Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Tuyển chuyên viên tin tức VN-Zoom 2014

Tìm HD - Phần mềm tìm và xem phim HD miễn phí

Hoãn tổ chức offline VN-Zoom 8 năm tại TP HCM

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Tài trợ VNZ Siêu phẩm Tân Kiếm Thế chibi 3D mới

Tuyển BQT VN-Zoom
kết quả từ 1 tới 5 trên 5
  1. #1
    Jiuzhaigou's Avatar
    Jiuzhaigou vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ Đôi
    Tham gia
    Nov 2012
    Bài
    39
    Cảm ơn
    0
    Điểm
    2/2 bài viết
    VR power
    0

    Default [Manga Club] Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương 510

    Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi
    Tác giả: Mai Can Thái Thiếu Bính
    -----oo0oo-----

    Chương 507: Nhạc thiếu nhi

    Nhóm dịch : Friendship
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - MangaClub.Biz
    Nguồn: Sưu Tầm

    Tại khách sạn Sophie đặc biệt, trong phòng dành cho Tổng Thống, trong không gian to như vậy, mọi thứ đồ dùng gia đình đều đầy đủ và thanh lịch, làm cho cả gian phòng thoạt nhìn giống như một ngôi nhà.

    Căn phòng được thiết kế theo phong cách truyền thống của Pháp và dung hợp thêm phục cổ phong cách Rome, tất cả trưng bày đều rất sáng tạo, quá nghiêm khắc, khiến tân khách đi vào là có thể ngửi thấy mùi cao quý và hương vị ung dung.

    Mỗi ngày đều đổi hoa tươi cắm vào trong chiếc bình tinh mỹ ở góc phòng. Trong không khí còn tràn ngập mùi hương của nhiều hàng hiệu nước hoa Pháp, nồng đậm mà không gay mũi.

    Lúc này, cửa phòng tắm từ trong mở ra, vừa mới tắm nước nóng xong, trên người Lâm Nhược Khê mặc mỗi một bộ áo ngủ bằng sợi tơ màu trắng của khách sạn, cầm trên tay cái khăn bông mà lau những giọt nước vẫn còn dính lại, chậm rãi đi đến phòng có cửa sổ sát đất!

    Áo ngủ rộng thùng thình che dấu lớp da thịt trắng nõn nà và đường cong tuyệt hảo.

    Cảnh đêm Paris cũng không phồn hoa như Trung Hải, phần nhiều, là một loại yên tĩnh lưu động, thật giống như ở giữa hàng vạn ngọn đèn dầu vậy. Cũng có thể cảm nhận được đặt mình ở trong biển hoa thông thường.

    Thờ dài sâu kín, Lâm Nhược Khê dừng những động tác lau tóc, xoay người nhìn vào chiếc đồng hồ treo tường bằng gỗ theo phong cách cổ xưa.

    Từ lúc Dương Thần bị mang đi, đã qua nhiều giờ không có đến nửa điểm tin tức. Tuy trong lòng hoàn toàn tin tưởng Dương Thần, những cũng không thể giảm bớt vài phần lo lắng.

    Một mình đứng lẳng lặng ở trong phòng, Lâm Nhược Khê hơi xuất thần, bỗng nhiên cảm thấy có chút buồn cười.

    Không lâu trước đó, chính mình hoàn toàn không có xem người đàn ông này bình đẳng như nhân loại, thậm chí nhiều lúc, hy vọng hắn chết đi, đừng ở trước mắt mình mà khiến mình phiền lòng. Tóm lại khiến mình nhớ lại cái đêm ác mộng mất trinh tiết kia. Đêm ấy giống như là địa ngục.

    Nhưng vô tình, hai người đã cùng đi được một năm rồi. Cãi nhau, giận dỗi, chiến tranh, hay nói giỡn, trong sinh hoạt từng ly từng tý, từng cảnh tượng giống như mới chỉ hôm qua thôi.

    Nhìn lên chậm trễ, bận rộn trong cuộc sống, chỉ có điều như vậy mà một người thoạt nhìn có thể có, có thể không, người đàn ông không làm việc đàng hoàng, nhưng dường như… Cuộc sống biến thành một người lạnh tanh không giống như trước kia nữa.

    Toàn thân người này, gần như không tìm thấy ưu điểm gì. Lười nhác, thô tục, thậm chí thấp kém, hút thuốc, uống rượu không nói. Còn gái gú thật sự, còn chẳng sợ cũng không them cất giấu. Hắn chế giễu, lộ liễu trêu hoa ghẹo nguyệt, da mặt dày y như tường thành vậy!

    Tóm lại chỉ làm mình tức giận, chỉ vui đùa với mình, nói móc mình, châm chọc mình, còn hù dọa mình, khiến mình phải lo lắng, hoảng sợ…

    Thoạt nhìn rất nghe lời, nhưng những lúc quan trọng, căn bản là vì lợi ích của bản thân, không nghe theo lời khuyên của ai. Chủ nghĩa đại nam tử vô cùng thấm sâu rồi.

    - Đàn ông như vậy, không có gì đáng để thích cả…

    Lâm Nhược Khê thì thảo hỏi, cũng không biết hỏi ai.

    Dù sao trên máy bay lặn lội đường xa, lại đến quá trưa, đi đường mệt mỏi, còn gặp phải chuyện bắt cóc, giờ phút này thực ra cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi.

    Lâm Nhược Khê cảm thấy thân thể mềm nhũn, vì thế đi đến bên giường lớn ngồi xuống, cúi đầu, cũng không có dũng khí để mà nằm xuống.

    - Nếu mình ngủ, sáng sớm ngày mai hắn có thể trở về sao?
    Lâm Nhược Khê cảm thấy ý nghĩ rất khó chịu, đau khổ nhắm mắt lại, lắc lắc, mở mắt ra, tự nhủ hỏi:
    - Rõ ràng là một tên vô lại như thế, tại sao mình lại biến thành như vậy? Chẳng lẽ vì buổi tối hôm đó hắn thổ lộ với mình sao…

    Trong đầu không tự chủ được hiện lên cái đêm đó, chạy vội ra từ nhà ăn, hình ảnh chạy trên đường mà khóc…

    - … Chính là một người đàn ông thối nát như vậy, anh chỉ là một người trong một thế giới khác với em, anh có thể thích em không?

    Nhớ tới một khắc ấy, tiếng Dương Thần hô to thấp thoáng như ở bên tai không ngừng vang lên. Trên mặt Lâm Nhược Khê hiện lên một tia ngượng ngùng, bật cười.

    - Thật là, có người đàn ông nào lúc thổ lộ lại nói chính mình thối rữa… Đúng là đồ ngốc… Nhưng cho đến bây giờ, em vẫn chưa từng nói thích anh mà, ngu ngốc…

    Nhưng nếu mình không thích hắn, tại sao lại nghĩ đến hắn… Mình… Thực sự là…

    “Reng reng..”

    Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, khiến Lâm Nhược Khê lúng ta lúng túng, làu bà làu bàu bị ngắt ngang.

    Bị làm cho kinh sợ, Lâm Nhược Khê ngồi thẳng người, xoa xoa khóe mắt trong suốt, mới giơ tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường.

    - Nhược Khê, không quấy rầy em chứ?
    Bên kia điện thoại là Cố Đức Mạn.

    Lâm Nhược Khê lên tiếng, nghĩ đến cái gì, vội vàng hỏi:
    - Có tin tức gì của Dương Thần sao? Luật sư đã nộp tiền bảo lãnh hắn rồi hả?

    Cố Đức Mạn rất khó xử, nói:
    - Anh đã gọi toàn bộ luật sư giỏi nhất Paris, trước mắt vẫn chưa có tin tức gì. Nhưng em yên tâm, anh nhất định sẽ đem hết toàn lực, hắn sẽ không sao đâu!

    - Ừ… Vậy anh có chuyện gì sao?
    Lâm Nhược Khê thấy không phải chuyện về Dương Thần, trong lòng như mất mát thứ gì đó, giọng điệu cũng lạnh xuống theo.

    - Anh thấy em có vẻ như là mệt chết đi, tâm tình cũng không phải tốt lắm. Anh đã nghĩ muốn dẫn em đên khách sạn Thái mát xa, nơi đó có nhưng nhân viên mát xa nữ tốt nhất, còn giúp em nghỉ ngơi nữa. Buổi tối đi ăn cái gì đó như là Hamburg, anh mời em đi ăn…

    - Không cần!
    Lâm Nhược Khê trực tiếp cắt ngang lời nói của Cố Đức Mạn,
    - Cảm ơn ý tốt của anh! Nhưng đã khuya, em muốn nghỉ ngơi.

    Cố Đức Mạn trầm mặc một lát, nói:
    - Cũng được, ngày mai sẽ bắt đầu tuyên bố một số tác phẩm thời trang. Sáng sớm mai anh sẽ đón em, mặc kệ Dương tiên sinh có thể xuất hiện sớm hay không, chuyện công tác không thể trì hoãn.

    - Là ở bảo tàng Louvre, đại sảnh Sailer, bên cạnh quảng trường Tuileries đúng không?
    Lâm Nhược Khê hỏi.

    - Đúng vậy! Nhược Khê, quả nhiên trí nhớ của em rất tốt.
    Cố Đức Mạn cười nói.

    - Không cần tới đón em, tự em qua được. Anh sắp xếp cho em một người tài xế là được, em sẽ phụ trách tham gia xung quanh các hoạt động mốt trang phục, anh phụ trách liên hệ với các nhà thiết kế và các nhà máy có thương hiệu, như vậy mới có hiệu suất. Nếu anh cùng em đi tham gia, chẳng khác nào khiến các công ty hằng ngày công tác không có ai làm chủ, điều đó không thể thiếu.
    Lâm Nhược Khê thản nhiên nói.

    - Nhưng…

    - Quyết định như vậy đi!
    Lâm Nhược Khê trực tiếp tắt điện thoại…

    Ở trong phòng, Cố Đức Mạn nghe được giọng chiếu cố trong điện thoại, đầu tiên là ngẩn ra, lập tức hung hăng ném điện thoại xuống, sắc mặt âm trầm, thở mấy hơi thật mạnh, trong mắt tràn đầy âm u, lạnh lẽo.

    - Em dám coi rẻ sự tồn tại của anh, Lâm Nhược Khê! Sớm muộn gì em cũng là của anh…

    Cố Đức Mạn híp híp mắt, lầm bầm làu bàu vài câu, đang muốn tắt ngọn đèn ở đầu giường đi, cũng không nghĩ lại có tiếng chuông cửa bị ai đó ấn vang lên.

    Vẻ mặt Cố Đức Mạn không tình nguyện mặc đồ ngủ từ trên giường đứng lên, đi đến cạnh cửa, thông qua mắt mèo, nhìn thấy tình hình bên ngoài. Phát hiện một gã nhân viên phục vụ khuôn mặt tươi cười duyên dáng.

    Mở cửa, Cố Đức Mạn nhíu mày nói:
    - Chuyện gì? Không biết khách đang buồn ngủ sao?

    Nam nhân viên phục vụ khách sạn mặc đồng phục chỉ cười mà không nói, chỉ có điều lấy ra từ phía sau một tấm danh thiếp màu đen, đưa tới trước mắt Cố Đức Mạn.

    Cố Đức Mạn cảm thấy quen quen, giống như đã gặp ở đâu rồi, nhưng không nghĩ ra cụ thể là ở đâu.

    - Đây là cái gì?
    Cố Đức Mạn buồn bực hỏi han.

    Trên mặt nhân viên phục vụ tắt nụ cười, trong mắt ánh lên một cái, đột nhiên tay kia của tên phục vụ giơ lên một khẩu súng lục, họng súng ngay sau đó, nhắm vào cái trán của Cố Đức Mạn.

    Cố Đức Mạn ngơ ngác nhìn họng súng trước mặt, cuối cùng cũng nhớ ra Dấu ấn bảo vật thái dương kia là cái gì, rõ ràng chính là dấu hiệu trên người bọn cướp.

    - Có việc cần nói chuyện với mày! Vào nhà! Từ từ nói!
    Vẻ mặt cười lạnh của “Nhân viên phục vụ” ánh mắt ra hiệu quay vào trong phòng, gằn từng tiếng nói!

    Mà ở bên kia, sau khi Lâm Nhược Khê tắt điện thoại, ngơ ngác một lát, cuối cùng cũng thở dài, đang định tắt đèn đi nghỉ, cũng nghe được tiếng chuông cửa.

    Bởi vì ở khách sạn này chỉ có mấy gian phòng Tổng Thống như vậy, trong tình huống bình thường sẽ không có người đến quấy rầy. Dù sao không ít người ở đây đều có vệ sĩ đứng ở ngoài cửa.

    Lâm Nhược Khê nghi hoặc, cũng không nhớ rõ mình có người quen ở Paris hay không. Cố Đức Mạn bị từ chối, nhưng cũng không có gan qua đây!

    Đi dép lê vào, Lâm Nhược Khê đi tới cửa, cẩn thận nhìn thoáng qua lỗ mèo, nhưng bộ dạng sợ hãi cả kinh.

    Không ngờ, thấy cũng là một con mắt.

    Lâm Nhược Khê bối rối lui một bước, ôm lấy ngực, mới tỉnh ngộ lại. Là có người đùa dai chính mình, dùng ánh mắt chắn lên lỗ mắt mèo.

    Căm giận dậm mạnh một cước, Lâm Nhược Khê đang định mặc kệ bên ngoài, đi trở về phòng ngủ, lại bỗng nhiên nghe được người bên ngoài bắt đầu ca hát.

    - Tiểu Nhược Khê ngoan ngoãn, mau mở cửa ra, nhanh mở ra, chồng em đã trở về…

    Cái giọng nói này, rõ ràng là Dương Thần.

    Lâm Nhược Khê quay người lại, mở cửa ra vừa thấy, quả nhiên là vẻ mặt cười xấu xa của Dương Thần đang đứng ở cửa.

    - Thế nào, anh đã chế lại bài hát này, vẫn dễ thật dễ nghe. Anh đã nói, tuyển anh làm giám đốc công ty giải trí, vẫn là…

    Chính mình đắc ý, Dương Thần không thể nói hết lời, liền nói không được nữa, bởi vì – Lâm Nhược Khê đã bổ nhào vào trong lòng ngực mình.

    Mềm mại, thân hình đầy đặn, chỉ khoác một chiếc váy ngủ tơ mỏng, giữa sợi tóc, còn hỗn tạp dầu gội đầu cùng mùi thơm của cơ thể Lâm Nhược Khê, thơm ngào ngạt, hương vị tràn đầy cả cảm quan của Dương Thần, gợi người mê say.

    Dương Thần không chỉ một lần ảo tưởng, vợ của mình, ngày nào đó sẽ giống với những cô tình nhân của mình, sẽ không lạnh băng mà đối mặt với mình. Mà khi thấy mình, sẽ vui vẻ nhào vào trong lòng ngực, để mình tùy ý yêu thương.

    Nhưng, giờ khắc chân chính này tiến đến, Dương Thần lại phát hiện mình cũng nửa điểm ong ong, có nghĩ đến cũng không đứng dậy được…

    Bởi vì, người phụ nữ ở trong lòng ngực, đang chảy nước mắt.


    Thay đổi nội dung bởi Jiuzhaigou; 03-11-2012 lúc 08:57.

  2. #2
    Jiuzhaigou's Avatar
    Jiuzhaigou vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ Đôi
    Tham gia
    Nov 2012
    Bài
    39
    Cảm ơn
    0
    Điểm
    2/2 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi
    Tác giả: Mai Can Thái Thiếu Bính
    -----oo0oo-----

    Chương 508: Ôm em đi ngủ

    Nhóm dịch : Friendship
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - MangaClub.Biz
    Nguồn: Sưu Tầm


    Lâm Nhược Khê cũng không biết chuyện gì đang xảy ra với mình. Khi nhìn thấy Dương Thần khí lực toàn thân đều hội tụ lại một chỗ, mang tất cả sức lực ra ôm lấy hắn. Quan trọng hơn là nhanh ôm lấy người đàn ông này, ngoại trừ vồ lên, ôm chặt lấy. Cô không thể tưởng tượng được, cái bản tính kiêu ngạo, băn khoăn, dũng khí, lúc này đều vô lực.

    Cảm nhận được hai tay của người phụ nữ này dùng hết khí lực mà ôm chặt hai bên hông của mình, Dương Thần sau một hồi đờ đẫn, rốt cục cũng tỉnh táo lại, khóe miệng lộ ra một tia thản nhiên bất đắc dĩ, nói không thành tiếng, nói không rõ ràng cảm xúc phức tạp. Khiến Dương Thần cảm thấy trong lòng đã lâu không được ấm áp dồi dào như thế này.

    Từ từ, Dương Thần dùng hai tay đỡ lấy lưng Lâm Nhược Khê, dù là còn cách tơ lụa, nhưng cũng có thể cảm nhận được da thịt sờ vào thật hoàn mỹ.

    Hít một hơi thật sâu, Dương Thần đem cằm đặt trên đỉnh đầu Lâm Nhược Khê, một tay nhẹ nhàng vỗ vỗ vài cái, giống như là vỗ về một đứa trẻ, dịu dàng nói:
    - Ngoan, đừng khóc. Không phải anh đã trở về rồi sao?

    Lúc này Lâm Nhược Khê cũng cầm được nước mắt, chỉ là hơi nức nở, hai mắt mông lung đẫm lệ, khí lực toàn thân dường như đã hao hết.

    Dương Thần nhìn Lâm Nhược Khê dường như ngay cả khí lực đứng thẳng cũng không có, trong lòng rất thương xót. Theo tự nhiên cong thân xuống, một tay nâng chân Lâm Nhược Khê cong, ôm cô lên.

    Lâm Nhược Khê theo bản năng hai tay ôm chặt lấy cổ Dương Thần, lúc này mới kinh hoảng, đừng đầu, má lúm đồng tiền ửng đỏ hỏi han:
    - Anh làm gì vậy?

    - Ôm em đi ngủ.
    Dương Thần nói xong, đi vào phòng, dùng gót chân đóng cửa lại.

    Lâm Nhược Khê nghe được hai chữ “Đi ngủ” nhất thời tim đập thình thịch. Nhìn vẻ mặt Dương Thần theo lý thường, càng không yên.

    Không biết có phải là bởi vì đang ở dị quốc tha hương, không người quen, không bạn bè. Cho dù là có cấp dưới, nhưng đều là người lạ. Cảm giác thân mình an toàn cũng đã giảm tới mức thấp nhất, lại trải qua một lần bắt cóc và trường hợp mạo hiểm đến tính mạng, Lâm Nhược Khê cảm giác mọi tâm linh phòng tuyến của mình gần như bị sụp đổ.

    Trong thời gian Dương Thần đi vắng, cuối cùng cô cũng ý thức được, hóa ra có hắn bên người và không có hắn bên người, không ngờ khác nhau lớn như vậy!

    Nhưng ý thức được điều này, cũng không có nghĩa Lâm Nhược Khê cảm thấy có thể thản nhiên cùng Dương Thần làm cái gì đó.

    Tuy rằng hiểu rõ tầm quan trọng trong sự tồn tại của hắn, nhưng giống như những lần trước tồn tại vô số những vướng mắc, khiến trong lòng Lâm Nhược Khê cảm thấy không đúng như vậy.

    Lúc Lâm Nhược Khê nghĩ ngợi lung tung, Dương Thần đã đem cô đặt ngang trên chiếc giường lớn.

    Lâm Nhược Khê lúc này mới ý thức được, toàn thân chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh bằng tơ. Loại vải này ở dưới ngọn đèn sẽ có vẻ như ẩn, như hiện.

    Co quắp rụt lại, Lâm Nhược Khê hoang mang, rối loạn, quýnh lên kéo lấy chăn trùm lên người. Lúc này mới có dũng khí ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang đứng bên kia giường.

    Khăn trải giường trắng nõn, đệm chăn trắng nõn, chăn đơn màu hoa hồng bao vây bên trong một giai nhân, sợi tóc mềm mại sáng ngời… Sắc thái như vậy tấn công vào hình ảnh, thực ra có lực hấp dẫn rất lớn. Quan trọng là diễn viên chính chính là vợ yêu của mình. Nhưng Dương Thần vẫn đứng ở đầu giường, cũng không có bất cứ động tác dư thừa nào, chỉ im lặng nhìn những động tác nhỏ của Lâm Nhược Khê, vừa nhìn vừa có ý như xem hài kịch.

    - Anh… Anh nhìn em như vậy để làm gì?
    Lâm Nhược Khê dần dần phát hiện ra là tự mình suy nghĩ nhiều. Đôi mắt của hắn rất trong suốt, không làm cho người ta thẹn thùng, nghĩ linh tinh.

    - Anh nghĩ, anh có phải ở trong mắt em cả ngày chỉ cố gắng lừa em lên giường hay không. Tuy rằng thật sự anh rất muốn ngủ chung với em. Nhưng cho tới bây giờ anh vẫn chưa dùng biện pháp mạnh. Anh vẫn tôn trọng lựa chọn của em. Em đề phòng như vậy nghĩ anh giống với những tên cướp trong phòng sao?
    Dương Thần cười nói.

    Lâm Nhược Khê mím môi, cô không biết trả lời vấn đề này như thế nào. Nếu nói “Đúng”, giống như đả thương hắn. Dù sao lúc này hắn cũng không bắt buộc mình cái gì. Nếu nói “Không phải”, Dương Thần sẽ lại sẽ mãi trêu chọc mình, cô cảm thấy thật trái với lương tâm.

    - Em cũng không cần phải khó xử. Tuy anh không thông minh cho lắm, nhưng cũng không ngu ngốc đến nỗi không biết vừa rồi ở ngoài cửa, là em lo lắng cho anh, nên mới chủ động ôm anh. Ai mà không có lúc kích động, đúng không?
    Dương Thần trừng mắt nhìn, nói.

    Lâm Nhược Khê cúi thấp đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào Dương Thần. Chính xác thì những hành động vừa rồi của cô chỉ là cảm xúc tự bạo phát ra thôi. Nhưng không hoàn toàn hiểu ý của Dương Thần.

    - Anh làm các nào mà thoát ra được thế? Cố Đức Mạn kêu luật sư giúp anh sao?
    Lâm Nhược Khê trầm mặc một hồi lâu, mới ngẩng đầu, chuyển đề tài.

    Dương Thần lộ vẻ nghi ngờ,
    - Luật sư? Luật sư nào? Cố Đức Mạn kêu luật sư cho anh?

    Lâm Nhược Khê nhíu mi:
    - Không có luật sư sao? Là cảnh sát thả anh à?

    Dương Thần phất phất tay,
    - Ở Châu Âu anh có vài người quen, họ nói giúp anh vài câu nên để anh đi về. Tất cả mọi chuyện vốn chỉ là hiểu lầm, anh cũng không phải tội phạm.

    - Hóa ra là như vậy…
    Lâm Nhược Khê chợt nhớ tới, chuyện lúc trước Dương Thần khiến mình đi Ngân hàng Thụy Sỹ vay tiền, có thể tùy ý lấy một trăm triệu Euro, làm sao có thể có khả năng đó. Lại nghĩ đến chuyện Dương Thần căn bản không coi cảnh sát ra gì.

    - Nhìn em, ngốc nghếch.Tóm lại đừng nghĩ ngợi lung tung. Cũng không phải là lần đầu tiên phải vào đồn cảnh sát. Trước kia ở Trung Hải không phải cũng không ít lần vào đó sao?
    Dương Thần cười nói.

    Lâm Nhược Khê bất mãn lườm hắn một cái,
    - Anh mới là đồ ngốc. Nhưng nói gì thì nói, anh nói đến cục cảnh sát Trung Hải, em lại nhớ Nghiên Nghiên …

    - Thái Nghiên?
    Trong đầu Dương Thần giật mình, hối hận nhắc tới chuyện này.

    - Đúng vậy!
    Lâm Nhược Khê u buồn nói,
    - Lần trước chị Thái Nghiên đến nhà một lần. Từ đó về sau, em không liên lạc được với chị ấy nữa, cũng không biết chị ấy đi đâu. Chỉ trách em có ít bạn bè, hiện tại không biết cô ấy thế nào.

    Dương Thần không được tự nhiên, sờ sờ cái mũi, nghĩ thầm rằng còn có thể thế nào được nữa. Ở bờ biển huấn luyện, lần trước còn bị ông xã là anh thiêu đốt nhiệt liệt, xóa tan khoảng thời gian u ám, giờ còn phải đưa cô ấy đi Yến Kinh “cầu hôn” đây.

    Đương nhiên, Dương Thần tuyệt đối không dám đem tình hình thực tế nói ra, vừa mới giả bộ “Người đàn ông ngây thơ” xong, làm sao cũng không thể tiết lộ vùi lấp. Vì thế ra vẻ thành khẩn, trấn an nói:
    - Yên tâm, Thái gia cũng không phải gia tộc bình thường, có thể khiến Thái Nghiên gặp chuyện không may sao? Nhược Khê hãy tự chăm sóc mình đi. Ngày mai không phải còn tham gia tuần lễ trang phục sao? Nghỉ sớm đi!

    Lâm Nhược Khê cũng không phát hiện ra cái gì lạ, gật gật đầu, nói:
    - Biết rồi. Em muốn nghỉ ngơi, anh đi tìm Cố Đức Mạn đi. Anh ta ở dưới lầu một phòng thương vụ, anh ta sẽ đưa chìa khóa phòng cho anh.

    - Hóa ra anh không được ở chung phòng với em hả?
    Dương Thần trêu đùa.

    Nhìn Dương Thần lộ ra vẻ không đứng đắn, Lâm Nhược Khê biết nhưng mặc kệ, hờ hững nói:
    - Anh có thể thay đổi không? Nói được vài câu đứng đắn lại chạy trốn, đừng nói nhiều lời. Anh phải nhớ rõ sáng mai giúp em tham dự buổi trình diễn thời trang, không được lười biếng! Chúng ta tới đây công tác.

    - Chậc chậc, ba câu không rời nghề chính, lập tức lại đốc thúc anh công tác. Được rồi được rồi, anh biết rồi.
    Dương Thần khoát tay áo, tặng cái hôn gió, mới xoay người rời khỏi phòng.

    Vừa mới ra khỏi phòng, đóng cửa lại, Dương Thần chỉ thấy một thân ảnh từ thang máy bước nhanh ra.

    - Giám đốc Dương, thượng đế phù hộ anh, có thể trở về thật sự là khiến tôi chết mất!
    Vẻ mặt Cố Đức Mạn lo lắng, thở hồng hộc, mặc áo ngủ chạy tới trước mặt Dương Thần.

    Dương Thần ha ha cười nói:
    - Tiểu Cô Tử, anh tới đúng lúc lắm. Tôi đang muốn tìm anh lấy chìa khóa, anh lại tự mình đưa qua đây.

    Cố Đức Mạn hơi sửng sốt, vỗ trán:
    - Ngại quá, cái chìa khóa vẫn còn ở trong phòng tôi. Vừa rồi gọi điện thoại đến đồn cảnh sát mới biết được anh bình yên vô sự trở về. Tôi liền sốt ruột chạy đến đây xem có phải anh ở đây với Nhược Khê không. Không ngờ thật sự là Giám đốc Dương, anh không bị thương tích ở đâu chứ? Tôi đi kiếm luật sư vừa lúc anh đã được thả.

    Dương Thần như cười như không, nhìn Cố Đức Mạn trong chốc lát:
    - Tiểu Cô Tử thật nhiệt tình.

    - Nên thế, nên thế. Giám đốc Dương chính là ân nhân cứu mạng của tôi, đương nhiên phải dốc toàn lực hỗ trợ mới đúng.
    Cố Đức Mạn lau mồ hôi trên trán, cười ha hả nói,
    - Đã thấy Giám đốc Dương không có việc gì, tôi cũng an tâm.

    Dương Thần vỗ vỗ bả vai Cố Đức Mạn, tiến đến bên tai Cố Đức Mạn, nhỏ giọng nói:
    - Nhìn thấy anh không việc gì, tôi cũng yên lòng.

    - Hả?
    Cố Đức Mạn sửng sốt, dường như không rõ lời nói của Dương Thần có ý gì, cũng chỉ cười theo.

    Sau khi cùng Cố Đức Mạn về phòng lấy chìa khóa, Dương Thần chậm rì rì đi đến cửa phòng thương vụ của mình, phòng của hắn được xếp xa nhất với phòng của Lâm Nhược Khê. Có thể nói, Cố Đức Mạn cũng coi như “Nhọc lòng”.

    Tuy nhiên, Dương Thần vừa muốn mở cửa lại cảm thấy không thích hợp. Quả nhiên không đợi nhét thẻ vào, còn có người từ bên trong mở cửa ra.


  3. #3
    Jiuzhaigou's Avatar
    Jiuzhaigou vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ Đôi
    Tham gia
    Nov 2012
    Bài
    39
    Cảm ơn
    0
    Điểm
    2/2 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi
    Tác giả: Mai Can Thái Thiếu Bính
    -----oo0oo-----

    Chương 509: Gothic hồng lễ Mi-sa

    Nhóm dịch : Friendship
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - MangaClub.Biz
    Nguồn: Sưu Tầm

    Đây là một cô gái đang mặc một bộ váy ngủ bằng voan mỏng, giống như giữa mông lung thản nhiên che dấu đám mây tinh mỹ điêu khắc, khiến người ta không khỏi nhớ tới bức tranh phương Tây, nữ thần Athens đẫy đà, những đường cong dịu dàng và kéo dài thị giác cảm quan. Không có chỗ nào mà không phải là khiêu chiến hormone cực hạn, độc chất xúc tác nam tính.


  4. #4
    Jiuzhaigou's Avatar
    Jiuzhaigou vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ Đôi
    Tham gia
    Nov 2012
    Bài
    39
    Cảm ơn
    0
    Điểm
    2/2 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi
    Tác giả: Mai Can Thái Thiếu Bính
    -----oo0oo-----

    Chương 510: Lý do cuối cùng

    Nhóm dịch : Friendship
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - MangaClub.Biz
    Nguồn: Sưu Tầm

    Thân thể Marion, rốt cục cũng ngã xuống, thi thể không đầu thoạt nhìn vô cùng quái dị, nhưng sự việc phát sinh quá nhanh, khiến Catherine không kịp thét lên.

    - Cách chứng minh mình là sát thủ, chỉ có thể trực tiếp giết người, lúc đó mới hài lòng.
    Thập Tam hạ giọng nói, tay trái hắn còn nhuốm đầy máu tươi, máu bắn ra trong không khí còn khiến trên người họ lấm tấm màu đỏ.

    Tình hình lại một lần nữa yên lặng hồi lâu.

    Catherine mở to đôi mắt khóc hồng xinh đẹp. Theo bản năng giơ tay lau mặt, lao tới trước mắt vừa thấy, mới lầm bầm nói:
    - Đúng… Là máu…

    Thập Tam cũng chưa cho Catherine bao nhiêu thời gian để phản ứng với chuyện vừa xảy ra. Giết chết một Marion, đương nhiên là giống như là cùng ăn qua quít một bữa cơm, một bên bắt tay vào lưu lại một ít máu thịt, Thập Tam mở miệng nói:
    - Catherine, Jane, Vương phi Vương thất Wales, đại Công chúa Vương thất Wales, tôi không nhận lầm chứ?

    Thân thể Catherine phát run. Thập Tam thản nhiên, khiến bà cảm thấy sinh mạng của mình đúng là rẻ như thế.

    - Mặc dù nhiệm vụ này khó khăn, hệ số điểm thấp. Tuy nhiên ai bảo tôi vừa vặn ở khách sạn bên cạnh chứ! Nhìn mười triệu bảng Anh trên tờ giấy, tôi giết mẹ con hai người, cũng coi như giúp hai người được giải thoát sớm một chút. Dù sao chết ở trên tay tôi, tốt xấu cũng không có cái gì đau khổ. Nếu rơi vào tay Hoàng Thất Anh bên kia, chắc sẽ không tránh khỏi bị tra tấn một trận đâu.
    Thập Tam tự nhủ, sau khi nói xong, nhìn Jane đang hôn mê một bên, nói:
    - Cô bé kia thật sự rất xinh đẹp. Nhưng đáng tiếc không có cơ hội trưởng thành. Nói cách khác, chắc chắn sẽ là mỹ nhân làm điên đảo chúng sinh!

    - Không!

    Đột nhiên Catherine ngẩng đầu lên, ánh mắt vốn nao núng nay trở nên giống như hai lưỡi dao sắc cạnh lợi hại, nhìn chằm chằm Thập Tam, nói:
    - Thập Tam tiên sinh! Con của tôi sẽ có cơ hội trưởng thành!

    - Hả?
    Thập Tam sửng sốt, ngược lại cười tà, nói:
    - Nói nghe một chút!

    Catherine hít sâu một hơi, đứng thẳng người, bộ ngực mẩy lộ ra cao ngất, gương mặt quyến rũ còn dính không ít màu máu đỏ tươi, dần dần lộ ra mị hoặc, mười phần mê người.

    - Cậu đã có thể vì mười triệu bảng Anh mà tới giết tôi. Nhưng nếu tôi ra giá cao hơn, cậu có thể bị tôi thuê không?

    Thập Tam híp híp mắt:
    - Đây là lệnh truy nã, trên lý luận mà nói, cũng không phải tôi bị hoàng thất Anh thuê. Nếu bà ra bảng giá, so với lệnh truy nã giải thưởng cao hơn. Như vậy tôi đương nhiên bà có thể thuê!

    - Tôi đây muốn thuê cậu. Tôi muốn trở lại Anh quốc, tôi muốn giết chết những kẻ muốn sát hại mẹ con chúng tôi. Tôi muốn trở thành nữ vương Anh quốc!

    Tiếng nói Catherine từ thấp chuyển cao, vừa mới bối rối hoảng sợ, giờ phút này bỗng nhiên tan thành mây khói. Toàn thân người đàn bà dính máu, đứng ngay ngắn ở đằng kia, dường như ở lúc này thật sự biến thành một nữ vương cao ngạo, mà không còn dáng vẻ nghèo túng bị người ta truy nã.

    Thập Tam có chút hứng thú đánh giá Catherine vài lần:
    - Tuy rằng tôi không biết vì sao bà tin tưởng tôi như vậy. Tin tưởng tôi có thể làm cho bà những việc này, nhưng tôi rất ngạc nhiên, bà có tư cách gì để có thể mời được tôi?

    Xoạt…

    Một tiếng vải vóc xé, quần áo trước ngực Catherine bị chính bà dùng móng tay xé thành những mảnh nhỏ.

    Bị quần áo lùng thùng bao giấu, trong kia là những cảnh đẹp như nhung thiên nga, làm cho cả phòng mờ tối, trong nháy mắt trở nên kiều diễm vô hạn…

    - Nếu cậu thật sự có thể làm được chuyện đó theo như lời tôi nói. Tôi tin tưởng, một nhân vật như vậy, sẽ không cần suy nghĩ về tiền vàng.
    Catherine quyến rũ tự nhiên vuốt vuốt vài sợi tóc màu hổ phách, cười nói:
    - Tôi có được sự cao quý chính là huyết thống, là người thừa kế vương thất danh chính ngôn thuận. Tôi có được dung mạo đẹp nhất Anh quốc, ít nhất so với tôi, người phụ nữ xinh đẹp. Nếu tôi chết đi, Anh quốc còn không tìm được, rồi chỉ là một cái xác xinh đẹp. Nhưng, nếu tôi sống…

    Nói tới đây, Catherine vươn cái lưỡi hồng nhạt đinh hương, đem môi cánh hoa đỏ mọng liếm vào, đôi mắt quyến rũ như tơ nói:
    - Nếu tôi sống, cơ thể của tôi, của cải tương lai của tôi, có thể cho cậu, tuyệt đối không chỉ có mười triệu bảng Anh…

    Tương phản mãnh liệt giữa cao quý và đê tiện, khiến hormone giống cái của người đàn bà này phát ra tới cực đỉnh, dường như cả căn phòng đều đã nhiễm một màu hoa hồng.

    Thập Tam đi ra phía trước, vươn tay phải, nhẹ nhàng nắm lấy cằm Catherine, tiếp cận tiến lên, hơi thở cao ngạo của Catherine, ngửi làn phấn trắng trên cổ, người đàn bà nồng đậm mùi của cơ thể. Đối với tuổi đời không lớn, cũng đã trải qua không ít chuyện nam nữ, đối với thiếu niên mà nói, sung mãn lực hấp dẫn.

    - Tôi thừa nhận, bà là một trong những người phụ nữ có lực hấp dẫn nhất đối với tôi. Nhưng không có nghĩa là lợi thế này của bà, thật sự có thể khiến tôi chạy tới Anh quốc, giết chết những thành viên hoàng thất!
    Thập Tam cười lạnh, mặt đối mặt với Catherine, nói:
    - Tuy rằng tôi không sợ, nhưng chuyện này thật sự rất phiền toái.

    Catherine bỗng nhiên hôn một cái lên môi Thập Tam, giống như là mèo hoang, cắn một miếng vào môi Thập Tam, tách ra một luồng nước bọt gắn bó sợi tơ.

    - Cậu sẽ đáp ứng tôi. Bởi vì tôi tin cậu sẽ không cự tuyệt một thân phận khác của tôi.
    Trong mắt Catherine, dĩ nhiên sung mãn cuối cùng kiên quyết.

    Thập Tam hưởng thụ nhắm mắt lại, dán chặt vào người đàn bà đẫy đà, mới có thể rõ ràng cảm nhận được người phụ nữ này có thế mang đến cảm giác kích thích cơ não của mình kịch liệt như thế nào.

    - Nói lý do cuối cùng đi. Nếu lý do cuối cùng không thể thuyết phục được tôi, tôi không ngại hưởng thụ thân thể của bà, sau đó đem hai mẹ con bà giết chết.
    Thập Tam thản nhiên nói.

    Catherine cắn môi đỏ mọng, tất cả vẻ mặt quyến rũ tươi đẹp đều tắt hết. Ánh mắt trong suốt giống như đại dương xanh thẳm, chỉ lưu lại thản nhiên đau buồn và cảm thán, khóa miệng nổi lên tia mỉm cười.

    - Tôi là một người mẹ, một người … Vì để đứa nhỏ có thể được sống, tôi là mẹ sẽ không từ thủ đoạn nào…



    Bên cửa sổ khách sạn, những bụi hoa râm màu theo gió hơi bay bay. Nắng sớm chiếu vào phòng, khiến trong phòng hỗn độn lộ diện.

    Paris một ngày, lặng yên ở mắt.

    Trên sàn nhà là quần áo và tất, cái bàn dường như đã bị di sai vị trí, một cây nến trên bàn không biết sao lại rơi xuống đất. Mà ở chiếc giường lớn ở chính giữa cũng bị lệch khỏi quỹ đạo hơn mười cm.

    Trên giường lớn, hai người không màng đến một nửa sợi vải mà quấn lấy nhau, chỉ có một chiếc khăn trải giường màu bạc trên người họ.

    Người đàn bà có mái tóc dài màu hổ phách, phần lớn da thịt đều lộ ngoài không khí, trước ngực bị một bàn tay đàn ông bao trùm, một khoảng nhuyễn thịt bị nắm đã biến hình.

    Mà phía dưới, hoa râm mỹ mông, đùi dài thon đẹp cũng bị người đàn ông hống hách đè nặng, không thể nhúc nhích nửa phân. Nếu cẩn thận quan sát, còn có thể nhìn thấy hai mảnh màu mỡ trên mông, còn có không ít dấu tay màu đỏ, đúng là bị phát không ít lần. Sau một đêm những dấu vết điên cuồng ấy cũng không thể biến mất được.

    - Ừm…

    Người đàn bà xê dịch thân mình, mắt nhắm mắt mở buồn ngủ, mới phát hiện chính mình căn bản không dậy nổi, thân cốt mình bị người đàn ông phía sau bóp ở trong lòng ngực hắn, không khỏi bướng bỉnh hất mông về phía sau.

    Không ngờ một cú hất này lại khiến chính mình bị thiệt hại nặng.

    - A…

    Một tiếng kêu oanh chuyển, người đàn bà phát hiện giữa khe mông mình, không ngờ còn bị cắm chặt “Đồ tồi”…

    - Biết cô vừa tỉnh sẽ lộn xộn, cho nên cả đêm cháu đều nhét vũ khí vào cửa sau.
    Dương Thần mở mắt ra, ở bên tai Catherine đắc ý mỉm cười.

    Catherine tức giận cong miệng,
    - Cháu vẫn hư hỏng như vậy, thừa lúc ta ngất xỉu lại đi làm chuyện này.

    - Cô cũng không có tiến bộ gì hết. Hơn hai năm không có làm, mới đến hồi thứ chín đã ngất đi rồi.
    Dương Thần bất đắc dĩ than thở, tối hôm qua trong phòng đều điên cuồng tán phá bừa bãi, như là không tận hứng.

    Catherine cảm giác được đồ vật kia trong thân thể mình càng lúc càng lớn, dường như là bành trướng, mặt đỏ, tim đập, hô hấp lại ồ ồ lên,
    - Thần Thần, đừng như vậy, mau thu bảo bối của cháu lại đi. Cô… Cô muốn rời giường.

    - Không phải cô thích nhất cháu đi vào ở phía sau sao? Bên trong cũng thật nóng hổi. Hai năm không chơi, thật ra rất thư thái, sáng sớm tinh mơ tiện thể giúp cháu một chuyến, khiến cô giảm nhiệt còn gì.
    Dương Thần nghiêm trang nói.

    Khuôn mặt Catherine xinh đẹp trắng nõn,
    - Ngàn vạn lần nếu đến một lần nữa, chúng ta không phải sẽ đến muộn tham gia hoạt động mốt thời trang sao? Cháu thực sự xấu lắm. Để ở nơi đó cả đêm, muốn khiến cô đi đường đau chết sao?

    - Thực ra chỉ là cháu quên rút ra, cũng là do cô kẹp quá nhanh. He he.
    Dương Thần cố trêu đùa.

    Catherine trống miệng,
    - Cháu là kẻ khốn khiếp. Thiệt thòi cho Jane Jane của cô còn muốn làm người phụ nữ của cháu. Nếu thực sự về sau là người phụ nữ của cháu, còn không phải bị cháu ức hiếp giống cô sao?

    Dương Thần lúc này mới sửng sốt, điệu cười xấu xa tắt đi. Sau đó tự tách mình và Catherine ta, ngồi dậy, nói:
    - Catherine, cô khuyên nhủ Jane. Ở trong mắt cô, cháu có lẽ là người giúp hai người đoạt lại vương vị, giết chết kẻ thù là ân nhân của hai người. Cô làm những việc này cho cháu, chắc chắn là báo ân, nhưng mỗi lần cháu đều không dám đối mặt với cô ấy, dù sao… Lúc trước cháu giúp hai người, chỉ là một cuộc giao dịch…

    Catherine cảm giác được vật nóng bỏng trong thân thể mình hút ra, mới nhẹ nhàng thở ra. Nghe được những lời nói của Dương Thần, giống như cười:
    - Cháu cho là, bảo bối Jane Jane của cô, sẽ không tưởng tượng cuộc giao dịch của cô cháu mình được diễn ra như thế nào sao? Chuyện của hai ta như thế nào sao?

    Dương Thần nhíu mày:
    - Cô ấy thực sự biết hết sao?

    - Đương nhiên! Cô không có thông minh như Jane Jane, nên không thể giấu diếm nó được!
    Catherine cười, cũng ngồi dậy. Chỉ có điều thân cốt trải qua cả một đêm điên loan đảo phượng, khinh phiêu phiêu, đành phải ngồi bên giường nghỉ ngơ một lát, lại nói:
    - Thực ra cháu biết không, ý nghĩa của cháu đối với mẹ con cô mà nói, không chỉ có cùng chúng ta giao dịch. Trên thực tế, nếu không có cháu, hai mẹ con cô đã trở thành người bị cả thế giới này vứt bỏ rồi.

    Dương Thần ngẩng đầu, nhìn tấm lưng trơn bóng của Catherine, có chút xuất thần.

    - Cô là người phụ nữ chính thống của gia tộc Rothschild, hơn nữa vì lợi ích của gia tộc nên mới gả vào vương thất Wales. Lúc gia đình cô bị hoàng thất *** hại, vì ích lợi của gia tộc mà quên đi thân phận của hai mẹ con cô, đều đã ***** con cô. Chúng cô có năng lực dựa vào ai đâu.
    Catherine quay đầu lại, sáng sủa cười nói:
    - Nếu không phải cháu ngu ngốc thực hiện giao dịch đó với cô, hai mẹ con cô thực sự ngay cả… Ngay cả người cũng không phải.

    Dương Thần há miệng thở dốc, nhưng nói đến bên miệng, rồi lại phát hiện không có gì để nói, cười khẽ.
    - Nói như vậy, cháu giống như là Cha xứ rồi còn gì!

    Catherine cũng khanh khách mỉm cười, đương nhiên giờ phút này nghĩ đến chuyện năm đó, những đau thương trong ký ức lại trở về.

    Đúng lúc này, chuông cửa phòng vang lên!



  5. #5
    nhocken1997's Avatar
    nhocken1997 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá
    Tham gia
    Nov 2012
    Bài
    44
    Cảm ơn
    0
    Điểm
    4/4 bài viết
    VR power
    0

    Default

    ối trời đọc mỏi cả con mắt

 

 

Tag của Đề tài này

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •