Nếu đã post rồi thì nhờ các mod del dùm jose nha, thanks
Tập 1
Đằng Giao đưa mắt xem chương trình "Chiếc nón k`y diệu", nào hay những gì xảy ra ngoài ngõ . Căn phòng được anh thuê để tìm sự yên tĩnh sau giờ làm việc mệt mỏi . Đằng Giao không thích ồn ào ở nhà do sự đùa giỡn của mấy đứa cháu anh, lại không muốn bạn bè lui tới tìm nơi ăn nhậu ì xèo . Nhờ đó, ngày tháng trôi qua với sự nhẹ nhõm vui vẻ cho anh . Bỗng nghe tiếng giày ai đó gõ mạnh ngoài sân vọng vào mỗi lúc một gần hơn:
- Ôi, trời ơi! Thật hú hồn! May là vào kịp đây!

Một cô gái với vẻ hốt hoảng, mắt liếc ra ngoài đường, tay để trên ngực như tự trấn an mình..

Đưa mắt khó chịu, anh lên tiếng:

- Ai hú hồn ?

Trong bộ đồ mô- dden sát bó lấm tấm giọt mưa chiều, nét ngố ngáo, tinh nghịch cũng hướng về anh, cô cong môi đáp không một chút ngượng ngập:

- Chẳng lẽ không là tôi, mà là anh sao ?

- Là anh ?

Đăng Giao chỉ vào người, cười nhẹ .

Cô bé cười:

- Ý anh muốn nói mình đứng tuổi chứ gì . Sao nào, muốn tôi gọi anh bằng gì ? Papa hay ông chủ đây ?

- Papa thì không dám có đứa con gaíi "trơì đất" như cô đâu.

- Tôi thế nào trong mắt anh đây?? Trời đất là sao?

Đằng Giao hơi bất ngờ nhình cô hai tay đập nhẹ vào nhau, cử chỉ không ngượng ngập chút nao.

-"Trời đất" là tự nhiên xông vào nhà người ta, không hề áy náy . Trái lại, còn hách dịch đứng đó, chống mắt lên tra gạn chủ gia. Đó không hỗn, không hồ đố là gì ?

- Chứ không phải tuổi còn trẻ lại thích đóng vai lào Ngư Đồng à ? Bộ người ta cúi đầu gọi "anh" bằng chú, bằng ông thích lắm sao? Không phải đó là "lảo" ư ? Thiệt là hết nói nổi anh à .

Cô nhìn quanh phòng, dấu môi dài ra. Anh hỏi:

- Ai ngưỡng mộ mà "bay" vào đay, giờ lý sự ?

- Dưng không, ai thèm ào vào nhà mà chi trích . Bộ phòng khách này hoàn mỹ lắm sao? Người ta bị đuổi bắt, kẹt quá mới "bay" để lánh nạn thôi mà .

- Làm gì kêu ơi ới chết đến nơi vậy ?

Hất mặt, rùn vai, cô hứ dài:

- Chứ gì nữa! Người ta run mắc chết đây nè .

- Làm gì rủn Bộ "chôm chía" bị bắt tại trận à ? Quen tay rồi, bỏ sao được . Đừng có đứng đó mà ngắm đồi tôi trang trí à ! Người ta quên, cái chôm, cái chộp đi .

Như bị động, cô bé nháy cẫng lên kêu trời:

- Ê ! Thấy tôi móc túi ai chưa mà kết luận thấy ghê vậy ? Đừng có nhìn gà hoá cuốc nhá ! Sao đánh giá người ta thấp vậy, anh tưởng tôi không có tự ái sao?

- Lương thiện, hiền lành với vẻ thục nữa, ai tự nhiên xông vào nhà người ta không hỏi một tiếng . Lịch sự cúa cô bán chợ trời từ lúc nào thì có đó .

Ngoan cố, cô hất mặt đáp:

- Từ lúc gặp khuôn mặt hắc ám của ông đó .

- Phái, hắc ám như ân cướp vậy . Còn đứng đó nói ?

Vương to mắt ngắm anh:

- Bộ tư gia có gương mặt từ bi sao mà liễu yếu đào tơ như tôi dám làm chuyện đọng trời đó giữa thanh thiên bạch nhạt chứ . Anh nhìn kỹ xem tôi có giống dán "trời đất" hay là "madam" đây, anh Hai?

Anh cười to, cười và bảo:

- Ai dám nói mình ở trong nhà của chính mình lại có hành động của kẻ ăn cướp ? Co suy ra đi ?

Cô chỉ vào người anh và gằn giọng:

- Là tôi nói nè . Anh không ăn cướp đồ vật, nhưng anh đừng nói mình chưa hề cướp lời, áp đặt tội lỗi đáng ghét ấy cho tôi nhá ?

- Rồi sao?

- Anh nghe đây . Tôi đâu có gan Tỷ Cang mà dám ? Ai muốn vào đây nhìn bộ mặt hắc ám của anh . Nếu không sợ người ta biết tôi đi nhong nhong ngoài phố, ai vắt ba chân, bốn cẳng vào nhà ông anh để tránh sự oanh tạc ấy chứ . Bộ tim không đập loạn xạ sao mà trách cứ ?

Đăng Giao nhướng mắt nhìn cô diễn tả bằng đôi tay ánh mắt vẻ tự nhiên, anh theo đà tự lúc nào không hay .

- Làm gì chạy nghe thình thịch, mồm kêu ơi ới ! Đàn bà con gái gì mà rộng mồm, rông mép không ai bằng . Làm như ở đây là chợ cá vậy .

Thờ khi nhún vai và liếc anh thật bén cô đáp:

- Thì cũng tự anh kìa . Bình thường tôi đâu cau có . Dịu dành, thanh lịch, điểm ưu nào ở tôi không có chứ .

- Có không mà nổ như pháo đó cô Hai?

Cô xoay người trước mắt anh, Hai tay dang rộng nhúng nhảy, chiếc bóp trên tay đong đưa . Môi cong lên, muĩ nhăn nhó, trông rất tự nhiên:

- Thật đó, nếu biết ông một mình hiu hắt trong này ai thèm vào .

- Bây giờ lui ra cũng chưa muộn mà .

Mắt cô nhướng cao . Cô cười thật vui:

- chắc nhà này quanh nắm "đèn khuya hắt bóng" quá há . Nên khi bổn cô nương xuất hiện là công tử giật bắn người lên như chạm phải lửa vậy .

- Nói hay lắm !

- Chứ gì nữa, tự nhiên lù lù như bóng ma vậy .

- Ai nói bóng ma ? Người ta là bóng hồng, là hoa hậu đấy, ông chủ à .

Đăng Giao bật cười trước lối diễn và đôi mắt tỏ ý mình của cô bé . Thật trẻ con với nét phụng phịu, dỗi hờn khác biệt với nhừng cô gaíi đã qua mắt anh . Cô bé đứng lại vươn to mắt nhìn anh cười:

- Ủa ! Chịu cười rồi sao ? Ngắm anh cũng trẻ chán chứ . Trẻ thì đóng vai công tử Bạc Liêu nó hợp hơn . Ai đời tự cho mình lão hoá . Bộ gần đất xa trời, vui lắm sao mà thích chứ anh Hai ?

- Ai mượn lên lớp đó chị Hai ?

- Ai thèm làm chị một ông già như anh mà gọi ?

Đằng Giao khoát tay :

- Bây giờ tóm lại, chị Hai có chịu "biến", trả lại sự yên tỉnh cho tôi hay không thì noí ?

Cô gái vô tư ấy, nhìn màn mưa trắng xoá ngoài khung cửa sổ . Gió vẫn thổi, mưa vẫn rơi . Cô rùng mình:

- Ông anh ác cũng vưà thôi nhé . Mưa bão ào ào, tôi lại quên đem theo aó mưa . Anh nói đi, ra ngoài ngay lúc này, có phải anh muốn tôi bện chết mới vui hay sao ?

Anh gầm gừ hỏi:

- Chẳng lẽ, cô Hai muốn "tịnh" ở đây luôn ?

Khoanh tay tròn vòng, cô nhún người :

- Ai thèm ! Không mưa, dù anh có mời cũng không thèm "ngự giá" nữa à . Trong cảnh này đành chịu thôi . Có đưa tay tiễn khách, khách cũng không thể nào cút xéo được . Cảm phiền đi nhá . Qua cơn mưa, tôi sẽ đi ngay .

Đăng Giao cười nhẹ giọng châm biếm:

- Chớ không phải đăng ký dài hạn sao ?

Xoay người ngắm khuôn phòng của anh, cô cười . Đăng Giao chợt hỏi:

- Quan sát xem, hàng nào có chất lượng dể lập phương án "hành sự chôm chĩa" hả

- Hứ! Còn anh, "chà đồ nhôm" hay "chôm đồ nhà" đây . Bày đặt châm tôi hả ? Ở lại đi anh Hai .

- Cô biết gì mà nói . Hay là suy bụng ta ra ý người đấy ?

Giọng thật êm pha chút buồn, cô nhìn anh đáp nhỏ :

- Những gì người ta có thể muà bằng tiền, bán bằng vàng thì có giá trị gì chứ . Đồ vật của cải đâu cần thiết tới phải thèm, phải có . Tôi chỉ cần sự quan tâm của bạn bè, nhất là của ông ấy . Nhưng .... có lẽ số của tôi không tốt, nên phải chịu một mình trong tất cả thôi .

- Cô lẻ loi lắm sao ? - Anh cũng hạ giọng hỏi .

- Ý anh muốn hỏi về mặt nào ?

- Tất cả !

Anh trầm giọng hơn . Cô lắc đầu:

- Vậy thi không . Tôi được nhiều người quan tâm, thương yêu hết mực, nhưng đối tượng đó không hợp nên tôi không nghe tâm tư ấm lại thôi .

- Còn người cô muốn, họ lại không đáp lại chứ gì ?

- Anh nghĩ kẽ đó đồng phái với anh sao ?

- Chẳng phải sao ?

- Làm gì có . Người đó là mẹ của tôi . Tiếc rằng bà trở về với cát bụi quá sớm . Biết chưa, nhiều chuyện !

Gương mặt trĩu buồn cho Đằng Giao thấy nét đẹp ở cô rất dịu dàng . Thế mà sự thay đổi thật nhanh, khuôn mặt kia tươi lại, nụ cười tinh ranh và giọng giễu cợt trở về :

- Mưa còn nhiều quá đi ... Hay là ông anh vui lòng cho tôi ngả lưng lên ghế nà một giấc đi há !

- Một giấc ? Trời đất, đủ rồi nha ! Bộ muốn tôi ...

- Anh có vợ rồi sao ?

- Chẳng lẽ tôi thế này mà chưa được thương ?

Cô bé bật cười mắt xoay vòng quanh phòng:

- Nếu có, không gian này yên tĩnh được sao ? Mà thôi, tôi không hỏi về gia chủ chuyện tư riêng và ngược lại . Giờ tôi nghỉ lưng cho khỏe đã .

Cô tự đến ghế dài ngả lưng vào thanh ghế, tay khoanh tròng, ngáp dài . Đăng Giao cau mày:

- Bộ tới cữ chưa "phê" sao ngáp dài vậy ?

Cô ngồi bật dậy hỏi:

- Cữ gì, sao tôi không hiểu ? Anh muốn nói gì ?

Anh khoát tay bảo nhanh:

- Bỏ đi . Ý tôi muốn nói sao cô ngáp mà không che "cửa khẩu" lại đó, biết chưa ?

- Cô cười giả lả:

- Ờ, quên há! Dạo này nhiều chuyện xảy ra quá, tôi vô ý . Xin lỗi nha .

Cô liếc anh cười sau cái nhún vai . Đăng Giao lắc đầu nhìn mưa đang từng đợt trút xuống .

... Chẳng biết ngủ bao lâu, chỉ biết khi ánh nắng len qua khung của vào mắt, khiến cô đưa tay che chắn . Cô dang tay ra hít thở như muốn lấy lại sự hưng phấn sau một ngày mệt mỏi vậy .

- Ủa! sao mình lại ở đây hả ? Đâu phải phòng của mình ? Ôi! Đầu lại đau nữa rồi . Còn nóng nữa !

Dưa tay lên trán xoa nhẹ, cô lẩm bẩm:

- Đau quá rồi! Làm sao đây ? Thiệt là rắc rối à .

Tờ giấy được để cạnh bàn, cô đưa tay cằm lên xem . Thì ra Đằng Giao viết cho cô . Bất chợt nhìn ra của đã khép tự bao giờ .

"Nhỏ !

Đã đến giờ anh đi làm, đành phải bỏ cô ở nhà một mình rồi . Nhỏi sốt lắm, thuốc để trên bàn đấy, ăn cháo xong rồi uống . Nếu khỏe thì cứ về . Ngược lại, nằm nghỉ nhá .

Muốn chôm gì cứ lấy, ngoại trừ bức ảnh trên bàn viết của anh . Ráng giữ gìn sức khỏe nh' . Đồ em ... phơi trong phòng tắm đấy . Xin lỗi . Em sốt quá cao, anh đành phải thay... thôi, bởi em băng mưa nên ướt . Anh không muốn đâu nha nhỏ . Xin lỗi ... không có gì cả đó ...

Tạm biệt em
Đăng Giao"

Giật mình, cô nhìn lại người . Trời đất á ! Bộ pyjama của anh ta đã khoác lên cô tự bao giờ . Chặc lưỡi, cô gãi đầu khi tưởng tượng những điều xảy ra. Nhưng đầu buốt đau càng lúc càng nhiều, cô ráng "nốc" xong tô cháo cùng liều thuốc cạnh đó và ... đôi mi khép lại sau đó .

Giọng lo lắng khe khẽ bên tai cô:

-Nhỏ à, nhỏ ! Em thức dậy giùm có được không ? Đừng có nằm ì đây mà báo đời tôi nhé .

Âm thanh trầm hơn tiếp nối:

-Mày đừng có lắc cô ấy nữa . Sốt cao, người ta mê man rồi . Có hét ra lửa đôi mi ấy đâu có mở mà gọi .

-Vậy là sao ? Mày khám thấy tình trạng cô ta như thế nào rồi ? Có cần đi bệnh viện hay ko đây ?

Nụ cười nở cho sự lo lắng trong lòng Đằng Giao phai đi phần nào . Người đó lên tiếng:

-Đằng Giao à ! Đâu có gì nghiêm trọng vậy . Đưa cô ấy vào viện cũng chính tao điều trị chứ ai mà nóng lòng . Cô ấy tên gì, ở đâu ? Bao nhiêu tuổi mày cũng ko hề biết . Nếu ai hỏi để làm bệnh án, mày sẽ khai sao đây !