Go Back   VN-Zoom forum > Giải trí > Văn học > Truyện Kiếm Hiệp > Trần Thanh Vân

 

Hãy là người biết chia sẻ!

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 21-08-2007, 13:42   #1
Rìu Bạc Đôi
 
kiwihotmit's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 21.930
Cảm ơn: 1
Điểm: 76/31 bài viết
Default TÀNG LONG ĐỈNH (Hồi 86 ---> 90)

Hồi 86

Vì Cửu Đỉnh Quyết Vào Huyệt Hổ
Trừ Ác Ma Long Phụng Tranh Công


Chính đúng ngay khi Hào Nhất Đức vờ quay người thì thân hình Đồng Thiên Kỳ như lưu tinh điện chớp, thời gian đúng là cái nháy mắt đã lướt đến trên đầu lão ta thanh Long thủ kiếm vung lên sáng xanh...
Chỉ nghe Hào Nhất Đức thét lên một tiếng đau đớn cả cánh tay phải bị thanh Long thủ kiếm tiện ngọt ngang vai, gã khựng người mặt méo thổ chửi ầm ĩ :
- Họ Đồng kia, ngươi thật tàn bạo ?
Đồng Thiên Kỳ dừng chân trước mặt lão cách ngoài ba xích, cười gằn nói :
- Nơi nào có bàn tay Huyết Kiếp Thủ vươn đến thì không có người sống mà toàn vẹn ! Đồng mỗ tha mạng ngươi một lần, mau về báo cho chủ ngươi biết !
Hào Nhất Đức không ngờ Đồng Thiên Kỳ chỉ lấy đi của lão một cánh tay rồi tha sống, lấm lét tay trái ôm vai phải rồi lủi mất.
Lại nói, trong lúc Đồng Thiên Kỳ còn dây dưa với Hào Nhất Đức thì Bạch Vân Phụng đã một mình một kiếm chạy thẳng vào Cung hồ bảo không như ban đầu cẩn thận do dự, lần này nàng khẳng khái hiên ngang đi xăm xăm vào bảo môn.
Đồng Thiên Kỳ chính khi định cử bước theo nàng thì bỗng từ trong lùm cây rậm một bóng đen vọt ra rồi phi về hướng bảo môn.
Trời chưa sáng hẳn, trong khoảng tối sáng mờ mờ chỉ thấy đó là một bóng người nhỏ thó nhưng rất nhanh nhẹn. Đồng Thiên Kỳ chau mày quát hỏi :
- Ai ?
Nhưng người ấy vẫn phóng chạy, bất chợt ngạo khí trong người chàng bị kích thích, chàng liền nhún người cho thi triển thân pháp chiêu tuyệt đuổi theo.
Những tưởng chỉ vài cái nhảy là có thể kéo ngắn khoảng cách hoặc có thể truy kịp, thế nhưng đã hơn nửa dặm vậy mà chàng không thể nào kéo ngắn được khoảng cách chút nào, đủ thấy người kia công lực không kém chàng tí nào.
Bấy giờ phóng thêm được chừng năm trượng nữa thì hóng người kia bỗng biến mất dạng. Đồng Thiên Kỳ còn đang ngớ người thì trước mặt cảnh tượng khiến chàng bất ngờ.
Một cổng tam môn cao lớn bề thế đứng sừng sững được sơn son đỏ chót, hai bên tam môn chính là hai vách núi dựng đứng như ngăn cách với bên ngoài và bên trong, trên tam môn là một hàng bảy chữ đại tự thiếp vàng ghi "Nhật Nguyệt Cũng Chiếu".
Cung Hồ Bảo.
Hai bên bảo môn là hai gã tráng hán tay chấp đao thủ giữ, lại cứ cách chừng vừa bước có một gã tráng hán khác cũng chấp vũ khí nghiêm trang.
Đồng Thiên Kỳ căn bản không để tâm đến đám cảnh binh này, cho nên cứ khẳng khái bước về hướng chính môn Nhưng khi đến gần hơn thì bất giác chàng "á" lên kinh ngạc, bởi vì những người này, không những đã không chút ngăn cản mà cùng đứng yên bất động, mặt trắng nhợt như một xác chết, thì ra bọn người này đều bị trúng chỉ lực.
- Í, chẳng lẽ là người của Linh Sơn phái hạ thủ ?... Bọn chúng muốn gì nhỉ ?..... Chính lúc chàng còn đang phân vân suy nghĩ thì bỗng nhiên "cót két" mấy tiếng khiến chàng sực tỉnh, hai cánh cửa Bảo môn mở ra, chưa thấy người đã nghe tiếng niệm Phật hiệu:
- A Di Đà Phật, tiểu thí chủ, chúng ta lại tái ngộ.
Đồng Thiên Kỳ vừa nghe tiếng đã biết là ai, quả nhiên ngẩng đầu lên thì bắt gặp Cùng tăng Vô Duyên, người của Linh sơn phái, chàng lạnh lùng "hừ" một tiếng đáp lại:
- Ngươi hiệu là Vô Duyên, nhưng thực lại là hữu duyên !
Cùng Tăng híp mắt cười hi hi nói :
- Ngã Phật thuyết Vô duyên chính là hữu duyên, trong thiên hạ không có gì là không thể hóa độ !
- Ồ, nhưng ta và Phật vô duyên!
- Linh Sơn phái định tâm rất cao, vẫn luôn muốn hóa độ cho thí chủ cải tà quy chính, di giá lên Linh Sơn.
Đồng Thiên Kỳ nhếch môi cười nhạt :
- Ngươi không thấy nói vậy là đánh giá thấp Đồng mỗ ư ?
Cùng Tăng nghe vậy thì mặt thịt sa sầm, nói:
- Tiểu thí chủ, hòa thượng ta rất hiểu tính tình của ngươi, cho nên đã không quản giúp ngươi nhiều chuyện.
- À, nhưng Đồng mỗ đâu phiền đến các người giúp đỡ ?
- Ha ha hạ.. đằng nào chuyện cũng đã làm, ngươi có muốn nghe những chuyện chúng ta làm giúp ngươi không ?
- Hừ ta không có ý định nghe đâu !
Cùng Tăng lại him mắt cười hi hí ra vẻ rất đắc ý :
- Chúng ta giúp ngươi làm náo cả mười hai phân đàn của Nhật Nguyệt Bang.
- Đó là chuyện các ngươi tranh thế đoạt quyền với nhau. Đồng mỗ không nhận món nợ này.
- Í, nhưng chúng ta chính là giúp cho nhà họ Nhan !
Đồng Thiên Kỳ quắt mắt lạnh giọng :
- Nếu muốn báo thù công lao thì các ngươi nên đi tìm người Vạn Thánh Đảo, với Đồng mỗ vô can.
Cùng Tăng đưa hai tay lên xoa xoa chiếc đầu trọc bóng:
- Hảo, cho qua chuyện này. Thế nhưng trên Cung hồ này, chúng ta giúp ngươi mở đường thì sao ?
Đồng Thiên Kỳ vẫn lạnh lùng như cũ :
- Người xuất gia vì thế gian mà trừ họa thì cũng là một việc làm công đức, vả lại chuyện này kể như giúp chính Linh Sơn phái trừ được một cường địch, lẽ ra phải đáng mừng chứ !
Cùng Tăng hơi ngớ người:
- Tiểu thí chú, ngươi nói vậy là ý gì hử ?
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt :
- Linh Sơn phái và Nhật Nguyệt bang xưa nay cơm không ngọt canh không mặn, còn. chả biết mà đợi nói ?
Cùng Tăng mặt xam lại bỗng cười gằn thành tiếng, nói :
- Tiểu thí chủ bớt những chuyện này, chúng ta bây giờ thương lượng !
- Có chuyện gì đáng thương lượng chứ ?
- Ừm, chỉ cần ngươi chấp nhận một yêu cầu của ta thì toàn Linh Sơn phái sẽ vì ngươi mà dốc lực ra sức ứng phó với Nhật Nguyệt Bang - Ồ chuyện Đồng mỗ vốn không muốn phiền đến ai thế nhưng Đồng mỗ cũng muốn nghe xem yêu cầu kia thế nào ?
Cùng tăng đảo mắt láo liên rồi nói:
- Tạm mượn Long thủ kiếm quyết xem quạ..
Đồng Thiên Kỳ cười mỉa nói :
- Đại sư, ngươi xuất gia cần giữ giới, không nên có ý bần niệm như thế mới phải.
- Ê, tiểu thí chủ không nên nhiều lời, chỉ cần ngươi chấp nhận thì Linh Sơn phái sẽ dốc toàn lực vì ngươi, nếu không thì ngươi từ đây thêm một cường địch.
Đồng Thiên Kỳ vẫn rất bình tĩnh, nói :
- Đại sư, thiện ác cũng chỉ trong nhất niệm, đại sư nên suy nghĩ cho kỹ...
Cùng Tăng mặt trầm lại quát :
- Chớ loanh quanh, thực ra ngươi chấp nhận hay không chứ ?
- Đại sư trong lòng thừa biết há cần phải hỏi ?
Cùng Tăng kinh ngạc :
- Sao ? Ngươi chấp nhận chứ ?
- Ồ, đại sư thất vọng rồi, tại hạ không chấp nhận.
Cùng Tăng bỗng cười rít qua kẽ răng :
- Hắc hắc... Nói vậy thì lão nạp cáo từ !
Dứt lời lão quay người định bước đi, đột nhiên Đồng Thiên Kỳ trầm giọng nói :
- Đại sư, tại hạ hy vọng chúng ta không còn lần gặp nhau nữa !
Tại sao ? Cùng Tăng ngớ người hỏi :
Đồng Thiên Kỳ "hừ" một tiếng nói :
- Gặp nhau lần nữa thì coi như đại sư viên tịch Cùng tăng trừng mắt nhìn Đồng Thiên Kỳ tức giận, nhưng không thốt lên được tiếng nào quay đầu đi thẳng.
Đồng Thiên Kỳ quay đầu lại tìm xem nhưng vẫn chưa thấy bóng Bạch Vân Phụng đâu chàng ngần ngừ giây lát rồi cử bước tiến vào trong Cung hồ bảo.
Bên trong bảo là những đài các nguy nga khí thế, quả nhiên Nhạt Nguyệt Bang đa kiệt lập các phân đàn khắp Trung nguyên này không ít đủ thấy khí thế của chúng mạnh đến chừng nào rồi.
Đồng Thiên Kỳ đảo mắt quan sát nhanh rồi cử bước khẳng khái tiến sâu vào trong, lúc này có thể nói chàng đơn thân nhập huyệt hổ, tuy vậy với chàng thì không chút gì khiếp sợ.
Vừa xuyên qua một dãy lầu, đột nhiên trên không truyền lại một tiếng quát lớn.
- Ai ?
Thanh âm còn vang vang chưa tuyệt đã thấy hai bóng người vọt xuống, người chưa đến thì chưởng phong vù vù đến trước rồi.
Đồng Thiên Kỳ theo bản năng phản xạ thủ thế, rồi phát chiêu "Tiềm Long sơ động" đánh ra nghênh tiếp.
Ba chưởng chạm nhau chỉ nghe "bình" một tiếng dữ dội, hai thân hình vừa lướt đến bị dội lùi sau đến bảy tám bộ, bản thân Đồng Thiên Kỳ cũng đẩy thoái một bước.
Quả thực chàng không ngờ trong này lại có cao thủ như vậy, mặt hơi biến sắc nói :
- Chẳng ngờ hai vị có thể đỡ nổi một chưởng của Đồng mỗ.
Lúc này đã thấy rõ hai người kia là hai lão già chừng ngũ tuần, mặt đều đen thui, cả hai trấn áp khí huyết đảo lộn trong ngực, tức giận nói:
- Có gì đáng làm lạ chứ, hễ là cao thủ nhất lưu trong Nguyệt Hoa hội thì đều được Giáo chủ tự thân truyền thụ cho ba chiêu "Xí mục chiêu thức" nếu như đủ bảy người liên thủ thì có thể khống chế nổi Tiềm Long chưởng của ngươi.
Đồng Thiên Kỳ vừa nghe vậy thì giật mình thầm nghĩ :
"Năm xưa Vân Không đại sư từng nói chín cổ đỉnh trên mỗi chiếc đều có ký tải lại một môn kỳ công, đều là tuyệt học được lưu lại bởi những kỳ nhân dị sĩ thời Xuân Thu, đó là :
Tiềm Long, Hống Sư, Ẩn Báo, Hổ Bồn, Phi Phụng, Ưng Dương, Xí mục, Yên tường và cao tuyệt nhất là Vũ Vương đỉnh, bên trên ký tải môn. "Long Thủ, Phụng Vỹ" cái thế. Chẳng lẽ Nguyệt Hoa phu nhân đã luyện thành môn Xí trảo võ công... ?” Từ chuyện này chàng bất chợt liên tưởng lại chín chiếc cửu đỉnh hiện đang nằm trong tay Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ, thuộc phân đường Triết Đông, Nguyệt Hoa hội, Tất Vũ tuy đã chết nhưng Cửu đỉnh thì chưa hẳn đã được đưa đến Quần Sơn...
"Đây là một chuyện không thể coi nhe.....".
Đồng Thiên Kỳ bụng nghĩ trong đầu như vậy.
Lại nói hai cao thủ hiện đang cản chân Đồng Thiên Kỳ là nằm trong Thập bát lực sĩ của Nguyệt Hoa hội, bọn họ là Trường Giang nhị quỷ, lão đại là "Quỷ vô thường" Hạ Minh, lão nhị là "Quỷ táng mệnh" Hạ Lượng, bọn họ lúc này nhìn thấy Đồng Thiên Kỳ đứng lặng trầm ngâm thì ngỡ rằng chàng đã lo sợ, bèn cười lên nói :
- Huyết Kiếp Thủ Đồng Thiên Kỳ, ngươi mà cũng có lúc khiếp đảm sao ?
Đồng Thiên Kỳ trở lại với thực tại, nghe vậy cười nhạt nói :
- Nếu như Đồng mỗ nói ra thì kể như giờ hai vị lìa trần thế đã đến.
Quỷ Vô Thường cười lên kha khả nói :.
- Tiểu tử, ngươi có cuồng ngạo thì cũng phải chọn chỗ, đây là Cung hồ...
Huyệt mi tâm trên trán Đồng Thiên Kỳ bỗng ửng đỏ lên, gằn giọng :
- Cung Hồ bảo thì sao chứ ?
Quỷ Táng Mệnh nói :
- Là nơi chôn thây ngươi !
Đồng Thiên Kỳ cười lạnh lùng nói :
- Hai ngươi nói quá nhiều rồi, chuẩn bị để ngoại thế !
Trường Giang nhị quỷ nghe vậy thì tức giận, mặt đằng đằng sát khí, quát :
- Tiểu tử, ngươi chết !
Vừa dứt tiếng quát, cả hai đều vung binh khí lên nhảy vào tấn công.
Quỷ Vô Thường sử dụng là ngọn Khốc Tang trượng, Quỷ Táng Mệnh thì lại sử dụng thanh Táng Môn đao, trượng đao rít lên vù vù rồi bổ trùm xuống người Đồng Thiên Kỳ bằng một sức mạnh uy hồn.
Vừa chính ngay lúc ấy bỗng nghe một tiếng quát khác :
- Độc Thủ Ma Thập ta cũng có một phần!
Theo tiếng thét là một bóng ngươi gầy như que sậy, thập trảo vun ra chộp vào người Đồng Thiên Kỳ.
Đồng Thiên Kỳ mặt lạnh lại đầy sát khí, huyệt Mi tâm như rỏ máu, đột nhiên chỉ thấy thần kiếm ra khỏi vỏ. Trong ánh ngân quang lóa mắt, chỉ nghe mấy tiếng binh khí chạm nhau loảng xoảng, rồi kèm theo mấy tiếng rú kinh người.
Trên mặt đất đã thấy mấy cánh tay bị chém đoạn rơi lăn lóc, những ngón tay vẫn còn nắm chặt lấy binh khí, máu nhuộm đỏ một vùng. Không biết tự bao giờ thanh Long thủ kiếm của Đồng Thiên Kỳ lại đã được tra vào vỏ.
Độc Thủ Ma Thập do tấn công đến sau nên khoảng cách xa ngoài tầm kiếm mới thoát nạn, thế nhưng một chiêu kiếm vừa rồi đủ làm lão khiếp hồn, đứng trợn mắt há miệng la oai oải :
- Long thủ kiếm... ?
Đồng Thiên Kỳ nhếch môi gằn giọng :
- Ngươi biết quá muộn, đỡ lấy :
Lão chưa kịp hoàn hồn lập tức bị một cơn kình phong ập tới cuốn vất ra ngoài hai trượng rơi ầm trên đất.
Vừa lúc này từ ngoài bảo môn bỗng có giọng nữ nhi réo lên :
- Thiên Kỳ..... Đồng Thiên Kỳ quay đã nhìn lại mới hay đó chính là Bạch Vân Phụng nàng vừa phóng đến bên người chàng vừa trách móc:
- Sao không đợi người ta ?
- Ồ, ta nghĩ nàng đã đến trước rồi ?
Bạch Vân Phụng cười "hì hì..." :
- Em báo cho chàng một tin mừng.
- Tin gì ? nếu là Nguyệt Hoa phu nhân tự sát thì là là một điều bất hạnh, ta phải tự tay giết chết con hồ ly đó !
Bạch Vân Phụng xịu mặt nói :
- Sao lúc nào chàng cũng nhớ đến cừu hận, em nói là Cửu đỉnh đấy ?
Đồng Thiên Kỳ vừa nghe đến Cửu đỉnh thì giật mình, tròn mắt hỏi :
- Cửu đỉnh thế nào ?
- Một trong Cửu đỉnh chỉ cần lọt vào tay của phái khác trong giang hồ, thì kể như gây đại họa.
- Điều này thì ta biết, nhưng Cửu đỉnh thế nào ?
- Cửu đinh đã rơi vào tay Nguyệt Hoa phu nhân !
Đồng Thiên Kỳ suy nghĩ rồi nói :
- Cửu đỉnh nằm trong tay Thiên Huyền Kiếm ở Triết Đông phân đàn.
Bạch Vần Phụng hồ hởi nói nhanh :
- Nhưng hiện giờ đã được bí mật đưa đến Cung Hồ bảo này.
Đồng Thiên Kỳ giật mình nói :
- Ái, đã được đưa đến đây ư ? Nhưng cất ở đâu ? Nói nhanh xem ?
- Chàng nôn nóng gì chứ ?
- Chuyện quan hệ đến sự an nguy toàn võ lâm, sao lại không nôn nóng ?
- Ừm, cứ coi như được cất giấu trong một sơn động...
Đồng Thiên Kỳ bỗng nhiên bật cười nói :
- Vân Phụng, nàng không nên mắc lừa người khác, nên biết giang hồ đa đoan hiểm ác, kẻ nào dễ tin thì thua thiệt...
Chàng nói chưa hết lời, đột nhiên từ xa thấy xuất hiện bốn gã tuần la võ sĩ đang chạy đến. Đồng Thiên Kỳ nói vội :
- Vân Phụng, coi chừng mắc bẫy, không được tùy tiện tin người, nếu ta đoán không nhầm thì Cung Hồ bảo này hôm nay sẽ là một cái bẫy lớn !
Bạch Vân Phụng thấp giọng đáp :
- Thiên Kỳ, em hiểu ý chàng.
- Tốt, chúng ta cẩn thận đối phó với chàng.
Nói rồi cả hai liền sát vai chạy lại hướng ngược bọn người kia, phút chốc song phương đã sáp nhau, bốn gã võ sĩ quát hỏi:
- Ai kia ?
Bọn Đồng Thiên Kỳ chưa kịp lên tiếng, bỗng nghe hai cánh tả hữu "vù vù" vọt ra hai bổng người, thét lớn :
- Tử thần đến lấy mạng ngươi !
Gã võ sĩ vừa phát hỏi còn chưa kịp phản ứng. "hự" lên một tiếng, trúng chưởng ngã lăn ra trên đất chết tốt.
Lúc này bọn Đồng Thiên Kỳ đã nhận ra hai người kia chính là sư đồ lão hành khất, bất giác cười thầm trong lòng.
Tiểu hành khất cười hì hì, nói :
- Lão gia gia, ông giỏi thật !
Miệng nói tay xuất chưởng, bình... một tiếng, cũng lấy mạng một gã khác rồi.
Hai gã còn lại thấy tình thế bất lợi thì liền quay người co giò chạy.
- Chạy đi đâu !
Đồng Thiên Kỳ nhanh như chớp tung người vọt theo chỉ nghe "bộp, bộp" hai tiếng, hai gã võ sĩ còn chưa bước được một bước, thiên linh cái trúng chưởng vỡ toát văng não ra ngoài.
Tiểu hành khất thấy Đồng Thiên Kỳ xuất thủ cực nhanh, bất giác cười lên hi hi, nói :
- Đồng công tử, chúng ta hội sư.
Đồng Thiên Kỳ cười, gật đầu đáp :
- Phải, chúng ta hội sư, nhị vị phát hiện gì không ?
Toàn Phong Cái nói :
- "Cung Hồ quỷ tẩu" lúc này chính đang hội đại yến quần ma, nghe đâu những nhân vật võ lâm đến đây không ít.
- Tiền bối có biết đó là những phái nào không ?
Toàn Phong Cái đáp :
- Tám vị phân đàn chủ hai vùng Xuyên, Tương, hai vị Tổng đàn tôn giá. Ngoài ra khả năng còn có một số tay chân của Linh Sơn phái Tiểu hành khất đột nhiên xen vào nói :
- Nghe đâu chúng hộ tống Cửu đỉnh mà đến đây.
Toàn Phong Cái trừng mắt quát :
- Tiểu hài tử, ngươi quên rằng nhiều lời mang họa ư ?
Tiểu hành khất lấm lét định tìm lời cải lại nhưng Đồng Thiên Kỳ đã cười nói :
- Tin này tôi đã có nghẹ..
Tiểu hành khất nói :
- Đúng là chuyện này nha !
Đồng Thiên Kỳ ban đầu còn hồ nghi, nhưng lúc này có vẻ tin, bèn hỏi :
- Có biết chúng giấu Cửu đỉnh ở đâu không ?
Bạch Vân Phụng nói :
- Chỉ nghe là trong "Thông thiên động".
Đồng Thiên Kỳ chau mày suy nghĩ, lẩm bẩm:
- Thông thiên động ? Nằm ở đâu nhỉ ?
Toàn Phong Cái bỗng nói :.
- Cung Hồ bảo này năm xưa lão ăn mày ta từng đến hai lần, đại để còn chưa đến nổi quên!
Đồng Thiên Kỳ nghe vậy thì mừng khấp khởi nói :
- Tiền bối biết đường thì hay quá, chuyện khẩn cấp chúng ta không nên chậm chân phải đoạt lấy Cửu đỉnh.
Bấy giờ cả bọn theo chân Toàn Phong Cái tìm đến Thông thiên động.
Trên một bãi loạn thạch với cây cỏ um tùm tuyệt nhiên chẳng thấy gì khác lạ, thế nhưng khi Toàn Phong Cái xộc chân vách núi vạch đám lau lách ra thì để lộ rõ một miệng hang nhỏ hẹp, lão nói :
- Đây là đường sau Thông thiên động, cũng chính là mật đạo của bọn chúng, tiền môn thông đến trung tâm Cung Hồ bảo lại còn một đường khác thông lên đến đỉnh núi, do vậy mới có tên gọi là "Thông thiên".
Bạch Vân Phụng gật đầu cười tán thưởng:
- Trí nhớ tiền bối tuyệt vời.
Đồng Thiên Kỳ nghĩ nhanh, rồi cản lại nói:
- Đường hang nhỏ hẹp xông vào tất nguy hiểm, theo ý Đồng mỗ thì chỉ để một mình tôi vào hang, nhị vị sư đồ thì làm cách nào khuấy động lôi kéo sự chú ý của địch, còn Vân Phụng thì giữ ngoài cửa hang. Tiền bối thấy thế nào ?
Toàn Phong Cái gật gù, rồi cười ha hả nói:
- Tuyệt kế, chúng ta nhất trí như vậy, mọi người cần cẩn thận. Chúng ta động thân trước đây !
Nói rồi quay người nắm tay tiểu hành khất lôi đi.
Tiểu hành khất trong lòng không vui, nói:
- Lão gia gia, ông làm gì vậy chứ ?
- Đi là đi chuyện gì nói sau !
Tiểu hành khất tuy không dám kháng cự lại, chần bước theo nhưng vẫn càu nhàu:
- Ông thuộc đường, chúng ta phải vào thông thiên động thám thính mới phải chứ ?
- Ai, mày cũng để mắt dòm ngó Cửu đỉnh ư ?
- Cháu không thèm !
- Vậy thì tại sao...
- Chỉ vì để Đồng công tử mạo hiểm vào đó không nên, võ lâm chính đạo cần phải có Đồng công tử hộ trì...
Tuy đã đi xa rồi, thế nhưng những lời này cũng lọt vào tai Đồng Thiên Kỳ, chàng chỉ mỉm cười lắc đầu, rồi cúi người bắt đầu chui vào hang.
Bạch Vân Phụng thấy còn lại một mình, bỗng nhiên đổi chủ ý nói :
- Thiên Kỳ, em cũng vào chứ ?
Không sợ Đồng Thiên Kỳ phản ứng, nàng cũng đã chui vào theo, quả nhiên cũng chẳng thấy Đồng Thiên Kỳ đáp lại.
Trong động vừa tối vừa hôi cho nên bọn họ tay phải bịt mũi mà tiến vào, địa thế lúc lên cao lúc xuống thấp, lúc rộng hẹp khác nhau, khi thì thấy đất lở nhưng có đoạn lại trơn ướt, qua chừng nửa tiếng đồng hồ thì dộng đạo bỗng mở rộng ra, nhưng cuối đường bỗng bị một vách núi chặn ngăn.
Đồng Thiên Kỳ khựng người đứng lại, nhưng ngẫm nghĩ nếu đã là động đạo thì phải có lối thông, khả năng đây là một động môn điều khiển bằng cơ quan bí mật.
Nghĩ rồi chàng đến bên vách đá quan sát một hồi, quả nhiên tìm thấy một chiếc vòng sắt đã rỉ, liền cằm lấy nó dùng sức kéo mạnh một cái.
Sau một loạt tiếng động ì ầm, cả vách đá to lớn khổng lồ được treo lên cao để ló ra một đường ngầm rộng rãi.
Hai người vọt qua khỏi cửa hang, Đồng Thiên Kỳ điều khiển cho cửa hang đóng lại rồi bỗng rút kiếm chém đứt dây xích điều khiển.
Bạch Vân Phụng chau mày liễu hỏi :
- Sao chàng làm vậy ?
- À, ta trước hết chặn một đường rút bí mật của Cung Hồ quỷ tẩu.
Hai người tiếp tục đi theo đường hầm, đường ngoằn ngoèo khúc khuỷu, không biết đi qua bao nhiêu lâu bỗng trước mặt họ là một bậc cấp lên cao.
Hai người cẩn thận theo lên hết bậc thang thì trước mặt bỗng sáng ra, một khoảng động cao sáng rộng rãi được trải ra trước mắt, bốn phía đèn đuốc sáng trưng.
Đồng Thiên Kỳ đưa mắt quét nhìn đã phát hiện ra ngay ở giữa là chín chiếc Cửu đỉnh.
Mười hai tên võ sĩ tay chấp binh khí đi rảo tuần tra rất nghiêm ngặt, khi vừa thấy cuối đường hầm có bóng người xuất hiện, bốn tên gần nhất liền nhảy đến quát hỏi :
- Ai ? đến đây làm gì ?
- Đến lấy mạng các ngươi !
Đồng Thiên Kỳ mặt đầy sát khí, miệng vừa nói tay vung lên chiêu đầu "Tiềm Long sơ động" chỉ thấy bốn gã võ sĩ vung đao nhảy đến chưa kịp ra chiêu đã nhận lấy một chưởng rú lên văng ra đất chết tốt.
Bấy giờ đã nghe những tiếng la lên thất thanh :
- A ! Huyết Kiếp Thủ Đồng Thiên Kỳ !
- Đồng Thiên Kỳ !
Đồng Thiên Kỳ cười gằn :
- Phải, cánh tay Huyết kiếp Thủ đã vươn đến đây, các ngươi ngũ bộ tiên huyết.
Dứt lời lại thêm một chưởng thứ hai "Long phi vân tùng" chỉ thấy trong không trung ẩn hiện hình bàn long như vân như vũ ụp đến tám gã đại hán còn lại...
__________________

kiwihotmit vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 21-08-2007, 14:09   #2
Rìu Bạc Đôi
 
kiwihotmit's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 21.930
Cảm ơn: 1
Điểm: 76/31 bài viết
Default

Hồi 87

Nhất Thời Sơ Ý Rơi Bẫy Địch
Phút Chốc Huyệt Động Thành Huyết Trường


Chính trong tiếng rú thảm của tám tên đại hán, Đồng Thiên Kỳ thân hình đã phi lên đứng trên một trong tám chiếc hòm gỗ, chàng vừa định mở một hòm ra xem thì đột nhiên phía động môn một tiếng quát lớn :
- Ai ? To gan xâm nhạp vào nơi tàng chứa Cửu đỉnh ?
Chỉ thấy xuất hiện ở động khâu hai lão già vận hồng y, mặt mày hung dữ, Đồng Thiên Kỳ quét mắt nhìn rồi nói :
- Nhị vị muốn gì ?
Lão già đứng bên trái tức giận nạt lớn:
- Câu này ta phải hỏi tiểu tử ngươi, nói nhanh.. Đồng Thiên Kỳ nhún vai cười nhạt :
- Hai vị không biết thì càng tốt, nếu ta nói ra tính danh chỉ sợ hai vị hối hận.
Lão già bên phải cười lên hắc hắc khiến bộ râu rung mạnh :
- Tiểu tử, ngươi thật cuồng ngạo đấy, chẳng lẽ ngươi là Đồng Thiên Kỳ !
- Ngươi đoán đúng, hiện tại thì hai ngươi ra đi !
Lão già bên phải nghe vậy thì giật thót mình, dướn người hỏi lại:
- Gì ? Ngươi là... Huyết Kiếp Thủ Đồng Thiên Kỳ ?
- Không sai, mau báo tính danh đi ?
Lão già bên trái thấy thần thái của chàng trầm tĩnh ngạo nghễ thì đã có phần tin, vả lại khi quét mắt nhìn thấy mười hai gã võ sĩ nằm chết lăn lóc thì càng tin hơn. Bấy giờ cố trấn tĩnh, mạnh dạng nói :
- Bọn lão phu là người trên Thần Lực đảo Nam Hải !
- A, thì ra là Nam Hải phái !
Đồng Thiên Kỳ có chút hơi bất ngờ.
Bạch Vân Phụng bỗng chen vào nói :
- Các người còn chưa báo tính danh ?
Lão già bên phải tiếp lời đáp :
- Ngươi từng nghe qua uy danh "Chấn Hà ngũ quái" chứ ? Lão phu là "Tứ quái".
Hải Anh Đồng Thiên Kỳ chừng như không để ý đến tánh hiệu của lão ta, nói :
- Nam hải không thù không oán với Đồng mỗ, Huyết Kiếp Thủ lu tình lần này, nhị vị cứ tự nhiên đi cho !
"Tứ Quái" Hải Anh bỗng cười ngất lên tràng dài:
- Hắc hắc... Tiểu tử ngươi thật lớn mồm, dám đuổi bọn lão phu đi !
- Ồ, vậy các người định thế nào đây ? Hay định tự thân Đồng mỗ tiễn chân ?
"Tứ Quái " Hải Anh ngưng tiếng cười, nói ngay :
- Bọn lão phu phải mang chín chiếc hòm gỗ kia đi !
- Hừ vậy thì phải còn xem nhị vị đủ bản lĩnh không ?
Lão già bên phải là "Ngũ Quái" Hải Hùng nghe vậy thì tức giận thét lên :
- Vậy thì ngươi coi đây, đủ bản lĩnh hay không ?
Dứt lời song chưởng vung lên, hai cổ kình phong dữ dội như thiên sơn áp đảo cuồn cuộn đến người Đồng Thiên Kỳ.
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt một tiếng, rít lên :
- Thử nếm Tiềm Long chưởng này...
Trong tiếng quát hữu chưởng tung chiêu "Tiềm Long sơ động" thoạt trông nhu nhược vô lực nhưng khi chạm phải luồng kình phong hung mãnh của đối phương thì uy lực phát tác kinh người.
" Bình" một tiếng, cả hang động rộng lớn như vậy mà tựa hồ như rung động mạnh, "Ngũ Quái" Hải Hùng thét dài một tiếng, cả người văng ngược về sau có đến tám trượng, rơi phịch trên đất chết tốt.
"Tứ quái" Hải Anh vừa thấy vậy biết mình không phải là đối thủ của Đồng Thiên Kỳ rồi quay người chuyển thân định đánh bài tẩu, nhưng Bạch Vân Phụng đã thét lớn :
- Lão cẩu, chạy đâu cho thoát !
"Vù" một tiếng, một chưởng đánh ra nhanh không tưởng.
"Tứ Quái" Hải Anh vừa chạy được mấy bước thấy nguy liền quay người đưa chưởng lên chống đỡ, bình một tiếng cả người lão văng lộn ra mấy vòng.
Vừa khéo lúc ấy từ động môn lại xuất hiện hai bóng người, một người kịp đón lấy người "Tứ Quái" Hải Anh bị thương không nặng lắm, dậm chân tức giận la lên :
- Á, đại ca, nhị ca, hai anh đến vừa khéo, lão ngũ đã bị hắn giết rồi.
Một lão già người gầy như que củi, vênh mỏ diều lên tức giận quát :
- Bọn chúng là ai ?
"Tứ Quái" Hải Anh nói :
- Huyết Kiếp Thủ Đồng Thiên Kỳ.
Lão già gầy như que củi kia chính là "Đại Quái" Hải Cương, nghe vậy thì kinh ngạc la lên:
- Đồng Thiên Kỳ ư ?...
Lão ta trầm mặc giây lát, đột nhiên sấn lên ba bước nói :
- Ngươi là Đồng Thiên Kỳ sao ?
Đồng Thiên Kỳ lạnh giọng :
- Chẳng lẽ ngươi không tin ?
"Đại Quái" Hải Cương nói :
- Phải chăng khi ở Vạn hoa Cốc, ngươi giết chết thiếu gia chúng ta là Thời Thường Vũ ?
Đồng Thiên Kỳ thản nhiên nói :
- Hung thủ phải nói chính xác là Vu Hồi Kiếm, người của Nhật Nguyệt Bang.
"Đại Quái" Hải Cương gật đầu nói tiếp :
- Điều này thì ta biết, thế nhưng ngươi cũng cần phải nói cho công bằng.
- Hừ, Đồng mỗ xưa nay cư xử đều công bằng, không có gì phải lẫn tránh.
"Đại Quái" Hải Cương tức giận "hừ" một tiếng lạnh giọng nói :
- Tiểu tử, ngươi thật cuồng ngạo, thế nhưng hiện tại chúng ta không có nhiều lời cùng ngươi, ngươi mau đem mấy đồ vật trong chín chiếc hòm kia đưa đây !
- Ủa, sao các người không tự đến đây mà lấy ?
"Nhị Quái" Hải Đường đại nộ, nói :
- Ngươi nghĩ chúng ta không dám hẳn ?
Đồng Thiên Kỳ cười khinh thị; :
- Chỉ cần đến gần đây một bước là bỏ mạng.
"Nhị Quái" Hải Đường tức giận thét lên:
- Tiểu tử, ngươi xem đây !
Dứt lời cả người lão ta đã bổ nhào đến bằng một chưởng mạnh kinh người.
Đồng Thiên Kỳ lần nữa vung tay lên phát chiêu "Tiềm Long sơ động" chỉ một chưởng này cũng đủ đẩy bật "Nhị Quái" Hải Đường văng ngược lại, lão ta cố gượng lắm mới không ngã rồi trên đất thế nhưng không nén nổi khí huyết thượng, phún ra một bụm máu tươi miệng la lảm nhảm :
- Tiềm Long Chưởng !
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt nói :
- Ngươi tiếp nổi một chưởng Tiềm Long Thần Công mà bỏ mạng kể ra công lực cũng khá đấy.
"Đại quái" Hải Cương tợ hồ như không biết sợ tiềm Long Chưởng, thấy lão đệ mình trúng thương, tức giận thét lớn :
- Tiều cẩu, lão phu tiếp ngươi một chiêu !
Hai tay lão theo tiếng quát múa lên một vòng rồi phát chưởng, chỉ nghe kình phong vu vu rít lên bên tai, đủ thấy người này công lực bất phàm.
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt nói :
- Chỉ e ngươi tiếp không qua một chiêu !
Chỉ thấy tay phải chàng vung lên phát chiêu thứ hai "Phi Long tiếp vận, "Bình".
một. tiếng, lão đại Hải Cương cũng chịu chung một số phận như lão đệ của mình văng ngược ra ngoài.
Tiềm Long Chưởng, bọn họ tuy lịch duyệt giang hồ thường nghe truyền thuyết nhiều về nó nhưng chưa từng tận mắt chứng kiến, máu giang hồ nổi lên nên mới lao vào như thiêu thân như vậy. Lúc này đã tự thể hồi được sức mạnh của Tiềm Long Chưởng thì cả ba lão già mặt tái xanh không còn giọt máu.
Lão đại căn bản vừa tự đại vừa coi thường, lúc này trúng một chưởng đã biết mùi, bèn hớt hãi la lớn :
- Lão nhị, lão tứ, mau chạy !
Người lão còn lảo đảo trên đất sau chưởng vừa rồi, vừa la lớn vừa tung người chạy trở ra hướng động môn.
Bạch Vân Phụng thấy ba lão già bỏ chạy thì định truy theo nhưng Đồng Thiên Kỳ đã cản lại :
- Vân Phụng, không cần đuổi theo.
- Tại sao ?
Bạch Vân Phụng khựng người đứng lại ngơ ngác hỏi :
- Đến đây, chúng ta trước hết mở chín chiếc hòm này ra chiêm ngưỡng Cửu đỉnh !
Vừa nói chàng vừa hí hửng mở lấy chiếc hòm gần nhất, đột nhiên là lên thất thanh :
- Chết rồi !
Nghe tiếng la của Đồng Thiên Kỳ, Vân Phụng chạy lại bên cạnh đứng nhìn vào trong hòm thì nào thấy Cửu đỉnh gì đâu, mà chỉ là một khối đá xanh. Đến cẩn thận như Đồng Thiên Kỳ nhưng lần này cũng bị mắc mưu địch nhân, chàng đã sơ suất vội vàng dấn thân vào thám thính Thông thiên động.
Vân Phụng trong cơn kinh ngạc cũng vội vàng chạy mở tám chiếc hòm kia thì đều là đá xanh, tuyệt nhiên chẳng thấy dấu tích Cửu đỉnh nào !
Bạch Vân Phụng tức anh ách dầm chân la lối nhưng liền bị Đồng Thiên Kỳ giữ lại, nói gấp qua hơi thở dồn dập :
- Mau chạy !
Bạch Vân Phụng như sực tỉnh, hai người thân pháp cực nhanh vụt ra hướng cửa hang như lưu tinh, vậy mà đáng tiếc vần chậm một bước...
"Rầm... rầm..." mấy tiếng, cửa hang lập tức bị một bức tường đá đổ xuống chắn ngang lại.
Đồng Thiên Kỳ lanh trí, vội kéo tay Vân Phụng thoái lui !
Bọn họ hành dộng rất nhanh, nhưng chỉ vừa nhấc chân thì phía sau cũng đã thấy một khối đá xanh đổ xuống chắn mất lối, tiếp đó trong động như rung lên vì những tiếng đá đổ xuống rầm rầm, phút chốc xung quanh bọn họ bốn phương tám hướng đều là những hức tường đá cao ngất, vây lại thành một thạch ngục rộng chưa đầy trượng vuông.
Bạch Vân Phụng người nhạy cảm mau bi quan thút thít nói :
- Thiên Kỳ, lẽ ra em không nên bảo chàng đến thám thính Thông thiên động này.
Đồng Thiên Kỳ mắt lạnh lùng đưa nhìn quanh tám bức tường đá, tuyệt nhiên không lên tiếng đáp nàng nửa câu.
Cử chỉ thái độ này của chàng bất giác khiến Bạch Vân Phụng chua xót, nàng bật khóc lên thành tiếng :
- Thiên Kỳ, chàng hận em...
Đồng Thiên Kỳ trầm giọng cắt lời :
- Đừng nói nhảm, hiện tại trước mắt cần nhất là tự cứu mình ra khỏi đây, ta hận nàng ích gì ?
Vừa nói đến đó, đột nhiên trong nhãn tuyến của chàng nhận ra một khối đá lớn khác từ trên không rơi xuống, chàng vừa kéo nàng vừa thốt :
- Lui !
Tuy thét vậy, nhưng chàng thừa biết có muốn chạy cũng chẳng biết chạy đâu !
Thực tế, bọn họ như bị nhốt trong một cái giếng đá hình bát quái phiến đá từ trên rơi xuống vừa khéo lớn bằng miệng giếng thì cho dù bọn họ luyện được thuật ép xác thì cũng vô phương tránh né. Chỉ có điều phiến đá rơi xuống tốc độ rất chậm, đủ thấy bên trong tất có người điều khiển.
Khi thấy phiến đá lớn đã ép xuống đến đầu, chỉ còn cách vận chân lực nâng đỡ chống cự lại, thế nhưng phiến đá nặng có đến hàng vạn cân, vẫn từ từ áp mạnh xuống, phút chốc chàng cảm thấy lhi tay ê ẩm.
Mồ hôi lạnh trên đầu thoát ra, sức lực gần như sắp cạn kiệt !
Cả hai chống đỡ một hồi thấy không còn đủ sức, bất giác chân họ chùng dần xuống.
Đồng Thiên Kỳ bình sinh cuồng ngạo bất khuất, cho nên trong tình thể này vẫn ra sức chống đỡ, tuyệt nhiên không thốt lên một tiếng.
Thế nhưng Bạch Vân Phụng thân nhi nữ dầu sao kiên định không bằng chàng, nàng mồ hôi như tắm, nói qua hơi thở dồn dập :
- Thiên Kỳ, chúng ta vậy là hết...
Lời nàng chưa dứt, đột nhiên từ trên đầu vọng xuống giọng một lão già :
- Ha ha hạ.. Không sai, các người hôm nay có trăm mạng cũng không còn, trừ phi đáp ứng một yêu cầu của lão phu !
Đồng Thiên Kỳ mặt đỏ rần lên vừa dốc toàn sức, tuy sinh tử chỉ còn nằm trong kẽ tóc nhưng ngạo khí vẫn còn :
- Ngươi là ai ?
- Ha ha hạ.. Lão phu chính là "Cung Hồ quỷ tẩu" Bùi Lâm.
- Hừ, ngươi có điều kiện gì, nếu cần Đồng mỗ tha mạng thì có thể thương lượng Cung Hồ Quỷ Tẩu gằn giọng :
- Tiểu cẩu, chết đến nơi mà còn cuồng ngạo - Quỷ Tẩu, ngươi còn chưa nói ra điều kiện - Ồ, chỉ cần trao ra Long thủ kiếm phổ trên người ngươi thì có thể đổi lấy mạng ngươi đấy !
Đồng Thiên Kỳ im lặng, phiến đá vẫn tiếp tục áp xuống từng thốn.
Cung Hồ Quỷ Tẩu đột nhiên phát ra tràng cười dài như quỷ sứ:
- Hắc hắc... hắc hắc... hắc hắc...
Đồng Thiên Kỳ bấy giờ lợi dụng một khe hở nhỏ đưa mắt nhìn lên mới nhận ra khuôn mặt của Cung Hồ Quỷ Tẩu, chỉ là một lão già mặt choắc miệng hú, mũi khoằm râu ba chòm trông vô cùng nham hiểm.
Nhìn thấy người lão ta, mà còn nghe tiếng cười nham hiểm âm trầm quái dị này nữa thì người lớn gan nhất cũng e phải kinh tâm động phách.
Phiến đá vẫn không ngừng đè xuống xem ra Đồng Thiên Kỳ sắp bị khuất phục, bởi vì thế tấn của chàng chống đỡ lại phiến đá đã thấy càng lúc càng thấp xuống, hai chân bạnh ra thành hình chừ bát.
Hơi thở của chàng như nghẽn lại, khí huyết thì như ngưng lưu thông, đầu óc ù lên như một khối đá khác đang đè nặng trong đầu !
Lần này thì quả thực chàng tuyệt vọng, tử thần tợ hồ như đưa tay chiếu gọi linh hồn họ.
Tuyệt vọng !
Đau đớn !
Căm phẫn !
Bao chuyện quá khứ, cừu hận tân cừu, lần lượt hiện lên như in trong đầu chàng !
Đã thấy cả người chàng gần như không còn là đứng nữa, phải nói chính xác là ngồi xuống trong thế trụ tấn !
- Dừng !
Đột nhiên giọng Cung Hồ Quỷ Tẩu vang lên ra lệnh, phiến đá bấy giờ mới ngừng đè xuống.
Đồng Thiên Kỳ lúc ấy lưới có thời gian kịp nhìn qua khe đá nhận ra đứng ở bên cạnh động khẩu là một gã hắc y hán tử tay nắm chặt một sợi xích dài, nghĩ hắn là người điều khiển cơ quan Giọng Cung Hồ Quỷ Tẩu âm trầm lại vang lên:
- Đồng Thiên Kỳ ngươi nghĩ kỹ rồi chứ ?
Đồng Thiên Kỳ khẳng khái đáp ngay :
- Đã nghĩ từ sớm kia !
- Đáp ứng điều kiện của ta chứ ?
- Ngược lại, Đồng mỗ chết cũng không khuất phục !
Cung Hồ Quỷ Tẩu tức tím gan thét lớn.
- Tiểu tử, ngươi không chấp nhận !?
- Phế ngôn, nhiều lời vô ích ?.
- Hừ, vậy là ngươi đã quyết chết !
- Giả sử ta hôm nay không chiến thì thật bất hạnh cho ngươi và Cung hồ bảo này, tất cả phải tắm máu !
Cung hồ Qùy Tẩu nghe vậy thì càng tức giận :
- Tiếp ! Đè chết hắn cho tạ..
Chính tại lúc lệnh vừa phát ra chưa hết, thì bỗng một tiếng thét dài, rồi một bóng người vọt vào động môn, người hiện chưởng tới nhằm trúng gã hán tử tay nắm dây xích.
"Bốp" một tiếng khô khốc, gã đại hán lĩnh trọn một chưởng chết không kíp ngáp.
Người kia liền nắm lấy dây xích dùng sức kéo mạnh một cái, đột nhiên "Rầm rầm....." mấy tiếng vang lên, phiến đá trên đầu bọn Đồng Thiên Kỳ lập tức nâng cao lên một xích, vừa thấy thế Đồng Thiên Kỳ thở phào nhẹ cả người, chàng nghiêng đầu nhìn người yêu lúc này mặt mày bơ phờ, mày hoa ủ rủ gượng cười ghé dầu nhìn lên chàng đã nhận ra vị cứu tinh kia chính là Toàn Phong Cái.
Lúc này Toàn Phong Cái tiếp tục kéo giây xích điều khiển phiến đá cao lên, đột nhiên một giọng như phèn la vỡ vang lên :
- Lão ăn mày, ngươi dám đến phá đám !
Chỉ nghe bên ngoài tiếng chưởng phong chạm nhau ầm ầm, đủ biết Toàn Phong Cái đang đối địch. Chỉ nghe Toàn Phong Cái tức giận thét :
- Cút !
Bình... bình...
Đồng Thiên Kỳ đang lo không biết Toàn Phong Cái đối đầu với ai, nhưng cười thấy lối đánh cấp bách cũng đủ hiểu lão muốn chóng kết liễu đối phương để còn cứu lấy mình.
Sau mấy chưởng chỉ nghe một tiếng hét thảm, rồi chưởng phong im lặng, trên đầu dã thấy phiến đá tiếp tục được nâng lên.
Bỗng nghe tiếng cười gằn của Cung Hồ Quỷ Tẩu:
- Ăn mày già, lão phu không ngờ Toàn Phong Cái ngươi lại tái xuất giang hồ, hẳn võ công tạo chỉ thâm hậu hơn năm xưa nhiều ?
Toàn Phong Cái cười ha hả :
- Quỷ Tẩu, ngươi chớ lấm lời, muốn biết thì mau hạ thủ !
Cung Hồ Quỷ Tẩu "hừ" một tiếng nói :
- Vậy thì để ta thử xem xem !
Tiếp theo lời, lão vung chưởng đánh tới một chưởng thế như ba đào đại hải.
Toàn Phong Cái đành phải dương chưởng nghênh tiếp, sau mấy chiêu lão phải giữ vị trí thủ bộ sợi dây xích.
Nếu luận võ công thì Cung Hồ Quái Tẩu phải kém hơn Toàn Phong Cái một bực có điều lúc này Toàn Phong Cái tinh thần không được tập trung vì đang lo cho bọn Đồng Thiên Kỳ, cho nên để mất tiên cơ.
Cung Hồ Quỷ Tẩu nắm dược điểm này không bỏ lỡ thời cơ tấn công liên tục, một chưởng từ sau đánh tới khiến Toàn phong Cái đành phải quay người tiếp chiêu.
Sau một chưởng thứ ba, cả người Toàn Phong Cái bị đẩy lùi một trượng, nhưng Cung Hồ Quỷ Tẩu cũng bị đánh văng ngược về sau hai bước, lão ta cười ngất nham hiểm nói :
- Lão ăn mày hôi hám, ngày hôm nay ngươi phải trả giá !
Dứt lời lão hung mãnh vung luôn song chưởng dồn hết thập thành công lực đánh tới.
Toàn Phong Cái lúc này trên người đã thọ thương, người còn đứng chưa vững thì đã thấy chưởng kình đến ào ào, thoạt xem có lẽ lão ta phải táng mạng dưới tay của Cung Hồ Quỷ Tẩu.
Chính tại lúc ngàn cân treo sợi tóc này, đột nhiên nghe một tiếng quát lớn :
- Lão tặc, chớ vội đắc ý !
Tiếng phát là chưởng tưới, Cung Hồ Quỷ Tẩu công địch đã gấp mà tự bảo toàn tính mạng lại gấp hơn, song chưởng đánh tới đành phải chuyển hướng vung lên không trung nghênh tiếp.
"Bình, bình" hai tiếng, cả người Cung Hồ Quỷ Tẩu loạng choạng trụ không vững thoái liền về sau mấy bước:
Người kia cũng nhân lúc ấy đáp xuống cách đối phương ngoài bảy xích.
Toàn Phong Cái ngạc nhiên không biết nhân vật nào xuất hiện kịp lúc cứu mình mà lại có võ công cao thâm như vậy khi vừa nhìn lại thì reo lên :
- Nhan đảo chủ...
Đồng Thiên Kỳ vừa nghe vậy thì giật mình không ngờ người vừa xuất hiện lại là đảo chủ Vạn Thánh Đảo, Nhan Kiếm Long.
Bấy giờ thấy Cung Hồ Quỷ Tẩu sấn lên mấy bước, thét lớn :
- Nhan đảo chủ, Cung Hồ bảo chúng ta với người có hiềm khích gì chứ ?
Nhan Kiếm Long "hừ" một tiếng lạnh lùng, nói:
- Nhưng ta với Nhật Nguyệt Bang thì có mối thù !
Cung hồ Quỷ Tẩu thét lớn :
- Nhan Kiếm Long, biết thức thời mới là tuấn kiệt, ngươi chớ nên gây thêm cường địch.
Nhan Kiếm Long dứt khoát.
- Họ Bùi, chớ nhiều lời, lấy công phu một phen phân cao hạ !
Nói rồi lão quay nhìn Toàn Phong Cái tiếp :
- Lão hóa tử, nhanh đi cứu người, lão quỷ đầu này để ta thanh toán.
Toàn Phong Cái vội mừng nói :
- Vậy thì phiền đến Đảo chủ !
Dứt lời lão định chạy đến cứu bọn Đồng Thiên Kỳ tiếp.
Đột nhiên có tiếng quát lớn :.
- Lão ăn mày hôi hám, ngươi chạy được à ?
Trong tiếng thét đã thấy hai bóng người tiếp nhau xuất hiện, đây chính là nhị Hộ pháp của Nhật Nguyệt Bang, niên kỷ đều trên dưới ngũ tuần.
Vừa vọt đến là liên tục ra chiêu vây lại tấn công Toàn Phong Cái, cả hai chiêu thức thâm hậu mà lại ăn ý với nhau, cho nên chưa đầy mười chiêu đã bức Toàn Phong Cái vào thế lúng túng.
Bên này vạn thánh Đảo chủ Nhan Kiếm Long và Cung Hồ Quỷ Tẩu tạo thành trận đấu khác, lần này thì Cung Hồ Quỷ Tẩu chiêu thức bí hiểm, dần dần bức thoái Nhan Kiếm Long.
Lúc này đám thuộc hạ Nhật nguyệt Bang đã vây lại khá đông, bao nhiêu cặp mắt chăm chú vào hai trận đấu, bọn chúng cảm thấy hứng khởi reo hò lên khi thấy thượng cấp của chúng đắc thủ. Toàn trường tợ hồ như quên mất Đồng Thiên Kỳ và Bạch Vân phụng đang bị giam khốn trong thạch tỉnh.
Khối đá giờ đây tuy đã được kéo lên cao, bọn Đồng Thiên Kỳ tuy không còn thống khổ như lúc nãy, thế nhưng nguy cơ khối cương thạch kia rơi xuống lúc nào cũng không thể lường trước được.
Vừa lúc ấy đột nhiên nghe Toàn Phong Cái rú dài một tiếng, liếc mắt qua khe hở chỉ thấy lão ta vừa trúng một chiêu của đối phương, miệng phún ra một bụm máu tươi.
Giọng một gã hộ pháp cười lên cuồng ngạo:
- Hắc hắc.. Toàn Phong Cái một đời vang thiên hạ, hôm nay cùng phải quy tiên!
Vừa dứt lời gã vung chưởng lên định tấn công. Vạn Thánh đảo chủ Nhan Kiếm Long đang đánh nhau thấy Toàn phong Cái gặp nguy thì la lớn :
- Tư ư Không huynh đệ, mau ra tay !
Lập tức nghe đúng tiếng của Tà Bốc Tư Không Linh vọng lại :
- Ta đến đây !
Tiếng chưa dứt đã thấy bóng Tư Không Linh lướt đến nhanh như chớp.
Gã hộ pháp thứ hai thấy có kẻ nhảy vào vòng chiến thì thét lớn một tiếng lao ra chặn lại, thế nhưng đúng lúc ấy thì từ phía sau Huyết Phán Lãnh Vân Tiêu xuất hiện, một chưởng ập đến đúng thượng bộ của gã ta.
"Bình" một tiếng gã Hộ pháp tợ hồ như không ngờ còn có người tập hậu, "á..." lên một tiếng, cả người văng ập xuống đất, máu hộc ra đầy miệng. Toàn Phong Cái kể như được cứu thoát trong đường tơ kẽ tóc.
Cung Hồ Quỷ tẩu thấy vậy thì tức giận tím gan, nghiến răng hạ lệnh :
- Thập Nhị phân đàn chủ !
- Có chúng đệ tử !
Cung Hồ Quỷ Tẩu tợ hồ như điểm tướng duyệt binh, lớn giọng quát :
- Nhị tôn giá, Tứ đại hộ pháp, mọi người cùng nhất tề xông lên, quyết không để một tên nào thoát khỏi Cung Hồ bảo này !
Quần ma đồng thanh "dạ " ran một tiếng, Cung Hồ quỷ tẩu gầm lên :
- Sát!
Bấy giờ quần ma toàn bộ ra taỵ..
Nên biết cũng tại vào lúc này, từ một chân vách núi khác trên Cung hồ bảo xuất hiện ba bóng người một nam hai nữ. Bọn họ chính là "Thập điện truy hồn y" và Hoa Ngọc Phụng, Mai Phụng Linh Trên trường đấu, Cung Hồ Quỷ Tẩu vòng tay quan sát với nụ cười đắc chí trên môi, một lúc lão ta bỗng như sực nhớ đến Đồng Thiên Kỳ còn đang bị nhốt trong thạch tỉnh, ánh mắt lóe lên tia nhìn độc ác. hắn thấp giọng hạ lệnh:
- Mau điều khiển cho tấm cương thạch rơi xuống đè chết Đồng Thiên Kỳ đi !
Lãnh Diện Thần Hồ, một trong Nhị tôn giả ứng thanh nói :
- Bảo chủ yên tâm, chuyện này cứ để cho tôi !
Dứt lời lập tức tung người nhảy vọt đến bên sợi dây xích.
Tay lão còn chưa kịp nắm lấy sợi xích, bỗng hai bóng người một lão một thiếu như trên trời rơi xuống, lão nhân chính là "Địa Sát Lệnh chủ" Thạch Tùng Linh, thiếu niên chính là tiểu hành khất.
Tiểu hành khất vừa xuất hiện trước tiên, bắt gặp sư phụ của mình nằm trên đất liền bước tưới gào lên hỏi:
- Lão gia gia, sao lại nằm vậy ?
Bên kia Thạch Tùng Linh đã đến trước mặt Lãnh Diện Thần, cười gằn :
- Tiểu cẩu, ngươi muốn chết !
Lời xuất là chưởng tới, Lãnh Diện Thần không ngờ trong động còn có người khác, khi quay người lại thì đã thấy chưởng phong như cuồng mãnh đến trước ngực, đành miễn cưỡng giơ song chưởng lên nghênh tiếp. Một chưởng của "Địa Sát Lệnh chủ".
Thạch Tùng Linh thực ít có người đỡ nổi chứ đừng nói đến một gã tôn giả. Lãnh Diện Thần còn chưa kịp định thần thì một chưởng đã đến trước ngực, chỉ kịp vung chưởng lên, nhưng "bình" một tiếng, cả người đã như quả cầu lăn nhào về sau mấy vòng.
Địa Sát Lệnh chủ xưa nay có tiếng ra tay tàn độc, đối phương chưa kịp đứng lên đã phải nhận tiếp của lão một chưởng thứ hai, lần này cả người Lãnh Diện Thần tung lên cao với vòi máu tươi xối xả, rơi bịch trên đất hồn quy chín suối.
Địa Sát Lệnh chủ đắc thủ, vừa nhảy đến bên giây xích, nhưng lập tức bị Cung Hồ Quỷ Tẩu cản lại thét lớn:
- Thạch Tùng Linh, ngươi mà cũng chen chân vào vũng trọc thủy này ?
Địa Sát Lệnh chủ đảo mắt nhìn quanh toàn trường một vòng, trầm giọng hỏi :
- Tại sao lại không được chứ ?
Cung Hồ Quỷ Tẩu nói :
- Ngươi chẳng lẽ đổi quan niệm trước đây, quên rằng đất ở trên trời ?
Địa Sát lệnh chủ hiểu ra, cười ha hả nói:
- Đã thay đổi rồi, trời mãi vẫn là ở trên đất chứ !
- Hừ, theo lão phu thấy, tốt nhất ngươi nên rời khỏi đây.
- Ha ha hạ.. Vậy mà bổn lệnh chủ lại nghĩ ngươi cần phải chết.
Cung Hồ Quỷ Tẩu "hừ" một tiếng đầy tức giận :
- Lão phu xưa nay không nói hai lời !
Địa Sát Lệnh chủ lại cười lên kha khả :
- Bổn Lệnh chủ ngôn xuất như sơn !
__________________

kiwihotmit vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 21-08-2007, 14:12   #3
Rìu Bạc Đôi
 
kiwihotmit's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 21.930
Cảm ơn: 1
Điểm: 76/31 bài viết
Default

Hồi 88

Phong Vân Cuồng Tập Vân Hồ Bảo
Tán Hồn Tiển Huyết Chấn Thiên Xuất


Cung Hồ Quỷ Tẩu thấy Địa Sát Lệnh chủ không chịu nhượng lui tức giận nói :
- Thạch Tùng Linh, ngươi chớ cho rằng lão phu bợ ngươi !
Địa Sát Lệnh chủ cười lên ha hả nói :
- Ngươi không sợ ta thì sao chứ, muốn thì ra tay đi !
Lão nói là làm ngay, Địa Sát Lệnh chủ xưa nay là nhân vật thành danh nhất nhì trong võ lâm cho nên Cung Hồ Quỷ Tẩu nào dám khinh thường. Vừa thấy đối phương sấn tới vung chưởng, thì lão ta cũng vung liền song chưởng lên chống đỡ.
Lại nói, lúc này trong góc động tối lại có một bóng nữ nhân khác vọt ra, chừng như đã có tính toán trong đầu, người ấy vọt đến bên dây xích.
Nào ngờ đúng khi người ấy ra tay chưa kịp chạm vào dây xích thì đã thấy có một bàn tay khác nhanh hơn chộp giằng lấy sợi dây, người kia la lên :
- Ai ?
Người vừa chộp dây xích chừng như hơi ngạc nhiên nói :
- Ái "Vạn Hoa Cốc" Xuân Đào đường chủ cũng đến đây tham dự cuộc chơi ?
Thì ra nữ nhân kia chính là một trong bốn vị Đường chủ của Vạn Hoa Cốc, Xuân Đào đường chủ tức giận ré lên the thé :
- Thì ra tôn giá là Tư Không lão đại trong Trung nguyên Tam Tà, chẳng phải người cũng đến đây tham gia đó sao ?
Tà Bốc ư Không Linh cười nhạt nói :
- Đúng, nhưng không nên để rơi vào vòng vây của bọn chúng, phải khổ không nhỉ?
Lúc này Vạn Thánh Đảo chủ Nhan Kiếm Long đấu nhau với hai lão đàn chủ, "Thập Điện Truy Hồn Y" Yên Di Thánh thì đấu với một lão tôn giả, Huyết Phán Lãnh Vân Tiêu thì quần nhau với một lão Hộ pháp, Địa Sát lệnh chủ thì thi thủ với Cung Hồ Quỷ Tẩu, toàn trường tạo thành một cuộc hỗn chiến.
Phía xa hơn Hoa Ngọc Phụng và Mai Phụng Linh phải đối đầu với Lục gia đàn chủ, chỉ có tiểu hành khất đang chăm sóc cho Toàn Phong Cái.
Tà Bốc Tư Không Linh và Xuân Đào đường chủ Hoàng Tam Nương gườm nhau một lúc, Hoàng Tam Nương thé giọng hỏi :
- Tà Bốc, thực ra ngươi định làm gì chứ ?
Tà Bốc cười cười hỏi lại :
- Vậy ngươi cũng định làm gì ?
Đương nhiên Hoàng Tam Nương không hiểu rằng Tà Bốc đang muốn cứu bọn Đồng Thiên Kỳ lên, khi ấy nói :
- Chuyện của tay không liên can gì đến ngươi ?
- Ồ, vậy thì ta cũng có chuyện của ta, không liên can gì đến bà !
Hoàng Tam Nương quắc mắt đanh giọng :
- Xem ra chúng ta phải đối đầu với nhau đấy ?
Tà Bốc cười nhạt nói :
- Đối đầu thì đã sao chứ ? Đằng nào thì bà cũng không còn cơ hội nắm được dây xích này đâu ?
- Hừ, vậy thì bà cho ngươi nếm mùi !
Dứt lời, chưởng tung nhanh như chớp.
Khoảng cách giữa bọn họ rất ngắn, nên chưởng ra là đến người rồi.
Tà Bốc thực ra trong lòng đã tính trước đối phương sẽ ra tay, cho nên khi vừa nghe tiếng đối phương định ra chiêu là đã ngầm vận công lực vào hữu chưởng vung lên nghênh tiếp.
"Bình..." hai bóng người dội ngược lại hai hướng, chưa phân thắng phụ, thế nhưng Tà Bốc lúc này tay đã buông khỏi sợi dây, kể như Hoàng Tam Nương có phần hơn.
Tà Bốc cười gằn nói :
- Con mẹ kia, xem lại ngươi chẳng có chút đạo hạnh nào ?
Hoàng Tam Nương tức giận ré lên :
- Tà Bốc ngươi thật hồ đồ ! Đúng là lão thối khắm mất nết.
Hai bên miệng chửi tay đánh, chốc lát tạo thành một trận đấu khác vô cùng ngoạn Bấy giờ, trong Thông thiên động lập tức trở thành một trường đấu ác liệt, càng lúc càng tàn khốc, không ai ra tay lưu tình. Chưởng chỉ vù vù kiếm phong rít lên, nhưng qua cả trăm chiêu mà vẫn chưa phân định rõ ai thắng ai thua.
Chỉ có một điều thấy rõ là song phương đấu vẫn đấu nhưng không lúc nào tranh cơ hội để vọt đến gần bên sợi dây xích, người của Vạn Thánh Đảo vừa định phóng đến chiếm lấy sợi dây thì lập tức bị người của Cung hồ bảo xông lên ngăn lại. Người của Cung Hồ bảo định chiếm ưu thế giằng lấy sợi dây thì cũng liền bị người Vạn Thánh Đảo trí mạng chống lại.
Cuộc chiến càng khốc liệt chừng nào thì tính ngoạn mục càng tăng chừng ấy.
Lúc này đột nhiên từ ngoài động khẩu vọt vào một bóng người nhanh như lưu tinh, người này thân hình phóng đến đâu là ở đó thấy có tiếng người rú lên thảm khốc. Đủ thấy công lực sở học người này tuyệt luân chừng nào.
Chớp mắt, bóng người kia đã vọt đến bên thạch tỉnh, tay chộp lấy sợi dây dễ như chơi.
Bấy giờ đã nhận rõ đó là một lão già vận áo xám, mũi ưng mỏ nhọn, mắt lớn mày thô, đầu tóc rối bời, hàng hậu thế có thể không nhận ra nhân vật này, thế nhưng hàng tiền bối tất đã thận ra lão ta là một trong Ngũ Lão, có ngoại hiệu "Hoàn Hải Vô Địch chưởng" Âm Thiên Hành.
Lão ta khi ấy nắm lấy được sợi dây xích thì chừng như không còn để ý đến đấu trường, chỉ nhìn vào trong cười dài, nói :
- Đồng Thiên Kỳ, ở dưới ấy thấy thế nào. Chịu được chứ !?
Đồng Thiên Kỳ hơi nghếch đầu lên nhìn qua kẽ hở, hỏi lại :
- Ngươi là ai ?
- Hắc hắc... Họ Đồng, ngươi đoán thử xem.
Đồng Thiên Kỳ trầm ngâm giây lát, nói:
- Đầu tóc rối bời, mắt lớn mày thô, mũi ưng mỏ két. A hạ.. Tôn giá hẳn phải là một trong Ngũ Lão- "Hoàn Hải Vô Địch chưởng" Âm Thiên Hành ?
Âm Thiên Hành ngửa cổ cười kha khả nói:
- Tiểu hài tử, nhãn lực ngươi khá đấy.
- Đồng mỗ còn đoán ngươi đến đây tất mục đích không tốt ?
- Hà, ngươi đoán đúng đấy !
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt nói :
- Ngươi dựa vào Nhật Nguyệt Bang ?...
Âm Thiên Hành lắc dầu nói :
- Lần này thì ngươi đoán sai, lão phu chỉ đứng trên Tiềm Long Chưởng mà thôi !
- Ngươi nói vậy là ý thế nào ?
Âm Thiên Hành tít mắt cười dài một tràng - Ngươi biết lão phu bình sinh lấy chưởng chấn dương võ lâm, thế nhưng vẫn thua Tiềm Long Chưởng. Chỉ cần ngươi chịu truyền môn Tiềm long Chưởng cho lão phu, thì lão phu sẽ cứu ngươi lần này !
- Ồ.. nếu tại hạ không chấp nhận ?
- Vậy thì có biện pháp thứ hai !
- Tôn giá nói thử xem ?
Âm Thiên Hành đảo nhanh ánh mắt, nói :
- Ngươi phải quy thuận Nam Hải phái !
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt trong lòng, hỏi lại:
- Giả sử tại hạ cũng không chấp nhận ?
Âm Thiên Hành đanh giọng nói :
- Chỉ chọn một trong hai điều kiện đó.
- Hừ, tại hạ đã không chấp nhận thì chẳng cần chọn điều kiện nào cả !
Âm Thiên Hành đột nhiên ngửa mặt cười:
- Hắc hắc... Vậy thì lão phu đành tuyệt tình với ngươi ngay bây giờ.
Đồng Thiên Kỳ khẳng khái nói :
- Có phúc có họa, đã họa thì muốn tránh cũng không được.
- Hừ, tiểu tử chớ làm anh hùng, thực ra ngươi chọn điều kiện nào hử.
Đồng Thiên Kỳ nói như đinh đóng cột :
- Tôn giá không thấy hỏi thêm một câu thừa sao ?
Âm Thiên Hành tức giận "hừ" một tiếng, nói:
- Ngươi muốn chết !
Đồng Thiên Kỳ im lặng không nói gì thêm nhưng chàng ngầm vận công lực đề phòng bất trắc.
Âm Thiên Hành không nghe tiếng Đồng Thiên Kỳ trả lời gắt hỏi :
- Hừ, tiểu tử lão phu không tin ngươi luyện thành kim cương bất hoại...
Nói rồi lão từ từ điều khiển sợi dây xích, thế nhưng còn chưa kịp thực hiện thì từ đâu một cổ kình phong ập tới đẩy bật lão ta ra xa hai ba bộ, lão thét toáng lên :
- Kẻ nào ?
Một giọng già nua vang lên :
- Bần đạo đã quên cả tính danh, thí chủ hẳn nhớ ra chứ ?
Âm Thiên Hành ngưng mục nhìn mới thấy đó là một lão đạo sĩ, đầu đội đạo quang, áo quần lếch thếch, lão kinh ngạc la lên :
- Ngươi... Linh Ẩn... ngươi còn sống Người vừa xuất hiện chính là Linh Ẩn chân nhân, nguyên là chưởng môn phái Côn Luân về sau truy tìm Huyết Kiếp Thủ Vân Không cùng với Toàn Phong Cái. Bọn họ từng gặp nhau qua một lần trên Đào Hoa Đảo, không ngờ hôm nay lại gặp nhau ngay trong Cung Hồ bảo này.
- Ta chưa chết hẳn khiến ngươi run sợ ?
Âm Thiên Hành đột nhiên ngửa cổ cười cuồng dại :
- Nào thế được, nhưng ta biết rõ nguyên nhân ngươi đến đây, nào chúng ta thương lượng chứ ?
- Thương lượng gì hử ?
- Chúng ta tạm thời liên thủ cùng tiến cùng thoái, ta chỉ cần Tiềm Long Chưởng, pho Long Thủ kiếm phổ về phần ngươi, những hận thù năm xưa coi như bỏ hết !
Linh Ẩn đưa mắt nhìn xuống bọn Đồng Thiên Kỳ một cái, rồi cười lớn :
- Ha ha hạ.. Âm lão nhi, ngươi nói hay đấy thế nhưng vì ngươi nghĩ tiểu tử này đã luyện thành Long thủ kiếm pháp, cho nên ăn không ngon ngủ không yên chứ gì ?
Âm Thiên Hành mặt biến sắc :
- Linh Ẩn chớ vòng vo nhiều lời, nói một câu, ngươi đồng ý không ?
- Hi hi..... ngươi thừa biết trong lòng, sao còn phải hỏi ?
- Nói vậy ngươi đồng ý ?
- Ngược lại !
Âm Thiên Hành đại nộ, quát lớn :
- Sao ? Ngươi...
Linh Ẩn chân nhân không đợi lão ta nói hết câu, tiếp lời ngay :
- Ta muốn xem ngày báo ứng của ngươi !
Dứt lời cả người lão tung đến chộp sợi dậy xích định cứu bọn Đồng Thiên Kỳ, Âm Thiên Hành tức giận thét lên:
- Linh Ẩn, đừng dễ dàng đắc thủ, trước nhi ngươi chưa chịu chấp nhận lời ta thì chớ hòng hành động nổi !
Vừa nói, lão ta cũng lướt người đến không chịu nhường bước Linh Ẩn chân nhân, bấy giờ hai người lại trở thành cặp đấu kỳ phùng địch thủ khác, chớp mắt chưởng chì tương giao đã ngoài mười hiệp, bất phân thắng phụ.
Sự tình cứ diễn biến như vậy, hết nguy đến hiểm khó lường trước nổi khiến bọn Đồng Thiên Kỳ và Bạch Vân Phụng rối cả đầu.
Trong đấu trường tình thế đã có chuyển biến, bên kia Địa Sát Lệnh chủ đấu với Cung Hồ Quỷ Tẩu đã thấy chiếm thượng phong nhưng "Thập Điện Truy Hồn Y" ngược lại bị bức đến quýnh tay quýnh chân chống đở vất vả.
Bên này Vạn Thánh Đảo chủ càng đấu càng thấy đuối sức, hai ví cô nương Hoa Ngọc Phụng và Mai Phụng Linh bị bọn lục gia đàn chủ vây khốn, may vừa lúc này được gã tiểu hành khất nhảy vào tham chiến trợ thủ.
Trận đấu giữa tà Bốc Tư Không Linh và Hoàng Tam Nương thì vẫn vừa đánh vừa chửi nhau om sòm, phía Huyết Phán đấu với một gã đại hộ pháp thì xem chừng vất vả hơn nhiều, công ít lui thì nhiều.
Bấy giờ trong trận của hai vị cô nương, hai nàng đều để hết tâm trí vào sự an nguy của Đồng Thiên Kỳ, cho nên vừa lúc thấy tiểu hành khất nhảy vào trợ thủ, Mai Phụng Linh chợt lóe ra một ý, cả người đang đấu đột nhiên tung cao lên không, khi đối phương còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì, thì cả người nàng tợ cánh én vọt về hướng chiếc dây xích.
Cung Hồ Quỷ Tẩu đấu gần đó, thoáng thấy thì biến sắc, vung một chưởng trí mệnh đẩy lùi Địa Sát Lệnh chủ, đồng thời thét lớn:
- Nha đầu, ngươi muốn chết !
Mai Phụng Linh chẳng thèm để ý đến lão ta, hai tay bám chắc vào sợi dây, rồi dùng lực cộng với sức nặng toàn thân kéo mạnh sợi dây xuống.
"Rầm, rầm..." một loạt tiếng động mạnh chỉ thấy toàn khối đá nhanh chóng nâng lên cao quá thạch tỉnh.
Lại nói Đồng Thiên Kỳ từ lúc nãy tới giờ luôn để tâm tụ khí chờ thời cơ thoát hiểm, khi ấy vừa thấy vậy thì không để lở cơ hội. Chàng tay trái ôm ngang người Bạch Vân Phụng tung người phóng vọt lên cao quá năm trượng vừa khéo thoát ra ngoài thạch tỉnh, cùng lúc la lớn:
- Phụng Linh, nhanh lùi ! Nhanh...
Không may cho Mai Phụng Linh, khi nàng kịp nhận ra chuyện gì thì hứng trọn một chưởng của Cung Hồ Quỷ Tẩu văng ra ngoài mấy trượng, nằm trên đất bất động.
Địa Sát Lệnh chủ khi thấy Cung Hồ Quỷ Tẩu vọt ra khỏi trường đấu, cũng liền phóng theo nhưng không kịp, khi này định xông vào tấn công, đột nhiên thấy Đồng Thiên Kỳ lao tới nói lớn :
- Lệnh chủ, để tên Quỷ Tẩu này cho Đồng mỗ.
Địa Sát Lệnh chủ quay nhìn thấy chàng mặt đằng sát cơ huyệt Mi tâm đỏ lựng thì biết khí phẫn tam trượng cười gắt lên nói :
- Tiểu hành hiệp, lần này kể như tái sinh cho ngươi, phải, Bó rọ đã lâu cần phải hoạt động, lấy mạng ló con quỷ này đi !
Khi chuyện Đồng Thiên Kỳ thoát khỏi thạch tỉnh khiến toàn đấu trường đang tàn khốc phút chốc ngưng lại, Nhan Kiếm Long vui mừng phóng tới reo lên :
- Kỳ nhi, ngươi...
Nhưng Đồng Thiên Kỳ liền cản tay lại nói nhanh :
- Dượng, không cần nói !
"Thập Điện Truy Hồn Y" chen vào nói :
- Đồng công tử còn giận chúng tôi sao ?
Đồng Thiên Kỳ điềm nhiên lời :
- Tôi chẳng giận ai, mà cũng chẳng hận ai Hoa Ngọc Phụng đã chạy đến kề bên :
- Thiên Kỳ, chàng...
Đồng Thiên Kỳ liền cắt ngang lời nàng :
- Cô nương tạm thời đến chăm sóc cho Mai cô nương, chuyện ở đây cứ để Đồng mỗ xử lý.
Linh Ẩn chân nhân cũng tiến lại cười hi hi, nói:
- Tiểu tử, đại nạn không chết tất gặp hậu phúc, Vân Không quả nhiên không nhìn nhầm người.
Đồng Thiên Kỳ cúi :người cung kính, nói:
- Tiền bối phiền người đến lo liệu cho Toàn Phong tiền bối.
Linh Ẩn chân nhân bị bất ngờ tròn mắt ngạc nhiên :
- Sao ? Đến ta ngươi cũng sợ làm hỏng chuyện ngươi ?
- Đồng mỗ không dám, thực tế thương thế của Toàn Phong Cái tiền bối rất nặng Linh Ẩn chân nhân lúc ấy mới gật đầu nói:
- Vậy thì được, kể ra từ khi Vân Không thất tích đến nay chúng ta bằng hữu mấy mươi năm chưa gặp mặt Nói rồi lão quay người đi về hướng Toàn Phong Cái.
Đột nhiên lúc ấy nghe Cung Hồ Quỷ Tẩu quát lớn :
- Xuyên, Tương bát đàn chủ, vây lấy tiểu tử này cho ta !
Lão đàn chủ vừa rồi đấu nhau với "Thập Điện Truy Hồn Y" tợ hồ như đấu còn chưa thỏa sức, nghe vậy lập tức ứng thanh nói ngay :
- Bảo thủ ! "Xích mục Tôn giả" Hoa Thanh cũng xin một phần !
Nói rồi liền khoát bộ tiến lên trước chúng, những vị đàn chủ khác thấy thế cũng liền xông lên vây lấy Đồng Thiên Kỳ vào giữa.
Bỗng nghe Âm Thiên Hành lớn giọng nói:
- Đồng Thiên Kỳ, chỉ cần ngươi chấp nhận hợp tác với lão phu, thì lão phu giúp ngươi thâu thập bọn Cung hồ bảo này ngay !
Đồng Thiên Kỳ khẳng khái đáp :
- Ngươi chớ phí không tâm cơ !
- Hừ, vậy thì ngươi chớ trách sao lão phu lại đi giúp Cung Hồ bảo ?
Đồng Thiên Kỳ nhếch môi cười nhạt :
- Thiện ác tự ngươi tìm lấy, họa phúc cũng tự ngươi chọn lấy !
Cung Hồ Quỷ Tẩu thấy vậy có cơ kích nộ đối phương, bèn chen vào :
- Đồng Thiên Kỳ, ngươi tự gây thêm cường địch thì chết đến nơi !
- Đồng mỗ cũng đã nói rồi, nếu hôm nay thoát khỏi khốn này, thì sẽ nhuộm máu Cung Hồ bảo này. Ngươi nhiều lời vô ích, thử tưởng tượng xem Cung hồ bảo này sắp diễn ra gì đây.
Lời chàng đanh gọn lạnh lùng như quỷ phán, bất giác khiến toàn trường phải rúm người, Cung Hồ Quỷ Tẩu tái mặt giận dữ nói :
- Tiểu tử ngươi thật cuồng ngạo, lão phu trương mất xem ngươi tẩy huyết bổn Cung Hồ bảo thế nào ?
- Đồng Thiên Kỳ mặt bỗng lạnh như băng, huyệt Mi Tâm ửng đỏ lên, rồi đột nhiên thò tay vào trong ngực áo rút ra một vật mà năm xưa từng làm chấn dộng giang hồ- Chấn Thiên Lệnh !
- Ngươi nhận ra vật này chứ ?
- Chấn Thiên Lệnh !
Cung hồ Quỷ Tẩu còn chưa kịp đáp thì đã nghe trong trường đấu nhiều tiếng thất thanh kêu lên.
Âm Thiên Hành bỗng cất tiếng cười kha khả, nói :
- Đồng hài nhi, đồ chơi này của ngươi hù nổi lão phu ư ?
Đồng Thiên Kỳ lạnh giọng nói:
- Đồng mỗ không có gì cần phải giả Chấn Thiên Lệnh, kể từ hôm nay, Chấn Thiên Lệnh vinh nhục do bổn nhân gánh trách nhiệm, Lệnh xuất mệnh vong, quyết không để hủ nhục ngươi hiểu rõ chữ !
Dứt lời chỉ nghe "bát" một tiếng, chiếc Chấn Thiên Lệnh vụt bay nhanh như phi tiêu cắm phập sâu vào động môn. Âm Thiên Hành cười gằn nói :
- Đồng hài nhi ngươi lên nhớ rằng Chấn Thiên Lệnh vốn là vật sở hữu của Trung nguyên Ngũ Lão, nếu cắm lệnh vô nhân thì chúng ta có thể thâu hồi lại !
Đồng Thiên Kỳ ưỡn ngực tuyên bố rõ :
- Ta tuyên bố kể từ ngày hôm nay Ngũ Lão bị trừ danh trên Chấn Thiên Lệnh.
Nghe một câu này toàn trường quần hùng ai cũng giật mình, chỉ có Linh Ẩn thì cười lên kha khả nói :
- Tiểu tử, ngươi thực khá đấy, lão phu lấy làm khâm phục !
Cung Hồ Quỷ Tẩu đột nhiên quát lớn :
- Chấn Thiên Lệnh đã không còn uy lực như năm xưa, chúng ta bất tất phải sợ.
Nào xông lên.
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt nói :
- Hừ, Đồng mỗ sẽ chấn hưng lại uy vũ của Chấn Thiên Lệnh, các ngơi vào đi !
Cung Hồ Quỷ Tẩu cười gằn nói :
- Lão phu muốn xem ngươi chấn hưng nổi uy lực của Chấn Thiên Lệnh năm xưa hay không ?
Nói rồi lão đưa mắt nhìn dám thuộc hạ quát lớn ra lệnh :
- Lên !
Trong tiếng quát, bỗng thấy trong tay lão nắm chắc một chiếc ngân can tẩu sáng xanh, hươ lên một vòng rồi tung chiêu ra nhầm vào ngươi Đồng Thiên Kỳ đánh tới.
Lão ta vừa ra chiêu cũng liền thấy Xích Mục tôn giả hét một tiếng nói :
- Xích Mục ta cũng dự một phần ?
Một chiêu "Cuồng phong tạo lãng" thế như sóng cuộn nhằm vào người Đồng Thiên Kỳ đánh tới.
Cùng lúc với Cung Hồ Quỷ Tẩu và Xích Mục tôn giả, tám vị đàn chủ khác mỗi người cũng đều bằng vào binh khí của mình phát ra một chiêu tập trung tấn công Đồng Thiên Kỳ từ bốn phương tám hướng.
Đồng Thiên Kỳ đảo nhanh mục quang quét một lượt quần ma, huyệt Mi tâm bất giác ửng đỏ lên như máu rồi tay trái đột nhiên đặt mạnh lên đốc thanh Long thủ kiếm, chân phải khoát trái trước một bộ.
Chính ngay phút giây ấy, quần ma đang vây lại tấn công không ai bảo ai mà đều ngưng tay thâu thế nửa chừng, Đồng Thiên Kỳ quắc mắt trầm giọng hỏi :
- Chẳng lẽ các vị khiếp đảm rồi sao ?
Cung Hồ Quỷ Tẩu cầm đầu quần ma đành phải lên tiếng trước :
- Tiểu tử, sao ngươi không chịu xuất chiêu ?
Đồng Thiên Kỳ ngạo nghễ nói :
- Huyết Kiếp Thủ xưa nay chưa từng xuất chiêu trước, xuất thủ thấy huyết đổ !
Cung Hồ Quỷ Tẩu cười gằn nói :
- Hảo, vậy ngươi cẩn thận, mọi người cùng lên !
Bấy giờ quần ma lại lập tức loạn động, chưởng, chỉ, kiếm đao nhất nhất ra chiêu tấn công Đồng Thiên Kỳ.
Bên ngoài quần hùng mắt đều tập trung vào trận đấu, mỗi người có một suy nghĩ khác nhau. Tuy vậy lo lắng nhất vẫn chính là các vị cô nương.
Bạch Vân Phụng nét mặt lo âu hiện hẳn ra tay đặt lên thanh Phụng Kỹ kiếm, bất giác bước lên như muốn nhảy vào trợ thủ cho Đồng Thiên Kỳ. Nhưng lúc ấy liền bị Tà Bốc Tư Không Linh cản lại :
- Cô nương, cô không nên vào, nếu không sẽ hại anh ta !
Hiển nhiên Tà Bốc từng chứng kiến một mình Đồng Thiên Kỳ phá "Thiên La Kiếm" trận trên Mai Hoa Đảo, cho nên mới nói vẻ tự tin như vậy.
Bạch Vân Phụng gật đầu nói :
- Tôi hiểu, thế nhưng nếu tôi ra kiếm trợ chàng thì uy lực "Long Thủ, Phụng Vỹ".
song kiếm hợp bích sẽ rất lớn.
Tà Bốc cười nói :
- Cô nương, cô nương chớ quên hôm nay anh ta quyết đấu là để tự chấn hưng lại uy danh năm xưa của Chấn Thiên Lệnh, chứ không phải tư thù !
Bạch Vân Phụng nghe rồi chỉ u buồn lặng lẽ không nói.
Bấy giờ trong trường dấu đã trở lên kịch liệt một chọi mười thực là hiếm thấy, vòng vây lúc giãn ra lúc khít chặt lại, chưởng phong ầm ầm đao thanh vun vút...
Đột nhiên ngay giữa vòng vây vù vù người, tiếng như cuồng phong nổi dậy, chỉ thấy đầy trời ẩn hiện hình bàn long đỏ như máu...
- À, Tiềm long ấn... Ai !....
Từ trong vòng vây nhiều tiếng la lên thất thanh kèm theo vài tiếng rú thảm thiết quần hào bên ngoài phải giật mình kinh tâm.
Đứng ở bên ngoài, Âm Thiên Hành trố mắt há miệng quan sát trận đấu, trong ánh mắt lão hàm chứa tham vọng lẫn nét nham hiểm chưa từng có.
Trên đấu trường đã thấy nhiều mạng người ngã xuống, đột nhiên lại thêm nhiều tiếng rú tắc nghẽn trong họng, có tiếng la lên thất thanh :
- Ái, Long thủ... kiếm... !
Theo những tiếng rên la, tay chân đứt đoạn, đầu lìa máu phun, chiến trường đã trở thành một cuộc đẫm máu... Chiến trường chợt im ắng một cách đột ngột mà lạ thường.
Quần hùng lặng người trương mắt không ai dám thở mạnh, còn một người di chuyển đó chính là kẻ sống sót duy nhất- Cung Hồ Quỷ Tẩu.
Đồng Thiên Kỳ mặt như đóng băng, mắt như nhìn vào một nơi rất xa xăm, chàng đứng ngay giữa vũng máu lớn, tay nắm thanh Long thủ kiếm vần còn đang rỏ những giọt máu đọng lại trên kiếm.
Chừng như hồi lâu, chàng mới từ từ đưa ánh mắt đầy sát khí nhìn Cung Hồ Quỷ tẩu, rồi di động đến khuôn mặt tái nhợt của Âm Thiên Hành lạnh giọng băng băng :
- Hiện tại hai vị được chứng thực, Huyết Kiếp Thủ ngôn xuất bất cải, Chấn Thiên Lệnh hùng phong vĩnh viễn trường tồn.
Hoàn Hải Vô Địch chưởng Âm Thiên Hành "hừ" một tiếng tức giận nói :
- Họ Đồng ngươi so với Vân Không còn tàn độc hơn nhiều !
Đồng Thiên Kỳ chằng để ý gì đến lời lão giọng vẫn lạnh như băng :
- Trước khi quá ngọ, thì ngươi sẽ là người duy nhất sống sót trong Cung Hồ bảo này, ngươi thử tưởng tượng sau ngọ cảnh tượng ở đây thế nào ?
Âm Thiên Hành chỉ nghe thêm một câu lạnh lùng tàn khốc này của Đồng Thiên Kỳ thì biết tình hình khốc liệt chừng nào rồi bất giác không thốt lên thêm được câu nào.
Cung Hồ Quỷ Tẩu thì từ lúc nãy đến giờ người như hồn tiêu phách tán, chỉ đưa đôi mắt đầy khủng hoảng nhìn chăm vào Đồng Thiên Kỳ.
Đồng Thiên Kỳ huyệt mi tâm càng lúc càng đỗ ửng tợ hồ như rỏ máu :
- Bùi Lâm, trước lúc tay thâu hồi lệnh lại, tốt nhất ngươi không nên để ta ra tay !
__________________

kiwihotmit vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 21-08-2007, 14:15   #4
Rìu Bạc Đôi
 
kiwihotmit's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 21.930
Cảm ơn: 1
Điểm: 76/31 bài viết
Default

Hồi 89

Lấy Lòng Nhân Độ Cơn Mê Mộng
Mới Chợt Hay Nhân Thế Giàu Tình


Đột nhiên nghe Cung Hồ Quỷ Tẩu Bùi Lâm cười lên một tràng cười cuồng bạo, chừng như lão ta không còn bị uy hiếp trước Huyết Kiếp Thủ nữa, nói :
- Đồng Thiên Kỳ, đã vậy thì lão phu thành toàn cho ngươi !
Dứt lời, bỗng lão ta vung tay lên đánh vào Thiên linh cái của mình.
Nhưng chính vừa lúc ấy, tiểu hành khất la lên:
- Quỷ tẩu lão nhị, chậm chân, còn có chuyện muốn nói với ngươi ?
Cung Hồ Quỷ Tẩu không còn sợ sệt với cái chết, bất thần vung tay nhưng nghe có người cản thì dừng lại, hỏi :
- Tiểu hóa tử, ngươi có chuyện gì muốn nói hử ?
Tiểu hành khất đưa mắt nhìn Đồng Thiên Kỳ một cái, rồi nói :
- Nhị vị tỷ muội họ Nhan bị ngươi bắt giam vào đây, chỉ cần ngươi thả họ ra thì ta sẽ xin Chấn Thiên lệnh chủ tha mạng ngươi lần này.
Cung Hồ Quỷ Tẩu cười khổ nói :
- Tiểu huynh đệ, ngươi nói chậm mất rồi trước khi trời sáng, nhị vị Nhan tiểu thơ đã được người của các ngươi cứu đi rồi.
Tiểu hành khất lắc đầu than dài :
- Vậy thì biết làm thế nào hơn, ngươi chết đi.
Thế nhưng con người thì ai không cầu sinh yếm tử, chính trong giây phút này thì sự cầu sinh trong đầu Cung Hồ Quỷ Tẩu càng lớn hơn bao giờ cả. Đột nhiên trong đầu lão lóe lên một độc kế, nói :
- Đúng, thế nhưng trước khi ta chết cần phải có sự bàn giao...
Lời lão nói chưa dứt, bỗng nhiên giống như một phi tinh vọt tới đám thủ hạ của lão tung chưởng đánh ầm ầm liên tiếp năm sáu chưởng, chỉ nghe những tiếng kêu la thống thiết một cảnh tượng tàn sát trông đến kinh tâm động phách khiến nhiều người không chịu nổi phải quay mặt đi Nào ngờ chính lúc ấy, nghe giọng Đồng Thiên Kỳ lạnh lùng quát lớn :
- Bùi Lâm chạy đâu cho thoát !
Người vọt theo lời nói, chưởng "Tiềm Long sơ động" cuồn cuộn như ba lãng cuồng phong, chỉ nghe Bùi Lâm rú lên một tiếng rồi văng người nằm trên đất hộc máu tươi:
Đến lúc này quần hùng giật mình sực tỉnh mới hiểu ra vấn đề.
Cung Hồ Quỷ Tẩu hạ độc thủ với thuộc hạ của mình chỉ là một cái cớ khiến mọi người ngỡ lão định tự quyết toàn môn, nhưng ngay khi mọi người sơ hở thì lão ta vọt phóng ra hướng động môn định thoát thân. Nào ngờ lão ta chỉ lừa được người người khác nhưng không thể qua nổi mắt Đồng Thiên Kỳ.
Chính lúc Cung Hồ Quỷ Tẩu ngã người hộc máu chết tốt, thì Đồng Thiên Kỳ đã tung người lên nhổ bật thâu lại chiếc chấn Thiên Lệnh, khẳng khái lớn tiếng tuyên bố:
- Huyết Kiếp Thủ xuất hiện, Chấn Thiên lệnh phát uy, thâu lệnh !
Rồi chàng sấn lên mấy bước về hướng Hoàn Hải Vô Địch chưởng nói :
- Hiện tại đến lượt tôn giá ?
Âm Thiên Hành giật mình, bỗng nói :
- Đồng Thiên Kỳ, ngươi nên nhớ lão phu là người có phần trong đó khi chế định ra nó !
Đồng Thiên Kỳ lạnh giọng nói :
- Ta biết, thế nhưng ta cũng không quên là vừa. rồi đã tuyên bố từ nay Trung Nguyên Ngũ Lão trừ danh trên Chấn Thiên Lệnh.
Âm Thiên Hành tức giận thở phì phì, mắt chăm nhìn Đồng Thiên Kỳ, nói :
- Tiểu tử, ngươi thật mục vô tôn trưởng ngươi định tạo phản võ lâm đồng đạo hay sao mà dám trừ danh bọn lão phu hử ?
- Hừ, trừ Phật tâm còn lại Tứ Lão đã không xứng để hưởng danh dự của Chấn Thiên Lệnh.
Âm Thiên hành ngớ người, trố mắt nhìn chàng hồi lâu mới nói :
- Họ Đồng kia, ngươi dám nói vậy hẳn định đối địch với bọn Tứ lão chúng ta ?
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt :
- Ngươi không dám ứng chiến ư ?
- Hừ, thật cuồng ngạo, ai dám nói không dám, chỉ có điều ta không muốn trí mạng cùng ngươi.
- Tại sao ?
- Giữ thanh danh cho Trung nguyên Ngũ Lão.
Đồng Thiên Kỳ bật cười khinh bỉ :
- Muộn rồi !
- Nhưng ta ngược lại thấy không muộn, nên nhớ trừ Phật tâm thiền sư ra, Tứ Lão chúng ta tâm đều ý hợp.
- Ồ, vậy ư ? thế nhưng tâm ý của các người Vu Hồi Kiếm đã nói cho Đồng mỗ biết rồi.
- Vậy thì tốt lắm, chăng lẽ ngươi không tiếp nhận danh dự ấy ?
Đồng Thiên Kỳ nhún vai cười mỉa :
- Vừa rồi Đồng mỗ đã nói, muộn rồi, bởi vì Vu Hồi Kiếm tuyệt mệnh dưới Thanh Long thủ kiếm của Đồng mỗ.
Âm Thiên Hành giật mình, thất thanh hỏi :
- Tại sao ? Ngươi dám giết bọn Tứ Lão chúng ta ?
Đồng Thiên Kỳ cười nhạo :
- Đáng tiếc còn sót ba lão, thế nhưng từ ngày hôm nay thì khó thoát nổi !
Âm Thiên hành nghe vậy, thì giận tím ruột, nghiến răng trèo trẹo, nói :
- Phản, phản... Đồng Thiên Kỳ, ngươi dám mạo phạm đến Tứ lão chúng ta.
- Hừ trong võ lâm có Tứ Lão thì không có Đồng Thiên Kỳ, bằng không thì các người chớ tưởng ăn ngon ngủ yên.
- Hảo, hảo, ngươi dám tuyên bố không đội trời chung với bọn lão phu Đồng Thiên Kỳ đọt nhiên cười lên mấy tiếng "Hắc hắc..." rồi bỗng rút chiếc Chấn Thiên Lệnh trong áo ra lại giơ lên cao nói :
- Tôn giá sẽ là vong hồn khi Chấn Thiên Lệnh tái hiện !
Âm Thiên hành bất giác giật mình thoái lùi nửa bước, la lên :
- Tiểu tử, ngươi tìm đến lão phu ?
- Cánh tay Huyết kiếp Thủ giờ này vươn đến tôn giá !
Dứt lời "vút" một tiếng, chiếc Chân Thiên Lệnh bay vọt khỏi tay chàng cắm phập trên đất ngay trước mặt Hoàn Hải Vô Địch chưởng cách chừng ba thốn.
Hoàn Hải Vô Địch chưởng giật thót mình, trợn mắt nhìn Đồng Thiên Kỳ hồi lâu, đột nhiên lão nghiến răng thét lớn :
- Đồng Thiên Kỳ, ngươi tiếp chưởng này của lão phu.
Dứt lời chưởng tới, thế chưởng vô thanh vô sắc thế nhưng bên trong ngầm chứa một công lực kinh người. Đồng Thiên Kỳ vốn khinh địch nhưng lúc này thấy lão ta phát chưởng ra như không có gì thì chau mày nghĩ nhanh :
"Nếu không khác thiên hạ thì lão ta sao có biệt hiệu Hoàn Hải vô địch chưởng", tâm đầu thoáng động nhanh, chàng liền vung tay ra chiêu thứ hai trong Tiềm Long Chưởng "Long phu Vân tùng" với thập thành công lực.
"Bình"... một tiếng như trời long đất lở, cát đất bay mù trời, đến đứng bên ngoài đều là quần hùng cao thủ mà vẫn bị dư phong đẩy bật ra ngoài một bộ, mặt biến mày nhăn.
Khi đám cát bụi tản dẫn mới nhận ra Đồng Thiên Kỳ bị chận thoái đến hai bộ thế nhưng Hoàn Hải Vô Địch chưởng Âm Thiên Hành cũng bị đánh bật lùi đến năm bước.
Đồng Thiên Kỳ lên tiếng trước :
- Hoàn Hải Vô địch chưởng quả nhiên danh bất hư truyền, chưởng lực kinh nhân!
Hoàn Hải vô địch chưởng quả nhiên năm xưa từng bằng vào chưởng lực mà uy chấn giang hồ, trên võ lâm ngoại trừ Phật Tâm thiền sư ra, không có người nào đỡ nổi lão ta ba chưởng.
Vậy mà hôm nay mới chưởng đầu đã bị Đồng Thiên Kỳ đánh bật lùi, khiến lão không khỏi thót mình, hồi lâu mới cười gằn nói :
- Đồng Thiên Kỳ, lão phu thầm hiểu uy lực của Tiềm long Chưởng, đồng thời cũng hiểu rõ chân lực của ngươi, thực tình lo lắng cho ngươi đấy !
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt nói :
- Vậy thì ngươi chuẩn bị lo cho hậu sự của mình là vừa !
Âm Thiên Hành tự hiểu đơn chiến độc dấu với Đồng Thiên Kỳ, lão ta quyết không phải là đối thủ của chàng, thế nhưng tình thế hiện tại lão đơn thân độc thế không còn một người nào chi viện, thực vô kế khả thi.
Lão trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu, rồi chừng như nghĩ được một kế thoát thân, trước hết cứ đấu một trận trí mệnh với Đồng Thiên Kỳ, khi lực kiệt sức yếu, tùy cơ thoát thân.
Nghĩ vậy, đột nhiên lão lấy lại tinh thần ngửa cổ cười đài nói :
- Đồng Thiên Kỳ, ngươi không thấy nói vậy là quá khoa ngôn đoạn ngữ ?.
Đồng Thiên Kỳ đanh giọng nói :
- Huyết Kiếp Thủ xưa nay chưa hề hư ngôn.
Nghe Đồng Thiên Kỳ nói khẳng khái kiên quyết như vậy, Âm Thiên Hành khựng cả người, rồi đột nhiên một ý niệm tàn độc lóe lên trong dầu, lão thét lớn một tiếng, tiếp đến song chưởng vung ra với thập thành công lực.
Đồng Thiên Kỳ mặt lạnh lại, huyệt Mi tâm ửng đỏ lên như máu, cười gằn một tiếng, nói :
- Ngươi lên đường ?
Lời dứt chưởng tung, chỉ thấy từ tả chưởng ẩn hiện hình bàn long đỏ như huyết, chiêu xuất "Long phi tam độ hải"...
"Bình..." một tiếng kinh động toàn trường, lần này cả người Âm Thiên Hành bắn bật về sau miệng hộc máu tươi đỏ cả ngực áo.
Đồng Thiên Kỳ chừng như xuất hết chân lực nội tàng, chỉ thấy người chao nhẹ, mặt đỏ gay, chứng tỏ chàng hao tổn công lực cũng không phải là ít. Thế nhưng lúc ấy Âm Thiên Hành trúng thương lảo đảo còn đứng chưa vững, thì thân hình chàng như bóng chớp lướt tới thanh Long thủ kiếm điểm đúng hậu chẩm của lão ta.
Kiếm chưa đâm mà chỉ mới kiếm khí đủ làm cho Âm Thiên Hành lạnh rúm cả người, lão run rẩy la lên :
- Đồng Thiên Kỳ, lão phu và ngươi có oái thù gì hử ?
Đồng Thiên Kỳ mặt ửng gay, huyệt Mi tâm thì như rỏ ra máu, gằn từng tiếng :
- Nếu ngươi chưa lẩm cẩm thì hẳn ngươi nhớ rõ ba chuyện, một là cuộc tắm máu trên Đào Hoa Đảo năm xưa, hai là vụ mất tích của Phật Tâm thiền sư, và ba là cái chết bí ẩn của Vân Không.
Hoàn Hải Vô Địch chưởng Âm Thiên Hành hai tay ôm ngực, lắc đầu nói vội :
- Lão phu hoàn toàn không biết.
- Hừ chớ giả ngẩn ngơ, trong lòng ngươi biết rất rõ những chuyện này, hôm nay phải chịu báo ứng.
Đột nhiên Âm Thiên Hành run giọng lên nói như bật khóc :
- Đồng Thiên Kỳ, lão phu đã ngoài tám mươi, ngươi... ngươi chẳng lẽ không lượng... tình...
Đồng Thiên Kỳ mặt lạnh như băng, chợt cất tiếng cười gằn lên mấy tiếng :
- Nơi mà Huyết Kiếp thủ vươn tay tới thì không có lưu tình, ngươi phải chết !
Dứt lời chỉ một chút lực nhỏ chú vào kiếm, lưỡi kiếm sáng bén phập sâu từ sau hậu chẩm ra trước cổ họng, cả người Âm Thiên Hành đổ vật lên trên đất không kịp kêu lên một tiếng nào nữa.
Chính ngay tại lúc ấy bỗng một giọng nữ đanh lạnh vọng vào :
- Khá thay cho một kẻ trẻ tuổi lang độc.
Lại nói, toàn trường quần hùng bấy giờ bao nhiêu cặp mắt đều đổ dồn vào xem Đồng Thiên Kỳ ra tay xử trí với bon quần ma nên căn bản không ai chú ý đến đại môn thạch động. Khi ấy vừa nghe thấy tiếng người thì đều quay mặt nhìn ra, mới phát hiện một toán người tạo thành hình cánh nhạn từ từ tiến vào.
Ngay chính giữa là bốn ả thị hầu vạm vỡ như võ sĩ gánh một chiếc kiệu trúc buông rèm trên