Ý nghĩa cuộc đời-một câu hỏi nhức nhối Nietzsche-ông tổ hiện sinh đã từng thốt lên "Đối với các nhà tư tưởng của chúng ta, điều kì lạ là vấn đề thúc bách nhất không ai chịu giải quyết: công việc của họ có ích lợi gì... và cho mục đích gì"Trước câu hỏi này Schopenhauer-nhà triết học bi quan của thế kỷ 19 đã nhận định về cuộc đời như sau: "Con người có vẻ đang được lôi kéo từ phía trước, nhưng thực tế thì nó lại bị đẩytừ phía sau, không phải sự sống lôi kéo nó mà là sự tất yếu đẩy nó đi tới". Đối với ông cuộc đời con người không phải là 1 ân huệ để vui hưởng, mà là nhiệm vụ bổn phận nặng nề phải thực hiện. Hàng triệu người kết hợp thành các quốcgia để nỗ lực tìm kiếm lợi ích chung, nhưng cũng hàng ngàn người đã ngã gục xuốngnhư những vật hi sinh vô nghĩa cho lợi ích đó. "Khi thì những ảo vọng vô nghĩa, lúc thì những tranh chấp chính trị, chúng làm cho các quốc gia gây chiến chống lại nhau..Trong hòa bình, kĩ nghệ thương mại phát triển, các phát minh tạo ra những phép màu, đại dương đầy tàu bè qua lại, các đồ xa xỉ được thu gom từ khắp chân trời góc biển". Nhưng Schopenhauer tự hỏi: "Mục đích của mọi sự cố gắng này là gì?" câu trả lời của ông là: "Để kéo dài sự sống phù du và đau khổ của các cá nhân trong một thờigian ngắn ngủi". Schopenhauer nói cuộc đời là một thỏa thuận trao đổi xấu, sự bất cân đối giữa một mặt là nhọc nhằn của con người, và mặt kia là phần thưởng, có nghĩa cuộc đời là sự thể hiện mọi sức mạnh của chúng ta để "nhằm tìm kiếm một cái gì đó vô giá trị". Chẳng có gì để tìm kiếm ngoài "sự thỏa mãn cơn đói khát và bản năng tình dục hay một thứ gì đó chóng qua". Kết luận của ông "Cuộc đời là một cuộc buôn bán, mà tiền lời không đủ bù đắp các chi phí". Không thể có hạnh phúc thực sựvì hạnh phúc chỉ là sự chấm dứt tạm thời những đau khổ của con người, đau khổ phátsinh do ham muốn và là biểu hiện của sự thiếu thốn hay nhu cầu của con người mà không bao giờ lấp đầy được. Sau cùng
"đời người là một nỗ lực không có mục tiêu hay mục đích gì cả... đời sống của một cá nhân... thực sự luôn luôn là một bị kịch, mà nếu đi sâu vào từng chi tiết thì nó có đặc tính của một hài kịch". Đây chỉ là 1 đoạn văn rất nhỏ trong công trình của tôi, nó chỉ là phần mở đầu để đi sâu vào vấn đề nên tôi nghĩ viết bao nhiêu đây là đủ, phần còn lại để người đọc tự chiêm nghiệm về những chỗ tô đậm