Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Reviews hay rinh note 4, galaxy V được vi vu Hàn Quốc

Gameshow “Ai Là Triệu Phú” trên VTV đang chờ đón bạn – Tải ngay!

Lời mời tham dự chương trình từ thiện "Giáng Sinh Trong Mắt Em"

Mời anh em tham gia Vn-zoom support team

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Vn-Zoom.com tặng các bạn thành viên may mắn một chiếc Note 4
kết quả từ 1 tới 3 trên 3
  1. #1
    wanbi7250's Avatar
    wanbi7250 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Thành viên đang bị kỷ luật
    Tham gia
    Feb 2009
    Đến từ
    Thiên Đường
    Bài
    49
    Cảm ơn
    105
    Điểm
    58/15 bài viết

    Cool Lịch sử các câu lạc bộ nổi tiếng trên thế giới

    Sau đây là lịch sử các CLB nổi tiếng trên thế giới (Kì 1)
    1. Liverpool

    Liverpool được John Houlding, một thương nhân địa phương và sau này là thị trưởng thành phố này, thành lập năm 1878.

    Họ bắt đầu chơi tại Anfield Road, sân vận động này được thuê từ người bán bia John Orrell. Everton được thành lập trước, cùng chơi chung bóng ở sân này và cùng chung câu lạc bộ. Tuy nhiên, đến năm 1892, câu lạc bộ được chia làm 2 nhóm riêng. Một nhóm chuyển về Goodison Park, đó là Everton. Còn Houlding và một số người ở lại Anfield Road, và đội bóng áo đỏ huyền thoại chính thức mang tên Liverpool Football Club.

    Bạn của Houlding, John McKenna, được bổ nhiệm làm HLV trưởng và ông đã đi ngay đến Scotland để tuyển mộ cầu thủ. Sau đó 1 năm, McKenna quyết định đăng ký thi đấu tại vòng loại, để được tham dự giải đấu Football League.


    Mặc dù lần đầu tiên thi đấu tại giải hạng nhất, LFC vẫn tiếp tục làm cái bóng của người hàng xóm Everton, và những cư dân địa phương không muốn xem những gã Scots đá bóng.

    Họ đã thất bại trong mùa bóng đầu tiên và bị buộc phải xuống thi đấu tại giải hạng hai. Ngay lập tức McKenna đã thề rằng sẽ đưa LFC trở lại hạng nhât sau 12 tháng. Họ đã chiến đấu như những chiến binh thực sự và McKenna đã thực hiện được lời hứa của mình, LFC thăng hạng. Lần này họ xếp chung cuộc ở vị trí thứ 5, cao hơn địch thủ Everton.

    LFC vô địch lần đầu tiên ở mùa giải 1900/01, nhưng buồn thay, 2 năm sau đó họ lại ...xuống hạng. Sau 1 năm “vui vẻ” ở giải hạng hai, họ lên hạng và ngay lập tức vô địch mùa giải kế tiếp, đó là năm 1904/05. Sau giải thưởng này, để cảm ơn người hâm mộ và mở rộng sân vận động, LFC cho xây khán đài Spion Kop. Đó là tên của một quả đồi ở Natal, nơi đó một trung đoàn vùng Merseyside đã chịu tổn thất rất nặng nề trong cuộc chiến Boer (Nam Phi). Ba trăm người, trong đó rất nhiều người Liverpool, chết trong việc phá vây ở Ladysmith. "Spion Kop" tiếng địa phương nghĩa là “điểm thắng” (vantage point). Năm 1928, SVĐ này được mở rộng và làm mái che, chứa được khoảng 30,000 người.


    LFC vô địch 2 lần sau Thế chiến 1, nhưng bị tụt hạng sau Thế chiến 2, mặc dù họ đã đánh bại Arsenal trong trận chung kết FA CUP năm 1950. Họ trở lại hạng nhất năm 1953/54. Và sau đó, vị cứu tinh Bill Shankly xuất hiện ...............
    [IMG]http--liverpoolfc.com.vn-images-images.jpg[/IMG]

    Tại Liverpool ngay những đôi mắt cũng mọng đỏ. Vô vàn cặp mắt ướt long lanh trước mỗi niềm vui và bi kịch của một trong những đội bóng lớn nhất hành tinh: Liverpool Foootball Club. Theo truyền thuyết, từ xa xưa một con chim đỏ chót được gọi là “Liver bird”, dòng dõi của một con đại bàng, đã đến làm tổ ở thành phố cảng này và rồi đã được vĩnh viễn chạm khảm trên phù hiệu biểu tượng của thành phố và của đội bóng.


    Màu đỏ còn tràn ngập trên SVD Anfield với biển người hâm mộ tìm đến nơi này với nỗi lòng mong muốn quên đi những bất hạnh trong cuộc sống. Họ chứng tỏ họ vẫn tồn tại, họ la lớn về nỗi túng thiếu của họ thông qua những bài hát làm nóng ran người hoặc làm giá lạnh con tim “You’ll never walk alone”. Không, ở đây, “Bạn không bao giờ cất bước cô đơn”. Những tiếng hát đồng thanh cất lên từ mặt biển màu đỏ, phía khán đài bên phải của sân Anfield giống như những làn sóng dao động không ngừng. Một khán đài xi măng được tu bổ vẫn tiếp tục sống động, được gọi là Spion Kop, khán đài nổi tiếng nhất thế giới, bất chấp kháng nghị của vị thẩm phán Taylor buộc mọi SVD nước Anh chỉ được xếp ghế ngồi. Đó là tên một ngọn đồi ở Nam Phi, nơi diễn ra cuộc chiến đẫm máu của người Boers.

    Màu đỏ trên sân Anfield còn có xuất xứ từ màu áo quần thi đấu của Everton, đội bóng đầu tiên ở đây, từ màu sắc được yêu thích nhất của ông chủ sân và là sáng lập viên của đội Liverpool. Từ màu tóc của ông trợ lý sáng lập viên và đã tuyển mộ 13 cầu thủ đầu tiên hồi tháng 5 năm 1892....

    Sau gần một thế kỷ, thành phố cảng này từng bị hai cuộc chiến thế giới làm hư hại, vẫn ngẩng cao đầu, tự hào đứng vững. Mặc dù thành phố cứ chao đảo dưới sức ép liên tục và ngạt thở của các cuộc khủng hoảng kinh tế triền miên. Âý vậy mà vào những năm 60 nhóm Beatles phi thường đã từ những bến bờ thành phố này ra đi chinh phục thế giới. Cùng thời gian, Liverpool đoạt được chiếc Cúp quốc gia đầu tiên (1965). Những chàng trai áo đỏ lao vào cuộc tấn công Châu Âu và thiết lập cơ sở cho những thắng lợi trong tương lai. Cần phải ghi công Bill Shankly, vị chỉ đạo viên thứ 10 của CLB, khi chuẩn bị cho Liverpool thử sức ở hạng nhất thời ấy đã chọn những cầu thủ như Saint John, Ron Yeats, Roger Hunt, sau đó nâng đội bóng lên hàng đầu bóng đá Anh với sự phát hiện của cả một thế hệ tài năng, đặc biệt với Kevin Keegan, Steve Heighway, Ray Clemence.. Lúc đương đầu quyết liệt với Everton, ông Shankly đã tuyên bố một cách khoái chí : “Chúng tôi có hai đội bóng lớn, Liverpool và đội dự bị của Liverpool...”. Là người cha tinh thần của “Đế chế đỏ”, ông còn nói: “Chúng tôi muốn xây dựng một đội bóng không thể đánh bại được, buộc đối thủ phải cử hẳn một đội bóng từ Sao Hoả đến hạ gục chúng tôi...”

    Quả nhiên, khi Bob Paisley nắm đội bóng vào năm 1974 thì Liverpool đã chín lần đoạt chức vô địch quốc gia trong khoảng từ 1975 đến 1988, một cúp quốc gia, bốn chiếc cúp C1, một cúp C3 và một Siêu cúp châu Âu. Những chàng trai áo đỏ đã tạo được danh vọng.

    Nhưng Liverpool còn có một cuộc hẹn hò khác nữa: Bi kịch. Sự kiện Heysel, sau đó là Hillsborough. Hoặc nói một cách khác khi lịch sử Liverpool vấp phải sự kinh hoàng. Những tấm thân bất động, những ánh mắt hoảng hốt, những vết nhơ không thể xoá nhoà được đã ghi đậm hai lần trong ký ức bóng đá. Nỗi tủi nhục đè nặng lên cả thành phố Liverpool. Những đôi mắt ở đó mãi mãi vẫn đỏ máu. Liverpool tưởng như chết đi được. Nhưng rồi họ lại đứng dậy, lại vươn lên, nhờ vào mối tình và nỗi đam mê của quần chúng không giống bất cứ đâu...

    Đó là dấu ấn đỏ nhìn thấy rõ qua ánh mắt, đến thẳng từ trái tim...

    Người dân Liverpool luôn nhắc tới cụm từ "Ngày hôm qua". Bởi với họ, ngày hôm qua đồng nghĩa với chiến thắng, với vinh quang rực rỡ. Ít có nơi đâu sự ám ảnh của quá khứ lớn như thành phố bên dòng sông Mersey này. Từng bị tàn phá nặng nề sau thế chiến II, hiện đang lâm vào suy thoái kinh tế trậm trọng với 30% dân số thất nghiệp, nhưng người Liverpool luôn cháy bỏng một niềm tự hào về "Ngày hôm qua". Bốn thành viên ban nhạc huyền thoại The Beatles đều sinh ra tại nơi đây và từng có những buổi biểu diễn đầu tiên tại những hầm rượu tồi tàn của thành phố vào những năm 60. Và cũng chính nơi đây đã sản sinh ra một đội bóng mà tiếng tăm đã lừng lẫy khắp địa cầu: Liverpool FC.

    Lịch sử Liverpool FC có lẽ chỉ gói gọn trong 40 năm - dẫu đội bóng "Áo đỏ" đã có hơn 100 năm tồn tại. Chỉ khi Shankly tới Anfield Road năm 1959, Liverpool mới thực sự "tồn tại" trong lòng những người hâm mộ bóng đá thế giới, mới là hình ảnh của một Liverpool FC vĩ đại. Trong 40 năm ấy, biết bao truyền thuyết được tạo dựng, biết bao kỹ lục bị phá vỡ, biết bao ngôi sao rực sáng tại Anfield.

    Nhưng cũng phải nhắc tới ngày Liverpool FC chào đời, một cuộc chia tách với người anh em Everton, đội bóng sau này luôn "Mặt trăng Mặt trời" với Liverpool trong các trận Derby của thành phố. Sự ra đời của Liverpool khá độc đáo: do giá thuê đất tăng, Everton bỏ khu đất nằm ở Anfield Road mà John Houlding, một người kinh doanh bất động sản, cung cấp. Houlding gấp rút xây dựng một đội bóng để chơi trên chiếc sân trống ấy, và Liverpool FC ra đời.

    Trong những năm "tiền Shankly", Liverpool không phải không có những giây phút thăng hoa. Họ từng 5 lần giành chức VĐQG và đã sản sinh ra một loạt ngôi sao lớn, tiêu biểu nhất là Bill Liddell - siêu tiền đạo đầu tiên của CLB. Matt Busby, gương mặt nổi đình nổi đám sau này khi dẫn dắt M.U giành Cúp C1 năm 1968, cũng từng khoác áo Liverpool với hơn 100 trận.

    Khi Shankly xuất hiện tại Anfield vào năm 1959, Liverpool FC vẫn chơi ở hạng hai. 14 năm lao động miệt mài, Shankly đã biến một đội bóng vô danh trở thành một đội bóng hùng mạnh của nước Anh và bắt đầu hướng tới Châu Âu. Với những ngôi sao như St.John, Callagan, Yeats và tiền đạo Roger Hunt, Liverpool đã được lên hạng mùa 1962-1963, giành Cúp FA năm 1965, lọt vào chung kết Cúp C2 năm 1966, giành chức VĐQG năm 1964, 1966. Giai đoạn cuối cùng của nhiệm kỳ (1973), Shankly giúp Liverpool giành chức VĐQG và Cúp UEFA. Trước khi ra đi, ông giới thiệu với thế giới một ngôi sao mới, Kevin Keegan.

    Rồi Paisley tiếp bước. Miễn cưỡng bước vào nghiệp HLV, đến bản thân ông cũng không ngờ mình lại có một bảng thành tích chói sáng như thế. Trong 9 năm đương nhiệm, ông giành nhiều danh hiệu hơn bất cứ ai trong lịch sử bóng đá Vương quốc Anh - bất chấp sự cạnh tranh quyết liệt của các đội bóng Anh thời bấy giờ, tiêu biểu là Nottingham Forest của Brian Clough. Trong số các danh hiệu mà Paisley mang lại, đáng kể nhất là 3 chiếc Cúp C1 năm 1977, 1978 và 1981. Một thế hệ của Paisley ra đời với thủ môn Clemence, các hậu vệ Phil Neal, Thompson, Hansen, Smith, Kennedy, các tiền vệ Case, Souness, Heighway, Fairclough, các tiền đạo Dalglish, Rush... Trong thời kỳ Paisley, cả Châu Âu phải khiếp sợ mỗi khi phải đối mặt với "Đoàn quân đỏ"(RedArmy) - một đội quân tóc dài như những ngôi sao nhạc Rock của những ban nhạc Deep Purple hay Led Zepplin thời đó.

    Liverpool vẫn hùng mạnh dưới triều đại ngắn ngủi của Fagan (1983-1985). Họ mất hẳn ảnh hưởng ở Châu Âu dưới thời của Dalglish (1986-1991) do bị cấm thi đấu sau thảm hoạ Heysel. Nhưng ở nước Anh, họ vẫn là số một. Những John Barnes, Aldridge, Grobbelar, Nicol, Beardsley... tiếp tục giữ "ngai vàng" ở nước Anh trong những năm cuối của thập niên 80, mặc dù đã có dấu hiệu của sự xuống dốc.

    Nhưng Arsenal, Leeds và sau đó là Manchester United bắt đầu thay Liverpool thành những ông vua mới của bóng đá Anh. Thay Dalglish vào năm 1991, Souness không thể cưỡng lại xu thế ấy dù vẫn còn John Barnes, Ian Rush, Whelan, Houghton và được tăng cường thế hệ trẻ như McManaman, Fowler, Ruddock... Được tăng cường nhiều cầu thủ nước ngoài, cộng với sự trưởng thành của lứa trẻ tiêu biểu là Michael Owen nhưng triều đại Evans và Houllier sau này đành ngồi nhìn M.U chiếm hết danh hiệu này tới danh hiệu khác.

    Sẽ chẳng có CLB nào có một ca khúc truyển thống tuyệt vời như thế. You’ll never walk alone - Bạn sẽ không bao giờ đơn độc.



    You''ll never walk alone

    When you walk through the storm
    Hold your head up high
    And don't be afraid of the dark
    At the end of the storm
    There's a golden sky
    And the sweet silver song of the lark
    Walk on, through the wind
    Walk on, through the rain
    Though your dreams be tossed and blown
    Walk on, walk on, with hope in your heart
    And you'll never walk alone
    You'll never walk alone
    Walk on, walk on, with hope in your heart
    And you'll never walk alone
    You'll never walk alone



    Đó là một ca khúc được viết cho một vở kịch mang tên Carousel tại sân khấu kịch Broadway vào năm 1945. Người soạn nhạc cho ca khúc là Richard Rodgers và phần lời là của Oscar Hammertein. Ngay khi xuất hiện, ca khúc đã tạo một âm hưởng đặc biệt, mà ý nghĩa của nó vượt qua khỏi khuôn khổ của vở kịch Carousel. Khi sân khấu Broadway đang diễn vở kịch, chiến tranh thế giới thứ hai vẫn chưa chấm dứt. Trong số những khán giả tới xem, nhiếu người có chồng, cha, con trai hay người yêu ngoài mặt trận – ca khúc đó đã giúp họ khuây khoả được phần nào.

    ----------------------------------------------


    2. Manchester United FC

    CLB Manchester United có một lịch sử gắn liền với ngành đường sắt nước Anh, được ra đời từ một đội bóng thuộc ngành đường sắt với tên gọi ban đầu là Piccaldilly Station ở Hạt Lancashire & Yorksshire, thành Manhchester. Đây là một nhà ga lớn nhất phố Manchester, những người trong ngành đường sắt nói chung và từng làm việc ở nhà ga Piccadilly Station nói riêng ngày nay rất tự hào về đội bóng của mình đã sản sinh ra một CLB bóng đá nổi tiếng và giàu có nhất thế giới dưới cái tên Manchester United , hay ManUtd, hoặc chỉ cần nói United là cả thế giới đều biết đến.

    Những chàng trai xứ sở Carriage & Yorkshire tại Piccadilly Station thuộc trung tâm thể thao Newton Heath chơi bóng dưới nhiều tên gọi khác nhau như đội Toa Xe Lửa, đội Vận chuyền Đường sắt... Vào năm 1878, các nhân viên nhà ga vốn là những người chăm chỉ, gan dạ đã thành lập một đội bóng hùng mạnh với tên gọi Newton Heath LYR và họ chọn một bãi chứa toa xe gần nhà ga ở đường North road để làm sân nhà. Đầu tiên, các cầu thủ thi đấu với các đội ngành khác hoặc với các đối thủ thuộc công ty đường sắt khác. Khi giải bóng đá vô địch quốc gia Anh được thành lập vào năm 1888, Newton Heath tự cảm thấy không đủ mạnh để cạnh tranh với các cầu thủ của Preston North và Blackburn, nhưng tiếng tăm của họ ngày càng tăng và chỉ trong vòng 4 năm họ đã gia nhập vào thành phần các đội bóng mạnh. Họ cũng trải qua nhiều thăng trầm và có lúc gần như giải thể, nhưng cuối cùng vào năm 1902 họ đã hồi sinh dưới tên gọi CLB bóng đá Manchester United, một cái tên mà ngày nay được cả thế giới ngưỡng mộ.


    Ngay sau khi được thành lập, CLB Newton Heath bắt đầu ngự trị các đối thủ trong vùng. Trong năm 1888 họ không để thua một trận nào trên sânnhà cho đến tận tháng 10, trong một chuyến thi đấu ở nước ngoài họ mới bị thua một đội bóng Canada. Dần dần CLB đã bắt đầu hướng tới những trận đấu ở trình độ cao hơn cho tương xứng với các tài năng của mình. Năm 1890 Newton Heath xin tham dự giải cup quốc gia (Football League), tuy nhiên nguyện vọng của họ không được chấp nhận và họ chỉ nhận được 1 phiếu ủng hộ. Sau đó họ cùng các CLB không là thành viên của Football League thành lập mộ tổ chức được gọi là Football Alliance. Kể từ đây Newton Heath đã vận động mạnh mẽ nhằm gây ấn tượng với quan chức của Football League. Mùa hè năm 1892, sau 3 lần xin ra nhập liên tiếp họ đã được chấp thuận và lúc này Football League được chia thành 2 hạng, hạng nhì được thành lập và hạng nhất được mở rộng. Newton Heath được bầu vào giải hạng nhất, đối thủ đồng hương của họ là Ardwick ( sau này là Manchester City) ra nhập nhóm hạng nhì.

    Sự nghiệp của Newton Heath tại Football League không thực sự nổi trội hay đặc biệt sôi động. Sau khi bị CLB Blackburn đánh bại trong trận đầu tiên, 6 trận tiếp sau họ vẫn không giành được thắng lợi nào, duy chỉ được 1 điểm sau trận hoà Burnley. Newton Heath sau này được biết đến là Heathens, kết thúc một mùa giải Football League với vị trí cuối cùng trong bảng xếp hạng( bị thủng lưới 85 bàn và chỉ ghi được 15 bàn). Newton chỉ trụ được ở giải hạng nhất sau thắng lợi ở trận đấu loại gặp đội bóng hạng nhì Small Heath( đội sau này trở thành CLB Birmingham City)

    SVĐ Bank Street

    Năm 1893 là thời kì của Newton Heath, khi ấy họ lấy SVĐ Bank Street ở quận Clayton là địa điểm thi đấu trên sân nhà. Ban giám đốc đã chuyền CLB từ trung tâm thành phố về phố Bank Street ở quận Clayton. Người ta hy vọng rằng sân đấu mới này sẽ trở thành một cấu trường thực sự sôi động, mở đầu một kỷ nguyên phát triển CLB, nhưng trớ trêu thay SVĐ Bank Street gặp phải nhiều vấn đề , mặt sân đầy cát, bùn và cỏ, nhà máy bên cạnh thải ra khí độc, gió thổi tung cát bụi mù. Mùa thứ 2 của Newton Heath kết thúc không mấy thành công hơn mùa giải trước, trong số 30 trận đấu họ chỉ thắng 6 trận và lại một lần nữa tụt xuống cuối bảng xếp hạng. Lần này họ đã thua trong trận đấu loại với Liverpool và bị rớt xuống hạng nhì.

    Chiến thắng kỷ lục

    Sân Bank Street đã mang lại cho Heathens 1 chiến thắng vẻ vang. Vào ngày 9 tháng 3 năm 1895, lần này họ tiếp đội khách Walsall Town Swifts. HLV đội khách quan sát sân đấu và đã làm một văn bản phàn nàn về điều kiện sân đấu. Làm sao đội của ông lại có thể chơi ở sân bóng đầy cát và ẩm ướt, cỏ bị gãy nát? Với cử chỉ đầy thiện chí, đội chủ nhà đã cho đổ thêm cát vào sân nhưng lời khiếu nại vẫn không được rút lại. Trận đấu tiếp diễn và Newton Heath đã đánh bại Walsall Town với tỷ số khủng khiếp 14-0. Nhưng đáng buồn thay kết quả này chỉ được biết đến trong truyền thuyết chứ không có bất kỳ văn bản nào thống kê chính thức nào, bởi sự khiếu nại của Walsall trước đó và trận đấu bị công bố là không có giá trị pháp lý.



    Xuống dốc đến mức gần bị giải thể

    Vào năm 1897, Newton Heath thi đấu ở giải hạng nhì, họ đá nhiều trận đấu vơt nhưng vẫn không thể thăng hạng. Sang năm 1898, Manchester City đã vượt qua Newton leo lên giải hạng nhất. Năm 1899, tiền đạo Henry Boyd vi phạm kỷ luật và sau đó hàng loạt các cầu thủ chủ chốt khác cung bị treo giò, việc thay thế người không thể làm thay đổi được tình thế xuống dốc thê thảm của Newton Heath. Tinh thần sa sút, thi đấu ngày càng tồi tệ, số lượng người xem giảm sút đáng kể. Tương lai tài chính của CLB mấp mé đứng trên bờ vực thẳm.


    Sự hình thành của Manchester United

    Vào ngày 9 tháng 1 năm 1902, William Healey, chủ tịch của Newton Heath và một trong những nhà tài trợ chính của CLB phải ra toà buộc ông phải chấm dứt hoạt động.Vào lúc đó ông bị mắc nợ một khoảng tiền rất lớn gần bằng với số vốn của CLB và CLB fải tuyên bố phá sản với khoản nợ 2600 bảng. Tờ Tn buổi tối Manchester tường thuật rằng không ai đặt ra câu hỏi về sự việc này. Harry Stafford, đội trưởng của Heathens đã trở thành người huy động vốn nhiệt huyết nhất. Ông đã kêu gọi quỹ đủ tiền để trang trải chi phí đi lại cho trận đấu trên sân khách Briston. Chiến dịch huy động của ông rất thành công. Ông đã nhận được sự giúp đỡ của giám đốc điều hành của tập đoàn bia ở Manchester, John Henry Davies và 3 thương nhân khác ở Manchester. Mỗi người trong số họ đầu tư 500 bảng dưới hình thức lấy lãi trực tiếp trong việc điều hành CLB. Davies được bầu là chủ tịch mới của Newton Heath. Sau đó ông này bỏ ra 60 ngàn bảng để xây dựng một sân vận động mới- sân Old Trafford

    --------------------------------------


    3. Real Madrid

    Cuối thế kỷ 19 Bóng đá từ Anh du nhập sang Tây Ban Nha và thủ đô Madrid là một trong những nơi đầu tiên chơi môn thể thao này. Real Madrid được chính thức thành lập vào ngày 6/3/1902, nhưng thực chất lịch sử của CLB được bắt đầu từ năm 1900.

    Khi ấy, Julian Palacios quyết định tách khỏi Football Sky để thành lập ra Madrid Football Club. Ngay trong năm đầu thành lập (1902) CLB đã cho ra mắt bộ trang phục toàn trắng và đây đã trở thành trang phục truyền thống của CLB.


    Năm 1904, Madrid FC sát nhập với CLB Moderno và Carlos Padros, người có vai trò rất quan trọng của CLB, đã được bầu làm chủ tịch mới. Đến năm 1905, Real chính thức giành được chiếc Cúp Nhà Vua, danh hiệu đầu tiên trong lịch sử CLB.



    Ngày 29/6/1920 trở thành một ngày cực kỳ trọng đại trong lịch sử của Madrid FC khi nhà Vua Tây Ban Nha khi ấy đã phong cho CLB tước vị Hoàng gia. Đây là một vinh dự to lớn mà không phải ai cũng có và cái tên Real Madrid chính thức được thừa nhận kể từ đây. Trên biểu tượng của CLB được gắn thêm chiếc vương miện màu vàng.

    Ngày 10/2/1929, giải VĐQG Tây Ban Nha được tiến hành khỏi tranh và trong trận đấu đầu tiên của mình, Real Madrid đã giành thắng lợi trước CLB Europa với tỷ số 5-0. Dù vậy, phải đến 3 năm sau (1932), Real Madrid mới giành được chức VĐ đầu tiên và lập kỷ lục không thua (thắng 10, hòa 8).

    Một năm sau, Real lần thứ hai liên tiếp trở thành nhà VĐ TBN. Tuy nhiên, danh hiệu này cũng khép lại một khởi đầu tốt đẹp của Real để rồi sau đó đội bóng Hoàng gia chỉ còn là cái bóng hai đối thủ khổng lồ của Barcelona và Athletic Bilbao ở giải trong nước.

    Phải đến mùa giải 1953/54, Real mới tìm lại được những ngày tháng vinh quang. Đây cũng là thời kỳ hoàng kim của CLB và mở ra một chương mới cho lịch sử của Real khi những cái tên như Di Stefano (Argentina - TBN), Hector Rial (Argentina), Gento, Puskas (Hungaria - TBN)... lần lượt xuất hiện.

    Khi ấy, với những huyền thoại vĩ đại của bóng đá thế giới trong đội hình, Real không chỉ thống trị hoàn toàn ở giải trong nước mà còn làm mưa làm gió tại đấu trường Cúp C1 trong những ngày đầu giải đấu này thành lập với 5 chức VĐ liên tiếp.

    Trong nửa thế kỷ đầu tiên kể từ sau ngày thành lập, có hai sự kiện trọng đại mà có lẽ những CĐV của Real Madrid sẽ không thể nào quên. Đầu tiên là sự kiện SVĐ Chamartin (tiền thân của Santiago Bernabeu ngày nay), một “thánh địa” thiêng liêng và cao quý của Real, được khánh thành vào ngày 17/5/1924.

    Sự kiện thứ 2 là việc Santiago Bernabeu trở thành Chủ tịch CLB ngày 15/9/1943. Chính bàn tay và cái đầu của S.Bernabeu đã tạo xây dựng thành công một Real bất khả chiến bại và chinh phục mọi danh hiệu trong giai đoạn sau này. Và SVĐ ngày nay của Real cũng mang tên vị chủ tịch vĩ đại này.

    Trên đỉnh cao vinh quang

    Có thể nói, trong thế giới bóng đá, mọi sự so sánh đều trở nên khập khiễng khi người ta chỉ dựa vào kết quả của một trận đấu để làm căn cứ. Sau khi đánh bại CLB Hoved Budapest của Hungary, Wolverhampton đã được báo chí Anh thổi phồng rằng đây là CLB mạnh nhất Thế giới vào thời điểm đó.

    Không chấp nhận những tuyên bố của người Anh, Gabriel Hanot, một cựu tuyển thủ Pháp đồng thời là phong viên tờ L’Equipe, quyết định dùng tờ báo của mình để kêu gọi thành lập giải VĐ cho các CLB ở châu Âu. Và năm 1995 Cúp C1 chính thức được ra đời, với sự tham dự của những nhà VĐ đến từ nhiều quốc gia ở cựu lục địa.

    Real khởi đầu ở Cúp C1 bằng chiến thắng 2-0 trước đội bóng Thụy Sĩ Servette Geneve ngày 8/9/1955. Miguel Munoz trở thành người đầu tiên ghi bàn cho CLB tại đấu trường danh giá nhất cấp CLB này.

    Tại bán kết, Real loại Milan với tổng tỉ số 6-3 và sau đó thắng tiếp Reims với tỉ số 4-3 trong trận chung kết, được tổ chức trên SVĐ Công Viên các Hoàng tử, dù đã bị dẫn trước 2-0 chỉ sau 10 phút. Và CLB đã giành cho mình danh hiệu đầu tiên ngay khi Cúp C1 được ổ chức.

    Phong độ ấn tượng của Real còn tiếp tục kéo dài khi lần lượt đánh bại Fiorentina, Milan, Reims và E.Frankfurt vào các năm 1956,1957,1958,1959 để trở thành nhà VĐ 5 lân liên tiếp của Cúp C1, một kỷ lục mà chưa đội nào làm được.

    Bên cạnh đó, Real còn thống trị giải VĐQG Tây Ban Nha khi giành tới 12 chức VĐ trong 15 năm, từ 1954 đến 1969. Có thể nói Real Madrid là CLB số 1 thế giới trong thập kỷ 50 và 60 Real Madrid, và là nỗi kinh hoàng cho các CLB không chỉ ở Tây Ban Nha mà ở toàn cõi Châu Âu.

    Tính đến nay, Real đã đoạt tổng cộng 9 chiếc Cúp C1/Champions League, 2 Cup C3 (nay là UEFA Cup), 3 Cup Liên luc địa, 1 Siêu Cup Châu Âu, 29 lần VĐ Tây Ban Nha và 17 lần đang quang tại Cup Nhà Vua. Chừng đó đã đủ nói lên tầm vĩ đại của CLB “Hoàng gia”.

    Real không phải một đối bóng lâu đời nhất, vì họ chỉ đáng là bậc “đàn em” của một số CLB ở Anh và Italia. Xét về thu nhập, Real cũng không phải một đội bóng giàu nhất thế giới, dù nguồn thu của họ tăng rất cao nhưng số nợ trong các ngân hàng cũng tỉ lệ thuận... Nhưng Real vẫn là CLB xuất sắc nhất thế giới, xuất sắc nhất thế kỷ XX.

    Hướng tới tướng lai

    105 năm đã trôi qua, và Real như một thứ quyền lực tuyệt đối của nền bóng đá thế giới. Không một CLB nào giành nhiều vinh quang như họ. Ở TBN, Real chưa một lần biết đến mùi xuống hạng (cùng Barcelona và Bilbao).

    Mặc dù vậy, trong những năm gần đây, các danh hiệu đang dần “lẩn tránh” đội bóng “Hoàng gia”. Điều đó phần nào xuất phát từ những chính sách không hợp lý của các ông chủ “Nhà trắng”, khiến cho số nợ của Real ngày một tăng (đã phải bán đi khu sân tập của mình) và nó tỉ lệ nghịch với những vinh quang có được.

    Người mở ra xu hướng mua sắm những ngôi sao là cựu chủ tịch Florentina Perez. Đây được xem là vị chủ tịch “chơi ngông” nhất lịch sử CLB khi ông sẵn sàng đưa về Bernabeu bất kỳ ngôi sao nào mình thích mà không quan tâm đến chi phí. Điều đó biến viện bảo tàng của CLB thành nơi trưng bày cầu thủ hơn là những chiếc Cúp.



    -----------------------------------------

    4. AC Milan

    Thành lập và những năm đầu tiên
    Câu lạc bộ, với tên gọi ban đầu là "Câu lạc bộ Cricket và Bóng đá Milan", được Alfred Edwards thành lập ngày 16 tháng 12 năm 1899. Chủ tịch đầu tiên được bầu là Alfred Edwards, một cựu phó lãnh sự Anh ở Milano, và rất nổi tiếng trong giới thượng lưu của Milano.

    Ban đầu đội bóng gồm cả bộ phận cricket, do Edward Berra quản lý, và một bộ phận bóng đá thuộc quyền David Allison. Màu sắc chính thức được lựa chọn là đỏ và đen, để biểu hiện lòng nhiệt tình của các thành viên và sự sợ hãi của các đối thủ khi phải đối mặt với họ. Ngay lập tức, đội bóng giành được vị trí cao dưới sự dẫn dắt của Kilpin; chiến tích đầu tiên là Medaglia del Re (Huy chương Nhà Vua) vào tháng 1 năm 1900, và thắng ba giải quốc gia, các năm 1901, 1906 và 1907. Thắng lợi năm 1901 đặc biệt xứng đáng bởi vì họ đã chặn đứng mạch thắng liên tục của Câu lạc bộ Genoa C.F.C., khi ấy là đội bóng duy nhất thắng lợi ở giải nước Ý cho tới trước năm đó. Năm 1908, vì những vấn đề liên quan tới ý muốn ký hợp đồng với những cầu thủ nước ngoài, một nhóm "cải cách" tách khỏi AC Milan và lập ra Internazionale Milano (được biết đến với cái tên Inter). Năm 1916, AC Milan đoạt Cúp Liên Đoàn, một loại cúp quốc gia thay thế cho giải Italia, lúc ấy đang bị gián đoạn vì Thế chiến thứ nhất. Cúp đó không bao giờ được công nhận là danh hiệu của Italia.

    Năm 1919, đội bóng đổi tên thành Câu lạc bộ bóng đá Milan. Sau những thắng lợi đầu tiên, Milan không còn tiếp tục được mạch thắng lợi đó nữa, họ chỉ đứng ở vị trí giữa bảng xếp hạng, dù luôn chơi ở giải hạng nhất Italia. Năm 1938 chế độ Phát xít áp đặt một cái tên kiểu Ý cho câu lạc bộ là Associazione Calcio Milano. Tuy nhiên, cái tên đó đã bị hủy bỏ ngay sau khi Thế chiến thứ hai chấm dứt, nhưng vẫn giữ lại được phần đầu tiên: đội bóng được gọi là Associazione Calcio Milan, và hiện đây là tên chính thức.


    [sửa] Thập kỷ 1950 huyền thoại
    Trong giai đoạn hậu chiến, AC Milan luôn nằm trong tốp ba câu lạc bộ hàng đầu Italia, và đã đoạt scudetto đầu tiên sau 44 năm vào năm 1951. Milan với bộ ba nổi tiếng Gre-No-Li người Thụy Điển là Gunnar Gren, Gunnar Nordahl và Nils Liedholm đã đoạt nhiều thắng lợi trên cả mặt trận trong nước và đấu trường châu lục. Khi ấy câu lạc bộ cũng có các cầu thủ Lorenzo Buffon, Cesare Maldini và Carlo Annovazzi. Sau scudetto năm 1951, AC Milan đoạt tiếp chức vô địch ba mùa giải Serie A năm 1955, 1957 và 1959, và hai Latin Cups, năm 1951 và 1956. Cuối cùng, trong các mùa giải từ 1947/1948 đến 1957/1957, AC Milan luôn nằm trong tốp ba câu lạc bộ đứng đầu.



    Trong thời gian đầu hoạt động, Milan có nhiều sân nhà khác nhau. Từ năm 1900 tới năm 1903 sân nhà của đội bóng là sân vận động Trotter (nay là Ga trung tâm Milano). Từ năm 1903 tới năm 1905 Milan đá sân nhà tại Acquabella (nay là Piazzale Susa), sân vận động này được khánh thành ngày 15 tháng 3 năm 1903 với trận giao hữu Milan-Genoa 0-0. Từ năm 1906 tới năm 1914, sân nhà của đội chuyển về Campo Milan di Porta Monforte (sau đổi tên thành Campo di Via Fratelli Bronzetti), từ 1914 tới 1920 là Velodromo Sempione (riêng từ tháng 9 đến tháng 11 năm 1919 là sân Campo Pirelli thuộc khu Bicocca) và từ 1920 tới 1926 là sân Viale Lombardia (nay là Viale Campania). Milan đôi khi cũng chọn sân nhà là Arena Civica (chung với câu lạc bộ Ambrosiana-Inter) trong thời gian 1908-1914 và 1941-1949.[5]

    Hiện nay sân nhà của Milan là Stadio Giuseppe Meazza, sân vận động này còn được biết tới với cái tên San Siro lấy theo khu San Siro nơi xây dựng sân. Giuseppe Meazza được bắt đầu xây dựng từ tháng 12 năm 1925 theo kế hoạch của Piero Pirelli, người sau này trở thành chủ tịch câu lạc bộ. Nó được khánh thành chính thức vào ngày 19 tháng 9 năm 1926 với trận đấu giữa Milan và Inter (kết thúc với tỉ số 6-3 nghiêng về Inter). Từ năm 1935 thì sân vận động này trở thành tài sản của thành phố Milano và tới năm 1980 thì nó được đặt tên chính thức là Giuseppe Meazza, lấy theo tên cầu thủ huyền thoại của bóng đá Ý từng thi đấu cho cả hai câu lạc bộ Milan và Inter cũng như đội tuyển quốc gia.[6] Sau khi mở rộng để phục vụ World Cup 1990, Giuseppe Meazza có sức chứa 80.074 chỗ ngồi[7] và được UEFA xếp hạng là sân bóng đá loại 1 của châu Âu (UEFA Elite stadium).[8] Sân tập luyện của Milan hiện là trung tâm thể thao Milanello, trung tâm này được xây dựng năm 1963 thuộc tỉnh Varese.[6]



    Kể từ ngày thành lập A.C. Milan đã tham gia 103 mùa giải thể thao chính thức cấp quốc gia Ý trong đó có 98 mùa ở cấp cao nhất của giải bóng đá Ý (75 mùa Serie A, 14 mùa Hạng nhất - Prima Categoria, 5 mùa Giải hạng nhất - Prima Divisione và 4 mùa Hạng quốc gia - Divisione Nazionale) và 2 mùa ở cấp thứ 2 của giải bóng đá Ý (Serie B), có 3 mùa A.C. Milan không vượt qua được vòng bảng của vùng Lombardia (1905, 1909 và 1913-1914). Tổng cộng A.C. Milan đã 17 lần vô địch mùa giải, ngoài ra câu lạc bộ đứng thứ nhì 15 lần, đứng thứ ba 21 lần tức là tỉ lệ đứng trên bục nhận giải (nhóm 3 đội dẫn đầu) của A.C. Milan trong 103 mùa là 51%. Trận thắng đậm nhất của A.C. Milan ở sân nhà là trước Audax Modena với tỉ số 13-0 vào ngày 4 tháng 10 năm 1914, kỷ lục này ở sân khách là trận thắng Ausonia 10-0 ngày 21 tháng 10 năm 1919. Trận thua đậm nhất của A.C. Milan trên sân nhà là trận thua 0-8 trước Bologna vào ngày 5 tháng 11 năm 1922, ba trận thua trên sân khách đậm nhất của câu lạc bộ là 2-8 trước Juventus vào ngày 10 tháng 7 năm 1927, 0-6 cũng trước Juventus vào ngày 25 tháng 10 năm 1925 và 0-6 trước Ajax ở Siêu cúp châu Âu vào ngày 16 tháng 1 năm 1974.[29]

    Hai đối thủ truyền thống của A.C. Milan là Juventus (201 lần đối đầu),[30] Inter (199 lần đối đầu)[31] và Torino (188 lần đối đầu).[32] Tại giải vô địch quốc gia Ý, Juventus là câu lạc bộ gặp A.C. Milan nhiều lần nhất với 180 trận[33] trong đó trận đấu chính thức đầu tiên là vào ngày 28 tháng 4 năm 1901 tại Torino.[34] Tại giải quốc gia Milan có tỉ lệ thắng phần lớn cao hơn các đối thủ khác trừ ba ngoại lệ là Juventus (Milan thắng 61, thua 70),[30] Alessandria (thắng 15 và thua 16)[35] và Pro Vercelli (thắng 13 và thua 14).[36]

    Ở Serie A, A.C. Milan đang giữ một số kỉ lục như chuỗi trận không thua liên tiếp dài nhất (58 trận),[37] đứng đầu nhiều vòng liên tiếp nhất (72 vòng đấu từ 6 tháng 10 năm 1991 tới 31 tháng 10 năm 1993), có chiến thắng lớn nhất trên sân khách (thắng Genoa 0-8 mùa 1954-1955, ngang bằng tỉ số trận Venezia-Padova 0-8 mùa 1949-1950), có nhiều cầu thủ giành danh hiệu vua phá lưới nhất (16 lần)[38] và có thủ môn giữ kỷ lục về thời gian không để lọt lưới liên tiếp (Sebastiano Rossi với 929 phút vào mùa giải Serie A 1993-1994).[39]

    Trong lịch sử Serie A thì A.C. Milan là đội duy nhất từng vô địch mà không thua một trận đấu nào trong suốt mùa giải. Đó là vào mùa giải 1991-1992[37] khi đội bóng của huấn luyện viên Fabio Capello trải qua 34 vòng đấu đã thắng 22 trận, hòa 12 trận, ghi được 74 bàn và chỉ để thủng lưới 21 bàn.[40] Trước đó từng có một câu lạc bộ khác không thua trận nào trong mùa giải Serie A, đó là Perugia vào mùa giải 1978-1979, tuy nhiên câu lạc bộ này chỉ kết thúc mùa giải ở vị trí thứ hai[37] còn đội vô địch năm đó lại chính là A.C. Milan.[41]
    Nếu các bạn muốn biết thêm thì chờ kì sau nha



    -----------------------------
    Hãy Thank nếu thấy bài viết có ý nghĩa

  2. Có 3 thành viên cảm ơn wanbi7250 cho bài viết này:
    bluesea.bk (08-09-2009), davy.zoom (10-09-2009), satthuphong (07-09-2009)

  3. #2
    satthuphong's Avatar
    satthuphong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá
    Tham gia
    Jul 2009
    Bài
    41
    Cảm ơn
    76
    Điểm
    41/7 bài viết

    Default

    hay lắm bạn thank bạn nhiều

  4. #3
    bluesea.bk's Avatar
    bluesea.bk vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến Bạc
    Tham gia
    Oct 2008
    Đến từ
    Hà Đông
    Bài
    3.458
    Cảm ơn
    652
    Điểm
    1.458/1.022 bài viết

    Default

    Hơi ngắn nhỉ ...
    I have a dream , a song to sing..... ^_^

 

 

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •