Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Tuyển chuyên viên tin tức VN-Zoom 2014

Tìm HD - Phần mềm tìm và xem phim HD miễn phí

Hoãn tổ chức offline VN-Zoom 8 năm tại TP HCM

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Tài trợ VNZ Siêu phẩm Tân Kiếm Thế chibi 3D mới

Tuyển BQT VN-Zoom
Trang 1/2 1 2 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 15 trên 27
  1. #1
    giotsuongbuon_03's Avatar
    giotsuongbuon_03 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
    ♥♥ Hạnh phúc ảo ♥♥
    ♥♥ Mod thân thiện ♥♥
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    Nơi bí mật nhất ^_^
    Bài
    7.688
    Cảm ơn
    632
    Điểm
    7.901/3.143 bài viết
    VR power
    13

    Default Nơi sưu tầm những bài học ngắn, hay, có ý nghĩa trong cuộc sống..

    Cầu nguyện


    Buổi sáng, tôi đi dạo như thường lệ, một chiếc xe chở rác dừng lại gần tôi. Tôi nghĩ bác tài xế muốn hỏi đường. Ông ấy cho tôi xem tấm ảnh của một bé trai rất dễ thương khoảng 5 tuổi.
    “Đây là cháu nội tôi, nó tên là Jeremiah. Nó đang nằm ở bệnh viện Phoenix”
    Nghĩ rằng ông ấy sẽ đề nghị tôi giúp đỡ tiền viện phí nên tôi định rút bóp ra, nhưng ông muốn một thứ khác giá trị hơn tiền.
    Ông nói : “Tôi đi gặp mọi người để xin họ cầu nguyện cho thằng bé. Cô có thể cầu nguyện cho nó không, làm ơn nhé”.


    Cơn bão



    Một buổi tối nọ, lúc 11:30, một cụ già gốc Phi bên lề đường cao tốc Alabama cố chống chọi những cái quật của cơn bão. Xe của bà ấy đã bị nổ lốp và bà ta muốn đi nhờ. Bà quyết định phải gọi được chiếc xe tiếp theo. Người đàn ông da trắng dừng lại giúp bà (thường thì người ta sẽ giả vờ không nghe – do sự phân biệt chủng tộc). Ông giúp và gọi taxi cho bà. Bà ta có vẻ rất vội. Bà hỏi địa chỉ của người đàn ông, cảm ơn và đi gấp. Bảy ngày sau, ông ta vô cùng ngạc nhiên vì một cabin đầy TV màu và máy phát nhạc được chuyển lại nhà kèm theo một là thư:
    “Chào ông James. Cảm ơn ông đã giúp đỡ tôi trên đường tối hôm đó. Cơn mưa đó không những làm ướt đồ mà còn làm tan nát trái tim tôi. Nhờ có ông, tôi đã được bên chồng trước khi ông ấy mất. Chúa đã phái ông đến giúp tôi.
    Chân thành cảm ơn. Bà Nat King Cole”
    (Nat King Cole là một nghệ sĩ piano, ca sĩ da màu rất nổi tiếng ở Mỹ thập niên 60)



    Hiến máu




    Vài năm trước, khi tôi còn làm tình nguyện viên hiến máu tại bệnh viện Stanford, tôi có quen một bé gái tên Liza. Bé Liza đang bệnh nặng và cần máu từ đứa em trai 5 tuổi. Thằng bé cũng bị bệnh như Liza và người ta cần lấy máu đã được miễn dịch từ nó. Bác sĩ giải thích lý do và hỏi đứa trẻ có muốn tặng máu cho chị nó không. Tôi thấy bé ngập ngừng giây lát, hít thật sâu và nói “Vâng, con sẽ cho nếu cứu được chị Liza”
    Trong lúc chuyền máu, nó nằm trên cạnh giường Liza, mỉm cười. Nó chợt thấy má chị nó hồng hào trở lại. Gương mặt đứa trẻ trở nên xanh và nụ cười dần phai. Nó nhìn bác sĩ và hỏi với giọng run run : “Con gần chết rồi đúng không?”
    Đứa bé đã hiểu lầm ý bác sĩ. Nó nghĩ sẽ phải truyền hết máu cho Liza.




    Những điều học được từ cuộc sống



    Bạn đã học được điều gì từ cuộc sống? Câu hỏi được đặt ra với nhiều người ở nhiều lứa tuổi khác nhau, nên câu trả lời cũng không giống nhau.
    - Điều con học được là khi con vẫy tay chào người nào thì họ sẽ ngừng công việc đang làm để vẫy tay chào lại con (9 tuổi).
    - Cách tốt nhất để đánh giá một việc gì là rời khỏi nó trong một thời gian (14 tuổi).
    - Đôi khi sự im lặng của một người bạn sẽ làm vơi đi nỗi đau nhanh hơn những lời khuyên (24 tuổi).
    - Bạn đừng trở nên quá bận rộn để quên nói "làm ơn" và "cảm ơn" (36 tuổi).
    - Trẻ em luôn là bậc thầy của sự sáng tạo, tính bướng bỉnh và tình yêu không điều kiện (37 tuổi). wub.gif
    - Nếu ta không thử thực hiện những điều mới, ta sẽ không học được những điều mới (37 tuổi).
    - Lúc nào tôi cũng để tâm đến những sự thiệt hại mà người khác đã gây ra cho tôi, nhưng rất ít khi tôi nhớ đến những điều mà họ đã bị tổn thương vì tôi (39 tuổi).
    confused.gif
    - Thử thách lớn nhất của cuộc sống là biết quyết định điều gì quan trọng nhất mà bỏ qua những việc tầm thường khác (51 tuổi).
    - Thành công trong sự nghiệp sẽ trở nên vô nghĩa nếu chúng ta gặp thất bại trong gia đình (51 tuổi). votay.gif
    - Bạn có thể biết được thật nhiều điều về một người đàn ông khi nhìn thấy vẻ hạnh phúc trên gương mặt người vợ và sự kính trọng của những đứa con (52 tuổi). blushing.gif
    - Chúng ta sẽ không mất gì để trở thành một người dễ mến (66 tuổi). serenade.gif
    - Nếu chúng ta cứ mãi chạy theo hạnh phúc, nó sẽ né tránh ta. Nhưng nếu chúng ta tập trung vào gia đình, vào công việc, vào tình cảm túng thiếu của người khác và làm những điều tốt nhất mà ta có thể thì hạnh phúc sẽ tự tìm đến ta (68 tuổi). love.gif
    - Bạn không nên lúc nào cũng nhìn về quá khứ trừ khi để rút ra những bài học kinh nghiệm (70 tuổi). Wink.gif

    Nguồn: Sưu tầm


    P/s: Topic này lập ra với mục đích là để sưu tầm những bài học ngắn, hay có ý nghĩa trong cuộc sống. Để có những bạn muốn post bài ngắn nhưng ko tiện để lập 1 topic thì bạn có thể post vào đây nhé
    Thay vì là 1 đoá hoa không biết khi nào sẽ tàn úa, tôi muốn như loài cỏ dại, kiên cường tồn tại mãi mãi......


  2. Có 17 thành viên cảm ơn giotsuongbuon_03 cho bài viết này:
    2219263 (22-12-2011), auauau97 (06-05-2012), binh7895 (24-12-2011), hv4me (04-02-2012), JAKIEN ™ (21-12-2011), letuanhai94 (27-02-2012), LordofKnight93 (08-12-2011), NCSoft (14-12-2011), sang_it8x (01-02-2012), siru1993 (29-12-2011), spide4eyes12345 (25-06-2012), thangnd_1211 (05-02-2012), TheTycoon (28-05-2012), trungdung052 (22-12-2011), truongtuan1111 (21-12-2011), Yakanki (14-12-2011), Đặng Hải Nam (06-12-2011)

  3. #2
    bo18's Avatar
    bo18 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng Đôi
    Tham gia
    Aug 2009
    Đến từ
    Nhà em vợ... !!
    Bài
    1.195
    Cảm ơn
    199
    Điểm
    1.338/347 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Một nhà diễn thuyết nổi tiếng đã bắt đầu buổi nói chuyện của mình bằng cách đưa ra tờ giấy bạc trị giá 20 đô la. Trong gian phòng có 200 khán giả, anh ta cất tiếng hỏi: "Ai muốn có tờ 20 đô la này?".

    Những bàn tay bắt đầu giơ lên. Anh ta nói tiếp: "Tôi sẽ đưa tờ 20 đô la cho bạn - nhưng điều đầu tiên, hãy để tôi làm việc này!"
    Anh ta vò nhàu tờ 20 đô la. Sau đó, anh ta lại hỏi: ""Còn ai muốn tờ bạc này không?". Vẫn có những bàn tay đưa lên.

    "Ồ, vâng, nó sẽ như thế nào nếu tôi làm thế này?" - nói rồi anh ta quẳng nó xuống sàn và giẫm giày lên. Sau đó, anh ta nhặt tờ bạc lên, bây giờ trông nó đã nhàu nát và dơ bẩn. "Nào, ai còn muốn có tờ bạc này nữa?". Vẫn còn những bàn tay đưa lên
    "Những người bạn của tôi, tất cả các bạn phải học một bài học rất giá trị. Không có nghĩa gì đối với những việc tôi làm với đồng tiền, bạn vẫn muốn có nó bởi vì nó không giảm giá trị. Nó vẫn có giá trị là 20 đô la.

    Nhiều lần trong cuộc sống của chúng ta, bạn bị rơi ngã, bị "vò nhàu" và bị vẩn đục bởi những quyết định mà chúng ta làm và những hoàn cảnh đến với chúng ta. Chúng ta cảm thấy hình như chúng ta trở nên vô giá trị; nhưng không có nghĩa lý gì những gì đã xảy ra, bạn sẽ không bao giờ mất đi giá trị của mình. Dù thế nào đi nữa, bạn cũng là vô giá với những người yêu thương bạn. Giá trị của cuộc sống chúng ta được quyết định không phải do những gì chúng ta làm hoặc người mà chúng ta quen biết, mà bởi... chúng ta là ai.
    Bạn thật đặc biệt - đừng bao giờ quên điều đó!"

    -----------------------0oo0-----------------------

    "Nhúm muối bỏ vào cốc nước, có thể sẽ không còn uống được. Nhưng một nhúm muối đó bỏ vào hồ nước, nguồn nước ấy vẫn còn trong ngọt. Vì vậy, mọi vấn đề không chỉ ở việc có ai đó bỏ nhúm muối vào cuộc đời bạn; mà còn là ở bạn: trái tim bạn là hồ nước trong lành hay chỉ là cốc nước bé nhỏ kia..."


    -----------------------0oo0-----------------------

    Ngày xửa ngày xua, ở một ngôi làng xa xôi người ta biết đến một ngôi nhà kỳ lạ nơi có đến hơn 1.000 chiếc gương.

    Một chú chó nhỏ biết được điều đó và quyết định đến xem cho biết.

    Khi tới nơi, chú chó mừng rỡ leo lên cầu thang chạy về phía cửa chính. Chú vểnh cả hai tai còn đuôi thì quẫy liên tục khi nhìn vào căn nhà. Hết sức ngạc nhiên, chú cún phát hiện mình đang nhìn chăm chú 1.000 con chó nhỏ cũng đang rất vui sướng quẫy đuôi như mình. Chú chó nhỏ ngoác miệng cười và được đáp trả bởi 1.000 nụ cười khác cũng thật ấm áp và thân thiện làm sao. Khi rời khỏi căn nhà chú chó thầm nghĩ “Quả là một nơi thật tuyệt vời. Mình sẽ quay trở lại thăm nơi này thường xuyên.”

    Cũng tại ngôi làng đó, có một chú chó nhỏ khác, tuy nhiên chú chó này không vui vẻ như chú chó nhỏ kia. Chú ta cũng quyết định đi xem ngôi nhà cho biết. Một cách chậm chạp chú leo lên cầu thang về phía cửa chính và cuối thấp đầu xuống nhìn vào ngôi nhà. Khi nhìn thấy 1.000 con chó đang cau có nhìn mình chú sủa thật to và hoảng hốt khi nhận thấy 1.000 con chó kia cũng đang sủa lại mình. Chú chó bỏ về và thầm nghĩ “Thật là một nơi kinh khủng. Mình sẽ chẳng bao giờ quay lại nơi này.”

    P/s : Tất cả những người bạn gặp trong đời đều là những tấm gương phản chiếu.



    -----------------------0oo0-----------------------

    Một người đàn ông phát hiện ra con bò cạp đang chơi vơi trong nước. Ông ta quyết định đưa tay ra cứu nó nhưng chính con bọ cạp đó lại cắn ông.Vẫn cố gắng cứu con bọ cạp đó ra khỏi nước và người đàn ông lại bị đốt. Một người khuyên ông ta không nên cứu nó nữa vì nó liên tục đốt ông ta. Người đàn ông trả lời :”Bản năng tự nhiên của bò cạp là chích,bản năng tự nhiên của tôi là yêu thương.Vậy tại sao tôi phải từ bỏ bản năng yêu thương của mình chỉ vì bản tính của con bò cạp “ Vì thế xin đừng từ bỏ tin yêu,đừng đánh mất lòng tốt và sự hào hiệp của bạn ngay cả khi những người xung quanh có làm bạn đau
    Còn bạn! Bạn của tôi! Nếu là bạn,bạn sẽ làm gì?

  4. #3
    bo18's Avatar
    bo18 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng Đôi
    Tham gia
    Aug 2009
    Đến từ
    Nhà em vợ... !!
    Bài
    1.195
    Cảm ơn
    199
    Điểm
    1.338/347 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Mỗi lần thất vọng hay gặp thất bại trong cuộc sống, tôi lại nghĩ đến câu chuyện của một cậu bé gần nhà.
    Ngày đó, em đang tranh tài với các bạn cùng lớp trong một vai diễn trong vở kịch của trường. Mẹ em nói với tôi rằng em đã đặt hết tâm nguyện vào vai diễn thử này, mặc dầu trong thâm tâm bà biết rằng con trai bà không đủ năng khiếu. Đến ngày nhà trường quyết định chọn ai vào vai, tôi theo mẹ em đến trường để đón em sau giờ tan học.
    Vừa nhìn thấy mẹ, em chạy vội đến, đôi mắt sáng long lanh ngập tràn hãnh diện và thích thú:
    - Mẹ ơi mẹ thử đoán xem nào?
    Em la toáng lên và như không thể chờ được, bằng giọng hổn hển, xúc động, em nói luôn câu trả lời mà sau này trở thành bài học cho tôi:
    - Con được cô chọn là người vỗ tay và reo hò, mẹ ạ!

  5. #4
    bo18's Avatar
    bo18 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng Đôi
    Tham gia
    Aug 2009
    Đến từ
    Nhà em vợ... !!
    Bài
    1.195
    Cảm ơn
    199
    Điểm
    1.338/347 bài viết
    VR power
    0

    Default

    k ai zô update cái này nhỉ

  6. #5
    giotsuongbuon_03's Avatar
    giotsuongbuon_03 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
    ♥♥ Hạnh phúc ảo ♥♥
    ♥♥ Mod thân thiện ♥♥
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    Nơi bí mật nhất ^_^
    Bài
    7.688
    Cảm ơn
    632
    Điểm
    7.901/3.143 bài viết
    VR power
    13

    Default

    Bài học về lòng biết ơn
    Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này: Ngày nọ, Jim - tên của cậu bé - sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.

    Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: “Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?”. “50 xu“, cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: “Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?”. “35 xu”, người phục vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.

    Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi - Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.


    Hãy để tự do là người bạn tốt của chúng ta

    Rose là một hoạ sĩ có nhiều năm kinh nghiệm trong nghề. Những lúc rỗi rãi, cô thường vẽ nhiều bức tranh phong cảnh bằng màu nước rất đẹp. Cô trưng bày các tác phẩm của mình tại cuộc triển lãm nghệ thuật địa phương hay tại các phòng tranh nhỏ.

    Khi gia đình hỏi thăm về công việc nghệ thuật của cô, các câu hỏi thường là "Con có bán được bức nào không? Hay "con kiếm được bao nhiêu tiền?". Rose có cảm giác mọi người không hiểu mình. Với cô việc vẽ tranh là một cách tự thể hiện và khẳng định mình. Cô không định kiếm tiền bằng việc vẽ tranh, và cô cũng chẳng mấy quan tâm đến chuyện tranh có bán được không. Cô vẽ cho chính cô chứ không vì lợi nhuận.

    Rose tự hỏi: "Tại sao những người gần gũi với mình lại dường như quá xa cách và khác biệt với mình?" Những suy nghĩ này ngày càng lớn dần trong tâm trí Rose khiến cô cảm thấy ít thoải mái hơn bên gia đình. Sau đó Rose nhận ra rằng - gia đình cô chẳng thể nào đọc được những suy nghĩ của cô, vì cô đã không giải thích cho họ hiểu đâu mới là điều thật sự quan trọng với cô.
    Thay vì là 1 đoá hoa không biết khi nào sẽ tàn úa, tôi muốn như loài cỏ dại, kiên cường tồn tại mãi mãi......


  7. #6
    Huy Hùng's Avatar
    Huy Hùng vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    Nov 2011
    Đến từ
    Đà Nẵng
    Bài
    64
    Cảm ơn
    4
    Điểm
    8/7 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Rất ý nghĩa các bác ah

  8. #7
    vodka5761's Avatar
    vodka5761 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    Oct 2010
    Bài
    87
    Cảm ơn
    85
    Điểm
    23/19 bài viết
    VR power
    0

    Default

    hay nhỉ....có ai vào up thêm k? có mấy câu truyện đã đọc trong hạt giống tâm hồn r` ^^ tks

  9. #8
    giotsuongbuon_03's Avatar
    giotsuongbuon_03 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
    ♥♥ Hạnh phúc ảo ♥♥
    ♥♥ Mod thân thiện ♥♥
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    Nơi bí mật nhất ^_^
    Bài
    7.688
    Cảm ơn
    632
    Điểm
    7.901/3.143 bài viết
    VR power
    13

    Default

    Hãy biết trân trọng những giá trị của ngày hôm nay

    Có hai anh em đi nghỉ hè, họ thuê một phòng thứ 80 trên một khách sạn bên sườn núi. Một ngày đẹp trời, họ quyết định đi leo núi, khi trở về thì phát hiện ra thanh máy đã bị ngắt điện. Hành lý mang theo là một chiếc ba - lô nặng trịch, họ quyết định vừa vác ba lô vừa leo cầu thang.
    Hào hứng đến tầng thứ 20 thì họ bắt đầu cảm thấy mệt. Quệt mồ hôi người anh nói:"cái Ba lô nà nặng thật đấy, hay là anh em mình để nó ở đây, đợi khi nào có điện thì đi thang máy xuống lấy". Quả thật, bớt được cái ba lô ấy hai người cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.

    Họ vừa đi vừa cười nói rôm rả. Nhưng đến tầng thứ 40 thì hai người mệt phờ, mà tính ra thì hai người mới chỉ có leo được có một nửa quãng đường. Ngán ngẩm, hai anh em quay sang trách mọc lẫn nhau, người nọ trách người kia sao không chú ý đến bảng thông báo sẽ ngắt điện từ mấy hôm trước để phải đến nông nỗi này. Họ vừa cãi nhau vừa leo cầu thang, cứ thế họ cũng leo được đến tầng thứ 60.

    Đến tầng thứ 60 họ mệt đến đứt hơi không còn sức để cãi nhau nữa, người anh nó: "Thôi đừng có phí sức nữa leo nốt đi". Cuối cùng, hai người cũng leo đến tầng thứ 80. Đến trước cửa phòng, họ bỗng phát hiện ra rằng, họ đã để chiếc chìa khoá phòng trong chiếc ba lô ở tầng thứ 20.

    Bạn có thấy câu chuyện này rất gần gũi với cuộc sống của chúng ta? Trước tuổi 20, khi còn là những cô cậu bé ngây thơ, chúng ta đã ấp ủ những ước mơ cháy bỏng, nhưng chúng ta lại phải theo đuổi những hoài bão to lớn của thầy cô, cha mẹ. Đôi vai non nớt nặng trĩu bởi sự kỳ vọng to lớn ấy. Và 20 năm ấy trôi qua thật nhanh.

    Ngoài đôi mươi, ta bước vào ngưỡng cửa cuộc đời, ít nhiều ta đã trưởng thành, ta quyết định đặt "chiếc ba lô" xuống tự do bay nhẩy và theo đuổi những ước mơ của riêng mình. Ta bước lên những bậc thang của cuộc sống mới, đầy vui vẻ, háo hức. Hai mươi năm ấy cũng trôi qua thật nhanh.

    Nhưng đến khi bước vào tuổi 40, ta chợt giật mình vì tuổi xuân trôi qua nhanh quá, còn nhiều việc chưa làm được. Suy nghĩ và tiếc nuối, ta tự trách móc, tự xót xa cho những gì thuộc về quá khứ. Hai mươi năm nữa chầm chậm qua.

    60 tuổi, ta ngoái đầu nhìn lại, ta thấy mình đi gần hết cái dốc bên kia của cuộc đời. Tự nhắn nhủ với mình rằng không nên cứ hối tiếc như thế. Hãy trân trọng những ngày ta đang sống. Và ta bắt đầu từ tốn đi hết những tháng năm còn lại. Khi xuống tới chân dốc, ta mới nhận ra rằng những việc ta làm được còn quá ít, mà những dự định còn đang dang dở thì quá nhiều ..... Vậy là, ước mơ hoài bão vẫn còn ở tuổi 20 và ta không còn đủ thời gian và nghị lực để thực hiện nó nữa.

    Bạn hãy nhìn lại mình trong hiện tại và thử tưởng tượng mình tương lai. Liệu những ước mơ hôm nay có trở thành hiện thực ngày mai? Liệu tương lai ta có phải ngoái đầu nhìn lại đầy tiếc nuối? Trân trọng ngày hôm nay bạn nhé! Bởi ngày hôm nay, giờ phút này chình là một món quà vô giá của cuộc sống!
    Thay vì là 1 đoá hoa không biết khi nào sẽ tàn úa, tôi muốn như loài cỏ dại, kiên cường tồn tại mãi mãi......


  10. #9
    giotsuongbuon_03's Avatar
    giotsuongbuon_03 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
    ♥♥ Hạnh phúc ảo ♥♥
    ♥♥ Mod thân thiện ♥♥
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    Nơi bí mật nhất ^_^
    Bài
    7.688
    Cảm ơn
    632
    Điểm
    7.901/3.143 bài viết
    VR power
    13

    Default

    Đôi giày là một món quà cho nó sau những ngày vất vả để tự đứng được trên đôi chân của mình và tập tễnh những bước đầu tiên trên đường đời, con đường đầy chông gai và sỏi đá. Cũng nhiều lần nó vấp ngã nhưng vượt qua những nỗi đau, nó lại đứng lên bước tiếp những bước chân mạnh mẽ và vững vàng hơn.

    Bỗng một ngày nó chợt nhận ra đôi giày đang ngày càng trở nên chật chội, bó chặt lấy đôi bàn chân nó. Sưng tấy, bầm tím, đau đớn, bức bối và khó chịu.

    Dù cho đôi giày thật sự là cần thiết, dù cho nó đã cố giữ gìn cẩn thận, nhưng nó đã quyết định từ bỏ. Từ bỏ luôn là một quyết định khó khăn, nhất là khi có quá nhiều kỷ niệm và yêu thương, nhưng nó đã làm được. Và khi đó nó chợt hiểu, đôi giày nhỏ bé không còn phù hợp đối nữa khi bàn chân nó đã lớn lên sau khi vượt qua những chặng đường dài, kể cả những lần vấp ngã. Đã đến lúc nó cần một đôi giày lớn hơn cho những đoạn đường mới trước mặt.

    Cuộc đời không có quá nhiều con đường, nhưng những đôi giày nhỏ chỉ thích hợp cho những ngã cụt nhỏ nhoi, ngắn ngủi và tầm thường. Những con đường lớn sẽ dành cho những ai thành thục hơn trong cách chọn giày và bước đi mạnh mẽ.

    Hãy mạnh dạn từ bỏ những đôi giày chật chội và chọn những con đường lớn để dấn thân bạn nhé. Chúc thành công và hạnh phúc.
    Thay vì là 1 đoá hoa không biết khi nào sẽ tàn úa, tôi muốn như loài cỏ dại, kiên cường tồn tại mãi mãi......


  11. #10
    giotsuongbuon_03's Avatar
    giotsuongbuon_03 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
    ♥♥ Hạnh phúc ảo ♥♥
    ♥♥ Mod thân thiện ♥♥
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    Nơi bí mật nhất ^_^
    Bài
    7.688
    Cảm ơn
    632
    Điểm
    7.901/3.143 bài viết
    VR power
    13

    Default

    - Bạn có biết rằng mình thường hay trách rằng: Bạn không hay quan tâm đến mình bởi vì mình rất quý trọng sự quan tâm của bạn dành cho mình. Mình sợ đến một ngày nào đó mình không cần nó nữa và sẽ trở thành một người vô cảm trước những gì tốt đẹp bạn dành cho mình của bạn.
    - Bạn có biết rằng mình rất quan tâm đến bạn vì mình nghĩ rằng bạn cần sự quan tâm đó, nhưng có lẽ điều đó đôi khi đã làm bạn cảm thấy hơi khó chịu. Mình chỉ sợ đến một ngày nào đó mình sẽ lãnh đạm trước những nỗi buồn, sự đau khổ của bạn vì mình nghĩ rằng bạn sẽ không cần người để lắng nghe bạn thổn thức.

    - Bạn có biết rằng mình cảm thấy rất buồn khi những tình cảm tốt đẹp của mình, tất cả là dành cho bạn vì mình nghĩ rằng bạn biết trân trọng nó. Nhưng một sự thật phũ phàng là mình sẽ phải ngồi trong bóng tối để suy nghĩ lại rằng: Bạn có thật sự cần nó không ? Vì bạn ạ ! Tình cảm là một cái gì đó cho đi mà không hề đòi trả công, nhưng nó sẽ chết khát khi người ta không biết tưới mát cho nó.

    - Bạn có biết rằng: Mình rất hay lặp lại lời chúc: Your Dreams will become true if you believe in you ! I hope that You are always happy and successful for doing every thing at every where ! I believe in you !” không phải bởi vì mình chẳng còn câu gì để nói, mà...Đó là tất cả những gì mình mong muốn bạn sẽ có được, đó là những lời chúc chân thành từ tận sâu thẳm trong trái tim ! Chỉ bấy nhiêu thôi nhưng đối với mình đó là sự phấn đấu cả cuộc đời. Mình hy vọng rằng: Mỗi khi bạn gặp khó khăn, nỗi buồn trong cuộc sống hãy nghĩ tới những dòng chữ này và hãy luôn nhớ rằng mình đang ở bên cạnh bạn.



    Nhưng....Mình đã giận bạn.

    - Bạn nghĩ mình thật tàn nhẫn khi viết thư và nói rằng: “Sẽ quên hết mọi thứ và làm lại từ đầu”. Thực ra bạn có biết rằng: Mình đã ngồi thức bao đêm, đã tự tàn nhẫn với chính mình trước khi viết cho bạn bức thư đó. Và mình chỉ mong muốn rằng sau bức thư đó quan hệ của chúng ta sẽ tốt hơn mà thôi.

    - Bạn có biết rằng: Mặc dù có một số chuyện mình rất giận bạn, nhưng mình đã không cho bạn giải thích. Có thể bạn sẽ cho mình thật sự tồi tệ nhưng mình nghĩ rằng nên làm như thế vì sẽ tốt hơn cho cả hai ta.

    - Bạn có biết rằng: Khi nhìn bạn buồn, mình đã rất muốn chạy đến bên bạn để an ủi bạn. Nhưng mình đã không làm vì mình nghĩ rằng có thể bạn không cần sự quan tâm đó.

    - Bạn có biết rằng: Mình đã phải luôn luôn tự lừa dối mình, luôn luôn cố gắng tươi cười mặc dù con tim đang tự nguyền rủa mình khi biết tình bạn của chúng ta sắp tan vỡ không ?

    - Bạn có biết rằng dù mình nói, mình viết như thể là không cần tình bạn của chúng ta nữa nhưng sự thực thì ngược lại. Người bạn bé nhỏ của tôi ạ ! Mình luôn luôn rất chân trọng những giây phút vui vẻ khi chúng ta đùa vui, những giây phút lãng mạn khi chúng ta cùng nhau đi và hàn huyên tâm sự dưới trời lớt phớt mưa bay, những giây phút hứng thú khi chúng ta học chung ! Đối với mình đó là những quãng thời gian thật đẹp đẽ biết bao.

    - Bạn có biết rằng: Bạn là người con gái đầu tiên đã gọi điện cho mình mà không nói được câu gì ngoài những giọt nước mắt trên mi. Đó mãi mãi là một hình ảnh đẹp đẽ không bao giờ phai nhòa trong tâm trí mình.



    Và Bạn có biết rằng...Mình vẫn còn rất giận bạn, bởi vì mình vẫn còn rất nâng niu, trân trọng tình bạn của chúng ta ! Bạn ạ ! “Thương nhau lắm thì cắn nhau đau”, Người bạn thật sự là người bạn luôn ở bên bạn ngay cả khi đang rất giận dỗi bạn.
    Thay vì là 1 đoá hoa không biết khi nào sẽ tàn úa, tôi muốn như loài cỏ dại, kiên cường tồn tại mãi mãi......


  12. #11
    viet_u7891's Avatar
    viet_u7891 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Thành viên đang bị kỷ luật
    Tham gia
    Jan 2010
    Bài
    384
    Cảm ơn
    101
    Điểm
    110/92 bài viết
    VR power
    0

    Default

    đọc đi đọc lại mà vẫn chưa thực hiện được bao nhiu

  13. #12
    truongtuan1111's Avatar
    truongtuan1111 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng Đôi
    Tham gia
    Dec 2010
    Bài
    1.268
    Cảm ơn
    1.137
    Điểm
    445/296 bài viết
    VR power
    0

    Default

    rất tuyệt, ủng hộ toàn tập những topic kiểu thế này, thanks chủ thớt
    cứ thử không thank xem

  14. #13
    Tham gia
    Oct 2008
    Đến từ
    ̶N̶̶ơ̶̶i̶ ̶t̶̶ì̶̶̶n̶̶h̶ ̶y̶̶ê̶̶u̶ ̶b̶̶ắ̶̶t̶ ̶đ̶̶ầ̶̶u̶
    Bài
    2.638
    Cảm ơn
    1.671
    Điểm
    9.902/955 bài viết
    VR power
    0

    Default

    Một cử chỉ đẹp

    Bà Foreman dừng chiếc xe hơi của mình ngay một trạm thu phí giao thông trên xa lộ cao tốc. Liếc mắt qua kính chiếu hậu, bà thấy cả một dãy dài xe hơi ngay sau mình. Bà chợt nảy ra một ý vui vui, bà quay kính xe xuống, đưa ra cho người bán vé một tờ 50 USD và bảo: "Tôi mua một vé cho tôi, và còn lại tôi mua thêm năm vé nữa cho năm chiếc xe sau tôi, chỗ tiền dư tôi xin biếu hết cho ông!"

    Không kịp để cho người bán vé thắc mắc vì sửng sốt, bà Foreman quay kính xe, đạp ga và lái xe đi ngay. Bà hình dung ra trong đầu cùng sự ngạc nhiên đầy thú vị ấy nơi năm người lái xe theo sau mà bà không hề quen biết. Bà không cần những lời cảm ơn, chỉ là một "cử chỉ đẹp" nho nhỏ thôi mà, có đáng gì đâu!

    Về đến nhà, bà Foreman vừa làm bếp vừa tủm tỉm cười một mình vì nhớ lại chuyện sáng nay trên đường. Ông chồng để ý thấy làm lạ, đến bữa ăn trưa, ông lựa lời hỏi, bà mới kể lại đầu đuôi. Đến phiên ông chồng cũng cảm thấy vui lây niềm vui nho nhỏ ấy...

    Buổi chiều đến trường dạy môn giáo dục công dân, ông Foreman quyết định làm một "cử chỉ đẹp" bằng cách dùng chính câu chuyện về cử chỉ đẹp của bà vợ để dẫn nhập vào bài học. Các học sinh trung học của ông lặng đi một thoáng rồi đồng loạt vỗ tay hoan hô sau lời kết thúc của thầy giáo: "Các em hãy nhớ niềm vui sống khởi đi từ những câu chuyện bình thường nho nhỏ như thế, mỗi ngày ước gì mỗi người trong chúng ta đều làm được ít nhất một "cử chỉ đẹp" tương tự các em nhé!"

    Ở lớp hôm ấy, có cô bé Mary vốn là một học sinh cá biệt, luôn bướng bỉnh, lì lợm, cũng như một đứa bé lười biếng trong gia đình. Cô về nhà trong tâm trạng hết sức hân hoan phấn khởi và quyết định sẽ làm một "cử chỉ đẹp" với cha mẹ. Cô lặng lẽ thu dọn, lau chùi, quét tước, nấu nướng và giặt giũ xong xuôi mọi việc trước khi mẹ cô ở xưởng và cha cô ở tòa báo trở về. Sập tối, hai ông bà bước vào nhà và hiểu ra ngay đã có một sự thay đổi kỳ lạ nơi cô con gái đang tuổi dậy thì! Hỏi mãi cô bé mới kể lại câu chuyện về "cử chỉ đẹp" cô đã nghe thầy giáo Foreman kể ở lớp. Cô hứa với bố mẹ mọi chuyện hôm nay cô đã làm ở nhà sẽ không phải là một cử chỉ đẹp duy nhất cô sẽ cố gắng thực hiện.

    Sau buổi cơm chiều thật vui và đầm ấm, ông Alfonse, cha của Mary, vốn là phóng viên của một tờ báo địa phương, khoan khoái ngồi vào bàn làm việc. Ông quyết định phải viết ngay một bài báo về câu chuyện "cử chỉ đẹp"... Chỉ đến chiều ngày hôm sau thôi, cả miền đều xôn xao rộn rã khi đọc được bài báo. Người ta bảo nhau ít nhất mỗi ngày hãy nhớ làm một "cử chỉ đẹp" nho nhỏ cho nhau, cho cuộc sống...

    Cha xứ đưa câu chuyện vào bài giảng ngày chủ nhật kế đó. Một diễn giả chọn câu chuyện làm chủ đề chính cho một buổi mạn đàm ở hội trường lớn của thị trấn. Một bà mẹ kể lại cho đứa con như một câu chuyện cổ tích để ru nó vào giấc ngủ ngon. Một đôi bạn trẻ đang yêu nhau cùng thỏa thuận từ nay sẽ dành cho nhau những cử chỉ đẹp thay vì những trò giận dỗi vô bổ. Ngoài đường phố, người ta thôi không vứt những bã kẹo chewing gum bừa bãi. Những người lái xe cố gắng tránh không làm tạt những vũng nước trên đường lên khách bộ hành. Trong nhà giam, viên cai ngục bẳn tính quyết định sẽ có những cử chỉ đẹp đối với các tù nhân. Người đi mua hàng ở tiệm tạp hoá nói một lời cảm ơn lịch sự, còn cô bán hàng thường hay cau có thì đã biết mìm một nụ cười khả ái để đáp lại. Một cầu thủ bóng đá vốn nổi tiếng là chơi xấu, giờ đây trong trận đấu cuối tuần đã chạy lại đỡ một cầu thủ đội bạn bị ngã với một lời xin lỗi...

    Một cử chỉ đẹp, vâng, một cử chỉ đẹp nho nhỏ mỗi ngày thôi cũng đủ để làm cho cuộc sống thêm ý nhị đậm đà, và niềm vui bởi sự quan tâm đến nhau trong yêu thương được nhen nhúm, rồi bừng cháy, lan tỏa đến tất cả mọi người.

    sưu tầm

  15. #14
    giotsuongbuon_03's Avatar
    giotsuongbuon_03 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
    ♥♥ Hạnh phúc ảo ♥♥
    ♥♥ Mod thân thiện ♥♥
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    Nơi bí mật nhất ^_^
    Bài
    7.688
    Cảm ơn
    632
    Điểm
    7.901/3.143 bài viết
    VR power
    13

    Default

    Cười có rất nhiều loại nào là cười đểu , nào là cười hạnh phúc .... Nhưng tất cả nụ cười đều phản ánh phần nào tính cách của bạn , cảm xúc của bạn . Nếu bạn buồn rầu nụ cười của bạn sẽ là nụ cười gượng ép , một cách đầy đau khổ nhưng có nhiều người sinh ra đã có nụ cười mà theo các cụ ta nói :"Cười như mếu" . Những người đó là những người vất vả . Nhưng có những người có nụ cười thật giòn , rất tươi đó là những người có cuộc sống nhàn hạ ( bạn nào muốn bít mình thía nào qua nụ cười thì nhớ nhắn cho tui nha ) . "Trông mặt mà bắt hình dong " chính là ở chỗ đó .

    "Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ" quả là đúng . Có nhiều người bị trầm cảm hay đau buồn nhờ có tiếng cười mà đỡ đi phần nào bệnh tật thậm chí còn khỏi hẳn hay những người cười nhiều có thể sống lâu hơn những người ít cười . Nụ cười có thể xua tan mọi sự khổ đau đem lại cho con người niềm vui bất tận , đem đến cho con người niềm hi vọng về một cuộc sống tốt đẹp . . Thử hỏi con người sẽ ra sao nếu thiếu đi nụ cười . Một trái đất buồn tẻ con người chỉ toàn điều khổ đau , chết chóc .

    Nhưng ko phải lúc nào cũng cười . Cười cũng là một nghệ thuật sống - đó là điều tôi luôn tâm niệm . Trong một đám ma chẳng lẽ bạn lại cười trước sự đau khổ cua người ta , bạn cười khi xem 1 bộ phim buồn mà nguòi khác đang khóc những cảnh trong phim (nhất là phim Hàn Quốc) hay sao , lúc bố mẹ mắng bạn cũng cười ? Đó chính là điều bạn nên tránh . Người ta sẽ đánh giá bạn ko ra sao nếu bạn cười vô ý như thế đâu. Ko phải là cười cũng dễ đâu mà đó là cả nghệ thuật mà con người mãi mới tìm ra . Nếu bạn cho là dễ thì hãy xem lại.

    Nụ cười có nhiều tác dụng nhưng cũng có mặt hại . Nụ cười của tôi là Cười trừ , chắc ko phải giải thích nhiều về việc Cuời trừ chứ ??!!! . và cũng chính vì nụ cuời này mà có người bảo tôi là ĐẠO ĐỨC GIẢ
    Thay vì là 1 đoá hoa không biết khi nào sẽ tàn úa, tôi muốn như loài cỏ dại, kiên cường tồn tại mãi mãi......


  16. #15
    giotsuongbuon_03's Avatar
    giotsuongbuon_03 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
    ♥♥ Hạnh phúc ảo ♥♥
    ♥♥ Mod thân thiện ♥♥
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    Nơi bí mật nhất ^_^
    Bài
    7.688
    Cảm ơn
    632
    Điểm
    7.901/3.143 bài viết
    VR power
    13

    Default

    Câu chuyện Ếch và Ốc Sên

    TTO - Ếch và ốc sên chung sống trong cái đầm nhỏ. Ốc sên lúc nào cũng cau có, không bao giờ nói chuyện với ếch.

    Cuộc sống luôn công bằng với tất cả chúng ta - Ảnh minh họa: wallcoo.net

    Ếch không hiểu vì sao nên cố gắng tìm mọi cách gặp gỡ, giúp đỡ ốc sên nhưng ốc sên vẫn lạnh lùng với ếch. Buồn quá, một hôm ếch tìm gặp ốc sên và hỏi:
    - Là xóm giềng với nhau, tôi có làm gì sai thì anh cứ nói để tôi còn sửa. Cứ mãi thế này tôi không chịu được.
    Ốc sên giận dỗi:
    - Mỗi lần thấy anh là tôi buồn cho bản thân tôi, tôi giận ông trời sao sinh ra anh gọn gàng, mạnh khoẻ, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì cũng dễ dàng. Còn tôi sinh ra phải mang cái vỏ cứng, nặng nề lên mình, đi đâu hay làm gì cũng chậm chạp…
    Ốc sên vừa dứt lời bỗng có con chim bói cá bay qua, ốc sên vội vã chui mình vào trong cái vỏ cứng cáp. Còn con ếch tội nghiệp dù cố gắng vẫn bị chim bói cá quắp mang đi… Cuộc sống luôn công bằng, không cho ai tất cả và không lấy đi của ai tất cả. Điều quan trọng là mọi người phải tự nhận ra và sống hết mình với những gì đang có.
    Cô gái nọ có thể không xinh đẹp nhưng có tấm lòng đôn hậu, vị tha và biết trân trọng những tình cảm hiếm hoi đến với mình. Anh thanh niên kia dù thất bại trên thương trường nhưng từ những thất bại, anh rút ra kinh nghiệm quý báu mà không phải ai cũng có…
    Và tình yêu cũng vậy, ai từng yêu, từng dang dở mối tình đầu sẽ nhận thấy phút chốc ta trưởng thành, trân trọng tình cảm hơn và biết nuôi dưỡng những dở dang trở thành khát vọng.

    Thay vì là 1 đoá hoa không biết khi nào sẽ tàn úa, tôi muốn như loài cỏ dại, kiên cường tồn tại mãi mãi......


 

 
Trang 1/2 1 2 cuốicuối

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •