Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Giúp các bé đáng thương ấy với

Gameshow “Ai Là Triệu Phú” trên VTV đang chờ đón bạn – Tải ngay!

Bán đấu giá ủng hộ từ thiện

Ngập tràn ưu đãi cho tín đồ công nghệ tại sony show 2014

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Tin tức công nghệ mới
kết quả từ 1 tới 1 trên 1
  1. #1
    leetrunghau's Avatar
    leetrunghau vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt
    Tham gia
    Aug 2010
    Đến từ
    Hà Nội Việt Nam
    Bài
    178
    Cảm ơn
    160
    Điểm
    198/41 bài viết

    Thumbs up Ngày hôm qua... đã từng My Life

    Ngày hôm qua... Đã từng


    "Mỗi người trên thế giới này đâu đó quanh ta đều có một ai đó lặng lẽ yêu thương mình...có lúc ta sẽ nhận ra...đôi lúc chẳng bao giờ biết đến người ấy, có bao giờ bạn nhìn lại phía sau...có bao giờ bạn biết rằng ai đó vừa đi ngang qua cuộc đời bạn"....như cách mà họ đến. Đó là điều nó học được từ một người...và rất nhiều người mà cho mãi đến hết cuộc đời này sẽ ko bao giờ quên được.


    Chap 1.

    Chuyến xe khách lặng lẽ bon bon trên trên đường. Hai bên đường tối om nếu ko có đèn của những chiếc xe khác trong đêm thì đúng là một sự cô đơn đến nao lòng, trời gần sáng se lạnh,mọi thứ đều im lặng chỉ còn tiếng xe, tiếng ngáy đều đều của lão già ghế bên cạnh. Nó buồn ngủ, nhưng chẳng thích ngủ tí nào, nằm dựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài mặc dù chẳng thấy gì. Dòng suy nghĩ cứ ùa về, có một chút lo lắng, một chút hồi hợp và cả háo hức nửa chứ. Sắp làm sinh viên có khác, cảm giác thiệt là lung tung hết, trong đầu tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh, nào là mỳ tôm, nào là anh em chiến hữu, nào là giảng đường, nào là những mối tình sinh viên ngọt ngào....Không biết có giống như những gì nó được nghe, được kể, ko biết mọi thứ có thú vị như trong phim, trong truyện nó được coi về cuộc sống sinh viên ko nửa. Suy nghĩ, dự tính là vậy chứ cũng lo lắm chứ, cơm áo gạo tiền, dù gì đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ nó làm sao đủ cho nó sống ở cái đất Sài Gòn nghe nói đắt đỏ, tốn kém dữ lắm. Mà thôi lo lắng chi nhiều dù sao cũng chính nó bỏ hết mọi sự sắp xếp cho tương lai ổn định của gia đình nó để chọn con đường bon chen lên Sài Gòn thử làm sinh viên một cho biết mùi đời với người ta mà. Nhớ cái hôm biết được kết quả ĐH xong mẹ nó có hỏi:
    - Mày tính sao hả con? Mẹ lo cho mày mấy con đường liệu mà tính cho kỹ. Tương lai của mày mẹ lo tới đó thôi con!
    Nó trầm ngâm. Thiệt là khó nghĩ quá đi. Mẹ nó nhờ bà con lo cho nó một là theo ông anh giám đốc một cty, vừa được đào tạo, vừa có lương thử việc ít nhất cũng 10tr trở lên mà mẹ còn vẻ ra cái viễn cảnh đi theo phụ giữ ghế giám đốc cho ông anh nửa mới ghê chớ . Còn con đường thứ hai là theo ông chú bên quân đội nghe đâu chức lớn dzữ lắm viễn cảnh cũng an nhàn, được nhà nước nuôi, được làm công dân gương mẫu, sống tốt đời đẹp đạo. Nghĩ tới đó thôi là muốn ớn lạnh trong người rồi, đi học có mấy cái nội quy nhỏ của trường lớp mà nó còn quậy muốn banh cái trường giờ kiu nó khép mình vô cái khuôn khổ của quân đội thà giết nó còn hơn. Nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ tới nghĩ lui, mấy ngày nay nghe tụi bạn hết đứa này tới đứa kia nhận giấy báo nhập học, khăn gói lên Xì-phố học đại học thấy cũng ham. Tính nó lại thích thử thách,mạo hiểm, ko thích nghe theo sự sắp đặt của bất cứ ai cho nên có lẽ tung cánh thử sức mình vài năm xem sao. Vậy là tối đó nó phán một câu xanh rờn.
    - Mẹ! Con đi Sài Gòn học. Thử sức vài năm rồi tính tiếp.
    Mẹ nó chẳng thèm hỏi gì nhiều gật đầu cái rụp
    - Ờ đi đi cho biết cực khổ con à!
    Mãi mê suy nghĩ trời gần sáng hồi nào hổng hay. Xe cũng vừa tới Tiền Giang. Nó vươn vai sửa soạn hành lý chuẩn bị xuống xe. Thiệt là học ở Sài Gòn nhưng giờ phải ghé Tiền Giang một hai ngày rồi mới được thả đi. Phải giải quyết xong nhỏ bạn gái cuối cùng trong số vài cái mối tình học trò linh tinh vớ vẫn của nó để còn yên tâm mà dấn thân bắt đầu cuộc sống mới nửa chứ. Nói gì thì nói nó chưa bao giờ gặp nhỏ ở ngoài đời, chỉ nói chuyện, chat qua wc vậy đó mà iu nhau (đúng là tình ảo).Nói chung nhìn qua WC với hình thì nhỏ xynh xắn, dễ thương nhưng ko biết bên ngoài thì có khác ko đây. Mấy hôm trước nó nói sẽ lên SG học, vậy là con nhỏ một hai bắt nó phải ghé Tiền Giang để iu offline theo cách nói của nhỏ là “ em muốn tụi mình chuyển từ tình ảo sang tình thật”...Khóc lóc, giận dỗi và cả đe dọa bỏ học bỏ nhà đi kiếm nó cuối cùng nhỏ cũng ép nó ghé TG gặp mặt...Xe dừng ở Tân An, nó xuống xe, móc điện thoại call cho nhỏ. Đã gọi điện kiu ra đợi rồi mà giờ bỏ nó một mình đứng bơ vơ.
    - Alo!...tui xuống xe rồi nè chị 2 trốn đâu dzậy?
    - Hihi anh xã nhắm mắt lại đi
    - Dẹp hok có xã huyện gì hết em lại đón anh nhanh dzùm.Mõi chân quá
    - Thì a nhắm mắt cái đi năn nỉ mà. 1 phút nha nha nhaaaaa
    Hôm nay không biết bày đặt trò gì nửa rồi. Thôi kệ để coi nhỏ làm gì với nó. Nhắm mắt mà lòng cũng hồi hộp, dù gì cũng chưa bao giờ gặp mặt ở ngoài đời mà. Lo là lo cái vụ nhỏ mà cao hơn nó là coi như lấy cọng bún thắt cổ tự tử có nghĩa hơn....Nó khịt khịt mũi, hình như có mùi nước hoa của con gái. Quái tự nhiên cái mũi nó nóng nóng, cái nóng đó chạy từ từ vòng qua má, tới tai, xong chạy ra sau gáy rồi lại quay vòng ra trước mũi – trời trời hok lẽ trúng gió.Mở mắt ra nó té ngửa. Thì ra nhỏ đứng kế nó nảy giờ.
    - Làm gì dzậy sao tới hok lên tiếng?
    - Đang nghiên cứu anh xã – nhỏ cười má lúm đồng tiền (nó thích nhỏ nhất là cái má này mà)
    - Nghiên cứu chi chị 2
    - Thì coi phải anh xã của em hok mà ^^.Anh nè!
    - Gì
    - Phải anh xã hok anh xã @@ (Con này rảnh hok phải nó chứ ko lẽ thằng nào rảnh đứng nhắm mắt cho nó nghiên cứu nảy giờ)
    - ờ chắc hổng phải chị lầm người rồi ha. Nghi ngờ hỏi chi nửa
    - Hihi ngta hỏi cho chắc mà. Tại anh xã baby hơn trên hình sợ lộn người – Ờ nghĩ cũng đúng coi vậy chứ mặt nó ở ngoài non choẹt à.
    - Thôi mệt.Giờ sao.Đứng giữa đường hoài hả chị
    - Ghét kiu chị hoài làm như ngta lớn tuổi hok bằng. anh xã chưa ăn sáng đúng hôn
    - Ờ chưa ăn
    - Vậy em đưa anh xã qua nhà nghĩ bỏ đồ rùi tụi mình đi ăn sáng hen
    - Uhm!Rồi đi bộ hở
    - Hihi xe em để sau lưng xã kìa.


    Chap 2.

    Nó ngồi lên xe để đồ đạc lên trước xe xong, nhỏ nhảy tót lên ngồi sau lưng vòng tay ôm lấy nó. Mèn ơi con này gan dù là bạn trai nhưng mới lần đầu dc gặp mà ôm tỉnh bơ @@

    - Mới gặp lần đầu dám ôm rùi hả
    - Có gì hok dám. Em ôm anh xã của em mà ^^ - nó lắc đầu mĩm cười siết ga, nhỏ càng siết chặt nó hơn đầu dựa vào vai nó hát khe khẽ.Chắc nhỏ vui lắm

    Vậy là cả ngày hôm đó nhỏ với nó đi khắp các nơi nhỏ hay nói đến trên mạng, từ trường học, quán café, đến chỗ nhỏ hay ra chơi với tụi bạn nhỏ. Lúc này nó mới có dịp nhìn kỹ lại cô bé này, cao bằng nó, ngoài gương mặt xinh xắn ra thì dáng nhỏ Linh phải nói là ổn, điện nước đầy đủ nếu ko muốn nói là dư so với mấy đứa con gái cùng lứa hoặc chí ít hơn hẳn mấy con mắm trong lớp nó.@@Tối nhỏ lại đưa nó đi dạo, ăn uống linh tinh căn cả bụng rồi mới trở lại nhà nghĩ. Biết bao nhiu lời định nói với nhỏ mà cả ngày hổng thể nói ra được, thấy nhỏ vui cũng hok nỡ nói ra. Thiệt tình nó cũng không biết nó có thích nhỏ thật hay không nửa. Nó nhảy lên giường trùm cái mền lại thở dài.Tự nhiên nhỏ nhảy lên chui vào nằm kế bên. Nó quay qua nhìn nhỏ chưng hửng

    - Gì đó
    - Gì là gì?
    - Tối rồi sao hok về nhà đi cho tui ngủ nửa.Bộ hok ngủ hả?
    - Thì ngủ nè
    - Là sao @@ tính ngủ đây luôn hả. Mẹ em la sao.
    - Hì hì em xin mẹ qua qua nhà nhỏ bạn ngủ tập văn nghệ mà.
    - Ngủ đây hok sợ tui làm gì bậy hả?
    - Xí tui đạp lọt giường lun chứ mơ làm bậy à – nhỏ chu chu cái mỏ rồi giành lấy cái mền cuộn tròn nằm nhìn nó.


    Nó cũng chẳng muốn cãi với nhỏ làm gì nửa vì trong đầu nó lúc này nhiều suy nghĩ lắm. Thật khó để nói ra rằng tình cảm của nó dành cho nhỏ vẫn chưa đủ để nhỏ trở thành người yêu nó, nó ko muốn chỉ vì những trò đùa tình cảm của nó hồi còn học 12 sẽ làm tổn thương nhỏ, dù gì trong những ngày nó chìm đắm trong sự chán nản, thù hận và bất cần, cô bé này đều chịu khó ngồi chia sẻ với nó dù là đêm, hay ngay hoặc bất cứ lúc nào nó gọi. Lần này nó ghé gặp nhỏ để tạm dừng mối quan hệ tình cảm này lại vì nó muốn để quá khứ qua một bên bắt đầu cuộc sống mới....nhưng sao nói ra được đây khi cô gái nằm kế bên nó thực sự đáng yêu và đang rất vui bên cạnh nó. Mà điều đáng lo hơn là nó sẽ ko kiểm soát được bản thân nửa...nổi điên lên quá trời...nảy giờ ngta lo suy nghĩ chuyện trong đại còn chị 2 này nằm kế bên hát mấy bài trẻ con, nhỏ nằm sát người làm nó không thể không lén nhìn nhỏ được.Đột nhiên nhỏ ngước mặt lên và tất nhiên bắt gặp ánh mắt của nó.

    - Á đồ dê xồm nhìn lén gì đó – nhỏ dứ dứ nắm đấm trước mắt nó
    - Nhìn gì đâu...tại...tại...anh – nó hơi lúng túng – mà em nằm xích ra đi nóng mún chết à...cứ nằm sát sát dzậy ai mà chịu nổi
    - Xí em làm gì kệ em nha ai bỉu anh nhìn chi
    - Ơ nằm ngay tầm mắt ngta mà hok cho nhìn
    - Hok cho đó...a nhắm mắt ngủ đi ai mượn mở mắt chi

    Thiệt là nổi điên với cái con kua này. Thôi ráng nhắm mắt nghĩ về bồ tác coi bộ có lý hơn.Nó thở dài nhắm mắt lại. Đươc khoảng hơn 10 phút, gần như nó sắp đi thăm bồ tác thật thì mặt nó nóng nóng vì hơi thở nhẹ nhẹ...chưa kịp mở mắt ra thì môi nó đã chạm vào một bờ môi mềm mại của ai đó. Máu trong người nó chảy rần rần...hok lẽ bồ tác linh dzữ vậy hả trời...mà thôi kệ bồ tác hay ai đang cưỡng hôn nó cũng mặc kệ, cái tính nó ai cưỡng gì chứ mấy cái vụ này thì càng khoái ...hok cần mở mắt ra nó đưa tay siết chặt lấy người đang hôn nó...nụ hôn say đắm và ngọt ngào, đã lâu rồi nó ko hôn một cô gái nào mà...Mọi thứ càng lúc càng ko thể kiểm soát được nửa rồi. Nhỏ giờ nằm hẳn lên người nó, hai tay nhỏ bắt đầu mở từng cúc áo nó ra trong khi đôi môi vẫn ko chịu rời môi nó....Chiếc cúc áo cuối cùng chuẩn bị dc mở xong thì nó nắm lấy hai bàn tay nhỏ rồi ngồi dậy khẽ đẩy nhỏ ra một bên...Nhỏ đưa ánh mắt ngơ ngác nhìn nó.

    - Sao vậy anh
    - Anh...anh nghĩ mình ko thể. Anh là người ko tốt...Anh...tình cảm của anh với em..dường như vẫn chưa đủ lớn để làm gì hay hứa hẹn gì với em hết. Anh vẫn còn là thằng long bong....anh...anh....sợ nếu mình vượt quá giới hạn...người thiệt thòi sẽ làm em...anh sợ em phải chịu tổn thương khi gắn cuộc đời vào một thằng chưa biết ngay mai ra sao như anh....

    Nó nói nhiều lắm...Nói những điều nó đang nghĩ trong lòng ra với nhỏ từng câu từng chữ một, ko biết nhỏ có bị tổn thương ko chỉ thấy đôi mắt nhỏ dường như đánh mất niềm vui từ lúc gặp nó đến giờ...Nhỏ im lặng, ko nói gì. Nó cũng vậy, nói ra hết tất cả, nó cũng chuẩn bị cho tình huống xấu nhất là nhỏ sẽ bỏ đi ngay bây giờ. Hơn 15 phút trôi qua...chợt nhỏ đứng dậy bước vào phòng tắm

    - Em tắm một chút. Anh chờ em nghen

    Tiếng nước chảy nhẹ nhẹ dường như ko đủ lấp đi tiếng khóc của nhỏ. Nó nằm đó mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Đứng dậy định gõ cửa phòng tắm để an ủi mà cũng ngập ngừng ko dám bước vào.Nó chỉ đành đứng dựa vào tường...lặng im nghe tiếng nước, tiếng gió, tiếng xe chạy ngoài đường...nó mĩm cười chua chat....dù sao nhỏ cũng ko phải là người đầu tiên nó làm đau và rời xa theo cách như vậy. Nhưng sao nó thấy lạ trong người quá...nó hối hận chăng...
    Cửa phòng tắm mở, nhỏ bước ra đứng cạnh nó. Vứt bỏ lon bia về góc phòng nó quay qua nhìn nhỏ...trên người nhỏ giờ chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi nó treo trong phòng tắm lúc sáng. Linh chẳng nói gì, chỉ nhìn nó bằng ảnh mắt dịu dàng...

    - Em ko sao chứ...anh...xin....l..... Lời nói chưa kịp nói hết nhỏ đã ôm chầm và đặt lên môi nó một nụ hôn gấp gáp và mãnh liệt....nhỏ rời nó ra, nhìn nó nói trong nước mắt
    ...em yêu anh...em hiểu anh đang nghĩ gì...em hok phải người dễ dãi...nhưng em yêu anh...em sẽ chờ anh xã đến chừng nào anh xã quay lại thì thôi...

    Rồi nhỏ lại hôn nó say đắm...Bản thân nó cũng cảm nhận được tình cảm của Linh hơn những gì nó tưởng...Khẽ đưa bàn tay ôm chặt lấy Linh. Có thể nó không thích nhỏ nhưng vào lúc này nó không thể lạnh lùng được.

    Giấc ngủ ngon lành, trời sáng...đã đến lúc nó tạm biệt nhỏ để tiếp tục hành trình của mình...trước khi nhỏ ôm chặt lấy nó nói rất nhiều, rất nhiều...đến nỗi nó chẳng còn biết trả lời gì nửa. Chỉ còn cách ôm chặt lấy nhỏ để rồi lặng im bước lên xe tiếp tục hành trình về Sài Gòn. Nơi nó bắt đầu một cuộc sống mới, với những thử thách và điều thú vị mới...Ngồi trên xe, lặng lẽ trả lời từng tin nhắn đầy yêu thương của nhỏ mà lòng nó cứ lan man ko có tý cảm xúc nào hết. Ngày hôm đó đánh dấu ngày đầu tiên nó đã bắt đầu cho cuộc đời sinh viên phía trước và nó cũng ko biết dc rằng sau ngày hôm ấy nó cũng đã bắt đầu những chuỗi ngày đầy những buồn vui, ngọt ngào, hạnh phúc, tội lỗi, đau khỗ và cay đắng...


    Chap 3.

    Đến SG!Chưa gì SG đã chào đón nó bằng một cơn mưa nặng hạt.Đứng trú mưa trên nhà chờ xe bus mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Lúc nói lên đây dù mẹ có gửi cho nó cả 1 cái sớ táo quân đầy đủ địa chỉ và các số điện thoại của bà con trên này nhưng nó gạt phắt đi:

    - Mẹ để con tự lo. Con ko thích làm phiền bà con nào hết. – Thực ra đúng là nó chẳng cần mẹ nó phải lo lắng gửi gắm gì ai hết, nó chúa ghét gửi gắm bà con cô bác, từ nhỏ nó cũng đã sống xa gia đình, việc đi học, đi thi và giờ nhập học cũng tự một mình nó đi chứ chẳng cần cha mẹ đưa đón, lo lắng chuyện ăn ở gì hết (có bác lo dc rồi ).

    Sài gòn trời mưa nhưng cũng ôn ào và náo nhiệt, nó cũng ko lạ lẫm lắm vì nó cũng từng sống từ nhỏ ở thành phố Cần Thơ rồi mà. Bụng đói cồn cào, miệng thì rủa thằng anh bạn cả buổi trời chưa thấy ra đón nó mặc dù chửi muốn nát cái điện thoại. Xung quanh là âm thanh hỗn tạp của những người bán hàng rong, những người xe ôm chèo kéo khách và cả tiếng gọi nhau í ới của mấy anh chị trong màu áo xanh đang tiếp sức giúp đỡ cho những thằng sinh viên ngoại tỉnh lên SG nhập học như nó.Nó mĩm cười vì nó cũng sắp là sinh viên rồi chứ bộ, năm sau nó sẽ thử khoác lên người màu áo xanh ấy để thử cảm giác sinh viên tình nguyện ra sao (thật là gương mẫu :-“ ). Cuối cùng thằng quỷ cũng tới đón nó. Vừa tính chửi vài câu cho xả cái tức trong bụng thì phát hiện nhỏ con gái xinh xinh đứng kế bên...giờ chẳng lẽ mở cái miệng ra chửi thì mất hình tượng lắm (sinh viên gương mẫu mà) nên nó nhẹ giọng.

    - Sao giờ mới tới mậy...chờ 2 tiếng rồi đó ba
    - Mưa đường ngập dzữ quá bị chết máy – thằng bạn nó hiền và tốt bụng nên nghe tin nó sắp lên SG thì call kiu để nó giúp đỡ 1 time. Nó ko thích phiền ng thân nhưng vì nó thích bạn bè nó hơn, dù gì bạn bè cũng thoải mái hơn.
    - Hả! Thành phố lớn mà ngập hả mậy – chưa sống SG sao biết dc có mà bơi được luôn ấy chứ giỡn à
    - Hơ hơ rồi mày sẽ biết. Thôi giờ về nhà tau cất đồ đạc rồi tau dẫn ra chỗ tau làm ăn luôn.

    Vậy là hai thằng vật nhau trên chiếc xe cà tàng thằng bạn đặc biệt mượn của bà chủ chỗ làm của nó để đón tân sinh viên. Về đến phòng trọ thì 2 thằng ướt như chuột lột, đồ đạc đầy mùi bùn đất, mùi hôi của nước ngập quá đầu gối.

    - Mày để đồ đó tau dẹp cho. Đi tắm trước đi rồi ra quán tau làm ăn.

    Nó chọn đại 1 bộ quần áo rồi chui vào nhà tắm. Chợt phát hiện trong phòng có đồ của con gái. Nó giật mình hỏi thằng bạn.

    - Ê Duy sao có đồ con gái trong này mậy
    - Ừ đồ của chị 2 tau đó, quên nói với mày chị 2 tau lên ở học may một thời gian.
    - Rồi tau ở đây có sao hok đó
    - Ko sao đâu chị tau dễ lắm. Tau cũng có nói bả rồi.Tắm lẹ đi mày trễ rồi.

    Tắm xong thằng Duy chở nó ra quán cơm chỗ nó làm. Bà chủ quán hiền và tốt với người làm. Ở đây làm cũng toàn là sinh viên, phụ giúp việc buôn bán, đổi lại bà chủ bao toàn bộ tiền ăn ở cũng như một khoản tiền nhỏ khác để lo chuyện học hành hàng tháng. Chào hỏi vài câu bà chủ thấy nó hiền nên cũng vui vẻ nhận lời để nó phụ làm việc và ở đây tạm thời một thời gian chờ nhập học vì nghe nói trường có 2-3 cơ sở chưa biết nó sẽ học ở đâu nên chỉ xin ở tạm thời thôi.Lần đầu tiên bán cơm đúng là vô cùng vất vả. Nó phải chạy bàn bở hơi tai, rồi gói hợp cơm, cho canh vào bọc...Làm ở đây nó học được nhiều thứ lắm. Ngay cả cách cho canh vào bọc làm sao cho gọn mà ko bị đổ phỏng tay, việc buột canh buột nước mắm cũng phải có tập luyện nhiều lần, rồi cách tiếp đãi khách, cách tính tiền, dọn bàn vì quán cơm là nhiều thành phần khác nhau đến nên nó còn học được cách quan sát, cách nói chuyện rất có ích cho việc học sau này. Làm tuy mệt nhưng nó vẫn vui vẻ vì chủ yếu nó làm để học hỏi chứ ko phải làm để kiếm tiền. Trở lại chiều hôm đó nó về lại nhà trọ với cả tấm thân mõi nhừ. Thằng Duy đi tắm, còn nó thì nằm tự xoa bóp tay chân. Có tiếng bước chân ngoài cửa phòng. Rồi một người con gái mở cửa bước vào – nó đoán chắc đây là chị thằng Duy – Chị nó cũng ko xynh lắm nhưng nó cũng phải sững người vài giây (để tịnh tâm) vì chị nó mặc đồ sexy quá.Sau này nó mới biết chị thích mặc đồ ngắn vì SG thực sự rất nóng.

    - Em là M phải ko? – chị Lan cười tươi bước vào ngồi trước mặt nó
    - Dạ dạ chị Lan phải hok chị - nó hơi lung túng vì chị ấy ngồi sát nó quá với lại mùi hương con gái của chị Lan làm nó cũng hơi hơi nóng trong người
    - Em lên hồi nào. Thằng Duy đâu..em ăn uống gì chưa?
    - Dạ nó đang tắm. Hồi nảy em có ăn cơm ngoài quán bà chủ rồi
    - Quán cô Sương hả em – chị Lan vừa hỏi vừa mở cái bịch trắng đang cầm trên tay ra
    - Dạ phải chị...
    - Em lấy cho chị mấy cái ly trên bàn. Chị mua dc 2 ly chè thái nè em ăn với chị cho vui.Tính mua cho 2 chị em à mà giờ có em nửa nên thằng kia cho nó nhịn chị em mình ăn hen.
    Thằng kia đang tắm nghe có người cúp phần ăn nó la như heo bị chọc tiết
    - Ế ế bậy bưởi...
    - Im liền thằng kia bửa nay có khách ráng nhịn đi con – chị Lan cười ha hả
    - Cái đồ trọng sắc khinh thân – thằng kia hậm hực.

    Nói thì nói dzậy chứ rồi bả cũng đổ chè ra 3 ly chia cho 3 người. Vừa ăn vừa xem tivi vừa nghe 2 chỉ em bả tám trên trời dưới đất, toàn mấy câu chuyện nó hổng biết đâu cua tai nheo gì hết, thôi thì ma mới ngồi im hợp chợ vậy (thiếu con vịt thì phải).Ngồi được chút thì ông bạn trai bả ghé qua, mua cho cả đám bịch mận với ổi. Vậy là lại họp chợ tại phòng.Nó thì ngồi im xem tivi, thi thoảng dc chị Lan đưa cho miếng mận, miếng ổi ăn và trả lời mấy câu hỏi xã giao của chị Lan với anh Toàn (bạn trai chị Lan).Nói chung mọi người rất thân thiết vui vẻ, anh Toàn cũng dễ gần, sau này 2 anh em hợp nhau ở chỗ khoái coi đá banh, khuya khuya có MU đá là 2 anh em lại dẫn nhau ra caffe coi la cho đã.Anh Toàn về, cả đám cũng chuẩn bị đi ngủ. Thằng Duy quăng cái gối vào mặt nó sắp xếp chỗ ngủ
    Tau nằm trong cùng, mày nằm giữa chia cái mền với bả đi ha
    - Cái gì tau nằm giữa hả....Nó la lên ngạc nhiên.Vì ban đầu nó cứ nghĩ nó là người lạ, chị là con gái thì thẳng Duy phải nằm giữa mới đúng chứ.
    - Ừ tau quen nằm trong rồi. Mày cứ nằm giữa đừng có ngại.
    - Nhưng mà...tau....Nó vẫn giả bộ lúng túng
    - chị hok có ăn thịt em đâu mà sợ - chị Lan vừa cười bước trong wc ra.

    Chap 4.

    Đêm đó nó ko thể ngủ yên được.Ko phải lần đầu nó nằm ngủ kế con gái nhưng mà nằm giữa ko quen, lại bị **ng chạm vào người chị, nó sợ xoay trở mình mà lỡ **ng vào người chị thì bị ko nên. Dù gì nam nử thụ thụ bất nên thân. Nhưng mà cái cảm giác nằm kế một thân hình sexy như thế này thì ko tránh khỏi cảm giác rạo rực trong người, lâu lâu chị xoay người lại chạm vào nó, làn da mát lạnh khiến nó cứ y như có luồng điện chạy vụt qua người vậy. Nhắm mắt ngủ dc chút lại giật mình thức, và cứ y như mỗi lần thức giấc là lại thấy chị Lan càng nằm sát nó hơn.Lại phải xích qua thằng bạn, cái phòng thì nhỏ xích hoài cũng ko được nên cuối cùng nó đành nằm 1 kiểu, tay chân đều hok dám cử động (kiểu này mà tới sáng chắc thành nhân tượng luôn quá). Vậy là nó cố gắng đẩy đẩy chị ra ngoài, vô tình chị thức, mĩm cười rùi tự lăn ra....nhưng ngủ dc một chút là đâu lại vào đấy...cứ như vậy tới sáng @@ mất ngủ trầm trọng.

    Sáng dậy, thằng Duy thì chạy ngay ra quán phụ dọn quán,còn nó thì bà chủ nói chỉ ra phụ vào buối trưa và chiều tối ngay giờ đông khách thôi, còn mấy lúc khác thì dư người làm rồi để mấy đứa làm ăn lương nó làm. Còn nó vì đêm qua mất ngủ nên giờ nằm hoài hông mở mắt dậy nổi. Tự nhiên có cảm giác hơi lạ lạ, mở mắt ra thì thấy chị Lan nằm quay mặt về phía nó chăm chú nhìn. Nó giật mình hỏi

    - Bộ bộ mặt em dính gì hả sao nhìn em dzữ vậy
    - Uhm...nhìn bộ mặt mất ngủ của em kìa, ngố quá ông tướng (bà làm tui mất ngủ chứ ai nửa )
    - Ừ ừ tại lạ chỗ em ngủ hok dc.
    - Vậy em ngủ thêm chút đi. Để chị thay đồ chạy ra chợ mua đồ ăn sáng cho.
    - Thôi thôi chị để em đi. Ai làm dzậy bao giờ
    - Thôi đi ông tướng biết đường hok đòi đi. Nằm ngủ đi chị mua xíu à đừng có ngại.Em ăn gì
    - Dạ dạ gì cũng dc chị
    Chị lan cười vui vẻ khép cửa phòng đi.Nó nằm thờ phào vì.Mệt óc thiệt, cả đêm bị áp chế tinh thần dzữ quá. Mệt nên nó ngủ lúc nào ko hay Được một chút thì chị Lan đánh thức nó dậy để ăn sáng.
    - Chị hok đi làm hả chị
    - Uhm chị học may...lâu lâu ra tiệm thôi còn lại ở nhà tập may em. Còn em chừng nào vô học.
    - Dạ mùng 5 vào nhận lớp.
    - Ủa còn hai mấy ngày sao em lên sớm vậy
    - Dạ em lên sớm để tìm chổ trọ rồi tìm việc làm
    - Chà lo xa quá hen. Chưa gì tìm việc làm rồi
    - Uhm em làm để học hỏi kinh nghiệm à
    - Vậy hả. Giỏi quá ta. Thôi em ở đây luôn với 2 chị em chị đi cho tiện. Kiếm đâu xa nửa
    - Dạ em cũng hok biết. Tại chưa biết trường chuyển em học ở cơ sở nào nửa chị.
    - Vậy sao...ừ sao cũng dc tưởng em chê chổ chị ở chớ
    - Dạ hok có đâu chị. Sao em dám chê dc
    - Hì hì chọc em đó.Vậy em ở đây với tụi chị chừng nào biết học ở đầu rồi tính hen.
    - Dạ chắc phải vậy thui chị (bửa đó nó đúng ngoan, 1 đầu câu luôn dạ dạ )
    - Uhm thui em xuống dắt xe chở chị ra ngoài tiệm rùi lấy xe muốn đi đâu thì thi, khi nào chị gọi em ra rước chị nha
    - Hả...bộ chị hok sợ em chạy xe luôn hả
    - Haha thách ông tướng lun đó. Dám chạy hok...thui dắt xe ra đi, nhớ giữ chìa khóa cẩn thận nha em mà đi luôn là chị hết vô nhà đó.

    Vậy là nó chạy xe chở chị ra tiệm may ngoài chợ An Đông. Tới nới chưa gì mấy bà trong tiệm đã cười ha hả chọc

    - Ê ê con Lan có trai mới kìa tụi mày – đâu đâu – trời ơi baby quá- Lan ơi mày dụ con nít người ta hả - còn ông Toàn đâu – chết chết kỳ nào tau đốt nhà mày – haha....(mấy bà này đúng nhiều chiện)
    - ...haha ừ bồ mới tau đó...đứa nào kua tau giết (ơ tui thành bồ bà hồi nào dzậy) Rồi chị Lan quay qua kiu nó về.

    Đường về cũng dễ, ko đến nổi quên đường.Đang cười khì khì vì ko quên đường thì mặt nó chùn xuống. Chết lo nhớ đường đi mà quên nhớ nhà K. Chạy xe qua chạy xe lại vòng vòng mấy cái hẻm, cái nào cũng thấy quen quen mà nhà thì hổng nhớ nhà nào mới là nhà mình. Điện thoại cho chị Lan thì hok dám vì hồi nảy có mạnh miệng vỗ ngực tuyên bố làm gì có chuyện nó đi lạc được. Điện thoại cho chị Lan thì coi như dọn đồ về quê với vịt cho rồi. Đổ mồ hôi chạy vòng vòng hơn tiếng đồng hồ (gẩn hết xăng luôn) thì cái khôn nó mới trở về với chủ. Nó điện thoại cho thằng Duy hỏi đường ra ngoài quán sẵn phụ rồi trưa về chung với thằng Duy luôn. Chứ giờ mà hỏi nó nhà ở đâu thì chẳng khác nào tự vả vào mồm, về nó kể cho bà kia nghe thì bả cười cho nhục cái mặt.

    Phụ quán đến gần hết khách thì trưa, nó lãnh nhiệm vụ đi đón chị Lan về, tất nhiên trước khi đi nó cũng chở thằng Duy về để nhìn mặt nhà nửa chớ. Ra tới tiệm thì lại chào đón 1 tràng chọc ghẹo của mấy người làm chung trong tiệm may. Chị Lan lên sau lưng ôm nó cứng ngắt mắt quay về phía mấy bà trong tiệm cười hì hì...Chắc là trêu mấy bà đó chứ gì...làm tự nhiên được ôm (sướng cả người).Nó siết ga chạy đi, đường Sài Gòn trưa bon chen, kẹt xe ở mấy cái đèn đỏ mún nhũn não. Chị Lan hok còn ôm cứng nó nửa mà ngồi đàng hoàng lại, miệng nói tay chỉ tùm lum thứ cho nó...mệt thì mệt bực thì bực nhưng nó vẫn phải cố dạ dạ thưa thưa trả lời mấy câu hỏi của chị Lan. Về tới nhà, nó ngủ 1 mạch tới chiều rồi ra phụ quán. Đang làm thì chị nt: “2 dua ve an com voi chi. Dung an ngoai quan. Chi moi nau canh chua cho em an ne “. Hỏi ý thằng Duy thì nó kiu về trước ăn với chị Lan, còn thằng Duy ở lại ăn tại quán rồi chở bà chủ đi mua mấy thứ linh tinh nửa. Về tới nhà chị Lan đã dọn cơm sẵn, nó chỉ việc rửa tay rồi vào ngồi ăn mà thôi....Cả buổi cơm nó ăn thì ít mà nhìn lén thì nhiều. Đầu óc cứ nghĩ mấy thứ đen tối chỉ thiếu điều muốn phạm tội vậy. Ăn xong lại giành nhau rửa chén và tất nhiên nó chỉ giả bộ giành cho có thôi chứ nó chúa lười làm việc nhà mà....Thằng Duy về, lại ăn trái cây, nói chuyện linh tinh và xem tivi, hôm nay cũng thân hơn với chị nên nó thi thoảng cũng góp vui vài lời. 888 Chán chê thì 2 thằng đi ngủ, còn chị Lan đi ra ngoài với anh Toàn.

    Đó là những ngày đầu tiên ở SG nhận được sự giúp đỡ của chị Lan và thằng Duy nó cũng vượt qua được khó khăn ban đầu. Gần đến ngày nhập học nó phải chuyển chỗ ở đến gần trường đi học cho tiện.


    Ròng rã cả ngày trời cuối cùng cũng tìm được chỗ trọ...hận cái trường...dám chuyển nó ra học tuốt ngoài quận 12...Ban đầu cứ tưởng dc học ở trung tâm SG, ai dè chuyển ra đây, lẻ loi có mấy lớp học...cứ như con ghẻ ko bằng....Nhưng được cái chi phí sinh hoạt ngoài này có vẻ dễ chịu hơn so với trong trung tâm...nhà cửa, đồ ăn đều rẻ hơn nhiều...thôi thì ráng chịu 1 năm, chờ dc chuyển về trung tâm rồi quậy luôn cho nó máu.

    Lớp học của nó có khoãng 120 đứa, đa số toàn là người miền Đông, miền Trung, cá biệt có mấy đứa tuốt ngoài Bắc nửa...nói chung hơn 64 tỉnh thành dường như lớp nó đều chiểm hơn 50 tỉnh rồi...chỉ có người miền Tây như nó coi bộ là hàng hiếm trong lớp. Nhìn quanh đi quẩn lại chỉ thấy vài em xynh, còn lại đều chẳng đáng lưu ý cho lắm. kể cũng lạ cái ngành này của nó lẽ ra phải đẹp nhiều lắm chứ nhỉ...hay là nó quen nhìn con gái đẹp rồi nên giờ thấy mấy đứa trong lớp, đứa nào cũng bình thường hết...thôi chết hok lẽ chưa gì nó đã chai sạn với cái đẹp rồi sao ta. Nói chung cuộc sống của nó trên lớp khá lặng lẽ, nó ngồi 1 góc cuối lớp và chẳng để tâm đến bất cứ việc gì của lớp. Với nó học kỳ đầu dường như chỉ là học và mãi cho đến bây giờ rõ ràng nó chẳng tìm thấy một đứa bạn thân nào hợp để chơi trong hơn trăm đứa lớp nó, có lẽ quan niệm, cách sống và khoảng cách nào đó làm nó cảm thấy chẳng hợp với bất cứ đứa nào. Tính nó đã vốn bất cần, ít nói, lại hay có những hành động theo dạng tự kỷ cho nên hiển nhiên nó dc xếp vào hàng cá biệt của lớp....cả biệt vì nó chẳng hay tụ tập bàn tán chuyện của lớp, cũng chẳng chơi bi-a, đánh bài, hay kéo nhau đi nhậu nhẹt, cá độ với tụi con trai trong lớp...niềm vui duy nhất của nó hợp với tụi đó chỉ là đá bóng và xem đá bóng. Cái vẻ bất cần, pha một chút lãng tử của nó ko thích hợp với tụi con trai...nhưng vô tình lại có gì đó thu hút tụi con gái...và cái duyên với con gái của nó (đã dc xác nhận bởi mấy thằng chí cốt cấp 3) vẫn làm nó dc chú ý và yêu mến của các nàng. Trong suốt quá trình học tại lớp này cho đến giờ dù trong đầu nó luôn xác định rõ một điều sẽ ko có chuyện tình cảm giữa nó với bất kỳ đứa nào cùng lớp, đến giờ dù quan hệ có đi đến mức nào với một vài đứa nào đó...nhưng nó vẫn giữ cái lập trường như vậy, cho nên hoàn toàn nó đều làm ngơ, chẳng quan tâm đến những mối tình của mấy cặp đôi trong lớp...Nói thì nói vậy....ít nhiều nó cũng vướng vào một số lời bàn tán hay trêu chọc nào đó của cái lũ sinh viên nổi tiếng nhiều chuyện này, mà cái ngành của nó chính thầy cô cũng phải phán 1 câu xanh rờn:” ko nhiều chuyện tụi em cũng phải học cách nhiều chuyện...càng nhiều chuyện càng tốt....xem như là một môn học để tụi em làm nghề sau này @@”.

    Chap 5.

    Thì hiện tại:


    Hôm nay lẽ ra nó phải đi Bến Tre để làm tin thực tập. Đáng tiếc mọi thứ ko tốt vẫn đang xảy ra liên tiếp với nó. Ngay lúc chuẩn bị lên đường thì phát hiện cơ quan đã cữ người khác đi làm tin đó và một lần nửa nó ngậm nguồi hủy bỏ kế hoạch. Thực sự mọi thứ vẫn đang rất tệ, người hướng dẫn nó thực tập chẳng giúp được gì cho nó trong khi bạn bè nó đều dc phân công, đều được chỉ dẫn tận tình, có đứa còn dc đưa đón bằng ôtô và sớm đã hoàn thành chỉ tiêu thực tập. Còn nó chỉ là con số O tròn trĩnh.


    Chiều, nằm long nhong một mình thì một anh bạn gọi đi ăn lẩu cùng nhóm bạn model, PG nó chơi chung...quậy một trận tưng bừng, cười toét cả quai hàm...thực sự đã bù lại thất bại của ngày hôm nay. Âu cũng là niềm vui từ những người bạn khiến nó cảm thấy cuộc sống đang trong giai đoạn bế tắc này...có một chút vui vẻ hơn...Tự nhiên thích mưa, mặc dù nếu mưa thì nó sẽ lại bị sốt hoặc ho cả đêm...ừ...đôi khi SG cũng cần những cơn mưa mà. Nóng quá!


    Thì quá khứ:



    Việc học xem như cũng đi vào quỹ đạo. Nó bắt đầu đi tìm việc làm thêm mặc dù người thân nó ra một quy định rằng cấm nó đi làm thêm. Việc của nó chỉ có học và học, còn tiền bạc để người lớn tính. Nhưng nó vẫn giấu gia đình để đi làm thêm vì nó đã xác định lên đây chủ yếu là bon chen học hỏi với đời chứ ko phải để vùi đầu vô “kinh sử”.Chạy dọc theo mấy con đường lớn của q12 cả ngày trời cũng chẳng tìm dc chỗ nào để làm...Bổng nó phát hiện một quán café hình như mới mở đang đăng bảng tìm nhân viên....Dựng chiếc mạc-tin (mới mua) vô góc quán nó đi sâu vào, quán này làm theo phong cách của nhật bản, có một chút cổ kính và lạ mắt...(chủ quán là anh trai của diễn viên Hồng Anh). Nó đoán đúng, 2 ngày nửa quán mới khai trương...>Sau một hồi chờ đợi, rồi phỏng vấn, rồi hỏi linh tinh cuối cùng nó cũng dc thằng cha quản lý lùn xủn nhận vào làm vị trí phục vụ....Xem như ngày đầu tìm việc mà có việc làm thì quá ok rồi...Nó vui vẻ quay về...tất nhiên là ghé qua tiệm net gần nhà trọ đến liên lạc với một người mà đến lúc đó nó vẫn chưa biết dc sau này người đó đã trở thành một phần cuộc đời đầy những ký ức mà cho dù đến mãi mãi về sau ko bao giờ nó có thể quên dc.

    - Buzz buzz! Cốc cốc...có chủ nhà ở đó hok – nó gõ vội vào bàn phím – 15 phút trôi qua, chẳng thấy ai trả lời nó gõ tiếp -....hok có trên máy hả...vậy out nha...- màn hình hiện lên cái icon lạnh nhạt (lúc đó nó phải phì cười vì cái icon đó)
    - Haizz chủ nhà đi vắng òi...bên đó kiếm chi nửa...- dỗi nó chắc lun rồi vì dù gì cũng cả tháng nay tự nhiên nó mất tích mà, bận lo vụ học hành...đầu óc đâu mà online với mấy mối quan hệ online này chứ.
    - Hi...giận nhox hả nữ hoàng?
    - Ai thèm giận nhà ngươi...sao hok đi lun đi pm chi nửa
    - Uhm tính đi lun thiệt rồi mà nhớ nữ hoàng xấu xí quá nên...
    - Grừ grừ...ta xấu hùi nào...đồ nhox con xạo sự
    - He he ừ xạo sự mà có người nc với mình hoài mới ngộ
    - Ai thèm...tại nha ngươi buzz hoài bực mình chứ bộ.
    - Thui đùa chút mà....nghĩ giận đi....lo chuyện học hành nè...thời gian đâu online
    - Thiệt hok...hay là lo mấy cô hot girl ở trường rồi quên ta =.=
    - Hot girl nào....có nữ hoàng băng giá ở đây...sao hot nổi mà hot
    - Haizz....tin dc thằng nhox lãng tử như ngươi ta xấu xí liền
    - Tự tin ghê hôn...đẹp sao xin WC hoài hok cho
    - Sợ ngươi thấy ta đẹp quá ngươi xỉu sao
    - Éc...mắc gì xỉu
    - Thì thấy ta đẹp rùi nhà ngươi dê xồm...ta uýnh xỉu
    - Dê đâu dê...có thấy chị ra sao đâu mà dê...cho wc đi rùi tính
    - No no...mơ đi cưng.Đã nói chừng nào lên đây đi rùi gặp thiệt lun.
    - Thì giờ lên rùi nè
    - Lên đâu
    - Sài Gòn nè
    - Hảaaaaaaaaaaaaaaaaaaa....lên chi
    - Lên kiếm chị chứ chi
    - Hix tự nhiên kiếm ta chi
    - Kiếm để dê chứ chi
    - Ngon ngon...ta uýnh 1 cái là xỉu tại chỗ lun chứ dê
    - Con gái gì...tối ngày dọa uýnh
    - Chứ sao...hok lẽ để ngươi ăn hiếp ta hoài
    - Èo....ai ăn hiếp ai biết liền à

    Vậy là chat mãi tới khuya...Lần nào cũng vậy...cứ online nói chuyện với chị là hai đứa chat tới khuya. Đa số câu chuyện toàn là chuyện linh tinh ko có vấn đề gì rõ ràng...cãi qua cãi lại, chọc qua chọc lại, rùi giận dỗi, rùi lại làm hòa...mà ko biết chán, quên cả time...

    - Nè nhox
    - Gì
    - Lên đây thiệt hả
    - Uhm thiệt
    - Nói thiệt đi..làm gì
    - Dê chị
    - Hứ!...mệt quá nói thiệt đi hok out à
    - =.= Dê chị là chính...mà học là phụ dc chưa
    - Hihi lên học hả....hix hix...vậy giờ sao....
    - Sao la sao...lèm bèm gì đó.
    - Thì giờ phải gặp nhà ngươi thiệt hả
    - Ơ...bộ hok thích gặp nhox à
    - Hix ko biết nửa...chị sợ
    - Sợ gì...tưởng dê chị thiệt hả
    - Dê thì sợ gì nhox.Chị chỉ thấy sợ sợ
    - ....rắc rối, tự nhiên sợ sợ
    - Uhn! Thấy sao sao ấy
    - Mệt ghê...thì chị hok mún gặp nhox cũng ép đâu mà lo
    - Hok phải mà....hix hix thiệt khó nghĩ quá...nhức đầu ghê
    - Vậy thui out nghĩ đi khuya rùi
    - Uhm..chắc ngủ
    - Vậy về nha...chị ngủ đi
    - Uhm nhox về cẩn thận đó.Có gì chị nt cho
    - Biết số hok mà nhắn
    - Hì hì...thì hok
    - Èo...ai bỉu xin số hoài hok cho
    - Thì giờ cho nè
    - Ờ...số nhox nè :01xxxxxxxx
    - Uhn...bít rùi...về đi
    - Ngủ ngon nha chị xấu xí
    - Đáng ghét...ta đi ăn bánh kem!

    Thì quá khứ của quá khứ J



    Nó chạy xe lang thang khắp nơi...vòng vòng qua công viên Quang Trung, rồi chạy dọc theo mấy con đường ven công viên ngắm nhìn xe cộ qua lại. Nghĩ tới chị là lại thấy một cảm giác gì đó bình yên, vui vui. Chị lúc nào cũng bí ẩn và khó hiểu...lúc thì như con nít nhưng có lúc...chị nói chuyện y như một nữ hoàng thực sự vậy....Nó quen chị cũng nhớ blog....những trang blog của tuổi mới lớn...ngu ngơ...trong sáng tối (tùy lúc ) Tự nhiên nó nhớ lại lúc nó tìm thấy blog chị...chỉ có mỗi cái ava của một cô gái ngồi quay lưng lại, xung quanh là mấy chầu hoa cúc dại...nhó bé và mỏng manh. Cái ava chẳng ăn nhập gì với cái nick blog chị hết Nữ Hoàng Cô Đơn....nó đọc entry của chị...nó phát hiện trong đó có nhiều tâm sự...có nhiều điều bí ẩn...ko biết tự nhiên nó nghĩ chị la nữ hoàng thực sự ấy chứ, mà nữ hoàng thì sẽ đẹp lắm...(khờ thiệt)...Rồi nó pm cho chị...một câu ngố ơi là ngố
    - Nhox ghét chị!
    - ???? nhà ngươi là ai...tại sao lại ghét ta
    - Ko biết...nhưng nhox ghét chị!
    - Grừ...tại sao ghét ta...hả hả hả hả
    - Thì tại ghét hơ hơ
    Vậy đó...cách làm quen rất nhảm nhí...và từ cái nhảm nhí đó..mà nó với chị quen nhau....Cứ mỗi lúc online nói chuyện là 2 đứa cãi nhau chí chóe, tranh luận về mấy vấn đề linh tinh chẳng đâu vào đâu hết...ngay cả hoa cúc có bao nhiu cánh hoa...vì sao có nhiu cánh hoa mà cũng cãi nhau cả buổi trời...Chị ko phải là người đầu tiên hay duy nhất nó nói chuyện qua chat....nhưng là người duy nhất mang lại cho nó cảm giác thoải mái và bình yên...Đôi lúc chị như một đứa con nít thích giận dỗi nhỏng nhẽo...nhưng đôi lúc chị lại dịu dàng....đôi lúc lại có vẻ gì đó lạnh lùng và bất cần....cuộc sống của chị nhiều bí ẩn...Nó cảm nhận chị là con gái thật (ko fake)...và là một người đẹp nửa...nó chỉ cảm nhận vậy thôi chứ chưa bao giờ nó nhìn thấy mặt chị J..cho nên có lần nó trêu:
    - Nhox ghét chị
    - Ghét hoài dzạ....
    - Uhm...thấy ghét
    - Sao ghét ???
    - Thì ai bỉu chị đẹp mà lớn tuổi hơn nhox chi..nhox hok dc yêu chị....nhox ghét...
    - Xí...ai cho mà yêu...chị là nữ hoàng đó nghen...nhox con hok dc yêu chị đâu
    - Hehe....ừ thì hok iu dc mới ghét ^^.
    Thì quá khứ :
    Đang mải mê với suy nghĩ...chợt điện thoại reng...vừa bắt máy lên chưa kịp alo đã nghe tiếng con gái bên kia:
    - Đồ đáng ghét...đồ ngốc – rồi cúp máy....
    Ơ con điên nào thế này....tự nhiên mắng 1 tràn rồi cúp máy...nó chửi đổng vào câu thôi chứ cũng chẳng thèm quan tâm chi cho mệt óc...hồi cấp 3 ngày nào mà nó ko bị nhá máy, phá máy, rùi mấy tin nhắn từ số lạ, tin nhắn làm quen có, tin nhắn đe dọa có...chưa kể thư từ nhét trong ngăn bàn...Nói gì thì nói, tuy nó vừa lùn vừa xấu...nhưng chẳng hiểu sao...lại dc mang cái danh boy vip ở trường cấp 3....mấy trường huyện xung quanh và trường thị xã...tiếng boy vip và bay bướm cũng ko biết ai đồn mà mấy trường đó đều biết....chuyện nó bị đánh ghen hay hâm dọa tránh xa nhỏ này nhỏ kia là chuyện bình thường mặc dù nó cũng chẳng quan tâm tới mấy cái tin nhắn ha thư từ làm quen ấy (chảnh ghê).
    Lại có tin nhắn từ số máy đó: “nhox la chi ne.chu nhat minh gap nhau nha.dung co ban gi do.”
    “uhm chi.ma gap o dau” – “gap o windown ngoai han thuyen do 8h sang nha” –“nhung lam sao biet mat chi ma nhan” – “ nhox mac ao mau xanh la cay nhu trong ava di vao do tu chi kiem nhox” – “uhm hihi mong la hum do hok ai mac ao xanh la cay nua” – “uhm...chi ngu nha...chu nhat gap nhox” – “ ngu ngon chi xau xi”

    Chap 6.

    Ngày đầu tiên đi làm. Quán đông khách vì là ngày khai trương nên đa số là khách mời. Có một số diễn viên,ca sĩ bạn bè của ông chủ nửa chứ. Đi trà, oder nước...mệt bở hơi tai nhưng đứa nào cũng dc yêu cầu phải đi cho ra dáng, đứng cho lịch sự và giữ trên môi nụ cười tươi hơn hoa =.=. Xui một điều là nó vốn có cái mặt buồn, mắt buồn...thi thoảng mấy đứa làm chung và cả thằng cha quản lí lùn xủn phải nhắc nhở nó cười lên...cười thì cười...nhưng rồi cũng đâu lại vào đấy.

    Ca hai bắt đầu từ chiều, nhưng nó và một vài đứa khác dc quản lí nhờ làm giúp vài ngày thêm ca tối...cũng tốt làm ca tối, đèn ko dc sáng cho lắm nên nó cũng chẳng cần phải cười quá nhiều nửa trừ khi mặt giáp mặt với khách.Quán buổi tối khách ít hơn lúc sáng, bây giờ chủ yếu là khách đi uống café thật chứ ko phải cái khách mời nửa...Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng cười khúc khích của một vài cặp tình nhân ngồi trong góc, tiếng nước chảy xen lẫn với bài hát ko lời khiến không khí ở quán có vẻ dễ chịu hơn. Một nhóm khách 6 người đi vào tiến về khu vực gần chỗ của nó quản lí. Có lẽ công tử cô chiêu gì đây mà, ăn mặc có vẻ mốt, đầu tóc đều nuộm xanh nhuộm vàng. Đặc biệt trong nhóm nó phát hiện một cô gái đẹp nổi bật hơn nhiều so với những đứa đi chung. Gương mặt nhỏ khá buồn, make up nhẹ...có nét đẹp giống giống Midu nhưng nói thật nếu ko tính về khoảng nổi tiếng thì có lẽ nhỏ vẫn quyến rũ ng khác hơn so với Midu vì cách ăn mặc khá sexy, bộ đồ tuy ko hở nhiều nhưng lại ôm sát người khoe hết mọi đường cong trên cơ thể, nó ko thích con gái nhuộm tóc cho lắm nhưng từ khi nhỏ xuất hiện quan điểm của nó thay đổi ngay, dường như con bé này sinh ra để đẹp nhất với mái tóc vàng thì phải. Nó ngẩn người ra để nhận xét sắc đẹp của nhỏ mà quên mất nhiệm vụ phải đi trà . Tất nhiên là ko chỉ một mình nó ngẩn người mà cả đám phục vụ nam cũng nhìn còn nhỏ với con mắt thèm thuồng, trong lúc nó đi trà cho bàn con nhỏ thì mấy chả đứng bàn tán xôn xao (có thằng cha quản lí trong đó nửa – đúng là lùn mà vẫn hám gái ). Nói là ngẩn ngơ trước con bé nhưng rồi nó cũng chẳng thấy thiện cảm lắm với cái đám này, ăn nói mất lịch sự, đúng gần toàn nghe tụi này nói về mấy chuyện khoe khoang,khinh người này nọ, nhìn cũng đoán ra toàn chuyên ở nhà ăn bám gia đình ngửa tay xin tiền ra ngoài lên mặt với đời chứ đâu.




    Nghĩ là vậy cho nên với cái tính bất cần của mình, lúc mang nước ra cho tụi này mặt nó vẫn lạnh như tiền, chẳng quan tâm đến sự hiện diện của con nhỏ xinh đẹp. Suốt cả tiếng đồng hồ đứng nghe tụi này chém gió, nó chẳng thèm nhìn về phía con nhỏ thêm lần nào nửa, còn mấy cụ phục vụ khác, mấy cha khách gần đó thì vẫn nhìn, nói....rồi giành nhau thêm trà, giành nhau mang cái này cái nọ ra bàn con nhỏ để tranh thủ nhìn @@. Bổng nó nghe tiếng trêu ghẹo, tiếng con nhỏ phục vụ chung nhóm với nó nghe có vẻ sợ sợ....nhìn lại thì ra cái thằng quỷ đầu ngựa (nó cắt tóc buồm ngựa, nhuộm đỏ chét..thằng này mà xỏ thêm cái mũi là đúng ngựa vàng seagame) đang nắm tay nhỏ bạn trêu chọc...Nó vội bước đến kéo nhỏ ra nói nhỏ

    - Bà qua kia oder khách mới vào chỗ này để tui
    - Ừ ừ...- con bạn nhìn nó vẻ mặt bối rối rùi quay đi (nhỏ ko đẹp nhưng cũng dễ thương hèn gì bị chọc)
    - Dạ anh cần gì?- nó quay qua hỏi thằng đầu ngựa
    - Đ.m ai kiu mày mà mày lại đây
    - Dạ anh cần gì cứ gọi em, còn nhỏ kia phải oder khách mới vô
    - Tau *** cần biết kiu nhỏ đó lại phục vụ mau – thằng đầu ngựa trừng mắt nhìn nó, xung quanh mấy đứa kia cũng hùa theo bắt nó phải gọi nhỏ bạn lại phục vụ.
    Nhỏ bạn đứng xa nhưng nghe vậy cũng lật đật chạy lại để phục vụ...nó miễn cưỡng đứng sang 1 bên. Thằng đầu ngựa lại trêu con nhỏ trong tiếng cười khoái trá của mấy đứa đi chung trừ con nhỏ xinh đẹp có vẻ im lặng.
    - Nè em...anh muốn uống nước bưỡi ép...mà nhìn em anh thấy chỉ có cam thôi hà...sao của em nhỏ vậy cưng (bà ****** về mà uống bưởi ép của ****** á – nó lầm bầm)
    - Dạ anh...anh gọi gì...để em vào mang ra....bưởi ép hay cam anh
    - Cưng mang cho nó cái ly ko rồi vắt tại chỗ nó mới uống cưng ơi – thằng ngồi kế con nhỏ xinh đẹp lên tiếng, thằng đầu ngựa cười ngất ngưỡng...
    - Đ.M thằng này hay...đúng đúng anh chỉ thích uống cam của cưng...hế hế hế - vừa cười nham nhỡ nó vừa kéo con bạn lại gần chỉ tay vô ngực con bạn. Chiu hết nổi con bạn gằng giọng
    - Buông tui ra...đồ mất dạy (chữi hay)
    Thằng đầu ngựa bị chửi, nối điên đứng dậy giơ tay tát con bạn
    - Bốp!

    Người dính cái bốp ko phải con bạn mà là cái vai của nó, lúc thằng này vừa tát thì nó nhanh tay kéo con bạn ra, đưa vai đỡ cái tát. Tay nó run bần bật suýt làm rơi mấy ly trà đang cầm trên khay. Thằng đầu ngựa nóng đỏ cái mặt, 2 thằng kia cũng kéo ghé rầm rầm đứng dậy, thằng đầu ngựa nắm cổ áo nó chửi

    - Đ.M thằng chó..máy thích kiếm chuyện với tau hả
    - Mẹ nó đập chết mẹ nó đi tiền quán tau lo – thằng kế ben hùa theo, mùi rượu tụi này nồng nặc phả vào mặt nó. Vốn ghét mùi rượu và cũng chẳng để ý tới tụi này...nó vẫn nhẹ nhàng
    - Có gì đâu, tui chỉ bưng trà thay cho mấy a thôi à

    Vừa nói mặt nó vẫn lạnh tanh quay nhìn phía khác cười khẩy, vô tình nhìn thấy gương mặt con nhỏ xinh đẹp nhìn nó...con nhỏ này đẹp mà bị câm hay sao nên từ đầu buổi tới giờ hổng thèm nói 1 lời nào hết. Mãi suy nghĩ bổng nó lãnh nguyên cú đạp thẳng vào bụng. Ly trà văng ra vỡ tạo nên âm thanh rất vui tai ( )...nó đứng dậy mặt vẫn giữ nụ cười khẩy (cười cho đỡ nhục lo nhìn gái bị uýnh ko kịp đỡ). Tiếng đỗ vỡ làm mấy ông bảo vệ chạy ào lại can mấy thằng điên đó lại, thằng làm chung kéo nó đi vào trong còn lão quản lí thì đứng nói chuyện giảng giải với tụi điên đó. Nói chuyện này nọ dc 10 phút thằng ngồi kế con nhỏ rút 1 tờ tiền 500k đập xuống bàn, quay qua nói nhỏ gì với thằng mặt ngựa nên gật gật rồi nhìn về phía nó chỉa tay làm hình cây súng bắn 1 phát rồi cả đám kéo nhau đi thẳng ra cửa. Thằng này chắc hoang tưởng nó là diễn viên trong mấy phim cao bồi hay sao ta...mặt mày vào phim là xác định cái vai ngựa thôi con à .

    Chap 7.

    Ông quản lí giải quyết xong vụ lộn xộn, hỏi vòng vòng mấy đứa phục vụ gần đó rùi quay lại chỗ nó đang ngồi.

    - Thôi cũng hok phải lỗi mày. Làm tiếp nổi ko
    - Dạ ko sao anh
    - Ờ dc thì làm. Vô phòng thay cái áo khác đi rồi ra làm tiếp. Mày cũng gan quá.
    - Có gì đâu anh. Em thay đồ cái.- nó quay đi lên lầu, nói ko sao chứ thằng đó to con, đạp 1 cái cũng thấm lắm chứ giỡn à, nó nhỏ con mà.
    - Cảm ơn ông nha...tại tui –nhỏ bạn đi theo nó líu ríu
    - Khùng hả bà...đi xuống làm đi,theo tui chi tính thay đồ dùm tui hả - vừa nói nó vừa làm cái mặt dê với con bạn.
    - Ừ ừ tui quên...quỷ à!

    Quán đóng cửa, đa số tụi phục vụ đã về hết, chỉ còn nó, ông quản lí với 2 thằng bảo vệ ở lại để dọn 1 số thứ rồi mới về. Một ngày làm việc khá tốt, tuy có vụ lộn xộn xảy ra nhưng nói chung nó cũng dc thằng quản lí xếp vô hàng thân cận của quán.

    - Em về nha anh Kha
    - Ở lại làm vài chai mày
    - Thôi mai đi, giờ về giặt bộ đồ, mai em học sáng.
    - Ok. Mai qua quán sớm thu mấy cái chứng minh nhân dân của tụi nó làm hồ sơ giùm tao
    - Duyệt lun!

    Sài Gòn về đêm đôi lúc cũng yên lặng thật. Đêm nay trời đẹp...nó lặng lẽ đạp xe một mình về nhà trọ, cái bụng bị đạp lúc nảy vẫn còn ê ẩm...đúng xui xẻo, cũng may ko bị đuổi chứ ngày đầu đi làm gây chuyện mà ko bị đuổi thì...còn gì đen hơn. Chạy được một đoạn thì sau lưng có tiếng môtô kéo ga làm nó giật mình lủi xe lên vỉa hè. Một chiếc môtô (nó hok rành về xe cộ) vụt lên dừng trước mặt nó, theo sau là 2 cặp nam nữ thằng đi SH và novou. Đèn xe tắt nó nhận ra thằng đi chiếc SH là thằng quỷ đầu ngựa...còn ngồi trên moto là thằng ngồi kế nhỏ xynh đẹp...sau lưng ko ai khác, con nhỏ ngồi khoanh tay nhìn nó cùng với ánh mắt giống như lúc nó bị đánh trong quán.” Phen này lành ít dzữ nhiều rồi M ơi..nó thầm nghĩ”. Thằng đầu ngựa nhảy xuống xe lao về phía nó rinh chiếc xe đạp quăng ra xa vừa chửi.

    - Đ.M em yêu...kiếm chiện với tau hả con dog...bữa nay chết ****** với tau
    - Dzô dzô...giỡn chơi với anh ý chút đi ông – hum nay quậy dzui thiệt – tiếng 2 con nhỏ ngồi sau 2 xe kia cổ vũ

    Nó vẫn đứng im lặng. Trước giờ nó bị đánh cũng nhiều nhưng ít khi nào nó chạy và đánh lại lắm. Phần vì nó nhỏ con, ốm yếu, phần vì nó vốn ko thích đánh nhau. Lúc trước còn xung còn hay kéo bè phái đánh đấm này nọ nhưng sau cái vụ nó vì háo thắng, có chút võ trong người đánh thằng hàng xóm vỡ mặt, suýt phải hủy bỏ 1 con mắt (tay nó đấm mạnh quá nên gãy 1 ngón)...từ đó nó hứa với thầy dạy võ và chính bản thân nó là dù có chuyện gì cũng phải nhịn. Đàn ông hơn nhau cũng đâu phải ở nắm đấm.

    - Đ.M mày khinh tau hả..*** nói gì mậy
    - Haha chắc nó sợ vãi ra quần rồi chứ gì...

    Vậy là thằng đi novou với thằng đầu ngựa bay vào đấm đá nó túi bụi. Nó chỉ đứng yên chịu trận chứ ko chạy, cũng ko đánh trả. Mặt nó mĩm cười nhẹ...Nó thoáng thấy nhỏ xinh đẹp nói gì đó vào tai thằng ngồi môtô....Xong thằng kia gật gật rồi khỏa tay kiu 2 thằng đánh nó dừng lại.

    - Thôi hai cha, tính đánh nó chết thiệt hả
    - Đ.M thằng này hèn chết mẹ đánh *** đánh lại
    - Móa mày thấy nó nhỏ con ko
    - Dẹp! Chơi vậy dc rồi móa giờ kiếm chỗ ăn rồi giải tán.

    Vậy là cả đám hò nhau lên xe cười khoái chí rồ máy xe lao đi...Nó nằm dựa lưng vào cột điện, máu từ miệng và mũi chảy ra nhỏ từng giọt từng giọt. Nó mĩm cười lắc đầu ngao ngán, tay quẹt máu trên môi chẳng thèm quay mặt nhìn theo tụi đó. Nhưng nó cảm giác con nhỏ vẫn nhìn nó từ lúc bị đánh đến lúc bỏ đi. Xùy! Nghĩ quái làm gì cho mệt...Nó đứng dậy phủi bụi dẫn xe đi về...Sài Gòn đêm...gió thổi hanh hao...kết thúc một ngày nhiều chuyện kỳ cục xảy ra...xui thật!

    - Trời đất! Mặt mũi sao vậy thằng kia - ông Kha la làng lên khi nhìn thấy nó. Ổng ko phải người đầu tiên hỏi nó câu này từ khi nó bước vô cái quán này
    - Dạ.... mấy thằng tối qua nó đón đường em
    - Đ.M cái tụi choi choi này...Mày làm nổi ko.Hay về nghĩ đi
    - Thôi anh...em làm dc..mà a hok sợ em làm mất bộ mặt của quán chứ
    - Dẹp...mặt mày gì...mày đi vô kiu con Thúy nó dán cho mấy miếng băng keo rồi ra làm.
    - Ok luôn anh trai. Rồi vụ giấy tờ?
    - Thôi để tau kiu đứa khác. Còn mấy thằng đó để có gì tau tính cho.

    No gật đầu đi vào kiếm nhỏ Thúy nhờ băng giùm cái mặt rồi tiếp tục làm việc với cái mặt đầy băng keo cá nhân, người đau ê ẩm vì trận đòn. Trời dần về tối sắp tới giờ cơm chiều, đa số tụi phục vụ dc vào phòng ăn cơm, chỉ còn lác đát vài đứa dc ở lại phục vụ khách sẽ ăn sau, nó nằm trong số đó. Ko đói bên nó cũng ko muốn ăn, nó đi vòng vòng khu vực nó quản lí để xem khách (giống thằng cha quản lí ghê ). Chợt con nhỏ xinh đẹp hôm qua bước vào đúng sau lưng nó từ lúc nào. Nó quay lại, nhìn con nhỏ có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng rồi nó cũng để mặt lạnh lùng hỏi

    - Chị đi mấy người ạ

    - .... Con nhỏ im lặng bước vào cái bàn trong góc ngồi xuống. Nó đi theo từ phía sau nhìn...Con nhỏ hôm nay mặc cái quần jean ôm sát người, cái quần cách điệu đầy những đường cắt làm chân con nhỏ ẩn hiện làn da trắng mịn, áo con nhỏ cũng ôm sát người...Hix hix...đẹp vậy mà quậy, uống thiệt nó chép miệng.

    - Chị dùng gì – nó chìa cái menu trước mặt con nhỏ rồi đứng im nhìn ra phía cổng. Con nhỏ ngước mặt nhìn nó rồi trả lại menu
    - Cam vắt bỏ thêm 1 tý muối!Cảm ơn! (chà nhờ đi một mình mới biết là hổng bị câm)



    Nó cầm lấy menu chẳng thèm nhìn lấy con nhỏ bước đi vào trong. Cùng lúc đó mấy đứa phục vụ ăn cơm xong cũng bắt đầu rục rịch về quán làm việc...Tụi con trai với thằng cha quản lí lại nhìn con nhỏ như chưa từng thấy con gái đẹp bao giờ. Tụi nó lại bàn tán, lại đúng tụm 5 tụm 3 nhìn con nhỏ, kể cả tụi con gái cũng nhìu chuyện luôn....mắc cười nhất là trong số đó có cả thằng cha quán lí mới ghê...Nó bưng nước ra cho con nhỏ đi ngang cái đám đó mà lắc đầu la nhỏ

    - Hổng làm việc hả cái đám này – cả đám chưng hửng trong đó có thằng cha quản lí
    - Ế thằng này ngon
    - Ủa ủa quán mình mới có quản lí mới hả anh Kha
    - Đâu có..có mình tau thôi.....ế quên nửa tụi mày đi làm việc đi...kiu mấy đứa chưa ăn đi ra sau ăn rồi lên làm nhanh...- ổng la lên (ôi ông nào đi mướn cái ông quản lí khùng hết chỗ nói vậy trời)

    Mang nước ra cho con nhỏ xong nó quay đi chẳng nhìn đến con nhỏ nửa. Chỉ gật đầu cho có lệ khi con nhỏ cảm ơn nó.

    - Ê ông M, đi ăn cơm kìa
    - Thôi bà đi ăn với tụi nó đi tui ăn sau
    - Gì hok đói hả ông
    - Ờ tan ca tui ăn sau...giờ ăn hok vô
    - Hix bộ bị đánh đau ăn hok nổi đúng ko
    - Ờ coi là vậy đi...bà đứng lo..tui ăn sau
    - Uhm vậy tui đi hen. Để tui giành phần cho ông.
    - Thanks

    Chap 8.

    Rồi nó quay đi làm việc bình thường. Con nhỏ vẫn ngồi đó một mình.Tụi phục vụ trong quán thì đi qua đi lại đều nhìn về phía con nhỏ, kể cả ông nội quản lí cũng xế rế vòng vòng khu vực có con nhỏ ngồi chứ hổng còn tung tăng đi khắp quán, hok thèm đi lên khu vực trên gác kiếm tra luôn. Bởi vậy ta nói ngày nào con nhỏ này lại thì mấy khu vực khác tụi phục vụ có mệt thì cứ ngồi chơi, uống nước, 888 thoải mái khỏi sợ ổng đi kiểm tra....tất cả những ai đi ngang chỗ con nhỏ ngồi đều ngước lại nhìn, mấy lão phục vụ đứng khu vực khác thì cũng có tìm cách đi ngang kể cả đi đường vòng chỉ để nhìn con nhỏ (quán gì toàn hám gái ko – y chan nó). Tất cả đều chú ý con nhỏ..trừ một người...đó là nó. Tính nó vậy, từ nhỏ giờ nó đều tỏ ra thờ ơ vô tâm với mọi thứ mà nó đã có ác cảm, nhưng thực ra nó luôn quan sát theo cách riêng tất cả mọi thứ diễn ra xung quanh. Nó vẫn đi lại làm việc bình thường, dù con nhỏ ngồi ngay khu vực của nó nhưng nó chẳng để ý nhìn đến một lần nào hết. Việc thay trà cũng do thằng khác tranh làm...Được một lúc lâu, con nhỏ lên tiếng gọi thêm 1 ly cam giống hồi nảy...nó chưa kịp phản ứng thì ông nội Kha xuất hiện trước mặt con nhỏ cười...(lùn mà nhanh chân vậy ba)

    - Em gọi gì...anh sẽ lấy cho
    - Anh cho em 1 ly như cũ.
    - Như...như cũ là sao em
    - Anh hỏi cái người đứng đằng gốc kìa – con nhỏ chỉ tay về phía nó.Ông Kha đi về phía nó hỏi
    - Là sao mậy...em gái kiu hỏi mày giống như cũ là món gì?

    Nó vừa cho trà vào ly vừa nói:
    - À! Cam vắt bỏ 1 tý muối....
    Thằng phục vụ đi ngang chen vào:
    - Vậy hả để em lấy cho nhanh
    Ông Kha gạt phắt đi:
    - Dẹp dẹp..giỏi quá đi qua thay trà bàn 25 kìa, ở đây để anh (sax..sao hok làm phục vụ luôn đi ông nội)

    Nói xong ổng lon ton đi vào lấy nước, còn nó vẫn công việc phục vụ bình thường của mình. Đêm trời mát, thêm máy phun sương , máy quạt nên quán khá mát tuy nhiên phải đi lại nhiều, người thì mệt nên nó ra mồ hôi khá nhiều....Mồ hôi ra suốt trên mặt, mấy cái băng keo **ng mồ hôi làm vết thương của nó ngứa và đau....Khó chịu, nó đừng gỡ gỡ mấy cái băng keo một cách hồn nhiên, miệng xúy xoa vì đau...Lột xong đống băng keo trên mặt, nó tự vỗ mặt vài cái cho tỉnh người rồi tiếp tục làm việc, ko ngờ mấy hành động vô tư của nó nằm trong tầm nhìn của con nhỏ (sau này mới biết con nhỏ nhìn nó biểu cảm vì đau nên mắc cười nhưng hok dám cười lên tiếng)...Mải làm nó cũng chẳng để ý con nhỏ về lúc nào....Thôi kệ, cũng có đáng gì đâu quan tâm chi mệt. Nó mãi mê với công việc của mình, thi thoảng vẫn để mắt ngắm nhìn mấy chị em con gái đẹp đẹp đi vào quán...SG mà đâu thiếu con gái đẹp.

    Làm xong, mệt nhoài cả người, bụng thì đói nhưng thực sự giờ vết thương mới hành đau nên chắc nhai cơm ko nổi rồi,lại càng ko thể uống với mấy ông nội kia nửa...nó cũng ko thích nhậu tí nào....Uống đại 1ly bia xã giao, nó bước đi ra về sẵn kiu ông bảo vệ vô nhậu với tụi kia. Lấy xe ra thì thấy trên rổ xe nó có cái bịch trắng (dm xe tau tuy hư hỏng năng nề cũng đâu phải cái thùng rác đâu đứa nào chơi kỳ quăng rác lên xe tau rứa). Thấy cái bịch nặng nặng, nó mở ra thử thì ra là một cà-men cháo hải sản đã nguội với cái chai gì toàn tiếng tàu ko nhưng nhìn cái hình thì đoán chắc là thuốc để xoa bóp vết thương. Nó hỏi ông bảo vệ:

    - Ủa bịch cháo ai bỏ trên xe em vậy anh Hải
    - Biết đâu! Chắc đứa nào nó để phần ăn cho mày đó. Hồi nảy ko thấy mày ra ăn cơm mà.
    - Dà...chắc vậy quá thôi em về trước nha
    - Ko nhậu hả mậy
    - Hok anh.Còn đau quá!
    - Ờ cẩn thận mày.Dm coi chừng bị đánh nửa đấy.
    - Chắc ko đâu anh hehe

    Nó lạch cạch chạy chiếc xe cà-tàng về phòng trọ, hôm qua bị quăng, xe móp méo, nhưng cũng còn chạy dc từ từ sửa sau cũng ok. Về nhà giở cháo ra...dưới ca-men có mảnh giấy nhỏ “ nhớ hâm cháo nóng rùi hả ăn, thoa thuốc ngoài da ngày 3 lần, ăn xong rùi uống thuốc tan máu bầm vào nha”. Ai có lòng tốt vậy nhỉ...à à ko còn ai khác ngoài con bạn nó, chắc biết nó chưa ăn nên mua mấy cái này để bù đắp đây mà. Con nhỏ dễ thương mà tính tình cũng tốt quá ta

    Chap 9.

    Hôm sau đi làm...nó cũng chẳng nói gì tới vụ bịch cháo nửa. Tính nó vậy, bất cần mà, việc hồi cấp 3 nó giúp đỡ người này người nọ rùi người ta tặng quà lại cũng bình thường, chưa kể mấy món quần áo tự gửi hộc bàn, rổ xe...ko có chủ nhân cũng làm nó quen với vụ này...Con nhỏ lại đến uống nước, mặc đồ khác nhưng vẫn nét mặt đó, mái tóc vàng và chỗ ngồi đó...tất nhiên món uống cũng giống như hôm qua. Cam vắt bỏ muối!Hôm nay nó ko đi một mình mà đi với đứa nào khác...Ko phải con đi chung hôm đánh nó. Nhỏ này cũng đẹp, nhưng ko thể so với nhỏ kia dc...Quán nó lại rộn bởi hôm nay có tới 2 đứa con gái đẹp vào quán. Thực ra quán ko thiếu khách đẹp, nhưng giờ tầm chiều này quán ít khách, màcon nhỏ kia mặc đồ lúc nào cũng rất nổi bật cho nên làm tụi phục vụ chộn rộn vậy thôi. Nó đứng oder nước cho con nhỏ mặt mày hôm nay ko băng keo nhưng cũng sưng sưng, nâu nâu đỏ đỏ bầm bầm

    - Như cũ ha
    - Còn chị? – nó quay qua hỏi con đi cùng, tự nhiên nhìn nó hồi lâu rùi cười ngặt nghẽo (bó tay cái con điên này...mặt nó bầm chút thôi mắc gì cười như bị điện giật dzậy)...dạ chị dùng gì ạ
    - ...È..hem ừ ừ...cho em ly ép dưa hấu (hay dưa gang gì ko nhớ rõ)

    Nó gật đầu theo lệ rồi bước đi. Cha quản lí ưng nước ra cho 2 đứa này (giành để dc nhìn chứ gì)...Nó lại tiếp tục làm việc bình thường, tất nhiên nó chẳng gia nhập cái đám nhìu chuyện và cũng chẳng để ý tới bàn con nhỏ mặc dù nó phụ trách khu vực đó...có mún làm cũng chẳng có cơ hội vì thằng cha quản lí cứ vòng vòng chỗ đó hoài mà....Dc khoảng tiếng con nhỏ đi lại gần nó hỏi:

    - Nhà vệ sinh ở đâu – đúng gần mà cao hơn nó cả nửa cái đầu, nó quay lại thờ ơ
    - Chị đi thẳng theo cái đường sỏi...thấy cái hồ nước nhỏ nhìn bên tay trái trong góc có cái cổng 2 cây cột lớn,đi vào là thấy.
    - Cảm ơn ha! – rồi con nhỏ quay lưng đi, hix xịt cái giống gì mà thơm ớn, đi cái tướng thì nhìn ghét dễ sợ, mang đôi giày cao gót..hèn chi...cao hơn nó quá trời...ăn gian pà cố (ôi chiều cao của mình khiêm tốn thiệt, ức ức)

    Con nhỏ đi tới đâu, ít nhất cũng có 2-3 cái đầu ngoái lại nhìn, đúng là nói so với diễn viên hay người mẫu thì hơi quá nhưng con nhỏ đúng là có nét gì đó rất thu hút người khác...Có lẽ trong quán này ai cũng để ý tới nhỏ trừ nó ra....đơn giản vì nó cũng chẳng muốn dây dưa liên quan gì, mà ai nó đã ko để ý rùi thì thái độ của nó sẽ làm đối phương tưởng chừng như ko tồn tại vậy....

    Tan ca...nó lặng lẽ chạy chiếc xe cà tàng về nhà...lười đi sửa xe thật....Người cũng bớt đau , có lẽ nhờ chai dầu thoa của con bạn mua ở đâu tốt quá, tối đau ê ẩm..xoa vào sáng ngủ dậy là thấy đỡ đau liền. Nói là đỡ chứ cử động thì khó khăn lắm, giờ làm việc đi lại cả ngày, người cứ như bị ai đè bóp mạnh vào khắp người, nặng trĩu. Nuốt vội tô cháo lòng, tắm rửa xong lên giường nằm ngủ luôn. Mấy ngày rồi ko nt với chị....vì hôm trước chị có nói đừng nt cho chị nhiều vì chị mún để tới chủ nhật gặp lun chứ nt nói chuyện nhìu chị sợ chị đổi ý ko gặp nó dc. Hix...Trả lời tin nhắn hỏi thăm của mấy đứa bạn, có cả nhỏ Linh và chị Lan nửa....dc một lúc nó ngủ hồi nào hok hay....trong mơ chập chờn là gương mặt của con nhỏ ngoài quán (má ơi ám ảnh trong từng giấc mơ luôn)...

    Hai ngày trôi qua, ko có gì đặc biệt, nó vẫn đến lớp học trong im lặng, ghé tiệm net bắn SA (Biệt đội thần tốc) đã rồi chạy lên quán. Thực ra từ lúc mới làm cho đến mãi về sau phần vì còn đi học, phần nó thân với ông quản lí và cả ông chủ nên nó dc đặc cách đi làm hổng theo ca nào...có hôm buồn buồn là nó lại chạy lên quán làm, bận học thì call một tiếng...đổi lại nó phụ giúp ông quản lí việc lặt vặt, ngày lễ ngày đặc biệt gì cũng là nó với ổng ngồi chuẩn bị trang trí này nọ...có khi nó ngủ lại giữ quán luôn.Con nhỏ đó vẫn đến quán vào tầm tối lúc tụi phục vụ ăn cơm...Vẫn ngồi chỗ cũ và vẫn làm trung tâm sự chú ý trong quán trừ lúc có cô diễn viên hay người mẫu nào ghé qua quán và tất nhiên vẫn nhận dc tự nó sự thờ ơ...Đột nhiên ông quản lí lại gần nó khều khều kéo nó ra 1 góc:

    - Nè M! Anh nhờ mày 1 chuyện.
    - Ừ a nói đi
    - Mày...mày lại xin số điện thoại nhỏ đó giùm tau dc ko
    - Con nào?
    - Thì nhỏ ngồi bàn 20 đó – vừa nói ổng vừa vạch cái lá cây chỉ về phía con nhỏ.
    - Thôi thôi...tự nhiên quen biết gì xin ba
    - Mày thiệt nhát quá (bà mẹ ai nhát hơn ông nội)...ráng giúp tau đi..anh em ko mà
    - Nhưng mà sao kiu em...
    - Thì tại tau thân với mày...tụi kia mà biết nó cười cho thúi đầu.
    - Trời ơi ông tự xin đi
    - Ngại mày...giúp tau dee đến ơn mày 2 ngày lương
    - 2 ngày lương thì....cũng...thiệt lòng mà nói thì
    - Đ.m mày thắng chết tiệt...rồi 2 ngày lương 2 chầu ăn sáng. Ê đừng nói xin cho tau nha mày!(hok lẽ xin cho tui @@)
    - Hề hề cũng dc.... – thực lòng nó chẳng sợ gì...vụ xin số này tuy nó hok quen nhưng quản lí nhờ mà ko giúp thì cũng ko thể ko giúp..bác nào đi làm việc thì hiểu có mấy ai dám cãi lời sếp mặc dù thân thiệt.

    Nó bước lại bàn con nhỏ một cách rất hùng dũng...đúng là người ngay thẳng ko có tà tâm nó vậy các bác ạ.Chìa tờ giấy ra trước mặt con nhỏ nó nói nhẹ:

    - Chị có thể cho tui xin số điện thoại dc ko
    - Con nhỏ tròn xoe mắt nhìn nó – chắc shock lắm đây khi mấy ngày nay nó chẳng bao giờ để ý nhìn tới con nhỏ mà bây giờ tự nhiên xin số - ...sao tui phải cho ?
    - À ko! Tui xin giúp cho anh quản lí của tui – khà khà chắc thằng chả đang nhột lắm đây.
    - Chứ ko phải xin cho mình à
    - Tùy..tui xin dùm...cho ko cho thì tui hok quan tâm J
    - Xin số dt con gái mà nói gì thấy ghét vậy
    - Uhm thui vậy ko cho thì tui lại nói ảnh biết...- nó định rút lại tờ giấy bước đi thì con nhỏ giằng tơ giấy lại.
    - Thôi dc rồi để xem...có trò gì vui ko..coi phải chỉ có mình anh quản lí call cho tui....- vừa ghi con nhỏ cười bĩu môi.

    Con nhỏ ghi số điện thoại lên tờ giấy đưa nó..Nó cầm lấy chẳng nhìn đến tờ giấy...đi thẳng 1 mạch tới góc lôi ông nội lùn ra đặt tờ giấy lên tay ổng cái đùng...cứ như để nhỏ thấy rõ ràng rằng “thấy chưa tui xin cho người khác, tui ko hề xem tới số dt bà nhé”. Sau đó nó quay lưng đi thẳng ra quầy trà tiếp tục làm việc. Có điều lạ sao con nhỏ hoặc là đi 1 mình hoặc là rủ theo con điên kia theo chứ chẳng thấy tụi thằng đầu ngựa quay lại quán nửa.

    Mặt mày nó giờ đã bớt sưng, mất vết thương cũng khô và đang đóng mày....Ngứa...Nó đứng gảy gảy...tay mò mò cái mặt như muốn quàu 1 cái cho nó đã chứ rờ tới mấy miếng khô bò này....khó chịu quá...Đang gảy gảy con nhỏ đi ngang qua tự nhiên la một cái:

    - Nè! – nó giật bắn người quay lại – dạ...dạ.... (muốn rớt tim...tự nhiên la 1 cái làm nó bị liệu luôn)...con nhỏ suýt phì cười vì cái thái độ của nó...nhưng rồi cũng ghìm giọng xuống
    - Đừng có mò mò gỡ gỡ nửa..bị sẹo thâm bây giờ. – nói xong con nhỏ quay lưng đi thẳng ra cổng.

    Ơ cái con này lạ...tự nhiên kiếm chiện quan tâm tới vết thương của nó nửa...bộ nhân phẩm phục hồi hay sao rồi...mặt nó bị vậy là do đám bạn trời ơi của con nhỏ gây ra chứ ai....Nghĩ là vậy rồi nó cũng thôi ko gỡ cái mặt nửa..đi làm việc tiếp...lòng nó bây giờ chỉ còn nghĩ tới ngay mai chủ nhật có cuộc hẹn với chị thôi...lần đâu tiên gặp chị...tự nhiên cảm thấy hơi run

    Chap 10.

    Sáng chủ nhật đẹp trời...đêm qua ko có mưa nên trời rất thoáng...Sài Gòn buổi sáng sớm luôn mang lại cho ngta cảm giác rộn ràng, tràn đầy sức sống. Ngày mới mà, ngta tất bật chuẩn bị cho công việc, phần chuẩn bị cho những giây phút thư giản bên bạn bè, gia đình và cả người yêu nửa chứ. Hôm nay nó cũng dậy sớm...chuẩn bị sớm nhưng đồ nó mặc lại chỉ là 1 bộ quần áo cũ. Cái quần thì của nhỏ nào tặng trong hộc bàn hôm 26-3 năm 12, cái áo màu xanh lá cây là của nhỏ bạn gái nó trên tỉnh về tặng hôm sinh nhật.

    Thì quá khứ của quá khứ:




    Nó mĩm cười nhớ lại cái hôm ấy nó dc bình chọn là người hạnh phúc nhất cái trường...giờ ra chơi, nó đang ngồi vu vơ trên lan can tầng 2 trường. Ở cái vị trí này nó có thể nhìn thấy khắp trường nhưng ngược lại, rất khó để ai phát hiện ra nó trừ mấy bà giám thị. Trên sổ của mấy bả thì cái tội “mạo hiểm với tính mạng của mình (ngồi lan can)” là cái tội thường trực nhất nó mắc phải – thiệt mấy bà này cũng rãnh đâu nghĩ ra cái tội củ chuối hơn củ chuối nửa @@..lâu lâu vẫn dc chụp tấm hình làm bằng chứng để phạt nó . Đang thiu thiu ngủ thì nghe ồn ào ở phía cổng trường...chẳng quan tâm. Nó vẫn lan man ngủ thì nghe tiếng ồn ào càng ngày càng gần...các lớp khác đều đổ dồn con mắt quay ra nhìn về cái đám đông đó....Lũ bạn trong lớp nó cũng chạy ùa ra lan can đứng nhìn bàn tán. Thấy đám đông đi về phía cầu thang lên lớp nó tụi bạn nó bàn tán. Thằng Hảo với tụi con gái lại kéo tay nó hối hả:
    - M...M hay M đi đường kia xuống can-tin mau
    - Ừ đi đi M...mua dùm tụi này mấy bịch nước mía đi
    - Thôi thôi mày kéo nó đi xuống can-tin liền ở đó còn mua dùm nửa....
    Tiếng mấy nhỏ bạn trong lớp hối thúc nó rộn cả lên...chẳng kịp trả lời gì thằng Hảo kéo nó xuống đẩy đi.
    - Mày làn ơn trốn liền dùm tau
    - Dm trốn làm gì. Mày ở đó tau chạy gọi thêm mấy thằng nửa..- thằng Thịnh chạy vụt đi xuống cầu thang...

    Giờ nó mới cảm nhận sự nguy hiểm đang tới gần. Chuyện thường ở huyện, chắc lại là anh chàng nào kéo băng qua kiếm nó nói chuyện đây mà. Nó cười khẩy giựt bịch nước mía trên tay nhỏ đứng kế hút rột rột...Toàn cao to lực lưỡng nhưng chẳng biết suy nghĩ gì hết...tranh giành tình yêu bằng nắm đấm thì chỉ có mỗi kết quả duy nhất là mất tất cả, càng hùng hổ càng chứng tỏ mình đã chịu thua đối phương.


    Đám đông đã kéo lên tới chỗ nó ngồi....mỗi người mỗi tâm trạng riêng, thái độ riêng, tụi con gái thì lo sợ còn tụi con trai thì sẵn sàng ứng chiến.Nó quay qua nhìn đám đông...bật ngửa...suýt lộn cổ xuống dưới đất, cũng may nó quen cái vụ giật mình đứng tim kiểu này mỗi lần bà giám thị đứng bắt quả tang nó nên nó nhanh tay ôm lấy cành cây gần đó lộn 1 vòng rùi nhảy trở lại lan can....Trời ơi con nhỏ bạn gái của nó ở trường trên tỉnh xuống....mặc cái váy màu hồng,đi giày cao gót màu hồng, tóc xõa ngang vai đang ôm 1 cái hộp cũng màu hồng trên tay đi lại gần nó. Xung quanh nhìn là biết đám bạn của em họ con nhỏ hộ tống nó, còn gấp mấy lần số người còn lại là cái đám nhiều chuyện thấy đông đi theo cho có chứ biết quái gì.
    - Đi đâu vậy chị 2222222222
    - Em....em...vợ xuống chúc mừng sinh nhật anh....anh...chồng – nhỏ run run đưa quà lên trước mặt nó. Nó hả họng muốn đột quỵ luôn. Trời ơi hết giờ tặng rùi sao mặc bộ đồ nổi bật này đi vô trường ngay lúc này hả trời.
    - Ờ...ờ....thì...ờ....- gần như nó á khẩu luôn rồi.
    - ...sinh nhật vui vẻ...em yêu anh chồng ngố....- nhỏ hét lên hôn chụt lên môi nó 1 cái rồi quay lưng chạy đi -...em về trển nha....

    Đám đông ồ lên ngạc nhiên, rồi vỗ tay rùm trời đất, reo ho trêu chọc nó....Còn nó chỉ biết gục đầu vô con bạn (gục vô ngực mới ghê) mà trốn. Thằng Hảo ôm cái hộp quà chửi đổng:
    - Làm tau tưởng uýnh lộn tới nơi ai dè cắn lộn >.<

    Trống điểm, cả đám giải tán, tụi bạn dìu nó đi vào lớp (đột quỵ thiệt rầu). Đám con gái ngồi mở quà của nó ra xem, còn nó chỉ biết ngồi thở dài nhìn từng món quà dc đem ra triễn lãm. Bà cô môn lịch sử bước vào....Chào hỏi cho có lệ xong, bả lật ngay cuốn sổ sinh tử ra...nhìn về phía nó nói ngọt ngào:
    - M....sinh nhật hả em – thôi xong da gà nổi rần rần trong người nó rồi
    - Dà...nghe đồn vậy đó cô
    - Giỏi quá hen....lên đây em – Cô ơi thuộc chữ nào em chết liền tại chỗ cho cô coi.Nó run run bước lên, con nhỏ ngồi đầu bàn xé vội cái nhãn tên rồi cầm cuốn vở nhét vào tay nó. Bà cô vẫn ngọt ngào - ...nhanh lên em hai đứa dìu bạn M lên cho cô...- 2 thằng quỷ bạn nhàu ra xốc vai nắm tay dìu nó lên bảng, bà cô nhìn nó bỏ cái kính ra cười tươi - ...bộ đuối lắm sao phải nhờ bạn khác dìu lên dzậy em...
    - Dà..tiết nào mà thấy cô là em đuối thiệt – nó làm bộ vịn bàn xìu xìu
    - Nhanh gọn nhé!Trình bày diễn biến......

    Nó đứng cười nhìn cô, cười...nhìn xuống lớp, cười, nhìn cô...và lại cười...mấy đứa bàn đầu lẩm nhẩm nhắc bài nhưng than ôi...lịch sử chứ phải toán lí hóa đâu mà nhắc 1-2 chữ là nhớ dc liền, tới tập học mà nó còn hok có nửa là ...Nó quay qua nhìn cô cười, cô nhìn nó cười đưa cuốn tập trả lại nó...Mừng sinh nhật bạn M, chữ đẹp,2 điểm
    - Học kiểu này năm sau chúc mừng sinh nửa em nhé
    - Dà...chắc vậy quá cô

    Nó ngoắc 2 thằng hồi nảy...hiểu ý 2 thằng quỷ nhàu lên khiên nó về tận chỗ. Thừa cơ nó bóp strym làm 2 thằng nhỏ mặt đỏ lét lầm bầm chửi . Trên bảng cô bắt đầu giảng bài....Còn nó thì ngồi mân mê mấy món quà...cái áo blue màu xanh, cái nón đen, 2 tấm hình,1 móc khóa nửa trái tim, chai dầu thơm và hơn 554 ngôi sao giấy (nhỏ tự tay xếp trong vòng 2 ngày)...vui và hạnh phúc nhưng quê quá....haizzz nghĩ đi nghĩ lại nó cũng đoán ra con nhỏ làm nổi vậy là để đánh dấu chủ quyền chứ đâu...Mật thám tay trong của nhỏ ở trường này ko ít, chắc cũng nghe nhiều về thành tích lăng nhăng của nó nên phải làm vậy để mấy nhỏ khác tránh xa nó ra @@...nhìn hiền vậy mà nham hiểm thiệt .

    - Tin nhắn tới “chok thik qua of vk hok” – “uhm thik.ma dang dau vay” – “vk dang tren duong ve truong, cup hoc dc co 2 tiet a hihi” – “hix gui qua hay bua khac xuong hok dc sao tu nhien...hix hix” – “ hihi tai e mun chok vui” – “uhm dzui...dzui muon khoc lun” – “ pleee ke chok ma bua nay em dep hok hihi” – “ uhm..dep dep muon khoc lun” – “ xi get chok wa.chok hoc ik.chu nhat vk xuong den banh kem cho chok hen”

    Nó cười...thiệt là..vượt hơn 30 km trốn tiết xuống chỉ để nói với nó đúng 2 câu rồi chạy đi...cho nên gì thì gì...dù giờ đã chia tay....nhưng nó vẫn giữ và mặc cái áo thường xuyên như 1 cách để nhớ lại 1 thời mối tình học trò ấy mà.

    Chap 11.

    Thì quá khứ:




    Bắt chiếc xe bus số 27 đi ra Bến Thành, xong lại đi bộ ngược về phía Hàn Thuyên. Lần đầu đi ra Q1 cho nên chẳng biết gì, cứ đi một tí lại hỏi đường. Cũng may lúc sáng chị nt kiu đi xe bus ra đi chứ tự đi 1 mình lạc biết chừng nào gặp dc chị. Tìm mãi cũng tới dc cafe Windown. Nó rụt rè bước vào café, có lẽ nó vẫn chưa quen dc với cái không khí café ở một quán xa lạ và khá sang trọng này mặc dù nó phục vụ tại quán café cũng đẹp mà. Coi bộ làm phục vụ quen nên làm khách cũng thấy hơi ngại ngại. Nó cầm cuốn menu từ tay nhỏ phục vụ lật lật vài cái cho có lệ rồi gọi :

    - Cho mình 1 café đá ko đường
    - Hả...cafe ko đường???
    - Uhm..nhớ nha...ko bỏ đường

    Nhỏ phục vu quay đi, rồi quay lại 2 – 3 cái nhìn nó như người ngoài hành tinh ấy. Có lẽ lần đầu tiên thấy một thằng nhóc non choẹt gọi món café ko đường đây mà...Nó đến sớm, nó luôn vậy trong mọi cuộc hẹn, tranh thủ time đến sớm trước ít nhất 15 phút hoặc nửa tiếng. Nó ko thích cảm giác chờ đợi, nhưng lại kiên nhẫn chờ đợi, vì ko thích nên nó ko muốn ai chờ nó hết và vì vậy nó buộc phải chờ đợi . Sài Gòn buổi sáng chủ nhật, mọi thứ luôn bình yên đến lạ, ít có những bon chen xô bồ, ít kẹt xe...chỉ là hình ảnh của những con người thoải mái tận hưởng không khí của ngày nghỉ...có lẽ ở SG, nhịp sống chậm nhất, bình yên nhất là vào những buổi sáng chủ nhật...Nhấm nháp ly café đắng, mọi thứ trở nên nhẹ nhàng và đơn giản hơn, cũng bớt hồi hộp....đây ko phải là lần đầu tiên nó hẹn gặp một người bạn trên mạng, nhưng chẳng hiểu sao từ đêm qua đến giờ nó run và hồi hộp lắm. Chị cũng chỉ là một người chị bạn, có khác chăng là chưa bao giờ nó nhìn dc thấy chị mà thôi. Cảm giác sắp dc gặp một người bạn thân nhưng chưa bít mặt thật háo hức đến lạ.

    Một chiếc xe trắng dừng lại dưới lòng đường. Nó nhìn lướt qua, bên trong bước ra một cô gái với chiếc váy màu xanh lá nhạt, đôi chân trần dài đặc trưng có thể nhìn thấy ở những người mang giày cao gót, đặc biệt là model, mái tóc dài và đen...tiến về phía quán cafe. Chậc SG sao lắm người đẹp vậy nhỉ. Chép miệng xong nó quay đi chỗ khác, nhấm một ngụm cafe đắng, đa số người trong quán đều nhìn theo từng bước chân của người con gái đó, riêng nó thì ko vì lúc này nó mãi nhìn về phía lòng đường và cố tìm thấy ai đó có vẻ giống chị mặc dù nó chẳng biết chị là ai.....Đột nhiên 2 thằng cha bàn kế bên cứ quay qua nhìn nó....thấy lạ nó quay qua ghế đối diện, người đẹp đẹp lúc nảy đang tiến lại gần đứng nhìn nó, đã cao lại còn đứng trong khi nó ngồi thành ra nó cảm thấy nhỏ bé quá @@....”vụ gì đây trời hok lẽ mình ngồi nhầm bàn đặt của bà này”....Nó vẫn ngơ ngác khi người đó ngồi xuống nhìn nó, nhìn từ đầu rồi lại nhìn xuống chân, nhìn ly cafe để trên bàn..xong rồi lại nhìn nó...Một khoảng time nghẹt thở trôi qua...nó vẫn chẳng phản ứng, cũng chẳng nghĩ dc gì hết. Chỉ thấy người đó bỏ cái túi lên bàn rùi cầm lấy li cafe của nó cho lên miêng uống 1 cách ngon lành tự nhiên, hồn nhiên....uống đâu dc một ngụm thì đặt vội ly cafe xuống bàn nhăn nhó cái mặt nói:
    - Đồ khùng cafe gì đắng nghét dzậy

    Nghe xong nó muốn bật ngửa vì shock...Oh my god....vụ gì đây trời hok lẽ SG này toàn mấy đứa đẹp mà bị tưng tưng...tự nhiên lấy ly café của ngta uống xong còn oánh giá cái nhân phẩm vừa dc phục hồi của mình nửa chứ

    - ...mình mình...có quen hả

    Người đó bật cười rồi cầm lấy chậu hoa cúc dại trên bàn của nó đưa lên ngắm nghía – ê bậy bưởi cafe nghịch thì dc còn cái này thì ko...quà để nó và chị nhận ra nhau mà.Nghĩ vậy nhưng nó vẫn ko nói gì...chỉ nhìn người đó ngơ ngác (tinh thần bị áp chế trầm trọng rồi)
    - Hoa đẹp ha...kiếm đâu hay dzạ?

    Nó gật gật, mặt nó nếu ai thấy thì lúc này nhìn thấy chắc cùng phì cười vì dc khắc 2 chữ to đùng “ngơ ngác”.Chợt điện thoại rung, nó lấy ra mắt ko rời người đó và nghe máy
    - Nhox khùng...chị nè

    Đối phương đang lên tiếng, điện thoại đối phương đang cầm trên tay và nói...hình đây, tiếng ở ngay đây, còn hồn của nó lại ngơ ngác vu vơ trên ngọn cây mất rồi, điện thoại nó từ từ rơi xuống đất....(điện thoại tàu khựa có khác rớt 1 cái pin, nắp thân máy chia nhau 3 ngả mà nằm )
    - Đồ mặt ngố...tỉnh lại coi...tỉnh lại tỉnh lại mau....
    Vừa nói đối phương vừa cốc cốc lên đầu nó cười hì hì.
    - Anh ơi...anh...điện thoại của anh rơi đây ạ.
    Nó đưa tay nhận lại 3 mảnh của chiếc điện thoại từ tay nhỏ phục vụ, mắt vẩn mở tròn xoe nhìn đối phương
    - Cảm ơn bạn....- nó lên tiếng rồi cầm luôn menu đưa cho đối phương nhưng bổng tự nó giật trả về cho nhỏ phục vụ
    - Một ca cao sữa đá ít sữa nha bạn – miệng nói tay đưa nhưng mắt và mặt vẫn nhìn về phía người đối diện



    Nó đoán chị đẹp, cảm nhận chị đẹp....nhưng....có ai nào ngờ chị đẹp đến như vậy đâu....Ngồi trước chị...giờ nó như một thằng chăn dê, còn chị là 1 nữ hoàng sang trọng kiêu sa và xynh đẹp. Có bao giờ nó dám nghĩ đến chị bên ngoài là thế này đâu. Cãi nhau chí chóe như con nít hằng ngày nhưng giờ chị trước mặt nó đây là một thiếu nữ trưởng thành, đầy kiêu sa....vừa nhìn thoáng qua...nó đã thấy chị ở một thế giới hoàn toàn khác nó rồi....Cảm giác quá shock...quá bất ngờ và...quá hụt hẫng...hụt hẫng vì...chị quá đẹp...chị quá xa.........Liệu gặp nhau lần này rồi...nó còn có đủ can đảm để tiếp tục làm bạn làm nhox của chị nửa ko. Có lẽ lại đánh mất thêm một người nửa nó quý mến rồi....

    - Ca cao ở đây hok biết ngon hok nửa. Nè nè nhà ngươi còn sống hok đó....nè nè xỉu thiệt rùi hả >.< vừa nói chị vừa chọt chọt vô cái mũi của nó.....thôi...suy nghĩ bay lên cao vậy cũng vừa đủ rùi...rớt xuống thôi. Nghĩ vậy nó nhấp 1 ngụm café rồi lên tiếng

    - Chị thiệt hả
    - Chứ ai trời...tên ngốc kia...hok phải chị..sao biết món chị thích mà gọi hay ta
    - Sao...sao nhận ra nhox dc dzậy
    - Nè nè.. – vừa nói chị vừa chỉ vào cái áo của nó và cầm chậu hoa cúc dzứ dzứ trước mặt nó
    - Hix...ờ ờ...cũng nhanh mắt quá ha
    - Chứ sao...nè nè làm gì nảy giờ cứ ngơ ngơ hoài dzạ...mặt ngố tồ
    - Sao hok ngơ dc...tự dưng ở đâu nhàu dzô uống li cafe của ngta tỉnh bơ, còn la mình khùng nửa chứ...
    - Hì hì ai bỉu nhox ngố quá chi. Mà cafe làm gì đắng quá hà
    - Thì nhox toàn uống ko đường ko mà quên rùi sao – nó mĩm cười
    - Uhm hen quên mất tiu....mà chậu hoa cúc cho chị phải hok – cái mặt nghinh nghinh lên trời giả bộ suy nghĩ....lời nói với cái mặt hok hợp chút nào với cái dáng người của chị hết.
    - Uhm...thì còn ai ngoài chị đâu (tỉnh thấy sợ, chậu hoa ngta chưa nói gì đã tự đem bỏ vô cái túi rồi giờ còn hỏi nửa)
    - Kiếm hoa đâu ra hay ghê...ở đây chị kiếm khó lắm.
    - Uhm chạy dọc mấy tiệm hoa kiểng ấy
    - Thôi lười đi lắm.Mai mốt nhox kiếm cho chị nghen.
    ...................

    Rồi hai đứa im lặng....mỗi người chìm trong suy nghĩ riêng của mình. Có lẽ đây là khoảng lặng cần thiết để bình tâm lại...nhất là với nó...Thực sự nó cảm thấy tự tin và sợ 1 điều gì đó quá...có lẽ người phải nói nên sợ cuộc gặp nay là nó hơn là chị....Ly café của nó cũng gần hết...chị thì ngồi chống tay lên bàn nhìn nó, miệng thì hút ly ca cao tới giọt cuối cùng, vậy mà vẫn cố hút để tạo nên âm thanh rột rột..
    - Nhìn gì dzữ dzạ
    - Nhìn nhox ấy
    - Có gì lạ đâu nhìn
    - Hi hi nhìn con nít hơn trong hình – (trời...còn gì nhục hơn hả trời....)
    - Ờ thì còn nhỏ mà...rùi sao
    - Thì ngố ngố nửa
    - Ngố khỉ...chị mới ngố thì có...hết cacao rồi hút chi hoài dzậy
    - Còn mà...hút cho hết ngọt lun hehe...giờ sao
    - Sao là sao
    - Hết nước rùi ngồi hoài nhìn nhau hả
    - Ừ ừ thì chị muốn sao
    - Đi chơi đi ^^
    - Ờ ờ sao cũng dc...mà đi đâu nhox hok có rành SG đâu – vừa nói nó vừa nhìn về chiếc xe đậu dưới lòng đường im lặng...
    - Thì chị người lớn...chị sẽ dắt nhox ik chơi chịu chưa

    Chị nhìn nó....rồi rút điện thoại ra gọi cho ai đó
    “chú 3 hả...chú chạy xe máy ra ngoài cafe Windown liền dùm. Con có việc gấp chú ra rùi lái xe con về nhà nghen”
    - Xong hehe khỏe...giờ mình đi chạy qua Hùng Vương palaza chơi hen
    - Là ở đâu...biết chết liền
    - Ừ..chút đi rùi biết...- em ơi cho chị 2 ly cacao giống vậy nửa nghen – chị đưa cái ly lên gõ keng keng vào cho nhỏ phục vụ biết
    - Kiu gì 2 ly lận dzậy – nó tròn xoe mắt nhìn chị
    - Chị một nhox một ^^
    - Ủa ủa nhox đâu có quen uống món này
    - Uhm biết mà
    - Sao kiu
    - Chị thích !( ngang như con kua) – chị hồn nhiên mang chậu hoa ra ngồi ngắm.
    Thay đổi nội dung bởi leetrunghau; 29-09-2013 lúc 19:24.

 

 

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •