Lee đang tham gia 1 cuộc thi trên báo ngoisao.net, nếu bạn thấy hay thì Vote cho mình 1 phiếu với nhé

Các bạn click vào link ùi nhấn like ủng hộ Lee nhé. Cám ơn các bạn nhiều lắm. Đây là bài viết trên câu chuyên có thật của mình và tất cả là cảm xúc thật!




Đây là Link bài dự thi




Sau đây là bài viết gốc

Nói đợi chờ là hạnh phúc, sẽ là không đúng, nhưng ta vẫn sẽ tìm thấy những hạnh phúc trong đợi chờ!

Thư gửi người yêu dấu!
Cho những con tim đang yêu nồng nàn mà không được gặp nhau.
Cho những ánh mắt ngân ngấn nước khi nhìn vào hình ảnh Webcam trên máy tính.
Cho những bờ vai run lên mỗi khoảnh khắc cô đơn.
Cho những ai đang mong ngóng từng ngày đang chứng tỏ bản lĩnh của mình để chờ đợi.
Cho những nỗ lực không ngừng nghỉ ở nơi xa.
Cho những trái tim xa nhau đang hướng về một hình bóng.
Cho anh và cho em.
Cho hai người lần đầu tiên yêu xa…
*
07h55’ Thứ 5… Ngày ta chia tay, trời mưa như trút, tầng hầm Vincom. Lần đầu tiên chia tay một người để đi xa về miền đất lạ, bối rối với những xúc cảm chưa có bao giờ. Vì rằng chỉ sau 5’ nữa thôi anh và em đã xa nhau rồi!
Có ai đó đã nói rằng: “Cuộc sống là trải nghiệm”. Quả không sai, sống là trải nghiệm với những cung bậc của cảm xúc trong cuộc đời. Vậy thì, người hạnh phúc xét trên một khía cạnh nào đó không phải là người luôn gặp những thuận lợi trong cuộc sống, không phải là những người từ bé đến lớn chỉ với niềm vui, mà phải là người nếm trải được nhiều cảm giác nhất, cả hạnh phúc lẫn khổ đau, cả buồn tủi lẫn vui thích.
Nếu theo cái lý thuyết đó, thì yêu nhau, tức là ta đang tiến dần đến cái mốc hoàn thiện xúc cảm cho cuộc sống của mình. Âu cũng là may mắn.
1000 Kilomet, Quảng Ngãi – cái tên nghe thật xa vời. Trước đây, ngỡ như chưa bao giờ nghĩ tới. Nay lại thành một nỗi ám ảnh của cả anh và em.
Những ngày đầu tiên anh đi, những cuộc gọi đường dài, những tin nhắn. Rồi những ngày sau đó, là ít nhất 6 tiếng đồng hồ đàm thoại mỗi ngày, là nỗi nhớ… là chỉ mới 1 tháng bên nhau.
Là những lần em nhõng nhẽo qua điện thoại… cũng làm anh đau thắt.
Là những gì đang tồn tại trong anh, là nỗi nhớ. Nó đang lớn một cách mất kiểm soát và làm anh mất thăng bằng. Mọi thứ đều gợi nhớ đến em. Nhưng là một nỗi nhớ không dễ chịu và đầy mệt mỏi.
Một đôi tình nhân vụt qua, anh đã nhớ em đến ngẹt thở, chỉ ước có em ở đây. Và “giá như” như thế đến hàng trăm lần.
Hương hoa sữa mùa thu thoảng trong cơn gió trên phố Phan Đình Phùng làm anh thấy quay cuồng.
Vô vọng khi nghe tiếng rì rào ngoài bãi biển… vì em cũng yêu biển.
Thứ cảm giác nhớ nhung đến điên cuồng ấy, gặm nhấm tâm hồn anh.
*
Vấn đề của em và anh, là ta chưa chấp nhận được việc mình sẽ không được gặp nhau thường xuyên.
Không được long nhong trên con chiến mã của anh qua từng góc phố Sài Gòn.
Không được tay trong tay bên nhau từng buổi làm ở KING.
Không cầu Thủ Thiêm mỗi lúc tan ca.
Không súp cua.
Không phá lấu.
Không kem.
Hiện tại, anh vẫn nhớ em nhiều như thế, vẫn yêu em nhiều như chưa bao giờ nhiều hơn.
Và em hãy là một hậu phương vững vàn, chứ đừng ngập úng theo những cơn mưa trên phố Sài Gòn.
Nhìn thấy một đôi tình nhân, hãy cứ nhẹ nhàng mỉm cười và hạnh phúc, khi nghĩ là anh đang nhớ em.
Qua góc quán Kem, hãy vui khi nghĩ đến những ngày hai đứa sẽ trở lại đây, tay trong tay rạng rỡ.
Nghĩ đến Cầu Ánh Sao, chắc nó cũng nhớ hai đứa mình lắm thôi.
Hẹn một ngày không xa em nhé.
Rồi mình sẽ đền bù cho nhau, những ngày thiếu Thủ Thiêm, thiếu súp cua, thiếu phá lấu… thiếu những cái ôm, cái nắm tay.
Không được anh mua kem, mua Sting thì em hãy tự mua cho mình nhé.
Không có anh bên cạnh lúc ốm đau, thì em hãy tập tự chăm sóc cho mình.
Không được gặp anh, thì em hãy đi làm đồng thời chờ anh đi học về.
Hãy chiến đấu thay vì than thở.
Hãy kiên cường thay vì yếu đuối.
Hãy mỉm cười thay vì rơi nước mắt.
Hãy tìm thấy mình đầy bản lĩnh.
Hãy sống với mơ ước của tuổi trẻ.
Hãy không cho bất kì ai, được phép thay thế anh.
Hãy chỉ yêu một mình anh nữa thôi.
Hãy hạnh phúc vì những điều thật nhỏ nhoi. Để tăng sức mạnh cho mình.
Hạnh phúc vì những vòng tay qua Webcam.
Hạnh phúc vì những nụ hôn qua Yh! Chat.
Hạnh phúc vì những Status yêu thương.
Hạnh phúc vì những tin nhắn mỗi sớm mai.
*
Đông đang về đấy em à, anh nhận ra hơi thở mùa Đông qua làn gió lạnh đậm mùi hương hoa sữa cuối thu.
Đông làm cho mỗi nhớ đầy thêm. Cho kỉ niệm đua nhau kéo về. Cho mỗi buổi sớm mai gió nhẹ và cho những buổi tối mưa lất phất làm cho phong cảnh buồn đến độ nên thơ.
Tối nay, đi dạo qua từng con phố nhỏ. Mưa bay nhè nhẹ. Gió. Hương hoa sữa ướp đầy từng con phố. Nồng nàn xúc cảm. Một chút lành lạnh mơn man.
Giá mà có em ở đây, thèm khát cảm giác em núp sau lưng anh tránh mưa.
Để nói với em là anh nhớ em nhiều lắm.
Để ôm em, khi em dỗi hờn.
Để nghe em thao thao bất tuyệt về những sự suy diễn và phân tích mang đậm phong cách… “em”.
Để em ôm từ đằng sau vi vu trên con chiến mã trên từng Kilomet với anh.
Để bất chợt, cắn nhẹ vào vai anh và cười khúc khích.
Nhưng em không ở đây, không cùng anh đi trong bức tranh Đông lãng mạn này.
Là Đông em đang ở Sài Gòn.
Là Đông em không có anh bên cạnh.
Giữa hai mùa Đông đó là gần 1000 Kilomet đường chim bay.
Là một giấc mơ mà ta đang cố với.
Anh sẽ mạnh mẽ và vững vàn vượt qua mọi khó khăn để trở về với em.

*

Một bức tranh đẹp, là bức tranh mang lại cho mỗi người cảm xúc khác nhau. Tuỳ vào từng hoàn cảnh và từng cảm nhận riêng.
Như trong cơn mưa ướt tóc em, dưới ánh đèn đường, từng hạt mưa nhỏ li ti trông thật đẹp. Hư hư thực thực hít căn lồng ngực cái hương thơm đầy ma lực ấy. Anh nhớ em, nhớ đến nao lòng. Yêu em, yêu hoa sữa, yêu mùa thu, yêu biển. Tìm hạnh phúc trong sự đợi chờ.
Nói đợi chờ là hạnh phúc, sẽ là không đúng, nhưng ta vẫn sẽ tìm thấy những hạnh phúc trong đợi chờ. Sẽ vượt qua được nếu có đủ niềm tin và tình yêu của hai người.