mình cũng xin gửi các bạn 1 câu chuyện:
NƯỚC MẮT.
Hôm này tôi bị một thằng côn đồ đánh do tôi đã chỉ mặt nó cho người mất cắp. Tuy không đau nhưng tôi òa khóc, nước mắt chảy dài. Bạn bè vây quanh dỗ dành làm tôi càng khóc to hơn. Lan đứng bên tôi bảo: Cứ khóc đi Ly! Nước mắt sẽ làm cho Ly đỡ buồn... Thế rồi tôi cũng quên và lại cừoi đùa cùng bạn bè.
Chiều.
Tôi tới nhà La, ngần ngại đứng ở cửa vì thấy ngượng chuyện ban sáng. Tôi nghe ba Lan nói có vẻ giận giữ nhưng không giấu nổi buồn phiền:
"- Từ giờ mày phải nghỉ học. Nhà nghèo, mẹ lại đau ốm. Tiền đâu ra..."
"- Nhưng con sắp thi rồi cha! Con đã quyết thi vào Đại học rồi cơ mà ?"
"-Không nhưng nhị gì cả !"
Tôi lặng người, lau nước mắt trào ra. Lan mở cửa với 1 nụ cười trên môi trào đón tôi. Tại sao Lan không khóc ? Tại sao? Ôi! Những giọt nước mắt của tôi, tôi biết giấu nó đi đâu bây giờ?


LinkBack URL
About LinkBacks

Trả Lời Với Trích Dẫn







