Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Mời tài trợ sinh nhật diễn đàn 8 năm

Tìm HD - Phần mềm tìm và xem phim HD miễn phí

Đăng ký tham gia offline VN-Zoom 8 năm tại HCM

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Tài trợ VNZ Siêu phẩm Tân Kiếm Thế chibi 3D mới

Tuyển BQT VN-Zoom
Trang 6/103 đầuđầu ... 4 5 6 7 8 16 56 ... cuốicuối
kết quả từ 76 tới 90 trên 1534
  1. #76
    Conan_cdag's Avatar
    Conan_cdag vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ
    Tham gia
    May 2012
    Bài
    23
    Cảm ơn
    5
    Điểm
    19/10 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Chap 121 :

    Lát sau hai đứa tôi đã vào lại khu trại của trường, không khí vẻ như tất bật hẳn lên khi mọi người í ới gọi nhau chuẩn bị mọi thứ cho nhanh rồi đi về phía khu đất trống ở bìa rừng, nơi được chọn làm sân khấu cho tiết mục đốt lửa trại. Ngang qua một vài lớp, tôi thấy có vài học sinh đang khoác lên mình loại trang phục hình như được làm bằng lá cây các loại, nhìn y chang…tarzan thứ thiệt.

    - Làm gì mà mấy người đó mặc áo lá vậy Tiểu Mai ? – Tôi tò mò quay sang hỏi nàng.
    - Cũng ko biết nữa, chắc là hoạt động biểu diễn hay trò chơi gì đó ! – Nàng lắc đầu đáp.
    - Lớp mình có vụ này không nhỉ ? – Tôi thắc mắc.
    - Chắc là có, nãy giờ thấy lớp nào cũng có người như vậy hết ! – Nàng trả lời.

    Quả thật là đúng như vậy, khi chú tâm quan sát kỹ hơn, tôi nhận thấy hầu như ở trại nào cũng có tầm 2 người đang khoác trang phục lá lên mình.

    - Đi nhanh thôi, giờ này chắc lớp mình cũng tập trung lại rồi đó, còn ra chỗ đốt lửa trại nữa ! – Tôi háo hức giục, phần vì muốn về trại cho nhanh để gặp em Vy.
    - Mới 7h hơn thôi N ơi, nghe đâu đến 8h mới bắt đầu mà ! – Tiểu Mai vừa bước đi vừa gọi với theo sau.

    Cái số tôi nó xúi quẩy hay sao ấy, cứ vừa vội lên là y như rằng gặp kỳ đà cản mũi, đi qua khu trại của 12A2, tôi lại quên khuấy đi mất chỗ đó đang có ông anh bá đạo hiện diện, cứ xăm xăm đi ngang luôn qua cổng mà không nhớ là mới hồi trưa ổng còn thề non hẹn biển rằng sẽ đến thăm tôi thêm đợt nữa.

    - Hiền đệ, em dâu, hai đứa đi đâu đấy ? – Ông anh tôi từ trong bước sấn ra.
    - Ớ…. ! – Tôi ngớ người vì bất ngờ bị túm cổ áo lại.
    - A…không…có, em…em vừa về nhà ! – Đôi má Tiểu Mai hồng lên, nàng lùi lại như phản xạ, bối rối trả lời.
    - Thế ra…thằng này nó cũng về nhà em luôn à ? – Ông anh tôi ngơ ngác.
    - Dạ…thì… ! – Tiểu Mai do dự.
    - Không có, đệ về nhà mình mà ! – Tôi nhăn mặt xốc lại cổ áo.
    - Láo ! Giờ này mẹ vô nhà ngoại rồi, mày về ai mở cửa cho mà vào ? - Ổng hất hàm.
    - Thì….thì ko có vào nhà… ! – Tôi giật thót người.
    - Vậy chứ đi đâu lúc này ? - Ổng nheo mắt nhìn hai đứa tôi.
    - Về…à…về mua thêm Sting dâu ! – Tôi đâm quíu, nói đại lí do vừa nghĩ ra, rồi ngay sau đó tự rủa mình ngu ngốc vì hớ lời.
    - Ối chà chà ! – Ông anh tôi xoa tay cười rồi nói tiếp. – Em về trại trước đi Mai, anh nói chuyện với tiểu đệ chút !
    - Dạ… ! – Tiểu Mai cúi đầu khẽ chào, kịp nhìn tôi ái ngại.
    - Ừ…balô nè ! – Tôi chìa balô lại cho nàng.

    Đợi Tiểu Mai đi rồi, ông anh mới kéo tôi vào trong cười gằn :

    - Hây dà, hình như khuya nay là huynh đây sẽ tham gia Trò chơi lớn thì phải !
    - Thì sao ? – Tôi trố mắt ngơ ngác hỏi.
    - Thì sẽ phải tập trung lại ở trại chỉ huy, mà nghe đâu bí thư các lớp lúc đó cũng có mặt ở đó luôn chứ nhỉ ? - Ổng nheo mắt tiếp lời.
    - Là…sao ? Gì cơ ? – Tôi vẫn chưa hiểu thêm gì sất.
    - Nhỡ lúc đó…anh lỡ lời gì với bé Vy của chú, đại khái như là vừa nãy chú mới về nhà em Mai thì sao ta ? - Ổng cười nham hiểm.
    - Sặc, đừng có đốt nhà, chơi gì kỳ vậy ! – Tôi thiếu điều muốn ngã bổ ngửa ra sau vì khiếp đảm.
    - Thì thế, nên giờ phải xem thái độ của chú như nào đã ! – Ông anh tôi khoanh tay lại vênh mặt khệnh khạng nói.

    Vài phút sau màn chia tay thắm thiết tình cảm huynh đệ một nhà với cảnh tượng ông anh tôi đứng vẫy tay chào tạm biệt cười tươi rói, tôi lểu thểu lết thân ra khỏi trại 12A2, mặt chảy dài ra vì tiếc nuối 2 chai Sting vừa mua tí nữa phải đem cống nạp để bịt miệng dư luận, miệng không ngớt lầm bầm rủa thầm cho tí khuya chơi trò chơi lớn cầu cho lão anh tôi chạy vấp hột mít té sái quai hàm đi cho rồi. Đúng là cướp cạn mà, thế là tối nay 2 chai Sting còn trong balô trữ từ sáng sẽ vẫn mãi là 2 chai, giờ về lỡ mà thấy đứa nào ngồi ngay cái balô của tôi mà tay cầm chai Sting nào thì dám tôi chết đứng như Từ Hải giữa trận tiền lắm ấy chứ.

    Nhưng tôi không chết đứng như Từ Hải, mà là trơ ra như tượng đá vì vừa lò dò về tới chỗ trại của lớp thì đã thấy em Vy đang đứng tán chuyện với nhỏ H ngay cổng trại, và vừa thấy tôi thì em ấy đã đưa ánh nhìn sắc lẻm sang khiến tôi bất động ngay tắp lự.

    - Hừ, vui nhỉ, đi đâu giờ mới về ? – Vy bước tới hỏi.
    - À…thì…đi với ông anh N ấy mà ! – Tôi gãi đầu đáp, thầm kêu khổ vì sau ông anh là lại đến em Vy hỏi cung.
    - Hay là lại đi với Trúc Mai ? Nãy giờ đâu có thấy hai người ở đây ! – Em ấy lườm tôi.
    - Bậy, làm gì có ! – Tôi lắc đầu khó chịu trả lời.
    - Chứ sao vừa nãy Vy xuống trại 12A2 đưa tin cho bí thư bên đó thì có gặp anh trai N vẫn còn ngồi trong lều mà, mình hỏi thì anh ấy nói là N đi chung với Mai mà ! – Vy nói nhỏ nhẹ mà tôi nghe như sét đánh bên tai, và cái bằng chứng thép em ấy đưa ra đập vô mặt tôi cái “ choành “ rõ là điếng hồn.

    Bỏ xừ rồi, sao xui đến vậy chứ ? Biết ngay là hễ đi với Tiểu Mai là sẽ có chuyện với Vy mà, nhưng sao lần nào tôi cũng dại dột hết vậy ? Mất mấy chai Sting đã bực lắm rồi, giờ lại còn thêm vụ này nữa, giải thích sao đây ! Ủa nhưng mà không đúng, nếu chính xác theo lời em Vy nói thì vừa nãy ông anh tôi đâu có cần phải hỏi là tôi với Tiểu Mai đi đâu mới phải chứ, lại còn doạ sẽ tiết lộ vụ này để khai thác thần dược Sting của tôi mà. Lí nào đến đây lộ chuyện rồi thì tôi đời nào đem Sting ra, ổng phải biết điều đó chứ. Hông lẽ cũng như bữa gọi điện thoại trước khi đá banh với 11A1, là Vy đang thử tôi lần nữa để chờ tôi gật đầu xác nhận chui vào rọ như lần đó sao ta ? Đúng là như vậy rồi còn gì nữa, vì qua vai em Vy, tôi thấy nhỏ H đang lắc đầu vẫy vẫy tay cười ngao ngán, ý chừng nói tôi lại đang bị Vy trêu tức nữa đây mà !

    - Không có chuyện đó đâu ! – Tôi nhăn mặt chối tiếp.
    - Chứ anh trai N nói vậy rồi mà còn ko có gì nữa ? – Vy gặng hỏi.
    - Được, đi, ra đây ! – Tôi đâm quạu kéo tay Vy đi.
    - Ơ…đi đâu ? – Em ấy ngơ ngác.
    - Đi ra trại 12A2, hỏi ông anh N xem có phải đúng vậy không ! – Tôi bực mình trả lời
    - Hỏi…làm gì ? – Vy đột ngột xìu giọng.
    - Ba mặt một lời, đối chất cho rõ ! – Tôi hừ mũi đáp.
    - Thôi….thôi N ơi, Vy…giỡn đó ! – Em ấy xuôi xị thú nhận.

    - Giỡn quái gì kỳ thế ! – Tôi quắc mắt quay lại.
    - Thì……. ! – Vy bối rối vì bộ dạng hung hăng bất thường của tôi.
    - Hết chuyện hay sao đem mấy vụ này giỡn hoài vậy ? Vui lắm à ? – Tôi được thể lấn tới thể hiện oai phong, mạnh mồm nói như chưa từng được nói.
    - Thì…mình lên trại mà ko thấy hai người….lo là …N đi với …với …Mai thật mà… ! – Em Vy cúi đầu lí nhí biện hộ, không hay biết là mình vừa tung ra một cú phản công ngoạn mục.
    - Ừ…..ừm…. ! – Tôi sững người, khí thế hùng hổ tự dưng tiêu tán hết ráo, vì đúng thật là vừa rồi tôi đi với Tiểu Mai chứ còn gì nữa.
    - Xin lỗi nha…thấy…lo lo nên mới…vậy thôi, không dám giỡn vậy nữa đâu ! – Vy phụng phịu nói vẻ biết lỗi.
    - Ừ…thì…đâu có giận gì đâu ! – Tôi lúng búng đáp, quay mặt sang chỗ khác vì không dám nhìn bộ dạng đang hết sức dễ thương này của em ấy.
    - Thế nhé, không giận nữa nhé, hì hì ! – Vy khoác tay tôi cười tươi rói.
    - Ừa, hết rồi ! – Tôi lắc đầu phì cười.
    - Vậy nãy hai anh em về nhà làm gì vậy ? – Em Vy hỏi.
    - À, thì hai thằng về tắ…..à…..về nhà có việc riêng chút ấy mà ! – Tôi hú vía dừng lại kịp, chứ bảo về nhà tắm thì thể nào cũng bị lộ vì băng bọn con trai trong lớp thể nào cũng có đứa biết là tôi tắm ở trại, mà tôi thì chỉ mua chuộc mỗi thằng L.
    - Chà, về sửa soạn tút lại nhan sắc chứ gì, hèn chi nhìn sáng láng hẳn ra nha ! – Vy nheo mắt lém lỉnh vờ nịnh.
    - Hơ, N đây lúc nào cũng chói loá cả ! – Tôi vênh mặt.
    - Hứ, nói nghe chói tai thì có ! – Vy bĩu môi.

    Tôi đi kế bên Vy, kéo tay em ấy tranh thủ nhập hàng với cả lớp đang lục tục kéo nhau ra chỗ sinh hoạt lửa trại. Đoạn đường đi xuyên qua các khu trại đã nhỏ nay lại càng đông đúc hơn vì tất cả các lớp đều đang lũ lượt đổ về bãi đất trống phía trước, tiếng cười nói râm ran làm cho khu rừng buổi ban tối nhộn nhịp hẳn lên.

    - Ủa mà nãy Vy với H về nhà làm gì thế ? – Tôi sực nhớ ra, vội quay sang hỏi.
    - À, về nhà tắm, với ăn cơm luôn, ăn cơm hộp không quen ! – Vy trả lời.
    - Ghê, tiểu thư thế ! – Tôi vờ rụt cổ.
    - Hi hi, thế chàng có quan tâm tiểu thư này không ? – Em Vy cười lỏn lẻn.
    - Hỏi thừa, chuyện đó miễn bàn ! – Tôi nhún vai tự tin đáp.

    Tôi vờ chăm chú nhìn phía đám đông mà quan sát lối đi, vừa chốc chốc lại liếc nhìn Vy, công nhận tự dưng từ lúc chiều không thấy em ấy đến giờ mới có hai giờ đồng hồ mà tôi đâm ra…nhớ nhớ, cứ như xưa giờ đã quen với cảm giác cứ hễ đi học hay làm gì trên lớp là tôi lúc nào cũng cặp với Vy như hình với bóng vậy. Vắng nhau có chút, giờ lại thấy em ấy xinh xắn đi kế bên, tóc cột thả hờ qua vai, mặc quần jean áo pull chứ không còn bộ đồng phục thể dục như lúc sáng nữa, tôi vui như mở cờ trong bụng, thầm nghĩ sao mình tốt số quá vậy không biết nữa.

    - Cười gì thế ? – Vy ngạc nhiên nhìn cái bộ đang tơ tưởng của tôi.
    - À…cười vu vơ ấy mà, hề hề ! – Tôi nói trớ ngay.
    - Hay là vừa tán được em nào rồi, nên giờ khoái chí cười đấy ? – Vy nheo mắt hỏi.
    - Bậy nào, có tán được cũng giấu biến chứ đời nào dám….ai da….đau… ! – Tôi chưa kịp cười đểu đã phải mếu mặt vì bị véo hông đau điếng, nhảy lùi ra để rồi đạp trúng chân thằng D đang đi kế bên làm nó la oai oái.

    Con gái sao mà lạ lùng, lúc thì dễ thương biết mấy làm xiêu lòng con trai, lúc thì lại như…chúa sơn lâm, sẵn sàng thẳng tay trừng phạt không thương tiếc các đấng mày râu tội nghiệp. Cơ mà tự dưng lúc nào bị Vy nhéo…tôi lại thấy vui mới ác chứ lị, đây hông lẽ là mị lực của nữ nhân sao kìa ?

    - À quên mất, chút nữa nói N nghe chuyện này nè, Vy vừa mới nhớ ra ! – Vy quay sang tôi nói.
    - Là chuyện gì ? – Tôi thắc mắc hỏi.
    - Chuyện về…Trúc Mai ấy ! – Vy khẽ trả lời.
    - Ừ…. ! – Tôi nửa muốn hối thúc Vy kể ngay, nửa lại kìm lòng mình phải ra vẻ thong thả, tự nhủ đừng có hễ nghe đến Tiểu Mai là lại tò mò háo hức ngay trước mặt em Vy, phải để em ấy biết là tôi cũng chẳng quan tâm gì đến Tiểu Mai cả, Vy kể thì nghe, không kể thì thôi.

    Nhưng tự nhủ là một chuyện, làm lại là một chuyện khác, tôi đâm ra tò mò suốt cả quãng đường còn lại ra đến chỗ sinh hoạt lửa trại của trường, tự hỏi chuyện gì của Tiểu Mai mà Vy lại biết được nhỉ, mà bình thường Vy đâu có nhắc gì đến Tiểu Mai đâu, nay sao lại có nhã hứng như vậy kìa ? Hay là hai nàng lại…sắp chiến tranh gì nữa rồi đây ?

    Chap 122 :

    Tầm 8h tối, toàn bộ học sinh trong trường đều tập trung thành một vòng tròn siêu lớn quanh bãi đất trống sau rừng, ở giữa vòng là một sân khấu tuy chỉ là dựng tạm nhưng nhìn khá chắc chắn, trên đó là mấy cái ampli to tổ chảng và vài trụ micro dựng đứng. Và không thể thiếu đó là một lô lốc những gỗ và củi khô được chất thành đống ở giữa, tôi dự là chốc nữa số gỗ này sẽ được “ nổi lửa lên em “ .

    Bầu trời đêm nay trăng sáng vằng vặc và sao nhiều vô kể, gió nhẹ mát thổi cây rừng xào xạc, tôi khoan khoái vươn vai hít một hơi dài, chuẩn bị tận hưởng cho buổi tối xả láng thả giàn này. Sau bài diễn văn khai mạc và giới thiệu các hoạt động trong ngày và của sáng mai, thầy hiệu trưởng nhường lời cho thầy Phương bí thư Đoàn trường, thầy Phương chính thức tuyên bố bắt đầu đêm hội đốt lửa trại, đám đông bên dưới sân khấu hò reo ỏm tỏi, rống lên um sùm đủ các thể loại âm thanh mà con người có thể mô phỏng được.

    - Sau đây mời toàn thể thầy cô và các bạn học sinh, chúng ta cùng hướng mắt về phía sân khấu, tiết mục “ Biểu diễn thời trang lá cây “ của đại diện 127 chi đoàn xin được phép bắt đầu ! – MC ôm micro gào lên giới thiệu.

    Đám đông phấn khích dán mắt về phía sân khấu và đồng loạt ồ lên với sự mở màn của đại diện….10A1, vâng, lớp tôi là đầu tàu mà.

    - Sặc, thằng C với nhỏ P đây mà ! – Tôi tròn mắt kinh ngạc.
    - Có mày nãy giờ lỉnh đâu mất nên không biết ấy chứ, lúc mày về là bọn tao đang cột lá lên người thằng C rồi ! – K mập giải thích.
    - Chúng mày cột lá gì lên người nó thế ? Nhìn bựa quá ! – Tôi há hốc mồm.
    - Đủ thứ, lá dừa, lá ổi, lá xoài ! – Thằng D chen vào.
    - Rồi nó mặc cái gì bên trong ? Nhưng tụi mày nghĩ sao cột 2 cái lá dừa dựng đứng lên tai nó thế ? Tính làm bò tót à ? – Tôi chỉ tay lia lịa.
    - Hề hề, sáng kiến của tao đó, thằng C chỉ mặc quần đùi thôi, thời trang lá cây mà lại, tận dụng hết, tao vô thùng trái cây vặt hết mớ lá rồi lấy keo hai mặt dán lên, chỗ thì lấy thun cột lại, mày thấy thằng C giống Tarzan hông ? – Thằng T cười khoái chí.
    - Tao thấy giống…mọi cà răng căng tai hơn, lạy hồn ! – Tôi rụt cổ đáp.
    - Ủa mà P mặc lá gì trên người thế ? – Vy thắc mắc hỏi.
    - À, lá chuối ấy mà, đơn giản không cầu kỳ ! – Nhỏ H trả lời.

    Trên sân khấu, thằng C đầu đội 2 tàu lá dừa dựng đứng 2 bên tai, mặt thì sơn đỏ xanh từa lưa, ở trần với hai bên vai là mấy miếng lá ổi, ngoài cái quần đùi là mớ lá xoài dán chi chít, nó vừa đi vừa chu mỏ hú y chang thổ dân da đỏ khiến đám đông bọn tôi bên dưới cười nôn ruột. Nhỏ P thì hiền hơn, chỉ dạo 1 vòng sân khấu với mớ lá chuối to đùng trên người, lượn xong thì về góc sân khấu đứng.

    - Ê mày, Y ù mà lên đó thì mặc lá nào cho vừa ? – Thằng L thì thầm hỏi.
    - Chắc…lá súng lá sen quá ! – Thằng T trầm ngâm.
    - Vẫn còn nhỏ, phải lá chuối loại bị đột biến gen ấy, mới…phủ toàn thân nổi ! – Thằng D cười nham hiểm.
    - Thế không có lá đó thì cho mặc gì ? – Tôi tránh cái nhìn khó chịu của em Vy, cố chen vào hóng chuyện.
    - Khỏi mặc chứ sao, không thì lấy lá…me đắp lên ! – K mập nhún vai đáp.
    - A ùa, cả làng ói chết hết chứ chẳng chơi đâu ! – Thằng Q kinh hãi nói.
    - Chạy gấp…tụi…ahhhhhh ! – Thằng D lên tiếng cảnh báo nhưng đã muộn.
    - Mấy ông nói gì tui ? Hả ? Hả ? – Nhỏ Y ù bất thình lình đứng ngay sau lưng bọn tôi, vòng tay qua siết cổ thằng D rồi kéo lôi nó đi, mặc cho thằng này vung tay la bài hãi một cách tuyệt vọng.

    Tôi khiếp đảm nhích sát lên chỗ Vy đứng, lách qua bên phải em ấy tách hẳn với tụi thằng K, đề phòng Y ù xử tội thằng D xong sẽ lên dẫn độ từng thằng bên bọn K mập về bức cung tiếp. Gì chứ bộ vó tôi thì Y ù vung tay cái là tôi bay cái rạt ngay, lạng quạng nằm viện cả tháng cũng không chừng.

    - Thấp xuống coi N, không thấy gì hết ! – Vy nhăn mặt.
    - À, quên mất ! – Tôi lùi lại đứng sau lưng em ấy.
    - Đứng yên đi, chạy tùm lum hoài ! – Vy đập vai tôi.
    - Hì hì, đi chạy tị nạn chứ ! – Tôi cười cầu tài đáp, biết điều đứng yên trở lại, nhưng trong bụng vẫn hồi hộp dòm xung quanh xem Y ù có lảng vảng gần đây không.

    Trên sân khấu, lớp 10A2 chơi trội hơn, đan lá lại thành áo khoác rồi cả mũ đội đầu, 10A5 thì còn vác cả cây tre ra mà giả chiến binh rừng rú, nhưng đau bụng nhất là phần trình diễn của 10A23, bọn này chẳng biết nghĩ sau mà lấy…vỏ chuối làm thành trang phục cho thằng đại diện lớp. Báo hại thằng này cái mặt bước ra sân khấu nghêng ngang chưa được bao lâu thì đột ngột một mảnh vỏ chuối rớt xuống, nó dẫm lên rồi trượt chân té cái oạch, mớ vỏ chuối còn lại văng tứ tung, may mà còn sót lại cái quần đùi, nó phủi mông rồi chạy toé khói thẳng vào trong cánh gà, bên dưới đám đông ôm bụng lăn ra cười rũ rượi.

    Lớp 11A3 thì công phu hẳn hoi, chắc là nhờ tay con gái mà đan mớ lá bàng bằng chỉ lại, làm thành hẳn cái áo choàng, và kết hợp thêm cái mũ đội đầu, thằng đại diện lớp này khệnh khạng đi ra, tay cầm khúc gỗ minh hoạ cho quyền trượng, đứng giữa sân khấu nhún nhảy bá láp một hồi rồi dậm chân, há miệng ra ngửa mặt lên trời gào to :

    - Giàng ơi là giàng ơi, con thỉnh giàng về với buôn với làng này giàng ôiiiii….hú…húuuuuuuu !!!

    Đám đông phấn khích đồng loạt hú lên theo, em Vy hoảng hồn định lấy hai tay bịt tai lại nhưng bị tôi giữ chặt hai tay không cho chống cự, rồi tôi cười nham hiểm kê sát tai em ấy mà gào lên theo.

    - Ahhhhhhhhhhhhhhhh !

    Rồi tôi vừa chạy vừa cười tí toét né những cái véo đầy sát khí của em Vy, cuối cùng sau khi bị em ấy đập vô sau lưng muốn bể phổi, tôi mới yên vị ở hàng cuối cùng của lớp nhằm tránh bị Vy tiếp tục truy sát, tôi khoái chí nhìn em ấy bực dọc ở hàng đầu tiên, vẫn còn ngó quanh quất tìm tôi để trị tội.

    - Chà, đứng dưới đây thấy gì không Tiểu Mai ? – Tôi chợt nhận ra mình đang đứng kế bên nàng.
    - Hì, thấy chứ ! – Nàng gật đầu trả lời.
    - Nếu không thấy để mình…tình nguyện ẵm lên cho ! – Thằng T tự dưng ở đâu chen vào.
    - Vô duyên ! – Tiểu Mai bĩu môi.
    - Ủa ? Sao mày xuống đây rồi ? – Tôi giật thót người.
    - Chạy tị nạn chứ chi, Y ù đang truy nã trên kia kìa ! – Thằng này ghé tai tôi nói nhỏ.

    Dòm theo hướng tay nó chỉ, tôi thấy K mập đang bị Y ù oánh chành chành vô cái lưng tấm thớt của nó, và thằng L với thằng Q thì hớt hải chạy xuống chỗ bọn tôi đang đứng.

    - Hãi quá, tao bị oánh đau quá ! – Thằng L nhăn nhó thở phì phò.
    - Lạy, từ này không dám trêu chị đại Y ù nữa ! – Thằng Q ngồi phịch luôn xuống đất.
    - Sặc, chị đại càn quét xuống đây kìa, lượn lên trên mau ! – Tôi hoảng hồn nhảy ngay lên phía mấy hàng trên, tụi thằng T quýnh quáng phóng theo đằng sau.

    Và sau khi lãnh thêm cái véo thật lực từ em Vy khi thấy tôi vừa dẫn xác trở lại, tôi mới được đặc cách đứng trở lại ghế hạng nhất kế bên em ấy mà thưởng thức tiếp màn trình diễn thời trang rừng rú.

    Trên khán đài, đại diện lớp 11A14 đang khoác mớ tàu lá dừa lượn qua lượn lại để rồi bị đám đông la ó đuổi xuống vì thằng này đang đội cái vỏ bưởi mà tay thì cầm mớ hạt bưởi ném liên hồi xuống dưới tưởng chừng như nó đang….rải tiền từ thiện. Kế sau đó là màn biểu diễn của các lớp khác nhưng không lấy làm gì đặc sắc, vẻ như chủ đề thời trang lá cây không được khai thác triệt để cho lắm. Nhưng đến lúc đại diện của 12A2 tức là lớp ông anh tôi bước lên thì khán giả tụi tôi mới được dịp no mắt mà mê mẩn chiêm ngưỡng.

    Trước mặt bọn tôi là chị xinh đẹp mà lúc sáng nay tôi thấy hay đi với ông anh tôi, đầu chị này đội hẳn một vòng nguyệt quế kết lại bằng hoa đủ màu, rồi chiếc áo bằng thứ lá xanh mướt được đan khít lại ôm trọn trọn vòng tiếu yêu nhỏ nhắn, kế đó là đôi chân dài trắng muốt dài miên man, đã vậy chị này lại còn thè lưỡi nháy mắt cười mỉm chi trông dễ thương không chê vào đâu được. Đám đông bên dưới hò reo phấn khích, đám con trai bọn tôi thì khỏi phải nói, há hốc mồm nhìn chị này không chớp mắt.

    - Hứ, nhìn, nhìn, con trai mấy người đúng là mê gái mà ! – Em Vy bĩu môi, nguýt dài nhìn tôi.
    - Ấy…ấy….đâu có… ! – Tôi hoàn hồn, giật mình tỉnh mộng.

    - Tuyệt vời, bá cháy con bọ chét ! – Thằng T lim dim mắt.
    - Hết sảy con cào cào ! – Thằng D búng tay cái chóc.
    - Dám Trúc Mai lớp mình lên thì còn đẹp hơn nữa chứ chẳng chơi ! – Thằng L gật gù nhận xét.
    - Ờ, dám lắm, biết vậy nãy đổi người, đừng cho nhỏ P lên ! – K mập tặc lưỡi.

    Tôi không dám gật đầu hùa theo vì em Vy vẫn đang lườm lườm kế bên, nhưng trong bụng cũng thầm đồng ý với tụi K mập, vì bà chị trên kia xinh thì có xinh thật, nhưng so với Tiểu Mai thì hãy còn kém vài phần cân lượng, chuyện này khỏi phải bàn cãi.

    Tầm 8h45, phần trình diễn thời lá cây của các lớp kết thúc, tiếp sau đó là tất cả xếp lại thành một vòng tròn rộng hơn và lùi ra xa, các thầy trong trại chỉ huy tiến vào giữa và đốt lửa lên đống củi ở giữa. Đống củi dần bắt lửa, cháy lách tách len lỏi bên trong rồi dần bùng lên, sáng rực cả một vùng rộng lớn, đám đông khoái chí nhảy nhót la lối um sùm.

    - Nổi lửa lên em !
    - Yà húuuuuuuuuuu !
    - Gió to lên, lửa mạnh lên, cháy rừng rực lên !

    - Mấy cái đứa ngu, gió to lên có mà cháy rừng cháy trại chứ ở đó mà cầu ! – Thằng L làu bàu he hé giọng rủa.
    - Hề hề, nhỡ thế thật thì lập dàn cầu mưa luôn, thánh nhỉ ! – Thằng D quay sang tôi cười đểu.
    - Ờ, trói mày trên đám lửa đi rồi tao cầu mưa cho, phải hiến tế chứ ! – Tôi khoát tay.

    Kế đó là các thầy cô bắt nhịp các bài hát tập thể, và đám đông di chuyển thành vòng tròn, vừa nắm tay vừa cất cao giọng nghêu ngao, sau đó lại bày các trò chơi đổ vui có thưởng và các trò tập thể hội trại. Đến tầm 10h đêm thì thầy Phương bí thư mới tuyên bố chấm dứt đêm lửa trại, các lớp xếp hàng thu dọn tàn cuộc rồi về lại trại của lớp mình nghỉ ngơi, đến tầm 2h sáng sẽ bắt đầu tổ chức Trò chơi lớn.

    Chúng tôi lũ lượt xếp hàng đi ngược về lại cánh rừng nơi cắm trại, mọi người vẫn cười nói tí toét xung quanh, quả tình vừa rồi vui thật, đời học sinh có mấy khi được thức đêm mà ăn chơi hò hét thả giàn với bạn bè như lúc này đâu.

    Trên đường về, bọn tôi được một phen cười lăn bò càng nữa khi thằng C vừa nhập hàng đã bị tụi thằng T xúm vào giật tơi tả cái quần lá, khiến thằng này chỉ còn độc cái quần đùi trớt quớt mà vừa chạy vừa la, trông nó y chang vừa mới trốn trại tâm thần thoát ra đây.

    - Chị nãy bên 12A2 tên gì ấy nhỉ ? – Thằng Q tò mò hỏi.
    - Chả biết, nãy ồn quá có nghe được gì đâu ! – K mập nhún vai.
    - Mày hỏi chi thế ? – Thằng T thắc mắc, tay vung vẩy mớ lá cây vừa giật của thằng C.
    - Làm quen chứ chi, hề hề, xinh ngất ngây ! – Thằng Q quệt mũi.
    - Chà, Trúc Mai đâu rồi nhỉ ? Mày nhìn lại đi, chưa bằng hoa khôi lớp mình đâu ! – Thằng L nhún vai nói tỉnh bơ.
    - Úi chà, ghê nha, ông L ghê quá nha ! – Nhỏ H chun mũi trêu.
    - Hề hề, xinh thì khen xinh, tui có sao nói vậy ! – Thằng L cười cười.

    Tôi có cho vàng cũng chả dám hó hé nửa lời, dù thật lòng thì công nhận thằng L đúng là có mắt nhìn…con gái mà, tôi nãy giờ đã mường tượng ra cái cảnh Tiểu Mai đầu đội nguyệt quế, mặc áo lá đan tay thướt tha lướt trên sân khấu….ôi…… !

    - Cái bản mặt đó là sao đấy N ? – Vy đập vai tôi, dòm lom lom.
    - Ớ…đâu…sao ! – Tôi hoàn hồn thoát khỏi cơn mộng mị.
    - Chắc mơ về chị lúc nãy chứ gì, hứ ! – Em ấy làm mặt dỗi quay ngoắt sang bên.
    - Bậy, mơ thế thì phí quá, hề hề, gì chứ Vy mới là nhất ! – Tôi giở chiêu nịnh nọt, nhưng chủ quan mà nói thì đúng thật, so bề dễ thương thì cả Tiểu Mai lẫn bà chị 12A2 kia đều vẫn xếp sau Vy, ở em ấy có nét gì đó luôn trẻ trung và nhiệt thành, sôi nổi đúng chất thế hệ trẻ năng động.

    - Xạo, giỏi cho cái mồm ! – Vy bĩu môi, nhưng đỏ mặt cười tủm tỉm.
    - Ai xạo làm gì, không tin giờ N la to lên luôn nhé ! – Tôi vung tay nói càn.
    - Thôi, khùng quá ! – Em ấy nhăn mặt.
    - Hì hì….à, lúc nãy Vy nói kể chuyện gì về Mai thế ? – Tôi sực nhớ ra vội quay sang hỏi, quên mất là vừa mới vài tiếng trước còn thề thốt là phải bình tĩnh.

    - Ừm, là vầy, N nhớ bạn trai của Trúc Mai không ? – Vy nhỏ giọng nói.
    - Ai ? Bạn trai nào ? – Tôi trố mắt bất ngờ.
    - Suỵt, nhỏ thôi ! – Vy đưa tay làm dấu lên môi rồi nói tiếp – Cái người mà hồi chiều mồng 1 tết tụi mình thấy nắm tay Mai đi ngoài biển Đồi dương ấy !
    - À…ừ….nhớ rồi, thì sao ? – Tôi gật gù xì xầm hỏi tiếp, ghé tai sát vào Vy để nghe cho rõ vì em ấy nói nhỏ xíu, rồi thừ người ra luôn vì ngạc nhiên với câu trả lời sau đó.

    - Người này hình như là….bắt cá hai tay ! - Vy hạ giọng nói nhỏ.

    Chap 123 :

    Tôi sững lại tầm vài giây rồi mới hỏi tiếp :

    - Sao Vy biết ?
    - Chút về trại Vy kể cho, ở đây không tiện ! – Vy đáp.

    Chốc sau, khi mọi người ngồi giỡn chơi trong lều về những chuyện của hôm nay, và tụi thằng K thì bàn tính kiếm bộ bài để sát phạt suốt đêm, tôi ôm hai chai Sting cuối cùng sau khi hiến cho ông anh 2 chai vừa mua, lò dò ra ngồi chỗ mấy gốc bạch đàn gần trại trước. Vy đã ngồi đó, tay cầm hai ly nhựa đầy đá thỏi.

    - Chà, vẫn lấy đá ở trại chỉ huy à ? – Tôi ngồi xuống cạnh bên.
    - Ừ, chắc sáng mai là hết lấy được, hic ! – Vy trả lời.
    - Sao thế ? – Tôi hỏi, với tay rót Sting ra 2 ly.
    - Chạy lên lấy hoài, cũng ngại ! – Em ấy lắc đầu.

    - Ừm, thôi uống vầy cũng được, đằng nào N cũng hết Sting rồi !
    - Hì, uống Sting thức cho dễ !
    - Chà, định thức hết đêm luôn à ? Con gái thức đêm hiếm nha !
    - Chắc phải vậy, giờ mà ngủ thì lưng chừng lắm, tí nữa 2 giờ sáng Vy phải lên trại chỉ huy rồi, có khi đến buổi sáng mới về !
    - Ơ….cái gì nữa ? Đi hoài vậy !
    - Thì bí thư mà, Vy được phân công đứng trạm gác cho Trò chơi lớn !
    - Èo…mà lớp mình ai tham gia nhỉ ?
    - Mỗi lớp cử hai người, hay là N tham gia đi ?

    Tôi lắc đầu lia lịa đáp :

    - Thôi, N đâu có biết Morse hay Semaphore gì đâu mà chơi !
    - Ừ, tưởng N chơi thì Vy cho qua trạm ném nước, hì hì !
    - Ném cái gì ?

    Vy nhún vai tiết lộ cho tôi :

    - Tức là sẽ có trạm mà các bí thư chuẩn bị sẵn các bọc nước, người chơi của các lớp chạy qua trạm đó sẽ bị ném các bọc này vô người, ướt hết trơn, hi !
    - Thôi cho xin, ướt mình mẩy khó chịu lắm !
    - Ừ, vậy thôi giờ ngồi nói chuyện chơi đến lúc Vy lên trại chỉ huy luôn ha !
    - Ừm, cũng được !

    Hai đứa tôi ngồi chỗ này là đúng sách, chẳng ai dám làm phiền, vì đa số mọi người đều ngồi chơi trong lều, lâu lâu có đứa nhìn ra thấy tụi tôi như vầy là hiểu cần không gian riêng rồi, đến cả thằng D láu táu là thế mà chỉ dám bén mảng tới xin hớp Sting rồi ù té chạy sau khi bị tôi đạp văng xoáy. Lúc này đã tầm 11h khuya, tôi nghe gió thổi cây lá trên đầu đã mạnh dần như thiên nhiên về đêm, các trại kế bên cũng dần yên tĩnh hơn lúc ban chiều, dù hãy còn tiếng nói cười râm ran vọng lại, ánh đèn vàng và xanh từ gần trải ra xa hết tầm mắt, lúc hắt lên, lúc lại chực tắt.

    Vy tay mân mê ly nước, khẽ hất vai tôi :

    - Thế tiếp chuyện nói lúc nãy ha ?
    - Ừ, kể đi !
    - Là vầy, Vy nghĩ bạn trai của Mai quen cùng lúc hai người lận !
    - Sao Vy biết ?
    - Như này, hồi mà Vy đi học lớp ****** Đoàn ở trường cao đẳng cộng đồng, có quen một chị cũng là bí thư học chung lớp với bạn trai của Trúc Mai luôn.
    - Ừm, rồi sao ?
    - Thì lúc tối ngủ chung phòng trong kí túc xá ấy, chị này có kể cho Vy nghe về bạn trai của Mai, người này tên là Triết, là như…. !

    Tôi giật thót người, trong đầu nghĩ ngay đến buổi nói chuyện ở nhà Tiểu Mai với ông anh gì đó bên trường chuyên, mà hôm đó tôi nhớ là cả hai người đều có nhắc đến Triết.

    - Ủa, mà tự dưng chị này kể hết cho Vy nghe à ? Hay Vy hỏi chị ta ? – Tôi cắt lời Vy.
    - Khùng quá, Vy hỏi chuyện không liên quan đến mình làm gì chứ ! – Vy bĩu môi.
    - Chứ sao chị này lại kể ?

    Vy tròn mắt nhìn tôi :

    - Từ từ chứ, N làm gì mà nhấp nha nhấp nhổm vậy ? Người ta đang nói mà cứ nhảy vô họng ngồi không à !
    - À…à…ừ, kể đi !
    - Tui không kể nữa, ông quan tâm chuyện của Mai quá ha ?
    - Bậy…bạ, tại Vy làm N tò mò thôi !
    - Hứ….. !

    Tôi hoảng hồn nhìn Vy quay ngoắt đi, rủa thầm mình sao mà nghe đến Tiểu Mai là tự dưng lại như ngồi trên đống lửa, mất cả bình tĩnh :

    - Thôi mà, bớt nóng đi, có gì từ từ ngồi xuống uống miếng nước….. ! – Tôi rót thêm Sting vô ly của Vy – Rồi ăn miếng bánh rồi nói chuyện !
    - Bánh đâu mà ăn ? – Em ấy hỏi.
    - Để vô trong lều kiếm ! – Nói rồi tôi toan đứng dậy.
    - Thôi, kiếm cũng không ra đâu, kể tiếp nè ! – Vy lắc đầu rồi kéo tôi ngồi xuống.
    - Ừ…. !

    Lần này tôi ngồi im không dám hó hé nữa, ngoan ngoãn lắng tai nghe em Vy “ kể chuyện đêm khuya “ kế bên.

    - Là vầy, lúc ở chung phòng trong kí túc xá, Vy với chị Uyên cũng chỉ nói chuyện xã giao thông thường thôi, nhưng đến đêm cuối đốt lửa trại ngoài biển Đồi Dương, cái đêm mà N giả say xỉn ngoài đó ấy….chắc là anh N đây vẫn còn nhớ chứ hở ?

    Vy nheo mắt nhìn tôi cười tủm tỉm, tôi ngượng chín người chỉ biết gãi đầu lia lịa, rồi xuôi xị hỏi tiếp :

    - Ừm, nhớ mà, rồi sao nữa ?
    - Lúc đó chị Uyên cũng đang đi cùng với Vy, tự dưng thấy Trúc Mai đi chung với N, rồi sau đó thấy mọi chuyện vậy đó !
    - Ừm…. !

    Vy thở hắt ra rồi tiếp lời :

    - Lúc Vy từ nhà của C ngược trở lại bờ biển, thì ra đến đó mình chẳng muốn làm gì hết, mặc mọi người đang chạy chơi xung quanh, Vy chỉ ngồi im một mình mà nghĩ ngợi chuyện khi nãy thôi !

    Tôi đâm ra lúng túng, lại cảm thấy mình có lỗi với em Vy dù rằng chuyện cũ đã qua.

    - Rồi chị Uyên tới chỗ Vy ngồi, bắt chuyện hỏi han, vẻ như chị cũng hiểu ra chuyện gì đó khi thấy Vy, N với Mai lúc nãy !
    - ……….. !
    - Chị này mới nói là lúc đầu cứ tưởng Trúc Mai đang cặp với N, sau mới biết là không phải, bảo rằng định nói cho Vy biết là Mai đã có bạn trai rồi, là anh Triết học bên trường chuyên, nên tối đó chị Uyên mới ngạc nhiên khi thấy đêm hôm mà N với Mai đi dạo ngoài biển, ngờ là Mai…quen một lúc hai người !
    - Bậy bạ, N đang quen Vy mà !

    Vy mỉm cười vuốt tóc nhìn tôi, rồi kể tiếp :

    - Cho nên lúc nghe Vy đính chính, thì chị Uyên mới hiểu ra, rồi cũng nói rằng bạn trai của Mai, là anh Triết bên trường chuyên ấy, học bên đó ổng cũng hay cặp đôi với một người nữa, mà chị này tên Diễm học chuyên Anh, còn Triết thì chuyên Lí !
    - Èo…. !
    - Mà theo lời chị Uyên kể thì chắc là do Mai với chị Diễm kia học khác trường nên hai người đều không biết là cái ông Triết ổng đang bắt cá hai tay, ở trường chuyên thì cặp với chị này, lâu lâu bắt gặp ngoài đường thì thấy anh Triết lại chở Trúc Mai đi chơi !

    Tôi thừ người ra, nhớ lại cái bộ dạng hớt hải của thằng T đêm 30 Tết :

    - Hèn gì hồi tối 30 Tết, thằng T nó bảo thấy Mai ngồi sau xe anh nào tình tứ lắm, hoá ra là ông anh Triết này !

    Vy gật đầu trả lời :

    - Ừm, thì vậy !
    - Rồi chị Uyên còn kể gì nữa không ? Mà bà chị Diễm bên chuyên Anh với Trúc Mai bên này đã biết hay đoán ra gì chưa ? – Tôi thắc mắc hỏi.
    - Không, vẻ như hai người đều chưa biết gì cả, vì những ngày sau, chị Uyên thấy ở trên trường thì anh Triết vẫn tình tứ với chị Diễm lắm, mà lâu lâu đi chơi thì anh này lại cũng chở Trúc Mai theo nữa ! – Vy nhún vai đáp.
    - Ừm, chắc ổng không giấu được lâu đâu, sớm muộn cũng bị biết thôi ! – Tôi nói với vẻ bất nhẫn dùm cho Tiểu Mai.

    Rồi Vy nhíu mày nói tiếp :

    - Nhưng có một điều lạ lắm !
    - Lạ gì ?
    - Là hôm mồng 1 Tết ấy, lúc mà tụi mình thấy Mai nắm tay ông Triết ngoài bờ biển, thì trong mấy bạn bè xung quanh lúc đó, chị Uyên kể là cũng có chị Diễm đi theo nữa, mà rõ là chị này cũng thấy ông anh Triết nắm tay Mai luôn !
    - Thì sao ?
    - Lạ lùng ở chỗ là những ngày sau đó, anh Triết với chị Diễm vẫn tình tứ như bồ bịch với nhau vậy, không có vẻ gì là chị này giận ổng hết !
    - Ừm, kỳ ta, thấy bạn trai mình nắm tay nhỏ khác mà vẫn không tỏ thái độ gì !

    - Ừ, nên khó hiểu chỗ đó thôi, tóm lại Vy nghĩ là ông Triết này quen một lúc hai người luôn ! – Vy gật đầu nói.
    - Chà, ông này lợi hại thật, mà cũng chẳng ngờ là Mai lại quen phải người như vậy ! – Tôi rụt cổ bình phẩm.
    - Chắc như người xưa nói ấy, hồng nhan bạc phận thôi ! – Vy thở hắt ra đáp.

    - Ừm, ủa hông lẽ Vy sau này cũng bạc phận sao kìa ? – Tôi nheo mắt vờ trêu.
    - Ấy, mình cũng được xếp vô hàng hồng nhan hở ? Hi hi ! – Em Vy che miệng cười khúc khích.
    - Được quá đi chứ, tuyệt sắc giai nhân mà ! – Tôi vỗ tay cái chóc.
    - Thôi đi ông tướng, thấy ghê quá ! – Em ấy đập vai tôi lắc đầu cười ngượng.

    - Ờ mà chuyện này vậy là Vy biết lâu rồi à, sao giờ mới kể ? – Tôi thắc mắc.
    - Thì bữa tối đó mình nghe là nghe vậy thôi, chứ tâm trạng nào mà nhớ đâu chứ, còn lo sáng mai xử tội N kia mà ! – Vy nheo mắt cười lém lỉnh – Rồi quên bẵng luôn, lúc nãy về nhà ấy, tình cờ thấy chị Uyên đang đi dạo ở khúc gần nhà, rồi hai chị em hỏi thăm nhau chút, nên trên đường lên đây Vy mới nhớ lại cuộc nói chuyện hôm bữa !
    - Ừm, vậy là nhỏ H cũng biết luôn à ? – Tôi liếm môi.
    - Không, chuyện này vầy là có chị Uyên, Vy với N biết thôi, H chưa biết. Hay là Vy kể cho H nghe luôn ha, để H nói lại cho Mai ? – Vy quay sang tôi hỏi.

    - Không nên, cứ để vầy đi ! – Tôi lắc đầu.
    - Tại sao ? Nói ra vẫn tốt hơn chứ ? – Vy ngạc nhiên.
    - Vì những gì mà tụi mình biết được cũng chỉ là thông tin một chiều từ chị Uyên mà thôi, mình chưa biết bên anh Triết kia thế nào, chị Diễm thế nào, rồi cũng không rõ chuyện của Mai. Giờ mà nói khơi khơi ra vầy thì dễ phá hoại gia cang lắm, để người trong cuộc họ tự giải quyết thôi, chứ tụi mình mà bàn ra bàn vô chuyện của người ta, lỡ không phải như mình nghĩ thì…lố bịch lắm ! – Tôi trầm ngâm giải thích.
    - Ôi…hôm nay có phải đầu đá của tui không vậy ? Suy nghĩ ghê quá, chàng ơi, chàng lớn rồi nha ! – Vy tròn mắt nhìn tôi rồi cười ngặt nghẽo.
    - Èo….thì nghĩ sao nói vậy mà ! – Tôi đâm sượng trân.
    - Hì hì, ừ thì thôi, chuyện này Vy với N biết thôi cũng được, dù sao chẳng liên quan gì đến hai đứa mình ! – Vy hấp háy mắt, đẩy vai tôi nói.
    - Ừm, thì vậy ! – Tôi cười cười gật đầu.

    Nhưng nói là cái miệng tôi nói, cái đầu tôi nghĩ, còn…trong tim tôi thì lại thấy như có gì đó đang dậy sóng, lúc lại đập binh binh mỗi khi nghĩ đến gương mặt ông Triết sở khanh đang dối gạt Tiểu Mai, ác nỗi tôi lại thấy mặt ông anh này quen lắm, tôi chắc chắn đã gặp ở đâu rồi. Nghĩ mãi cũng chẳng nhớ ra, tôi đâm ra kết luận rằng cái bản mặt của thằng sở khanh bắt cá hai tay nào cũng như vậy hết, chẳng cần phải nhọc công nhớ đến làm gì, chỉ biết là bây giờ tôi dù đang hết sức đồng ý với Vy rằng chuyện vừa nghe chẳng liên can gì cả, và đừng nên để ý làm gì, chỉ nên nhất mực….vun vén hạnh phúc với em Vy thôi. Nhưng…tôi lại thấy bức bối trong lòng mỗi khi nghĩ đến câu chuyện khi nãy, và mỗi lần nhớ đến nét cười nhẹ nhàng của Tiểu Mai, gương mặt phụng phịu của nàng lúc ngủ quên bên giường bệnh của tôi, thì tôi lại bực điên lên, nhai đá rộp rộp cứ như…đang nhai đầu tên sở khanh rào rạo trước ánh mắt ngạc nhiên của Vy đang ngồi cạnh bên !

    Chap 124 :

    Ngồi tán chuyện linh tinh chút mà chẳng mấy chốc đã gần 1h khuya, tôi cũng hơi nguôi đi nỗi bực dọc về chuyện của Tiểu Mai, cảm giác thấy thời gian trôi nhanh quá, mới đó mà còn chút nữa thì em Vy lại phải lên trại chỉ huy trình diện rồi.

    - Chà, sương đêm xuống rồi, em gì ơi có lạnh không ? – Tôi cười nham hiểm hỏi đùa.
    - Hỏi vô duyên, hứ ! – Vy nguýt dài.
    - Ây dà, thì tưởng lạnh nên lo thôi, có gì cứ đây….bờ vai này tuy chưa đủ rộng nhưng vẫn ấm vô cùng tận ! – Tôi phổng mũi, vỗ vỗ vào bên vai nói trêu.
    - Còn lâu, vô trại ấm hơn ! – Em ấy bĩu môi.
    - À, hiểu rồi ! – Tôi gật gù.
    - Hiểu gì ? – Vy ngơ ngác.
    - Vô đó ôm Y ù cho ấm chứ gì, thôi mình cũng vào ôm K mập luôn cho đỡ lạnh ! – Tôi nói xong rồi ôm bụng cười ngặt nghẽo.
    - Ông khùng, vậy cũng nói được ! – Vy cười cười đẩy vai tôi ra.

    Tôi còn đang định chơi ác nhất mực kéo tay Vy vào mà…ôm chọc chơi thì thiên bất dung gian, chưa kịp hành sự bất chính đã bị tụi bạn trong lều ngồi đó trêu vọng ra :

    - Ối Bao đại nhân ơi, giữa thanh thiên bạch nhật mà hai bạn kia làm cái gì đấy ? – Thằng C vờ bưng mặt rú lên.
    - Mày cứ nói thế, để yên thánh giành lấy hạnh phúc xem nào ! – Thằng D nạt.
    - Tình củm lãng mạn quá hai anh chị ơi, tui nổi da gà đây này ! – Nhỏ P chọc.
    - Triển hộ vệ, ra bắt đôi phu phụ kia vào đây cho bổn phủ hỏi tội ! – K mập vỗ đùi đánh đét một cái.

    Rồi tiếp theo là cơ số những lời chọc ghẹo từ các đứa ăn theo khác, hai đứa tôi ngượng chín người không hẹn mà cùng đứng lên bước trở lại vào lều, chỉ biết lắc đầu cười trừ cho qua chuyện, riêng tôi thì rủa thầm mình dại dột quá, quên mất đang ngồi ngay trước mặt đồng bạn trang lứa, cứ tưởng là đang ngồi ở vườn địa đàng mới chết.

    - Chà, bùm bum nãy giờ phê hông mậy ? – Thằng L sấn tới hỏi.
    - Bum cái đầu mày chứ bum ! – Tôi sừng sộ, vẫn còn đang quê một cục.
    - Hề hề, ai cũng thấy mà chối làm gì, trăng thanh gió mát, anh hùng tương ngộ nữ nhân, thiệt là khiến nhân gian ngưỡng mộ quá đó mà ! – Thằng T cao hứng giở giọng phim Tàu.
    - Thằng N xong rồi, đến phiên tao ra thay ca ! – K mập liếm môi.
    - Thay cái gì ? – Tôi sửng sốt.
    - Thay ca, hê hê, đến tao dẫn em H ra đó tâm sự đêm khuya ! – Nó cười khoái chí.
    - Dẹp mày đi ! – Tôi xua tay lia lịa.

    Phía bên khu nữ, em Vy hình như cũng đang một mình chống mafia, hết nhỏ này đến nhỏ khác chọc, cơ mà tôi thấy em ấy khá hơn, vẫn cười nói tỉnh rụi, đúng là bản lãnh được trui rèn có khác mà. Tôi lại vô tình liếc nhìn sang Tiểu Mai, nàng vẫn tựa balô lãnh đạm xem sách như mọi khi, thế là tôi lại thấy buồn cho nàng khi nghĩ đến chuyện Vy kể vừa rồi, hoá ra cái hôm nàng nói là có bạn trai rồi là sự thật, và tệ hơn là bạn trai nàng giờ lại lòi chành ra là một gã Triết sở khanh nào đó mà tôi thấy khuôn mặt cứ quen quen.

    - Ê mày, vào thế một tay xì-lác coi ! – Thằng Q rủ.
    - Thôi, tao không cờ bạc rượu chè ! – Tôi lắc đầu lia lịa.
    - Đi mà thánh, chơi cho vui thánh, không ăn nhiều đâu ! – Thằng D nài nỉ.
    - Dẹp, định dụ tao làm nhà từ thiện à ! – Tôi khoát tay.
    - Ngồi không tán dóc chán bỏ xừ, kiếm gì chơi cho vui coi ! – Thằng T nhăn nhó.

    - Ủa, nhắc chơi mới nhớ, tí lớp mình ai chơi Trò chơi lớn thế ? – Tôi thắc mắc.
    - Chắc tao đăng kí một vé quá ! – L đội trưởng đáp.
    - Mày biết chơi ? – Tôi ngạc nhiên.
    - Ò, gì chứ mấy cái vụ mật thư với tín hiệu tao rành lắm ! – Thằng này hào hứng khoe.
    - Ừm, mà đêm hôm chạy vô rừng mật thư đâu không thấy, thấy ma với quỷ thì tèo, hề hề ! – Thằng T cà khịa.
    - Ma con khỉ, thời đại nào rồi còn đi sợ ba cái thứ phản khoa học, chỉ có mấy thằng chết nhát mới đi sợ nhảm nhí vậy ! – Thằng L gạt phắt đi.

    Nhưng tôi nghe nó nói thế thì tự nhiên thấy nhột quá xá, cứ y như nó đang chửi xéo tôi ấy, vừa nãy đi với Tiểu Mai ra đường lớn tôi cũng sợ mất mật ấy chứ, mà tôi cũng là…nhà toán học chỉ tin vào khoa học ấy chứ, thế mà thằng này nó cứ nói như không có chuyện chi, cầu cho tí nữa ma nó bắt mày đi L à…. !

    Không kiếm được vụ gì chơi, ngồi tán dóc mãi cũng hết chuyện để tán, thế là bọn tôi noi gương chị em bên trại nữ, tầm 1h30 thì nằm lăn lóc cả ra mà ngủ. Tôi vừa thiu thiu được vài phút thì K mập nằm kế bên đã khều khều dậy :

    - Ê mầy, tao đói bụng quá ! – Nó thều thào.
    - Chiều mày ăn rồi mà ! – Tôi nhăn mặt hất tay nó ra.
    - Thì ăn hồi chiều rồi, giờ đói chứ sao ! – K mập rầu rĩ.
    - Kệ mày, để yên bố ngủ ! – Rồi tôi xoay lưng lại.

    Nhưng vừa mới chợp mắt được thêm chút nữa thì thằng L nằm bên kia lại đá đá chân kêu tôi tỉnh dậy :

    - Cái gì nữa ? – Tôi xẵng giọng.
    - Ê mày, nằm ngủ nhớ he hé mắt coi chừng mớ balô để ở mép lều, thằng nào đi ngang nó thó cho thì khổ đấy ! – Thằng L thì thầm nói.
    - Mày bệnh à thằng điên ? Có quái gì mà lấy, mày sợ thì ra đó canh chừng đi, để tao ngủ ! – Tôi lấy làm bực bội hết sức.

    Thằng L nghe tôi sừng sộ nạt thế thì nó vội rụt cổ nằm xuống, khác là lần này nó lăn ra ngoài để canh mớ balô mà tôi đồ chừng là…trừ khi nó trữ hàng quốc cấm trong đó, chứ có mà điên mới nằm canh đồ đạc giờ này. Tôi tặc lưỡi lắc đầu ngao ngán rồi cố nhắm mắt ép mình ngủ đi, mà nằm cục cựa mãi không ngủ được, thế nên tôi đành phải xài tuyệt chiêu truyền thống là…đếm cừu.

    Tôi lim dim mắt, trong đầu thầm đếm một con cừu…hai con cừu….ba con cừu….4 con….5 con…..20 con…..23 con……26 con…….thì lại bị khều vai, đập đập cho mấy cái liên tục.

    - Cái quỷ tha ma bắt gì nữa đây ? – Tôi bật dậy hất mạnh cánh tay đang đập vai ra.
    - Ơ…..tưởng N chưa ngủ chứ ! – Em Vy đang đứng trước mặt tôi, giọng ngơ ngác.
    - À…Vy à…có gì thế ? – Tôi dụi mắt, làu bàu nói.
    - Không, thôi N ngủ đi, Vy chỉ định nói là giờ Vy lên trại chỉ huy vậy thôi ! – Vy vẫy vẫy tay cười xin lỗi tôi.
    - Ừm, để N ra ngoài với Vy ! – Tôi nói rồi nhổm dậy.

    Tôi đi cùng em Vy ra lại ngoài cổng trại, vươn vai hít một hơi dài cho thống khoái, sương đêm xuống giữa rừng làm không khí mát mẻ và cũng có phần lành lạnh.

    - Thế đi nhé, N ngủ tiếp đi ! – Vy nói.
    - Ừm, chơi vui nhé ! – Tôi gật đầu.
    - Chơi gì đâu, đứng canh trạm ấy chứ, hay N cũng tham gia chơi đi, tí tụi mình gặp tiếp ! – Vy hấp háy mắt đề nghị.
    - Èo…N đâu biết giải mật thư với mấy vụ tín hiệu gì đâu, chơi thì lớp về bét là cái chắc ! – Tôi khoát tay từ chối.
    - Ừ….vậy thôi, sáng mai gặp ! – Em ấy rầu rầu.
    - Ừa, mai gặp ! – Tôi cũng chẳng biết làm sao, đành ngậm ngùi…làm người đưa tiễn em ấy lên đường làm nhiệm vụ…canh phòng tiền đồn biên giới.

    Định chui vào lều làm giấc nữa, nhưng mới lò dò bước vào thì tôi đã thấy K mập lăn qua chỗ nằm của tôi khi nãy, và thằng D thì ngáy oang oang bên cạnh, biết rằng chẳng thể nào ngủ lại được nữa, tôi tặc lưỡi quyết định ngồi luôn ở ngoài. Lần mò tìm được một chai Lavie, tôi ra gốc cây ban nãy ngồi xuống làm vài ngụm…nước khoáng cho ấm người, rồi ngồi nhìn trời nhìn đất nghĩ ngợi lăn tăn.

    Bầu trời đêm khuya giữa rừng nhìn lên cao vời vợi, tối nay trời quang mây tạnh, nên tôi thấy hằng hà sa số những vì sao đang lấp lánh giữa màn đêm, và như đã thành thói quen, cứ nhìn trời sao là tôi lại chú ý đến 3 ngôi sao nhỏ gần như thẳng thành một hàng, rồi đến các ngôi sao khác xếp thành hình chiếc eo của ấm trà. Tôi lại nhìn sang các khu trại khác, tầm giờ này thì chỉ còn những ánh đèn neon treo dọc trên những cành cây để soi thành lối đi, chứ đa số các lều trại đều đã tắt đèn bên trong, chỉ để lại vài tia sáng tờ mờ từ các bóng đèn quả ớt đủ màu sắc. Nhưng vẫn còn đó những lều trại đằng xa hãy còn người đang giỡn chơi cười nói, buổi đêm yên tĩnh quá nên âm thanh của họ vọng lại đến tận đằng này, lúc nhỏ lúc to.

    Hết nhìn khung cảnh, tôi chuyển sang nghĩ về ngày đi trại hôm nay, quả thật là vui hết sức, nhất là vụ câu diều của thằng L rồi nó rớt như mít rụng xuống đất, rồi lúc kéo co với 10A2 mà K mập với Y ù đại khai thần công đưa A1 thành quán quân năm nay, tôi cứ phì cười mãi với bộ đôi thể hình này. Rồi lúc chiều đi chơi gần như là toàn bộ các trò với em Vy để rồi mệt đừ cả người ra, chẳng ăn uống gì được vì lo giành khu tắm với mấy thằng phá hoại lớp khác. À rồi còn lúc sáng đi giải đố A1 oai phong gì đâu, ẵm về biết bao nhiêu là quà, dù là nếu quà là đồ ăn thì bị Y ù thầu hết nhưng cũng vui, rồi lúc chơi qua cầu khỉ, rồi lúc chiều cùng về nhà….nàng, đến đây tôi lại nghĩ đến Tiểu Mai.

    Nghĩ đến nàng, tôi lại nhớ đến chuyện mà Vy kể ngay tức thì, quả đúng là hồng nhan thì bạc phận mà, nàng bị tên Triết gì đó kia lừa gạt mà vẫn không hề hay biết. Tôi trước giờ đối với Tiểu Mai lúc nào cũng luôn thầm ngưỡng mộ, vì chủ quan theo tôi mà nói, nàng xinh xắn dịu dàng, thông minh tinh tế mà học hành không xếp nhất thì cũng xếp nhì, chuyện nữ công gia chánh khỏi phải bàn, rồi lại còn biết chơi dương cầm, rồi sống tự lập, đối với tôi thì Tiểu Mai là một người nói theo phạm trù nào đó là gần như hoàn hảo, dù là có lúc nàng cũng hơi trẻ con, hơi khó hiểu thất thường và…cũng hay dỗi, nhưng những khiếm khuyết nhỏ đó càng làm cho nàng thêm trọn vẹn hơn. Ấy vậy mà trong chuyện tình cảm nam nữ này thì Tiểu Mai lại không tỉnh táo, để tên Triết kia bắt cá hai tay, không lẽ nàng không đủ minh mẫn để nhận ra được một chi tiết nào đó bất thường ư ?

    Có lẽ chăng vì Tiểu Mai quá hiền, luôn muốn làm vừa lòng những người xung quanh mà không dám bộc lộ những gì đang nghĩ, cũng không phải, những lúc chiến tranh lạnh với em Vy thì nàng sắc sảo thế kia mà, tôi lâu lâu nghĩ lại cũng hơi rùng mình nếu tôi là cái ông hôm bữa qua rủ nàng đi chơi, bị nàng chốt cho một câu mà phải mang nhục chạy về đó còn gì. Như vậy rốt cuộc sự tình là sao đây ? Phải chăng đằng sau nó còn có điều gì đó mà tôi chưa biết, hay cũng chỉ đơn giản là như những gì Vy nói, khi yêu không ai tỉnh táo cả, vậy nên cũng có thể Tiểu Mai lúc này cũng đang không tỉnh táo mất rồi.

    Nhưng cũng lạ, mới lúc nãy tôi còn mạnh mồm nói với Vy rằng chuyện này chẳng liên quan đến mình, nghĩ làm gì cho mệt đầu. Thế mà giờ tôi lại ngồi nghĩ mãi, cứ như là thấy oan uổng dùm cho Tiểu Mai vậy, rồi từ thông cảm tôi chuyển sang…trách sao nàng không lựa người mà quen, rồi từ trách tôi chuyển sang…bực bội ông anh sở khanh tên Triết học Lí kia, có bạn gái như Tiểu Mai là nhất rồi còn đi mơ mộng quen thêm bà chị Diễm kia làm gì nữa chứ. Từ bực bội tôi lại chuyển sang tức tối, ước gì tôi được vạch mặt hắn trước mắt hai người kia cho hả giận, rồi hắn sẽ cãi cùn ngoan cố, và tôi sẽ làm công tố viên với những lời lẽ buộc tội đanh thép sẽ khiến hắn phải tức điên lên mà nhào vô oánh tôi, thế là tôi có cớ để tự vệ, và tôi sẽ không ngại ngần gì tẩn cho hắn một trận nên thân vì cái tội lường gạt con gái nhà lành.

    Mải theo đuổi những ý nghĩ trong đầu mà tôi quên cả thời gian, quên cả gió lạnh đang thổi phần phật qua những tán cây, tôi chìm vào trận thư hùng chiến đấu tay đôi quyết liệt giữa tôi với tên sở khanh kia, và sau một hồi quần thảo, anh hùng đổ máu chứ hông đổ lệ, đập hắn tơi tả xong tôi sẽ chỉ thẳng tay vô hắn đang nằm vật vạ dưới đất mà hét lớn “ Đồ bắt cá hai tay “ . Ôi, sướng phải biết, oai phải biết ! Nhưng tôi chưa kịp tưởng tượng thêm cảnh tên sở khanh vùng dậy và tôi toan đạp đầu hắn thêm phát nữa cho đứt bóng luôn thì tôi đã giật thót người bàng hoàng tỉnh mộng vì bị vỗ nhẹ vào vai, rồi kèm theo một giọng nói nhỏ nhẹ sát bên, như hơi thở ấm áp giữa những làn sương lạnh của buổi đêm trong rừng :

    - Khuya vậy rồi mà N không ngủ hở ? Ngồi đây lạnh lắm !

    ---------- Bài thêm lúc 23:04 ---------- Bài trước là lúc 23:02 ----------

    xin lỗi chủ thớt nhưng vật vã quá gòy

  2. Có 4 thành viên cảm ơn Conan_cdag cho bài viết này:
    doaremon (03-05-2012), hieu04 (04-05-2012), mr_sunshine (29-08-2012), thanchienf4 (06-05-2012)

  3. #77
    doaremon's Avatar
    doaremon vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt
    Tham gia
    Jul 2011
    Bài
    185
    Cảm ơn
    72
    Điểm
    183/98 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Bác này cập nhật cũng nhanh nhêy???

  4. #78
    Conan_cdag's Avatar
    Conan_cdag vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ
    Tham gia
    May 2012
    Bài
    23
    Cảm ơn
    5
    Điểm
    19/10 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Trích doaremon View Post
    Bác này cập nhật cũng nhanh nhêy???
    có là copy, pa tê qua đây liền...

  5. #79
    _SuperNatural_'s Avatar
    _SuperNatural_ vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    Apr 2012
    Đến từ
    Hắc Mộc Nhai
    Bài
    83
    Cảm ơn
    1
    Điểm
    151/26 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Đã cập nhật chap 121+122+123+124 tại #1

  6. #80
    hieu04's Avatar
    hieu04 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Thành viên đang bị kỷ luật
    Tham gia
    Aug 2008
    Đến từ
    Hà Tịnh - Đà Nặng
    Bài
    2.347
    Cảm ơn
    1.227
    Điểm
    828/560 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Trích _SuperNatural_ View Post
    Đã cập nhật chap 121+122+123+124 tại #1
    Cập nhật đâu nào? mà làm sao cập nhật đc? #1 đã full rồi thì có mà cập nhật bằng mắt. giống như conan ấy, cứ post tiếp sau ấy

  7. #81
    _SuperNatural_'s Avatar
    _SuperNatural_ vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    Apr 2012
    Đến từ
    Hắc Mộc Nhai
    Bài
    83
    Cảm ơn
    1
    Điểm
    151/26 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Trích hieu04 View Post
    Cập nhật đâu nào? mà làm sao cập nhật đc? #1 đã full rồi thì có mà cập nhật bằng mắt. giống như conan ấy, cứ post tiếp sau ấy
    Chú xem lại cái cái post 1 của anh đi, làm thế sau nay nhiều com và nhiều page những bạn vào sau đọc sẽ dể hơn, không phải tìm từng page để xem tìm chap mới

  8. #82
    Tuanvip433's Avatar
    Tuanvip433 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ
    Tham gia
    Oct 2011
    Bài
    16
    Cảm ơn
    8
    Điểm: 1/1 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Ơ thế hết rồj àh các bác?

  9. #83
    hieu04's Avatar
    hieu04 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Thành viên đang bị kỷ luật
    Tham gia
    Aug 2008
    Đến từ
    Hà Tịnh - Đà Nặng
    Bài
    2.347
    Cảm ơn
    1.227
    Điểm
    828/560 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Trích _SuperNatural_ View Post
    Chú xem lại cái cái post 1 của anh đi, làm thế sau nay nhiều com và nhiều page những bạn vào sau đọc sẽ dể hơn, không phải tìm từng page để xem tìm chap mới
    Chú làm lộn tùng phèo cả lên, làm như vậy càng khó kiếm hơn. Vãi đạn chú em

  10. #84
    Tuanvip433's Avatar
    Tuanvip433 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ
    Tham gia
    Oct 2011
    Bài
    16
    Cảm ơn
    8
    Điểm: 1/1 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Mấy ngày nay vật vã wá chờj. Thánh N đy chơj 30/4 lâu. Về post cho chúng em có 4 chap. Hix

  11. #85
    _SuperNatural_'s Avatar
    _SuperNatural_ vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    Apr 2012
    Đến từ
    Hắc Mộc Nhai
    Bài
    83
    Cảm ơn
    1
    Điểm
    151/26 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Cũng hơi ít, cơ mà ngày lễ người ta cũng phải dành chút time nghỉ ngơi chứ, hehe

    ---------- Bài thêm lúc 00:35 ---------- Bài trước là lúc 00:34 ----------

    Trích hieu04 View Post
    Chú làm lộn tùng phèo cả lên, làm như vậy càng khó kiếm hơn. Vãi đạn chú em
    Vãi thánh!

  12. #86
    Dhattieu's Avatar
    Dhattieu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ Đôi
    Tham gia
    May 2012
    Bài
    43
    Cảm ơn
    0
    Điểm
    5/5 bài viết
    VR power
    0

    Default Yeh em dong y voi cac bac

    E hoan toan dog y voi bac la TM va Vy la chi e. Va chak chan TM yeu wy cua chug ta la e gai ui hehe.Thanh nha ta dao hoa gke.dc 2 co de thuog xjnh dep yeu .

  13. #87
    van9744700's Avatar
    van9744700 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt Đôi
    Tham gia
    Mar 2012
    Đến từ
    cõi chết
    Bài
    240
    Cảm ơn
    4
    Điểm
    41/34 bài viết
    VR power
    0

    Default

    ra típ chap 125 đe

  14. #88
    hieu04's Avatar
    hieu04 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Thành viên đang bị kỷ luật
    Tham gia
    Aug 2008
    Đến từ
    Hà Tịnh - Đà Nặng
    Bài
    2.347
    Cảm ơn
    1.227
    Điểm
    828/560 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Trích Dhattieu View Post
    E hoan toan dog y voi bac la TM va Vy la chi e. Va chak chan TM yeu wy cua chug ta la e gai ui hehe.Thanh nha ta dao hoa gke.dc 2 co de thuog xjnh dep yeu .
    anh chuẩn bị sang cướp em Mai về đây chú à. có gì lên hệ a cho gặp bữa giao lưu

  15. #89
    van9744700's Avatar
    van9744700 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt Đôi
    Tham gia
    Mar 2012
    Đến từ
    cõi chết
    Bài
    240
    Cảm ơn
    4
    Điểm
    41/34 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Trích hieu04 View Post
    anh chuẩn bị sang cướp em Mai về đây chú à. có gì lên hệ a cho gặp bữa giao lưu
    thằng này mơ giữa ban ngày à
    con TM là nhân vật ảo do tác giả nghĩ ra thui
    ngu như mày vậy cướp đc con mai về thì nó cũng ko chịu lấy mày đâu
    mà cho là có thật đi mày cướp về xong thì anh em box này cũng xách dao tới kiếm mày à
    mày tưởng mình đc yên sao khi ẳng con đó về nhà sao

  16. #90
    boysanhdieu2009's Avatar
    boysanhdieu2009 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Bạc
    Tham gia
    May 2009
    Đến từ
    Bến Tre
    Bài
    322
    Cảm ơn
    155
    Điểm
    162/103 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Đã đóng gói 100 chap đầu tiên file pdf cho bạn nào muốn lưu trữ để đọc.
    Code:
    http://www.mediafire.com/?jjqws36o8ls2rrk

  17. Có 3 thành viên cảm ơn boysanhdieu2009 cho bài viết này:
    Conan_cdag (04-05-2012), hieu04 (04-05-2012), mr_sunshine (29-08-2012)

 

 
Trang 6/103 đầuđầu ... 4 5 6 7 8 16 56 ... cuốicuối

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •