Go Back   VN-Zoom forum > Giải trí > Văn học > Truyện Kiếm Hiệp > Trần Thanh Vân

 


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 20-08-2007, 19:40   #1
Rìu Bạc Đôi
 
kiwihotmit's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 21.997
Điểm: 80/31 bài viết
Default TÀNG LONG ĐỈNH (Hồi 81 ---> 85)

Hồi 81

Đến Bước Cùng Thiên Sát Hướng Thiên
Lập Quỷ Kế Vu Hồi Trúng Mưu


Mắt vẫn trầm tĩnh nhìn Đồng Thiên Kỳ, Thiên Sát Kiếm cật lực nói :
- Đồng Thiên Kỳ, vốn ngươi định tha cho lão phu phải không ? Nhưng lần này cho dù ngươi không hạ thủ nổi thì vẫn có người thay ngươi làm chuyện đó rồi !
Đồng Thiên Kỳ vốn định hạ kiếm đoạn mệnh lão ta, nhưng thấy thái độ của lão ta thản nhiên rất khác với những kẻ thù trước đây chàng gặp, lại nói khi nãy nghe nói thế thì khựng người, bấy giờ đã phát hiện dưới chân lão ta máu tươi chảy xuống thành vũng, chàng hỏi :
- Ai ?
Thiên Sát Kiếm vất vả nói :.
- Vu Hồi kiếm, nhưng ngươi hiện tại giết ta vẫn còn kịp.
Nói đến đó đã thấy người lão chao đảo, Đồng Thiên Kỳ đảo mắt quét nhìn quanh một vòng chẳng phát hiện gì ngoài sơn cốc tịch mịch lạnh giọng hỏi :
- tổng đàn của Nhật Nguyệt Bang ở đây ?
Thiên Sát kiếm lắc đầu nói :
- Ngươi không nên đến đó. Vợ con lão phu đều ở trong đấy ?
Sắc mặt Thiên Sát Kiếm trắng bệt ra :
- Lão phu đã nói rồi, Nhật Nguyệt Bang đã thay ngươi làm chuyện này.
Đồng Thiên Kỳ khẳng khái nói :
- Món nợ của Đồng gia ngươi đã trả, thì Đồng mỗ cũng không muốn thiếu ngươi.
Thiên Sát Kiếm đưa đôi mắt già nua ngơ ngác nhìn chăm vào chàng hồi lâu bất giác từ trong đôi mắt nhăn nheo ấy hai hạt lệ nóng lăn dài ra trên mắt, cả người lão phút chốc đổ khụy xuống, lão cật lực nói :
- Đồng Thiên Kỳ, tấm lòng... ngươi, thực khiến cho lão phụ.. hổ thẹn, lão phu thiếu Đồng gia rất nhiều, vậy mà... trả được rất ít, không... ngươi không... nên đến... đó Nói đến đó như trút hết hơi tàn, cả người lão đổ ập trên mặt đất, lúc này mới phát hiện ra trên lưng lão một thanh đoản kiếm cắm sâu đến chuôi, kết liễu một con người bao nhiêu năm kiêu hùng trên giang hồ.
Đứng lặng nhìn thi thể cừu nhân, mối trách nhiệm nặng nề trong lòng chàng bất giác cảm thấy nhẹ đi rất nhiều. Bạch Vân Phụng bỗng nhiên lên tiếng nói :
- Thiên Kỳ, Vu Hồi Kiếm khả năng nấp bên ngoài chờ chúng ta bị dụ vào bên trong tử cốc rồi phóng hỏa thiêu sống, hiện tại khả năng lão ta vẫn còn ở lân cận đây thôi, chúng ta không thể truy tìm hắn ?
Đồng Thiên Kỳ lắc đầu nói :
- Vu Hồi Kiếm, kiếm phát ra không định được vị trí, chúng ta biết truy tìm hắn hướng nào.
Bạch Vân Phụng trong đầu bỗng lóe lên một kế, thấp giọng nói :
- Nếu thế thì chúng ta nên đi ngay lão ta nhất định sẽ phóng kiếm tập kích khi ấy há lại không thể phát hiện ra hướng nấp của lão ta ?
Đồng Thiên Kỳ cười đáp :
- Nàng đánh giá quá thấp con cáo già ấy, nếu như tập kích được thì vừa rồi là một cơ hội tốt, dễ gì lão ta bỏ qua, chính vì biết Vu Hồi đoản kiếm khi bay đến gần thì chúng ta sẽ phát hiện ra ngay, cho nên lão ta mới không hành động.
Bạch Vân Phụng nhíu đôi mày liễu lại, nói :
- Nhưng nếu không thâu thập lão ta, chỉ cần lão ta về báo tin được thì vợ con Thiên Sát Kiếm nhất định bỏ mạng trong tổng đàn Nhật Nguyệt Bang.
Đồng Thiên Kỳ gật đầu tỏ ý đồng tình, nói:
- Ta đã nghĩ ra một kế khiến hắn phải lộ diện, có điều hơi mạo hiểm.
- Kế gì?
Đồng Thiên Kỳ không đáp ngay, hỏi lại:
- Trong tiếng động hỗn loạn, nàng có thể phân biệt đợc tiếng ám khí hay không ?
Bạch Vân Phụng hơi lúng túng trước câu hỏi này, nghĩ một lúc nói :
- Có lẽ phải vận công tập trung lắm mới nghe được, nhưng chàng nói để làm gì ?
- Thật sự nghe phân biệt được chứ ?
- Ừm.. Sắc mặt Đồng Thiên Kỳ mới giãn ra nói:
- Bây giờ chúng ta phóng hỏa đốt cháy vào cốc, Vu Hồi kiếm sẽ nghĩ rằng chúng ta không nghe thấy tiếng ám khí, nhất định sẽ tập kích.
- Thế nhưng chúng ta làm sao biết được hướng hắn phóng ám khí ?
- Sẽ có cách khiến hắn tự tìm đến chúng ta.
Bạch Vân phụng trố mắt hỏi lại :
- Hắn tự tìm đến ?
- Ừm, Vu Hồi Kiếm, con người nham hiểm nhưng rất tự phụ, hắn mỗi khi phát kiếm thì không sai bao giờ, ta sẽ có cách lợi dụng thói tự phụ này của hắn.
Bạch Vân phụng như hiểu ra ý chàng, cười hỏi :
- Giả trúng thương, để hắn tự tìm đến ?
Nhưng rồi nàng chợt chau mày nói tiếp:
- Nhỡ ra hắn nghĩ là chúng ta đã chết thật rồi mà không cần tìm xuống xem thì sao?
- Ồ, nhất định hắn phải tìm xuống, vì trên người ta mang một bảo vật !
- Phải rồi! Thiên Kỳ, chàng quả thật là người tính toán việc gì cũng thấu đáo, thảo nào mà người trong gian hồ đều bảo chàng là.. - Âm hiểm giảo trá chứ gì ?
Bạch Vân Phụng cười phá lên:
- Em cảm thấy bọn họ nói rất đúng, chỉ có điều dùng từ không chính xác lắm.
Nói rồi nàng giục :
- Chúng ta hành động ngay bây giờ !
Đồng Thiên Kỳ gật đầu :
- Hành động ngay bây giờ, sau khi lửa cháy lớn chúng ta chạy ra đằng sau đứng trong đám khói mù, có vậy thì Vu Hồi Kiếm không thể nhìn được ám khí của hắn phóng trúng ta hay không ?
Nói rồi bọn họ đến bên cốc môn, Đồng Thiên Kỳ dùng hai viên đá cuội đánh lấy lửa rồi đốt vào dây dẫn hỏa, phút chốc lửa cháy lên vào sâu trong cốc bùng cháy lên dữ dội.
Trong đám khói tỏa ra chỉ còn nhìn thấy bọn Đồng Thiên Kỳ là hai bóng người mờ mờ. Đồng Thiên Kỳ lay tay Bạch Vân Phụng nói :
- Hết sức đề phòng !
Đồng Thiên Kỳ vừa dứt lời, bỗng nhiên một tiếng nổ rung trời lở đất phát ra từ bên trong thạch cốc rồi tiếp đó là những tiếng nổ nhỏ liên hồi, đất đá cũng theo nhau rơi nghe ầm ầm, tuy đứng ở bên ngoài xa nhưng bọn Đồng Thiên Kỳ cũng không khỏi giật mình chấn động.
Bạch Vân Phụng không dám nghĩ ngợi nhiều, tập trung tư tưởng lắng nghe.
Chính ngay tại lúc ấy trong dám tiếng động hỗn tạp ấy bỗng nghe hai tiếng xé gió rít lên, từ ngoài cánh rừng hai vệt sáng loáng phút chốc chìm ngập trong đám khói mù.
Nói thì chậm, lúc ấy chỉ thấy Đồng Thiên Kỳ kẹp người bạch Vân Phụng ngồi thụp xuống thấp chỉ kịp tránh hai ngọn đao bay ngang qua đầu rồi rơi hút vào trong cốc, đồng thời người Vân Phụng ngã lăn ra, Đồng Thiên Kỳ cũng tung người chạy ra ngoài thêm vài bước nữa rồi cũng ngã nằm soài trên đất tợ hồ như trúng thương.
Đồng Thiên Kỳ vừa ngã người bất động, liền nghe một tràng cười dài đắc ý từ cánh rừng bên phải vang lên.
Khói trong cốc tuôn ra càng lúc càng dày đặc, đứng trước mặt nhau còn không nhìn rõ, nếu như bọn Đồng Thiên Kỳ không có võ công thâm hậu thì có lẽ đã bị khói làm ngạt mà chết rồi.
Qua chừng một tuần hương thì tiếng nổ trong cốc mới dứt hẳn, đủ thấy người của Nhật Nguyệt Bang đã đặt sẵn chất nổ trong hang đầy ắp.
Khi đám khói tản dần, Đồng Thiên Kỳ ghé mắt nhìn lén mưới nhận ra có một bóng người đứng cách mình chừng năm xích, đó chính là Vu Hồi Kiếm.
Lão ta chần chừ một lúc như để khẳng định đối phương đã tuyệt mệnh, rồi mới chép miệng nói như thương tiếc :
- Đáng tiếc một tay quỷ tinh làm khiếp đảm cả giang hồ, mà giờ phải tuyệt từ nhân gian !
Nói rồi bất giác lão đắc ý cười một tràng dài gật gù tiếp :
- Đồng Thiên Kỳ à, ngươi tuy công lực uy hồn khiếp chúng, thế nhưng trí tuệ ngươi không đủ qua ta, ta tuy công lực không bằng ngươi, nhưng ngươi ngược lại bỏ mạng trong tay ta ! Hắc hắc...
Vừa cười đắc chí vừa bước đến bên người Đồng Thiên Kỳ, lại cao hứng quên hết mọi chuyện, lảm nhảm :
- Long thủ kiếm, long thủ kiếm phổ. Hắc hắc.. cả hai từ đêm nay thuộc về ta. Hắc hắc... chỉ mười năm sau, võ lâm độc tôn là tạ..
"Í... " Đột nhiên lão khựng người đứng lại cách Đồng Thiên Kỳ chừng hai xích, chau mày vẻ hoài nghi nói:
- Ta phóng trúng sau lưng hắn, làm sao không thấy đao ? Chẳng lẽ ta nhìn nhầm không thể có, mà cung không thể trúng hắn ở trước ngực !
Vừa nghĩ đến đó lão cảm thấy ớn lạnh cả người, liền quay ngoắc người định phóng chạy. Nhưng ngay lúc ấy từ sau lưng lão một giọng nói lạnh lùng vang lên :
- Vu Hồi Kiếm, ngươi định chạy đâu ?
Như không tự chủ được Vu Hồi Kiếm quay người lại mặt lão biến sắc, buột miệng la lên :
- Đồng Thiên Kỳ, ngươi... ?
Đúng vậy, Đồng Thiên Kỳ chẳng những không chết mà đứng sừng sững trước mặt lão ta cách chừng ba xích, đến Bạch Vân Phụng cũng đã đứng lên cách sau lưng chàng chừng bốn xích.
Nhìn khuôn mặt trắng xanh méo mó của Vu Hồi Kiếm, Đồng Thiên Kỳ cười nhạt nói:
- Hẳn tôn giá rất bất ngờ ?
Nhìn tình thế, lão ta chừng biết mình không phải là đối thủ của họ, thế nhưng đã lỡ thế này thì cứ làm bạo bèn cười nói :
- Đồng Thiên Kỳ, ngươi cơ trí giảo hoạt thực khiến lão phu bất ngờ, thế nhưng...
Lão ta cố tình bỏ dửng câu nói.
- Ngươi có biết Đồng mỗ định thế nào không ?
Vu Hồi Kiếm cố cười thản nhiên nói :
- Ngươi định thế nào cũng chẳng liên can đến lão phu.
Bạch Vân Phụng đã đến bên Đồng Thiên Kỳ đanh giọng nói :
- Ngược lại là khác, vì quyết định của chàng sẽ liên quan đến cả mạng sống của ngươi.
Vu Hồi Kiếm cười lớn nói :
- Mạng sống ta ư ? Ha ha hạ.. Các người nhầm tưởng mạng sống của ta đã ở trong tay các ngươi hẳn ?
Bạch Vân Phụng liếc nhìn Đồng Thiên Kỳ một cái, nói :
- Ngươi tự cho rằng có thể kéo dài mạng sống ư ?
- Ồ, đương nhiên, đương nhiên, không còn cơ hội sống chính là các ngươi đấy.
Hắc hắc...
Bạch Vân Phụng thấy Vu Hồi Kiếm từ đầu đến giờ vẫn trấn tĩnh thì sinh nghi, bèn hỏi :
- Do đâu ngươi dám...
Đồng Thiên Kỳ ngược lại cười nhạt, cắt ngang lời nàng :
- Vân phụng, không cần hỏi hắn, ai có cơ hội sinh tồn nhiều bằng vào lời nói suông là không thể tin được, mà phải bằng vào thực tế !
Vu Hồi Kiếm nghe vậy đã giật thót mình nhưng vẫn cố làm bình tĩnh, cười dài nói:
- Đồng Thiên Kỳ, ngươi không định chạy trốn thực tại chứ ?
- Chạy trốn phải là ngươi bởi vì tình thế lúc này ngươi thừa biết rõ trong lòng.
Vu Hồi Kiếm đã cảm thấy lo trong bụng buột miệng nói :
- Ấy là vì ngươi còn chưa biết tình thế hiện tại ra sao, cho nên mới dám nói thế - Ha ha hạ.. chính vì ngươi biết quá rõ, cho nên mới tìm mọi cách để thoát mạng trong đêm nay !
Thấy mọi suy nghĩ của mình đều bị Đồng Thiên Kỳ nói trúng lão đã phát lo, nhưng bên ngoài sắc diện cố làm tĩnh :
- Không sai, lão phu hiện tại ở vào hiểm cơ, nhưng tuyệt không phải là hiểm cơ do hai vị đặt ra.
Đồng Thiên Kỳ cười lên hai tiếng, lạnh giọng nói :
- Vu Hồi Kiếm, ngươi thật bình tĩnh, thế nhưng đêm nay không qua nổi Đồng Thiên Kỳ ta đâu, bình tĩnh đã không còn cứu được ngươi !
Sắc mặt đã thấy biến, nhưng lão vẫn cố trấn định tinh thần cười dài nói :
- Đồng Thiên Kỳ, lão phu công lực tuy không bằng ngươi thế nhưng tự tin có thể ung dung rời khỏi đây. Lão phu lo lắng cho ngươi là Linh Sơn "Kim Đao Phật" hiện đang thống lĩnh vòng vây thứ hai !
Ba tiếng "Kim Đao Phật" đã khiến cho sắc mặt Đồng Thiên Kỳ đột biến, Vu Hồi Kiếm cứ đưa ánh mắt ngưng lại trên mặt chàng theo dõi biến đổi.
Đột nhiên đã thấy huyệt Mi tâm giữa trán Thiên Kỳ ưng đỏ lên, cười mấy tiếng lãnh bạo, nói :
- Vu Hồi Kiếm, hiện tại thì Đồng mỗ muốn xem ngươi rời khỏi đây ung dung như thế nào ?
Chừng như biết đã không còn lối tháo thân, Vu Hồi Kiếm đưa hai tay lên thắt lưng rút phắt ra sáu ngọn đoản đao còn lại cười gằn nói :
- Hắc hắc... Đồng Thiên Kỳ, ngươi quá tự tin.
Bạch Vân Phụng vừa thấy vậy liền rút thanh Phụng Vỹ kiếm lăm lăm trong tay.
Vu Hồi Kiếm vừa thấy thì giật mình, la lên :
- "Long Thủ, Phụng Vỹ" nhị kiếm hợp bích sức mạnh vô cùng không ai địch nổi, hôm nay lão phu muốn lĩnh giáo, lĩnh giáo!
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt nói :
- Vậy thì đêm nay ngươi tìm đúng người rồi đấy !
Vu Hồi Kiếm ban đầu định dùng kế hoãn binh tìm cơ tháo chạy, sau lại định khích Đồng Thiên Kỳ để chỉ một mình chàng ra độc chiến, không ngờ chàng lại quyết định song kiếm liên thủ khiến cho cơ hội thoát thân của lão thật mong manh.
- Hừ, Đồng Thiên Kỳ, ngươi ngoại hiệu Huyết Kiếp Thủ vậy ngươi có dám cùng ta độc chiến không hử ?
Đồng Thiên Kỳ nhếch môi cười khinh bỉ:
- Chẳng phải tôn giá định lĩnh giáo "Long Thủ, Phụng Vỹ" song kiếm hợp bích hay sao ?
Vu Hồi Kiếm tức giận quát :
- Lão phu chỉ hỏi ngươi có dũng khí hay không mà thôi ?
- Hừ, Vu Hồi, kiếm mỗ thừa biết ngươi không có được dũng khí để nói ra câu này, nhưng ngơi đã nói thì kể như đêm nay ngày tại trước tử cốc này là nơi chôn xương của ngươi !
Nói rồi chàng đánh mắt cho Vân Phụng, tiếp :
- Vân Phụng, nàng tạm thời lánh ra ngoài.
Bạch Vân Phụng lo ngại cho chàng, cự lại:
- Không.. Đồng Thiên Kỳ cười nói ; - Ta không tự tay giết hắn đâu, nàng yên tâm !
Bạch Vân Phụng còn định phản đối tiếp, thì Đồng Thiên Kỳ đã lên tiếng cắt ngang :
- Lời của gia gia, ta không thể quên.
Bạch Vân Phụng nghe vậy đành phải thoái ra ngoài u uất nói :
- Chớ quên chàng đã chấp nhận lời thiếp.
Đồng Thiên Kỳ gật đầu :
- Đề phòng lão ta quỷ quyệt, trúng phải ám toán của lão.
Đồng Thiên Kỳ cố nói lớn để Vu Hồi Kiếm cũng nghe, hiển nhiên báo cho lão ta biết dù dụng kế dương đông kích tây cũng chỉ là vô ích.
Vu Hồi Kiếm sắc mặt trắng ra, tức giận cực độ nói :
- Đồng Thiên Kỳ, lão phu đêm nay không giết chết ngươi thề không xuất hiện giang hồ.
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt nói :
- Vu Hồi Kiếm, nhiều lời vô ích, động thủ đi !
Vu Hồi Kiếm tâm cơ độc địa, tuy tức giận cực độ thế nhưng tâm trí vẫn tĩnh táo, đột nhiên thét lớn một tiếng :
- Chết !
Theo tiếng quát hai tay lão vung lên..
__________________

kiwihotmit vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-08-2007, 19:41   #2
Rìu Bạc Đôi
 
kiwihotmit's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 21.997
Điểm: 80/31 bài viết
Default

Hồi 82

Tay Thụ Thương Mãnh Long Tử Chiến
Đến Kế Cùng Bạo Hổ Tán Thân


Đồng Thiên Kỳ thầm tính trong đầu Vu Hồi Kiếm không khi nào dám ra tay, cho nên thấy lão ta vung tay lên biết chỉ là hư chiêu, nhưng chàng đã có tính toán trong đầu cho nên vẫn ngửa người cúi thấp đầu xuống làm như định tránh ngọn đoản đao của lão ta.
Vu Hồi Kiếm là tay lão luyện giang hồ nên chừng như cũng đoán ra được tính toán trong đầu của Đồng Thiên Kỳ, tự nhiên lão có quỷ kế của mình. Bấy giờ tay vờ dương lên nhưng không phóng đao, khi thấy Đồng Thiên Kỳ cúi người né tránh thì thân hình lão cũng tung lên không, phóng ra ngoài cốc.
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt gằn giọng :
"Đúng như ta nghĩ " lập tức chàng tung người phóng đuổi theo.
Vu Hồi Kiếm chân vừa chạm đất, đột nhiên cười gằn một tiếng, quay ngoắc người.
Chính trong khoảnh khắc quay người nhỏ ấy, sáu ngọn đoản đao trong tay lão bay ra phân theo thượng hạ nhị bộ nhằm đúng người Đồng Thiên Kỳ lúc này đang còn ở trên không.. Đột biến này không những Vạn Kiếm Công Chúa Bạch Vân Phụng cũng bị bất ngờ, mà ngay Đồng Thiên Kỳ cũng chẳng liệu tới.
- A, Thiên Kỳ ! Coi chừng...
Trong tiếng la lớn của Bạch Vân Phụng, ba ngọn kiếm thượng bộ tạo thành hình chân kiền đến trước ngực Đồng Thiên Kỳ rồi. Ba ngọn của hạ bộ cũng đã đến từ phía dưới.
Đồng Thiên Kỳ không ngờ lão ta ra tay giảo quyệt như vậy, bấy giờ người đang ở trên không, nên né tránh là điều rất khó, chàng không kịp nghĩ gì nữa, cả người cuộn tròn lại rồi bằng thuật tá không đăng tẩu nhào ra ngoài.
Tuy tránh được khỏi thiệt mạng, nhưng trên cánh tay trái của chàng đã thấy máu tươi chảy ròng ròng.
Vu Hồi Kiếm biết mình không phải là đối thủ của Đồng Thiên Kỳ, nên lúc ấy thấy chàng vừa trúng một kiếm, nhưng lão không dám tấn công tiếp, lợi dụng giây phút cơ hội ấy cả người phóng ra ngoài bỏ chạy.
Bấy giờ Bạch Vân Phụng thấy Đồng Thiên Kỳ trúng thương chì liền chạy đến định chăm sóc cho chàng, thế nhưng Đồng Thiên Kỳ lòng đầy căm hận Vu Hồi Kiếm nên khi vừa thấy lão tung người bỏ chạy thì gạt tay nàng ra rồi tung người phóng đuổi theo.
- Vu Hồi Kiếm, ngươi định chạy thoát thân ư ?
Vu Hồi kiếm vừa rồi thâu hồi được ba ngọn đoản đao còn lại thế nhưng biết lần này Đồng Thiên Kỳ đã có sự đề phòng cho nên không dám ra tay lần nữa. Lại tính Đồng Thiên Kỳ thân bị thương nhất định đuổi theo không kịp, cho nên quay đầu chạy tiếp.
Thế nhưng chạy chưa đầy mười trượng bỗng lão thấy mắt hoa lên một bóng trắng lướt ngang qua đầu, phản xạ tự nhiên khiến lão bất thần khựng chân đứng lại.
Quay đầu nhìn thì đã thấy Đồng Thiên Kỳ chỉ cách mình mấy trượng, lại định thoái lui, nhưng bỗng nghe giọng Bạch Vân Phụng đầy sát khí :
- Ngươi còn định chạy tiếp à ?
Cố trấn định lại tinh thần, Vu Hồi Kiếm nhìn Đồng Thiên Kỳ nói:
- Đồng Thiên Kỳ, bây giờ ngươi tính thế nào ?
Đồng Thiên Kỳ mắt sắc lạnh đầy sát khí:
- Đồng mỗ tính thế nào, trong lòng ngươi thừa hiểu rõ.
Vu Hồi kiếm đảo đôi ngươi giảo hoạt nói:
- Vừa rồi rõ ràng là lão phu chiếm thế thượng phong, ngươi chẳng thấy sao ?
Nhìn thấy tình hình, Bạch Vân Phụng sợ Đồng Thiên Kỳ bị lão ma đầu kích bác độc chiến như vừa rồi, nên liền chen vào, nói:
- Đã ngầm ám toán hại người mà còn đại ngôn, thật khéo khen ngươi giảo quyệt.
Vu Hồi Kiếm không quay đầu lại, mắt cứ dán chặt vào Đồng Thiên Kỳ :
- Đồng Thiên Kỳ, ngươi cũng nghĩ như vậy chứ ?
Đồng Thiên Kỳ cười lạnh bạo :
- Binh bất yếm trá, chỉ là...
Vu Hồi Kiếm thừa biết mỗi khi "Long Thủ, Phụng Vỹ" liên thủ tấn công thì lão vô phương thoát thân, cho nên tranh lời, nói ngay :
- Chỉ là thế nào ?
Huyệt mi tâm giữa trán Đồng Thiên Kỳ như bật máu, gằn giọng :
- Chỉ là Đồng mỗ hiện tại còn chưa gục xuống.
Vừa nghe chàng nói vậy, Bạch Vân Phụng lòng lo lên, buột miệng nói :
- Thiên Kỳ, với hạng người này cần gì phải bàn đến giang hồ đạo nghĩa ?
Vu Hồi Kiếm ngửa cổ cười lớn :
- Kha khạ.. Đồng Thiên Kỳ, có lẽ cô ta nói đúng, ngươi tuy bị thương một tay, thế nhưng cần phải "Long Thủ, Phụng Vỹ" song kiếm hợp bích, thì quyết không ai thắng nổi...
Đồng Thiên Kỳ mặt không chút biến đổi, lạnh giọng nói :
- Vu Hồi Kiếm, ngươi còn ba ngọn đoản kiếm trong tay, Đồng mỗ hy vọng ngươi dùng hết chúng trước khi hồn lìa khỏi xác !
Bạch Vân Phụng vội lớn tiếng :
- Thiên Kỳ, chàng không nên nghe những lời quỷ của hắn.
Đồng Thiên Kỳ đưa mắt qua khỏi người đối phương nhìn Vạn Kiếm Công chúa nói bình tĩnh :
- Vân Phụng, chúng ta bất tất thất tín với một người sắp chết !
Bạch Vân Phụng vừa giận vừa sợ, "hừ" một tiếng rồi quay ngoắc người lại tợ như không màn gì đến chàng nữa.
Cuối đuôi mắt, Vu Hồi Kiếm đã nhận ra thái độ của Vân Phụng, lão cười mừng trong lòng, rồi nói với Đồng Thiên Kỳ :
- Đồng Thiên Kỳ, ngươi nên đổi kiếm vào tay phải thì hơn !
Đồng Thiên Kỳ bỗng cười lên một tràng dài chói tai :
- Hắc hắc... Tôn giá lo cho Đồng mỗ dụng kiếm bằng tay trái đấy à ?
- Long thủ kiếm phổ đúng là dùng kiếm bằng tay trái, thế nhưng hiện tại tay trái ngươi trúng thương, chẳng lẽ ngươi không thấy trở ngại đến múa kiếm phát chiêu đó sao ?
Thì ra trong thâm tâm lão cũng thầm tin rằng Đồng Thiên Kỳ đã luyện thành Long thủ kiếm pháp.
- Hừ, Đồng mỗ tự lượng được mình !
Vu Hồi Kiếm đánh giá tình hình hiện tại rồi vờ dương ba ngọn tiểu kiếm lên hỏi lớn :
- Ai ra tay trước đây ?
- Hừ, mời tôn giá !
Vu Hồi Kiếm đảo ánh mắt, liệu tình thế rồi thét lớn :
- Vậy thì lão phu thất kính !
Lần này lão vung hai tay lên với ngọn đoản kiếm trong tay nhằm vào hai huyệt "kiên tỉnh" trên vai Đồng Thiên Kỳ đâm tới, chừng như trong đầu lão muốn thử xem có thực Đồng Thiên Kỳ dụng kiếm bằng tay trái thành thục hay không ?
Thoạt trông thế kiếm song phi của lão hung mãnh mà rất nhanh đã đến gần kề, Đồng Thiên Kỳ vẫn đứng yên bất động.
Vu Hồi Kiếm thấy đối phương không có chút phản xạ né tránh gì thì đã ngầm lo, vừa định biến chiêu thì bỗng trước mắt hoa lên vạn kiếm ảnh lóa cả mắt, bên trong như ẩn hiện hình long đầu. Lão ta khựng người la lớn :
- Long Thủ kiếm pháp, Long thủ kiếm pháp !
Đồng thời, theo bản năng của người lão tung nhào trở lại về phía sau.
Thực ra Đồng Thiên Kỳ còn chưa muốn ra tay lấy mạng lão, cho nên chàng thâu kiếm ngay, đúng khi lão ta tung người thoái lui sau thì ánh kiếm cũng biến mất.
Nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Vu Hồi Kiếm, hai ngọn kiếm vừa rồi vuột luôn khỏi tay lão bay mất hút vào trong lùm cây, Đồng Thiên Kỳ cười gằn nói :
- Vu Hồi Kiếm, ngươi vẫn còn một ngọn kiếm, đây là cơ hội sống cuối cùng của ngươi.
Vu Hồi Kiếm đưa tay áo lên chùi mồ hôi lạnh trên trán, lão chợt nhớ lại cảnh Thiên Huyền Kiếm bị Đồng Thiên Kỳ vờn đến chết như thế nào khi ở Phân đàn Triết đông. Bất giác lão rùng mình hiểu ra lý do tại sao vừa rồi chàng chưa ra tay giết mình.
- Đồng Thiên Kỳ, lão phu chẳng sợ gì ngươi đâu !
Đồng Thiên Kỳ gật đầu cười hắc hắc :
- Đúng, có gì phải sợ, người ta ai rồi cũng phải chết, có điều cái chết của ngươi có lẽ không giống với mọi người.
Nghe đến câu này mắt, lão long lên, gân xanh nổi cao trên trán, từ từ cử bước tiến về phía Đồng Thiên Kỳ:
- Đồng Thiên Kỳ, ngươi không uy hiếp nổi lão phu.
Đồng Thiên Kỳ vẫn đứng yên không chuyển động theo bước chân của lão, Vu Hồi Kiếm vừa cất từng bước rảo quanh người Đồng Thiên Kỳ vừa tính kế. Lão thừa biết lúc này có tấn công cũng không thắng, mà bỏ chạy thì cũng không còn cơ hội. Bất giác trong đầu lóe lên một ý nghĩ táo bạo :
"Ài, đã hơn tám mươi tuổi, có chết chẳng gọi là yểu mệnh, thân tuy mất nhưng danh vẫn lưu thì tuyệt quá ! Hay bằng ta cùng hắn đồng quy tận mệnh !".
Nghĩ rồi lão vừa bước chân đến trước mặt Đồng Thiên Kỳ, vờ hỏi :
- Mấy vòng thì ngươi hạ thủ ?
Nhất thời Đồng Thiên Kỳ không nhận ra thần sắc thay đổi của Vu Hồi kiếm, đáp ngay :
- Hai vòng !
Chữ "vòng" vừa dứt, bỗng thấy Vu Hồi Kiếm thét lớn :
- Ra tay bây giờ !
Trong tiếng quát, chỉ thấy lão phóng ngọn đoản kiếm cuối cùng vào người Đồng Thiên Kỳ, đồng thời song chưởng vung lên đánh ra một chiêu "Ngọc thạch câu phần", thế như vũ bão. kiếm chưởng cùng công.
Đồng Thiên Kỳ không hiểu được dụng tâm của lão ta là liều cùng tận tuyệt, cho nên bấy giờ khi thấy kiếm phóng đến chỉ ngỡ như ban đầu đến khi cả chưởng cũng ập vào người mới hiểu ra.
Lại nói, Vu Hồi Kiếm ôm lòng đồng quy với địch nhân cho nên coi thường cái chết, bấy giờ lão lao vào với tốc độ kinh hồn mà không còn khiếp trước thanh Long thủ kiếm của Thiên Kỳ.
Trước tình thế nguy hiểm đột biến nhanh như vậy, nhưng Đồng Thiên Kỳ vẫn không nao núng, tay trái vung kiếm lên nhanh như chớp "keng" một tiếng đánh bật ngọn đoản kiếm văng ra ngoài, đồng thời hữu chưởng phát chiêu "Tiềm Long sơ động".
thét lớn :
- Lão tặc, ngươi chết !
Chỉ nghe ầm ầm mấy tiếng, ánh kiếm vụt tắt, chưởng phong cuồn cuộn cả người Vu Hồi kiếm như tấm giẻ rách văng về phía sau đến năm trượng miệng hộc ra máu tươi.
Đồng Thiên Kỳ mặt lạnh lại như băng ngưng mục nhìn vào đối phương đang ngã trên đất, hằn học nói :
- Vu Hồi Kiếm, không ngờ ngươi có bản lĩnh đến thế !
Vu Hồi Kiếm gắng gượng mãi vẫn không đứng dậy nổi, kể ra lão ta nhận lấy một chiêu Tiềm Long Chưởng mà chưa bỏ mạng thì cũng đã thuộc hạng võ công cao tuyệt.
Đồng Thiên Kỳ quay người bước đến bên Bạch Vân Phung khi nàng vẫn còn đang quay mặt đi nơi khác, chừng như nỗi tức giận người yêu vẫn còn.
- Vân Phụng, nàng phải tự tay kết liễu lão ta để rửa gia thù !
Vân Phụng chỉ "hừ" một tiếng, rồi quay ngoắc người bước về phía Vu Hồi Kiếm, tuyệt nhiên không thèm để mắt đến chàng.
Khi đến trước mặt lão già, nàng rút thanh Phụng Vỹ kiếm ra cầm tay, nỗi căm thù dâng nên hằn học nói :
- Vu Hồi Kiếm, ngày báo ứng của ngươi đã đến !
Vu Hồi Kiếm há miệng còn chưa kịp nói câu nào đã thấy ánh thép lướt đến bên người, chỉ nghe thấy hai cánh tay ê dại rồi như không còn là của mình nữa, quả nhiên một chiêu kiếm đã tiện ngọt mất hai cánh tay vốn tàn sát không biết bao nhiêu nhân mạng.
Vu Hồi kiếm đau đớn nhưng không rên lên tiếng nào, lão cười gằn trong đau khổ, chỉ mong làm sao chết thật nhanh :
- Bạch cô nương, không ngờ cô nương tâm trường cũng tàn độc như vậy !
Bạch Vân Phụng mặt nhợt nhạt vì tức khí, rít lên :
- Ngày xưa khi ngươi tàn sát cả nhà ta, ngươi có từng nghĩ vậy hay không ?
Vu Hồi Kiếm biết để cho đối phương càng hành hạ thì càng khổ thân sát, đằng nào cũng một lần chết, bèn cười khinh thị nói:
- Đằng nào khi cô nương cũng chỉ là một vị tiểu thư đài các, lão phu nghĩ không nên...
Bạch Vân Phụng vừa rồi bực tức trong lòng vì người yêu, bây giờ hỏa giận như trút hết vào kẻ thù, nên không đợi lão ta nói hết câu, thét lớn :
- Câm mồm chó, ngươi chết.. Trong tiếng quát đã thấy thanh Phụng vỹ kiếm hoa lên...
Đồng Thiên Kỳ ở ngoài xa, thấy vậy thì phóng tới, đồng thời la lớn :
- Không nên giết vội !
Nghe thấy tiếng Đồng Thiên Kỳ thì Bạch Vân Phụng càng thêm nổi sân si, gào lên:
- Mặc tôi !
"Phụp" một tiếng, thanh Phụng Vỹ kiếm cắm đúng ngực Vu Hồi Kiếm khiến lão ta không kịp kêu lên tiếng cuối cùng, một vòi máu tuôn xối xả.
Bấy giờ Đồng Thiên Kỳ vừa kịp đến kề bên lắc đầu chặc lưỡi nói:
- Lão gian tặc này không thể để chết nhanh như thế !
Bạch Vân Phụng vẫn còn tức chàng trong lòng, liếc xéo chàng một cái thâu hồi thanh kiếm lại rồi phóng người bỏ đi ngay.
Đồng Thiên Kỳ dẫu cảm thấy để Vu Hồi kiếm chết như vậy là quá nhẹ nhàng, thế nhưng đằng nào thì lão ta cũng đã chết, vả lại lúc này người yêu đã bỏ đi nên chàng cũng đành phải phóng người đuổi theo.
Vân Phụng cắm đầu chạy một hồi đến hai ba trượng, bấy giờ thấy Đồng Thiên Kỳ không đuổi kịp thì bất giác tốc độ của nàng có chậm lai, ra khỏi cánh rừng nàng cố tình đi thật chậm, nhưng vẫn chưa thấy Đồng Thiên Kỳ lên tới. Nàng dừng hẳn người quay đầu nhìn.
Bấy giờ vừa ra khỏi cánh rừng, trời đêm tối nhờ nhợ nhưng không cản trở nhãn tuyến của họ, nàng nhận ra Đồng Thiên Kỳ đi không chậm lắm thế nhưng cánh tay chàng trĩu xuống, chừng như không còn nhấc lên nổi nữa.
Thấy dáng chàng như vậy bất giác trong lòng nàng xót xa, nàng tự nhủ :
"Ta từng nói là hiểu hết chàng, chẳng lẽ làm vậy là để chứng minh cho lời nói ấy !".
Như không cưỡng lại nổi tình cảm trào dâng trong lòng mình, nàng chạy ngược trở lại đón chàng.
Khi hai người chỉ còn cách nhau chừng hai trượng thì không ai bảo ai đột nhiên đều dừng lại, đưa mắt nhìn nàng vẻ thản nhiên, Đồng Thiên Kỳ nói :
- Lẽ ra nàng không cần quay lại !
Bạch Vân Phụng hãm được nỗi giận với chàng, liền đi đến bên người chàng đưa tay sờ vào tay trái bị thương của chàng quan sát tuyệt không nói tiếng nào.
Đồng Thiên Kỳ lên tiếng :
- Tôi đã băng tạm !
- Không bôi thuốc sao ?
Vẫn thái độ bình thản, Đồng Thiên Kỳ đáp :
- Thật khéo không có thuốc bên người nhưng chẳng sao vì vết thương chỉ ở phần mềm, chẳng động vào xương.
Bạch Vân Phụng nhìn chàng trìu mến, thở dài một tiếng nói :
- Từ trước giờ chúng ta không cải nhau, chẳng lẽ hôm naỵ..
Đồng Thiên Kỳ cười điềm nhiên nói :
- Việc gì phải cãi nhau chứ ?
Bạch Vân Phụng ngẩng đầu lên, giọng kiên quyết :
- Vậy thì em phải xem vết thương cho chàng.
Đồng Thiên Kỳ biết tính tình của nàng, vả lại nàng cũng chỉ vì chàng mà làm vậy?
Bấy giờ không nói gì thêm chàng ngồi xuống trên một tảng đá bên đường để yên cho nàng xem xét vết thương.
Vừa gỡ mảnh vải băng qua loa ra, máu từ vết thương tuôn ra xối xả, Bạch Vân Phụng vội vội vàng vàng dùng thuốc cầm máu rắc vào, vừa băng bó lại mà nước mắt rơi lả chả trên mặt.
Đồng Thiên Kỳ thấy tình cảm của nàng như vậy mà bất giác xót xa, cảm thấy mình thật có lỗi với nàng, lẽ ra phải nên nghe lời nàng, vì tất cả những gì nàng làm nàng nói là đều lo đến tính mạng của mình.
Chàng đưa tay vuốt những sợi tóc mây của nàng rủ xuống trên mắt lấm tấm mồ hôi, nhỏ giọng nói :
- Vân Phụng, ta thật có lỗi với nàng !
Vân Phụng thắt xong nuột băng cuối cùng, nước mắt lên nhìn chàng với nét vui trước mắt, nói :
- Lẽ ra em phải chăm sóc cho chàng tốt hơn!
Đồng Thiên Kỳ như không nén nổi cảm tình trong lòng mình, chàng ôm nhẹ nàng vào lòng thì thầm :
- Từ nay chúng ta phải biết tôn trọng và nghe lời nhau.
- Ừm.
Trầm tình bên nhau hồi lâu, Đồng Thiên Kỳ ngước mắt nhìn sắc trời bàng bạc nói:
- Chúng ta lên đường thôi.
Không ngước đầu lên, nàng hỏi :
- Đi đâu ?
Đồng Thiên Kỳ không suy nghĩ buột miệng nói :
- Đến hồ Động Đình, núi Quan Sơn.
Bạch Vân Phụng thừa biết đó là sào huyệt của Nhật Nguyệt Bang, thế nhưng nàng vẫn không chút hoảng sợ khi nghe chàng nói vậy, bởi vì nàng thầm hiểu nguyên nhân tại sao chàng đến đó.
- Đến kịp chứ ?
Đồng Thiên Kỳ như đã nghĩ trong đầu, đáp:
- Kịp hay không còn xem chúng ta có thể đến trước Nguyệt Hoa phu nhân không, bằng không thì cần phải phí nhiều sức đấy !
Bạch Vân Phụng hơi ngơ ngác, nhưng rồi như hiểu ra, nói :
- Chàng cho rằng Nguyệt Hoa phu nhân vẫn còn ở lân cận đâu đây ?
Đồng Thiên Kỳ gật đầu nói :
- Sự thực trước mắt rành rành, mọi chuyện đêm nay đều do một tay bà ta dàn đạt.
Vân Phụng nghe vậy thì đứng vụt lên dứt khoát nói :
- Nếu vậy thì chúng ta sao không khử bà ta trước ?
Đồng Thiên Kỳ lắc dầu nói :
- Nguyệt Hoa phu nhân giảo hoạt như con hồ ly, đến Vu Hồi Kiếm còn bỏ mạng trong tay ta thì bà ta há dám xuất đầu lộ diện ? Mà bà ta không chui đầu ra thì ta biết tìm đâu đây ?
- Vậy thì chúng ta đi thế nào đây ?
- Đương nhiên tranh thủ thời gian, cân chọn đường ngắn nhất.
Vân Phụng chợt nghĩ lại vết thương của Đồng Thiên Kỳ chẳng nhẹ chút nào, trong một thời gian ngắn chỉ e không động thủ được, bèn nói :
- Ừm, vậy chúng ta không thể đi theo đường thẳng, theo sơn lộ ?
Đồng Thiên Kỳ ngẫm nghĩ, rồi nói :
- Có thể, nhưng ăn ở thế nào ?
Vân Phụng bật cười thành tiếng :
- Chàng sợ đói ?
Đồng Thiên Kỳ cũng cười tiếp lời nói :
- Sợ đói thì không đến nổi, nhưng chỉ e nàng không quen sống thế này.
Vân Phụng bỉu môi nhe răng cười trêu chọc :
- Ê, xấu, xấu mình sợ đói lại còn đổ cho người ta !
Nàng pha trò trong ngộ nghĩnh tươi tắn, thêm vào những hạt lệ châu còn đọng lại trên khóe mi càng tăng vẻ ủy mỵ yêu kiều.
Đồng Thiên Kỳ hít vào một hơi, đưa mắt xa xăm nói :
- Nàng không sợ vậy thì chúng ta theo sơn lộ mà đi !
Vân Phụng trong lòng mừng thầm, mày liễu dương lên :
- Nhưng đêm nay thì không thể đi, chúng ta tạm nghỉ lại đến sáng, em biết có thể nghỉ lại ở đâu.
Đồng Thiên Kỳ bất giác đưa tay sờ lên vết thương trên tay trái của mình, nói :
- Nàng lo cho vết thương của ta ?
Bạch Vân Phụng quay đầu lại nhìn chàng, u buồn :
- Không đáng lo sao ?
Nói rồi nàng thở dài, nói :
- Thôi, chúng ta đi !
Rồi hai người dìu nhau đi, phút chốc khuất hẳn trong rừng cây.
__________________

kiwihotmit vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-08-2007, 19:43   #3
Rìu Bạc Đôi
 
kiwihotmit's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 21.997
Điểm: 80/31 bài viết
Default

Hồi 83

Trong Hoang Thôn Tình Xưa Chợt Dậy
Trước Quan Môn Tiểu Khất Ra Tay


Chỉ mới vào đông mà đã rát buốt, trời xám thâm tịt, hàn phong kéo về như xoi xỉa vào tận gân xương muôn vật khiến chúng co rúm lại. Đến như một dãy từ Tiểu Cô sơn kéo dài đến dãy núi Đại Cung hồ cũng như rút thắt lại, cây cối xơ xác, chỉ còn lại những cành khẳng khiu run rẩy trong gió rét.
Hướng Sơn tiểu tập là trung điểm mà lữ khách từ Đại Cung hồ đi Dương Tử Giang tất phải ngang qua, đây là một điểm buôn bán phồn vinh, ngày thường khách thương lẫn hào khách tứ xứ thường đổ dồn về buôn bán lẫn thưởng ngoạn phong cảnh. Tuy chỉ có vài trăm hộ, nhưng toàn trấn đã có hơn mấy mươi khách sạn tửu điếm.
Thế nhưng mỗi cuối năm đông về, giá rét căm căm, thì đây chính là lúc vắng khách nhất trong năm.
Hôm ấy vừa quá ngọ, thực bất ngờ khi người ta nhìn thấy trước cửa một tửu điếm có tên "Lưu Tiên" là một trong những tửu điếm nổi tiếng nhất ở vùng này lại xuất hiện hai vị khách lạ. Bọn họ là một đôi nam thanh nữ tú, tuổi chưa ngoài hai mươi, dẫu ăn vận rất phong phanh nhưng sắc mặt họ vẫn hồng nhuận, tợ hồ như họ đang ở vào mùa hạ hay xuân, tuyệt nhiên không có vẻ gì là lạnh cả.
Thiếu niên nghiêng đầu sang thiếu nữ bên cạnh mình, nói :
- Từ khi thay áo quần ở Phù Lương, dễ có gần tháng nay không vào trấn !
Thiếu nữ nở nụ cười ngọt ngào :
- Ở đây chỉ sợ tìm không ra nơi bán áo quần.
Nói rói cả hai nắm tay nhau bước vào quán.
Quán rộng rãi, bàn ghế sơn son ngay ngắn chỉnh tề thực không kém gì một tửu quán lớn cỡ các thị trấn khác, chỉ có điều lúc này đến một tửu khách cũng không có.
Hai gã tiểu nhị đang đứng trước quầy chuyện phiếm, chợt thấy có khách vào chừng như hơi đột ngột, cho nên cả hai ngơ ngác nhìn nhau tỏ ra lúng túng.
Thấy vậy, thiếu nữ lên tiếng trước :
- Đây là tửu quán chứ ?
Hai gã tiểu nhị ấm ớ mấy tiếng, gã bên trái mặt vàng vội chấp tay thi lễ ấp úng - Dạ, da..... đây là Lưu Tiên tửu quán, thiếu giạ.. quán chúng tôi thực tình không có... không có nữ hầu...
Thiếu nữ vừa nghe vậy mặt ửng đỏ lên, chau mày nói :
- Thiếu gia vào đây ăn uống, các người lộn xộn gì chứ ?
Hai gã tiểu nhị mặt mới giãn ra, gã mặt vàng tiếp :
- Thiếu gia chẳng phải là đầu thôn...
Lão chưởng quầy chừng như nhận ra chuyện không ổn, vội bước ra khỏi quầy chấp tay thi lễ nói :
- Đám tiểu nhị không biết chuyện, mong lượng thứ. Thiếu gia, tiểu thư, mời !
Vừa nói vừa khoát bộ dẫn đầu mời khách vào ngồi bàn, bấy giờ mới bồi một nụ cười vốn có của kẻ phục vụ, nói :
- Nhị vị dùng gì ?
Thiếu niên nhìn thiếu nữ ngồi đối diện nói :
- Xem có gì ngon dọn lên một bàn, thêm một bình rượu hâm.
Lão chưởng quầy gật đầu dạ lia lịa rồi lui ra.
Bọn họ ngồi trong một gian nhỏ có che. rèm châu ngăn với bên ngoài, thiếu nữ đưa mắt quan sát quanh một vòng, nói :
- Thiên Kỳ, chàng đoán xem thường ngày bọn chúng đón khách cũng đều nói những lời như vậy chứ ?
Hiển nhiên hai vị khách này là Đồng Thiên Kỳ và Vạn Kiếm Công Chúa.
Đồng Thiên Kỳ điềm nhiên lắc đầu :
- Đương nhiên không thể, nàng cảm thấy bên trong có gì khác thường ?
- Em nghĩ, chỉ cần đến đầu thôn tất biết rõ chuyện.
Lúc này đã thấy tên tiểu nhị mặt vàng lúc nãy hai tay bưng khay trà lên với nụ cười trên mặt, Vân Phụng làm như không có chuyện gì xảy ra, vui vẻ hỏi:
- Này, tiểu nhị ca, sơn thôn của các người lớn nhỏ ?
Tiểu nhị cười xoa tay đáp :
- Bẩm tiểu thư, bổn thôn không lớn, chỉ chừng hơn trăm hộ.
Bạch Vân Phụng nhìn Đồng Thiên Kỳ cười nói :
- Trong lúc chờ rượu thịt dọn lên, sao chúng ta không đi dạo một vòng nhỉ ?
Đồng Thiên Kỳ còn chưa đáp đã thấy tên tiểu nhị mặt đổi sắc, tay xua lia lịa nói:
- Tiểu thư, thiên vạn không nên ra ngoài.
Vân Phụng cố trợn mắt vặn hỏi :
- Tại sao ?
Tiểu nhị ngớ người ấm ớ, một lúc mới nói giả lả :
- Không có gì, không có gì, tiểu nhân chỉ nghĩ tốt cho tiểu thư.
Vân Phụng nhìn Đồng Thiên Kỳ nói :
- Thiên Kỳ, chúng ta đoán không sai.
Đồng Thiên Kỳ nhún vai thờ ơ :
- Xem ra nàng định xen vào ?
- Hừ, rõ ràng là có chuyện hãm hiếp phụ nữ, chàng không nhúng tay vào thì em cũng nhúng tay vào !
Đồng Thiên Kỳ chưa đáp thì đã nghe bên ngoài có tiếng la lớn :
- Vì sao không cho vào ?
Giọng một tên tiểu nhị :
- Không có thức ăn thừa, các người đi nơi khác !
Chỉ nghe cũng biết kẻ vừa định vào là hành khất.
- Thối mồm, ai cần ăn cơm thừa cá cặn, các ngươi chớ thấy chúng ta ăn vận rách rưới mà xem thường, nhìn mặt bắt hình dong, chỉ sợ các người đuổi thân tài ra cửa rồi !
- Ê, ệ.. đừng đi nữa, trong này có...
Vừa nói đến đó, đã thấy rèm cửa vén lên, bước vào là một lão một thiếu, thì ra không đợi tên tiểu nhị mời hết câu thì bọn họ đã bước vào trong quán.
Bọn họ ngồi bên bàn bát tiên đối diện với bàn của bọn Đồng Thiên Kỳ, thiếu niên nhìn gã tiểu nhị đứng tựa bên quầy trố mắt nhìn, la lớn :
- Nhìn gì chứ, mau mang lên một khay trà ngon, sau đó dọn một con gà nướng, thêm mười hai món gì ngon nhất, nhớ bốn bầu hảo tửu ! Nhanh ! Nhanh !
Khách đã vào chẳng thể lấy tiền trước khi ăn, gã tiểu nhị bất đắc dĩ đành gật đầu rồi lui ra. Đồng Thiên Kỳ đã nhìn kỹ hai vị khách vừa vào, lão già tuổi chừng thất tuần, người mặc áo vá có đến mấy trăm mảnh, tóc râu bạc trắng, thân hành gầy guộc nhưng mắt trông rất tinh anh.
Thiếu niên ăn vận không khác gì lão già chỉ có điều tuổi chỉ chừng mười bốn mười lăm, mặt mày khôi ngô, giọng nói cao sảng, xem ra cả hai nhân vật này có lai lịch không tầm thường tí nào.
Bấy giờ nghe tiểu hành khất lên tiếng :
- Lão gia gia, chuyện ở đây chúng ta giải quyết hay là đi lại Cung hồ?
Lão khất cái liếc nhanh mắt nhìn về phía bàn Đồng Thiên Kỳ, thấp giọng nói :
- Ai bảo chúng ta giải quyết chuyện ở đây ?
Tiểu hành khất giọng vẻ ngạc nhiên :
- Ủa, nếu vậy chúng ta đến đây làm gì ?
- Kha khạ.. thằng cháu ngốc ạ, đã là ăn mày, không lưu lạc bốn bể, chẳng lẽ ngươi muốn có chốn lạc cười ?
Tiểu hành khất như hơi bất mãn với câu này trách móc :
- Lão gia gia, tính tình của ông gần đây sao khác hẳn trước dây ?
- Thằng nhóc, ngươi sao càng ngày càng ngốc nhỉ ? Chẳng lẽ không nghe câu "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời" ta làm sao lại khác trước đây được chứ ?
- Gần đây ông nghĩ ngợi gì, cháu đương nhiên biết được "Cung Hồ quỷ tiêu" Tề Minh Viễn công lực cao thâm, chúng ta chỉ e đấu không lại hắn, do vậy ông nghĩ để giúp Huyết Kiếp Thủ một tay mới ngầm bảo vệ cho tỷ muội họ Nhan. Nhưng lại sợ bại dưới tay Tề Minh Viễn thì một đời thân liệt danh hại, cho nên ông nghĩ có nên gióng trống hạ cờ hay không ?
Lão khất cái mặt bỗng đỏ phừng lên, cơn giận như phát tác, nhưng rồi nén lại trong lòng trầm giọng nói :
- Thằng cháu ngốc, ngươi quên rằng lúc đầu chúng ta có hảo ý khuyên họ đừng đi, nhưng họ đã nói những gì à.
Tiểu hành khất cãi lại :
- Nhưng lúc ấy họ chưa biết ông là ai ?
- Ngươi rốt ráo cũng chỉ vì bọn họ ư ?
- Không, mà vì khâm phục một người.
- Khâm phục bọn họ ?
- Không, khâm phục Huyết Kiếp Thú !
- Ài, cháu à ! ngươi biết Huyết Kiếp Thủ là ai chứ ? Ngươi gặp người ấy bao giờ chưa ?
- Chưa, nhưng chỉ biết tên là Đồng Thiên Kỳ, một kiếm trong tay vùng vẫy Trung nguyên, khiến bọn ác bá tà đạo nghe danh bạc vía !
Nói đến đó gã bỗng vỗ đùi đánh đét một tiếng rồi đưa ngón tay cái lên cười ha hả nói :
- Ông ạ, chỉ có như vậy mới đáng gọi là đại anh hùng hào kiệt !
Hai người nói chuyện đến đó thì dừng lại.
Bạch Vân Phụng ngưng mắt nhìn Đồng Thiên Kỳ, chàng ngược lại mắt ngóng xa xăm ngoài khung cửa sổ như đang tư lự gì, nàng chừng như cũng hiểu ra tâm sự của chàng lúc này. Nhưng nàng không đố kỵ ganh ghét, hình như trong thâm tâm nàng từ lâu đã nghĩ sẽ có một ngày thế này.
Đột nhiên bên ngoài lại nghe giọng lão hành khất vang lên:
- Hài nhi, ngươi nghĩ đến hậu quả chưa?
Tiểu hành khất giọng khảng khái :
- Ông ạ ! Ông từng nói làm việc bằng hết lương tâm trong sạch, giao lưu bằng hữu với đấng anh hùng, thì có chết cũng không kể !
- Ha ha hạ.. hài nhi khá lắm, ta vốn nghĩ để ngươi lại làm giống không ngờ ngươi trúng độc quá nặng. Ha ha hạ.. từ nay về sau, thế gian chỉ e tuyệt mất giống này !
Tiểu hành khất la lên :
- A thì ra ông định lừa cháu, may mà cháu kiên quyết đi, bằng không thì trúng kế rồi !
Nói đến đó bỗng mặt xịu lại :
- Chỉ đáng tiếc chúng ta chưa gặp người ấy.
- Hài tử, đó mới gọi là thần giao !
Tiểu hành khất tợ hồ như hiểu ra, gật đầu nói:
- Đúng, các phân đàn của Nhật Nguyệt Bang bị nhóm người của Vạn Thánh đảo vào Trung Nguyên đánh phá không ít, chúng ta chưa động thủ nhưng sẽ có ngày nhúng tay vào. Ông này, những người của Vạn thánh đảo đều rất giỏi sao đến một trong tám đại phân đàn của Nhật Nguyệt bang là thái Hồ phân đà mà cũng bị đánh?
- Người của vạn Thánh Đảo có thể nói Thạch Tùng Linh là công lực cao nhất, so với ngươi thì trên một bậc, đương nhiên họ không làm gì nổi Thái Hồ phân đà đâu, đây gọi là kế bức hổ nuốt sói mà thôi.
Tiểu hóa tử ngạc nhiên trố mắt hỏi :
- Chẳng lẽ ông cho rằng đánh Thái Hồ phân đà là người Linh Sơn phái ?
- Ừm, mà cũng có thể là Nam Hải !
Đến đó đã thấy tiểu nhị bưng cơm nước lên, lão nói :
- Ài, tranh thủ ăn uống rồi đi Quả vậy, lúc này kể cả bàn của Đồng Thiên Kỳ cũng đã dọn đầy thức ăn và rượu, Đồng Thiên Kỳ tay nắm lấy bình rượu định rót nhưng bỗng bị bàn tay của Vân Phụng cản lại, nàng ngưng mắt nhìn sâu vào mắt chàng nói :
- Chuyện trước đây trên Thiên Đài nham chẳng lẽ chàng còn để hận trong lòng với họ sao ?
Đồng Thiên Kỳ chừng như hơi bất ngờ trước câu hỏi này của nàng nhưng trầm mặc không đáp.
Thiên Kỳ, có lẽ bọn họ chỉ nhất thời hiểu lầm chàng mà hành động như vậy, chung thủy cũng chỉ vì quá yêu chàng, lúc này lẽ nào chàng bỏ mặc họ ?
Đồng Thiên Kỳ ngầm thở dài một hơi lắc đầu nói:
- Chẳng lẽ tôi đi giúp họ ?
Bạch Vân Phụng hơi ngớ người, rồi kiên định nói :
- Cần phải gặp được họ, nếu không thì em sẽ mang họ đến tìm chàng.
Đồng Thiên Kỳ không tranh cải gì, chỉ lẳng lặng gắp thức ăn.
Bạch Vân Phụng bỗng chợt xao động trong lòng, nói :
- Trừ phi đến cả em chàng cũng từ bỏ !
Đồng Thiên Kỳ giật mình, ngưng đũa thức ăn nửa chừng, nói :
- Nàng nói vậy là ý gì?
Bạch Vân Phụng giọng u oán nặng nề :
- Nếu không thì em không bao giờ an lòng sống bên chàng, bởi vì tính mạng của họ đều nằm trong tay em.
Đồng Thiên Kỳ nghe đến đó đau rối như tơ, lòng lại xót xa cay đắng, nhất thời không nghĩ ra giải đáp, lắc đầu nói trầm giọng :
- Hiện tại không nên nói những điều này.
Bạch Vân Phụng biết một ý niệm ăn trong đầu chàng thì không thể vài ba câu nói là sửa đổi được, bèn thở ra nói :
- Thôi được, tạm gát chuyện này vậy.
Vân Phụng vừa nói xong, đột nhiên bên ngoài nghe giọng lão già gắt lên :
- Hài nhi, chớ xen chuyện người, chúng ta rách rưới thế này không vào chốn tao nhã hoa lệ được đâu, người ta tìm là các vị cô nương xinh đẹp. Thôi mau ăn đi kẻo nguội.
Tiểu hành khất chỉ "hừ" một tiếng tỏ ra bực tức, nhưng không nói gì.
Đồng Thiên Kỳ vốn nghe có tiếng người vào, chỉ có điều lúc này trong lòng buồn phiền nên không để ý. Bấy giờ nghe tiếng lão già thì đưa mắt nhìn ra ngoài, mới biết vừa có thêm ba vị khách nữa bước vào, một già hai trẻ đều vận áo đen, mặt sáng mày hung xem chừng không phải là thường nhân.
Lúc này lão già mắt ti hí quét nhìn hai người hành khất một cái nói :
- Chúng ta đến đây chờ Đồng Thiên Kỳ, chẳng rảnh hơi để kiếm chuyện, chớ gây rắc rối.
Tiểu hành khất vừa nghe vậy định vụt đứng lên, nhưng bị lão khất cái giữ tay lại nói :
- Hài nhi, ngươi điếc à ? Người ta đến đây tìm Đồng Thiên Kỳ, ngươi nên xem xem, nếu không có đủ bản lĩnh há dám tìm đến nhân vật danh chấn võ lâm Trung nguyên ? Ngồi ăn đi, chưa đến lúc ngươi múa tay múa chân.
Tiểu hành khất hậm hực ngồi yên, nhưng bực mình nói :
- Đến lúc cần động chân tay thì ông nhớ báo nhé !
Bấy giờ lão già kia đánh mắt cho hai gã trung niên áo đen một cái, rồi nhìn về phía bàn Đồng Thiên Kỳ như ra hiệu.
Nhận được cái nhìn, hai gã hắc y trung niên liền sải bước hùng hổ tiếng đến bên bàn Đồng Thiên Kỳ, không đợi chàng phản ứng cả hai liền kéo ghế ra ngồi phịch xuống, bốn ánh mắt hau háu cứ nhìn lấy người Bạch Vân Phụng, bất giác cuốn cổ chạy xuống như vừa nuốt một bụm nước bọt.
Gã ngồi bên trái bỗng đưa mắt nhìn lại Đồng Thiên Kỳ, nheo nheo mắt trịch thượng,nói:
- Ê, tiểu tử ! Hướng Sơn tiểu tập này đất rộng người thưa tìm đâu ra vị cô nương tươi nõn thế này Ánh mắt sắc bén của Đồng Thiên Kỳ bỗng quắc lên khiến lời gã ta bị chẹn lại trong họng, chàng nói:
- Bằng hữu, ngươi đến tìm Diêm vương đấy hẳn ?
Người đã dược phân đến đây tìm đón Đồng Thiên Kỳ hiển nhiên không phải hạng tầm thường nên căn bản hai gã trung niên áo đen này chẳng coi Đồng Thiên Kỳ vào đâu. Khi ấy vì nghe vậy, gã ngồi bên trái bỗng quát :
- Tiểu cẩu không biết tôn ty trật tự Lời chưa dứt, cả bàn tay to bè của gã như bàn chông chộp vào cổ tay phải đang nắm đũa của Đồng Thiên Kỳ nhanh không tưởng.
Đồng Thiên Kỳ bình thản như không, chỉ có khi tay trảo gã ta đến nơi thì cổ tay hơi lắc nhẹ một cái. "ầm..." một một tiếng, cả bàn tay trảo đều cắm phập xuống mặt bàn, đủ thấy một trảo vừa rồi của gã ta uy lực thế nào.
Gã ngồi bên phải bỗng phát hiện ra trên tay trái Đồng Thiên Kỳ có băng bó, bất giác cười gằn một tiếng nham hiểm nói lớn:
- Tiểu tử, ngươi chịu trói đi !
Dứt lời, song thủ của lão nhằm đúng tay trái đang gát trên bàn chộp tới. Gã bên phải vừa rồi một chiêu thất thủ, thấy đồng bọn ra tay cũng lập tức vung song thủ bắt vào tay phải của chàng.
Bàn bên kia lão hành khất đã ngừng đũa, tiểu hành khất vụt đứng lên vẻ rất tức giận.
Đồng Thiên Kỳ vẫn ngồi trấn tĩnh như không, khi thấy cả hai bên công tới, chỉ thấy chàng hơi nhướng người lui, tay trái rụt lại, đồng thời tay phải vung lên như chớp...
Chỉ nghe "ầm, ầm..." mấy tiếng kèm theo những tiếng rú dài vẻ đau đớn, đến như đứng ở ngoài là lão khất cái và cả lão già áo đen cũng không hề nhận rõ Đồng Thiên Kỳ ra tay như thế nào. Chỉ thấy hai gã trung niên chồm người trên bàn, hai bàn tay mắc cứng trên bàn bởi trên mỗi bàn tay bị hai chiếc đũa cắm phập xuống sâu có đến năm thốn.. Lão già áo đen đứng chặn ở cửa mắt biến sắc, thực sự lão không thể tưởng tượng nổi tình thế có thể xảy ra như vậy.
Đồng Thiên Kỳ mặt thản nhiên như không, đưa tay lấy trong ống ra thêm sáu chiếc đũa khác, nhìn hai gã trung niên khinh bỉ hỏi :
- Vừa rồi cái ngươi nói ở đây chờ ai ?
Cả hai không hẹn mà đồng thanh đáp :
- Đồng Thiên Kỳ.
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt hỏi :
- Các ngươi biết hắn ta chứ ?
Lão già đứng ở cửa giật mình, như định thần lại rồi tự liệu không thắng nổi thiếu niên này, bên hắng giọng hỏi :
- Tiểu tử, ngươi là gì Đồng Thiên Kỳ ?
Đầu không ngẩng lên, Đồng Thiên Kỳ hỏi lại :
- Ngươi thử nói xem ?
Đã khiếp nhưng vẫn cố làm bạo, lão già cười nói :
- Chẳng lẽ ngươi định bảo lão phu đoán ngươi chính là Đồng Thiên Kỳ ?
Đồng Thiên Kỳ cười bật thành tiếng gật gật đầu nói :.
- Bằng hữu, ngươi tuy trong lòng không muốn nghĩ vậy, nhưng thực tế ngươi đoán đúng.
Một câu này đừng nói đến lão già áo đen khó tin, mà ngay ông cháu lão khất cái cũng cảm thấy hoài nghi.
Lão già đưa cặp mắt cáo nhìn đối phương một lượt, nói :
- Tiểu bối, ngươi như đã dám to gan mạo xưng tất cũng có liên quan với Đồng Thiên Kỳ, có giỏi thì ở đây chờ lão phu !
Nói rồi lão quay người định bước đi. Đồng Thiên Kỳ đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, huyệt Mi tâm giữa trán ửng đỏ lạnh giọng nói :
- Đứng yên, bằng hữu ngươi từng nghe nói gặp Huyết Kiếp Thủ toàn mạng bao giờ chưa ?
Lão già giật thót mình quay ngoắc người lại, bất giác trợn mắt nhìn chăm vào mặt Thiên Kỳ, tai như ù lên miệng lảm nhảm :
- Nốt son, Đồng Thiên Kỳ !
Cả người lão như không tự chủ được thoái lui sau hai bước, chỉ nghe tiếng cười lạnh lẽo của Đồng Thiên Kỳ vang lên :
- Hắc hắc... Ngươi hẳn muốn xem hai vị bằng hữu này siêu thoát thế nào ?
Hai gã trung niên hán tử vừa nghe đến câu ấy chừng như quên hết đau đớn, hiện tại giật phắt tay ra, bấy giờ mới rút tay khỏi mấy chiếc đũa quái ác được, cả hai thân hình ngã nhoài về sau vì mất đà, nhưng đúng lúc ấy bỗng cả hai rú lên thê thảm, hai thân hình đổ ầm xuống sàn, trên trán mỗi người nhận đủ ba chiếc đũa ghim sâu vào óc thành hình tam giác.
Lão già giật thót cả người run sợ, bản năng sinh tồn khiến cả người lão vụt quay ra cửa định chạy đi, nhưng đúng ngay lúc ấy một xâu hạt rèm nhằm đúng mặt lão bắn tới, tuy rằng cao thủ nhưng quá bất ngờ, lại đang khi khiếp hãi cho nên lão tránh không kịp.
Mặt lão nhận đủ một xâu hạt máu chảy bết be.
Khi nhướng mắt lên nhìn mới thấy Đồng Thiên Kỳ đã đứng chẹn ngoài cửa rồi.
Lão nằm mơ cũng không thể nghĩ ra thân pháp của Đồng Thiên Kỳ như xuất quỷ nhập thần như vậy, biết ngày hôm nay hung nhiều cát ít, lào hằn học nói :
- Đồng Thiên Kỳ, nếu là hảo hán, ngươi ở đây chờ lão phu gọi người muốn gặp ngươi đến !
Đồng Thiên Kỳ nhếch môi cười lạnh lùng :
- Hừ... các người ba tên đến đây chẹn cửa lục soát, bắt gái cho hắn, đi ba mà giờ về một, chẳng lẽ ngươi không thấy đơn độc lắm sao ?
Chỉ nghe một câu này cả người lão đã sởn gai óc, bất giác thoái lùi mấy bước vấp phải một chiếc ghế đồ kềnh.
- Họ Đồng kia, ngươi... ngươi định thế nào đây ?
Đồng Thiên Kỳ mặt lạnh như tiền chỉ tay vào hai cái xác kia, nói :
- Dẫn bọn chúng đi !
Lão già tức giận rút phắt ngọn nhuyễn tiên ở thắt lưng ra, quát lớn :
- Đồng Kỳ, ngươi tưởng Dã Hồ ta sợ ngươi chắc ?
- Ồ, bằng hữu, bọn chúng cả hai đều không kịp báo danh, ngươi có hơn chúng đấy !
Nói rồi cử bước tiến vào, lão già khẩn trương hơn lại thụt lùi một bước, nhưng va phải chiếc bàn bát tiên, xem chừng đã hết đường thoái. Dã Hồ liền hất ngọn roi ra sau chuẩn xuất thủ, nào ngờ đầu roi vừa khéo rơi đúng dưới chân tiểu hành khất.
Tiểu hành khất dùng chân đạp mạnh lên đầu ngọn roi, rồi vờ như không có chuyện gì xảy ra, tay nắm đùi gà lên nhai ngồm ngoàm.
Đồng Thiên Kỳ đương nhiên nhìn rõ mọi chuyện đánh mắt về phía ông cháu ăn mày kia mỉm cười.
Từ cự ly sáu xích giờ chỉ còn bốn xích, đây là cự ly tối ưu để sử dụng nhuyễn tiên, Dã Hồ không dám để Đông Thiên Kỳ tiến gần hơn nữa, liền thét dài một tiếng rồi vung roi lên...
Nhưng "bộp" một tiếng, ngọn roi vuột khỏi tay lão rơi xuống sàn, cũng may Đồng Thiên Kỳ không nhân cơ hội nhảy vào tấn công.
Lão già quay đầu nhìn lại mới hay chính gã tiểu hành khất đạp chân lên đầu ngọn roi của mình, tay vẫn nắm đùi gà ăn như không có gì xảy ra.
Thấy chuyện mình bị gã thiếu niên này chơi khăm, bất giác bao căm hận trong lòng lão như trút hết vào đây, lão chửi ầm lên:
- Quân cẩu tạp chủng !
Rồi nhảy bổ cả người đến, hai tay trảo chộp vào người tiểu hành khất, nào ngờ tiểu hành khất đã chuẩn bị đón sẵn tay trái nhưng như chớp chộp bát canh còn nóng vung thẳng vào mặt lão, đồng thời cả người lộn nhanh ra ngoài chộp lấy, ngọn roi la lớn:
- Lão cẩu thối tha, ngươi chết!
Đồng Thiên Kỳ không ngờ thiếu niên hành khất này ra tay và thân pháp nhanh như vậy, bất giác ngầm la lên "Chẳng lẽ là nó ? ".
Lão già áo đen vừa rồi mặt trúng thương, bây giờ nguyên cả tô canh đầy mắm muối úp vào mặt thì cay rát tận xương, mắt còn mở chưa ra, bỗng nghe "bốp" một tiếng, cả ngọn roi quấn chặc trên cổ, rồi...
"Bình" một tiếng, cả người lão đổ kềnh lên sàn, chỉ nghe thiếu niên thét lớn :
- Chết này !
Cả hai gót giầy của thiếu niên hành khất nhảy lên rồi nhằm đúng đầu lão dẫm xuống, một tiếng kêu thống thiết nhanh chóng tắt lịm trong họng lão già.
Lão khất cái thấy cháu mình ra tay mà không kịp cản, khi ấy đứng vụt dậy la lớn :
- Hài nhi, lần này thì ngươi gây họa lớn .
__________________

kiwihotmit vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-08-2007, 19:44   #4
Rìu Bạc Đôi
 
kiwihotmit's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 21.997
Điểm: 80/31 bài viết
Default

Hồi 84, 85

Anh Hùng Quân Tử Dễ Biết Nhau
Trừ Hại Cứu Dân Cùng Hiệp Lòng


Tiểu hành khất tợ hồ như xưa nay chưa nghe ông mình nói đến hai tiếng "gây họa" cho nên cảm thấy hứng thú một lúc hỏi lại :
- Lão gia gia cháu gây họa gì ?
Lão hành khất lắc đầu chặc lưỡi :
- Đại họa đại họa !
- Lớn chừng nào !
- Ái dà nếu có lớn chừng nào thì nó lớn chừng ấy !
Nghe một lão một tiểu hành khất đối đáp với nhau những lời này Bạch Vân Phụng bất giác phì cười.
Tiểu hành khất cúi đầu nhìn xác chết dưới chân mình nói :
- Lão gia gia ạ đừng ấp úng nữa chỉ mới mấy chén rượu chưa đủ hứng đã bị tên này làm cụt mất.
- Í đại họa lâm đầu mà ngươi còn tiếc mấy giọt rượu kia ư ?
Tiểu hành khất "ồ" một tiếng nhún vai nói :
- Chỉ mấy con rùa này đáng gì sao ông đem chuyện hạt mè xem bằng cái vung ?
- Ái dà ta không nói bọn chúng.
Nghe đến dây tiểu hành khất cảm thấy bất ngờ trố mắt nhìn lão hành khất hỏi :
- Vậy ai chứ ?
Lão già quay đầu nhìn Đồng Thiên Kỳ nói :
- Lần này thì đắc tội lớn với vị danh chấn Trung nguyên- Đồng Thiên Kỳ !
Đồng Thiên Kỳ ngớ người không ngờ bọn họ nói chuyện hồi lâu rồi đổ lên người mình. Tiểu hành khất thì giẫy nảy lên la lớn:
- Không có nha cháu giúp Đồng đại hiệp bớt một tay mà.
Lão hành khất không đợi Đồng Thiên Kỳ lên tiếng đã nói :
- Thế cừu tại cục người ta tự tính ai bảo ngươi giúp bao giờ chứ ?
Lần này thì tiểu hành khất chừng như hiểu ra nên không nói gì cứ đưa mắt nhìn Đồng Thiên Kỳ không dứt.
Lúc này Bạch Vân Phụng chừng như sợ Đồng Thiên Kỳ bất mãn chàng tiểu hành khất này bèn bước đến bên cạnh nói :
- Toàn Phong đại hiệp khéo đùa !
Lão hành khất mặt biến sắc quả nhiên cái biệt danh "Toàn Phong cái" đã từ lâu bị quên lãng không ngờ lần này bị một tiểu cô nương nhận ra.
- Cô nương nhận ra tôi là Toàn Phong Cái ư ?
Đồng Thiên Kỳ chen vào cười nói :
- Đương nhiên chẳng riêng gì cô ta mà ngay tại hạ cũng biết được !
- Do đâu ?
- Chính bằng vào thân pháp của lệnh đồ !
Vừa nói Đồng Thiên Kỳ vừa chỉ tay vào gã tiểu hành khất.
Toàn Phong Cái gật đầu nói :
- Vân Không sư huynh nhất định từng nhắc đến lão ăn mày ta.
Đồng Thiên Kỳ gật đầu đáp :
- Toàn Phong đại hiệp du thế ngoại cảnh không tranh cùng thế nhân Vân Không đại sư từng nức lời khâm phục.
Toàn Phong Cái quay người vớ lấy chén rượu uống ực một hơi nói :
- Chớ nhắc chớ nhắc năm xưa nếu lão phu không tỵ thế sớm thì chỉ e không có ngày như hôm nay cố hữu đều vong tận !
- Nhưng Toàn phong đại hiệp vẫn khỏe mạnh ở thế gian...
Đôi mắt sắc dài bỗng quắc lên Toàn Phong Cái đột nhiên vung tay đánh ầm một cái vỡ mặt bàn nói :
- Ngươi châm chọc lão ăn mày ta đấy ư ?
Đồng Thiên Kỳ xua tay cười nói :
- Đồng mỗ không đám chỉ là cảm thấy lần này Toàn Phong đại hiệp trung nhập giang hồ thị phi có điều thất thường !
- Ồ chẳng lẽ ngươi nhập cuộc được lão ăn mày ta thì lại không thể ?
Đồng Thiên Kỳ lắc đầu buồn buồn nói :
- Giang hồ thị phi vào dễ ra khó tôn giá giữ thân thanh khiết được đến giờ này thực hiếm thấy ngôn bất tận ý Đồng mỗ chỉ nói bấy nhiêu.
Toàn Phong Cái trầm ngâm hồi lâu thở dài nói :
- Thực ra cách nghĩ và nhìn đời của lão ăn mày ta đã thay đổi từ mấy mươi năm lại đây.
Thấy lão già dã ngoan cố vậy Đồng Thiên Kỳ bất đắc dĩ cười hỏi :
- Vậy Toàn Phong đại hiệp đặt định kế hoạch thế nào ?
Từ đầu đến giờ lắng nghe bấy giờ tiểu hành khất bỗng chen vào nói :
- Sư phụ tôi định sau khi gặp được Đồng đại hiệp thì sẽ liên thủ hành động.
Đồng Thiên Kỳ khựng người đưa mắt nhìn Toàn Phong Cái chàng nghĩ một câu này làm tổn thương vinh dự tôn trưởng của lão ta nhất định sẽ nổi giận. Nào ngờ chuyện nằm ngoài suy nghĩ của chàng lão già gật đầu nói:
- Không sai Đồng Thiên Kỳ hẳn ngươi thừa nhận! Ài sóng trường giang lớp sau xô lớp trước lão ăn mày ta lực già trí suy một mình đảm đương không nổi lão ăn mày có giúp được cho Đồng đại hiệp cũng chỉ là kinh nghiệm mà thôi!
Đồng Thiên Kỳ không ngờ lão ta nói ra những lời tự khiêm quá mức như vậy bất giác nghiêm mặt nói :
- Toàn phong đại hiệp không nên quá khách khí Toàn Phong Cái lắc đầu đáp :
- Lão ăn mày ta bình sinh chẳng biết khách sáo là gì luận về võ công thì ta không thua kém gì Vân Không đại sư nhưng chẳng thể nào bì kịp Tứ Lão và Đồng thiếu hiệp.
Nghe thế Đồng Thiên Kỳ không biết nói thêm gì lão hành khất tiếp ngay:
- Do vậy lão ăn mày ta cùng ngươi hành sự lấy trí lực của ngươi cộng với kinh nghiệm của ta thì mới có thể trừng thanh giang hồ hỗn trọc này.
Bạch Vân Phụng thấy tình thế lúc này mà có thêm một người giàu kinh nghiệm giang hồ làm đồng bạn thì càng hay bèn nói :
- Vậy thì phái phiền nhiều tiền bối bôn ba.
Toàn Phong Cái tuy không biết thân thế của Bạch Vân Phụng thế nhưng thấy nàng có thể thay Đồng Thiên Kỳ nhận lời thì đủ thấy giữa nàng và Đồng Thiên Kỳ tất có mối quan hệ sâu khác thường rồi. Bấy giờ lão vui mừng nói:
- Nhất định là vậy ?
Bạch Vân Phụng đã nhận lời thì Đồng Thiên Kỳ không thể cải lại bèn cười cười nói :
- Thế thì mời Toàn Phong đại hiệp dùng rượu tiếp những chuyện còn lại sau buổi cơm chúng ta bàn tiếp.
Tiểu hành khất chừng như nóng nảy không kiên nhẫn được chen vào nói :
- Lão gia gia ông còn ăn nữa sao ?
Toàn Phong Cái nhe răng cười hỏi :
- Ngươi không chờ được sao ?
Tiểu hành khất hơi lúng túng ngượng ngập nhìn Đồng Thiên Kỳ nói :
- Thực tình tôi không chờ đợi được trời hôm nay lạnh quá cần phải động tay chân may ra mới khỏi chết cóng !
Đồng Thiên Kỳ thực ra cũng không muốn ăn nữa bèn nói :
- Tôi định trước hết xử lý chuyện ở đây rồi đi Đại Cung hồ gặp "Cung Hồ quỷ tẩu".
không biết nhị vị Ở đây hay là cùng đi ?
Không đợi Toàn Phong Cái mở lời tiểu hành khất đã nói :
- Nếu ở lại đây thì đâu công bằng nói thực người ta vào chỗ nguy hành sự mình an nhàn ở đây coi sao được !
Vừa nói chàng ta vừa nhướng mày làm điệu rất vui mắt Đồng Thiên Kỳ cảm thấy mến thiếu niên khôi ngô tư chát tuấn mẫn này bèn cười nói :
- Vậy chúng ta cùng đi.
Toàn Phong Cái đột nhiên lên tiếng :
- Chúng ta không thể cùng đi.
Tiểu hành khất là người cảm thấy bất ngờ nhất đôi mắt mở lớn nhìn lão sư phụ mình hỏi :
- Lão gia gia như vậy không được cháu phải tranh lắm mới có được quyền bình đẳng này ông sao lại vứt bỏ ?
Toàn Phong Cái nhe răng cười hì hì :
- Ngươi biết gì chứ ?
Nói rồi quay nhìn Đồng Thiên Kỳ tiếp:
- Bọn chúng đã sớm có sự chuẩn bị mỗi bước chân của ngươi đều bị chúng ngầm cản trở chúng ta không thể không thận trọng hành sự.
Đồng Thiên Kỳ chau mày nói :
- Ý Toàn Phong đại hiệp nói chúng ta cùng đi nhất định ứng phó không lại chúng?
- Ừm cũng có thể nói như vậy nhưng vấn đề không phải là võ lực.
Đồng Thiên Kỳ suy nghĩ một hồi vẫn nghĩ không ra ngầm ý trong câu nói của lão mê hoặc nói:
- Ý Toàn Phong đại hiệp thực tình Đồng mỗ không hiểu !
- Khà khà... đương nhiên đương nhiên! Chỉ hỏi thế này ngươi có biết mục đích chúng bắt gom phụ nữ lại làm gì không ?
Đồng Thiên Kỳ ửng mặt lên gật đầu nói:
- Chính vì nguyên nhân này mà Đồng mỗ quyết khử bọn chúng.
- Ừm bọn chúng vì sao không vào thôn trang mà chỉ ở đầu thôn?
Đồng Thiên Kỳ lắc đầu nói :
- Điều này thì tại hạ không biết.
Toàn phong Cái cười khanh khách :
- Í vậy thì ngươi mà đi thì nhất định trúng kế chúng !
Tợ hồ như nghĩ Toan Phong Cái nói hơi quá chàng cười cười nói :
- Đồng mỗ vẫn chưa hiểu ra hết.
- A vậy ngươi có dũng khí để giết người vô tội ?
Đồng Thiên Kỳ chừng như hiểu ra vấn đề nhíu mày hỏi :
- Chẳng lẽ chúng dùng những phụ nữ vô tội kia làm bia đỡ tên ?
Nào ngờ Toàn Phong Cái gật đầu nói :
- Có lẽ vì ngươi đánh giá thấp mình cho nên không biết rằng trong võ lâm có nhiều người khiếp sợ mình thử nghĩ xem Tứ Lão còn không dám xuất diện đối đầu với ngươi thì Nhật Nguyệt Bang có lý nào dám cùng ngươi động chiến. Bọn chúng đã phân đội đón đầu tập kích ngươi thì còn thủ đoạn bỉ ổi nào không dám hành động ?
- Nhưng... bọn chúng ở đầu thôn làm sao đoán được chúng ta sẽ ngang qua đó ?
Toàn Phong Cái cười nói :
- Thế nhân có ai không sợ chết các người. không đi ngang qua đó lại càng là một chuyện chúng cầu cũng không thấy !
Bạch Vận Phụng khi ấy chen vào hỏi :
- Cầm đầu bọn kia là nhân vật nào tiền bối biết chứ ?
- Chính là "Cô Sơn Giao" Thôi Minh.
Đồng Thiên Kỳ gật đầu nói :
- Đến chủ trì phân đà Bạch Dương mà cũng điều động đến đây Nhật Nguyệt Bang đưa tin nhanh thật.. Toàn Phong Cái cười lớn nói :
- Bồ câu đưa tin tốc độ đương nhiên nhanh hơn người rồi thế nhưng để điều động được nhân thủ trong bốn tháng này các phân đàn lớn nhỏ của Nhật Nguyệt Bang hầu như đều bị náo động.
- Ừm như vậy cũng được.
Đồng Thiên Kỳ gật đầu đồng ý rồi nói với Toàn Phong Cái:
- Tiền bối thấy chúng ta nên làm thế nào ?
- Chia hai mà đi ngươi thấy thế nào ?
- Đồng mỗ cũng đồng ý vậy chúng ta chính diện dụ dịch Toàn Phong đại hiệp và lệnh đồ vòng sau lưng giải cứu những ngươi kia.
- Hô hô chính trúng ý lão ăn mày ta !
Tiểu hành khất nôn nóng xoa tay giục :
- Bàn bạc rồi chúng ta đi thôi.
Toàn Phong Cái cản lại :
- Hãy chậm.
- Còn gì nữa ?
Toàn Phong Cái chỉ vài ba cái xác :
- Đem thứ thối tha này vứt sông sau lưng tửu điếm cho hà bá ăn !
Tiểu hành khất không muốn chậm trễ thời gian chẳng nói tiếng nào liền động thủ đem ba cái xác lụi sau bờ sông hậu quán xong đâu đó phủi tay nói :
- Rồi !
Toàn Phong Cái đến trước mặt bai gã tiểu nhị co ro trong xó cửa nói :
- Tính tiền toàn bộ cả ba hai bàn.
Tên tiểu nhị run rẩy đáp :
- Ngài chưởng quầy có dặn không... không tính tiền xin... các vị khách giạ.. tự nhiên...
Đồng Thiên Kỳ hỏi :
- Vậy chưởng quầy các ngươi đâu ?
- Bẩm thiếu gia chưởng quầy... đi vào trong thôn báo tin vui.
- Tin vui ư ?
Toàn Phong Cái cười ha hả nói :
- Không sai Đồng Thiên Kỳ ngươi giờ đã trở thành vị cứu tinh của ho....
Nói rồi cũng móc tiền ra đặt lên bàn hai lạng thúc giục :
- Chúng ta đi thôi.
Dứt lời liền lướt người ra cửa nhanh như lưu tinh.
Tiểu hành khất cũng liền phóng theo Đồng Thiên Kỳ lấy ra một nén bạc đặt tiếp trên bàn rồi giục :
- Vân Phụng chúng ta đi !
Hai gã tiểu nhị vội la lên :
- Khách gia quá nhiều !
Nhưng bọn Đồng Thiên Kỳ đã vọt người ra cửa biến mất.
Bên ngoài hàn phong vẫn rít qua nhưng cảnh quang có khác ở trước cửa mỗi nhà giờ đây có vài ba người đều ngóng mắt nhìn về hướng "Lưu Tiên" tửu điếm.
Bạch Vân Phụng nhíu mày quay nhìn Thiên Kỳ hỏi nhỏ :
- Bọn họ chờ gì vậy ?
Không đáp lời Đồng Thiên Kỳ nói :
- Chưởng quầy đưa tin thật nhanh.
Như hiểu ra Bạch Vân Phụng ửng hồng hai má nói :
- Bọn họ cứ nhìn vậy thực ngượng chết !
Đồng Thiên Kỳ cười cười đáp :
- Giết người nàng không sợ sao lại sợ họ nhìn ? Chớ quên trong lòng họ đang kỳ vọng vào chúng ta.
Nói rồi cả hai sát vai nhau phóng chạy về hướng đầu thôn Trước một cửa nhà câu đầu tiên bọn họ nghe lọt :
- Thiếu niên tuấn nhã phong nho như vậy mà có thể giết người sao ?
Lại một giọng khác già nua vang lên :
- Này không nghe Vương chưởng quầy nói sao anh ta đến động cũng chẳng buồn động tay vậy mà hai tên ác bá đều bị đũa cắm tay lên bàn. ái dà ta xem chỉ có tiên thuật !
Giọng trung niên lúc đầu nói :
- Đại thúc à chẳng phải tiên thuật gì đâu đó chỉ là môn võ công tuyệt học. Năm ngoái thôn ta có tên mãi võ bán thuốc đến đây từng nói trên giang hồ có nhân vật tên là Huyết... Huyết. A à ! Đúng rồi Huyết Kiếp Thủ võ công xuất thần nhập hóa.
- Ừm ừm mà Vương chưởng quầy hình như cũng nói người này chính là Huyết Kiếp Thủ ngươi có biết anh ta bao nhiêu tuổi không ?
- Hình như chừng hai mươi í... nhìn thiếu nữ bên cạnh anh ta xinh đẹp như tiên kìa !
Bạch Vân Phụng nghe lọt những lời này thì mặt ửng đỏ đến mang tai nép người bên cạnh người yêu cả hai phút chốc đã đến đầu thôn.
Cách ngoài hai mươi trượng là một dãi đất cao chạy nằm ngang thôn trang trồng đầy bách tùng xanh rì nổi cao lên tren hết lại là một tòa lầu nguy nga với biển hiệu "Thần Tinh lâu" đây chính là tửu lầu lớn nhất và nổi tiếng nhất của vùng này.
Dưới bậc thềm lúc này có bảy tám hán tử tuổi tác không đồng nhau người nào tay cũng lăm lăm gươm đao mắt nhìn chăm vào bọn Đồng Thiên Kỳ như phùng đại địch.
Đứng trên bậc thềm lại là một lão già tuổi có đến thất tuần tóc râu bạc trắng nhưng chính chiếc thẹo đỏ ửng nhô cao ở tráng đã làm mất hết vẻ phương phị quắc thước vốn có lão khoanh tay ngạo nghễ đứng nhìn về hướng Đồng Thiên Kỳ.
Đồng Thiên Kỳ vừa nhìn thấy vậy cười nhạt nói nhỏ :
- Bọn chúng đưa tin nhanh thật !
Bạch Vân Phụng nhỏ giọng nói :
- Không biết Toàn Phong Cái đã ra tay chưa chúng ta cứ đi tiếp chỉ sơ.....
- Nhưng nếu cứ lừng khừng lại đây thì chúng tất sinh nghi cứ đi !
Nói rồi chàng kéo tay Bạch Vân Phụng đi tiếp.
Thoáng chốc bọn họ đã đến trước tửu lầu chỉ cách bậc thềm chừng một trượng Đồng Thiên Kỳ dừng chân lại thản nhiên lên tiếng trước :
- Thực phiền các vị chờ lâu !
Lão già trán thẹo "hừ" một tiếng lạnh lùng nói:
- Đồng Thiên Kỳ ngươi không thấy ngươi tự tìm đường đăng môn là một hành động ngu xuẩn sao ?
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt. đáp :
- Tôn giá trước khi buông câu này hẳn từng cân đo lực lượng của mình nặng bao nhiêu cân ?
Lão già ngửa mặt cười lên kha khả vẻ tự tin nói :
- Ha ha hạ.. Đồng Thiên Kỳ nếu luận võ công thì "Cô Sơn Giao" Thôi Minh xác thực không phải là đối thủ của ngươi thế nhưng...
Đồng Thiên Kỳ không đợi lão tiếp nói ngay:
- Cánh tay Huyết Kiếp Thủ vươn đến đây thì ở đây không tồn tại sự sống nếu tôn giá là ngươi sáng suốt hẳn không chờ đợi Đồng mỗ !
- Ha ha hạ.. Đồng Thiên Kỳ lời lão phu còn chưa nói hết kia mà ? Công lực lão phu tuy không bằng ngươi nhưng nói dụng thủ đoạn thì e ngươi kém xa lão phu đấy !
Nói rồi lão đắc chí cười lên hắc hắc mấy tiếng tiếp :
- Ngươi thử xem xem!
Chỉ lo Toàn Phong Cái chưa đắc thủ cho nên Đồng Thiên Kỳ không vội động thủ nhất thời chưa đáp lời lão ta.
Cô Sơn Giao thấy thế thì tưởng chàng sợ bèn cười lớn đắc ý :
- Ha ha hạ.. Đồng Thiên Kỳ hẳn ngươi đã biết rồi nhỉ ? Thế nhưng lão phu vẫn muốn cho ngươi xem trước thử xem sao?
Nói rồi lão trầm giọng quát lớn :
- Đẩy chúng ta !
Bạch Vân Phụng nghe vậy thì mặt biến sắc cứ chăm nhìn ngay cửa ra vào tửu môn nhưng một hồi vẫn không thấy bóng người nào xuất hiện.
Cô Sơn Giao mặt thoạt biến sắc :
- Đẩy chúng ra bây nghe không chứ ?
Bên trong tửu lầu vẫn tuyệt nhiên không một động tĩnh.
Đồng Thiên Kỳ nhếch mắt cười một nụ cười lãnh bạo từ từ cởi bỏ tràng bào bên ngoài ra (thiếu đoạn) Cô Sơn Giao đã thụt lùi mấy bước bất chợt nhận ra từ sau lưng đã xuất hiện hai người hành khất biết bọn người này chính vừa rồi đã ngầm lén vào trong tửu lâu phá hoại âm mưu của mình. Lòng lão tức anh ách nhưng tình thế đã rất gấp có muốn thoái lui cũng không còn được nữa lão gầm lên :
- Đồng Thiên Kỳ lão phu phải nhắc ngươi câu "chớ bức chó đến đường cùng !".
Đồng Thiên Kỳ khóe mắt ánh lên sát cơ cười gằn nói :
- Ngươi định đem thói chó cắn càn ra dọa Đồng mỗ đấy ư ?
Cô Sơn Giao giận tái mặt nói :
- Lão phu xưa nay chưa hề để ai bức bách nếu ngươi còn bức tới thì lão phu quyết một phen sống mái với ngươi !
Đồng Thiên Kỳ ngửa mặt cười gằn mấy tiếng :
- Hảo vậy thì để Đồng mỗ thử xem !
Dứt lời chàng sấn lên mấy bước nữa thoạt trông chỉ thấy chàng còn cách lão ta chừng mấy bộ thế nhưng vẫn chưa ra tay thực ra Đồng Thiên Kỳ chỉ bức lão tới khiến lão ta phái động thủ trước mà thôi.
Cô Sơn Giao thấy bí đường bèn tức giận thét dài một tiếng :
- Họ Đồng kia ngươi chết !
Dứt lời ngọn cửu hoàn đao của lão vung lên loang loáng ra chiêu "thu phong tảo diệp" đao ảnh thành rừng chộp đến người Đồng Thiên Kỳ.
Thực tình Đồng Thiên Kỳ hơi khinh địch cho nên khi thấy lão ta ra chiêu cao tuyệt như vậy thì bất ngờ định "ái" lên một tiếng khen :
- Tuyệt chiêu !
Trong lời nói cả người chàng nhanh như chớp tung lên không vừa kịp ngọn đao lướt qua dưới chân. Đúng trong tích tắc ấy thanh Long thủ kiếm lóe sáng lên rờn rợn hoa lên không trung một vòng rồi nhằm đúng hậu chẩm của Cô Sơn Giao phóng xuống.
Cô Sơn Giao là lão giang hồ giàu kinh nghiệm vừa thấy bóng Đồng Thiên Kỳ vút lên không là nghĩ đến nguy "Chết rồi !" nghĩ thầm trong bụng vậy là cả người theo thế đao chém hụt vừa rồi ngã nhào tới trước lộn hai vòng mới thoát chiêu kiếm của Đồng Thiên Kỳ trong kẽ tóc.
Thế nhưng khi lão đứng được dậy thì đã thấy mồ hôi tháo ra như tắm hiển nhiên kiếm khí rít ngang qua gáy cũng đủ làm lão hồn tiêu phách tán.
Đảo mắt láo liên như tìm kế thoát thân thần thái của lão ta không qua nổi mắt Đồng Thiên Kỳ chàng cười gằn nói :
- Cô Sơn Giao đao pháp của ngươi cũng tuyệt thật đấy tránh được một kiếm của Đồng mỗ kể ra ngươi xứng danh cao thủ đấy ! Nhưng giờ thì ngươi xem chiêu ?
Đột nhiên chàng đổi kiếm sang tay trái rồi hoa lên một vòng người theo kiếm lướt tới chỉ thấy đầy trời kiếm ảnh ẩn ước bên trong hình Long thủ dương phi.
Cô Sơn Giao vừa thấy chàng ra chiêu thì định đưa đao lên chống đỡ thế nhưng chợt phát hiện ra chiêu kiếm quái lạ thì khựng người rồi la lên thất thanh :
- Long thủ kiếm...
Chữ "kiếm" vừa kịp thoát ra khỏi miệng lão thì "phụp" một tiếng cả lưỡi kiếm của Đồng Thiên Kỳ đã cắm đúng vào yết hầu của lão ta cắt đứt lời lão.
Cô Sơn Giao trợn mất tuyệt khí chừng như vừa kịp hiểu ra Đồng Thiên Kỳ xuất chiêu chính là tuyệt học "Long Thủ kiếm pháp".
Bấy giờ tám gã đại hán đứng dưới thềm tận mắt chứng kiến Đồng Thiên Kỳ ra tay thì đã khiếp vía thế nhưng biết tình thế hm nay lành ít dữ nhiều cả tám tên dựa người vào nhau cứ lấm lét nhìn Đồng Thiên Kỳ.
Sư đồ Toàn Phong Cái đã ra đến thềm Toàn Phong Cái đưa mắt nhìn tám tên đại hán rồi quay lại thấy đệ tử của mình khoanh tay huýt gió thì tức giận.
Toàn Phong Cái đột nhiên lớn tiếng nói :
- Hài tử ngươi còn ngồi ngâm thơ đấy ư còn chưa chịu tẩy chúng đi ?
Tiểu hành khất nheo mắt cười hi hi nói:
- Lão gia gia đến lúc rồi sao ?
Vừa nói dứt cả người gã như cánh phi yến vút vào giữa tám tên đại hán đang chuyển động chỉ thấy đám người tung loạn lên kèm theo những tiếng rú dài thảm thiết rồi tám thân hình đổ xuống trên đất nhanh như chớp chuyện xảy ra cực nhanh tợ hồ chỉ là cái chớp mắt mà thôi ?
Khi mọi cái trở lại yên lặng chỉ thấy tám gã hán tử giờ đây trở thành tám cái xác không hồn trên ngực mỗi gã đều đẫm máu tươi ngược lại trong tay tiểu hành khất nắm một ngọn trủy thủ đoản đao sắc lạnh như băng gã cười cười nhìn lão hành khất Toàn Phong Cái nói :
- Lão gia gia. không tồi chứ ?
Toàn Phong Cái nhe răng cười nói :
- Hài tử ngươi thực không làm xấu mặt lão phu Thâu ngọn thất chùy trong người xong tiểu hành khất nói :
- Cùng với Huyết Kiếp Thủ hành động hay lại để thẹn mặt người !
Đồng Thiên Kỳ khi ấy cười xen vào nói:
- Qúa lời !.
Rồi lại hỏi lão hành khất :
- Giải quyết xong bọn này rồi chúng ta đi đâu tiếp ?
Toàn Phong Cái hai tay xoa xoa đầu nói :
- Đại Cung hồ.
- Hồ chủ là ai tiền bối biết chứ ?
Toàn Phong Cái gật dầu nói :
- Cung Hồ quỷ tẩu Đồng thiếu hiệp hẳn cũng biết rõ !
- Ừm chỉ có điều không biết đường đến đó - Từ dây đi Đại Cung hồ chỉ có một đường thế nhưng muốn vào Cửu Cô lĩnh thì có hai đường thủy bộ không biết lão đệ chọn đường nào ?
Đồng Thiên Kỳ hỏi lại :
- Nhị vị sư đồ không biết định đi thế nào?
Toàn Phong Cái lại xoa đầu theo thói quen :
- Sư đồ lão ăn mày ta xưa nay quen trên bộ nên đi đường vòng ra hậu sơn Cửu Cô lĩnh.
Đồng Thiên Kỳ gật đầu quay nhìn Bạch Vân Phụng lại hỏi:
- Nàng thì sao ?
Bạch Vân Phụng chớp chớp mắt nói :
- Thủy công em cũng không tệ lắm nhưng chẳng muốn tách riêng mọi người !
Đồng Thiên Kỳ nói :
- Ta định dùng thủy công lặn đột nhập đến tiền diện sơn đảo của chúng nàng có lẽ không theo được.
Bạch Vân Phụng cự lại :
- Sao lại không được chỉ cần một chiếc thuyền nhỏ em yểm trợ cho chàng xâm nhập sao lại không được chứ ?
Đồng Thiên Kỳ đưa mắt nhìn Toàn Phong Cái thấy Toàn Phong Cái gật đầu đồng ý chàng bèn nói :
- Vậy thì tuyệt chúng ta xâm nhập sào huyệt của chúng theo thủy bộ hai hướng tiền hậu !
Đại Cung hồ là trung điểm trên dường đến Dương Tử Giang có địa hình hiểm yếu hợp với Long Cung hồ và Bạc hồ tạo hành hình chữ "tâm" chính giữa chính là Cửu Cô lĩnh ba mặt là nước chỉ có con đường độc đạo hướng tây là thông đến cốc. Đây chính là hiểm địa tự cổ chí kim trong Dương Tử Giang này.
Nhật Nguyệt Bang đã dùng nơi này để làm bình phong trấn giữ cho Quần Sơn Động Đình. Hai nơi ấy tạo hình thế ỷ dốc cho nhau.
Trời vừa hừng sáng trên mặt hồ làn hơi nước quyện với sương mai mờ mịt nhưng trong làn sương ấy tinh mắt lắm cũng có thể nhận ra một chiếc thuyền đơn đang rẽ nước tiến sâu vào hồ.
Đội thuyền chấn giữ hồ của Nhật Nguyệt Bang vừa phát hiện ra có thuyền lạ thì lập tức khẩn trương hẳn lên bọn họ tuy chưa biết thuyền kia là của ai thế nhưng tin tức Huyết Kiếp Thủ sắp đến Cửu Cô lĩnh thì chúng đã nhận được. Do vậy một mặt bắn pháo hiệu báo động mặt khác lại thổi tù và giục thuyền dàn hàng ngang nghênh tiếp.
Khi còn cách chừng mười trượng thì bọn họ đã thấy trên chiếc thuyền đơn duy nhất là một thiếu nữ quần là áo lĩnh phất bay trong gió mai dáng vẻ mảnh mai đào liễu tợ như tiên xa thế trần.
Đội thuyền tuần tra của Cung Hồ bảo cả thảy ba chiếc phân làm ba mũi chính diện và tả hữu vây lại thiếu nữ trên thuyền vẫn đứng trước mũi thuyền thần thái tự nhiên phơi phới tợ hồ như không có gì khác lạ. Phút chốc đã đến gần cả đội thuyền Cung Hồ bảo gần như ngẩn ngơ trước sắc đẹp tuyệt thế của thiếu nữ bọn họ ngơ ngác chừng như không hiểu sáng tinh mơ làm sao lại có một thiếu nữ đơn thân độc mã vào hồ này ?
Chỉ có một điều bọn họ không suy nghĩ đến mà thôi dó chính là thuyền của thiếu nữ không mái chèo mà vẫn lướt về trước nhẹ nhàng ?
Đương nhiên nếu như bọn chúng hiểu rằng thiếu nữ chính là Vạn Kiếm Công chúa Bạch Vân Phụng cùng vị danh chấn thiên hạ - Huyết Kiếp Thủ thì có lẽ bọn chúng không khi nào dám tiến lại gần !
Một g