Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Reviews hay rinh note 4, galaxy V được vi vu Hàn Quốc

Gameshow “Ai Là Triệu Phú” trên VTV đang chờ đón bạn – Tải ngay!

Lời mời tham dự chương trình từ thiện "Giáng Sinh Trong Mắt Em"

Mời offline công nghệ cùng Vn-Zoom tại Hà Nội

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Mời offline công nghệ cùng VN-Zoom tại TP HCM
kết quả từ 1 tới 3 trên 3
  1. #1
    choko's Avatar
    choko vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Bạc
    Tham gia
    Jun 2009
    Đến từ
    Thành phố lạnh giá...
    Bài
    311
    Cảm ơn
    70
    Điểm
    362/109 bài viết

    Default Một chút lạc lõng...để thấy mình cần phải cố gắng nhiều hơn...

    Lạc lõng là khi người ta chợt nhận ra bản thân mình không còn hứng thú để tiếp tục cuộc hành trình đời mình, theo một đường ray đã được vạch sẵn. Mà đường ray ấy do chính tay mình, trong những giấc mộng tuồi trẻ đã kỳ công vẽ nên bằng tất cả đam mê và nhiệt huyết. Vậy mà… Hẳn là ta đã chẳng hiểu hết chính mình!

    Lạc lõng là khi một người nào đó sau khi đã hiểu gần hết ta thì quyết định rời xa ta mãi mãi. Dẫu rằng trước đó cả hai đã vượt qua biết bao nhiêu thăng trầm sướng khổ để có những giây phút giây bình yên bên nhau. Vậy mà… Hẳn là ta chưa bao giờ là một con người tốt bằng con người mà ta đã tưởng về mình!

    Lạc lõng là khi ngoài mối quan hệ giữa ta với bản thân mình, với căn phòng chật hẹp, với những vật dụng phục vụ cuộc “tồn tại” của bản thân mình, quanh ta không còn nữa những mối bận tâm đến một ai khác nữa. Dẫu rằng đó là những người thân nhất như mẹ, cha, anh chị… mà thường khi ta vẫn bảo rằng ta thương họ nhất trên đời. Vậy mà… Hẳn là ta vẫn ích kỷ khi chỉ thương bản thân ta hơn bất kỳ ai!

    Lạc lõng là khi xách xe chạy dòng dòng quanh phố, hết cả nửa bình xăng mà không tìm được một người bạn, kiếm một chỗ được chỗ dừng chân lý tưởng để cùng hàn huyên đôi ba câu chuyện trên trời dưới đất như cái thời sinh viên vẫn thế. Mặc dù ngày chia tay với lớp ai cũng bảo: “Mày cứ phone một tiếng là tao tới liền”. Vậy mà… Hẳn là tình bạn thiêng liêng nhưng chưa có nhiều hấp dẫn bằng tình đồng nghiệp và các đối tác làm ăn!

    Lạc lõng là khi đêm về chứng kiến những cặp tình nhân tíu tít chất chồng bên nhau trên một chiếc xe dựng bên vệ đường hoặc gốc cây, còn ta vùi đầu vào tiệm nét nhưng không biết cần đánh chữ gì để search trên Google, cũng chẳng biết chọn bản nhạc mang giai điệu gì cho khỏa lấp tâm hồn, và ta thấy buồn thực sự. Dù trước giờ ta đã luôn tự nhủ với bản thân mình là khi chưa có đủ điều kiện vật chất để nghĩ đến chuyện yêu đương, hoặc vì một lý do cực kỳ chính đáng khác nữa. Vậy mà… Hẳn là ta đang sai lầm khi cố vùi lấp trái tim mình vào dòng sông lạnh băng mang tên tiền tài và danh vọng!

    Lạc lõng là khi bật máy tính lên giữa lúc 12 giờ khuya, hoáy viết lách được đôi dòng rồi bỗng nhận ra cái đó chẳng có ý nghĩa gì hết nên bôi đen tất cả rồi nhẹ nhàng nhấn delete mà không mảy may hối tiếc. Mặc dù trước trước giờ vẫn cứ tâm niệm mỗi ngày sẽ cố chọn một niềm vui để sống, và đêm về sẽ cố nhớ và ghi lại một điều gì đó để post lên Blog cho bạn bè vào đọc sẽ biết rằng ta đang còn sống chẳng hạn. Vậy mà… Hẳn là cũng có những ngày mà ta trải qua cuộc sông bằng một cách gần với chữ delete nhẹ nhàng như thế đấy!

    Và lạc lõng là một lúc nào đó không định trước, chúng ta buộc phải ra đi như quy luật luân hồi của tạo hóa, nhưng còn bỏ lại quá nhiều thứ. Bỏ lại tất cả những gì đáng yêu thương chưa kịp trở thành miền ký ức yêu dấu; bỏ lại tất cả những gì đáng cười cợt chưa kịp trở thành niềm vui vẻ mỗi ngày; bỏ lại tất cả những con người thân thương khi chưa kịp trở nên một chỗ dựa đáng tin cậy và thông hiểu lẫn nhau; bỏ lại tất cả tiền bạc châu báu nhưng lại không mang theo nổi một giọt nước mắt của kẻ tiễn đưa. Vậy… hẳn là ta đã sống hời hợt và lạc lõng quá chằng?

    Và lạc lõng là kẻ thù vô hình của niềm tin và cố gắng... Nếu bạn lạc lõng, bạn hãy nghĩ rằng, bạn còn được lạc lõng là bạn còn thời gian để trì trệ, nhưng khi bạn nhìn thấy ai đó đang hấp hối, cận kề cái chết... hẳn bạn sẽ thấy mình nên trân trọng những gì mình đang có...dẫu rằng nó chẳng bao giờ trọn vẹn như mọi ước muốn...
    Bởi lẽ đó là cuộc sống mà...
    Thay đổi nội dung bởi choko; 20-09-2009 lúc 16:08.
    Cứ mỗi lần tâm trạng tồi tê, mình lại không muốn sống ở thế giới thật

  2. Có 6 thành viên cảm ơn choko cho bài viết này:
    bossgate (23-05-2013), huugiang88 (26-05-2012), le3kut3_tn (20-09-2009), nguyenvtgcnn (13-10-2012), trungxt (04-04-2013), __co3__ (20-09-2009)

  3. #2
    __co3__'s Avatar
    __co3__ vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ
    Tham gia
    Aug 2009
    Đến từ
    về đâu khi nhà đã cháy
    Bài
    24
    Cảm ơn
    60
    Điểm
    18/10 bài viết

    Default

    chị nói hay lắm.người ta thường nói:cái đáng sợ nhất trên đời không phải là cái chết mà là sự lãng quên.lạc lõng là khi ta đã bị những thứ ta quan tâm đến lãng quên ta rồi.đôi lúc em chẳng biết mình nên làm gì,đi đâu,nghĩ gì,nhớ ai đây,yêu ai đây......nằm lăn lóc rồi nghĩ miên man về những điều không thực tế,thấy cuộc sông bên ngoài sao nhộn nhịp quá mà trong lòng thật lạc lõng,cảm giác lạnh lẽo,cô đơn,trống vắng....huhu nản sống quá

  4. #3
    lan2011's Avatar
    lan2011 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Gà Con
    Tham gia
    Nov 2010
    Bài
    1
    Cảm ơn
    0
    Điểm
    0/0 bài viết

    Default

    Cảm ơn...... 'Thật cảm ơn........

 

 

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •