Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Mời tài trợ sinh nhật diễn đàn 8 năm

Tìm HD - Phần mềm tìm và xem phim HD miễn phí

Đăng ký tham gia offline VN-Zoom 8 năm tại HCM

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Tài trợ VNZ Siêu phẩm Tân Kiếm Thế chibi 3D mới

Tuyển BQT VN-Zoom
kết quả từ 1 tới 2 trên 2
  1. #1
    bongda456's Avatar
    bongda456 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Bạc
    Tham gia
    Aug 2008
    Bài
    415
    Cảm ơn
    128
    Điểm
    263/114 bài viết
    VR power
    0

    Default Văn 9 - Phân tích "Bến quê" - Nguyễn Minh Châu

    Là một trong những cây bút tiêu biểu của nền văn học kháng chiến
    chống Mỹ, Nguyễn Minh Châu có nhiều những tìm tòi quan trọng góp
    phần đổi mới văn học nước nhà .Truyện ngắn của ông thường chứa đựng
    những suy ngẫm trải nghiệm sâu sắc về con người và cuộc đời. “Bến quê
    ” là tác phẩm tiêu biểu cho đề tài đó.
    Toàn bộ câu chuyện xoay quanh nhân vật Nhĩ trong những ngày cuối
    đời .Chuỗi nghịch lý bắt đầu chính trong những ngày ấy. Bị cột chặt trên
    giuờng bệnh, Nhĩ phát hiện ra vẻ đẹp lạ lùng của bãi bồi bên kia sông.
    Cảnh vật nơi ấy đẹp như thơ như hoạ: Những bông bằng lăng cuối mùa
    thưa thớt nhưng đậm sắc, con sông Hồng màu đỏ nhạt, ánh nắng sớm,
    vùng phù sa lâu đời của bãi bồi bên kia sông …Những cảnh sắc vốn
    quen thuộc gần gũi nhưng dường như rất mới mẻ đối với anh. Chính vào
    lúc nhận ra vẻ đẹp và sự giàu có của bến quê cũng là lúc Nhĩ hiểu ra một
    cách đau xót, bởi một người “đã từng đi tới không sót một xó xỉnh nào
    trên trái đất ” lại chưa từng đặt chân lên “cái bờ bên kia sông Hồng ngay
    trước cửa sổ nhà mình ”.
    Căn bệnh liệt gắn chặt Nhĩ vào giường bệnh. Mọi sinh hoạt của anh trông cả vào sự chăm sóc của vợ con. Sáng hôm ấy, bằng trực giác, anh
    nhận ra thời gian của mình chẳng còn bao lâu nữa, anh mới cảm nhận
    thấm thía về người vợ của mình. Nhĩ để ý “thấy Liên mặc áo vá ”,
    “những ngón tay gầy guộc âu yếm vuốt ve bên vai anh ”, anh nói với vợ
    những lời xót xa, ân hận : “Suốt đời anh chỉ làm em khổ tâm ”. Giờ đây
    Nhĩ mới thực sự thấu hiểu và biết ơn vợ sâu sắc bởi “tâm hồn Liên vẫn
    giữ nguyên vẹn những nét tảo tần và chịu đựng hy sinh từ bao đời xưa
    và cũng chính nhờ điều đó, mà sau nhiều tháng ngày bôn tẩu tìm kiếm,
    Nhĩ đã tìm thấy được nơi nương tựa là gia đình trong những ngày này ”.
    Nhĩ -con ngưuời của một thời huy hoàng, cho đến khi không còn khả
    năng đi lại mới phát hiện ra vẻ đẹp của bến quê cũng như sự tảo tần và
    đức hy sinh của vợ. Trước khi ốm anh chỉ biết đến những chân trời xa
    ngát với những công việc cao sang mà thờ ơ, vô tình với tất cả những gì
    gần gụi xung quanh, kể cả nguười vợ suốt một đời yêu thương và tận
    tuỵ. Sự thấu hiểu muộn màng trong những ngày cuối đời dù sao cũng
    đem lại cho anh sự bình yên, tin cậy sau cả một đời bôn tẩu, kiếm tìm.
    Song nghịch lý của câu chuyện không chỉ có thế. Cũng trong buổi sáng
    hôm ấy, khi nhận ra vẻ đẹp qua ô cửa sổ, Nhĩ bừng dậy nỗi khát khao
    cháy lòng và vô vọng là một lần được đặt chân lên bãi bồi bên kia sông.
    Khát khao đó mang ý nghĩa sâu sắc bởi đó chính là sự thức tỉnh về
    những giá trị bền vững, bình dị mà sâu xa của cuộc sống, những giá trị
    dễ bị ta vô tình, bỏ qua và quên lãng nhất là lúc còn trẻ khi những khát vọng xa vời vẫy gọi, cuốn người ta đi. Sự nhận thức này chỉ đến được
    với ta khi đã từng trải. Với Nhĩ, đó là lúc cuối đời khi phải nằm liệt trên
    giường bệnh. Vì thế đó là sự thức tỉnh pha lẫn niềm ân hận xót xa : “Hoạ
    chăng chỉ có anh đã từng trải, đã từng in gót chân khắp mọi chân trời xa
    lạ mới nhìn thấy hết mọi sự giàu có lẫn vẻ đep của bãi bồi sông Hồng
    ngay bờ bên kia cả trong những nét tiêu sơ và cái điều riêng anh khám
    phá thấy giống như một niềm say mê pha lẫn nỗi ân hận đau đớn ”. Với
    anh, bây giờ đó thực sự là miền đất xa lắc vì Nhĩ “lực bất tòng tâm ” .
    Không thể tự làm điều mình khao khát, Nhĩ nhờ con trai thay mình sang
    sông, đặt chân lên bãi phù sa màu mỡ. Oái oăm thay, đứa con không
    hiểu ước muốn của cha ,đã đi một cách miễn cưỡng và bị cuốn vào trò
    chơi phá cờ thế trên hè phố. Cậu con trai có thể lỡ chuyến đò duy nhất
    trong ngày. Từ đó Nhĩ nghiệm ra một qui luật khá phổ biến của đời
    người “Con nguười ta trên đường đời thật khó tránh đuợc những điều
    vòng vèo hoặc chùng chình”. Anh không trách con vì “nó đã thấy gì hẫp
    dẫn bên kia sông đâu ”.
    Ở cuối truyện, khi Nhĩ tưởng tượng chính mình như một nhà thám hiểm
    đang chậm rãi đặt từng bước chân lên mặt đất dấp dính phù sa. Nhĩ xúc
    động mạnh, chân dung anh khác thường “mặt mũi đỏ rựng, hai mắt long
    lanh chứa môt nỗi say mê đầy đau khổ ”. Khi con đò sắp chạm vào bờ
    đất bên này, Nhĩ thu hết tàn lực, đu người lên cửa sổ, giơ cánh tay gầy
    guộc “khoát khoát y như đang khẩn thiết ra hiệu cho một người nào đó ”. Phải chăng anh đang nôn nóng thúc giục con trai hãy mau hơn kẻo lỡ
    chuyến đò duy nhất trong ngày? Và duờng như nó còn có ý nghĩa khái
    quát hơn: Muốn thức tỉnh mọi người vượt lên những cái vòng vèo hoặc
    chùng chình trên đường đời để hướng tới những giá trị đích thực vốn rất
    gần gũi bình dị mà bền vững !
    Bằng cách tạo dựng chuỗi nghịch lý để nhân vật tự nhận thức, suy ngẫm
    và cách xây dựng nhiều hình ảnh, chi tiết mang ý nghĩa biểu tượng tác
    giả đã tạo nên ý nghĩa sâu xa cho tác phẩm. Ngòi bút miêu tả thiên nhiên
    đẹp, tinh tế, giọng văn thầm trầm ẩn chứa những chiêm nghiệm, suy
    ngẫm của tác giả đã góp phần không nhỏ tạo nên những ấn tượng riêng
    cho tác phẩm.
    Những dòng cuối cùng của “Bến quê” khép lại nhưng dư âm từ những
    trải nghiệm sâu sắc của nhà văn về cuộc đời và con ngưuười dường như
    vẫn còn lan toả đâu đây, thức tỉnh trong ta sự trân trọng vẻ đẹp về những
    gì bình dị, gần gũi của gia đình, quê hưuơng, xứ sở.
    tác giả tạo ra hoàn cảnh đối nghịch: nhân vật Nhĩ là người từng trải từng
    đi khắp thế giới nhưng cuối đời lại bị bó buộc nơi giường bệnh
    trong khoảng thời gian đó, anh đã nhìn ngắm được những vẻ đẹp mà
    không nơi nào khác trên thế gian mà anh cảm thấy được: quê hương anh
    với những bông hoa bằng lăng tím nhợt nhạt, những bãi bồi phù sa,
    những con người thôn quê chân chất thật thà giàu lòng nhân ái, gia đình thân yêu với người vợ sơm hôm tần tảo vì chồng, đứa con trai ngoan
    hiền hiếu thảo, những cô cậu bé ngây thơ tốt bụng, và đặc biệt là cái bến
    quê quá đỗi thân thuộc mà anh chưa bao giờ đặt chân đến
    trong cuộc sống đững nên vì những thứ vật chất lòng vòng xa vời mà bỏ
    quên những giá trị tinh thần hết sức giản dị nhưng ẩn chứa những ý
    nghĩa vô cùng lớn lao. Đó chính là lời khuyên chân thành tác giả muốn
    nhắn nhủ với các độc giả
    Nhân vật Nhĩ có một hoàn cảnh thật đặc biệt. Lúc còn trẻ anh đã đi khắp
    nơi trên thế giới nhưng cuối đởi lại bị cột chặt trên giường bệnh bởi một
    căn bệnh hiểm nghèo, đến nhích người về phía cửa sổ cũng phải có
    người đỡ. Và trong cái hoàn cảnh ** le ấy, anh chợt nhận ra vẻ đẹp bình
    dị của bến quê, nhận ra cái quí nhất trong cuộc đời mình chính là gia
    đình.
    Nổi bật ở nhân vật Nhĩ là tình yêu gia đình. Anh rất yêu vợ. Chẳng phải
    vì thế mà anh đã nghĩ :" Tâm hồn Liên vẫn giữ nguyên vẹn những nét
    tần tảo và hi sinh từ bao đời xưa" Và Nhĩ cũng rất yêu quí con. Anh
    muốn nhờ Tuấn sang bãi bồi bên kia sông không chỉ vì đó là ước mơ mà
    anh không thực hiện được mà còn vì anh không muốn Tuấn giống như
    mình: bỏ qua cái đẹp bình dị của quê hương để chạy theo cái hào nhoáng
    nhất thời để rồi đến khi hối hận cũng không kịp. Nhĩ không muốn sau
    này con anh phải chịu cái ân hận đau đớn mà anh đang chịu. Nhưng cao
    hơn tình yêu gia đình chính là tình yêu quê hương xứ sở, cái bến quê bình dị. Anh từng đi tới bất cứ nơi xó xỉnh nào trên trái đất nhưng lại
    chưa một lần đặt chân lên bãi bồi bên kia sông. Điều đó dày vò Nhĩ
    không thôi. Anh cảm thấy có lỗi với cái mảnh đất đã nuôi anh khôn lớn.
    Đó chẳng phải là tinh yêu anh giành cho quê hương mình sao? Và cũng
    chính cái tình cảm ấy đã thôi thúc Nhĩ đặt chân lên cái bãi bồi thân
    thương ấy đến nỗi trở thành một khao khát, cái khao khát mà anh đã tin
    cậy nhờ Tuấn thực hiện giùm nhưng anh chàng lại sa vào đám chơi cờ
    thế. Cái tình yêu, cái khao khát ấy như được đẩy lên cao nhất ở chi tiết
    cuối cùng:"Anh đang cố thu nhặt hết mọi chút sức lực cuối cùng còn sót
    lại để đu mình nhô người ra ngoài, giơ một cánh tay gầy guộc ra phía
    ngoài cửa sổ khoát khoát y như đang khẩn thiết ra hiệu cho một người
    nào đó

    Nguồn: Tailieu.vn






    Tiếp phần 2 nè:
    "Bến quê” là tình cảm mà Nguyễn Minh Châu đã gởi gắm qua nhân vật Nhĩ, tình yêu. Nhĩ - một người từng đi đến khắp nơi tận cùng của Trái đất nhưng đến cuối đời, căn bệnh hiểm nghèo buột chân anh vào chiếc giường bệnh, không thể nhúc nhích được. Trong hoàn cảnh đặc biệt này, anh mới nhận ra những nét gần gũi, bình dị của quê hương mình.
    Vào buổi sáng đầu thu, nằm trên giường bệnh cảnh vật thiên nhiên hiện ra trước mắt anh đẹp biết bao. Nhĩ đưa mắt nhìn từ gần ra xa, từ thấp lên cao qua ô cửa sổ nhà mình. Mấy bông hoa bằng lăng như đậm hơn.MẶc dù Nhĩ đã đc đi tất cả mọi só sỉnh trên trái đất nhưng lâi chưa bao giờ đặt chân lên gò đất bên kia sông. Thấp thoáng phía xa là con sông Hồng với những tia nắng chiếu xuống, nước sông có màu vàng thau đẹp lạ thường. Mọi thứ tưởng chừng rất đỗi quen thuộc lại trở nên hết sức lạ lẫm trong mắt Nhĩ- Cảnh vật đẹp quá làm Nhĩ cứ ngắm hoài một cách say mê. Bỗng Nhĩ thấy “vòm trời như cao hơn”, “dòng sông như rộng ra’. Cảnh vật vẫn hiện hữu bao lâu nay như thế đấy chứ? Đó chỉ là cái nhìn của một con người có dự cảm sắp phải đi xa, đến một nơi rất xa, xa lắm…. Phải chăng Nhĩ đã nhận ra bằng trực giác của mình một điều: mình không còn sống được bao lâu nữa? Dự đoán của Nhĩ như thực hơn, rõ hơn sau những câu hỏi anh đã hỏi Liên- vợ mình: “Hôm nay đã là ngày thứ mấy rồi nhỉ?”. Hình như Liên đã hiểu những gì Nhĩ đang nghĩ nên chị không trả lời. Không phải ngẫu nhiên mà những bông hoa bằng lăng trong mắt Nhĩ trở nên đậm sắc hơn, tiếng đất lở ở bãi bồi bên kia sông lại vang đến tại Nhĩ hay Nhĩ hỏi Liên nhưng câu như thế nó dự báo về quãng đời còn lại của Nhĩ một cách thật kín đáo, thầm lặng. Những hình ảnh mang tính biểu tượng được Nguyễn Minh Châu sử dụng khá thành công.
    Một con người luôn đi đến những nơi xa lạ như Nhĩ mà lại bị bó chân trên giường bệnh thì không đau khổ nào bằng. Nhưng chính những ngày này Nhĩ mới được sống bởi lẽ anh đã nhìn rõ được hình ảnh của quê hương. Đó là những bông hoa bằng lăng, là con sông, là bãi bồi, là vòm trời quê hương… Lần đầu tiên Nhĩ thấy Liên mặc áo vá. Người vợ mà mà bấy lâu nay anh chưa quan tâm hết mực nay hiện ra trước mắt anh hình ảnh, một dáng dấp tần tảo, chịu đựng, giàu đức hy sinh. Mọi sinh hoạt của Nhĩ đều nhờ vào sự chăm sóc của Liên. Đến lúc này anh mới thấy thương và yêu vợ mình hơn bao giờ hết. Dù bao năm tháng đã qua đi nhưng nét đẹp của Liên không hề thay đổi cũng như quê hương vậy, vẫn chan chứa nghĩa tình.
    Quê hương mình sao đẹp thế? Nhĩ càng ngắm càng yêu quê hương, yêu thương những gì gần gũi, bình dị của quê mình. Khát khao cuối cùng của Nhĩ là được đặt chân lên bãi bồi bên kia sông Hồng nhưng anh biết điều này không thể. Anh đã nhờ con anh- Tuấn thực hiện ước nguyện này giúp anh. Nhưng nghịch lý thay! Con anh cũng không làm được điều mà cha mình mong muốn. Tuấn chưa hiểu được ý muốn của cha và ra đi một cách miễn cưỡng. Và anh sa vào đám phá cờ thế trên đường để thoả mãn nhu cầu ham chơi, thích khám phá của mình. Nhĩ không trách Tuấn bởi lẽ anh cũng từng như thế. Hoạ chăng chỉ có những người từng trải như anh mới hiểu hết được sự đời, mới thấy được những gì mình cần phải làm? Lúc này, Nhĩ mới nhận ra một triết lý. Con người khó tránh khỏi cái “vòng vèo”, “chùng chình” trên đường đời để hướng tới những giá trị đích thực của cuộc sống. Những nghịch lý trong cuộc đời mỗi người không ai có thể lường hết được. Và hai tình huống nghịch lý trong truyện này cũng là một minh chứng để mỗi người biết cách sống tốt hơn, sống đẹp hơn.
    Mong ước cuối cùng của Nhĩ không thể thực hiện được. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một cách xa xăm, đầy mê say. Anh mãi mê hướng mắt theo cánh buồm. Hành động cuối cùng của Nhĩ: “đu mình ra ngoài cửa sổ, đưa bàn tay ra ngoài vẫy vẫy như đang ra hiệu cho một ai đó” có vẻ kỳ quặc. Nhưng có thể Nhĩ đang nôn nóng thúc giục con trai mình hãy nhanh chóng để lỡ chuyến đò; hay đó là một sự đánh thức con người hãy sống khẩn trương, sống có ích, đừng sống vô bổ và tránh xa những cái “vòng vèo”, “chùng chình” trong cuộc đời. Nhưng rồi con đò cũng cập bến và Nhĩ cũng ra đi trong nổi niềm tiếc nuối, ân hận.
    “Bến quê”- nơi neo đậu cuối cùng của mỗi con người. Nhĩ đã mãi mãi vào cõi vĩnh hằng nhưng trong anh còn chứa bao tiếc nuối. Hoàn cảnh đặc biệt đã đánh thức Nhĩ để anh nhận ra được những giá trị gần gũi, bình dị của quê hương, để anh thêm yêu quê hương mình. Con người ta ai cũng thế, bao lần vấp ngã trên đường đời nhưng chủ yếu là họ có vực dậy mà đi tiếp không. Nhân vật Nhĩ trong truyện đã theo duổi những ước mơ xa vời nơi chân trời tươi đẹp nhưng anh lại đánh mất hình ảnh của quê hương, của người thân. Đến lúc Nhĩ nhận ra mọi sự việc thì đã quá muộn màng. Cuộc sống đối với Nhã chỉ toàn là vô vị chỉ khi cuối đời thì phần người chang chứa thi vị trong anh mới thực sự rõ nét. Dù mãi mãi lìa xa quê hương nhưng anh được nằm dưới khoảng đất yêu thương của quê mình, được đất mẹ che chở đến ngàn thu, đây cũng là một niềm hạnh phúc. Truyện ngắn “Bến quê” khép lại để cho người đọc cảm thấy ngậm ngùi cho cuộc đời một con người. Nhưng bài học triết lý sâu xa của truyện còn âm ỉ mãi. Trong cuộc sống có bao lần ta mắc phải cái “vòng vèo”, “chùng chình” của đường đời, hãy sống sao cho thật có ích, phải biết trân trọng những giá trị gần gũi, bình dị của quê hương bởi lẽ dù cho ta có đi đến nơi nào thì quê hương vẫn là điểm dừng chân cuối cùng của cuộc đời mỗi con người.
    Thay đổi nội dung bởi bongda456; 13-03-2012 lúc 21:41.

  2. Có 1 thành viên cảm ơn bongda456 cho bài viết này:
    Shift... (10-04-2014)

  3. #2
    Shift...'s Avatar
    Shift... vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt
    Tham gia
    Mar 2013
    Bài
    156
    Cảm ơn
    44
    Điểm
    12/9 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Ngại ko đọc nhưng tks cho công viết
    À nhầm công copy

 

 

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •