TÁC GIẢ: HUỲNH THÔNG
EMAIL:

“Người ta bảo với tôi trai đẹp chỉ để ngắm mà thôi”.

***

Nhiều ngày qua cứ hễ mỗi lần vừa đặt chân vào trường là y như rằng tôi lại nghe loáng thoáng bên tai chuyện các sinh viên bàn tán về một anh chàng hotboy nổi tiếng toàn trường về các khoản đẹp trai, con nhà giàu, học giỏi, hát hay, nhảy đẹp và điều quan trọng là anh chàng hoàn hảo trên cả tuyệt vời.

Tôi là Khiết Linh sinh viên năm nhất vừa nhập học được hơn một tuần nên chẳng hề biết mặt mũi anh chàng hotboy như mọi người thường nói là như thế nào?, tôi không biết anh ta cao hay lùn, mập hay ốm, mặt tròn hay méo, da đen hay trắng nhưng trong trí tưởng tượng của tôi chắc chắn rằng anh ta phải rất hoàn hảo thì mới được mọi người cả nam lẫn nữ ngưỡng mộ và ghanh tỵ mà phong tặng danh hiệu hotboy thế kỉ hai mươi mốt.

Vốn là một cô gái hay tò mò khám phá, tôi nhanh chống lao đầu vào tìm hiểu về anh chàng hotboy đó để xem anh ta như thế mà suốt ngày đi đâu tôi cũng nghe mọi người bàn tán, thế nhưng đã gần một tháng trôi qua mà tôi vẫn chưa biết được mặt mũi anh ta ra sao, có chăng cũng chỉ là được nghe được thêm vài câu chuyện khá thú vị về anh.

Một hôm ngồi trong căn tin cùng đứa bạn thân tôi tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của một nhóm nữ sinh cấp trên ngồi bàn đối diện, họ nói về anh ta với vẻ mặt trông rất phấn khởi nhìn mặt người nào cũng thật rạng ngời đến chói lóa.

Nghe đâu anh ta tên gọi Kỳ Quân là sinh viên năm hai, con đại gia thứ thiệt mà lại là con một nên được cưng chiều hết mực, và cũng chính vì lẽ đó mà anh ta ăn chơi rất ư là hết mình, về khoản tiêu tiền anh ta được so sánh với công tử Bạc Liêu, bên cạnh đó anh ta có rất nhiều tài lẽ mà nổi bậc nhất phải kể đến giọng hát và những điệu nhảy của anh trông nó thật điêu luyện và chuyên nghiệp làm sao, mặc dù tôi chưa bao giờ được tận mắt nhìn thấy điều đó.

Thêm một điểm xứng đáng để anh ta nhận được danh hiệu hotboy chính là thành tích học tập đáng nể của anh, mặc dù là một anh chàng đào hoa, ăn chơi có số nhưng anh ta lại học rất giỏi khó ai mà theo kịp…, nghe qua bao nhiêu đó thôi cũng đã làm cho con người ta phải thật là ngưỡng mộ.

Quả thật sức hấp dẫn của anh ta quá mạnh, càng nghe mọi người nói tôi càng tò mò muốn biết mặt anh ta càng sớm càng tốt, để xem anh ta có phải là một mẫu người, một chàng hoàng tử trong mơ mà nhiều nữ sinh thầm ao ước được sánh đôi hay không?.

Như thường lệ tiếng chuông thay tiếng trống trường vang lên dấu hiệu của sự kết thúc một ngày học tập mệt mõi đã qua, sau khi thầy bước ra khỏi lớp nhỏ lớp trưởng người cằm đầu lớp tôi tranh thủ cho tập sách vào túi xách rồi chạy thụt mạng ra khỏi lớp kèm theo câu nói.

_Ai muốn ngắm hotboy thì nhanh chân theo tao ra nhà xe

Lời nói của nhỏ lớp trưởng bỗng trở nên có giá trị chưa từng thấy trong cuộc đời làm lớp trưởng bất đắc dĩ của nó, cả lớp tôi mà hăng hái nhất phải kể đến đám nữ sinh chúng nó tranh dành xô đẩy nhau dành đất mà chạy như đang bị ma đuổi chỉ để ngắm duy nhất một người được gọi là hotboy.

Nói đi thì cũng phải nói lại, trong đám nữ sinh đó còn có cả tôi và nhỏ Nhã Quyên đứa bạn thân không thể nào thân hơn được nữa của tôi, nhưng có lẽ do chúng tôi hơi nhỏ con người lại mỏng nên nhanh chống bị bỏ lại phía sau mặc dù rất cố gắng nhưng hình như là thiếu may mắn.

Nhỏ Nhã Quyên rất cứng rắn nó không chịu bỏ cuộc mặc dù bị bỏ lại một đoạn khá xa nó vẫn kéo lấy tay tôi vừa chạy vừa thở vừa ra sức nói.

_Nhanh lên, sắp tới rồi, sắp được xem hotboy rồi

Mặc dù tôi rất muốn một lần được nhìn thấy mặt chàng hotboy nhưng vì quá mệt mỏi nên tôi đã quyết định bỏ cuộc, tôi dừng lại bỏ tay nhỏ Nhã Quyên ra rồi ngồi xuống một góc hành lan vừa tranh thủ thở vừa gắng gượng nói.

_Thô..i…không…đi nữa, m..ệ…t..quá…Quy…ên…ơi…

Thấy tôi như vậy nó liền động viên.

_Cố gắng một chút nữa đi, sắp tới nhà xe rồi giờ này chắc anh ta chưa ra khỏi nhà xe đâu, chỉ cần cố gắng một chút nữa thôi là tụi mình được nhìn thấy anh ta rồi

Vẫn với những hơi thở gấp gáp, tôi quơ tay ra hiệu.

_Thôi…tao không…đi nữa..đâu, mày thích…thì đi trước…đi…

_Vậy tao đi trước đây, tao đợi mày dưới nhà xe, không thích ngắm hotboy thì cứ ngồi ở đây từ từ mà nghĩ ngơi

Dường như chỉ đợi tôi nói ra điều này, nó nói rồi một mạch chạy đi với tốc độ vượt quá giới hạn cho phép của một con người mà chẳng hề quan tâm đến tôi một chút nào, nó đúng là một minh chứng sống nhăn răng cho câu nói “mê trai bỏ bạn”.

Nhỏ Nhã Quyên đi rồi, sinh viên cũng đã ra về hết nhìn đi nhìn lại dường như chỉ còn duy nhất mỗi mình tôi cùng một vài cô lao công, cảm thấy sao mà nó cô đơn đến trống trãi, tôi lúc này như một con chim lạc đàn cảm giác như bị bỏ rơi giữa một mùa đông băng giá, chưa bao giờ tôi lại thấy buồn như lúc này.

Nghĩ ngơi được một lúc tôi lại phải đứng dậy để mà tiếp tục cuộc hành trình trở về của mình sau một ngày vất vả ở trường cùng hàng đống chuyện rắc rối trăm mối như tơ, vừa đứng dậy đi được vài bước tôi bỗng nghe thấy tiếng ai đó gọi tên tôi khá là quen thuộc, quay đầu nhìn lại hình ảnh Hoán Phi cậu bạn cùng lớp nhanh chống đập vào mắt tôi làm tôi vô cùng ngạc nhiên.

_Hoán Phi? Sao bây giờ còn ở đây? Chưa về nhà sao?

Tôi tròn mắt nhìn cậu ta hỏi liền một lúc ba câu, không biết anh chàng nghĩ gì mà nhe rằng cười trừ rồi mới chịu trả lời.

_Mình vừa đi trả sổ đầu bài giúp lớp trưởng bây giờ mới về nè, còn Khiết Linh sao giờ này còn ở đây?

Tôi mĩm cười đáp.

_Tại vì mệt đó

Cậu ta nheo mày nhìn tôi tỏ vẻ không hiểu.

_Cái gì? Tại mệt sao?

Tôi gật đầu thay câu trả lời cậu ta hỏi tiếp.

_Là thế nào?

Tôi e ngại vừa đi vừa nói.

_Lúc nảy tranh thủ chạy ra nhà xe để xem hotboy là người như thế nào, nhưng tại vì mệt quá cho nên Khiết Linh mới ngồi xuống đó nghĩ ngơi thôi

Nghe tôi nói thế cậu ta gật gù.

_Oh…thì ra là như vậy

Im lặng một lúc cậu ta lại lên tiếng hỏi tôi.

_Khiết Linh cũng thích hotboy sao?

Tôi mĩm cười vô tư và trả lời một cách hồn nhiên.

_Tức nhiên rồi, cái gì hot mà không thích

Nghe đến đây cậu ta chỉ nhìn tôi mĩm cười và không hỏi thêm bất cứ điều gì nữa, cứ thế tôi và cậu ta cùng nhau bước về phía nhà xe thì nhìn thấy nhỏ Nhã Quyên đang cố hết sức mình đạp chiếc xe cà tàng từ thời bà ngoại của nó để lại, tôi và Hoán Phi vội vàng chạy đến.

_Sao vậy? Lại có vấn đề nữa sao?

Tôi hỏi.

Nó đưa tay lau mồ hôi đáp.

_Không biết là bị sao nữa, sáng nay vẫn còn chạy tốt mà

Vẫn galăng như mọi khi và tốt với tất cả mọi người Hoán Phi bỗng cất tiếng.

_Để mình xem thử

Nhỏ Nhã Quyên tránh sang một bên, Hoán Phi liền bước lên xe, không biết có phải do cậu ta là con trai sức khỏe khá tốt hay không mà chỉ cần đạp một cái là chiếc xe máy tưởng chừng như có thể đem bán ve chai của nhỏ Nhã Quyên liền hoạt động trong tình trạng không được ổn định cho lắm.

_Cám ơn, cám ơn nha

Nó vui mừng gật đầu lia lịa.

Hoán Phi mĩm cười.

_Không có gì, thôi Nhã Quyên với Khiết Linh về đi cũng trễ rồi

Tôi gật đầu mĩm cười như một lời cám ơn rất đổi chân thành rồi cùng nhỏ Nhã Quyên ra về trong lòng vô cùng hạnh phúc. Hạnh phúc ở đây không phải vì tôi có tình cảm gì Hoán Phi khi được cậu ta giúp đỡ và quan tâm đến như thế, mà hạnh phúc là vì tôi không phải cùng nhỏ Nhã Quyên đi bộ ra về với chiếc xe không thể nào cổ hơn nữa của nó trong những ánh nhìn của mọi người xung quanh.

Trong lớp tôi mọi người thường gọi nhỏ Nhã Quyên là heo xinh, lý do là vì nó rất xinh nhưng lại ăn hàng không biết no là gì, chính vì vậy mà nó có được danh hiệu heo xinh mang theo suốt khoảng đời sinh viên, dường như được ăn là niềm hạnh phúc của nó thì phải, vừa chạy xe ra khỏi cổng trường chẳng cần hỏi ý kiến của tôi nó tấp ngay vào một quán chè bên đường thảnh thơi gọi hai ly thật to rồi ăn một cách say sưa, tôi thì không thích chè vì vậy mà phần của tôi cũng được nó xơi luôn một lược, tôi dám chắc rằng nếu có chàng trai nào nhìn thấy nó vào lúc này chắc chắn sẽ không giờ dám làm quen nó mặc dù nó rất xinh.

Trong lúc chờ đợi nó ăn tôi chẳng biết làm gì cho đỡ chán, bỗng dưng hai chữ hotboy nhảy nhót trong đầu làm tôi nhớ tới chuyện chàng hotboy liền nhanh chống mang ra hỏi.

_Phải rồi lúc nảy có nhìn thấy hotboy không?

Đang ăn nó dừng lại đập tay xuống bàn đáp làm mọi người xung quanh ai cũng đỗ dồn những ánh mắt về phía chúng tôi, không để ý đến mọi người xung quanh nó hấp tấp.

_Đúng rồi, quên nói cho mày biết lúc nảy tao đã nhìn thấy hotboy nổi tiếng đó rồi

Tôi tò mò.

_Thiệt hông? Trông anh ta như thế nào? Chắc là đẹp trai lắm có đúng không?

Nó nhìn tôi với ánh mắt thích thú rồi đáp.

_Tức nhiên là đẹp trai rồi, anh ta quả là rất đẹp trai, có nằm mơ tao cũng không thể ngờ là trên đời này lại có một chàng trai đẹp đến như vậy, anh ta đúng là một chàng bạch mã hoàng tử mà mọi cô gái đều mong muốn có được, anh ta là một báu vật đó

Nghe nó nói tôi càng thích thú và tò mò nhiều hơn với anh chàng này, tôi hấp tấp hỏi tiếp.

_Trông anh ta như thế nào kể cho tao nghe với coi, nhanh lên

Mắt nó bắt đầu mơ màng như để nhớ lại rồi khe khẽ, khe khẽ.

_Anh ta có một gương mặt rất baby nhưng không kém phần nam tính, làn da của anh ta trắng gì sáng thế không biết, môi thì hồng hào giống như những diễn viên trong phim Hàn Quốc, tóc thì để séo che nữa gương mặt được nhộm lên một màu rất hợp với làn da trắng sáng của anh ta, thêm vào một chiều cao lý tưởng, trông anh ta cởi chiếc SH thật sang trọng làm sao, ước gì một ngày nào đó mình được ngồi sau xe của anh ta chắc là hạnh phúc lắm, nói chung là anh ta rất tuyệt vời

Mới nghe nó diễn tả thôi mà tôi có thể hình dung ra mức độ hot của anh ta như thế nào rồi, người như anh ta không thể nào mà không phong tặng danh hiệu hotboy.

Tôi còn đang tưởng tượng thì nó bất ngờ đưa điện thoại cho tôi rồi nói.

_Mày xem cái này đi

Tôi nhìn vào màn hình điện thoại quan sát một hồi rồi nhăn mặt nói.

_Cái gì đây?

_Tao chụp hình anh ta cho mày xem đó

Nó đáp.

Tôi tiếp tục dán mắt vào màn hình điện thoại cố gắng quan sát thật kỉ nhưng đáng tiếc tôi không nhìn thấy được gì ngoài đám nữ sinh, tôi hỏi.

_Sao không thấy gì vậy?

Nó cằm lấy điện thoại nhìn vào rồi nhe răng cười khì khì.

_Xin lỗi mày nha, tại lúc nảy đông quá nên tao không chụp được anh ta, để khi khác có cơ hội tao sẽ chụp cận mặt anh ta cho mày xem, chỉ sợ lúc mày xem rồi đem lòng nhớ thương người ta nữa thì khổ

Tôi trề môi đưa tay đẩy nhẹ đầu nó rồi nói.

_Mày làm như tao mê trai lắm không bằng, tao chỉ muốn biết mặt mũi anh ta như thế nào thôi, chứ nhớ thương thì không bao giờ

Nghe tôi khẳng định khá mạnh miệng, nó thở dài rồi nói.

_Tao chỉ sợ mày nói được mà làm không được thôi

Tôi gật đầu chắc chắn.

_Để rồi xem

_OK

Nó đáp vô cùng dứt khoát pha vào đó là phần thách thức.