Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Giúp các bé đáng thương ấy với

Gameshow “Ai Là Triệu Phú” trên VTV đang chờ đón bạn – Tải ngay!

Bán đấu giá ủng hộ từ thiện

Ngập tràn ưu đãi cho tín đồ công nghệ tại sony show 2014

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Tin tức công nghệ mới
kết quả từ 1 tới 1 trên 1
  1. #1
    anhmy's Avatar
    anhmy vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Bạc
    Tham gia
    Aug 2006
    Đến từ
    HCM
    Bài
    351
    Cảm ơn
    0
    Điểm
    404/113 bài viết

    Default chuyện tình HUYỀN TRÂN CÔNG CHÚA

    CHƯƠNG I HUYỀN TRÂN CÔNG CHÚA CON VUA TRẦN NHÂN TÔNG

    Thái Thượng Hoàng Trần Thái Tông mất (năm Đinh Sửu - 1277) nhường ngôi cho con là Thái tử Hoảng - tức là Vua Trần Thánh Tông (1258 - 1278). Năm sau - 1278, Thánh Tông nhường ngôi cho Thái tử Khâm - rồi về ở Thiên Trường làm Thái Thượng Hoàng. Thái tử Trần Khâm lên làm vua, tức vua Trần Nhân Tông (1279 - 1293).

    Vua Trần Nhân Tông truyền ngôi cho Thái tử Thuyên (Quý Tỵ - 1293) - về Thiên Trường Phủ làm Thái Thượng Hoàng. Thái tử Trần Thuyên lên ngôi Vua, lấy hiệu là Trần Anh Tông. Huyền Trân công chúa là con thứ của Vua Trần Nhân Tông, và là em của Vua Anh Tông.

    Huyền Trân công chúa đã được kết tinh từ lòng nhân từ cao cả của vua cha; và sắc đẹp thầm kín, nhu mì, đoan trang của mẹ. Tuy có thầy dạy riêng về thơ phú, kinh sách, lễ nghi - nhưng vua Trần Nhân Tông vẫn thường dành thời gian gần gũi chăm sóc cô công chúa út của mình. Nhà vua chịu ảnh hưởng sâu đậm của giáo lý Đạo Phật - Có thời gian công phu hành trì Phật pháp, cho dầu rất bận việc triều chính, dẹp loạn; giặc giã nổi lên tương đối nhiều. Ông đã để lại nhiều ảnh hưởng lớn, sâu rộng trong cuộc đời, tình cảm của công chúa.

    Một hôm, nàng đi dạo trong vườn thượng uyển với hai cô nữ tỳ thân cận, bỗng nhìn thấy phụ vương đang ngồi im lặng một mình dưới gốc cây cổ thụ phía góc cung điện. Nàng dặn hai nữ tỳ ngồi lại chờ, một mình nhẹ nhàng bước lại gần. Nàng vẫn nhìn thấy hai mắt phụ vương lim dim, nhìn thẳng - nhưng ông đã cất tiếng hỏi :

    - Sáng nay, sao con đi dạo sớm vậy, Huyền Trân ?

    Nàng tiến lại gần hơn, cung kính bái lạy, rồi vui vẻ đáp :

    - Tiết xuân mát quá, con muốn được thả mình trong gió sớm, thả hồn cùng hương hoa... để tận hưởng hương vị nồng ấm của đất trời !

    - Con có suy nghĩ, hiểu biết như vậy là rất tốt - nhưng...

    Ông im lặng giây lâu.

    Nàng vội hỏi :

    - "Nhưng" thế nào, thưa phụ vương ?

    - Nhưng sao con sớm có ý buồn bã, vô vọng thế kia ?

    - Thưa phụ vương, bao giờ ạ ?

    - Cha đã đọc được trong bài thất ngôn tứ tuyệt "Hoàng hôn ở Thượng uyển" của con...

    Huyền Trân nửa vui mừng, nửa e thẹn lo lắng : Bài thơ ấy nàng chỉ khoe với mẹ thôi, có lẽ mẹ đã trao cho phụ hoàng đọc từ lúc nào ?

    CHƯƠNG II MỐI TÌNH ĐẦU CỦA HUYỀN TRÂN

    Thượng tướng Trần Khắc Chung là dòng dõi họ Vua, làm quan võ dưới triều Trần Nhân Tông, Trần Anh Tông, Trần Minh Tông... Ông là vị quan đã được vua Nhân Tông tin cậy, sau này đến Vua Anh Tông thường hỏi han việc triều chính; quân bị.

    Sau một lần tình cờ đến yết kiến vua Nhân Tông tại cung điện riêng, Trần Khắc Chung được gặp mặt Huyền Trân công chúa. Công chúa Huyền Trân cũng đã đối diện với một vị võ tướng oai dũng, tuấn tú. Tuy chỉ được nhìn thấy nhau trong giây phút, nhưng thật sự cả hai đều cảm thấy xao xuyến, rung động.

    Vua Nhân Tông ra lệnh cho con lui vào trong cung, để tiếp riêng Thượng tướng Trần Khắc Chung; bàn việc đánh đuổi giặc Ai Lao đang tràn sang biên giới quấy nhiễu. Trần Khắc Chung phải mất đến mấy phút mới định thần được; tiếp tục dâng biểu để giải bày mưu lược dẹp giặc.

    Lần thứ hai, Trần Khắc Chung được Vua mời dự dạ tiệc, nhân ngày sinh thứ 18 của Huyền Trân, nơi cung phủ Thiên Trường. Lần này, các quan, quý khách đều lần lượt lướt qua chỗ ngồi của Công chúa gần cạnh nhà Vua - để nói lời chúc mừng, hay đọc thơ văn đã cảm tác nhân sinh nhật của Huyền Trân.

    Đến lượt Trần Khắc Chung - ông oai nghi, đĩnh đạc trong bộ lễ phục, đến gần bên Huyền Trân; giọng trầm ấm : "Rất vinh hạnh được diện kiến Công chúa. Chúc Công chúa vạn sự kiết tường như ý !". Huyền Trân mỉm cười, khẽ gật đầu... Gần một mùa trăng đi qua, Trần Khắc Chung mới quyết định giao bức tâm thư cho quan cận vệ mang đến vườn Thượng uyển nhờ một nữ nô tỳ chuyển đến cho Huyền Trân...

    Thư đi, tin lại đã bao lần, nhưng cả hai chưa có cơ hội gặp lại nhau. Người quan cận vệ bao lần gặp gỡ, trò chuyện với nữ tỳ của Huyền Trân - đã đem lòng yêu thương nàng. Cô nữ tỳ thân tín luôn kề cận bên Huyền Trân cũng đã thố lộ tình yêu của mình với vị cận vệ trẻ của Khắc Chung.

    Dịp may đã đến, Trần Khắc Chung được tháp tùng Công chúa Huyền Trân lên chùa Võ Lâm (làng Võ Lâm, phủ Yên Khánh, tỉnh Ninh Bình) để thăm viếng Thái Thượng Hoàng Nhân Tông đang ẩn tu ở đó.

    Công chúa Huyền Trân chọn cỡi ngựa, không ngồi xe song mã của triều đình. Toán lính cận vệ của Khắc Chung chia làm hai, một nhóm ba người đi trước, và hai người đi phía sau. Chiếc xe song mã chở theo hai nô tỳ đi giữa, phía sau ngựa của Huyền Trân và Khắc Chung. Khắc Chung luôn gò cương đi lùi sau ngựa Huyền Trân một chút cho đúng lễ nghi. Chỉ thỉnh thoảng, ông thúc ngựa song song với Huyền Trân, trao đổi đôi câu, nàng hỏi.

    - Tướng quân có cảm thấy mệt không ?

    - Thưa Công chúa, không... tôi cảm thấy hạnh phúc ! Còn Công chúa thì thế nào ?

    - Tôi cũng rất sung sướng... Được đi ra ngoài, được ngắm cảnh đồng quê, núi đồi - cảm thấy hạnh phúc lắm - chỉ ngại tướng quân mệt nhọc thôi !

    - Tôi chỉ lo cho Công chúa không quen đi đường xa - nếu cảm thấy mệt, xin mời Công chúa lên xe...

    - Cám ơn tướng quân, tôi thích được đi như thế này lắm...

    Thời gian ở lại thăm phụ hoàng hai ngày giữa chốn thiền môn yên tịnh; được đi dạo quanh đồi, hái hoa, bắt bướm... đã đem hai tâm hồn gần lại nhau, gắn bó, yêu thương nhau trong mối tình đầu thơ mộng và trong sáng.

    CHƯƠNG III THÁI THƯỢNG HOÀNG NHÂN TÔNG HỨA GẢ CÔNG CHÚA HUYỀN TRÂN CHO VUA CHIÊM

    Nước Chiêm Thành đối với nước An Nam từ ngày nhà Trần lên làm Vua; hai nước không có điều gì lôi thôi cả.

    Năm Tân Sửu (1301), Thượng Hoàng đi sang Chiêm thành để ngoạn cảnh, thăm viếng, giao hảo với lân quốc Chiêm - được Vua của Chiêm Thành là Chế Mân tiếp đón rất trọng thể ngay tại biên giới...

    Vua Chiêm đã đưa Thượng Hoàng cùng đoàn tùy tùng đi thăm các thắng tích hùng vĩ, các phong cảnh, đền, tháp uy nghi, tuyệt đẹp. Thượng Hoàng lấy làm cảm kích mối chân tình đặc biệt của Chế Mân dành cho Ngài... Đó cũng là mối tình giao hảo giữa hai nước, sẽ tốt đẹp sau này - tránh đi cái họa chiến tranh, làm dân tình phải chịu tang tóc, khổ sở.

    Chế Mân mời Thượng Hoàng về cung điện, triệu tập các quan, tổ chức yến tiệc để thết đãi cung kính. Trong bữa tiệc, giữa bá quan của hai nước - Thượng Hoàng đã tuyên bố :

    - Để tình giao hảo giữa hai nước được bền lâu - nay ta còn có một công chúa là Huyền Trân, sẽ gả cho nhà ngươi...

    Chế Mân bước ra trước mặt Thượng Hoàng, quỳ lạy - thưa :

    - Hạ thần xin đội ơn Thượng Hoàng !...

    Vài năm sau, Chế Mân cử đoàn sứ giả mang theo nhiều lễ vật, châu báu, xin cầu hôn với Huyền Trân. Triều đình dâng biểu xin Thượng Hoàng và Vua Anh Tông không chấp thuận. Vua Anh Tông phải mất mấy hôm suy nghĩ, thương thảo với Thượng Hoàng, mới có thể trả lời cho sứ giả của Chế Mân; vì ông thật tình không muốn gả cô em gái kiều diễm, thông minh, cho vua Chiêm.

    Ngày hẹn đã đến, Vua Anh Tông nói với các sứ giả trước khi trở về nước :

    - Thái Thượng Hoàng ta đã hứa, ta không thể làm trái ý - nhưng hãy về nói lại với Chế Mân - ta không thiếu châu báu, ta chỉ cần đất đai cho dân chúng sinh sống, canh tác...

    Sau ngày ấy ít lâu, Chế Mân cho sứ sang, đồng ý giao cho An Nam hai châu : châu Ô và châu Ri (sau này là Thuận Châu và Hóa Châu) để làm lễ cưới. Vua Anh Tông thuận lời.

    Nghe được tin này, Huyền Trân vô cùng buồn rầu - nhưng nàng biết được rằng, không thể làm trái ý Thượng Hoàng và Hoàng huynh. Đây là việc lớn của đất nước, là danh dự của cha anh, là tương lai sau này cho cả quê hương... Nàng thầm khóc nhiều đêm, nhưng không dám tỏ lời chống đối mạnh mẽ. Nhiều lúc, nàng gắng tươi tỉnh, nhắm mắt phó thác số mệnh cho đất trời, duyên nghiệp. Nàng nghĩ: "Phận gái 12 bến nước, trong nhờ - đục chịu; biết làm sao hơn?".

    Huyền Trân viết cho Trần Khắc Chung một bức thư tuyệt tình lần cuối. Thư gửi đi, Thượng tướng Khắc Chung lòng sục sôi tức giận. Ông đấm mạnh xuống mặt bàn, hét lớn : "Cuộc tình nồng ấm của ta đã hết rồi sao ? Mất nàng, ta sẽ sống như thế nào đây?".

    CHƯƠNG IV CÔNG CHÚA HUYỀN TRÂN VỀ LÀM HOÀNG HẬU NƯỚC CHIÊM

    Tháng sáu năm Bính Ngọ (1306) Công chúa Huyền Trân lên đường về Chiêm Thành. Chế Mân cho đoàn tùy tùng, xa giá, võng lọng, đón Huyền Trân rất trang nghiêm, đúng lễ của An Nam.

    Về đến kinh thành Phật Thệ của Chiêm quốc; Huyền Trân dự lễ cưới, và phong Hoàng hậu theo nghi thức đặc biệt của nước Chiêm. Chế Mân đã xây sẵn một thành tráng lệ cho Huyền Trân, cử một toán nữ nô tỳ ngày đêm túc trực, phục vụ nàng. Lúc rời nước, Huyền Trân có xin mang theo người nữ nô tỳ thân tín cũ, để có bạn an ủi lúc xa quê hương...

    Chế Mân đã dành cho Hoàng Hậu Huyền Trân một tình cảm quý mến, yêu thương đặc biệt. Trước tình cảm chân thành, trong sáng ấy. Huyền Trân dần cảm thấy với đi nỗi lo lắng, buồn khổ. Nàng rất được dân chúng Chiêm quốc quý trọng, tôn kính. Có lúc nàng nghĩ : "Thân gái 12 bến nước, nhưng nhờ ân đức Tổ tiên, nàng đã trôi về bến nước trong, trở thành bậc mẫu nghi của thiên hạ !". Nàng cũng không thể nào quên được hình ảnh Khắc Chung - vị Thượng tướng khôi ngô, rất mực yêu nàng; nhưng tưởng nhớ để làm gì, cho cả hai thêm sầu khổ ? Lệnh Vua đã ban, ván đã đóng thuyền rồi - tất cả chỉ còn là kỷ niệm mù xa... Một năm sau, Vua Chế Mân mất. Sự ra đi đột ngột của Chế Mân, đã xóa tan niềm an vui, hạnh phúc, đang hình thành trong tâm hồn Hoàng Hậu Huyền Trân đã an phận. Nàng chẳng biết rồi số phận đời nàng sẽ trôi dạt về đâu ? "Hồng nhan đa truân" là định số của tất cả người đàn bà chăng ?

    Theo tục lệ của nước Chiêm, hễ Vua chết, thì các hoàng hậu phải được hỏa táng theo. Huyền Trân là Hoàng hậu Chiêm quốc, nàng phải thực hành đúng lễ nghi ấy.

    Vua Anh Tông được tin dữ về Huyền Trân - liền họp các quan, bàn thảo việc giải cứu em. Nhà Vua rất đau xót, khi nghĩ đến cách hỏa thiêu Huyền Trân, trong lúc này đang tuổi xuân son trẻ...

    Thượng tướng Trần Khắc Chung là người đau khổ hơn hết. Ông như người mất trí, không tâu báo được nên lời...

    Vua Anh Tông nhìn Khắc Chung :

    - Ta muốn giao việc giải cứu Huyền Trân cho nhà ngươi - ngươi nghĩ sao ?

    - Xin tuân mệnh...

    CHƯƠNG V THƯỢNG TƯỚNG TRẦN KHẮC CHUNG GIẢI CỨU CÔNG CHÚA HUYỀN TRÂN

    Vua Trần Anh Tông trao cho Thượng tướng Khắc Chung hai lá thư : Một thư khẩn gửi cho Vua Chiêm kế vị là Chế Chí; một mật thư gửi cho Huyền Trân.

    Thư gửi cho Chế Chí, Vua Anh Tông cho biết, theo tục lệ nước Nam, trước khi Huyền Trân bước lên giàn hỏa thiêu, phải được trai giới, ăn chay, thanh tịnh ba ngày ở một nơi vắng vẻ ngoài thành Phật Thệ. Có như vậy, thì nước An Nam mới thỏa thuận, và vui lòng.

    Trong lúc ấy, thư cho Huyền Trân ngài dặn mấy điều bí mật đã được bàn tính với Khắc Chung : Nàng chỉ cần ra ngoài thành, chọn vùng hoang vắng gần biên giới, rồi tạm trú ở đó; mọi việc sẽ có người lo liệu chu toàn, để được trở về cố xứ...

    Thượng tướng Trần Khắc Chung phụng mệnh ra đi với ba ngàn tướng sĩ như một cuộc ra trận. Ông phóng ngựa chạy trước, lòng hoang mang, lo lắng. Là một võ tướng, đã từng xông pha trận mạc, nhưng lần này ông cảm thấy hồi hộp, và nóng lòng chờ tin người sứ mang the đến Chiêm quốc trở về...

    Đến vùng đất rộng, cao thoáng, cạnh một bìa rừng gần biên giới, ông cho dừng quân, làm trại - và dựng lều bản doanh chỉ huy ở giữa. Ông đi thơ thẩn dọc rừng, ngắm nhìn địa thế, nếu quân Chiêm đuổi theo, tấn công - sẽ ứng phó thế nào cho có lợi. Vừa bảo vệ được Công chúa, vừa tránh tổn thất vô ích. Ông nghĩ, riêng mình - có thể hy sinh nơi thành Phật Thệ, miễn là giải cứu được Huyền Trân trở về...

    Cảnh núi rừng yên tĩnh nơi dừng quân, có phần giống nơi chùa Võ Lâm mà ngày xưa ông và Huyền Trân đã cùng vui đùa, tâm tình; tận hưởng tình yêu đầu đời cao khiết, đắm say ! Khắc Chung đến bên một tảng đá ngồi xuống, trầm tư... Từ xa, bóng ba chàng kỵ sĩ sứ giả phóng nước đại, chạy vượt qua biên giới, tiến về phía các lều trại... Khắc Chung đứng phắt dậy, chạy như bay ra đầu đường chờ đợi.

    Ba vị quan sứ giả đều xuống ngựa, cung kính lễ Khắc Chung. Vị quan đứng đầu trình báo:

    - Thưa Thượng tướng, vua Chiêm Chế Chí chấp thuận đề nghị của ta...

    - Còn Huyền Trân ? - Khắc Chung vội hỏi :

    - Thưa, thư mật của Huyền Trân, tôi đã đưa cho nữ nô tỳ người Nam thân tín của Huyền Trân như đã bàn trước...

    Đoàn xe, ngựa, đưa Hoàng Hậu Huyền Trân rời thành Phật Thệ, đi ra ngoài, tiến dần về phía khu rừng thưa yên tĩnh phía Bắc. Huyền Trân trong bộ tang phục, che khuất mặt, ngồi trên xe song mã. Hai bên là các viên tướng Chiêm cỡi ngựa, mặc lễ phục, đi hộ tống. Phía sau, có khoảng năm trăm lính, chạy theo hỗ trợ...

    Thượng tướng Khắc Chung đã cho mai phục quanh khu đất ruộng, sát mé rừng, nơi Huyền Trân sẽ dừng lại. Ông nhìn thấy đoàn người tiến sâu vào ổ phục thích, lòng hồi hộp còn hơn lúc ra chiến trận.

    Xe chở Huyền Trân vừa dừng lại, không chờ nàng bước xuống - nhanh như chớp, toán lính giải cứu đã phóng ra, cướp lấy xe - cho ngựa chạy rẽ hướng Bắc. Toán lính có nhiệm vụ chận đánh các vị quan hộ tống, đã ngăn được sự can thiệp của họ. Toàn lực, dưới sự chỉ huy của vị quan cận vệ Khắc Chung, cắt đứt đám quân hơn 500 tên phía sau...

    Khắc Chung phó ngựa theo xe chở Huyền Trân, chạy vượt qua biên giới - vào khu doanh trại có quân llính cánh gác cẩn mật. Ông nhảy xuống ngựa, chạy đến xe chở Huyền trân, viên màu cửa xe, nhìn vào trong : một thiếu nữ mặc tang phục, che kính mặt cúu đầu.

    Ông đưa tay gỡ chiếc khăn che ra - bàng hoàng sửng sốt, vì người con gái ấy không phải là Công chúa Huyền Trân ! Trong cơn tức giận, ông rút gươm ra khỏi vỏ, toan chém nàng ! Thiếu nữ điềm nhiên, thưa : "Tôi vâng lệnh Công chúa mà làm, xin tướng quân bớt giận ! Xin ngài hãy đọc thư công chúa gửi cho ngài, thì sẽ rõ hết mọi chuyện...".

    Nàng rút trong người ra hai bức thư : Một gửi cho cha và anh là : Thái Thượng Hoàng và Vua Anh Tông; một gửi riêng cho Khắc Chung.

    Thượng tướng Khắc Chung tra kiếm vào vỏ - đón lấy hai phong thư. Sau khi dặn lính canh giữ thiếu nữ cẩn thận, ông vội vã đi về doanh trại riêng của mình. Thư của Huyền Trân có đoạn :

    "... Thưa Thượng tướng,

    Phong tục, lễ nghi của Đại Việt không cho phép tôi trở về quê hương mà không chánh đáng. Tôi nay đã là Hoàng Hậu của Chiêm quốc, không còn là Công chúa của Đại Việt nữa ! Bởi vậy, tôi cầu xin Thượng tướng chớ gây cảnh đao binh. Tha tội chết cho tỳ nữ thân tín của tôi, vì nàng chính là người đã đưa thư của Thượng tướng cho tôi trước đây. Hãy cho nàng được sum họp với người yêu cũ là vị quan cận vệ đưa thư của Thượng tướng... Phần tôi, sau khi xả tang ba năm, Chế Chí là chấp thuận cho tôi tìm đến một ngôi chùa để ẩn tu, rửa sạch nghiệp chướng, hầu có được phước lành cho kiếp sau mà không bị hỏa táng..."

    Lịch Sử VN

  2. Có 1 thành viên cảm ơn anhmy cho bài viết này:
    TạNguyênTrân (20-02-2010)

 

 

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •