Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Bóc hộp Wiko Getaway giá rẻ, dáng đẹp và Selfie thì cực Chất

Gameshow “Ai Là Triệu Phú” trên VTV đang chờ đón bạn – Tải ngay!

Reviews hay rinh note 4, galaxy V được vi vu Hàn Quốc

Mời anh em tham gia Vn-zoom support team

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Tin tức công nghệ sản phẩm mới
Trang 4/265 đầuđầu ... 2 3 4 5 6 14 54 104 ... cuốicuối
kết quả từ 46 tới 60 trên 3964
  1. #46
    iDanny's Avatar
    iDanny vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Haters Gonna Hate
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    f143 & f424
    Bài
    3.633
    VZD
    52.153
    Cảm ơn
    1.388
    Điểm
    4.579/1.442 bài viết

    Default

    Câu chuyện về chú ếch

    Có một chú ếch được thả vào một cái nồi nước lạnh.
    Cái nồi nước đó không hề đậy vung và rồi được để lên một cái bếp.
    Ban đầu, nước vẫn còn lạnh thì chú ta không hề có phản ứng gì. Sau đó, nước cứ từ từ ấm dần lên, nhưng chú ta không hề để ý được đến điều đó. Tại sao ư? Tại vì nhiệt độ của nồi nước tăng lên từ từ và khiến chú ta quen với điều đó.
    Càng về sau, nồi nước càng tăng nhiệt độ, nhưng chú ếch vẫn không hề để ý đến điều đó vì nhiệt độ chỉ tăng từ từ mà thôi.
    Đến khi nước sôi thì chú ta mới bắt đầu cảm thấy không thoải mái, nhưng lúc này đã muộn rồi. Chú ếch đã được luộc trong nồi nước đó.

    Đây là một câu chuyện kinh điển về sự thay đổi. Vì nồi nước cứ nóng dần dần khiến chú ếch không hề để ý đến và cuối cùng là bị chết trong nồi nước sôi. Giả sử, nếu thả chú ếch đó vào nồi nước khi nước đã nóng rồi và cũng không đậy vung thì chắc hẳn chú ếch sẽ cố mà nhảy ra cho được.
    Cuộc sống con người cũng thế. Chúng ta đã quen với những việc thường ngày đã xảy ra và không hề muốn thay đổi, hay thậm chí sợ sự thay đổi, sợ tiếp nhận cái mới. Nhưng thực tế thì cuộc sống của chúng ta thay đổi hàng ngày và nếu chúng ta không chú ý đến thì cũng lại đã quá muộn.
    Còn khi đối diện với một sự thay đổi rõ rệt thì khi đó ta cuống lên, ta sợ. Liệu khi đó ta có thể đối diện được với sự thay đổi hay không? Ta có thể chấp nhận sự thay đổi hay không? Khi đó có là quá muộn không?

    Hãy luôn chuẩn bị sẵn sàng cho mọi sự thay đổi.
    Hãy nhìn nhận cẩn thận mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình.
    Hãy đối diện và chấp nhận những thay đổi đang diễn ra để bản thân thay đổi theo nó cho phù hợp.

    Sưu tầm

  2. Có 2 thành viên cảm ơn iDanny cho bài viết này:
    Antalia (09-07-2013), photottdung67 (14-09-2013)

  3. #47
    iDanny's Avatar
    iDanny vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Haters Gonna Hate
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    f143 & f424
    Bài
    3.633
    VZD
    52.153
    Cảm ơn
    1.388
    Điểm
    4.579/1.442 bài viết

    Default

    Bài văn bị điểm 0

    - Ba đã bao giờ thấy một bài văn bị điểm không chưa, ba.

    Tôi ngạc nhiên: "Đề bài khó lắm sao?"

    - Không. Cô chỉ yêu cầu "Tả bố em đang đọc báo." Có đứa bạn con bảo ba nó không đọc báo nhưng rồi nó bịa ra, cũng được 6 điểm.

    Tôi thở dài:- Còn đứa bị điểm không, nó tả thế nào?

    - Nó không tả, không viết gì hết. Nó nộp giấy trắng cho cô.

    Hôm trả bài, cô giận lắm. Cô hỏi: "Sao trò không chịu làm bài?". Nó cứ làm thinh, mãi sau nó mới bảo: "Thưa cô, con không có ba". Nghe nó nói, cô con sững người. Té ra ba nó hi sinh từ lúc nó mới sanh. Cô mới nhận lớp nên không biết, ba ạ. Cả lớp con ai cũng thấy buồn. Lúc ra về, có đứa hỏi: "Sao mày không tả ba đứa khác?" Nó chỉ cúi đầu, hai giọt nước mắt chảy dài xuống má.


    Chuyện về cậu học sinh có bài văn bị điểm không đã để lại trong tôi một nỗi đau, nhưng cũng để lại một bài học về lòng trung thực

    Sưu tầm

  4. Có 2 thành viên cảm ơn iDanny cho bài viết này:
    photottdung67 (14-09-2013), thienthuatthuat (10-11-2013)

  5. #48
    iDanny's Avatar
    iDanny vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Haters Gonna Hate
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    f143 & f424
    Bài
    3.633
    VZD
    52.153
    Cảm ơn
    1.388
    Điểm
    4.579/1.442 bài viết

    Default

    Chiếc vỹ cầm một dây

    Niccolo Paganini, một nghệ sỹ vĩ cầm đầy sắc thái và tài năng của thế kỷ 19 đang đứng chơi một bản nhạc khó trong một khán phòng chật kín người. Một ban nhạc vây quanh ông cùng hòa nhạc với ông. Bất chợt, một dây đàn bị đứt và treo lóng lánh dưới cần đàn của ông.

    Những giọt mồ hôi từ trán ông tuôn ra. Ông lo lắng nhưng vẫn tiếp tục chơi, ứng biến một cách tốt đẹp. Dây đàn thứ hai lại bị đứt trước sự ngạc nhiên của nhạc trưởng. Và ngay sau đó là dây thứ ba. Giờ thì có ba dây đàn bị đứt đang đong đưa trên chiếc vĩ cầm của Paganini, khi người nghệ sỹ bậc thầy này hoàn thành khúc cao trào với chỉ một dây còn lại. Khán giả nhịp chân và trong phong cách lịch thiệp của người Ý, đại sảnh đã ngập tràn những tiếng “hoan hô”.

    Khi tiếng vỗ tay khen ngợi lắng xuống, người nghệ sỹ vĩ cầm này yêu cầu mọi người ngồi xuống. Mặc dù họ hiểu chẳng còn cách nào để mong ông biểu diễn phần còn lại, nhưng mọi người đều yên lặng ngồi xuống chổ ngồi của mình. Ông nâng đàn lên cao cho mọi người nhìn thấy. Ông gật đầu với người chỉ huy dàn nhạc để bắt đầu chơi lại và rồi quay mặt về đám đông. Với một ánh mắt ngời sáng, ông mỉm cười và nói to: “Đây là Paganini với một dây đàn!”

    Rồi ông đặt chiếc đàn Stradivarius một dây dưới cằm và chơi nốt đoạn cuối với chỉ một dây đàn. Trong lúc khán giả lắc đầu trong tột cùng kinh ngạc.

    Cuộc sống của chúng ta có lẽ luôn ngập tràn bao rắc rối, lo toan, thất vọng và những điều bất cập. Thành thật mà nói, chúng ta mất hầu hết thời gian để tập trung và băn khoăn về những dây đàn bị đứt đoạn, dở dang, và những điều bất chợt – tất cả đều không thể đổi thay được.

    Phải chăng bạn vẫn đang buồn đau vì những cung đàn bị đứt đoạn trong đời?

    Có phải chỉ với dây đàn còn lại mà bạn sẽ chơi lạc điệu không?

    Nếu đúng thế, liệu tôi có thể khuyên bạn đừng nản lòng, cứ tiếp tục và bắt đầu chơi lại chỉ với một dây đàn.

    Hãy để nó ngân lên một giai điệu ngọt ngào mà cả thế giới khát khao với đầy ngẫu hứng.

    Bạn có thể làm được nếu bạn muốn.

    Sưu tầm

  6. Có 2 thành viên cảm ơn iDanny cho bài viết này:
    Antalia (09-07-2013), photottdung67 (14-09-2013)

  7. #49
    iDanny's Avatar
    iDanny vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Haters Gonna Hate
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    f143 & f424
    Bài
    3.633
    VZD
    52.153
    Cảm ơn
    1.388
    Điểm
    4.579/1.442 bài viết

    Default

    Ở một vũng nước kia có một đám rận nước. Ngày ngày, chúng hay trèo lên các ngọn cỏ lau để ngắm ánh mặt trời. Cũng vào những lúc đó, cứ thỉnh thoảng chúng lại thấy một vật thể lạ bay xà xuống chỗ chúng, chúng vội vàng lẩn tránh xuống bên dưới, rồi khi vật thể kia bay đi thì chúng lại trèo lên. Chúng láo nháo hỏi nhau:" Vật thể đó là gì vậy?". "Nếu như mình có thể bay đi được thì mình sẽ biết được đó là gì và cũng sẽ biết được cuộc sống ngoài kia như thế nào" - Một chú rận nói.

    Cho đến một ngày, một chú rận nước trong bọn tìm được đường lên đến ngọn cỏ lau và bán ở đó thật lâu. Cơ thể chú ta dần dần biến đổi: chú khoác lên người chiếc áo ngũ sữa rực rỡ, và đôi cánh trong vắt như pha lê nhú lên từ phía sau lưng. Chú rận nước giờ đây đã lột xác thành chú chuồn chuồn ớt xinh đẹp. Chú ta khẽ vỗ cánh từ từ bay lên không trung. Chú vui sướng lượn vòng trên bầu trời ngập tràn ánh nắng. Bất chợt, nhớ đến lời hứa lúc trước, chú liền quay trở lại để tìm những người bạn cũ để kể về chuyến đi của mình. Chuồn chuồn ớt xà xuống mặt nước, nhưng dù cố gắng cách mấy chú cũng không thể đến gần chổ của các bạn mình, chú không còn là một chú rận nước như trước đây. Còn những chú rận nước kia thì vẫn như thế: Thấy chuồn chuồn ớt quay trở lại thì sợ hãi lẩn tránh.

    Vậy là chú tự nhủ: “Biết làm sao được, mình đã cố hết sức để giữ đúng lời hứa, nhưng ngay cả khi mình trong bộ cánh rực rỡ như thế này. Mình nghĩ là họ chỉ còn cách chờ đời cho đến khi chính họ leo lên được ngọn cỏ lau để khám phá ra rằng mình đã đi đâu và đã trở nên như thế nào…”.

    Câu chuyện này có nhiều dị bản khác nhau, và có thể mỗi dị bản lại có một ý nghĩa khác nhau.
    Với dị bản này thì: Những người có suy nghĩ khác, hoặc vượt tầm người khác, có kinh nghiệm hơn những người khác thì thường không được chấp nhận, hoặc bị hiểu sai, hiểu lầm... Và vì lẽ đó, nếu bạn trong trường hơp đó thì hãy để cuộc sống dạy họ.

    Sưu tầm

  8. Có 3 thành viên cảm ơn iDanny cho bài viết này:
    Antalia (09-07-2013), photottdung67 (14-09-2013), quysgvn (03-09-2013)

  9. #50
    iDanny's Avatar
    iDanny vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Haters Gonna Hate
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    f143 & f424
    Bài
    3.633
    VZD
    52.153
    Cảm ơn
    1.388
    Điểm
    4.579/1.442 bài viết

    Default

    TÌNH YÊU DIỆU KÌ

    Đây là một câu chuyện có thật diễn ra ở Nhật Bản- câu chuyện lạ lùng và cảm động về một loài vật vốn rất quen thuộc với chúng ta.
    Câu chuyện kể rằng, khi sửa nhà, một người thanh niên người Nhật đã nhìn thấy một con thằn lằn bị kẹt bên trong khe hở nhỏ giữa hai bức tường = gỗ. Một sự tình cờ nào đó đã khiến chú thằn lằn tội nghiệp bị cây đinh ghim vào tường. Nhưng lạ lùng hơn nữa là căn nhà đã được xây dựng hơn 10 năm, điều đó chứng tỏ chú đã sống trong tình trạng này suốt thời gian qua.
    Quá ngạc nhiên vs những gì diễn ra trước mắt, chàng trai bèn ngưng làm việc và tò mò theo dõi xem chú thằn lằn đã sống ra sao trong tình trạng bị "cầm tù" như vậy. Không lâu sau đó, anh nhìn thấy một con thằn lằn khác xuất hiện, miệng ngậm đồ ăn đến bên con thằn lằn bị ghim vào tường.
    Một cảnh tượng thật cảm động. Con thằn lằn bị ghim đinh đã được một con thằn lằn khác nuôi ăn trong suốt 10 năm qua. Không ngờ loài vật tưởng chừng không suy nghĩ, không cảm xúc lại có thể có tình cảm sâu nặng đến vậy. Có lẽ chỉ có tình yêu mới tạo nên nghị lực sống và tinh thần phục vụ kì diệu đến thế.

    CHUYỆN NHÀ RÙA

    Một hôm gia đình nhà rùa và những người bạn quyết định đi picnic. Với bản tính chậm chạp của mình, chúng mất 7 năm và chuẩn bị mọi thứ và lên đường. Nhưng như vậy nào đã xong, chúng mất thêm 2 năm nữa để tìm ra 1 chỗ cắm trại như ý, rồi thêm 6 tháng mới dọn dẹp và bày biện xong đồ đạc.
    Nhưng rồi, nhóm rùa phát hiện ra rằng chúng đã quên mang theo muối.
    -Một chuyến picnic mà ko có muối thì chẳng còn gì là thú vị. Làm sao để ăn trái cây và ăn bánh mì đây chứ? - Chúng ngán ngẩm bảo nhau như vậy.
    Sau hơn 1 tháng tranh cãi, cuối cùng rùa Nhí -một chú rùa trẻ tuổi nhất, nhanh nhẹn nhất được giao về nhà lấy , muối.
    Vừa nghe vậy rùa nhí đã giãy nảy từ chối. Chú run rẩy thân hình trong chiếc vỏ, lắc đầu nguầy nguậy tỏ ý ko đồng tình.
    Nhưng cuối cùng trước sự thuyết phục của tất cả mọi người, rùa Nhí cũng đồng ý về nhà lấy muối với 1ép ăn điều kiện: cả nhóm rùa ở lại ko được phép ăn bất cứ thứ gì khi chú quay trở lại.
    Họ nhà rùa buộc phải đồng ý và rùa Nhí bắt đầu lên đường.
    Nhưng rồi đã 3 năm trôi qua rùa Nhí vẫn chưa quay trở lại. Rồi 5 năm... 9 năm, rồi 17 năm...
    Cuối cùng rùa bô lão ko thể nhịn đói được nữa, bèn cắn 1 miếng sandwich cho đỡ đói.
    Đúng lúc đó rùa Nhí - giờ đã già và gầy đi nhiều sau hơn 17 năm vắng mặt - đột ngột thò đầu ra từ một lùm cây, hét lên the thé:
    -Đó...đó...tôi biết mà! Tôi biết là mọi người sẽ ăn trước khi tôi quay lại mà. Thôi thôi tôi ko đi lấy muối nữa đâu...

  10. Có 1 thành viên cảm ơn iDanny cho bài viết này:
    photottdung67 (14-09-2013)

  11. #51
    iDanny's Avatar
    iDanny vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Haters Gonna Hate
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    f143 & f424
    Bài
    3.633
    VZD
    52.153
    Cảm ơn
    1.388
    Điểm
    4.579/1.442 bài viết

    Default

    Tình yêu bất tử

    Câu chuyện xảy ra ở một bệnh viện nhỏ ở vùng quê hẻo lánh. Ở khoa hóa trị có một phụ nữ trẻ đang trong giai đoạn cuối của căn bệnh ung thư. Tuy luôn bị những cơn đau hành hạ nhưng chưa bao giờ người phụ nữ ấy quên trao cho chúng tôi một nụ cười biết ơn sau những lần điều trị. Những khi chồng cô tới thăm, mắt cô rạng ngời hạnh phúc.
    Đó là một người đàn ông đẹp trai, lịch thiệp và cũng thân thiện như vợ mình. Tôi rất ngưỡng mộ chuyện tình của họ. Hằng ngày anh mang đến cho cô những bó hoa tươi thắm cùng nụ cười rạng rỡ, anh đến bên giường nắm lấy tay cô và trò chuyện. Những lúc quá đau đớn, cô khóc và trở nên cáu gắt, anh ôm chặt cô vào lòng, an ủi động viên cho đến khi cơn đau dịu đi. Anh luôn bên cô mỗi khi cô cần, anh giúp cô uống từng ngụm nước và không quên vuốt nhẹ đôi chân mày của cô. Mỗi đêm, trước khi ra về anh luôn đóng cửa để hai người có những giây phút bên nhau. Khi anh đi, chúng tôi thấy cô ấy đã ngủ say mà trên môi vẫn phảng phất nét cười.
    Nhưng đêm ấy mọi chuyện đã thay đổi. Khi nhìn vào bảng theo dõi, kết quả cho thấy người vợ trẻ ấy sẽ không qua khỏi đêm nay. Mặc dù rất buồn nhưng tôi biết đó là cách tốt nhất cho cô ấy, từ nay cô sẽ không chịu những cơn đau thêm nữa.
    Để bảng theo dõi trên bàn, tôi muốn đến phòng bệnh. Khi tôi bước vào phòng, cô mở mắt nhìn tôi hé môi cười một cách yếu ớt, nhưng hơi thở của cô nghe thật khó nhọc. Chồng cô ngồi bên cô mỉm cười nói: "Cho đến bây giờ món quà tuyệt vời nhất tôi dành cho cô ấy chính là tình yêu của tôi".

    Và tôi đã khóc khi nghe điều đó, tôi nói nếu họ cần bất cứ điều gì thì đừng ngại. Và đêm ấy cô đã ra đi trong vòng tay người chồng yêu dấu. Tôi không biết làm gì hơn ngoài việc cố an ủi và chia sẻ nỗi đau này cùng chồng cô. Với khuôn mặt đẫm nước mắt, anh nghẹn ngào: "Xin hãy cho tôi ở bên cô ấy thêm một lúc".
    Bỗng nhiên từ trong phòng vọng ra một giọng hát trầm ấm mà tôi chưa từng được nghe. Không chỉ riêng tôi mà tất cả mọi người đều bị cuốn hút bởi giọng hát của anh khi anh cất lời bài “Beautiful brown eyes”. Rồi giai điệu khúc ca nhỏ dần, anh mở cửa gọi tôi đến, nhìn sâu vào mắt tôi, ôm chầm lấy tôi rồi nói: "Tôi đã hát bài này mỗi đêm cho cô ấy nghe kể từ ngày chúng tôi quen nhau. Mọi ngày tôi vẫn thường cố giữ cho giọng mình thật nhỏ để khỏi làm phiền bệnh nhân khác. Và tôi chắc rằng đêm nay trên thiên đường cô ấy cũng vẫn nghe tôi hát. Tôi xin lỗi đã quấy rầy mọi người. Tôi chỉ không biết sống ra sao khi thiếu vắng cô ấy, nhưng mỗi đêm tôi vẫn tiếp tục hát. Chị có nghĩ rằng cô ấy nghe thấy tiếng tôi không?".
    Tôi khẽ gật đầu mà nước mắt vẫn tuôn. Anh ôm tôi một lần nữa và cảm ơn tôi cùng tất cả mọi người. Đoạn anh quay bước, cúi đầu khẽ huýt sáo giai điệu thân quen.
    Khi anh bước đi, tôi nhìn theo, thầm cầu nguyện cho cô ấy, cho anh và cho tôi một ngày nào đó cũng tìm được một tình yêu như thế.

  12. Có 2 thành viên cảm ơn iDanny cho bài viết này:
    Antalia (09-07-2013), photottdung67 (14-09-2013)

  13. #52
    iDanny's Avatar
    iDanny vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Haters Gonna Hate
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    f143 & f424
    Bài
    3.633
    VZD
    52.153
    Cảm ơn
    1.388
    Điểm
    4.579/1.442 bài viết

    Default

    1000 con hạc giấy

    Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...

    Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
    Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
    Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.
    Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
    Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

    Chàng trai bật khóc.

    Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.

    Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.

  14. Có 2 thành viên cảm ơn iDanny cho bài viết này:
    photottdung67 (14-09-2013), thienthuatthuat (10-11-2013)

  15. #53
    iDanny's Avatar
    iDanny vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Haters Gonna Hate
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    f143 & f424
    Bài
    3.633
    VZD
    52.153
    Cảm ơn
    1.388
    Điểm
    4.579/1.442 bài viết

    Default

    * *

    Trời đổi gió. Mưa trắng phố phường. Cô gái ngồi sau chàng trai trên chiếc xe máy đời mới, vòng tay ôm eo: "Anh có lạnh không, để em ủ ấm cho anh nhé!" Tiếng cười khúc khích trong veo tan vào màn mưa mờ đục. "Ước gì những cơn mưa kéo dài hơn" - Chàng trai và cô gái nghĩ thầm, nghe niềm vui dâng đầy trong mắt...

    Bên kia đường, bác bán bánh chuối chiên nhìn mưa mà thở dài ngao ngán. Mưa đã mấy ngày không tạnh, ngày nào cũng ế hàng. Mà lại sắp đến hạn nộp tiền học cho con...

    Ngoài trời, mưa vẫn rơi, trắng xóa...

    * * *

    Người già

    Hồi còn trẻ, bà lăn lộn khắp các chợ nổi tiếng ở vùng đất Nam Định, một tay nuôi năm người con để chồng yên tâm chiến đấu ngoài mặt trận. Bà nổi tiếng cả vùng về sự sắc sảo thông minh - và cả một chút tinh nhanh của những người làm nghề buôn bán. Cơ đồ nhà chồng, một tay bà gây dựng. Năm người con vắng cha mà không có ai phải thất học. Năm người là năm tấm bằng Đại học - người con cả còn được đi nước ngoài du học nữa.

    Mấy chục năm sau...

    Ông mất, các con đón mẹ lên thành phố. Mấy ngày đầu, chưa quen đồ dùng mới, bà làm hỏng hết cả. Hôm nay cũng thế, bà lại làm cháy cái ấm điện mới. Người con cả gắt:

    - Mẹ đúng là lẩm cẩm, chẳng làm được việc gì ra hồn!

    Bà sững người, ánh mắt vụt rơi vào khoảng không xa vắng...

  16. Có 3 thành viên cảm ơn iDanny cho bài viết này:
    photottdung67 (14-09-2013), quysgvn (03-09-2013), yahooms7 (27-08-2012)

  17. #54
    cutituoiteen's Avatar
    cutituoiteen vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá
    Tham gia
    Jul 2009
    Bài
    64
    VZD
    258
    Cảm ơn
    43
    Điểm
    44/18 bài viết

    Default

    Hay và có ý nghĩa quá

  18. #55
    …»¯°•Çristian Duy•°¯«…'s Avatar
    …»¯°•Çristian Duy•°¯«… vẫn chưa có mặt trong diễn đàn ►|| £¡kε A ßσss ™ ♫
    Tham gia
    Jun 2009
    Đến từ
    ►| *Hà Nội niềm tin và hy vọng ợ* :beauty: ♥ ♫
    Bài
    22.660
    VZD
    103.116
    Cảm ơn
    28.180
    Điểm
    18.279/9.803 bài viết

    Default

    Mấy cái này giống kiểu "Hạt giống tâm hồn". Đọc hay cực

  19. #56
    Nguyễn Như Ngọc's Avatar
    Nguyễn Như Ngọc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Thành viên đang bị kỷ luật
    Tham gia
    Apr 2011
    Đến từ
    ♥ღ♥ Nơi bình yên nhất ♥ღ♥
    Bài
    11.496
    VZD
    169.809
    Cảm ơn
    4.853
    Điểm
    11.692/5.476 bài viết

    Default

    Bước ra khỏi cuộc đời một người khác


    Chứ đừng cố ở bên một người đã không còn thấy vui dù cho có hay không có chúng ta trong cuộc đời.

    ***

    Chỉ đơn giản là khi người đó đã không còn thấy vui khi chúng ta ở bên cạnh. Là khi chúng ta không còn là nơi người đó chạy đến mỗi khi buồn. Là khi tên của chúng ta không hiện ngay trên màn hình mỗi khi người đó cần nói chuyện. Là khi một cái ôm của chúng ta không phải là thứ người ta mong đợi. Là khi cái xiết tay của chúng ta không phải là thứ giúp người ta vượt qua được khó khăn...



    Là khi cuộc hẹn với chúng ta là thứ người ta không chờ mong, là khi một câu nói của chúng ta không làm người ta mỉm cười khi nhớ lại. Là khi những kỷ niệm chỉ là những việc đã xảy ra, những nơi chốn chỉ đơn giản là những địa điểm không đi cùng người này thì đi cùng người khác, những đồ vật chỉ đúng nghĩa là đồ vật, những tin nhắn hay mặt cười chỉ được hiểu theo nghĩa đen...

    Là khi chúng ta ở bên nhưng người đó không thấy chúng ta ở bên...

    Là khi chúng ta ở bên nhưng điều đó cũng chẳng giúp gì được nữa. Là khi những cố gắng đều vô ích. Là khi một người này nên bước ra khỏi cuộc đời của một người kia...

    Khi chúng ta mười bảy tuổi chẳng có tình yêu nào rập rờn như cánh bướm trong tim mà không thành lời trên môi. Có cả ngàn cách để nói cho người khác biết chúng ta đã yêu họ như thế nào. Khi lớn lên mới biết có những tình cảm mãi mãi là cánh bướm rập rờn trong tim mà chết lặng trên môi.

    Có hàng ngàn cách để chôn đi tình yêu lặng thầm với người khác dù chúng ta đã yêu họ đến thế nào. Khi lớn lên chút nữa mới biết đâu phải muốn "lặng lẽ đi bên đời nhau" là dễ. Có hàng ngàn cách để một người không yêu chúng ta xua đuổi chúng ta, vô tình hay cố ý, ra khỏi những cuộc đời không có hoặc nếu có cũng mờ nhạt bóng hình chúng ta trong đó...

    Nên đành cất bước đi thôi... Chứ đừng cố ở bên một người đã không còn thấy vui dù cho có hay không có chúng ta trong cuộc đời.

    Ừ! Mẹ anh phiền thật

    - Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật.

    - Uhm, mẹ anh phiền thật, bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh sẽ giải quyết nha em.

    Tiếng đầu dây bên kia dập máy nghe có vẻ rất tức tối, anh buông thõng người ra sau ghế, ở bên kia cô nhìn ra phía cửa như đang cố nuốt trôi một cái gì đó...

    ***

    - Anh nhìn đi, đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp, cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây. - Cô vò đầu trong 1 trạng thái vô cùng tức giận, anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa 2 bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra.

    - Em vào đây - Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô kéo vào phòng, khép hờ cửa, anh lấy xuống 1 chiếc hộp được đặt trên nóc tủ, lấy tay phủi nhẹ, anh nhìn cô mỉm cười. - Mẹ phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé, còn bây giờ để anh cho em biết mẹ chúng ta phiền đến mức nào.

    Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là 1 xấp hình, anh lấy ra 1 tấm đã cũ, nhưng chẳng hề dính tí bụi nào, cô tò mò nhìn vào tấm ảnh.



    - Em thấy không, đây là tấm hình mà Dì anh đã chụp lúc anh sinh ra, Dì kể vì mẹ yếu nên sinh lâu lắm, mà sinh lâu chắc là đau lâu em nhỉ, mà mẹ phiền thật, cứ la hét ầm ĩ cả lên, ai mà chẳng sinh. Dì còn nói, mẹ yếu lắm, nếu cứ cố sinh thì sẽ nguy hiểm cho người mẹ, bác sĩ đã nói như vậy rồi vậy mà mẹ vẫn cố cãi " Không, con tôi phải ra đời, tôi phải sinh", mẹ anh phiền thật đó.

    Cô nhìn tấm hình, bàn tay cô nhẹ bỗng, rồi cô nhìn anh, trong mắt anh chứa 1 điều gì đó rất lạ. Anh cẩn thận bỏ tấm hình đó qua 1 bên, lấy 1 tấm khác cho cô xem.

    - Em nhìn nè, đây là bức ảnh chụp lần đầu tiên anh ** mẹ, anh chẳng thấy ai phiền như mẹ cả. Bà nội, bà ngoại nói cả rồi, mẹ yếu, không đủ sữa để cho anh, uống sữa bình đi, ở đó mà dưỡng sức, nhưng một hai cứ khư khư giữ anh vào lòng " Không, con con nhẹ cân, phải ** sữa mẹ mới tốt". Ai nói gì cũng cãi em nhỉ, nếu không anh được uống sữa bình rồi, sữa bình phải ngon hơn chứ, mẹ anh phiền thật.

    Bàn tay cô run run, cô thấy ánh mắt của người mẹ trong bức ảnh ánh lên vẻ rất hạnh phúc, 2 bàn tay cô ta cứ giữ chặt đứa bé. Cô nhìn anh không nói gì cả.

    - Còn nữa đây này - Anh lại lôi ra 1 tấm khác nhìn vào đó.

    - Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, con nít hơn 1 năm ai chẳng chập chững biết đi, mẹ cứ làm như chỉ có con mẹ mới làm được điều đó không bằng. Ba kể mẹ cứ gặp ai là cũng hí hởn khoe "Thằng cu Tin nhà tôi đi được rồi, nó biết đi rồi đó ". Bộ mẹ không thấy phiền hay sao em nhỉ? - Bờ môi cô như muốn nói một cái gì đó nhưng cổ họng thì ứ nghẹn lại, bức ảnh đứa trẻ con chập chững đi về phía mẹ trong tấm hình, cô nhìn mãi.Ba còn kể, từ ngày anh bắt đầu bi bô tập nói rồi gọi được tiếng mẹ là nguyên những ngày sau là một chuỗi điệp khúc " Cu Tin gọi mẹ đi, gọi mẹ đi cu Tin", mẹ phiền quá đi mẹ à, anh mỉm cười xoa nhẹ vào bức ảnh, mắt anh đang long lanh thì phải.

    - Đây nữa, đây nữa này - Anh lôi ra nguyên 1 xấp, nhiều lắm, rất nhiều ảnh- Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, chụp làm gì mà lắm ảnh vậy không biết, lần đầu tiên anh vào mẫu giáo, có phiếu bé ngoan, rồi tiểu học, trung học, nhận bằng khen, em coi đi, đủ trò trên đời, coi hình của anh có mà đến tết mới xong, anh phì cười, " mẹ anh phiền nhỉ "?

    Cô nhìn anh, anh không cười nữa, anh cầm 1 tấm hình lên nhìn vào đó rất lâu, cô thấy nó, 1 tấm hình rất đạp, anh rất đẹp trong bộ áo tốt nghiệp cử nhân, anh lúc đó trông điển trai quá, cao ráo, nhưng...

    - Em có thấy không? tóc mẹ anh đó, rối em nhỉ ? còn áo quần nữa này, cũ mèm...- Cô nghe thấy giọng anh trở nên khác đi, không đều đều như lúc ban đầu nữa, đứt quãng. Cô nắm lấy tay anh.

    - Năm 15 tuổi, ba ***** con anh lại, rồi lúc đó, mọi thứ trong nhà trở nên không có điểm tựa, anh đi học, mẹ bắt anh phải học...Em không biết đâu, anh xin nghỉ nhưng mẹ không cho, phiền như vậy chứ. Mẹ cứ sáng sớm đi phụ quán cơm cho người ta, trưa ăn 1 chén cơm thừa trong quán để dư tiền cho anh học thêm ngoại ngữ, rồi chiều đến chạy đi giặt đồ cho những bà mẹ không phiền khác, để họ đi mua sắm, cà phê, giải trí...- Giọng anh lạc hẳn - Còn nữa em ạ, tối đến mẹ lại tiếp tục đi làm lao công đường phố, sáng sớm mới về chợp mắt được 1 tí thôi, vậy đó...Em thấy mẹ anh khỏe không?

    " Tách", 1 giọt nước rơi xuống trên tấm hình, mắt cô cũng nhòe đi, khác thật, 1 bà mẹ trẻ với gương mặt xinh đẹp lúc đứa con mới bi bô tập nói, và cũng với gương mặt phúc hậu đó nhưng giờ làn da đã nhăn đi, khuôn mặt gầy hẳn khi đứng cạnh cậu con trai lúc chuẩn bị ra trường.

    - Anh à - Bàn tay cô nắm lấy bàn tay run run của anh.

    - Em có thấy tay mẹ rất yếu không, anh chẳng bao giờ kể em nghe nhỉ. Khi 5 tuổi, anh đùa nghịch chạy nhảy lung tung, lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm anh đã trượt chân ngã từ cầu thang xuống. Lúc đó, anh chẳng thấy đau một chút nào cả, chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen, em có đoán được không, anh đang nằm trên 1 thân thể rất quen...mẹ anh đó. - Cô sững người lại, nước mắt cô trào ra, rơi xuống ướt đẫm tay anh.

    - Em à, mẹ anh phiền vậy đó, phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lòng cho đến khi anh gần đón đứa con đầu tiên của mình, chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ, bây giờ lớn rồi mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ em không thấy sao, cơm phải ăn 3 chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé.

    " Anh ", cô ôm chặt lấy anh, cô òa khóc nức nở, " em xin lỗi ", anh ôm lấy cô vỗ về, vỗ về như ngày xưa anh vẫn thường được làm như vậy.

    " Choang "- Anh và cô chạy nhanh xuống bếp.

    - Mẹ xin lỗi, mẹ nghe con thèm chè hạt sen nên mẹ đi nấu, nhưng...Giọng mẹ run run không dám nhìn về phía trước, cúi người nhặt những mảnh vỡ vừa rơi.

    - Mẹ à - Cô chạy đến nắm lấy bàn tay xương xương của mẹ - Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho - Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ, mẹ nhìn anh, anh nhìn cô trong lòng của mẹ.

    "Mẹ đã không sinh lầm con và con cũng đã không chọn nhầm dâu cho mẹ, phải không ạ?"

  20. Có 4 thành viên cảm ơn Nguyễn Như Ngọc cho bài viết này:
    Antalia (09-07-2013), hoangtrunghieu26 (02-09-2013), NgọcBaBy (08-01-2014), photottdung67 (14-09-2013)

  21. #57
    Nguyễn Như Ngọc's Avatar
    Nguyễn Như Ngọc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Thành viên đang bị kỷ luật
    Tham gia
    Apr 2011
    Đến từ
    ♥ღ♥ Nơi bình yên nhất ♥ღ♥
    Bài
    11.496
    VZD
    169.809
    Cảm ơn
    4.853
    Điểm
    11.692/5.476 bài viết

    Default

    Cơn say cuối cùng
    Đó là lần đầu tiên anh nói dối Hân.

    ***

    Tin nhắn đến từ một số máy lạ:

    - Anh đã sử dụng lại số điện thoại cũ được chưa?

    Tất nhiên là phải được rồi. Nếu không thì làm sao cái tin nhắn này có thể đến đúng người nhận. Ngu thế!

    Vừa chửi thầm trong miệng, anh liền nhắn lại:

    - Bán cái máy đó được bao nhiêu tiền?

    Vài giây sau report báo gửi thành công, điện thoại anh đổ chuông dồn dập. Dường như phía bên kia đã đọc tin, lặng đi một lúc vì bất ngờ, và ngay lập tức gọi cho anh thì phải. Anh cũng nhanh nhẹn bắt máy, nội dung không khác mấy với câu hỏi ban nãy:

    - Sao, đã bán được máy chưa?

    Phán đoán của anh đúng một cách khó hiểu. Bên kia lặng đi trong giây lát. Rồi giọng một cô gái vang lên, nhỏ nhẹ:

    - Chắc là anh đã hiểu lầm...



    ***

    Giữa ngày nghỉ lễ, anh bị giựt mất điện thoại. Tiếc cái máy xịn vừa sắm thì ít mà bực mình vì công việc bề bộn bị ùn tắc thì nhiều. Anh gọi điện nhiều nơi, cuối cùng cũng tìm được chỗ cần. Cô nhân viên trực tổng đài chừng mực hướng dẫn anh, sau khi nghe anh la "giải tỏa" nhiều câu gay gắt.

    Vừa mới thay sim xài lại số, câu chuyện trên đã diễn ra. Nghĩ rằng xuất phát từ kẻ đã cướp máy của mình đang muốn đòi chuộc lại, anh vô cùng hậm hực.

    Và thế là họ quen nhau.

    Hân thú thực rằng lúc đó có cảm giác anh rất "dữ", lại thấy quen thuộc thế nào ấy. Vừa tội tội vừa mắc cười. Cô không kềm được ý nghĩ hỏi thăm xem anh thế nào, đã ổn chưa. Và Hân cũng e dè cho biết, đây là lần đầu tiên cô dùng số riêng cho một mối quan hệ công việc. Cô nửa đùa nhẹ nhàng, khách hàng nào cũng khó tính, cũng nóng nảy như anh, chắc Hân đến bỏ việc vì stress quá!

    - Em khỏe không?

    - Công việc thế nào?

    - Ăn cơm chưa?

    - Quàng khăn vào! Trời lạnh lắm đấy.

    Đó là bởi vì trời đang mưa. Mưa chiều xối xả. Anh lái xe từ công ty về nhà, thi thoảng chậm lại để nhắn tin. Bất chấp một chút nguy hiểm. Bất chấp việc từ nào giờ anh cứ cho rằng đó là thứ thật vô bổ và vớ vẩn của tụi teen. Những câu ngắn, cứng, thiếu những từ âu yếm như lẽ thường hay thế.

    Anh không quen ngọt ngào. Anh không thích biểu lộ cảm xúc của mình với ai đó. Yêu hay ghét, sướng hay khổ, anh muốn tự một mình đối mặt, tự bản thân anh gặm nhấm cảm giác mà chẳng ai có thể phán đoán được. Anh càng không muốn Hân có thể nhìn thấu tâm can một người đàn ông như anh. Hân đang trực, cô không thể nói chuyện với anh được. Mà anh, thì đang thèm trò chuyện với cô, hoặc ít ra cũng muốn nhìn thấy những dòng tin nhắn không dấu dịu dàng được gởi đến từ số điện thoại đã chẳng còn xa lạ với anh nữa. Chỉ chút nữa thôi, khi cổng nhà anh hiện lên dưới màn mưa nhạt nhòa, anh sẽ tắt máy, hoàn toàn rời xa công việc, xa những bon chen bên ngoài. Và xa cả Hân.

    Anh quen gọi Hân là "cô bạn nhỏ". Cô bạn nhỏ, chỉ dùm xem muốn dùng dịch vụ này thì phải làm sao? Cái điện thoại hôm nay bỗng dở chứng, cô bạn nhỏ ạ. Bao nhiêu là ngày tháng đã trôi qua từ cái hôm định mệnh đó? Anh không dám nghĩ tới.

    Vì đến một ngày, anh bỗng nhận ra giữa anh và Hân nào có còn liên quan gì đến công việc để anh phải liên hệ với Hân như vậy. Thậm chí, từ lúc nào anh có thói quen mỗi ngày đều nhắn tin cho Hân, một việc mà trước đây anh rất ghét. Anh cảm thấy vắng vắng khi một ngày không được nghe giọng nói của Hân. Anh giật mình nhận ra đang nhớ cái cách Hân nói chuyện: vừa nhẹ nhàng vừa say mê, vừa chững chạc vừa trẻ con nữa. Ở Hân có cái tự tin của một phụ nữ trẻ nhiều cá tính, độc lập và ham học hỏi. Điều đó hầu như khác biệt với những gì lâu nay tồn tại trong anh, quen thuộc, ngại thay đổi, không thích xê dịch.

    Anh sợ phải thích nghi với những cái mới, lạ lẫm. Anh duy trì cuộc sống bằng những thói quen, những nguyên tắc bất di bất dịch của mình, những hãnh diện mà một người đàn ông như anh đều tự hào vì mình đang có.

    Bởi gần năm mươi tuổi, anh hầu như chẳng thiếu thứ gì. Gia đình êm ấm, công danh sự nghiệp vững vàng, cuộc sống trung lưu tạo cho anh một dáng vẻ tự tin và lôi cuốn khá nhiều phụ nữ. Như một miếng mồi ngon luôn thu hút nhiều kẻ tưởng bở vậy. Nhưng anh vốn không mặn mà với những mối quan hệ ngoài luồng. Đôi lúc cũng ham vui, cũng tự cho phép mình hưởng thụ chút đỉnh, nhưng anh không bao giờ để ai đó dễ dàng "xỏ mũi" mình. Lạnh lùng và dứt khoát. Anh kiêu bạc hiểu mình muốn gì, cần gì. Cuộc hôn nhân êm ả hơn hai mươi năm của anh chưa từng có lúc nào sóng gió. Cho đến ngày Hân bước vào đời anh, tình cờ.



    Hân chỉ hơn con trai lớn của anh vài tuổi. Nhỏ nhắn, vẻ bề ngoài không có gì đặc sắc. Ngày Hân bước vào quán, tay nắm chặt chiếc điện thoại, bối rối nhìn quanh tìm kiếm, anh đã biết đó chính là Hân. Cảm giác thân quen từ Hân làm anh tin chắc vào linh cảm của mình. Để khi ra về, anh mới ngỡ ngàng nhận ra, mình nghĩ về Hân nhiều đến khó hiểu.

    Anh đang yêu ư? Thật không sao tin nổi. Mà nếu chẳng phải, thì biết gọi tên những mong mỏi, những xác xao trong lòng anh là gì? Gặp Hân rồi, anh mới hiểu ra, cuộc sống của anh bấy lâu nay đơn điệu quá, tẻ nhạt quá, vô nghĩa quá. Không phải vì anh ít đi chơi, ít giao thiệp, ít bạn bè. Thậm chí còn là ngược lại. Nhưng bởi, anh chỉ nhìn thấy cuộc sống qua cánh cửa hẹp, qua cái nhìn lạnh lùng của người đàn ông quen tính toán trên thương trường. Sao cho những chiếc xe mua về sinh lợi nhiều nhất. Sao cho xe mẹ "đẻ" xe con. Xe cộ đối với anh phải toàn là giống cái, phải biết sinh sôi nảy nở ra tiền bạc. Phải làm cho số tài khoản của anh được mở ở nhiều ngân hàng khác nhau thêm càng nhiều số không ở phía sau càng tốt. Làm việc và hưởng thụ, hai thói quen đó bao bọc lấy cuộc sống của anh, và anh nghĩ, đời một người đàn ông chỉ cần bấy nhiêu là đủ.

    Anh yêu xe hơi. Yêu những khoảnh khắc ngồi sau tay lái. Yêu cái cảm giác làm chủ tốc độ, làm chủ con đường của mình, biết mình sẽ đi đâu, về đâu. Đích đến ở chỗ nào. Anh quen nhìn mọi thứ trôi theo một trình tự đã được lập trình sẵn, gọn gàng, không thể có sự thay đổi. Cuối năm sẽ đưa cả nhà về quê một chuyến hoành tráng. Năm tới sẽ tậu thêm miếng đất ở một quận mới mở. Đã ngắm nghía sẵn rồi. Để dành cho đứa con gái nhỏ. Đứa con "Út ráng" mà cả hai vợ chồng anh đều náo nức chờ đón. Đứa con mà anh thường hãnh diện và hạnh phúc công kênh trên vai, nhủ thầm rằng sau này mọi thứ đều dựa vào nó. Hai thằng con trai lớn rồi sẽ lấy vợ. Sẽ bỏ anh mà đi. Nhưng đứa con gái được sinh sau đẻ muộn này, anh tin nó sẽ làm đời anh đổi khác. Khác như thế nào, chính anh cũng không lý giải được...Cũng như, dù cố đến mấy, anh cũng không lý giải được thứ tình yêu muộn màng anh thầm lén dành cho Hân.

    Chính anh cũng không rõ mình yêu Hân vì lẽ gì. Vì sự tin tưởng Hân dành cho anh, hay vì cảm giác bình yên và dễ chịu khi bên Hân? Vì Hân sống đơn giản, hết mình, vì tâm hồn Hân mong manh và nhạy cảm, hay vì tấm lòng Hân nhân hậu? Chỉ biết rằng anh đã ít nhiều thay đổi. Anh không tiêu xài hoang phí như trước, khi nghe Hân thiệt tình bảo "nhiều người còn khổ lắm". Anh không hét vào điện thoại theo thói quen, khi nghe Hân bảo rằng "em sợ". Anh không thấy những chiều mưa cùng Hân đi lang thang là tốn xăng vô ích khi Hân nói rằng, trời mưa mới thấy mình còn may mắn hơn bao người.

    Quen Hân, anh cúi xuống nhìn vào cuộc đời, bỗng thấy mình lâu nay hơi vô tâm, hơi thờ ơ với đồng loại thì phải. Hân như một cuốn sách chứa biết bao điều lạ lẫm và thân thiện. Anh về mở lại cái tủ gỗ bề thế đầy những sách là sách nhà mình, xao xác trong lòng những cảm giác đã lâu lắm anh tưởng không hề tồn tại. Vì trong những câu chuyện không đầu không cuối với Hân, cô hỏi anh đã từng đọc những cuốn sách này chưa, hồi bé em thèm lắm mà chẳng có tiền mua. Lâu lâu mới để dành được một ít, lang thang ở mấy tiệm sách cũ, gì cũng muốn. À, hôm qua em gặp ngoài đường một người chạy xe ôm bị bể bánh, không có tiền vá. Mà trời thì mưa rất dữ dội. Tự dưng em cũng không còn thích trời mưa nữa, anh à...

    Hân ấp ủ nhiều ước mơ và dự định. Có những dự định lớn, nghiêm túc. Có những dự định trẻ con đến buồn cười. Như kiểu sẽ gắng học thêm bằng hai, sẽ để dành tiền mua một căn hộ nhỏ chẳng hạn. Thổ lộ đến đây, Hân le lưỡi cười, ý bảo, biết đến bao giờ em mới làm xong việc "vĩ mô" đó. Anh chực bảo, em muốn mua căn hộ ở đâu, để anh... Nhưng may là anh kịp dừng lại. Anh hiểu, sau câu nói đó, có thể mọi thứ đã khác nhiều, và biết đâu anh chẳng còn có thể thân thiết với "cô bạn nhỏ" một cách vô tư nữa.

    Hân có những ước mơ thoạt nhìn tưởng như rất kịch, kiểu như ước gì có tiền để mua thêm nhiều phần quà cho ngôi nhà mở, nơi cô mới đi thăm vào chiều chủ nhật vừa rồi. Nhưng nhìn vào mắt Hân, anh hiểu, đó là trăn trở rất thật. Và làm sao Hân biết, anh chợt lẩm nhẩm tính, một trăm phần quà như vậy, chở ở thùng xe anh phía sau liệu có ổn hay không?

    Khoảng cách tuổi tác và giai cấp không ngăn được họ hiểu và thân nhau như đã từng quen biết từ lâu lắm. Hân tìm thấy nơi anh hình ảnh người đàn ông vững chãi mà Hân đã thiếu vắng từ những ngày thơ bé. Ngày tình cờ biết Hân là cô gái mồ côi cha, anh bỗng thấy mình thương cô da diết, thèm được che chở và bù đắp cho Hân biết bao nhiêu. Nhưng cô vẫn e dè lảng tránh. Anh không dám tiến xa hơn, ngay cả một cái nắm tay cũng còn ngượng ngập. Bởi khi chạm tay bàn tay vào những ngón tay xương xương của Hân, anh bỗng giật mình nhận ra anh đã già mất rồi. Gân guốc nổi lên, da dẻ khô cằn, dù cuộc sống đầy đủ cũng không làm anh xóa đi được dấu ấn tuổi tác. Mà Hân thì...

    Anh hiểu, Hân như một cái cây xanh lớn lên trong đất đai cằn cỗi, với bao nhiêu là nỗ lực. Với Hân, mọi thứ vẫn đang là bình minh, tất cả còn ở phía trước. Còn anh, trời đang sụp tối mất rồi. Anh không có quyền mang những tia nắng yếu ớt của mình làm nhạt đi buổi sớm rực rỡ tinh khôi của Hân. Anh không thể ích kỷ và nhẫn tâm làm thế...Hân không mưu cầu điều gì cho riêng mình, không làm anh phải khó xử. Anh cảm nhận Hân đến bên anh vì chính bản thân anh, chứ không vì những gì anh có. Nhưng anh, anh có thể mang đến điều gì cho cuộc sống vốn đã nhiều nỗi buồn vui trăn trở của Hân bây giờ?





    Những gì anh có, Hân không cần. Hay nói đúng hơn, những điều đó không phải là thứ Hân đang thiếu, đang tìm kiếm. Điều Hân chờ đợi, điều Hân khắc khoải, anh lại chẳng thể nào trao cho cô. Không phải là anh không tiếc nuối. Không phải là anh không tham lam, ích kỷ. Không phải là anh không biết đau đớn. Thậm chí, anh còn thấy mình bất lực, yếu ớt vô cùng. Anh chẳng thể mang lại hạnh phúc cho người phụ nữ quan trọng nhất đời mình. Anh còn biết làm sao đây?

    Hân ngồi bên cạnh anh. Xe lướt về phía những khoảng xanh trước mặt, bỏ lại sau lưng phố thị, khói bụi, xe cộ, ồn ào náo nhiệt. Những con đường ngoại ô thưa vắng dần. Rồi dòng sông hiện ra, như vắt ngang đường, như ở cuối bầu trời típ tắp vậy. Hân ùa xuống xe, hơi chếnh choáng, và anh ước gì mình có thể khẽ khàng quàng vòng tay rộng và ấm của mình lên vai Hân. Anh tưởng như cả đời mình chẳng còn trông đợi khát khao gì hơn vòng tay ấy nữa. Lẽ nào, đến chừng tuổi này, sau bao nhiêu là đàn bà, anh mới hiểu ra, tình yêu là như thế đó sao?

    ***

    Họ ngồi bên nhau nơi quán cà phê lần đầu gặp gỡ. Buổi trưa vắng người. Nghe sóng xô vào chân, ồn ã và tất bật. Nghe sóng miệt mài muôn nỗi riêng mang. Anh nghe lòng mình cồn cào lên bởi những ý nghĩ đan xen vào nhau, mâu thuẫn. Dù anh biết rằng mình phải quyết định, phải cứng rắn, phải cương quyết với chính bản thân.

    Anh nói rất nhiều. Anh còn bổn phận, còn những ràng buộc xã hội, còn sự nghiệp và danh tiếng cả đời phấn đấu. Đồng nghiệp hỏi, dạo này tôi thấy ông lạ quá, có vấn đề gì không? Vợ anh bảo, dạo này thấy anh hơi khác. Và chị quản anh chặt hơn. Điều đó làm anh bỗng trở nên bối rối, không hiểu vì sao mình lại phải bận tâm vì một cô gái như Hân vậy. Anh đang làm gì đây, tại sao lại phải loay hoay thế này. Con gái út của anh dạo này cứ chiều là kêu ba ẵm con. Anh không muốn mình phải tránh nhìn thẳng vào mắt con bé. Ờ, thì anh rất quý mến Hân, nhưng...Hân bỗng ngắt lời bảo, em hiểu.

    Hân cũng không có thói quen miễn cưỡng, ngay cả miễn cưỡng với chính mình. Nếu Hân làm anh phải khó xử, Hân đâu có xứng đáng là người bạn nhỏ thân thiết của anh, đúng không nào?

    Anh đưa Hân về. Chiều lại mưa, như những chiều mưa họ từng bên nhau. Cả hai đều im lặng. Anh ước sao mình có thể biết Hân đang nghĩ gì, lòng cô có đang rối bời như anh hay không. Nhưng anh chỉ lặng lẽ lái xe, nhìn cái gạt nước cần mẫn làm việc. Anh không thể đi ngược với những gì đã quyết. Mưa rạt rào. Tiếng hát của người ca sĩ cùng thời xao xác trong không gian xe chật hẹp. Anh không muốn đời Hân rồi phải chật hẹp như vậy. Anh bỗng ước gì mình có thể trẻ lại, để vô tư mà nghêu ngao ... Làm sao anh quên được phút giây này, làm sao anh xa được mối tình say cuối đời...Sến quá. Nhưng không hiểu sao anh bỗng thấy mình như muốn khóc.

    Thật buồn cười. Một người đàn ông như anh mà phải khóc vì xa Hân ư? Khó hiểu thật. Đời anh không phải chưa từng đối diện với được mất. Làm ăn thất bại, trắng tay. Bị bạn thân lừa, tiếc của thì ít mà mất niềm tin thật nhiều. Những ngày cơ may đến như bù đắp, đồng tiền kiếm được khá dễ dàng làm anh như bị ngớp vì chưa thích ứng kịp. Những chiếc xe nhập về hút hàng nhanh chóng. Những toan tính sinh lời. Những lần đi tăng hai, tăng ba. Những em chân dài, ngực nở, da trắng, thơm nức, giỏi chiều chuộng. Chuyên nghiệp đến đáng sợ, đến mức anh tưởng mình là một vị vua chúa đang được mỹ nữ phục vụ. Có tiền sướng thật. Và nhiều tiền đôi khi cũng thật khổ, chẳng kịp hiểu ra hạnh phúc là gì, có tồn tại thực sự hay không. Vậy thì, đời anh còn có gì mà chưa từng trải qua đây?

    Hân nhìn xa xăm và bỗng hỏi, anh đang cảm thấy vui hay buồn? Tựa hồ không nghe thấy, anh chăm chú nhìn vào con đường trước mặt. Làm sao anh có thể thổ lộ với Hân rằng anh đã suy nghĩ, đã phải đấu tranh rất nhiều với chính mình. Anh nhẹ nhõm vì đã quyết định không làm phiền Hân nữa. Dù rộng hay hẹp, anh phải để Hân đi con đường của riêng mình. Con đường đó chắc chắn không thể có sự hiện diện của anh được, anh không thể vì chút ích kỷ của bản thân, vì lý lẽ của con tim mà để Hân phải khổ. Anh biết mình yêu Hân, nhưng tình yêu đó sẽ làm Hân bị tổn thương. Sự từng trải bao năm không cho phép anh tiếp tục.

    Hân nói, cô đang thấy mình như vừa mất mát cái gì không rõ. Ngay lúc đó, anh nghe lòng mình trào lên một cảm xúc rất lạ, tim bỗng như nghẹn lại vì cảm giác mất Hân. Anh khát đến cháy lòng được ôm Hân trong vòng tay mình, mặc kệ tất cả... Nhưng anh chỉ bật cười an ủi Hân rằng, có là gì đâu, rồi em sẽ cảm thấy nhẹ nhõm như anh thôi.

    Đó là lần đầu tiên anh nói dối Hân.

  22. Có 1 thành viên cảm ơn Nguyễn Như Ngọc cho bài viết này:
    NgọcBaBy (08-01-2014)

  23. #58
    Nguyễn Như Ngọc's Avatar
    Nguyễn Như Ngọc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Thành viên đang bị kỷ luật
    Tham gia
    Apr 2011
    Đến từ
    ♥ღ♥ Nơi bình yên nhất ♥ღ♥
    Bài
    11.496
    VZD
    169.809
    Cảm ơn
    4.853
    Điểm
    11.692/5.476 bài viết

    Default

    Hà Nội ơi, có phải là tình yêu…


    Hà Nội là một cái gì đó gần gũi lắm, mà cũng xa lạ lắm...

    ***

    Chẳng biết từ bao giờ, tôi nhận ra mình đang sống giữa Hà Nội, vâng, nhận ra việc mình đang sống giữa thành phố Thủ đô, việc đơn giản ấy cũng tốn của tôi nhiều tháng,... nhiều năm,... nhiều thời gian hơn tôi nghĩ. Đó không phải là một buổi sáng bất chợt thức giấc nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy mặt trời rực rỡ đang rọi sáng con đường tấp nập với những ngôi nhà san sát có ghi địa chỉ "Hà Nội", cũng không phải là khi mới biết viết chữ, được cô giáo giao về nhà viết hai trang chữ "Hà Nội"...

    Hà Nội là một cái gì đó gần gũi lắm, mà cũng xa lạ lắm...



    Từ khi tôi biết tới Hà Nội là gì, thì thành phố thủ đô đã mang đầy đủ màu sắc và diện mạo của một thành phố hiện đại thế kỷ 21. Tôi là một đứa em may mắn, được sinh ra và lớn lên mà không phải trải qua những tháng ngày bao cấp khổ cực, nhưng cũng vì thế mà tôi chẳng được tận hưởng cái thú chơi của trẻ con trong xóm – thời trẻ con còn chơi với nhau thì tôi mới còn bé tí. Với tôi, Hà Nội như vốn đã là một thành phố ồn ào náo nhiệt, một thành phố hiện đại không chút bóng dáng nông thôn chứ không phải là những gì mẹ tôi hay kể, rằng chỉ trước khi tôi sinh ra vài năm, xung quanh khu nhà tôi chỉ toàn là ao và đất trống...

    20 năm sống trên mảnh đất rồng cuộn hổ ngồi, nhưng kiến thức về mảnh đất ấy đối với tôi vẫn là một cái gì kỳ vĩ lắm, một cái gì to lớn lắm. Có khi là tại tôi chỉ mới 20, còn mảnh đất này thì đã cả ngàn năm rồi. Những gì tôi biết, có khi còn chả đến được 20 phần trong cả ngàn mảnh ghép của Hà Nội. Tôi chẳng biết Hà Nội có đặc sản gì, tôi chẳng đi hết được những địa điểm nổi tiếng Hà Nội, còn về đường đi giữa lòng thành phố đông đúc này, thì hỏi tôi cũng gần như không...

    Tôi không biết, hay chưa biết những món ăn nổi tiếng Hà thành, trong khi các bạn ở tỉnh khác đi đâu cũng có thể khoe rằng "nơi tôi sống có món này ngon lắm" hay "đến thành phố tôi ở thì không thể không ghé ăn món này",... Có thể, Hà Nội thứ gì cũng có, và chẳng còn thứ gì là hiếm hay duy nhất nữa. Nhưng dù gì đi nữa, những thứ mà tôi đã thưởng thức, không phải không đáng để thử một lần. Là bát bún thang Cầu Gỗ, nước dùng đậm mà ngọt, làm mê mụ đi cảm giác với mùi nấm hương thơm lừng,... Hay một cốc kem dừa ven Hồ Tây, gọi là cốc thôi chứ thực ra kem được đổ đầy bên trong quả dừa, xen lẫn mứt chuối xắt nhỏ và dừa non cắt lát, ngồi thưởng thức cốc kem mát lạnh trên tầng 3 và ngắm mặt trời lặn nơi hồ Tây,... Rồi thì thưởng thức phở cuốn Ngũ Xá trong một ngày rỗi rãi...

    Tôi chưa bao giờ đi xa quá Hà Nội mấy trăm cây số, mà cũng chỉ được một hai lần. Chưa được chứng kiến những cảnh đẹp đó đây, chưa từng ra biển, chưa từng leo núi cao. Thật chẳng khác nào đứa trẻ con mẫu giáo níu chân mẹ khi phải đến lớp. Với tôi, việc xa Hà Nội, xa ngôi nhà thân thương như một cái gì đó nghe thật lạ, thật không bình thường. Chỉ đi vòng quanh Hà Nội, dù bao nhiêu năm, vẫn là những hành trình mới lạ và thú vị. Chỉ việc đi vòng quanh... rảo bước thênh thang ở Hoàng Diệu, lượn lờ quanh Hồ Gươm, ngồi ở thềm Nhà Hát Lớn, hay đơn giản là đi qua một con ngõ nhỏ phía sau tượng đài Lý Thái Tổ, nơi có hàng cây lá đỏ dẫn ra con đường Gốm sứ biết ý xào xạc lá rụng mỗi khi đi ngang qua...



    Hà Nội, thành phố tràn ngập ánh sáng, bất kể ngày hay đêm. Cũng chính vì Hà Nội hiếm khi mất điện buổi tối, thế nên khi mà con người ta đã quá quen với ánh sáng, với sự phồn hoa, với sự náo nhiệt, thì đêm cũng dường như bớt tối hơn, và tôi đã quên mất rằng hồi xưa mình hay nằm ngắm sao trên sân thượng, bởi giờ đây ánh sáng từ đèn điện đã át hết những ánh sao rồi. Nhưng cũng chính vì thế, những buổi tối hiếm hoi mất điện, người ta ngồi ra đường, trong cảnh tranh tối tranh sáng lạ lẫm của những chiếc xe lại qua, người ta nói chuyện, người ta ngắm trời mây,... Và Hà Nội nghỉ ngơi, Hà Nội tĩnh lặng trong tiếng thở chậm...

    ...

    Một Hà Nội đông đúc, đúng. Một Hà Nội ồn ào, đúng. Một Hà Nội khói bụi, đúng. Một Hà Nội ngột ngạt, đúng. Một Hà Nội xô bồ, lại đúng nữa. Không thể phủ nhận Hà Nội là một người bạn lớn tuổi cau có ồn ào, lúc nào cũng phun phì phì,... hay một ông già khó tính nóng nảy. Nhưng đó chỉ là những thứ Hà Nội thể hiện khi người ta nghĩ sẽ thấy. Hà Nội cũng e lệ, cũng thẹn thùng và suy tư, giữa phố phường đông đúc, giữa cuộc sống ồn ào, ta vẫn tìm thấy một quán cafe ven hồ tĩnh lặng để mà ngắm mặt nước lăn tăn lóng lánh, vẫn tìm thấy một quán phở quen nhưng ít người, nơi gu ăn uống của từng người khách được bà chủ nhớ rõ và phục vụ, vẫn tìm thấy một góc tĩnh lặng giữa không gian – chỉ việc đứng lại và nhìn quanh, mọi người hối hả quanh ta, và bất giác, thời gian như ngưng đọng khi ta chú ý đến một chiếc lá vừa lướt qua thật chậm...

    "Đưa em đi qua phố phường bao sắc màu bao ánh đèn, ngồi ăn một quán ven đường,

    Hà Nội nhẹ nhàng ấm áp, dịu dàng đậm chất thơ,

    Một ngày xa một cảm giác, lòng chợt nhớ...

    Đưa em đi qua thăng trầm bao tháng năm đã úa màu

    Gọi tên từng phố cổ, chiều nhạt nhòa hồ Gươm lung linh, ngọt ngào hoa sữa thơm.

    Gọi mùa thu về thật lâu để ta biết...nồng nàn..."

    Một Hà Nội nhẹ nhàng ấm áp...

    Mùa thu len lén lách qua khe cửa nhưng chẳng ngăn được bước chân làm xao xác tán cây, và lá vàng nhẹ rơi, rải khắp những con phố cổ những vẻ cổ kính đã được tô điểm bằng nét vẽ của thiên nhiên. Một Hà Nội rất nên thơ, cho những ai muốn nhìn thấy. Một Hà Nội rất thân quen, cho những ai biết mở lòng. Một Hà Nội rất...

    Thế nên, Hà Nội ơi, có phải là tình yêu?

    Không, không phải là sự thích thú chốn phồn hoa đô hội, không phải là sự rung động của tình yêu, không phải... ở Hà Nội, đơn giản chỉ là chơi với một người bạn lớn khó gần, nhưng khi đã tìm được những thứ thật đơn giản nhưng thân thương, thì người bạn đó sẽ thành tri kỷ. Đó đơn giản chỉ là đến Văn Miếu vào một ngày bình thường, không đông đúc, cảm nhận đúng không khí nơi đây, không khí linh thiêng và của sự ngưỡng mộ đối với những bậc trí thức cao nhân, đơn giản chỉ là nhảy lên xe bus, ngồi bên cửa sổ, ngắm phố phường lướt qua trước mắt như một cuốn phim không bao giờ chấm dứt, đơn giản là cảm nhận hương hoa sữa nồng nàn lan tỏa khắp không gian, đơn giản là đứng dang tay khi một cơn gió thu lướt qua và lá vàng bay xung quanh như một bộ phim lãng mạn bậc nhất, đơn giản là...

    "...Bước xuống phố sáng tinh mơ, dạo qua góc công viên..

    Thấy bao điều, người người chào bình minh đang đến

    Nhìn cụ già tập dưỡng sinh sao trong tâm ta thấy bình yên

    Một Hà Nội rất thân quen..."

    Một Hà Nội thật thân quen.....

  24. Có 1 thành viên cảm ơn Nguyễn Như Ngọc cho bài viết này:
    NgọcBaBy (08-01-2014)

  25. #59
    Nguyễn Như Ngọc's Avatar
    Nguyễn Như Ngọc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Thành viên đang bị kỷ luật
    Tham gia
    Apr 2011
    Đến từ
    ♥ღ♥ Nơi bình yên nhất ♥ღ♥
    Bài
    11.496
    VZD
    169.809
    Cảm ơn
    4.853
    Điểm
    11.692/5.476 bài viết

    Default

    Thời gian muộn
    Thầy Đức vừa bước ra khỏi lớp, Linh liền quẳng ngay cuốn sách Hóa xuống đất rồi quay sang Hữu trổ một tràng dài cơn giận dữ mà nó cố nén lại từ đầu tiết đến giờ:

    - Trời ơi là trời! Thầy gì mà kì cục, cái đề kiểm tra thì một câu trong tập cũng không có mà cứ đi lên đi xuống, khỏi làm ăn gì được hết trơn!

    ***

    Hữu gãi gãi đầu ngạc nhiên:

    - Sao zị? Tao thấy mày làm được quá chừng luôn mà?

    Linh đưa tay vuốt ngực như cố đè cơn giận xuống sâu thêm :

    - Được cái gì mà được! Ổng như chiếc xe cơ động chạy lên chạy xuống, hồi nãyy ổng còn ngồi ở đây nữa nè!!!

    Hữu nhăn nhó chẳng biết hạ hỏa bạn mình thế nào.



    Linh đứng dậy:

    - Thôi mệt! Forget chuyện đó đi, tiết sau môn gì mậy?

    - Lý.

    Linh cuối xuống lục lọi cái cặp lấy cuốn tập lý rồi bỏ xuồng căng tin...

    Hữu lắc đầu, quả thật nó cũng ngán thầy Đức lắm. Bài học thì thầy giảng dễ hiểu thiệt, nhưng mà bài tập thì nó cũng...bó tay luôn.

    ***

    Lần kiểm tra sau.

    Linh thì thầm:

    - Hữu này, trong tập có một câu, bạn canh thầy Đức, tôi lật nhé!

    - Ờ ờ, canh thì canh.

    Được một lúc, Hữu bỗng nhiên đạp vào chân Linh liên tục, Linh bực mình :

    - Nè, còn một chút nữa à, để tui ghi nốt.

    Không thấy Hữu trả lời, tưởng là nó đồng ý. Ai dè, thầy Đức đứng sát bên. Linh giật mình ngước lên. Tưởng đâu chết chắc, hổng ngờ thầy chỉ đứng nhìn nó, không nói gì!

    Linh bỗng thấy mình trở thành một tội đồ, thà thầy la, phạt hay bắt nó viết tờ tự kiểm thì Linh sẽ thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Và từ đó đến hết tiết thầy Đức vẫn im lặng như vậy.

    Hết tiết, khác với lần trước, Linh không quẳng cuốn sách Hóa xuống đất nữa mà lại ngồi buồn hiu, nỗi buồn mà trước đây Linh chưa từng có bao giờ...

    Mấy tiết Hóa sau đó không thấy thầy Đức đâu, lại nghe tụi bạn nói: "Thầy Đức giận mày nên đổi sang lớp khác dạy rồi", nó không nói gì nhưng mà Hữu biết là nó rất buồn.

    ***

    20-11. Thấy Linh lấp ló, Hữu kéo nó vào, nhìn gói quà trên tay Linh, Hữu hỏi :

    - Tặng ai vậy ?

    Linh lắc đầu không nói rồi bỏ đi .

    Lễ vừa xong, Linh chạy vòng vòng khắp sân trường tìm...thầy Đức, à thầy kia rồi. Linh chạy đến:

    - Thầy ơi! Em...ơ...em tặng thầy cái này, chúc thầy ngày nhà giáo vui vẻ ạ!

    Thầy Đức nhìn Linh thoáng ngạc nhiên:

    - Ừ! Cám ơn em!

    Như thấy Linh còn muốn nói điều gì đó, thầy Đức hỏi:

    - Em có chuyện gì muốn nói à?

    Linh gật đầu:

    - Chuyện hôm bữa, thầy đừng giận em nghe thầy, thầy cũng đừng có đổi qua lớp khác dạy nghe thầy!

    Thầy Đức ngạc nhiên nhìn Linh:

    - Thầy đâu có giận em, khờ quá, mấy bữa nay thầy nghỉ dạy vì thầy bệnh chứ thầy có đỗi qua lớp khác dạy đâu!

    - Dạ...Em cảm ơn thầy!!!

    Nói rồi Linh vụt chạy đi, thầy Đức vẫn đứng đó, lắc đầu thầy cười :

    - Cái con nhỏ này, lớp 10 rồi mà cứ như con nít lớp một, chắc mai mốt tốt nghiệp rồi nó vẫn vậy quá.

    Thầy không biết trong hộp là chiếc đồng hồ cát, Linh đã nghĩ mãi trước khi tặng thầy, Linh muốn hứa với thầy bắt đầu học lại mọi thứ như chiếc đồng hồ cát khi dốc ngược lại sẽ trở lại thời gian ban đầu vậy....

    Có những lúc, bạn cũng phạm những sai lầm trong quá khứ, bạn đừng vội buông xuôi, thời gian trôi qua không thể níu lại nhưng ta có thề bắt đầu bằng cách sữa chữa nó từ bây giờ, có thể trễ nhưng câu xin lỗi không bao giờ là muộn!

    * * * * * *

    Trả ơn

    Người bán rùa lòng dạ đen tối ấy tuy có một vạn đồng bỏ túi nhưng nhà bị ăn trộm, rồi lâm bệnh nặng, sau đó còn bị cháy nhà khiến cho một vạn đồng tiền bị thiêu rụi, cuối cùng xơ xác lại hoàn xác xơ.

    ***

    Lúc Đức Phật Thích Ca còn ở Nhân địa tu Bồ Tát đạo, Ngài đã từng sinh ra làm một vị đại phú ông rất giàu có. Cây gỗ trong rừng và mỏ khoáng trong núi thuộc sở hữu của ông dùng suốt đời cũng không hết, còn nói về tiền bạc thì phải đếm lên tới cả ngàn vạn ức kim tiền, tha hồ sử dụng chi tiêu. Ông là người từ bi, hỷ xả, thường thường bỏ ra cả ngàn lượng, cả vạn lượng vàng đem bố thí mà không chút tiếc nuối. Ông cũng hay lảng vảng trong chốn chợ búa, chờ thấy con thú vật đáng thương nào sắp gặp nạn, sắp bị giết làm thịt thì vội vàng chạy tới mua về phóng sinh. Phóng sinh là tâm nguyện duy nhất của ông phú hộ nhân từ này, nên được người đời đặt tên là Thiện nhân.

    Có một hôm, vị phú ông nhân từ ấy thấy ngoài chợ có một con rùa rất lớn, đang mở to hai mắt chăm chú nhìn ông. Con rùa có vẻ thống khổ vô hạn, nước mắt trào ra, như thể đang cầu xin ông cứu giúp.



    Thấy thế ông rất buồn, vội vàng tiến đến xin mua con rùa. Người bán rùa, dĩ nhiên là muốn bán con rùa đi nhưng khi thấy Thiện nhân đến hỏi giá tiền, thì cố ý làm khó dễ, trả lời là không muốn bán. Thiện nhân từ bi tha thiết muốn cứu mạng con rùa nên nài nỉ xin muạ Người bán rùa nói:

    - Nếu ông nhất định muốn mua thì phải trả cho tôi một vạn đồng tôi mới chịu bán, bằng không thì tôi đem nó về giết làm thuốc uống!

    Thiện nhân không chút do dự, đưa ra một vạn đồng mua rùa mang về.

    Người bán rùa lòng dạ đen tối ấy tuy có một vạn đồng bỏ túi nhưng nhà bị ăn trộm, rồi lâm bệnh nặng, sau đó còn bị cháy nhà khiến cho một vạn đồng tiền bị thiêu rụi, cuối cùng xơ xác lại hoàn xác xơ.

    Thiện nhân mang con rùa lớn về nhà, đem những món ăn ngon lành nhất cho ăn, rồi thấy miệng rùa có vết thương, vội lấy thuốc bôi cho nó. Không lâu sau, vết thương trên miệng rùa đã lành, ông cho xe chở rùa ra bờ biển thả xuống nước, trả tự do cho nó về với trời đất.

    Cách đó không lâu sau, vị phú ông từ bi đang ngồi tham thiền thì bỗng nhiên có tiếng gõ lạch cạch ở cửa sau. Ông đến mở cửa xem, thì ra đó là con rùa được ông cứu lúc trước. Con rùa mở miệng ra nói với ông rằng:

    - Ân nhân, không lâu nữa ngôi thành này sẽ gặp nạn lớn. Dân chúng ở thành này nghiệp tội rất nặng, bây giờ nghiệp đã đến thời phải trả, không thể nào tránh khỏi tai họa. Chỉ có hai nhà là không nằm trong số người phải trả báo, một là nhà của ngài, hai là nhà của vuạ Ngày đó tháng đó, nguyên ngôi thành này sẽ chìm lỉm dưới nước sau một trận lụt vĩ đại. Xin ân nhân cùng vua sớm chuẩn bị mướn người đóng tàu, hẹn nhau khi thấy nước lớn vừa dâng lên thì mau lên tàu, thuận theo dòng nước mà đi, tự nhiên sẽ tìm được nơi nương náu.

    Con rùa lớn nói xong quay đầu đi mất. Thiện nhân rất ngạc nhiên, nhưng được một con rùa biết nói báo nguy trước, không thể không tin. Hôm sau ông bí mật báo cho vua biết chuyện đêm qua, họ cấp tốc chuẩn bị mọi sự. Đúng y như rằng, không bao lâu sau, nạn lụt xẩy ra trong thành. Khi một con nước lũ vừa ập đến là con rùa kia cũng xuất hiện, thôi thúc họ lên tàu mà đi. Con rùa bơi đằng trước, bảo họ rằng:

    - Xin đi theo tôi, đừng để lạc mất phương hướng!

    Khi con tàu đang lướt trên dòng nước lũ, bỗng phía sau có một con rắn lớn bơi đến, ngóc đầu lên nhìn, dáng vẻ như xin được cứu mạng. Thiện nhân từ bi bèn ra lệnh ngừng tàu lại vớt con rắn lên. Con rùa phía trước nói:

    - Ân nhân! con rắn này có duyên với ngài, sau này ngài sẽ hiểu.

    Cách đó không xa, ông lại cứu một con cáo, và lại được rùa khen ngợi. Rồi đến phiên một người đang vùng vẫy trong dòng nước lớn, la hét kêu cứu, Thiện nhân từ bi cũng muốn cứu y nhưng con rùa ngăn lại nói rằng:

    - Đây là một người có tâm địa xấu xa, tốt nhất là đừng cứu y. Nếu hôm nay cứu y, sau này y sẽ hại ân nhân.

    Thiện nhân trả lời:

    - Bất cứ người nào chúng ta cũng phải cứu. Nếu chúng ta ích kỷ mà không cứu là phản bội lời chư Phật dạy, là phải xem tất cả bình đẳng như nhau. Dầu sau này có xẩy ra chuyện gì đi nữa, ta cũng phải cứu người này.

    Rồi không màng tới lời ngăn cản của rùa, ông vớt người nọ ra khỏi nước cứu cho khỏi chết chìm.

    Đi một đỗi nữa thì con rùa lớn lại mở miệng ra nói:

    - Trời quang mây tạnh rồi, thiên tai đã qua rồi. Tôi xin tạm thời cáo biệt.

    Nói xong nó bỏ đi ngaỵ Rắn và cáo cũng từ giã mà đi.

    Đoàn người lênh đênh trên mặt nước một thời gian thì khám phá một hòn đảo nhỏ. Họ lên bờ, thấy hòn đảo này có rất nhiều tài nguyên, chỉ tiếc là không có bao nhiêu dân cư trú. Họ quyết định lưu lại trên đảo ở tạm.

    Có một hôm, con cáo xuất hiện một cách bất ngờ, nói với thiện nhân rằng:

    - Ân nhân! Ngài đã cứu tôi thoát nạn, hôm nay tôi xin báo đáp ơn cứu mạng to lớn ấy. Vừa rồi tôi mới khám phá ra một kho tàng trong một cái huyệt giữa núi. Kho tàng này không nằm trong mộ phần của ai cũng không phải do tôi cướp giật, tức là của trời cho tôi. Nay tôi muốn đem kho tàng này dâng tặng cho ân nhân để báo đáp ơn sâu, xin ân nhân vui lòng nhận.

    Thiện nhân nghĩ rằng nếu không nhận và nếu chẳng may kho tàng này rơi vào tay một kẻ bất lương thì không phải là đáng tiếc lắm sao? Chi bằng ta vui lòng nhận, rồi đem bố thí cho người nghèo, và giúp đỡ tất cả những chúng sinh khốn cùng. Nghĩ như thế rồi, ông bằng lòng nhận kho tàng của con cáo dâng tặng.

    Khi ông đi lấy kho tàng về, thì cái người được ông cứu khỏi chết chìm lúc trước, không những không nghĩ tới chuyện đền ơn cứu mạng mà còn dùng lời dọa nạt và thủ đọan bắt thiện nhân phải chia cho mình phân nửa kho tàng. Thiện nhân cho hắn mười cân vàng nhưng con người tâm địa đen tối ấy từ chối không nhận, dọa rằng:

    - Nếu ông không chia cho tôi phân nửa, tôi sẽ tố cáo ông đã quật mồ cướp của.

    Thiện nhân đáp:

    - Thiên tai vừa qua chắc chắn đã làm cho rất nhiều người bị tán gia bại sản, tôi muốn đem số vàng này cứu giúp cho họ. Nếu ông lấy đi, hẳn không phải để làm điều tốt, tức là phản bội lương tâm, cho nên tôi không cho ông toại nguyện tà ý đó.

    Người kia ôm mối hận, bí mật tố cáo với quan vu khống thiện nhân đã quật mồ cướp của. Vì thế thiện nhân tốt bụng bị bắt, nhưng lòng không chút oán hận kẻ xấu xa đã vu khống mình, chỉ thấy rằng mình đã tạo nghiệp tội trong kiếp trước nên kiếp này mới bị quả báo xấu như thế này.

    Ông không hề oán hận, chỉ cầu nguyện sao cho tất cả chúng sinh sớm thoát tai nạn, đừng kết oán với người khác để đừng bị giam trong tù ngục như mình hôm nay.

    Vua rắn và vua cáo là những con vật có tánh linh, chúng bèn họp nhau bàn bạc làm cách nào để cứu ân nhân đã bị giam trong ngục tù một cách oan uổng. Vua rắn nói với vua cáo rằng:

    - Tôi có một cách này, nhất định cứu được ân nhân thoát nạn.

    Nói xong vua rắn bèn cáo biệt vua cáo mà đi. Vua rắn một mình bò lên núi tìm cỏ thuốc, đây là một loại thuốc có một không hai, có thể giải độc và xoa dịu mọi đau đớn trong chớp nhoáng. Vua rắn ngậm cỏ thuốc trong miệng bò vào ngục, nói với thiện nhân rằng:

    - Đây là một loại cỏ thuốc có năng lực giải độc. Chốc nữa thái tử sẽ bị bệnh, không có thầy có thuốc nào có thể cứu được, chỉ có loại thuốc này mới có thể cứu thái tử thoát hiểm. Lúc đó ân nhân hãy nói với tên cai ngục là mình có thuốc thần trừ độc, chắc chắn hắn sẽ loan tin ấy ra,và như thế ngày ân nhân ra khỏi tù sẽ không còn lâu nữa!

    Vua rắn từ giã thiện nhân rồi, lén bò vào vương cung cắn chân thái tử một cái. Tức thời chất độc lan đi rất nhanh, tất cả thầy thuốc danh y đều bó tay chịu thua, nhìn thái tử chờ chết. Ông vua già chỉ có một đứa con trai duy nhất ấy thôi nên tâm can còn nóng nảy hơn đoàn kiến trong chảo nóng. Ông ra lệnh cho các đại thần dán bảng yết thị khắp nơi, cấp tốc kiếm một vị thần ỵ Nếu có ai cứu được thái tử khỏi bệnh thì sẽ được phong làm thủ tướng, còn nếu ai làm môi giới đưa thần y đến thì sẽ được thưởng một vạn lượng vàng.



    Đúng như rắn chúa tiên đoán, tên cai ngục biết tin này bèn báo cho thiện nhân trong tù biết. Thiện nhân nói:

    - Tôi có thuốc thần trong người.

    Vua nghe tên cai ngục báo tin, vời thiện nhân vào cung bôi thuốc cho thái tử. Thuốc vừa bôi xong, thái tử lập tức hết đau và vết sưng cũng xẹp xuống ngay, nên được bình an thoát hiểm. Vua thấy chân thái tử lành lặn, vui mừng không kể xiết, bèn hỏi nguyên do tại sao thiện nhân bị vào tù. Khi biết thiện nhân bị tù oan, vua tự trách rằng:

    - Ta là vua thất đức, và quan quân đại thần cũng thiếu sáng suốt nên để cho kẻ ác lừa bịp và cho người hiền bị phỉ báng!

    Vua ra lệnh bắt con người vong ân bội nghĩa kia về chịu khổ hình, phong thiện nhân làm thủ tướng, và đại xá tất cả tội nhân khiến cho mọi ngục tù đều trống không trong khoảnh khắc.

    Thiện nhân hiểu biết Phật pháp một cách thâm sâu, nên vua cung kính thỉnh ông khai thị. Thiện nhân bèn tuyên thuyết giáo nghĩa cứu khổ của Đức Phật cho vua nghe khiến vua được tỉnh ngộ, quy y Tam Bảo, tôn kính duy trì giới luật thanh tịnh, phát tâm từ bi rộng lớn, mở các kho vựa của quốc gia cứu giúp người nghèo khổ, chỉnh đốn việc giáo dục, xây cất viện dưỡng lão và viện mồ côi, thương xót tất cả hữu tình. Về sau, đất nước này trở nên hòa bình an lạc, được từ quang của Đức Phật chiếu rạng khắp nơi.

  26. Có 2 thành viên cảm ơn Nguyễn Như Ngọc cho bài viết này:
    Antalia (09-07-2013), NgọcBaBy (08-01-2014)

  27. #60
    Nguyễn Như Ngọc's Avatar
    Nguyễn Như Ngọc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Thành viên đang bị kỷ luật
    Tham gia
    Apr 2011
    Đến từ
    ♥ღ♥ Nơi bình yên nhất ♥ღ♥
    Bài
    11.496
    VZD
    169.809
    Cảm ơn
    4.853
    Điểm
    11.692/5.476 bài viết

    Default

    Những dấu chân của quyền lực

    "Nếu Thượng đế muốn hủy hoại ai đó thì trước hết, ngài sẽ biến người ấy thành một vị thần" - Ngạn ngữ Hy Lạp -

    ***

    Chiều Chủ nhật, tôi ngồi trước bậc thềm quan sát những đứa trẻ trong xóm chơi với nhau. Chúng thường chơi đi chơi lại mấy trò. Trước hết là trò cao bồi, một đứa làm cao bồi kiêm cảnh sát trưởng, vài đứa đóng vai thổ dân, và một tên cướp. Không cậu bé nào chịu đóng vai tên cướp cả. Tất cả đều muốn làm cảnh sát trưởng. Cãi nhau mãi, cuối cùng chúng quyết định những người qua đường sẽ là tên cướp. Những tên cướp luôn luôn bỏ chạy. Và người qua đường cũng thế...Vì vậy chúng hò reo và đuổi theo những người đi qua xóm.



    Trò chơi vì thế mà nhanh chóng trở nên nguy hiểm và bị người lớn nghiêm cấm. Những đứa trẻ ngay lập tức chuyển sang trò chơi yêu thích khác, trò "Ta là chúa tể".

    Một cậu bé học lớp Ba, cao nhất và khôn lanh nhất, là người khởi xướng và vì thế nghiễm nhiên trở thành chúa tể. Trò chơi rất đơn giản, "chúa tể" sẽ đội cái xô nhựa lên đầu, tay cầm cây kiếm nhựa giơ lên cao và hét vang "Ta là chúa tể", sau đó nghiêm mặt quát to"Lính đâu!". Những đứa trẻ khác sẽ khúm núm cung kính "Thưa chủ nhân!". Chúa tể sẽ sai vặt "quân lính" (đương nhiên): đi rót nước, đi lượm rác, đi mua kem, hoặc đôi khi, đi trừng phạt một "tên phản bội", bắt "hắn" lại và nhốt vào nhà tù...

    Quân lính nhìn chung tỏ vẻ chán ngán, và một cô bé mới nhập bọn lắc đầu nguầy nguậy. Không công bằng, phải oẳn tù tì để chọn ra người làm chúa tể chứ. "Đâu phải mình anh, ai cũng thích làm chúa tể hết mà" – cô bé càu nhàu.

    Những người lớn ngồi trên thềm nhà xung quanh đó cười nghiêng ngả.

    Chợt nhớ hôm nọ, cô bạn đang làm giáo viên ở một trường tiểu học Quốc tế kể rằng, ở lớp cô lần lượt mỗi học sinh sẽ được làm lớp trưởng trong một tuần. Bởi cô nghiệm ra rằng để có những cách thức dạy dỗ hoặc điều chỉnh thích hợp, điều cần nhất là giáo viên phải thấy được bản tính của đứa trẻ một cách rõ ràng nhất. Và cũng giống như người lớn, tính cách của trẻ con sẽ bộc lộ rõ nhất khi ta trao cho chúng trách nhiệm và uy quyền trong vai trò thủ lĩnh.

    Khi ngồi nhìn những đứa trẻ ngây thơ chơi trò "ta là chúa tể", tôi mới nhận ra ý tưởng của cô bạn thật tuyệt vời, bởi chính Abraham Lincoln cũng từng nó i"Gần như tất cả mọi người đều có thể chịu đựng được nghịch cảnh. Nhưng nếu muốn kiểm tra tính cách của một người nào đó – hãy trao cho anh ta uy quyền".



    "Ai cũng muốn được làm chúa tể" – cô bé kia đã nói như vậy. Chúng ta mới giống nhau làm sao! Ta đều mơ trở thành thuyền trưởng trên mọi con tàu.

    Hẳn nhiên khi lớn lên, tôi cũng như bạn, sẽ dần hiểu rằng làm "thủ lĩnh" – dù chỉ là "thủ lĩnh" của một lớp học vài mươi học sinh, hay một công ty hàng trăm người – nghĩa là sẽ được nể vì, được ra oai, sai khiến và đôi khi...trừng phạt người khác. Nhưng nó cũng có nghĩa là phải gánh thêm những trách nhiệm và cả những phiền toái, những thứ luôn khiến cho vai trò đó trở nên ít hấp dẫn hơn. Ví như việc thuyền trưởng luôn phải là người cuối cùng rời khỏi con tàu sắp đắm.

    Vì thế khi lớn lên, chúng ta hiểu rằng không phải ai cũng có thể trở thành người "đứng mũi chịu sào". Phần đông chúng ta sẽ trở thành thủy thủ.

    Chúng ta vẫn thường cho rằng quyền lực chỉ đi kèm với địa vị hay chức vụ, nhưng tác giả Brain Tracy trong cuốn sách "100 quy luật bất biến trong kinh doanh"đã đúc kết rằng có bốn kiểu quyền lực khác nhau: quyền lực chuyên môn, quyền lực cá nhân, quyền lực địa vị và quyền lực được phong tặng...

    Nghĩa là dù không thể có được quyền lực từ chức vụ cao, bất cứ ai trong số chúng ta cũng có khả năng tác động đến người khác bằng năng lực chuyên môn hoặc bằng nhân cách của mình, hoặc cả hai. Chính vì vậy, nếu bạn có địa vị thì đừng áp chế, và nếu bạn không có địa vị, cũng đừng sợ hãi. Bởi địa vị cao là những con tàu trên biển cả, còn quyền lực chính là những cơn gió. Chúng có thể đưa chúng ta đi xa, nhưng cũng có thể khiến ta lật nhào. Cả những con tàu vĩ đại như Titanic vẫn có thể bị đánh đắm.

    Chúng ta thường nhanh chóng quên rằng, một khi càng dễ điều khiển người khác thì chúng ta càng khó điều khiển bản thân mình. Quá trình đó diễn ra tinh vi đến nỗi hiếm khi nào người trong cuộc nhận ra. Đó là sự thật. Chúng ta luôn dễ dàng nhìn ra con người thật của ai đó một khi họ nắm giữ quyền lực, điều đó cũng có nghĩa chúng ta gần như không thể che giấu con người thật của mình khi có quyền lực trong tay.

    Đôi khi, tôi vẫn tự hỏi mình: phải chăng chúng ta đã mang trong mình khao khát quyền lực như một thứ bản năng, khởi từ thuở bình minh của loài người? Có lẽ đúng như vậy. Dường như không ai trong chúng ta có thể vượt qua nổi sự cám dỗ của việc có được quyền năng chi phối người khác, dù chỉ trong một giới hạn nào đó. Nhưng sử dụng quyền lực ấy để làm gì, và như thế nào, là điều khiến chúng ta trở nên khác nhau.



    Có người xem quyền lực là mục đích tối thượng còn công việc là chiếc cầu để đạt đến nó. Và họ dùng nó để thống trị người khác, để mưu lợi cho riêng bản thân mình. Cũng có người xem quyền lực là một công cụ hữu ích giúp họ làm tốt hơn công việc của mình. Họ dùng nó để khơi gợi cảm hứng và tài năng của người khác, nhằm đạt được những mục tiêu chung và cố gắng mang lại những lợi ích lớn lao nhất cho nhiều người nhất. Bạn sẽ chọn ai trong những người đó, hoặc sẽ trở thành ai trong những người đó? Bạn sẽ là ai với quyền lực trong tay? Và bạn sẽ là ai trước uy quyền của người khác?

    Tôi tin rằng, đó chính là những câu hỏi đáng để đặt ra trong cuộc đời. Bởi câu trả lời sẽ vẽ nên tâm thế và bản lĩnh của chúng ta trong thế giới xô bồ này: ung dung hay hoảng sợ, vững vàng hay bị khuất phục, tự tin hay tự ti, thành công hay thất bại...

    Bạn biết chăng, bạn vẫn còn rất trẻ. Và mai kia chính bạn sẽ là người chọn ra thuyền trưởng cho rất nhiều con tàu. Hoặc chính bạn sẽ trở thành thuyền trưởng.

    Tôi chỉ mong khi ấy bạn sẽ không quên những gì Edward Counsel đã viết, rằng "những dấu chân của quyền lực thường là những dấu chân trên cát". Những cơn gió vẫn mải miết thổi qua nơi ấy, và sẽ chẳng để lại gì trên bờ cát thời gian....

  28. Có 2 thành viên cảm ơn Nguyễn Như Ngọc cho bài viết này:
    NgọcBaBy (08-01-2014), photottdung67 (14-09-2013)

 

 
Trang 4/265 đầuđầu ... 2 3 4 5 6 14 54 104 ... cuốicuối

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •