Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Reviews hay rinh note 4, galaxy V được vi vu Hàn Quốc

Gameshow “Ai Là Triệu Phú” trên VTV đang chờ đón bạn – Tải ngay!

Lời mời tham dự chương trình từ thiện "Giáng Sinh Trong Mắt Em"

Mời offline công nghệ cùng Vn-Zoom tại Hà Nội

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Mời offline công nghệ cùng VN-Zoom tại TP HCM
kết quả từ 1 tới 14 trên 14
  1. #1
    giotsuongbuon_03's Avatar
    giotsuongbuon_03 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
    ♥♥ Hạnh phúc ảo ♥♥
    ♥♥ Mod thân thiện ♥♥
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    Nơi bí mật nhất ^_^
    Bài
    7.685
    Cảm ơn
    632
    Điểm
    7.903/3.143 bài viết

    Default Cám ơn và xin lỗi


    Những câu chuyện về lời cám ơn và xin lỗi chẳng bao giờ là thừa để nhắc đến trong một cuộc sống xô bồ như thế này, dù không phải ai cũng hiểu hoặc hiểu nhưng cho qua, có những điều tưởng như nhỏ nhặt nhất, nhưng lại có ý nghĩa quan trọng thế nào trong cuộc sống này.

    Càng ngày tôi càng ít nghe thấy người ta, nhất là những người trẻ tuổi, nói "cám ơn" và "xin lỗi" với nhau, và hình như bây giờ người ta quên mất sự tồn tại của nó trên đời. Những lời xin lỗi càng ngày càng thiếu đi trong cuộc sống xã hội (bạn có nhớ bài "Hard to say I’m sorry" của ban nhạc Chicago, hay "Sorry seems to be the hardest word" của Elton John không), thì những lời cảm ơn hầu như không tồn tại, trong khi sự lịch thiệp, khiêm tốn, biết ơn và biết lỗi phải là một phần quan trọng trong cuộc sống thường nhật của chúng ta.

    Đã bao giờ bạn tự hỏi mình thật sự nói những câu đó bao nhiêu lần trong một ngày, và nếu có nói, thì đã bao giờ chúng ta nói những điều đó một cách thực lòng? Và từ những lời nói đó, đi xa hơn, là những hành động để xin lỗi và cám ơn? Thế đấy, chúng ta đã mất đi thói quen nói 2 từ đó. Nhưng những ai có thể nói được 2 từ đó lại có những người chỉ biết nói đúng những từ ấy, và không biết làm gì để thể hiện những điều mà họ mới nói từ trong tâm của mình.

    Những người phương Tây hoặc một nền giáo dục phương Tây đã luôn sống với hai câu ấy trong suốt cuộc đời họ, và nó luôn xuất hiện trên môi họ bất cứ lúc nào. Đã tồn tại từ hàng trăm năm nay một thứ văn hóa cảm ơn và xin lỗi như thế, và tiếp xúc với họ luôn dễ chịu. Trong xã hội này, thứ văn hóa cảm ơn và xin lỗi đã không tồn tại, hoặc thực tế tồn tại một cách giả dối và bị lợi dụng. Người ta cảm ơn không bằng lời nói mà bằng phong bì, và những kẻ mắc sai lầm nghiêm trọng chỉ nói xin lỗi một cách ráo hoảnh cho xong chuyện và rồi vẫn giữ cái ghế của mình.

    Nhiều người nói với tôi, rằng nói những điều đó ra là một sự khách khí và đôi khi, giả tạo và ai cũng "ngài ngại". Cái chính là thực lòng. Ừ, thì một phần sự thừa nhận ấy là đúng, nhưng tại sao con người ta không thể sống xã giao với nhau trong khi điều đó chẳng có gì là giả dối, tại sao chúng ta không thể biết nói lời cảm ơn một ai đó và nhận lỗi một ai đó chỉ vì điều đó là nhỏ nhặt nhất, trong khi một cái thùng rác vô tri vô giác vẫn có dòng chữ "Cảm ơn đã bỏ rác vào tôi"? Tôi vẫn tin là những ai đã không biết cảm ơn và xin lỗi vì những điều nhỏ nhặt nhất sẽ không thể làm được những điều vĩ đại nhất.

    Cuộc sống công nghiệp hiện tại đã làm con người ta thay đổi quá nhiều, và trong bản tính của mỗi người, không phải lúc nào cũng biết đến hai từ cám ơn và xin lỗi. Nhưng có bao giờ ai đặt ra câu hỏi: cuộc sống Phương Tây còn nhanh gấp bội chúng ta, tại sao họ vẫn có thể nói được những điều ấy và chả lẽ họ luôn ngượng và coi chuyện nói điều đó ra là giải dối như chúng ta vẫn nghĩ? Vấn đề là lối sống và giáo dục, mà hình như từ lâu, người ta đã dạy con trẻ những điều này một cách máy móc và giáo điều trong những cuốn "Giáo dục công dân", mà những tiết học "Giáo dục công dân" lại là được những người có trách nhiệm biến thành những giờ học buồn tẻ nhất trên đời.

    Thêm những chi tiết nữa: bây giờ người ta cũng không biết xếp hàng, không có ý thức xếp hàng, và lúc nào trong đầu hầu như tất cả cũng có một suy nghĩ ích kỷ cho riêng mình và không cần biết đến bất cứ ai khác. Xã hội có những quy định bất thành văn ("First come, first serve" - ai đến trước dùng trước), và thành văn ("Queue by law" - Xếp hàng), nhưng đó không phải là xã hội mà chúng ta đang sống. Người ta chen ngang và húych nhau ở khắp mọi nơi, trong những chỗ đổ xăng, trên đường xá, trong trường học, trên cầu thang, ở các thang máy. Và người ta vượt đèn đỏ ở mọi ngã tư, vượt đường sắt lúc chắn tàu đang đóng với một sự vội vã thật đáng trách, trong khi sự vội vã, hối hả và đầy hăng say như khi vượt đèn đỏ ấy đáng lẽ cần phải được thể hiện trong công việc và trong cuộc sống.

    Thế nên, bây giờ, tôi hay cảm thấy vừa ngạc nhiên vừa xúc động, khi có một ai đó đi cùng chiều với mình nói với sang "Anh quên gạt chân chống xe máy kìa". Ít ra, vẫn còn có những người biết quan tâm đến những người khác. Và những câu nói tưởng như rất đơn giản ấy đôi khi lại là những món quà nhỏ, nhưng rất có ý nghĩa trong cuộc sống này.


    Nguồn: vietbao.vn
    Thay vì là 1 đoá hoa không biết khi nào sẽ tàn úa, tôi muốn như loài cỏ dại, kiên cường tồn tại mãi mãi......


  2. Có 11 thành viên cảm ơn giotsuongbuon_03 cho bài viết này:
    2014mapdaica (30-10-2012), 321votinh (29-10-2012), dathihi (23-11-2012), Erosaka (29-11-2012), macdanhkiemphap (15-04-2012), nambatre (23-04-2012), namphong.vnvn (16-04-2012), raquanroi12 (18-04-2012), sinhda (03-11-2012), Sol-Bomb (16-04-2012), Xấu Trai Dai Sức (16-04-2012)

  3. #2
    macdanhkiemphap's Avatar
    macdanhkiemphap vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến
    Tham gia
    Aug 2011
    Bài
    1.658
    Cảm ơn
    482
    Điểm
    648/445 bài viết

    Default

    chắc do người lớn không bao giờ xin lỗi lên lây sang trẻ con rồi

  4. #3
    lovemytalili2's Avatar
    lovemytalili2 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng Đôi
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    Hà Nội nhiều xe và bụi........
    Bài
    1.390
    Cảm ơn
    195
    Điểm
    635/450 bài viết

    Default

    Hôm ra chợ - đi xe - chật người - va vào làm bẩn quần của con bé

    Nó trợn mắt: "Làm gì thế?"

    Mình nói "Xin lỗi nhé!"

    Nó vẫn khó chịu

    Vấn đề cảm hay hay xin lỗi - dù thật lòng hay không nhưng nếu
    người ta không chấp nhận
    thì ngại lắm
    Khi không cười được nữa thì phải đổi kiểu cười

  5. #4
    macdanhkiemphap's Avatar
    macdanhkiemphap vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến
    Tham gia
    Aug 2011
    Bài
    1.658
    Cảm ơn
    482
    Điểm
    648/445 bài viết

    Default

    chính vì cảm thấy ngại, ko chịu nhận sai nên khong bao giờ xin lỗi

  6. #5
    namphong.vnvn's Avatar
    namphong.vnvn vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Thành viên đang bị kỷ luật
    Tham gia
    Aug 2011
    Đến từ
    Những cơn mưa !
    Bài
    3.341
    Cảm ơn
    33.920
    Điểm
    2.172/959 bài viết

    Default

    tật này bị lây rồi, nhất là bọn trẻ ngày nay, người lớn cũng nhiều người quá đáng lắm cơ

  7. #6
    dtmvz's Avatar
    dtmvz vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng
    Tham gia
    Aug 2011
    Đến từ
    Konoha
    Bài
    726
    Cảm ơn
    407
    Điểm
    1.463/230 bài viết

    Default

    Ồ, mình thì rất muốn được nói "cảm ơn" hay "xin lỗi" với những người bạn mới quen hoặc người lạ. Nhưng khó hiểu là đối với bạn thân thì hình như là không

  8. #7
    Đặng Hải Nam's Avatar
    Đặng Hải Nam vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến Vàng Chấm
    Tham gia
    Jun 2011
    Đến từ
    Hanoi, Vietnam, Vietnam
    Bài
    9.501
    Cảm ơn
    2.731
    Điểm
    4.715/2.552 bài viết

    Default

    Mình thì thích và hay cảm ơn hơn là xin lỗi
    Lord of f203

  9. #8
    W32.Sality.PE's Avatar
    W32.Sality.PE vẫn chưa có mặt trong diễn đàn I'm so sorry but I love you
    Tham gia
    Mar 2012
    Đến từ
    ̶H̶̶e̶̶l̶̶l̶ ̶o̶̶r̶ ̶P̶̶a̶̶r̶̶a̶̶d̶̶i̶̶s̶̶e̶̶?̶̶?̶̶?̶
    Bài
    1.610
    Cảm ơn
    400
    Điểm
    4.639/881 bài viết

    Default

    không phải lời xin lỗi nào nói ra cũng dễ........
    Không Tôi là kẻ phàm phu
    Cái
    Tôi lớn quá làm ngu muội mình
    Cho
    Tôi xin lại cái nhìn
    Để tôi thấy rõ bóng hình của
    Tôi...


  10. #9
    raquanroi12's Avatar
    raquanroi12 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Đá Đôi
    Tham gia
    Jan 2010
    Bài
    104
    Cảm ơn
    30
    Điểm
    36/16 bài viết

    Default

    em ấn thanks lần này là có lý do khác không phải vì bài chị hay." bấm để ủng hộ tinh thần"
    mà vì bài này của chị còn thiếu nếu gộp chung được với bài "khen và chê tác dụng đôi lúc như nhau " nữa thì đây có lẽ là pic 1st để định hướng cho các ông bố bà mẹ tương lai có 1 cái nhìn rõ ràng hơn trong nuôi dạy con trẻ.

    đây là bài nguyên mẫu nhưng có vẻ nó chưa được trao chuốt lắm.

    "Với hai từ Khen và Chê, thoạt nghe, như có vẻ tầm thường, quen thuộc trong đời sống hằng ngày. Nhưng thực ra,là hai từ chứa đựng nhiều chất nổ và nguy hiểm nhất. Chiến tranh xảy ra vì binh khí miệng lưỡi thường chạm nhau, con người “phình mũi” hay hầm hực, rình rập, chờ nhau, cũng chỉ vì mê muội, điên khùng trong hai từ ghê gớm nầy. “KHEN và CHÊ” Với thiển ý, KHEN là tán thán, thưởng thức, là xưng tụng, tán dương cái gì đẹp, cái gì đúng, cái gì hay, cái gì phải, cái gì tốt …Có phải thế không anh chị em ? CHÊ, là nhận xét, là phê phán, hiểu hay thấy những cái, những điều chưa tốt, cái yếu kém, sự tiêu cực, cái khuyết điểm của một người, một hiện tượng, hay một sự việc nào đó …

    Anh chị em có đồng ý cái định nghĩa “đại khái” của tôi ở đây về KHEN và CHÊ như vậy chứ ? Thói thường, tâm lý chung con người là thích nghe “Khen” hơn là “Chê” ; nghe Khen dễ hơn là nghe Chê. Thế nhưng, thử hỏi làm sao sống trên cõi đời tương đối nầy, người ta chỉ có đúng mà không bao giờ sai, chỉ có ưu điểm mà không bao giờ khuyết điểm, chỉ có Khen, mà lại không bị Chê bao giờ ? Cũng theo thiển ý cá biệt, Thánh Nhân còn chưa được hoàn hảo, huống hồ chi là phàm tục như chúng ta ; và thường thì những người không chịu theo một khuôn mẫu cố định nào, một đường xưa lối cũ nào, một đường mòn nào, luôn luôn đổi mới, luôn luôn sáng tạo, luôn luôn nghĩ và làm, là những người dễ mắc nhiều sai lầm nhất, dù thiên tài hay vĩ nhân đi chăng nữa, cũng không thể tránh khỏi sơ sót hay thất thố. Và vì thế,, bị Chê, phê phán nặng nề nhất như Đại Triết Gia Soerates, đã bị những kẻ ngu xuẩn, ngông cuồng phê phán, lên án nặng nề, đến nổi họ đã tử hình Ông bằng liều thuốc độc. Galileo, cũng bị người đương thời bỏ vào lao tù vì dám nói trái đất nầy, hình tròn và xoay quanh mặt trời. Cận đại thời nay, Ông Martin Luther King Sr., bị công kích, ám sát, vì dám đòi hỏi cho sự bình quyền của nền ******* Nhân Quyền. Thêm nữa, Mohammed Gandhi đã bị chết thảm vì công khai Phong Trào Đấu Tranh Bất ******** v.v… Tất cả những vĩ nhân, Giáo Chủ không ai tránh khỏi sự bình phẩm, Khen, Chê của loài người ; ngay cả một con người tầm thường, thấp hèn như tôi đây, cũng đã là đề tài cho nhiều phiếm luận đó đây, tại quê nhà, hay hiện tại nơi quê hương đang sống. Cũng từ đó, qua kinh nghiệm bản thân, thường hay bị phê bình, chỉ trích công khai hay ngấm ngầm giữa thế Đời, nên tôi rút ra được một phần nhận xét thô thiển của chính tôi và lấy đó làm mực thước trong Công Phu Tu Tập, đo lường nội tâm chính mình khi đối cảnh. Anh chị em đồng ý với tôi không ? Theo tôi, người chỉ trích hay phê phán đến ai, cần phải có một trình độ uyên bác, phẩm chất và đạo đức tốt, và thật công tâm, thì sự phê phán hay chỉ trích đó mới đúng, hay Khen kia mới đúng được. Vã lại, còn người bị Chê cũng cần phải có năng lực, bản lãnh đón nhận, tiếp thu ý kiến, thì mới có thể tiến bộ được. Phải không nào ? Muốn nói thêm ở đây với anh chị em, người có trình độ cao, nhưng phẩm chất, đạo đức kém, thì khó lòng phê bình, chỉ trích đúng đắn được. Người bảo thủ, trì trệ, hoặc hẹp hòi định kiến, thì có khi dùng chê bai để phủ định những cái tích cực, tốt đẹp của người khác. Và tệ hơn như thế nữa, hiện nay, đây đó, lại còn có loại người dùng võ khí “CHÊ” để loại trừ lẫn nhau, để tự tâng bốc mình, để cầu mong có chút lợi dưỡng của người Đời. Buồn cười quá ! Nhất là tệ trạng đó, lại đầy dẫy trong Tôn giáo, trong Đoàn thể, trong Tổ chức, khiến Tín đồ, Thành viên, Đoàn viên thất vọng, nãn lòng, bỏ Đạo, ra khỏi Đoàn thể, bỏ Đoàn viên … Vì thế, khi phê bình, hay CHÊ một người nào, chúng ta cần phải có công tâm và thiện chí. Công tâm để phê bình trung thực, khách quan, vô tư, không thiên vị, không bị tình cảm riêng tư chi phối, và thiện chí mong cầu sửa đổi cái xấu của người, nhằm bổ túc khuyết điểm của người, để khuyến khích, thúc đẩy người cùng phát triển, thăng hoa và tiến bộ. Song, CHÊ đã là một việc rất khó, nhưng nếu có năng lực và bình tĩnh để nghe CHÊ, cũng không phải là dễ đâu. Người bị CHÊ cần phải có một năng lực “nghe” và phân tích xem người ta Chê mình đúng hay sai, hợp lý hay không hợp lý, công bằng hay thiên lệch v.v… Như trên đã đề cập tới, tâm lý chung con người, thường thích được khen, tâng bốc hơn là bị chỉ trích, phê bình, nên chúng ta sẽ dễ nhận rõ được mình khi bị người khác tạt vào mặt một lô, một đống từ ghê gớm đầy rác rến, bẩn thỉu … Nếu vừa bị CHÊ, chúng ta đỏ mặt, tía tai, đó là bản lãnh chúng ta còn thật kém cỏi, và không bao giờ có được Bạn hiền, Bạn tốt . Vừa mới bị Chê là đã sợ sệt, là nhu nhược, nẫy sinh giận hờn, thù ghét, thật khó lòng đi xa trên con đường sáng tạo cho Đời cũng như chính cho mình và người xung quanh. Bị CHÊ, nhưng lạnh lùng không tiếp thu, không xem xét lại mình, là điều khinh mạn, kiêu căng, là phản bội lại chính mình. Bị CHÊ, vờ vịt, nhận sự thiếu sót cho đẹp lòng người Chê cũng là điều giả dối. Những người bảo thủ và tự cao, tự đại, những người hống hách và tánh độc đoán, những người vô trí, kém hiểu biết (ignorant) mà hộm hĩnh “ta đây”, thường ít có khả năng chịu đựng được lời CHÊ của người và giữa Đời.
    Tóm lại ở đây, chúng ta phải cố gắng luyện tâm cho vững chắc để giữ lòng bình thản, an nhiên trước sự KHEN – CHÊ "

    nguồn: "múa lửa của bạn"

    ps : nếu chị có thể biên tập lại nội dung đơn giản và phù hợp rồi gộp chung vào bài trên thì đẹp biết bao. à sau khi biên tập lại chị hãy xóa cái post này luôn đi nha nhìn cho đỡ rối.
    Thay đổi nội dung bởi raquanroi12; 18-04-2012 lúc 10:19.
    THẤY LÀ HIỂU

  11. #10
    takkkb's Avatar
    takkkb vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Búa Gỗ
    Tham gia
    Sep 2009
    Bài
    13
    Cảm ơn
    12
    Điểm: 2/1 bài viết

    Default

    cảm ơn, hay xin lỗi , thì chỉ là người nhận những lời ấy có sẵn sàng chấp nhận không thôi, chứ, nói ra cũng bay đi mất thôi, nặng về hình thức,

  12. #11
    jacksparzi's Avatar
    jacksparzi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Vàng Đôi
    Tham gia
    Jan 2011
    Đến từ
    Trái đất
    Bài
    1.213
    Cảm ơn
    54.388
    Điểm
    434/315 bài viết

    Default

    Ghi trên giấy với trên máy thì Hay lắm! Gặp giao tiếp ngoài đời kiếm được câu có 2 từ đó hơi bị Hiếm à
    Nhằm khi mình nói còn Bị cho là Nịnh bợ mới Ác chứ

  13. #12
    Tham gia
    Mar 2011
    Bài
    8
    Cảm ơn
    2
    Điểm: 1/1 bài viết

    Default

    Hót lap topic nay la rat can thiet! Xin cam on nhieu! Co le moi nguoi can co gang hon de thuc hien nhung loi cam on hoac xin loi 1 cach thiet thuc nhat!

  14. #13
    sudukuzu's Avatar
    sudukuzu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Chiến
    Tham gia
    Jul 2012
    Đến từ
    nơi bình minh bắt đầu. ^^
    Bài
    1.748
    Cảm ơn
    1.035
    Điểm
    1.023/662 bài viết

    Default

    lời cám ơn và xin lỗi thật là khó nói ra, đến lúc nói râ đk thì............... đã quá muộn

  15. #14
    GunnerPtit's Avatar
    GunnerPtit đang trong diễn đàn ღღღ Nothing In Your Eyes ღღღ
    Tham gia
    Jun 2011
    Đến từ
    Hanoi, Vietnam, Vietnam
    Bài
    3.264
    Cảm ơn
    6.436
    Điểm
    9.106/5.705 bài viết

    Default

    thật khó hiểu con người VN ta, việc nói lời xin lỗi thật sự rất khó khăn!!!! mặc dù trong lòng thực sự muốn xin lỗi




 

 

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •