Go Back   VN-Zoom forum > Giải trí > Văn học > Truyện Kiếm Hiệp > Trần Thanh Vân

 


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 09-08-2007, 10:22   #1
Rìu Bạc Đôi
 
kiwihotmit's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 21.997
Điểm: 80/31 bài viết
Default TÀNG LONH ĐỈNH (Hồi 5, 6, 7, 8, 9, 10)

Hồi 5
Sấm Giật Trời Rung Bao Máu Đổ
Dạ Sắt Tâm Hàn Chuyển Càn Khôn


Ánh vàng của thái dương đang dịu dàng ve vuốt trên mặt đất đìu hiu tang tóc bao giờ cũng nẩy sinh người tranh chấp hận thù. Ánh sáng đang mơn man da thịt con người, đùa bỡn với những ngọn lá vàng rún rẫy chuẩn bị rời cành... vậy mà con người ta cũng có thể dựa vào những tia nắng dịu dàng đó để nghĩ đến chuyện giết người tàn khốc.
Những người xung quanh từ thần sắc tê dại đã chuyển sang ánh mắt hận thù tàn độc song pha nét sợ hãi. Nếu người ta có thể giết người bằng tia mắt thì có lẽ Thiên Kỳ đã sóng soài trên mặt đất cùng với hai lão già kia...
Trong đôi mắt ngập đầy huyết sắc, Cổ Phong nhìn vào những tia nắng hiền hòa đang chiếu đến cách đó năm thước, trên khuôn mặt của lão xuất hiện những giọt mồ hôi nặng nề khiến người ta khó có thể đoán biết lão đang nghĩ về điều gì...
Đồng Thiên Kỳ lạnh lùng ngồi trên một phiến đá vuông vắn, ánh mắt sắc như đao của chàng nhìn xuống chân mình, trông chàng như một thiền sư đã bỏ hết ưu phiền của cuộc đời bên ngoài tâm tưởng... Mai Phụng Linh lúc này đã nhẹ nhàng tiến đến bên cạnh chàng chừng ba thước song nhìn khuôn mặt không biểu hiện một chút tình cảm gì khiến nàng không làm sao mở lời được.
Ánh nắng không thấy chuyển động song tốc độ cũng rất nhanh, trên khuôn mặt của Phụng Linh nhỏ xuống những giọt mồ hôi đậm đặc chứng tỏ nàng đang căng thẳng cực điểm.. như để tăng thêm sức mạnh dạn nàng bước lên trước một bước, giọng oanh khẽ gọi:
- Đồng công tử...
Thiên Kỳ hơi động thân, ngước lên, mày chàng chau lại hỏi:
- Mai cô nương, có chuyện gì vậy?
Phụng Linh tránh tia mắt chàng, cúi đầu đáp nhỏ:
- Tiện nữ lạnh...
Nàng quên mất bây giờ trên khuôn mặt nàng mồ hôi đang nhỏ giọt. Hình như không để ý đến điều đó, chàng từ từ đứng dậy cởi chiếc áo khoác trên vai xuống đưa cho nàng rồi nhẹ nhàng nói:
- Tôi chỉ có thể giúp cho cô nương chừng ấy.
Phụng Linh vươn cánh tay ngọc ngà đón lấy tấm áo, ngay lúc ấy nàng quyết định nói một số điều quan trọng, nàng nhìn vào khuôn mặt của Thiên Kỳ, nói nhỏ:
- Đồng công tử, tiện nữ đã nói qua nguyên nhân vì Tiêu Hán Môn đứng vững vàng trên giang hồ, nếu công tử nhân nhượng cho lão thì lão sẽ hại công tử.
Từ trong sâu thẳm của đôi mắt Thiên Kỳ đã có những biến đổi nhẹ, có lẽ ngoài lão hòa thượng đây là lần đầu tiên có người quan tâm đến chàng và cùng chàng chia sẻ hoạn nạn.
Thiên Kỳ cười nhẹ đáp:
- Nhân nhượng ư? Chẳng lẽ cô nương nghĩ rằng tôi còn nhiều thiện tâm thế sao?
Phụng Linh gật gật đầu nói:
- Nếu không nhiều thiện tâm sao chàng từ ngàn dặm đến Thiên Đài Sơn để cứu người.
Thiên Kỳ rung động trong lòng song bên ngoài vẫn không đổi sắc:
- Cô nương không nghĩ rằng đó chỉ là một sự trùng hợp thôi sao?
Phụng Linh lắc đầu cười buồn bã:
- Đồng công tử ! Thiên hạ mênh mông, sự trùng hợp không thiếu song trùng hợp như hôm nay thì thật sự không bao giờ có. Công tử đã nói rằng Đào Hoa đảo đã thụ ân của Mai Đảo chúng tôi, song công tử không nói thêm rằng Đào Hoa đảo cũng vì Mai đảo mà mang họa tận diệt toàn gia. Công tử, tiện nữ nghĩ rằng công tử không nỡ nhìn thấy tiện nữ phải khốn khổ ở Thiên Đài Sơn này mà đến giải cứu !
Thiên Kỳ vẫn bướng bỉnh:
- Tại hạ vẫn cho đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Phụng Linh nhìn ra bên ngoài, gật đầu buồn tủi:
- Đồng công tử ! Thôi thì cứ xem đó là sự trùng hợp. Còn hiện tại công tử không nên để trùng hợp thêm nữa !
Thiên Kỳ cười nhẹ:
- Mai cô nương, bây giờ cô nương nên đi khỏi nơi này, tại hạ tin rằng không một ai dám cản đường cô đâu.
Ánh mắt ôn nhu dịu hiền của Phụng Linh đột nhiên trở nên giận dữ, nàng nhìn trừng vào khuôn mặt của Thiên Kỳ, lạnh lùng nói:
- Đúng như thế ! Đồng công tử, chắc chắn rằng họ đã khiếp oai thần của công tử nên không ai dám ngăn cản tôi đi. Thế nhưng tôi cần nói thêm rằng, tôi biết rằng mạng sống này của Phụng Linh đối với công tử không có ý nghĩa gì nhưng tôi dám liều lĩnh với địch nhân, nhưng còn công tử thì làm tôi thất vọng.
Dứt lời, nàng ném chiếc áo khoác lên trên phiến đá vuông ở gần đó, chuyển mình đi hơn năm thước.
Trên khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của chàng trai thoáng vẻ ân hận, ánh mắt từ phía bóng cô gái chuyển sang khuôn mặt đầy sát khí của Cổ Phong. Chàng lạnh lùng:
- Bằng hữu, ánh mặt trời đã chiếu đến rồi đó.
Cổ Phong gật đầu:
- Tiểu tử, lão phu chưa nghĩ như vậy !
Thiên Kỳ vẫn cười lạnh:
- Bằng hữu, người muốn chọn vị trí ư?
Phụng Linh nghe qua những lời ấy nàng chợt chấn động vội vàng quay vụt người lại, trong ánh mắt đang phẫn nộ của nàng bỗng chuyển sang lo lắng bất an...
Thác Nhật Sầu Cổ Phong đang suy tính chọn vị trí nào thật có lợi để nhanh chóng kết thúc chiến cuộc, nghe những lời Thiên Kỳ nói ánh mắt lão chớp sáng lên rợn người, khuôn mặt lộ vẻ thâm hiểm, lão cười lạnh:
- Tiểu tử, sự rộng lượng của ngươi làm ta khó có thể tin.
- Cổ bằng hữu, hiện tại ánh dương quang đã chiếu đến nơi này, không hiểu tôn giá còn chờ đợi điều gì nữa?
Cổ Phong chuyển nhẹ chiếc đồng cầu trên tay mình, lạnh giọng:
- Lão phu tin rằng ngươi còn có nhiều điều để nói, ta không còn điều gì để nói, song sự đại lượng của ngươi khiến ta lục lại trong ký ức xem thân thế của ngươi như thế nào?
Thiên Kỳ vẫn lạnh lùng:
- Hình như tôn giá đã nắm chắc phần thắng?
Chàng vừa dứt lời, từ sau lừng một giọng trong trẻo vang lên:
- Ít nhất hắn cũng nắm chắc đến tám phần.
Cổ Phong cười âm trầm:
- Tiểu tử, Mai cô nương đã nói thay ta rồi đó, chắc hẳn lão phu không cần lập lại.
Đồng Thiên Kỳ không quay đầu lại nhìn Mai Phụng Linh lúc này đang kích động và lo lắng cho chàng, chàng chỉ lạnh lùng nói với Cổ Phong:
- Tại hạ Đồng Thiên Kỳ của Đào Hoa đảo. Bằng hữu, tại hạ tin rằng người sẽ luôn luôn nhớ đến cái tên này trong những năm tháng còn lại của cuộc đời. Người sẽ từng phút từng giây nhớ đến cái tên này để lẫn trốn nhằm bảo toàn tánh mạng.
Cổ Phong ngẩng mặt lên trời cười cuồng ngạo rồi mai mỉa:
- Nói vậy té ra một đứa tiểu tử như ngươi quyết định vận mạng của lão phu ư?
Thiên Kỳ gật nhẹ đầu:
- Đúng ! Nhưng hôm nay Đồng mỗ chưa muốn lấy cái mạng già của lão nhưng không phải là vì lòng nhân từ.
Phụng Linh xen vào:
- Thế công tử vì cái gì nào?
Thiên Kỳ từ từ quay lại, khi ánh mắt chàng tiếp xúc với đôi mắt đầy u oán của cô gái, chàng cảm thấy mình đối với cô ta đã hơi nhẫn tâm song lại không muốn nói lời an ủi.
Trong khoảnh khắc, Thiên Kỳ quay đầu lại, Cổ Phong đã lạng người sang bên trái hơn năm bước, đứng đối diện với mặt trời lúc đó đã khá cao. Lão tỏ vẻ đắc thắng nói:
- Thiên Kỳ! Lão phu không màng đến ngươi vì nhân từ hay tàn khốc, hôm nay lão sẽ lấy tính mạng của ngươi.
Giọng nói của lão đượm mùi tàn khốc khiến ai nghe cũng cảm thấy ghê người.
Thiên Kỳ quay đầu lại cười lạnh:
- Đó chính là vị trí mà tôn giá khát khao đó ư?
Ánh mắt của Cổ Phong chiếu ra những tia bạo tàn, rồi lại cười ngạo nghễ:
- Không sai ! Tiểu tử, ta nhắc lại một lần nữa, ngươi sẽ hối hận.
Trên nét mặt mê hồn của Phụng Linh toát lên một vẻ kiên định lạnh lùng, những tia mắt u oán đã không còn, như một người sẵn sàng tử vì đạo, nàng chuyển gót sen về phía hai người.
Tất cả ánh mắt có ở đó đều hướng về hai cao thủ đang chuẩn bị giao chiến, không ai để ý đến người con gái mỹ lệ kia.
- Hình như tại hạ có nói người hối hận không phải là tại hạ.
Thác Nhật Sầu Cổ Phong rút vội trong người ra một thanh kiếm ước chừng một thước, lão cất giọng âm trầm:
- Chúng ta lập tức sẽ biết ai là người hối hận. Tiểu tử, ngươi hãy chuẩn bị vũ khí đi.
Thiên Kỳ mân mê cây nhuyễn tiên bằng bạch ngọc, lạnh lùng:
- Vũ khí đã sớm có trong tay ta, người hãy xuất thủ đi.
Lúc này Phụng Linh đã bước đến chỗ giữa hai người đang đứng cách đó không đầy ba thước. Thác Nhật Sầu Cổ Phong bỗng nhiên cười lớn nói:
- Thiên Kỳ! Ngươi là một tên ngông cuồng nhất trong những tên ngông cuồng mà lão phu đã gặp qua trong đời. Ha ha cung kính không bằng tuân lệnh, ngươi tiếp chiêu.
Tiếng “chiêu” của lão vừa dứt thì lập tức một giọng thiếu nữ vang lên:
- Đồng công tử ! Bây giờ công tử có thể hiểu danh “Thác Nhật Sầu” do đâu mà có.
Tiếng nàng chưa dứt thì một luồng áp lực như bài sơn đảo hải chụp về phía Cổ Phong cực nhanh cực mãnh liệt, khiến người xem phải trố mắt chắt lưỡi. Tình hình xảy ra ngoài dự liệu của Thiên Kỳ, càng ngoài dự liệu của Cổ Phong. Trên khuôn mặt diều hâu của lão họ Cổ thoáng vẻ hung tàn, như một ngọn cỏ đăng tâm không có trọng lượng, thân hình lão theo đà của chưởng phong uy mãnh của Phụng Linh mà bay tà tà ra xa hai trượng. Ứng biến của lão vừa nhanh vừa chuẩn đến khó tưởng tượng.
Thiên Kỳ hơi bị bất ngờ, tợ hồ ngoài ý liệu của chàng té ra công lực của ba cha con nhà họ Cổ cách nhau xa dường ấy.
Võ công của Mai Phụng Linh quả thật không phải tầm thường, thân pháp của Cổ Phong tuy ảo diệu vô song thế nhưng Phụng Linh vẫn theo kịp như bóng với hình để tiếp tục tấn công. Làn chưởng phong của nàng càng mạnh hơn lại như mai rụng tuyết bay vây cả bốn phía như tấm lưới dày đặc khiến đối phương khó có thể tìm thấy khe hở.
Liếc nhanh một cái về phía Thiên Kỳ đang đứng bên ngoài, Cổ Phong vừa mới nâng quả cầu đồng lên lại lập tức thu hồi, tay phải lão vung đoản kiếm lên khoa một vòng xuất chiêu “Vạn Hoa Qui Tôn” phòng thủ từ bề. Ánh sáng trắng của thanh kiếm như một đạo cầu vòng đột phá vào chưởng phong bốn phía như tuyết rụng của Phụng Linh. Chưởng phong của Phụng Linh không tỏ ra kém, như tầng tầng lớp mây mù dày kín bao trùm lấy Cổ Phong.
Nhìn thấy hai bóng hoan ảnh chập chờn trước mắt, lòng Thiên Kỳ đối với Phụng Linh càng cảm thấy ân hận nhiều hơn. Chàng nhìn vào đấu trường bất giác tiến lên mà không hay.
Chớp mắt, hai cao thủ đã giao đấu năm chiêu, Cổ Phong vẫn chưa có cách nào để phá hàng rào chưởng phong của Phụng Linh. Thực ra Cổ Phong chưa dốc hết toàn lực vì vẫn sợ khi phá được vòng vây thì không còn đủ súc để đối phó với Thiên Kỳ nữa.
Chợt một ý nghĩ tàn độc lóe lên trong lòng Cổ Phong vừa đúng vào lúc Phụng Linh xuất chiêu “Bích Hải Phi Phụng” ngay trên tầm mắt của Thiên Kỳ. Chỉ thấy Cổ Phong cười gằn một tiếng, tay trái lão đưa lên đột ngột, một luồng cương quang chiếu thẳng vào mặt Phụng Linh chói lòa, chính trong luồng bạch quang sáng chói đó, tay phải cầm đoản kiếm của lão xuất chiêu.
Phụng Linh không còn kịp thu hồi chiêu thức trong khi không còn thấy mục tiêu tấn công của mình đâu nữa, ý niệm chết chóc đã hiện lên trong lòng nàng. Trong phút sinh tử ấy, nàng kêu lớn lên:
- Đồng công tử! Hãy lưu ý !
Một tiếng cười lạnh nghe như muốn uy hiếp hồn phách của người khác vừa lọt vào tai Phụng Linh thì nàng cảm thấy một cánh tay ôm chắt qua hông mình và tấm thân kiều diễm đã vút ra ngoài vòng chiến chừng tám thước. Trong khi nàng thoát khỏi tay của tử thần trong gang tấc, bên tai nàng vẫn con vang động tiếng gào thù hận của Thác Nhật Sầu Cổ Phong.
Nàng đã cảm thấy cái quen thuộc ở cánh tay cứu nàng vì đây không phải lần đầu nàng được chàng cứu mạng, bên tai nàng lại vang lên tiếng nói lạnh lùng mà nàng không thể nào quên:
- Mai cô nương, đừng khinh suất.
Nàng mở mắt thì chàng đã trở lại đấu trường. Phóng mắt nhìn ra ngoài tám thước, nàng nhìn thấy cánh tay cáo của chàng đã ướt đẫm máu, lòng nàng nhói đau, hai hàng lệ không thể nào ngăn được nữa đã lăn dài xuống má.
Chiếc miệng mím chặt của Cổ Phong tạo thành một đường cong tàn khốc, lão lại cất tiếng âm trầm:
- Tiểu tử, đó mới là nhát dao thứ nhất trên người của ngươi thôi, ngươi biết nhát thứ hai sẽ không dung tình chứ !
Thiên Kỳ không thèm nhìn lên vết thương, vẫn với giọng nói như trước:
- Ngươi vẫn sẽ hối hận.
- Hối hận?
Cổ Phong nhắc lại lời chàng trai rồi ngửa mặt lên trời cười như điên dại rồi nói:
- Lão phu không thể nào tin được có một đứa bướng bỉnh như ngươi, sự thực không phải đã chứng minh tất cả rồi sao?
Trong tiếng nói tàn khốc của lão vẫn ẩn thanh âm đắc ý vô cùng. Thiên Kỳ vẫn chỉ lạnh lùng nói:
- Sự thực ư? Tôn giá cần biết thêm rằng, vết thương này không đủ để luận nặng nhẹ.
- Thiên Kỳ, sự cứng rắn của ngươi khiến lão phu cũng phải bội phục, song lão cũng phải tiếc khi đưa ngươi về suối vàng quá sớm.
Nốt ruồi trên trán Thiên Kỳ bỗng nhiên đỏ rực lên như máu, trông như con mắt thần thứ ba của chàng. Nét mặt không một tý thay đổi, chàng nói:
- Bằng hữu thời gian đắc ý của ngươi không còn nữa, động thủ đi.
Cổ Phong sau khi biết được Đồng Thiên Kỳ thân mang võ học truyền thuyết của võ lâm, trong lòng lão sớm có những chuẩn bị. Lão nghĩ rằng sự thắng phụ của lão còn phụ thuộc vào ánh mặt trời, sự kéo dài thời gian đối với lão chỉ có hại mà không có lợi.
Vừa nghe lời Thiên Kỳ, đôi mày bạc dựng ngược lên, tay phải đưa đoản kiếm lên nói:
- Thiên Kỳ! Máu ngươi sẽ đổ ở nơi này.
Tiếp theo sau câu nói của lão, thanh đoản kiếm đã vung lên như một màn kiếm dày đặc, ào ào vỗ tới như những con sóng ập vào bờ, trông như ngàn gió tung hoa tuyết dày đặc khiến người nhìn vào cảm thấy hoang mang không tự chủ được.
Thiên Kỳ cũng đã sớm chuẩn bị, chàng không hề thấy nao núng trước đối phương.
Chân trái chàng bước sang ngang một bước, tay phải xuất chiêu. Cả hai bên hai chiêu thức khác nhau, thật khó có thể nói ai là người xuất chiêu trước tiên. Đang lúc Thiên Kỳ chuẩn bị xuất tả chưởng để hợp phối song chưởng hợp bích, đột nhiên một luồng cương quang chiếu sáng lòa vào đôi mắt đang quan sát địch nhân của chàng, mục tiêu trước mắt không còn chỉ là một chùm sáng chói. Thiên Kỳ chấn động trong lòng, như một mũi tên rời khỏi dây cung chàng vút người lui sau nhanh như chớp. Song quả thật lợi hại, chàng cũng không thể nào tránh khỏi hoàn toàn màn kiếm dày đặc của Cổ Phong.
Một vùng máu tươi đã nhuộm đỏ cánh tay bên phải của chàng. Bốn phía vang lên những tiếng reo hò đắc thắng của Tiêu Hán Môn.
Quét mắt nhìn quanh địch thù ở bốn phía, vẫn với khuôn mặt không thể hiện tình cảm gì, chàng lạnh như băng:
- Các bạn hữu ! Các người đắc ý sớm quá, Đồng mỗ vẫn chưa ngã xuống kia mà !
Cổ Phong đắc ý cười lên một tràng dài điên dại rồi nói:
- Thiên Kỳ! Ngươi thử đoán xem nhát đao tiếp theo ta sẽ chém ở nơi nào của ngươi.
Cơ hồ không thể nhẫn nại được nữa, Phụng Linh buột miệng:
- Cổ Phong! Ngươi là chưởng môn nhân của một đại môn phái, cũng là một nhân vật có danh tiếng trên giang hồ vậy, mà đối với một người trẻ tuổi lại dùng những thủ đoạn đê hèn.
Cổ Phong nhìn tỏ vẻ khinh miệt, lão lạnh lùng:
- Mai cô nương, đây là qui luật nhất quán của Tiêu Hán Môn chúng ta, lão phu cho rằng trước tiên cô hãy lo cho sự an nguy của chính bản thân cô đi đã.
Phụng Linh cười lạnh mấy tiếng đoạn tiếp lời:
- Phụng Linh này không có ý định rời khỏi nơi này khi ngươi còn sống.
Cổ Phong cuồng ngạo:
- Khá lắm ! Núi sông còn dễ dời song bản tính con người thì khó cải. Ngươi hãy chuẩn bị tham chiến đi.
Phụng Linh hừ một tiếng lạnh lùng định cất bước tiến lên thì Thiên Kỳ chợt cười nhạt:
- Mai cô nương! Hơi thở của Thiên Kỳ này còn chưa dứt.
Đoạn quay lại phía Cổ Phong sắc giọng:
- Cổ bằng hữu! Quả cầu bằng đồng kia đã giúp ngươi thủ đắc được hai lần, ngươi có tin rằng nó sẽ giúp thêm lần nữa không?
Cổ Phong cười lên ha hả, rồi trừng cặp mắt diều như muốn uy hiếp nói:
- Không sai ! Trong quá khứ, mỗi cao thủ trước khi giao đấu với lão phu đều biết trước công dụng của quả cầu này mà vẫn không tránh khỏi thảm bại. Thiên Kỳ, chỉ có ngươi là chưa hề biết gì thôi.
- Sự thảm bại của các cao thủ càng làm gia tăng lòng tự tin của tôn giá, đúng thế không?
- Ta có một lòng tin tuyệt đối.
Giọng Thiên Kỳ trầm hẳn xuống:
- Cổ bằng hữu ! Xuất thủ đi ! Tại hạ sẽ là một ngoại lệ.
Trong khi nói chàng đã ngầm hội tụ công lực vào đôi tay. Phía Cổ Phong càng có vẻ căng thẳng hơn, nhìn vẻ bình thản của Thiên Kỳ lão cảm thấy có một điều gì bất thường. Một áp lực không thể gọi thành tên ép mạnh vào tâm tư lão. Thế nhưng khi nhìn lại hai vết thương trên hai cánh tay chàng lòng tự tin lại trở về với lão. Tay phải cầm đoản kiếm của lão đã giương lên, gằn từng tiếng một :
- Tiểu tử, ngươi cũng không thể là một ngoại lệ.
Cùng với câu nói, lưỡi kiếm của lão vung lên như điện xẹt. Cũng khủng khiếp như lần trước song chiêu thức không tạo thành màn kiếm quang dày đặc mà khi cong khi thẳng, khúc khúc chiết chiết khó lường.
Thiên Kỳ đã xuất cây nhuyễn tiên từ bao giờ như chuẩn bị nghênh địch. Cổ Phong bỗng thay đổi đường kiếm, hướng thượng bộ của Thiên Kỳ chụp xuống. Một màn khiếm quang dày như mưa sa bao trùm lấy Thiên Kỳ. Nhưng lần này màn kiếm quang của Cổ Phong lại chụp vào khoảng không!
Thực là ngoài dự liệu của Cổ Phong. Cả cuộc đời chưa bao giờ lão gặp tình huống như thế này. Lão không bao giờ tin rằng trong thế gian có người có thân pháp nhanh đến dường ấy. Song là một tôn sư võ học khó tìm trong cuộc đời, lão đã phán đoán địch nhân đang ở phương hướng nào. Như một vì sao chuyển ngôi, lão xoay vụt người phóng đoản kiếm nhanh như điện chớp. Lão phán đoán vị trí rất chuẩn, phản ứng lại cực nhanh, không hổ là một chưởng môn nhân của một đại môn phái.
Nhưng thật ngoài trí tưởng tượng của lão, trong cái chớp mắt mà lão xoay mình đó quả cầu trên tay lão đã như bị một kình lực kinh người đánh tung về phía sau thoát khỏi bàn tay sát nhân của lão. Trong khi lão hoảng loạn, chiêu kiếm đánh về phía sau của lão chỉ thi triển được nửa vòng. Chính trong lúc có thể thủ thắng dễ dàng, người ta chỉ thấy Thiên Kỳ đứng bất động tại hiện trường, khuôn mặt chàng vẫn cứ lạnh lùng, cánh tay cầm roi như chỉ về phía quả cầu đang lăn long lóc.
Lão Cổ Phong một lần nữa thể hiện bản lãnh, lão tung mình lộn ngược lui ra sau chừng hơn mười lăm trượng, rợi xuống trước quả cầu. Lão như người chết đuối vừa bám được vào bờ, nét hoảng loạn trên mặt lão đã không còn, thay vào đó là nụ cười ngạo nghễ.
Giọng Thiên Kỳ vang đến bên tai lão:
- Cổ bằng hữu! Thật bất hạnh, người ngã xuống không phải là tại hạ !
Cổ Phong quay người lại:
- Tiểu tử ! Kinh nghiệm giang hồ ngươi còn quá ít nên mới bỏ qua một cơ hội ngàn vàng như vậy. Lẽ ra ngươi phải ngăn cản ta lấy lại quả cầu này.
- Quả cầu bằng đồng kia quả thực làm tăng thêm khí phách hơn người của tôn giá, song thật đáng tiếc nó không thể giúp tôn giá xoay chuyển cục diện hôm nay.
Chàng vừa nói xong vừa cất bước tiến về phía Cổ Phong. Chàng thong thả đến độ Cổ Phong không đủ dũng khí chờ đợi chàng, lão vươn tay nắm lấy quả cầu đồng bằng năm ngón tay như vuốt chim ưng... bỗng nhiên “bình” một tiếng vang dội, quả cầu nổ tung tóe thành vạn mạt đồng văng tung tóe trên mặt đất.
Trong những tiếng la kinh dị vang lên từ bốn phía, Cổ Phong không tự chủ được, lão loạng choạng thối lui đến năm bước. Lão ngẩng đầu lên nhìn đúng vào lúc ánh mắt của Thiên Kỳ vừa phi người đến cách lão chừng năm thước. Lão càng kinh hoảng thối lui mấy bước nữa.
Thiên Kỳ giọng lạnh lùng tàn khốc; - Cổ Phong! Chắc ngươi cũng đoán ra giờ báo ứng của ngươi đã đến rồi phải không?
Vẻ mặt ưu sầu của Phụng Linh bây giờ rạng rỡ như hoa, còn Cổ Phong thì nét ngạo nghễ đã nhường lối cho một nét hoảng loạn. Hồi lâu, lão trấn tĩnh được, nhìn thẳng vào mặt của Thiên Kỳ trừng trừng nói:
- Thiên Kỳ ! Tiềm Long chưởng quả thật cao siêu bất phàm, song tiểu tử, lão phu vẫn sẽ sống chết với ngươi.
Thiên Kỳ nhẹ nhàng bước lên một bước lạnh băng:
- Cổ Phong, tại hạ vốn mang lòng từ tâm, ngươi sợ hay không sợ cũng thế thôi, Cổ bằng hữu đã là một nhân vật tiền bối võ lâm, vang danh vang tiếng trên giang hồ, tại hạ hy vọng người phải có khí phách hơn người.
Cổ Phong quét mắt nhìn quanh vòng vây, đôi mắt lão chuyển động không dứt, cất giọng âm độc:
- Thiên Kỳ ! Ngươi nên nhớ rằng ngươi vẫn đang ở trong tay của lão phu.
- Đừng nằm mơ nữa ! Xem đây.
Chữ “đây” vừa dứt thân hình chàng đã như một ngôi sao xẹt về phía Cổ Phong, không âm thanh ghê người của gió, cũng không có kình lực kinh người của chưởng phong, thế nhưng chưởng phong này khiến người ta sợ hãi hơn cả vì chắc chắn đó là cảnh giới thượng thừa của võ học.
Mất quả chùy đồng tất nhiên uy lực của Cổ Phong đã giảmd di nhiều, thanh đoản kiếm của lão khoa lên theo chiêu thức “Họa Địa vi cương” nhưng thân của lão trong khi xuất chiêu thì lại lạng người qua bên trái.
Màn kiếm ảnh của lão khi xuất chiêu thật là biến hóa vô song. Ánh kiếm khi ẩn khi hiện, như hư như thực ảo diệu vô cùng. Trong chớp mắt lão đã thi triển đến mười tám chiêu kiếm tạo thành một màn kiếm phong dày đặc bao trùm lấy Đồng Thiên Kỳ.
Nét khẩn trương lo lắng trên mặt của các môn đồ Tiêu Hán Môn dần mất đi. Thế nhưng họ không biết mồ hôi của Cổ Phong đã ướt đẫm lưng áo lão. Đột nhiên lão quát lên một tiếng, tấn công liền sáu kiếm vũ bão rồi hét lớn lên:
- Tất cả hãy lên nhanh.
Tất cả môn đồ của Tiêu Hán Môn đều đinh ninh rằng chưởng môn nhân đang chiếm thượng phong, nghe tiếng quát nhất thời họ chưa biết xử sự ra sao. Nhìn thấy tình trạng đó, Phụng Linh liền cao giọng:
- Nếu ai trong các ngươi không sợ chết thì cứ việc động thủ.
Trong đám môn đồ đang bàng hoàng chợt có tiếng quát lớn:
- Chúng ta hợp sức thanh toán tên tiểu tử này.
Cùng với tiếng hô, một đại hán vạm vỡ phi thân vào vòng huyết chiến, tiếp theo cũng là một đại hán khác hươi đao nhảy vào. Phụng Linh chau đôi mày liễu, trong đôi mắt đẹp não nùng bỗng hiện đầy sát khí. Nàng vừa định động thủ thì từ trong đấu trường vang ra giọng nói lạnh lùng của Thiên Kỳ :
- Các bằng hữu ! Đã quá muộn rồi.
Tất cả mọi người đột ngột dừng tay, từ trong đấu trường màn kiếm ảnh của Cổ Phong đã biến mất hoàn toàn. Khuôn mặt của Cổ Phong đã xám như tro tàn, mạch môn của tay phải đã bị Thiên Kỳ nắm bắt. Thiên Kỳ quét tia mắt lạnh lùng quanh hiện trường một vòng rồi lạin hìn trên khuôn mặt Cổ Phong, nhẹ nhàng nói:
- Cổ bằng hữu ! Mệnh vận của người đã được quyết định.
Trên khuôn mặt xám tro của Cổ Phong chợt thay đổi, đột nhiên lão ngửa mặt lên trời cười một tràng bi tráng rồi nói:
- Lão phu đã một đời ngang dọc sống thêm có già làm vui? Chết có gì lấy làm tiếc?
Tiểu tử, ngươi đã dấn thân vào giang hồ thì phải biết đạo nghĩa của giang hồ, một mình ta làm thì một mình ta chịu.
Thiên Kỳ lắc đầu:
- Ta không cần mạng sống của lão, ta chỉ muốn lão thưởng thức mùi vị của sự cầu xin người khác.
Cổ Phong cười lên cuồng dại nói:
- Tiểu tử, ngươi nghĩ rằng có thể có khả năng đó sao?
Ánh mắt Thiên Kỳ sáng lên lạnh lùng nói:
- Đúng vậy ! Vì sinh mạng của toàn gia họ Cổ, ngươi phải tất cả đi trốn ngay, một tháng sau, Đồng mỗ sẽ lên Tiêu Hán Phong. Cổ Phong ! Đồng mỗ đã nói rồi, rằng Thiên Kỳ này không quá nhiều lòng quân tử, ngươi đã nghe rõ chưa?
Nói xong chàng phóng tay điểm vào huyệt Khí Hải của Cổ Phong phế toàn bộ công lực của lão. Cổ Phong kêu lên một tiếng đau đớn, lão thoái lui đến năm sáu bộ, đôi mắt sáng quắc của lão đã mờ đi ánh sáng rợn người song vẫn lóe lên những tia căm hờn tột đỉnh, lão nhìn chằm chằm vào mặt Thiên Kỳ rất lâu rồi nghiến răng:
- Đồng Thiên Kỳ! Ngươi thật đã đoán đúng, lão phu không thể chết hôm nay. Từ nay về sau, chỉ cần lão phu còn một hơi thở thì ngươi sẽ không có một ngày bình an.
Thiên Kỳ cười nhạt:
- Chắc rằng người sẽ còn sống lâu lắm.
Cổ Phong nhìn một thoáng về phía hai thi thể của Cổ Văn và Cổ Vũ, lão nghiến chặt hai hàm răng cố kềm hai hàng lệ chực tràn, lão quát các môn đồ:
- Mang thi thể của thiếu chủ về, chúng ta đi.
Lão nhìn lên khuôn mặt lạnh của Thiên Kỳ một lần nữa rồi xoay mình cất bước.
Mấy gã đại hán của Tiêu Hán Môn lấm lét đến vác thi thể của hai lão họ Cổ, tất cả khí độ lẫm liệt của chúng tiêu tán đâu mất cả.
Thiên Kỳ cười nhẹ nhàng, nụ cười chàng tuy bớt vẻ lạnh lùng song cũng thật khó hiểu. Chàng trai xoay mình bước đến bên tảng đá có chiếc áo khoác... Phụng Linh bước theo sau lưng chàng, ánh mắt lo lắng của cô gái cứ nhìn chằm chằm vào vết thương của chàng trai vẫn đang còn chảy máu tươi.
Cầm chiếc áo đắp lên đôi vai mình, đôi lông mày chàng chợt chau lại tỏ vẻ đau đớn, hình như đến lúc này chàng mới nhận ra rằng mình đang bị thương. Giọng của Phụng Linh lúc đó mới vang lên:
- Đồng công tử ! Vì Phụng Linh này mà người phải gặp một đại cường địch.
Thiên Kỳ cười nhẹ:
- Mai cô nương ! Cô nương biết tại sao tại hạ làm như vậy mà.
Hình như không chịu nổi với vẻ lạnh lùng của chàng trai, hai dòng châu trên má nàng lại lăn dài. Đột nhiên nàng nắm lấy cánh tay của chàng trai, kích động nói:
- Nhưng công tử đã vì tiện nữ mà thụ thương.
kiwihotmit vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 09-08-2007, 10:24   #2
vphamquoc
Khách Viếng Thăm
 
vphamquoc's Avatar
 
Bài: n/a
VZD: 0 [Check]
Default

Cậu hãy post 1 truyện vào cùng chung 1 topic để cho Box đó được gọn gàng hon
  Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 09-08-2007, 14:03   #3
Rìu Bạc Đôi
 
kiwihotmit's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 21.997
Điểm: 80/31 bài viết
Default

Hồi 6
Anh Hùng Qua Ải Bóng Kiều
Tấm Lòng Nhi Nữ Cũng Yêu Anh Hùng


Thiên Kỳ chợt giật mình vì phút va chạm vừa qua, gương mặt tuấn tú của chàng thoáng hồng lên. Khi ánh mắt chàng chạm vào đôi mắt mê hồn của cô gái đang giọt ngắn giọt dài thì ánh mắt lạnh lùng của chàng không còn nữa. Chàng cười thật nhẹ nhàng lắc đầu nói:
- Mai cô nương cảm thấy thiếu nợ tôi nhiều lắm sao?
Phụng Linh kích động nói:
- Tôi không biết, tôi chỉ cảm nhận được một điều rằng từ lúc gia đình tôi tan nát cho đến nay, trừ ra lão sư phụ, chỉ có công tử là đối xử tốt với tôi quá nhưng không hiểu sao công tử lại quá lạnh lùng với tôi vậy !
Câu cuối cùng nàng nói thật khẽ như tự nói với mình. Nàng vốn đã sắc nước hương trời, lại thêm giọt châu hờn tủi còn lóng lánh trên khóe mắt, thử hỏi thân anh hùng nào có thể nỡ lạnh lùng.
Ánh mắt Thiên Kỳ thoáng vời vợi, chắc lòng chàng.cũng xúc động, song chàng bình tĩnh nói :
- Mai cô nương, thế gian dù lạnh lẽo,tình người dù bạc, song tại hạ tin rằng đối xử tốt với cô nương không riêng gì tại hạ, có điều cô nương chưa gặp đó thôi !
Nàng vẫn nắm chặt đôi tay của Thiên Kỳ, nghe lời chàng nàng lắc đầu quầy quậy nói :
- Không có ! Không có tôi sẽ không gặp được và cũng không cần gặp ai nữa !
Đột nhiên nàng quay lại hỏi Thiên Kỳ :
- Đồng công tử có phải công tử tin rằng thế gian có rất nhiều người đối xử tốt với công tử phải không?
Thiên Kỳ cười nhẹ, hơi ngập ngừng :
- Tại hạ tin là không có !
Lòng nàng chợt nhói lên, hàng mi dài óng ả chớp lên mấy cái, khẽ nói :
- Một người cũng không có sao?
- Đúng vậy, sau này thực tế sẽ chứng minh lời tại hạ đã nói !
Trong đôi mắt đẹp sầu ưu của cô gái lại đượm cái nhìn xa xăm, nàng nói qua tiếng thở dài não ruột:
- Đồng công tử ! tôi thì nghĩ rằng có rất nhiều người thành tâm với công tử, thậm chí còn có thể có người sẵn sàng vì công tử mà hi sinh cả tính mạng của mình. Chỉ là sợ công tử không muốn gần gũi người khác đó thôi !
Thiên Kỳ ngẩng đầu nhìn sắc trời đã trở nên xanh biếc, chàng cười nhẹ :.
- Tại hạ đã nói rồi, thực tế sẽ chứng minh tất cả. Mai cô nương, không biết bây giờ cô nương sẽ về đâu?
Phụng Linh cố nén tiếng thở dài, gắng gượng nói :
- Có lẽ tôi trở về xem sư phụ đã hồi môn chưaa. Người có dặn rằng hôm nay sẽ về Đồng công tử, đường của chúng ta nhất định không cùng chung, phải không?
Tuy trước khi nói nàng gắng gượng cười, nhưng nét tươi cười chỉ thoáng qua như phù dung chợt tàn. Lòng Thiên Kỳ chợt dâng lên một niềm thương cảm khó có thể gọi thành tên, chàng cố bình tĩnh cười nói :
- Mai cô nương, sau nạy nếu trở lại Thiên Đài Sơn, tại hạ nhất định sẽ đến vấn an quí phái !
- Sau này Nàng nhắc lại lời Thiên Kỳ, rồi ánh mắt nàng chiếu lên tia sáng kỳ lạ, trong đôi mắt nàng thoáng nụ cười như tự đáy lòng, nâng nhỏ nhẹ :
- Ý của công tử là tôi đã đoán đúng, phải không?.
- Đúng vậy ! Mai cô nương, chúng ta không cùng đường !
Phụng Linh buông thả bàn tay trái dang nắm cánh tay phải của Thiên Kỳ, nàng vuốt những lọn tóc lòa xòa trên trán, cười buồn nói :
- Núi cao không đổi mà đường người lại đổi thay, đúng vậy không công tử?
Thiên Kỳ nhất thời chưa hiểu hàm ý của nàng, chàng hơi chấn động, nàng vội tiếp :
- Đồng công tử cho tôi xem thương thế của người?
Thiên Kỳ không tỏ vẻ cự tuyệt chỉ cười nhẹ :
- Tại hạ không dám từ chối hảo ý của cô nương, song chỉ ngại máu dơ làm bẩn bàn tay tinh khiết của cô nương !
Phụng Linh nhìn lên khuôn mặt tuấn tú của chàng dịu giọng :
- Máu thấm ướt bàn tay của tôi là máu của công tử, sao lại gọi là máu dơ?
Nói đoạn nàng vén tay áo quan sát kỹ vết thương của chàng. Thiên Kỳ lại cười nói :
- Máu của tội ác nên người ta gọi đó là máu dơ !
Thanh âm của câu nói thật lạnh lùng không biểu hiện một hơi ấm nào !
Phụng Linh nhìn chằm lên khuôn mặt như bằng ngọc thạch của chàng, trong khoảng thời gian này lại hiện lên sát khí đằng đằng, ánh mát nàng vội chuyển sang hướng khác, nhẹ nhàng:
- Đồng công tử nghĩ rằng máu có thể gội sạch những vết đau trong lòng công tử sao?
Thiên Kỳ giọng lạnh băng:
- Tại hạ tin rằng sẽ gội sạch những tội ác mà bọn họ đã lưu lại trên thế gian này; tuy rằng máu của họ sẽ nuôi dưỡng lại những mầm tội ác.
Phụng Linh thở dài nặng nề :
- Phụng Linh không hiểu hàm ý của công tử.
- Cô nương hãy tin rằng không hiểu tốt hơn là phải hiểu !
Phụng Linh gật dầu mơ hồ như tự nói với chính mình :
- Có lẽ ta thực sự không hiểu, nhưng cũng có thể ta đã lĩnh hội được ít nhiều, không hiểu có thể đối với bản thân ta tốt hơn là hiểu, thế nhưng dù sao ta cũng muốn hiểu rõ hơn !
Nói đoạn nàng không hỏi thêm điều gì nữa, cẩn thận băng bó vết thương cho chàng. Vết thương tuy không sâu song máu chảy đầm đìa cả vạt áo khiến bàn tay ngọc run run. Từng giọt mồ hồi tròn cứ lăn dài bất tuyệt trên trán nàng, tợ như sợ rằng Thiên Kỳ phải đau đớn, mỗi động tác của nàng đều rất nhè nhàng cẩn trọng. Đến khi nàng băng bó xong vết thương thì cũng đã qua hơn một canh giờ.
Nhìn vào vết băng bó trên tay mình, lòng Thiên Kỳ dâng lên niềm cảm kích. Môi chàng khẽ mấp máy song không thề nói lên suy nghĩ tận dáy lòng. Nhìn vào đôi môi mấp máy của chàng trai hình như Phụng linh cũng đoán ra được điều gì, nàng dịu dàng nói :
- Hình như cõng tử rất ít khi nói nên lời cảm kích với người khác, đúng không?
Mặt chàng thoáng hồng, cười gượng :
- Giả sử cô nương muốn tại hạ nói những lời như vậy thì...
Phụng Linh vội vàng lắc dầu, nói :
- Tuy rằng tôi rất muốn nghe nhưng tôi không hi vọng công tử nói chân thành.
Không đợi Thiên Kỳ trả lời nàng vội tiếp :
- Công tử, chúng ta nên đi bây giờ chưa?
Thiên Kỳ lại nhìn trời cao đáp:
- Tại hạ cũng phải đi rồi !
Phụng linh nhìn Thiên Kỳ với đôi chút thất vọng, nàng không ngờ chàng nói kiên quyết đến như vậy, nàng vuốt nhẹ mái tóc nói:
- Công tử có thể cho tôi biết người sẽ di đâu không?
Thiền Kỳ nhìn xa xăm :
- Tại hạ như cánh bèo trôi dạt rày đây mai đó. Cô nương, ngay cả bản thân tại hạ cũng chưa biết rằng mình.sẽ đi đâu nữa !
Phụng Linh cười buồn, từ từ chuyển tấm thân kiều, nói :
- Đồng công tử, có lẽ sau khi sư thái về tôi có thể biết công tử ở phương trời nào.
Thôi, giang hồ nhiều cạm bẫy mong người bảo trọng !
Nói xong nàng thu hết nghị lực xoay vụt người phi đi như bóng nhạn, chỉ sau mấy cái nhô lên hụp xuống là bóng kiều đã biến mất sau rừng tùng xanh ngất.
Tuy rằng Thiên Kỳ không nhìn vào khuôn mặt nàng khi nàng nói lời ly biệt, song bằng vào thanh âm của nàng, chàng hiểu rằng khi đó nước mắt mỹ nhân đã tuôn trào !
Chàng nhìn lên bầu trời đang chuyển dần u ám, trên khuôn mặt tuấn mỹ xuất hiện một nỗi đau mơ hồ chàng lầm rầm tự nói với mình :
- Một mỹ nhân hương sắc. Một tấm lòng nhân ái, chỗ ở của nàng phải là Mai Hoa Đảo nơi mảnh đất mỹ lệ yên bình năm xưa ! Lạ lùng thay, ta chứa bao giờ nghĩ đến ngày mai của cuộc đời vậy mà hôm nay vì nàng mà ta nghĩ đến !
Trên khóe miệng chàng chợt hiện nụ cười buồn rồi lắc đầu lao vút người đi theo hướng ngược lại với Mai Phụng Linh...
Thiên Đài Sơn trở về với sự yên tĩnh của núi rừng, không ai biết rằng đội truy kích của Kim Lệnh công tử vào núi đã đi về phương trời nào.
Trời trong gió nhẹ như hứa hẹn những điều tốt lành sắp đến. Biển cả bình yên trải những con sóng dài bất tận xanh ngút ngàn đến phía chân trời xa xôi mênh mông bát ngát. Trên bờ biển ở ngoại thành Hải Du, lúc này là mùa trái, lẽ ra rất vắng khách, hơn nữa trời đã vào thu lạnh lẽo đìu hiụ.. vậy mà ngược lại với suy nghĩ của mọi người, hôm nay trên bờ biển lại có không ít người lai vãng. Trừ ra những phu thuyền thủy thủ, những nhân vật vừa đến trông khí phách hơn người, thần sắc uy nghi, chắc chắn họ là người của võ lâm chứ chẳng sai. Họ đã xuất hiện dưới con mắt tò mò của những người ngư dân hiền hôa chất phác, cả nam phụ lão ấu đến không dưới một trăm người.. Một con thuyền lớn đang đợi những lượt người liên tiếp lên thuyền để nhổ neo ra khơi. Mãi gần đến trưa mà khách vẫn rải rác lên thuyền. Nguyên trước đây những chiếc thuyền như thế này được liên kết với nhau thành một chiếc thuyền lớn để chống với gió bão, bây giờ người ta gỡ ra thành một chiếc đơn độc.
Lúc này... bỗng nhiên trong khoang thuyền vang lên một giọng nói thô hào :
- Thuyền gia ! Mẹ nó? Các người chưa chịu thu tiền. Hay là không muốn ra khơi??
Âm vang sang sảng của tiếng nói chừng chưa dứt, hình như lại không nhẫn nại được y lại tiếp :
- Các ngươi có nhổ neo không?
Một lão già chừng trẽn dưới lục tuần vội vàng nói :
- Vâng, vâng, sẽ nhổ neo ngay !
- Mẹ nó ! nếu để Tam Thái Gia nổi giận thì sẽ phá tan cả chiếc thuyền này.
Lão già tỏ vẻ sợ sệt, vội cười ve vuốt:
- Lão gia, xin người đợi cho một chút nữa, cho lão đưa vị công tử kia lên thuyền là lập tức nhổ neo!
Lão nói xong, vội chạy từ đầu đến cuối thuyền cao giọng hỏi:
- Công tử ! có phải người cũng đi Mai Đảo phải không?
Nói xong lão nhìn lên rồi bất giác giật mình, lẩm bẩm với tự mình :
- Thằng tiểu tử này mặt đẹp đến vậy sao đôi mặt nó lạnh lùng dường ấy !
Lúc này, đứng trên bờ là một chàng thiếu niên vận đồ trắng, chàng liếc mắt nhìn lên thuyền rồi lạnh lùng :
- Thuyền của người đi Mai Đảo?
Lão già cười nói :
- Chính thị ! Công tử muốn đi Mai Đảo xin mời xuống thuyền !.
Nói xong lão tránh sang bên nhường lối cho khách song lại không đặt tấm ván thuyền xuống. Bạch y thiếu niên lạnh lùng nhìn thăm dò trên khuôn mặt lão già rồi cười lạnh, đề khí nhấc người rơi vào thuyền như một chiếc lá, chàng cất tiếng hỏi:
- Bao nhiêu tiền?
Lão già mắt láo liên nhìn trộm chàng thanh liêm rồi cười giả tạo :
- Những chiếc thuyền hôm nay Kim Lệnh công tử đã bao hết rồi, chúng tôi không lấy tiền của khách quan, xin hỏi đại danh của công tử?
Bạch y khách chỉ cười lạnh, đưa tay vào trong áo lấy ra một đỉnh bạc chừng hơn năm lượng lạnh lùng nói :
- Tại hạ Đồng Thiên Kỳ, với Kim Lệnh công tử chưa hề quen biết nên không thể dùng tiền của ông ta.
Nói đoạn chàng dúi vào áo lão đỉnh bạc rồi thong thả bước vào thuyền.
- Nhổ neo !
Lão già quát lớn lên rồi chạy lên trước thiếu niên nói :
- Lão xỉn dẫn đường cho công tử Thiếu niên kia lại cười nhạt :
- Bằng hữu không nên tự hạ thấp thân phận của hình như vậy !
Lão già chấn động toàn thân, gượng đáp liều :
- Vâng !
Đoạn lão đi nhanh vào trong khoang thuyền.
Lão già vừa bước vào khoang thuyền loáng một cái trước mắt lão xuất hiện một đại hán mày rậm mắt lớn, tết tóc đuôi sam, trông gã chẳnng khác tượng của các hộ pháp. Hán tứ án trước lối vào nói như quát :
- Lão già. ngươi có chịu nhổ neo chưa?
Lão già thối lui ra sau một bước, đôi mắt chuột láo liên, cười cười nói :
- Vị thiếu gia ấy bây giờ mới lên thuyền, thuyền đã nhổ neo rồi?
Hán tử tròn mắt:
- Hắn là cái quái gì mà phải khiến cho bọn lão gia đây đợi lâu như thế?
Lão chủ thuyền như cười thầm, lão bước sang bên, đưa tay chỉ lối nói :
- Chính là vị công tử này !.
Thiên Kỳ bước vào, nhìn lạnh lẽo lên hán tử nói :
- Bằng hữu hơi quá lời !
Hán tử quát lên hung hãn:
- Tiểu tử! ngươi có đến mấy cái đầu?
Thiếu niên gãy gọn từng tiếng :
- Tại hạ chỉ có một, nhưng tin rằng nó sẽ chắc chắn hơn của tôn giá !
Đại hán thối lui ra sau một bước như chuẩn bị động thủ, bỗng một giọng trầm trầm vang lên - Tam đệ ! hãy dừng tay !
Thanh âm vừa dứt một hán tử đứng dậy từ phía chiếc ghế dựa dài. Gã trông phong thái hơn người, trạc ngoại tứ tuần,mày thanh mắt sáng lại để thêm một bộ râu sơn dương. Gã nắm lấy cái quạt đang cầm ở tay phải gắn vào sau lưng, cung tay hướng về phía Thiên Kỳ nói :
- Tú tài gặp nạn binh đao, cổ lời song nói khó thông. Kia là Tam đệ, là người thô hào, mong huynh đài lượng thứ!
Nói xong gã lại cung tay chân trông rất lễ độ. Trong khi gã đang cung thủ nói, bên cạnh gã lại có một người nữa đứng dậy. Gã này niên kỷ cũng ước độ tứ tuần, mặt như được đẽo bằng gỗ, mắt gã toát ra những tia hung tàn trông thật đáng sợ !
Thiên Kỳ chỉ cười lạnh cung tay đáp lễ rối nhẹ nhàng bước tới một chiếc ghế khác phía bên phải ngồi xuống. Gã đại hán tóc tết đuôi sam vẫn chưa muốn thôi, định bước ra gây sự. Gã râu sơn dương lại quát lên :
- Tam đệ ! nhường bước !
Lão chủ thuyền lúc này mới cười xởi lởi :
- Đã tương phùng cỏ nghĩa là hữu duyên, không nên hiểu lầm !
Gã đại hán tóc đuôi sam tuy hôm nay thấy đại ca mềm mỏng đến mức bất thường, song không dám cãi lệnh, miễn cưỡng ngồi xuống bên trái. Gã râu sơn dương mắt chợt loáng lên, cười nói:
- Ba huynh dê chúng tôi là người thảo dã, thô lỗ đã quen, chuyện hôm nay chắc làm huynh đài khó chịu?
Lúc này Thiên Kỳ chợt ngẫu nhiên bất gặp một ánh mắt đẹp đến lặng người đang nhìn chàng. Chỉ cái nhìn làm chàng giật mình lẩm bẩm:
- Làm sao lại giống nàng đến như vậy Đó là một thanh niên chừng hai mươi tuổi vận đồ trắng, khuôn mặt chàng ta trông đẹp hơn cả ức họa Quan Thi Âm. Thật khiến người ta khó có thể tin rằng trên đời lại có một chàng trai đẹp như Nam Hi Nhân vậy !
Lúc này lão chủ thuyền nghe thấy lời của gã đại ca có hàm ý châm chích lão liến thoắng đôi mắt chuột rồi cười nói:
- Chẳng phải. tại ai, chỉ là do chúng ta làm lỡ thì giờ vàng ngọc của quí vị !
- Gã đại ca lại cười lạnh nói :
- Ba huynh đê chúng tôi đi đến đâu cũng gây náo nhiệt, chỉ sợ chậm trễ không dự được những hội vui vẻ như thế này thì chẳng đáng tiếc lắm sao !
Lão chủ thuyền xum xoe :
- Các vị không quản ngàn dặm đến Mai Đảo dự cuộc náo nhiệt nhưng e trong những người tham dự không ai có cùng mục đích với các vị ! Các vị cố chắc rằng đây sẽ là một cuộc vui hiếm có không?
- Ta tin chắc như vậy, nếu không như vậy thì một nhân vật trọng yếu như Kim Lệnh công tử, thân làm Tổng Đàn của Nhật Nguyệt Bang quyết không đến đây.
Lão chủ thuyền nghe lời ấy hơi chấn động cười âm trầm :
- Nhãn quang của ba vị hiệp khách đất Thần Châu thật là bén nhạy. Tư không huynh bao giờ cũng liệu việc như đã đoán ra người sẽ xuất hiện là nhân vật thế nào vậy?
Hán tử họ Tư Không liếc mắt về phía Thiên Kỳ, rồi lớn tiếng :
- Huynh đài hơi quá lời, Thần Châu Tam Tà chúng tôi suốt đời lãng đãng trên chốn giang hồ, ngay cả những đại sự của võ lâm cũng không hay biết, huống hồ..... Ngưng một lúc gã nói tiếp :
- Nghe nói rằng gần đây trên võ lâm xuất hiện một thiếu niên anh tuấn mang trên mình võ công huyền thoại là Tiềm Long Chưởng mà cách đấy một trăm năm lưu truyền trong vô lâm như một truyền thuyết không ai rõ thực hư. Tại hạ chỉ đoán thế thôi, không biết nhân vật này có đến dự không?
Lão chủ thuyền lại láo liên đôi mất chuột nói :
- Lão đã nói rồi mà, Tư Không đại hiệp liệu việc như thần. Nhưng không biết người này đến vì vấn đề gì?
Gã râu sơn dương hơi giật mình, cười lạnh :
- Thần Châu Tam Tà cả đời không thích dựa dẫm người khác cũng không thích xen vào chuyện ân oán giang hồ. Huynh đài hãy nghi lại xem ta nói đúng không?
Lão mắt chuột chợt cười lạnh rợn người:
- Thần Châu Tam Tà tuy rằng không gia nhập Nhật. Nguyệt Bang, song chưa bao giờ dám xúc phạm bổn bang cả cũng gọi là tốt vậy.
Lão lại cung tay về phía ba người tiếp :
- Ba vị một lời đã nói chữ tín không quên, vừa qua lão đã hiểu nhầm !
Nói xong lão đi về phía lên cạnh chàng thanh niên áo trắng và Thiên Kỳ. Thần Châu Tam Tà nhìn thoáng lên người gã mắt chuột rồi sáu ánh mắt như đồng thời chuyển về phía Thiên Kỳ và chàng áo trắng.
Gã chủ thuyền mắt chuột dừng lại trước chàng thanh niên áo trắng cung tay thi lễ nói :
- Tiểu huynh đài, xin lượng thứ ! lão là chủ nhân của con thuyền, lão nhận lệnh phải kiểm tra mục đích của những ai đến Mai Đảo. Tiểu huynh đài có thể cho lão biết đôi điều được không?
Thiếu niên áo trong liếc qua Thiên Kỳ một cái rồi lạnh lùng :
- Mở mang kiến thức?
Lão chủ thuyền cười thầm rồi lễ phép :
- Thật làm phiền tiểu huynh đài !
Nói xong lão dột ngột quay về phía Thiên Kỳ hỏi :
- Còn vị công tử này thì sao?
Thiên Kỳ nhìn qua cửa sổ về phía chân trời xa xa, chàng lơ đảng đáp.
- Lúc này thuyền đã cách đảo chừng mấy trăm trượng rồi phải không?
Lão mắt chuột này tuy giảo hoạt song nhất thời lão không hiểu hàm ý trong câu nói của chàng. Đúng vào chúc đó chợt nghe tiếng cười vang của gã râu sơn dương, rồi giọng nói hào sảng của gã :
- Thuyền đã đến giữa dòng cá sẽ khó lọt :
Lão mắt chuột chợt hiểu ra cười âm trầm - Thật công tử đoán không sai chút nào !
Thiên Kỳ cười lạnh :
- Tôn giá chắc làm nghề sông nước hơn người?
Vì phải đối đầu với sóng nước, để bảo toàn tánh mạng của mình nên lão cũng biết ít nhiều - Này công tử, công tử còn chưa nói cho lão phu biết mục đích đi Mai Đảo của công tử?
Giọng nói của lão bây giờ ra chiều đe dọa người khác. Đồng Thiên Kỳ vẫn nhìn xa xăm trên mặt sóng nước trùng trùng, lạnh nhạt :
- Bằng hữu, hãy bỏ cái chiêu bài đó đi !
Lão già nghe xong chấn động toàn thân, lão ngầm đề tụ công lực, hai tay đột nhiên đưa lên chắp lại nói :
- Công tử muốn làm khó cho lão phu sao? Có chiêu bài gì ở đây nào?
Trong lúc nói, hai tay ôm quyền của lão hạ xuống bên dưới. Khi dứt lời, song thủ bỗng biến thành chiêu "Nhị Long Xuyên Châu" nhanh như chớp chụp vào vai Thiên Kỳ.
Ánh mắt của bốn người còn lại đang tập trung nhìn vào hai người. Bạch y thiếu niên chợt giật mình, tay phải chợt đưa vụt lên ngang ngực, đại hán đuôi sam đứng bật người dậy. Hán tử râu sơn dương kéo lấy tam đệ của mình nói :
- Không phải là "mãnh long" không qua được sông đâu?
Trong chớp mắt, khi mà song trảo của lão chù thuyền sắp chụp được đôi vai của Thiên Kỳ; ánh sáng trắng bỗng lóe lên, cây roi ngựa bạch ngọc của chàng đã chỉ vào ngav yết hầu của lão chủ thuyền. Chàng gằn giọng :
- Chiêu bài của ngươi cuối cùng cũng lộ ra tất cả.
Mũi nhọn của cây roi đã dí vào yết hầu của lão, tuy song trảo của gã chuẩn bị chụp trúng Thiên Kỳ song lão vô kế khả thi, thu vội song trảo, lão nhảy lui ba bước.
Bạch y thiếu niên lúc này mới hạ ngọc chưởng xuống. Gã hán tử tóc đuôi sam nhìn Thiên Kỳ hồi lâu gã lạnh lùng không hiểu gì cả, thầm nghĩ :
- Quái? tiểu tử này chẳng lẽ có mắt ở sau lưng sao?
Lão chủ thuyền sau khi thối lui gằn giọng nói?
- Tiểu tử, ngươi bộc lộ chân tưởng quá sớm?
- Bằng hữu, đây chính là lúc ngươi phải bộc lộ rõ chân tướng nếu không ta e rằng sẽ quá muộn !
Lão chủ nhìn về phía Thần Châu Tam Tà một cái, nghĩ thầm :.
- Thần Châu Tam Tà xưa nay hành sự quái dị khó lường, nếu không sớm lộ rõ thân phận để trấn áp bọn họ nhỡ ra chúng lỗ mãng động thủ thì cũng gây cho ta lắm phiền phức.
Nghĩ đoạn lão cười lớn, cởi phăng áo ngoài lộ rõ tấm trường bào, ngực có thêu hình vành trăng khuyết. Lão cười ngạo nghễ :
- Tiểu tử, lẽ ra ngươi không nên bước đại lên thuyền Nguyệt Hoa Lệnh của Nhật Nguyệt Bang chúng ta. Ngươi phải nói rõ ra nội tình căn nguyên.
- Ngươi muốn điều gì !
- Tiểu tử, đời nay kẻ dám công nhiên chống cự Nhật Nguyệt Bang chúng ta không có được mấy người. Họ Đồng kia, bây giờ ngươi biết rõ lão phu muốn hỏi điều gì rồi chứ?
- Bằng hữu hãy nói rõ hơn?
Lão mắt chuột lại lạnh lùng :.
- Vừa rồi Tư Không đại hiệp đã nói qua, họ Đồng kia, nếu như ngươi. không ăn phải gan trời thì sao còn dám hỏi lão phu câu đó !
Một nụ cười thoáng qua trên gương mặt Đồng Thiên Kỳ, chàng lại lạnh lùng:
- Bằng hữu, nếu như Đồng Thiên Kỳ này chính là người mà các bằng hữu đang tìm kiếm, không hiểu người sẽ làm được gì nào?
Trừ thiếu niên mặc áo trắng, bốn người kia đều giật mình. Tám luồng nhãn quanq đầy kinh ngạc nhìn chằm lên khuôn mặt khôi ngô của chàng trai. Lão mắt chuột nhìn Thiên Kỳ như thăm dò phản ứng, sắc mặt lão thay đổi liên tục. Từ từ lão trấn tĩnh lạii được, đột nhiên lão ngửa mặt lên trời cười iớn nói :
- Hạ.. hạ.. Tiểu tử, khuôn mặt tuấn tú của ngươi quả thật có điểm giống với nhân vật trong truyền thuyết, thế nhưng ngươi quên ràng đó là kỳ tài của võ lâm - Bằng hữu, ngươi không sợ rằng khi ta chứng minh mọi điều thì ngươi táng mạng tại biển khơi này sao?
Lão mắt chuột cười gằn :
- Họ Đồng kia, ngươi vẫn chưa hay rằng trên huyệt mi tâm của người ấy có một nốt ruồi son hay sao? Nếu biết điều này chắc ngươi sẽ không dùng chiêu bài ấy.
Thiên Kỳ giọng lạnh băng:
- Bằng hữu, chính ngươi đã tự nhận lấy bản án tử hình rồi đó.
Giọng nói lạnh lùng tàn khốc của chàng trai nghe như oan hồn đòi mạng khiến người nghe phải lạnh người. Theo nhịp độ từ từ của câu nói, trên huyệt tâm mi của chàng trai từ từ hiện rõ nốt ruồi son bằng đầu ngón tay ửng dần như máu vậy Không ngăn nổi kinh ngạc, lão mắt chuột thối lui sau một bước, buột miệng :
- Ngươi... ngươi chính thực là Đồng Thiên Kỳ Thần Châu Tam Tà cũng không tự chủ được đồng loạt đứng vụt dậy, không khí trên con thuyền bỗng trầm hẳn xuống, lặng lẽ đến ghê người ! Lão mắt chuột diện sắc thay đổi liên tục. Đột nhiên lão ngửa mặt lên trời hú lên ba tiếng dài. Lấy lại bình tĩnh lão nói:
- Thiên Kỳ, ngươi quên rằng đây là đâu trên mặt biển.
- Tôn giá quên rằng ta từ biển khơi mà đến.
Thần sắc gã vừa mới hồi phục lập tức đông kết lại ngay, lão thối lui thêm một bướt nữa chợt lão nhìn sang Thần Châu Tam Tà như nghĩ ra điều gì đó, lạnh lùng nói :
- Tiêu tử, ngươi. có biết vừa rồi lão phu hú lên mấy tiếng là có ý gì chứ?
- Điều dó cũng không cứu kịp mạng sống của tôn giá !
- Lão phu tin rằng bây giờ đã có người cứu viện và tuy đại thuyền của bổn bang ở xa nhưng ta nghĩ lúc này cũng đã phái người đến trợ thủ. Họ Đồng kia ! vả lại ở đây còn có ba vị đại hiệp của đất Thần Châu, họ không có ý cùng sống chết với ngươi tại biển khơi mênh mông này. Và lão phu tin rằng ba người họ nhất định trợ thủ lão phu đề hạ thủ ngươi.
Lão đại hán tóc sam trợn tròn mắt lên:
- Mẹ nó ! ngươi cho rằng ba vị thái gia đây sợ...
Lão râu sơn dương đột nhiên trầm giọng quát :
- Tam đệ im ngay !
Ngay lúc ấy bỗng nhiên truyền lại, một giọng nói trầm lặng:
- Ba chiếc thuyền ở xa đã liên lạc được, họ đã phát tín hiệu hỏi chúng ta, xin Hương chủ chỉ thị.
Trên mặt lão mắt chuột được gọi là Hương Chủ lộ vẻ tự đắc, nói:
- Bảo họ đến ngay.
Nói xong lão quay qua Thiên Kỳ:
- Tiểu tử ! Ta e rằng trên chiếc thuyền này, ngươi đã bị cô lập.
Thiên Kỳ quét ánh mắt về phía Thần Châu Tam Tà, giọng rợn người:
- Ai cũng có cách chọn lựa để bảo vệ tính mạnh của mình, các vị bằng hữu chuẩn bị động thủ đi.
Trong lúc căng thẳng, bạch y thiếu niên từ từ đứng dậy.
kiwihotmit vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 09-08-2007, 14:05   #4
Rìu Bạc Đôi
 
kiwihotmit's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 21.997
Điểm: 80/31 bài viết
Default

Hồi 7
Máu Hồng Nhuộm Thắm Biển Khơi
Thuyền Trầm Thây Nổi Tuyền Đài Nhiễu Nhương


Lão Hương chủ nhìn về phía Thần Châu Tam Tà như thăm dò rồi nói:
- Tư Không đại hiệp, lão phu cho rằng bây giờ chính là lúc đại hiệp quyết định gia nhập hay không gia nhập bổn bang. Đây cũng là thời hạn cuối cùng.
Gã đại hán đuôi sam trợn mắt nói như quát:
- Mẹ nó ! Ngươi định uy hiếp chúng ta sao?
Nói xong lão chuyển sang nói với gã có râu sơn dương:
- Đại ca ! Chúng ta trước hết phải dạy cho đứa cẩu tạp chủng có mắt không ngươi này một bài học.
Gã họ Tư Không nét mặt không thay đổi, chậm rãi nói:
- Nếu ba người chúng ta không gia nhập?
Lão Hương chủ như đã nắm chắc thành công cười gằn nói:
- Theo như giang hồ đồn đãi, Thần Châu Tam Tà trên đất liền tung hoành chẳng khác chi mãnh hổ, thế nhưng... bây giờ lại ở trên mặt biển, e rằng ba vị không có đất dụng võ đâu.
Gã Tư Không đại ca bỗng cười lớn nói:
- Hữu lý, thật là hữu lý, loài sói lang vốn rất giảo hoạt, giang hồ đã không nhầm khi tặng cho bằng hữu nhã hiệu “Hải Lang” (sói biển). Ngụy Hải Giao, sự linh mẫn của các hạ khiến người khác phải thán phục, chỉ có điều Ngụy huynh phải tìm cách nào để liên kết với bọn tại hạ để chống lại cường địch mới phải. Tại sao lại dùng phương pháp uy hiếp.
Giữa lúc tình thế căng thẳng như vậy mà gã Tư Không vẫn thản nhiên với giọng lưỡi vô cùng sắc bén, hiển nhiên gã có một bản lĩnh và khí phách đáng để người khác khâm phục.
Hải Lang Ngụy Hải Giao vẫn trầm giọng:
- Trong võ lâm ai cũng biết rằng ba vị mỗi khi nói thì không hai lời, nhưng ai cũng biết thêm rằng thức thời là tuấn kiệt, lão phu thành thật có lời khuyên.
Gã Tư Không đại ca lại cười lớn:
- Ha ha... mỹ ý của Ngụy huynh, tôi Tà Bốc Tư Không Linh xin thay mắt hai hiền đệ đa tạ, đa tạ !
Nói đoạn gã quay về phía hán tử có khuôn mặt tàn khốc mà từ trước đến bây giờ chưa thấy mở lời, hỏi:
- Nhị đệ ! Ý nhị đệ như thế nào?
Khuôn mặt gã kia chợt trầm lại, nói giọng trầm lạnh:
- Ba huynh đệ chúng ta đều rất “tà”, “tà” đến mức thành biệt hiệu suốt cả đời.
Nếu như chúng ta hành sự hợp với lẽ thường tình thì e rằng bằng hữu trên giang hồ sẽ thất vọng vì nhã hiệu “Tam Tà” đã tặng nhầm người.
Tà Bốc Tư Không Linh gật gật đầu, khuôn mặt gã trầm hẳn lại, nhìn về Ngụy Hải Giao lạnh lùng nói:
- Ngụy huynh ! Tính mạng của ba anh em tại hạ xem như đã tặng cho huynh, không biết huynh có dám nhận không?
Thanh âm của câu nói nghe thật lạnh lùng tàn khốc, so với trước đó như phát ra từ hai người khác nhau vậy.
Bạch y thiếu niên nghe xong giật mình tự nhủ:
“Ba gã này quả thật tà đến mức khiến người khác phải lạnh lùng. Đứng trước bước ngoặc sinh tử của cuộc đời mà vẫn xem như trò đùa vậy.
Thiên Kỳ cũng bị bất ngờ vì sự cự tuyệt quá cương quyết của Tam Tà, chàng nhủ thầm:
“Ba gã này rõ ràng không biết gì về nghề sông nước, tính mạng của họ xem như nằm trong tay của Ngụy Hải Giao vậy mà khí phách vẫn hơn người, thật hiếm có !” Theo dòng suy nghĩ lưu chuyển như vậy, sự đố kỵ của chàng đối với cách nhân vật võ lâm cũng đã giảm đi phần nào.
Tình thế trở nên căng thẳng, mọi chuyện xảy ra ngoài dự liệu của Hải Lang Ngụy Hải Giao. Tâm tư lão bị chấn động mạnh, nhất thời lão không biết làm thế nào mới phải.
Sau những phút im lặng nặng nề, bỗng từ ngoài vang đến một giọng nói thôi lỗ:
- Ba chiếc thuyền đã đến trong vòng mười trượng, xin Hương chủ chỉ thị.
Nghe vậy, lão Hương chủ đã yên lòng song ngoài mặt không đổi, lão nói:
- Nhã hiệu Tam Tà quả nhiên đạt được không phải là ngẫu nhiên, lão phu rất lấy làm khâm phục, chỉ là lão phu cho rằng ba vị nên suy nghĩ lại. Biển xanh vô tình, bằng vào công lực ba vị e rằng phải táng mình trong dòng nước.
Gã tóc đuôi sam trợn tròn mắt quát lên:
- Mẹ nó ! Ngươi có bao giờ nghe qua Tam Tà có khi đã thay đổi chủ ý chưa?
- Lão phu cho rằng ba vị cần phải thay đổi chủ ý, bổn bang sẽ không làm cho ba vị thất vọng.
Nói xong lão quét mắt nhìn xuống sàn thuyền trông rất quỉ quyệt. Tà Bốc Tư Không Linh cười nhạt:
- Ngụy huynh còn đợi gì nữa?
Hải Lang thoáng chấn động, song gã trấn tĩnh được ngay, cười nói:
- Lão phu đang đợi ba vị hồi đáp.
Gã nhị đệ trầm nhẹ:
- Ngụy Hải Giao, ngươi cần Huyết Phán Lãnh Vân Tiêu ta trả lời ngươi sao?
Gã vừa nói vừa bước đến phía Ngụy Hải Giao. Lão Hải Lang trầm mặt xuống tự nghĩ trong bụng:
“Gã này nổi tiếng về độc, lạnh lùng ít nói nhưng xuất thủ là đả thương người. Lúc này, tạm thời ta người ít thế cô, xem ra “tiên hạ thủ vẫn vi cường”” Nghĩ vậy gã thầm hít vào một hơi thật sâu, cố làm ra vẻ thản nhiên cười nói:
- Lão phu đang muốn nghe cao kiến của Nhị Đường Gia !
Chữ “Gia” vừa dứt, hai chân lão đã giẫm mạnh xuống sàn thuyền, song chưởng giáng như sấm nổ xuống sàn thuyền bằng ván “ầm” một tiếng, người lão cũng như theo tiếng nổ lao vút ra cửa khoang như cánh chim ưng. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, Tam Tà là những người lịch duyệt giang hồ không thể ngờ được sự việc lại biến chuyển như vậy, họ bất giác hoảng loạn.
Trong một tiếng cười ngạo mạn vang đến, kèm theo một tiếng vỡ của sàn thuyền, một cột nước chừng hai thước bắn vụt lên khoang, thân thuyền đã cảm thấy được sự bắt đầu đắm dần xuống. Mọi chuyện chỉ trong một thoáng mắt, Tam Tà mất hết bình tĩnh đồng thời quát lên một tiếng lao qua cột nước về phía cửa khoang.
Khi vừa qua khỏi cột nước, mắt vừa nhìn rõ thì cả ba vị “tà” đều giật bắn mình vì trước mặt họ là chiếc lưng đầy mồ hôi của lão Hương chủ. Lão thủ song thủ chưởng trước ngực, chân đứng khuỵu xuống, thoạt nhìn cũng biết lão khẩn trương như thế nào.
Trước mặt lão chừng bốn thước là Đồng Thiên Kỳ đang đứng lạnh lùng bình thản. Trên huyệt mi tâm của chàng nổi lên đỏ ửng một nốt son bằng đầu ngón tay.
Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh tuấn của Thiên Kỳ, Tư Không Linh ngạc nhiên đến sững sờ, gã không hiểu rằng chàng trai này ra đó tự bao giờ?
Gã tóc đuôi sam cũng lạ lùng tự hỏi:
- Gã tiểu tử này làm sao đến được đây?
Thiên Kỳ trầm giọng cười lạnh lẽo:
- Các hạ đã chậm mất một bước rồi.
Hải Lang bất giác thối lui một bước, ngưng tụ công lực, gằn giọng:
- Lão phu cho rằng không quá chậm đâu !
Vừa nói lão vừa bước lui thêm một bước nữa.
Thiên Kỳ nhìn lạnh lùng vào cột nước sau lưng lão, nhấn từng tiếng:
- Tại hạ tin rằng bên dưới đáy cột nước kia cũng là mặt biển, ở đó cũng có thể thoát thân.
Đại hán tóc đuôi sam đứng dạng người cản đường thóai lui của lão Hương chủ rồi quát lên:
- Lão tặc tử, đừng có nằm mơ !
Lão Hương chủ hoảng loạn, ánh mắt thoáng lên tia giết người, lão cười gằn:
- Thiên Kỳ, ngươi nghĩ rằng ngươi đã đoán đúng sao?
Lão không tiếp tục bước lui nữa mà tập trung hết công lực vào đôi tay. Thiên Kỳ cười nhẹ:
- Có thể tại hạ đoán nhầm, có thẻ tôn giá muốn...
Trong khi chàng đang nói thì lão quát lên một tiếng “chết này”, cùng với tiếng quát, song chưởng của lão chụp tới huyệt tử toàn cơ của Thiên Kỳ như đảo hải bài sơn.
Huyết Phán Lãnh Vân Tiêu như không tự chủ được, khuôn mặt như khắc bằng gỗ của gã thoáng thay đổi, chân phải gã bước lên trên một bước, song gã lại bị Tư Không Linh kéo lại. Người anh cả thấp giọng:
- Nhị đệ ! Cơ trí và võ công của người này không dưới anh em chúng ta đâu, đệ không cần trợ thủ.
Thanh âm của Tà Bốc vừa dứt chỉ nghe Thiên Kỳ cười nhạt một tiếng nói:
- Nên dừng tay !
Chưởng ảnh loáng lên, không ai nhìn rõ chàng ra tay thế nào, chỉ thấy khi họ định thần thì chiến sự đã kết thúc. Tam Tà lại chấn động toàn thân khi nhìn thấy mạch môn tay phải của Hải Lang đã nằm trong tay khống chế của Thiên Kỳ, và những giọt mồ hôi bằng hạt đậu cứ lăn dài trên mặt lão.
Ngay lúc đó, một người từ phía cuối thuyền cao giọng hỏi:
- Thuyền chủ ! Tất đàn chủ cần người lên gặp để nói chuyện.
Ngụy Hải Giao giật mình nói:
- Bẩm báo với Đàn chủ lão phu lập tức lên ngay.
Nói xong đột nhiên lão cười lên man rợ tiếp:
- Con thuyền này đã bị ba chiếc huyền do Tất đàn chủ suất lãnh bao vây cả rồi, ha ha... Thiên Kỳ ngươi đã nghe qua đại danh của Đàn chủ chưa?
Thanh âm của câu nói rất lớn, hiển nhiên lão không chỉ nói để cho Thiên Kỳ nghe.
Bạch y thiếu niên đứng bên ngoài chợt thay đổi nét mặt, thầm nghĩ:
“Chẳng lẽ lão quái vật ấy cũng đã đến?” Thiên Kỳ lại cười lạnh nói:
- Thú thực Đồng mỗ chưa hề nghe mà cũng không muốn nghe làm gì. Trong thuyền bây giờ nước đã tràn rất gấp, việc khẩn yếu nhất là phải có vật chắn nước, vì vậy tại hạ đành mượn đỡ tấm thân của Hương chủ vậy.
Nói đoạn chàng bước tới một bước xách cả người lão Hương chủ lên. Lão không ngờ Thiên Kỳ lại nghĩ ra cách này, lòng tham sanh húy tử đã khiến lão tiêu mất vẻ trấn tĩnh như lúc đầu, khuôn mặt lão trắng bệch lên như tờ giấy, buột miệng kêu lên:
- Lão phu chết đi nhất định không tha cho bất cứ ai trên thuyền này.
Thiên Kỳ đi đến bên cột nước, dòng nước phun mạnh làm ướt cả mình mẫy lão Hải Lang. Nước biển lạnh ngắt làm gia tăng sự sợ chết. Nhìn qua thấy Thần Châu Tam Tà không có phản ứng gì, lão không chịu nổi buột miệng:
- Thần Châu Tam Tà, các ngươi thật muốn cùng chôn thân trong biển cả sao?
Bạch y thiếu niên chợt bước lên khẽ gọi:
- Đồng công tử...
Thiên Kỳ giật mình quay lại, lạnh lùng:
- Huynh đài có điều chi chỉ giáo?
Bạch y thiếu niên vội vàng tránh tia mắt lạnh toát của chàng, thấp giọng:
- Đồng công tử ! Ở đây sự an nguy của nhiều người còn phụ thuộc vào lão này, cho nên... cho nên... tôi muốn...
Chàng trai nói tới đó đột nhiên dừng lại không nói thêm gì nữa. Trên khuôn mặt tuấn tú của Thiên Kỳ hiện lên nhiều nét băn khoăn. Chàng kéo lão Hải Lang thối lui chừng hai bước, cười lạnh:
- Đồng mỗ tin chắc rằng huynh đài nghề sông nước rất giỏi, phải không?
Tợ hồ không hiểu nguyên nhân vì sao chàng hỏi vậy, bạch y thiếu niên khẽ giật mình gật đầu nói:
- Tiểu đệ tuy kha khá song không muốn rơi xuống nước chút nào?
Đồng Thiên Kỳ chỉ cười nhẹ, xách lão Hải Lang lên định chuyển mình đi bỗng nghe Tà Bốc Tư Không Linh cười nói:
- Cô nương... à không, huynh đài không phải là bây giờ đã ướt một nửa rồi sao?
Bạch y thiếu niên nghe nói vội cúi đầu nhìn xuống, quả thật nước lúc này đã vào khoang gần đến gối. Khuôn mặt ngọc chợt hồng, chàng thiếu niên không nói được gì thêm.
Huyết Phán Lãnh Vân Tiêu được Tà Bốc chỉ ra vậy liền nhìn xuống và chợt hiểu ra, gã lạnh lùng:
- Nói vậy, huynh đài muốn yêu cầu lòng nhân nơi chúng ta sao?
Tư Không Linh vội lên tiếng:
- Nhị đệ nói sai rồi. Người đang ở trong tay của Đồng huynh, tha hay không là do ở Đồng huynh. Chúng ta khó có thể hiểu đích xác. Đồng huynh, đúng thế không?
Thiên Kỳ cười nói:
- Đích xác thật có điểm phức tạp, thế nhưng các hạ có thể đoán ra lời của vị huynh đài này hình như không phải từ đáy lòng phải không?
Tư Không Linh thoáng giật mình, mặt trở nên trầm giọng nói:
- Tại hạ tin lời vị cô nương... à không, lời của vị huynh đài này xác thực phát ra từ đáy lòng, chỉ là tại hạ có một nghi vấn, không hiểu Đồng huynh có thể biến giải giùm được không?
- Các hạ cứ nói !
Tư Không Linh trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Đồng huynh và vị huynh đài đã quen biết nhau từ trước?
Thiên Kỳ cười nhẹ, chàng nhìn vào cột nước chảy vào hồi lâu mới thản nhiên nói:
- Cùng là người lưu lạc cả, tại sao nhất thiết phải có quen biết?
Tư Không Linh hỏi tiếp:
- Lời của Đồng huynh không cảm thấy có chút hàm hồ sao?
Nét mặt Thiên Kỳ thoáng lạnh lẽo, song lại mất đi nhanh, chàng cười nhẹ:
- Tôn giá cần Đồng mỗ giải thích thế nào đây?
Trong đôi mắt sáng trong của bạch y khách lóng lánh đôi hạt châu, chàng ta vốn chỉ muốn Thiên Kỳ ban ơn để đắc nhân tâm thôi, không ngờ Thiên Kỳ xa lạ quá nên giọng trở nên hờn tủi:
- Đồng công tử nhất định biết tôi là ai rồi !
Thiên Kỳ bình tĩnh:
- Tại hạ chỉ đoán thôi - Nhất định công tử đoán đúng, thiên hạ không có người giống nhau đến thế đâu.
Thiên Kỳ chợt cười nói:
- Cô nương ! Vậy là cô nương đã giải đáp nghi vấn trong lòng tại hạ.
Nghe lời đối thoại của hai người, Thần Châu Tam Tà như đã đoán ra đầu mối câu chuyện. Huyết Phán Lãnh Vân Tiêu trầm giọng nói:
- Đồng Thiên Kỳ ! Ngươi còn chưa hiểu rõ tình hình của Thần Châu Tam Tà chúng ta, phải không?
Ánh mắt của Thiên Kỳ chợt lóe lên những tia lạnh lẽo kinh người, nhưng khi chàng nhìn vào đôi mắt não nùng của bạch y khách, ánh mắt kia bỗng lại trở nên ấm áp, chàng cười thản nhiên:
- Đồng mỗ biết rằng ba vị không bao giờ nhận lấy tình cảm của bất cứ ai.
Tư Không Linh hơi giật mình tự nhủ:
- Người này võ công cao đến khó lường, lời nói lại luôn luôn lạnh lẽo, quyết không phải hạng tham sanh húy tử. Vừa rồi hắn có vẻ nhường nhịn chắc chắn không phải vì sợ Tam Tà chúng ta, vậy thì vì điều gì nhỉ?
Bạch y khách có vẻ cảm động dần, không nhẫn được nữa, buột miệng:
- Đồng công tử ! Công tử nên tin tôi... tôi... tôi không vì bản thân mình... chỉ vì tôi thấy công tử quá cô độc trên cõi đời này. Tôi chỉ muốn công tử thêm bạn bớt thù.
Hiện tại công tử hiểu sai ý tôi rồi, tôi mong công tử bảo vệ sự uy nghiêm của công tử trong lòng các đồng đạo võ lâm.
Nét mặt Thiên Kỳ chợt thay đổi, chàng cười nhẹ:
- Mai cô nương ! Đã bôn ba giang hồ, nàng không cần phải có một lòng từ tâm như vậy, phàm làm gì trước hết nàng phải nghĩ đến bản thân mình cái đã.
Hai giọt châu lóng lánh nơi khóe mắt cuối cùng cũng lăn dài xuống má mỹ nhân.
Đôi mắt nàng nhìn đắm đuối vào Thiên Kỳ, giọng ai oán:
- Đồng công tử, đây là lần đầu tiên công tử đối với Phụng Linh có chút dạ quan hoài.
Thiên Kỳ cũng biểu hiện xúc động, chàng nói nhanh:
- Mai cô nương, nàng quá dễ xúc động.
Nhìn thấy nước biển đã vào ngập trong khoang thuyền, Huyết Phán Lãnh Vân Tiêu không nhẫn được nữa, buột miệng nói:
- Màn diễn của hai vị không biết đã xong chưa?
Một ánh tàn khốc thoáng hiện trên mặt của Thiên Kỳ, thế nhưng chỉ một thoáng chàng lại ghìm xuống được, chỉ lạnh lùng nhìn lần lượt vào ba khuôn mặt khác nhau của Thần Châu Tam Tà, thản nhiên nói:
- Nếu các vị đối xử với một cánh nhạn lẻ bầy không tổ, tôi tin rằng các vị không buông những lời nhẫn tâm như vậy.
Nói đoạn chàng thản nhiên quay về phía Phụng Linh nói:
- Mai cô nương, chúng ta lên phía trên nóc thuyền, nàng đã nói là không muốn bị ướt phải không?
Nói xong chàng xách lão Hải Lang nhẹ nhàng tung mình nhảy lên phía bên trên, không thèm nhìn Thần Châu Tam Tà đến một lần. Phụng Linh lại thở dài, theo bước chân chàng từ từ đi lên.
Nhìn theo bóng cô gái khuất dần sau cửa khoang thuyền, gã hán tử đuôi sam đột nhiên lên tiếng:
- Thằng tiểu tử này hình như chẳng biết sống chết là gì, thế nhưng vừa rồi đối với Tam Tà chúng ta thì có vẻ nhẫn nhịn nhiều, không hiểu vì cớ làm sao?
Gã vừa nóivừa nhìn vào khuôn mặt đang trầm tư của gã đại ca, hiển nhiên gã hy vọng rằng đại ca của gã sẽ trả lời cho gã.
Huyết Phán đột ngột lên tiếng:
- Ai ngờ đầu óc thô lỗ của ngươi cũng có lúc sáng suốt như vậy.
Bất cứ lời nào nói ra từ miệng gã cũng rất khó nghe, song hình như hiểu rõ tính khí của nhị ca nên gã tóc đuôi sam không tỏ ra giận dữ. Cũng lúc đó, bỗng nhiên Tư Không Linh lên tiếng như tự nói với mình:
- Mai Phụng Linh... cánh nhạn lạc bầy... Mai Đảo... đúng rồi.
Gã đại hán tóc đuôi sam lại tròn mắt:
- Đại ca ! Đại ca phát rồ rồi sao, đừng làm chúng tôi giật mình.
Tư Không Linh không để ý đến gã, quay sang Huyết Phán Lãnh Vân Tiêu hỏi:
- Nhị đệ ! Mai Đảo thế gia họ gì?
Huyết Phán Lãnh Vân Tiêu cũng không hiểu ý của Tư Không Linh, buột miệng hỏi:
- Ai lại không biết Mai Đảo thế gia họ Mai, đại ca hỏi gì kỳ vậy...à... Mai có phải lão huynh nghĩ rằng cô gái kia là tiểu thư thiên kim của Mai Đảo Thần Kiếm.
Tư Không Linh gật đầu:
- Điều này thật kỳ lạ song ta tin rằng mình quyết đoán không sai. Do trong câu nói của Thiên Kỳ, Mai cô nương, trên giang hồ không một ai thân thích, trừ ra việc trỏ lại thăm chốn cũ, cô ta không có lý do gì để lên Mai Đảo.
Đại hán tóc sam vốn người bộc trực vội nói:
- Ba huynh đệ chúng ta năm xưa đã nhận không ít ân huệ của Mai Đảo Thần Kiếm, nếu như cô ta đích thực là thiên kim của Mai Đảo thì đây là cơ hội để chúng ta báo đền, xem như trả bớt phần món nợ năm xưa.
Huyết Phán Lãnh Vân Tiêu chợt lạnh giọng:
- Tam đệ ! Chỉ e rằng ngươi không phải chỉ đơn thuần vì muốn trả nợ !
Gã đuôi sam lại buột miệng:
- Không phải vì trả nợ thi vì cái gì?
Huyết Phán Lãnh Vân Tiêu lạnh nhạt:
- Bằng vào bản tính hiếu sát của ngươi sao?
Gã tóc đuôi sam như bị người thấy hết tâm tư, khuôn mặt đen sì của gã thoáng hồng song không tìm được từ ngữ để biện bạch, liền nói bừa:
- Chẳng lẽ trong lòng ngươi chán ghét họ thế sao?
Huyết Phán Lãnh Vân Tiêu cười nhạt định nói gì thêm thì Tư Không Linh chợt cắt ngang:
- Hiện tại không phải là lúc các ngươi tranh luận, trước hết phải hiểu rõ hư thực thế nào cái đã.
Nói xong gã đi về phía cửa khoang, Huyết Phán Lãnh Vân Tiêu chỉ liếc xéo gã tóc đuôi sam một cái rồi cất bước theo sau Tư Không Linh. Ngần ngừ một tí rồi gã tam đệ cũng cất bước theo sau.
Tư Không Linh vừa bước lên mặt thuyền gã đã giật bắn người, lòng kinh hoảng thầm nghĩ:
- Làm sao mà lão hung thần bất tử đã đến nơi này rồi.
Trong khi Tư Không Linh suy nghĩ như vậy thì hai gã kia cũng lên tới mặt thuyền.
Vừa nhìn thấy một lão già tóc bạc mặt trông như khỉ, mũi quặp diều hâu, cả hai đồng thời giật mìh biến sắc. Vốn là ba góc của chiếc thuyền lớn này đã bị ba chiếc thuyền khác bao vây. Trên thuyền chính giữa là một lão già trạc ngoài bát tuần trong trang phục màu đen đứng ngạo nghễ. Hai bên lão là tám hán tử vận đồ thủy chiến đang đứng hộ vệ trông khí thế thật uy mãnh.
Phía bên này, Đồng Thiên Kỳ và Mai Phụng Linh đứng sóng vai với nhau trông thần thái ung dung như không có gì xảy ra. Lão già vận đồ đen đứng ở chiếc thuyền đối diện vừa thấy Thần Châu Tam Tà hiện thân hơi thoáng ngạc nhiên. trầm giọng hỏi:
- Thần Châm Tam vị đại hiệp ! Thật lâu lắm không gặp.
Tư Không Linh nghe nói hơi giật mình, thần sắc đã bớt đi vẻ ngạc nhiên lúc đầu, gã cung tay thi lễ nói:
- Thật may mắn ! Tất huynh, lâu lắm không gặp.
Lão áo đen khuôn mặt chợt trầm xuống, lạnh giọng:
- Tư Không đại hiệp nói nghe xa lạ làm sao.
Huyết Phán Lãnh Vân Tiêu đột ngột chen vào:
- Chúng ta với Tất huynh thật ra cũng chẳng có thâm tình, nói như thế có gì là lạ.
Lão áo đen trên khuôn mặt vốn đã khó coi của lão càng trở nên khó coi hơn, phóng tia mắt như để áp bức người khác, lão gằn giọng:
- Nói vậy, nếu như lão phu nhờ ba vị giúp đờ chắc các vị khó đáp ứng.
Tư Không Linh nói:
- Tất huynh ! Sao không nói ra xem sao?
Lão áo đen trầm hẳn mặt xuống:
- Lão phu muốn ba vị giúp sức mang vị huynh đài kia sang đây cho tại hạ nói chuyện với gã.
Nói xong lão chỉ vào Thiên Kỳ đang đứng trên mũi thuyền uy nghi như một pho tượng.
Tư Không Linh nghe qua giật mình, cung tay cười nói:
- Mỗi người có chí hướng riêng của mình, vị huynh đài này muốn ở trên chiếc thuyền sắp đắm này, huynh đệ tại hạ thật khó lòng cưỡng chế.
Lão áo đen cười lên ghê rợn:
- Lão phu tin chắc rằng ba vị không hứng thú gì khi ở trên con thuyền sắp đắm ấy, bởi lẽ ba vị không biết gì về nghề sông nước.
Huyết Phán cười lạnh tiếp lời:
- Đi qua mười nhà không bằng ở lại một nhà. Con thuyền nào rồi cũng đắm cả, ở đâu cũng như nhau mà thôi.
Lão áo đen cười lên cuồng ngạo:
- Ha... ha... ha... Lão phu tin rằng không phải ba vị đánh đắm những con thuyền này. Vậy thì còn lại ai đây? Vị tiểu huynh đài này chăng?
Nói xong lão quay lại phía Thiên Kỳ hỏi:
- Bạn trẻ ! Nghề sông nước của ngươi khá lắm phải không?
Thiên Kỳ cười lạnh lùng:
- Nếu muốn, tôn giá có thể thử xem?
Lão áo đen lắc đầu nói:
- Binh pháp không dạy bỏ chỗ sở trường mà dùng chỗ sở đoản, có lẽ ngươi sẽ thất vọng vì không có cơ hội thi triển sở trường của mình.
- Các hạ sẽ cản trở Đồng mỗ.
Lão áo đen cười lạnh:
- Không phải lão phu mà là bọn chúng.
Vừa nói lão vừa chỉ tay xuống mặt biển rồi lão quay mặt sang một đại hán đứng bên cạnh:
- Phát lệnh biểu diễnh cho họ tri tường.
Gã hán tử ứng khẩu một tiếng oai vệ rồi lao người nhảy xuống biển. Khi những giọt nước tung lên còn chưa rơi xuống mặt biển, hán tử nhảy xuống chưa lâu, từ dưới mặt nước ngàn ngàn mũi tên nhọn sắc nhô lên dày đặc, không còn một khe hở nhỏ nào cho một sinh linh có thể rơi lọt.
Thần Châu Tam Tà nhìn thấy chợt đồng thời biến sắc. Mai Phụng Linh nhìn sang Thiên Kỳ tỏ vẻ bất an. Thiên Kỳ nét mặt vẫn bình thản đến lạnh lùng:
- Bạn trẻ ! Ngươi có thể tìm ra phương pháp phá giả?
- Đúng ! Tại hạ tin rằng mình có thể tìm được.
Lão áo đen lại ngẩng mặt lên trời cười cuồng ngạo :
- Ha... ha... tiểu tử, nếu như ngươi đã nghĩ đến chỗ nào để phá giải thì lão phu cũng đã nghĩ ra trước rồi. Ngươi có thể không xuống nước song lão phu thì không có thì giờ để chờ đợi ngươi.
Nói xong lão lại hạ lệnh:
- Chuẩn bị hỏa công !
Sau một tiếng nổ vang trời, mấy chục cánh tay cầm cung tên chĩa ra từ bên trong khoang thuyền của lão áo đen. Bên cạnh đó là những cánh tay cầm đuối lửa sáng rực.
Lão áo đen nhìn sang hai chiếc thuyền bao vây kia, sau khi thấy ở đó cũng đã chuẩn bị xong, lão quay lại phía Thiên Kỳ:
- Bạn trẻ ! nếu ngươi không xuống nước liệu có được không?
Trên khuôn mặt anh tuấn của Thiên Kỳ thoáng vẻ căng thẳng, chàng bất giác nhìn sang Thần Châu Tam Tà. Chàng tin rằng mình có thể xuyên qua mặt biển để phá trận song chưa tìm ra cách cho Tam Tà và Phụng Linh. Lão áo đen nhìn thấy vẻ căng thẳng của đối phương, cười nói:
- Lão phu có một giải pháp. Bạn trẻ, chỉ cần ngươi nhảy xuống nước và buông thả Hải Lang thì lão phu sẽ không hạ lệnh công thuyền.
Tâm tư Thiên Kỳ chuyển nhanh như điện, chàng buột miệng:
- Đồng mỗ đồng ý.
Nói vừa dứt lời chàng buông thỏng tay thả Ngụy Hải Giao. Nhưng trên khuôn mặt của Thần Châu Tam Tà lai hiện lên một màn sát khí khủng khiếp, họ đồng thời chuyển thân. Cả ba người tạo thành thế tam tài vây Hải Lang vàng giữa. Hải Lang không ngờ trong bước ngoặt sinh tử này vẫn có người dám ra tay hạ thủ, lão ta đang đắc ý nhìn sang Thiên Kỳ gằn giọng:
- Tiểu tử, sẽ có ngày ngươi lọt vào trong tay lão phu, lúc đó lão phu sẽ chăm sóc ngươi thấu đáo !
Nói xong lão xoay mình định nhảy xuống biển bỗng một giọng lạnh lùng vang lên:
- Hải Lang! Lời của Thần Châu Tam Tà ngươi quên rồi sao !
Cùng trong tiếng nói phát ra, những bóng người đã chập chờn như quỉ ảnh và chưởng phong rít lên ào ào như cuồng phong phẫn nộ. Trong những âm thanh ấy, một tiếng thét kinh hoàng của Hải Lang vang lên, những vòi máu hộc ra từ miệng lão. Cả thân hình lão nặng nề ngã xuống trên thân con thuyền đang ngập dần trong nước. Hiển nhiên lão đã trút hơi cuối cùng.
Nhìn vào khuôn mặt của tử thi nằm cách mình chừng năm thước, ánh mắt Thiên Kỳ chuyển dần đến và ngưng tụ trên khuôn mặt âm trầm của Tư Không Linh. Tư Không Linh nhìn từ thi thể của Hải Lang, ngẩng lên nhìn Thiên Kỳ nói:
- Sinh tử hữu mệnh, phú quí tại thiên ! Vì báo ân mà giúp người, Thần Châu Tam Tà trước nay vẫn hành sự như vậy, tâm ý của Đồng huynh, Tam Tà quyết không hiểu sai, nhưng không cần phải thêm một thủ tục không cần thiết nào.
Tia mắt lạnh lùng trong mắt Thiên Kỳ dần dần mất hẳn, bình thản nói:
- Thật ra Đồng mỗ hơi thái quá.
Tư Không Linh lại tiếp:
- Đồng huynh là người rất chú trọng ân oán.
Thiên Kỳ lại cười bình thản:
- Bất luận nói thế nào, Đồng mỗ không thể nào quên cách đối xử nhân thế của ba vị. Bây giờ các vị cố thủ trên chiếc thuyền này để đợi tại hạ.
Nói vừa xong chàng đột nhiên bước lên một bước, nắm lấy thi thể của Hải Lang ném vút lên cao theo hướng cầu vồng rơi xuống biển. Ở dưới đáy nước, tất nhiên nhãn quang không thể rõ ràng, thi thể Hải Lang vừa chạm đến mặt biển thì hàng hàng mũi tên của đồng bọn đã xuyên qua xác lão. Tư Không Linh và lão áo đen như đồng thời la thầm:
- Cơ trí của người này thật hơn người.
Cũng tại nơi mà thi thể của Hải Lang chìm xuống, như một mũi tên vừa rời khỏi dây cung, Thiên Kỳ lao vút xuống lòng đại dương.
Một tiếng kêu lên lo lắng, Phụng Linh lao tới bên mạn thuyền nhìn xuống nước...
kiwihotmit vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 09-08-2007, 22:11   #5
Rìu Bạc Đôi
 
kiwihotmit's Avatar