số đó là trên chấm 11m.[80] Ngày 27 tháng 12, anh được trao giải thưởng Cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu với Hull city. Anh đã tham gia vào tất cả các bàn thắng trong trận đấu, đánh đầu mở tỉ số nhưng sau đó lại vô tình chuyền bóng cho cầu thủ đội bạn cân bằng tỉ số. Ngay sau đó, anh buộc Andy Dawson phải đá phản lưới nhà trước khi kiến thiết cho Dimitar Berbatov ghi bàn thắng thứ ba cho United và giúp M.U. thắng 3-1.[81] Vào ngày 30 tháng 12, ba ngày sau chiến thắng trước Hull, anh lại ghi một bàn giúp United thắng Wigan 5-0 trong trận đấu cuối cùng của năm 2009.[82]
    Rooney phải rời sân do tái phát chấn thương trong trận lượt về tứ kết Champions League 2010.
    Ngày 23 tháng 1 năm 2010, Rooney đã ghi cả bốn bàn thắng trong chiến thắng 4-0 của Manchester United với Hull City; ba trong số các bàn thắng đã đến trong vòng 10 phút cuối của trận đấu.[83] Đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp của mình anh ghi được bốn bàn thắng trong một trận đấu.[84] Vào ngày 27 tháng 1, anh tiếp tục thể hiện khả năng chạy chỗ và dứt điểm tuyệt vời của mình bằng cách đánh đầu ghi bàn trong một tình huống cố định ở phút thứ hai của thời gian bù giờ giúp M.U. chiến thắng trong trận derby với người hàng xóm Manchester City và đưa nửa đỏ thành Manchester tiến vào trận chung kết (tổng tỉ số sau hai lượt đi-về là 4-3),[85] đó là cơ hội giành được chiếc Cúp Liên đoàn đầu tiên kể từ năm 2006 của Wayne. Ngày 31 tháng 1 năm 2010, Rooney tiếp tục ghi thêm một bàn trong chiến thắng 3 - 1 trước Arsenal. Đây là bàn thắng đầu tiên Rooney ghi được tại sân Emirates, đáng chú ý là bàn thắng đầu tiên trong sự nghiệp của anh cũng là vào lưới đội bóng nhiều duyên nợ này.[86] Ngày 16 tháng 2, Rooney ghi được hai bàn thắng đều bằng đầu trong chiến thắng 3 -2 ở trận lượt đi vòng 1/16 UEFA Champions League trước AC Milan tại San Siro.[87] Ngày 28 tháng 2, anh vào sân thay cho Michael Owen bị chấn thương và lập tức ghi được một bàn thắng bằng đầu từ đường chuyền của Valencia để giúp M.U. hạ Aston Villa và giành Cúp Liên đoàn với tỉ số 2-1.[88] Ở trận lượt về Champions League, Rooney tiếp tục là linh hồn của những chú Quỉ đỏ[89] thành Manchester khi lập một cú đúp trong chiến thắng vang dội 4-0 của đội chủ nhà trước AC Milan, nâng tổng số bàn thắng của anh tại mùa giải lên con số 30.[90] Sau đó, anh lại có thêm một cú đúp nữa chỉ 5 ngày sau đó tại Old Trafford, trong trận thắng 3-0 trước Fulham.[91] Sáu ngày sau, Rooney tiếp tục ghi bàn từ chấm 11m trong trận thắng 2-1 của M.U trước Liverpool tại sân nhà Old Trafford và giúp United tái chiếm ngôi đầu từ tay Arsenal.[92]
    Ngày 30 tháng 3, trong khi M.U. nhận thất bại 2-1 trước Bayern Munich tại trận đấu lượt đi thuộc vòng tứ kết Champions League (tại sân Allianz Arena của Munich),[93] Rooney phải tập tễnh rời sân khi anh bị chấn thương ở mắt cá chân của mình vào phút cuối cùng.[94] Có những lo ngại rằng anh đã bị chấn thương dây chằng nghiêm trọng hoặc thậm chí là một mắt cá bị hỏng, nhưng vết thương của Rooney sau đó đã được thông báo rằng chỉ là do dây chằng tổn thương nhẹ, và rằng anh sẽ được ra sân trong vòng 2-3 tuần, tức là anh sẽ không thi đấu trận Manchester United-Chelsea và trận tái đấu Bayern Munich vào tuần tới.[95] Nhưng trận đấu lượt về tứ kết Champions League, Rooney đã bất ngờ có mặt trong đội hình xuất phát của United. Mặc dù M.U. dẫn trước 3-0 chỉ trong 41 phút, nhưng đội bóng nước Đức sau đó đã có 2 bàn thắng (United buộc phải thi đấu với 10 người sau khi Rafael đã bị đuổi khỏi sân) để tổng tỉ số sau hai lượt đi-về là 3-3 và United phải bị loại do luật bàn thắng sân khách.[96] Rooney còn bị thay ra sau khi lại tái phát chấn thương mắt cá chân của mình.[97] Vào ngày 25 tháng 4, Rooney đạt được danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm của PFA,[98] Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FWA.[99] và Cầu thủ xuất sắc nhất mùa giải của Barclays để hoàn tất "cú ăn ba" danh hiệu ở mùa giải này.[100] Cuối mùa giải Rooney có tới 26 bàn thắng ở giải Ngoại hạng trong tổng số 32 bàn,[30] số lượng bàn thắng cao nhất của anh từ trước đến giờ nhưng cũng không đủ để giúp M.U. đăng quang (Chelsea sau đó đã giành được danh hiệu Ngoại Hạng Anh sau ba năm trắng tay) đồng thời anh cũng chỉ đứng thứ hai trong danh sách Vua phá lưới của Giải Ngoại hạng sau Didier Drogba.[101] Cũng trong năm này Rooney tham dự World Cup 2010 cùng đội tuyển Anh nhưng thi đấu rất tệ và đã không ghi được bàn thắng nào.
    Rooney bắt đầu mùa giải 2010-11 với mong muốn ghi bàn để chấm dứt cơn khát bàn thắng kéo dài từ World Cup. Trận đấu đầu tiên trong mùa giải của Wayne là chiến thắng 3-1 trước đương kim vô địch Chelsea tại trận tranh Siêu cúp nước Anh. Trận đấu này Rooney chỉ chơi hết hiệp một sau đó được thay ra ở phút 46 thế nhưng anh vẫn thi đấu xông xáo như thường lệ và là người đã thực hiện đường căng ngang như đặt cho Valencia ghi bàn thắng thứ nhất.[102] Anh có trận đấu đầu tiên tại Premier League tiếp đón Newcastle trên sân nhà vào ngày 16 tháng 8 năm 2010, nhưng chưa thể ghi bàn thắng đầu tiên của mùa giải cho riêng mình.[103] Trận đấu sáu ngày sau đó trên sân Craven Cottage của Fulham,[104] anh không thể ra sân thi đấu vì bị đau dạ dày do mắc phải một loại virus.[105] Nhưng Rooney nhanh chóng khỏi bệnh, ra sân trong trận đấu tiếp theo trước West Ham và ghi bàn thắng đầu tiên (từ chấm 11m) của anh trong mùa giải[106] chấm dứt 13 trận với 1113 phút tịt ngòi liên tiếp từ màu áo câu lạc bộ đến đội tuyển quốc gia.[107]
    Sự nghiệp quốc tế
    Rooney trong màu áo đội tuyển Anh.
    Rooney đã trở thành cầu thủ trẻ nhất chơi cho đội tuyển Anh lúc 17 tuổi 111 ngày khi anh giành được cơ hội đầu tiên của mình trong một trận giao hữu với đội tuyển Úc vào ngày 12 tháng 2 năm 2003 tại sân Upton Park.[1] Sau này, cầu thủ trẻ của Arsenal là Theo Walcott đã phá vỡ kỷ lục của Rooney khi xuất hiện trong màu áo đội tuyển Anh vào ngày 30 tháng 6 năm 2006.[108]
    Euro 2004
    Rooney có trận ra mắt đội tuyển bóng đá quốc gia Anh vào ngày 2 tháng 4 năm 2003 trong chiến thắng 2-0 trước Thổ Nhĩ Kỳ ở vòng loại Giải vô địch bóng đá châu Âu 2004. Ngày 6 tháng 9, anh tiếp tục phá kỷ lục là cầu thủ trẻ nhất ghi bàn cho đội tuyển quốc gia với bàn thắng gỡ hòa trong trận thắng 2-1 trước Macedonia, lúc 17 tuổi 317 ngày.[109] 3 ngày sau đó, anh có bàn thắng thứ hai tại vòng loại trong trận thắng Liechtenstein 2-0 trên sân vận động Old Trafford.[110]
    Ngày 17 tháng 6 năm 2004, anh trở thành cầu thủ trẻ nhất từng ghi bàn ở một kỳ Giải vô địch bóng đá châu Âu với cú đúp vào lưới đội tuyển Thụy Sỹ, khi anh mới 18 tuổi, 7 tháng và 24 ngày, phá kỉ lục trước đó của cầu thủ người Nam Tư Dragan Stojkovic lập tại Giải vô địch bóng đá châu Âu 1984.[111] Tuy nhiên, kỷ lục này của Rooney đã bị tiền đạo của đội tuyển Thụy Sĩ Johan Vonlanthen phá vỡ chỉ bốn ngày sau đó.[112] Trong trận tứ kết gặp Bồ Đào Nha, Rooney bị chấn thương và phải rời sân ở phút 27 của trận đấu. Đội tuyển Anh sau đó đã bị loại khi thua 6-5 ở loạt sút luân lưu.[113]
    World Cup 2006
    Sau một chấn thương bàn chân trong một trận đấu vào tháng 4 năm 2006 ở giải Premier League, Rooney phải đối mặt với một cuộc chạy đua trong phòng tập thể lực để kịp lành lặn cho Giải vô địch bóng đá thế giới 2006. Anh đã cố gắng để đẩy nhanh việc hồi phục thể lực của mình bằng cách sử dụng phương pháp điều trị rất lạ mắt là tập luyện trong lều oxy,[114] cho phép Rooney kịp tham gia trận đấu thứ hai tại vòng bảng với Trinidad & Tobago[115] và trận đấu tiếp theo với Thụy Điển.[116] Tuy nhiên, anh không bao giờ có thể trở lại đúng phong độ như trước và đã không ghi bàn trong hai trận này.[117]
    Trận tứ kết gặp Bồ Đào Nha quả thực là một trong những trận đấu đáng quên nhất trong sự nghiệp thi đấu của Rooney. Phút 62, anh bị thổi phạt do tranh bóng quá quyết liệt (đạp vào háng) với hậu vệ Ricardo Carvalho.[118] Sự việc xảy ra ngay trước mặt trọng tài Horacio Elizondo và cầu thủ Cristiano Ronaldo của Bồ Đào Nha đã "thêm dầu vào lửa" khi chính anh cũng lao vào gây áp lực với trong tài để phạt thẻ Rooney. Quá bất bình vì hành động của người đồng đội ở M.U., Rooney đã xô cầu thủ chạy cánh người Bồ Đào Nha này ra và định nói chuyện phải quấy. Rất may các cầu thủ trên sân đã can ngăn hai cái đầu nóng này còn Rooney đã bị trọng tài người Argentina rút thẻ đỏ đuổi khỏi sân ngay lập tức. Sau khi Rooney rời khỏi sân, Ronaldo đã nháy mắt về phía ban huấn luyện Bồ Đào Nha với vẻ đầy đắc ý, hành động này của anh đã bị dư luận phản ứng dữ dội và đa số là ở các cầu thủ và người hâm mộ đội tuyển Anh.[119] Sau đó, Rooney đã bị Liên đoàn bóng đá thế giới (FIFA) treo giò hai trận cùng khoảng tiền phạt 5.000 Franc Thụy Sỹ (4.084 USD) đối với sự cố trên [120] còn đội tuyển Anh thì bị loại bởi đối thủ nhiều duyên nợ Bồ Đào Nha, một lần nữa lại là trên chấm phạt đền với tỉ số là 3-1.[121]
    Euro 2008
    Ngày 13 tháng 10 năm 2007, Rooney đã ghi bàn vào lưới Estonia trong chiến thắng 3-0 của đội tuyển Anh trong khuôn khổ Vòng loại Euro 2008. Bàn thắng này cũng đã giúp anh giải tỏa cơn khát bàn thắng bàn thắng cho đội tuyển kéo dài từ Euro 2004.[122] Bàn thắng thứ hai của anh tại vòng loại đến trong trận thua Nga 2-1.[123] Tuy nhiên cuối cùng Rooney và đội tuyển Anh đã không thể vượt qua được vòng loại để có mặt tại Euro 2008 sau khi để thua Croatia 2-3 ở lượt trận cuối cùng.[124]
    World Cup 2010
    Tại lượt đấu thứ hai của Vòng loại giải vô địch bóng đá thế giới 2010 khu vực châu Âu với Croatia, Rooney đã chấm dứt cơn khát bàn thắng kéo dài 11 tháng của mình với pha ghi bàn nâng tỉ số trận đấu lên 3-0.[125] Sau đó anh lần lượt lập được các cú đúp trong chiến thắng 5-1 trước Kazakhstan ngày 12 tháng 10 năm 2008 và chiến thắng 3-1 trước Belarus ba ngày sau đó.[126][127]
    Ngày 6 tháng 6 năm 2009, Rooney tiếp tục lập công trong chiến thắng 4-0 trước Kazakhstan, chiến thắng thứ sáu liên tiếp của đội tuyển Anh tại vòng loại với bàn thắng tuyệt đẹp từ một cú xoay người đẳng cấp cao.[128] Bốn ngày sau đó là cú đúp vào lưới Andorra trong chiến thắng 6-0.[129] Ngày 9 tháng 9 năm 2009, anh đã ghi bàn thắng ấn định tỉ số 5-1 trong trận đấu với Croatia, qua đó không những giúp đội tuyển Anh trả được món nợ cách đây hai năm mà còn chính thức giành tấm vé tới Nam Phi dự Giải vô địch bóng đá thế giới 2010 trước hai lượt trận đấu.[130] Rooney đã kết thúc vòng loại với 9 bàn thắng cả thảy.
    Tuy nhiên, Giải vô địch bóng đá thế giới 2010 là một giải đấu đáng thất vọng với đội tuyển Anh nói chung và Rooney nói riêng khi anh không thể ghi được một bàn thắng nào trên đất Nam Phi.[131] Ngoài ra, anh còn làm mất lòng các cổ động viên nhà trong trận đấu không bàn thắng với Algérie tại vòng bảng.[132] Trong trận đấu đó, các cổ động viên đội tuyển Anh đã la ó Rooney vì anh thi đấu quá mờ nhạt. Khi trận đấu kết thúc, Rooney tình cờ đi ngang qua một chiếc máy quay truyền hình và trút hết bực bội vào ống kính: "Thật quá hay khi thấy cổ động viên đội nhà la ó cầu thủ của mình. Trung thành kiểu quái gì thế không biết".[133] Sau khi nhận được làn sóng phản đối của người dân nước Anh về hành động này, Rooney đã xin lỗi các cổ động viên trong một cuộc họp báo của FA.[134] Còn đội tuyển Anh thì sau đó thi đấu chật vật và bị loại đầy cay đắng với tỉ số 4-1 trong trận đấu ở vòng 1/8 với đội tuyển Đức.[135] Trận đấu đó, Rooney cũng thi đấu rất tệ và hoàn toàn "mất tích" trên sân.[136]
    Phong cách thi đấu
    Rooney luôn bùng nổ mỗi khi có mặt trên sân.
    Wayne Rooney là một trong những tiền đạo toàn diện nhất thế giới hiện nay. Anh tuyệt vời ở cả khả năng di chuyển với bóng và không bóng,[137] nhãn quan chiến thuật tinh tường cùng lối chơi vô cùng xông xáo,[138] Không chơi bóng tinh tế và kĩ thuật, lối đá của Rooney rất đơn giản, gọn gàng và luôn đặt hiệu quả lên hàng đầu.[139] Rooney cũng có nền tảng thể lực và sức càng lướt tốt,[140] điều này không khó hiểu khi anh đã từng tập quyền anh.[9]
    Rooney thường ghi rất nhiều bàn thắng đẹp từ ngoài vòng cấm nhờ khả năng dứt điểm căng, tinh tế, chuẩn xác.[141] Điều này đã giúp anh chiếm được lòng tin của HLV Alex Ferguson để lãnh trách nhiệm đá phạt cho M.U. kể từ sau khi Ronaldo ra đi.[142]
    Mặc dù là một ngôi sao nổi tiếng, nhưng trên sân cỏ nhiều lúc Rooney lại biến thành một "đứa trẻ" hư hỏng không hơn không kém bởi tính khí nóng nảy bất thường đã bị nhiều đồng đội cũng như các huấn luyện viên cảnh báo.[143][144][145] Ví dụ trong trận đá tập giữa đội tuyển Anh với câu lạc bộ Platinum Stars của Nam Phi trước thềm World Cup 2010, anh đã "phun" ra những lời lẽ tục tĩu về phía trọng tài bắt chính trận đấu ông Jeff Selogilwe.[146] Sau đó, anh còn văng tục với cả cổ động viên của mình trong một trận hòa đáng xấu hổ trước đàn em Algérie.[133] Đó không phải là lần đầu tiên cầu thủ người Anh "giận quá mất khôn", ở World Cup 2006 Rooney từng bị đuổi khỏi sân sau khi đạp vào háng Carvalho.[56] Còn tại Premier League, anh có tới 59 lần bị phạt thẻ (bao gồm cả thẻ vàng và thẻ đỏ), một con số thẻ phạt khủng khiếp đối với một tiền đạo, người hiếm khi phải phạm lỗi.[147]
    " Lúc sáu tháng tuổi, khi có ai đó đặt quả bóng vào tay, tôi đã có thể giữ chặt nó. Năm 2 tuổi, tôi đã chơi bóng đá và có thể thực hiện động tác vôlê, tôi mơ được ghi bàn, mơ nhìn thấy đội bóng của mình chiến thắng. Nhưng trong đầu tôi chưa bao giờ xuất hiện ý nghĩ mình sẽ trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp thật sự ".
    Một số nhận xét về Rooney

    “ Mỗi khi cậu ấy có bóng tấn công là khán đài lại ầm vang cổ vũ và tràn đầy hy vọng. Các hậu vệ đối phương thì luôn tỏ vẻ lo lắng mỗi khi Rooney có bóng. Cậu ấy là mối đe doạ thường trực với bất cứ cầu môn đội bóng nào. [154] ”
    —Denis Law
    “ Ở tuổi 18, đơn giản những điều cậu ta làm là không thể tin nổi, tôi thường không có thói quen khen các cầu thủ hiện đại thời nay - như David Beckham, anh ấy chưa bao giờ khiến tôi ấn tượng - nhưng Rooney có tất cả mọi thứ, với tài năng của Wayne mà để cậu ta có bóng, hãy thưởng thức như khi đi xem bắn pháo hoa, và thật không dễ để cản được cậu ta.[137] ”
    —George Best


    Kiệt tác ấn định tỉ số 2-1 của Rooney giúp Manchester United dành chiến thắng trong trận derby 143 tại Premier League vòng 27 trước Manchester City mùa giải 2010-2011.
    “ Rooney hiện là tiền đạo xuất sắc nhất giải ngoại hạng. Cậu ấy là một cầu thủ đẳng cấp thế giới và cậu ấy luôn là mũi nhọn nguy hiểm nhất của Man United. Khi xem cậu ấy thi đấu, bạn có thể nhận thấy rõ quyết tâm và sự khát khao cho từng trận đấu của Rooney.[155] ”
    —Alan Shearer
    “ Tôi không nghĩ ở thời điểm này còn ai xuất sắc hơn cậu ấy. Cristiano Ronaldo đang tỏa sáng ở Real, Messi vẫn chơi tốt cùng Barca, Drogba cũng rất tuyệt khi đá tại Chelsea. Nhưng không ai có thể so sánh với những gì Rooney đã thể hiện ở mùa này. Cậu ấy đang chơi một thứ bóng đá siêu hạng. Rooney chính là số 1 ở thời điểm này

    Cảm thấy có ích thì thanks lấy tinh thần nha

  2. Có 4 thành viên cảm ơn anhtu19972010 cho bài viết này:
    FebruarySad (02-08-2011), forcer (02-08-2011), hosibang (02-08-2011), nedved50 (02-08-2011)

  3. #2
    hosibang's Avatar
    hosibang vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Bạc Đôi
    Tham gia
    Jan 2010
    Đến từ
    Lang bạt
    Bài
    580
    Cảm ơn
    1.814
    Điểm
    130/98 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Dài quá bạn ơi, nhưng rất hay và có ích

  4. #3
    cr7no1's Avatar
    cr7no1 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Bạc
    Tham gia
    Nov 2009
    Bài
    381
    Cảm ơn
    413
    Điểm
    387/235 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Cảm ơn tinh thần đóng góp nhưng liệt kê thế này thì đến bao h ???????????

  5. #4
    sophan1910's Avatar
    sophan1910 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    May 2010
    Đến từ
    hà nội
    Bài
    90
    Cảm ơn
    66
    Điểm
    22/15 bài viết
    VR power
    0

    Default

    sao không cho arsenal vào cậu ơi

  6. #5
    shadowfiend123's Avatar
    shadowfiend123 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt
    Tham gia
    Jul 2011
    Bài
    137
    Cảm ơn
    78
    Điểm
    45/35 bài viết
    VR power
    0

    Default

    tô đậm tên lên bạn. Dài quá đọc ko nổi. Ngắn gọn thui

  7. #6
    Scorpius DLord's Avatar
    Scorpius DLord vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến Bạc
    Tham gia
    Jul 2010
    Đến từ
    Hell On The Earth
    Bài
    3.309
    Cảm ơn
    1.235
    Điểm
    1.943/1.087 bài viết
    VR power
    0

    Default

    2 đội bóng lớn nhất thế giới nè

 

 

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •