Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Bóc hộp Wiko Getaway giá rẻ, dáng đẹp và Selfie thì cực Chất

Gameshow “Ai Là Triệu Phú” trên VTV đang chờ đón bạn – Tải ngay!

Reviews hay rinh note 4, galaxy V được vi vu Hàn Quốc

Mời anh em tham gia Vn-zoom support team

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Tin tức công nghệ sản phẩm mới
Trang 1/8 1 2 3 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 15 trên 110
  1. #1
    thuytien_misa's Avatar
    thuytien_misa vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt
    Tham gia
    Jun 2009
    Đến từ
    Ninh Hòa_Khánh Hòa
    Bài
    157
    VZD
    0
    Cảm ơn
    17
    Điểm
    173/56 bài viết

    Default Anh sẽ trở về bên em, mèo nhỏ ạ !!!

    Tên fic : Anh sẽ trở về bên em , mèo nhỏ ạ !!! [ long fic ]
    Tác giả : jenny_0209
    Thể loại : Tình cảm pha chútteen , buồn có vui có
    Nguồn : H4


    ~o0o~

    - Anh Ken ơi , đừng bỏ em , anh đi rồi ai sẽ mua kẹo , đi chơi với em , ai sẽ dạy em học , anh đừng đi có được không – nó ráng không khóc nhưng nước mắt cứ trào ra
    - Đừng khóc , anh sẽ trở về bên em , mèo nhỏ ạ . – anh ôm nó vào lòng
    - Anh hứa đừng bỏ em nhé – mèo nhỏ thút thít
    - Anh hứa , em ở lại với mẹ ngoan nhé , rồi anh sẽ về tìm mèo nhỏ của anh mà . Thôi tới giờ rồi anh đi nhé mèo nhỏ , nghe lời mẹ đó – anh hôn lên trán nó rồi bước lên chiếc xe đen huyền đi mất
    Mèo nhỏ nhìn theo chiếc xe lăn bánh càng ngày càng xa đi , nó buồn lắm , nó nghĩ rằng ai cũng lần lượt bỏ nó mà đi . Ba nó đi theo một người khác vì thứ gọi là tiền , bà ngoại nó cũng mất trong một vụ tai nạn giao thông , giờ lại là Ken ; người nó thương yêu nhất , luôn làm nó cười làm nó thật bình yên khi bên cạnh anh , anh đi Mỹ cùng với gia đình rồi . Giờ chỉ còn nó và mẹ , nó tủi thân , nó cô đơn , một con bé 13 tuổi mà trong 1 năm phải chứng kiến tất cả sự xa cách , sự mất mát người thân , sự xua đuổi của bạn bè . Nó ôm lấy mẹ người thân cuối cùng của nó , ôm thật chặt vì nó sợ khi buông ra mẹ cũng sẽ bỏ nó đi . Mẹ nó nhìn nó thương nó thương cho đứa con gái đang trong cái tuổi dễ tổn thương nhất mà lại hứng chịu những tội lỗi của người lớn , hứng chịu những sự mất mát đau lòng , chịu đựng sự xua đuổi của các bạn cùng lứa . Bà muốn hứng chịu tất cả sự đau buồn của con , bà trách sao ông trời nỡ làm cho đứa con gái bé nhỏ của bà phải sống trong cái cảnh như thế này . Bà muốn những điều tốt đẹp đến bên nó , bù đắp cho nó , bù đắp những khoảng trống trong tim nó . Bà ước chi thời gian sẽ làm những vết thương đó lành lại , thà rằng để lại những vết sẹo cuộc đời còn hơn là phải nhìn thấy đứa con của mình sống trong nước mắt , sống trong tổn thương …

    ~oOo~ 2 năm sau
    - Mẹ ơi , con nhận được học bổng trường R.S rồi này – Nó chạy vào quán ăn nơi mẹ nó làm phụ việc tại đó
    - Ôi con gái mẹ giỏi quá – Bà xoa đầu nó
    - Cháu giỏi quá Bảo Ly – Mọi người vây quanh nó khen ngợi
    - Dạ , mấy bác cứ nịnh cháu – Nó ngượng
    “ Ôi cám ơn trời đã cho con tôi vui vẻ trở lại “ Mẹ nó nhìn nó tươi cười mà thầm cám ơn trời . Sau khi khoe kết quả với mọi người trong quán , nó tạm biệt mọi người đi về . Trên đường về nhà , nó cứ tung tăng ca hát , nó vui , vui lắm đấy chứ , vui vì 3 đêm liền ôn thi của nó không uổng tí nào , nó đã đạt số điểm tuyệt đối của trường R.S . Trường R.S là một trường cấp 3 lớn khắp nước với vốn đầu tư của nước ngoài , thiết bị tân tiến , rộng rãi , cách dạy học thoải mái nhưng có tính chuyên môn cao ,… phải nói đây là niềm mong ước của tất cả học sinh gia đình kha khá như nó . Về tới nhà , nó chạy vào phòng ngủ của nó , lấy bức ảnh của một người con trai và đó là Ken :
    - Anh Ken ơi em đậu vào trường R.S đó , em có giỏi ko này ? Anh đã hứa sẽ về với mèo nhỏ đó ! Em sẽ ráng học , em sẽ ráng đợi anh , đợi anh về với mèo nhỏ nha ! Mèo nhỏ sẽ không khóc , mèo nhỏ sẽ cố gắng không khóc nữa nhé ! Anh mau về với mèo nhỏ nhé !
    Nó cố gắng không khóc , nó nuốt nước mắt vào , nó sẽ cười , nó không được khóc , vì khóc anh Ken sẽ giận . Nó đặt tấm ảnh lên bàn rồi đi thay đồ , nó bắt tay vào những công việc thường ngày như là lau nhà , giặt đồ , dọn dẹp nhà cửa , … “ Phù xong rồi “ nó ngồi ịch ngay giữa nhà một lát rồi đứng dậy, nhìn vào cái đồng hồ treo trên tường “Á , gần 4h chiều rồi sao , mua thức ăn về thôi “ nghĩ vậy nó vội thay đồ chạy như bay đến chợ gần nhà . Đến chợ đi tới gian hàng nào ai cũng khen ngợi nó muốn nổ luôn cái mũi , nó cứ cười khiến ai cũng chạnh lòng thương cho nó vì cái quá khứ không mấy là vui của nó , ai ai trong chợ đều yêu quý nó vì cái tính vừa trẻ con vừa tốt bụng của nó . Mua hết mọi thứ nó cần rồi nó tạm biệt mọi người đi về . Về tới nhà thấy mẹ đang đứng trước cửa nó chạy đến hỏi :
    - Ủa sao mẹ về sớm vậy ? Quán có chuyện gì à ?
    - Không đâu , mọi người hôm nay đóng cửa sớm để mở tiệc chúc mừng con nhận học bổng của trường R.S đấy , con lên tắm rửa thay đồ nhanh đi , đồ ăn để đó mẹ xếp vào tủ lạnh dùm cho . Nhanh đừng để người lớn chờ nhé ! – Bà đẩy nó vào nhà với cái mặt ngơ ngác như con nai tơ
    Sau 30 phút , vâng chính xác là vậy , nó chạy xuống với quần kaki , áo thun giản dị như bình thường rồi cùng mẹ đi tới quán Sương Trắng nơi mẹ nó làm . Mọi người ở quán thương nó như con họ , vì con cái họ đã có nơi ăn chốn ở rồi , họ thì cũng cũng gần 40 tuổi nhưng vẫn còn vui vẻ y như 2 mẹ con nó . Vừa đặt chân tới cửa thì mọi người bắn hoa giấy chúc mừng nó khiến nó bất ngờ . Nó cảm thấy ngại ngại , nó nói :
    - Con làm mọi người mất một buổi tối , mọi người có phiền không ạ
    - Mất một buổi dành cho cháu đâu có uổng đâu , cháu học tốt vậy là mọi người vui rồi . Vào trường mới nhớ cố gắng học nha con , dì nghe trong trường đó nhiều người không tốt đâu , đừng có học theo họ nhé – dì Hương vỗ vai nó khuyên
    - Dạ , con sẽ cố gắng học để con được ăn tiệc của mọi người nhiều – Nó cười thật tươi
    - Ơ , cái con nhóc này , được rồi học giỏi thì bác cho cháu ăn dài dài – Bác Tiến với giọng trêu đùa
    - Bây giờ ăn được chưa hay để cho cháu nó đói tôi cũng đói theo này – Cô Thy nhăn mặt
    - Ăn đi ạ , mọi người ăn đi – Nó vội vàng nói
    Mọi người ăn uống vui vẻ nhất là bác Tiến và cô Thy , như lửa gặp nước cứ cãi nhau om sòm , nhưng cũng vui ấy nhỉ !! Lâu lâu mọi người cũng trêu nó trong chuyện tình yêu khuyến nó cứ sặc mãi . Ôi , bây giờ nó nghĩ lại thì nó không phải mất hết tất cả đâu ...
    4 tuần trôi qua với những công việc chuẩn bị cho việc học của nó , hôm nay là ngày cuối cùng để nó giải trí, thư giãn nó đi dạo trên con đường buổi tối mát rượi , gió hiu hiu thổi , ánh đèn mờ ảo len lỏi qua từng dòng người đang đi trên đường . Nó nhớ , nhớ bà ngoại , nhớ người mà suốt 13 năm trước nó gọi là ba , nhớ cả anh Ken của đời nó . Nó đang khóc hay ánh đèn vàng kia làm mắt nó nhòe đi . Rồi một giọt hai giọt rồi cơn mưa kia nhanh chóng kéo đến nó chạy nhanh để tìm một mái hiến trú tạm . Đúng là trong cơn mưa mọi thứ dường như nhanh hơn . Xe cộ qua lại mỗi lúc một ít nhưng lại nhanh hơn mọi lúc trời dịu , người đi bộ sải những bước chân dài hơn và nhanh hơn . Cơn mưa ngày càng to hơn , gió càng gào thét một cách dễ sợ . “ Ông trời , ông đang bực chuyện gì vậy ? “ nó suy nghĩ , “ Ông trời ơi , ông định gào thét tới bao lâu vậy ? “ mưa cứ kéo dài làm nó cứ mãi suy nghĩ . Nó chìm vào những suy nghĩ của nó về trận “ gào thét “ của ông trời , rồi mưa cũng ngớt dần chỉ còn vài hạt mưa lất phất ngoài phố . Nó đi tiếp , nó bước chân trên con đường ẩm ướt của ông trời “ ban tới “ nó thích mưa nhưng đó là những con mưa lất phất mà thôi .
    “ Á về nhà thôi , trễ quá rồi ! “ Nó nhìn vào đồng hồ rồi chạy nhanh về nhà . Đường về nhà cũng chẳng mấy là xa . Vừa về tới nhà nó bắt tay vào những công việc dành cho buổi tối . Dạo này đầu óc nó người lớn hơn cách đây 2 năm , nó cảm thấy nó cần thay đổi nó một chút , dạn dĩ hơn , hòa đồng hơn trước nữa . Vốn từng là một con nhóc hay tự ti , ít nói , sống khép kín nên nó nghĩ cũng đến lúc nó cần có một người bạn thân rồi , nghĩ vậy nhưng biết có ai muốn chơi với nó không , nó lắc đầu cười rồi mở tủ lấy bộ đồ đi tắm . " Nước , có thể gội sạch quá khứ không nhỉ , hay nước chỉ là nước thế thôi " nó chẳng muốn suy nghỉ thêm nữa , nó mệt sau cả ngày vận động rồi .
    Sau khi tắm rửa sạch sẽ , nó thả mình lên chiếc giường nhỏ , ôm chú gấu Gi vào lòng và chiềm vào giấc ngủ thật sâu …
    Sáng hôm sau , nó dậy thật sớm , mặc bộ đồng phục của trường vào . Có ai bảo nó xinh chưa nhỉ , chỉ có ai nhìn thấy và tìm ra được vẻ đẹp của nó mới có thể thốt ra rằng nó rất xinh đẹp . Vẻ đẹp của nó là vẻ đẹp tiềm ẩn , dấu chấm hỏi nếu như ai muốn biết vẻ đẹp của thiên thần là như thế nào . Áo sơ mi trắng , váy một màu đỏ viền phần dưới màu trắng , cộng thêm cái áo khoác cùng màu với chiếc váy nhìn nó thật dễ thương , tóc cột một bên , phần mái kẹp gọn lên . Công trình sửa soạn của nó xong xuôi từ A đến Z , bước cuối cùng là ăn sáng . Mẹ nhìn nó cười hãnh diện xen chút là sự xót xa , nhìn nó bây giờ bà vui còn hơn đào được trăm hũ kim cương nữa ấy chứ . Ăn xong nó đứng dậy rồi nói bà :
    - Con đi học , mẹ nhé !
    - Ừ , con gái mẹ đi học vui vẻ nha – bà vừa dọn dẹp vừa chào tạm biệt nó
    Nhìn theo cái dáng vừa cao vừa thon của nó bà lại rơi nước mắt “ Vui hay buồn ? “ bà tự hỏi mình , bao năm qua bà cố gắng cho nó quên đi quá khứ của ba nó . Sợ một ngày nào đó ông ta quay trở lại đánh vào vết thương của nó , nhưng bà lại thôi cái ý nghĩ ấy và bắt đầu một ngày làm việc mới . Nó tung tăng tới trạm xe bus gần nhà , dù năm nay đã lớp 10 nhưng cái tình trẻ con của nó không bao giờ ngơi nghỉ . Đứng trên xe bus , nó ngó qua nó lại tìm chỗ ngồi , “ A chỗ trống nhiều quá , ngồi chỗ nào gần cửa ấy , hà hà “ nghĩ rồi nó ngồi ngay chỗ gần cánh cửa . 15’ ngồi xe cuối cùng cũng tới nơi . Trước mắt nó là trường R.S , nó xuýt xoa một hồi rồi cố gắng bước chân vào trường .
    - Bụp – hình như ai đâm phải nó
    - Xin lỗi bạn nhiều , mình sơ ý quá – Cô gái đỡ nó lên xin lỗi tới tấp
    - Ơ , không sao lỗi tại mình không nhìn thấy bạn – Nó đỡ dùm cho cô gái
    - Bạn là người mới à ? – Cô gái đó hỏi
    - Ơ sao bạn biết , chẳng phải bạn cũng học lớp 10 như mình sao ? – Nó đần ra
    - Tại bạn không biết chứ trường R.S chuyên dạy cấp 2 và cấp 3 , à mình Hứa Mỹ Ngọc , còn bạn ? – Ngọc tươi cười
    - Mình hả , mình là Lâm Bảo Ly , lớp 10A1 bạn học lớp nào vậy , bạn có rành trường không , mình thì … - Nó cười ngượng
    - Ui cùng lớp với mình này , đi theo mình , mình chỉ hết toàn bộ “ chi nhánh “ cho bạn – Ngọc lôi nó đi
    Nó bị Ngọc , cô bạn mới quen 10’ của nó dắt đi khắp các ngõ ngách của trường R.S . Nó chóng mặt khi thấy Ngọc quá phấn khích với nó . Nó chỉ biết cười cười với nhỏ . Xong chuyện nó chào tạm biệt Ngọc để vào phòng Hiệu trưởng . Nó lễ phép gõ cửa dù là cửa phòng vẫn mở , một giọng nói của phụ nữ vang lên :
    - Vào đi
    - Vâng , chào cô ạ ! – nó lễ phép
    - Cháu là Lâm Bảo Ly phải không ? – cô hiệu trưởng niềm nở đón nó – Ôi một học sinh như cháu thật đáng khen ngợi , tiêu chuẩn của trường khá cao hơn bình thường , đặc biệt là năm nay , thế mà cháu lại giành được giải cao nhất của trường – cô hiệu trưởng khen nó tới tấp
    - Cốc cốc – một người đàn ông khoảng 35 tuổi bước vào - chào , đây là học sinh xuất sắc của tôi phải ko
    - Phải , đây là Lâm Bảo Ly – Cô quay sang nó rồi giới thiệu – Ly , đây là thầy Vĩ phụ trách lớp 10A1 , sắp tới giờ rồi , em đi theo thầy ấy lên lớp nhé
    Nó gật đầu rồi lễ phép tạm biệt cô hiệu trưởng . Vừa đi theo thầy Vĩ nó vừa nhìn quanh . Ôi đối với nó đây là ước mơ , ước mơ mà chính nó thực hiện được , nó cảm thấy nó thật tài giỏi , và nó tự khen mình đến tận lớp . Đến lớp cũng đúng giờ vào học , thầy dẫn nó vào lớp và giới thiệu :
    - Các em trật tự , đây là học sinh mới . Em tự giới thiệu đi
    - Mình là Lâm Bảo Ly , mong các bạn giúp đỡ - Nó cười gượng gạo
    - Em ra ngồi ở bàn thứ 4 vào giữa bạn Ngọc và Lina nhé ! – Thầy chỉ vào khoảng trống gần Ngọc nhỏ bạn mới quen của nó
    Năm học mới thì mọi thứ phải khác đi . Đầu tiên là ****** lớp : lớp trưởng là Tú một người vui tính nhưng rất nghiêm túc , lớp phó học tập là nó “ ôi học giỏi bị bắt làm ****** lớp nè “ nó than vãn , phó văn thể mỹ là Lina cô bạn ngồi kế nó nhỏ có giọng nói rất giống búp bê , và phó lao động là Thùy , một con nhỏ mà nó cho là rất kênh kiệu , nhưng không sai Thùy rất là kiêu căng và có vẻ không thích nó . Ôi tiếp theo là thầy Vĩ nói về nội quy nào là đi học đúng giờ 7 giờ là phải có mặt tại trường . Vệ sinh ngan nắp , đồng phục mặc theo quy định , … Nó ngồi nghe đến mụ người . Rồi là phổ biến về việc học của năm … ôi nó phải cố gắng lắm mới không gật gù như mấy đứa khác…
    ~o0o~

  2. Có 15 thành viên cảm ơn thuytien_misa cho bài viết này:
    anhemluom (23-05-2010), CDC18.Online (03-11-2009), ducdung113 (22-04-2011), duyanh1611 (20-03-2011), gacubi1 (30-07-2010), hoangbatuoc (28-02-2013), khoahao93 (10-12-2013), mylove19922 (16-04-2010), quocminhqn (06-04-2010), rain_day (10-09-2009), rinyaforever (18-08-2010), thanggu (18-07-2012), trantuy_010990 (12-04-2010), tuanduycd (08-04-2012), votinh_2731987 (08-05-2010)

  3. #2
    thuytien_misa's Avatar
    thuytien_misa vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt
    Tham gia
    Jun 2009
    Đến từ
    Ninh Hòa_Khánh Hòa
    Bài
    157
    VZD
    0
    Cảm ơn
    17
    Điểm
    173/56 bài viết

    Default

    ế r`.....

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    ~o0o~

    Rengggggggggggg . Chuông ra về vang lên , hôm nay về sớm nó muốn ra quán giúp mọi người , đó được xem là niềm thích thú của nó lúc được về sớm . Đang dạo bước đến trạm xe bus thì có ai gọi nó :
    - Bảo Ly , lên xe mình đưa bạn về - Ngọc bạn của nó
    - Vậy có phiền bạn không ? – Nó hỏi
    - Không sao bạn bè mà , lên nào ! – Ngọc mở cửa xe kéo nó vào
    Nó bất ngờ khi Ngọc là con gái một tập đoàn đá quý lớn . Nó và Ngọc kể chuyện này sang chuyện nọ chuyện gia đình đến việc học , nó cố không nhắc tới ba nó và Ngọc là người nhạy cảm và dễ nhận ra nó không muốn nhắc tới ba nên Ngọc cũng không hỏi . Dù biết nó là một đứa không giàu nhưng mình nhưng Ngọc rất thích nó , thích cái cử chỉ trẻ con luôn làm cho Ngọc cười . Ngày đầu tiên đi học mà nó đã làm quen được Ngọc , người bạn thân đầu tiên của nó ...
    Xe dừng bánh trước cửa hàng Sương Trắng , nó dắt Ngọc vào giới thiệu với mọi người :
    - Mọi người cháu mới đi học về - nó nhìn sang Ngọc rồi giới thiệu - đây là Hứa Mỹ Ngọc , bạn mới quen của con
    - Chào các cô các bác – Ngọc cúi đầu chào
    - Chà , Ly cháu chọn bạn tốt quá ! một cô bé dễ thương – cô Thy cười
    - Thôi , cháu tiễn bạn cháu nhé – Ly kéo Ngọc ra ngoài
    2 đứa nó ôm nhau tạm biệt , nó cũng muốn Ngọc ở lại nhưng nó sợ không tiện . Sau khi tiễn Ngọc về nó trở vào giúp mẹ nó và mọi người . Vì hôm nay mọi việc ở nhà đã hoàn thành nên nó phụ mọi người đến tối . Nó làm việc một cách thích thú và nhanh nhẹn khách hàng cũng chẳng phải đợi lâu . Vào giờ vắng khách của quán , mẹ nó hỏi :
    - Sao con vào trường mới thế nào rồi ?
    - Dạ cũng ổn mẹ , thầy phụ trách con cũng tốt lắm chỉ có điều nhìn thầy bình thường như có sát khí ấy – Nó quơ lấy viên kẹo bỏ vào miệng
    - Ơ , con bé này biết nói xấu thầy cô đấy – bà nhéo 2 bên má nó
    - Ui , đau , con nói thật mà . Giống như người đó đó – nó chỉ người đang bước vào
    - Ủa , Bảo Ly em làm ở đây à – thầy Vĩ ngạc nhiên khi thấy nó
    - Ủa , thầy Vĩ sao thầy ở đây – Mồm nó hóa thành chữ O
    - Trời , thầy vào đây ăn chứ làm gì , vả lại nhà thầy gần đây mà – thầy ngồi xuống bàn
    - Hay cậu vào đây vì mẹ con nhóc này – bác Tiến chỉ vào 2 mẹ con nó
    - Á à , bắt quả tang thầy nhé – nó trêu
    - Cái con nhóc này – thầy và mẹ nó đồng thanh
    - Chà , hợp nhau đó – mắt nó ngáo ngáo con cáo
    Thầy Vĩ và mẹ nó nhìn nó nói cứ đỏ cả mặt vì ngượng , đối với nó thì tốt cho mẹ nó thôi , nhưng mà nó cần phải tìm hiểu về thầy Vĩ dùm mẹ nó . Trong bộ não thông minh của nó đang chứa một kế hoạch rất là “ đen tối “ . Nó cứ nhìn 2 người đỏ mặt mà bật cười khiến ai cũng cười theo . Khi thầy nó bước ra khỏi quán , nó chạy theo và gọi thầy ơi ới , thầy vội quay lại hỏi :
    - Này chọc thầy chưa đã hay sao vậy ?
    - Đâu … đâu có , em muốn hỏi là thầy có thật là thầy thích mẹ em không – Nó đi qua đi lại dò xét
    - Chuyện … người … lớn con nít biết làm gì ?? – Thầy ấp úng nói
    - Em cũng lớn rồi , với lại đó là mẹ em cơ mà !!! – nó cứ đeo theo thầy Vĩ
    - Thôi được , thầy đầu hàng em , dù sao Kim cũng là mẹ em nên thầy chỉ nói cho em biết thôi đấy và không đước nói cho mẹ em biết – Thầy thở dài
    - Yes sir ! Thầy nói đi , em nghe này – nó mừng rỡ
    - Thầy không phải thích mà là yêu Kim mẹ em từ lúc mẹ em bước chân vào trường đại học . Thầy yêu những cử chỉ nhút nhát nhưng đáng yêu của mẹ em . Thầy cứ yêu đơn phương như vậy không dám nói ra , rồi chính vì thế mà thầy mất đi mẹ em trong tích tắc . Thầy cứ sống một mình như thế như chờ đợi , chờ những phép màu mang Kim trở về … - Thầy cúi mặt xuống , đó là những lời nói từ trái tim của một người đang yêu và yêu tha thiết
    - Có thật lòng thầy yêu mẹ em không ? – nó hỏi thầy Vĩ
    - Thầy yêu mẹ em đã 18 năm rồi , và tình yêu của thầy mãi chỉ dành cho mẹ em mà thôi – 2 tay thầy báu chặt vào nhau .
    - Vậy em sẽ giúp thầy được không , nhưng thầy vẫn phải kiên trì đấy ! – khuôn mặt nó bây giờ rất vui , vui cho mẹ nó .
    - Vậy thì tốt quá , nhưng em có đồng ý không , em là con gái của Kim mà – thầy ngạc nhiên
    - Em đồng ý , nhưng thầy làm mẹ em buồn thì em cắt dây tơ của thầy luôn – nó nhảy cỡn lên – thôi em về đây , trễ rồi , mai thầy qua đón em được không ? chết thầy biết nhà em chưa ?
    - Cả khu này ai chẳng biết nhà em với Kim , rồi thầy sẽ qua chở em đi học . Nhớ giúp thầy đấy – thầy cười
    Rồi nó vẫy tay chào thầy chạy về . Trong đầu nó đang tính làm sao để giúp thầy Vĩ và mẹ nó và nó cứ mãi nhìn dưới đất thế là chuyện gì đến cũng sẽ đến . BUM . “ mẹ ơi , đau quá “ nó ôm đầu mếu máo chạy về nhà cùng với những lời nguyền rủa dành cho cây đèn đường .
    Về tới nhà , mẹ thấy nó ôm đầu mãi nên chạy đến hỏi :
    - Đầu con bị gì đấy ?
    - Con va vào cột đèn , con đi tắm nha mẹ - nó hôn vào má bà rồi chạy vào phòng
    “ Đi đứng , cho chừa cái tội chọc mẹ ở quán với thầy … “ nói tới thầy mặt bà đỏ ửng lên , nhưng bà xua tay quên đi rồi ngồi lên ghế xem tivi . Nó vừa tắm vừa hát vui vẻ , không biết nó có giúp được không . Dù sao một đứa con muốn mẹ mình hạnh phúc cũng không có gì là khó nhỉ ? Từ lúc thầy Vĩ khẳng định với nó là thầy yêu mẹ nó thì đầu óc nó cứ có mỗi một câu “ Giúp mẹ , giúp thầy “ suy nghĩ rồi cũng mệt lã người nó bèn lấy từ trong tủ một quyển sổ mà hồng đặt lên bàn rồi ghi :
    ngày … tháng … năm .
    Chẳng biết phải giúp mẹ như thế nào đây . Ước gì chị Vy , anh Mike và anh Ken ở đây giúp mình . Họ đi đâu biệt tâm biệt tích …

    buồn
    Mình vừa làm quen được bạn mới đấy , mình giỏi không ?
    Hôm nay vui quá cơ , vừa quen được bạn mới này , gặp thầy Vĩ tức là người thích thầm mẹ mình . Thấy thầy cũng tốt , nhận làm ba cũng được , ít ra hơn ... thôi không muốn nhắc đâu

    Chắc mình phải tự tìm cách giúp thầy và mẹ thôi .

    Bước thứ nhất : Đi ngủ để suy nghĩ . Hôm nay suy nghĩ muốn mụ người luôn mà chả có gì .
    Nó gấp cuốn sổ để vào tủ và tắt đèn , chìm vào giấc ngủ của nó . Ngoài đường gió rít lên từng đợt . Từ ngày mai là ngày là ngày chính thức bắt đầu năm học của nó và nó hy vọng nó sẽ quen thêm vài người bạn trong ngôi trường to lớn đấy...
    Trời tối , những ngôi sao ngoài cửa sổ càng sáng hơn , nó khóc trong mơ khóc vì nhớ một ai đó , khóc vì sợ ai đó bỏ mình và nó muốn gặp lại người đó , rất muốn gặp... và nó cũng không biết bên khi trái đất đang có người đang rất là nhớ và lo lắng cho nó …

    ~o0o~

    Sáng hôm sau , nó thức sớm , vệ sinh cá nhân thay đồ nó vọt xuống bếp kiếm thức ăn . “ Oa , hôm qua mẹ quên mua đồ ăn rồi , nhịn đói đi học vậy , à không nhịn , khà khà … “ mặt nó bây giờ hiện lên một chữ “ GIAN “ to đùng . Mẹ nó bước ra từ phòng hỏi nó :
    - Con ăn sáng chưa ?
    - Hết đồ ăn rồi yêu dấu , hi hi – nó cười rất tươi
    - Ôi , mẹ quên mua rồi , xin lỗi con nhé – bà lấy tay đập lên trán
    - Khỏi mẹ ơi , lát thầy Vĩ sang chở con , con sẽ … - nó che miệng cười
    - Ơ con nhỏ này , mẹ … - bà bắt đầu đỏ mặt
    - Mẹ yêu rồi nhá ! – Nó nhảy tưng tưng khắp nhà
    - Nè , ăn nói lung tung – bà nói rồi chạy vào phòng
    Vừa lúc đó thầy Vĩ tới , nó lon ton ra xe với thầy . Còn mẹ nó bước ra cửa cười “ Anh vẫn còn nhớ em vậy sao ? Em thật bất ngờ đấy . Chắc anh không biết bé Ly muốn anh là ba nó thì nó sẽ làm hết sức đấy , đừng nản nhé , em chờ những hành động của anh ...“ bà lắc đầu cười rồi trở vào nhà .
    Còn nó , bắt " ba " tương lai của nó phải chở đi ăn sáng , nó kể cho thầy nghe những gì mẹ nó ghét , thích kể những gì nó biết về mẹ nó , cuộc nói chuyện xen vào những câu nói đùa , khuôn mặt thầy cũng biến đổi chút ít , bớt nghiêm nghị . Rồi 2 thầy trò đi đến trường . Ngọc đứng đợi nó ở cổng trường và bất ngờ thấy nó đi cùng thầy nên nó vừa xuống xe nó đã bị Ngọc kéo xuống phòng ăn tra hỏi :
    - Quan hệ của Ly với thầy là sao ? – Ngọc nhìn thẳng vào nó
    - Có quan trọng không ? – Nó hỏi
    - Quan trọng . Có nói không ? – con bạn trừ mắt nhìn nó
    - Thôi được nói bla … bla … - nó kể hết con Ngọc nghe
    - Wow , vậy hả ? Ông thầy nhìn sát thủ thế mà ghê gớm ! - Ngọc cười khì khì
    - Mà Ly muốn thầy đến với mẹ nên Ly muốn giúp 2 người , bây giờ đang bí – mặt nó méo xẹo
    2 đứa nó định đi lên lớp thì trước cửa phòng ăn có một đám đông chặn ở cửa . Nghe mấy bạn nữ sinh la la hét hét gì đó như là : Anh Mike đẹp trai . I Love Mike … đại loại là thế nó quay sang hỏi Ngọc :
    - Cái cục chùi nhùi gì ở đấy vậy ?
    - Đó là Mike , người đứng đầu trường học khối 11 , gia đình giàu có , được cái đẹp trai , nên được bọn con gái hâm mộ lắm – Ngọc thở dài
    - Thế có Ngọc trong đó không ? – Nó nhìn cách Ngọc nói rồi hỏi " Mike đẹp trai nhà giàu quen quen nhỉ " nó đăm chiêu
    - Mình … chỉ là … - Ngọc ấp úng
    - Thích Mike phải không ? – Nó nhảy vào
    Ngọc chỉ biết gật đầu . Đang đứng chờ đám đông đi qua thì một con nhỏ đạp trúng chân nó , nó hét lên . Mike nghe cái giọng thanh thanh pha chút giọng con nít quen quen vội quay lại , nhìn thấy nó đang mếu máo ôm chân . Anh len lỏi ra khỏi đám đông chạy tới chỗ nó , nó ngước mắt lên rồi nó nhảy lên ôm cổ Mike trước sự ngạc nhiên của Ngọc và ánh mắt đang tóe lửa của mọi đứa con gái , nó la lên :
    - Anh Mike , Mike . Ôi gặp được anh rồi !
    - Em không bỏ cái tính trẻ con này được sao ? – Mike xoa đầu nó
    - Không bỏ được , nếu em bỏ thì mèo nhỏ không phải mèo nhỏ - nó bỏ tay ra khỏi cổ Mike trước bao nhiêu con mắt viên đạn của nữ sinh
    - Sao rồi , vô đây hay vậy ? – Mike nhìn nó
    - Em mà . 4 năm nay đi không nói gì hết ghét quá cơ – nó làm mặt giận
    - Thôi mà , cho anh xin đi em gái nhỏ nhỏ xinh xinh – Mike năn nỉ
    - Tha đấy , em lên lớp đây , ở lại với mấy người đó nhé – nó lôi Ngọc đi
    Nó vừa đi mất thì cảnh tượng người hâm mộ và diễn viên nổi tiếng trở lại . Nói về nó , đến lớp nó bị vài đứa con gái trong lớp tra tấn về mối quan hệ của nó và Mike . Nó choáng một hồi lâu mới tỉnh lại . “ Ôi cái bọn , mấy đứa này chắc không nằm trong mắt anh Mike đâu , vào học nhanh nhanh cái đi “ nó chắp tay lạy trời lạy phật .
    Renggggggggggg , nó được giải thoát , nó mà bị hành hạ nữa chắc nó chỉ con xương và da thôi . Tưởng sẽ được yên nào ngờ … Ngọc lại quay sang hỏi nó tới tấp từ sở thích, mẫu người của Mike , là bạn nó nên cũng đành chiều ý nhỏ . “ Ôi biết thế em giết anh luôn thôi “ nó thở dài . Đang mệt người cô Tina dạy Toán kêu nó lên giải bài . Nó đành vác cái thân nặng nề lên giải . Mà hay bài đó dễ hơn ăn cơm mà sao bọn ở dưới mặt mày nhìn ngố ngố sao đấy , “ ôi xem kìa lớp chuyên toàn diện đây à ? “ nó lết thân về chỗ chép bài và nhận vài bài tập về nhà . Tiết Thể dục , nó mở tủ đồ ra có 2 hộp quà , 2 lá thư và 1 tờ giấy ghi “ quà anh Ken gửi cho em bây giờ anh mới đưa cho em , kí tên Mike “ . Khỏi nói cũng biết nó vui đến chừng nào , trong tiết học nó cứ cười suốt khiến con Ngọc tưởng nó thần kinh . Ôi hôm nay học chạy , con gái ai cũng thanh mảnh thế học chạy tốn calo ốm thêm à ? “ Học chạy từ lớp 6 đến lớp 10 . Ôi trời , con ốm như vậy ốm thêm nữa chắc chỉ còn da và xương thôi ! “ nó ảo tưởng ra cơ thể da bọc xương của nó mà nhăn mặt . Sức lực nó và Ngọc hơn mấy cô tiểu thư chính gốc kia nên đỡ phải chạy đợt 2 . 2 đứa thở hổn hển , nó càng ngày càng khó thở “ trời ạ , chạy mệt thế này , ôi muốn tắt thở , sân trường rộng thế này , huhu “ nó ngồi phịch xuống đất thở hơi nào hơi nấy nặng nề . Nó chỉ muốn mau ra chơi thôi ...

    ~o0o~

    RENG tiếng chuông mong đợi của nó vang lên , nó chạy vào phòng thay đồ và bỏ quà và thư vào túi và khoác tay Ngọc ra căn – tin . May được ra sớm nó mới có cơ hội mua được đồ ăn không thì phải xếp hàng đau chân chết mất . Đang ăn ngon lành thì con Thùy cùng vài con nhỏ thuộc loại hàng khủng bước tới đập mạnh tay xuống bàn làm nó giật bắn người , con Thùy hỏi :
    - Khai thật mày với anh Mike là sao hả ?
    - Ơ chuyện riêng của mình mà , chuyện riêng mà cứ bị hỏi vậy đấy … - nó nhăn mặt
    - Đã là chuyện liên quan với Mike thì không phải là chuyện riêng – một con nhỏ tóc như con két nhảy vào
    - Anh ấy là người của trái đất hồi nào nhỉ , mà muốn biết thì cứ hỏi anh ấy , hỏi mình cũng vậy thôi – nó thản nhiên trả lời
    - Con này hay nhỉ … sao … sao.... mày muốn chết à – Thùy nóng mặt
    - Ơ cái con này , Ly đã không nói thì thôi , thích đi hỏi người khác , nói chuyện chuyện kiểu như mày đừng hòng có câu trả lời – Ngọc quát to
    Tình cờ Mike đi và cùng đám bạn thầy cảnh tượng đang xảy ra với “ em gái “ nên đi tới quát nhỏ Thùy :
    - Làm cái trò gì với Ly đó ?
    - Quan hệ nó với anh là gì ? – Thùy ấm ức la lên
    - Có liên quan gì đến cô – Mike đang tức - Ỷ là hội trưởng muốn làm gì thì làm à ?
    - Em yêu anh mà – Thùy ôm lấy Mike
    - Buông ra , người như cô chẳng đáng cho con Milu nhà tôi cắn – Mike đẩy Thùy ra
    - Vì con nhỏ này mà anh bêu xấu em , nó là cái thá gì cơ chứ – Thùy chỉ thẳng vào mặt nó
    - Ê này chưa biết gì đừng có bậy bạ nha – nó tức sôi ruột – Con này có tên có họ đàng hoàng nhé đừng có nhỏ này nhỏ kia , không ưa đâu nhá
    - Mày … - Một con nhỏ trong đám con Thùy định tát nó thì Mike giữ lại nói với chất giọng lạnh lùng vô cảm nhất :
    - Tôi nói cho các cô hiểu nhé , quan hệ gì thì xem thái độ của Ly và tôi , nhưng bất cứ ai động tới Ly là không yên với tôi đâu .
    - Anh Mike … - Thùy rơm rớm nước mắt
    - Đi với anh Ly , anh có chuyện nói riêng với em – Nói rồi Mike quay qua Ngọc mỉm cười nói – Anh mượn bé Ly tí nha em
    - Ư … d…ạ dạ - Ngọc bị đứng hình vài giây
    Mike dặn bọn đàn em di tảng và anh kéo nó ra sân sau nói chuyện . Ở đây toàn hoa lá cỏ , nó thích lắm nhưng cũng ngồi trên ghế nghe chuyện của Mike muốn kể cho nó :
    - Anh kể về chuyện của anh Ken …
    - Anh … K…en – Nó ấp úng
    - Ờ , Anh Ken bị mất địa chỉ liên lạc với em , nên số quà anh ấy định gửi cho em đều chuyển cho anh . Bên đấy anh ấy vẫn khỏe nhưng … - mặt anh Mike biến sắc
    - Nhưng sao – nó bắt đầu cảm thấy không ổn
    - Bên ấy ba mẹ anh ấy bắt anh ấy hứa hôn với người khác – Mike nói với giọng nhẹ nhàng
    - Hứa … hô…n – nó cảm thấy choáng váng
    - Ừ , em bình tĩnh , anh ấy không chịu nên em đừng lo – Mike trấn an nó
    - Có thật không ? – nó hỏi Mike giọng yếu hẳn
    - Thật , chuyện này đối với em sao anh dám nói dối – Mike nhìn thấy mặt nó xanh lè
    - Uhm , em tin anh ấy , anh Ken có nói khi nào về không ? – nó gượng hỏi
    - Không , anh ấy chỉ nói là khi nào anh ấy học xong đại học mới về mà anh ấy chắc mới học năm 2 nên khoảng năm nay hay năm sau anh ấy về , em đừng lo như vậy , em gái anh không được yếu đuối - Mike nói
    - Uhm , thôi , em về lớp nha – nó cười rồi cố gắng bước thật mau
    Mike nhìn nó cũng biết nó đau lắm nhưng biết thế nào . Còn nó vào tới lớp mặt mày bơ phờ không còn sắc tố , đôi mắt vô hồn , toàn thân ủ rũ . Ngọc lo cho nó lắm , thấy nó cứ im lặng , bài tập về nhà nó phải nhờ Ngọc chép hộ . Ra về , thầy Vĩ gặp nó bàn về chuyện mẹ nó , nhưng với hiện trạng của nó thế này nó chỉ biết nói thầy mua hoa đến tặng mẹ nó , viết ra những lời mẹ nó muốn nghe mà thôi . Rồi nó mặc cho ông thầy làm thế nào , nó đi về , lòng nó nặng trĩu , đôi mắt cay cay , cuống họng nghẹn đi , tim nó đau lắm . Ngồi trên xe bus nó chỉ nắm chặt chiếc nhẫn trên cổ nó , bỗng nó nhớ lời thề 3 năm trước giữa nó và Ken
    Anh Ken hẹn nó tại một nhà thờ , giờ đó nhà thờ không còn ai hết nó hỏi anh :
    - Có chuyện gì thế anh ?
    - Anh có cái này muốn tặng em
    - Gì vậy ?
    - Nè – anh đưa trước mặt nó chiếc nhẫn
    - Ơ … - mặt nó đần ra
    - Sau này em lớn anh sẽ lấy em làm vợ nhé
    - Thật không ?
    - Thật mà không tin anh à ?
    - Không !!!
    - Vậy ở đây anh thề nhé !
    - Khoan , em có cái này tặng anh – nó tháo sợi dây chuyền có nhìn trái tim xuống đặt vào lòng bàn tay Ken – Rồi anh thề đi
    - Chúa ơi , con yêu mèo nhỏ thật lòng , dù có ở đâu mèo mãi là của ai , không ai phá vỡ được , nếu một ai không còn yêu nhau nữa thì người đó không bao giờ yêu ai được nữa – Ken nắm tay nó đặt vào tim anh khiến nó đỏ cả mặt
    - Đã tới trạm 15 quý khách nào xuống trạm này .
    Người trong xe bus nói làm nó giật mình và đi xuống . Nó đi ngay ra chợ mua thức ăn . Về đến nhà nó dọn dẹp lau nhà , giặt đồvà tranh thủ nấu thức ăn . Nó mệt , nó lại nghĩ đến chuyện Mike nói nó trùng xuống , nó dựa đầu vào tường nước mắt chảy ra , nó sực tỉnh lau nước mắt và tiếp tục nấu ăn . Sau khi ăn xong nó chừa lại phần cho mẹ và đi vào phòng học bài . Nói học chứ chả vô chữ nào , đầu nó đau lắm nó lại cái túi lấy món quà ra nó đọc lá thư của món quà thứ nhất “ Mèo nhỏ yêu dấu của anh , đây là quà sinh nhật của em , em mở ra nhé , xem có thích không ? À mà này sinh nhật thứ 16 của em anh sẽ ráng về chơi với em .Yêu mèo nhỏ của anh rất nhiều “ nó thút thít mở quà ra , đó là một cái kẹp tóc đính vài hạt kim cương và một sợi dây chuyền với hình chiếc chìa khóa . Đến lá thư và món quà thứ 2 “ Mèo nhỏ ơi , em ra sao rồi , anh nhớ em lắm , em đã vui trở lại chưa , ở bên đây anh thực sự chỉ nghĩ đến em thôi . Món quà kỉ niệm mình quen nhau đấy . Em mãi nằm trong anh , dù ai nói gì sau này em sẽ là vợ của anh , nhớ là không khóc đấy , Yêu mèo nhỏ xinh xinh của anh “ nó lau 2 hàng nước mắt mở hộp quà , nó nhận được những tấm ảnh của Ken , những sợ dây kết bằng cườm và cùng một bộ trang sức đắt tiền . Nó vừa vui vừa lo , lo cho anh Ken của nó sẽ ra sao khi anh bị ép hứa hôn . Và cả đêm đó nó chẳng thể ngủ được . Nó cứ ôm chú gấu Gi của nó thế rồi nó quyết định lôi cuốn nhật kí của nó ra ghi ghi chép chép . Đang mở tủ cất cuốn sổ thì có tiếng cửa mở “ Chắc là mẹ về không biết 2 người này sao rồi . Nó định mở cửa đi ra thì nghe thấy những lời nói chuyện giữa mẹ và thầy Vĩ :
    - Chuyện này em tính sao hả Kim ?
    - Nếu bây giờ em mà mất ai sẽ chăm sóc nó đây ?
    “ Mẹ nói gì vậy , mất … mất là sao ? “
    - Còn anh mà , em cứ xem anh theo đuổi em là thừa à ?
    - Em biết nhưng em yêu anh anh sẽ không còn tự do nữa anh biết không . Anh suy nghĩ lại đi , không phải em không yêu anh được nhưng anh sẽ không sống với em mãi được đâu
    - Anh chờ đợi nhiều rồi , thà có em một lần để rồi mất em anh cũng vui cả đời , nếu em không chấp nhận em vậy Ly nó sống với ai hả ?
    “ Vậy là sao là sao hả ? “ nó không hiều gì cả
    - Nhưng …
    - Không nhưng gì hết , đời này kiếp này anh chỉ yêu em thôi
    - Em … cũng … yêu … anh
    - Thật không ? hay chỉ vì Ly
    - Nhỏ thôi nó mà nghe thấy nó đau lòng lắm . Em không muốn nó đau lần nữa đâu . Em nói thật vừa vì trái tim vừa vì đứa con gái duy nhất của em...
    - Em ... đồng ý làm vợ anh nhé !!
    - Ơ hay , cầu hôn chả lãng mạn gì hết sao nhận .
    - Vậy đợi cuối tuần nhé anh sẽ cho em một sự cầu hôn lãng mạn .Anh về , anh sẽ giữa bí mật với Ly , em và con ngủ ngon
    - Nè , chưa làm ba con Ly mà dám gọi bằng con ư ?
    - Thôi , được rồi mà , bye em
    - Anh về cẩn thận , ngủ ngon .
    Sau khi thầy về , nó bơ phờ bước ra nó ngồi xuống ghế giọng run run lên hỏi mẹ nó :
    - Mẹ giấu con chuyện gì ?
    - Chuyện gì là sao mẹ đâu có – bà chợt giật mình
    - Mẹ giấu con chuyện gì ? – đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào mẹ nó
    - Mẹ … con đừng mất bình tĩnh nữa nhé mẹ sẽ nói ! - bà trấn tĩnh nó
    - Mẹ sắp chết rồi con ạ ! – bà ngồi phịch xuống nhà khóc
    - Không đúng , không phải , mẹ không được chết , không được đâu – nó bịt tai lại lắc lắc đầu
    - Con đừng vậy mà , mẹ xin con đó – bà ôm lấy nó
    - Sao ai cũng bỏ con đi hết vậy – nó hoàn toàn sock
    - Đừng có như vậy , mẹ xin đấy – bà nấc lên
    Rối cứ lẩm bẩm trong miệng 2 từ “ CÔ ĐƠN “ vào phòng , nó đau lắm , đau lắm nó khóc thét lên , mẹ nó nghe thấy cũng đau như nó , có thể không chung nỗi đau nhưng bà chắc có lẽ đau hơn nó nhiều bà phải hứng cái đau thể xác và cả tâm hồn , bà dằn vặt mình , bà khóc khóc vì đứa con gái của mình mất quá nhiều như thế chưa đủ hay sao ? giờ lại kéo bà đi khỏi cuộc đời nó , bất công bất công . Bao năm qua nó cố mà quên đi nỗi buồn của nó , bây giờ lập lại nữa sao ?
    Sao lại là mẹ nó , tại sao lại là mẹ của nó cơ chứ , sao người ăn ở đàng hoàng thì phải chịu sự đau đớn bệnh tật còn những người dư thừa của xã hội không chết đi , để họ sống làm gì chứ ...

    ~o0o~
    Thay đổi nội dung bởi thuytien_misa; 27-08-2009 lúc 18:55. Lý do: Hệ thống nhập bài tự động

  4. Có 10 thành viên cảm ơn thuytien_misa cho bài viết này:
    anhemluom (23-05-2010), duyanh1611 (20-03-2011), handcanons (11-04-2010), makey171 (05-12-2011), mylove19922 (16-04-2010), quocminhqn (06-04-2010), rain_day (10-09-2009), rinyaforever (18-08-2010), trantuy_010990 (12-04-2010), U6664646 (13-07-2010)

  5. #3
    Tham gia
    Aug 2009
    Bài
    4
    VZD
    111
    Cảm ơn
    0
    Điểm
    0/0 bài viết

    Default

    ơ!chưa có kết ah bạn?đang đọc dở mà.híc

  6. #4
    thuytien_misa's Avatar
    thuytien_misa vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt
    Tham gia
    Jun 2009
    Đến từ
    Ninh Hòa_Khánh Hòa
    Bài
    157
    VZD
    0
    Cảm ơn
    17
    Điểm
    173/56 bài viết

    Default

    hì...tiếp nàk.......

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    ~o0o~

    Nó hụt hẫn , chạy một mạch ra đường . Trời đã tối cũng không hẳn là khuya . Gió thổi mạnh lạnh thấu xương nó chẳng hề hấn gì , mà cho dù có lạnh nó cũng không nhận ra , nó chẳng còn nhận ra cái lạnh của thể xác nữa . Nó cứ đi mãi cho đến khi đụng phải một ai đó và ngã xuống . Thì ra là Ngọc con bạn nó , Ngọc quay lại thấy nó như cái xác chết biết đi , lo lắng cho con bạn nhỏ hỏi
    - Ly sao vậy ?
    - Ư … không … không có sao hết – nó cúi mặt xuống để Ngọc không thấy nó khóc
    - Đừng có xạo với mình , không qua mặt mình được đâu – Ngọc quệt nước mắt nó
    - Đừng bắt mình nói bây giờ được không – nó gụt mặt xuống
    - Trễ rồi mà Ly còn đi đâu vậy ? – Ngọc lo lắng hỏi
    - Tìm nơi không còn nỗi đau và nỗi buồn , mình phải làm sao Ngọc ơi ... – nó khóc òa lên
    Trời bắt đầu mưa , Ngọc hiểu tâm trạng của nó bây giờ Ngọc đưa nó lên xe và trở về nhà mình . Nó tựa đầu vào vai Ngọc và thiếp đi . Về đến nhà Ngọc , nhỏ lây nó mãi chẳng chịu dậy đành nhờ người trong nhà bế nó lên phòng . Nó không sốt nhưng cái đau làm nó đủ mệt rồi , nó tỉnh dậy thấy con bạn đang ngồi cạnh giường , nó ôm lấy Ngọc khóc lên khóc rất nhiều khóc để không còn đau nữa , khóc để trở về thực tại , khóc để trở lại nó chính nó và khóc để chấp nhận sự thật là mẹ nó sẽ bỏ nó để đi đến một nơi rất xa . Sau khi khóc một trận thật đã , Ngọc lấy khan giấy đưa cho nó và hỏi :
    - Chuyện gì làm bạn mình khóc ? Hôm nay Ly cứ như cái xác không hồn vậy ?
    - Không có … gì – nó cầm khăn giấy nhỏ đưa lau nước mắt
    - Bạn bè , không được giấu nhau – Ngọc xị mặt nhìn nó
    - Chẳng qua là …bla...bla...bla... - nó kể cho Ngọc nghe
    Ngọc cũng chẳng nói gì thêm , Ngọc hiểu cảm giác của nó thương cho nó . Nó nằm xuống giường ngủ , Ngọc cũng nằm xuống thì thầm bên tai nó :
    - Ngủ ngon nhé bạn thân , đừng nghĩ gì hết , Ly không mất hết đâu …
    Rồi Ngọc cũng chìm vào giấc ngủ , mặc cho tương lai ra sao , không ai biết được tương lai của mình ra sao , nhưng mất thứ này rồi mất thứ kia nhưng ông trời sẽ cho ta thứ khác , cuộc sống không bao giờ “ CÔ ĐƠN “ . Nếu để ý xung quanh thì đôi lúc trong cái bất hạnh lại có những thứ khác đến bên bạn có thể là không bù đắp tất cả nhưng cũng đủ ấm lòng …
    5 giờ 30 sáng hôm sau , nó dậy thật sớm biết mình đang ở nhà Ngọc và không có đồng phục đi học nó vội lay Ngọc dậy hỏi :
    - Lát nữa đi học lấy gì Ly mặc đây ?
    - Hơiiiii… lấy đồ Ngọc đó , tướng tá của Ly mi nhon vậy là ok rồi – nói rồi Ngọc chùm chăn ngủ tiếp
    - Uhm vậy cũng được … - nó ừ hữ cho qua
    Nó để con bạn ngủ tiếp bước đến cửa sổ lấy sợ dây chuyền có hình chiếc chìa khóa ra , đeo lên cổ . Nó nhớ Ken lắm nó nghĩ đến câu nói trong bức thư “ sinh nhật thứ 16 của em anh sẽ về …” Nó mong gặp anh lắm , nó mất nhiều quá rồi , nó không muốn mất đi người con trai nó yêu , không muốn , không muốn …
    6 giờ nó lay con bạn dậy đi học . Sau khi 2 đứa thay đồ Ngọc dẫn nó ra chào cả nhà . Xuống bếp Ngọc giới thiệu nó cho ba mẹ nhỏ biết :
    - Ba , mẹ đây là Lâm Bảo Ly , bạn thân của con đã nói với ba mẹ đấy
    - Con chào cô chú – nó lễ phép chào
    - Lâm Bảo Ly ? – mẹ Ngọc nhìn nó suýt làm rơi tách cà phê
    - Ơ , con là con gái của Trần Mỹ Kim phải không ? – ba Ngọc hỏi
    - Vâng , đó là mẹ cháu – nó trả lời
    - Ôi , gặp được con cô vui quá , con thật giống mẹ con . À , dạo này mẹ con có khỏe không Ly ? – mẹ Ngọc vui mừng đến bên nó soi xét từng milimet
    - Dạ … mẹ cháu …- nó ấp úng
    Thấy vậy , Ngọc vội cứu nó :
    - A , trễ giờ rồi , con với Ly đi học nhé !
    Rồi Ngọc lôi nó ra xe phóng tới trường . Trên đường đi học Ngọc và nó chỉ toàn nói chuyện phịa , chuyện vui nó cũng cảm thấy không còn buồn và không muốn ai nhắc đến chuyện gia đình nó nữa , buồn thì cũng đã buồn , khóc thì cũng đã khóc , nó cũng chẳng muốn nghĩ ngợi gì về ai hay bất cứ chuyện gì nữa , nó chán lắm rồi . Vừa đến trường , nó bị Mike chặn đường hỏi :
    - Hôm qua đi đâu nói cho anh biết .

    - … - nó chẳng nói gì mà thật ra nó không muốn nhắc đến
    - Em có nói không , em biết dì , thầy Vĩ tìm em và lo cho em lắm không – Mike quát nó
    - … - nó im lặng cúi mặt xuống tỏ vẻ hối lỗi
    - Anh đừng quát Ly nữa , hôm qua em gặp Ly ngoài đường nên đưa Ly về nhà em – Ngọc nhảy vào nói
    - Lần sau em đừng làm chuyện như thế nữa , em mà có chuyện gì thì mẹ em phải làm sao ?- Mike hạ giọng xuống
    - Thế thì sau này mẹ cũng bỏ em thôi … - nó ngước lên nhìn Mike với 2 hàng nước mắt
    - Nhưng , mẹ em đâu có muốn bỏ em , chỉ tại ... – Mike lau nước mắt nó
    - Bỏ thì cũng sẽ bỏ , em không tránh mẹ em đâu tại em thôi – nó nấc lên
    - Anh biết em mất nhiều rồi , em đừng nó nói như vậy – Mike an ủi nó
    - Em cũng quen rồi , em đi trước đây – nó kéo Ngọc lên lớp
    Mike nhìn nó thầm mong Ken về nhanh lên , trái tim nó sắp chết rồi , nó cần có sức mạnh . Lên lớp nó ngồi xuống ghế im lặng không thốt ra lời nào . Ngọc cũng muốn nó yên nên đi ra ngoài mua ít thức ăn cho nó . Nó ngồi im lặng , im đến mức có thể nghe được tiếng gió nhẹ nhàng lướt qua . “ Mẹ ơi , nếu mẹ đi rồi mẹ bảo con phải làm sao ? “ Nó nằm lên bàn khóc . Nó chỉ ước như bao người , không còn cái này thì còn cái khác , đằng này cứ lấy đi , cứ lấy đi mà chẳng để lại nó cái gì hết , có quá ác với nó không ? Bây giờ nó đau đầu lắm , đau quá , nó đành đi kiếm Ngọc . Đang đi với bộ dạng mệt mỏi thì bất ngờ có ai đánh lén nó thì sau lưng và nó ngất đi chỉ kịp nghe câu nói của một đứa con gái : Mang nó ra phòng đông lạnh cho tao !!! .
    Khi bọn con gái lôi Ly đến phòng đông lạnh xử lý , một con nhỏ tạt một xô nước lạnh vào Ly khiến nó tỉnh dậy . Nó dần mở mắt dậy một cách mệt mỏi , toàn thân ê ẩm vì cú đánh lúc nãy . Nó nó cố nhìn rõ bọn đang đứng trước mặt nó . Thì ra là Thùy và đám bạn của nó . Thấy nó tỉnh dậy Thùy dung tay nâng cằm nó lên rồi nói :
    - Dù mày là gì của anh Mike , tao khuyên mày đừng tới gần anh ấy , không thì … tao không biết mày sống ra sao đấy !
    - Tại sao lại không được … tôi … ăn cắp của ai mà lại phải tránh , và tôi chắc rằng anh ấy cũng chẳng yêu nổi cô đâu – nó cười khinh bỉ
    - Thế mày nghĩ anh ấy yêu mày à ? Mơ đi ... " BỐP " - nói rồi Thùy đá nó một cú đau điếng vào bụng


    ~o0o~
    Thay đổi nội dung bởi thuytien_misa; 28-08-2009 lúc 18:55. Lý do: Hệ thống nhập bài tự động

  7. Có 3 thành viên cảm ơn thuytien_misa cho bài viết này:
    anhemluom (23-05-2010), rinyaforever (18-08-2010), trantuy_010990 (12-04-2010)

  8. #5
    mrMA's Avatar
    mrMA vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến Chấm
    Tham gia
    Nov 2008
    Bài
    2.567
    VZD
    18.384
    Cảm ơn
    893
    Điểm
    897/356 bài viết

    Default

    post nhìu hoặc hết hoặc cho rõ nguồn đi, đọc thế này mất hứng quá dù sao truyện nó cũng hay

  9. #6
    sikini's Avatar
    sikini vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Gà Con
    Tham gia
    Feb 2009
    Bài
    3
    VZD
    0
    Cảm ơn
    0
    Điểm: 4/1 bài viết

    Default

    mình post tiếp này nhá !

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    ~o0o~

    Còn Ngọc , sau khi mua đồ cho cả 2 , nhỏ mang lên lớp cho nó . Nhưng vừa vào lớp thì nhỏ lại không thấy nó đâu , lòng nhỏ trở nên bất an lo lắng cho nó , nhỏ toan chạy đi tìm nó . Nhỏ hì hục kiếm nó từng nơi nhưng lại bỏ sót vài chi tiết nhỏ . Tìm mãi không thấy nó đâu Ngọc vô vọng và sợ con bạn của nhỏ sẽ gặp chuyện không may . Đang đứng suy nghĩ thì trong đầu nhỏ lại nghĩ có thể nó đang nói chuyện với Mike . RENG , giờ vào học điểm , nhỏ vội vàng chạy lên khối 11 kiếm Mike . Nhỏ cố lách qua từng người để đến lớp của Mike thì ... “ huỵch “ nhỏ va vào một người , có lẽ là con trai , nhỏ ngước mắt nhìn , may quá là Mike , nhỏ vội đứng dậy luống cuống hỏi :
    - Ly ... Ly có đi với anh không ?
    - Không nhưng sao vậy em
    - Em không thấy nó đâu , và kiếm cũng chẳng ra ... em ...e..m lo
    - Em thử trở về lớp xem sao , nhỡ nó vào lớp rồi thì sao - Mike khuyên nhỏ nhưng lòng lại cảm thấy không ổn

    - Nhưng lỡ không có nó thì ...
    - Anh sẽ giúp em
    Ngọc gật đầu quay về lớp . Mike đứng đó bồn chồn không yên ... lo cho nó ...

    Quay về nó , trước khi vào học , hiện giờ nó đang bị nhốt trong phòng đông lạnh . Một đứa trong đám con Thùy lấy con dao từ túi áo ra , nhìn sắc lẻm , để lên mặt nó . Con Thùy hăm he :
    - Đối với mày lẽ ra tao không nên nương tay , nhưng nghĩ là trường học nên tao chỉ cảnh cáo mày thôi . Hồng mày xử nó đi
    - Cảnh cáo nhé em ! - con Hồng lấy khăn bịt miệng nó lại
    Nói rồi con nhỏ cầm con dao khứa từng đường ra lên da lên thịt nó . Nó rít lên vì đau , nó đau lắm , sao lại đau vì anh trai nó , bọn nó ghen vì nó là em gái kết nghĩa của Mike ư ? Nó đau buốt nhưng miệng nó đã bị quấn vải nó nhắm nghiền mắt lại vì đau … RENG , tiếng chuông vào học vang lên , bọn con Thùy bỏ đi , đóng sầm cửa lại nhốt nó . Đôi mắt đờ đẫn , đau buốt , nó ngất đi ...


    Nói về Ngọc trở về lớp không thấy nó đâu nhỏ đi tìm tiếp tìm mãi . 2 người chạy khắp nơi trong trường nhưng vẫn không thấy . Nỗi lo lắng bắt đầu bao trùm 2 người . Ngọc chạy lên phòng hiệu trưởng thông báo , họ cũng cho người đi tìm Ly . Trong lúc Mike kiếm nó , tình cờ gặp một người bạn của anh , thấy vậy Tú , bạn của anh hỏi :
    - Sao không vào học ? Bùng tiết à ?
    - Bùng gì nổi , nhỏ em tao mất tích rồi đây ?
    - Sao mất tích à ? Không thể nào , lúc nãy tao thấy con Thùy đưa nó đi đâu mà , trông vẻ như áp tải nạn nhân ấy
    - Lại con Thùy nữa , nó dắt Ly đi đâu , mày biết không ? – Mike chau mày hỏi
    - Hình như đi về hướng phòng đông lạnh – Tú nói
    - Uhm , mày về lớp đi , tao đi tìm Ly – Mike vụt đi
    Mike chạy đến chỗ Ngọc và 2 chạy ngay ra phòng đông lạnh . Mike mở cửa phòng ra , nhìn thấy Ly đang gục xuống , cơ thể nó lạnh buốt , Mike tháo dây buột ở tay nó và bế nó lên phòng y tế . Nó tựa đầu vào ngực của Mike " Anh ... " nó nhắm mắt lại … Sau khi mang vào phòng ý tế , Mike giao nó cho cô y tá và Ngọc rồi chạy thẳng lên lớp nó , không nói không rằng anh lôi con Thùy ra khỏi lớp tát một cái không thương tiết vào mặt Thùy , con nhỏ quát lên :
    - SAO LẠI TÁT TÔI ?
    - Tôi nói với cô như thế nào ? Không đụng đến Ly nữa mà . Tôi cảnh cáo đấy , nếu cô còn đụng đến Ly thì chính Ly là người làm cô dau đấy , đừng khinh người – Mike nói xong và đi
    “ Tại con bé ấy anh tát tôi , chưa bao giờ anh tát tôi , dù tôi có lỗi cũng không ai được tát tôi . Lâm Bảo Ly , tao hận mày “ nói rồi Thùy ôm mặt đi về lớp .

    Sau khi được cô y tá chăm sóc vết thương , nó dần dần tỉnh lại , đôi mắt từ từ mở ra . Ngọc thấy nó tỉnh lại mừng:
    - Ly tỉnh rồi , bạn làm mình lo quá đi mất
    - Ư ..h ..h..h

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    “ Cạch “ cửa phòng y tế mở ra , Mike bước vào bước đến bên cạnh , dò xét từng vết thương của nó rồi cười nhẹ nói với nó :
    - Xin lỗi em nhé , chỉ vì anh mà em bị thương , anh Ken mà biết thì chắc anh ấy sẽ nhảy dựng lên mất .
    - Không sao đâu , chỉ vài vết thương ngoài da thôi !
    Ngọc thì về lớp , Mike cũng bị nó đuổi về lớp . Nó nằm trên giường suy nghĩ " Ly , mày có cần chui ra khỏi vỏ bọc khép kín này không ? " . Vỏ bọc ư ? phải nó sống trong vỏ bọc từ lúc vừa mới bắt đầu bị mọi người xa lánh , chỉ khi gặp người quen vỏ bọc của nó mới mở ra . Nó dường như đã chán cái vỏ bọc ấy rồi . Khinh thường nó , vỏ bọc đã tách ra khỏi cơ thể nó , và nó cũng không im lặng nữa . Xem sự thay đổi của nó ... sự thay đổi khiến tất cả mọi người phải kinh hãi ...
    Đến giờ chơi , Ngọc chạy ù vào chỗ nó . Nó nói chuyện với Ngọc khác đi , vui vẻ hơn , thoải mái và lém lỉnh hơn khác với nó lúc trước , rụt rè , khép kín ... 2 đứa đang nói chuyện thì Mike đi vào nói đùa :
    - 2 cô nương ở đây nói chuyện gì mà vui thế ?
    - Nhiều chuyện quá cơ - nó trêu
    - Kệ anh nhé , không được trêu anh - Mike cốc yêu nó
    2 người cãi nhau chí chóe khiến nhỏ Ngọc cũng bụm miệng cười . Bỗng Ngọc lên tiếng :

    - Stop một lát , mình đi mua đồ ăn cho hai người . Ly ăn gì ? Anh … anh ăn gì em mua luôn ?
    - Mua giúp anh ly nước ngọt được rồi ! – Mike nhìn nhỏ cười
    - Ngọc mua gì dễ ăn thôi nhé – Ly nói
    - Ừ … ừ - Ngọc chạy xuống căn tin
    “ Ôi , tim mình sao thế này , phản chủ sao hả . Ôi , ước gì ngày nào cũng được anh ấy cười với mình thế này nhỉ ? Mày nghĩ gì vậy con điên , đâu tới lượt mày ! “ nhỏ tự cốc đầu liên miên khiến ai đi ngang qua cũng nghĩ nhỏ điên . Nó và Mike ở lại phòng , mặt nó gian gian , bắt chuyện với Mike :
    - Sau này em phải tàn phá nhan sắc anh thôi !
    - Sao thế , anh đâu có tội – Mike giả vờ mếu máo
    - Thế thì tại ai em bị vậy nhỉ ! – nó ngước mắt lên nhìn trần nhà
    - Vậy muốn tàn phá anh sao cũng được – Mike lay lay tay nó
    - Thôi , em mà thịt anh thì nhỏ bạn em nó sẽ cho em lên trời – nó bụm miệng cười
    - Hở , cô bé hồi nãy à ? Nhìn cô bé cũng xinh đấy ! – Mike cười đểu
    - Bỏ dùm em cái kiểu cười đểu của anh đi , à anh không đi với bạn hả ?
    - Em như vậy anh đi đâu ?
    - Tùy anh vậy !
    - Đây , thức ăn nè , ăn đi – Ngọc thả xuống một tá thức ăn lên giường
    3 người “ nhào “ vào ăn cười nói vui vẻ . Đôi lúc nó quay sang ghẹo Ngọc khiến nhỏ và cả Mike đỏ cả mặt . Cả 3 người ăn uống nói chuyện đến giờ về ...


    Tạm biệt Ngọc , nó lên xe của Mike về , 2 người nói chuyện rôm rả nói hết tất cả những gì giữa người em gái và anh trai xa nhau đã lâu muốn nói với nhau làm nó quên cả vết thương trên người nó lúc này và Mike cũng nhận ra nó đã thay đổi một cách ngoạn ngục

    ---------- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ----------

    ~o0o~

    Xe dừng trước quán Sương Trắng , nó đi vào chào mọi người nhưng lại không thấy mẹ nó đâu . Nó quay sang hỏi cô Thy thì cô bảo mẹ nó mệt nên không đến làm . Nó đuổi khéo Mike về rồi nó bước từng bước đi về nhà . Nghĩ đến chuyện đối mặt với mẹ nó , nó cảm thấy có lỗi nó không bình tĩnh được , nó ích kỉ , nó không nghĩ đến mẹ nó chỉ nghĩ cho riêng nó …nó thật ích kỉ . Đứng trước cửa nhà , nó chần chừ một hồi , lấy hết can đảm mở cửa vào . Trước mắt nó là mẹ của nó đang nói chuyện vui vẻ với một người con trai , nó nghĩ là vậy . Bà nhìn thấy nó , cơ thể bị thương , bà vội chạy đến hỏi :
    - Con sao vậy ? sao lại ra nông nỗi này ?
    - Con … c…o…n té cầu thang – nó cười gượng gạo
    - Em mà lại bị té cầu thang sao – vị khách lạ quay lại nhìn nó
    - Hơ … anh … Ken – nó lắp bắp
    - Mẹ vào phòng trước nhé – bà bước nhanh vào phòng
    Nó mơ ư ? Hay ảo ảnh , lẽ ra cũng chưa đến sinh nhật nó và cũng chưa kết thúc năm đại học của anh , sao anh lại về đây ? Chưa kịp định thần lại thì vòng tay của anh đã ôm trọn lấy nó . Nó cảm thấy nhẹ nhõm , sự thật rồi , không phải mơ , không phải ảo ảnh rồi . Nó chợt hỏi :
    - Sao anh về sớm vậy ?
    - Em không thích sao ? – anh đẩy nó ra nhìn vào mắt nó
    - Ơ , em … không phải mà !
    - Chứ sao nào ? Hay là em có người khác rồi – anh vờ làm mặt giận
    - Không phải mà ! Giận rồi hả - nó rối lên
    - …
    - Hức … hức – nó thút thít
    - Này , giỡn một tí đã khóc rồi – anh vội quay lại
    - … hức … hức …
    - Nín đi mà , anh thương , đừng khóc mà – mặt anh biến sắc tái xanh lại
    - Nhìn mặt anh mắc cười quá , chết mất thôi , haha … há…há – nó ôm bụng cười
    Mặt anh lại chuyển sang màu đỏ dần dần tím lại , cuối cùng rượt nó vào tận phòng , “ Kiểu vậy bao giờ mới bắt được mèo nhỏ nhỉ ??? “ anh vừa chạy vừa suy nghĩ . Bỗng nó dừng lại , khiến anh bất ngờ đụng vào người nó . Nó quay lại thở hổn hển , đầu áp vào ngực anh , đôi tay nó vòng qua người Ken , đôi mắt nhắm lại tận hưởng cảm giác ấm áp mà nó đã mất từ 2 năm trước . Anh nhìn nó dịu dàng , nhìn người con gái anh yêu thương suốt 5 năm trời , người làm anh thoát ra khỏi sự cô độc . Có thể là nó không giàu có như người con gái muốn kết hôn với anh , nhưng nó có thể làm người khác phải ngạc nhiên , làm người khác phải ghen tị hay chữa trị nỗi buồn của một đứa sống lặng lẽ như anh đã từng sống … Được một lúc nó lên tiếng :
    - Ai ở lại bao lâu vậy ?
    - Ở luôn được không ?
    - Thật sao ? – nó đẩy anh ra đôi mắt sáng hơn bắt được vàng
    Anh gật đầu , nó nhảy phóc lên người anh , khỏi phải nói nó vui biết bao , nó la hét nhảy lên nhảy xuống khiến cả mẹ nó cũng nghe thấy mà bật cười và bà cũng hi vọng là nó sẽ không thấy cô đơn nữa …
    Mừng vui đã chán rồi , nó kéo Ken ra giường ngồi đợi nó đi tắm . Nó , không thay đổi gì khi gặp mọi người ngoài giờ học , từ cấp 1 đến hiện nay là thời gian nó sống yên lặng nhất , nhưng mà có rất ít người biết được con người thật sự của nó là như thế nào , mạnh mẽ hay yếu đuối và cũng rất ít ai nhìn thấy nó tức giận mà nếu muốn chọc nó tức giận thì cũng không phải bình thường , nó rất ít bộc lộ cảm xúc với người lạ hầu như mọi người chỉ nghĩ nó là con nhỏ không bình thường … nó … đằng sau cái vỏ bọc đó là như thế nào ?
    Ken , hoàn toàn không giống với cái công tử nhà giàu sống khép kín từ nhỏ và không thích sự giàu có mà anh đang có . Ai mà chẳng muốn giàu có , ai mà chẳng muốn tự do … nhưng anh không thích hoàn toàn không , giàu có đối với anh chỉ là thứ phù hoa mà thôi , giàu có mà không có tình cảm gia đình , không bao giờ được ba mẹ chăm sóc đến một ngày , người nuôi anh là bà ngoại . Anh đã từng sống , sống như một người bị trầm cảm , không biết giận , không biết tức , không biết khóc và thậm chí cũng chẳng hề cười . Hằng ngày chỉ biết vùi đầu vào học mọi thứ . Anh bắt đầu biết cười từ khi gặp nó biết tức giận , biết hờn dỗi từ khi gặp nó tại … lớp học võ …
    6 năm trước …
    - Này , em ngồi đây được không vậy ? – cái giọng con nít của nó vang lên
    - … - anh xích qua
    - Sao anh yên lặng thế , không vui hả ? – nó cố nhìn khuôn mặt của anh
    - … -
    - Này , trả lời em cái nào – nó nhéo 2 bên má anh
    - Á , làm cái quái gì vậy cái con nhỏ này – anh gạt tay nó ra quát cho nó một trận
    - Huhu , ỉ lớn ăn hiếp em – nó khóc òa lên
    - Tại em mà sao lại … này nín đi – anh lay hoay tìm cách dỗ nó
    - Chuyện lạ tụi bây ơi , thằng Kiệt nó biết nói chuyện với con gái – một thằng to con nói lớn
    - Ừ chuyện lạ thật đấy – thằng khác lại lên tiếng
    - Này , có im đi không hả thằng mập – nó quát với giọng rưng rưng sau khi khóc
    - Con này láo toét , thầy chưa vô xử nó – thằng to con ra lệnh
    - Bốp … bốp - ?
    - Tớ không thích đánh nhau với cái người nhất là thằng mập dở hơi ấy , tớ im lặng nhưng chưa câm đâu , đừng có giở trò cá lớn ăn hiếp cá bé ấy – anh cầm chân thằng mập
    - Thầy vào kìa anh … - nó rụt rè kéo áo Ken
    Trong suốt giờ học , nó và anh đã quen nhau . Thật , không hỉu sao anh lại nói chuyện với nó , và cũng kì lại tại sao anh lại chỉ chơi với nó và bảo vệ nó …
    Số phận không cho ta câu trả lời … và không cho ta yên lặng mãi … phải không ???
    Thay đổi nội dung bởi sikini; 02-09-2009 lúc 23:09. Lý do: Hệ thống nhập bài tự động

  10. Có 4 thành viên cảm ơn sikini cho bài viết này:
    anhemluom (23-05-2010), trantuy_010990 (12-04-2010), U6664646 (13-07-2010), yin_695 (03-09-2011)

  11. #7
    ÁcMa's Avatar
    ÁcMa vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Cống hiến cho [V-Z]
    Tham gia
    Jul 2008
    Đến từ
    Hải Phòng
    Bài
    5.343
    VZD
    55.617
    Cảm ơn
    799
    Điểm
    4.737/2.077 bài viết

    Default

    Mới đọc dc mấy phần đầu, tạm dc, đánh vào tâm lí teen !
    duyệt , dán lên !


  12. #8
    rita_137's Avatar
    rita_137 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá
    Tham gia
    Jun 2009
    Đến từ
    thành phố cụ Hồ
    Bài
    71
    VZD
    140
    Cảm ơn
    27
    Điểm
    26/23 bài viết

    Default

    ui truyện này cũng đc,hay đấy nhưng hơi fiêu hìhì
    chào các mem lâu rùi Rita hem vào box,zô cái là đc đọc truyện hay liền àh háhá sướng wé...
    không có gì là không thể! cuộc sống chỉ mới bắt đầu! CHI A KY

  13. #9
    thuytien_misa's Avatar
    thuytien_misa vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt
    Tham gia
    Jun 2009
    Đến từ
    Ninh Hòa_Khánh Hòa
    Bài
    157
    VZD
    0
    Cảm ơn
    17
    Điểm
    173/56 bài viết

    Default

    tiếp đây!!!



    ~o0o~

    Anh nằm xuống giường nhắm mắt lại , gió từ cửa sổ nhè nhẹ thổi . “ Gió mát thật !!! “ anh mỉm cười … Bỗng một cái gì đó bay vào mặt anh , vội vàng mở mắt ra , khuôn mặt nó hiện ngay trước mắt , khuôn mặt còn vài vết thương do bọn con Thùy gây ra . Anh lấy tay sờ lên vết thương , nó nhăn mặt vì đau , Ken lấy tay kéo đầu nó xuống . Nó bây giờ đang yên vị trên người anh , bàn tay to khỏe nhưng ấm áp của anh vuốt từng lọn tóc còn ướt của nó . Nó cảm thấy rất ấm áp , nó cứ nằm trên người anh , cảm nhận nhịp tim của anh và nó …
    Mẹ nó chứng kiến tất cả , đôi mắt lân lân những giọt nước mắt hạnh phúc . Bà mừng cho nó , niềm hạnh phúc của nó quay trở lại rồi . Bà nhìn vào đồng hồ thì đã 4h chiều , mẹ nó vội vàng bước vào phòng chuẩn bị cho một buổi tối của bà và người ba mới của nó …
    Quay trở lại nó và anh . Một lúc sau nó lăn ra khỏi vòng tay của anh trở lại là nó , nó đứng dậy , ném cái khăn vào mặt anh và nói :
    - Lau tóc dùm em nhé !
    - Ôi , đúng là …
    - Là gì cơ ? Lau giúp đi , em lười mà – nó lườm anh
    - Thôi lại đây , anh lau cho – anh ngồi dậy kéo tay nó ngồi xuống
    Nó ngồi phịch xuống giường để yên cho anh lau khô tóc . Bụng nó nhức nhối vì mấy cái đá , vì nó có võ nên cơn đau không kéo dài . Sau khi chải tóc , nó đi xuống phòng mẹ nó dọn dẹp , vừa đẩy cửa vào không may trúng vào cái tủ gỗ làm rơi một xấp giấy . Nó vội ngồi xuống gom lại , mắt nó gián vào tờ giấy khám bệnh . Nó cầm lên đọc mắt nó ngừng lại tại hàng chữ “ UNG THƯ MÁU THỜI KÌ CUỐI “ nó lạnh toát người , hai hàng nước mắt lăn dài trên má , nó lấy tay lau đi vì nó có khóc thì số phận cũng bắt mẹ nó phải rời xa nó mà thôi . Nó gom xếp giấy đặt lên bàn rồi bước ra khỏi phòng . Nó ngồi xuống sàn nhà , nó lại khóc nữa , nó không muốn khóc , chính nó đã chuẩn bị tinh thần để chấp nhận số phận nhưng sao nước mắt cứ ứa ra . Ken bước ra khỏi phòng kiếm nó , anh lại gần nó ôm nhẹ nó vào lòng , mặc cho nó khóc , ít ra cũng phải cho nó khóc để không ưu phiền gì nữa . Anh nhớ những lời mà mẹ nó dặn hồi trưa :

    - Cô sắp phải xa nó mãi mãi rồi !
    - Ý cô là cô sắp …
    - Ừ , cô sắp chết – bà nhấn mạnh từ chữ
    - Sao lại như vậy ? – anh chau mày khó chịu
    - Cô cũng không muốn như vậy , cô cũng biết nó sẽ bị tổn thương , như cháu về đây rồi thì cô yên tâm giao nó cho cháu rồi – bà cười nhưng giọng nói lại yếu đi
    - Con về đây là vì …
    - Trốn tránh – bà ngắt lời Ken – Cô biết con về đây là vì trốn tránh của hôn nhân với tiểu thư Misa … cô biết cháu sẽ vất vả lắm , chắc con không thể nào … - bà cười buồn
    - Con làm được con làm được , cô tin con đi , con đã quyết định thì không ai ngăn con được . Đặc biệt là không ai có thể quyết định hôn nhân cả đời của con – anh báu chặt 2 tay vào nhau
    - Cô hiểu nhưng Misa liệu có để yên không . Vả lại còn gia đình con nữa , cô không muốn vì cô mà con lại đâm ra khó xử đâu
    - Về việc Misa thì cô cũng hiểu con , còn gia đình con chỉ xem con là cái công cụ kiếm tiền , con không vì cô mà con vì Ly . Con sẽ lo lắng cho Ly hết cả đời của con dù có phải từ ba và mẹ .
    - Con có chắc không , cô không muốn con phải hối hận – bà nhìn thẳng vào anh
    - Con không bao giờ hối hận – anh lấy tay năm chặt sợi dây chuyền ở cổ

    “ Mèo nhỏ à , anh hứa sẽ không để ai làm em đau nữa nhé “ anh thầm nghĩ . Nó dụi mặt vào ngực anh rồi nín hẳn nó ngước lên và rụt rè nói :
    - Em đói …
    - Mới khóc xong đòi ăn à ? – anh càu nhàu
    - Em đói …
    - Thôi lên thay đồ rồi ra quán của cô Thy ăn – anh kéo nó đứng dậy
    Nó bước vào phòng , đóng cửa lại . Ken đang ngồi trên bỗng chiếc Iphone rung lên
    - Alo ?
    “ Em đây , sao anh lại về bên đấy ? “
    - Lắm chuyện
    “ Vậy em sẽ về bên đó với anh , đợi em nhé . Bye honey “
    Ken tắt máy và thở dài , “ Con nhỏ này quá đáng , y như con đĩa … “ anh thở thêm một quãng dài . Nó bước ra khỏi phòng với bộ đồ giản dị như thường . Vừa ra khỏi nhà , nó chạy ào ào theo con đường đi tới quán khiến cho Ken bao phen đứng tim vì đang là giờ cao điểm xe cộ qua lại đông hơn … Đến nơi nó kéo anh vào quán rồi “ đòi “ ăn :
    - Cô Thy ơi , con đói quá à !
    - Ôi cái con này , đến đây đòi ăn à ? – cô Thy từ trong phòng bước ra - Ly cháu dẫn ai đến vậy , nhìn giống thằng Kiệt nhỉ ?
    - Cho cô đoán đấy – nó nằm dài ra bàn cười
    - Cái con bé này , có nói không thì bảo – cô Thy cốc yêu nó
    - Thì anh Kiệt đó – nó ôm đầu nhăn nhó
    - Ôi , thằng Kiệt nó về rồi mấy bà mấy ông ! – cô Thy gọi mọi người
    Mọi người chạy ra hỏi thăm anh tới tấp , khiến cho Ken chỉ biết ú ớ , cười cười rồi gãi đầu . Còn nó mặt méo xẹo vì chẳng ai mang thức ăn cho nó . Cả quán cười rôm rả chỉ riêng nó ngồi lẻ loi mà ... phá . Anh để ý đến cái mặt hậm hực của nó
    - Khoan , có người đang ức chế mấy cô chú ơi ! – anh nói nhỏ rồi chỉ sang nó
    Mọi người hiểu ý nên vào bếp làm thức ăn cho 2 người , còn cô Thy thì ngồi xuống cạnh nó “ tạ tội “ . Thức ăn mang ra mặt nó mừng như bắt được vàng . Nó và Ken vừa ăn vừa sặc vì những câu chuyện phiếm của mọi người . Ai cũng thay phiên kể khiến nó cười đến đau bụng , có thể nói là một cuộc thi kể chuyện phiếm do cô Thy chủ trì , nó và anh cũng bị ép tham gia . Đến phiên nó kể chuyện thì mẹ nó cùng thầy Vĩ bước vào nói về chuyện kết hôn giữa 2 người . Có vẻ như mọi người cũng đồng ý , nó cũng vui lắm , vừa có ba mới và cũng làm mẹ nó vui vẻ hơn . Bác Tiến kéo 2 người vào nhập cuộc .

    Tối hôm ấy , một ngày bình thường , nắng nhẹ , gió mát và không mưa , nhưng đối với nó là một ngày thật đặc biệt , ngày mà người nó yêu trở về với nó và là ngày mẹ nó yêu một lần nữa…
    Tối , sau khi mọi người trở về , nó đi dạo cùng với Ken . Cơn gió mát lạnh thổi đều , nó tựa đầu vào vai anh ôn lại những kỉ niệm vui nhất của cả 2 và chuyện học hành . Bỗng anh im lặng khiến nó cảm thấy khó hiểu . Anh ôm nó vào lòng nhẹ nhàng nó :
    - Hứa với anh , hãy là chính em dù ở bất cứ đâu , anh không muốn em bị thương nữa
    - Ừ , em hứa , nhưng anh cũng phải hứa là đừng bỏ rơi em và cũng đừng quên lời hứa đó nhé !
    - Ờ , anh hứa . Hôm nay anh ở lại nhà em nhé , mèo lớn – anh buông nó ra
    - Ứ không chịu , thích là mèo nhỏ hơn cơ !
    - Rồi thì mèo nhỏ , tối nay anh ngủ ở nhà em đấy , em chuẩn bị nhường giường em cho anh đi nhé !
    - Anh đang mơ đấy á , anh ra phòng khách ngủ đi
    - Không chịu thì anh , tối anh sẽ leo lên giường em đấy !
    - Cho anh lên , xem ai thiệt thòi .
    - Em nói đấy , vậy tối nay anh ngủ với em . Ôi sung sướng quá cơ ! – anh vừa chạy vừa la
    Nó ngẩm nghĩ một hồi rồi rượt theo anh la ới ới :
    - Này đồ quỷ , em cho anh ra đường ngủ , đứng lại mau !
    - Lêu … lêu ...
    2 người rượt về tận nhà . Mệt , nó lăn ra ngủ trên người anh , người mà anh yêu đã ngủ rồi . Anh khẽ tựa vào tường lấy điểm tựa rồi kéo nó vào lòng . Khuya , gió lạnh hơn , nhưng nó thì không vì nó đã có một bàn tay , một con người ấm áp bên cạnh nó . Cả 2 người đã yên giấc , ai cũng đều có giấc mơ đẹp , giấc mơ thuộc về tình yêu …
    Ngủ đi , ngủ đi , ngủ để bắt đầu một ngày mới , ngủ để bắt đầu những con người mới , ngủ để bắt đầu một cuộc sống mới và ngủ để bắt đầu một câu chuyện …

    ~o0o~

  14. Có 5 thành viên cảm ơn thuytien_misa cho bài viết này:
    anhemluom (23-05-2010), nho_xanh (14-09-2009), rain_day (10-09-2009), tien_hd (13-09-2009), trantuy_010990 (12-04-2010)

  15. #10
    lachungviet's Avatar
    lachungviet vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ
    Tham gia
    Mar 2009
    Bài
    11
    VZD
    128
    Cảm ơn
    2
    Điểm: 2/1 bài viết

    Default

    hay quá,nhưng mà đọc chưa đã gì hết

  16. #11
    thuytien_misa's Avatar
    thuytien_misa vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt
    Tham gia
    Jun 2009
    Đến từ
    Ninh Hòa_Khánh Hòa
    Bài
    157
    VZD
    0
    Cảm ơn
    17
    Điểm
    173/56 bài viết

    Default

    2 tuần mệt nhọc trôi qua khá yên ổn …
    Tại lớp 10A1 :
    - Ly , hôm nay bạn trực lớp đấy – con Thùy khoanh tay đứng trước mặt nó
    - Ơ , hôm qua mình trực rồi cơ mà – nó nhăn mặt phản kháng
    - Trực rồi trực tiếp có chết ai đâu – Thùy nói với cái giọng e é rất khó nghe
    - Thích thì đi mà trực – nói rồi nó cúi xuống chép bài tiếp
    - Mày … mày có làm không thì bảo – Thùy quát to
    - Không làm , không phải ngày trực nên tôi không làm – nó vẫn than nhiên viết bài
    - Được , tao sẽ mách thầy – con Thùy cùng mấy đứa khác đi ra khỏi lớp
    “ Ôi , hôm nay ba được nghỉ mà , mách cái gì " nó lắc đầu cười . Nó nhìn ra cửa sổ phía hành lang , nó nhìn thấy Mike và nhỏ bạn nó đang nói chuyện vui vẻ . Bỗng , khuôn mặt nó trở nên cực kì gian xảo , nó đặt cây bút xuống và nhẹ nhàng đi ra phía 2 người …

    - Á Á … - Ngọc giật mình hét lên
    - Chơi không đẹp nhé ! quen nhau mà giấu cả Ly nữa – nó đẩy 2 người ra
    - Ấy , giấu đâu mà giấu – Mike gãi đầu biện minh
    - Ừ … ừ định nói mà – Ngọc cười trừ
    - Thôi , Ly mà không thấy biết bao giờ mới biết đây – nó chống nạnh suy nghĩ
    Cốp … - xỏ xiên à – Mike cốc đầu nó
    - Đã sai còn đánh em nữa , bo xì anh ra . Ghét – nó ôm đầu mếu máo , rồi nó tươi tỉnh nói tiếp :
    - À , nhớ chiều nay nhớ đi nhé , không thì ăn đòn như chơi , hahaha – Nó bỏ vào lớp
    “ Chóng mặt , ông Ken chuốc thuốc nó hay sao mà nó còn hơn lúc trước vậy này ! “ . Mike tựa đầu vào vai Ngọc thở dài . “ Cú thay đổi làm mình cũng phải đi kịp thời đại “ Ngọc thở dài thườn thượt .
    Chuông vang lên , mọi người ai về lớp đó . Hôm nay lớp 10A1 có người dạy thế , nó không cho là lạ , vì nó biết dượng của nó làm gì . Hêt 4 tiết đầu trôi qua thật mau , mau , mau . Nó đi xuống cầu thang một mình vì nhỏ Ngọc bận chăm sóc cho Mike . Bỗng có tiếng gọi ơi ới họ tên của nó , nó quay lại , ngạc nhiên nói :
    - Anh Bảo á ?
    - Nhóc học trong đây 2 , 3 tuần mà anh mới có dịp gặp em đó – Bảo thở hổn hển
    - Ừ , em không trách bí thư của trường . Mà bọn đầu gấu này là ai thế - nó nhìn đám to con đằng sau Bảo
    - À , bạn anh – Bảo gãi đầu
    Nó khoanh tay trước ngực đi dò xét , rồi nói :
    - Nhớ hồi trước anh đâu quen ai to xác hơn anh đâu ? Lạ quá !
    - Mệt em quá , đi ra phòng ăn nói chuyện .
    Bảo và nó vừa thân mật đến phòng ăn thì mọi con mắt của các nữ sinh dồn hết vào nó không mấy là vui vẻ khiến nó cũng hơi chán nản . Mắt nó nhíu lại quay sang liếc Bảo và nói :
    - Đừng nói với em anh dính vào cái vụ như anh Mike nhé !
    - Nói sao nhỉ , anh cũng đâu có muốn – Bảo cười trừ
    Nó xua tay :
    - Kệ đi vào . Em quen rồi . Em đang đói nữa …Đi nào
    Nó và Bảo ngồi nói chuyện vui vẻ với nhau khiến ai cũng tức , cũng ghen tị . Nó , một cô gái bình thường , chẳng có gì gọi là đặc biệt vì chẳng ai nhìn ra sự đặc biệt của nó . Có thể nó không đặc biệt với đa số con gái , nhưng nó lại rất đặc biệt với bọn con trai , những thứ đặc biệt không như nhau nhưng có lẽ thế nó chơi với nhiều nam sinh hơn …
    - Chà , bắt cá 2 tay nhé , chẳng biết mày cho hot boy trong trường này ăn gì mà ai cũng theo mày hết . Hơiiiiiiii , ô nhục cho bọn con gái tụi tao quá ! - ???
    - Này này , ăn nói cho đàng hoàng nhé – Bảo quát to
    - Thế tôi đỡ hơn cái bọn con gái xách chảo theo trai phải không ? – nó quay lại nhìn thẳng vào mặt của Thùy
    - Nói ai đấy – Hồng nhào tới nhưng bị Thùy cản lại
    - Có gì cuối tiết 5 ra sân sau nói chuyện , ở đây ồn ào lắm – nó kéo tay Bảo ra ngoài
    “ Được lắm , tao sẽ cho mày chết “ Thùy nghiến răng tức giận …
    Nó kéo Bảo ra sân sau , mặt nó vẫn không thay đổi , vẫn bình thường . Nó ngồi trên ghế đá rồi vui vẻ một cách bất ngờ nói với Bảo :
    - Hôm nay gặp được anh thì em nói luôn . Tối nay đi đám cưới mẹ của em nhé , tại nhà hàng Red Rose đấy . Sắp đến giờ vào học rồi , em cũng vào lớp luôn nha . Bye
    - Ừ , bye em – Bảo cười vẫy tay tạm biệt nó
    Nó đi lên phòng học , bao nhiêu con mắt nhìn nó như nó là một tội phạm vừa mới ra trại . Nó chẳng thèm suy nghĩ chi , có thể là nó đã quen rồi … hay đúng hơn là năm nào nó cũng đối mặt với những chuyện như thế . Tiết thứ 5 và thứ 6 là của riêng chủ nhiệm nhưng lớp nó thì lại vắng chủ nhiệm nên được về sớm . Nó cùng Ngọc xuống sân sau đợi sẵn . Vừa đi Ngọc vừa lo lắng cho nó :
    - Có chắc là Ly không sao không hả ?
    - Không sao đâu !
    - Mình lo lắm , mình sợ bọn nó dở trò – Ngọc nhìn vào mặt nó với nỗi lo
    - Chắc chắn đấy – nó cười thật tươi
    Ngọc cũng gật đầu đi theo nó …
    ~o0o~

    Tại Sân sau , Thùy và Hồng cùng một số bọn con trai đợi nó sẵn …
    - Ấy nói chuyện mà cũng có đồ nghề ư ? Muốn gì thì nói đi , ở đây không có anh Mike và anh Bảo nói đi mình nghe , đừng có mà mang cái giọng tiểu thư ra nói chuyện nhé – nó ngồi xuống ghế đá gần đó
    - Muốn nói ư , ngắn gọn thôi . Mày biến khỏi anh Mike và anh Bảo đi – Hồng đưa mặt sát vào mặt nó , đôi mắt đầy ghen ghét
    Chát – bàn tay của nó dán vào khuôn mặt của Hồng rồi nó cười khinh bỉ nói :
    - Có nói thì lựa lời cho đẹp và cũng đừng đưa khuôn mặt đầy mụn của cô vào mặt tôi
    - Mày ... mày đánh tao ư ? Bọn mày đánh chết nó cho tao – Hồng ôm khuôn mặt rát buốt hét lên
    Nhưng bọn con trai đi theo 2 đứa chẳng dám động đậy . Thấy vậy con Thùy nói lớn :
    - Bọn mày không thấy em tao bị con mặt dày kia đánh ư ? Làm gì đứng đó vậy ?
    “ Là anh ư , Ken ? “ nó cười
    - Bọn em tưởng chị đánh đứa khác , nhưng là Ly thì tốt nhất là chị đừng làm rụng 1 cọng tóc của Ly – một thằng con trai nói
    - Nó là cái quái gì mà bọn mày sợ thế - Thùy quát to
    - Oái , đàn em nó cũng bó tay cơ đấy – nó đi tới chỗ bọn đàn em của Thùy một cách bình thản – Anh ra đây nào ! Anh không trốn em được đâu … Ken
    Anh bước ra từ đằng sau bọn đàn em của Thùy , bước tới gần nó ôm nó vào lòng trước mắt mọi người . Ngọc không cho là lạ vì có nghe qua Mike kể . Còn Thùy không tin vào mắt mình , Tuyên Vũ Tuấn Kiệt lại ôm một con bé như nó . Cô chợt nhớ lại vết thương còn hằng trên cánh tay , vết thương do anh gây ra , còn Hồng không biết gì nên chẳng lạ gì cứ nghĩ nó là đứa dây dưa được voi đòi tiên , được tiên đòi thánh …
    Anh thì thầm vào tai nó :
    - Sao em ghê vậy ?
    - Chứ họ ép em mà , em có muốn đâu !
    - Rồi , anh sẽ xử cho . – anh cười dịu dàng và nhéo mũi nó
    Anh nói xong buông nó ra cầm lấy tay nó đi tới chỗ 2 chị em . Anh đưa mặt lại gần Thùy và nói nhỏ đủ cho nó và 2 chị em của Thùy nghe :
    - Tốt nhất là đừng đụng tới người yêu của tôi , không thì đừng trách tôi !
    Hồng ôm mặt lên giọng
    - Sao tôi phải sợ con nhỏ này và anh , nó chỉ là đứa được voi đòi tiên . Sao tôi phải sợ
    - Hồng em không được nói vậy ! – Thùy quát với khuôn mặt tái lại
    - Tại sao chứ , em không để yên cho đứa nào đánh em đâu – Hồng giựt phăng cái cây trên tay 1 thằng con trai đứng bên cạch và định đánh nó thì …
    Crắk
    - Tôi đã bảo đừng liều lĩnh mà – Ken nhìn Hồng với ánh mắt giận dữ
    - Tay anh chảy máu rồi kìa – nó nhìn vào cánh tay đang chảy máu của anh – Đi thôi , đừng dây dưa với bọn nó nữa , đi nào
    - Chờ anh , anh không để yên cho ai tính làm em đau đâu , đứng yên đi – anh nhìn nó dịu dàng
    - Nhưng … - nó tính nói nhưng có thể ngăn nổi anh lúc này ?
    “ Ken à , dừng lại đi mà “ nó lo sợ chuyện cũ sẽ xảy ra một lần nữa
    Trong Thùy có nỗi sợ như con chuột nhỏ bị dồn vào đường cùng , Thùy ngồi phịch xuống bãi cỏ , khuôn mặt tím tái như người bệnh . Hồng thấy vậy cũng bắt đầu sợ theo , nhưng vì cái tát lúc nãy nhỏ vẫn hùng hổ . Khuôn mặt của Ken bắt đầu thay đổi , từ dịu dàng sang lạnh lùng . Anh nói , một giọng nói của một Ken hoàn toàn khác :
    - Cô can đảm đấy dám làm tay tôi chảy máu nữa này . Đau lắm đấy , muốn thử không ?
    - Xin anh , tha cho em gái tôi đi – Giọng của Thùy run lên
    - Sao phải nài nỉ , anh ta là đàn ông sao lại dám đánh phụ nữ như mình – Hồng nhìn Thùy ngạc nhiên vì từ trước đến nay Thùy chưa từng cầu xin ai cái gì
    - Mày im đi , mày nghĩ đàn ông ai cũng như nhau à – Thùy quay ngoắc nhìn Hồng với ánh mắt tức giận
    - THÔI ĐI – nó hét lên . Mắt nó long lanh nước mắt . Nó sợ Ken lúc này hơn bao giờ hết .
    Anh quay sang nó . Từng giọt nước mắt nóng hổi của nó rơi xuống . Ken kéo đầu nó vào lòng , an ủi . Nó vừa nấc vừa nói :
    - Anh … hức … đừng … làm … hức … thế . Em … sợ …
    - Được rồi , anh không làm nữa , nín đi . Đừng khóc , lòng anh đau lắm !
    Hồng cười khinh bỉ :
    - Giả tạo
    CHÁT – Ken tát vào mặt của Hồng mạnh đến nỗi máu từ miệng Hồng ọc ra máu
    - Đừng có nói thế , không vì Ly thì cô cũng chẳng đứng đây leo lẻo đâu – Ken dìu nó đi
    Ngọc chạy đến , dỗ dành nó … rồi cùng 2 người đi đến phòng y tế của trường băng bó vết thương của Ken . Vừa băng bó vết thương của Ken , nhỏ vừa nói :
    - Anh có phải Tuyên Vũ Tuần Kiệt không ?
    - Ừ , sao em biết ?
    - Anh Mike nói em biết . Lúc nãy , em không biết tại sao Ly khóc nhưng anh đừng để Ly khóc nhé . Là bạn nó em không muốn thấy nó khóc như thế đâu – Ngọc cười nhìn sang nó đang ngủ trên giường
    - Ừ , anh biết . À thôi anh bế Ly về trước nhé ! – anh cười nhẹ với Ngọc
    - Vâng
    Anh bế nó ra xe , anh nhìn và khuôn mặt thiên thần của nó , hay nói đúng hơn là nhìn vào thiên thần của lòng anh . Trái tim anh lúc nào cũng vui mừng khi ở bên nó . Nó là ngọn lửa nhỏ sưởi ấm lòng anh , còn anh , nhiệm vụ của anh là bảo vệ ngọn lửa đó . “ Anh xin lỗi vì đã làm em sợ “ anh cười , nụ cười chỉ dành cho nó và riêng nó . Về đến nhà , nó bỗng tỉnh dậy , bước ra khỏi xe cùng anh , nó dụi đầu vào ngực anh , nói :
    - Hứa với em đừng làm như thế nữa nhé !
    - Ừ , anh hứa – anh cười và hôn vào mái tóc đen óng của nó – Em vào tắm rửa thay đồ đi , anh dẫn em tới chỗ này . Đồ anh đặt trên giường đó , nhanh nhé , ang đợi đó ! – Anh đẩy nó vào nhà
    - Á … từ từ chứ , té em nào , từ từ – nó la oai oái
    Anh ngồi xuống ghế đợi nó . Hai tay báu chặt vào nhau , cảm giác như có cái gì đáng ghét xung quanh anh . “ Mình ghét cái cảm giác này , chẳng lẽ cô ta làm thật , mình thì … “ . Chợt tiếng điện thoại làm cắt ngang dòng suy nghĩ của anh .

  17. Có 4 thành viên cảm ơn thuytien_misa cho bài viết này:
    anhemluom (23-05-2010), mylove19922 (16-04-2010), tien_hd (24-09-2009), trantuy_010990 (12-04-2010)

  18. #12
    lachungviet's Avatar
    lachungviet vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ
    Tham gia
    Mar 2009
    Bài
    11
    VZD
    128
    Cảm ơn
    2
    Điểm: 2/1 bài viết

    Default

    đọc hết nữa rồi em ơi,nhanh nhanh cho anh đọc tiếp nhé.Thanks em nhiều lắm

  19. #13
    thuytien_misa's Avatar
    thuytien_misa vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt
    Tham gia
    Jun 2009
    Đến từ
    Ninh Hòa_Khánh Hòa
    Bài
    157
    VZD
    0
    Cảm ơn
    17
    Điểm
    173/56 bài viết

    Default

    ~o0o~

    Chợt tiếng điện thoại làm cắt ngang dòng suy nghĩ của anh .
    “ Alô , em đây “
    “ Lại là cô , chuyện gì nói mau đi “
    “ Anh làm gì mà cô cô nghe ghê quá , em kém anh đến 3 tuổi lận mà . Em mới về nước đó , có cả ba má em đó , anh đi ăn với gia đình em nhé “
    “ Tôi không có hứng thú với cô …” Rụp
    Nói hết câu , Ken cúp máy . Anh biết khi Ly đối diện với Misa thì Ly sẽ tức lắm , “ Sao lại có cái sự trùng hợp khỉ gió này cơ chứ “ anh nhăn mặt tức giận . Anh đã và đang chỉ mang 1 trái tim , và đã tự thề sẽ không dâng ai trái tim cả . Vì anh hiểu , trái tim chỉ có một , cuộc sống chỉ có một , lầm lỡ một lần thì phải bước ra nếu không sẽ mãi là một kẻ chẳng ra gì . Vì anh còn … Lòng Tự Trọng của đàn ông …
    - Đồng tiền … - anh cười khinh bỉ -Bà không có tư cách làm mẹ tôi Hoàng Mỹ Hạnh– anh lầm bầm trong căm hận .
    5 năm trước tại bệnh viện Heart :
    - Kiệt à , ba xin lỗi đã u mờ bỏ con sống trong cô đơn . Ba thật ngu dại khi nghe mẹ của con . Ba có lỗi , nhiều lắm con à . Còn tài sản ba để cho con trong di chúc thì khi nào con thực sự cần thì hãy nhận lấy nó , nó sẽ giá trị hơn khi con thành đạt . Ba nghĩ tới lúc đó chắc con cũng không cần lấy tài sản đó đâu . Ba … hãnh diện … vì con
    Ông đã đi mãi mãi
    - Ba … ba … con hứa , con xin lỗi ba nhiều lắm . Hãy bảo vệ con nhé . Con sẽ trưởng thành …
    -----~o0o~-----
    - Hù … làm gì lầm bầm một mình thế - nó từ đâu nhảy ra hù Ken
    - Em muốn anh chết sớm lắm ư – anh cầm lấy tay nó đứng lên và quay sang nhìn nó
    Trước mắt anh là người con gái mà anh yêu . Trên người nó là bộ đầm màu xanh nhạt với đôi giày màu trắng . Mái tóc chải suôn mềm . Nó xinh xắn và dễ thương như một bông hoa hay đúng hơn là nó là bông hoa xinh đẹp nhất trong tất cả . Thấy anh bị đừng hình nó ngơ ngác hỏi :
    - Anh bảo đưa em đi đâu cơ ?
    - À … à , đi nào – anh sực tình trước lời nói của nó rùi kéo nó ra khỏi nhà và không quên khóa cửa .
    Suốt đường đi nó và Ken cứ im im như 2 người giận nhau . Con đường người qua người lại , đôi lúc cũng nhìn nó với anh mà cười thầm . Tay thì nắm lấy nhau , mặt thì đỏ như gấc , người thì cúi gầm mặt xuống người thì cố gắng ngước lên nhìn đường .
    Anh dẫn nó đến trước tiệm trang điểm The Dream – nơi đây luôn luôn có khách ra vào và thu nhập mỗi tháng khá cao . Anh dắt nó vào và bảo nó ngồi xuống ghế . Một người con gái khoảng 22 , 23 tuổi đi đến hỏi Ken :
    - WOW !!! , tảng băng quý hóa quá . Dẫn bé Ly tới make – up à ?
    “ Hơ , ai trông như chị Vy thế nhỉ ? “ nó nhìn chăm chăm vào cô gái ấy
    - Hà hà , biết rồi còn hỏi chẳng lẽ tô lên mặt em ? Sao giờ này chị chưa chuẩn bị gì hết vậy . Chị kêu người trang điểm cho mèo yêu của em cái đi . – anh cười hiền
    - Chà , bé Ly lớn lên trông xinh nhé , chị Vy nhận không ra em luôn đây – Vy nhìn sang nó
    Nghe tới đó , nó mừng rỡ 7 năm nó không gặp chị rồi , cái trí nhớ nó thật tốt . 7 năm , vậy là nó kết bạn với chị từ hồi 9 tuổi . Ai mà biết được tại sao người con gái bình thường như nó lại kết được nhiều người giàu có đến thế . Người ngoài thường nghĩ rằng tất cả tiểu thư công tử đều có tính tự kiêu và hẹp hòi , và họ cũng đâu biết rằng giàu có thì cũng có cái giá của nó …
    Chị lôi nó vào trong và bắt đầu make – up toàn bộ cho nó từ mặt đến tóc . Sở hữu khuôn mặt có vẻ đẹp bí ẩn bên trong nên chị phải trang điểm đôi mắt của nó thật kĩ , đó là sức hút của nó . Mái tóc nâu đen của nó được chị Vy duỗi sơ và kẹp gọn 2 bên vào . Sau 20’ , nó đã thành một nàng công chúa có thể làm đổ bất cứ người con trai nào .
    Thấy đôi mắt của Ken ngừng hoạt động , nó lại gần cốc vào đầu anh và hỏi :
    - Trông em như thế nào ? Có ổn không ?
    - Sao em không nhìn vào gương mà hỏi anh – vừa nói anh vừa nhìn nó không ngừng
    - Vậy nhìn vào gương rồi tự ngắm tự làm dáng tự bảo mình xinh , nhìn như người điên lắm – nó dậm chân hờn
    - Hờn anh đó hả ? – anh cốc yêu nó
    - Không thèm , em đi tới chỗ mẹ đây không chơi với người xấu như anh – nó lè lưỡi rồi quay ngoắc đi thẳng một mạch .
    Anh thừ người ra và nhận được một cái đánh thật mạnh vào vai :
    - Cái thằng khờ này , tính để con bé đi một mình thật à . Thằng nào mà quơ được nó rồi lúc đó hối hận không kịp nhé !
    - Chị Vy , sao đánh em hoài vậy nè . Cứ cho Ly đi alone xem hờn em được bao lâu – anh hờn nó và chị
    - Cái thằng này , hờn chị à nhóc , đi đi cho tui đóng cửa tiệm đi không hả . Không them quan tâm anh nữa . Tui lo cho Ly thôi – chị đẩy Ken ra khỏi tiệm
    “ Để Ly đi 1 mình có ổn không ? “ anh suy nghĩ một hồi rồi chạy theo nó .
    Nó …
    “ Đáng ghét , không thèm bo xì anh ra , không thèm thương “ nó hậm hực đi . Bỗng có 2 , 3 thanh niên chặn đường nó và buôn những lời tán tỉnh nó :
    - Chào tiểu thư , em đi đâu một mình vậy . Đi với bọn anh vui hơn này – người thứ 1
    - Đúng đấy , bé con – người thứ 2
    “ Thích ăn đòn à . Được rồi đúng lúc đang nóng máu . Em sẽ cho các chàng biết tay “ nó nghiến răng bẻ tay và nó giơ chân đá thẳng vào bụng người thứ 1 khiến hắn ọc ra máu
    - Khỉ gió , đánh chết con bé đó cho tao
    Nó giơ giọng thách thức , khuôn mặt vẫn còn hậm hực :
    - Có gan thì nhảy vào
    Tên thứ 2 xông vào định giơ tay đánh nó nhưng đã bị nó giật ngược lại và vật ra đất . Nó bẻ ngón tay của tên đó khiến hắn thét lên .
    - Sao còn ai nữa ko
    Nó đứng lên phủi bụi và nhận lại sự chạy trốn của những tên lúc nãy . Nó cảm thấy giảm bớt sự bực bội trong người , nó tiếp tục đi nhưng lòng vẫn tiếp tục hờn anh .
    Trong lúc đó , anh chạy theo nó “ Bực thật con nhóc này đi gì mà lẹ vậy ? “ anh cảm thấy bực bội . Con đường rộng lớn , người thì đông đúc anh phải len lỏi qua từng người mà đi . Bỗng trước mắt anh hiện lên một cô bé mặc chiếc đầm xanh nhạt , dáng nhỏ nhắn . Anh vội chạy tới và gọi tên nó . Nhưng không phải , anh đành chịu trận đi kiếm nó tiếp . Giải pháp cuối cùng của anh là gọi TAXI . 1 chiếc xe taxi chạy đến , và anh chui thẳng vào để đi đến Red Rose .
    Cái nắng chiều cứ đâm chỉa vào mắt khiến nó hoa hết cả mắt . Nhà hàng hiện ra trước mắt nó . Đôi mắt nó ánh lên niềm vui , hình như là sự hờn dỗi của nó với Ken đã tan biến . Nó bước những bước thật nhanh đến Red Rose .
    - Hey , bé con Kiệt đâu sao lại để em đi một mình vậy ? – một giọng nói của con trai vang lên
    - Hic , anh Mike , chở em tới Red Rose luôn đi , em ghét anh Ken rồi – nó giả vờ mếu máo
    - Ly có lên hem hay đứng đó than vãn với trời nào ? – Ngọc lên tiếng
    Nghe chưa hết câu nó nhảy phóc lên chiếc BMW mui trần của Mike . Vì đoạn đường cũng chỉ ngắn cũn cỡn nên cũng 30 s là tới .
    Nó đi cùng Ngọc đi đến sảnh trước trong khi Mike đi gửi xe . Một màu đỏ đập vào mắt nó , Red Rose , hoa hồng đỏ , sức mạnh của tình yêu đã làm nên màu đỏ đó . Nó bước trên những bậc cầu thang trải thảm đỏ . Nó tính đi một mạch vào tiếp khách cùng mẹ nhưng nó bị kéo lại bởi ... Ken . Đôi mắt anh nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống nó . Hình như không kiềm chể nỗi lo lắng anh quát nó :
    - Em biết anh lo cho em lắm không hả , hờn dỗi kiểu tắt máy điện thoại rồi đi một mình ra đường , em nghĩ anh lúc nào cũng phải chìu theo em à ?
    Nó hoảng sợ , giọng nói nó run lên , nó cũng nói lại :
    - Em không biết , cứ cho là em hờn anh không có lý do chính đáng đi . Còn cái điện thoại em nó hết pin rồi làm sao em biết anh gọi . Được rồi em sai hết , em sai đó anh hài lòng chưa .
    Nhận ra mình hơi quá , anh vội ôm nó và an ủi . Nó không dám khóc , cuống họng nó đau hết lên . Ken vuốt nhẹ mái tóc đen của nó và dẫn nó đến sảnh . Ngọc vừa “ chiêm ngưỡng “ 2 người cãi nhau rồi cùng nhau lên sảnh khiến nhỏ cảm thấy buồn cười .
    - Ly “ Lùn “ – một giọng nam vang lên
    - Ya , gặp anh lúc nào cũng bảo em nùn là sao . Dạo này anh bớt mập nhỉ , nhưng vẫn là Phong “ Mập “ thôi , haha – nó cười lớn
    - Thôi anh thua em , nói không lại em đâu . Mấy giờ mới được ăn ? – Phong hỏi
    - Cái mặt lúc nào cũng hiện chữ ăn . 6h30 nhớ mà chộp , anh vào đi nhé , nhớ lựa bàn gần mặt tiền nhé – nó đẩy Phong vào trong .
    Nó cùng ba “ mới “ mẹ và Ken tiếp khách đến gần buổi lễ . Buổi lễ bắt đầu , nó đã yên vị vào vị trí ngồi . Một bữa tiệc vui đúng nghĩa . Mọi người vui hết cỡ và quậy nhiệt tình . Nó là người khỏi nghĩa cuộc vui , nó quậy hết bàn này đến bàn nọ . Kết thúc buổi tiệc vui đó , đang giúp mẹ tẩy trang thì có 2 vợ chồng nhìn rất sang trọng đi vào . Nó vui mừng chạy đến ôm họ :
    - Cô Minh Chú Khải , sao giờ này 2 người mới tới , chả vui tẹo nào
    - Ly con ra ngoài với thằng Kiệt đi cho mẹ nói chuyện riêng với cô chú nào !
    Nó mếu máo :
    - Huhu 4 tháng con không gặp được cô chú ấy rồi giờ mẹ còn giành của con nữa , ghét mẹ lắm !
    - Kiệt ơi , giải quyết dùm cô nào – bà gọi anh
    Anh đi đến bên cạnh nó và hết sức lôi kéo nó . Nào là dụ kẹo , dụ đi chơi … Anh nhăn mặt hỏi :
    - Giờ có đi không thì bảo , hay muốn anh cho ăn “ đòn “
    Nó vẫn bướng bỉnh nói :
    - Em không chịu , làm gì được em nào !
    - Không này
    Anh nhấc bổng nó khỏi mặt đất , hay đúng hơn là vác nó lên đi ra ngoài , nó giãy nảy và la ý ới khiến mọi người cười phá lên :
    - MẸ ƠI , CÔ CHÚ ƠI , CỨU CON . BỎ EM XUỐNG , BỎ RA , BỎ EM RA ( yên nào té bi giờ ) BỎ EM RA MÀ

  20. Có 4 thành viên cảm ơn thuytien_misa cho bài viết này:
    anhemluom (23-05-2010), mylove19922 (16-04-2010), thanggu (18-07-2012), trantuy_010990 (12-04-2010)

  21. #14
    lachungviet's Avatar
    lachungviet vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ
    Tham gia
    Mar 2009
    Bài
    11
    VZD
    128
    Cảm ơn
    2
    Điểm: 2/1 bài viết

    Default

    híc híc mấy tuần rồi mới thây em post đc 1 bài,đọc chưa đến 5' là xong rồi

  22. #15
    thuytien_misa's Avatar
    thuytien_misa vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt
    Tham gia
    Jun 2009
    Đến từ
    Ninh Hòa_Khánh Hòa
    Bài
    157
    VZD
    0
    Cảm ơn
    17
    Điểm
    173/56 bài viết

    Default

    Trích lachungviet View Post
    híc híc mấy tuần rồi mới thây em post đc 1 bài,đọc chưa đến 5' là xong rồi
    hic hic.......zô năm lu bu...chạy sô ghê gớm.....hok có t/g lun đóa anh oy! Sr anh há
    Tiếp tục theo dõi 2pic của em nhá!

  23. Có 4 thành viên cảm ơn thuytien_misa cho bài viết này:
    anhemluom (23-05-2010), protectionkill (07-04-2012), thedeap (23-03-2012), vietdung_tinhoc (28-04-2010)

 

 
Trang 1/8 1 2 3 ... cuốicuối

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •