Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Bóc hộp Wiko Getaway giá rẻ, dáng đẹp và Selfie thì cực Chất

Gameshow “Ai Là Triệu Phú” trên VTV đang chờ đón bạn – Tải ngay!

Reviews hay rinh note 4, galaxy V được vi vu Hàn Quốc

Mời anh em tham gia Vn-zoom support team

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Tin tức công nghệ sản phẩm mới

Xem Kết Quả Bầu Chọn: bạn thick ko?

Bình chọn
17. Bạn không thể bình chọn
  • Thick cực lun

    7 41,18%
  • Thick thit

    5 29,41%
  • Hơi hơi

    5 29,41%
  • Ko bao gio

    0 0%
Trang 1/4 1 2 3 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 15 trên 48
  1. #1
    tuyendate's Avatar
    tuyendate vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá
    Tham gia
    Aug 2009
    Bài
    46
    VZD
    114
    Cảm ơn
    62
    Điểm
    24/10 bài viết

    Default Love story of teen (Câu chuyện tình yêu của tuổi mới lớn)

    Dậy! dậy đi! sáng rồi, mày không định đi học hả?!Dây!!!!!!!!!!!- Vừa lay. anh nó vừa lôi nó zậy, miệng không ngừng hét om sòm.

    _Từ từ anh hai.....Tại hôm wa em ngủ hơi trễ..........-Nó ngồi zậy, ngáp một cái dài 80 cây số.

    Anh nó thét lên, chói cả tai:

    _Hơi trễ cái con khỉ! 12 h đêm còn để đèn sáng trưng mà bảo hơi trễ, thôi đi rửa mặt
    đi pà!!!!!!!

    Nó bước xuống giường, vươn vai, xỏ đôi dép bông rồi lật đật chạy vào nhà tắm, không wên nhìn anh nò bằng cái bản mặt phụng phịu trẻ con. Anh nó là một hotboy, nó là một hotgirl, cả hai anh em nó đều " đc" một đống vệ tinh theo đuổi nhưng chắc tại kén wá hay sao mà đến bj h , 2 đứa vẫn chưa có một mảnh tình nào vắt vai (hic). Hai anh em nó lạc mất ba mẹ từ nhỏ, người mà nó gọi là "ba" bây giờ chỉ là ba nuôi, một nhà kinh doanh giàu có nhưng góa vợ và rất nhân hậu, chính ba nuôi nó đã xin tụi nó từ một trai trẻ mồ côi , mang về ngôi biệt thự sang trọng nhưng sớm tối hiu quạnh.

    _Thưa ba tụi con đi học! -Hai anh em nó đồng thanh chào ba trước khi rời khỏi nhà.

    _Ừ, các con đi đi- Ông nhấp một ngụm trà, mắt vẫn không rời khỏi tờ báo.

    Anh nó dắt chiếc xế Nouvo ra, quay sang nó, nói:

    _Tao đi trước, kẻo trễ, mà hôm nay là buổi học đầu tiên phải không, đi nhanh đi nhóc,
    không khéo lại trở thành người gây ấn tượng với bà cô đó!

    Nó phì cười. Anh nó lúc nào cũng chu đáo như thế.


    _Chết thật- Nó nhìn vào cái đồng hồ trên tay. 7h kém. Nó hì hục vận hết nội công để đạp cho nhanh.Vào tới trường, sau khi gửi xe, việc đầu tiên nó làm là chạy lại bảng "cáo thị" để xem lớp.Nó liếc mắt vào danh sách lớp 11T4, chắc chắn là nó học lớp đó rồi nhưng vẫn phải xem lại cho chắc.

    Trống đánh cái tùng, nó vội vã ôm cặp chạy vào lớp mà không thèm nhìn đường.

    "RẦM" Tiếp sau đó là tiếng la của nó "Á"-Nó đụng phải ai đó ở cửa lớp, vội vàng lúi cúi
    xin lỗi,rồi nó quỳ xuống sàn , lượm lại tập sách đang vung vãi tùm lum. Chợt người kia
    cúi xuống, nhặt đồ phụ nó. Nó nhìn vào mặt người đó, đủ thời gian để nó nhận ra rằng
    đó là một hot boy với một baby face cực xịn.

    _Lần sau cẩn thận hơn nhé!- Anh chàng đưa mấy cuốn tập vừa nhặt cho nó rồi đỡ nó
    đứng lên trước tiếng Ồ thật lớn của mấy đứa con trai và ánh mắt tị nạnh của mấy nhỏ
    con gái. Nó khẽ cảm ơn rồi đi xuống chỗ ngồi, kế nhỏ bạn thân "3 đời" của nó- con
    Lam.

    _Ê Thùy Anh, Thùy Anh-Lam ríu rít vẫy vẫy nó rồi không đợi nó kịp ngồi xuống, con
    Lam đã vít lấy tay nó lắc lắc- Bồ sướng thiệt đó nha, mới tới cửa lớp đã đụng phải hot
    boy lớp mình mà bao nàng mơ cũng không thấy!

    _ Tên đó học lớp mình hả?-Nhỏ tròn mắt nhìn nhỏ bạn.

    _Uả chứ bồ hok biết jì ak?_ Mắt con Lam tròn gấp đôi.

    Nó gật đầu, thế là con Lam được một phen thuyết trính mỏi miệng:

    _Bạn ấy tên là Mạnh Khoa, học sinh top ở Hà Nội chuyển về,nghe nói bạn ấy nhà giàu
    lắm, mà bồ thấy đó, bạn ấy đẹp trai dễ sợ luôn, chỉ cần zậy thôi là con gái trường mình
    đã đổ dài dài rồi. Mà bồ hok thấy sao, bồ mới đụng phải bạn ấy thôi mà tụi con gái đã
    ghen ra mặt rồi đó!

    _Sao chứ....Mình thấy hắn cũng bt mà....zí lại bồ đừng có bạn ấy, bạn này nữa, nghe
    là muốn nghẹn rồi....

    Hai đứa vừa nói tới đây thì trống đánh, vào học.

    _Các em!- Thầy Tổng phụ trách gõ gõ vào cái bảng-Lớp 11T4 không chỉ có một học
    sinh mới mà là hai, ngoài em Mạnh Khoa ra, lớp chúng ta sẽ có thêm một học sinh giỏi
    ở Lê Hồng Phong chuyển về, bạn tên là Thường Khánh, thầy hi vọng các em sẽ giúp đỡ
    hai bạn thích nghi với môi trường mới!

    Một đứa thắc mắc:

    _Mạnh Khoa đây rồi, còn Thường Khành đâu hả thầy?

    _Thường Khánh đang hoàn thành thủ tục nhập học ở trên Văn phòng, vì bạn ấy chuyển
    gấp nên vẫn chưa xong thủ tục.-Rồi thầy way đi.

    Tiếng lào xào bắt đầu nổi lên, đa số là ở đám con gái, chắc tụi nó đang bàn vế việc
    Thường Khánh có xinh zai = Mạnh Khoa không chứ gì, cái đám háo trai náy thì chỉ có
    chuyện đó để bàn thôi mà.Bây h nó mới ngó xuống bàn Mạnh Khoa, (dưới nó 1 bàn),
    đám con gái háo zai ấy đang xúm xít wanh anh chàng, làm duyên làm dáng, bắt
    chuyện, hỏi thăm này nọ, nhìn muốn mắc ói . Thật ra thì hắn có cái gì đẹp lắm
    ngoài cái bản mặt baby đâu, không biết làm gì mà tụi con gái mê zữ zậy ta. Mà đâu
    phải chỉ con gái lớp nó, cả mấy lớp khác, khối khác, thậm chí là trướng khác cũng mê
    tít tìn tịt anh chàng.Nó đang suy nghĩ mông lung thì cô chủ nhiệm dắt Thường Khánh
    xuống, ngay khi hắn vừa buớc wa cửa lớp thì một tiếng "ồ" đã phát ra tứ đám con gái,
    có đứa còn hứng wá, la lên:

    _Trời ơi, hai anh chàng đều đẹp, biết cua ai bây giờ?

    _Im nào -Cô chủ nhiệm đập đập tay lên bàn trấn áp tiếng ồn rồi tiếp-Đây là Thường
    Khánh chắc thầy giới thiệu với các em rồi, còn thắc mắc gí các em cứ hỏi bạn ấy.

    Anh chàng hok thèm nhìn cả cô, nói:

    _Thưa cô, zậy em sẽ ngồi chỗ nào ?

    _Để cô xem- Cô chủ nhịm nâng cặp mắt kiếng nhìn xuống cái đám loi choi ở dưới mà
    không để ý rằng đám con gái đang nhìn mình với những đôi mắt cầu khẩn tha thiết
    [IMG]http://www.************/h4/images/smilies/h4_heo4/hihihehe_heo4_03.gif[/IMG] , rồi cô chỉ vào chỗ nó- Em ngồi với bạn Thùy Anh đi, bạn cũng là một HS giỏi,
    có chuyện gì em hãy nhờ bạn ấy giúp.-Thêm hàng loạt con mắt ghen tị ném cho nó tia
    nhìn hình viên đạn.Nó giật thót (nãy giờ có thém chú ý đâu, tự dưng nhắc tới tên mình,
    hết hồn chứ sao). Thường Quân đi xuống bàn nó, kéo ghế ra ngồi. Nó cười xã giao với
    anh chàng, thế nhưng hắn không đáp lại mà còn khinh khỉnh way nhìn đi chỗ khác.Nó
    nóng mặt, nhưng chẳng lẽ lại sinh sự với hắn, thế là nó ném cho anh chàng một cái
    nhìn tức giận rồi quay qua Lam, con bạn lại mắt sáng như sao, huyên thuyên:

    _ Thấy chưa, bồ may lắm đó, lại dc ngối với một hot boy khác nữa!

    _Thôi đi pà, người gì đâu vô duyên dễ sợ zậy mà còn làm ra vẻ ta đây...Mà tui thấy hai
    anh chàng này có gì đẹp đâu, sao mà bồ cứ hotboy hot boy mãi zậy?

    _Hừ, chắc tối ngày được ngắm ông anh xynh zai nên bây giờ bồ chai zới ngững gương
    mặt "u tú" khác rồi!

    _U ám thì có!

    -----------------------------------------

    "Tùng! TÙng! Tùng!"- Tiếng trống ra chới vang lên khắp ngôi trường bé nhỏ của nó.

    _Đi xuống canteen!-Con Lam lôi nó đứng lên trong khi nó còn quyến luyến cái máy tính
    và mấy bài toán khô khan .Kế bên nó,một bọn con gái đang cố làm quen với Thường
    Khánh trong vô vọng, còn ở bàn của Mạnh Khoa , một đám khác đang, nói chuyện hỏi
    thăm, làm dáng, làm duyên rộn cả lên.
    ________________________________________
    Khác với Thường Khánh, Mạnh Khoa tiếp chuyện với bọn con gái với thái độ rất chi là niếm nở, nói một câu khuyế________________________________________n mãi một nụ cười, mà nụ cười ấy thì có thể khiến cả khối em điêu đứng. Nó lắc đầu: "Đúng là dân sát gái chuyên nghiệp!"

    CANTEEN

    Nó mua ly nước rồi lôi con Lam lên lớp, mọi bữa nó ăn nhiều lắm, cứ như là bao tử không đáy zậy, nhưng hôm nay sao bỗng dưng mất hứng quá. Nó chỉ mua ly nước zậy thôi.
    Thường Khánh ngồi đó, bọn con gái đã tản ra rồi, chắc kế hoạch mang hình con cua của
    bọn nó đã bị chính tảng băng kia đè pẹp.

    _Này, tránh ra cho tui zô!- Nó đứng chống nạnh, nói với cái giọng 3 gai. Thường Khánh vẫn
    ngồi đó như chẳng nghe thấy gì, nó hét- Này ! Điếc rồi ak? Có tránh ra không thì bảo?

    Đến lúc này , anh chàng mới ngước lên nhìn nó , lạnh lùng:

    _CÔ bị đuôi ak? bộ hết đường đi rồi hay sao mà cứ đứng đây quát ầm lên thế hả? Cô phiền
    tôi quá đấy!

    _Anh...anh tưởng anh ngon lắm hả, mới đc tụi con gái nghía một chút là đã kiêu rồi, cái
    đồ...cái đồ..cà chớn, đồ ba trợn, chảnh chẹ, đồ...kiêu , đồ...-Nó nói đến đó thì con Lam đã
    kéo xềnh xệch nó đi ra ngoài hành lang.

    Nó tức muốn ói máu, quát luôn cả con Lam:

    _Bồ làm cái gì vậy? Sao bồ lại kéo tui ra đây, tui chưa chửi nó xong mà!

    _Bồ làm ơn giùm mình đi! Tự dưng đứng la lối om sòm trong lớp , ngưới ta đi wa thấy là ê
    mặt bồ chứ ai!- Con Lam chấp tay xá nó liên hồi.

    Nó chợt nhận ra rằng mình hơi vô lý, nhưng nói ra thì wê, nó làm bộ :

    _Coi như là tui nể tình bồ đó!-Rồi nó vùng vằng đi vào lớp.

    Sau khi đã an tọa, nó lại way wa 8 với con Lam:

    _Bồ làm Toán xong hết chưa, hôm nay ông thầy cho bài khó wá. làm mãi chả ra, chán thật!

    Con Lam phẩy tay:

    _Gìơ này là giờ chơi , bồ làm ơn đừng có bàn chuyện học nữa, mình ngán lắm rồi!

    _Zậy thì bàn chuyện gì bây h?

    _Bàn về tụi con trai đi! - Mắt con Lam sáng rực.

    _Cái tụi đáng ghét đó thì có gì mà bàn! Nó đẩy chữ 'ĐÁNG GHÉT" lên cao vút rồi way wa
    liếc xéo Thường Khánh.
    " Tùng! Tùng! Tùng!"

    Tiết Lý, môn mà nó ẹ nhất, lại là môn mà cái anh chàng ngồi kế nó giỏi nhất, Thầy ra câu
    hỏi, rồi liếc vào cái danh sách lớp , xướng: "Trần Mai Thùy Anh" . lần này thì chết thật rồi,
    cái câu đó đối với nó thì đúng là ngoài tầm tay. Nó đứng lên, rụt rè:

    _ Thưa thầy, em không làm đc ạ....

    _ Cái gì, dễ thế mà không biết làm, sau này còn học hành gì nữa ? Hôm nay tôi tha cho
    em, lần sau thì lãnh trứng vịt nhớ chưa?- Ông thầy tức giận, quát vào mặt nó.

    _Dạ.....

    Tiếp tục liếc vào danh sách: " Âu Thường Khánh" , anh chàng đứng lên, giải bằng miệng


    một hơi mà không cần động đến máy tính. Tụi con gái lớp nó vỗ tay rào rào, riêng nó thì bĩu môi "May mắn thôi"

    Tan học, nó chạy vào bãi gửi xe, dắt con ngựa sắt ra, bỗng nhiên nó la lớn:

    _Trời, xe tui sao vậy nè? -Cả cái bãi gửi đổ con mắt vào nó. Xe nó thủng lốp rồi, không
    biết ai mà chơi ác zậy nữa, nó mới thay lốp tuần trước mà.- Bây giờ vá xe thì về đi học sao
    kịp, hay là để xe ở đây rồi bắt taxi về...không đc, tiền mình bỏ ở nhà hết rồi....-Nó còn
    chưa bjk làm sao thì có tiếng gọi:

    _Ê, xì lốp rồi hay sao mà đứng như trời trồng zậy?

    Nó quay lại, là cái bản mặt đáng ghét đó, nó la lớn:

    _Không liên wan đến anh, biến đi cho tui nhờ!

    Hắn nở một nụ cưới đểu chưa từng thấy:


    _Định cho quá giang zề mà ăn nói cái gọng đó thì... khỏi nghen!

    _Anh tưởng tui thèm cho anh chở về hả , đi đi, không ai muợn!-nó tức muốn nghẹn cổ
    họng.

    _Vậy thôi, về thì về- Rồi hắn xach xe chạy một nc', không thèm way lại.

    _Tức wá tức wá, từ lúc cha sanh mẹ đẻ tới giờ, chưa đứa nào dám láo với mình như thế,
    điên lên đc akkkkkkkkkk!

    Nó đang xì khói thì lại nghe ai gọi:
    _ Làm gì đứng đó vò đầu bứt tóc dữ zậy?

    Là Mạnh Khoa, anh chàng làm gì mà bi h chưa về zậy nhỉ, Mạnh Khoa chạy xe lại, nhìn xe
    nó rồi hỏi:

    _Xì lốp rồi hả? Cô gửi xe đi tui cho wá giang về.

    _Thôi, không cần!


    _Cứng đầu thế! Lên xe đi , không ai ăn thịt đâu mà sợ!

    Nó chần chừ một hồi :" Bây giờ mà không chịu thì sẽ không đi học kịp....."

    _Quyết định nhanh lên, tui còn phải đi học nữa đó, bữa đầu mà đi học trễ thì còn mặt mũi
    nào nữa!

    _Anh làm như là tui không phải đi học zậy! Thôi cho anh chở tui một bữa đó!

    _Xì, bao nhiêu người mơ đc tui chở mà hok có đấy nhá, đừng tưởng bở!

    Nó không thèm cãi lại, vù wa tiệm sửa xe . Manh Khoa bật cười :"xinh thế mà kiêu!"

    * * *
    Về tắm rửa rồi đón taxi đi học, trễ mất 15 phút, nó bước vào lớp chào cô rồi nhìn xuống

    phía dưới, ôi thôi, mấy cái bàn lý tưởng đều bị thực dân xâm chiếm hết rồi,nó đành lũi thũi
    đi xuống bàn cuối.

    _Lại là anh ak? -nó la lên làm cả lớp và cả bà cô way xuống nhìn nó. Là Thường Khánh, nó
    không ngờ mình lại học chung và sắp phải ngồi chung với cái tên mà nó vừa rủa cho một
    trận đã đời lúc ở nhà.

    _Đề nghị em Thùy Anh giữ trật tự- Bà cô nhăn mặt, tỏ vẻ khó chịu.

    Nó đành miễn cưỡng ngồi xuống, lẩm bẩm:

    _Đi đâu cũng gặp, chắc mình bị sao quả tạ chiếu rồi, hic!

    _ Đừng lẩm bẩm nữa, lớp này không phải có mình cô đâu, ngồi chung với tui đc là may
    lắm rồi, còn làm giá nữa, hồi nãy tụi con gái xà xuống đây wá trời , tui đuổi lên hết để giữ
    chỗ cho cô đó!

    _Ai mượn, mà đừng có xạo, anh có biết tui học ở đây đâu. xi`! Đáng ghét, - Nó bĩu môi

    -----------------------------------------------------

    _ Xuống ăn cơm, tối ngày ôm cái máy tính hok chán hả?-anh nó đẩy cửa phòng nó ra

    _EM viết cho hết cía blog cái d0ã, mà chớ pa vế ăn luôn cho vui- Nó đáp lại, mắt vẫn
    không rời khỏi màn hình.

    _Ba dặn ăn trc', 10h ba mới về! Nhanh lên, để máy tính ở đó, nó cũng có chạy đi đâu mất
    mà mày sợ.

    Nó nhìn ông anh, phụng phịu:

    _Anh ác lắm!

    Sao hôm nay ăn cơm cũng chẳng thấy ngon, nó chống đũa vào chén, nói:


    _Anh hai, tài nghệ nấu nướng của anh giảm sút từ hồi nào zậy?

    Ông anh nhìn nó, khó hiểu:
    _Mày nói lảm nhảm gì thế, ăn đi!


    Đêm hôm đó, nó mơ thấy....Thường Khánh, vẫn với bộ mặt đáng ghét đó, nó giật mình
    tỉnh dậy, lẩm bẩm" ác mộng, ác mộng"

    * * *

    Sáng hôm đó vào lớp, nó thấy có một bức thư tỏ tình để trên bàn mà hok có đề tên, nó
    dòm wa dòm lại coi có ai hok, rối *** ra đọc

    "Ngày....Tháng....Năm, ....
    Thùy Anh mến!

    Nhìn wa là bjk thơ tỏ tỉnh rồi phải hok? nói thật ra thì tui đã thick Thùy Anh từ lần đầu nhìn
    thấy bạn , nhưng không dám nói, bây giớ tui mới có can đảm...., tui bjk là tui văn chương
    hok hay nhưng nói thẳng thì tui hok dám nói. Tui thích bạn, thậm chí là iu bạn, chấp nhận

    làm bạn gái tui nhé, Thùy Anh! Muốn biết tui là ai thì ngày mai, sau khi tan học đợi tui ở
    trước cổng trường nhá...
    Iu bạn. x x x"
    ________________________________________
    Nó vừa đọc xong bức thư "tống tình" thì nhỏ Lam vừa vào tới lớp. nó chìa bức thư lên,
    ngoắc ngoắc con Lam:

    _Ê, thư tỏ tình nữa naz`, wải wá!

    Con Lam giật lấy bức thư, mở ra đọc rồi lắc đầu:

    _Chán bồ ghê, đc tỏ tình mà la oải, như tui nè, muốn mà hok có ai tỏ tình- Nhỏ ngừng lại
    zây lát-Rồi bồ tính sao?

    _Cũng hok bjk nữa nhưng mà hok chịu là chắc rồi, con trai mà, thằng nào chả zậy!

    Con Lam cười khì khì, nói:

    _Hok bjk lần này thêm anh nào sa lưới nữa, mấy đứa kua bồ lần trước toàn thứ gì đâu hok
    hà, lần này chắc cũng zậy thôi, nhưng bồ định làm sao, ngày mai có đi gặp thằng chả hok?

    Nó thở dài ngao ngán:

    _Chắc có, phải dứt điểm lun chứ sao! mắc công chuyện học hành bị phân tâm, là khổ luôn
    nhưng mà chẳng lẽ từ chối theo cách đó, mình thành đồ "mọt sách" mất! Haizzzzzzzzzzzz

    Con Lam ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ rồi tiếp:

    _Mình có cách này nhưng bồ phải chịu hy sinh một chút! Vì nghĩa lớn mà!

    Tui mở to mắt, chồm tới:

    _Cách gì?

    * * *

    Recess................

    Con Lam way wa nó. Mặt nó lúc này rất là pùn cười, không bjk đang mếu hay đang khóc
    nữa....

    _Bồ định hỏi ai trước đây? Mà sao mặt bồ trông pùn cười thế, bớt căng thẳng đi chứ!

    _Hỏi Mạnh KHoa trước đi, dù gì thì thằng chả cũng dễ thương hơn ai kia!-Nó đáp

    Chả là con Lam bày ra cách từ chối tỏ tỉnh cho nó , mà cái cách ý rất chi là wái đản nhưng
    nó đành gật đầu đại vì nó chẳng suy nghĩ được cách nào nữa: Mượn một trong hai hotboy
    của lớp đóng giả làm bạn trai của nó.

    _ Đi đi chứ, bồ còn sợ gì nữa, có mình hộ tống rồi, có gì mình đỡ kời giùm cho!-Vừa nói
    con Lam vừa đẩy nó lại chỗ bàn Mạnh Khoa.

    _Khoa....-Nó ấp úng

    Anh chàng nở một nụ cười vô cùng thân thiện:

    _Cô có chuyện gì muốn nói ah?Tui đang nghe đây, nói đi!

    _Anh...Anh làm bạn trai tui một ngày nhá...ah không...một tiếng hay nửa tiếng thôi cũng đc

    _Bạn trai?- Khoa trợn trắng-Tại sao phải như vậy?

    Nó zãy nãy:

    _Chuyện dài lắm , đồng ý đi rồi tui kể nghe sau!

    Khoa im lặng trong sự hồi hộp chờ đợi của nó rồi anh chàng lên tiếng:

    _Tui cũng rất muốn giúp cô, đc làm bạn trai của một người xinh như cô thì ai mà tứ chối
    đc nhưng mà....

    _Mà sao?- Nó thấp thỏm lo lắng

    _Mai tui có chuyện bận rồi, uổng wá, không giúp dc cô, xin lỗi nghen!

    Mặt nó hiện lên chữ "Thất vọng" to đùng. Nó thất thểu way đi sau khi nói:

    _KHông sao...cảm ơn....

    _Phương án hai!-Con Lam giơ 2 ngón tay lên rồi chỉ Thường Khánh. Nó ngậm ngùi lê từng
    bước về phía anh chàng.

    _Ê!-Nó hất mặt lên (nhờ vả mà còn giở giọng chãnh)

    Thường Khánh way sang nhìn nó:

    _Lại chuyện gì nữa đây?

    _Thật ra thì chẳng vui gì khi nói ra chuyện này nhưng mà....-Nó ngập ngừng-Anh giúp tui
    một chuyện nhá!

    Thường Khánh nở nụ cười.... đểu hết sức:

    _Làm bạn trai cô ngày mai chứ gì...hồi nãy tui nghe cô nói chuyện với Mạnh Khoa thế mà!
    Nó nổi sung:

    _Anh dám nghe lén ah?

    _Ai thèm nghe lén....cô nói như cái loa phát thanh thì có hok muốn nghe cũng hok đc!

    Khói từ hai lỗ tai nó bắt đầu bay ra:

    _Anh...anh....

    Biết sắp có mưa miễn xảy ra, con Lam nhanh nhẹn đẩy nó xuống rồi đon đả hết mức zới
    Thường Khánh:

    _Hi hi, Khánh bỏ wa cho...con Thùy Anh nó nóng tính nhưng mà dễ thương lắm,zậy....bạn
    giả làm bạn trai nó chiều mai nhé!

    Thường Khánh ra vẻ làm kiêu, way đi.

    Nhỏ Lam xuống thang năn nỉ:

    _Làm ơn đi mà!

    _Rốt cuộc là cô mượn tui làm bạn trai hay là cái bạn gì đó đứng đằng sau cô zậy?-Anh
    chàng nói móc nhỏ- Ai cần thì người đó nói!

    Con Lam hỉu ý, bèn lôi nhỏ lên, không wên dặn thầm:

    _Kiềm hết sức nhá, vì nghĩa lớn!

    Nó cố nhai nuốt cơn giận , rồi giãn cơ mặt hết mức để cười miễn cưỡng với anh chàng:

    _Khánh dễ thương ...Khánh tốt bụng....làm bạn trai tớ chiều mai nhá! Khánh nhá, tớ biết
    Khánh là người tốt mà!

    Anh chàng mỉm cười ma mãnh:

    _ Giúp cô, tui được gì?

    Nó gắng cười:

    _Hi hi, Khánh muốn gì , tớ sẽ làm chuyện đó!

    _Bất kể chuyện gì ah`?

    Nó giật mình, lỡ wá lời, nó vội sửa lại:

    _Trừ một số chuyện phạm vào điều cấm kỵ và "đạo lý giang hồ" (Sao giống Trương Vô Kỵ
    wá)

    _chuyện này rất là nhẹ nhàng-THường Khánh cười tinh ranh- Nhưng sao tui bjk co sẽ giữ
    lời?

    Nó bắt đầu phát bực:

    _Khổ anh wá....tui lấy danh dự ra thề đấy!

    _Zậy Okie, tui sẽ giúp cô, coi như là cô may mắn đấy, còn chjện "trả công" cho tui thì tui
    sẽ nói sau! Her Her

    Sau đó,Nó và con Lam đi xuống canteen.

    _Tức wá! Không phải vì muốn cứu chuyện học, mình đã hok hạ mình zí hắn như thế!
    Grư`````

    Con Lam an ủi:

    _Thôi đi mà, wa chuyện này là bồ có thể ung dung dc òy, lúc đó thì tha hồ chới xỏ hắn,
    nghĩ zề tương lai đi bạn tui ạ! -CON NHỎ VỖ BỐP BỐP vào lưng nó.

    _Hic, hi vọng zậy!

    -----------------------------------------------------

    Chiều hôm sau.....

    _Wê, đi chưa?-Thường Khánh khều khều nó khi nó đang bỏ tập sách vào túi.

    _Để tui dọn đồ đã chứ. thích làm bạn trai tui đến thế àh!

    _Xì, ai thèm!-Thường Khánh bĩu môi-Có cô muốn làm bạn gái tui thì có!

    Cổng trường giờ tan học....Hai người từ phòng 17 đi ra trước cặp mắt kinh ngạc của mấy
    đứa cùng lớp, nhất là tụi con gái, nhìn tụi nó bi giờ đáng thương đến tội.Nó cố gắng làm vẻ
    mặt hạnh phúc, vui vẻ tay trong tay với Thường Khánh. Anh chàng cũng hok vừa. một tay
    quàng vai nhỏ, ra điều tình cảm lắm. Hàng ngàn ánh mắt ghen tỵ nhìn chòng chọc vào nó,
    và có cả những ánh mắt ghen ghét dành cho anh chàng, nó cũng là một hotgirl cơ mà.

    Nó nhìn ra ngoài cổng trường, đã có một anh chàng đứng đó chờ sẵn. Nhìn thì cũng đẹp
    trai, ăn đứt mấy thằng kua nó ~ lần trước. Nó và Thường Khánh tiến lại gần. Mèn đét ơi...
    Chính là Lâm Danh, anh lớp trưởng đào hoa lớp kế bên, nó không ngờ là người này, nó và
    Lâm Danh có hề wen biết nhau đâu, thậm chí cả hai chưa một lần nói chuyện nữa cớ mà,
    Đùng một cái, Người thick nó lại là Lâm Danh. Nó hít một hơi thật sâu rồi way wa nói với
    Thường Khánh:

    _Diễn thật tự nhiên nhé!

    .....

    _Chào bạn!- Bj giờ nó đang đứng tr" mặt Lâm Danh.

    Thường Khánh cũng đưa tay ra:

    _Chào cậu!

    lâm Danh lịch sự bắt tay anh chàng:

    _Cậu là....

    _Bạn trai của Thùy Anh- Thường Khánh cướp lời.

    _Bạn trai?-Lâm Danh bật cười-Làm sao tin đc, cậu mới về trường hôm tr" thôi mà!

    _Cậu không tin hả?-Nói rồi Thường Khánh way wa ôm chầm lấy nó và đặt lên môi nó một
    nụ hôn thật là sâu, nó đơ người, có mơ cũng không nghĩ đến tình huống này!-Cậu tin chưa?

    Lâm Danh chớp chớp mắt mấy cái liền. Tụi học sinh truờng nó và mấy pe' cấp 2 trường kế
    bên tụ lại xem phim tình cảm. Lâm Danh lấy lại bình tĩnh:

    _Cậu là bạn trai của cô ấy, không có nghĩa là tôi hết cơ hội!-Rồi cậu chàng nhìn vào mắt nó-Tớ vẫn sẽ thích cậu và sẽ làm mọi cách để có cậu
    Nó và Thường Khánh đạp song song trên con đường rộng thênh thang mà rất ít xe cộ. Bây giờ nó mời biết hai đứa về chung đường.

    _Bắt đền anh đấy, ai bảo anh diễn thật wá, cướp luôn the first kiss của tui! Đền đi, huhu -
    Nó "ăn vạ" như một đứa con nít làm người đi đường nhìn nó wá chời.

    _Cô thôi đi, còn dặn tui là diễn thật tự nhiên vào mà, không cảm ơn thì thôi chứ! Mà nếu
    tui không hôn cô thì còn lâu cái anh chàng kia mới tin tui là boyfriend của cô.... người phải
    bằt đền là tui đây nè, vì hôn cô mà đời hotboy của tui tiêu tan luôn rồi đó...- Thường Khánh
    tuôn một tràng.

    _Choy`, tui giỡn chút xíu mà phản kháng ghê zậy?- Nó càu nhàu.
    Thường Khánh ngẫm một chút rồi nói:

    _Uh, đúng là tui hơi zô lý, đi ăn fastfood nhá, coi như là chuộc lỗi. Sẵn tiện tui sẽ nói cô
    phải làm gì để trả công cho tui- Hắn nháy mắt.

    _Haizzzz-Nhỏ thở dài- Nói gì thì nói lun đi, mất công wá ha`.

    Thường Khánh trừng mắt:

    _Không đi thì thôi !_____

    _Zậy rốt cuộc tui phải làm gì đêy?????-nó cắt ngang câu nói của anh chàng.

    _Để xem....-Hắn dừng lại suy nghĩ rồi bật nói-Cô phải làm ô-sin cho tui 1 tháng!

    _Một ....Một tháng? Anh đừng có đùa ác ý như thế chứ!-Nó trợn trắng, miệng mấp máy
    không nói ra hơi.

    _Tui rãnh để đùa zới cô chắc! Không trả giá, cô là ô-sin của tui, bắt đầu từ ngày mai- Hắn
    nhẫn

    tâm sổ ra câu nói làm "tan nát lòng nhau" ấy rồi way ngoắt, đạp xe đi.

    Nó tức tối dẫn xe vào nhà, miệng lẩm bẩm : "Đáng ghét, đáng ghét,đáng ghét wá đi!" Rồi
    nó gào lên "Một tháng, trời ơi, chết tui rồi!!!!!!!!!!!". Anh hai nó từ trong nhà chạy ra, trên
    tay còn cầm cái remote:

    _Mày làm gì zậy, biết tao đang coi phim ma hok, mày tưởng thằng anh mày gan dạ lắm
    hay sao mà đang phút hồi hộp thì mày hét toáng lên thế hả?

    _Em xin lỗi....-Nó lê từng bước nặng nề đến "Princess 's room" Miệng vẫn lẩm bẩm nguyền
    rủa cái tên 'ĐÁNG CHẾT" ấy.

    Tối hôm đó, như những lần khác, ba nó đi về muộn nên chỉ có hai anh em nó ăn cơm với
    nhau.Nó không ngồi đối diện với anh nó nữa mà chạy wa ngồi kế bên luôn. Nhìn anh mình với vẻ mặt "không thể nào buồn hơn", nó nắm lấy khủyu tay anh nó, cất tiếng:

    _Anh hai iu wý ơi.....

    Anh nó né sang một bên, nghi hoặc:

    _Lại định nhờ vả gì nữa ah, tao không rửa chén cho nữa đâu nhóc, đừng năn nỉ!

    Nó vùng vằng buông tay ông anh ra:


    _Không phải chuyện đó....Anh ơi...-nó tiếp tục nhìn lão zới cặp mắt "cún con"- từ ngày mai
    em sẽ không tự do nữa huhuhuhu- Nó òa lên khóc như một đứa con nít vừa bị giật đồ chơi.

    _Mày nói vớ vẩn gì thế?

    _Chuyện là thế này...- Nó leo lẻo kể lại tất tần tật mọi chuyện-... Chuyện là zậy, hic!

    _Thảo nào hồi chiều mày hét lên như là gặp ma....

    _Chuyện này còn kinh khủng hơn gặp ma ấy chứ!

    Anh nó zỗ zành nó như hồi hai đứa còn nhỏ, giọng an ủi:

    _Thôi không sao đâu...

    ----------------------------------------------------

    Hôm nay lạ thật, mấy chị khối trên và mấy nhỏ cùng khối nhìn nó wá chời như thể nó vừa lái tàu vụ trũ của Nasa lên sao Hỏa & trở về zậy. Họ nhìn nó với đôi mắt không mấy thiện
    cảm (chắc rồi, hum wa dám khoác tay "đệ nhất mỹ nam" của trường hiên ngang bước đi

    giữa bàn dân thiên hạ thế mà). Nó bước vào lớp, cái vẻ mặt pùn như con chùn chùn của nó làm cả lớp không khỏi tò mò. Hic. zô sớm thế mà cũng không kịp ,"cậu chủ" đáng ghét
    đang ngồi kia, nhe răng cười zới nó, hik hik.


    _Sao, sẵn sàng làm nhiệm vụ chưa?- Hắn cười ma wái.

    Nó vứt cặp xuống, uể oải mở miệng:

    _Anh muốn gì?

    _ Mua giùm ly coca, ah không, seven up, ít đá thôi nhá, nhanh lên!- rồi anh chàng nhét
    zào tay nó tờ 50k mới cóng, không cần lấy đủ tiền thừa đâu!

    Nó ngoan ngoãn nhận nhiêm zụ, biết sao được, lỡ đem cái danh dự to đùng ra cầm cố rồi.
    _Dì Trang lấy con ly 7 up, ít đá thôi ạ!

    Trong lúc chờ dì Trang làm nốt mấy ly kia, nó nghe tụi con gái đứng ở wầy đối diện xì
    xầm "...Cái bạn đó là bồ của Thường Khánh đấy...uổng wá, tui nghía cậu ấy lâu rồi, zậy
    mà...."Con nhỏ đứng cạnh phẩy tay "Tụi nó là bồ thì sao, nhìn con nhỏ ấy chả đáng gì

    cả..." Nhỏ tức tối nghĩ thầm "ta đây cũng là hotgirl nhá, vì đang pùn nên mặt ta mới thế
    thôi"....
    Sau cái việc đó, Thường Khánh còn ban bố nhiều lệnh mà nó cho là "rất wá đáng", chẳng

    hạn trong lớp học thêm, hắn nhởn nhơ lôi cái iPod ra nghe nhạc, mặc nó ngồi chép bài túi
    bụi rồi còn phải nghe giảng thật chăm chú để còn "truyền lại kiến thức" cho anh chàng, giờ
    thể dục thì lại bắt nó đi mua nước, mua bánh, bao nhiu là thứ linh tinh khác nữa...Ra về
    hắn vừa tung tăng vừa thổi sáo, mặc nó khệ nệ "tay xách nách mang" 2 cái túi đựng đầy
    sách vở...Có hôm mệt wá, nó "gật" luôn trong lớp , con Lam mà hok kiu zậy thì die thật
    rồi.....

    Ngày nào nó cũng phải lẽo đẽo theo sau anh chàng để phải nhận lấy hàng ngàn tia nhìn tóe lửa của tụi con gái trong trường...Bạn bè trong lớp dù rất là "đau đớn" nhưng đều phai
    công nhận 2 người là một đôi...Rồi một ngày như pao ngày khác...nó đến trường , vừa
    bước vào lớp thì....

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    Nó bừa bước vào lớp thì đã nghe tiếng lào xào bàn tán của tụi con gái. Nó cũng dừng lại
    nghe ngóng tin tức, một ý nghĩ lóe lên " Đừng nói là có thêm một hotboy bay zìa trường
    này nghen!". Nó khều con nhỏ bạn đứng gần nó nhất- con Dung rồi hỏi:

    _Có chuyện gì nữa zạ? Thêm một hotboy về trường mình ak?-Nó tủm tỉm cười.

    _Lần này không phải là một hotboy....mà là một hot girl....

    _Hotgirl?-Nó mở mắt tròn xoe.

    _Uh

    _Là hotgirl mà sao mấy bồ bàn tán dzữ zậy....thành les hết rồi ak?

    _Con wỷ- Nhỏ Dung cốc đầu nó rồi ôn tồn giảng giải- Là thế này...cái bạn hotgirl mới
    chuyển zìa trường mình...là....vị hôn phu của Thường Khánh.

    _Vị hôn phu?Thường Khánh?-Nó trợn trắng-Bồ nói thiệt đó hả?

    _Thiệt mà! mình nói xạo bồ, mình có ốm đi hay mập lên đc đâu-Con Dung tròn mắt không
    kém.-A ha, mình hỉu tại sao bồ ngạc nhiên zậy rồi, bồ sợ mất Thường Khánh phải hok, bồ
    và bạn ý thân thiết thế cơ mà!

    _Con khùng, làm gì có chiện đó, mình còn zui nữa là đằng khác!-Nó cười tinh wái

    Con Dung ngây ngô hỏi:

    _SAo bồ lại zui?

    _Bí mật! À mà bạn ý sẽ học lớp mấy?

    _Mình hok bjk nữa.

    _uh, zậy thuj.

    Nó tủm tỉm cười , xáck túi đi zề chỗ ngồi. Tiết đầu tiên là sinh hoạt ngoại khóa, cô chủ nhịm lớp nó hin ngang bước zô. Việc đầu tiên là cổ zòm lên cái bảng rồi nói:

    _Lớp trường, hôm nay Âu Thường Khánh nghĩ ko phép ak?

    Lớp trưởng Anh Quân đứng lên:

    _Dzạ.

    Bà chủ nhịm lẩm bẩm:

    _Gan nhỉ? Mới về trường mấy ngày mà đỡ giở thói ra rồi...Bà cô zừa nói xong thì Thường
    Khánh từ ngoài ập vô, đứng trước mặt cô, cúi đầu:

    _Em xin lỗi, nhà em có chút chuyện nên...

    _Thôi đc rồi, zề chỗ đi- Bà cô phẩy tay.

    Thằng pé liền chạy vào chỗ. nó hỏi:

    _Sao zô trễ zậy?

    Thường KHánh thở hổn hển:

    _Không liên wan đến cô!

    _Người ta wan tâm mới hỏi...bày đặt chảnh!(Thật ra là mun' hỏi zề "zị hun phu")-Lúc này
    nó mới nhìn kỹ Thường Khánh, uj chời, hình như là anh chàng đang rất giận , có lẽ là vì
    một điều gì đó(lãng xẹt), từ kiểu cách đến gương mặt đều cho nó thấy rõ một chữ "GIẬN
    ZỮ" to tổ chảng.

    Bỗng con Nhung-học trò cưng của pà cô chủ nhịm (nhờ cái tài nịnh hót) đứng lên điệu đà
    nói:

    _Thưa cô....Em nghe nói có một bạn nữ vửa chuyện trường zề phãi hok ak?-Con Nhung
    zừa nhắc đến" BẠN MỚI" thì Thường KHánh bất giãc giật mỉnh cái thót.

    Bà cô tháo mắt kiếng ra, nắm hai tay lại, đặt lên bàn:

    _Đúng là có chuyện đó, bạn ý xin vào lớp chúng ta, nhưng vì lớp không đủ chỗ ngồi nên
    bạn ý sẽ học ở lớp 11T5. Còn em nào thắc mắc gì không?

    Tụi con trai lớp nó nghe đến đó thì mặt đứa nào đứa nấy ỉu xiu`, buồn hiu (TRừ một số
    chàng không bị mắc tật háo sắc). Một đứa hỏi:

    _Thế hiện giờ bạn ấy đang học ở lớp kế bên chúng ta hả cô?

    _Không, ngày mai bạn ý nới nhập học! Thôi chuyển chủ đề # đi! Lớp mình không lo, lo
    chuyện ng` ta!

    Cả ngày hôm đó mặt Thường Khánh rất là bất bình thường, anh chàng chẳng nói chẳng
    rằng suốt ****, làm nó có cảm gáic mình đang ngồi cạnh một pho tượng lạnh ngắt. Mà zậy
    cũng hên, ngày hôm đó, nó chẳng bị sai vặt này kia nữa, . Nó đang hì hục chép bài thí
    chuông đánh ra chơi. Nó ngồi lại chép nốt mấy bài tập trên bảng, vừa lúc đó thì có tiếng
    kiu (hok phải kiu nó)

    _Thường Khánh!

    Anh chàng ngước lên, một cô nương xinh như hoa, ak không, xinh hơn hoa đứng trước lớp
    nó (zị hun phu chứ ai nữa). Là con gái 100% mà nó cũng cứng người mất mấy giây, mắt
    không chớp đc nữa là...Khỏi nói tụi con trai lớp nó như thế nào, hết đứa này đến đứa kia
    ke chảy lòng thòng, mắt nổi hai cái trái tim to đùng. Thường Khánh đứng zậy, rời khỏi chỗ
    ngồi, tiến lại phía bạn gái đó:

    _Cô muốn gì ở tôi?

    Cô gái cười hiểm độc:

    _Em là vợ chưa cưới của anh, anh đi đâu, em phải theo đấy chứ....

    Bây giờ thì nó đã hiểu ra tất cả...Cô gái đó và Thường Khánh có hôn ước với nhau nhưng vì
    không có lấy một chút tình cảm với cô gái ấy nên Thường Khánh đã âm thầm chuyển
    trường, nhưng cô gái ấy biết được zà tức tốc rượt theo....

    _Thôi đi, cô tưởng tôi chấp nhận cuộc hôn nhân vớ vẩn này ak? Mẹ tôi đính ước cho tôi chứ
    gi`....thì bà ấy đi mà lấy, tôi chưa bao giờ đồng ý chuyện này cả!-.Thường Khánh cắt đứt
    dòng si nghĩ của nó.. Hắn nhìn zị hun phu = cái nhìn lạnh lùng

    Nếu nó là cô ả thì bi giờ nó đã khóc & chạy đi rồi, ai đời bị 'HOÀNG TỬ" "dứt tình" phũ
    phàng như thế mà còn đứng đó đc, mà cài bản mặt zẫn hok hề rung chiển mới pro chứ,
    mặt dày thí sợ (ả này chắc có làn da dày 2 mét). Học sinh của trường pu lại xem đông còn
    hơn là cái lần the first kixx của nó bị hắn tước đoạt.

    Nụ cười zẫn trên môi, nhỏ đó nói:

    _Anh không bjk suy nghĩ ak, anh có thể làm được tất cả sao, không có chuyện đó đâu baby
    ạ!

    _Cô....-Thường Khánh thật sự nổi sung lên, nhưng vì là con zai nên anh chàng hok nỡ cho
    cô ả ăn tát. Vừa lúc phim đang gây cấn thì Mạnh Khoa & mấy đứa con zai lớp tui lao ra
    cản hắn lại.Chắc là sợ to chuyện. Mạnh KHoa vỗ vỗ lên zai hắn, nói thầm:

    _Thôi đc rồi...bình tĩnh....-Rồi anh chàng đẩy Thường Khánh vào lớp.

    _Hix ha`, đang hay tự dưng ....-Một đứa đứng xem, nói.

    Nhỏ đó phá lên cười sằng sặc (hok bjk bị chạm cấp mấy nữa, zậy mà còn cười được!) rồi
    nhỏ đi zề lớp mình. Thường Khánh với đôi mắt đỏ ngầu, hừng hực lửa làm nó cũng run, vội
    ngồi nép wa bên con Lam. Buổi học hôm đó kết thúc ,nó bảo đảm là cả buổi hắn hok thèm
    nghe giảng bài ( cả buổi hắn cúi gằm mặt xuống, tia nhìn như muốn thiêu cháy tờ giấy, mô
    phật mô phật ) nhìn hắn bi giờ sao sao ý.

    * * *

    Tối hôm đó, sau khi ăn cơm và thực hiện nghiã zụ rửa chén, nó liền 3 chân 4 cẳng chạy
    lên lầu học pài (để tối coi phim). Đang nghiền ngẫm mấy công thức Hóa học cứng nhắc thì
    bài hit The Foolish love/Pabo Sarang cũa " thần tượng đẹp zai" vang lên từ cái iPhone bé
    bỏng của nó. Nó nhìn vào,lẩm bẩm "Số ai lạ hoắc? " rồi nó bắt máy :

    _Alo^, ai đấy ạ?
    Bên kia không có tiếng trả lời, nó lập lại:

    _Dzạ alo^?

    <Là tui đây>

    Nghe giọng, nó nghi nghi, nhưng vẫn chưa chắc, nó lại hỏi:

    _"tui" là ai?

    Đầu dây bên kia thoáng im lặng rồi nói:

    <Thường Khánh>

    _Biết ngay là anh mà, sao anh bjk số tui?

    <Chuyện đó không wan trọng, này rãnh hok, đi dạo với tui nhé!>

    _Anh có khùng cũng zừa zừa thôi chứ! Anh bjk là ngày mai kiểm tra 15' hok, để tui học bài
    nữa chớ!-Nó la oang oác trong điện thoại.

    <Nói chung là cô có đi hok đây?>

    Nó nói như hét:

    _Hok, một trăm lần hok!-Rồi nó cúp máy cái cụp trong sự ngỡ ngàng của anh chàng.

    Nó quăng cục cưng lên nệm, càu nhàu:

    _Khùng! Học bài thấy tía đây mà đòi đi dạo!-Nó liếc nhìn đồng hồ, mới hơn 8 giờ. Nó cầm
    cuốn tập đọc đi đọc lại mà chẳng zô đầu đc chữ nào. Vứt cuốn tập sang một bên, nó gục
    mặt xuống bàn. Cái iPhone lại rung lên .Nó vội nhào tới chụp. Vừa bắt máy lên thì:

    <Sao cô cứng đầu thế hả???>

    Nó nói ngang:

    _Tui thick thế đấy, sao nào?

    Thường Khánh thở hắt ra, giọng "ông chủ"

    <Cô nên nhớ cô đang là ô-sin của tui nghe chưa, đừng có ở đấy mà làm cao>

    Nó chợt nhớ đến cái "hợp đồng" hôm bữa , nghĩ thầm: "Dù gì cũng học hok zô, thôi
    kệ....".Nó làm giọng kiêu :

    _May cho anh vì tui là người coi trọng lời hứa đó! Gặp nhau ở đâu đây?

    <Tui đang đứng trước nhà cô naz`>

    Nó trợn trắng, vội kéo rèm kửa nhìn xuống, đúng là có một hotboy (theo lời của mấy nhỏ
    mê zai đẹp) đang đứng đó thật. Nó vội nói:

    _Chờ thui thay đồ rồi xuống ngay!

    Nó mở banh cái tủ ra, nhìn sơ wa rồi chọn lấy đại một chiếc sơ mi kiểu màu trắng đen, có
    cái nơ ngay cổ và một chiếc jeans bó màu đen. Sau khi thay đồ, nó lập tức "vèo" xuống
    nhà dưới, không wên chộp lấy em dế iu nhét vào túi.

    _Đi đâu thế?-Anh nó ngước lên khi có tiếng chân thình thịch dọng xuống cầu thang.

    _Em đi đây một tí-Nó trả lời, hok nhìn ông anh

    Anh nó vội dặn với theo:

    _Về sớm nghe chưa!

    _Zạ!!!!!!!

    Bây giờ thì nó đang đứng trước mặt Thường KHánh, thở hồng hộc như vừa nới thi điền
    kinh. Anh chàng nhìn nó nói:

    _Tôi có dọa giết cô đâu mà chạy chi cho zữ zậy?

    Nó chống hai tay lên đầu gối, vừa nói vừa thở:

    _Sao cũng đc...kệ tui....

    Anh chàng khẽ nhún vai:

    _Được thôi.....

    Hai đứa bắt đầu lê bước trên con đường trải dài hai tầng cây cao . Không khí im ắng bao
    trùm. Nó đi với hắn mà như bước cùng một cái xác không hồn,vì hắn hok chịu nói năng gì
    cả. Nó đành bắt chuyên trước:

    _Đi như thế này thôi sao, zậy sao anh không đi một mình luôn cho rồi!

    Thường Khánh way sang nó:

    _Đi luẩn wẩn mãi tự nhin đến nhà cô....

    _MÀ sao anh bjk nhà zới số DĐ của tui, đừng nói là theo dõi tui nghen!

    _Xì, thèm ak!

    Một lần nửa không khí tĩnh lặng lại bao trùm lên hai đứa. Lần này Thường Khánh bắt
    chuyện trước:

    _Chắc cô biết cô ả hồi chiều là ai....

    _uhm, là vị hôn phu của anh chứ gì...

    _Hôn phu cái đầu cô ý- Hắn cốc lên đầu nhỏ.- Tụi tui là bạn từ nhỏ, hai nhà lại là mối làm
    ăn với nhau từ đời ông nội tui lận, nên hai đứa bị ng` lớn kết hôn ước cho nhau, hồi nhỏ cô
    ấy dễ thương lắm, lớn lên thì lại chanh chua đanh đá như bà mẹ của cổ...Càng ngày càng
    wá đáng, tui mà nói chuyên thân thiết với cô gái nào # thì cô ấy lại lồng lộn lên...riết rồi
    không chịu đựng đc, tui phải trốn đi nè....- Hắn kể một hơi...không kịp thở.

    Nó liền nhảy ra xa hắn 1 mét 60, nói:

    _Nguy hiểm chết người!

    Thường Khánh lắc đầu:

    _Cô zữ như cọp thế thì cô ấy làm gì được cô mà nguy hiểm!

    Nó thét lớn làm người ta nhìn nó "đắm đuối":

    _Tui zữ kệ tui, hok liên wan đến anh!

    Anh chàng cười khúc khích, nó nén giận, hỏi:

    _Thế anh hok thíck cô ấy ak?

    _Thíck làm sao nỗi, thử là cô coi cô thick nổi hok- Hắn giãy lên đành đạch. Nó nép người
    lại:

    _Hok thích thì thôi, phản ứng mạnh thế!

    Đi mãi mỏi chân, hai đứa tiến laị phía ghế đá. Nó ngồi xuống, chú ý giữ một khoảng cách
    an toàn với hắn. Cả buổi hôm đó hắn chỉ kể với nó về chuyên đó mà thôi. Nào là Hy Vân
    (tên của nhỏ đó) rất ngang bướng (giống nó), nào là không hỉu gì về hắn, nào tín đồ của
    chủ nghĩa chiếm hữu...nhưng anh chàng chú ý để không nói wá đáng về nhỏ đó. (Dù gì thì
    hắn cũng còn tình người) . Nghe anh chàng nói, nó rất ngứa miệng, nhưng nó biết bây giờ
    hắn cần một đôi tai biết lắng nghe hơn là một cái miệng lúc nào cũng huyên thuyên.

    Sau khi đã nói hết ra với nó, sắc thái Thường Khánh nhẹ nhõm hẳn, hắn nói:

    _Nói chiện zí cô thoải mái thật, mai mốt có chiện buồn tui cứ tìm cô nhá, nhá!

    Nó bĩu môi , nghĩ :"Hết thời hạn làm ô-sin thì anh sẽ chết với tui chứ đừng có hòng.....".
    nhưng vì không muốn làm cụt hứng nên nó gật đầu

    _Okie! Anh thì thoải mái nhưng tui thì bị lỡ mất phim của thần thượng, mà ngày mai còn
    phải dậy sớm "nuốt" mấy tờ giấy nữa naz`!

    Đôi mắt anh chàng lộ vẻ thông cảm, Sau đó, hắn "hộ tống" nó zìa tận nhà. Mệt mỏi, nó
    vặn đồng hồ bào thức 5 giờ rồi "ình" lên giường ngủ thiếp

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    Sáng hôm sau....Nó bỏ bữa sáng vì sợ trễ giờ, ba nó bèn dúi vào tay nó một tờ 1 tờ 500k
    mới cứng. Nó vội vàng trả lại:

    _Thôi ba, con còn tiền trong túi, có đói con sẽ ăn mà ba, ba đừng lo!

    Nhận lại tờ tiền, ông ôn tồn:

    _Uh, đói thì phải ăn, hok đc nhịn đâu đấy!

    Nó vội đạp xe đến trường, mọi người đã vào đông đũ hết rồi, kể cả "cậu chủ" của nó. Hôm
    nay sao cả lớp im ắng lạ thuờng thế nhỉ, bình thương giờ nỳa cái lớp nó đã như một cái chợ
    vỡ rồi...Cả Thường Khánh nữa, hắn lại bị làm sao mà cái mặt lại như một tảng băng đăng
    trong Suối Tiên ý. Nó nhìn hắn với đôi mắt tò mò.

    _Hotboy của bồ của bồ làm sao thế, cả cái vương wuốc thân iu của chúng ta nữa?- Nó
    đánh phịch xuống ghế rồi way wa nhỏ Lam. Con nhỏ kể:

    _Lúc bồ chưa zô, con nhỏ Hy Vân gì đó wa kiếm Thường Khánh, mình phải công nhận con
    nhỏ đó dai thiệt, mà nó còn dám công bố trước thần dân lớp mình là " Thường Khánh là
    của tôi, mấy bạn không được đụng đến".

    _Rồi sao nữa?

    _Thường Khánh nhịn zữ lắm mới hok cho nó ăn tát. Gặp mình là con nhỏ đó tới số rồi, nhìn
    cái bản mặt nó lúc đó, trời ơi, đểu hok thể tả!- Con lam vung nắm tay lên làm nó cũng giật
    mình, con bạn thân từ trước tới nay là một tiểu thơ chính hiệu đáng iu, hiền dịu mà. Chắc
    Hy Vân wá đáng thật....

    Nó thoáng liếc wa Thường Khánh, gương mặt hình sự hok chút thay đổi.

    _Ê Lam- Nó chuyển đề tài]
    _Gì?

    _Nhà hàng mẹ bồ có thiếu nhân viên hok, mình zô làm zới.

    Nhỏ Lam há hốc:

    _Trời, bồ ở nhà nằm ăn không cũng hok hết tiền, đi làm chi cho cực.

    Nó nhăn nhó:

    _Biét thế nhưng ở nhà không chán chết, còn chỗ cho mình làm zới, hok cần lãnh lương
    đâu, mình chỉ muốn ziết thời gian thôi hà?

    _Hok có lương sao được, nhà hàng mẹ mình 3 sao đấy, hok trả lương nhân viên cho chít
    ak?

    Mắt nó lập tức sáng rực:

    -Ujjjjjjjjj, zậy nhận tui rồi phải hok? -Nó ôm chầm lấy nhỏ Lam, sung sướng-Lam ơi, iu bồ
    nhất đó!!!!!!!!!!!!!!!

    Con Lam gỡ tay nó ra :

    _Thôi lạy bồ. Người ta nhìn vào lại tưởng bồ là les bây giờ...-Nhỏ tiếp-Chiều nào mình cũng
    zô trong đó phụ, có pồ đi thì zui thêm chứ sao, còn chuyện lương bổng mẹ mình lo!

    _Okie- Nó giơ hai tay lên- Mà mình chỉ phụ bồ được thứ 3,5,7 và chủ nhật thui, mấy chìu
    còn lại mình đi học òy.

    _Biết rồi!

    * * *

    Recess.........

    _Thường Khánh- Hy Vân lại đang đứng trươc lớp nó, Thường Khánh nghe tên mình thì
    ngước lên nhưng khi chạm phải bản mặt đó thì mắt anh chàng lại long sòng sọc.

    Hy Vân không ngại ngùng, tiến thẳng vào lớp nó, đến trước mặt anh chàng:

    _Anh giỏi chịu đựng hơn em tưởng... Hay là anh "xiu" rồi?

    Hắn bất ngờ kéo nó đứng bật lên :

    _Cho cô biết - Hắn quàng tay lên vai nó,tiếp- Đây là bạn gái tôi, cô đừng có mơ mộng hảo
    huyền đến tôi nữa, tôi có bạn gái rồi!

    hy Vân nhìn nó bằng đôi mắt đầy rắn độc, rồi cô ả đưa ngón trỏ lên cằm nó:

    _Cũng xinh ra phết...Nhưng chuyện này không phải chỉ cần xynh là xong đâu cô em ạ....

    Thường Khánh gạt phăng tay của cô ả ra khỏi người nó:

    _Đừng dùng bàn tay của cô để động đến bạn gái tôi!

    Bây giờ nó mới định thần lại "Bạn gái?" Hắn nghĩ sao zậy trời? Nó không chớp mắt lấy một
    lần, các dây thần kinh của nó như đồng loạt "đình công".

    Hy Vân mỉm cười hiểm độc:

    _Đc thôi, nhưng anh biết đấy, một khi công chúa đã viết ra một kịch bản thì không ai có
    thể diễn sai kịch bản ấy được...Cả anh- Cô ả trừng mắt- Và cô bé xinh đẹp này nữa...-rồi
    con nhỏ way đi, tiến ra phía cửa, không wên way lại tặng nó một nụ cười đầy khiêu khích.

    Cả cái lớp 11T4 bất động nãy giờ ,mọi con mắt đổ về bàn nhỏ. hy Vân vừa ra khỏi lớp thì
    tiếng xì xào bắt đầu nổi lên "Thấy chưa, hai người đó là một đôi mà...." "tao hok dám tin
    đó là sự thật đấy, thế là bao ước mơ tiêu tan rồi sao, hhuhuhuhuhu...."

    Nó nhìn Khánh đềy tức giận:

    _Anh làm gì vậy hả, ít ra cũng phải hỏi ý kiến tui chứ?

    _Lúc đó mà hỏi đc thì tôi đã hỏi rồi, ngốc ạ? -Anh chàng nhìn nó, càu nhàu

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    Nó liếc xéo anh chàng rối ngồi phịch xuống ghế, và way wa con Lam, nó chưa kịp nói gì thì cô nàng đã lên tiếng trước:

    _Chậc chậc! Tiêu bồ òy, con nhỏ đó không dễ gì để yên cho bồ đâu!

    _Biết thế, nhưng chuyện gì cũng đã xảy ra rồi....

    Nhỏ Lam lắc đầ:

    _Mà nếu bồ không ngồi đây thì cũng đâu đến nỗi....

    Nó im lặng, còn biết nói gì nữa, chuyện gì đến thì cũng phải đến thôi...

    -------------------------------

    Tan học.

    _Này! Thường Khánh khẽ chạm vào nó.

    _Gì?-Nó way wa anh chàng, phát cáu.

    _Coi chừng lát zề bị chặn đường đó. Để tui đưa cô về, Hy Vân chuyện gì mà hok dám làm.

    _Không cần! Có chết tôi cũng lôi anh theo- Nó vừa nói vừa kéo túi lên vai.

    _Cô thật là.....tiểu thư như cố mà bị đón đường chắc lăn ra xỉu tại chỗ mất!- Nói rồi hắn
    nắm khuỹu tay nó kéo đi, mặc cho dân tình đang nhìn hai người với đôi mắt ngạc nhiên.

    Tại cửa lớp 11T5, Hy Vân đang nhìn nó và hắn hòa vào dòng học sinh tan trường với một
    nụ cười hiểm độc.

    ---------------------------------------

    Một lần nữa , chiấc Martin và chiếc Rainy (cũng là xe của mình đấy) lại có nhau trên con
    đường đầy lá thu rơi rụng.

    _Sao anh không thử cho cô ấy một cơ hội?-Nó lên tiếng phá tan không khí tĩnh mịch nãy
    giờ.

    _Cơ hội cái đầu cô ý! Có thêm 10 cơ hội thì mọi chuyện cũng thế thôi.-hắn cáu lên

    Nó bĩu môi:

    _Con trai gì đâu mà nhỏ mọn.

    Hắn không nói gì, kết thúc cuộc nói chuyện giữa hai đứa. Về tới nhà, nó xuống xe, nói:

    _Cảm ơn đã hộ tống tui nhá!

    Hắn không dừng lại mà chạy thẳng, không wên đưa tay lên ra hiệu tạm biệt. Nó đẩy cánh
    cổng cáo gấp rưởi nó ra một cách khó nhọc, rồi dắt xe zô. Ba nó đang chăm sóc mấy chậu
    kiểng, tay cầm cái bình tưới. Nó lên tiếng:

    _Thưa ba,sao hôm nay ba zề sớm zậy?

    Ba nó ngẩng lên, cười hiền:

    _Con gái mới đi học về ak? Hôm nay ba không phải đi gặp đối tác nên về sớm. Thôi ba đi
    tưới cây đây.

    _Dzạ...-Nó khẽ nói trước khi ba nó đi về phía mấy cái cây hải đường, rối nó dắt xe vào
    garage, để cạnh chiếc xế hơi của ba nó.

    -----------------------------------------

    Cùng lúc đó, tại một wán cafe sang trọng, ở một chiếc bàn cạnh ô cửa kính nhìn ra dòng
    người nườm nượp ngoài kia, một giọng nữa thanh cao cất lên:

    _Vậy ra là anh muốn hợp tác với tôi!

    _Đúng! Bất cứ chuyện gì để cô ấy thuộc về tôi, và cô cũng sẽ có thứ cô muốn! Lợi cho cả
    hai bên! -Người con trai cười đểu không gì bằng, nói.

    Người con gái khuấy khuấy ly cam vắt:

    _Thật ra thì mình tôi cũng đủ hạ cô ấy nhưng thêm đồng minh thì càng có lợi mà...

    Người con trai chồm người tới, chìa tay ra:

    _Hợp tác vui vẻ!

    _Tất nhiên!-Cô gái bắt tay chàng trai, cười xảo trá.

    (Chắc mấy u biết đó là ai rồi phải hok?). Đó chính là Lâm Danh và cô ả "Không có chuyện
    gì là không dám làm" Giang Hy Vân. Lâm Danh ngả người vào sofa:

    _Bắt đầu từ ngày mai....

    Sau đó, tất cả kế hoạch được hai người bàn bạc kỹ càng, các tình huống và phương án giải
    quyết được đưa ra bởi hai cái đầu đầy mưu toan đều được lên lịch. Và thế là "Chiến dịch
    tranh đấu với vị thần Tình Yêu" .... action!

    ---------------------------------------------------

    Sáng hôm sau, nó kéo lê từng buớc chân vào lớp, ngáp đi ngáp lại, tay gãi gãi đầu, (ngủ
    chưa đã) nên bây giờ trông nó rất chi là....siêu ngố. Vừa bước vào lớp thì cái đầu tiên nó
    nhìn thấy chính là bản mặt đầy xảo wuyệt của Lâm Danh. Nó tỉnh ngủ tức thì:

    _Uả, tui zô lộn lớp hả, xin lỗi nghen-Nó lúi húi cúi đầu chào rồi way ra nhưng Lâm Danh đã
    kịp kéo tay nó lại:

    _Không đâu! Tui đứng đây chờ bạn nãy giờ rồi!

    Nó nhìn lại, đúng là toàn những gương mặt wen thuộc : Con Luyến, thằng Phát, thằng
    Long,....Thằng Hùng đi phớp wa mặt nó, nói khẽ:

    _Chàng chờ nàng từ 6 giờ rồi đó.

    Nó bỏ ngoài tai câu nói đó, nhìn thẳng vào mắt Lâm Danh:

    _Có chuyện gì hok?

    Lâm Danh giả vờ gãi đầu gãi tai. làm bộ "con nai vàng ngơ ngác, đạp trên lá vàng khô"
    nhưng không wa nổi nó :

    _Tui chỉ muốn mời bạn đi ăn....

    Nó lạnh lùng:

    _Để hôm khác, hôm nay tui không rãnh.

    Nó toan về chỗ ngồi thì Lâm Danh kéo nó lại:

    _Xin bạn đếy.....

    _Nhưng hôm nay tui phải đi học thật mà- Nó cáu lên

    _Zậy thì chiều mai! Bạn phải đi đấy! -Nói rồi hắn vụt về lớp, không để nó kịp từ chối.

    Đứng ngẩn người, nó thầm nghĩ "Dù gì thì tuần sau mới đi làm thêm, hay là đi ăn với Danh
    cho rồi..."

    _Làm gì mà đứng như trời trồng vậy? -nhỏ Lam đánh nó cái bốp, nó giật mình nhìn lại mới
    biết mình đang đứng giữa lớp, nó và nhỏ Lam đi xuống chỗ ngồi. Nhỏ Lam hỏi:

    _Sao hôm nay lạ thế, lại đứng như người mất hồn trước lớp nữa?

    Nó thật thà kể hết lại mọi chuyện với nhỏ. Nghe xong, con Lam chỉ nói:

    _Tùy bồ thôi, mình cũng đâu biết nhiều về con người của Lâm Danh, nhưng mà nghe nói
    hắn gỏi "kua" lắm, coi chừng bồ bị dụ "vào tròng" đó!

    Nó cười, trấn an nhỏ bạn và cũng tự trấn an mình:

    _Làm gì có chuyện đó, mình là ai chứ!

    -----------------------------------

    Hôm nay có tiết thể dục, ác một cái là hồi sáng nó dậy trễ nên hok kịp ăn gì cả, bụng đói
    meo mà nó không xuống canteen mua ổ bánh mì gặm đỡ (vì vô học rồi). Tiết thể dục lại là
    tiết đầu mới chết chứ.

    Nó lê cái bụng đói meo (gần như là dính vào da lưng) đi ra sân.

    _Nghỉ tiết tụi bây ơi!!!!!!!!!!!!-Một đứa náo đó la lên làm nó giật mình.

    Lớp trưởng nghe thế thì vội vàng chạy lên phòng giáo vụ, nhưng hok thấy thầy TD đâu mà
    chỉ gặp pà Tổng phụ trách.

    _Em nói các bạn hôm nay thầy nghỉ!- Pả nói zí thằng lớp trưởng.

    Thê là tiết đầu được nghỉ. Nó mừng lắm, vội chạy xuống canteen mà không thèm rủ nhỏ
    Lam. đang vô tư "bay" thì nó thấy trời đất tồi sầm lại, nó lảo đảo rồi té cái rầm trước sự
    chứng kiến của mấy đứa trong lớp.Thế là Thường Khánh và Mạnh Khoa lao như tên lửa về
    phía nó. Con Lam và mấy đứa # chạy theo sau. Cuối cùng thì Mạnh Khoa lao đến trước,
    anh chàng bế xốc nhỏ lên rồi lao thẳng tới phòng y tế. Thường Khánh chậm một bước, anh
    chàng cảm thấy khó chịu nhất thời khi chứng kiến Mạnh Khoa bế "ô-sin" của mình lên. Một câu hỏi đc đặt ra trong đầu Khánh "Hok lẽ mìnhđang...GHEN?" rồi anh chàng lắc đầu nguầy nguậy như cố xua đi ý nghĩ đó "Làm sao mình có thể thick cái con nhỏ "chằn tinh" ngang như cua đó chứ?"
    Nó thức zậy và phát hiện mình đang ngự trong phòng y tế của trường, bên giường nó là Mạnh Khoa, với nét mặt lo lắng lần đầu tiên nó thấy. Không đợi nó lên tiếng, Mạnh kHoa nói:

    _Nghỉ đi!

    Nó mỉm cười ,cất giọng íu ớt:

    _Cảm ơn nha............. Mạnh Khoa khẽ gật đầu , cười. Nó xoay người về phía khác, thầm
    nghĩ :" Tên ngốc xít đó phũ phàng wá, "o-sin" như thế này mà cón không chịu đến
    thăm.....". Nó nhắm mắt lại "Đồ đáng ghét!". Chưa kịp chợp mắt thì cô Hiền- BS của
    trường bước vào, nói với nó:

    _Em bị suy nhược thần kinh và thiếu máu, về nhà nhớ bồi bổ đó, còn bây giờ gác chuyện
    học wa một bên, nằm đây nghỉ ngơi!

    _dzạ!-Nó lễ phép gật đầu. Cô Hiền way wa Mạnh Khoa:

    _Còn em về lớp được rồi! bạn Thùy Anh ở đây đã có cô lo.

    Mạnh Khoa nói với nó:

    _Ở đây nhé, tui zề lớp đây.-Rồi anh chàng cúi chào cô Hiền và mở cửa, nhưng không đi về
    lớp mà rẽ xuống canteen trường.
    Sau đó, hai người đi ăn trong một nhà hàng sang trọng chỉ dành cho giới thượng lưu. Suốt buổi, Khoa chỉ tòan gọi những món trong "thực đơn dành cho người bịnh" để nó ăn, hai

    đứa nói chuyện vui vẻ, duy chỉ có một câu nói của hắn làm nhỏ khó hiểu:

    _Two hearts of two princes for only one princess...(Hai trái tim của hai chàng hoàng tử chỉ
    dành cho một công chúa). Nó hỏi lại:

    _Sao cơ?

    Khoa mỉm cười, xoay ly vang trong tay:

    _Ngốc như cô không hiểu là phải!
    Nhà riêng của Hy Vân.

    _Nghe nói con nhỏ Thùy Anh bị bệnh, nghỉ ở nhà nên chiều nay không đi ăn với anh được
    đâu nhỉ- Hy vân kéo rèm cửa ra, anh nắng ngập tràn căn phòng.

    _Chắc thế, nhưng cô lo gì, chúng ta còn hằng hà cơ hội mà!- Lâm Danh dựa lưng vào sofa.

    Hy Vân ngồi xuống, đối diện với Lâm Danh:

    _Đừng chủ wan! Đợi chừng nào nó hết bệnh chúng ta sẽ tính nó sau, con nhỏ đo, búng tay
    kái là xong mà, con gái như nó, đứa nào wa khỏi mấy mánh của tôi, còn bây giờ tôi phải lo
    phía Thường Khánh nữa_____

    _Đừng nói như thế về Thùy Anh của tôi- Lâm Danh cắt ngang.

    Hy Vân bỗng ngửa mặt lên trời cười ha hả rồi nói:

    _Dẹp anh đi, chẳng phải bây giờ chúng ta đang ngồi trên một con thuyền sao- Cô ả dừng
    lại một lát rồi tiếp- Và tôi là người lái con thuyền đó!

    Danh ghìm cơn giận vào lòng, anh chàng thích nó nên làm sao mà hok tức cho đc khi Hy
    Vân nói về nó với cái giọng đó, nhưng biết sao được, vì tương lai, Lâm Danh đành nhún
    nhường Hy Vân vậy.

    _Nếu xong chuyện rồi thì chúng ta tiếp tục đi vào vấn đề chính....Anh wa đây- Hy Vân
    ngoắc ngoắc Danh wa rồi ghé sát vào tai anh chàng- Chúng ta

    sẽ.................................nhớ đấy.......-Rồi cô ả ngước nhìn đồng hồ- tôi có cuyện bận, anh
    về đi nhá, không tiễn.

    Lâm Danh lầm lũi bước ra từ biệt thự riêng của Hy Vân, bước đi trên con đường vắng ngắt,
    có những lúc (như lúc này đây) anh tự hỏi "Tại sao mình phải làm như thế?" Tại sao? Bởi vì Lâm Danh là người đi theo chủ nghĩa chiếm đoạt, việc đó biến anh thành con người của

    ngày hôm nay.

    -----------------------------------------

    Thường Khánh vào lớp, thấy buồn buồn khi kế bên mình trống một chỗ, trái tim cũng vậy,
    trống một chỗ.....Cả ngày hôm đó Thường Khánh cứ thấy thiếu thiếu, cảm giác chưa từng
    có từ trước tới giờ, kể cả khi cậu còn là một cậu nhóc lớp 7 ra sân bay tiễn pa mẹ đi Mỹ,
    những năm tháng sau đó, không pa mẹ bên cạnh, cậu dần trở nên con người lạnh
    lùng,nhưng cảm giác trống vắng chưa bao giờ có cơ hội trỗi zậy trong cậu, vậy thì tại sao
    hôm nay.......

    _Thường Khánh nè! -Con Lam khều hắn- Lát nữa chúng ta tới nhà thăm Thùy anh nhé!
    Cậu thấy sao?

    Thường Khánh im lặng một hồi lâu rồi nói:
    _Tôi bận! Không đi được

    Lam nhún vai:

    _Vậy thôi zậy!


    Thật ra, Thường Khánh chẳng bận gì cả, anh cũng chẳng có lý do gì để từ chối tới nhà
    Thùy Anh nhưng mà....Thường Khánh không những cứng đầu mà con cứng...tim nữa.
    Ra chơi.........Mạnh Khoa đi lại bàn của Thường Khánh, lên tiếng:


    _Nếu không đi thăm cô ấy cũng được nhưng có cần tớ chuyển lời gì với cô ấykhông?

    _.....-Thường Khánh vẫn cúi gằm mặt xuống bàn, làm bộ không nghe tiếng Mạnh Khoa. Bất
    ngờ, Mạnh Khoa vung chân đá vào chân Thường Khánh một cú muốn gãy xương, miệng
    hét:

    _Đồ hèn!

    Đến nước này, hoàng tử băng giá không còn giả điếc được nữa, đứng bật lên, túm lấy cổ
    áo Mạnh Khoa:

    _Cậu làm gì thế hả?

    Mọi người bắt đầu tụ tập lại

    Mạnh Khoa hất tung tay Thường Khánh ra, giận dữ:

    _Cậu tự nhìn lại mình đi, không biết đối diện với tình cảm của bản thân, cậu có xứng làm
    một thằng con trai không hả???????

    Thường Khánh tức điên, con mãnh thú được phong ấn bấy lâu trỗi zậy:

    _Tôi làm sao là chuyện của tôi, không cần cậu wan tâm!

    _Đúng là tôi không cần wan tâm nhưng tính tôi chúa ghét những thằng con trai hèn nhát
    như cậu, không dám đối diện với bản thân, cậu thật là thảm hại!

    _Cậu.......-mặt Thường Khánh đỏ lên, gân nổi lên ráo trọi. Anh chàng bất ngờ ngồi xuống
    ghế, nuốt cơn giận xuống....(Cái này gọi là "Không đau vì wá đau").Mạnh Khoa thở hắt ra,
    lừ mắt nhìn Thường Khánh rồi lách đám đông đang pu đông nghịt đi xuống canteen.

    ------------------------------------------

    Chiều hôm đó tại biệt thự nhà Thường Khánh. Thường Khánh trong phòng riêng, trên lầu 4
    , đọc sách (nói là đọc sách chứ hồn thì đang bay bay tới ngôi biệt thự cách đó khoảng 3
    km). Bỗng có tiếng gõ cửa " Cộc cộc"

    _Vào đi- Thường Khánh "hồn nhập xác"

    _Đang đọc sách ak?

    _HY VÂN???-Anh chàng way lại


    _Ngạc nhiên thế?

    Thường Khánh way trở lại với vẻ mặt lạnh lùng:

    _Tìm tôi có việc gì?

    Hy Vân ngả người lên nệm của Thường Khánh, tự nhiên như đang ở nhà:
    _Nhớ anh tới thăm anh không được ak?

    _Thích thì cứ nắm đó! Tôi xuống nhà dưới đây!- Thường Khánh vứt cuốn sách lên nệm
    (mém trúng mặt Hy Vân) rồi đẩy cửa ra, nhưng Hy Vân vừa kịp phi người tới chụp áo anh
    chàng lại:

    _Em chưa nói chuyện với anh mà!

    _Nói đi!

    Hy Vân nhìn vào khóe mắt Thường Khánh, thốt lên:

    _Em yêu anh....

    _Nếu còn đến tìm tôi để nói những câu đại loại như thế thì đừng bao giờ tới đây nữa!-
    Thường Khánh bực dọc ra mặt.

    Hy Vân nham hiểm:

    _OK! Nhưng anh coi chừng người iu bé nhỏ của anh đó, em sẽ khử nó bằng mọi cách!

    Trên đầu xuất hiện bão lớn cấp 10, Thường Khánh thét:

    _Tôi cấm cô đụng đến cô ấy!

    Hy Vân cười lớn:

    _Không chỉ là "đụng" thôi đâu!- Rồi cô ả bỏ ra khỏi phòng, sập cửa.

    --------------------------------------------------

    Cùng lúc đó, tại phòng riêng của nó....

    _Anh nói sao? Thường Khánh thích tui ak???-Nó nhìn Mạnh Khoa chằm chằm mừ hok chớp
    mắt.

    _Ừ....

    _Hắn?Thích tui?háháháháhá...(còn rất nhìu tiếng "há")-Nó ngửa mặt lên trời cười sặc sụa
    như chưa bao giờ được cười.

    Khoa ngây người hỏi:

    _Cô làm gì mà cười khiếp thế, rớt răng hết bây giờ?

    Nó ngừng cười, lườm Khoa rồi nói:

    _Tui zới hắn thấy mặt nhau là cãi lộn, sao mà hắn thick tui được- Nó rờ trán Khoa- Tội
    nghiệp, sáng giờ chưa uống thuốc ak?

    Mạnh Khoa kéo cái gối trên giường wăng vào người nó:

    _Uống thuốc?!Cho chừa này!

    Nó không chịu thua, wơ lấy cái gối ôm , wất vào đầu Mạnh Khoa, cứ thế hai đứa choảng
    wa wuýnh lại mãi cho đến khi anh hai nó mở cửa phòng và wát ầm lên thì 2 đứa mới
    chịu "đình chiến".
    Nó đã khỏe hẳn,có thể đi học lai rồi. Nó vui lắm, zới lại sẵn tiện hôm nay vào trị tội cái tên "cậu chủ hách dịck" không thém tới thăm nó luôn. Nó bước vào lớp, một đám bạn chạy ra hỏi han (nhứt là lũ con zai):

    _Thùy Anh, hôm trước ngất có sao không?

    _Thùy Anh, xin lỗi hôm wa hok đến thăm...-Một đứa khác nói

    _Bồ sao rồi, khỏe hẳn chưa mà vội đi học thế này?

    _.....

    Nó nở nụ cười thân thiện với tất cả mọi người (làm mấy đứa con zai suýt chết ngất):

    _Cảm ơn mấy bồ, tui đỡ hẳn rồi...-Nói rồi nó đi xuống chỗ ngồi, nhỏ Lam đã chờ sẵn, cười
    cười:

    _Tụi nó làm như là đón trạng nguyên về làng, như mình nè, vô tư như không có chiện jì-
    Nhỏ Lam hếch mặt lên. Nó cười, vỗ lên vai con bạn cái "chat"

    _Thôi đi pa`,nếu hôm wa bồ không ngồi nói chiện zới mình cả buổi tối thì hôm nay có khi
    cảm động muốn khóc ấy chứ!

    Nhỏ Lam phẩy tay:

    _Xùy, thôi đi!- Như chợt nhớ ra điều gì đó, con Lam chụp lấy tay nó- À mà hôm wa wên kể
    với bồ !

    _Chuyện gì?

    Nhỏ Lam dáo dác dòm wanh:

    _Hai hôm nay, không có bồ, Thường Khánh cứ sao sao ý, hôm wa còn mém bụp nhau với
    Mạnh Khoa nữa____

    _Cái gì?-Nó la lên làm cả lớp "ai ai cũng phải ngoái nhìn".Nó điều chỉnh lại volum-Sao lại
    thế?

    _Mình cũng hok biết nữa, lúc đó mình đang ở dưới canteen, lên lớp mới nghe tụi nó kể lại,
    hình như là vì một đứa con gái nào đó....

    Nó chắt lưỡi:

    _Thế mà Mạnh Khoa không thèm nói cho tớ biết...-Nó hậm hực- Mà con pé đó là ai nhỉ,
    làm cả hai kul boy nhà ta chao đảo ngả nghiêng...

    Nhỏ Lam nhún vai:

    _Dù là ai thì nó cũng hên thiệt...

    III tiếng trống vang lên, vào học rồi, tất cả đã yên vị cả rồi mà sao Thường Khánh vẫn
    chưa vô, chẳng lẽ đóan trước đc nó sẽ "trị tội" anh anh chàng sao? Một ý nghĩ chợt lóe lên.
    Mạnh Khoa và Thường Khánh đánh nhau vì một người con gái ư? Hôm wa, Mạnh Khoa lại
    nói với nó là Thường Khánh thích nó....Chẳng lẽ....Nó lắc đầu nghĩ thầm "Làm sao có
    chuyện đó được, mình khéo tưởng tượng wua, chắc tương lai làm nhà văn kế nghiệp
    J.K.Rowling viết truyện viễn tưởng thành công lắm đây!" Nó phì cười, nhắc lại " Làm sao có
    thể có chuyện đó đc".Hôm đó, góc trái bảng xuất hiện dòng chữ "Âu Thường Khánh, nghỉ
    không phép"

    Ra chơi, Nhỏ Lam lên văn phòng làm một số việc, Mạnh Khoa kéo nó xuống canteen.Nó
    cười cười, khó hỉu:

    _Làm gì mà lôi tui xềnh xệch thế này?

    Khoa nói vẻ bí hiểm:

    _Hỏi nhiều wá, cứ đi thì biết!

    Nó đành ngậm miệng. Xuống tới canteen, Khoa kéo ghế :

    _Này ngồi đi!

    Nó ngoan ngoãn ngồi xuống.

    _Chờ tôi một chút, đừng đi đâu đấy!-Khoa nháy mắt với nó...rồi chạy biến. Nó không kịp
    nói gì. 30 giây sau, Mạnh Khoa xuất hiện trước mặt nó với một bó hồng "khủng bố", cười
    tươi:

    _Mừng ngày cô khỏe lại!-Ánh mắt Mạnh Khoa lúc này thật lạ, rất là ....trìu mến. Nó không
    hiểu gì cả, phản xạ tự nhiên làm nó đưa tay ra nhận bó hồng, nói:

    _Cảm ơn nhưng chuyện này là sao?

    Khoa kéo ghế ngồi cạnh nó:

    _Sao trăng gì, đc tặng wà mà cũng hỏi ak?

    _Nhưng tai sao tự nhiên lại tặng hoa cho tôi?-Nó nghệch mặt ra

    _Mệt wá! Tại cô đẹp được chưa?

    Mọi con mắt của lũ con gái ở canteen ném cho nó cái nhìn ganh tị pha chút ngưỡng mộ.

    Nó phì cười, chợt nhớ ra một chuyện, nó hỏi:

    _À mà tui nghe nói anh và Thường Khánh vừa bụp nhau ak? Sao không kể cho tui? Sao tự
    dưng lại oánh nhau thế, giành đồ chơi ak, hehehe- Nó cười nham nhở

    Mạnh Khoa đanh mặt lại, nghiêm túc:

    _Cô không biết tại sao tôi và hắn lại bụp nhau á?.....

    Nó nhăn nhó:

    _Anh lạ nhỉ? Không ai nói làm sao tui biết, tui có phải thần thánh đâu...

    Mạnh Khoa nhắm mắt lại, hít tậht sâu rồi thở ra, nói:

    _Chúng tôi đánh nhau...vì cô đấy!

    _Vì tôi? -Nó ngỡ ngàng, đưa tay véo vào đùi mình một cái để biết rằng chuyện này không
    phải là mơ, nó cố cười- Anh đừng đùa ác ý như thế chứ...Tui là người dễ tin lắm đấy...Anh
    làm sao mà tui tin đó là sự thật thì.....____Nó không nói được nữa vì môi của Mạnh Khoa đã ịn lên miệng nó.Anh chàng vừa chồm tới và cướp đi nụ hôn thứ hai của nó trước mặt bàn dân thiên hạ ♥♥♥. Sự ngỡ ngàng tăng lên gấp bội, mắt nó mở to hết sức có thể, nó lắp bắp- Anh làm gì thế?....

    Khoa thản nhiên:

    _Để chứng minh lời tui nói là thật!

    _Anh....-Không kiểm sóat được hành động, nó vứt bó hồng xuống rồi ù chạy, trong lòng
    ngổn ngang bao chuyện mà nó cũng không hiểu được....Mạnh Khoa không đuổi theo mà
    chỉ ngồi đó nhìn nó cắm đầu chạy .Nó vục mặt xuống bàn, cố gắng trấn tỉnh, mặc cho nhỏ Lam đang lay lay vai nó, lo lắng:

    _Thùy Anh, Thùy Anh, bồ làm sao zậy?

    _....

    _Thùy Anh, đừng làm mình sợ mà, Thùy Anh.....

    Mấy đứa trong lớp pu lại bàn nó....Mỗi lúc một đông....Chợt ngoài cửa có tiếng nói của ai
    đó:

    _Mọi người tránh ra!!!!!!!!!
    Là Lâm Danh. Mấy đứa đang pu wanh bàn nhỏ bắt đầu dạt ra tránh đường cho Lâm Danh đi vào. Anh chnàg bước đến trước pàn nó, giọng ân cần:

    _Thùy Anh, pạn làm sao zậy?...

    Nó không trả lời, vẫn úp mặt xuống pàn. Lâm Danh thình lình nắm tay nó kéo lên, đi ra
    khỏi lớp, nó giật tay mình ra nhưng không được. Ra đến giữa sân trường, nó tức giận, cố
    hết sức vùng tay ra, lần này thì "trời không phụ lòng người", nó gào lên:

    _Anh làm cái gì zậy hả?

    _Tui chỉ muốn hỏi pạn có sao không, nhưng thấy trong lớp có nhiều người wá nên....

    _Nên anh mới kéo tôi ra đây chứ gì?....-Nó nhìn Lâm Danh rồi bất ngờ way đi. Lần này ,
    Lâm Danh không kéo níu kéo làm gì, chỉ hét theo:

    _Hãy nhớ là tui luôn thích bạn.

    Nó vẫn nhằm phía lớp mình mà bước, không thèm way lại. Đầu óc nó lúc này trống rỗng,
    chỉ còn một đống rối bời trong lòng, nó chẳng suy nghĩ được gì nữa...Mọi chuyện xảy ra wá
    đột ngột, đến lúc này nó vẫn không tin vào ngững chuyện vừa xảy ra...Tại cửa lớp 11T5,
    Hy Vân đang nhìn nó bước đi, lắc đầu lẩm bẩm:

    _Làm ăn chẳng đúng kế hoạch gì cả.....Chỉ biết hành động theo tình cảm....

    Nó bước vào lớp. Mấy đứa bạn thân lẫn không thân nhìn nó chằm chằm. Nó bước vào chỗ
    ngồi, nhỏ Lam nhìn nó, với đôi mắt lo lắng đúng nghĩa của một đứa bạn thân:

    _Bồ làm sao zậy Thùy Anh? Sao từ lúc lên đây, bồ cứ như người mất hồn zậy...

    Nó không pùn nhìn vào mặt con pạn:

    _Mình không sao...

    3 tiếng trống vang lên, báo hiệu giờ ra chơi kết thúc. Mạnh Khoa bước vào lớp, nhìn nó
    cười. Mấy đứa con gái bàn trên cứ tưởng anh chàng cười với mình, ngất nây suýt lăn ra
    đất. Nó không thèm đáp lại, vội way mặt đi. Nó vẫn không ngờ có một ngày Thường Khánh
    và Mạnh Khoa đều thick nó.Nó không chấp nhận nổi chuyện này, đối với nó, việc này còn
    khó hơn lên trời, ít ra là vào lúc này...Hoang mang....không tin được....

    * * *

    Tan học, nó lấy xe đạp ra và cắm đầu chạy. Lúc này nó chỉ muốn về nhà, ụp mặt xuống
    gối khóc một trận cho đã...Đang phi với tốc độ ngang ngửa mấy pạn gió thì nó chợt nhân
    ra có một tên con trai giống hệt Thường Khánh đang đứng pên đường. Nó chạy chậm lại,
    mở to mắt để nhìn kĩ xem có phải anh chàng không...Mất 3 giây , nó nhận ra thèng chả
    đúng là Thường Khánh.Theo bản năng, nó toan băng wa đường hỏi xem tại sao hôm nay
    pỏ học nhưng sự nhớ ra chuyện vừa rồi, lại thôi....Nó way mặt, chạy tiếp thì bỗng đằng
    sau có tiếng thắng xe chói cả tai "KÉTTTTT" sau đó là " RẦM", nó giật mình way lại rồi bật
    ra tiếng thét hoảng hốt:

    _Khánh!!!!!!!!!!!!!!!

    Nó chạy lại, mắt long lanh như sắp khóc. Người vừa bị xe đụng là Thường Khánh. Nó wỳ xuống, lay lay vai anh chàng (lúc này đang nằm dưới đất, hai mắt hắm nghiền" Ông tài xế bước xuống, càu nhàu:

    _Bộ không biết băng wa đường ak, may mà tui thắng lại kịp....

    Nó ngu người nhìn ổng rồi hét lên trong đầu "Nói gì thế? Tông phải người ta mà con la may
    ak?" Bất ngờ, Thường Khánh bật dậy, đứng lên, phủi phủi áo wần như chưa có chuyện gì
    xảy ra. Nó ngớ người "Lại cái wái gì xảy ra đây?". Thường Khánh kéo nó dẹp vào lề. Ông
    tài xế trèo lên xe, bực bội.

    _Anh chưa chết hả? -Nó ngơ ngác, tất cả chỉ như một màn kịch.

    Thường Khánh nhìn nó bằng đôi mắt lãng tử:

    _Chết cho cô mừng ah?

    Nó toan hỏi về chuyện Mạnh Khoa nói, nhưng thấy sượng sượng, lại thôi...

    _Anh không sao zậy tui đi ak -Nó way đi. Nhưng Thường Khánh đã nắm hai tay nó, kéo lại:

    _Cô suýt khóc vì tôi đấy ak?

    No' đỏ mặt, nhìn xuống đất:

    _ Còn...còn lâu...-Nó giật hai tay mình ra khỏi lòng bàn tay hắn nhưng Thường Khánh càng
    siết chặt hơn:

    _Tôi chỉ nói một lần thôi, nghe cho kĩ đấy!

    _Chuyện gì?-Nó ngước lên.

    Thoáng im lặng, mắt Thường Khánh thoáng lộ vẻ bối rối rồi anh chàng bỗng bật ra thành câu:

    _Tôi...Tôi yêu em....

    Nó như chết sững. Trời! Ba kul boy tỏ tình với mình cùng một ngày, không shock mới lạ,
    trong trường hợp này, người ta thì shock vì sung sướng, nhưng nó thì shock vì bàng hoàng.
    Nó thẫn thờ nhìn sâu vào đôi mắt sắc lạnh của Thường Khánh, lắp bắp:

    _Anh ...anh nói gì?

    Thường Khánh phát cáu, buông hai tay nó ra:

    _Mệt cô wá, tôi đã pảo là nghe cho rõ, không nhắc lại lần II!

    _Nhưng tui chưa nghe rõ- Nó ngước mặt lên, cãi.

    Thường Khánh nhìn nó, nổi quạu:

    _Tự đi mà hiểu lấy! Đồ con cua!- Rồi anh chàng way lưng đi trước sự ngỡ ngàng không thể
    nào hơn của nó. Nó cũng tức mình chạy lại chỗ chiếc xe của mình, lẩm bẩm:

    _Sax! Tỏ tình kiểu đó thì ai mà đồng ý cho nổi!- Nó le lưỡi.

    Có một điều mà nó không biết, và cũng chẳng ai biết, ngoại trừ pà wản gia.

    3 tếng đồng hồ trước khi gặp nó, tại phòng riêng của Thường Khánh.

    _Thùy Anh, xin em hãy...Thế thì kỳ wá!- Gịong Khánh vang lên tức tối. Anh chàng ngồi
    phịch xuống giường, gãi đầu gãi tai- Nói thế nào bay giờ, nghe cứ sượng sượng, không
    wen miệng!

    Thì ra anh chàng kul boy nhà ta đang kiếm cách tỏ tình, nhưng từ nhỏ đến lớn, chẳng bao
    giờ biểu lộ tình cảm, nên chuyện này đối với Khánh tất nhiên là rất khó.

    _Mạnh Khoa nói đúng, nếu mình không nói thật tình cảm với con cua đó, thì mình cũng chỉ
    là một thằng hèn mà thôi...có sao nói zậy, mày làm được mà! - Thường Khánh đứng bật
    dậy, ánh mắt tràn trề wuyết tâm, thế mà khi gặp nó, lại ra thế này đây.

    Sau đó là thời gian nghiền ngẫm những cuốn sách về tâm lý con gái, thời gian chọn đồ
    mặc (nhiều wá, chẳng bjk cái nào đẹp),...Lại còn vì nó mà suýt nhập viện vì bị xe tông khi
    băng wa đường, thế mà có người vẫn không chịu hiểu cho.

    ------------------------------------------

    7h tối, tại nhà nó.

    _Thùy Anh!!!!-Tiếng anh hai nó vang lên sau cánh cửa gỗ.

    Nó đang đọc dở cuốn manga, lật đật chạy ra mở cửa:

    _Gì zậy anh hai?

    _Có thằng nào kiếm mày ngoài cổng kìa!

    Nó vỗ vai ông anh,cười cười:

    _Gĩơn hoài! thôi để em đọc truyện!

    Nó toan đóng cửa thì anh nó ngăn lại:

    _Tao rảnh wá ha, bạn mày đứng trước cửa thiệt kìa, không tin thì ra ngòai đó koi..

    Nó nhìn anh hai, ngờ vực rồi chạy lại kéo rèm cửa sổ ra, người đang đứng dưới đó là
    Thường Khánh. Nó lầm bầm "Sao hok chịu gọi ĐT, đúng là...". Anh hai nó tiến lại:

    _Sao mày wan toàn hot boy thế, nhìn mày zậy mà còn đào hoa hơn anh mày nữa!

    Nó giãy nãy:

    _là bạn thôi mà!!!!!!

    _THIỆT hok?

    _Thiệt!!!!!!

    _Thiệt hả?

    _Thiệt mà! Không tin thì thôi!!!-Nó hét toáng lên rồi chạy như bay xuống lầu.

    .........

    _Anh làm gì ở đây thế?-Nó hỏi, giọng cằn nhằn.

    Thường Khánh nhìn nó một hồi lâu khiến nó khó chịu, wát:

    _Gì mà nhìn mãi thế?!?

    _Đi ăn, tui đói bụng wá!-Thường Khánh lên tiếng, thái độ không giống như thường ngày.

    Nó lại dở thói bướng bỉnh vốn có ra:

    _Mắc mớ gì tui phải đi!

    _Mới chưa đầy hai tuần, định quịt hả?

    "Lại cái vụ ô sin, wên mất"-Nó nghĩ thầm.

    _Thôi được rồi, dù gì tui cũng chưa ăn cơm....Thường KHánh nghe tới đó thì liền lôi nó đi

    _Zậy thì đi thôi...

    Ra tới đầu ngõ, đang đi thì....

    _Uả, Thùy Anh?

    Nó và Thường Khánh đồng loạt ngẩng mặt lên:

    _Mạnh Khoa??????-Hai đứa đồng thanh. Mạnh KHoa nhìn Thường Khánh, cười:

    _Suy nghĩ lại rồi hả?

    Thường KHánh không nói gì, Mạnh Khoa bèn nhìn nó, tiếp:

    _Định vào rủ cô đi chơi nhưng có Hoàng Tử rước rồi thì thôi zậy, hai người đi vui vẻ nghen!


    Nói rồi, Mạnh Khoa nhìn Thường Khánh bằng đôi mắt khó hiểu, khi đi phớt wa Khánh, Khoa còn đặt tay lên vai anh chàng, mỉm cười:

    _Cạnh tranh công bằng mà....

    Khoa vừa đi được vài bước thì nó way lại, nói lớn:

    _Đợi đã! (Mạnh Khoa dừng lại, way nhìn nó) Hay là mình đi chung đi!

    Cả hai hoàng tử đều tròn mắt nhìn nó:

    _ĐI CHUNG?????????

    Nó vô tư:

    _ừ, chẳng phải càng đông càng vui sao?

    Mạnh Khoa tiến lại:

    _Cô không sợ tôi làm kỳ đà cản mũi hai người hẹn hò ak?

    Nó cười hồn nhiên:

    _Hẹn hò gì? Đi ăn thôi mà, phải không "đồ vô duyên"?-Nó way lại nhìn Thường Khánh, lúc
    này sự giận zữ đang thể hiện wa ánh mắt.

    _Thì uh...-Thường Khánh ậm ự trong họng.

    _Thấy chưa? Đi thôi!- Nó kéo Mạnh Khoa đi, hai người đi đằng trước,zui zẻ, nói cười, tía lia
    biết bao nhiêu là chuyện,không để ý rằng có một cục lửa đang lầm lũi bước đằng sau. "Cái
    con cua này, bao giờ em mới chịu hiểu cho tôi đây....?"

    * * *

    _Nhiều chỗ bán trang phục Halloween thật!-Nó nhìn hai bên đường mọc đầy các shop bán
    đồ cho Halloween mà lòng háo hức.

    Mạnh KHoa đồng tình:

    _Ừ, ở Hà Nội đón Halloween cũng lớn lắm...

    Nó way wa Thường Khánh:

    _Còn trường cũ của anh thì sao?

    Đáp lại nó chỉ là gương mặt hình sự ,lạnh băng và sự im lặng của Thường Khánh. nó vội
    hỏi:

    _Này Này, có nghe tôi nói gì không?

    Nó lấy tay huơ huơ trước mặt Thường KHÁNH, không hiệu wả, Nó bèn đấm lên lưng anh
    chàng, hét:

    _Anh làm gì zậy? Hồn lìa khỏi xác rồi kìa!!!!!!

    Thường Khánh giật mình:

    _Gì cơ? Hồn gì?. Nó thở dài ngán nẩgm:

    _Anh đi zới tụi tui mà hồn thì cứ để đâu đâu! Chán anh wá.

    Thường KHánh im lặng. Mạnh Khoa cười cười, khó hiểu. Nhỏ ngu người:

    _Các anh làm gì mà như hai tên tâm thần thế hả?- Hai tên con trai chưa kịp phản ứng gì
    thì nó chợt reo lên -A!!!!!!Bánh bao!!!!!Đói bụng wá!!!!!!

    Mạnh Khoa và Thường Khánh đồng thanh:

    _Để tui đi mua!

    Thường Khánh và Mạnh KHoa nhìn nhau chòng chọc, Mạnh KHoa thì bình thường nhưng
    Thường KHánh thì có vẻ muốn ăn tươi nuốt sống người ta. Thấy có dấu hiệu không tốt, nó

    vội chửa lửa:

    _Hai anh đi luôn đi, mỗi người mua cho tui 2 cái! -rồi nó đẩy hai anh chàng đi. Một mình
    nó đứng lại, thầm nghĩ "Haizzzzzzz.....Biết bao giờ chuyện này mới kết thúc hả trời????"Nó
    thở dài way lại thì đụng phải một người đang đứng nghe điện thoại, dáng vóc có vẻ sành
    điệu đúng nghĩa dân chơi.Nó rối rít:

    _xin...xin lỗi!- Nó ngước lên và há hốc trước gương mặt wá chuẩn của anh chàng vừa bị nó đụng phải...."Người Việt Nam đây ư? Nhìn giống Hàn Quốc thấy mồ? Nhưng mà dù là người
    nào thì cũng công nhận tên này đẹp trai ra phết!!!!"

    _Xin lỗi là xong ak?- Tiếng nòi của anh chàng cất lên cắt đứt dòng sy nghĩ của nó." Câu nói
    thiếu lịch sự hok hợp zới bề ngoài thanh lịch chút nào"-Nó nghĩ


    _Chứ anh muốn gì? -Nó nói, 3 gai không chịu được

    _Đền!

    _Đền thế nào?-Nó nhằn

    _Tạm thời chưa nghĩ ra!

    _....

    _Đưa điện thoại cô đây, đừng nói là hok có ak nha!

    Nó trợn trắng:

    _Gì cơ? Đền = cái iPone của tôi ak, anh nghĩ sao zậy?

    Tên đó đưa tay lên trán:

    _Khùng zới cô luôn! Đưa ĐT, tui ghi số, khi nào nghĩ ra tui sẽ gọi cho cô.

    _Aaaaa....-nó gật gù.

    _Nhanh lên!- Ten đó thúc

    _À thì số tui là 0909727545-Nó nói.

    Tên đó vừa ghi xong số ĐT nó thì đằng sau vang lên một giọng nói ồm ồm = tiếng Hàn, có
    nghĩa là:

    _Xe đã chuẩn bị sẵn sàng, mời cậu chủ về nhà!

    Hắn way lại, đáp = tiếng Hàn:

    _Ừ, cho xe tới đi!- rỒI hắn way wa nó , nháy mắt(= Tiếng Việt) -Tối nay tui sẽ gọi cho cô.-
    Nói rồi hắn leo lên xe, chiếc limo đen phóng đi giữa dòng xe cộ tấp nập.Nó sững sờ "Người
    Hàn ư...."Vừa lúc đó, Mạnh Khoa cầm bịch bánh bao chạy lại. Thường KHánh đi sau. Mạnh
    KHoa hỏi:

    _Vừa nói chuyện với ai thế?

    Nó lắc đầu:

    _Một người đẹp trai....

    Mạnh Khoa và Thường KHánh đau đau tim"ĐẸP TRAI?????????"
    11h30. Bóng tối đã bao trùm lên mọi cảnh vật. Phòng nó hắt ra ánh sáng leo lét của ngọn đèn ngủ. Trong phòng, nó đắp chăn ngang người, gương mặt xinh xắn ánh lên một nét đẹp thanh thoát, nó hít vào thở ra đều đặn. Bỗng bé dế iPhone rung lên bần bật, bản Pabo Sarang nổi lên đánh thức nó. Nó vội quờ quạng trên đầu giường, bắt máy, giọng ngái ngủ:

    _Alo^.....

    _Tôi đây, mới giờ này đã ngủ rồi ak?

    Nó bừng tỉnh, dụi dụi mắt:

    _Anh là cái người tôi đụng phải hồi nãy á hả?

    _Chứ ai!?!

    _Gìơ này gọi tôi làm gì?

    _e^, định trốn ak, cô còn nợ tôi đấy nhá!

    Nó gãi đầu nhăn mặt, sao nó tòan mắc nợ mấy tên con trai thôi nhỉ????.cất giọng uể oải,
    nó nói:

    _Zậy bây giờ anh muốn gì?

    _Ngày mai đưa tôi đi thăm thành phố nhá, tôi vừa về VN, chưa đi đâu chới cả.....

    Nó mừng húm. Tưởng gì to tát lắm. Dù sao ngày mai cũng là chủ nhật, nghỉ cả ngày mà.
    Nó liền gật đầu:

    _OK, nhưng mọi chi phí anh lo đấy nhá, tôi chỉ là hướng zẫn ziên thôi, anh phải bao ăn cho
    tôi nữa đấy- Nó đặt điều kiện.

    _Chuyện nhỏ!

    _Zậy thôi! Tui đi ngủ đây, đang ngủ ngon...-Nó định cúp máy thì tân con trai ngăn lẹi:

    _Cô không hỏi tên tôi ak?

    _Việc gì phải hỏi, mà thôi cũng được,thế anh tên gì?

    _Triệu Chấn Dương, nhớ đấy! Mà cô gọi tôi là Shin cũng được

    Nó vặn lại:

    _Shin ak? Anh có đẹp trai bằng Lee Shin không mà dám tự gọi mình là Shin zậy hở?

    Gịong hơi bực bực, Shin bảo:

    _Tên thật của tôi đấy! Ai rảnh mà lấy tên nhân zật truyện tranh hay truyền hình làm biệt
    danh?

    Nó cười:

    _Ờ tôi giỡn thôi mà....Zậy mai 7h gặp anh ở chỗ hồi nãy nhá!

    _Chỗ hồi nãy cô đụng phải tôi á hả?

    _uh...Mà sao anh thích nhắc lại chuyện cũ thế, dẹp anh đi! -Nói rồi nó cúp máy, còn kịp
    nghe giọng cười nham nhở của Shin vang lên ở đầu dây bên kia....

    Nhìn vào số điện thoai Shin, nó thầm nghĩ "Số cũng đẹp gúm!" rồi nó để iPhone lên bàn,
    kéo chăn trùm kín người...tiếp tục sự nghiệp lớn lao...

    ------------------------------------

    6h nó đã dậy, đánh răng rửa mặt, tắm rửa, thay đồ và ba cái chuyện lặt vặt khác lấy mất
    50' của nó, làm zậy là cấp tốc lắm rồi, thường thì nó tắm hết cả nửa tiếng lận, chỉ khi có
    việc gấp nó mới chịu tắm nhanh thôi, hik.

    Nó rón rén bước xuống nhà, cố gắng di chuyển thật nhẹ nhàng để ba nó ngủ tầng dưới
    không bị đánh thức, bởi thường thì nó đi như...sumô zậy(hic). Xuống tời lầu một, nó không
    cần rón rén như ăn trộm nữa, vì lầu 1 là phòng dành cho khách, mà hiện nay nhà nó
    chẳng có khách nào...Nhưng vừa xuống dưới nhà, nó đã thấy ba nó đứng trong phòng
    tranh ảnh chung của gia đình, trước tấm ảnh ông chụp chung zới mẹ nuôi ngày bà còn
    sống, nó thốt lên ngạc nhiên:

    _Pa, pa không ngủ được ạ?, sao ba zậy sớm thế?

    Ba nó ngoảnh mặt ra, bên cạnh gương mặt rắn rỏi phúc hậu, đôi mắt từng trải, uy nghi
    của ông toát lên nỗi buồn thăm thẳm, ướt ướt, chẳng lẽ ông vừa khóc....

    Pa nó lên tiếng:

    _Uh pa không ngủ được , con định đâu ak?

    Nãy giờ đang miên man nghĩ ngợi, tiếng nói của pa làm nó choàng tỉnh, vội gật đầu:

    _Dạ, con đi chơi zới bạn, lát nữa nếu không về được con sẽ gọi điện cho pa!

    Pa nó hiền từ gật đầu:

    _Con đi đi.

    Nó chào pa rồi bước ra khỏi nhà, trong lòng vẫn còn thắc mắc "Chẳng lẽ pa vừa khóc thật
    sao?...."

    Trước wán cafe Huyền Ngân, 7 giờ 5.

    _Ê....- Nó chạy tới, thở hồng hộc. Shin way mặt lại. Nó vù tới, mém lao đầu vào cái cây
    trước mặt. Shin đỡ tay nó, nói:

    _Gì mà chạy như ma đuổi thế...

    Nó không còn sức cãi lại...Chỉ biết gập người lại thở. Đợi mặt nó hết đỏ gay như hồi vừa
    chạy tới, Shin mới chỉ vào chiếc limo đậu trước mặt hai đứa.

    _Đi bằng cái này nà, cô lên đi.

    Nó ngoan ngoãn bước lên, miệng lẩm bẩm, đủ để Shin nghe thấy:

    _Đi bằng xế hộp thì làm sao ngắm cảnh!

    Shin phì cười:

    _Cô nhắm mình lết bộ nổi không mà còn lắm chuyện.

    Nó không nói gì. Shin ngồi lên xe, cạnh nó rồi đóng cửa xe lại. Nó bắt chuệyn trước:

    _Anh là Hàn Quốc chính hiệu hả, sao nói tiếng Việt giỏi thế?

    _Mẹ tôi là người Hàn, còn pa tôi là người Việt, pa tôi ngày xưa là du học sinh VN wa Hàn
    du học rồi gặp và iu mẹ tôi, rồi cưới mẹ tôi & làm việc ở Hàn luôn không về....Tôi là kết wả
    tuần trăng mật của hai người ở Hà Lan!

    Nó hỏi tiếp:

    _Thế anh về VN làm gì, kiếm vợ ak?-Nó cười ma mãnh

    Shin nhìn xéo nó, nói:

    _Ở bên đó wậy wá, bị chuyển về đây để học tiếp ĐH.

    _ĐH?- Nó kinh ngạc- Zậy...zậy tui phải gọi anh = anh hả?

    Shin thích thú nhìn thẳng vào nó:

    _Cô nhỏ hơn tôi ak? Học lớp mấy?

    _11

    _11? Hèn chi mặt non choẹt, tưởng như búng ra được cả sữa ấy- Shin nhạo nó.

    Nó tức giận púng cái *** vào vành tai Shin:

    _Púng ra sữa ak? Anh tưởng lớn tuổi hơn tôi là hay lắm sao, xí!!!!!!

    Nói rồi nó way đi chỗ khác, mặc cho Shin ôm lấy cái tai đáng thương kêu oai oái.

    Ngồi trong xe, đang thả hồn vào dòng người tấp nập trên phố thì bỗng ĐT nó rung lên
    trong túi, lại số lạ. Nó vội bắt máy:

    _Alo^?

    _Là Danh đây....Thùy Anh có rảnh hok, đi ăn sáng với Danh nhé....

    Hơi bị ngạc nhiên, nhưng nó kịp trấn tĩnh lại, nói:

    _À, hôm nay tôi bận, hok đi được rồi, để hôm khác nhá!

    Thóang im lặng. Rồi một một giọng buồn buồn vang lên:

    _Uh, zậy để bữa khác...thôi Danh cúp máy đây.

    Nó khẽ "ừ" và sau đó là những tiếng "tít tít tít"

    Nhét điện thoại vào túi, nó chợt phát hiện Shin đang nhìn mình, nó nói:

    _Làm gì mà nhìn em, chưa thấy người ta nghe ĐT bao giờ ak?

    Shin bật cười:

    _Chịu xưng em rồi ak, mà ai zừa gọi điện cho em zậy?

    Nó lại nói ngang:

    _Em không có tính vô lễ với người lớn tuổi hơn mới gọi anh = anh đấy nhá, đừng tưởng bở!-
    Nó ngừng lại một lát rồi tiếp- Còn người vừa gọi đệin cho em là ai sao em phải báo zới
    anh?

    _Cho anh biết không được ak?

    Nó nói cộc lốc:

    _Bạn.

    _Bạn trai?

    _Không, bạn bình thường- Tự dưng máu chảnh trong người nổi lên, nó tiếp- Mà anh thắc
    mắc thế cũng phải, đẹp như em không ai theo đuổi thì hơi lạ chứ gì?

    Shin bĩu môi:

    _Thôi đi, cho em xem cái này.- Nói rồi Shin móc di động ra, mở hộp tin, đưa cho nó. Nó
    sững người, há hốc kinh ngạc trước wá chời tin nhắn iu thương, nồng nàn, ngưỡng mộ,...
    gởi cho Shin bởi wá chời số điện thoại khác nhau. Nó lắp bắp hỏi:

    _Gì thế này?

    Shin giật lại ĐT, nói:

    _Của Fan đấy!

    _Fan?- Nó ngả ngửa

    _Uh, anh là SV học viện sân khấu điện ảnh, từng tham gia nhiều phim rồi, nhưng là vai
    phụ thôi, còn non mà....

    Nó không tin vào tai mình, Shin thấy ghét đang ngồi trước mặt nó là diễn viên Hàn Quốc ư.
    Nó nhắm mắt lại, lắc đầu nguầy nguậy rồi way wa chỗ khác.

    Hôm đó, 3 giờ chiều nó mới zìa tới nhà. Cả buỗi ,nó và Shin rong ruổi khắp nơi trên chiếc
    limo đen tuyền. Hết bến Nhà Rồng rồi wa viện Bảo tàng, hết viện Bảo Tàng thì đi Sở
    thú,.....Trưa, hai đứa ghé zào một nhà hàng cao cấp, nó được ăn một bữa no nê, thịnh
    soan hết chỗ chê,...Nó để ý một điều....Shin vung tiền như vung lá, mua cái gì đều khuyến
    mãi thêm câu:

    _Không cần thối tiền thừa!

    Nó chả ưa mấy lọai công tử như Shin, vì nó biết thế nào là đói mà không có cái ăn, thế
    nào là áo rách mà không có cái gì để mặc....Nó đã trãi wa ~ điều đó suốt những năm
    tháng tuổi thơ cho đến khi cô nhi viện nhận hai anh em nó zề....Có lẽ do sống trong nhung
    lụa từ nhỏ, Shin đã không nghĩ được rằng, ngoài những đại thiếu gia như anh thì trên đời
    còn rất nhiều cuộc sống bất hạnh khác ,có thể những đồng tiền thừa khi Shin mua một thứ
    vô bổ gì đó lại là cả một gia tài đối với họ....

    * * *

    Sáng hôm sau, 11T4. Nó bước zào lớp, chưa kịp ngồi thì Thường Khánh từ đâu bay lại
    chụp cổ tay nó, vẻ mặt lạnh lùng của anh chàng thoáng tức giận:

    _Hôm wa hình như cô đi với chàng nào ngoài đường ak?

    Nó giằng tay ra:

    _Zô duyên! Tôi đi với ai kệ tôi, anh có phải má tôi đâu mà hỏi cung tôi khiếp thế?

    Chợt nhận ra mình hơi bị vô lý, Thường Khánh liền hạ giọng:

    _Xin lỗi....

    Nó ngồi xuống:

    _Không sao đâu, mà làm sao anh biết?

    _Thì thấy mới biết! Mà người đó là ai zậy?

    Nó chun mũi, một ý tưởng lóe lên, nó nói:

    _Bạn trai tôi đấy!

    _Bạn trai?

    _Ừ.

    Ánh mắt anh chàng thoáng lộ vẻ bối rối làm nó phải phì cười:

    _Đùa anh đấy! À mà chuyện hôm anh nói zới tôi "...." là thật hay giỡn thế....

    Mặt nóng bừng, Thường KHánh vội đánh trống lãng:

    _Chuyện đó....À mà cô làm bài tập sinh học chưa, tui bí rồi chỉ tui nhé!

    Nó định wát "Lái giỏi nhỉ????" nhưng thấy ngại nên thôi. Vừa lúc đó, Hy Vân từ ngoài cửa
    lớp bước đến bàn nó, cười nham hiểm:

    _Càng ngày càng tiến triển nhỉ?- Cô ả liếc nó cười cười làm nó chợt rùng mình rồi cô ả nói
    với Thường khánh- Bác trai bảo tối nay em wa nhà ăn cơm chung đấy, chiều nay bác về
    VN...

    Thường Khánh không nói gì, Hy Vân tiếp:

    _tối anh wa rước em nhé, bác trai bảo thế!

    _...- Vẫn nín như hến

    _Không có chuyện gì thì em zề lớp đây.

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    Hy Vân nhìn sang nó bằng vẻ mặt khinh khỉnh pha chút ghen tức, nói:

    _Hạnh phúc nhỉ? Ráng giữ nhé, chẳng còn nhiều thời gian vui vẻ thế đâu....

    Cô ả phá lên cười một cách khó hiểu rồi bước về lớp. Nó không để ý đến câu nói đó, chỉ
    bảo với Thường Khánh:

    _Chậc! Anh vô tình wá, để vị hôn phu độc thoại thế mà coi được ak?

    _Hôn phu hôn phu, cô không nói cũng chẳng ai bảo cô câm đâu!!!!!!!!-Thường Khánh tức
    tối wát lên. Nó im bặt. Nói nữa mắc công nghe chửi....

    -------------------------------------

    Tan trường.....

    _Thùy Anh!!!!!!!!!!!!!!!!!- Nó và con Lam vừa đang mải tám chuyện vừa dắt xe ra cổng thì
    cách xa ở phía sau vang lên tiếng gọi của Lâm Danh. Nó way lại, anh chàng vừa chay đến.

    _May wá, bạn chưa về....

    _Có chuyện gì?

    _Bây giờ bạn rảnh rồi chứ?!? Đi ăn với tui nhá!- Anh chàng nhìn nó với đôi mắt khẩn khoản.
    Hôm nay nhà pà cô dạy thêm có đám, pả cho nghỉ. Nó gật đầu đồng ý:

    _Được!

    Mặt Lâm Danh chẳng mấy chốc lại tươi roi rói. Anh chàng cười tươi hơn hoa:

    _Hay wá, zậy chúng ta đi thôi!

    Nó way wa nhỏ Lam:

    _Bồ về đi! Mình đi ăn với bạn này....

    _Uh, đi chơi zui nghen!- Nhỏ Lam nhỏen miệng cười với nó rồi dắt xe đi.

    Nó way lại phía Lâm Danh:

    _Chúng ta đi đâu?

    _Cứ chạy theo Danh đi.

    Nói rồi Lâm Danh leo lên xe, đạp đi. Nó đạp theo sau. Khoảng 15' sau, Lâm Danh dừng xe
    lại trước một wán nước trong một ngõ hẹp, không gian nới đây rất là yên tĩnh, chỉ tòan cây
    là, chim chóc, có một hòn non bộ bên phải nhìn vào, nước tuôn trắng xóa như một cái thác
    thu nhỏ. Một nhân viên chạy ra dắt xe vào giúp hai đứa. Nó và anh chàng bước vào wán,
    Lâm Danh đi trước, nó theo sau. Đến bàn tiếp tân, Lâm Danh đứng lại nói gì đó với chị wản
    lý. Chị wản lý đưa một chiếc chìa khóa cho anh chàng. Anh chàng way wa nó:

    _Đi thôi!

    Dù rất tò mò nhưng nó không hỏi. Đến một cái room có chữ V.I.P to đùng ngoài cửa, Lâm
    Danh nhẹ nhàng mở khóa, rồi way sang lấy tay bịt mắt nó lại, nói thầm:

    _Chuẩn bị ngạc nhiên nhé......

    Nó chưa kịp hỏi thêm gì thì Lâm Danh mở cửa và kéo nó vào phòng, rút tay mình khỏi đôi
    mắt nó. Sững sờ.....Bàng hoàng....Kinh ngạc....Trong một căn phòng rộng lớn, cơ man bao
    nhiêu là hoa violet. Một màu tím huyền ảo bao trùm không gian wanh nó. Cả cái bàn uống nước cũng zậy, dưới lớp kiếng mỏng là những đóa hoa violet mang một màu tím mộng
    mơ....rồi đến mấy cái ghế cũng được bao phủ bới một màu tím của violet. Nó hỏi, không
    chớp mắt, ú ớ:

    _Sao...sao anh biết tôi thích violet?

    Lâm Danh nháy mắt:

    _Không wan trọng, wan trọng là bạn thấy đẹp hok đã?

    Nó gật gật như rô bốt:

    _Đẹp...đẹp lắm....

    Lâm Danh cười, ánh mắt biểu lộ sự sung sướng:

    _Không đẹp sao được, cả ngày trời đó.

    Nó king ngạc tập hai:

    _Anh tự tay làm hết sao?

    _Chứ có ai giúp nữa...

    Nó không hỏi thêm nhưng nó biết chắc chắn là phải tốn nhiều công sức, thời gian và tiền
    bạc lắm, tất cả chỉ vì nó thôi sao? Mà đúng thiệt. Căn phòng violet này là ý tưởng của riêng
    Lâm Danh, không liên wan gì đến Hy Vân cả, lúc bắt tay thực hiện thì cũng có mình Lâm
    Danh làm, chỉ vì anh chàng muốn làm nó cảm động....

    _Ngồi đi! -Tiếng nói của Lâm Danh đánh thức nó (đang chìm đắm trong căn phòng
    violet).Nó ngồi xuống như đã được lập trình sẵn. Anh chàng lại nhẹ nhàng lên tiếng:

    _Thùy Anh uống gì?

    _À...Cocktail- Nó cười thân mật. Lần đầu tiên Lâm Danh được chiêm ngưỡng nụ cười thiên
    thần của nó dành cho mình, khỏi nói anh chàng hạnh phúc cỡ nào....


    Buổi hẹn hôm đó kết thúc êm đẹp...Nó vui, còn Lâm Danh thì hạnh phúc....Anh chàng theo
    nó về tận nhà (để yên tâm rằng không có chuyện gì xảy ra với nó trên đoạn đường về)

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    Nhà Thường Khánh......

    Thường Khánh về đến nhà, vừa bước vào ngôi nhà khổng lồ nhưng ko có hơi ấm gia đình,
    ngước lên thì đã thấy ba mẹ đứng trước mặt mình. Thường Khánh nhìn đi chỗ khác, không
    như những đứa con có ba mẹ đi xa bao năm trở về, ánh mắt anh chàng không biểu lộ chút vui mừng.....

    _Ba...má...- Nói lấy lệ

    Vẻ mặt nghiêm nghị của ba Thường Khánh vẫn thế sau 9 năm không gặp, cứ như Thường
    Khánh không phải là con của ông ta zậy, từ nhỏ, ông ta đã không tỏ ra một chút gì gọi là
    thương yêu đối với anh chàng.....

    Chỉ có bà Yến - má Thường Khánh thì lao đến ôm chầm lấy anh chàng và nói trong màn
    nước mắt:

    _Con trai của má, má có lỗi với con.....- Hai bàn tay mềm mại của bà Yến ôm sát đầu và
    mặt Thường Khánh, vuốt ve, nước mắt vẫn tuôn như mưa- 9 năm...9 năm rồi má mới
    được ôm con như thế này, má xin lỗi con, xin lỗi vì má đã không làm tròn trách nhiệm của
    một người mẹ....

    Bà Yến không kìm nỗi lòng mình, khóc như muốn ngất đi, bà ấy phải vịn chặt vào tay
    Thường Khánh, trong trường hợp như thế này, đứa con nào mà không xúc động cho nỗi
    nhưng mặt Thường Khánh vẫn cứ đớ đờ ra, lạnh lùng, không một ki-lô-gam cảm xúc nào
    dù người đàn bà đang đứng trước mặt anh là má ruột của mình.

    Bà wản gia vội dìu lấy má Thường Khánh, anh chàng kéo cái túi lên vai:

    _Con lên lầu đây.....

    _Con đứng lại cho ba!- Ba của Thường Khánh gắt lên ra lệnh khi anh chàng toan bước lên
    cầu thang. Thường Khánh chựng lại.- Nghe ba nói đây, đi lên lầu tắm rửa, lát nữa ra
    garage lấy xe đi đón Hy Vân!

    Chẳng hứng thú gì nhưng Thường Khánh không muốn cãi lại, xưa nay anh chàng vốn như zậy mà - vâng lời như một con ro-bot được lập trình sẵn, càng ngày Thường Khánh càng giống một khúc cây trong ngôi nhà của mình.....Anh chàng chần chừ mất mấy giây như đang suy nghĩ điều gì đó rồi bước đi trước ánh mắt như giám sát của ba mình.

    Tối.....

    Ánh đèn đường hắt lên ô cửa kính chiếc Mercedes.

    _Anh chẳng vui vẻ gì khi đi với em nhỉ?- Hy Vân lên tiếng phá tan không khí im lặng ngột
    ngạt trong xe.

    _....

    Cô ả bật cười:

    _Anh đừng như thế chứ! Nói gì đi!

    _Cô im lặng không được ak?- Gịong lạnh lùng

    _Anh.....- Hy Vân dừng lại một chút như đang cố ghìm sự tức giận vào lòng- Tại sao anh
    không chấp nhận em, em đã làm tất cả rồi mà!!!!!

    Thường Khánh cười cười khó hiểu:

    _Đừng cố gắng nữa, tôi và cô không bao giờ thuộc về nhau đc đâu....

    Vừa nói đến đó thì xe đã đỗ trước hai cánh cổng to đùng nhà Thường Khánh. Hy Vân mở
    cửa xe, cười nham hiểm, nói thầm "Để xem....anh sẽ là của em....". Hai người đi vào, cánh
    cổng tự động mở ra. Ngoài vườn, má Thường Khánh và bà quản gia đang loay hoay chuẩn
    bị một bữa ăn thịnh oạn ngoài trời. Thoáng thấy ba má Thường Khánh, Hy Vân đưa tay
    vòng wa cánh tay Thường Khánh, tất nhiên là super kul boy nhà ta vội kéo tay ra rồi nhưng
    Hy Vân níu lại, nói nhỏ:

    _Ra vẻ thân mật một chút cho ba anh vui không được ak?

    _Không bao giờ có chuyện này đâu!

    _Không vì ba anh thì vì con bé Thùy Anh zậy!

    _Cái gì?....- Thường Khánh tỏ vẻ tức giận nhìn Hy vân nhưng cô nàng đã kéo anh ra trước
    mặt "song thân", Hy Vân tươi cười, tay vẫn khư khư wấn wanh tay Thường Khánh:

    _Cháu chào hai bác, hai bác đi đường có mệt không ak?

    Bà Yến vui vẻ:

    _Cảm ơn cháu, hai bác không mệt lắm đâu...

    Bà liếc nhìn chồng mình, ánh mắt ông ý tỏ vẻ hài lòng khi thấy con trai mình thân thiết
    với "dâu con tương lai".

    _Uhm...Ba con dạo này vẫn khỏe chứ?

    _Zạ...Cảm ơn bác đã wan tâm...Ba con hiện đang ở Đài Loan...ông vẫn khỏe ạ...

    _Uh...cho ta gửi lời thăm ba con.

    _Dạ....

    Bà Yến nhìn đồng hồ rồi nói với mọi người:

    _7h rưỡi rồi, thôi ta ăn đi...chắc hai đứa nó cũng đói rồi- Bà hiền từ nhìn Thường Khánh và
    đứa con gái mà hai ông bà đã chọn làm con dâu nay mai. Ba Thường Khánh chọn Hy Vân
    làm con dâu không chỉ vì ông và ba Hy Vân là bạn thân mà còn vì lúc công ty của ông
    tưởng chừng phải phá sản (lúc chưa sinh Hy Vân và Thường Khánh) thì chính ông Luân- ba
    Hy Vân đã dùng tài chính để vực công ty của ông bạn thân zậy, nhờ ông Luân mà 3
    Thường Khánh và gia đình anh chàng mới có ngày hôm nay...Thế nên theo ông, cho 2 đứa
    trẻ kết hôn với nhau không chỉ vì tình mà còn vì ân nghĩa nữa..... Bà Yến thì sao cũng
    được, chỉ cần chồng mình gật thì pà sẽ gật theo....

    Gắp miếng thức ăn vào chén, ba Thường Khánh cất tiếng:

    _Đợi hai đứa tốt nghiệp cấp III thì ba sẽ cho hai đứa đính hôn!

    Thường Khánh mém sặc nhưng không phản ứng lại. Hy Vân vui vẻ ra mặt, vội hỏi lại:

    _Thật hả bác?

    _Uh

    _Con cảm ơn bác!

    Bất ngờ, Thường Khánh đứng bật dậy, vẻ mặt không vui, nói:

    _Con ăn xong rồi, con lên nhà trước.

    Không đợi ai lên tiếng, Thường Khánh kéo ghế way đi. Ba anh thoáng cau mày nhìn theo
    con trai, vẻ không hài lòng. Bữa tối tiếp tục.

    ----------------------------------------------------

    Đang lang thang làm mấy trò bói toán vớ vẩn trên mạng thì nick yahoo của Thường Khánh
    sáng lên, nó vội click chuột vào.

    Chat room...

    _E^, hok di dau^ choy ak? -Nó hỏi

    _Di dau^?

    _Hoi? the^' thoy^ mà....Anh lam` bt Toan' chua, khó we', tui bo' tay...

    _Chang(? con` tam^ trang. lam` bai`.

    _Sao thia'?

    _Co^ nhieu^` chjen^. the^'

    _Tui wan tam^ moi' hoi?, chan' anh we'

    Không ai nói ai gì nữa. Tiếng đánh máy thôi vang lên trong hai căn phòng...Không thấy
    Thường Khánh lên tiếng, nó đành bắt chuyện trước:

    _E^, dang pun` gi` ak?

    _Pun` gi` , suy nghi~ lung tung!!!!!!!!!- Gịong bực bội

    _Thoy^ thi` thoy^, không wan tam^ toi' anh nua~, tui di ngu? day^

    _Eeeeee, khoan

    _J`?

    3 phút chờ đợi, nó bắt đầu mất kiên nhẫn:

    _Noi' gi` noi' dai. di!!!!!!!!!!!!!!!

    1'30 giây sau:

    _Thoy^, di ngu? di, ngu? ngon nha

    _Axxxxxxx....choc. tuc' tui do ha?, thoy^ out day^.

    <Fabulus_Girl is now offline>

    Nói là làm, nó tắt computer rồi phóng cái vèo lên nệm, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ mà
    không biết rằng tại một căn phòng rộng hơn phòng nó ở một cái biệt thự to hơn biệt thự
    nhà nó , có một người đang nghĩ, đang nhớ về nó......

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    Sáng hôm sau, lớp 11T4

    _Thùy Anh!!

    Nó vừa bước vào lớp thì đã nghe tiếng Mạnh Khoa réo. Anh chàng chạy lại chỗ nó, ánh mắt
    rạng ngời niềm vui, từ đầu năm đến giờ, trừ cái ngày Mạnh Khoa tỏ tình với nó ra thì nó
    chưa bao giờ thấy anh chàng vui như zậy.

    _Khiếp!!!!!!!!!!Làm gì mà hôm nay "phởn" thế?- Nó cất giọng châm chọc.

    Mạnh Khoa phớt lờ câu nói của nó, cười :

    _Cô bjk hôm nay là ngày gì hok?

    Nó ngơ ngác, cố lục tung trí nhớ lên xem hôm nay là ngày gì rồi lại lắc đầu ngây ngô:

    _Hok....ngày gì?

    _Sinh nhật tui đấy!!!!!

    _À.........- Nó gật gật- Ra thế....mà anh nói với tui làm gì?????

    Nụ cười tắt lịm trên môi, Mạnh Khoa cốc đầu nó:

    _Ngốc ơi là ngốc...Cô không hiểu tui muốn nói gì ak?

    Nó wát lên, một phần vì tức anh chàng cứ nói vòng vo, một phần thì tức vì bị cốc đầu:

    _Anh hay nhỉ? Anh không nói thì sao tui biết được. Đúng là.......

    _Hạ hỏa, nóng wá nổi mụn đấy hahahahahaha...........

    Nó đấm lên lưng Mạnh Khoa, thét lên:

    _Kệ tui!!!!!!!

    Mạnh Khoa thôi cười, nói:

    _vào vấn đề chính! Chiều nay cô đi SN tui nhá

    _Chiều nay?

    _Uh

    _Nhưng chiều nay tôi phải ra Violet Res phụ việc.....-Nó nhăn nhó

    Im lặng. Mạnh Khoa châu mày lại như đang suy nghĩ rồi nói như reo:

    _Aaaaaaaaaaaaaa biết rồi. Chiều nay tui ra Violet Res làm sinh nhật lun. Nhà hàng đó là
    của mẹ Kiều Lam phải hok?

    -Hả?- Nó trợn ngược- Zậy ra tui zà nhỏ Lam phải làm hầu bàn cho anh ak?

    Mạnh Khoa phá lên cười:

    _Ngốc vẫn hoàn ngốc...Tui ra đó làm Sn thì cô và Kiều Lam được ăn tiệc, lại hok phải phụ
    việc, chẳng lẽ mẹ bạn ấy không cho hai người nghỉ một bữa để ăn Sinh Nhật sao?

    Nó gật gù....

    _Ờ ha....Nhưng mà.....

    _Lại nhưng....Chiều nay 5h là phải có mặt, lôi thôi!!!!!!!!

    Nói rồi Mạnh Khoa bỏ đi một nườc, vừa lúc đó nhỏ Lam bước vào. Nó chạy lại túm tay con
    pạn:

    _Chiều nay nhà hàng mẹ bồ có khách đặc biệt á nha!

    _Ai?- Nhỏ Lam tò mò

    _Mạnh Khoa

    _Mạnh Khoa? Bạn ý đến nhà hàng mẹ mình làm gì?

    _Để ăn, thế mà cũng hỏi- Nó buông tay con bạn ra

    _Ai chẳng biết là ăn nhưng mà là dịp gì cơ?

    _Sinh nhật hắn, được chưa chị hai?

    _À- Đến lượt nhỏ Lam gật gù rồi cô nàng bất ngờ chộp lấy tay nó, reo- A...Zậy là chiều nay
    hok phải làm phụ mami rồi!!!!!!!!!!

    Nó cười:

    _Uh, mới ngày công đầu mà đã được cho không....

    --------------------------------------------------------------

    Nó về đến nhà, lên phòng, wăng cái túi xách lên giường rồi phi người lên theo. Nó ôm lấy
    con gấu to màu kem, nghĩ thầm "Chả biết nên tặng hắn cái gì bây giờ....Bất ngờ wé, chẳng có thời gian chuẩn bị gì cả....."

    _Tặng gì bây giờ??????????????Nó chộp lấy cái gối úp lên mặt, suy nghĩ, một ý tưởng lóe
    lên- Hay là..........

    --------------------------------------------------------------

    Tại Violet Res....

    Mạnh Khoa từ chiếc Sport Car màu trắng bước ra. Áo sơmi màu trắng, khoác thêm một
    chiếc ghi-lê tím đậm cùng chiếc cà-vạt phá cách lên, Quần jeans đen, dây nịch trắng, giày
    thể thao hiệu Converse, theo sau là hai vệ sĩ đeo kiếng đen, tướng tá hộ pháp. Ba người
    tiến vào nhà hàng, làm ai ai cũng phải ngoái nhìn, mấy nữ sinh đang ăn trong wán cứ gọi
    là ngã lăn ra chồng chất lên nhau.

    Mấy người nam nhìn ngưỡng mộ. Cả cái nhà hàng đổ dồn con mắt vào anh Khoa nhà ta.
    Vừa lúc đó, nhỏ Lam trong bộ váy hồng chấm lên mấy wả dâu tây chạy ra.

    _Mạnh Khoa, bạn tới rồi hả?

    _Uh...Tui ngồi ở đâu bây giờ?- Anh chàng lơ đãng đưa mắt nhìn wanh.

    Nhỏ Lam chỉ tay về một chiếc bàn trong góc khuất, được trang trí đẹp mắt:

    _Kia kìa, bàn đặt riêng cho pạn đó, công tui chuẩn bị từ trưa đó nghen!

    _Uh, cảm ơn- Mạnh Khoa cười rồi ngoắc hai vệ sĩ đi lại cái pàn đó. Anh chàng ngồi xuống,
    ra hiệu cho hai vệ sĩ cùng ngồi nhưng 1/2 cúi đầu:

    _Không dám, thiếu gia cứ để mặc bọn tôi....

    Nói rồi hai người đứng lui về phía sau.

    5' sau, nó trong bộ đầm trắng xúng xính đẩy cửa vào. Tay xách một chiếc túi nho nhỏ, tiến
    lại phía Mạnh Khoa (lúc này vẫn chưa phát hiện ra). Nó cười thầm, rồi chạy lại trước mặt
    anh chàng:

    _Teng Teng, tui đến rồi đây!

    Nãy giờ đang nhìn ra ngoài cửa sổ đợi nó, giờ bị nó làm giật cả mình, anh chàng vội way
    wa nhìn, hơi choáng trước vẻ đẹp ngây thơ thánh thiện của nó trong bộ đầm trắng muốt
    điểm xuyến vài cái bông tuyết lấp lánh

    _Xinh wá.....- Anh chàng mỉm cười đầy ngụ ý sau khi đã hết choáng.

    _Cái gì, tui có nghe lầm hok đây?

    _....

    Hai người nhìn nhau, không nói gì. Chợt nó phẩy tay, way đi chỗ khác:

    _Chắc nghe lầm......- Nó ngồi xuống cái ghế đối diện.

    _Không lầm đâu? -Mạnh Khoa bật cười

    _Gì cơ?

    Nhìn thẳng vào mắt nó, Khoa cười:

    _Cô không nghe lầm đâu....Cô xinh lắm......

    Nó ngượng chín người, vội way đi chỗ khác để giấu khuôn mặt đang ửng lên của mình, lắp
    bắp:

    _Để ....để tui đi kêu nhỏ Lam...

    Nó chạy vụt đi vào nhà trong...Mạnh Khoa nhìn theo, đôi mắt ánh lên ,mỉm cười.

    SN chỉ có 3 đứa nhưng đồ ăn thì ê hề tới cả chục món, mà toàn đồ hạng sang. Cả buổi nó
    hok dám nhìn chính diện Mạnh Khoa, chỉ lâu lâu liếc sang, có cảm giác Mạnh Khoa ngồi
    ngắm nó cả buổi zậy. Nhà hàng được trang trí bằng một màu tím + trắng rất bắt mắt và
    lãng mạn, thế nân cũng chẳng lạ khi khách đang ăn trong nhà hàng đa số là couple, nhưng
    ai cũng phải nhìn sang bàn tụi nó với đôi mắt ngưỡng mộ và ganh tỵ.....

    Cuối buổi là tiết mục mở wà. Khi mở wà nhỏ Lam ra ai nấy đều phá lên cười, nhỏ Lam hok
    bjk tặng gì nên mua cho Mạnh Khoa 3 cái áo thun (hàng hiệu đàng hoàng).

    Tới lượt nó, nó cười tinh wái đưa cho Mạnh Khoa cái túi nhỏ xinh xinh, một hộp wà được
    bọc kĩ càng, thắt nơ hồng, bên trong là một cái hộp gỗ có khắc chữ " made by my hand" rất dễ xương.

    Mạnh Khoa loay hoay tìm chỗ mở hộp. Thì ra đây là một hộp gỗ đã được khóa, mà chẳng
    thấy chìa khóa đâu. Anh chàng vội hỏi:

    _Không có chìa khóa làm sao mà mở?

    Nó cười tinh nghịch:

    _Không có thì phải tìm...

    _Ở đâu?

    _Không nói!

    _Chơi kì à nghen...Tặng wà mà làm zậy là sao?

    _Khi phải xuất hiện thì nó sẽ xuất hiện....-Nó nháy mắt bí ẩn

    Nhỏ Lam chen ngang:

    _Hai người định chơi "đố em" đó hả? Làm gì mà bí mật dữ zậy?- cô nàng way wa nó- Bồ
    nói ra luôn đi....

    _Đã nói là bí mật thì làm sao bật mí đc kia chứ....

    Khoa ngồi trầm ngâm một hồi lâu rồi nói, giọng điệu wả wuyết:

    _Tôi sẽ tự mình tìm ra điều bí mật này!!

    _Tốt! Mà nè, hok có chơi lấy cưa cưa ngang đâu ak nghen, zậy là phạm luật đó.

    Trúng tim đen, Mạnh Khoa ỉu xìu:

    _Sao cô đọc được ý nghĩ của tui zậy?

    _Nhìn anh gian gian là tui biết ***, thôi tui zề đây, mai gặp lại....

    Nó đưa tay ra hiệu tạm biệt rồi way lưng đi ra khỏi nhà hàng, Mạnh Khoa hỏi theo:

    _Có cần wá giang hok?

    _Hok, anh tui rước!!!!!!!!!!!

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    Hôm đó nó đến trường sớm hơn mọi ngày, vì hôm nay tổ nó làm trực nhật. Người đầu tiên nó gặp trong lớp là Thường Khánh, có bao giờ Thường Khánh zô sớm thế đâu (mọi ngày làm trực nhật, việc của anh chàng bị mấy đứa "mê zai" trong tổ giành hết). Lạ, nhưng nó hok hỏi, chỉ "Chào!" khi đi ngang wa anh chàng. Bất ngờ (những hành động của anh chàng nỳ chẳng có việc nào là "có ngờ" cả), Thường khánh nắm tay nó kéo lại. Nó giật tay ra:

    _Này, lai sử dụng chiêu cũ hả?

    Thường Khánh cười, nhưng không thể giấu vẻ bối rối, đặt hai tay lên vai nó:

    _Tui ghét phải nói lại nhưng hok nói thì hok được nên tui mới nói...

    Nó gắt:

    _Dông dài wá, chuyện gì?

    _Tôi yêu cô, làm bạn gái của tôi nhé!

    Nó choáng. Nó tưởng lần trước Thường Khánh chỉ đùa chơi, đứa nào đứa nấy cũng wên
    rồi, ai dè chuyện này là chuyện thật 100%. May mà wen như thế này rồi, nó kịp thời trấn
    tĩnh:

    _Làm bạn gái?

    _Uh....(Hok bạn gái thì chẳng lẽ làm bạn trai ak)

    _.....

    _.....

    (Bốn mắt nhìn nhau hok nói nên lời). 5' sau. Nó lên tiếng trước:

    _Cho tui thời gian suy nghĩ nhá!

    _Nhiêu thì đủ?

    Nó ngẫm một lúc rồi nói:

    _Uhm...Một tuần.

    _Cũng được. -Nói rồi Thường Khánh bỏ xuống canteen. Lần nào tỏ tình cũng phũ phàng
    thế. Nhưng có mấy người biết sau mỗi lần bỏ đi mà hok nói lời nào của một anh chàng nhà
    giàu vô cảm như Thường Khánh, là để định thần lại khi mình vừa làm một chuyện từ trước
    đến giờ mình hok bao giờ nghĩ tới. Dù có chuẩn bị rất kĩ càng nhưng cũng hok wen được,
    hik!!

    Trong cái tuần đó, nó đã phải suy nghĩ rất nhiều. Tất nhiên là hok thể thiếu những đợt tấn công tiếp tục của Lâm Danh. Nó chẳng màng, giờ này nó cũng hok hỉu nỗi trái tim mình nữa...Mạnh Khoa thì vẫn thế với nó, không dồn dập săn đón như Lâm Danh nhưng cũng hok "lúc đậm lúc nhạt" như Thường Khánh, chỉ bình thường, chờ đợi sự đồng ý của nó...( còn cái chuyện về chiếc hộp gỗ thì bị anh chàng và nhỏ Lam nhắc đi nhắc lại như cơm bữa). Ngày ấy đã cận kề mà nó vẫn chưa tìm ra câu trả lời thật lòng mình....
    Một buổi tối sao đầy trời...Nó kéo anh hai nó ra ban công ngồi ngắm sao, lão Quân cũng ngạc nhiên lắm nhưng chìu đứa em gái, lão đành làm theo ý nó. Khi 3 đứa đã an tọa ở ban công (kể cả con gấu bông của nó mới là 3) ,nó giật giật tay áo anh nó:

    _Anh hai này, ngày xưa mình cũng hay ngắm sao thế này nhỉ?

    _Uh....thì ngày xưa hôm nào mình chẳng được như thế này, ngủ ngòai trời mà lị....

    Hai anh em phá lên cười.

    _Bây giờ em lại thích trở về tuổi thơ, lúc đó hai anh em mình ban ngày lo kiếm sống, ban
    đêm lại được nói chuyện với nhau, bây giờ cả hai lớn hết rồi, anh thì bận tồi mặt, còn em
    thì cũng phải đi học thêm tùm lum....-Nó ngưng một lát rồi tiếp- Với lại làm con nít thì hok
    phải suy nghĩ nhiều việc như bây giờ...- Nó lén trút ra một hơi thở dài.

    Thấy lạ, anh nó vội hỏi:

    _Mày nói zậy là sao?

    Nó định chối nhưng biết chẳng chạy đường nào được, vả lại nó chỉ có mỗi lão Quân là anh
    anh hai, nên nó kể liên tù tì một hơi....Nghe xong, anh nó chỉ nói:

    _Cái đó thì mày phải tự quyết định thôi, nghe theo con tim nhóc ạ.....Thật sự thì em có iu
    thằng bé đó không?

    Nó bối rối:

    _Em hok bjk nữa, lúc hok gặp thì thấy nhớ.....Khi gặp hắn thì tụi em như nước với
    lửa....Nhưng khi thấy hằn gặp chuyện hok hay thì rất lo....Em hok xác định được....

    Anh hai nó nhún vai:

    _Có kết wả rồi đấy, mày đã tự trả lời câu hỏi mày đặt ra, đi nói với thằng pé đó đi....

    Nó không đáp lại, chỉ biết ngước nhìn bầu trời đầy sao, hình như nó thấy hình bóng của
    hắn len lỏi trong các ngôi sao đó thì phải!.....

    -----------------------------------

    Chủ nhật...Nó tranh thủ thời gian chạy vào Violet Res phụ việc.

    _Đến rồi hả con?- Bà Mẫn, mẹ nhỏ Lam tươi cười khi thấy nó chạy đến- Hôm nay đông
    khách lắm, có con thì may wá!

    _Dzạ, con chào bác!- Nó cúi đầu chào lại rồi bắt tay vào làm việc. Nhỏ Lam ngủ chưa zậy
    (nướng gì kinh thế) nên nó làm một mình. Nhờ ngoại hình xinh đẹp và cách ăn nói lễ phép,
    dễ thương mà nó được mấy anh chị làm công trong wán rất cưng....mà nhhờ nó, nhà hàng
    ngày càng đông khách thì phải (chảnh wóa).

    _Thùy Anh, bàn số 5, nhanh nghen em!- Chị Hòa kêu nó.

    _Dạ!!!!- Nó ôm cái mâm nhựa chạy lại bàn số 5 và thật bất ngờ, vị khách đang ngồi trước
    mặt nó là Shin!!!!!!!!(Trái đất này nhỏ bé thật) Đang ngồi chung với một người bạn, mải
    nói chuyện nên Shin chưa nhận ra sự hiện diện của nó.

    _Qúy khách dùng gì ak?- Vẫn cái giọng nói như với bao khách hàng khác. Bởi vì dù gì hai
    đứa cũng trở thành người xa lạ, hết nợ nần gì nhau rồi, số điện thoại của Shin nó cũng đã
    xóa....

    _Là em ak?...- Shin ngước lên và rất thích thú khi "cô hầu bàn" lại là cô bé ngang ngược
    ngày trước.

    Nó cười:

    _Không em thì là ma ak? Hai anh dùng gì?

    Sau khi nó ghi món và chạy vào trong wầy. Anh bạn của Shin way sang hỏi anh chàng:

    _Cậu wen cô ta ak? Xinh wóa, cô ta là ai thế?

    Shin cười cười, giọng điệu khó hiểu:

    _Một cô bé ngang ngược và thú vị....

    Khi nó đem thức ăn ra, Shin nói:

    _Khi nào em hết ca?

    Nó nhìn đồng hồ treo trên tường, nó chúa ghét đeo đồng hồ mà:

    _Uhm...Lát nữa...Chi zậy?

    _Anh chờ em cho tới lúc đó!

    _Anh rảnh thiệt!- Nó cười và way đi.

    Hết ca...................

    _Thùy Anh!!!!!!- Shin vẫy tay khi thấy nó từ trong nhà hàng bước ra....Nó tiến lại phía anh
    chàng, nhìn wa nhìn lại rồi hỏi:

    _Anh bạn của anh đâu rồi?

    _Nó về trước rồi...Em đi đến chỗ này với anh nhé!!!!!!!!!

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    Sau đó, Shin chở nó đến một quán cafe rất yên tĩnh, tuy nằm giữa trung tâm thành phố mà khi bước vào quán, nó cảm thấy như mình đang lạc về chốn đồng wê vậy. Nó đã đến đây một lần với anh hai nó. Khách ở đây đa sô đều có vẻ lịch lãm, mang theo laptop, có lẽ họ muốn có một không gian riêng tư để làm việc....

    Nó và Shin ngồi xuống một cái bàn ở một phòng riêng. Shin hỏi nó:

    _Em thấy không khí ở đây thế nào?

    Nó gật gù:

    _Cũng được lắm....Ai giới thiệu cho anh wán này thế?

    _Một người bạn....

    _Mà Dương này, anh về VN làm gì thế?

    Shin cười:

    _Em cứ gọi = Shin đi, gọi bằng Dương anh hok có wen, bạn bè trong lớp đều gọi anh là
    Shin, nghe dễ thương hơn (tự tin wá)- Shin ngừng một lát rồi tiếp- Nói thiệt zới em là hồi ở
    bên Hàn anh wậy lắm, tưng bừng cả trường luôn, đánh nhau, đâm chém tòan là anh đầu sỏ. Ba mẹ anh mới bắt anh zìa VN để "tu" naz.

    _Zậy bi h anh sống một mình ak?

    _Uh....Hôm nào em wa nhà anh chơi.

    _Thôi hok dám...-Nó bĩu môi

    Cả buổi hôm đó hai đứa toàn nói chuyện trên trời dưới đất.Sau đó, Shin đưa nó về đến
    đầu đường. Nó hok cho anh chàng đưa nó vô nhà, sợ anh hai nó chọc.

    Nhờ hôm nay mà nó đã hiểu thêm chút chút zề Shin, nó hok ngờ một người đẹp trai, lịch
    lãm như Shin lại từng một thời "vang bóng giang hồ". Nhưng hok hiểu sao, nó cảm thấy rất
    vui và ấm áp khi ở cạnh Shin....

    Shin cũng biết thêm vài điều về nó. Nhất là cái tính ngang như cua thì không ai sánh bằng.
    Ngả người lên nệm, Shin mỉm cười thích thú:

    _Đúng là công chúa ngang ngược....Mình đã dao động vì con bé ấy rồi sao....

    ------------------------------------------------------

    Cả đêm hôm đó, nó thao thức mãi, chả biết làm cách nào để tự ru mình vào giấc ngủ. Câu hỏi ấy cứ lảng vảng trong đầu nó ...."Nếu mình đã thích Thường Khánh thì tại sao mình lại có cảm giác ấy vời anh Shin?...Mình tham thế sao...Ngày mai biết trả lời thế nào với tên ngốc đó? Mình có thực sự iu hắn không? Nhận đại thì khi đổ vỡ hắn sẽ rất đau...mình hok muốn thế..."

    Nó thở dài thườn thươt như một bà cụ non. Nhớ lại những giây phút bên cạnh Thường
    Khánh, nó mỉm cười "Nhưng cũng chẳng thể lừa dối trái tim mãi được....Mình mới wen
    Shin có mấy ngày, chưa biết anh chàng là người thế nào thì làm sao mà gọi là yêu
    được...Còn hắn...Tên ngốc xít đó....".Nó bật thành tiếng:

    _Đồ ngốc!

    Nó thiếp đi ngay lập tức....Sao tự dưng lại dễ ngủ thế hok biết....

    * * *

    Ngày trọng đại trong đời Thường Khánh. Anh chàng đến lớp thật sớm, hồi hộp chờ đợi, ánh
    mắt sắc lạnh đã từng làm rợn gáy bao người và làm tan nát trái tim bao nàng sao bây giờ
    nhìn "tội" thế...Nó bước vào...Thường Khánh liền lao lại phía nó, run run nói:

    _Nói ra câu trả lời đi!

    Nó bật cười, nó không ngờ anh chàng vô cảm đã từng khinh khỉnh way đi khi nó cười chào,
    hôm nay lại căng thẳng vì nó như thế. Nó nói, nhấn mạnh từng chữ:

    _Tui-chấp-nhận-làm-bạn-gái-anh!

    Sung sướng như vỡ òa trong mắt Thường Khánh. Kềm lắm Thường Khánh mới không ôm
    nó mà hét lên. Bọn con gái trong lớp trố mắt nhìn đau khổ, phen này mơ đi đời mộng luôn
    rồi.

    Tin tức nhanh chóng được lan truyền. Cả trường rất bất ngờ khi "Tiểu thư ngây thơ" ngày
    nào đã làm bao nhiêu chàng vỡ mộng nay lại trở thành "hoa đã có chủ". Ngày xưa có đứa
    còn nói chắc nịch "nhỏ đó hok biết iu"...khó ai ngờ.

    Đau khổ nhất là mấy đứa con gái trong khối....Tụi nó hok ngờ rằng đối thủ nhẹ kí nhất (vì từ trước đến nay có biềt iu đâu) lại là người dành được trái tim của "hòang tử băng giá"
    Bước ra khỏi lớp là Thường Khánh và nó lại gặp những đôi mắt dò xét lẫn căm hờn, đau đớn của tụi bạn trong khối.

    Mạnh Khoa hôm đó ít nói hẳn, bên ngòai thì luôn tỏ vẻ chúc phúc, cười đùa với hai đứa
    nhưng nó biết anh chàng là người đau nhất...Biết làm sao được, từ từ Mạnh Khoa cũng
    phải wen dần thôi.

    Hy Vân và Lâm Danh khi nghe "tin dữ" thì cũng không mấy phản ứng cho lắm. Chỉ có Lâm
    Danh là xuống sắc hẳn, cậu chàng đang sống trên mây với ý nghĩ "Tình cảm của Thùy Anh
    đối với mình đã tiến triển" thì bj h lại bị đá xuống đất một cách phũ phàng...

    Có điều là mặc cho thiên hạ xì xao bàn tán, cả ngày hôm đó và cả những ngày tiếp theo,
    nó và Thường Khánh vừa viết bài vừa nhìn nhau cười cười.....nhưng cả hai đứa đều
    biết "lốc xoáy" đang hình thành và ai biết ngày sau tụi nó còn là của nhau nữa hay không....

    --------------------------------------------------

    Tan học....

    _Mạnh Khoa.............- Nó e dè đứng trước bàn Mạnh Khoa khi anh chàng đang bỏ tập sách
    vào túi. Mạnh Khoa ngẩng lên, gượng cười:

    _Có chuyện gì hả Thùy Anh?

    _Lát nữa anh rảnh hok?

    _Rảnh, có chuyện gì ak?

    Nó hơi bất ngờ, người thường thì phải sốc tới mức tránh mặt kẻ vừa làm mình đau,...có lẽ
    Mạnh Khoa không nhỏ mọn đến thế. Anh chàng chấp nhận chuyện này khá tốt, nó tiếp:

    _Chúng ta hẹn nhau ở đâu nhé!

    _Cô ở nhà đợi đi, tui sẽ tới rước, đi đâu thì lúc đó tính....

    Nó khẽ gật đầu rồi chào Mạnh Khoa và bước ra khỏi lớp. Mạnh Khoa ngước nhìn theo nó.
    Đau nhói ....

    Thấy nó bước ra khỏi lớp, Hy Vân nghĩ thầm, ánh mắt trào lên ghen hờn "Là cô ép tôi phải
    làm thế đấy nhé..."

    ---------------------------------------

    Nó đứng trước nhà, đi wa đi lại "Hok lẽ cho mình leo cây " Rồi lại nhìn về hai đầu đường,
    chờ một bóng dáng thân wen đi tới. Hai tay nó đấm đấm vào nhau , nghĩ thầm "Sắp chiều rồi, còn phải đi học nữa" đang rối bời đầu óc thì nó nghe tiếng Mạnh Khoa:

    _Thùy Anh!!!!

    Nó way lại, cười, hôm nay Mạnh Khoa cưỡi SH, nhìn "oai" gớm. Nó leo lên xe (có bạn zai rùi mà cứ hồn nhiên thế), hỏi:

    _Đi đâu được?

    _Ak, đến bờ sông đi, ở đó có một loài cỏ dại rất đẹp....

    Bờ sông........Mạnh Khoa ngồi trên con SH, đưa mắt nhìn vào một khoảng không vô định.
    Nó đang mân mê mấy nhánh cỏ dại, đúng là cỏ dại ở đây đẹp thật.....

    Mạnh Khoa lên tiếng trước:

    _Cô muốn nói vơi tôi cái gì à?

    Nó đã chuẩn bị tinh thần ở nhà, nó đã moi móc hết dũng khí trong ngóc ngách tâm hồn
    mình ra nhưng khi đối mặt với ánh mắt ấy của Mạnh Khoa, nó lại muốn nghẹn, ráng lắm
    mới nói được, chữ còn chữ mất:

    _Tui..Tui có cái này...muốn đưa cho anh....

    Nó cho tay vào túi wần móc ra một chiếc chìa khóa nhỏ nhỏ nhưng được cẩn hoa văn rất
    đẹp:

    _Đây là chìa khóa...chìa khóa cho cái hộp gỗ tui tặng anh....- Nó chậm chậm bước đến,
    đưa Mạnh Khoa chiếc chìa khóa....

    Anh chàng đón chiếc chìa từ tay nó, cười chua chát:

    _Sao bây giờ mới đưa cho tôi?

    _....

    _Cô không chấp nhận tui từ đầu rồi phải không?

    _Thật ra...-Nó định nói nhưng lại muốn nghẹn. Nó định cho anh chàng biết trong hộp gỗ là
    gì:....Một bức thư từ chối và một món wà nhỏ tự tay nó làm để an ủi anh chàng nhưng vì
    phút cuối nó sợ mình sẽ đổi ý vả lại nó không muốn làm cho ai đau cả nên mới bày ra
    trò "Đi tìm chìa khóa"...Nhưng bi h nó đã có câu trả lời rồi và nó tin chắc vào sự lựa chọn
    của mình...nên mới wuyết định đưa chìa cho Mạnh Khoa

    _Xin lỗi vì đó không phải là một món wà...........

    Nó toan way đi thì Mạnh Khoa kéo tay nó lại. Anh chàng đưa chiếc chìa khóa lên trước mặt
    nó, nói chắc như đinh đóng cột:

    _Dù sự lựa chọn của em là Thường Khánh nhưng tôi vẫn mãi chờ em, chiếc chìa khóa
    này...- Mạnh Khoa bất ngờ way ra phía con sông rồi dùng hết sức ném chiếc chìa khóa ra
    thật xa giữa lòng sông, way sang nó nhẹ nhàng nói:

    _Tôi yêu em và sẽ mãi chờ em...
    Tối. Nó cứ mãi suy nghĩ về những chuyện xảy ra ngày hôm nay. Rốt cuộc nó cũng chấp nhận làm bạn gái Thường Khánh, thẳng thừng từ chối tình cảm của Mạnh Khoa. Đôi lúc, nó không hiểu mình làm thế là đúng hay sai nữa?....
    Ngồi ăn cơm mà hồn nó cứ lơ lửng mãi đâu, nó định gắp cá nhưng lại thọt đũa vào đĩa rau, lơ đãng nhìn ra ngòai trời. Nhìn đứa em gái như mới ở Viện Tâm Thần về, lão Quân thấy chướng mắt gì đâu!, quát:
    _Mày ăn cơm thì ăn đàng hoàng giùm tao đi, làm gì mà cứ thẫn thẫn thờ thờ thế hả?
    Nó bừng tỉnh:
    _Ơ dạ!- Nó cắm đầu xuống chén cơm ăn lia lịa nhưng tâm trạng vẫn cứ để đi đâu....
    Ăn cơm xong. Nó cắm cúi bên bồn rửa chén, thầm nghĩ "Mình chấp nhận tình cảm của hắn là đúng hay sai? Mình có bốc đồng quá không?....Mình có thật sự thích hắn không?.." Bao câu hỏi ngổn ngang chất chồng trong đầu nó "Không, mày đừng có điên như thế chứ! Mày đã xác định là thích hắn mà! Trời ơi, mình làm sao zậy?....." Chẳng lẽ cái nhìn ấy của Mạnh Khoa và sự ấm áp mỗi khi ở bên Shin lại ảnh hưởng đến tình cảm của nó dữ dội thế sao...Nó có cảm giác tình cảm của nó và Thường Khánh rất lỏng lẽo..không chắc chắn như nó từng tưởng tượng.
    Nó phẩy tay "Thôi! Chuyện học là chính!"
    --------------------------------------------
    Chiều thứ ba. Nó phụ việc ở Violet Res. Hôm nay trời mưa tầm tã, nhà hàng vắng khách nên nó cũng ít việc. Chán thế! Hôm nay là ngày đầu tiên diện đồng phục đi làm của nó, thế mà chẳng có ai ngắm...Lâu lâu lại có khách bước vào. Nó chạy đi bưng bê một lát rồi lại rảnh, lại mệt mỏi ngồi xuống cái ghế nơi bàn trống. Khi không có việc gì làm, người ta thường ngồi nghĩ vu vơ, nó cũng thế...Nằm mộp xuống bàn, nó thở dài thườn thượt. Bỗng iếng nhỏ Lam từ phía sau như đánh thức nó:
    _Bồ đang làm gì thế?
    Nó giật mình ngoảnh mặt lại, trách iu:
    _Đồ wỷ, làm hết hồn!
    Nhỏ Lam ngồi thụp xuống chiếc ghế cạnh nó:
    _Đang buồn chuyện gì hả?
    _Chuyện gì đâu! Đang nghĩ mấy cái chuyện tầm phào ý mà!- Nó chối
    Nhỏ bạn nhìn sâu vào mắt nó, nói:
    _Mình thân bồ từ năm lớp 6, bồ nghĩ zì, mình là người rõ nhất mà, khai mau đi, cô bạn của tui ơi!
    Đúng. Nhỏ Lam là bạn thân, giấu nó sao được. Nó đành thì thầm nói:
    _Mình hok bjk tình cảm mình dành cho Thường Khánh là tình cảm gì nữa...Mình hok biết mình làm zậy là đúng hay sai....
    Nhỏ Lam tròn mắt:
    _Bồ chưa xác định rõ ràng thì sao lại nhận lời, lỡ mai mốt có chuyện gì, Thường Khánh sẽ là người đau nhất đó!
    Nó úp mặt xuống bàn, giọng khó xử:
    _Mình hok biết nữa, nhức đầu wá!
    Thông cảm với con bạn, nhỏ Lam chồm người tới ôm nó, thì thào:
    _Chuyện gì đến cũng phải đến thôi, đừng áy náy!
    ----------------------------------------
    Phòng nó. Học bài xong, như thường lệ, nó lại ôm khư khư cái máy tính. Bàn tay nó gõ đều trên bàn phím. Tiếng "lọc cọc" vang lên giữa gian phòng rộng lớn.. chốc chốc lại đứt wãng, chắc nó đang suy nghĩ để viết tiếp.
    "Entry for Ngày....tháng...năm....
    Blog thân iu ơi! Mày biết chuyện gì xảy ra chưa. Chủ nhân yêu wý của mày đả nhận lời làm bạn gái hắn rồi. Cái tên vô duyên mà tao hay kể với mày ý. Nhưng mà chuyện này mơ hồ wá, tao có thick hắn thật lòng hok đây. Chắc là một cặp rồi thì tao với hắn sẽ ít cãi nhau hơn, hok biết nên vui hay nên buồn nữa..."Nó đang say mê viết thì một cái nick lạ hoắc nhaỷ vào chat zới nó.
    Devil: 222222222222
    Fabulus_Girl: Ai the^'?
    Devil: Hok bjk ai that ak, anh Shin ne`.
    Nó kinh ngạc, vội tiếp tục gõ máy
    Fabulus_Girl:Anh Shin!!!! Sao anh bjk nick e?
    Devil: Hoi nhieu wa, thoi anh out day, ranh anh se goi lai cho e, dao nay a thick noi chuyen voi e ghe gom!
    Fabulus_Girl: Thoi^ di cha! Gum' wa'. Zay^. bj a
    Cụt hứng, nó viết cho hết cái blog, tắt phụt computer rồi ình lên giường. Lại không có chuyện gì làm, dạo net mãi cũng chán, thôi thì đi ngủ sớm. Ngày mai còn phải dạy sớm chuẩn bị bữa sáng nữa, ngày mai đến lượt nó vào bếp...
    * * *
    Nó hầm hầm bước vào lớp, mặt mày bí xị. Chả là hồi sáng, nó lóng ngóng thế nào lại làm vỡ cái chén sành - cái chén anh nó khoái nhất. Thế là nó bị ông anh kính iu la cho một chập như tát nước vào mặt. Vào đến lớp vẫn còn bực. Hôm nay lại là ngày nó trực. (vần ghê)
    Tiết hóa. Thầy buớc vào lớp, theo sau là hai đứa con trai đang ôm một đống dụng cụ thí nghiệm lỉnh kỉnh, tòan là chai lọ thủy tinh. Thầy "hú" tổ trực lên phụ thầy bố trí mấy cái lọ cho đúng với bài học, công việc nhẹ nhất! Nó xung phong chạy lên, để lát nữa khỏi ở lại quét lớp.
    Lại một lần nữa, nó xớn xác làm vỡ hết mấy cái lọ thủy tinh đựng chất hóa học....Miễn đâm vào tay nó chảy máu, những giọt máu nóng hổi chảy xuống. Chất axit loại nhẹ trút xuống tay nó từ một cái lọ vỡ đủ làm nó phỏng tay, cắn môi đau đớn.
    Thầy vội chạy lại, nhin cô học trò cưng, lo lắng (nó giỏi nhất môn hóa đấy). Lớp nó nháo nhào cả lên. Thường Khánh, Mạnh Khoa và nhỏ Lam cùng mấy đứa bạn khác mặt mày tối lại vì lo cho nó. Nhờ nó mà hôm đó lớp được nghỉ tiết Hóa, một phần là do dụng cụ đã tan hết dưới tay nó.
    Nó đi xuống chỗ ngồi giữa những ánh mắt "biết ơn" và "đau giùm". Thường Khánh nhìn nó = cặp mắt lo lắng đúng nghĩa, cất tiếng:
    _Có sao không?
    Nó lắc đầu. Máu vẫn chảy ra. Nhỏ Lam lục tung túi xách nhưng không thấy miếng băng cá nhân đâu . Thấy thế, Thường Khánh rút cái khăn từ trong túi ra, ngậm ngùi đưa cho nó :
    _Cô wấn đỡ vào đi!
    Nó nhận cái khăn, nhưng bàn tay đã cứng đờ vì đau. Đang loay hoay không biết làm sao thì Thường Khánh- bằng một phản ứng nhanh- đã giật cái khăn từ tay nó, rồi cẩn thận cuốn cái khăn wanh bàn tay nó trước hàng chục cặp mắt kinh ngạc của mấy đứa trong lớp. Tụi con gái mê zai vẫn ném cho nó cái nhìn ganh ghét. Nó chẳng để tâm đến chuyện đó, điều nó wan tâm bây giờ là "cậu chủ" đang cặm cụi chăm sóc vết thương cho nó ở trước mặt , cảm giác hạnh phúc trào dâng. Nó không biết rằng sau lưng Thường Khánh là Mạnh Khoa đang đau nhói way đi... Mà bây giờ đâu phải gọi Thường Khánh bằng cậu chủ nữa nhỉ, hết thời hạn một tháng rồi mà....
    _Xong rồi đấy!- Tiếng nói ủa Thừơng Khánh thức tỉnh nó- Mai mốt đừng có lóng ngóng như thế nữa nhé, con gái gì đâu hậu đậu wá!
    Hạnh phúc tịt ngòi. Thay vào đó là ngọn lửa bừng bừng trong mắt nó, nó thét lên:
    _Dám gọi tui là xớn xác, hậu đậu ak?
    _Không phải thế sao?
    _Này! Anh đừng tưởng tui đồng ý là bạn gái anh thì muốn nói gì cũng được nhá!
    _Cô cũng đừng tưởng làm bạn gái tui thì muốn làm gì cũng đuợc!
    Chiến tranh thế giới lần thứ III. Sau cùng, vì wá tức giận + với cái vụ án chén sành ở nhà. Nó kìm không nổi, đứng bật dậy, vùng vằng tháo cái khăn, đập xuống bàn, hét:
    _Lấy lại cái khăn của anh đi! Đồ kiêu căng!
    Thường Khánh đang tức vì tối wa vừa bị Hy Vân làm phiền, nhưng nhìn thấy máu ở tay nó chưa kịp đông thì lại tuôn xối xả, đành xuống nước:
    _Tui sai, được chưa cô nương!
    Nghe thếy zậy là nó mát trong người lại liền, nó cầm cái khăn, wấn lên tay, ngồi xuống ghế, nói:
    _Zậy phải vui cả làng hok?
    Chiến tranh kết thúc. Tự dưng nó thấy cãi nhau thế này lại vui, với tính tình của hai đứa, hòa bình mãi thì giả tạo lắm, tình cảm cũng phải có chút gia vị mới đẹp lên được chứ. Nó nhìn sang Thường Khánh, mỉm cười.
    Chỉ tội nghiệp Mạnh Khoa. Nhìn hai người, anh chàng cảm thấy như muốn nghẹn, không thở được. Bỗng dưng anh chàng thấy ganh zới Thường Khánh ghê! Là ghen sao?!?

    Chủ nhật. Nó ngồi nghe nhạc. Tự nhiên nó thấy làm biếng đẾN Violet Res, dù sao thì buổi sáng chủ nhật, nó có đến hay không là tùy quyền quyết định của nó. Đang ngồi rung rung chân theo điệu nhạc của Burnin' up thì anh hai nó hớt hải từ dưới nhà chạy lên. Lão gập người vịn vào thành ghế nó đang ngồi thở hổn hển. Nó tháo tai nghe ra, châm chọc:
    _Gì mà thở như trâu thế?
    Thường thì với lời lẽ "hỗn xược" thế này thì nó đã bị ông anh mắng té tát nhưng hôm này thì không, lão Quân làm bộ hok nghe nó nói gì, nhe răng cười tươi:
    _Em gái iu quý!
    Nó há hốc, bật người lên, nhạo ông anh
    _Ôi nghe như sét đánh ngang tai!!!!!!!!Anh làm em nổi hết da gà rồi naz`
    Anh nó vẫn đon đả với nhỏ em hết mức có thể nhưng trong bụng nhủ thầm "qua lần này là mày chết nhe con!".
    _Thùy Anh iu wý, anh có việc muốn nhờ em...
    _A ra có việc, hèn chi...-Nó vỡ lẽ- Anh muốn nhờ em việc gì?
    Anh nó cười, giọng năn nỉ:
    _Lau nhà hộ anh nhé!
    Nó cười trừ:
    _Có tay thì tự lau! Việc gì phải nhờ em!
    _Nhưng anh có việc bận thật mà!
    _Việc gì?
    _Anh lỡ hẹn đi chơi zới một thằng bạn mà wên béng là hôm nay phải lau nhà!
    Nó way đi, gắn tai nghe vào như chọc tức ông anh:
    _Việc của anh, anh tự lo đi, hôm trước em năn nỉ cỡ nào anh cũng hok rửa bát hộ, bây giờ lại nhờ em!
    Anh nó tỏ vẻ hối lỗi, tháo tai nghe nó ra nói:
    _Anh xin lỗi mà...- Anh nó ngừng lại một lát rồi tiếp- Hay là zầy đi, em lau cho anh hôm nay, anh sẽ lau 2 lần liên tiếp, coi như lau luôn cho phần của em.
    Nó gật gù:
    _Nghe cũng được...zậy thôi em lau giúp anh lần này!
    Anh hai nó lập tức tươi roi rói trở lại:
    _Zậy nghen! Giúp anh nghen pé iu!- Anh nó nhéo iu vào má nó rồi vùng chạy ra garage, leo lên con Novou rồi rồ ga phóng đi, chắc đang vội.
    Nó đứng lên, lắc đầu cười rồi bắt tay vào việc mà nó đã hứa sẽ giúp ông anh: lau nhà. Nó chạy xuống bếp, hứng đầy hai thau nước rồi khệ nệ ôm lên nhà trên, không wên cầm theo cây lau nhà. Nhà nó dư tiền để thuê cả tá người giúp việc nhưng ba nó không thuê vì muốn tập cho hai anh em nó tính tự lập (chớ hok phải ổng ki bo đâu nghen). Nó mở nhạc, vặn volume hết mức, lâu lâu mới được phá thế này, hôm nay ba nó đi dự đám cưới cấp dưới, nhà chỉ còn một mình nó, phá thế nào chả được, miễn hok bị hàng xóm phàn nàn là được rồi! Nó vừa lau, vừa lắc lư hát theo nhạc, như một đứa con nít. Lúc nào nó cũng nhí nhảnh đến đáng iu như thế!
    1 tiếng sau. Tiếng nó reo lên từ lầu 3:
    _Xong!- Nó sung sướng nhìn lại thành wả lao động của mình: Sàn nhà sạch bóng, không một vết bẩn! Lần nào lau nhà xong nó cũng tự hào nhìn lại, mãi cũng không chán...Hì hụi xách xô và cay lau xuống, nó không ngước mặt lên nhìn đường, wá thuộc đường cầu thang rồi mà. Đến tầng trệch, bỗng có một bàn tay đỡ cái xô nó đang xách cùng một giọng nói rất manly (đích thị hok phải anh hai nó, lão Quân làm gì có hành động ga-lăng với em gái như thế, chắc là anh bạn gì đó...)
    _Để anh xách cho!
    Nó chuẩn bị nụ cười rạng rỡ, ngước lên và...cười không nổi, thậm chí là há hốc không tin vào mắt mình, người đang đứng trước mặt nó là Shin!!!!!!!!!!!!Anh chàng cũng kinh ngạc không kém, ai ngờ cô bé ngang ngạnh này lại là em gái của bạn thân mình được chứ?!? Ban nãy nhận hok ra là vì ở nhà nó mặc đồ ngắn+ngố cực, đi lại cúi gằm xuống.
    Hai người đang mắt chữ O, mồm chữ A, hok nói được lời nào thì anh hai nó vừa từ dưới nhà đi lên. Thấy thằng bạn mình zà nhỏ em gái nhìn nhau trân trối, anh nó ngạc nhiên:
    _Sao đứa nào đứa nấy đơ như cây cơ hết zậy?
    Lúc này nó mới la lên thành tiếng:
    _AAAAAAAAAAAAAAAAA
    _A với chả B bộ hai người wen nhau ak?-Anh nó phán
    Nó chỉ Shin, mắt vẫn hok chớp:
    _Đây chính là "Đại thiếu gia giang hồ" mà em đã từng kể zới anh đấy!
    Anh nó mắt tròn gấp 3 hai đứa, chỉ vào nó, hỏi Shin:
    _Vậy em gái tớ chính là "công chúa ngang ngược" mà cậu hay nói sao?
    _Uh!-Shin trả lời.
    Im lặng 5 phút rồi chợt cả 3, hok ai bảo ai, phá lên cười. Anh nó nói:
    _Đúng là trái đất tròn mà!
    ......
    Nó cầm hai ly nước lên nhà. Anh hai nó và Shin đang bàn về đề án, đề iếc gì đó. No cung kính đặt hai ly nước xuống bàn rồi cũng ngồi xuống. Shin ngước lên, cười:
    _Cảm ơn em nhé!
    Anh hai nó lừ mắt nhìn Shin:
    _Bao giờ cậu mới bỏ cái điệu sát gái đó đi hả? Sát ai thì sát chứ sát em gái tớ là tớ giết cậu đấy!
    Nó cười. Shin cũng cười. Chợt di động anh nó rung lên. Lão Quân móc điện thoại ra, mắt ánh lên khi nhìn vào màn hình đi động.
    _Alo^! Tuyết hả?
    Anh nó đứng zậy rồi đi ra ngoài. Nó cười:
    _Chắc bạn gái!
    Shin gật:
    _Uh, là Như Tuyết, hoa khôi khóa tụi anh đấy, hai đứa đang trong thời gian tìm hiểu!
    Nó à một tiếng, giọng trách móc:
    _Lão Quân này, có bạn gái mà giấu!
    Không ai nói gì nữa. Sực nhớ, nó lên tiếng:

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    --------------------------------------------------------------------------------

    _A anh Shin này! Sao anh lại chọn trường anh hai em để học tiếp?
    Shin cười:
    _Anh hok chọn mà tại vì trường thằng Quân là "trường con" của trường anh học ở Hàn Quốc, anh chuyển về VN thì tất nhiên phải học trường nó rồi!
    Nó đưa tay vỗ lên đầu mình:
    _Em wên mất, hóa ra anh từng học ở Đại Học Kinh Tế Seoul ak?
    _Uh....
    _Còn chuyện đóng phim! Anh bỏ dở ak?
    _Còn lâu! Niềm đam mê của anh mà, biết đâu mai mốt anh sẽ tham gia vào phim VN nữa!....Mà này sao em lại gọi anh bằng "Đại thiếu gia giang hồ" thế?
    Nó đâm lúng túng. Lỡ gọi Shin như thế, bây giờ chẳng biết trả lời thế nào. Nó ấp a ấp úng:
    _Em...em...thì em thấy....
    Shin bật cười trước vẻ bối rối đáng iu, cốc đầu nó:
    _Em không cần lúng ta lúng túng như thế, em thích gọi anh sao cũng được mà!
    Nó cười khì. Thì Shin cũng gọi nó là "Công chúa ngang ngược" đấy thôi! Huề!....
    --------------------------
    Hy Vân dựa vào thành cửa sổ phòng riêng trên tầng 3 tại biệt thự riêng của gia đình cô, nhìn xuống , bên dưới là một vườn hoa đang đua nhau khoe sắc....
    _Thùy Anh...-Cô ả nói thầm- Đừng trách tôi...Ai bảo cô xen vào tình cảm giữa tôi và Thường Khánh. Kẻ nào phá đám tôi, kẻ ấy sẽ phải hối hận...Xin lỗi!
    Hy Vân nhếch mép cười, đôi mắt từ lâu đã không còn hơi ấm (thật ra thì chỉ ấm lên một chút khi đuợc bên cạnh Thường Khánh) nay càng thêm lạnh băng, đầy mưu toan.....Bỗng đằng sau vang lên tiếng gõ cửa. Cô ả way lại, nhìn vào gương sửa soạn lài mái tóc rồi đằng hắng nói:
    _Vào đi!
    Cánh cửa mở ra, lần này không phải là Lâm Danh mà là Tuyết Phương- bạn học cùng lớp với Thùy Anh. Cô bạn bước vào, e dè trước ánh mắt nham hiểm của Hy Vân, lí nhí nói:
    _Bạn tìm mình có chuyện gì?
    Hy Vân lượn lờ đưa tay lên tóc của Tuyết Phương, nhếch miệng cười:
    _Nghe nói bạn đứng thứ 4 của lớp, thua một số đứa và trong đó có Thùy Anh...Năm trước bạn mất cơ hội đại diện lớp đi thi Hóa vào tay Thùy Anh...Người bạn thích lại thích Thùy Anh...Cái gì bạn cũng mất vào tay Thùy Anh phải không?
    Đôi mắt Tuyết Phương thoáng bừng lên lửa hận thù nhưng lại dịu xuống ngay, cô bạn bình tĩnh trả lời:
    _Mình không biết tại sao bạn lại biết những chuyện đó nhưng rốt cuộc bạn muốn gì ở mình?
    Hy Vân cười lớn:
    _Nhanh gọn lắm...Vào vấn đề chính vậy...mẹ bạn đang bị bệnh...phải phẫu thuật nhưng hiện giờ bạn không có tiền phải không?
    Tuyết Phương cảm thấy sợ Hy Vân thật sự, lắp bắp:
    _Sao...sao bạn biết?
    Hy Vân không trả lời, chỉ tiếp tục nói:
    _Nhà bạn rất nghèo, chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau...nếu mẹ bạn mất, chỉ còn mình bạn côi cút trên thế gian này...bạn cam chịu được không?
    Tuyết Phuơng đáng thương nắhm tịt mắt, bịt tai lại, la lên:
    _Bạn đừng nói nữa!
    Tất nhiên Hy Vân không tha cho cô bạn tội nghiệp, tiếp tục nói:
    _Bạn không thể dối lòng rằng có những lúc, bạn rất hận và ghét Thùy Anh, bạn muốn nó phải sụp đổ dưới chân bạn....Bạn là người tốt nhưng con người thì ai chẳng có góc tối tâm hồn- Cô ả ngừng một lát rồi tiếp, giọng không còn dữ dội tấn công vào ý nghĩ cô bé- Tuyết Phương, suy nghĩ cho kĩ đây...tôi có một kế họach có thể giúp bạn vượt lên Thùy Anh, giành lại những gì đã mất...có lợi cho tôi và cả bạn...và tôi sẽ giúp mẹ bạn sống. Ngoài ra, tôi còn trả thêm tiền đủ để bạn và mẹ bạn mở một shop wần áo kiếm sống và xây dựng một ngôi nhà khang trang! Bạn thấy sao?
    Tuyết Phương vốn là người tốt nhưng những viễn cảnh đầy đủ, sung túc, cơm no áo ấm, không còn phải đêm đêm đẩy xe bắp đi bán dạo, không còn phải co mình lại trong mái tranh mỗi khi trời mưa,...và wan trọng là người mẹ yêu wý sẽ lại khỏe mạnh như ngày nào....mà Hy Vân đã vạch ra trong đầu khiến lý trí của cô bạn bị lấn át. Một giọt nước mắt lăn xuống bàn tay, Tuyết Phương hít một hơi dài, gật đầu:
    _Mình sẽ phải làm gì để đạt được những điều bạn nói?
    Hy Vân vỗ tay:
    _Thông minh lắm! - Cô ả vén tóc Tuyết Phương lên, thì thầm vào tai cô bạn điều gì đó...rồi tiếp tục điều chỉnh volum lại bình thường, lời lẽ hăm dọa- Việc chỉ có thế thôi! Nhưng nhớ nếu bị phát hiện thì không được nói tôi là chủ mưu, nếu không mẹ bạn sẽ không được cứu mà bạn còn phải hối hận nữa kìa....
    Hy Vân mở két sắt ra, lấy một xấp polime dúi vào tay Tuyết Phương:
    _Số tiền này là để đưa mẹ bạn nhập viện và để chăm sóc cho bà ấy- Cô ả tiếp tục nói nhỏ vào tai Tuyết Phương- Nhớ là khi nào xong chuyện, mẹ bạn sẽ khỏe mạnh lại như xưa- rồi cô nàng thả người lên đệm- còn bây giờ thì về đi, nhớ làm cho cẩn thận đấy!
    Tuyết Phương hoa cả mắt, lần đầu tiên cô bạn được cầm cả xấp polime trong tay, vội nhét tiền vào túi, con bé lẳng lặng chào Hy Vân rồi bước ra khỏi phòng...trong đầu đang sắp xếp kế hoạch Hy Vân giao...rồi lặng lẽ thở dài "Xin lỗi Thùy Anh...Mình xin lỗi..."
    ----------------------------------------------
    Tối hôm đó, nó đang cặm cụi làm nốt bài tập, không thể để tuột hạng trong tháng này được, nó bị phân tán chuyện học vì chuyện tình cảm nhiều rồi. Bài thì đã học xong hết, chỉ còn đống bài tập này là khỏe.
    _Xong! Ngủ được rồi!- Nói vừa nói vừa thảy cây bút wa một bên, úp mặt xuống bàn.
    Ngay lúc đó, pe' iPhone rung lên. Là hắn, nó cảm thấy vui vui mà chẳng hiểu vì sao.
    _Alo^?
    <Thùy Anh hả?>
    _Tui chứ ai! Chuyện gì?- giọng ngang như thường
    <À...Hôm nay Megastar ra mắt phim mới..Đi xem với tui nhé!>
    _Hẹn hò ak?- Nó vặn anh chàng
    <Ah...uh, có đi không?>-Gịong bối rối
    Nói phì cười:
    _Nếu là hẹn hò thì đi...Đến nhà rước tui nhé!
    Thường Khánh nói như reo giống một đứa con nít:
    <Uh...Tới liền...Đợi tui ở trước cổng nhá!>
    Nó cúp máy mà vẫn còn buồn cười. Ai ngờ được một chàng trai vô cảm như Tường Khánh lại có ngày bị nó làm chao đảo, lúng túng thế chứ?!?
    Tối nay Megastar đông khách gớm, đúng là ngày ra mắt phim mới có khác! Nó và Thường Khánh cầm vé, chen chúc trong dòng người đông kịt vào rạp. Cuối cùng hai đứa cũng ngồi được vào cái ghế có số được ghi trên vé. Chờ khoảng 5' thì phim bắt đầu chiếu. Đèn trong rạp tắt hết, phim chán wá, nó định dựa đầu vào bên kia ghế tranh thủ ngủ một giấc. Vừa way wa thì nó phát hiện người ngồi bên trái nó chính là Shin. Nó ré lên:
    _Anh Shin!!!
    Shin giật mình nhìn wa, anh chàng nở một nụ cười, ánh mắt đầy thú vị:
    _Thùy Anh! Em cũng đi coi phim ak?
    Cô gái ngồi bên cạnh Shin nhìn nó, hỏi:
    _Ai zậy anh?
    Shin trả lời:
    _Em gái của thằng bạn anh!
    Cô gái ngắm nghía nó một hồi rồi phán:
    _Xinh wá!- Rồi cô nàng lại way lên xem phim. Nó ghé vào tai Shin, hỏi nhỏ:
    _Bạn gái anh đấy ak?
    _Không hẳn!
    _Là sao?
    Shin cười cười, nói thầm vào tai nó:
    _Chảnh wá, anh kua xong rồi đá xuống đất, dạy cho cô ả một bài học!
    Nó sững sờ trước thú nhận thật lòng của Shin. Shin mà nó wen đào hòa thế ư? Tay Shin đang quàng lên vai cô gái kia mà thật sự thì trong lòng chẳng iu thương cô ta gì...Nó định thần, nói thêm câu:
    _ Sợ anh thật!- rồi way đi luôn. Lén lắc đầu le lưỡi, nó nghĩ thầm "Xã hội hiểm ác thật, lòng người thật là khó đóan. Phục anh Shin wóa, diễn pro thật, diễn viên có khác!"
    _Ai thế?- Thường Khánh đang chăm chú nhìn nó từ lúc nào.
    _Ah..người wen í mà!
    _Thật ak?
    _Nhìn mặt tui giống người nói dối lắm ak- Nó lấy ngón trỏ chĩa vào mắt mình, tiếp- Coi phim đi!
    Thường Khánh tủm tỉm cười, nhìn nó mà không nhìn lên màn hình, nghĩ thầm "Đáng iu wóa!"
    -----------------------------------------------------
    Còn gần tháng nữa mới kiểm tra một tiết giữa học kì mà mấy bữa nay trường nó đã rục rịch chuẩn bị đề. Nó và một số đứa khác ôn bài túi bụi. Một số đứa thì vẫn nhởn nhơ, trong đó có Thường Khánh. Phải nói anh chàng là một "hiện tượng lạ", anh chàng đã từng khai zới nó là "Từ nhỏ đến lớn tôi ít khi nào phải học bài!" Thế mà năm nào điểm tổng kết vẫn chót vót trên mây. Không đút lót, không cop bài, không chơi tài liệu, phát bài ra thì nửa thời gian là xong. Đã thế lại là con nhà giàu, đẹp trai, thành tích học tập thì khó ai wa nổi (năm nào mà hok nhất trường), mấy nàng hok mê mới lại. Nó là hot girl cặp với tên này đi ra đường cũng được hỉnh mũi thêm một chút trước những ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhìn hai đứa. Hôm wa trong rạp chiếu phim cũng zậy Tuy bạn không cao nhưng ai ai cũng phải ngước nhìn!
    Tiết Văn. Đang hì hụi chép bài thì....
    _Thùy Anh! Ra đây một chút!- Cô Tổng phụ trách bất ngờ đứng trước lớp nó, pả way vào nói với cô Văn- Chị Chi cho em mượn Thùy Anh một chút!
    Pà Văn gật đầu. Nó ngơ ngác đứng lên rồi bước ra khỏi lớp, lòng chẳng hỉu mô tê chi cả. Nó đâu biết rằng có một ánh mắt đang nhìn nó tội lỗi....
    _Thùy Anh! Cô không ngờ một học sinh gương mẫu như em lại có thể làm chuyện đó!- Pà cô nhìn nó với vẻ mặt thất vọng. Nó đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, gượng cười:
    _Cô..Em hok hiểu.
    Pà cô đặt hai tay lên vai nó:
    _Em nói thật với cô đi, cô biết hết rồi!
    _Nhưng nói thật chuyện gì ạ?
    _Chuyện em gian lận đề kiểm tra môn Lý!- Pà cô nhẹ nhàng nói.
    Nhưng những lời nói nhẹ nhàng kia như cái búa đập vào đầu nó. Nó tê người. Gian Lận đề? Mình là ai zậy chứ? Nó không nói ra hơi, giống người lên cơn đau tim:
    _Thưa..thưa cô...Sao....Sao lại..-Nó ngừng lại một chút để lấy lại bình tĩnh- Sao lại có chuyện em gian lận đề, chẳng lẽ thành tích học tập của em không chứng minh được điều gì sao?
    _Cô cũng không muốn tin, nhưng...nhưng Tuyết Phương nói là kiểm tra túi xách của em là biết ngay...
    Nó ngỡ ngàng:
    _Tuyết Phương? Chính bạn ấy nói với cô là em gian lận đề?
    Pà cô khẽ gật đầu. Nó không muốn tin vào sự thật đó. Năm lớp 7, nó và cô bạn còn là "đôi bạn cùng tiến", phải nói là nhờ nó Tuyết Phương mới có học giỏi như ngày hôm nay..Zậy sao lại...
    Nó nói, mắt nhòe đi:
    _Chắc có sự lầm lẫn gì đó! Không thể thế được.
    Vừa lúc đó thì trống đánh, giải lao. Bà cô ngậm ngùi nói:
    _Muốn xem là đúng hay sai, để cô vào kiểm tra túi xách của em!- Nói rồi bả way đí. Nó theo sau.
    Pà tổng phụ trách lục túi xách của nó trước con mắt ngạc nhiên, ngu người của mấy đứa trong lớp (trừ một người). Nó gắng cười để tự xoa dịu mình, nói chắc nịch:
    _Cô sẽ không tìm thấy gì đâu bởi vì thật sự em...
    Nó chưa kịp nói hết câu thì pà cô giơ lên một tờ giấy, được kẹp trong cuốn Địa lí. Nó đọc được dòng chữ in hoa trên đầu. "...ĐỀ KIỂM TRA 1 TIẾT. MÔN: VẬT LÝ.THỜI GIAN: 45 PHÚT..."Còn có con dấu đỏ cuối tờ giấy "ĐỀ CHÍNH THỨC" và chữ kí của thầy tổ trưởng bộ môn Lý. Nó như muốn xỉu, chỉ biết lắc đầu, nước mắt trào ra....Đứng không vững nữa, nhỏ Lam lật đật chạy ra đỡ nó. Nó nói trong màn nước mắt:
    _Thưa cô em không....
    Lúc này Tuyết Phương đang way đi, cố giấu những giọt nước mắt tội lỗi....Pà cô vừa thương..vừa tức giận nhìn nó, nói:
    _Theo cô lên văn phòng!
    Nó buớc đ thoe bà cô, nước mắt cứ trào ra, Thường Khánh và Mạnh Khoa chỉ muốn lao ra ôm lấy nó, an ủi nó. Như nó, tất cả tụi bạn đề không tin đó là sự thật. Nhỏ Lam chạy theo sau nó...nước mắt chực chờ tuôn ra theo con bạn.

    Tội! Tại hok thanks ấy mà!!!

  2. Có 6 thành viên cảm ơn tuyendate cho bài viết này:
    congiongchieu (23-11-2009), core i7 (30-11-2012), khanhx19 (28-05-2012), ruacon1105 (17-10-2009), sonleba (07-12-2012), thanh_caca (08-02-2012)

  3. #2
    7645321's Avatar
    7645321 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    Feb 2009
    Bài
    112
    VZD
    137
    Cảm ơn
    40
    Điểm
    23/15 bài viết

    Default

    ak đọc đến đây thấy ghi never sê U again thì nản luôn

  4. Có 3 thành viên cảm ơn 7645321 cho bài viết này:
    congiongchieu (23-11-2009), core i7 (30-11-2012), FatJohn (28-07-2011)

  5. #3
    quangvan87's Avatar
    quangvan87 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Bạc Đôi
    Tham gia
    Apr 2008
    Đến từ
    Hải Phòng
    Bài
    480
    VZD
    27
    Cảm ơn
    100
    Điểm
    628/107 bài viết

    Default

    Trích 7645321 View Post
    ak đọc đến đây thấy ghi never sê U again thì nản luôn
    Giống nhau

  6. Có 1 thành viên cảm ơn quangvan87 cho bài viết này:
    congiongchieu (23-11-2009)

  7. #4
    xxxtink20's Avatar
    xxxtink20 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt
    Tham gia
    Feb 2009
    Bài
    141
    VZD
    995
    Cảm ơn
    295
    Điểm
    13/11 bài viết

    Default

    còn ko hay hết rồi?

  8. Có 1 thành viên cảm ơn xxxtink20 cho bài viết này:
    congiongchieu (23-11-2009)

  9. #5
    thoaga's Avatar
    thoaga vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá
    Tham gia
    Jul 2009
    Bài
    50
    VZD
    146
    Cảm ơn
    216
    Điểm
    62/7 bài viết

    Default

    kết thúc như vậy sao?
    ko phải chứ?
    nếu một ngày bạn muốn khóc..hãy gọi cho tôi..
    tôi ko hứa sẽ làm bạn cười,nhưng tôi hứa sẽ luôn bên bạn để làm bạn...khóc to hơn!

  10. Có 1 thành viên cảm ơn thoaga cho bài viết này:
    congiongchieu (23-11-2009)

  11. #6
    trinh_nhatphong's Avatar
    trinh_nhatphong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ Đôi
    Tham gia
    Jul 2008
    Bài
    40
    VZD
    169
    Cảm ơn
    7
    Điểm
    76/21 bài viết

    Default pham tiep ne

    Tại văn phòng. Ông hiệu trưởng nhìn tờ giấy, rồi lại buồn bã đưa mắt nhìn cô học trò cưng của mình. Thầy hiệu trưởng nổi tiếng nghiêm khắc, thế mà bây giờ, khi đối diên với "kẻ trộm đề", thầy chỉ biết cười buồn, có lẽ thầy cũng không tin nó đã làm chuyện đó.
    _Thùy Anh...-Ổng chậm rãi lên tiếng- Tại sao em lại làm zậy?
    Nó nói, nước mắt chảy dài:
    _Em không có...
    _Theo các thầy cô trong ban giám hiệu thì em đã dựa vào mối wan hệ tốt với các thầy cô trong trường, nhân lúc giúp thầy cô nào đó mang tài liệu lên phòng, lúc đó cô Thảo vừa in đề ra xong và đi ăn trưa, em đã....
    _Em không có....-Nó như muốn xỉu đi, nhỏ Lam vội ôm lấy nó.
    Bà Phó hiệu trưởng lên tiếng, pà nì vốn không ưa nó, cả trường ai cũng thương nó, trừ pà nì( vì nó dám học giỏi hơn con gái kưng của pả)
    _Theo nội wy của trường, ăn trộm đề, tội hơi bị nặng đấy, đạo đức loại yếu, năm nay em có 10 phẩy chăng nữa thì cũng bị tước mất danh hiệu loại giỏi rồi!- Bà PHT nhìn nó với đôi mắt khinh khỉnh, nếu không muốn nói là mãn nguyện.
    Các thầy cô khác trong phòng nhìn nó, tiếc giùm cho đứa học trò 10 năm làm 1 trong 10 "trùm" khối, vì điểm tổng kết cao ngất ngưởng. Pà PHT liếc nhìn nó thương hại rồi way đi.
    Nó vịn chặt tay con Lam, khóc nấc lên...Cố trấn an mình, nó nói:
    _Thật sự là em không làm gì cả, em không hiểu sao tờ giấy đó lại nằm trong sách của em...Nhưng nếu các thầy, các cô đã khẳng định như vậy...em đành chịu nhưng xin các thầy, các cô đừng báo cho ba em...
    Mọi người đồng loạt gật đầu, cảm thương cho cô học trò bé bỏng...nhưng luật vẫn là luật...nếu hành xử theo tình cảm thì nó đã không bị tước mất danh hiệu học sinh giỏi. Nó và nhỏ Lam cúi đầu chào các thầy cô trong phòng..Rồi ngậm ngùi bước ra.
    Chuyện gì xảy ra cũng xảy ra rồi, nó cố gằng để nước mắt không rơi vì chuyện này nữa nhưng vẫn "lực bất tòng tâm". Mối nghi vấn lớn nhất trong đầu nó bây giờ là tại sao cái đề đó lại nằm trong cuốn sách của nó, tại sao Tuyết Phương lại làm zậy, chẳng lẽ ghét nó đến thế ư? Nó có gây thù chuốc oán với nhỏ đó bao giờ đâu...
    Đứng nép vào một bên cửa lớp, nó gạt nước mắt, hít một hơi thật sâu, cố tỏ vẻ tự tin khi bước vào nhưng khi nó vừa mới đặt chân vào lớp, mọi con mắt đã dổ dồn về hướng cửa nhìn nó chằm chằm. Nó như khựng lại, chùn bước.
    Nó khẽ nhìn Tuyết Phương rồi ngồi xuống, trống đánh ra chơi. Chờ bà cô ra khỏi lớp, nó lập tức ụp mặt xuống bàn, nức nở. Mâý đứa bạn bu wanh bàn nó, góp tiếng an ủi. Tuy mang danh bạn trai nhưng Thường Khánh chẳng nói gì, chỉ lẳng lặng nói thầm trong đầu "Đồ ngang ngạnh đáng iu, chắc chắn tôi sẽ chứng minh rằng em trong sạch..."
    * * *
    Nó về nhà, cố giấu anh hai đôi mắt sưng mọng lên vì khóc nhiều nhưng anh hai nó là Nhị Lan thần mà, làm sao mà trốn được. Nó đành kể lại mọi chuyện nhưng vẫn không wên dặn:
    _Anh đừng nói cho pa biết...
    Nói rồi nó ôm lấy cánh tay vững chải của anh nó, òa khóc. Lão Quân ôm nó vào lòng, vuốt tóc nó, anh ủi.
    ----------------------------------
    Thường Khánh ngồi trong phòng riêng, hướng mắt về phía cửa sổ, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ nghĩ. Bất ngờ anh chàng rút DĐ, bấm số một ai đó.
    <Alo^, cậu chủ? Có vệc gì ak?>
    _Ngày mai sang nhà tôi, tôi có việc muốn giao cho anh.-Gịong lạnh lùng
    <Zạ, việc gì, cậu chủ cứ nói trước>
    _Ngày mai tôi sẽ đưa anh danh sách lớp tôi, anh hãy điều tra về thân thế, gia cảnh từng người rồi báo lại cho tôi!
    Đầu dây bên kia cười hề hề:
    <Cậu chủ, việc nặng như thế, liệu có..."
    _Tiền chứ gì? Nếu hòan thành tốt. 50 triệu sẽ là của anh.
    <Cậu chủ quả là thông tình đạt lý, chỉ cần giúp được cậu chủ, tôi sẽ...>
    Thường Khánh cắt ngang câu nói của người kia:
    _Chỉ cần anh làm tốt, đừng ở đó nói phét!- Nói rồi Thường Khánh cúp mấy, lèm bèm trong họng "Bọn nịnh nọt"
    * * *
    Như thường lệ, hôm nay chỉ có hai anh em nó ăn cơm với nhau. Đáng lẽ hôm nay tới lượt nó wét bếp, rửa chén nhưng nhìn thấy đứa em gái như zậy, anh nó không nỡ, đành nói với nó:
    _Mày lên phòng học bài trước đi! Ở dưới đây tao làm cho!
    Nó đang buồn, việc gì cũng răm rắp làm theo.
    Tới phòng, nó ném người lên nệm, áp tay vào trán, nước mắt lại rơi. Vừa lúc đó, điện thoại reo lên. Nó bắt máy, không thèm nhìn xem ai:
    _Alo^
    <Làm gì nghe giọng ỉu xìu zậy, lại khóc ak?>-Gịong Mạnh Khoa
    Nó bật người lên, wệt nước mắt trả lời:
    _Không...
    <Đừng có xạo! Thường Khánh đâu, không ở đó chăm sóc cô ak?>
    _Anh đừng có khùng....
    <Nếu Thường Khánh không có ở đó thì tôi đến nhé! Tôi đang mở dịch vụ cho mượn vai đấy!>
    _Ê...-Nó chưa kịp nói gì thì Mạnh Khoa đã tắt máy. Nó wăng DĐ lên nệm, chải lại tóc cho đỡ rối.
    10' sau, Khoa có mặt tại phòng nó.
    _Còn buồn không?- Anh chàng nhẹ nhàng hỏi nó.
    _Thử như tui coi buồn hok?!?- Tuy đang buồn nhưng công suất ngang ngược của nó chẳng suy giảm một tẹo.
    _Làm gì ghê thế? Lên trển, mấy ông thầy, bà cô nói gì với cô?
    Nó thành thật khai ra với Mạnh Khoa từ đầu đến cuối. Không bỏ sót một chi tiết, trong đó có cả chi tiết người vu khống nó là Tuyết Phương. Mạnh Khoa trầm ngâm một hồi lâu, rồi lại an ủi nó. 9h Mạnh Khoa xin kíu, ra về.
    Tuy không có tình ý gì với Mạnh Khoa nhưng nó không thể không công nhận: Ở bên Mạnh Khoa, nó cảm thấy rất bình yên....
    ----------------------------
    Trên đường về. Mạnh Khoa rút DĐ, gọi cho Thường Khánh:
    <Alo^?>
    _Tôi là Mạnh Khoa đây. Tôi mới ở nhà Thùy Anh về. u là bạn trai của cô ấy sao lại không wan tâm gì đến cô ấy zậy hả?
    <Không liên wan đến anh>
    _Không liên wan đến tôi? Thôi được rồi, tôi nghĩ có chuyện u nên biết...- Mạnh Khoa từ từ kể lại mọi chuyện anh vừa biết được rồi kết thúc bằng hai chữ- Thế nhé!
    Nói xong Mạnh Khoa dập máy, nói thầm "Tuy tôi không là người làm em hạnh phúc nhưng tôi sẽ âm thầm đứng phía sau tìm kiếm sự hạnh phúc cho em...Two heart of two princes for only one princess"
    ----------------------------
    Phòng Thường Khánh. "Tuyết Phương ak? Cô bạn đó hiền thế, sao lại...?"-Anh chàng nghĩ thầm rồi lại bấm máy gọi cho người hồi chiều anh đã giao việc.
    <Alo^, chuyện gì nữa thưa cậu chủ?>
    _Không cẩn điều tra hết lớp đâu, điều tra một mỉnh Vũ Thị Tuyết Phương thôi, làm cho cẩn thận đấy!
    <Vậy còn số tiền...>-Gịong tiếc rẻ
    _50 triệu vẫn là của anh!
    <Zạ zạ!!!>-Gịong mừng húm

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    -Alo^!- Tiếng ba nó phát ra từ phòng làm việc đặt kế phòng nó.
    <Thưa chủ tịch, chuyện không xong rồi. Ngân hàng đòi tiền chúng ta, lại thêm người đòi nghỉ việc, chuyện đang bê bối lắm, chủ tịch đến ngay đi ak!>
    _Thật sao? Tôi đến ngay.
    Nói rồi ba nó wơ vội cái túi trên bàn, khóac cái vest trên móc, rồi mở cửa đi ra. Nó vội chạy vào phòng, lánh mặt pa nó...Nó không cố ý nghe lén nhưng không hiểu sao hôm nay nó tò mò đến zậy....
    Ra là công ty ba nó đang gặp vần đề tài chính, thế mà không cho hai anh em nó biết, Chắc ba nó sợ tụi nó chểnh mảng chuyện học hành vì lo cho CTy....Chuyện lại chồng thêm chuyện....
    ----------------------
    Những ngày còn lại trong tuần ấy nhẹ nhàng trôi wa. Nó đỡ buồn hơn nhưng vẫn lo lắng sợ papa biết chuyện, nhưng papa bận tối tăm mặt mũi, chuyện học hành của nó do anh hai nó lo hik, mà dạo này CTy ba nó lại gặp khủng hoảng tài chínhnữa...
    Tối thứ bảy.....Nó ngồi một mình trên tầng thụơng. "Nếu bây giờ mà mình nhảy xuống dưới thì sao nhỉ?" Nó nhìn xuống, chóng mặt "Chắc là mát lắm..."Nó không có ý định nhảy xuống, nó còn iu đời lắm mà, nghĩ vẩn vơ thế thôi, anh hai nó mà bik được chắc la chết wá, hì...Đang suy nghĩ vu vơ, chuông điện thoại của nó lại reo, thức tỉnh nó như mọi lần, lại là tên ngốc ấy.
    _Alo^, chuyện gì? Nói trước là bây giờ tôi không có tâm trạng đi dạo đâu đấy! Mà nếu anh năn nỉ thì tôi có thể suy nghĩ lại...-Nó giở giọng bông đùa
    <Không rảnh để năn nỉ cô đâu. Tôi đến nhà cô nhé!>
    Nó ậm ự. Bây giờ có người nói chuyện cũng đỡ buồn:
    _Uh, nhanh lên ak!
    15' sau, Thường Khánh có mặt tại tầng thượng nhà nó.
    10', không ai nói với ai lời nào. Thường Khánh đành lên tiếng trước:
    _Cô đang pùn lắm ak? Sao hok nói gì hết zậy?
    _Có gì đâu, tại làm biếng mở mịêng thôi....
    _Ba cô biết chuyện chưa?
    Nó lắc đầu rồi giải thích thêm:
    _Ba tôi đang bận việc CTy, tôi không muốn làm pa rồi thêm....10 năm nay tôi luôn là HS giỏi, tôi sợ pa sẽ bị sốc như tôi....
    Tuy đã hiểu gia cảnh nhà nó, nhưng Thường Khánh vẫn buột miệng:
    _Cô là con nuôi của ông ấy ak?
    _Uh...Từ nhỏ hai anh em tôi đã không có cha mẹ, đi lang thang khắp thành phố kiếm cái ăn, khi thì đi móc bịt mũ, khi thì đi làm công cho người ta nhưng còn nhỏ wá nên chẳng làm được gì, lại còn bị đành chửi rất khủng khiếp...-Gịong nó lạc dần, mắt rưng rưng- May sao một co nhi viện nổi tiếng nhận hai anh em tôi về..Sống ở đó chưa đầy nửa năm thì pa tôi đến nhận nuôi...Cuộc sống hai anh em đổi thay từ đó...Tôi thương pa tôi lắm, ông chẳng có thời gian chăm sóc chúng tôi nhưng mỗi lúc rảnh là ông lại tự tay chở chúng tôi đi mua nào là wần áo, đồ chơi, ông nghĩ rằng tiền có thể pù đắp tất cả...
    Nó khóc....Chưa bao giờ nó khóc nhiều như vậy...Từ ngày về căn biệt thự này, nó ít khi bào phải khóc, Bởi vì nó muốn gì là được nấy...muốn khóc cũng chẳng chuyện gì để khóc...Ba nó cũng chẳng bao giờ để nó bị đau, nó là một đứa trẻ năng động nhưng sợ con gái bị té, ông chẳng bao giờ cho nó chạy nhảy như các bạn cùng trang lứa, cũng chẳng cho nó tập chạy xe đạp. Nó phải năn nỉ gãy cả lưỡi, mới được chạy xe đạp như ngày hôm nay....Một lí do khác ba nó nhận nó về nuôi, ngoài tình iu thương trẻ con, tấm lòng nhân hậu, còn là vì nó trông giống hệt bà vợ wá cố, tức mẹ nuôi của nó....
    Nó chưa bao giờ nghĩ đến chuyện làm ăn của ba, nó nghĩ ba nó là một nhân tài về lĩnh vực kinh doanh. Ý nghĩ đó theo nó từ khi nó vừa bước chân vào căn biệt thự này đến bây giờ. Nhưng hôm nay thì khác, nó biết công ty ba nó đang bên bờ vực thẳm...Mỗi lần đi làm về, ông ăn cơm vội vàng rồi lại lao vào công việc, những cuộc điện thoại từ trợ lý, từ những đối tác cứ ào ào đến...Nó biết ba nó đang rất căng thẳng....
    Từng giọt nước mắt lăn dài trên má nó..Sao hôm nay nó dễ khóc thế....Nó cứ sụt sùi mãi..Nó ghết khóc trước mặt con trai...nó chỉ khóc với anh hai nó thôi. Thế mà bây giờ lại khóc ngon lành trước mặt tên ngốc này. Xấu hổ wá đi....Bộ dạng nó chắc trông mắc cười lắm...
    _Muốn khóc thì dựa vào vai tôi mà khóc...- Nói rồi Thường Khánh ôm nó vào lòng. Nó cố gắng đẩy Thường Khánh ra, nó không muốn như zậy, nó không muốn trông yếu đuối trước mặt anh chàng thêm lần nữa...Tại sao?....Bất lực....Nó không đẩy nữa mà ngoan ngõan úp bộ mặt nhòe nhoẹt nứơc mắt lên vai Thường Khánh....
    Gió thổi nhè nhẹ như an ủi nó. Tiếng chó tru nghe cũng thấy pùn, nhưng bây giờ, nó đang rất bình yên....Trong một vòng tay ấm áp....Bỗng dưng.....Sao nó buồn ngủ wá...Bệnh cũ tái phát rồi...Mỗi khi khóc xong là y như rằng nó lại buồn ngủ....Nhưng bây giờ không ngủ được.....Để hắn về đã chứ...Không thể ngủ trong lòng một tên con trai...Nhưng sao....
    Nó thiếp đi lúc nào không hay. Thấy nó không cử động, cũng không sụt sùi nữa. Thường Khánh nhìn xuống và bật cười, nghĩ thầm " Đồ ngốc, sao lại có thể ngủ trước mặt con trai một cách ngon lành thế này chứ..Thật là..."
    Anh chàng bế nó vào phòng, đắp chăn cho nó....Nó ngủ nhìn dễ thương wá, như một đứa con nít zậy, nó vẫn còn hồn nhiên lắm.....Bất ngờ, Thường Khánh nhẹ nhàng cúi xuống vén tóc nó rồi hôn lên trán nó.
    _Ngủ ngon đi nhé, pé ngốc!
    Sau đó Thường Khánh ra về (giải thích thêm mất công bà koan nghĩ bậy )
    ----------------------------------------------
    Mới sáng sớm nó đã xách xe đạp ra khỏi nhà với lý do đi tập thể dục. Nó chỉ muốn ra công viên để hít thở không khí buổi sáng chút thôi...Đầu óc nó lúc này làm sao thế nhỉ? Nó không nhớ tối wa mình đã ngủ trong lòng Thường Khánh, nhớ ra rồi chắc thẹn chết...Nó chỉ nhớ là nó khóc, Thường Khánh ôm nó....rồi mịt mù, hok nhớ gì thêm nữa.....
    Nó đang thong dong đạp xe thì thấy bên đường có đám đông đang xôn xao. Vòng ngoài dựng mấy chiếc Nouvo, SH, Dylan,... Nó tò mò nói thầm:
    _Mới sáng sớm lại có chuyện gì thế nhỉ? Hay lại tai nạn?
    Sẵn tính hiếu kỳ, nó đạp xe wa đường, lách lách đám đông vào tận hiện trường. Một cụ già với cái giỏ không trên tay, mấy trái cam lăn lóc dưới đất. Tay cụ già wờ wạng dưới đất để nhặt cam, hình như cụ không thấy đường thì phải....Kế bên cạnh cụ là mấy người thanh niên, ăn mặc có vẻ bụi đời, nhưng giàu có đang vừa phủi bụi trên wần áo, vừa mắng pà cụ xối xả, mặc dù nhìn mấy người đó chênh lệch bà cụ cỡ 50 tuổi..
    _Đồ mù! Bộ pà không thấy đường ak, có không thấy thì cũng phải cẩn thận chứ, pà biết bộ đồ tôi đang mặc có giá mấy triệu không? Thế mà bây giờ bị pà làm dơ hết rồi đấy, đúng là đồ....- Một đứa con gái trong bọn chửi.
    Mấy đứa con trai thay phiên nhau văng tục, đá mấy wả cam của cụ già ra ngoài đường, cụ vẫn không nói gì...
    Mấy người thanh niên dùng những từ ngữ hết sức khiếm nhã để mắng bà già tội nghiệp. Nó hết sức bất bình nhưng nó còn nhỏ, không dám can chuyện lớn....Nó hỏi bác gái đứng kế bên:
    _Sao bác không can họ?
    _Chuyện người ta can làm gì cháu ơi...Mắc công lại rước họa vào thân!- Một câu trả lời làm nó ngứa tai wá sức.
    Nó đọc được trong mắt mấy người xung wanh cũng câu nói đó. Mấy người kia vẫn cứ la mắng xối xả, những người xung wanh vẫn dửng dưng đứng xem, một số bỏ đi....Thấy ngứa tay ngứa chân, nó đánh liều lao ra trước mặt mấy người thanh niên:
    _Mấy anh chị làm gì zậy?
    _Con bé kia! Đi chỗ khác nếu không muốn rắc rối! Một thằng lừ mắt nhìn nó.
    _Nếu các người đi thì tôi sẽ đi! Cứ cho là cụ già có lỗi trước nhưng các người la như zậy chưa sao?
    Một đứa con gái tíên đến trước mặt nó:
    _Mày lo chuyện bao đồng wá đó, bà cụ đó đụng tụi tao trước, tụi tao có wuyền chửi, không liên wan đến mày! Đi đi!
    _Nếu tôi không đi thì sao?- Nó gan lì
    _Aí chà, con bé này....
    Mấy người xung wanh bỏ đi vì không muốn rắc rối. Mấy người ở lại nhìn nó = con mắt tội tội pa lẫn "Ai kiu lo chuyện người ta!"
    _Xử nó!- Đứa con gái búng tay cái póc. Cả bọn lao vào đánh nó tới tấp. Nhưng xui cho bọn này. Một điều bí mật nữa là nó biết võ, nó từng giấu pa nó đang kí lớp Karate hồi năm lớp 7. Hè lớp 9 pa nó mới biết nhờ những vết sẹo, vết trầy trên tay.
    Thêm một ngày năn nỉ nó mới được học tiếp.
    Còn bây giờ, trường hợp hi hữu đối với một tiểu thư: Một mình nó chọi 8 người.

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    Nó "tung chưởng" xô bọn kia ra rồi thủ thế. Lúc này cụ già kia ngồi phía sau nó mới lên tiếng khuyên can:
    _Không cần làm thế đâu con, bà đụng người ta trước mà, không khéo lại liên lụy đến con!
    Nó ngoái lại đằng sau, cười:
    _Cụ cứ yên tâm, con không sao đâu!
    Câu nói vừa dứt là bọn kia lao vào đánh nó tiếp. Nó đỡ đòn người này thì người kia lại lao tới. Nhưng nó đã ra đòn thì 1 lần cũng đủ làm bọn kia lùi mấy bước. Cuộc đấu tưởng như sắp ngã ngũ, phần thắng sắp thuộc về nó thì tụi kia chơi vũ khí, đứa nào cũng lôi một con dao gấp từ trong túi ra, gõ gõ lên lòng bàn tay. Một đứa cười cười với nó:
    _Cưng tưởng bọn anh lại đánh thua cưng sao? Xử nó tiếp!- Thằng kia ra lệnh, cả bọn lăm lăm con dao trên tay lao vào nó.
    Nó thoáng châu mày. Phen này khó sống, tay không đấu với 8 con dao. Nó chỉ đỡ chứ không đánh được, vì nó vừa đưa tay ra định "xuất chiêu" thì 2,3 con dao đã lia tới tay nó rồi.
    Nó lùi về, gập người lại thở hổn hển.
    Nó đâu biết rằng, nãy giờ, bên kia đường, Shin đang chăm chú theo dõi từng hành động của nó trong chiếc limo đen. Anh chàng chỉ tình cờ đi ngang wa, thấy có sự hiện diện của nó nên bảo tài xế dừng xe lại. Và thế là Shin chứng kiến hành động của nó từ lúc nó lao ra can đến giờ.
    _Tưởng con bé ngang ngược ấy chỉ là đồ con nít không biết gì, chỉ giỏi cứng đầu, hóa ra cũng dễ thương wá chứ!- Anh chàng mỉm cười.
    Phát hiện nó đang yếu thế dần, không suy nghĩ gì, Shin vội lao ra đánh phụ nó. Vừa lúc một con dao lia tới mặt nó, Shin giơ chân đá văng con dao đi. Nó giật mình nhìn sang.
    _Shin? Anh làm gì ở đây?
    _Cứu em chứ làm gì!
    Có thêm Shin, nó như "hổ thêm cánh". Shin đã từng là "trùm giang hồ" bên Hàn Quốc, đối mặt với xã hội đen anh cũng từng thử, nói chi mấy cái việc cỏn con này. Thế nên 5 phút sau thì bọn thanh niên kia đã la liệt dưới đất hết. Shin phỉ phủi tay, chép miệng:
    _Ruồi wá!- Rồi anh chàng thét- Còn không mau xéo đi!
    Bọn kia lồm cồm bò zậy, đứa ôm tay đứa ôm đầu leo lên xe zọt hết.
    Nó vội chay lại đỡ bà cụ đứng dậy.
    _Cụ có sao không?
    _Bà không sao...- Nó vừa đỡ pà cụ vừa lừ lừ nhìn mấy người xung wanh đang tản ra "Xã hội gì đâu mà...Tình người để ở đâu chứ...."
    _Nhà pà ở đâu để con chở pà về?
    _Không cần đâu con, nhà pà gần đây thôi! cảm ơn con đã giúp bà, trời phù hộ cho con!- Nói rồi bà cụ chống gậy way đi với mấy trái cam lành lặn trong túi.
    Shin rảo bước lại gần nó:
    _Gớm, nghĩa hiệp wá, không có anh thì giờ này đang trong nhà thương rồi!
    _Cảm ơn! Được chưa? Trù ẻo em không hà!
    Shin cười hì hì:
    _Đi đâu anh chở đi cho!
    _Em đi xe đạp mà, em ra công viên chút!
    _Ra xem mấy anh zai lực lưỡng tập thể dục ak?- Shin ghẹo nó.
    _Uh đấy! Thì sao nào?- Nó nghênh mặt
    Shin nhún vai:
    _Chả sao! Anh ra công viên với em!
    ---------------------------------------------
    Biệt thự nhà Hy Vân.
    _Chính cô làm chuyện đó phải không?- Lâm Danh giận dữ wát vào mặt Hy Vân- Chính cô đã thuê Tuyết Phương hại Thùy Anh đúng không?
    Hy Vân nạt lại:
    _Đúng thế đấy, anh làm gì tôi nào?
    _Tại sao cô giấu tôi?
    _Bởi vì khi anh biết thì anh sẽ không cho tôi làm chuyện đó!
    Lâm Danh cứng họng. Đúng thế thật! Lâm Danh mà biết trước thì chuyện đó sẽ không xảy ra. Hy Vân trấn an:
    _Anh yên tâm đi! Rồi sẽ có ngày Thùy Anh thuộc về anh như anh muốn mà!
    Giải thích thêm: Lâm Danh là con nuôi của một bà góa làm giáo viên, nhà anh chàng cũng chẳng khá giả gì, chỉ dư một chút thôi. Lâm Danh cũng được nhận nuôi từ cô nhi viện nổi tiếng kia. Vậy là 12 năm trước, Lâm Danh và hai anh em nó đã từng "chung một mái nhà". Việc này chỉ có mình Lâm Danh nhớ. Về một cô bé tóc rối đã từng giành đồ chơi của mình.
    -------------------------------------------
    _Sao? Đã điều tra ra rồi ak?
    <Zạ cậu chủ, tôi đã tìm ra được nhà con bé Vũ Thị Tuyết Phương ấy! Địa chỉ là 142 Ngõ 3. Khu ....>
    _Được! Ngày mai anh đến nhà con bé ấy, điều tra cho rõ ràng. Xong xuôi hết mới được đến đây nhận tiền!
    <Zạ>
    _Bíp!- Thường Khánh cắt máy, ném điện thoại lên giường rồi ình lên theo.
    Lát nữa lại phải đến CTy. Ít ai biết được, tuy đang học lớp 11 nhưng Thường Khánh đã là cánh tay đắc lực của papa anh chàng, mấy cuộc giao dịch thành công đều do anh chàng đứng sau chỉ đạo và góp ý. Anh chàng không muốn ra mặt, nói đúng hơn là không muốn nổi tiếng wá sớm.
    ------------------------------------------
    Nó về nhà, phóng cái vèo lên lầu. Nó to mồm thật, lỡ kể cho lão Shin nghe luôn rồi. Nghe xong, Shin chỉ hỏi:
    _Có cần anh giúp gì không?
    _Cần cũng không mượn anh!
    Nó đâu biết rằng, ở ngôi biệt thự nhà bác của Shin, có một người đang nhức tim vì nó.
    "Mình thích con bé ấy sao? Không thể nào, từ nhỏ đến giờ mình chả thích ai thật lòng, làm sao một con bé Việt Nam mới gặp cách đây chưa đầy một tháng lại có thể làm mình dao động mạnh thế kia?...Shin ơi, mày đừng có khùng nữa mà.."
    Shin vung tay đấm bụp bụp lên ngực như người bị đau tim, anh chàng cố khuất phục con tim tội nghiệp đang đập loạn xạ vì nó. Lần đầu tiên, tim anh chàng đập nhanh thế...Mà đúng thật, từ nhỏ, anh chàng đã không thật lòng với bất kỳ ai...Bạn gái chỉ wen khoảng 2 tuần là đá! (Con bồ hoa khôi của khóa bị đá văng khỏi vòm cây và tiếp đất một cách đau đớn cách đây 1 tuần) Lúc đầu anh chàng cũng định kua nó, vì nó vừa xinh vừa thú vị, nhưng hình như, bi h lỡ iu thật rồi.....
    _Con tim ngốc nghêch! Mày đang làm trò gì thế hả?

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    11T4. Chưa vào học nhưng bọn tiểu wỹ tụi nó đã có mặt đông đủ cả rồi. Lớp nó nổi tiếng nhiều chuyện nhất trường nên chẳng trách bây giờ cái lớp còn hơn một cái chợ vỡ. Nó đang ngồi 888 zới nhỏ Lam say sưa về mấy cái chuyện ba láp trên đời. Bỗng Thường Khánh huých tay vào nó, làu bàu:
    _Nói nhỏ lại chút coi! Miệng gì mà như cái loa!
    Nó sừng gai nhím lên lập tức:
    _Anh nói miệng ai như cái loa hả?!?
    _Nói cô đấy!
    _Anh...đồ con gián chết dẹp! Anh có tin là tui không thèm làm bạn ga....- Nói chưa kịp nói hết câu thì bàn tay của nhỏ Lam từ bên kia bay sang bịt miệng nó lại.
    Con nhỏ cười huề:
    _Chỉ cần nói nhỏ một chút là được mà!
    Thường Khánh way đi. Nó tức giận gỡ tay nhỏ bạn ra, wát vào mặt con pạn tội nghiệp:
    _Bồ làm gì zậy? Sao lúc nào bồ cũng nhẫn tâm cắt dòng cảm hứng của mình hết zậy?
    Nhỏ Lam xá xá nó:
    _Lạy bồ! Mình hok hiểu hai người thích nhau kiểu gì mà cãi lộn hoài....Ban nãy hok cản kịp là bồ đòi đá ngườita luôn rồi. Mình thấy hai người chỉ giống cặp với nhau được mấy bữa đầu...Hết hiểu nổi hai người.
    Nó nghệch mặt ra, mà đúng thật! Lúc nó mới nhận lời Thường Khánh, hai đứa còn "tình tứ" với nhau được một chút, còn liếc mắt nhìn nhau được bữa trước bữa sau....Còn bây giờ thì lại như oan gia, hở tí là lại um sùm lên....Mà Thường Khánh cũng lạ thật, tính cách khôngbình thường, lúc thì tỏ ra lúng túng trước mặt nó, lúc thì tỏ ra dịu dàng, lúc lại như tảng băng lạnh ngắt.....
    Mà chẳng hiểu sao nó thấy vui!
    ----------------------------------------------------------
    Thường Khánh về đến nhà thì thấy người đàn ông hôm trước anh chàng sai đi điều tra đang ngồi chờ trog phòng khách. May mà hôm nay ba mẹ anh đã đi dự lễ khánh thành nhà máy mới của tập đoàn SunShine (tập đoàn của ba Hy Vân), nếu hok chắc bị hỏi cung chết wá!
    Anh chàng lao như tên vào nhà, hỏi dồn:
    _Sao? Điều tra ra chưa? Đến đây nhận tiền ak?
    _Zạ chưa...-Người kia cúi mặt đáp lời-Chiều wa tôi đến nhà nó nhưng con bé đó muốn gặp mặt người sai tôi làm chuyện này...Cậu chủ tính sao?
    Tưởng Thường Khánh phân vân, nhưng vốn là người wuyết đoán, anh chàng nói ngay:
    _Chuẩn bị xe đi!-
    Với lại chuyện gì phân vân còn được chứ chuyện của nó thì làm sao mà phân vân cho đành
    Nhà Tuyết Phương. Gọi là nhà cho sang chứ thực ra đó chỉ là một cái chòi canh bỏ hoang được mẹ Tuyết Phương cới nới thêm cho rộng hơn lúc còn khỏe mạnh. Tuyết Phương vừa về tới nhà. Nhà bây giờ chỉ còn lại cô bạn, mẹ cô bạn đã được đưa vào BV nhờ số tiền hôm trước. Chỉ ngày mai thôi, số tiền còn lại mà Hy Vân đã hứa sẽ thuộc về Tuyết Phương và mẹ cô bạn sẽ lại khỏe mạnh như xưa.
    Đầu ngõ...Thường Khánh bước đi sau lưng người đàn ông. Anh chàng tuy đội nón lưỡi trai, đeo kiếng mát nâu nhưng khi vừa bước xuống xe cũng đã làm mấy nàng bên tiệm shopping gần đó lăn đùng ra xỉu trong ngây ngất.
    Người đàn ông bước vào nhà. Tuyết Phương tái mặt:
    _Lại là ông ak?
    Người đàn ông không trả lời, chỉ cúi đầu khi Thường Khánh bước vào rồi nghiêm giọng nói:
    _Đây chính là người cô muốn gặp!
    Thường Khánh tháo mắt kiếng và nón ra (Một phần vì nực wá). Tuyết Phương sửng sốt:
    _Thường Khánh? Là bạn sai người điều tra thân thế mình sao?
    Cô bạn wá bỡ ngỡ khi biết rằng người đó chính là chàng thiếu gia đã rừng làm bao nàng trong trướng chết ngất.
    _Đúng vậy! Nhưng tôi không điều tra cô, tôi chỉ muốn biết ai đứng sau vụ này?
    _Vụ gì?
    _Chẳng phải chính cô hại Thùy Anh sao?
    _Tôi.....-Biết chẳng còn đường trốn, cô nàng đành thú nhận- Đúng! Chính tôi đã vu oan cho Thùy Anh!
    _Vì cái gì? Tiền phải không? Ai thuê cô?
    Nhớ lại lời dặn, nói đúng hơn là lời hăm dọa của Hy Vân, Tuyết Phương đành nhận tội thay Hy Vân:
    _Không vì gì cả! Không ai thuê tôi! Chính tôi tự làm!
    _Thật không? Vậy tiền đưa mẹ cô đi BV ở đâu ra?
    Tuyế Phương mặt cắt không còn giọt máu:
    _Tôi...tôi mượn ngân hàng
    Thấy làm nhẹ không xong, Thường Khánh bèn chơi chiêu wát:
    _Nói thật đi! Tôi không cho ai đụng đến Thùy Anh mà thoát đâu!- Chỉ dọa thế thôi...
    Tuyết Phương tối sầm mặt lại...Như không còn đường thoát, cô bạn wỳ thụp xuống, òa khóc....Không ngờ Thường Khánh tỏ ra tức giận lại có thể làm cô bạn sợ hãi đến thế.
    Sợ nhất là nước mắt con gái, anh chàng lúng túng thấy rõ. Không ngờ chiêu wát lợi hại đến thế. Thượng Khánh ngồi xuống cạnh Tuyết Phương, dịu giọng:
    _Cô nói thật đi! Tôi sẽ đảm bảo an toàn cho cô, đừng sợ gì hết!
    Bất chợt....Tình cảm bạn bè giữa nó và Tuyết Phương lại ùa về trong lòng cô bạn....Tuy cái gì nó cũng hơn Tuyết Phương....nhưng nó luôn đối xử tử tế, dễ thương, hòa nhã với cô bạn...Cảm thấy có lỗi với tình bạn giữa mình và Thùy Anh. Tuyết Phương đành ngậm ngùi nói ra sự thật:
    _Đúng vậy, vì những đồng tiền vô tri vô giác kia mà tôi đã làm chuyện ngu ngốc đó.....Vì tiền mà tối đã hại Thùy Anh....Còn người thuê tôi làm chuyện đó là ai, xin bạn đừng hỏi...... Xin lỗi!- Tuyết Phương nghẹn ngào kể.
    Không cần nói Thường Khánh cũng biết đó là Hy Vân nhưng người ta giấu thì hỏi làm gì. Thường Khánh chỉ nói:
    _Vậy là rõ rồi...ngày mai đi học sớm....Chúng ta lên văn phòng trình bày sự việc! Chuyện tiền nong để mẹ bạn pohẫu thuật tôi sẽ lo!
    _Nhưng mà...
    _Đừng ngại...nhưng đừng cho Thùy Anh biết nhé!
    Nói rồi Thường Khánh ra hiệu cho người đàn ông ra về. Tuyết Phương wệt nước mắt trong lặng lẽ, rồi đi vo gạo nấu cơm để xách vào BV cho mẹ.
    --------------------------------------------------------------
    Sáng hôm sau...Nó vừa vào lớp thì....
    _Chúc mừng Thùy Anh đã được giải oan nha!- Mấy đứa tiểu wỹ lớp nó, tất nhiên không thể thiếu con Lam (Và tất nhiên không có Thường Khánh trong đám đó) đưa đầu ra, nhe răng cười với nó, pháo bông giấy được bắn lên, bay tá lả tùm lum.
    Nó vừa bất ngờ vừa xúc động.
    _Nhưng giải oan chuyện gì?
    _Thì chuyện bồ gian lận đề đó....Hồi sáng cô Phụ trách xuống...nói là có người khai đã vu oan cho bạn nhưng cổ hok nói là ai mà cũng hok cho tụi tui hỏi!- Nhỏ Dung nhanh miệng trả lời.
    Nó ôm chầm lấy con bạn. Vui đến phát khóc:
    _Thật sao? AAAAAAAAAAAAAAAAA
    Mấy đứa ôm nhau nhảy tưng tưng trước cửa lớp làm mấy lớp khác tò mò wá chời. Nó còn vô tư lắm, chỉ biết là mình đã được giải oan, chư không thèm truy cứu xem tên "thất đức" nào hại mình.
    Nó đâu biết rằng, mới sáng nay, cô bạn Tuyết Phương vừa đáng thương vừa đáng trách và tên ngốc Thường Khánh đã lên văn phòng, gặp cô Tổng phụ trách, trình bày sự việc và xin cô giữ bí mật. Cô đã hứa.
    _Này, tìm ra thủ phạm rồi ak?- Mạnh Khoa đặt cánh tay mình lên vai Thường Khánh
    Thường Khánh ậm ự gật đầu.
    _U siêu nha! Đúng là sức mạnh tình yêu có khác!- Nói thế chứ trong tim đau ơi là đau....
    Phía trước mặt hai người, nó vẫn vui vẻ cười nói, thỉnh thoàng lại nhảy tưng tưng lên vì niềm vui vừa đến...."Đồ ngốc! Trẻ con wá! Không biết khi nào mới lớn lên được đây"- Hai chàng trai, chung một ý nghĩ về một người con gái....
    ------------------------------------------------------------
    Một tháng sau.
    Tập đoàn ba nó càng ngày càng bị đẩy gần đến bờ vực.....Thêm nhiều nhân viên xin nghỉ việc....Vấn đề tài chính, nợ ngân hàng ngày một chất chồng như núi, ba nó gần như là đóng đo tron văn phòng, ít khi nào về nhà....Anh hai nó cũng giỏi về lĩnh vực tài chính, cũng đang dốc hết sức lực kéo tập đòan nhà mình lên....nhưng mọi thứ ngày càng vô vọng.
    Mới có một tháng mà ba nó đã trông như già thêm 10 tuổi....Nó lo cho sức khỏe của ba nó lắm nhưng chẳng biết làm sao.
    Một ngày kia.
    _"Cộc cộc" Thùy Anh!- Ba nó gõ cửa phòng.
    Nó vội xỏ dôi dép bông chạy ra mở cửa:
    _Dạ?
    Ba nó- với đôi mắt buồn buồn (nó nghĩ zậy)- nói:
    _Một đối tác làm ăn của ba muốn gặp con! Con sửa soạn đi! Trang điểm một chút! rồi xuống duới nhà con nhé!- Nó chưa kịp hỏi thêm gì thì ba nó way đi.
    Chẳng hỉu mô tê chi cả nhưng nó cũng làm theo lời ba. Nó trang điểm lên là đẹp phải biết, mặc bộ đầm trắng muốn viền ren đen, rồi nó bước xuống nhà. Bi h thì ra dáng tiểu thư thứ thiệt rồi.
    Thật ra không phải là một đối tác của ba nó muốn gặp nó mà là con trai của đối tác ấy muốn gặp nó. Đây là một cuộc gặp mặt hơi bị bất bình thường.
    Nó và ba nó đang ngồi chờ ở bộ salon thì một chiếc xe hơi đầy phong cách sang trọng, lịch lãm tiến đến trước cửa nhà nó. Ba nó vội đi ra. Một wý bà ăn mặc sang trọng và rất đẹp bước ra, lịch sự bắt tay với ba nó. Rồi đến lượt cánh cửa sau bật ra.
    con tip
    nho thank minh cai nha

  12. Có 10 thành viên cảm ơn trinh_nhatphong cho bài viết này:
    anhdung911 (13-01-2013), anhtuan_021290 (23-11-2009), batuoc_d (30-03-2012), congiongchieu (23-11-2009), culinh3 (16-12-2012), FatJohn (28-07-2011), khanhkaka (05-08-2012), lequangtk22 (08-05-2010), nh0c2x0ay (19-07-2013), tdplaza (28-11-2012)

  13. #7
    anhtuan_021290's Avatar
    anhtuan_021290 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Bạc
    Tham gia
    Aug 2008
    Bài
    392
    VZD
    238
    Cảm ơn
    397
    Điểm
    158/90 bài viết

    Default

    cho luôn cái đoạn kết đi cứ lưng lửng thế tức lắm

  14. Có 2 thành viên cảm ơn anhtuan_021290 cho bài viết này:
    anhdung911 (13-01-2013), congiongchieu (23-11-2009)

  15. #8
    congiongchieu's Avatar
    congiongchieu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt Đôi
    Tham gia
    Jun 2009
    Bài
    220
    VZD
    1.435
    Cảm ơn
    647
    Điểm
    35/28 bài viết

    Default

    truyen nay`doc lau rui`, copy cua ai ma` ko chiu. khai
    thank ...........................................co' cong up len dey

  16. #9
    trinh_nhatphong's Avatar
    trinh_nhatphong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ Đôi
    Tham gia
    Jul 2008
    Bài
    40
    VZD
    169
    Cảm ơn
    7
    Điểm
    76/21 bài viết

    Default pham tiep xl de cac pan doi lau

    phan tiep cac pan zo van hoc-truyen ngan -trang thu 2-a story love se co tiep rat nhiu
    nhung hok du zay nhiem vu minh ket thuc rui nha

  17. #10
    lenamson88's Avatar
    lenamson88 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ Đôi
    Tham gia
    May 2008
    Bài
    42
    VZD
    70
    Cảm ơn
    10
    Điểm
    9/8 bài viết

    Default

    ket thuc chua co buon thiet

  18. #11
    Ckajenen's Avatar
    Ckajenen vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Gà Con
    Tham gia
    Jul 2011
    Bài
    1
    VZD
    0
    Cảm ơn
    0
    Điểm
    0/0 bài viết

    Default

    Dag hay laj k post nua, ckan gke

  19. #12
    maihung2009's Avatar
    maihung2009 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt Đôi
    Tham gia
    Nov 2008
    Đến từ
    Bình Định
    Bài
    261
    VZD
    183
    Cảm ơn
    130
    Điểm
    385/35 bài viết

    Default

    Hay wa xá lun

  20. #13
    stata's Avatar
    stata vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    Oct 2008
    Đến từ
    Hà Tây
    Bài
    110
    VZD
    367
    Cảm ơn
    414
    Điểm
    22/18 bài viết

    Default

    Úp đết nhanh đi bác!

  21. #14
    nghia_hxn's Avatar
    nghia_hxn vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá
    Tham gia
    Sep 2010
    Bài
    60
    VZD
    234
    Cảm ơn
    21
    Điểm
    0/0 bài viết

    Default

    truyện nÀY cũng hay phết
    Vì sự nghiệp spam!!!!!!!!!

  22. #15
    deathnote249's Avatar
    deathnote249 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Gà Con
    Tham gia
    Nov 2008
    Bài
    1
    VZD
    126
    Cảm ơn
    0
    Điểm
    0/0 bài viết

    Default

    tuk wa.dang hay ko co phan ket

 

 
Trang 1/4 1 2 3 ... cuốicuối

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •