Follow us on...
Follow us on Facebook

VN-Zoom.com chung tay vì Cộng đồng

Kaka - ứng dụng hát Karaoke trên mobile

Tuyển Mod Mobile diễn dàn Vn-Zoom.com 2014

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Vn-Zoom.com tuyển chuyên viên tin tức - review

Toàn cảnh Vn-Zoom tham gia họp báo Asus Zenfone
Trang 1/2 1 2 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 15 trên 21
  1. #1
    Loveteckme's Avatar
    Loveteckme vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ
    Tham gia
    Mar 2012
    Đến từ
    Kiên GIang
    Bài
    11
    Cảm ơn
    3
    Điểm
    9/4 bài viết
    VR power
    0

    Default Làm gì khi cảm thấy chán nản với chính mình?

    Ngồi một mình với tờ giấy trắng, tự suy nghĩ viết ra những nhược điểm của bản thân, em càng cảm thấy chán ghét con người mình. Cuộc sống 17 năm qua của em thật là không có chút ý nghĩa nào sao...
    Một con người mà lúc nào cũng chấp nhận thua kém, không có được sự ganh đua với những người khác. Ở nhà, không một ai xem em như là một thằng con trai trưởng thành. Cha mẹ và cả chú luôn làm theo những gì họ muốn, không hề mảy may quan tâm đến tiếng nói của em, những gì em suy nghĩ và có lúc em cảm nhận được sự coi thường từ người cha của mình. Người ta nói em quá hiền, nhưng em thật sự cảm thấy mình thật nhu nhược đến mức ngu học trong suốt thời gian qua. "Kể từ hồi đi mẫu giáo, luôn chấp nhận làm ngựa cho người ta cưỡi. Đến cấp một em luôn bị bạn bè lừa gạt tiền ăn uống một cách vô cùng ngu xuẩn, lúc đó em còn nhỏ nên cũng không ý thức được chuyện này chỉ xem nó như một trò chơi mà không biết bị người ta lợi dụng. Lên cấp 2 em bước vào ngôi trường mà mẹ em giảng dạy. Do có thâm niên trong trường nên nên mọi sai sót dò nhỏ của em đều bị đến tai mẹ em. Bây giờ suy nghĩ lại nơi đó như một nhà tù vô hình giam lỏng em, bắt em luôn phải làm theo cái những cái việc mà sẽ đem lại niềm hãnh diện cho mẹ em. Nhưng lúc đó em ngu xuẩn không có một chút ý niệm nào về đều đó chỉ biết dồn sức vào học và học, không giám chơi bời nhiều như chúng bạn. Kết quả học tập của em thuộc loại giỏi nhất nhì trường, đạt giải học sinh giỏi tỉnh cả tin học lẫn toán. Nhưng khi đem theo những tấm bằng khen về nhà, gia đình em xem đó như những tờ giấy trắng, không một lời khen, không một lời lời nhận xét chả bù cho những lúc la mắng khi em mắc phải những lỗi nhỏ trên trường luôn bị các thầy cô đem ra bàn tán và đến tai mẹ em. Sao trên đời này có những con người nhiều chuyện và cay độc đến thế, cha me nào con nấy, bọn chúng tuy không học chung lớp với em, nhưng luôn tìm cách hạ bệ em xuống một cách tàn nhẫn. Mỗi khi em bị điểm kém, chúng liền lấy cớ đó đem ra bàn tán, để rồi cha mẹ chúng thêm chút gia vị trước mặt mẹ em và hậu quả là em lãnh đủ khi đối mặt với một con người giàu lòng sĩ diện như thế. Và đương nhiên, lúc đó em như một con rối không biết gì, chỉ biết chịu đựng và chịu đụng, không thèm mảy may tới những thủ đoan5 hèn hạ đó. Càm thấy chán nản, học giỏi làm gì khi không có được lời khen từ gia đình mà luôn bị trách mắng, luôn là mục tiêu của những trò tiểu nhân hẻn hạ trong lớp. Bước sang cấp ba, bước vào một thế giới mới, bạn bè mới thầy cô mới, tưởng chừng như cuộc đời em sẽ khá hơn nhưng ai ngờ. Ở trong lớp luôn bị bạn bè ăn hiếp, xem thường, đùa cợt nhưng không hiểu sao lúc đó em lại cam chịu chập nhận sự đè đầu cưỡi cổ đó. Chắc có lẽ vì vậy mà em không có tiếng nói trong lớp và gần như là bị cô lập với lũ bạn. Mặc dù chúng quậy phá, đôi lúc mất dạy và dâm tặc, thật sự không phù hợp với em nhưng em vẫn cố gắng hoà đồng, tiếp xúc thân thiện, kết thân với chúng nhưng không có kết quả. Nguyên nhân là vì em không đi chơi bời nhiều với chúng, không nói chuyện hợp gơ với chúng và thường thoát nạn trong những vụ xử lý học sinh của nhà trường. Một phần là vì khả năng giao tiếp của em quá hạn chế với mọi người. Mỗi khi nói câu nào, em luôn suy nghĩ xem có làm mất lòng người ta không, có hợp tình hợp lí hay không nên thường nói ngập ngừng, không thành câu trọn vẹn ( Giá mà cứ nói băm nói bổ vào mặt chúng nó, mất lòng thì mặc kệ, tui như vậy đó, thích thì chơi, không thích thì biến). Những điều đó đã khiến những câu nói của em trở nên ngu học và nghe không trơn chu chút nào. Thật sự đã ngu mà còn cố. Trong những cuộc tranh luận em luôn cầm chắc 99.99% thất bại không phải vì em sai mà vì không có chính kiến rõ ràng, không tự tin vào bản thân và luôn bị dao động bởi những yếu tố bên ngoài và những lời thách thức "mày cá không, 100k". Hiền và không biết có phải giàu lòng thương người hay không mà em luôn sẵn sàng móc túi cho tiền những người ăn xin mà lúc đó không hề biết rằng có thể đó là những trò lừa đảo của thiên hạ ( Cho làm gì cơ chứ, nó có chết là chuyện của nó, không liên quan tới mình). Chẳng thế mà một người bạn gái chửi em ngu khi cho một đứa con nít 10k mà không biết có những tên khốn nạn sai chúng đi làm việc đó ( Mày khôn hơn tao sao mà chửi tao ngu) . Sao lúc đó em có thể bị lừa dễ như vậy được. Và cuối cùng sáng nay em cũng chia tay người bạn gái đó vì biết được rằng nó chỉ đến với em vì lòng thương hại chứ không phải yêu mến gì ( Cái thứ con gai lừa lọc, hiểm ác, ham tiền của tao chứ gì) . Thế giới đối với em bây giờ hoàn toàn vô nghĩa. Em bắt đầu chán ghét bản thân mình không biết vì sao. Cầm tờ giấy trắng trong tay viết ra những khuyết điểm của mình em mới nhận ra rằng mình thật sự là một thằng ngu học, ngu tới mức khốn nạn. Một con người luôn chấp nhận thua cuộc, không có tinh thần cầu tiến và vươn lên, luôn làm theo những gì mà người khác sắp đặt. Không có chính kiến và tự tin vào bản thân mình. Ăn không nên rọ, nói chẳng nên lời, cứ sợ làm mất lòng người ta. Cứ luôn tỏ ra sợ sệt khi solo với người khác, luôn tìm cách lẩn tránh khó khăn, lười biếng thì bẩm sinh, luôn tự kỉ và hụt chí khi nghĩ đến việc người ta hơn mình... Giá như mình có thể mạnh mẽ lên. Ôi, chán quá, cuộc đời không còn gì ý nghĩa nữa.
    Năm nay em học lớp 12, mà cũng không biết nên thi đại học không nữa. Về đi nghĩa vụ hai năm rồi kiếm đại một cái nghề nào làm cho đến hết đời là xong.
    Văn vẻ không hay cho lắm cũng giống như cách nói chyện của em. Mọi người em em nghĩ vậy có đúng không.

  2. Có 6 thành viên cảm ơn Loveteckme cho bài viết này:
    auauau97 (30-05-2012), ♥Quang Trung♥ (30-05-2012), chuchoa87 (07-03-2013), conmasandem005 (13-03-2013), hyanrymine (07-03-2013), Monkey_D.Minh (31-05-2012)

  3. #2
    chodomyeu's Avatar
    chodomyeu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến Bạc
    Tham gia
    Oct 2010
    Đến từ
    YG Family
    Bài
    3.212
    Cảm ơn
    897
    Điểm
    1.548/819 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Bạn nên bình tĩnh. Xem lại điểm yếu cảu bản thân như thế được là rất tốt . Con trai thường có những trò nghịch ngợm , bạn cũng có thể đôi lúc tham gia , nhưng vừa phải , vừa để tăng mối quan hệ vừa để vui, chứ đừng gây chuyện là được. Nếu bị bát nạt hay áp bức, bạn cứ chống trả chúng , đừng để chúng lấn tới kẻo hối hận cả đời. Chứ lớp mình học toàn là các bạn tốt , các bạn nam rất quan tâm đến các bạn nữ , ko bao giờ bày những trò xuẩn ngốc. Mong là bạn sớm tìm được cách để hòa đồng với bạn bè.

  4. Có 3 thành viên cảm ơn chodomyeu cho bài viết này:
    haiconheodat_199 (17-07-2012), Loveteckme (29-03-2012), truongtuan1111 (29-05-2012)

  5. #3
    hoanvnzoom775's Avatar
    hoanvnzoom775 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt
    Tham gia
    Nov 2010
    Bài
    146
    Cảm ơn
    117
    Điểm
    63/19 bài viết
    VR power
    0

    Default

    có vẻ như môi trường ax k thích hợp cho b sống,b cố gắng lên rùi sẽ thấy 1 thế giớ khác
    hình như là b quá tự ti về mình,b nên bỏ sớm...rùi cuộc đời sẽ đổi thay
    nếu bạn cần 1 ng b ủng hộ yh:vo_danh_9x
    Thay đổi nội dung bởi hoanvnzoom775; 29-03-2012 lúc 18:54.

  6. Có 1 thành viên cảm ơn hoanvnzoom775 cho bài viết này:
    Loveteckme (30-03-2012)

  7. #4
    n090d2tt33's Avatar
    n090d2tt33 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ Đôi
    Tham gia
    Oct 2011
    Bài
    26
    Cảm ơn
    207
    Điểm
    9/5 bài viết
    VR power
    0

    Default

    chào Loveteckme, đọc những dòng tâm sự của bạn tôi như cảm thấy 1 phần bản thân mình trong đó. Hồi đó tôi cũng hiền lắm, cũng bị bạn bè bắt nạt, lừa lọc, rồi mặc cảm tự ti về bản thân mình, đôi khi tôi tự nghĩ mình sống mà chẳng có mục đích, chỉ làm theo ý cha mẹ, rồi thêm cái tính sợ đụng chạm mích lòng người khác, thiếu khả năng ăn nói. và tôi nhận ra rằng, mình đã bỏ phí biết bao nhiêu thời gian rồi, không thể để nó tiếp tục trôi qua như vậy được, tuổi trẻ rồi sẽ sớm qua đi, và tôi thì không muốn nó ra đi vô nghĩa. Từ đó, tôi đã cố thay đổi mình, từng chút một, nó sẽ mất thời gian nhưng tôi vẫn phải cố nếu muốn là một người tốt hơn. tôi nghĩ nếu như bạn đã viết ra những dòng này thì chắc bạn đã rất chán chường, nhưng bạn đã tự biết nhận xét về mình như vậy thì hãy bắt đầu tìm cách thay đổi đi, và hãy thôi tự ti về bản thân là điều đầu tiên và trên hết tôi nghĩ bạn nên làm. bởi nếu thiếu tự tin thì chả làm được gì cả, chưa kể nếu như bạn thiếu tự tin và để cho người khác cảm nhận được điều đó, họ sẽ xem thường bạn. về phần những người "bạn" mà bạn kể, theo tôi thì chỉ nên giữ mức quan hệ xã giao bình thường. theo lời kể của bạn thì mẹ bạn không tâm lý cho lắm,đa số cha mẹ mắc phải lỗi này,chỉ chú ý tới khuyết điềm mà quên động viên. tôi nghĩ bạn phải tìm cách nói với gia đình cảm nhận của mình để họ hiểu bạn hơn, nếu họ không chịu nghe, thì nếu bạn là con một, theo tôi thì cứ "bùng phát", "nổi dậy", còn nếu bạn có anh chị em, sao không thử nhờ họ nói giúp. đừng vội gục nhã nhé, ráng chịu cực đi, mai mốt chịu...khổ ^_<. Cái chính là bạn phải tự tin lên và cuối cùng , mong là bạn sẽ nhớ , rằng The world change when you change.

  8. Có 1 thành viên cảm ơn n090d2tt33 cho bài viết này:
    Loveteckme (30-03-2012)

  9. #5
    Loveteckme's Avatar
    Loveteckme vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ
    Tham gia
    Mar 2012
    Đến từ
    Kiên GIang
    Bài
    11
    Cảm ơn
    3
    Điểm
    9/4 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Trích n090d2tt33 View Post
    chào Loveteckme, đọc những dòng tâm sự của bạn tôi như cảm thấy 1 phần bản thân mình trong đó. Hồi đó tôi cũng hiền lắm, cũng bị bạn bè bắt nạt, lừa lọc, rồi mặc cảm tự ti về bản thân mình, đôi khi tôi tự nghĩ mình sống mà chẳng có mục đích, chỉ làm theo ý cha mẹ, rồi thêm cái tính sợ đụng chạm mích lòng người khác, thiếu khả năng ăn nói. và tôi nhận ra rằng, mình đã bỏ phí biết bao nhiêu thời gian rồi, không thể để nó tiếp tục trôi qua như vậy được, tuổi trẻ rồi sẽ sớm qua đi, và tôi thì không muốn nó ra đi vô nghĩa. Từ đó, tôi đã cố thay đổi mình, từng chút một, nó sẽ mất thời gian nhưng tôi vẫn phải cố nếu muốn là một người tốt hơn. tôi nghĩ nếu như bạn đã viết ra những dòng này thì chắc bạn đã rất chán chường, nhưng bạn đã tự biết nhận xét về mình như vậy thì hãy bắt đầu tìm cách thay đổi đi, và hãy thôi tự ti về bản thân là điều đầu tiên và trên hết tôi nghĩ bạn nên làm. bởi nếu thiếu tự tin thì chả làm được gì cả, chưa kể nếu như bạn thiếu tự tin và để cho người khác cảm nhận được điều đó, họ sẽ xem thường bạn. về phần những người "bạn" mà bạn kể, theo tôi thì chỉ nên giữ mức quan hệ xã giao bình thường. theo lời kể của bạn thì mẹ bạn không tâm lý cho lắm,đa số cha mẹ mắc phải lỗi này,chỉ chú ý tới khuyết điềm mà quên động viên. tôi nghĩ bạn phải tìm cách nói với gia đình cảm nhận của mình để họ hiểu bạn hơn, nếu họ không chịu nghe, thì nếu bạn là con một, theo tôi thì cứ "bùng phát", "nổi dậy", còn nếu bạn có anh chị em, sao không thử nhờ họ nói giúp. đừng vội gục nhã nhé, ráng chịu cực đi, mai mốt chịu...khổ ^_<. Cái chính là bạn phải tự tin lên và cuối cùng , mong là bạn sẽ nhớ , rằng The world change when you change.
    Cảm ơn các bác đã cho em lời khuyên. Em cứ nghĩ chỉ có mình với rơi vào hoàn cảnh này chứ nhưng không ngơ. Sau hai đêm ngồi suy nghĩ về quá khứ và tương lai và cuộc đời mình, em đã tìm ra được mọi thiếu sót của mình. Em không thể gục ngã theo cách này được. Đời còn dài và không thể cứ sống một cách vô ích mãi. Có lẽ môi trường sống không được phù hợp với em. Em hạ quyết tâm phải phải thay đổi, phải mạnh mẽ hơn, phải tuyệt tình, cứng rắn và thủ đoạn hơn thì mới có thể sống tốt được. Chính sự hiền lành, nhu nhược và lòng thương cảm vớ vẩn đã khiến em trở thành kẻ vô dụng. Tạm thời em sẽ thi vào một trường Đại học hoặc cao đẳng nào đó xa nhà để không phải phụ thuộc vào cha mẹ, rời xa quê hương một thời gian để tìm được một cuộc sống mới.

  10. #6
    sieuthi1's Avatar
    sieuthi1 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Bạc Đôi
    Tham gia
    Aug 2009
    Bài
    557
    Cảm ơn
    176
    Điểm
    182/111 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Trích Loveteckme View Post
    Cảm ơn các bác đã cho em lời khuyên. Em cứ nghĩ chỉ có mình với rơi vào hoàn cảnh này chứ nhưng không ngơ. Sau hai đêm ngồi suy nghĩ về quá khứ và tương lai và cuộc đời mình, em đã tìm ra được mọi thiếu sót của mình. Em không thể gục ngã theo cách này được. Đời còn dài và không thể cứ sống một cách vô ích mãi. Có lẽ môi trường sống không được phù hợp với em. Em hạ quyết tâm phải phải thay đổi, phải mạnh mẽ hơn, phải tuyệt tình, cứng rắn và thủ đoạn hơn thì mới có thể sống tốt được. Chính sự hiền lành, nhu nhược và lòng thương cảm vớ vẩn đã khiến em trở thành kẻ vô dụng. Tạm thời em sẽ thi vào một trường Đại học hoặc cao đẳng nào đó xa nhà để không phải phụ thuộc vào cha mẹ, rời xa quê hương một thời gian để tìm được một cuộc sống mới.
    Em còn bất hạnh hơn bác bị điếc 1 bên tai muốn nói chuyện với 1 ai đó nhưng rất ngại, hoàn cảnh ở vườn lúc đó chỉ biết chơi với đất, với bùn chứ ko biết chơi gì nữa khi gia đình chuyển lên lộ lớn thì hoàn cảnh em cũng như bác, hoàn toàn thua kém với những đứa xung quanh.
    Mọi thứ em đều tiếp thu rất chậm thậm chí so với lớp 11 bây giờ em vẫn còn thua. Nhưng cũng may mắn đc thằng bạn giới thiệu về máy tính, đúng là duyên thật. Những môn lập trình thì em tiếp thu nhanh hơn cái khác .
    Đặt thử cảm giác mình xin việc làm ko ai nhận 1 cảm giác thật rùng rợn khiến em phải lao vào học và học. Dù siêng năng thế nhưng em vẫn thua mấy đứa cố tố chất hơn Chỉ nghe đc 1 bên tai dường như mất hết 30% sức học của em. Đa số lên trường em chả học đc gì cả vì lớp ồn chả nghe đc j cả
    -------Túm lại: có lẽ bác chưa chọn đúng sở trường của bác vì thế chúc bác sớm tìm đc niềm đam mê
    Thay đổi nội dung bởi sieuthi1; 31-03-2012 lúc 01:06.

  11. Có 1 thành viên cảm ơn sieuthi1 cho bài viết này:
    ReamsX (29-05-2012)

  12. #7
    ndinhphi's Avatar
    ndinhphi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Gà Con
    Tham gia
    Aug 2010
    Bài
    4
    Cảm ơn
    0
    Điểm
    2/2 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Em là một học sinh tốt theo ý kiến của anh, cuộc đời luôn như thế nếu mình yếu đuối là sẽ bị ăn hiếp và xem thường, nhưng yếu đuối có thể sữa được, đừng vì quá khứ mà đánh mất tương lai. Hãy yêu quí bản thân, tin tưởng chính mình, anh tin không một cha mẹ nào không thương con cả, em hãy tâm sự thật lòng với ba mẹ, họ sẽ thay đổi cách nghĩ khi biết được tâm tư của em, một cậu con trai đã lớn chứ không phải là là một đứa con nít. Học giỏi là cách thể hiện bản lĩnh trong giảng đường phổ thông hữu hiệu nhất. Có khối người có cố gắng thế nào cũng chưa chắc đạt được.Hãy bỏ ngoài tai những chuyện không đâu, Tương lai sau này của em mới là quan trọng.
    Chúc em học tốt là trở thành con người có ích cho xã hội sau này

  13. #8
    truongtuan1111's Avatar
    truongtuan1111 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng Đôi
    Tham gia
    Dec 2010
    Bài
    1.274
    Cảm ơn
    1.134
    Điểm
    450/299 bài viết
    VR power
    0

    Default

    bạn mà còn chán với chính bạn thì còn làm được trò trống gì nữa
    cứ thử không thank xem
    Hidden Content

  14. #9
    ♥Quang Trung♥'s Avatar
    ♥Quang Trung♥ vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng Đôi
    Tham gia
    Nov 2010
    Đến từ
    上のモンスーン
    Bài
    1.235
    Cảm ơn
    182
    Điểm
    1.397/512 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Mình không ngờ trên đời lại có người giống mình như thế, mình chỉ khác bạn là ngay từ hồi cấp 1 mình đã bị mẹ giam lỏng rồi. Hồi đó mình khờ lắm toàn bị hội ban đem ra làm trò đùa. Tiểu học mình học 2 trường, trường đầu thì chắc là có mẹ nên mình ít bị hành sang trường thứ 2 không có mẹ teo bước tuyệt nhiên mình trở thành món đồ chơi cho chúng, thế nhưng mình vẫn ngây thơ coi chúng là ban tốt. Sang cấp 2 mình học sa sút đến tham tệ (từ một học sinh giỏi tỉnh chuyển thành một học sinh có lục hoc khá). Và mình cũng luôn đc ban bè cô lập. Hồi cấp 1 mình thường nghe nhưng câu " Đừng tưởng mày con cô mà tau sợ nha" và thế là bọn chúng xúm lại đánh mình. Và rồi như mình đã nói từ trước lên cấp 2 mình trở nên vô dụng và vì niềm kiên hãnh của một Gv đứng TOP của tỉnh mệ mình đã " nổ lực" Bắt mình học bằng đc nhưng thật trớ trêu thật bại vẫn cứ thất bại. Và cứ sau mỗi kì thi là mình lại đc tẩm quất ra trò. Nhưng noí thật mình không đc thông minh sang cấp 2 xa rời vòng tay "âu iếm" của mẹ cùng với sự bất mãn sãn có trong lòng kết quả học tập của mình sa sút nghiem trọng đã thế mấy người trong xóm có con cái đạt kết quả gì là toàn đến nhà mình khoe mẹ mình khi có khác thì rất chi là vui vẻ, hồ hởi chúc mừng họ nhưng sao đó là chửi bới hành hạ mình, bạn đã thấy ai đánh con đến nỗi sặc cả máu mũi chưa. Rồi gia đình bên ngoại ( nhà sinh ra mẹ mình đó) xảy ra chuyện hiểu nôm na là một đại gia đình bị chia làm hai phe và mình đc vinh dự mang trách nhiệm làm cho phe bên kia chống mát ra bằng kết quả học tập ( Thực ta ông bà ngoại khinh bố mình vô học chỉ đi làm công nhân gia thế ông nội mình chỉ là nông dan làm ruộng) và không chỉ mình mà con em của mình cũng bị lôi vào nhưng kết quả học tập của mình thì ngày càng sa sút còn em mình thì ngày càng tiến tới, thế là mình đc xem như người thừa trong gia đình, Rồi một lần cãi nhau với mẹ kết quả là mình bị bà đuổi ra khỏi nhà và lần đó mình tình cờ nghe đc mọi nhận xét về hành đông của mình là mình sai là mình hư hỏng nhưng đó đâu phải lỗi của mình, kể từ lúc đó mình bắt đầu sống xa lánh với thế giới bên ngoài ( mình còn bị nhiều vấn đề hơn ban nữa cơ ví dụ nói chuyện một mình nè người ta gọi là tự kỉ đó). Và rồi mình cũng như bạn quyết tâm làm lại ở môi trường đó là ngôi trường cấp 3 mình còn đạt ra rất nhiều mục tiêu mình phải đạt đc ở đó, việc đầu tiên là vào lớp chọn, và sau cùng thì mình cũng đc vào lớp chon cho dù là vất vả hơn người bình thường, nhưng rồi mọi chuyện vẫn đâu vào đấy tham chí còn tệ hơn nữa là vào giữa học kì I của lớp 10 thì mình mắc bệnh hiểm nghèo, và mọi người ở trong lớp cũng ko thân thiện như mình tưởng thức tế là mình lại bị bạn bè cô lập. Nhưng sang năm 12 mình bị chuyển lớp do ko theo kip đc lớp chọn, nhưng cũng chả sao đối với mình cũng như nhau cả thôi. Tui rằng ở lớp mới bọn bạn mới đối xử với mình rất tốt nhưng mình vẫn ko thể hòa nhập đc vì sức khỏe, vì hoàn cảnh gia đình, mình càng ngày càng sống thu mình lại hơn ko muốn kết bạn với ai ko muốn nói chuyện với ai đi học cũng chỉ muốn đi một mình (Nhưng cuối cùng khi chia tay lớp ở buổi học cuối cùng mình cũng đã khóc vì nhớ bọn nó). Nhiều lúc mình ước có kiếp sau để mình chấm dứt kiếp này đầu thai kiếp khác đẻ có thể làm lại từ đầu. Có những lúc mình nghĩ cứ sống cho thạt thoải mái đi chẳng lo việc gì cả vì trước sau gi ai cũng phải chết mà, chết là hết. Cho đến bay giờ gần thi tốt nghiệp, đại học rồi nhưng mình vẫn ko có lựa chon cho tương lai vì sao ư. Vì bây giờ mình học rất tệ kiến thức bị hổng rất nhiều, Nhưng mình lại ko có con đg nào khác ngoài đh vì tình trạng sức khỏe của mình rất kém. Chắc có lẽ nên kiếm nơi nào đó rồi chết quoách cho xong. X lỗi vì đã dùng topic của bạn làm nơi mình tam sự nhưng mình ko đủ dũng khí để lập một topic riêng.

    Nhưng giờ nghĩ lại thì không phải chỉ có ba, mẹ hay là bọn bạn bè có lỗi mà chính mình cũng có lỗi nữa vì thế nên coi như hòa( Chém gió đó ). Mình ko biết nên khuyên gì vì vấn đề của mình mình cũng ko giải quyết đc nhưng có một điều chắc chắn là hãy sống thật với bản thân mình, hãy làm những điều mình thích và hãy làm nhưng điều đó hết sức mình vì chỉ khi cố gắng hết sức khi nghĩ lại chúng ta mới không hối tiếc vì những gì mình đã làm! (và quan trọng hơn là bom đang nổ )
    Thay đổi nội dung bởi ♥Quang Trung♥; 31-05-2012 lúc 20:30.
    Muốn đau mắt thì cứ vào trang cá nhân của ta là toại nguyện. @@

  15. #10
    tuyen.thv's Avatar
    tuyen.thv vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt Đôi
    Tham gia
    Mar 2012
    Đến từ
    Giang Hồ
    Bài
    214
    Cảm ơn
    55
    Điểm
    64/50 bài viết
    VR power
    0

    Default

    đọc mấy dòng đã thấy buồn ngủ r`...mềnh đoán bạn này đang sám hối.
    (1)Nhận ra đúng con người mình đã khó (2)nhưng để hoàn thiện dần con người thì khó hơn.
    Nói dễ hơn làm mà.Bây giờ thì tiếp công đoạn (2) đi bạn...

  16. #11
    lovemytalili2's Avatar
    lovemytalili2 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng Đôi
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    Hà Nội nhiều xe và bụi........
    Bài
    1.393
    Cảm ơn
    197
    Điểm
    630/452 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Cái này do bố mẹ - gia đình bạn, mặc dù làm giáo viên nhưng chưa dạy bạn "ra người".

    Mặc cảm, tự ti, xấu hổ, dễ bị lừa......... Nếu bạn có cuộc sống riêng tự lập những bản tính đó sẽ mất đi dễ dàng thôi!!!

    Có lẽ bạn được gia đình bao bọc nhiều quá, làm bạn cảm thấy tù đày và bị khinh thường.
    Hidden Content Khi không cười được nữa thì phải đổi kiểu cười

  17. #12
    hacdao's Avatar
    hacdao vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    Mar 2009
    Đến từ
    TPHCM
    Bài
    74
    Cảm ơn
    142
    Điểm
    37/17 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Úi trời tâm lý phức tạp gớm!

    ---------- Bài thêm lúc 07:03 ---------- Bài trước là lúc 07:00 ----------

    Úi trời tâm lý phức tạp gớm!
    Bạn tìm bác sỹ tâm lý mà hỏi! Cũng giống như khi thử bút thì người ta toàn vẽ một mớ bùi nhùi thay vì chỉ cần gạch gạch là được!
    Bạn cũng thế đấy! tâm lý "phức tạp" thế thay vì tìm người có thể giúp thực sự thì lại lên đây tạo cái thớt để bà con có chuyện chém gió!
    Hãy cho tôi 1 điểm tựa .... Tôi đuối quá !!!!!

  18. #13
    z0159357's Avatar
    z0159357 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Bạc
    Tham gia
    Jan 2010
    Đến từ
    Trên trời
    Bài
    350
    Cảm ơn
    218
    Điểm
    177/69 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Vì mẹ làm giáo viên nên tâm lí có hơi khác với người khác =.="
    Click Click
    Hidden Content

  19. #14
    Monkey_D.Minh's Avatar
    Monkey_D.Minh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ
    Tham gia
    Apr 2010
    Bài
    23
    Cảm ơn
    35
    Điểm
    5/5 bài viết
    VR power
    0

    Default

    hì, còn nhiều người giông các bạn lắm, có thể bên ngoài cười nói nhưng bên trong tự ti vô cùng. Mình nghĩ đây là căn bệnh của xã hội mới, do xã hội mà ra. Áp lực của tiền tài, danh vọng, tiếng tăm khiến bố mẹ bạn trở nên như thế và rồi đến lượt họ khiến bạn thành như thế. Bạn nên chữa bệnh này bằng 2 cách.
    1. Bạn phải thay đổi chính mình, phải bon chen, phải biết làm lợi cho mình như đa số những người trong xã hội bh( nói thế này sẽ có nhiều người phủ nhận nhưng nếu nhìn lại sẽ thấy).
    2. Bạn phải thay đổi cha mẹ của bạn để bạn tiếp tục đc làm 1 người hiền lành, tốt bụng. Bạn mặc kệ người xung quanh nghĩ rằng bạn nhút nhát, nhu nhược( trong khi thực chất là vì mình nghĩ cho người xung quanh nhiều quá).
    Để làm được 1 trong 2 điều bạn đều phải cố gắng lấy hết dũng khí của mình ra thực hiện. Điều thứ 2 khá khó khăn bới vì cha mẹ bạn nghĩ rằng họ đã nuôi bạn 12 năm zời là họ có đủ kinh nghiệm nuôi con trong khi thực chất họ chả hiểu gì về con của họ, nên để thay đổi suy nghĩ của họ rất khó. Vậy bạn hãy nói hết tâm sự của mình, suy nghĩ của mình trong 12 năm qua về cách giáo dục của họ( nếu không nói được thì viết ra, hiểu nhau là 1 điều quan trong nhất trong 1 gia đình)(Thường thì các bậc cha mẹ sẽ nói" tao không ngờ mày lại nghĩ như thế" ). Bạn nên thay đổi luôn trước khi quá muộn.

  20. #15
    ♥Quang Trung♥'s Avatar
    ♥Quang Trung♥ vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng Đôi
    Tham gia
    Nov 2010
    Đến từ
    上のモンスーン
    Bài
    1.235
    Cảm ơn
    182
    Điểm
    1.397/512 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Trích z0159357 View Post
    Vì mẹ làm giáo viên nên tâm lí có hơi khác với người khác =.="
    Câu này có thể đc nghĩ theo hướng nào đây
    Muốn đau mắt thì cứ vào trang cá nhân của ta là toại nguyện. @@

 

 
Trang 1/2 1 2 cuốicuối

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •