Follow us on...
Follow us on Facebook

VN-Zoom.com chung tay vì Cộng đồng

Kaka - ứng dụng hát Karaoke trên mobile

Tuyển Mod Mobile diễn dàn Vn-Zoom.com 2014

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Vn-Zoom.com tặng key vip Tenlua.vn

Toàn cảnh Vn-Zoom tham gia họp báo Asus Zenfone
kết quả từ 1 tới 14 trên 14
  1. #1
    tero_blackheart's Avatar
    tero_blackheart vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    Apr 2010
    Bài
    104
    Cảm ơn
    77
    Điểm
    20/13 bài viết
    VR power
    0

    Default Chuyện ma có thật - Tai nạn đáng ngờ

    mình đọc được chuyện này khá hay các bạn đọc thử nhé



    12 giờ trưa hôm sau tôi mới thức dậy mà trong người vẫn còn mệt mỏi. Hôm nay chủ nhật rảnh rỗi chả biết làm gì, suy nghĩ một lúc tôi quyết định sau khi ăn cơm xong sẽ ghé nhà thằng Hữu. Sẵn tiện quan sát kỹ cái ngôi nhà mà đã 3 năm nay tôi đã không còn ghé ngủ để xem có chỗ nào kín đáo mà người con gái lạ lùng đó có thể ẩn nấp.

    Quan tài chú Bình vẫn nằm giữa nhà, tôi xin phép cô Hiền vào rửa mặt để có cớ quan sát cái nhà tắm. Ngày trước tôi cũng thường sử dụng nhưng chủ yếu để rửa mặt với đi tè nên không để ý nội thất bên trong lắm. Hôm nay để ý mới thấy nhà tắm khá rộng nếu so với diện tích căn nhà, nguyên cả nhà tắm chỉ có mỗi một bóng đèn tròn, lại không có cửa sổ, chỉ có mỗi một cái quạt thông gió nên dẫu là ban ngày nhìn cũng hơi âm u, lại càng rờn rợn hơn mỗi khi nghĩ đến ngay đây đã từng có 2 người chết.

    Tôi mở vòi nước rửa mặt, khi vừa nhìn vào gương thì tôi lại phát hiện thêm một điều: phần mép gương đã bị nứt, nếu không phải tôi khá cao, soi mặt ngay đúng phần nứt thì cũng không để ý thấy. Trong cùng nhà tắm là cái bồn tắm lớn với tấm màn che bằng ny lon. Nói chung ngoài việc thiết kế kém khiến căn phòng trở nên âm u, yếm khí, thiếu sáng ra thì cũng chẳng có gì đặc biệt đáng chú ý cả.
    Tôi bước ra ngoài, cố tìm một lý do nào đó để có thể lên lầu quan sát. Tôi vờ nói với cô Hiền:
    "Con hơi mệt, con lên lầu ngủ 1 lát được không cô?"
    Cô Hiền đồng ý, tôi chậm rãi bước từng bước lên lầu, chưa lên tới nhưng đầu tôi đã mường tượng ra phần nào khung cảnh trên lầu: chắc chắn cũng âm u, thiếu sáng và ngột ngạt như cái nhà tắm. Tôi đã lầm thưa các bạn, 2 cánh cửa sổ bằng kính lớn khiến căn phòng trở nên sáng sủa, tôi nhìn sơ qua một lượt chả thấy gì nên leo lên giường nằm. Theo tôi đoán thì ngày xưa vợ chồng cô Hiền ngủ ở giường này, còn thằng Hữu ngủ ở nhà dưới. Chả tìm được gì lạ, tôi chán nản nằm lên giường thiếp đi lúc nào không biết. Đang lim dim thì tôi nghe có tiếng sột soạt ở dưới giường, tôi giật mình bật dậy leo ngay xuống giường, trong thâm tâm tôi thì đây chắc là con *** con mà cô Hiền nuôi mà cách đây 3 tháng tôi từng gặp mà thôi, tuy nhiên tôi vẫn cảm thấy sợ sợ. Tôi vén tấm ra giường đang rũ xuống đất lên rồi đưa mắt nhìn.

    Người tôi như trút được gánh nặng, con *** đang nằm trong gầm đưa mắt nhìn tôi, không sủa nhưng cũng chẳng tỏ ý thân thiện như lúc trước, có lẽ lúc đó nó còn bé quá nên không nhớ tôi, lạ một điều là tôi thấy nó chẳng to lên được tí nào cả.Tôi bị hốt hoảng một phen nên chẳng còn muốn nằm ngủ nữa, tôi rảo bước đi xuống lầu. Lúc này có mấy người quen dưới quê lên viếng nên tôi đứng trên trên cầu thang chờ viếng xong mới bước xuống. Tôi gặp cô Hiền xin phép về, sẵn tiện tôi nói đùa 1 câu:
    "Con *** con nó mau quên quá, mới mấy tháng mà gặp con không thèm mừng".
    Cô Hiền ngạc nhiên:
    "Con *** nào?"
    Tôi cười:
    "Con Lu mà mấy tháng trước cô xin về nuôi đó!"
    Cô Hiền trợn tròn mắt nói:
    "Ủa nó bị viêm não chết gần cả tháng rồi mà con?"


    Tôi chạy vội lên lầu,cô Hiền cũng lật đật chạy theo sau tôi xem có chuyện gì xảy ra. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, tôi cũng chẳng kịp suy nghĩ là tiếp theo mình sẽ sắp thấy cái gì, muốn thấy cái gì: thấy con *** bị chết vẫn còn ở đó hay muốn thấy con *** biến mất không lý do? Cả hai trường hợp tôi đều sợ, tôi không sợ con ***, tôi sợ cái lý do, cái đằng sau sự xuất hiện con *** cơ.

    kéo tấm ra giường lên nhìn lại lần nữa. Bên trong hoàn toàn trống rỗng, chả có gì ngoài bóng tối và một ít ánh sáng mờ mờ hắt vào. Tôi bế tắc nhìn cô Hiền thì thấy cổ đang nhìn tôi với ánh mắt lo ngại, có lẽ cổ cho rằng tôi khùng? Tôi tính mở miệng giải thích thì đột nhiên nín thở, cố lắng nghe xem có cái gì đó là lạ phát ra ở tủ quần áo cuối góc phòng.

    Tiếng khò khè như phát ra từ một con vật ủ bệnh lâu ngày, càng lúc càng nghe rõ, không phải riêng tôi mà ngay cả cô Hiền dường như cũng nghe được vì hướng nhìn của cổ đã chuyển từ tôi sang tủ quần áo. Cô hiền chụp lấy chùm chìa khóa, từ từ tiến đến cuối góc phòng, tôi thì vớ cây chổi cầm trên tay đi sau lưng cô Hiền. Bổng nhiên có ai đó lay vai tôi từ phía sau, tôi hốt hoảng quất cây chổi ra phía sau thì thấy cây chổi biến mất tự lúc nào. Tôi chỉ biết ú ớ trong họng rồi choàng tỉnh giấc.


    Giấc mơ thật quá khiến tôi mất cả phút đồng hồ thẫn thờ mới tỉnh hẳn.Bà già đứng bên cạnh lo âu hỏi:
    "Mơ gì mà la um sùm thế con? gần 11 giờ trưa rồi. "
    Tôi sợ mẹ lo nên nói bâng quơ:
    "Con nằm mơ gặp ma thôi"
    Bà già tôi cười rồi không nói gì nữa.
    Tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi giấc mơ lúc nãy, nó khiến tôi tin có cái gì đó bất bình thường trong căn nhà cô Hiền mà tôi chưa khám phá ra được. Tôi chần chừ một lúc rồi quyết định: ăn cơm xong sẽ qua nhà cô Hiền.

    Cũng bằng cách xin vào rửa mặt, tôi đã vào được phòng tắm. Nói chung những gì tôi thấy trong mơ đa phần sai bét cả. Phòng tắm sáng rực bởi 3 bóng đèn tuýp loại 6 tấc, chẳng có cái gì gọi là âm u hay yếm khí cả. Cảm giác rờn rợn biến mất, tôi tự cười bản thân vì đã quá tin tưởng vào giấc mơ. Nghĩ vậy nên tôi cũng chả có tâm trí đi lên gác kiểm tra nữa, tôi mở vòi nước rửa mặt, ngay cả tấm gương soi cũng khác với trong giấc mơ tôi tưởng tượng ra. Tôi phì cười liếc mắt lên mép gương đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng. Từ trên mép phải của gương, một kẽ nứt dài gần 3 cm hiện rõ mồn một như muốn thách thức lòng can đảm của người đứng soi.
    Tôi chuồn lẹ ra ngoài cửa mà chân vẫn còn run run, có cho tiền tôi cũng chả dám lên lầu để điều tra. Giờ chỉ cần cái quan tài kế bên có tiếng lóc cóc là tôi xỉu ngay cho bạn đọc xem. Tôi cố trấn tĩnh hỏi cô Hiền:
    "Con *** con đâu rồi cô Hiền?"
    Cô Hiền buồn rầu đáp:
    "Từ lúc chú Bình mất nó cứ loanh quanh dưới sàn giường, không chịu ăn uống gì cả! Hôm qua ẵm nó xuống lầu thăm chú Bình lần cuối mà nó cứ tru lên mãi".
    Tôi giật mình hỏi:
    "Thế giờ nó đâu rồi cô?"
    Cô Hiền bảo:
    "Chắc loanh quanh trên lầu thôi, con lên thăm nó đi!"
    Tôi từ chối gấp:
    "Dạ thôi để dịp khác. Giờ này tâm trí đâu mà đùa giỡn với nó"
    Cô Hiền mắt rơm rớm:
    "Lúc còn sống chú Bình thương nó lắm..."
    Tôi an ủi cô vài câu, thắp nén nhang cho chú Bình rồi từ biệt ra về. Hình ảnh con *** cứ ám ảnh tôi mãi suốt đoạn đường về.



    Tối hôm đó, toan dắt xe qua nhà anh Tuấn tôi mới sực nhớ những lời cuối cùng cô Hiền nói về con *** trước khi tôi ra về dường như có liên quan đến sự kì bí của căn nhà:
    "Lúc còn sống chú Bình thương nó lắm, buổi tối hôm định mệnh đó nó cứ đứng ở cầu thang nhìn xuống nhà dưới sủa mãi, dường như thú vật nó có linh tính đoán biết được chuyện sắp xảy ra, phải chi cô để ý..."
    Nói đến đây cô Hiền cứ sụt sịt khóc nên cũng chả nhớ nói gì. Tôi thì tôi không tin con *** có giác quan thứ 6 để biết trước sự việc, tôi tin rằng việc nó nhìn xuống nhà dưới rồi sủa là vì nó thấy điều gì đó bất thường ở phía nhà dưới, chẳng hạn như có ai đó đang ẩn khuất trong nhà tắm hoặc đang đứng dưới cầu thang nhìn trừng trừng lên lầu hoặc cũng có thể đó chỉ là một con mèo hoang đi lạc vào nhà không chừng. Như vậy, nếu tối hôm nay thôi có thể nhớ lại được những hình ảnh trong kính chiếu hậu, có thể liên kết lại với chi tiết này để suy đoán ra sự thật. Nghĩ đến đây tôi không khỏi vui mừng nhưng cũng có phần hơi hồi hộp, có lẽ tôi sợ biết được thứ ám hại cha con thằng Hữu không phải là sự ngẫu nhiên hay vô tình xui xẻo mà là...
    Hôm nay tôi có vẻ mất tập trung quá, anh Tuấn cứ nhắc đi nhắc lại 5,6 lần tôi mới tập trung lại được. Nhiệm vụ của tôi hôm nay khá khó khăn: thấy cho bằng được những gì phản chiếu trong kính chiếu hậu.

    Thằng Hữu đang kéo ga như điên, đoạn đường này khá là vắng vẻ, hầu như không có xe chạy chứ đừng nói là người đi bộ. Tôi thầm nghĩ: bọn con gái đi đường này chắc sợ phết, thế mà bà chị kia tỉnh bơ đạp xe phía trước, chả biết người hay ma mà gan thế. Tôi muốn mở miệng nhắc thằng Hữu chạy chậm lại lắm nhưng thực sự bất lực, đành phải cố quan sát chờ đợi mọi chuyện nó xảy ra mặc dầu đã dự tính hết cả trong đầu. Một cái liếc thoáng qua, tôi đã thấy khúc cua tai nạn nằm ở phía trước cách xe bọn tôi cỡ chừng 300 mét. Tôi lặng yên chờ đợi vì lúc đó đang xoay qua trái nhìn cảnh xung quanh. Mọi chuyện cứ thế diễn ra như tôi đã biết, không có gì mới lạ. Có lẽ tôi cũng đã phần nào chai sạn cảm xúc khi phải trải qua giấc mơ này nhiều lần nên giờ đây tôi cũng không cảm thấy kinh hãi lắm khi nhìn thấy gương mặt dập nát của người con gái bị chúng tôi tông phải. Giờ phút quan trọng đã đến, bọn tôi đang chạy đến chiếc xe, tôi vừa leo lên xe là nổ máy ngay nhưng thằng Hữu không leo lên xe mà đứng tòng ngòng bên trái phía sau lưng tôi che mất kính hậu bên trái. Tôi tập trung tia mắt về kính bên phải, tầm nhìn tuy hẹp nhưng ở vị trí mặt đường cô ta nằm từ thắt lưng trở lên có thể thấy rõ xung quanh đường không hề có ai. Tiếp theo thì ra sao chắc các bạn cũng đã rõ rồi nên tôi không cần mô tả lại.

    ---------- Bài thêm lúc 22:14 ---------- Bài trước là lúc 22:05 ----------

    Tôi tỉnh giấc mà lòng nặng trĩu, tôi kể giấc mơ cho anh Tuấn nghe hi vọng với khả năng suy xét khá logic ảnh có thể nhìn ra được bản chất vấn đề. Anh Tuấn vỗ trán nhịp chân một lúc vẫn không nói câu nào. Tôi sốt ruột hỏi:
    "Sao rồi anh? em thấy mù mờ quá!"
    Anh Tuấn xua tay tỏ ý khó chịu khi tôi cắt ngang dòng suy nghĩ:
    "Chờ lát, tao sắp nhìn ra vấn đề rồi"
    5 phút trôi qua mà đối với tôi dài như cả giờ đồng hồ. Tôi thì khả năng suy luận logic hơi kém nên nhìn nhận vấn đề không được rõ ràng và sâu sắc như anh Tuấn. Do đó mà trong 5 phút đồng hồ đó tôi chỉ tập trung nhìn biểu hiện của anh Tuấn chứ đầu óc chả suy xét được gì mặc dù tôi là người trực tiếp chứng kiến mọi thứ.
    Gần 10 phút trôi qua, tôi bắt đầu thấy nản chí thì đột nhiên anh Tuấn vỗ đùi:
    "Ra rồi, tao biết tại sao mày không thấy gì rồi"
    Tôi hồi hộp kéo ghế lại gần chờ anh Tuấn nói tiếp. Anh Tuấn bảo:
    "Phía sau và hai bên đường không có người, như vậy có thể loại trừ được người phía sau và người nấp trong bụi cỏ vì trời tối thế thì thằng bạn mày không thể nhìn thấy người nấp trong bụi được, ban ngày không để ý cũng chả thấy chứ đừng nói là đêm"
    Tôi gật đầu tỏ vẻ đồng ý, anh Tuấn nói tiếp với vẻ thận trọng:
    "Nhưng mày cũng nên nhớ, đây dù sao cũng là suy đoán tuy vậy theo tao thấy nó khá hợp lý, vả lại ngoài nó ra thì khó có trường hợp nào khác"
    Tôi nóng lòng giục:
    "Rốt cuộc là thế nào?"
    Anh Tuấn cười:
    "Hoặc là bạn mày vì quá sợ nên sinh ra ảo giác có người phát hiện, trường hợp này có thể xảy ra nhưng chỉ chiếm 40% là cùng"
    Tôi phụ họa:
    "Cũng có thể, tại lúc đó thật sự là nó cũng sợ lắm, nếu tính cho kỹ thì nó sợ hơn cả em vì nó là thằng cầm lái mà. Thế còn 60% khả năng còn lại?"
    Giọng anh Tuấn trở nên thận trọng:
    "Tao nghĩ trường hợp này có nhiều khả năng nhất. Từ thắt lưng trở lên không thấy gì lạ, như vậy đồng nghĩa với việc tia mắt đó phải phát ra từ dưới thắt lưng trở xuống".
    Tôi gật đầu phụ họa, anh Tuấn tiếp tục:
    "Khả năng có một người nào đó phát hiện, đến ngồi cạnh nạn nhân để xem xét tình hình cũng ko phải là không có. Nhưng chẳng đứa nào khùng đến mức im lặng ngồi nhìn hai thằng thủ phạm bỏ chạy, ít ra cũng phải hô hoán lên chứ. Mà cho dù nó có sợ bị tụi bây quay lại đánh trả thù thì khi nó thấy thằng bạn mày nhìn thấy thì nó phải bỏ chạy chứ làm sao mà thằng bạn mày lại bỏ chạy"
    Tôi chỉ biết gật gật như mấy ông nghị. Anh Tuấn được nước nói tiếp:
    "Như vậy, tia mắt không xuất phát từ một cái gì đó đang ngồi mà từ một cái gì đó đang nằm".
    Chân tui muốn bủn rủn khi nghe ảnh phát biểu câu này. Anh Tuấn không để tôi lên tiếng đã phán tiếp:
    "Chẳng có đứa nào điên nằm kế nạn nhân để mà nhìn hai đứa bây gây tai nạn cả. Lại càng không phải là con *** hay con mèo vì thằng bạn mày chẳng lẽ sợ con vật nhìn thấy nó gây tai nạn?"
    Tôi nóng lòng quá nên hối thúc:
    "Vậy là cái gì, anh nói mau đi!"
    Anh Tuấn nhỏ giọng:
    "Theo tao thì chính con nhỏ đó nó ngước lên nhìn chúng mày chứ không ai khác!"

    Tôi chạy xe chầm chậm ra về, trời hanh khô mà tôi lại thấy lạnh người mỗi khi nghĩ đến tia mắt nhìn bọn tôi lạ là của cái xác chết. Chả hiểu nổi nhưng quả thật xét về logic thì chỉ có mỗi cái xác chết nó nhìn chứ còn ai nữa mà nhìn? Hay là cô ta chưa chết? Mà dẫu có chưa chết thì với cái thương tích mà bọn tôi chứng kiến lúc lật người lên cũng không thể nào đủ bình tĩnh, đủ sức chịu đau mà nhìn bọn tôi với gương mặt dập nát, trừ phi cổ không phải là người bình thường.
    Tôi chợt nhớ ra một chi tiết nhỏ, đó là khi cách khúc cua 300 mét thì không hề có chiếc xe đạp nào trong tầm nhìn. Trong khi đó lúc đụng xe thì rõ ràng là đâm phải *** xe đạp đi cùng chiều. Vậy thì cô ta và chiếc xe đạp đó đang ở đâu khi tôi cách cua 300 mét cơ chứ?




    Tối hôm đó, cô Hiền đột ngột gọi cho tôi lúc 11h50 phút bảo là nhớ ra một chi tiết đáng ngờ trong đêm chú Bình mất, muốn kể cho tôi nghe. Tôi phải đi thử một chuyến xem sao....
    Nó đã không trở về nữa.
    Tôi bắt đầu đi theo con đường của nó từ lúc đó. Quyển nhật ký ngày nào nay được tôi biến thành một câu chuyện, nhưng nó sẽ là một câu chuyện dang dở nếu như lúc đó tôi không kiên quyết bám theo vụ án đến cùng. Để tôn trọng người đã khuất, tôi xin phép không nhắc đến nguyên nhân cái chết đêm đó của tác giả đầu, và cũng để tiện câu chuyện, tôi xin phép gộp 2 tác giả lại làm một. Các bạn hãy xem như nhân vật tôi vẫn còn sống và đêm đó tôi vẫn đến nhà cô Hiền như đã hẹn (thực sự thì hơn 1 tuần sau khi nó mất, và sau khi đọc xong những dòng cuối cùng trong nhật ký, tôi mới đến nhà cô Hiền vào lúc giữa trưa).
    Vừa bước vào tôi đã cảm nhận được vẻ mặt cô Hiền hơi khác lúc trưa, cũng là nét buồn nhưng pha đượm sự hãi hùng. Tôi không dám hỏi vội, chỉ ngồi yên chờ cô bình tĩnh lại. Một lúc lâu sau, cô Hiền giọng run run nói:
    "Cô nghĩ chú Bình không phải tự nhiên bị đột quỵ con ơi!"
    Tôi thắc mắc:
    "Thế là thế nào? cô nói rõ hơn được không?"
    Giọng cô Hiền vẫn còn hoảng sợ lắm:
    "Cô còn nhớ đêm đó lúc chú xuống nhà tắm xong thì có nói vọng lên lầu".
    Tôi cũng hồi hộp không kém, mấu chốt vấn đề có thể nằm ở câu này. Tôi hối thúc:
    "Chú nói gì?"
    Cô Hiền nói:
    "Ổng nói có một chữ 'hả' thôi, lúc đó cô cũng không để ý, sau này xâu chuỗi lại cô thấy kỳ lắm"
    Tôi hỏi dồn:
    "Lúc đó cô đứng trên lầu gọi chú hả?"
    Cô Hiền đáp:
    "Cô đâu có kêu, bởi thế cô mới nói kỳ lạ".
    Tôi im lặng không hỏi nữa. Trong đầu suy nghĩ ra rất nhiều trường hợp liên quan đến chữ 'hả' của chú. Rõ ràng nếu không phải giọng cô Hiền mà là giọng một người lạ thì chú Bình phải giật thót mình chứ chả bao giờ trả lời kiểu này. Vậy mà cô Hiền bảo không có kêu. Vậy giọng nói gọi chú Bình chả lẽ từ cõi xa xăm nào đó vọng về hay sao?


    Đêm hôm đó, sau khi từ biệt cô Hiền trở về nhà thì tôi không tài nào ngủ được. Cứ hễ nhắm mắt là lại tưởng tượng gương mặt người đứng bên ngoài cửa nhà tắm gọi tên chú Bình, có thể vì thế mà con *** nó cứ nhắm vào hướng nhà tắm mà sủa liên hồi. Tôi chợt nhớ đến vết nứt trên tấm kính soi mặt, không biết nó có liên quan gì đến 'người' đó không. Tôi thiếp đi lúc nào không biết.
    Chiều hôm sau, cô Hiền nhắn tin bảo tôi tối nay qua nhà có chuyện gấp. Đương nhiên tôi rất hứng khởi vì tôi tin rằng mỗi khi cô Hiền kêu qua nhà thì chắc là có manh mối mới. Đúng 8h15 phút tôi đã có mặt, có điều lạ là hôm nay cô Hiền không đóng cửa chờ tôi kêu như mọi ngày, cửa đã mở sẵn. Tôi để xe ngoài cửa rồi bước vào nhà thì nghe tiếng nước chảy trong nhà tắm, tôi bước lại gần thì thấy cửa vẫn chưa đóng sát, cô Hiền đang xõa tóc rửa mặt, nhìn qua tấm kính soi thấy cô xanh xao lắm. Vừa thấy tôi cô đã đóng cửa lại rồi bảo:
    "Chờ tí".
    Tôi ngồi xuống ngước mắt nhìn con *** đang đứng trên cầu thang. Quái lạ, hôm nay nó cứ sủa tôi là thế nào. Ngay từ lúc chạy xe đến là đã nghe nó sủa liên tục. Vòi nước rửa mặt đã tắt từ lâu, thay vào đó là tiếng nước vòi sen. 10 phút, 20 phút, 30 phút. Đã gần 40 phút trôi qua mà tiếng vòi sen vẫn chảy, tôi tự hỏi:
    "Tại sao cô kêu mình qua đây lúc đi tắm? Tại sao tắm gần 40 phút chưa xong? Đầu tôi bắt đầu nghĩ ngợi lung tung, tôi gán tai nạn mà chú Bình đã gặp lên cô: "chết trong phòng tắm".
    Tôi đập cửa rồi kêu liên tiếp:
    "Cô Hiền ơi, Cô Hiền, có sao không? Cô Hiền?"
    Giọng cô Hiền từ trên gác vọng xuống:
    "ai?"
    Tôi hoảng hồn chạy thục mạng ra cửa, cô Hiền từ trên gác ló đầu nhìn xuống cầu thang, tay cô ôm chặt con ***, có lẽ để bớt sợ. Tôi đứng ngoài cửa thở hồng hộc một lúc mới đáp:
    "Con Thanh nè"
    Cô Hiền chạy một mạch từ cầu thang xuống dưới cửa rồi chạy hẳn ra khỏi nhà, con *** cũng bỏ chạy theo chủ. Cô Hiền hốt hoảng:
    "Sao con mở cửa được? giờ này đến đây làm gì?"
    Tôi ngạc nhiên:
    "Hồi chiều cô nhắn con 8h tối qua đây có chuyện mà?"
    Cô Hiền còn ngạc nhiên hơn:
    "Đâu có, cô nhắn hồi nào?"
    Tôi móc điện thoại ra cho cô Hiền xem tin thì quả thật nó phát ra từ máy di động của cô. Tôi bảo:
    "Cô lấy điện thoại ra con xem thử! Mà ai đang ở trong nhà tắm vậy cô?"
    Cô Hiền giật bắn mình:
    "Làm gì có ai? điện thoại cô để trên lầu. Mà con chưa nói tại sao con mở cửa được?"
    Tôi không rảnh giải thích vụ cái cửa, giọng tôi gấp gáp:
    "Có, lúc nãy còn tưởng cô tắm ở trỏng!"
    Cô Hiền dường như không đứng vững nữa, càng lúc cô càng lùi xa căn nhà khiến tôi và con *** cũng không tự chủ được bước lùi theo sau. Tôi bắt đầu tin rằng có cái gì đó không bình thường trong căn nhà này, rõ ràng bây giờ con *** không còn sủa tôi mà nhìn vào căn nhà sủa tiếp. Như vậy, trước lúc tôi chạy xe đến thì nó đã sủa rồi, tôi tự hỏi:
    "Nó sủa người trong nhà tắm?"
    Tôi xoay qua cô Hiền thì thấy sắc mặt cô trắng bệch, tôi hỏi giọng run run:
    "Thực sự là không có ai khác ở trong nhà hở cô?"
    Cô Hiền giọng lắp bắp:
    "Cô nói...nói rồi, nhà này...cô...nhà cô bị cái gì ám đó!"
    Tôi rùng mình một cái, nghĩ đến khuôn mặt quen thuộc giống hệt cô Hiền trong phòng tắm rồi hốt hoảng kêu lên:
    "Chính nó hại thằng Hữu"
    Tôi vừa la lên thì cô Hiền ngồi bệt xuống đất, tôi cảm nhận được có cái gì đó, dường như là tia nhìn của ai đó đằng sau mình, tôi đột ngột xoay lại.
    Bà Tư Sương đang chầm chậm bước từng bước tiến về phía chúng tôi.



    Hoảng loạn, phải nói lúc này tâm trạng của tôi không khác gì một bác sĩ nhìn thấy đâu cũng thấy khuẩn. Tôi nhìn bà Sương đang bước chậm rãi mà đoán rằng đó là hiện thân của kẻ trong nhà tắm. Giọng bà Sương vang lên phá vỡ không khí căng thẳng:
    "Có chuyện gì thế cô Hiền?"
    Tôi thở phào tiến lại chào bà Sương rồi kể hết đầu đuôi chuyện lúc nãy. Bà Sương tỏ vẻ nghi ngờ:
    "Giờ nó còn tắm không?"
    Tôi đáp:
    "Còn, lúc con chạy ra nước vẫn mở xối xả".
    Bà Sương bảo:
    "Đi vô coi sao. Chả lẽ cô cậu định ở ngoài đường đêm nay à?"
    Ngần ngừ một lát chúng tôi cũng từ từ vào nhà, cô Hiền không quên vớ cây chổi làm tôi suýt bật cười.


    #########################



    Bên trong nhà nếu không có tiếng nước chảy thì hoàn toàn tĩnh lặng. 3 người bọn tôi tiến về phía nhà tắm mà lòng vô cùng hồi hộp pha lẫn lo sợ nhưng thực sự thì chả biết chính xác là sợ cái gì cả. Trong ba người có mình tôi là đàn ông nên tôi xung phong phụ trách mở cửa nhưng chả hiểu sao tim đau nhói. Hồi hộp gần 10 giây sau tôi mới dám vặn nắm đấm cửa nhưng nó cứng ngắc.
    "Chắc là khóa bên trong rồi".
    Tôi thở phào vì mở cửa không được.
    Cô Hiền cùng bà Sương vội chạy lên lầu lấy chìa khóa, tôi chả dám đứng chắn ngay cửa nhà tắm nên lùi tít về phía cầu thang dù chả có việc gì làm ở đó. Chả hiểu cô Hiền với bà Sương lục với chả tìm gì mà đến gần 5 phút sau mới moi ra được cái chìa khóa cửa nhà tắm.
    Cửa nhà tắm từ từ mở ra, bên trong mù mịt hơi nước, vòi sen của máy nước nóng vẫn chảy đều đều, lãng phí không thua gì mấy ông cấp nước. Ba người bọn tôi cố trố mắt nhìn nhưng mờ quá chả thấy gì mà xông vào kiểm tra thì lại không dám. Một lúc sau, bà Tư Sương gan dạ lên tiếng:
    "Ba người vào cùng một lúc, để xem nó là cái gì! Mình đông người, nhà lại là của mình, nó không sợ mình thì thôi chứ việc gì mình phải sợ nó?"
    Tôi và cô Hiền miễn cưỡng gật đầu rồi bước vào chung với bà Tư Sương. Hơi nước đã tan bớt, bên trong chẳng có gì ngoài cái máy nước nóng đang mở độ nóng max nhưng áp lực nước mở minimum khiến cho nước từ vòi sen tuôn ra nóng đến đáng sợ, hơi nước bao trùm cả phòng. Bà Sương thắc mắc:
    "Nóng thế sao mà tắm được? Bộ lạnh lắm sao?"
    Cô Hiền với tay tắt máy nước nóng, cả ba người bọn tôi đang loay hoay kiểm tra thì điện cúp cái rụp, mọi thứ tối đen.Tôi hoảng hồn chạy ra ngoài thì thấy cô Hiền và bà Sương còn chạy ra trước cả tôi, không thấy rõ mặt nhưng chắc chắn một điều là vẻ mặt ai cũng hoảng hốt. Cô Hiền trấn an:
    "Không sao đâu, điện lực chuyển tải nên cúp thôi, hồi trưa cúp một lần rồi!"
    Cả ba người mò lên lầu tìm đèn pin, con *** đứng ngay cầu thang sủa um sùm làm cô Hiền phải đá nhẹ nó mới tránh. Chưa bước tới bậc thang cuối cùng thì cô Hiền chợt khựng lại nói:
    "Phải rồi, chắc chắn có người thứ tư trong nhà".
    Tôi hỏi:
    "Sao cô Hiền biết? Lúc nãy phòng tắm có ai đâu?"
    Cô Hiền đáp giọng sợ sợ:
    "Hồi trưa cô đang coi ti vi thì cúp điện nên cô khóa cửa đi siêu thị mua sắm. Lúc về thì điện đã có từ lâu nhưn máy lạnh lại tắt!"
    Bà Sương thắc mắc:
    "Máy lạnh tắt có gì lạ? Nó tự mở mới lạ chứ cô Hiền!"
    Cô Hiền run giọng:
    "Lúc cúp điện thì máy lạnh đang mở. Mà cái máy lạnh hiệu DaiKin này con xài gần 4 năm rồi con rõ lắm dì ạ, khi có điện thì tự động nó bật lại ngay!"
    Tôi tuy hơi run nhưng ráng hài hước một câu:
    "Chả lẽ ma sợ lạnh?"
    Câu đùa không đúng lúc nên chẳng ai cười dù là lấy lệ. Bà Sương la:
    "Đừng có nói bậy"
    Tôi im re bước theo cô Hiền. Phòng trên lầu tối quá nên cả ba phải chia nhau mò cho ra cái đèn pin mà theo cô Hiền là hồi trưa cô nhớ để nó ở góc tủ. Đang loay hoay thì chợt gió lạnh lùa từ cửa sổ vào khiến tôi lạnh gáy. Cô Hiền dường như cũng hơi rợn người nên nắm vội tay tôi. Tay cô Hiền khá lạnh và hơi run nhưng các bạn cũng biết, khi đang sợ mà có người nắm tay mình thì cũng đỡ sợ hơn, tôi cũng vậy.
    Bà Tư Sương chợt la lên:
    "Thấy rồi!"
    Cô Hiền vội buông tay tôi ra, tích tắc 2 giây sau thì đèn pin bật lên tỏa sáng cả một góc phòng nhưng ngay tức khắc tôi tối tăm mặt mũi, đầu óc choáng váng. Cô Hiền đang ngồi tìm đèn pin cạnh cái bàn gần lối đi xuống cầu thang, nói cho chính xác hơn thì tôi và cô Hiền ngồi cách nhau gần 4 thước.



    Tôi sợ run cả người, định bụng kể cho hai người đàn bà nghe chuyện lúc nãy nhưng sực nghĩ lại:
    "Kể cho cô Hiền nghe lúc này khác gì đuổi bả ra khỏi nhà đêm nay!"
    Có đèn pin trong tay, ba người nhanh chóng bước xuống cầu thang, tôi thậm chí chả dám ngoáy đầu nhìn về sau dù cảm giác như đang có ai
    đó đang lầm lũi bước theo mình. Đi ngang qua tủ quần áo gần cầu thang, tôi run cả người vì dường như có khí lạnh từ trong khe tủ bốc ra ngoài. Nói thật là có cho tiền tôi cũng chả dám đứng lại kiểm tra cái tủ mặc dù bây giờ ngồi kể lại thì tôi cũng tò mò muốn thử.

    Dường như sau khi bước xuống cầu thang, cả ba chúng tôi mới tự hỏi: mình xuống nhà dưới để làm gì? Mỗi người một suy nghĩ, tôi thì chỉ muốn thoát khỏi cái gác lạnh lẽo, bà Sương thì muốn lấy đèn pin xuống soi vào nhà tắm kiểm tra, cô Hiền là phức tạp nhất, tôi cũng chả biết cô muốn gặp người bí ẩn đó hay chấp nhận sống chung với nó trong nhà. Cô Hiền bất ngờ lên tiếng:
    "Thôi đừng kiểm tra nữa, để mai có điện rồi tính. Tối nay cô Sương cho con ngủ nhờ một đêm nha!"
    Bà Sương miễn cưỡng gật đầu, tôi biết chả phải bà không muốn cho cô Hiền ngủ mà đơn giản là bà ấy tò mò muốn biết cái gì đang ẩn nấp trong nhà. Tình thế đã vậy, tôi cũng đành phải cáo từ ra về, định bụng ngày mai rủ luôn anh Tuấn qua đây giúp một tay cho đỡ sợ.


    Đang chạy về nhà được nữa đường thì điện thoại reo lên làm tôi giật cả mình. Đoạn đường Lũy Bán Bích vắng vẻ quá khiến tôi cũng chột dạ không dám ngừng lại móc điện thoại ra nghe. Đến đoạn đường Hòa Bình gần cổng công viên Đầm Sen tôi mới ngừng lại lấy điện thoại ra xem thì thấy cô Hiền gọi. Tôi chợt nghĩ:
    "Không lẽ ngủ bên nhà bà Tư Sương cũng gặp ma hay sao mà lại gọi cho mình nữa?"
    Tôi bấm nút gọi lại, gần bảy hồi chuông thì bên kia bắt máy nhưng không có tiếng trả lời. Tôi lên tiếng trước:
    "Alô cô Hiền gọi con có gì không?"
    Không có tiếng trả lời nhưng cũng không hẳn là im lặng tuyệt đối. Tôi chú ý lắng nghe thì thấy có âm thanh gì đó hơi lạ. Ban đầu tôi còn tưởng rằng đó là tiếng thở gấp nhưng định thần lại thì thấy đây là tiếng gió quạt máy thổi vào điện thoại hoặc có ai đó cố ý thổi nhẹ vào điện thoại. Tôi không tin đây là trò đùa của cô Hiền, tôi cúp máy gọi lại lần nữa.
    Chẳng hiểu vô tình hay cố ý, đúng hồi chuông thứ bảy thì bên kia mới bắt máy. Vẫn không có tiếng trả lời nhưng lại có tiếng nước chảy khá mạnh. Tôi thắc mắc:
    "Chả lẽ cô Hiền vừa tắm vừa gọi cho mình? Hay là bà Sương đang tắm còn cô Hiền thì gọi điện? Nhưng mà tại sao gọi rồi không trả lời? Có chuyện gì xảy ra hay không?"
    Biết bao nhiêu câu hỏi dồn dập mà tôi không có câu trả lời thỏa đáng. Tôi bắt đầu chú ý đến cái contact "Cô Hiền" trong điện thoại và bàng hoàng nhận ra số điện thoại lúc nãy không phải phát ra từ di động của cô Hiền mà phát ra từ chiếc điện thoại bàn ở nhà thằng Hữu. Người tôi run lên cầm cập mặc dù cái áo khoác tôi đang mặc cũng thuộc loại nóng khủng bố nếu mặc ban ngày. Rõ ràng căn nhà đã khóa ngoài ngay khi cô Hiền qua ngủ nhờ nhà bà Sương, để có thể sử dụng điện thoại bàn, chỉ có một khả năng duy nhất: còn người trốn bên trong nhà khi khóa cửa.



    Còn tiếp.....
    Thay đổi nội dung bởi tero_blackheart; 28-03-2011 lúc 22:12.

  2. Có 3 thành viên cảm ơn tero_blackheart cho bài viết này:
    ducdung113 (22-04-2011), rong_robin (12-03-2012), zeluleu1 (15-04-2012)

  3. #2
    Mèo_cute's Avatar
    Mèo_cute vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Bạc Đôi
    Tham gia
    Oct 2010
    Bài
    546
    Cảm ơn
    112
    Điểm
    165/112 bài viết
    VR power
    0

    Default

    up nhanh đi bạn ,đang hay thì mất điện

  4. #3
    tero_blackheart's Avatar
    tero_blackheart vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    Apr 2010
    Bài
    104
    Cảm ơn
    77
    Điểm
    20/13 bài viết
    VR power
    0

    Default

    thực ra câu chuyện này chưa có lời kết các bạn ạ
    theo mình biết thì tác giả của chuyện này đã qua đời khi đang viết dở
    1 phần sau của câu chuyện này là do 1 người quen của tác giả viết nên có 1 số chỗ khá khó hiểu
    đến bây giờ câu chuyện này vẫn chưa có phần kết

    ---------- Bài thêm 30-03-2011 lúc 00:01 ---------- Bài trước là 29-03-2011 lúc 23:59 ----------

    đây là phần kết do 1 bạn tự nghĩ ra
    các bạn đọc thử xem nhé :
    Tôi biết các bạn rất nóng lòng muốn biết hồi kết của câu chuyện này là như thế nào nhưng vì nhiều điều không thể giải thích nổi liên tiếp xảy ra trong thời gian vừa qua nên tôi không có sự lựa chọn nào khác, đành phải gác lại sự kì vọng của các bạn để tập trung đi tìm một câu trả lời thỏa đáng cho toàn bộ những thắc mắc của mọi người.

    Quay trở lại với ngày hôm đó

    Tôi, cô Hiền cùng với bà Sương, ba người chầm chậm tiến phề phía phòng tắm. Không ai nói gì nhưng dường như tất cả đều cảm nhận được một bầu không khi rờn rợn đang bao trùm. Trong nhà tắm tiếng nước chảy róc rách vẫn vọng ra làm chúng tôi như ngạt thở. Nhìn cô Hiền cầm cây chổi mà tay run run, tôi ước gì mình có đủ can đảm để đi vào một mình, tránh cho cô phải đối mặt với thế lực kì bí phía sau cánh cửa. Nhưng nỗi sợ hãi quá lớn đã lấn át tất cả, chầm chậm từng bước một, không biết là qua bao lâu, chúng tôi đã đến sát cửa nhà tắm. Tôi nhìn hai người phụ nữ sau lưng mình, mặt họ trắng bệch nhưng ánh mắt hiện lên vẻ kiên định, tôi gật đầu, hít một hơi dài và mở tung cánh cửa ra ...

    ...

    Dù đã chuẩn bị đối mặt với bất cứ tình huống bất ngờ nào có thể xảy ra nhưng những gì đập vào mắt thật quá sức tưởng tưởng của ba người chúng tôi.

    ... Trống rỗng ...

    ... Hoàn toàn trống rỗng ...

    Nước không hề chảy và trong nhà tắm không có một ai. Mọi thứ vẫn nằm im ở đúng chỗ của nó. Điều này quả thật là bất ngờ, nó làm cho cả ba người rợn tóc gáy, phải chăng chỉ là ảo giác, hay tất cả vốn là do chúng tôi tưởng tượng ra ? Cả ba chìm vào những suy nghĩ của riêng mình mà không để ý rằng cánh cửa nhà tắm không biết từ bao giờ đã đóng sập lại.


    Và đã đến lúc để kết thúc câu chuyện, xin tự giới thiệu với các bạn, tôi là Kiên, chuyên viên của viện tâm lý hình sự, bộ công an. Những gì tôi vừa kể với các bạn là lời tâm sự của nhân chứng một vụ án mạng đáng nhớ trong quãng thời gian công tác của tôi.

    Mọi chuyện bắt đầu khi đêm hôm đó tôi nhận được điện thoại của cấp trên yêu cầu phải có mặt ngay lập tức ở sở để khai thác thông tin từ một nạn nhân còn sống đang trong trạng thái hoảng loạn tinh thần. Qua tiếp xúc tôi có thể kết luận anh này vừa trải qua một cú sock rất lớn. Anh nói về những điều khó tin như xác chết sống dậy hay cuốn nhật ký gì đó. Điều này khiến tôi tò mò và tự bắt tay vào điều tra, khi mà cấp trên đã kết luận đây chỉ là một tai nạn ngẫu nhiên. Qua những gì thu thập được từ cuốn nhật ký tìm thấy trong nhà của nạn nhân cùng với việc trực tiếp điều tra hiện trường, tôi có thể khái quát lại cho các bạn diễn biến của toàn bộ câu chuyện là như sau.

    Gia đình cô Hiền và gia đình nhà hàng xóm có xích mích với nhau, người hàng xóm quyết định đục tường thông vào nhà tắm của cô Hiền để tiện trả thù, việc này được thực hiện bí mật và được che giấu bởi tấm gương trong nhà tắm. Sau khi có được con đường bí mật này, thỉnh thoảng người kia lại lẻn vào lúc đêm khuya để kiếm chác một vài thứ. Đêm hôm đó anh bạn tên Hữu không ngủ được, đang đi vệ sinh thì bất ngờ thấy tấm gương dịch chuyển, một người chui ra thì sợ quá, quên cả kéo khóa quần chạy vội ra cầu thang, trượt chân qua đời. Cha anh Hữu đang tắm thì cũng gặp hoàn cảnh tương tự, dẫm phải cục xà phòng và ra đi. Khi tôi đến và vô tình bắt gặp người kia trong nhà tắm, bà ta sợ rằng đã bị lộ nên đóng cửa, trát xà phòng ra sàn rồi chui về nhà, rình ba người kia đi vào thì lẻn sang vì cửa vẫn chưa khóa, đóng cửa tắt đèn. Ba người kia sợ quá trượt chân ngã. Tôi may mắn đập đầu vào cái chổi mà cô Hiền cầm theo nên không bị làm sao cả. Cuối cùng vụ án cũng sáng tỏ, hung thủ bị bắt, đeo mặt nạ và kính hồng ngoại nhìn ban đêm, tôi lên mạng kể lại chuyện ngày xưa ...

    Lại nói về vụ tai nạn năm nào, nếu chịu khó lên youtube các bạn sẽ thấy một clip có một cô gái giấu xe đạp và đặt máy quay trong bụi rậm, rình lúc có người đi ngang qua thì đẩy xe đạp vào xe cho họ ngã rồi nằm xuống giả chết để quay phim xem phản ứng của mấy người đó ra sao.

    Những chi tiết rườm rà khác là do nhân vật chính tự kỉ ám thị, lúc thôi miên tự nghĩ ra

    Câu chuyện của tôi xin được chấm dứt tại đây!

  5. #4
    Tham gia
    Sep 2010
    Bài
    2
    Cảm ơn
    0
    Điểm
    0/0 bài viết
    VR power
    0

    Default

    tào lao . nản

  6. #5
    bueno110's Avatar
    bueno110 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Gà Con
    Tham gia
    Jan 2010
    Bài
    1
    Cảm ơn
    0
    Điểm
    0/0 bài viết
    VR power
    0

    Default

    vãi bịa
    tốn thời gian đọc mấy cái này thà vào liên xô

  7. #6
    thangmuito143's Avatar
    thangmuito143 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá
    Tham gia
    Dec 2011
    Bài
    73
    Cảm ơn
    20
    Điểm
    12/9 bài viết
    VR power
    0

    Default

    uhm. vào liên xô đọc còn sướng hơn

  8. #7
    quang ngai's Avatar
    quang ngai vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Gà Con
    Tham gia
    Jun 2009
    Bài
    3
    Cảm ơn
    0
    Điểm
    0/0 bài viết
    VR power
    0

    Default

    làm hồi hộp muốn chết mà kết thúc dở ẹc ak

  9. #8
    tnt555's Avatar
    tnt555 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ Đôi
    Tham gia
    Jan 2012
    Bài
    34
    Cảm ơn
    70
    Điểm
    3/3 bài viết
    VR power
    0

    Default

    chui ui chuyen gi ma chan vai ! !!!!!!

  10. #9
    congthangitvn's Avatar
    congthangitvn vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng
    Tham gia
    Nov 2008
    Đến từ
    Nghệ An ---> Đà Nẵng --> Sài Gòn
    Bài
    956
    Cảm ơn
    293
    Điểm
    267/117 bài viết
    VR power
    0

    Default

    kết thúc chuyện này ở đâu ra vậy'/?
    GÁI GÚ LÀ PHÙ DU - THẦY U MỚI LÀ TẤT CẢ

  11. #10
    giangvipso1's Avatar
    giangvipso1 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Gà Con
    Tham gia
    Jan 2011
    Bài
    6
    Cảm ơn
    2
    Điểm
    0/0 bài viết
    VR power
    0

    Default

    cai video do la j vay ta

  12. #11
    tao1's Avatar
    tao1 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ Đôi
    Tham gia
    Jan 2009
    Bài
    31
    Cảm ơn
    15
    Điểm
    4/4 bài viết
    VR power
    0

    Default

    vãi thật ~ hóa ra là chém gió hả

  13. #12
    manhlinhdn's Avatar
    manhlinhdn vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ
    Tham gia
    Dec 2010
    Bài
    14
    Cảm ơn
    1
    Điểm
    4/3 bài viết
    VR power
    0

    Default

    thế thực hư là sao nhỉ s

  14. #13
    huynhlamphu's Avatar
    huynhlamphu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    Oct 2012
    Bài
    86
    Cảm ơn
    358
    Điểm
    3/3 bài viết
    VR power
    0

    Default

    truyện dở quá chủ thớt ơi

  15. #14
    tienhn06's Avatar
    tienhn06 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Gà Con
    Tham gia
    Jan 2014
    Bài
    9
    Cảm ơn
    0
    Điểm
    2/2 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Mình rất là sợ ma nhưng cứ chỗ nào có chữ Ma là click

 

 

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •