Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Giúp các bé đáng thương ấy với

Gameshow “Ai Là Triệu Phú” trên VTV đang chờ đón bạn – Tải ngay!

Bán đấu giá ủng hộ từ thiện

Ngập tràn ưu đãi cho tín đồ công nghệ tại sony show 2014

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Tin tức công nghệ mới
kết quả từ 1 tới 12 trên 12
  1. #1
    macdanhkiemphap's Avatar
    macdanhkiemphap vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến
    Tham gia
    Aug 2011
    Bài
    1.659
    Cảm ơn
    481
    Điểm
    648/445 bài viết

    Default

    mình cũng xin gửi các bạn 1 câu chuyện:

    NƯỚC MẮT.
    Hôm này tôi bị một thằng côn đồ đánh do tôi đã chỉ mặt nó cho người mất cắp. Tuy không đau nhưng tôi òa khóc, nước mắt chảy dài. Bạn bè vây quanh dỗ dành làm tôi càng khóc to hơn. Lan đứng bên tôi bảo: Cứ khóc đi Ly! Nước mắt sẽ làm cho Ly đỡ buồn... Thế rồi tôi cũng quên và lại cừoi đùa cùng bạn bè.

    Chiều.
    Tôi tới nhà La, ngần ngại đứng ở cửa vì thấy ngượng chuyện ban sáng. Tôi nghe ba Lan nói có vẻ giận giữ nhưng không giấu nổi buồn phiền:
    "- Từ giờ mày phải nghỉ học. Nhà nghèo, mẹ lại đau ốm. Tiền đâu ra..."
    "- Nhưng con sắp thi rồi cha! Con đã quyết thi vào Đại học rồi cơ mà ?"
    "-Không nhưng nhị gì cả !"
    Tôi lặng người, lau nước mắt trào ra. Lan mở cửa với 1 nụ cười trên môi trào đón tôi. Tại sao Lan không khóc ? Tại sao? Ôi! Những giọt nước mắt của tôi, tôi biết giấu nó đi đâu bây giờ?

  2. #2
    pisoga1230's Avatar
    pisoga1230 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá
    Tham gia
    Dec 2007
    Đến từ
    TP. HCM
    Bài
    72
    Cảm ơn
    137
    Điểm
    33/21 bài viết

    Default

    Chị 3 tôi

    Chị 3 tôi ko sống cùng với ba mẹ tôi lúc lên 5, chị ở thị xã, nhà tôi ở quê. Cách nhau chừng 50km nhưng đối với tôi lúc đó như là Hà Nội với TP. HCM vậy. Mỗi năm chị chỉ về tết và những ngày hè (hè hồi trước 3 tháng Chị chỉ về 1 tháng). Chị lớn hơn tối 1 tuổi thôi, nhưng rất ra dán chị, lần nào về cũng mua quà, cho tôi tiền...hihi. Lúc đó còn còn nhỏ hok bít gì chỉ thích tiền Chị cho thôi.
    Lúc nhỏ hay chơi bời, cờ bạc, tiền chị cho bao nhiêu đi thua hết. Một hôm ghiền quá, xin chị 500 đ đê chơi lô tô, chị không có tiền lẽ, chị cho 5000 đ. Hứa sẽ trả lại chị 4500 đ, đi chơi thua 1 ván(chơi lô tô mõi ván chỉ 500 đ) định về trả lại chị tiền dư, nhưng nghĩ lại, chỉ cần mình thắng 1 bàn là có là đc 4500 đ rồi (máu cờ bạc nỗi lên), nên tiếp tục chơi, thua sạch còn 500 đ cuối cùng, vái trời phật cho con thắng con xin nghĩ...hehe. ai ngờ thắng thật, gom tiền chạy ù về, lòng vô cùng mừng, lúc đó cũng tối lắm rồi, trả lại chị 4500 đ, mừng ghê...Sáng ra ngủ thức dậy chị đã lên xe đi lên thị xã rồi, thấy trong túi cộm cộm, móc ra thấy 4500 đ...thấy thương Chị vô cùng...nhưng lại tiếp tục lô tô mất sạch 4500 đ...
    Thay đổi nội dung bởi pisoga1230; 28-11-2011 lúc 00:03.

  3. #3
    dinhtrung3333's Avatar
    dinhtrung3333 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    Feb 2011
    Bài
    100
    Cảm ơn
    91
    Điểm
    37/20 bài viết

    Default [Suy Ngẫm]Tổng hợp những câu chuện rất ngắn nhưng chứa đựng những bài học lớn

    Triết lý.....
    Một nhà triết học gặp một thanh niên đang khóc vì thất tình. Nhà triết học cười lớn. Chàng thanh niên giận dữ chất vấn thì nhà triết học lắc đầu nói: "Không phải tôi cười anh, mà chính là anh đang tự diễu mình". "Anh đau thương như vậy, chứng tỏ trong lòng anh còn tình yêu, mà đối phương không còn. Rõ ràng là tình yêu ở phía anh, anh không mất tình yêu, mà chỉ mất một người không yêu anh thôi, như vậy việc gì phải đau lòng? Tôi thấy anh nên về nhà ngủ một giấc là hơn. Người đáng khóc chính là cô gái, cô ta không chỉ mất anh mà còn mất cả tình yêu nữa..
    ...........................

    MẤT XE
    Nhà có hai chiếc xe đạp. Mẹ đi dạy hàng ngày phải chạy một chiếc. Còn lại một chiếc cho nó đi học đại học.

    Hơn hai năm đại học trôi qua, lối sống nhộn nhịp ở thành phố đã cuốn hút nó. Những quán nhậu, quán cà phê, quán bi da trở nên quen thuộc đối với nó.

    Một buổi tối nó đi bộ về nhà trọ. Mặt buồn xo. Hai đứa bạn cùng phòng đang học bài bật dậỵ “Xe mày đâu?”. “Mất rồi”. Để giáo trình lên bàn, nó nằm úp mặt vào gối, chẳng buồn nói chuyện. Hai đứa bạn lại gần vỗ về, an ủi.

    Cuối tháng nó về quê. Ba mẹ không mắng, chỉ buồn. Ngày đi, ba cho tiền. Nó nhét tiền vào bóp. Một tờ giấy mỏng chợt rơi xuống đất. Mẹ nhặt vội tờ giấy và trả lời thắc mắc của ba :”Hóa đơn thuốc của em, tháng trước em cho con tiền vô tình cái hóa đơn bị kẹp vào giữa xấp tiền, may mà còn”.

    Nó nhìn mẹ, hai dòng nước mắt lăn dài trên má. Ba đâu biết rằng, cái hóa đơn thuốc mà mẹ nói chính là giấy biên lai cầm chiếc xe đạp của nó.
    .........................

    Anh hai
    Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố Mẹ giận dữ, mắng “ sanh ra.. giờ cãi lời bố mẹ… phải chi nó ngoan, siêng học như bé Út…”
    Anh lặng thinh không nói năng gì… Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!
    Ngày bé Út vào Đại Học, phải xa nhà, lên Thành Phố ở tro. Anh tự ý bán đi con bò sữa – gia tài duy nhất của gia đình, gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, bé Út khóc thút thít… anh cười, “ Út ráng học ngoan…”
    Miệt mài 4 năm DH, Út tốt nghiệp loại giỏi, được nhận ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Út hớn hở đón xe về quê…
    Vừa bước vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của anh trên bàn thờ nghi ngút khói… Mẹ khóc, “ Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ…lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…”
    ............................

    Đưa đón
    Nội từ quê vào thăm, mang quà quê vào cho cháu, nào là bánh đa gạo nếp, có cả chục trái dừa khô.
    Thấy nội lỉnh kỉnh vất vả, con trách bố: Sao không đón nội. Bố bảo: Bận quá.
    Ngoại nước ngoài về thăm quê. Các cậu, dì thuê hẳn một xe ôtô đi đón. Bố cũng đóng cửa hàng nghỉ buôn bán vài hôm, để cùng đi đón ngọai. Bố bảo: Ai cũng có mặt, bố không đi ngoại trách.
    ..............................

    Đôi giày
    Vào một ngày nọ, khi Gandhi bước lên tàu thì đột nhiên một trong hai chiếc giày ở chân anh bị rơi xuống đường tàu. Anh không thể lấy lại được nó nữa vì tàu đã bắt đầu chuyển bánh.

    Bỗng nhiên Gandhi từ từ lấy nốt chiếc giày còn lại ra và ném nó lại gần chiếc giày kia trước sự ngạc nhiên của các bạn đồng hành.

    Khi được hỏi tại sao lại làm như thế, Gandhi mỉm cười và nói: "Sẽ có một người nghèo khổ nào đó tìm thấy chiếc giày nằm trên đường ray và anh ta sẽ có cả một đôi giày để đi."
    ...................................

    Tô mì
    Em gái tôi rất thích ăn mì, nhưng hồi ấy nhà nghèo lắm, không phải thèm là ăn được.

    Có bữa ba đến trường rước nó về, hai cha con ghé lại xe mì đầu hẻm, ba kêu một tô mì, đẩy về phía nó : "Con ăn đi, ba no rồi !"

    Ăn xong, nó chợt nhìn thấy ba vét hết các túi mới đủ tiền trả tô mì .....

    15 năm trôi qua . Em tôi đã là một cô giáo. Hôm lãnh tháng lương đầu tiên về , nó cầm xấp tiền tần ngần hoài . Tôi hỏi :
    - Nhỏ định mua sắm gì đây ?
    - Em sẽ mua tô mì thiệt ngon để cúng ba !

    Rồi nó quay mặt hướng khác, giấu đi hai con mắt đỏ hoe .....
    ................................................

  4. Có 11 thành viên cảm ơn dinhtrung3333 cho bài viết này:
    chienk6a3 (27-11-2011), duylove294 (27-11-2011), gentletiger (27-11-2011), giangnam90 (11-12-2011), K'' (27-11-2011), lengoctanpro (27-11-2011), macdanhkiemphap (27-11-2011), sang_it8x (27-11-2011), stephen_lee (27-11-2011), thanhluan506 (27-11-2011), tuanle400 (11-12-2011)

  5. #4
    K'''s Avatar
    K''
    K'' vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến
    Tham gia
    Jul 2010
    Đến từ
    ພາສາລາວ
    Bài
    1.604
    Cảm ơn
    261
    Điểm
    991/346 bài viết

    Default

    thank truyện tuy ngắn mà thấy ý nghĩa làm sao

  6. #5
    whitecat.love.candy's Avatar
    whitecat.love.candy vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng Đôi
    Tham gia
    Nov 2008
    Đến từ
    Mỹ An_An Giang
    Bài
    1.183
    Cảm ơn
    105
    Điểm
    902/354 bài viết

    Default

    mình thik nhất chuyện anh hai, ước gì mình có thể đối xử với các em mình như thế
    If I were a poet, I would say it in a poem
    If I were a singer, I would sing it for you
    But since I am not, I would express all that I feel for you
    In three words:
    I LOVE YOU

  7. #6
    dinhtrung3333's Avatar
    dinhtrung3333 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    Feb 2011
    Bài
    100
    Cảm ơn
    91
    Điểm
    37/20 bài viết

    Default

    Thích thể loại này, chán đời đọc vài cái là thấm tới xương

  8. #7
    lengoctanpro's Avatar
    lengoctanpro vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    Apr 2009
    Bài
    86
    Cảm ơn
    67
    Điểm
    67/20 bài viết

    Default

    câu chuyện anh hai với tô mì đọc xong muốn rớt nước mắt....

  9. #8
    sang_it8x's Avatar
    sang_it8x vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Sắt Đôi
    Tham gia
    Nov 2010
    Bài
    237
    Cảm ơn
    620
    Điểm
    140/53 bài viết

    Default

    hjc đọc xong mà cảm động quá chừng lun ah....chắc khóc quá..^^

  10. #9
    macdanhkiemphap's Avatar
    macdanhkiemphap vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến
    Tham gia
    Aug 2011
    Bài
    1.659
    Cảm ơn
    481
    Điểm
    648/445 bài viết

    Default

    Luật....Bàn.
    Lớp nó, hay nói đúng hơn là bàn nó, có lệ cứ cái gì mới là phải khao. Mà đã là luật rồi thì chối cãi làm sao được. Nó mua chiếc đồng từ lâu nhưng chẳng giám mang đi học. Hôm nay, kiểm tra 1 tiết Vật Lý. Phải mang đi cho hên. Nó nghĩ vậy và quyết đinh đem đi.
    - A, chúng mày ơi! thằng An có đồng hồ mới ! chính hiệu.
    - Trời! Nhìn thấy đồng hồ của mày tao chỉ thấy nhã hiệu "KHAO"!
    Chẳng lẽ mày chưa biết luật ?
    Cả bàn nó nhao nhao lên khi nó nhẹ nhàng đặt bút lên bàn
    Nó sờ vào túi. Sáng nay mẹ cho tiền mua vở. Nó tặc lưỡi: "Thì đi". Cả lũ kéo ra căntin.
    Nó ở lại trả tiền. " 100000 ngàn cháu ạ!"
    Nó giật mình đưa tay rồi rút ra chiếc đồng hồ. "Cô cầm hộ cháu chiếc đồng hồ này... cháu mới đeo có 1 lần".
    Bước nhanh ra cửa, nó chạy theo lũ bạn đang cười hớn hở

  11. #10
    drbao_science's Avatar
    drbao_science vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng Đôi
    Tham gia
    Jul 2009
    Đến từ
    Galaxy
    Bài
    1.335
    Cảm ơn
    260
    Điểm
    2.428/537 bài viết

    Default

    Một câu truyện
    Cà phê....muối

    Họ ngồi kế nhau trong quán cà phê xinh xắn.Anh căng thẳng đền độ không biết bắt đầu câu chuyện thế nào.Cô gái cảm thấy khó chịu."Để mình về nhà còn hơn..."-cô nghĩ thầm.Bỗng nhiên chàng trai gọi bồi bàn đến và nói:"Vui lòng cho tôi thêm ít muối vào ly cà phê nhé!"Mọi người ngạc nhiên nhìn anh.Mặt đỏ bừng ngượng nghịu,nhưng rồi anh vẫn uống ly cà phê ấy.
    Cô gái tò mò hỏi:
    -Tại sao anh lại có sở thích lạ lùng thế?
    Anh trả lời:
    -Khi còn là một đứa bé,tôi sống gần biển.Lúc ấy,do thường chơi đùa trước sóng biển nên tôi có thể nếm được mùi vị của biển,cảm giác nó mặn và có vị chát.Mùi vị ly cà phê này cũng thế.Nó gợi cho tôi nghĩ về tuổi thơ của mình,về ngôi nhà bên biển và nhớ về cha mẹ tôi-người suốt đời sống ở đấy-biết bao nhiêu!
    Nói đến đấy,đôi mắt anh đẫm nước mắt.
    Cô gái vô cùng xúc động trước những cảm xúc chân thật tận đáy lòng chàng trai.Một người đàn ông như thế hẳn là người sống rất tình nghĩa và yêu quí,có trách nhiệm với gia đình.Cô bắt đầu kể về thời thơ ấu,gia đình,công việc...của mình.Buổi trò chuyện thật tuyệt vời và đó là một sự khởi đầu tốt đẹp.
    Những lần hò hẹn sau,cô gái nhận ra chàng trai thật sự là người cô cần:anh có lòng khoan dung,trái tim nồng hậu,sự chân thành...Anh là người đàn ông tốt mà cô không thể để vuột mất.Rồi mọi việc diễn ra như một câu chuyện cổ tích có hậu:hoàng tử cưới công chúa,họ sống một đời hạnh phúc bên nhau.Và mỗi khi pha cà phê cho chồng,cô luôn thêm một ít muối theo cách anh thích.
    40 năm sau...người đàn ông qua đời,dể lại cho vợ một lá thư:"Em yêu quí,hãy tha thứ cho anh,cả cuộc đời anh đã nói dối em.Nhưng chỉ một việc duy nhất:ly cà phê muối.Em còn nhớ lần hò hẹn đầu tiên của chúng mình?Lúc ấy anh đã quá lúng túng,thật ra anh chỉ muốn thêm tí đường vào ly cà phê nhưng anh đã nói nhầm thành muối...Thật khó để thay đổi lời nói nên anh đành phải uống ly cà phê ấy,nhưng anh không thể ngờ điều đó đã bắt đầu cho mối quan hệ của chúng ta.Đã nhiều lần anh định nói sự thật ấy với em nhưng anh lại sợ mất em.Bây giờ anh không còn lo lắng điều gì nữa,anh muốn cho em biết sự thật:anh không thích uống cà phê muối,mùi vị nó mới tệ làm sao...Nhưng nhờ nó mà anh đã có em,anh đã tự hứa rằng sẽ không bao giờ nói dối em bất cứ điều gì nữa,và suốt cuộc đời anh đã không vi phạm lời hứa ấy.Có em trong đời,đó là hạnh phúc nhất cuộc đời anh.Nếu có thể sống thêm một lần nữa,anh sẽ vẫn muốn được biết em và có em làm vợ,thậm chí anh có phải uống cà phê muối..."
    Đôi mắt cô nhòe đi và lá thư ướt đẫm...
    Một ngày có người hỏi cô:"Mùi vị của cà phê muối thế nào?"."Rất ngọt ngào bạn à"-cô trả lời

    Một chân lý, dù bị cả xã hội phản đối, nó vẫn là chân lý; một sai lầm, dù nó được cả xã hội ủng hộ, nó vẫn là sai lầm.

  12. #11
    Tham gia
    Aug 2008
    Bài
    127
    Cảm ơn
    270
    Điểm
    131/51 bài viết

    Default

    câu chuyện cà phê muối đã có lần mình được trên báo Hoa Học Trò, rất xúc động !!!
    Những chuyện khác cũng thật cảm động, rất ý nghĩa, thank các bạn !!!
    pigkuro_1lov3_13

  13. #12
    nhocthoa's Avatar
    nhocthoa vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến Chấm
    Tham gia
    Nov 2010
    Đến từ
    Đông Anh,Hà Nội
    Bài
    2.571
    Cảm ơn
    195
    Điểm
    1.231/784 bài viết

    Default

    Thật cảm động!
    Mỗi câu chuyện là 1 bài học đáng quý.
    "...Kem dù lạnh đến mấy cũng phải tan ra vì sức nóng của đôi bàn tay... Tình cảm dù lạnh đến mấy cũng phải ấm lên bởi những quan tâm chân thành..."

 

 

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •