Follow us on...
Follow us on Facebook

VN-Zoom.com chung tay vì Cộng đồng

Kaka - ứng dụng hát Karaoke trên mobile

Tuyển Mod Mobile diễn dàn Vn-Zoom.com 2014

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Vui thể thao quà ý nghĩa

Toàn cảnh Vn-Zoom tham gia họp báo Asus Zenfone
kết quả từ 1 tới 10 trên 10
  1. #1
    khanhduongdv's Avatar
    khanhduongdv vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến Vàng
    Tham gia
    Jun 2010
    Bài
    6.557
    Cảm ơn
    3.207
    Điểm
    7.160/4.519 bài viết
    VR power
    0

    Default Chùm truyện Cryptic

    Cryptic là gì?
    Đó là một thể loại truyện kinh dị trinh thám , nhưng những phần kinh dị không thể hiện ra bên ngoài mà lại ẩn vào bên trong từng dòng chữ. Nhiều truyện khá dài nhưng cũng có nhiều truyện chỉ vẻn vẹn vài dòng chữ. Cảm giác đầu tiên khi đọc chính là "TÒ MÒ, KHÓ HIỂU". Chính những cảm giác đó sẽ khiến bạn phải đọc lại truyện. Và rồi bạn sẽ hiểu... và bạn sẽ... *die*

    1. Quả bom

    Có kẻ đã gài bom nhà tôi. May sao đúng lúc bom phát nổ thì tôi đã kịp chạy ra ngoài. Cứu hoả đến, chả ai thèm nhìn tôi, hỏi han gì tôi cả . Họ cứ dập lửa. Sau đó cảnh sát và cứu thương đến. Họ cũng không nhìn tôi. Sau khi xong, tôi nghe thấy họ miêu tả có 1 đống thịt xương đầy máu trong phòng có bom. Ghê qúa!
    =========
    Tác giả: [Cryptmin]
    Nguồn: Cryptic Việt Nam (Facebook Page)

    2. Nước mắm

    Nhà nọ làm nghề bán nước mắm,họ tự xây 1 hồ chứa lớn để ngâm nước mắm,rồi chiết ra đem bán.Tôi cũng hay mua nước mắm của họ để dùng... Một hôm,họ báo cảnh sát rằng đứa con nghịch ngợm của họ vừa mất tích trong khi họ đi bán.Họ gác lại công việc để đi khắp nơi dán tờ rơi tìm con... Suốt mấy tháng tìm kiếm vẫn không có kết quả,họ thất vọng và trở lại với nghề bán nước mắm để kiếm sống và cố quên đứa con của mình đi...Tôi lại dùng nước mắm của họ,chà...mùi vị khác hẳn trước đây,ngon tuyệt!
    =========
    Tác giả: -LT-
    Nguồn: Cryptic Việt Nam (Facebook Page)

    3. Nhà hoạ sĩ
    Gần nhà tôi có 1 căn nhà khá cũ kĩ. 1 lão hoạ sĩ sống ở đó. Lão chả bao giờ chịu ra ngoài cổng, khách hàng muốn mua tranh của lão phải tự vào nhà lão. Nhà có 2 cổng: 1 cổng lớn trước nhà đón khách vào, 1 cổng nhỏ phiá sau tiễn khách ra về. Tôi xem bức tranh 1 số người đã mua của lão, toàn tranh kinh dị. Tôi không mua tranh, nhưng tò mò không biết lão vẽ bằng gì. Tôi lẻn vào nhà lão, tôi đã làm được 1 việc rất khó khăn vì sân nhà lão tuy nhiều cây, nhưng cây nào cũng ít lá, mặc dù lão chăm sóc rất kĩ, nhất là loại có lá và hoa màu đỏ, đen. Bên trong phòng tranh, tôi đến gần đống lọ màu, có mùi gì lạ lạ từ 1 vài lọ màu đỏ và đen. Lúc đó tôi ngửi thấy 1 mùi khác, không phải từ đống màu. Mùi đó càng dần nồng nặc hơn...
    =========
    Tác giả: [Cryptmin]
    Nguồn: Cryptic Việt Nam (Facebook Page)

    4. Quả bóng
    Thằng nhỏ nào có qủa bóng tròn thế 0.0 . Phải lấy mới được! Nhưng mà nó không cho, thế là tôi tìm cách giằng bằng được, cuối cùng cũng lấy được. Đem về chơi thôi ^^ . Ơ, bóng gỉ nước rồi
    =========
    Tác giả: [Cryptmin]
    Nguồn: Cryptic Việt Nam (Facebook Page)

    5. Trường tôi
    Cách đây 10 năm,ở trường tôi có một cô giáo treo cổ trên lầu 3. Kể từ đó,rất nhiều vụ tự tử diễn ra y như vậy. Giờ lối lên lầu 3 đã bị khóa,dù có khóa hay không thì cũng chẳng ai dám bén mảng lên đây đâu.
    =========
    Tác giả: -LT-
    Nguồn: Cryptic Việt Nam (Facebook Page)

    6. Cái cống
    Tôi không thể tự mình thoát khỏi cái cống. Tôi - 1 người mù - bị 1 vài kẻ tìm cách hãm hại. Tôi cố gắng chạy thoát thân, tất nhiên vì không thấy gì nên vô tình đi vào đúng cái lỗ chưa đóng nắp trên đường. Thế là rơi tọt xuống cống. May mà tôi được người thân của tôi đưa 2 khẩu súng với rất nhiều đạn để tôi tự vệ. 1 tên phát hiện ra, tôi kịp bắn hắn trước khi hắn kịp trở tay. Tôi có đôi tai thính, có thể đoán được hướng hắn. Mà tên đó ngu thật, cứ to mồm dọa bắn ^^. Tôi chỉ trụ được 1 thời gian, đạn cạn dần. May quá, những người thân của tôi đã dò ra vị trí chiếc di động tôi mang theo người, công nghệ cao có khác . Họ thả thang dây xuống, tôi theo tiếng gọi của họ, vượt qua 1 bãi đất mấp mô có mùi hôi thối khủng khiếp hơn cả khi chúi đầu vào thùng xe rác >_< , cuối cùng cũng bắt được thang lên. Nhưng trong cái may lại có cái rủi, tôi vừa lên thì mọi người đã bị những kẻ đó còng tay lại. 1 tên đẩy tôi vào thùng xe cùng người thân của tôi. 1 tên đồng bọn cuả hắn lẩm bẩm: "Công lí đã được thực thi"
    =========
    Tác giả: [Cryptmin]
    Nguồn: Cryptic Việt Nam (Facebook Page)

    7. Hoảng hốt
    23h tôi bước về nhà .cả đêm đi nhậu và giờ tôi thấy khá mệt Khi tôi đang thiu thiu ngủ thì nghe tiếng bố mẹ phát ra ầm ĩ dưới nhà . Mẹ thì đang khóc, còn bố thì đang gọi điện cho khá nhiều người . Mặc kệ, tôi trùm chăn lên ngủ tiếp . Tiếng còi xe vang lên ing ỏi dưới nhà - là tiếng xe cứu thương. Tôi lao ngay xuống nhà ! Lẽ nào là trog nhà tôi có ai bị làm sao ? Cảnh tượng trước mắt làm tôi hoảng hốt - tôi đã khóc thật to ,nhưng mẹ vẫn đóng cửa nhà để mặc tôi đứng chết lặng ở góc nhà . Tôi khóc và biết rằng , đám y bác sĩ ấy sẽ chẳng thể làm gì để cứu vãn tình thế được nữa.
    =========
    Tác giả: Nguyen Cao Nghia
    Nguồn: Cryptic Việt Nam (Facebook Page)

    8. Bắt cóc trẻ em
    Khu tôi dạo này cứ có nạn bắt cóc trẻ em cơ . Mà vài cái xác không đầu được tìm thấy ở loanh quanh bãi rác cuối xóm rồi . Chặc . Cứ vứt xác ban đêm cơ . Vậy mà cảnh sát chẳng canh được thời gian mấy cái xác bị vứt . Con bé con hàng xóm nay sao im thế nhỉ . Thoải mái ghê . Thôi , tôi đi phải rửa đồ nghề lao động rồi . Bye nhé
    =========
    Tác giả: _Phong_
    Nguồn: Cryptic Việt Nam (Facebook Page)

    9. Tai nạn
    Nhà tôi có 4 người , bố mẹ ,tôi và anh trai của tôi . Vào tháng trước nhà tôi đã xảy ra tai nạn kinh khủng . Đó quả là một tai nạn giao thông khủng khiếp . Nó khiến cho gia đình tôi chịu tổn thất rất lớn về tinh thần .Ngày hôm ấy tôi đã khóc rất nhiều . Lê đôi chân đang còn đau nhức sau tai nạn xuống dưới nhà , tôi nhìn chằm chằm vào di ảnh trên bàn thờ .
    Bố đang ngồi nhâm nhi chè xanh với người hàng xóm bên cạnh nhà . Mẹ đang ở trong bếp chuẩn bị thức ăn . Giờ này chắc anh trai chuẩn bị đi học về rồi . Thật là vui , hôm nay gia đình tôi lại cùng ăn cơm với nhau.
    =========
    Tác giả: Nguyen Cao Nghia
    Nguồn: Cryptic Việt Nam (Facebook Page)

    10. Xác chết
    Tôi cùng vợ con cùng đi trên đường. Đột nhiên tôi thấy 1 chiếc xe hơi ở lề đường bị mất phần mui, cùng với 3 cái xác người mất đầu, cháy đen. Tôi rùng mình, định gọi báo cảnh sát. Vợ con tôi thì cứ giục tôi đi tiếp. Đột nhiên 1 chiếc xe tải chở dầu lớn phóng đến từ dốc xuống, rồi 1 chiếc xe tải khác đi ngược vừa phóng qua xe mình. Tôi sợ tai nạn, hô vợ con tránh xa xe mình ra. Chiếc xe tải chở dầu tránh chiếc xe tải kia, tiến đến sát xe chúng tôi, vội quặt sang làn bên cạnh, thùng dầu quay về phiá trước, phá tan mui xe chúng tôi, cuốn xe đi 1 quãng ngắn, dừng ngay chỗ đó. Chiếc xe chúng tôi bắt đầu bốc cháy, sau đó cả thùng dầu phát nổ...
    =========
    Tác giả: [Cryptmin]
    Nguồn: Cryptic Việt Nam (Facebook Page)


    11 -> 20
    21 -> 25
    26 -> 30
    31 -> 38
    39 -> 44
    45 -> 55
    56 -> 65
    Còn tiếp...
    Thay đổi nội dung bởi khanhduongdv; 09-07-2013 lúc 20:03.

  2. #2
    khanhduongdv's Avatar
    khanhduongdv vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến Vàng
    Tham gia
    Jun 2010
    Bài
    6.557
    Cảm ơn
    3.207
    Điểm
    7.160/4.519 bài viết
    VR power
    0

    Default Update

    11. Phòng của tôi
    Căn phòng bừa bộn của tôi trước giờ vẫn kín như bưng,không có chút ánh sáng lọt vào nên dù ngày hay đêm thì vẫn tối om om, tôi phải mở đèn suốt. Tối nay về phòng, như thường lệ,tôi bật điện thoại lên dò đường đến công tắc đèn.Bỗng, "Rầm!" Gì vậy nhỉ? Tôi quay lại, căn phòng tối om,k thấy gì cả, chỉ nghe tiếng đồ đạc rơi loảng xoảng... Chắc tôi va phải cái gì rồi,mặc kệ,bật đèn lên đã. Bỗng, nước từ đâu phụt vào người tôi ướt hết cả áo,rồi một làn gió nhẹ thoáng qua,tôi sởn cả gai óc. Hoảng quá tôi nhắm mắt lao thẳng ra ngoài... Tôi nghe một tiếng "phịch" rõ to phát ra từ phòng tôi...
    =============
    Tác giả: -LT-
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    12. 3h sáng
    Tôi dậy từ sáng sớm đi bán rau ngoài chợ huyện. Trời chưa sáng nhưng tôi vẫn nhìn thấy rõ một bóng trắng vụt qua ngay trước mặt làm tôi hoảng sợ.
    3h sáng hôm sau
    Tôi vẫn gánh hàng đi bán như mọi ngày
    Lại là bóng trắng ấy
    .Tôi thu hết can đảm lao vào bụi dứa dại - chỗ mà tôi thấy cái bóng trắng lao vào. Tôi thở phào nhẹ nhõm , làm gì có ai ở đây , chắc là mình hoa mắt .
    Tối ấy tôi sốt cao.
    3h sáng
    Hôm nay tôi đi cùng khá nhiều người quá đây - nhưng ko phải để bán rau như mọi khi . Tôi lại thấy cô gái ấy rồi . Nhưng sao mọi người không nhìn thấy nhỉ?
    =============
    Tác giả: Nguyen Cao Nghia
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    13. Món thịt ngon
    Gần nhà tôi có cửa hàng bán thịt ngon lắm , bắt đầu bán từ tờ mờ sáng tới gần trưa , sáng nào cũng đông khách . Tôi thấy bán có một loáng buổi sáng là hết hàng rồi . Vợ tôi cũng hay mua ở đó về nấu cho bố con tôi ăn . Hôm nay cô vợ tôi đi đâu với bạn cô ấy từ sớm nên chẳng mua thịt tươi về làm nấu cho hai bố con tôi , đói quá , lại phải lết chân đi mua rồi . Chà , nhiều loại thịt thế này thì biết mua thế nào đây , thôi cứ kêu bà chủ lựa đại cho miếng nào thật ngon vậy . Miếng thịt đỏ hồng da mỏng mỡ mỏng đủ biết thịt tươi ngon rồi , nhìn sơ là thích rồi , giá cũng vừa phải nên tôi thấy vui . Trưa nay tôi sẽ làm món thịt nướng cho hai bố con tôi . Qua bàn tay tôi chỉ một loáng là món thịt hoàn thành , con tôi không ăn được da nên nó đưa cho tôi . Lạ nhỉ , miếng da này có cái bớt quen quá ... Quen thì quen chứ bố con tôi không thể cưỡng lại được món thịt ngon tuyệt này đâu . Măm măm .....
    ===========
    Tác giả: Phong Bùi
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    14. Ngủ
    Tôi nằm trên chiếc giường êm ái. Xong một ngày vất vả cuối cùng cũng được lăn kềnh ra chiếc giường của mình. Trước khi ngủ, tôi nhắn tin chúc ngủ ngon cho bạn gái.
    - "Nằm thoải mái thật" - tôi lẩm bẩm
    - "Uh ^^" - bạn gái tôi đáp
    ============
    Tác giả: [Cryptmin]
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    15. Ánh đèn đường
    Mỗi đêm, ánh đèn ngoài đường rọi vào trong phòng, qua lùm cây ngoài, qua song sắt cửa sổ, tạo những hình ảnh kì dị in lên tường. Tôi lúc đầu không ngủ được, rồi về sau cũng quen, thấy bình thường. Đến một đêm, tôi thấy trên tường hiện lên một hình khá giống khuôn mặt bố tôi. Tôi kinh hãi, chạy xuống tầng một, tôi hỏi mẹ và chị tôi là bố tôi đâu. Mẹ bảo bố đi vệ sinh, tôi vội đến nhà vệ sinh: không có ai cả. Tôi quay lại phòng khách, chỉ thấy chị tôi. Tôi nhìn sang buồng bên cạnh không bật đèn: ánh đèn đường rọi vào, loáng thoáng hai hình, một giống mặt bố tôi, còn lại giống... mặt mẹ tôi. Tôi sợ, khóc, kể cho chị nghe. Chị tôi quyết định đi quanh các phòng tìm bố mẹ, tôi bám theo, tìm mãi không thấy. Buồn tiểu quá! Tôi xin chị tôi đứng canh ngay cạnh cửa nhà vệ sinh, tôi vào trong đi vệ sinh. Bỗng đèn tắt, tôi lại thấy ánh đèn đường rọi vào qua ô cửa nhỏ, có ba hình giống ba khuôn mặt: bố, mẹ và ... chị tôi. Tôi gọi chị, không có tiếng trả lời. Tôi hoảng sợ, sợ đến mức im lặng. Tôi ngồi yên ở đó chờ điều mà tôi nghĩ sắp xảy đến...
    ============
    Tác giả: [Cryptmin]
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    16. Bạn đường
    Giờ đã là 12h rồi , chuyến xe cuối cũng đã dừng rồi mà mãi chẳng thấy người nhà đến đón tôi . Chắc có lẽ họ ngủ rồi , tôi đành phải đi bộ về vậy . Đoạn đường về nhà tôi tối lắm , vắng như vầy có ma là chắc rồi . Cái lạnh cứ len lỏi dần vào da thịt , xa xa dưới tán cây có một bóng đen đang đứng . Tôi run quá , mà hên sao không phải ma . Hú hồn , là một người đàn ông . Ông ta cũng đứng đợi người nhà giống tôi . Hỏi ra thì biết nhà ông ta gần đây , thấy vậy tôi liền rủ ông ta đi chung ..... cho đỡ sợ . Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện đốt thời gian , ông ta có vẻ hợp tính với tôi nên nói chuyện khá vui . Cuối cùng cũng qua quãng đường tối rồi . Vừa ra khỏi chỗ tối người đi chung với tôi lại thay đổi thấy độ vậy nè . Ông ấy cứ run run , cúi gằm mặt mà đi , mồ hôi trán thì đổ ra như tắm , tôi trấn an ông ấy mãi mà chẳng ăn thua . Tới nhà ông ấy rồi , tôi đứng nhìn ông ấy đi vào nhà . Ông ta bất lịch sự thật chẳng thèm quay lại chào tôi nữa chứ , cắm đầu mà vô nhà . Thôi kệ , lạnh ghê ta , đường sao mà xa quá , tôi lại phải tìm một bạn đường mới rồi ......
    ===============
    Tác giả: Phong Bùi
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    17. Chìa khoá
    Tôi đi lấy chìa cho ổ khoá mới về thì chứng kiến một tai nạn khủng khiếp. Mọi người đổ xô ra xem, đẩy ngã cả tôi khi tôi đang cố chen ra khỏi đám đông đó để nhặt cái chìa khoá bị rơi. Một gã ăn mặc xềnh xoàng đỡ tôi dậy và hỏi: "Chìa khoá cũ à?" -"Không! Chìa MỚI ạ!" - tôi đáp rồi chạy vội về nhà.
    Bố mẹ vẫn chưa về. Tôi vào phòng đánh một giấc thì chợt tỉnh dậy vì nghe tiếng động lạ. Tôi xuống nhà thì hết sức ngạc nhiên khi thấy gã đàn ông lúc chiều đang ngồi trong phòng khách. Tôi chưa kịp hỏi thì gã đã nói: "Tôi đến để đưa chìa khoá mới cho bố mẹ cậu!" Có tiếng lộc cộc bên ngoài, tôi nhìn ra cửa sổ thì thấy bố mẹ và bác thợ khoá đang cố làm gì đó. Tôi quay lại nhìn gã, thét lớn, rồi lao vụt ra ngoài...!
    ===============
    Tác giả: Bông Gió
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    18. Bóng ma cây cổ thụ
    Tôi về nhà khi trời đã khuya.Qua cái cây cổ thụ đầu làng , tôi thấy một cái bóng đen ngồi vắt vẻo trên cây . "Thôi chết! Mình gặp ma rồi " tôi tự nhủ .Nhưng ko phải người này có dáng khá quen thuộc với tôi . Là ai ? Tôi cũng không nhìn rõ . Mặc kệ, tôi phóng như bay về nhà . Giờ này mà mẹ còn đi đâu nữa nhỉ ,thôi chết rồi có lẽ nào mẹ tôi bị giết treo lên cây cổ thụ ấy. Nghĩ thế , tôi phóng như bay quay trở lại đấy . May quá , ko phải mẹ mình rồi - nhưng sao mà mình vẫn thấy cái người ấy quen thế nhỉ? Đêm nay mẹ không ở nhà rồi ! Tôi lại phải lang thang quanh gốc cây này thôi . Chui vào đây ngủ cái đã , dù sao bây giờ nó cũng là nhà mình rồi !
    ===============
    Tác giả: Nguyen Cao Nghia
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    19. Bên kia chiếc gương

    Hôm nay là một ngày đen đủi.

    Sáng sớm thì mất chìa khóa, rồi đi làm muộn, rồi bị đuổi việc. Đã thế, tôi lại bắt gặp bạn gái đi chơi, hôn hít cùng thằng khác làm cái ngày hôm nay trở thành cái ngày mà tôi muốn chết nhất. Tôi thực sự hận cái cuộc đời này. Buổi tối, sau khi chửi rủa con bạn gái xong thì tôi lang thang trên phố.

    Tôi cứ đi mãi, đi mãi, nghĩ ngợi lung tung rồi không hiểu sao bước tới trước cửa của một quán tên là "For who hates this life and wants to die". Cái tên nghe rất lạ nhưng nó miêu tả đúng tâm trạng của tôi nên tôi thầm nghĩ : "Có cái quái gì mà phải sợ, cứ vào thử xem thế nào".

    Có thể tự nhận mình là một thằng gan dạ, tôi bước vào quán. Cả căn phòng tràn ngập sắc đỏ của ánh đèn. Tường thì được dán những ảnh kinh dị đến ghê rợn. Nhưng điều đặc biệt là ở phía bên trái, nằm ở cuối cùng là một chiếc búa vàng, sáng. Bên phải, ở cuối cùng là một chiếc gương.

    Dưới chân tôi có mũi tên chỉ vào bên phải. Thế là tôi đi ra đấy, đứng trước gương. Trong gương hiện lên một bóng người mặc áo trắng, cầm cái búa vàng. Tôi quay ra sau thì ko thấy ai, cái búa vẫn nguyên đó.

    Tôi nhìn lại vào gương thì thấy người đó cứ tiến đến gần tôi và miệng nói: ”ĐỨNG IM, ĐỂ TÔI PHÁ VỠ CHIẾC GƯƠNGGGGG...".

    Tôi sững sờ đúng đó, không biết làm gì, người đó chạy một nhanh về phía tôi. Khi người đó đến trước gương thì quá sợ nên tôi nhắm mắt lại, theo phản xạ lùi về phía sau.

    Nhưng cuối cùng chẳng điều gì xảy ra. Tôi mở mắt ra thì chả thấy ai cả, người đó đã biến mất đi đâu. Đột nhiên, cánh cửa trong gương mở ra và một người nữa đi tới chiếc gương. Tôi quay lại, cầm cái búa vàng và chạy tới chiếc gương hét lớn: ”ĐỨNG IM, ĐỂ TÔI PHÁ VỠ CHIẾC GƯƠNGGGGG..."
    ====================
    Tác giả: Tống Việt Dũng
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    20. Kẹo và bánh
    Có một gã dụ một cậu bé ăn món kẹo của hắn. Cậu bé nhìn vào gói đầy những viên kẹo trắng trông khá hấp dẫn. Gã lấy một viên kẹo tự ăn để chú bé kia yên tâm. Hắn nói ăn kẹo này sẽ có khả năng đi xuyên tường, xuyên cửa. Gã bảo chú bé may mắn được hắn chọn làm người quảng cáo nên không phải trả tiền. Cậu bé định lấy một viên nhưng hắn đã đút ngay viên kẹo vào miệng chú, chú nuốt nguyên viên kẹo vào trong. Bắt đầu một cơn đau khủng khiếp, rồi bỗng cảm thấy nhẹ tênh, chú bé làm được điều hắn nói: đi xuyên qua mọi thứ. Lúc sau, cậu bé bật khóc, gã kia đã thu dọn đi tự lúc nào. Hắn tiếp tục mời một cô bé ăn chiếc bánh phủ bột trắng nhỏ xinh xinh được bọc kín. Hắn cũng ăn một cái bánh tương tự. Gã bảo ăn chiếc bánh này có thể bay lượn trên không trung. Cô bé chưa kịp lấy gói bánh, hắn lấy bánh ra nhét ngay miệng cô. Cô bé chỉ nhai một phát rồi nuốt chửng bánh. Có mùi hạnh nhân. Cô bé cũng bay lượn được như hắn nói, rồi lát sau oà khóc. Gã lại thu dọn đi, tiếp tục tìm đến những đứa trẻ khác...
    ====================
    Tác giả: [Cryptmin]
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

  3. #3
    ๖ۣۜHổ๖ۣۜBáo's Avatar
    ๖ۣۜHổ๖ۣۜBáo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Cống hiến cho [V-Z]
    Tham gia
    Oct 2012
    Đến từ
    ̶N̶̶ơ̶̶i̶ ̶t̶̶ì̶̶̶n̶̶h̶ ̶Y̶̶ê̶̶u̶ ̶B̶̶ắ̶̶t̶ ̶Đ̶̶ầ̶̶u̶
    Bài
    11.693
    Cảm ơn
    539
    Điểm
    9.476/5.193 bài viết
    VR power
    13

    Default

    Chuyện 21: Nhà cầu bị ám
    Tôi đang trên đường về nhà tối qua thì tôi thấy đau bụng , đành phải dùng tạm cái nhà cầu gần đó , kinh vãi ! Xung quanh khu này toàn là nhà bỏ hoang !!!! Tôi mở cửa đi vào nhà cầu , 2 bên tường có những dòng Grafiti nguệch ngoạc , bên trái thì ghi “Nhà cầu này bị ám” , bên phải là “Dòng chữ này sẽ thay đổi” , nhìn cũng có vẻ ghê ghê , mà thôi kệ mắc quá , đặt *** xuống ị cái đã .
    Phù ! ra được thoải mái làm sao . giờ ngồi nhìn lại trên tường để coi có gì lạ hay ko ! Haha , bên trái vẫn là “Nhà cầu này bị ám” , bên phải vẫn là “Dòng chữ này sẽ thay đổi” , thay đổi hả ? thay đổi cái đệt nè!!

    Chuyện 22: Ghosts really do exist (Ma thật sự có thật)
    Tôi nghĩ rằng trên đời này thật sự có ma. Khi tôi còn nhỏ,tôi từng thấy một đứa con gái và gọi nó là chị. Nó mặc một bộ đồ bẩn thỉu,giống như tôi vậy…và chúng tôi sống cùng nhau. Nhưng một ngày nọ,tôi không còn thấy nó nữa. Ba mẹ tôi trúng vé số.. Họ bảo tôi rằng tôi bị hoang tưởng bởi chúng tôi quá nghèo. Nhưng giờ chúng tôi thật hạnh phúc.
    Nhưng có vẻ như tiền trúng vé số đang cạn dần.

    Chuyện 23: Mất trí
    Tôi là Sarah. Có lẽ cuộc đời tôi không có mấy đặc biệt bởi vì tôi bị mắc căn bệnh mất trí nhớ tạm thời từ hồi 14 tuổi. Bố mẹ tôi bị giết hại 1 cách dã man vào 1 đêm bởi tên cướp đâm hàng chục nhát vào bụng họ. Tôi thường bật khóc sau mỗi lần nhớ ra những gì tôi đã quên. Hằng ngày sau khi tan học tôi vẫn hay mời những người bạn của tôi đến nhà chơi và ngủ qua đêm. Nhưng họ thật tàn nhẫn khi đến sáng hôm sau bỏ đi không hề gửi 1 lời nhắn hay chí ít là nhắc máy điện sau mỗi lần tôi gọi điện.Tôi buồn bã và đi xuống bếp kiếm gì đó ăn.Sực nhớ còn miếng bít tết mới mua,tôi đi ra lấy dao để thái…
    Tôi bật khóc.

    Chuyện 24: A Ghost Photograph
    “Chúng ta sẽ chụp vài tấm ảnh ma” Chúng tôi tuyên bố và lên đường đến 1 nơi được cho là có ma.
    Nhóm chúng tôi có 4 người (4 tên ngu ngốc), và, cùng với 1 chiếc máy ảnh kỹ thuật số, 1 chiếc điện thoại di động, chúng tôi chụp lại mọi ngóc ngách trông có vẻ đáng ngờ.
    Khi về nhà, chúng tôi lập tức kiểm tra đống ảnh trên máy tính nhưng không hề có tấm nào chụp lại được dù chỉ 1 bóng ma lờ mờ nhất. Và chúng tôi đã chụp gần như 1 trăm bức ảnh như thế.
    Với sự thất vọng, tôi lấy 1 tấm ảnh có đủ cả 4 người trong đó (đều trông có vẻ ngu ngốc ) và dùng Photoshop, chèn vào đó khuôn mặt của 1 con ma thật sự đáng sợ. Một bức ảnh ma giả, đã được làm ra thành công.
    Tôi đưa nó cho 1 người bạn khác xem và cậu ấy nói rằng: “Cậu…nó có thật…”
    Rồi cậu ta trở nên tái nhợt . Đồ ngốc!

    Chuyện 25: Cô gái trong thư viện
    Hôm qua tôi đến thư viện để mượn sách. Tôi hỏi người chủ thư viện khu truyện kinh dị ở đâu, bà ta chỉ tôi đến khu cuối dãy, ngay trong góc, kề vào tường. Tôi đang tìm xem một số truyện thì thấy một cô gái rất dễ thương nhìn qua từ bên kia. Mắt chúng tôi chạm nhau rồi cô ấy cười. Tôi cố lấy can đảm để nói chuyện với cô ấy, nhưng cuối cùng chỉ lựa ra 3 cuốn sách rồi check out. Tôi nhát quá, đáng lẽ ra phải xin số phone cô ấy
    .
    Thay đổi nội dung bởi ๖ۣۜHổ๖ۣۜBáo; 05-07-2013 lúc 21:35.
    Hidden Content

    Tân Thiên Long Bát Bộ

  4. #4
    ๖ۣۜHổ๖ۣۜBáo's Avatar
    ๖ۣۜHổ๖ۣۜBáo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Cống hiến cho [V-Z]
    Tham gia
    Oct 2012
    Đến từ
    ̶N̶̶ơ̶̶i̶ ̶t̶̶ì̶̶̶n̶̶h̶ ̶Y̶̶ê̶̶u̶ ̶B̶̶ắ̶̶t̶ ̶Đ̶̶ầ̶̶u̶
    Bài
    11.693
    Cảm ơn
    539
    Điểm
    9.476/5.193 bài viết
    VR power
    13

    Default

    Chuyện 26: Giếng
    Một ngày, tôi giết con em gái vì nó làm phiền tôi.
    Tôi ném xác nó xuống giếng.
    Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác đã biến mất.
    Năm năm sau, sau cuộc cãi lộn với thằng bạn, tôi đã giết nó.
    Tôi ném xác nó xuống giếng.
    Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác đã biến mất.
    Mười năm sau, tôi giết con đàn bà mang thai đứa con mà tôi trót dại trong một lần say rượu.
    Tôi ném xác nó xuống giếng.
    Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác đã biến mất.
    Mười lăm năm sau, do không ưa lão sếp, tôi đã giết lão.
    Tôi ném xác lão xuống giếng.
    Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác đã biến mất.
    Hai mươi năm sau, tôi giết bà già, vì bà phải nằm liệt giường nhưng tôi lại không muốn chăm sóc.
    Tôi ném cái xác xuống giếng.
    Sáng hôm sau tôi đến xem lại, cái xác vẫn chưa biến mất.
    Và ngày qua ngày, cái xác vẫn còn đó…

    Chuyện 27: Thịt
    Đây là những gì tôi nghe được từ bạn tôi.
    Một hôm, cậu ấy được mời đến dự bữa tối tại nhà một người bạn; người bạn này theo một tôn giáo kỳ lạ.
    Ở bữa ăn, cậu ấy được mời một món thịt, nhưng dù thế nào chủ nhà cũng không chịu nói đó là món thịt gì.
    Cậu ấy nghi ngờ rằng đó là thịt người.
    Nhưng sau khi ăn miếng đầu tiên, thì cậu ấy dám chắc đó không phải thịt người.
    Tôi tự hỏi không biết món thịt đó là món thịt gì?

    Chuyện 28: Mắt đỏ
    Chiều hôm đó tôi tới thị trấn mà mình phải đến công tác.Tôi chọn một nhà trọ cũ vì hiện giờ tôi không có nhiều tiền.
    Nhà trọ chẳng có ai thuê ngoài tôi và đôi vợ chồng chủ, tất cả phòng đều trống.
    Đêm đó, tôi giật mình vì âm thanh ở phòng bên cạnh.
    Tôi ra hành lang, nhìn trộm vào lỗ khóa của phòng đó.
    Tôi thấy một cô gái thật đẹp.
    Hôm sau tôi lại giật mình vì âm thanh đó.
    Tôi lại nhìn qua lỗ khóa, nhưng có lẽ nó đã bị dán kín, tôi chỉ nhìn thấy một màu đỏ.
    Sáng hôm sau tôi trả phòng, nhà trọ vẫn vắng như lần đầu tôi đến.
    Ông chủ nhà trọ thở dài, vì nếu con ông còn sống cũng bằng tuổi tôi.
    Tôi giật mình nhìn lên tấm ảnh gia đình.
    Cô gái thật đẹp nhưng một bên mắt là màu đỏ.

    Chuyện 29: Điều ước
    Một ngôi sao xuất hiện trước mặt một cô bé.
    “Ta sẽ biến điều ước của con thành hiện thực. Nhưng chỉ một thôi.” Ngôi sao nói.
    Cô bé khóc.
    “Hãy khiến tất cả mọi người trong gia đình con biến mất. Con vô cùng ghét họ.”
    Sáng hôm sau cô bé bước xuống phòng ăn dưới nhà, nhưng cha, mẹ và anh trai cô bé vẫn ở đó như thường lệ.
    Cô bé cảm thấy hối hận vì những gì đã ước.
    Đêm hôm đó ngôi sao lại xuất hiện.
    “Giờ con đã hạnh phúc chưa.” Ngôi sao nói.
    “Xin người hãy thu lại điều ước của con.” Cô bé nói.
    “Một khi điều ước đã được thực hiện thì không thể rút lại được.” Ngôi sao nói.
    Cô bé lại khóc.


    Chuyện 30: ĐI NHỜ XE
    Nhà tôi nằm trong sâu trong một con hẻm ở Q12. Mấy hôm nay tôi nghe bố mẹ và hàng xóm kể về chuyện tranh chấp đất đai ở đầu hẻm: bố mẹ mất, người chị gái ở xuống tận nhà cậu em để đòi chia tài sản. Nhưng tôi chẳng quan tâm lắm. Tôi không rảnh ngồi tám những chuyện như thế, nó có liên quan gì tôi đâu chứ.
    Hôm nay tôi đi học về lúc giữa trưa, ngang qua đầu hẻm, tôi trước cửa kê một cái bàn. Tính tôi không tò mò, tôi chẳng thèm nhìn đến những thứ trên bàn là gì. Tôi chỉ chú ý một người phụ nữ đứng cạnh cái bàn. Bà ngoắc tôi lại và cười với tôi:
    - Cho tôi đi nhờ xe lên HM nhé. Tôi muốn đi thăm con gái!
    Một kẻ dở người! Đây là đâu chứ? Lên tận HM chỉ với chiếc xe đạp của tôi ư? Tuy thế, tôi vẫn lễ phép trả lời:
    - Cháu không đi xa được, cháu chở bác ra đường lớn đón xe đi nhé!
    Bà gật đầu, sau đó lên leo yên sau xe tôi. Hẻm nhà tôi là một con đường đất, hai bên đều là rãnh nước. Ngày hôm đó trời nắng kinh khủng. Tôi cố sức nhấn bàn đạp trong khi mồ hôi ra nhễ nhại. Vừa nóng vừa có cảm giác nặng nề. Không phải cái vì người ngồi phía sau nặng, mà là một cảm giác gì đó. Một cảm giác...
    Tôi nghe tiếng khóc bên tai. Tôi nghe tiếng cha mẹ gọi tôi. Tôi lạnh quá! Rất lạnh. Hương cây cỏ tràn ngập quanh tôi. Thứ mà mỗi ngày tôi vẫn giẫm đạp lên đang lấp đầy trong khoang miệng tôi. Nhưng tôi không có cách nào lấy chúng ra cả. Tôi không cử động tay chân được. Tôi chỉ lăn. Tôi lăn....
    Hidden Content

    Tân Thiên Long Bát Bộ

  5. #5
    ๖ۣۜHổ๖ۣۜBáo's Avatar
    ๖ۣۜHổ๖ۣۜBáo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Cống hiến cho [V-Z]
    Tham gia
    Oct 2012
    Đến từ
    ̶N̶̶ơ̶̶i̶ ̶t̶̶ì̶̶̶n̶̶h̶ ̶Y̶̶ê̶̶u̶ ̶B̶̶ắ̶̶t̶ ̶Đ̶̶ầ̶̶u̶
    Bài
    11.693
    Cảm ơn
    539
    Điểm
    9.476/5.193 bài viết
    VR power
    13

    Default

    31. HUNG THỦ GIẾT NGƯỜI

    Nguồn: Cryptic Việt Nam
    Tại một căn biệt thự xảy ra vụ án mạng, nạn nhân là ông Rodei - một ông triệu phú . Hiện trường cho thấy, đầu của ông ta bị một vật cứng đập mạnh cho đến khi chết, con dao gọt trái cây đẫm máu được tìm thấy trong phòng của bà vợ nhỏ, nhưng con dao đấy ko trùng khớp vs cái chết của ông ta. (ông tacó hai vợ). Hàng xóm cho biết, ông Rodei tuy có 2 vợ nhưng thiên vị vợ nhỏ và cưng chiều con của bà ta hơn, di chúc để lại tài sản được viết sẵn dành cho 2 người. Còn bà vợ lớn và đứa con trai lớn thường xuyên bị ngược đãi, đánh đập. Hôm xảy ra án mạng, người vợ lớn ko có mặt tại công ty. Đứa con trai của bà ta - John, đi làm về lúc 5h chiều trong khi cái chết ông Rodei xảy ra vào 12h trưa cùng ngày. Đứa con trai của vợ nhỏ -Jack, đi trượt patin với bạn, ván trượt của cậu được bạn anh ta giữ và làm chứng ngày hôm đó cậu ko ở nhà - có chứng cứ ngoại phạm.
    Theo bạn, ai là hung thủ, có bao nhiêu người? kèm theo lí do và vật dùng để sát nạn nhân là gì?


    32. Phim ma và nỗi ám ảnh

    Bạn đã bao giờ xem phim ma,hay kinh dị chưa?Đã bao giờ xem xong mà đêm bạn mơ thấy như đang xem lại bộ phim đấy chưa?Nếu đã từng thì xin chúc mừng,bạn đã bị ám ảnh.Phim ma do con người dựng nên nhưng nó lại gây ảnh hưởng đến tâm lí chúng ta trong 1 thời gian dài.Nó sẽ khiễn cho bộ não ta tạo ra những viễn cảnh kinh dị và dễ gây chứng hoang tưởng.Ví dụ,khi xem phim ma nhiều lúc ta đi qua 1 căn phố vắng và bỗng nhiên thấy 1 bóng người lướt qua cửa sổ của 1 ngôi nhà nào đó.Não ta sẽ lập tức tạo ra các hình ảnh kinh dị làm chúng ta hoảng sợ,thêm vào đó nó sẽ kích thích các dây thần kinh làm ta có cảm giác lạnh gáy và mồ hôi cũng bắt đầu toát ra.Lúc đó ta sẽ rơi vào tình trạng hoảng sợ những thứ mình tưởng tượng ra.liên hệ,đêm nào tôi cũng đọc truyện ma,xem ảnh thậm chí là xem phim nhưng hôm qua sau khi xem phim ma,tôi nằm trằn trọc cả đêm và tưởng tượng lại toàn bộ bộ phim....Mồ hôi toát ra và tôi khá sợ hãi.....Vậy lời khuyên cho bạn này,phim ma giúp chúng ta giải trí nhưng không nên lạm dụng xem nó thường xuyên vì nó có thể gây ám ảnh và trấn động tâm lí bạn.Xem có chừng mực,đừng để mình trở nên hoảng loạn trước những thứ não mình tạo ra....


    33.Máy bộ đàm giữa đêm
    Tôi xin bắt đầu câu chuyện bằng sự khẳng định: Đây là một câu chuyện có thật, rất thật từ thời thơ ấu của tôi, và nếu bạn truy cập vào các thư viện lớn ở Trung tâm thành phố Nottingham, kiểm tra hồ sơ, bạn sẽ tìm thấy những vật chứng chứng minh điều mà tôi sắp kể.
    Câu chuyện xảy ra cách đây khoảng 15 - 16 năm. Lúc đó tôi chỉ mới 7 tuổi, và Dale là anh họ tôi. Lúc đó anh 9 - 10 tuổi gì đó. Anh ở tạm với gia đình tôi vì mẹ anh đang đi thăm một người họ hàng xa. Lúc đó tôi ko có nhiều đồ chơi, các gameboy thì cũng đã phá đảo hết rồi. Vì vậy chúng tôi ko có gì để giải trí.
    Một ngày của chúng tôi chỉ có xem phim hoạt hình trên truyền hình cáp vào ban ngày và nghe kể các câu chuyện ma trc khi đi ngủ. Lúc đó, mẹ đã nói với chúng tôi, bà muốn chúng tôi làm gì đó tích cực hơn, bởi thế bà quyết định mua một cặp bộ đàm walkie (bộ đàm cầm tay giống mấy chú bảo vệ ấy) để chúng tôi chơi với chúng thay vì dán mắt vào màn hình TV.
    Từ đó, chúng tôi đã có niềm vui mới. Tôi và Dale hay đi đến ngôi làng lân cận, chơi trốn tìm trong rừng, và người này phải tìm người kia thông qua tín hiệu bộ đàm. Lúc đó vì còn nhỏ. Nên dĩ nhiên chúng tôi ko đc rời khỏi nhà lâu. Phải có mặt ở nhà lúc 17h, đó là quy định mẹ đặt ra.
    Hôm đó cũng vậy, sau khi xong bữa ăn tối và lên phòng lúc 19h. Chúng tôi cất hết đồ chơi và sẵn sàng leo lên giường ngủ. Tuy nhiên, lại mang theo bộ đàm walkie. Dale ngủ ở phòng khách, còn tôi ngủ ở phòng riêng, và vì vậy chúng tôi dự định sẽ nói chuyện với nhau qua bộ đàm walkie cho đến khi ngủ thiếp đi. Đó là trước khi chúng tôi nghe thấy một điều, một điều đã làm thay đổi chúng tôi, mãi mãi.
    Đó là khoảng 11 đêm, và chúng tôi đang kể cho nhau nghe những câu chuyện ma qua bộ đàm. Bỗng có sự kì lạ đáng sợ, trong khi Dale đang kể cho tôi nghe một câu chuyện về một con quái vật được cho là cai quản khu rừng chúng tôi đã chơi hồi chiều, bổng Dale im bặt. Bộ đàm báo đã có thêm kết nối từ một bộ đàm thứ 3. "Thật kì lạ. Ai vậy nhỉ?". Sự thật lúc đó tôi đang bị cuốn vào câu chuyện của Dale và ko quan tâm đến chuyện này lắm.Tôi chờ trong vài giây để nghe Dale tiếp tục kể câu chuyện, cho đến khi tôi nghe những âm thanh lí nhí như tiếng thì thầm. Ko nghe rõ. "Thật kỳ lạ." -Tôi nghĩ. Có một vài câu như là "Cầm dao lên".."Đúng rồi".."Cô sợ àh"???
    Nghe rất ma quái. Nhưng tôi thề lúc đó vẫn nghe thấy một tiếng giống như vật gì đó đang chuyển động và cả tiếng thì thầm. Rất tĩnh lặng, có cả tiếng khóc nữa. Điều này thật đáng sợ, tôi lăn ra khỏi giường, và vội vã chạy đến phòng Dale. Dale đang co rúm trên giường. Bộ đàm walkie của anh ấy cũng phát ra âm thanh tương tự. Và dường như tiếng khóc đang trở nên lớn hơn.
    "Đó là tiếng gì thế?" Dale hỏi. "Anh nghĩ rằng em đang đùa."
    Khi tôi bảo rằng tôi không đùa. Dale vội tắt bộ đàm đi. Những âm thanh vẫn phát ra bên bộ đàm của tôi. "Điều này thật sự đáng sợ", Dale nói. Anh bắt đầu khóc và lầm bầm trong họng. Còn tôi thì an ủi anh ấy và khuyên anh đi ngủ. Tôi thật sự lo cho Dale. Anh ấy trông vậy chứ khá nhạy cảm với những điều đáng sợ.
    Tôi trở về phòng và nằm suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ nào đó là những âm thanh phát ra từ thế giới bên kia? Hoặc cũng có thể đó chỉ là lỗi bộ đàm. Tôi và Dale chỉ đang tưởng tượng ra tiếng khóc và thì thầm đó thôi. Tôi cố trấn an mình, ko suy nghĩ gì nữa và chìm vào giấc ngủ.

    Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi một tiếng nổ lớn, dường như đến từ tầng dưới. Đó là vào khoảng 6 giờ sáng, tôi vội vã xuống cầu thang để tìm mẹ và Dale, nhìn ra ngoài cửa sổ phòng khách, bên nhà hàng xóm. Một xe cảnh sát đang đậu, và hàng xóm của chúng tôi, cô Jessie đang bị áp giải. Cô hét lên những lời tục tĩu , và thậm chí đã cố bỏ chạy trước khi bị đẩy vào tường và còng tay. Chúng tôi đã bị sốc bởi những gì đang xảy ra. Jessie là một người hàng xóm mới, mới chuyển sang nhà kế bên với đứa con sau khi hàng xóm cũ của chúng tôi qua đời vì tuổi già. Cô sống chừng mực và hoà đồng, và như mọi người trong khu phố đều biết, cô rất hiền lành, chúng tôi ko hiểu chuyện gì đang xảy ra, và tại sao Jessie bị bắt.

    Và hàng xóm già đối diện đường đã qua kể cho tôi nghe tất cả mọi chuyện. Jessie đã giết con mình sau khi ảo tưởng về một bóng ma xuất hiện trong ngôi nhà ra lệnh cho cô. "Tội nghiệp thằng bé! Nó chết trong khi tay vẫn đang cầm món đồ chơi bộ đàm".
    Tôi bắt đầu liên kết đc sự việc. Những việc đã xảy ra tối hôm qua.
    Người anh em họ của tôi và tôi đã nghe thấy mọi thứ.


    34. Búp Bê

    Hôm qua là sinh nhật tôi. Sinh nhật 12 tuổi. Ngay từ lúc mới rời giường, tôi đã cảm thấy vui và hạnh phúc.
    Tôi có thói quen không bóc quà sinh nhật sớm. Thế nên sáng nay tôi mới mở từng gói quà. Tôi nhận được biết bao nhiêu đồ chơi. Cảm giác như mình là công chúa vậy!
    - Cô chủ dậy sớm vậy?
    - Vâng.
    Đó là bà giúp việc. Một người trầm lặng và kĩ tính. Bà ấy làm việc ở nhà tôi được gần 1 tháng nay.
    Ánh mắt tôi liếc qua góc nhà. Một hộp quà cũ kĩ thu hút được sự chú ý của tôi. Tôi bóc hộp. Thật bất ngờ, nó là con búp bê tôi đã đánh mất!
    Tôi đọc tên người gửi. Đó là Patrick, một người bạn chơi với tôi từ tiểu học. Nhưng từ khi nhà tôi chuyển đến Marseille, tôi không còn liên lạc thường xuyên. Tôi chỉ nhớ rằng con búp bê này bị mắc kẹt ở cái cây ở gần trường. Tôi từng khóc rất to khi làm mất nó. Cách đây 1 tháng, tôi viết thư cho Patrick bảo rằng tôi thích quà sinh nhật là con búp bê thất lạc. Bây giờ, điều ước ấy đã trở thành sự thật. Cám ơn bạn tôi nhiều lắm!
    Nhưng kể từ khi con búp bê ở trong nhà, nhà tôi xảy ra nhiều chuyện kì lạ. Tôi luôn có cảm giác nó nhìn tôi mọi lúc, mọi nơi. Có lần nó làm tôi hoảng hốt, khi tôi bước vào phòng và thấy nó ở tên giường, ánh mắt nhìn thẳng ra chỗ tôi đang đứng! Những lúc ấy, tôi đều phải gọi bà giúp việc đến cất nó đi. Nó làm tôi thực sự sợ hãi!
    Cho tới một ngày bố tôi đi vắng, tôi về nhà và không thấy mẹ đâu. Tôi nghĩ chắc mẹ tôi đi đến nhà đồng nghiệp. Chỉ tới lúc nửa đêm, mẹ vẫn chưa về. Tôi lo lắng đi tìm mẹ. Tôi phát hiện mẹ chết ở sau nhà, trong một bụi rậm, và bên cạnh là con búp bê nằm ngay trên vũng máu!
    Sau đó 4 tháng, em trai tôi cũng chết. Lần này là ở trong rừng. Và cũng có con búp bê ở ngay gần đó! Mắt nó mở to, và tôi xin thề, tôi có cảm giác nó mỉm cười!
    Tôi hoảng loạn một thời gian dài. Và tôi vứt con búp bê lên gác xép, không bao giờ chạm tới nó nữa.
    Một ngày đầu tháng 5...
    Hôm nay bố tôi lại đi công tác. Nhà chẳng còn ai, chỉ còn tôi với bà giúp việc. Bà ấy xin phép bố tôi về quê giỗ người thân. Tất nhiên bố tôi đồng ý. Và vì không thể yên tâm để tôi ở nhà, nên tôi sẽ đi cùng bà giúp việc về quê hai ngày. Thật may mắn, quê của bà giúp việc chính là nơi tôi sống trước đây. vậy là tôi có thể gặp lại các bạn cũ.
    Tôi thu dọn đồ đạc và chuẩn bị lên đường. Bất giác tôi nhìn lên căn gác xép. Chẳng biết ai mở cửa từ bao giờ. Tôi thấy con búp bê nhìn tôi. Dường như chỉ nhìn tôi! Tôi khẽ rùng mình!
    Trong lúc ở trên xe, tôi hỏi chuyện bà giúp việc để phá tan không khí tĩnh lặng.
    - Bác ơi, người thân nào của bác mất vậy?
    - Con trai tôi. Hôm nay là giỗ đầu nó. Nó ngã từ trên cây xuống!
    Tôi không hỏi gì thêm nữa. Tôi hiểu rồi. Hỏi nữa cũng chẳng thay đổi được gì, khi tôi đã thoáng thấy con búp bê trong hành lý của bà ta.
    ------


    35. Đằng sau

    Vào một buổi tối, người cha và đứa con trai bị mắc kẹt trên núi tuyết. Họ đã dự định sẽ về nhà sau khi dành hầu hết thời gian ở một cái cabin cho thuê, nhưg với thời tiết như thế này thì điều đó là không thể.
    Người cha gọi cho vợ của anh ta để báo rằng họ đang bị kẹt ở cabin và sẽ có thể về muộn hơn trong 1 vài ngày nữa. Anh quay lại trấn tĩnh đứa con ngay khi họ quyết định sẽ ở lại thêm 1 đêm nữa.
    Sau khi ăn xong bữa tối, họ chợt nghe thấy có tiếng gõ cửa.Họ thắc mắc rằng người đó muốn gì ở họ bởi ngoài trời tuyết đã ngừng rơi và đã dễ dàng hơn rất nhiều để lái xe vào ban đêm. Người cha mở cửa và nhìn thấy một người đàn ông đang đứng ở bên ngoài.
    "Cảm ơn Chúa vì anh ở đây. Liệu anh có thể cho tôi vào được không?" Người đàn ông mang một dáng vẻ bồn chồn và lo sợ nhiều hơn là cảm giác lạnh cóng vì tuyết. " Tối phải đợi tới khi vợ tôi tới mà tôi thì không muốn phải ngồi ngoài xe đợi chút nào. Tôi nhìn thấy cabin của anh ở phía đầu đường và tôi hy vọng có thể nghỉ một lát ở đây trong khi chờ cô ấy."
    Ngay khi người cha mở miệng định cho hắn vào thì con trai anh ta bỗng khóc to lên. Thằng bé trông có vẻ rất sợ hãi.
    " Bố, đừng cho bất kì ai vào đây cả. ĐỪNG!!!" Thằng bé hét lên
    Người đàn ông có vẻ bị xúc phạm và bỏ đi trong lúc ông bố cố tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với đứa con trai.
    Ông bố cố gắng hỏi nhưng đứa trẻ không nói gì ngoại trừ chạy ra và khóa chặt cánh cửa lại.
    Vào nửa đêm, gã đàn ông lại tới lần nữa. Lần này, thay vì gõ cửa, hắn dùng toàn bộ sức lực để mở cánh cửa đó. 1, 2 phút sau, hắn ta đi tới chỗ cửa sổ và bắt đầu đập vỡ chúng. Người cha cảm thấy khá an tâm khi biết rằng phía sau cửa sổ còn có 1 cánh cửa gỗ bao bọc. Khi biết được không còn cách nào để vào trong, gã đàn ông bỏ đi ngay lập tức.
    Người bố thức suốt đêm để chắc rằng hắn ta không còn đến thêm lần nào nữa.
    Vào sáng hôm sau, người cha thực sự kinh ngạc khi ông xem bản tin trên vô tuyến.
    " Jeffery Will đã bị bắt sáng nay vì đã giết chết vợ anh ta, Kathy Will"
    Đứa con trai bị đánh động bởi tiếng TV, trên đó đang chiếu mặt của tên sát nhân bên cạnh hình vợ cũ của hắn.
    " Xác nạn nhân được tìm thấy trên núi với những mảnh thân thể bị cắt rời bởi 1 con dao"
    Người cha vội tắt vô tuyến để tránh làm con anh ta kinh sợ.
    " Con trai, cảm ơn con vì đã bảo ta không cho hắn vào. Nhưng làm sao mà con lại biết vậy?"
    Đứa con liền chỉ về phía TV và nói
    "Không thưa cha, con không nói về gã đàn ông. Con nói về người đàn bà đáng sợ đứng sau hắn ta lúc đó. Khắp người cô ta toàn máu, cô ta đứng ngay sau và đang cực kì giận dữ. Cô ta giống hệt người phụ nữ mà TV vừa chiếu"


    37. Gấu bông


    Tôi mới được tặng một con gấu bông. Nó rất to, to hơn cả người tôi.
    Tôi luôn ôm nó khi đi ngủ.
    Nó rất ấm áp.
    Nhưng hình như càng ngày nó càng bé đi.
    Một hôm tôi chợt nhớ ra tôi vẫn chưa cảm ơn người tặng con gấu đó. Thế là tôi liền gọi điện cho cô ấy, nhưng mẹ cô ấy nghe máy và nói rằng cô ấy đã đi du lịch.
    Tôi nhờ mẹ cô ấy chuyển lời cảm ơn về con gấu, nó đã giúp tôi an lòng vào những đêm khuya.
    Thôi, tôi cúp máy đây, tôi nhớ con gấu ấy quá, lại phải lên cắn cho nó một miếng nữa rồi!



    38. DANH SÁCH TẠP HOÁ:


    Tôi luôn coi chuyện kinh dị là một điều thú vị
    Jack nhận được một cú điện thoại từ mẹ.Mẹ Jack đang có việc bận ở nhà. Và bà ta muốn Jack đi đến cửa hàng tạp phẩm và mua giùm bà một số thực phẩm. Bánh mì, sữa, ngũ cốc và ức gà.
    Sau khi viết một danh sách các thứ phải mua, Jack miễn cưỡng lái xe đến cửa hàng và mua những gì đc giao.
    Khi tính tiền, cô thu ngân ko quên nói với theo:
    -"Ồh , chúng tôi không có thiếu sữa đâu..."
    Jack ko quan tâm đến câu nói đó,chính xác là anh ko hiểu cô thu ngân muốn nói gì, và anh ra xe về.
    Khi về đến nhà mẹ,Jack có gõ cửa vài lần. Không có câu trả lời. Anh quyết định thử xoay nắm cửa. Cửa mở. Jack đặt túi hàng tạp hóa trên bàn. Kỳ lạ. Có sáu túi hàng khác trên bàn, và bên trong thì giống hệt
    nhau. Trong một vài túi, thịt gà và sữa như là đang bắt đầu nổi mốc.
    -"Mẹ" - Jack gọi.
    Nhưng không có câu trả lời. Anh lần lượt tìm dưới nhà bếp, và phòng ngủ.
    Nhưng đều ko có bà.
    Cuối cùng Jack tìm thấy bà trong phòng
    khách. Bà đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế dài, với cái đầu đc để gọn gàng giữa 2 đùi.
    Kinh hãi, Jack vớ lấy điện thoại và cố gắng gọi cho cảnh sát.
    Sau khi cảnh sát khám nghiệm hiện trường. Họ bảo bà đã chết được một tuần.
    Họ không tìm thấy bất cứ dấu vết nào, và họ cũng yêu cầu Jack ko đc rời khỏi thành phố trước khi vụ án đc khám phá.
    -"Dĩ nhiên. Mình sẽ tìm ra và băm vằm hắn. Để trả thù cho mẹ" - Jack nghĩ.
    Đột nhiên điện thoại di động của Jack lại reo lên.
    -"Hello?" - Jack nghe máy.
    -"Hi Jack, là mẹ đây.Trên đường về con có thể ghé qua cửa hàng mua giùm mẹ một ít gà và sữa chứ? Oh, nhớ mua thêm một vài cái bánh mì và ngũ cốc nữa nhé."
    -"Dạ được. Con sẽ mua..."
    Thay đổi nội dung bởi ๖ۣۜHổ๖ۣۜBáo; 06-07-2013 lúc 12:06.
    Hidden Content

    Tân Thiên Long Bát Bộ

  6. #6
    ๖ۣۜHổ๖ۣۜBáo's Avatar
    ๖ۣۜHổ๖ۣۜBáo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Cống hiến cho [V-Z]
    Tham gia
    Oct 2012
    Đến từ
    ̶N̶̶ơ̶̶i̶ ̶t̶̶ì̶̶̶n̶̶h̶ ̶Y̶̶ê̶̶u̶ ̶B̶̶ắ̶̶t̶ ̶Đ̶̶ầ̶̶u̶
    Bài
    11.693
    Cảm ơn
    539
    Điểm
    9.476/5.193 bài viết
    VR power
    13

    Default

    Câu chuyện 39

    Bốc mộ

    Đó là lần đầu tiên tôi được dự một buổi lễ bốc mộ truyền thống mà có lẽ tôi không thể nào quên được. Tôi chưa bao giờ lại nghĩ rằng sẽ có một ngày mình được một vinh dự lớn đến vậy. Bản thân tôi đã thấy rất nhiều buổi bốc mộ trong suốt 3 năm qua, nhưng lại chưa được dự một buổi lễ bốc mộ nào lại đặc biệt đến thế này. đến h tôi vẫn còn nhớ nó như vừa mới xảy ra. Đêm đó trời có vẻ lạnh và nhiều sương mù, mọi người trong gia đìh tôi ai cũng có vẻ buồn vì tôi nghe thấy tiếng khóc khá nhiều, mỗi tiếng cuốc xẻng xúc đất cứ ngày càng rõ và có vẻ như đào càng ngày càng được sâu hơn. Mọi người có vẻ đào khá hăng say bởi vì sau có gần 30 phút thì tôi nghe thấy tiếng xẻng chạm nắp quan tài. tiếng than khóc càng ngày to hơn mỗi lúc một rõ hơn... không hiểu sao trong khi mọi người buồn bã thì tôi lại cảm thấy khá là vui vẻ , có lẽ nghe hơi điên khi mình đang ở trong buổi lễ bốc mỗ trang nghiêm thế này. Nhưng thực sự tôi đang rất vui khi trong suốt buổi lễ thứ mà tôi được nghe thấy nhiều nhất đó là ... lời than khóc gọi tên tôi ngày một rõ hơn. Thật vui là tôi sắp được gặp lại người thân của mình..

    ..
    Câu chuyện 40

    Tuổi

    Một ngày nọ, tôi bắt một chuyến tàu điện ngầm để về nhà. Khi ấy chỉ còn khoảng 10 phút nữa là đúng 12 giờ đêm. Đi được một đoạn thì tàu dừng lại ở trạm kế tiếp và một người đàn ông bước lên tàu. Sau khi cửa đóng lại, người đàn ông nọ như sực nhớ ra điều gì đó, bắt đầu nhìn dáo dác những hành khách xung quanh.

    Anh ta nhìn tôi và hỏi, “Xin lỗi vì mạo muội, nhưng cho tôi hỏi có phải năm nay cậu 28 tuổi không?”

    “Đúng vậy, nhưng sao anh biết?”, tôi ngạc nhiên hỏi lại. Nhưng anh ta không trả lời, mà tiếp tục vội vàng hỏi người bên cạnh.

    "Năm nay anh 45 tuổi phải không?"

    "Ừ..."

    "Có phải bà 62 tuổi không?"

    "Sao cậu biết?"

    Cứ như vậy, người đàn ông nọ hỏi hết những hành khác có mặt trong toa tàu. Dường như anh ta sở hữu một năng lực đặc biệt, chỉ nhìn người vào người khác là có thể biết được tuổi của họ.

    Từ đó đến khi tàu tới bến còn khoảng 15 phút, toàn bộ hành khác bao gồm cả tôi đều rất kinh ngạc trước khả năng khác thường của người đàn ông kia, ai nấy đều nhìn anh ta bằng ánh mắt vừa tò mò vừa có phần sợ hãi. Cho đến khi anh ta hỏi người cuối cùng có mặt trong toa tàu - một người phụ nữ.

    "Năm nay chị 50 tuổi phải không?"

    "Đúng vậy, nhưng chỉ còn 5 phút nữa là tôi bước sang tuổi 51 rồi." Người phụ nữ kia trả lời.

    Nghe xong anh ta mặt mày tái mét, toàn thân cứng đờ không nói được câu nào nữa.


    Câu chuyện 41

    Giấc mơ kỳ lạ

    Có một cặp vợ chồng nọ sống cùng nhau.

    Trong suốt 1 tháng, ngày nào cũng vậy, người chống luôn có những giấc mơ giống hệt nhau. Anh ấy thậm chí còn không chắc đó có phải mơ hay không?

    Anh ấy luôn luôn tỉnh dậy đột ngột vào lúc nửa đêm.
    Rồi anh ta nhìn thấy 1 người đàn ông trông giống hệt mình, đang bám vào trần nhà. Hắn ta xoay đầu lại, nhìn anh ấy và nói: “Mày đã sống đủ rồi. Hãy hoán đổi vị trí đi”

    Và nó đã trở thành nói quen vào mỗi sang khi người chồng chào vợ mình bằng câu nói : “Anh lại thấy giấc mơ đó đêm qua”

    Vì điều đó xảy ra liên tục nên người vợ bắt đầu cảm thấy lo lắng.

    Nhưng rồi một buổi sáng, người chồng ngủ dậy và tất cả những gì anh ấy nói với vợ là ” Chào buổi sáng”.

    Nó khiến cô ấy ngạc nhiên và hỏi lại chồng mình: “Anh không thấy giấc mơ kì lạ đó đêm qua sao?”

    Người chồng trả lời: ” Giấc mơ nào cơ?”

    Câu chuyện 42

    Cố gắng tự tử

    Trên đường đi làm về tôi thường đi qua 1 tòa nhà bỏ hoang do bị phá hủy.

    Tuy nhiên, tòa nhà này lại trở nên nổi tiếng với việc tự tử vì rất nhiều người đã nhảy xuống từ bên trên.

    Tôi cũng đã từng được nghe nhiều tin đồn về việc nhìn thấy ma ở quanh đó.

    Hơn nữa, có rất ít đèn đường ở khu vực xung quanh nên nó càng trở nên rùng rợn vào ban đêm.

    Một hôm, tôi làm việc quá giờ và phải đi qua tòa nhà đó vào khoảng 11h đêm.

    Tôi thực sự sợ hãi và nghĩ rằng tôi đã trông thấy vài cái bóng trên sân thượng tòa nhà.

    “!!??”

    Tôi cảm giác như tim mình đã ngừng đập ngay lúc đó vậy.

    Tôi nhìn kĩ lại và lần này, tôi chắc chắn có 1 người đang đứng trên sân thượng.

    Ôi không, đó có phải ma không…?

    Trong lúc tôi còn đang nghĩ, bóng người đó bỗng nhảy xuống dưới.

    Tôi nghe thấy một tiếng đổ ập xuồng và thấy thân thể của 1 người phụ nữ nằm sõng soài trên mặt đường bê tông.

    Tôi lập tức gọi cấp cứu và chạy lại đỡ cô ấy dậy.
    Cả người cô ấy bê bết máu và chân thì bị vặn một cách kì dị.

    Cô ấy không phải ma nhưng khiến tôi thực sự kinh hãi.

    Tôi nhìn thấy vài người đứng trên ban công tòa nhà và nghĩ chắc hẳn họ đã nghe thấy tiếng đổ và muốn biết chuyện gì xảy ra.

    Ngay sau đó, xe cứu thương đến và mang người phụ nữ ấy đi.

    Tôi về nhà nhưng chẳng thể ngủ được bởi những hình ảnh đó cứ tái hiện lại trong đầu.

    Ngày hôm sau tôi được thông báo rằng người phụ nữ đó bị thương nghiêm trọng nhưng vẫn sống.

    Thật may khi nó chỉ dừng lại ở việc cố gắng tự tử.

    Nếu cô ấy chết, nó sẽ khiến tôi bị khủng hoảng mất.

    Câu chuyện 43

    Nguyền rủa

    Tôi mới kiếm được 1 bản của Cuốn sách về Sự nguyền rủa.

    Ở trang đầu, cuốn sách viết: “Nếu các bước được làm chính xác theo chỉ dẫn, lời nguyền sẽ được tạo ra. Tuy nhiên, nếu làm sai, lời nguyền sẽ nhằm vào chính người tạo ra nó. Bạn vẫn muốn tiếp tục chứ? “

    Tất nhiên rồi!

    Tôi có vài người mà tôi sẽ không bao giờ tha thứ chừng nào tôi còn sống.

    Vì thế tôi đã bắt đầu lật quyển sách. Và làm theo chỉ dẫn trong đó.

    Bước một: Đầu tiên, nhắm mắt lại và hình dung khuôn mặt của người bạn muốn gieo lời nguyền.Quá dễ. Khuôn mặt hắn ta là thứ tôi không bao giờ quên.

    Tôi hình dung khuôn mặt hắn rõ ràng nhất có thể.

    Ok, xong. Giờ thì sang bước tiếp theo…

    Bước hai : Tưởng tượng hình thức trừng phạt mà bạn muốn.

    Điều này cũng quá dễ.

    Tôi sẽ khiến hắn phải nếm trải mọi sự đau khổ có thể tưởng tượng được trên Trái đất. Và đảm bảo rằng hắn sẽ chết trong nỗi đau đớn tột cùng.

    Rồi, xong. Tiếp theo…?

    Bước ba: Giờ thì mở mắt ra.

    Câu chuyện 44

    Tái chế

    Tôi đang ở nhà ga, ngồi trên 1 băng ghế dài và chờ tàu đến.

    Ngay sau đó, một người phụ nữ tay ôm một đứa bé đến và ngồi cạnh tôi.

    Tôi thì rất thích trẻ con nên đã không thể không nhìn chăm chăm vào đứa bé đáng yêu đó.

    Người phụ nữ nhận ra điều đó và bắt chuyện với tôi một cách thân thiện.

    “Anh biết không, nó không phải là một đứa trẻ đâu, nó là một cái túi”.

    Vừa nói, cô ta vừa lật áo nó ra và cho tôi xem một cái khóa kéo ở phần bụng đứa bé.

    Đến lúc đó tôi mới nhận thấy rằng mắt nó có vẻ được làm bằng thủy tinh.

    ” Nhìn nó giống thật quá”

    “Vâng, tôi biết. Phải mất rất nhiều công sức, và cả thời gian nữa. Nhưng điều đó không làm tôi bận tâm. Vì tôi thích những thứ tái chế” – Cô ta mỉm cười trả lời.

    Ngay sau đó thì tàu tới, cô ta đứng dậy và bước lên tàu.

    Tôi đã định cùng lên chuyến tàu đó nhưng tôi không thể cử động được.

    Cả người tôi trở nên cứng đờ và cứ thế nhìn chằm chằm vào con tàu cho đến khi nó khuất hẳn.
    Hidden Content

    Tân Thiên Long Bát Bộ

  7. #7
    khanhduongdv's Avatar
    khanhduongdv vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến Vàng
    Tham gia
    Jun 2010
    Bài
    6.557
    Cảm ơn
    3.207
    Điểm
    7.160/4.519 bài viết
    VR power
    0

    Default Update

    45. Nấu ăn
    Có 2 người nọ tham gia vòng sơ loại 1 cuộc thi nấu ăn. 1 người làm món cá rán, trông miếng cá chỗ tái chỗ chín trông thật thảm hại. Người kia làm món thịt nướng, giòn ngoài, mềm trong, ban giám khảo ăn thấy vị rất ngon. Tuy nhiên cuối cùng 2 người đó đều cùng bị loại
    ================
    Tác giả: [Cryptmin]
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    46. Sát nhân
    Đếm lại tiền trong ví , hết mất rồi . Mấy ngày nay tôi đã không có gì bỏ bụng . Tôi lại lang thang ra ngoài đường tìm thêm cái ăn. A! Có rồi.
    Sáng hôm sau , người ta phát hiện ra 2 cái xác bên lùm cây . Một cái đã bị lóc gần hết thịt và nội tạng . Thật kinh tởm . Cảnh sát vào cuộc điều tra, nhưng tôi tin rằng lũ này sẽ chẳng thể tìm ra thủ phạm , dù cho có rất nhiều dấu vân tay quanh hiện trường. Vác cái bụng no căng , tôi đi ra khỏi đám đông . Chưa bao giờ tôi được ăn no đến như thế .
    ================
    Tác giả: Nguyen Cao Nghia
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    47. Rơi
    Tôi là 1 nhân viên cấp thấp của 1 công ty lớn, sống cùng vợ trong 1 căn hộ nhỏ. Giường của chúng tôi nằm mép bên trái trong phòng ngủ và mỗi khi ngủ tôi lại rơi xuống giường ít nhất là 1 lần/đêm. Nhưng đêm nay thật lạ, tôi tỉnh dậy lúc nửa đêm và thấy căn phòng hoàn toàn thay đổi: rộng, sáng, và sang trọng hơn. Nhưng tôi không quan tâm, cơn buồn ngủ kéo đến và tôi nhắm mắt lại. Xoay người qua phải và ôm vợ thật chặt... Hàhà, đêm nay nhất quyết sẽ không rơi.
    ....
    Phịch...!!!
    ===============
    Tác giả: Lợi Lạnh Lùng
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    48. Đôi mắt bé gái
    Một cậu bé chỉ tay vào ai thì người đó sẽ chết? Ghê nhỉ? Dù thế nào cũng không bằng đứa bé gái ở xóm tôi. Nếu cô bé nhìn bình thường thì không sao. Nhưng nếu nó nhìn bạn với ánh mắt trừng trừng thì bạn nên viết sẵn di chúc đi, vì sau đó một thời gian ngắn bạn sẽ xuống mồ! Có người "may mắn" chỉ chết già, như ông bác nhà bên cạnh nhà tôi, người "không may mắn bằng" thì chết thảm khốc, như một ông cũng gần nhà tôi, chỉ vừa bước khỏi cổng sau khi con bé đó nhìn trừng trừng vào mắt ông, đã bị một chiếc xe lu cán qua. Mọi người coi cô bé là kẻ sát nhân, tất nhiên không thể kết tội gì cho cô bé, nhưng vẫn bảo nhau tránh xa cô bé. Người ta không thể làm gì được thần chết, chỉ còn nước trút giận lên kẻ đưa tin tội nghiệp. Cô bé lủi thủi một mình, tôi muốn an ủi nó. Tôi gọi nó, nó đang ngồi ở chỗ gốc cây, quay sang nhìn tôi mỉm cười. Đột nhiên, nó trừng mắt nhìn. Chỉ tôi và nó ở đó, không còn ai khác, đúng là nó chỉ tôi rồi! Tôi biết mình sắp cận kề cái chết, trở nên mất tỉnh táo. Tôi lại làm như nhiều người khác: chửi rủa nó. Rồi tôi chạy đi, ôm mặt khóc. Đúng lúc đó, có một tên cướp xông đến, có vẻ hắn không chỉ giật đồ thôi đâu! Hắn lôi con dao ra, đúng lúc đó, bạn trai tôi kịp đến ngăn lại. Cảnh sát đến còng tay hắn, sau khi hắn kịp đâm bạn trai tôi một nhát. Anh được cấp cứu, nhưng vết thương quá nặng, không thể qua khỏi...
    ================
    Tác giả: [Cryptmin]
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    49. Cái xác
    Hôm qua cảnh sát đã phát hiện một cái xác không đầu trôi sông. Tôi cũng đến đó xem. Ôi chao, mùi thối bốc lên nồng nặc. Nạn nhân là một người đàn ông , mặc bộ quần áo xanh lam. Người thân của nạn nhân đến để nhận dạng thi hài . Nhìn họ ngất lên ngất xuống thật tội nghiệp.Dạo này trí nhớ của tôi không được tốt lắm nên cũng không nhớ được nhiều việc , nhưng tôi cảm thấy ở đây có điều gì không ổn . Tôi thấy có điều gì vừa lạ vừa quen .Thôi mặc kệ , tôi rời đám đông đi về nhà, ủa nhà mình đi lối nào nhỉ ?
    ================
    Tác giả: Nguyen Cao Nghia
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    50. Bữa tiệc sinh nhật
    Hôm nay là sinh nhật của tôi, tôi được phép mời bạn bè mình đến để tổ chức một bữa tiệc lớn. thật sự là bữa tiệc rất vui. nhưng có một điều đáng buồn là có một số người về mà tôi k kịp chào tạm biệt. nhưng k sao, tôi vẫn rất vui. bây giờ tôi phải ra sân sau để ăn thịt nướng do ba mẹ đã cất công chuẩn bị đây!
    ================
    Tác giả: Tùng Anh
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    51. Sát nhân
    Tôi đã giết người? Tôi thật sự đã giết người! Kẻ bị tôi giết là 1 thanh niên trẻ. Hắn nói hắn không thiết sống nữa nên tôi đã giúp hắn...
    Tôi đặt hắn vào thòng lọng và để dây thừng siết cổ hắn cho đến chết. 1 cảm giác kì lạ chợt đến với tôi. Tôi thấy tim mình đập mạnh và cả người bắt đầu tê dại. Rồi bất chợt tay phải hắn nắm chặt lấy tay trái tôi, miệng thì lẩm bẩm như muốn nói 1 điều gì đó, ánh mắt hắn lộ rõ vẻ sợ hãi và sự hối hận. Nhưng tôi đã không thể làm được gì, tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn và điều cuối cùng tôi nhớ trước khi ngất đi là tôi đã buông tay hắn ra. Khi tôi tỉnh dậy thì hắn đã trở thành 1 cái xác và bây giờ tôi đang thật sự hoảng loạn!
    ================
    Tác giả: Lợi Lạnh Lùng
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    52. Con chuột
    Con mèo nhà tôi rất giỏi bắt chuột. Cứ mỗi đêm nó cứ tha cả mống chuột về góc phòng tôi. Có một hôm, nó lại tha một đám chuột như bình thường, nhưng trong đó có một con chuột bạch! Đến hôm sau, tôi thấy một đám chuột bạch, toàn chuột bạch thôi. Có tiếng bước chân khe khẽ, chắc con mèo sắp vào rồi.
    ================
    Tác giả: [Cryptmin]
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    53. Báo mộng
    Tôi và vợ cãi nhau . Cô ấy bèn xách hành lý về nhà bà ngoại (mẹ vợ) . Tôi cũng mặc kệ cho cô ta đi. Nhưng rồi 1 tuần trôi qua , tôi không thấy cô ấy trở lại . Bình thường khi cãi nhau , cô ấy cùng lắm cũng chỉ về nhà mẹ đẻ cô ấy 3 hôm rồi lên. Sốt ruột và cũng nhớ cô ấy , tôi phóng xe về nhà mẹ vợ để đón vợ về. Trên đường đi tôi gặp 1 vụ tai nạn . Về đến nhà mẹ vợ , bà ấy bảo vợ tôi vừa thu dọn quần áo và về rồi . Tôi vui vẻ quay xe lại trở về nhà .
    Cô ấy vẫn chưa về nhà . Tôi lại phóng xe đi tìm .Nửa đêm rồi , vẫn không thấy , điện thoại thì tút nhanh .
    Tôi buồn bã trở về nhà.Tôi khóa cửa trong thật kỹ . Vì quá mệt tôi đã ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ tôi đã mơ thấy vụ tai nạn tôi thấy hồi sáng, và nạn nhân là vợ mình . Tôi hoảng sợ vùng dậy , mồ hôi ứa ra như tắm . May quá , vợ tôi đã về nhà từ lúc nào. Nhưng điều đó ngay lập tức làm tôi cảm thấy kinh hãi .
    ================
    Tác giả: Nguyen Cao Nghia
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    54. Bài tập làm văn
    Đề bài: Hãy tả một bạn trong lớp em
    Tôi suy nghĩ một lúc rồi chọn đại một đứa con gái trong lớp. Tả vẻ đẹp ngoài đã. Xem con này có gì nào: da trắng, mặt xinh, ........ Viết thành đoạn văn nào
    ............................
    Xong đoạn văn tả bề ngoài rồi, bây giờ đến đoạn tả vẻ đẹp tâm hồn bên trong. Làm thế nào biết được nhỉ? Tìm hiểu thôi. Mình hỏi một thằng khác trong lớp, nó trả lời: "Tao chịu, nhưng tao nghĩ ra cách để biết rồi... Híhí ... "
    ================
    Tác giả: [Cryptmin]
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    55. Chuyến xe buýt
    Trời đang mưa tầm tả, mưa to đến nỗi tất cả mọi vật đều mờ ảo trong màn mưa **c ngầu, từng cơn gió hung bạo lùa qua mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt. đứng đợi xe buýt với 1 bạn nữ chung trường mà tôi cũng không khỏi xót ruột sao hôm nay xe lâu tới thế.”rầm…..rầm….” tôi giật mình mém rớt cái cặp đang cầm. “sấm gì mà ghê thế?” chưa kịp bình tĩnh lại thì xe buýt đã đến, tôi nhanh chân lên xe và bạn nữ đấy cũng lên theo, giờ tôi mới nhìn kỹ gương mặt bạn ấy, “khá xinh đấy chứ”. Mà hình như đây là lần đầu tiên bạn nữ đó đi chuyến xe này vì đây là lần đầu tiên tôi gặp bạn đấy. sau khi ổn định chổ ngồi tôi mới để ý quanh xe. Trên xe chỉ có vài người khách nhưng chỉ có 2 chúng tôi là học sinh “ủa? gì kỳ dạ? chẳng lẽ lên nhầm xe” nhưng mà không sao, tuyến đường này có 2 tuyến xe nhưng cả 2 tuyến đều đi ngang nhà tôi. Trên xe có 7 người khách tất cả, 1 người đàn ông còm nhom, mặc áo sơmi, phanh ngực ra và xăm đen ngực mình, và ho luôn mồm, có vẻ như bệnh nặng, 1 người phụ nữ tỏ vẽ vô cùng mệt mõi đang ẫm 1 em bé đỏ hỏn như vừa sanh, 1 người đàn ông đứng tuổi đang mặc bộ đồ ngủ sọc trắng đen, 1 người mặc bộ đồ toàn đen và đeo 1 chiếc mặt nạ kín mặc “chắc là tên quái này bị thần kinh” ngồi kế ông ta là 1 người mặc đồ như cảnh sát, và cuối cùng là 2 chúng tôi (cô gái đợi xe buýt chung ngồi kế tôi). Đang chạy bỗng nhiên xe dừng lại, cánh cửa mở ra và 1 người khách khác bước lên, đó là 1 bà lão khoảng 70 tuổi, bà lão tiến gần lại phía chúng tôi và ngồi vào chiếc ghế phía trên ghế của chúng tôi. Và chiếc xe tiếp tục chạy về phía trước, tiến sâu vào trong màn mưa……..
    ==============
    Tác giả: Khanh Ktbffh
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

  8. #8
    ๖ۣۜHổ๖ۣۜBáo's Avatar
    ๖ۣۜHổ๖ۣۜBáo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Cống hiến cho [V-Z]
    Tham gia
    Oct 2012
    Đến từ
    ̶N̶̶ơ̶̶i̶ ̶t̶̶ì̶̶̶n̶̶h̶ ̶Y̶̶ê̶̶u̶ ̶B̶̶ắ̶̶t̶ ̶Đ̶̶ầ̶̶u̶
    Bài
    11.693
    Cảm ơn
    539
    Điểm
    9.476/5.193 bài viết
    VR power
    13

    Default

    Đóa hoa của quỷ

    Sáng nay một chàng trai đã được tìm thấy xác trong chính căn hộ của mình . Mắt đã bị đâm nát chảy ra một thứ dịch sền sệch tanh hôi đến phát nôn và toàn bộ da mặt đã bị lột sạch . Một đoạn thư thoại ngắn được ghi lại trong đt có nội dung
    ‘’ Cứu tôi con quỷ đó đang sống trong một đóa hoa sau vườn nhà hãy cắt đứt đóa hoa là nó sẽ chết nhưng tuyệt đối ko được ngắt nhầm nếu nhầm lời nguyền của nó sẽ linh nghiệm tất cả sẽ phải chết ; nhanh lên giúp tôi nó đang đến ‘’ ! Một loạt những thứ âm thanh gê rợn nổi lên và tắt .
    Theo lời chỉ dẫn chúng tôi ra sau vườn quả đúng là có 3 bông hoa đang nở chúng giống nhau như đúc . Làm ơn giúp chúng tôi tìm ra con quỷ đó ở đâu ?


    Chiếc máy ảnh

    - Cafe mày ơi, hôm nay tao đãi
    - Uây, có vụ gì thế anh? Mới ăn lô à ???
    - Lô đề gì, tao rửa cái máy ảnh mới. Bao lâu nay mới đủ tiền rước em nó về dinh.
    - Ngon, đưa em xem chút nào ...
    - Tí nữa đã, vừa đi vừa xem làm rơi của tao mày bán máu đi mà đền.
    ....

    - Nikon D5100, bác chịu chơi ghê nhỉ. Để em thử vài shot ...
    - Ờ, cẩn thận ko xước của tao ...
    - Xem anh kìa, có cần cẩn thận thế ko ? À để em chụp con bé kia. Con bé ngon ghê chưa.
    Tách tách tách ... tạch tạch tạch ...
    - Ơ thằng này, nhẹ tay giùm tao, mày làm gì mà bấm như ....
    Keeeeeeeeet ... Rầm, loảng xoảng.
    Ơ cái gì ... Vl, hình như có tai nạn mày ạ. Ra xem đi mày...
    - ...
    - Mày gọi cấp cứu đi, tao ra xem thế nào. Hình như là đứa con gái mày vừa chụp ấy ...
    - Thôi ko cần đâu anh, em về đây ... Trả anh này ...
    - Ơ ra xem tí đã, về làm gì cơ chứ ?
    - Thôi em về đây, em có chút việc ...
    - Ơ cái thằng này ...

    "Mà thôi, kệ xừ nó, thằng này nó sợ thấy máu hay sao ấy, chưa gì đã tái nhợt ra rồi. Cơ mà hình như nó chụp được con bé này trước lúc tai nạn. Có vẻ mình sẽ có vài cái hình ảnh cực sốc đây "

    "Chán chết, chẳng chụp dc cái gì hay ho cả. Được có vài bức lúc tai nạn chưa xảy ra. Tội nghiệp, con bé còn trẻ quá, lại xinh nữa ...
    Haizzz, công nhận con bé xinh thật. Nó còn có nụ cười rất đẹp nữa , thật phí quá ..."

    Mắt đỏ

    Chiều hôm đó tôi tới thị trấn mà mình phải đến công tác.Tôi chọn một nhà trọ cũ vì hiện giờ tôi không có nhiều tiền.
    Nhà trọ chẳng có ai thuê ngoài tôi và đôi vợ chồng chủ, tất cả phòng đều trống.
    Đêm đó, tôi giật mình vì âm thanh ở phòng bên cạnh.
    Tôi ra hành lang, nhìn trộm vào lỗ khóa của phòng đó.
    Tôi thấy một cô gái thật đẹp.
    Hôm sau tôi lại giật mình vì âm thanh đó.
    Tôi lại nhìn qua lỗ khóa, nhưng có lẽ nó đã bị dán kín, tôi chỉ nhìn thấy một màu đỏ.
    Sáng hôm sau tôi trả phòng, nhà trọ vẫn vắng như lần đầu tôi đến.
    Ông chủ nhà trọ thở dài, vì nếu con ông còn sống cũng bằng tuổi tôi.
    Tôi giật mình nhìn lên tấm ảnh gia đình.
    Cô gái thật đẹp nhưng một bên mắt là màu đỏ



    Điều ước
    Một ngôi sao xuất hiện trước mặt một cô bé.
    “Ta sẽ biến điều ước của con thành hiện thực. Nhưng chỉ một thôi.” Ngôi sao nói.
    Cô bé khóc.
    “Hãy khiến tất cả mọi người trong gia đình con biến mất. Con vô cùng ghét họ.”
    Sáng hôm sau cô bé bước xuống phòng ăn dưới nhà, nhưng cha, mẹ và anh trai cô bé vẫn ở đó như thường lệ.
    Cô bé cảm thấy hối hận vì những gì đã ước.
    Đêm hôm đó ngôi sao lại xuất hiện.
    “Giờ con đã hạnh phúc chưa.” Ngôi sao nói.
    “Xin người hãy thu lại điều ước của con.” Cô bé nói.
    “Một khi điều ước đã được thực hiện thì không thể rút lại được.” Ngôi sao nói.
    Cô bé lại khóc.

    Đi nhờ xe

    Nhà tôi nằm trong sâu trong một con hẻm ở Q12. Mấy hôm nay tôi nghe bố mẹ và hàng xóm kể về chuyện tranh chấp đất đai ở đầu hẻm: bố mẹ mất, người chị gái ở xuống tận nhà cậu em để đòi chia tài sản. Nhưng tôi chẳng quan tâm lắm. Tôi không rảnh ngồi tám những chuyện như thế, nó có liên quan gì tôi đâu chứ.
    Hôm nay tôi đi học về lúc giữa trưa, ngang qua đầu hẻm, tôi trước cửa kê một cái bàn. Tính tôi không tò mò, tôi chẳng thèm nhìn đến những thứ trên bàn là gì. Tôi chỉ chú ý một người phụ nữ đứng cạnh cái bàn. Bà ngoắc tôi lại và cười với tôi:
    - Cho tôi đi nhờ xe lên HM nhé. Tôi muốn đi thăm con gái!
    Một kẻ dở người! Đây là đâu chứ? Lên tận HM chỉ với chiếc xe đạp của tôi ư? Tuy thế, tôi vẫn lễ phép trả lời:
    - Cháu không đi xa được, cháu chở bác ra đường lớn đón xe đi nhé!
    Bà gật đầu, sau đó lên leo yên sau xe tôi. Hẻm nhà tôi là một con đường đất, hai bên đều là rãnh nước. Ngày hôm đó trời nắng kinh khủng. Tôi cố sức nhấn bàn đạp trong khi mồ hôi ra nhễ nhại. Vừa nóng vừa có cảm giác nặng nề. Không phải cái vì người ngồi phía sau nặng, mà là một cảm giác gì đó. Một cảm giác...
    Tôi nghe tiếng khóc bên tai. Tôi nghe tiếng cha mẹ gọi tôi. Tôi lạnh quá! Rất lạnh. Hương cây cỏ tràn ngập quanh tôi. Thứ mà mỗi ngày tôi vẫn giẫm đạp lên đang lấp đầy trong khoang miệng tôi. Nhưng tôi không có cách nào lấy chúng ra cả. Tôi không cử động tay chân được. Tôi chỉ lăn. Tôi lăn....
    Hidden Content

    Tân Thiên Long Bát Bộ

  9. #9
    ๖ۣۜHổ๖ۣۜBáo's Avatar
    ๖ۣۜHổ๖ۣۜBáo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Cống hiến cho [V-Z]
    Tham gia
    Oct 2012
    Đến từ
    ̶N̶̶ơ̶̶i̶ ̶t̶̶ì̶̶̶n̶̶h̶ ̶Y̶̶ê̶̶u̶ ̶B̶̶ắ̶̶t̶ ̶Đ̶̶ầ̶̶u̶
    Bài
    11.693
    Cảm ơn
    539
    Điểm
    9.476/5.193 bài viết
    VR power
    13

    Default

    Bà già nhà giữ xe

    Vào một buổi chiều, một phụ nữ vừa ra khỏi trung tâm mua sắm sau đợt giảm giá. Cô ấy trông có vẻ vui. Cô ấy đang tới chỗ để xe và trút mớ đồ vừa mua vào cốp. Vừa xong, cô ấy đóng cốp xe lại và thấy một bà già tiến tới.

    Bà già nói : "Cháu ơi, liệu cháu có thể cho ta đi nhờ về nhà không ? Ta không có xe, mà đã phải đi bộ cả ngày rồi." Cô gái nói "Cháu rất sẵn lòng." Và cô mở cửa xe cho bà già. Trong lúc đang vòng sang bên kia xe, cô nhìn vào xắc của mình và thốt lên "Ôi chết tiệt, cái thẻ tín dụng của mình... Chắc phải quay vào tìm đã." Bà già nói: "Ta sẽ đợi cháu ở đây nhé".

    Cô gái quay trở vào tìm người giúp. Rồi cô tìm thấy người bảo vệ khu mua sắm và kể rõ sự tình. Họ cùng trở lại xe cô gái và cửa xe đã bị mở toang. Ở chỗ ngồi sau xe là cái túi của bà già khi nãy. Bên trong cái túi là một chiếc váy phụ nữ, với bộ tóc giả màu xám tro, cùng với đó là con dao bầu lớn, một cái máy quay và một cuộn băng dính...


    Em trai

    Tôi đã từng có một người em trai.
    Ký ức duy nhất của tôi về nó là khi tôi chia sẻ với nó những viên kẹo dẻo mà tôi được cho trong bữa tiệc trà.
    Dù vậy, em trai tôi đã qua đời khi mới chỉ một tháng tuổi.
    Em ấy vẫn sẽ sống mãi trong tim chúng tôi.

    Điếc???

    Cách đây không lâu, cái tai nghe giá 24.000 yên của tôi đột nhiên không hoạt động nữa.
    Tôi đã nghe nhạc quá lớn trong một thời gian dài, đột nhiên có thứ gì đó bị gãy và không còn một âm thanh nào phát ra.
    Quá tức giận, tôi ném mạnh cái TV xuống sàn nhà.
    Sự va chạm giữa TV và sàn nhà truyền đến giác quan của tôi.
    Tôi đang làm cái gì thế này?
    Cái TV đó giá tận 150.000 yên.
    Nhưng may thay, chỗ tôi ném TV xuống được lót thảm, tuy cảm nhận được sự va chạm nhưng tôi không hề nghe thấy tiếng rơi đập.
    Liệu nó có hỏng không nhỉ? Vừa nghĩ tôi vừa đập nhẹ vào nó.
    Nó vẫn phát hình như thường, nhưng lại không phát ra tiếng.
    Tốt thật! Giờ thì cái TV 150.000 yên cũng hỏng nốt.
    Hôm nay hình như hơi yên tĩnh.
    Có lẽ nhân cơ hội này tôi sẽ ra ngoài đi dạo một chút.

    Bóng người


    Trên đường đi làm về tôi thường đi qua 1 tòa nhà bỏ hoang do bị phá hủy.

    Tuy nhiên, tòa nhà này lại trở nên nổi tiếng với việc tự tử vì rất nhiều người đã nhảy xuống từ bên trên.

    Tôi cũng đã từng được nghe nhiều tin đồn về việc nhìn thấy ma ở quanh đó.

    Hơn nữa, có rất ít đèn đường ở khu vực xung quanh nên nó càng trở nên rùng rợn vào ban đêm.

    Một hôm, tôi làm việc quá giờ và phải đi qua tòa nhà đó vào khoảng 11h đêm.

    Tôi thực sự sợ hãi và nghĩ rằng tôi đã trông thấy vài cái bóng trên sân thượng tòa nhà.

    “!!??”

    Tôi cảm giác như tim mình đã ngừng đập ngay lúc đó vậy.

    Tôi nhìn kĩ lại và lần này, tôi chắc chắn có 1 người đang đứng trên sân thượng.

    Ôi không, đó có phải ma không…?

    Trong lúc tôi còn đang nghĩ, bóng người đó bỗng nhảy xuống dưới.

    Tôi nghe thấy một tiếng đổ ập xuồng và thấy thân thể của 1 người phụ nữ nằm sõng soài trên mặt đường bê tông.

    Tôi lập tức gọi cấp cứu và chạy lại đỡ cô ấy dậy.
    Cả người cô ấy bê bết máu và chân thì bị vặn một cách kì dị.

    Cô ấy không phải ma nhưng khiến tôi thực sự kinh hãi.

    Tôi nhìn thấy vài người đứng trên ban công tòa nhà và nghĩ chắc hẳn họ đã nghe thấy tiếng đổ và muốn biết chuyện gì xảy ra.

    Ngay sau đó, xe cứu thương đến và mang người phụ nữ ấy đi.

    Tôi về nhà nhưng chẳng thể ngủ được bởi những hình ảnh đó cứ tái hiện lại trong đầu.

    Ngày hôm sau tôi được thông báo rằng người phụ nữ đó bị thương nghiêm trọng nhưng vẫn sống.

    Thật may khi nó chỉ dừng lại ở việc cố gắng tự tử.

    Nếu cô ấy chết, nó sẽ khiến tôi bị khủng hoảng mất.


    NHỮNG KHỐI U

    Tôi có những khối u này từ khi tôi còn bé.

    Tôi có thể nhớ tôi đã rất tự ti vì chúng, giấu chúng trong túi áo, lấy quyển sách che đi hay giấu trong cặp. Bọn ở trường không hề đả động gì đến nó trước mặt tôi, nhưng tôi biết bọn nó đang cười sau lưng tôi.

    Tôi cũng nhớ là đã từng bảo ba mẹ tôi đưa đi khám. Những khối u trên tay tôi trông như ... (cái này không biết dịch như nào. Nguyên văn: “The growths on my hands seemed to be the elephant in the room back then” ). Họ nói chúng rất bình thường rồi đánh trống lảng sang chuyện khác. Nhưng tôi biết nó không hề ổn.

    Hồi bé tôi đã thử cắt bỏ chúng đi, nhưng không ích gì cả. Kéo, dao, đồ gọt vỏ khoai, cố cắt hay nạo chúng ra khỏi bàn tay tôi ... nhưng tôi không thể vì không thể chịu được những cơn đau thấu tim gan.

    Nhưng hôm nay lại khác. Thật tuyệt vời là bạn có thể gây tê với vài mảnh garo và một chai Jack Daniels (cái này là rượu hả các bác, em không rành vụ này ) . Lúc đầu tôi định dùng một con dao thật bén để cắt chúng, nhưng tôi chợt nghĩ rằng việc cố cắt qua từng thớ thịt ở khối u có thể sẽ rất khó khăn khi tôi đang xỉn. Tôi quyết định chuyển sang kế hoạch B.

    Tôi phải thật khẩn trương. Tôi thấy đầu nhẹ nhẫng và bắt đầu thấy quay quay. Bàn tay và cẳng tay tôi trở nên xanh xao vì thiếu máu (chắc thằng bé buộc garo rồi), không thể đợi lâu hơn được nữa. Tiếng kêu vo vo của cái máy xay sinh tố khiến tôi hồi hộp, sẵn sàng làm cái việc mà tôi muốn làm khi lần đầu nhìn vào cái thứ dị dạng trên tay tôi.

    Tôi đưa tay trái vào trước. Cái cảm giác bất ngờ khi lưỡi dao bén ngót cắt qua từng miếng thịt khiến tôi gai cả người, nhưng thật ngạc nhiên khi thấy rượu phát huy tác dụng – tôi đã nghĩ là nó phải đau hơn cơ. Tôi có thể nghe thấy tiếng kim loại sắc bén quay vòng và cắt chúng, đúng theo dự định của tôi. Tôi ấn tay tôi vào mạnh hơn. Tất cả những ký ức tồi tệ ấy, tất cả sự xấu hổ - tất cả những thứ khủng khiếp ấy đã biến mất, chỉ còn là những thớ thịt dầy đỏ ngầu.

    Tôi tỉnh cơn phê, kịp thời rút tay ra trước khi lưỡi dao phệt sâu hơn (chỗ này là before the blades hit knuckle” nhưng không biết dịch như thế nào cho hay). Tôi mỉm cười, say sưa ngắm bàn tay mới của tôi. Ở chỗ đã từng là nhưng khối u ấy, máu chảy đầm đìa. 5 đã xử lý, 5 cái chuẩn bị... (“five down, and five to go”)

    Tự sát


    Một ông đại gia sống với cháu họ ở ngoại ô. Một hôm, đứa cháu gọi cảnh sát báo tin ông ấy đã tự sát. Đến hiện trường, ông ta nằm trên vũng máu, khẩu súng ở tay phải, viên đạn xuyên qua đầu, tay trái ông vẫn cầm 1 máy ghi âm. Họ cho bật đoạn băng cuối vừa ghi, giọng ông già vang lên "Cuộc đời này thật vô nghĩa. Vĩnh biệt" rồi Bùm! Đoạn băng tắt.
    Trên khẩu súng chỉ có vân tay của ông ấy. Hôm sau đứa cháu bị bắt. Tại sao?


    Ma

    Tôi, Jack, Marky chuẩn bị đi chụp ảnh ma.
    "Ở căn nhà này từng có một vụ thảm sát rất ghê rợn. Người chồng đã bị móc mắt, người vợ thì bị đâm đến chết và 2 đứa con thì bị thắt cổ"
    "Mày đang cố doạ tao đấy à?"
    Bọn tôi chụp khắp nhà, trên tường, dưới đất. Nhiều chỗ trong nhà tôi thấy máu còn dính.
    Ghê thật. Nhưng chả có gì lạ cả. Chúng tôi tụ tập lại dưới sảnh.
    "Có ai thấy gì không?"
    "Chả thấy gì"
    "Tao cũng không"
    "Không nhìn thấy gì hết"
    Vậy là chả có con ma nào. Chán thật. Nhưng tôi lại thấy an tâm.
    Thật sự là đêm đó chả có con ma nào. Chỉ có người với người.
    Thay đổi nội dung bởi ๖ۣۜHổ๖ۣۜBáo; 08-07-2013 lúc 22:38.
    Hidden Content

    Tân Thiên Long Bát Bộ

  10. #10
    khanhduongdv's Avatar
    khanhduongdv vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến Vàng
    Tham gia
    Jun 2010
    Bài
    6.557
    Cảm ơn
    3.207
    Điểm
    7.160/4.519 bài viết
    VR power
    0

    Default Update

    56. Leng keng
    Tôi hay chơi với 1 cô bé hàng xóm rất xinh, chúng tôi cũng khá là thân nhau... Hôm nọ tôi cùng một ng bạn đi xem tướng, thấy có một cái lắc chân bằng bạc có chuông rất xinh, tôi đánh liều ăn trộm.
    Những ngày sau đó tôi gặp toàn chuyện xui xẻo, tôi bèn tháo cái lắc tặng cô bé hàng xóm... HÔM SAU CÔ CHẾT VÌ NGÃ CẦU THANG!!!
    Bây giờ là 00:45 tiếng chuông leng keng dần hướng về phòng tôi...
    ==============
    Tác giả: Uyên Nguyễn
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    57. Chuyến du lịch
    Đây chắc là 1 chuyến du lịch tuyệt vời nhất trong đời tôi, nhưng chuyến đi này cũng có lợi là được đến thăm bà của tôi, chắc có lẽ tôi sẽ ở đây không về luôn, vì nơi này rất tuyệt vời, những người đã đi du lịch đến đây thì ko bao giờ muốn về , tôi cũng vậy.
    ==============
    Tác giả: Hồng Miêu
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    58. Ác báo
    Tôi bị giết chết . Nhưng tên sát nhân cũng đã tự sát theo. Cảnh sát ập đến . Căn phòng bốc mùi máu tanh kinh khủng . Cửa sổ mở .
    Chỉ còn cái xác của tôi ở đó-trong căn phòng nơi tôi bị giết . Tôi chỉ nhớ có vậy.
    Cái xác của tên sát nhân đã biến mất, nhưng đâu có ai đột nhập vào phòng này.
    ==============
    Tác giả: Nguyen Cao Nghia
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    59. Mẹ tôi
    Mẹ tôi rất yêu gia đình nên bà học nấu ăn và nấu rất ngon dù bà rất lười đi chợ... Hôm nay, mẹ tôi nói cha tôi trực nên ko ăn cơm nhà nên chỉ có hai mẹ con ăn, có lẽ vì cha ko về nên mẹ nấu rất bất cẩn... món cháo sệt toàn là lông heo, mẹ luôn muốn gia đình tụ họp... Ăn xong tôi đi ngủ, mẹ ôm tôi vào lòng hát ru và luôn miệng "Mẹ yêu con và cha nhiều lắm" ... tôi bỏ qua chuyện tô cháo nhiều lông và ngủ ngon lành.
    Hôm sau, cha vẫn chưa về, mẹ thì đi đâu từ sớm, lạ nhỉ mẹ ghét đi chợ sớm mà?! Đói quá tôi vào bếp kiếm chút thức ăn... mở tủ lạnh... tôi hãi hùng sập cửa ngay, nôn mửa chát cả miệng.
    Một bàn tay dịu dàng đặt lên lưng tôi, mẹ: "Mẹ yêu con!"
    ==============
    Tác giả: Uyên Nguyễn
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    60. Phòng học
    Tôi đang ngồi học thì bỗng cửa sổ kính bị che bởi tấm màn đen. Trời tối nhưng tôi vẫn biết. Có tiếng đập mạnh liên tục vào cửa sổ. Tôi cố mở ra nhưng mãi mới đẩy cửa ra được. Bên ngoài chả có gì ngoài 1 đoạn dây thừng lơ lửng trước mặt tôi. Mẹ tôi đang lên, có vẻ giận dữ hay sao ấy. Tối nay ở nhà tôi chỉ có 2 mẹ con...
    ==============
    Tác giả: [Cryptmin]
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    61. Chinh phục trái tim
    Anh chàng cố gắng nói đủ những lời tốt đẹp với cô gái anh yêu. Anh muốn chinh phục trái tim cô gái. Cô gái thẳng thừng từ chối, còn mắng anh nữa. Anh tuyên bố sẽ trao cho cô những gì mình có, với mong muốn cô sẽ đổi ý. Anh hàng ngày làm như mình đã nói. Cho đến 1 ngày anh chả còn gì để tặng cô. Vậy mà cô gái không hề cảm động, thậm chí cô còn khiếp sợ.....
    ==============
    Tác giả: [Cryptmin]
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    62. Cánh cửa
    Tôi đến phòng bạn gái tôi ở một khu chung cư nọ để giúp cô ấy sửa cánh cửa phòng như đã hứa.Tôi nghĩ đó chỉ là cái cớ thôi,vì hôm nay là sinh nhật của tôi mà,chắc hẳn cô muốn dành cho tôi một sự bất ngờ...

    Đến nơi,tôi nhìn thấy có mẩu giấy nhỏ dán trên cánh cửa phòng cô ấy,ghi:"mời vào!" Tôi mỉm cười,không biết cô ấy định làm gì tặng tôi nhỉ?

    Rồi tôi đưa tay mở cửa,bất ngờ bên trong cô ấy kéo mạnh cánh cửa khiến tôi giật mình.
    "Rầm!!!",cánh cửa mở toang... Tôi bước vào phòng...Và...cô ấy đang trừng mắt nhìn tôi...
    ==============
    Tác giả: -LT-
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    63. Metal
    Tôi đeo headphone nghe nhạc trong phòng, mở volume to. Vừa tải mấy bài metal xong. Tôi nhắm mắt, cuốn mình vào giai điệu dữ dội của những ca khúc. Tiếng trống, ghi ta, tiếng gào của ca sĩ... tất cả đều mạnh mẽ, sôi động. Nhịp điệu nhanh, lời có nhắc đến chém giết hay gì đó. Tôi đoán đây là thrash metal, speed metal, death metal. Tôi cũng không thạo lắm, mà cũng chả cần, tôi không phải kẻ khoe khoang kiến thức như mấy tên tự coi mình am hiểu âm nhạc và thích chê người khác. Tôi chỉ cảm nhận. Tôi cứ khua chân múa tay loạn xạ. Tôi chả biết mình đụng thứ gì mà bị mấy phát đau. Kệ!! Tôi cứ quay cuồng như vậy, tăng thêm volume... Aaaaaaa!!! ..... Nghe hết đống nhạc metal, tôi cũng mệt lử người. Tôi không biết máy tự giảm được volume và tự tắt được đấy O.O . Chắc bây giờ nhà tôi lại lên gọi xuống ăn tối đây. Tôi mở mắt, gỡ headphone..... Ooẹẹẹẹ @.@
    ==============
    Tác giả: [Cryptmin]
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    64. Giấc mơ đẹp
    Tôi nằm mơ thấy mình đang ở 1 nơi thật là đẹp. Tôi trêu thằng em đang đập quả bóng. Tôi lấy quả bóng. 2 chúng tôi đuổi bắt rất vui vẻ. Tôi thấy bố mẹ tôi đang đi dạo, tiện đang có 2 cái máy bay giấy trong túi áo, tôi phi luôn: 1 cái trúng đầu bố, 1 cái vào ngực mẹ. Cả nhà chạy lại tóm tôi. Rồi 4 người ôm nhau thắm thiết ^^ ... Chợt tôi tỉnh giấc. Vẫn là căn phòng ngủ, vẫn là buổi đêm. Tôi quay sang nhìn kĩ cái thứ tôi đang ôm. Trông không giống quả bóng lắm
    ==============
    Tác giả: [Cryptmin]
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

    65. Thám Hiểm
    Tôi là 1 người thích đi thám hiểm mọi nơi,và cuối cùng tôi đã tìm được 1 chổ khá lý tưởng để thám hiểm , đó là khu rừng Amazon 1 khu rừng tôi đã ước ao được đặt chân đến thám hiểm, khi đi tôi chẳng mang theo vũ khí hay thiết bị an toàn gì cả chỉ mang theo 1 kái liều nhỏ đề ngủ qua đêm.
    Khi vừa đặt chân vào khu rừng thì tôi đã nghe được 1 tiếng hú dài rất là ghê rợn, nhưng điều đó ko làm cho tôi nản chí, tôi tiếp tục đi và đi sâu vào nữa trời cũng nhá nhem tối, tôi quan sát sung quanh thì mọi thứ đều bình thường và tôi quyết định dựng liều để nghĩ ở đây. Dựng liều xong thì tôi chui vào ngủ luôn vì đi 1 ngày đã mệt lã người. Khi tỉnh dậy thì trời vẫn còn tối và tôi định tiếp tục ngủ nữa, nhưng nhìn lạy thì thấy mình đang nằm ở chỗ nào không biết và toàn là nước, lạ nhỉ hôm qua tôi ngủ trong liều mà.
    ==============
    Tác giả: Hồng Miêu
    Nguồn: Cryptic Việt Nam

 

 

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •