Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Reviews hay rinh note 4, galaxy V được vi vu Hàn Quốc

Gameshow “Ai Là Triệu Phú” trên VTV đang chờ đón bạn – Tải ngay!

Lời mời tham dự chương trình từ thiện "Giáng Sinh Trong Mắt Em"

Mời offline công nghệ cùng Vn-Zoom tại Hà Nội

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Mời offline công nghệ cùng VN-Zoom tại TP HCM
Trang 1/2 1 2 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 15 trên 23
  1. #1
    nguyentrung9678's Avatar
    nguyentrung9678 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá
    Tham gia
    Apr 2010
    Bài
    58
    Cảm ơn
    69
    Điểm
    41/18 bài viết

    Default Nguồn Gốc Khả Năng Của Phan Thị Bích Hằng

    Chuyện lạ có thật -Chết đi sống lại Phan Thị Bích Hằng

    Chuyện lạ có thật Phan Thị Bích Hằng

    Phan Thị Bích Hằng sinh ra và lớn lên ở một ngôi làng nghèo thuộc xã Khánh Hòa, Yên Khánh, Ninh Bình.
    Năm 1990, khi 17 tuổi, vừa thi đại học về, Hằng cùng một cô bạn gái đang đi trên đường bỗng có một con chó nhảy xổ ra cắn.
    Hằng bị cắn vào chân trái, cô bạn gái bị cắn vào tay trái.
    Cũng như người dân ở các vùng nông thôn, Hằng và cô bạn cảm thấy chuyện bị chó cắn rất bình thường, rồi quên ngay sau đó.
    Vài ngày sau khi bị chó cắn, Hằng nhận được giấy báo đỗ đại học.
    Khoảng một tháng sau, cô bạn đột nhiên không nói được nữa, hàm răng cứng lại.
    Nghĩ là bị đau răng, Hằng đưa cô bạn đi khám. Bác sĩ nha khoa kiểm tra và khẳng định không phải do đau răng. Hai người lại đèo nhau đến Bệnh viện Quân y 5 Ninh Bình.
    Sau khi khám xét, bác sĩ bảo bạn gái của Hằng có triệu chứng của người bị bệnh dại.
    Tưởng như đất dưới chân sụt xuống, tử thần đã nắm tay mình dắt đi, Hằng nói như người mất hồn: “Đúng như vậy. Cháu và cô bạn đều bị một con chó cắn”.

    Sau hôm đó, Hằng cũng hôn mê bất tỉnh. Cô bạn thân thì đã qua đời.
    Gia đình đưa cô đi chữa trị nhiều nơi, bằng cả Đông y lẫn Tây y, song các bác sĩ, thầy lang đều lắc đầu, bởi bệnh này từ xưa đến nay không ai chữa khỏi.
    Khi đến nhà một ông thầy lang theo Thiên Chúa giáo, ông xem xét kỹ biểu hiện cơ thể rồi nói một câu an ủi: “Chúa lòng lành sẽ che chở cho con”.
    Sau đó, ông bảo người con trai ra nghĩa địa lấy một mảnh ván mà người ta vừa bốc lên hôm trước, rồi bào chế với vài vị thuốc.
    Để giành giật giữa sự sống và cái chết, gia đình Hằng liền cho cô uống ngay vị thuốc khủng khiếp này.
    Sau khi uống thuốc, ông thầy lang bảo với bố mẹ Hằng: Sau ba tiếng đồng hồ cháu sẽ cảm thấy nóng khắp người, lên cơn sốt mê man, nói sảng, thậm chí lên cơn điên cắn xé.
    Nếu ba ngày sau cháu hết cơn thì cháu sống được còn nếu lên cơn trở lại thì cháu không sống được nữa. Tôi rất muốn cứu cháu nhưng khả năng của tôi chỉ có vậy.
    Đúng như lời ông thầy lang nói, 9h tối Hằng lên cơn cắn xé điên cuồng, đến 11h đêm mới thiếp đi.
    Ngày thứ nhất, ngày thứ hai không thấy triệu chứng gì. Ngày thứ ba, khi cùng người anh trai của cô bạn gái đã mất ra mộ thắp hương thì đột nhiên Hằng cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
    Hằng liền nói: “Anh đưa nhanh em về, em sắp lên cơn điên rồi”. Từ đấy, Hằng không còn biết gì nữa.
    Đến 1h sáng hôm sau, gia đình không còn hy vọng bởi Hằng đã hoàn toàn tắt thở.
    Bình thường, những người trẻ tuổi như Hằng ở quê được khâm liệm rất nhanh rồi đem chôn, không tổ chức lễ tang, kèn trống.
    Thế nhưng, có một ông cụ dạy chữ nho ở làng rất giỏi tử vi vào nhà Hằng, sau một hồi tính toán, ông bảo: “Thứ nhất, chưa qua giờ Thìn không được khâm liệm cháu; thứ hai, cứ để nó nằm như thế, không được thắp hương”.
    Lúc đó, một ông bác sĩ nói: “Tốt nhất đậy mặt cháu lại, để gia đình đi chuẩn bị cho cháu, tại sao cụ lại nói vậy”.
    Ông cụ đó nói tiếp: “Các anh thì có cả một nền y học hiện đại, còn tôi chỉ là tàn hương nước thánh, nhưng tôi khẳng định nó không chết”.
    Nghe cụ già và bác sĩ tranh cãi, gia đình Hằng rất hoang mang, không biết xử trí thế nào.
    Thế nhưng, ai đi mua gỗ đóng quan tài cứ đi, ai ngồi chờ xem lời ông cụ linh ứng thế nào thì cứ chờ.
    Hồi khắc khoải chờ chết, Hằng có hỏi bố (bố Hằng là quân nhân): “Vì sao những vị ******** khi chết người ta lại bắn bảy loạt đại bác”, bố Hằng trả lời: “Để linh hồn mau siêu thoát”.
    Nghe bố nói vậy, Hằng liền bảo: “Khi con mất bố bắn cho con bảy phát đạn để con mau siêu thoát trở về với gia đình mình”.
    7h sáng hôm đó bố Hằng mới về đến nhà. Trông thấy đứa con gái tội nghiệp tắt thở nằm đó ông không kìm được nước mắt.
    Nhớ lời hứa với đứa con gái, ông lôi súng ngắn ra bắn. Tiếng súng nổ làm Hằng bật tỉnh dậy và phản xạ đầu tiên là lao ra phía tiếng súng gọi “Bố ơi!”.
    Hằng đạp phải những chiếc vỏ đạn và ngã rất mạnh xuống sân. Mọi người liền khiêng cô vào trong nhà.
    Sau khoảng nửa tiếng, Hằng tỉnh lại hoàn toàn. Khi đó, một cảm giác rất kỳ lạ đến với cô.
    Thân thể dường như mất trọng lượng, như đang bay và nhìn mọi người như ở một thế giới khác.
    Theo lời Hằng, trong thời gian 30 phút bất tỉnh do trượt ngã đập đầu xuống sân, cô thấy bà nội và bà ngoại (cả hai đều đã mất) gọi cô.
    Hằng thấy mình đang đi qua một cây cầu bắc qua con sông lớn với mây mờ sương khói bao phủ.
    Phía bên kia cầu, bà ngoại cùng rất nhiều người đứng vẫy tay, bà nội thì đứng bên bờ này kéo lại.
    Cố vùng vẫy, Hằng tuột khỏi tay bà. Đúng lúc đó thì tiếng súng làm Hằng giật mình tỉnh dậy.
    Mọi người đều vui mừng khôn xiết, coi việc Hằng sống lại là chuyện thần kỳ.
    Vài tháng sau, khi khỏe mạnh hẳn, Hằng thường đi lung tung, không có định hướng.
    Điều kỳ dị là nhìn mặt mọi người Hằng có thể biết được họ còn sống lâu hay sắp chết.
    Một số người đang khỏe mạnh song lại cứ như có ai đó nói với cô rằng họ sắp chết, thế là cô tìm họ nói cho họ biết rằng họ sắp chết.
    Không ít lần cô bị ăn đòn vì... độc mồm, độc miệng. Ngày đó, trong làng có ông Vũ Văn Trác, 50 tuổi, rất khỏe mạnh và quý mến Hằng. Ngày Hằng còn bé, có cái bánh, cái kẹo ông đều dành cho.
    Một hôm, gặp ông Trác đi làm đồng về, Hằng bảo: “Ông ơi, chắc là ông sắp mất rồi. Ông đừng đi làm nữa cho khổ!”.
    Nghe Hằng nói thế, ông Trác cầm cái roi trâu quát: “À, tưởng là con cô giáo mà tao không dám đánh à? Bố mày có là đại tá thì hôm nay tao cũng phải cho mày một trận”.
    Khi ông Trác cầm roi trâu đuổi, Hằng còn vừa chạy vừa quay lại bảo: “Ông sẽ chết thật mà”.
    Ông Trác tức sôi máu đánh Hằng một trận, cô đau phát khóc, nhưng vừa khóc vừa khẳng định vài ngày nữa ông sẽ chết.
    Hôm ấy những người chứng kiến được bữa cười ra nước mắt. Nhưng rồi, vài ngày sau loa truyền thanh xã thông báo ông Trác chết thật. Thông tin ấy làm cả làng sợ hãi.
    Tiếp sau ông Trác là ông Bùi Văn Trai, Chủ nhiệm HTX thêu xuất khẩu xã Khánh Hòa.
    Ông Trai là bạn rất thân của mẹ Hằng. Hôm đó, giữa hội trường UBND xã, rất nhiều người chứng kiến, Hằng nói: “Đến tháng giêng là chú chết đấy, có bao nhiêu hợp đồng xuất khẩu chú bàn giao hết đi, nếu không đến lúc ấy lại không kịp”.
    Ông Trai bực mình nói với bố mẹ Hằng rằng: “Anh chị phải về dạy bảo con, chứ cứ để nó huyên thuyên như thế là không được”.
    Không ngờ, đầu tháng giêng ông Trai chết thật. Sau chuyện đó cả làng bảo Hằng bị ma ám, nói ai chết là người ấy chết. Người ta cứ nhìn thấy Hằng là tránh xa.
    Mọi người trong gia đình Hằng đều đau khổ. Mẹ Hằng là giáo viên dạy giỏi nhiều năm, các phụ huynh đều rất tin tưởng khi con cái họ học lớp bà chủ nhiệm, nhưng biết chuyện của Hằng thì đều xin cho con chuyển lớp.
    Hằng ra sức thuyết phục mọi người rằng cô không bị thần kinh, những chuyện đó là do cô nhìn thấy, nhưng không ai tin.
    Cha mẹ Hằng đưa cô đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác khám thần kinh, rồi đưa đi gặp hết “cậu nọ, cô kia” cúng bái.
    Mặc dù khi đó Hằng có khả năng phán đoán được tình trạng sức khỏe, thậm chí cả suy nghĩ của người khác, song Hằng đau khổ đến nỗi chỉ mong quên hết khả năng ấy đi.
    Theo lời kể của Hằng, một ngày, trong cơn tuyệt vọng, Hằng ao ước được "nhìn thấy" bà nội và bà ngoại, những người cô rất yêu quý.
    Thế rồi, kỳ lạ thay, vào ngày giỗ bà nội, Hằng “nhìn thấy” bà nội (bà chết khi Hằng 10 tuổi) về, bế theo một đứa trẻ và dắt theo một đứa nữa.
    Hằng nói chuyện với bà, rồi kể cho mọi người nghe. Ông nội nghe Hằng nói liền kể rằng đó là hai đứa con của ông đã mất lúc tám tháng và ba tuổi.
    Lúc này, mọi người mới kinh hoàng nhận ra rằng, Hằng có khả năng đặc biệt.
    Ngôi làng Hằng đang sống có ngôi chùa Dầu rất cổ. Khi nhà Trần đánh tan Chiêm Thành, bà Huyền Trân Công Chúa không về Thăng Long mà vào tu ở ngôi chùa này.
    Sau này gia tộc họ Trần cũng về đây ở, rồi chết đi thì chôn luôn ở quanh chùa.
    Một lần, Hằng vào nhà ông chú ruột chơi rồi bảo rằng, trong vườn nhà chú có bóng người.
    Nhà chú Hằng ai cũng mắc bệnh kỳ lạ, teo một bên chân, ngoẹo một bên đầu về bên phải, nên ông rất tin lời Hằng nói.
    Thế là hai chú cháu đào bới thử mảnh vườn. Không ngờ thấy một lớp ngói đã mục, rồi đến một lớp đất đỏ.
    Gạt lớp đất đỏ ra thì thấy lớp quách bằng hợp chất gồm vỏ hến, vôi, mật. Phá lớp này ra thì thấy cỗ quan tài chạm trổ rất đẹp bằng gỗ ngọc am.
    Bật nắp quan tài thấy xác ướp người đàn ông. Sau này, các nhà sử học xác định ngôi mộ có tuổi 700 năm.
    Chính gia đình Hằng cũng để thất lạc mộ cụ bốn đời. Nhiều lần, bố Hằng nhờ đồng đội về đào bới mà không thấy.
    Đúng ngày giỗ cụ, Hằng thử đi tìm. Không ngờ, Hằng “nhìn” thấy mộ cụ nằm trên đường đi. Hằng liền rủ mấy người anh ra đường đào.
    Mấy anh bảo vệ xã nhìn thấy thì bảo: “Chết dở thật. Con ông bộ đội rỗi việc đi phá đường”.
    Hằng khẳng định dưới lòng đường có mộ thì mấy anh bảo vệ bảo: “Thế thì đem cuốc xẻng ra đào thử xem con dở hơi này nó nói có đúng không!”.
    Khi đào sâu gần 2m thì xuất hiện một tấm gỗ có khảm chữ Hán. Hằng liền đem rửa mảnh gỗ đi rồi mang cho ông nội đã 80 tuổi đọc.
    Ông nội Hằng đọc thấy hai dòng chữ ở hai mặt tấm gỗ là “Âm thủy quy nguyên” và “Vinh quy bái tổ” thì lăn ra khóc.
    Bao nhiêu năm nay đã nhiều đêm ông không nhắm mắt được vì đã để thất lạc mộ tổ.
    Lúc này, mọi người không còn nghi ngờ gì về khả năng đặc biệt của Hằng nữa.
    Nhưng bố Hằng, là một ****** được rèn luyện trong môi trường quân ngũ, tính tình cứng rắn, chỉ tin vào khoa học nên vẫn chưa tin vào khả năng của Hằng.
    Ông bỏ cả việc cơ quan để ở nhà trông Hằng, đuổi hết những người tìm đến “cầu thánh, cầu thần”.
    Để chứng minh với bố rằng cô không bị thần kinh, không bị hoang tưởng di chứng chó dại cắn, cô xin bố cho đi thi đại học và hứa chắc chắn sẽ thi đỗ.
    Để bố tâm phục khẩu phục, Hằng quay ngoắt sang ôn thi khối A, ĐH Kinh tế quốc dân, cho dù năm trước cô thi khối C.
    Chỉ có 15 ngày ôn thi, kể từ khi xin bố, vậy mà Hằng đã thi đỗ với số điểm khá cao, 24 điểm.
    Khi đó, Hằng đã là cộng tác viên của Viện Khoa học thể dục - thể thao. Một số ****** có tâm huyết của Bộ VH-TT đã đi theo Hằng để nghiên cứu rất tỉ mỉ về khả năng tìm mộ.
    Hằng đã nhờ những vị ****** này cho người về giúp cô khảo sát lại di tích lịch sử chùa Dầu quê cô có từ đời nhà Trần.
    Hằng về, “nói chuyện” với những người xây chùa, tất nhiên là đã chết cách đây 700 năm, trong đó có cả nhũ mẫu của Huyền Trân Công Chúa, là bà Phan Thị Vinh.
    Người xưa đã kể tỉ mỉ cho Hằng biết tòa sen như thế nào, bát hương ra sao, có bao nhiêu sắc phong từ các đời vua.
    Những gì Hằng thu thập đều được các cơ quan quản lý văn hóa xác nhận đúng.
    Với những tài liệu, hiện vật thu thập được, Phòng văn hóa đã trình lên tỉnh, tỉnh trình lên bộ và sau đó chùa Dầu được công nhận là di tích lịch sử văn hóa.
    Những gì Phan Thị Bích Hằng làm được cho đời thực sự trân trọng, không lý lẽ gì có thể bác bỏ.
    Đã có hàng ngàn gia đình tìm lại được người thân, đã có cả ngàn hài cốt liệt sĩ được trở về đất mẹ sau bao nhiêu năm nằm nơi rừng sâu núi thẳm, mà nhiều đồng đội, người thân đi tìm không thấy.
    Thậm chí, qua Bích Hằng, lịch sử đã phải viết thêm những trang hào hùng về trận đánh khốc liệt ở cánh rừng K'Nác, huyện K'Bang, tỉnh Gia Lai.
    Nơi đây, dòng Đắk Lốp đã nhấn chìm 400 thi thể chiến sĩ và cả những chiến công của họ nếu không có nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng vượt rừng, lội suối tìm hài cốt của họ để đồng đội đưa về nghĩa trang liệt sĩ, mang lại niềm an ủi cho các gia đình.
    Theo CAND

  2. Có 1 thành viên cảm ơn nguyentrung9678 cho bài viết này:
    Alex Steve (27-07-2010)

  3. #2
    haivjp259's Avatar
    haivjp259 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Bạc Đôi
    Tham gia
    Mar 2009
    Đến từ
    Hải Phòng
    Bài
    554
    Cảm ơn
    79
    Điểm
    470/206 bài viết

    Post

    Chuyện về bà Phan Thị Bích Hằng vẫn còn nhiều nghi vấn lắm

  4. #3
    Sora_Aoi's Avatar
    Sora_Aoi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng
    Tham gia
    Jul 2010
    Đến từ
    Đâu hỏi làm gì
    Bài
    690
    Cảm ơn
    142
    Điểm
    291/137 bài viết

    Default

    Vấn đề về bà Phan Thị Bích Hằng thì Sora tin là bà có khả năng đặc biệt, vì con người có nhiều điều bí ẩn mà khoa học không thể giải thích được.
    Khả năng của bà PTBH đến đâu, hay là được hư cấu thêm thì chỉ có bà ấy mới biết.
    Cũng có nhiều nguồn tin cho rằng việc bà PTBH bị chó cắn là thật, tuy nhiên không phải là chó dại. Rồi thì chuyện bà PTBH đi theo một bà thầy nào đó học nghề........
    Thay đổi nội dung bởi Sora_Aoi; 25-07-2010 lúc 15:26.

  5. #4
    ndtjen's Avatar
    ndtjen vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng
    Tham gia
    Nov 2009
    Đến từ
    n/a
    Bài
    828
    Cảm ơn
    300
    Điểm
    580/257 bài viết

    Default

    chỉ có bà ấy mới biết dc chính xác

  6. #5
    Alex Steve's Avatar
    Alex Steve vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Love is blue
    Tham gia
    Apr 2009
    Đến từ
    Kim tự tháp
    Bài
    3.535
    Cảm ơn
    2.866
    Điểm
    3.988/1.138 bài viết

    Default

    Xét sự khác nhau về tính ngưỡng giữa các nền văn hóa khác nhau, chúng ta thấy rõ: người phương Đông chon cất, thờ cúng thức ăn, đốt vàng mã, thắp hương cho người chết vì họ tin người chết cũng có cuộc sống y như lúc còn sống vậy, theo PTBH thì nếu ko thắp hương, cúng kiến người chết sẽ lạnh và đói, ko thờ thì họ ko về nhà để phú hộ con cháu được. Theo phương Tây thì họ chỉ chôn cất và kính hoa tưởng nhớ thôi. Vậy theo PTBH, người chết theo phương Tây sẽ lạnh và đói, ngay cả thờ cũng ko nên họ ko về dc với con cháu mà phù hộ. Các bạn nghĩ sao về việc này. Hơn nữa, cả kinh thánh và kinh Phật đều nhắc đến sự công minh trước cái chết, nghĩa là nguời chết sẽ lên thiên đàng hay địa ngục là do nhân quả tích khi sống của họ, vậy tại sao những người chết dù tốt hay xấu đều phải được chôn mới siêu thoát, ko chôn sẽ vất vưỡng. 1 điểm nghi vấn nữa là tại sao tìm toàn mộ liệt sĩ mà ít tìm mộ người dân dù người dân mất tích cũng ko ít. Theo PTBH và nhiều nhà ngoại cảm khác thì đều có thiên đàng điạ ngục thì thử xem những cái tui nêu trên đúng hay sai? Vẫn còn 1 điểm nữa la qua quyển sách: “Bí ẩn hiện tượng ngoại cảm” nxb lao động thì khi đào xới xác thì mưa gió nổi lên hoặc có con vật đưa lối, các bạn thấy tình tiêc này bịa hay thật?
    Linh hồn là có thể tồn tại nhưng khả năng ngoại cảm của PTBH thì còn quá nhiều mâu thuẫn.
    Anh em nào là dân Kiên Giang vào đây ghi danh:
    Kiên Giang Club

  7. Có 1 thành viên cảm ơn Alex Steve cho bài viết này:
    RapeNurses (04-08-2010)

  8. #6
    caubake's Avatar
    caubake vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng
    Tham gia
    Apr 2010
    Đến từ
    Đồng Tháp Mười
    Bài
    935
    Cảm ơn
    233
    Điểm
    604/215 bài viết

    Default

    thật là huyền bí
    mấy nhà khoa học còn bó tay
    không biết bao giờ mới có người hiểu chuyện gì đang xảy ra
    và làm cho năng lực siêu năng này trở thành một phần của khoa học


  9. #7
    ngothanhduc's Avatar
    ngothanhduc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến Bạc
    Tham gia
    Nov 2009
    Đến từ
    Forgotten lands
    Bài
    2.846
    Cảm ơn
    736
    Điểm
    763/623 bài viết

    Default

    Có lẽ những chuyện này đã được thêm mắm muối cho thêm phần li kì hấp dẫn thôi chứ mình nghĩ nó hoàn toàn ko phải là chuyện thật

  10. #8
    xinduoclamquen's Avatar
    xinduoclamquen vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá
    Tham gia
    Sep 2008
    Bài
    65
    Cảm ơn
    601
    Điểm
    7/7 bài viết

    Default hì hì

    Tôi nghĩ trong trạng thái chết một nửa khi bị chó cắn, cô Hằng đã " xuất hồn" đi vào cõi âm, nhưng có lẽ vì căn duyên mà cô ấy không chết.
    Chủ quan của tôi thì đây có lẽ là nguồn gốc siêu năng lực của cô.
    Nói chung thì không có gì lạ cả, trong 6 tỉ người trên thế giới, có đến hàng trăm triệu người có công năng đặc dị, nhưng họ không lộ mặt nên chúng ta không biết.
    ^^
    Ivan DuskuvoKov

  11. #9
    pdtg50's Avatar
    pdtg50 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến
    Tham gia
    May 2008
    Đến từ
    Thiên Đàn
    Bài
    2.004
    Cảm ơn
    791
    Điểm
    494/340 bài viết

    Default

    chính khoa học làm rối khoa học. đạo cao 1 trượng, ma cao 1 thước.

    Nghiệp bá ngàn năm trải trăm trận mới giành thắng lợi
    Dậy bốn phương trời, tiếng gió gầm như tiếng thác mừng công
    Gió ngựa xông pha giương cung lớn bắn chim điêu bay lượn
    Cả đất trời như nằm gọn trong ta

  12. #10
    viet83's Avatar
    viet83 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Gà Con
    Tham gia
    Mar 2008
    Bài
    8
    Cảm ơn
    1
    Điểm
    9/4 bài viết

    Default

    Truyện xạo, giống phim hk quá. Toàn lừa đảo, truyện ly kỳ vậy sao chả thấy báo nào đề cập hết. Đúng là Bố láo

  13. #11
    superhandz's Avatar
    superhandz vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ Đôi
    Tham gia
    Nov 2009
    Bài
    27
    Cảm ơn
    10
    Điểm
    4/4 bài viết

    Default

    ai nói với bác là đạo cao một thước ma cao một trượng vậy, nếu ma thực sự cao hơn đạo thì bây giờ mọi người phải theo ma chứ không phải theo phật với đạo

  14. #12
    line in's Avatar
    line in vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Bạc Đôi
    Tham gia
    May 2010
    Đến từ
    Tây Phong Lĩnh
    Bài
    449
    Cảm ơn
    253
    Điểm
    114/99 bài viết

    Default

    hấp dẫn quá. hi vọng việt nam có được 1 nhà tiên tri như bà *****.
    Bồi hồi độc bộ Tây Phong lĩnh
    Dao vọng Nam thiên ức cố nhân

  15. #13
    Hoang9-2's Avatar
    Hoang9-2 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng
    Tham gia
    Jun 2010
    Đến từ
    Đến Từ Japan.
    Bài
    965
    Cảm ơn
    388
    Điểm
    192/142 bài viết

    Default

    nói chung là người có tài thì mới có nhiều người biết tới,
    kẻ được nhiều người chú ý,thường bị dèm pha.
    còn những gì nhà báo nói thì từ xưa đã nghe!^^nhà báo nói láo ăn tiền^^
    mình không gôm chung nhưng củng có kẻ vì muốn văn vẻ thêm màu mỡ thì thêm tí nữa.
    còn khả năng của PTTBH thì có thật...nhưng dù sao thì mọi chuyện củng tương đối thôi...

  16. #14
    Alex Steve's Avatar
    Alex Steve vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Love is blue
    Tham gia
    Apr 2009
    Đến từ
    Kim tự tháp
    Bài
    3.535
    Cảm ơn
    2.866
    Điểm
    3.988/1.138 bài viết

    Default

    Trích superhandz View Post
    ai nói với bác là đạo cao một thước ma cao một trượng vậy, nếu ma thực sự cao hơn đạo thì bây giờ mọi người phải theo ma chứ không phải theo phật với đạo
    Có bạn kia nói ở trên là đạo cao 1 trượng ma cao 1 thước mà. Có thể cô Hằng bị chó cắn trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc nên được các vong, các cụ trao khả năng cho gặp người chết Các bạn nên nhớ đừng bao h nghe theo Phật giáo hay Thei6n chúa vì 2 giào này nói con ng đều bình đẳng trước cái chết nhưng theo thực nghiệm qua PTBH thì câu trên sai hoàn toàn vì chỉ có ng chết dc chôn mới siêu thoát dc, ng ko dc chôn cất hay thờ cúng sẽ vất vưỡng tội lắm. PTBH còn khuyên chúng ta hãy thờ phụng cúng kiến giỗ đám để ng chết có cái ăn nơi cực lạc nữa.
    Anh em nào là dân Kiên Giang vào đây ghi danh:
    Kiên Giang Club

  17. #15
    viet_cdct's Avatar
    viet_cdct vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng
    Tham gia
    Apr 2008
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài
    815
    Cảm ơn
    332
    Điểm
    1.197/341 bài viết

    Default Cái này là chuyện vỉa hè nha

    Bữa trước thấy mấy ông ở làng nói là bà Hằng phán vào dịp đại lễ Thăng long, nếu tổ chức vào ngày 10/10 thì sẽ có khoảng 1000 người chết ở khu vực cầu Trung hà...để trấn an dư luận người ta đã cho bà ấy vào đâu đó- giờ chưa ra.

    Không biết thực hư thế nào, xin anh em cho biết thêm!
    Less teach- Learn more!

 

 
Trang 1/2 1 2 cuốicuối

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •