![]() |
|
|||||||
|   |

|
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
#1 |
|
Rìu Bạc Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 523
VZD: 22.737
Điểm: 98/32 bài viết
|
Hồi 56 Vào Tay Cốc Chủ, Nguy Hóa An Vướng Phải Dây Tình, Thân Thọ Độc Toàn chúng nữ nhân vừa nghe giọng lanh lảnh như chuông ngân thì liền nghiêm túc đứng cúi đầu, ba vị Đường chủ cũng nhanh chân ra đứng trước án của mình, sắc mặt biến đổi thì thầm với nhau: - Cốc chủ đến ! Hạ Liên đường chủ đột nhiên thấp giọng nói với một ả hầu đứng trước mặt : - Nhanh vào trong đem Nhạc Thanh Tùng ra đây ! Thấy ả hầu kia gật đầu chạy đi, Xuân Đào đường chủ cũng hiểu ra tâm ý lão bà bà, liền vẫy tay cho thiếu nữ theo hầu mình hành động, bấy giờ liền thấy cả ba thiếu nữ liền chạy đến bên người Đồng Thiên Kỳ, hiển nhiên bọn họ muốn mang chàng bỏ chạy đi trốn. Nhưng khi cả ba vừa đến bên Đồng Thiên Kỳ, thì bỗng nhiên thấy cửa có bóng người xuất hiện, kèm theo tiếng tung hô : - Cốc chủ giá lâm ! Ba thiếu nữ lập tức dừng tay, thiếu nữ chạy đầu tiên cũng vừa lúc đầy được Nhạc Thanh Tùng ra đến giữa phòng. Đồng Thiên Kỳ đưa mắt nhìn nhanh ba vị đường chủ, chỉ thấy bọn họ đứng nghiêm túc cúi đầu hô vang : - Cốc chủ vạn an ! Một giọng cười mê hồn vang lên, tiếp là giọng nói ngân như nhạc : - Miễn lễ! - Đa tạ Cốc chủ, thỉnh tọa ! Giọng Cốc chủ lại vang lên : - Không cần, ta đi ngay. Đồng Thiên Kỳ lúc này mới từ từ quay lại, ánh mắt chành vừa chạm vào người kia bất thần ngưng mậu bất chuyển. Nguyên khúc này ngay tại cửa Vạn Hoa phòng giữa hai ả nữ hầu linh lợi chính đang đứng một thiếu nữ mặt ngọc mày ngài, toàn thân trắng muốt như thạch bích tợ hồ như lộ hẳn ra ngoài bộ xiêm y ngắn ngủn, đôi môi son chín mọng mấp máy như lúc nào cũng lộ nụ cười hàm tiếu. Thiếu nữ niên kỷ chừng trên dưới hai mươi, quả là một tòa thiên nhiên tuyệt đẹp chưa từng thấy. Ánh mắt mỹ nhân vừa chạm ánh mắt Đồng Thiên Kỳ, bất giác thương tâm cũng xao động, nhưng nàng không để lộ ra sắc mặt, chỉ trầm nghĩ : "Nếu như người này là Đồng Thiên Kỳ, thì trong võ lâm bất kể người nào dù luận nhân phẩm, công lực, chỉ e cũng không thể sánh nổi. Đồng Thiên Kỳ điều chuyển ánh mắt. Mỹ nhân cũng thay đổi hướng nhìn về phía ba vị đường chủ cười tự nhiên nói : - Vừa rồi ba vị rói muốn phế ai vậy ? Giọng mỹ nhân nói hồn nhiên, chừng như không có chút tâm kế. Hạ Liên dường chú chỉ liếc mắt nhìn nhanh Xuân Đào đường chủ, cung kính nói: - Là Nhạc Thanh Tùng, vì hắn không nguyện quy thuận ! Xuân Đào đường chủ cười nhạt trong lòng, thầm nghĩ: "hừ, chỉ e ngươi không qua mắt nổi tiểu yêu tinh này, trước khi chưa có chuyện gì xảy ra ta cũng nên tặng các người một chút nhân tình". Từ khì thấy mỹ nhân xuất hiện, ánh mắt thèm muốn của Nhạc Thanh Tùng không rời thân hình Cốc chủ, đến lúc này nghe câu phán của Hạ Liên đường chủ thì giật thót mình, buột miệng la lên : - Cốc chủ, Nhạc Thanh Tùng nguyện lòng quy phục, vĩnh viễn hầu hạ Cốc chủ, quyết không hai lòng. Nhạc Thanh Tùng này thề trước trời đất ! Nói rồi, quả nhiên gã tự động quỳ sụp xuống trước mặt mỹ nhân. - Thật vậy sao ? Cốc chủ buông hỏi mấy tiếng, rồi nhìn về phía Đồng Thiên Kỳ, thấy mặt chàng thoáng nộ thì phương tâm đột nhiên cảm giác ngọt ngào. Nhạc Thanh Tùng hươ tay phân bua : - Người không chịu quy thuận không phải là tôi, mà chính là Đồng Thiên Kỳ. Tợ hồ như sợ lời mình vừa nói không đủ rõ ràng, gã nhấn mạnh : - Huyết Kiếp Thủ, Đồng Thiên Kỳ ! Ba vị đường chủ không ngờ chuyện bại lộ chính do miệng gã, tuy lòng tức anh ách nhưng không ai dám lên tiếng : Cốc chủ đảo mắt phụng nhìn Đồng Thiên Kỳ, cười nói : - Ta cũng nghe nói Đồng Thiên Kỳ đã đến đây, quả thực là vậy ư ? Vừa nói Cốc chủ vừa đưa ánh mắt dò hỏi ba vị đường chủ. Đồng Thiên Kỳ cũng theo bản năng tự nhiên đưa mắt nhìn ba vị đường chủ, chỉ thấy Thu Cúc đường chủ và Hạ Liên đường chủ sắc mặt thoáng run, bốn ánh mắt lấm lét nhìn về thiếu nữ sau lưng cốc chủ phía bên trái. Theo ánh mắt của hai vị Đường chủ, Đồng Thiên Kỳ nhận ra ả thị nữ này đưa mắt nháy nháy lại đồng thời tay xua xua nhẹ. Hạ Liên đường chủ có chút nhẹ người, cung kính nói : - Chúng ty chức vốn định bẩm báo Cốc chủ, thế nhưng thấy trời còn chưa sáng nên không dám quấy nhiễu giấc ngọc Cốc chủ. Bởi vậy mới dám mạo muội làm chủ, trước hết thuyết phục hắn. Cốc chủ cười tự nhiên không chút hoài nghi, nói : - Hắn chịu quy thuận Bổn cốc chứ ? Không đợi ba vi Đường chủ kịp đáp, Đồng Thiên Kỳ lãnh đạm nói ngay : - Đồng mỗ còn sống đây, há không thể tự đáp, Cốc chủ sao không trực tiếp hỏi Đồng mỗ ? Cốc chủ đưa ánh mắt lưu tình nhìn Đồng Thiên Kỳ, cười nhẹ nhàng nói : - Vậy thì hiện tại ta hỏi được chứ ? Đồng Thiên Kỳ cười nhạt đáp : - Trước lúc hỏi, Đồng mỗ nhắc lại một câu mà Đồng mỗ đã tuyên bố với quý Sứ giả trước khi đặt chân vào Vạn Hoa Cốc này ! - Vậy ư ngươi thử nói nghe xem ! Đồng Thiên Kỳ giọng lạnh như băng : - Mồ hôi của Huyết Kiếp Thủ còn quý hơn máu của kẻ thù ! Phấn diện mỹ nhân thoáng chút run lên, nhưng vẫn nụ cười hồn nhiên : - Ta nghĩ ngươi nhất định đổ không ít mồ hôi ? Đồng Thiên Kỳ đưa ánh mắt lãnh bạo nhìn lên trần Hoa phòng, buông rõ từng tiếng : - Bởi vậy quý cốc cũng sẽ đỏ không ít máu, nếu như Qúy cốc xử trí không thích đáng. Tuy nói chuyện với cô ta, nhưng từ nãy đến giờ chàng không hề nhìn cô ta thêm lần nào nữa. Mỹ nhân chừng như bị xúc phạm vì thái độ của chàng, trong lòng khởi nộ nhưng vẫn không dễ để người khác nhận ra, chỉ đưa mắt nhìn ba vị Đường chủ nói: - Lời hắn là ý thế nào ? Xuân Đào đường chủ biết Đồng Thiên Kỳ rất lợi hại, nên tranh đáp : - Khải bẩm Cốc chủ, ý hắn muốn nói chỉ cần còn một hơi thở cũng quyết đối đầu với Bổn cốc. Sắc mặt Cốc chủ đã thấy khẩn trương, liền quay nhìn Đồng Thiên Kỳ gặng hỏi : - Ý ngươi đúng như thế sao ? Đồng Thiên Kỳ lành lạnh gật đầu đáp: - Do vậy Đồng mỗ mới khuyến cáo quý cốc nên xử trí đắc pháp. Mỹ nhân phấn diện hiện sát cơ, cười nhạt nói : - Đồng Thiên Kỳ, bổn cốc xưa nay thâu phục không biết bao nhiêu nhân vật hào kiệt ngoan cường còn gấp trăm lần ngươi, ngươi tin không ? Tuy ra mặt như vậy, nhưng tinh tê'lắm mới có thể nhận được cô ta cố giả trang là vậy. Đồng Thiên Kỳ nhún vai lạnh giọng đáp : - Đối với Đồng mỗ, chỉ e Cốc chủ thất vọng ! - Đồng Thiên Kỳ, ngươi đoạn ngôn quá sớm đấy ! Dứt lời liền quay người nhìn thiếu nữ đứng hầu sau lưng, quát hạ lệnh : - Tâm Lan, mang hắn về nhốt trong Khê Hoa phòng ở Mẫu Đơn viên cho ta. Thị nữ tên Tâm Lan "Dạ" một tiếng, khoát bộ về phía Đồng Thiên Kỳ, đưa tay định bắt chàng. Đồng Thiên Kỳ thoái lùi một bước, lạnh giọng nói : - Cô nương xin dẫn đường, Đồng mỗ tự di được ! Vừa nói vừa sãi bước đi ra hướng Hoa môn, thị nữ cũng liền cất bước đi sát theo. Thấy cả hai đã đi khuất, Cốc chủ khi ấy mới quay nhìn thiếu nữ theo hầu còn lại, nói : - Sương Mai, chúng ta đi ! Trong câu nói có chút hàm nộ khí. Ba vị Đường chủ thấy vậy thì trầm giọng quát lớn : - Liệt đội tiễn Cốc chủ!. Cốc chủ phất tay cản lại, nói : - Miễn tống ? Dứt lời cùng Sương Mai bước ra khỏi phòng. Nhạc Thanh Tùng thấy vậy thì hoảng hốt định chạy theo Cốc chủ, nhưng Hạ Liên đường chủ đã cười nhạt nói : - Tiểu tử, đứng lại cho ta. Vừa dứt lời liền xuất thủ điểm "á môn huyệt" trên người gã. Thu Cúc đường chủ nhìn ra hướng cửa phòng, thấy đã khuất Cốc chủ, cười nhạt nói : - Đồng Thiên Kỳ lần này khó thoát chết ! Xuân Đào đường chủ thì nhạt giọng nói: - Tiểu muội cho rằng hắn không chết được! Thu Cúc đường chủ nãy giờ dằn cơn tức giận, lúc này vừa nghe vậy quay phắt người lại, lớn tiếng : - Căn cứ vào đâu ngươi dám nói vậy ? Hạ Liên đường chủ nghe thế cũng phụ vào nói : - Xuân Đào đường chu hẳn cho rằng Cốc chủ là một tiểu nữ tử thiên chất ngây ngô, không chút tâm cơ gian giảo ? Xuân Đào đường chủ cười nhạt nói : - Với công lực của Cốc chủ quyết không thể không nghe câu chuyện giữa chúng ta, vậy mà Cốc chủ không chút phản ứng. Thu cúc đường chủ biến sắc, buột miệng la lên : - Các người nói đại cục trong bổn cốc, Cốc chủ đều nắm hết ? Hạ liên đường chủ trầm giọng : - Chỉ mong là không phải vậy, bằng không chỉ cần nó liên thủ với Đồng Thiên Kỳ thì đại họa lâm đầu là chúng ta chứ không phải là nó ! Xuân đào đường chủ chấn động trong đầu, nói: - Chẳng lẽ chúng ta chết đống ở đây để chờ đợi một sự thực sắp đến ? Thu Cúc đường chủ tức giận nói : - Xuân Đào đường chủ hẳn thấy quá lẻ loi chăng ? Xuân Đào đường chủ cười nhạt : - Như luận công lực thì nhị vị tỷ tỷ có hợp lại cũng chưa phải là đối thủ của tiểu nữ đó, nếu nói tiểu muội lẻ loi thì chỉ e nhị vị tỷ tỷ vô phương đối phó. Nước xa không cứu nổi lửa gần, chẳng bằng chúng ta chịu nhịn nhau ? Hạ Liên đường chủ nghe vậy gật đầu đáp ngay : - Lời Xuân Đào đường chủ quả có lý, hợp thì sinh, phân thì tử, vì hoàn cảnh đã quá cấp bách, chúng ta không thể không liên kết với nhau để đối phó. Còn sau này thì... Xuân Đào đường chủ vừa nghe đến đó, cười nhạt cắt ngang : - Thắng làm vua, thua làm mọi, chuyện về sau cứ để về sau hẳn tính, trước mắt cả ba chúng ta cần chuẩn bị đối phó ! Nói rồi tự mình rời khỏi vạn Hoa phòng trước, hai vị Đường chủ còn lại đưa mắt nhìn nhau một cái đầy hàm ý, rồi cùng xuất lĩnh chúng nhân thuộc hạ rời khỏi Hoa phòng. oo Trầm mặc đối diện với nhau hồi lâu mà chưa ai lên tiếng mở lời trước. Đồng Thiên Kỳ từ khi bước chân vào hoa cát này, khung cảnh u nhã giản dị, mọi cái thuần khiết quý phái nhưng không xa hoa đã gây cho chàng một ấn tượng chủ nhân ở đây quyết không phải là người phóng túng phù phiến. Các lâu nằm lọt thỏm giữa một rừng hoa muôn sắc muôn hương, làn xuân phong thoảng qua đưa hương khiến người ta càng phải ngây ngất trước phong cảnh tịch tĩnh trang nhã này. Vị Cốc chủ xinh đẹp kiều diễm ngưng đôi mắt long lanh nhìn tuấn diện của chàng hồi lâu, đôi môi hạnh đào máy máy một lúc mới hỏi : - Đồng công tử có thấy hoa cỏ ở đây trồng dưỡng không tồi chứ ? Đồng Thiên Kỳ vẫn ngưng ánh mắt bên khoảng không ngoài ô cửa sổ: - Hoa lạ nhã thất, quý mà không xa hoa, Đồng mỗ thực không ngờ chủ nhân cư trú ở đây lại là Cốc chủ. Nét cười chợt biến mất trên hồng diện mỹ nhân nàng thốt lên thất thanh : - Ngươi cảm thấy ta không xứng để ở đây sao ? Đồng Thiên Kỳ vẫn không quay đầu lại, giọng điềm nhiên như không: - Đồng mỗ chính nghĩ vậy. Phấn diện đột tái sạm lại, mỹ nhân không kiềm nổi cơn giận vung tay chộp mạnh vào cổ tay của Đồng Thiên Kỳ lúc ấy đang để thỏng trên bàn, gằn giọng : - Đồng Thiên Kỳ, ở đây mà dám buông cuồng ngôn, chỉ e tay chân ngươi không đủ cứng ! Cổ tay tuy bị bóp kêu răng rắc đau điếng, thế nhưng Đồng Thiên Kỳ sắc mặt vẫn không đổi, thản nhiên quay đầu nhìn lại quét nhanh ánh mắt lên mặt mỹ nhân : - Cốc chủ dễ nổi nóng như vậy, thực là một điều ngoài sự suy nghĩ Đồng mỗ. - Hừ, vậy trong suy nghĩ của ngươi có lẽ bổn cô nương không dám giết ngươi ? - Ừm, chí ít thì trước mắt Cốc chủ chưa thể giết Đồng mỗ. Mỹ nhân chấn động trong đầu, bất giác buông lơi tay chàng cười nhạt nói : - Đồng Thiên Kỳ, ngươi nói đúng, thế nhưng ngươi có biết duyên cớ là đâu không ? Đông Thiên Kỳ lại thả ánh mắt ra ngoài song cửa, lãnh đạm nói : - Vạn hoa Cốc chủ mặt ung dung mà lòng rối ren, đã đến hồi quyết liệt mà Cốc chủ vẫn chưa biết chỗ dùng Đồng mỗ ! Mỹ nhân nghe vậy thì càng chấn động, lại cười nhạt : - Đồng Thiên Kỳ, ngươi nghĩ chỉ bằng vào mấy câu mà có thể khiến bổn cốc bất hòa sao ? Đồng Thiên Kỳ cười điềm nhiên không chút đổi sắc : - Bậc đại trí như người ngu, Cốc chủ tâm kế hơn người, ba vị Đường chủ trí lực quả còn kém xa Cốc chủ. Thế nhưng không đến nổi ngu muội chết đến thân mà không biết, bọn họ sở dĩ đã lâu mà chưa manh động đó là điều sai lần đầu tiên, họ đã lấy tuổi tác của Cốc chủ để đánh giá trí lực của Cốc chủ ! Mỹ nhân sửng sờ nhìn chàng hồi lâu, đột nhiên cười vui nói : - Đồng Thiên Kỳ, trước đây người trên võ lâm kính nể ngươi ta thực không tin, hiện tại ta cảm thấy sự đánh giá của bọn họ còn chưa đủ thấu đáo - Cốc chủ quá khen, nhưng Đồng mỗ chỉ chú trọng việc Cốc chủ giải Đồng mỗ đến đây hẳn không để nói những chuyện phiếm này ? Mỹ nhân chau mày, nhìn chàng cười hỏi lại : - Ngươi sợ không đủ thời gian sao ? Đồng Thiên Kỳ nhún vai cười nhạt : - Sự thực thì Cốc chủ mới là người cảm thấy thời gian không đủ, như Đồng mỗ đã nói, ba vị Đường chủ dù trí lực có kém xa Cốc chủ, nhưng quyết không thể tử nạn lâm đầu mà chẳng hay ! - Ạ. ngươi lo dùm Bổn Cốc chủ đấy ? - Cốc chủ thấy có khả năng đó không? Nghe hỏi ngược lại, mỹ nhân không chút đắn đo gật đầu đáp : - Ồ, ta thấy có khả năng, bởi vì chính ta cũng lo dùm ngươi. Câu nói vừa buột khỏi cửa miệng, phấn diện hồng lên, nàng thẹn quay nhanh đầu vờ gọi lớn : - Tâm Lan, mang rượu ngon lên ! Chừng như đã chờ từ lâu, chỉ nghe từ sau hậu các một giọng thanh tao ứng đáp, Tâm Lan thướt tha hai tay bưng mâm rượu ra đặt trên bàn, rồi lặng lẽ rút lui. Vẫn hai người mặt đối mặt, mỹ nhân khéo léo đưa đôi tay ngà rót rượu đầy hai chung, nâng một chung đưa đến cho chàng, nói : - Đồng Thiên Kỳ, chúng ta vào chính đề vậy ! Đồng Thiên Kỳ từ từ quay đầu lại nhìn thiếu nữ một cái, cười nói : - Cốc chủ nói đi. Mỹ nhân lại đưa tay vào trong lần áo lấy ra một chiếc bình ngọc xanh nhỏ bằng ngón tay, đưa đến cho chàng, nói : - Đồng công tử mở ra đi. Đồng Thiên Kỳ đón lấy bình ngọc, mở nút đậy ra, thiếu nữ giục : - Đổ ra đi ! Đồng Thiên Kỳ nhất nhất nghe theo lời mỹ nhân, vừa đổ ra bàn chàng ngớ người vì duy nhất chỉ có một viên tợ sáp trắng trong như tuyết, tuyệt không có viên thứ hai. Mỹ nhân với lấy viên kỳ dược thả vào trong chén rượu, lập tức chén rượu sôi lên một lúc, rượu lập tức trở màu thành xanh cánh trà. - Ngươi đám uống vào chứ ? Đồng Thiên Kỳ nghe câu hỏi khích chỉ mỉm cười rồi đưa tay nắm lấy chung rượu ngửa cổ nốc một hơi cạn sạch. - Í, công tử không sợ tôi dụng kế gì sao ? Đồng Thiên Kỳ chỉ cười điềm nhiên : - Nếu để Cốc chủ lệnh cho thuộc hạ đè Đồng mỗ ra đổ vào mồm, há chẳng phải Đồng mỗ là không biết thức thời sao? Mỹ nhân ngửa mặt cười khanh khách một hồi, rồi nhìn Đồng Thiên Kỳ nói : - Hiện tại chúng ta nói đến cuộc trao đổi. - Đồng mỗ giúp cô nương thanh toán gia sự, đúng không ? - Đúng, nhưng chỉ mới là một nửa. Đồng Thiên Kỳ giật mình, buột miệng nói : - Chẳng lẽ còn một nửa là Đồng mỗ trọn đời giữ kín chuyện này ? Mỹ nhân lắc đầu, mặt phấn hồng bỗng chốc ửng đỏ lên, ấp úng nói : - Có lẽ nửa còn lại phải do tôi nói cho công tử... Nói đến đó nàng ngừng lại trầm ngâm một lúc mới ngập ngừng nói tiếp : - Nếu nhự.. nếu nhự.. Lắp bắp một lúc nàng vẫn không sao thốt được hết câu. Đồng Thiên Kỳ ngớ người không hiểu là sao, bèn đoán : - Hay là vì dược lực chưa phát tác, nên chưa đến lúc Cốc chủ nói ra ? Mỹ nhân hít vào một hơi dài, trấn tĩnh hỏi thẳng ra : - Công tử có biết vừa rồi uống vào là thứ gì không ? Đồng Thiên Kỳ giật thót mình, thất thanh nói : - Đồng mỗ xưa nay không rành dược vật - Vạn Niên Tuyết Liên Tử ? Mỹ nhân buông từng tiếng vô cùng trang trọng. Đồng Thiên Kỳ ngưng mắt kinh ngạc, chàng nhìn chăm vào khuôn mặt mỹ nhân hiện giờ rất nghiêm túc tợ hồ như không có chút gì giả dối. Thế nhưng lòng chàng vẫn băn khoăn tợ hồ như khó tin được, làm sao cô ta có thể đánh đổi bằng một cái giá đắt như vậy được ? - Vạn Niên Tuyết Liên Tử là loại hạt sen tuyết ngàn năm hiếm có, thế gian thuộc hạng thượng phẩm, uống vào không những trừ bệnh khử độc, mà còn kéo dài tuổi thọ. Người luyện công phu uống vào có thể tăng chân lực đến sáu mươi năm công phu, Cốc chủ... Mỹ nhân không đợi chàng nói hết, cắt ngang nói : - Với tôi chẳng có gì đáng gọi là thượng phẩm hiếm lạ, bởi vì tôi đã từng uống đến bốn hạt. - Nhưng... Đồng mỗ vẫn thấy Cốc chủ phí một cái giá quá đắt. Mỹ nhân lắc đầu : - Không đắt, bởi vì... Mặt phấn lại ửng hồng, nàng với vội chén rượu còn lại trên bàn uống cạn như để lấy dũng khí, mới buột miệng nói : - Bởi vì trong tương lai hai ta liên thủ hành đạo giang hồ, công tử chân lực càng cao càng tốt, lúc ấy chúng ta có thể xưng bá toàn võ lâm Trung nguyên. Dù đã biết mỹ nhân cho mình uống đúng thực "Vạn Niên Tuyết Liên Tử" nhưng trên mặt Đồng Thiên Kỳ vẫn không lộ nét vui, trầm lãnh nói : - Đồng mỗ vẫn cảm thấy Cốc chủ phí một cái giá quá cao. Cốc chu chừng như côn có nhiều vấn đề chưa nghĩ tới. Mỹ nhân cười ngọt ngào : - Hẳn công tử sợ sau khi chúng ta liên thủ rồi, ai sẽ nghe ai đây ? Nói đến đó mặt nàng đỏ gay, cúi đầu thẹn thùng nói : - Hai ta có thể kết... duyên... phu thệ.. Đồng Thiên Kỳ nghe câu này sửng người đến một hồi lâu, đột nhiên lạnh lùng nói : - Vì lý tưởng và dã tâm mà chọn người bằng võ công, Cốc chủ làm vậy không thấy quá uẩn khúc dày vò mình sao ? Mỹ nhân không ngờ Đồng Thiên Kỳ coi hành động của mình chỉ vì mục đích dã tâm, mặt phấn đanh lại, vụt đứng lên rồi đột nhiên nàng vung tay tát "bốp" một cái vào mặt chàng. Khi tát xong, nàng đứng khựng người không ngờ mình lại nóng nảy đến thế, cứ trân mất nhìn chăm vào má chàng còn in hẳn năm dấu tay của mình. Đồng Thiên Kỳ từ từ dưa tay lên xoa xoa một bên má, giọng lạnh nhạt : - Với một người như Cốc chủ đủ làm điên đảo bao anh hùng hào kiệt, sao không chọn mặt người cam tâm tình nguyện phủ phục dưới gấu mình ! Nói hết câu đột nhiên chàng cảm thấy một cỗ nhiệt khí khởi phát từ đan điền, chàng biết dược vật bắt đầu có tác dụng, chú nhìn lạnh lạnh thiếu nữ lần nữa, rồi từ từ ngồi tĩnh tọa điều tức trị liệu thương thế. Mỹ nhân ngồi phịch xuống thừ người thở ra nhìn Đồng Thiên Kỳ, thầm nghĩ : - Ngươi chỉ uổng phí công lực, "Ngưng tuyết tán công độc" của Vạn Hoa Cốc xưa nay chưa từng có thuốc giải. ài, bậc trí trăm suy nghĩ cũng có lúc sơ thất, không ngờ Hoa Ngọc Phụng ta lại có ngày tán thân dưới tay con hầu tâm đắc của mình Nàng nghĩ đến đó, lại nhìn Đồng Thiên Kỳ thở dài thổn thức trong lòng cho chàng nghe. Chàng có biết chăng từ khi nghe danh chàng, tuy chưa diện kiến nhưng Đồng Thiên Kỳ, ba tiếng ấy đã ăn vào tâm thức của ta. Ài... có lẽ ta cần phải chỉnh đốn lại cách phục trang lẫn thái độ đối xử mới hy vọng có ngày chàng nhận thấy chân tâm của ta, quyết không phải chỉ vì dã tâm mà đánh mất đi ái tình nam nữ ! ". Nghĩ rồi, nàng thờ thẩn đưa ánh mắt nhìn ra song ngoại, ngưng mắt xa xăm tợ như hồn rời khỏi xác. Công dụng của Vạn Niên Tuyết Liên Tử quả nhiên thần hiệu tốc độ, chỉ trong giây lát khuôn mặt tái xanh của Đồng Thiên Kỳ lập tức hồng nhuận hữu thần. Lại nói, chính trong lúc này từ bên trong khe cửa một đôi mắt đang nhìn ra theo dõi, đó chính là ả hầu tâm đắc nhất của Cốc chủ - Tâm Lan. Vừa rồi, chính mắt ả nhìn thấy Cốc chủ uống chén rượu độc vào, thế nhưng vì oai nghi thường ngày của Cốc chủ, cho nên lúc này ả vẫn chưa dám vọng động ra mặt. Trong trầm tịch, thời gian tợ hồ như trôi qua rất chậm... Đồng Thiên Kỳ từ từ mở mắt ra, chàng cảm thấy tinh thần sảng khoái kỳ lạ, chân lực sắc diện hoàn toàn hồi phục như xưa, thậm chí còn uy nghi tuấn tú hơn trước là khác. Chàng đưa mắt nhìn Cốc chủ vẫn ngồi đối diện, điềm nhiên nói : - Cốc chủ chờ lâu ! Hoa Ngọc Phụng vẫn không quay dầu lại nói giọng xa xăm : - Đồng Thiên Kỳ, ngươi và ta hiện tại liên thủ cũng không có khả năng Đồng Thiên Kỳ khựng người nhưng rồi cười nói : - Có câu "Đạo bất đồng, bất tương vi mưu" Cốc chủ chớ lo Đồng mỗ thay tâm chuyển ý, trong chuyện này chúng ta ai có phần nấy. Hoa Ngọc Phụng nghe vậy cười lên khanh khách : - Ngươi nghĩ rằng có thể rời được khỏi đây ? Đồng Thiên Kỳ mặt biến sắc : - Cốc chủ giờ mới nói câu này, chẳng thấy chậm đó sao ? - Có lẽ sớm nữa là khác ! Hoa Ngọc Phụng vừa dứt câu nói, đột nhiên một giọng nói vang như chuông : - A Di Đà Phật, lão nạp không mời mà vào, thực quấy nhiễu Cốc chủ, ngưỡng mong hải hà ! Hoa Ngọc Phụng không chút kinh ngạc, đầu cũng không quay lại, mắt vẫn ngóng ngoài song cửa. Đồng Thiên Kỳ ngược lại, nghe có tiếng người vào liền nghiêng đầu ghé mắt nhìn, mới thấy đó là Thùy Long Tăng và Tâm Lan đứng sóng vai nhau ngay ngạch cửa. Đồng Thiên Kỳ mặt trầm lại, chính vừa định đứng lên thì đã nghe Hoa Ngọc Phụng lạnh giọng nói : - Người Linh Sơn phái đã đến, không cần khách sáo, Vạn Hoa Cốc chủ đã bại trong tay các ngươi ! Đồng Thiên Kỳ không khỏi sửng người, bất giác quay đầu nhìn nàng, chợt thấy trong đôi mất thâm đen của nàng lộ nét oán độc, thế nhưng thần sắc vẫn trấn tĩnh và trên khóe môi vẫn nụ cười thản nhiên, chàng thầm nghĩ : "Nếu như cô ta đã trúng ám toán mà vẫn còn trấn định bình thản như vậy, đủ thấy tính khí của cô ta quật cường thế nào rồi". Nghĩ thế chàng bèn nén sát khí vào lòng, không để lộ ra mặt. Thùy Long Tăng lúc ấy cười lớn nói : - Ấy chỉ là Cốc chủ có lòng nhượng bộ! Đến lúc này Hoa Ngọc Phụng mới từ từ quay đầu nhìn lại, cười nhạt : - Đại sư sao không vào đây, hay là không tin lắm vào "Ngưng huyết tán công độc" ? Hay là một trong hai bọn ta đây có người chưa bị uống ? Thùy Long Tăng quét nhanh ánh mắt về phía Đồng Thiên Kỳ, nói : - Lão nạp là người xuất gia nào dám phân biệt khinh trọng bỉ thử, trước đây Cốc chủ tức giận mà tát một cái lão nạp đã biết là nhận được khoan nhượng, nếu như Cốc chủ đã có thịnh tình thì lão nạp sẽ vào! Nói rồi lão khoát chân bước đến. Đồng Thiên Kỳ lúc này đã ngầm vận chân lực thấy thông suốt mười hai kinh thì rất mừng, biết dược vật đã tác dụng khử độc thông mạch. Hoa Ngọc Phung quét ánh mắt lạnh lùng nhìn Tâm Lan một cái, cười nói : - Tâm Lan, ngươi đã bán chủ, nhưng hiện tại vẫn còn chịu sự sai kiến của ta, hãy vào trong mang áo khoát dài cho ta. Có lẽ do từ trong tiềm thức ăn sâu sự kính nể lẫn sợ hãi đối với chủ mình, cho nên vừa nghe Cốc chủ ra lệnh, Tâm Lam vội vàng chạy vào trong. Chỉ lát sau đã thấy trở ra với chiếc áo khoát choàng hồng trên tay trao cho Hoa Ngọc Phụng. Hoa Ngọc Phụng nhìn Đồng Thiên Kỳ, rồi nhìn Thùy Long Tăng nói : - Trước mặt khách thay mặc áo quần thật bất nhã, nhưng Hoa Ngọc Phụng chỉ còn cách này, xin lượng thứ. Nói rồi nàng bình tĩnh khoát chiếc áo choàng ngoài vào, nét đẹp kiều diễm của nàng phút chốc trở nên kiêu sa diễm lệ, nàng nhìn Đồng Thiên Kỳ nói : - Bởi vì chàng không thích thấy tôi ăn vận lộ liễu như thế này ! Khoát xong chiếc áo dài, nàng từ từ ngồi xuống nhìn chàng cười hỏi : - Như vậy được rồi chứ ? Đồng Thiên Kỳ nhìn thấy nàng cười thế nhưng thầm biết trong lòng cô ta hiện tại đang thổn thức khóc. Chàng điềm nhiên nói : - Tòa lâu các ưu nhã này hiện tại đã có chủ nhân chính thức của nó. Hoa Ngọc Phụng chớp mắt hỏi lại : - Câu tán thưởng thành tâm đấy chứ ? - Đồng mỗ nói thực lòng. Trong đôi mắt nàng đã thấy long lanh ngấn lệ, nàng cười ngọt ngào nói : - Có lẽ ít người con gái nào nhận được câu tán thưởng của chàng ! Nói rồi nàng quay mặt nhanh nhìn ra ngoài cửa sổ như muốn giấu đi hai hạt lệ châu lăn dài trên má phấn. Thùy Long Tăng đưa đôi mắt cú nhìn chăm vào người Hoa Ngọc Phụng, đột nhiên cười tràng dài man dại nói : - Lão nạp quấy nhiễu mỹ mộng nhị vị, thế nhưng lão nạp giờ đây cứ thích chiêm ngưỡng đôi tay trắng muốt và đôi chân ngọc ngà của Cốc chủ, không biết Cốc chủ có chịu ban ân cho ? Hoa Ngọc Phụng nghe vậy thì tái mặt thất thanh la lên : - Đại sư là người xuất gia ? Thùy Long Tăng liếc nhìn nhanh cánh tay lần trước bị đánh gãy trên Vạn Thánh Đảo, lão lại nhìn Đồng Thiên Kỳ cười nhạt nói : - Đồng thí chủ hận không muốn nhìn thấy cô ta tự thoát y, thế nhưng lão nạp thực không nhịn nổi món ấy đâu ! Ha ha hạ.. Đồng Thiên Kỳ quét ánh mắt sắc lạnh như băng lên mặt lão, cười gằn : - Đại sư, Đồng mỗ nhớ đã nói qua với ngươi lần sau gặp lại trên đất Trung nguyên thì kể như ngươi tới kỳ tuyệt mệnh, hiện tại Đồng mỗ muốn thay đổi thêm một tí ! - Hừ, hay là ngươi định gia hạn thời gian ? - Không, chỉ là cách chết không giống trước mà thôi, chặt làm ba khúc ! Thùy Long Tăng cười tít mắt tợ hồ như không chút run sợ : - Hi hị.. Vậy thì Đồng thí chủ chỉ sợ đợi đến kiếp sau, hiện tại lão nạp trước hết lấy lại cánh tay thí chủ, sau đó xem ta và ngươi ai hữu hạnh được thay Cốc chủ cởi xiêm y ? Hi hị.. Đồng Thiên Kỳ cất tiếng cười cuồng bạo : - Ác tăng ngươi chỉ e kiếp này đã hết cơ hội ? Tợ hồ như đã tính toán kỹ trong đầu, Thùy Long Tăng khẳng khái cử bước đi đến bên bàn, đưa tay chộp lấy cổ tay Đồng Thiên Kỳ, cười nhạt nói : - Đồng Thiên Kỳ, có lẽ ngươi chưa từng thấy qua người uống phải "Ngưng huyết tán công độc" ? Nói đến đó tay lão đã thấy chộp tới. Đồng Thiên Kỳ tay để hờ trên bàn, đột nhiên nhanh như chớp, chỉ bằng một cái trở tay, cả cổ tay của lão hòa thượng nằm gọn trong bàn tay như kiềm sắt của chàng, một tiếng cười lạnh lùng : - Ha ha hạ.. Có lẽ ngươi chưa biết rằng Đồng mỗ đã uống Triết Long nội đan ?
__________________
|
|
|
|
|
|
#2 |
|
Rìu Bạc Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 523
VZD: 22.737
Điểm: 98/32 bài viết
|
Hồi 57 Vừa Phục Hồi Trừng Trị Ác Tăng Mắc Ân Nghĩa Đành Phải Nhượng Tình Sự tình đột biến không những nằm ngoài suy nghĩ của Thùy Long Tăng, mà ngay cả Hoa Ngọc Phụng và Tâm Lan cũng bị bất ngờ. Trên mặt Hoa Ngọc Phụng nét mừng hiện rõ, ngược lại ả hầu Tâm Lan thì lo sợ không giấu được. Chỉ sau mấy giây đã thấy từng hạt mồ hôi lớn như hạt đậu rịn ra trên trán lão ác tăng, có lẽ cổ tay bị bóp đau điếng khiến cho lão cảm thấy như nghẹt cả hơi thở. Huyệt Mi tâm trên trán Đồng Thiên Kỳ đã thấy ửng đỏ như máu, chàng cười gằn từng tiếng : - Mạng cẩu ngươi có lẽ chấm dứt tại đây ! Nói rồi từ từ nâng cánh tay đối phương lên, song chỉ đã thấy vung ra chuẩn bị điểm đến lấy đôi mắt lão. Thùy Long Tăng ngửa đầu lui phía sau theo bản năng miệng la lớn : - Đồng Thiên Kỳ, thừa lúc người không phòng tấn công, không phải bản sắc kẻ anh hùng. Đồng Thiên Kỳ cười nhạt nói : - Thừa lúc người không phòng mà tấn công, câu này thoát ra từ miệng ác tăng ngươi kể cũng đáng ngạc nhiên đấy. Nhưng được, Đồng mỗ cũng muốn cho ngươi một cơ hội tranh sống cuối cùng ? Nói rồi chàng thả mạnh tay ra, khiến cả người lão ta lảo đảo chúi về sau đến mấy xích. Tâm Lan nhìn thấy tình hình, biết Thùy Long Tăng mà chết rồi thì sẽ đến lượt mình, lúc ấy trong đầu ả bỗng nghĩ đến Hoa Ngọc Phụng giờ đã bị trúng độc. Bất giác lấm lét nhìn nhanh phía Đồng Thiên Kỳ, rồi chân từng bước lại gần Hoa Ngọc Phụng. Thùy Long Tăng đã đứng lên, vẫn thấy Đồng Thiên Kỳ ngồi yên trên ghế, mặc dù lão cách cửa ra vào chưa đầy tám xích, thế nhưng lão tợ hồ như không đủ can đảm để bỏ chạy thoát thân. Đồng Thiên Kỳ quét mắt nhìn lão một cái lạnh lùng, nói : - Đại sư, ngươi thời gian có hạn, hiện tại mau hạ quyết tâm đi ! Đôi mắt cú của Thùy Long Tăng đảo quanh phòng một vòng, bất chợt lão nhận ra Tâm Lan chính đang điều chuyển lại gần Hoa Ngọc Phụng, trong lòng lão chợt rộn lên, buột miệng nói : - Đồng Thiên Kỳ, ngươi đứng lên đi, Phật gia lần này quyết lấy mạng ngươi ! Đồng Thiên Kỳ nhếch môi cười lãnh bạo, nói : - Hễ Đồng mỗ đã, đứng lên rồi thì đại sư ngươi phải trả giá đắt đấy. Trong lòng khẩn trương, Thùy Long Tăng cười nói : - Đồng Thiên Kỳ, chỉ cần ngươi có đủ khả năng đó, lão nạp sẽ chờ hầu ngươi ! Đồng Thiên Kỳ lại cười nhạt tiếng nữa, vịn tay vào thành ghế vừa định đứng lên, đột nhiên nghe giọng Tâm Lan the thé quát lớn : - Đồng Thiên Kỳ, nếu như ngươi cảm thấy mạng hai chúng ta đắt hơn mạng tiểu thư thì ngươi cứ đứng lên đi ! Đồng Thiên Kỳ không quay người lại thế nhưng chàng như đã hiểu ra chuyện gì, từ từ buông tay khỏi thành ghế, lạnh giọng nói : - Bán chúa cầu vinh là hạng mạc lưu, cô nương thế nào cũng có ngày rơi vào tay Đồng mỗ. Nét khẩn trương lo lắng trên mặt Thùy Long Tăng giãn ra, lão cười kha khả nói : - Đồng Thiên Kỳ, lần này thì lão nạp đắc thủ đấy nhé ? Nói rồi lão bước đến phía sau người Tâm Lan về phía trái, nói tiếp : - Đồng Thiên Kỳ, hiện tại chúng ta phải nói rõ điều kiện với nhau. Đồng Thiên Kỳ đưa ánh mắt nhìn nét hoa dung của Hoa Ngọc Phụng thấy nàng chừng như đang cố đè nén nỗi căm hận trong lòng, lạnh giọng nói : - Ngươi nói đi ! - Chuyện ngày hôm này, chấm dứt tại đây Đồng Thiên Kỳ không chút suy nghĩ, gật đầu đáp : - Thả cô ấy ra ! Hoa Ngọc Phụng lúc này mới nở nụ cười chua chát nhìn Đồng Thiên Kỳ nói : - Phải chăng vì sợ tòa nhã lâu này không có được chủ nhân thích đáng ? Nàng nói trong nụ cười, thế nhưng nghe ra người ta cũng thấy nước mắt cô độc đang chảy ngược trong lòng nàng. Có lẽ đồng bệnh tương lân, Đồng Thiên Kỳ thay đổi thái độ và cách nghĩ của mình về Hoa Ngọc Phụng trước đây, trầm giọng nói : - Chỉ sợ câu tán thưởng của tại hạ là vô công Nói rồi chàng từ từ đứng lên. Hoa Ngọc Phụng đầu cúi thấp, không biết tự lúc nào hai hạt lệ châu lại rơi trên má nàng Tùy Long Tăng cười nhạt nói: - Lão nạp muốn rút khỏi đây an toàn - Đồng mỗ đã chấp nhận là không đả thương đến hai vị. - Hừ, nhưng lão nạp mà chết coi như thí chủ bội tín, việc ấy có ai làm chứng đây ? Đồng Thiên Kỳ quét ánh mắt lên khuôn mặt nham hiểm của lão ta, hỏi : - Vậy ý đại sư thế nào ? - Vị nữ thí chủ kia phải tiễn chân lão nạp rời khỏi đây an toàn. - Đồng mỗ không thể đồng hành sao. Thùy Long Tăng gật đầu nói ngay : - Đồng thí chủ mà đồng hành, thì có lẽ sự an toàn của lão nạp vĩnh viễn không có được - Hừ, đại sư ngươi được nước lấn sang hử ? Thùy Long Tăng cười hiểm trá : - Nếu thí chủ thấy được thì chúng ta bắt đầu hành động, trời cũng đã sắp trưa, lão nạp cần đi! Hoa Ngọc Phụng ngước mắt nhìn Đồng Thiên Kỳ cười xót xa, nói : - Đồng Thiên Kỳ, Hoa Ngọc Phụng này có ở đây cũng chỉ thêm làm hoen ố tòa nhã thất này, có lẽ nên rời khỏi đây mới hy vọng xóa hết mọi chuyện. Nói rồi nàng định đứng lên, đột nhiên Tâm Lan quát : - Không được động! Từ sâu trong lòng Hoa Ngọc Phụng, lửa giận tợ hồ như không kìm hãm được nữa, mắt hạnh quát lên : - Tâm Lan, ngươi nói với ai đấy chứ ? Tâm Lan nhìn thấy chủ nổi giận, bất giác trong ý thức vốn ăn sâu của ả, khiến ả giật mình thoái lùi một bước.. Đồng Thiên Kỳ thấy thế lóe lên một quyết định rất nhạy bén, người chàng tựa như vụ lăn vút qua mặt bàn, hai tay ôm ngang eo lưng Ngọc Phụng, rồi lại tung người lăn trở về bên này... Sự việc xảy ra cực nhanh, thế nhưng Thùy Long Tăng phản ứng cũng nhạy, vừa thấy Đồng Thiên Kỳ lăn qua mặt bàn, hữu chưởng lão tung ra một chiêu nhằm người chàng đánh tới. Đồng Thiên Kỳ ôm thân ngọc trong lòng sợ hại đến nàng, lại vướng víu khó xoay xở, cho nên thấy đối phương tấn công, bất đắc dĩ ra một chưởng "Tiềm Long khởi thức". chống trả. Bình... một tiếng, bóng người hoảng động, Đồng Thiên Kỳ mượn sức địch, cả chàng lẫn Ngọc Phụng tung nhanh ra khỏi cửa. Có lẽ nàng không hề thấy sợ là gì chỉ duy nhất từ sâu trong ý thức của nàng bảo nàng hai tay ôm cứng lấy người chàng.. Đồng Thiên Kỳ khi chân đã chạm đất, thấy an toàn bèn buông tay đang ôm nàng ra, thấp giọng nói : - Làm cô sợ. Ngọc Phụng cũng nới tay, cười nói : - Người sợ phải là công tử mới đúng chứ ? Nhìn thấy mắt nàng ửng hồng, Đồng Thiên Kỳ nghiêm túc nói : - Cốc chủ có lẽ nên khóc một trận cho nhẹ lòng ! Trong lòng nàng chua xót, nỗi hận tình dâng trào, thế nhưng nàng cố ghìm nén lại, bước tránh xa chàng lạnh giọng nói : - Đồng Thiên Kỳ, có lẽ ngươi tìm nhầm người muốn khóc ! Ngọc Phụng ta tuy công lực hoàn toàn bị thất tán, thế nhưng không đến nổi yếu mềm như ngươi tưởng ! Đồng Thiên Kỳ ngầm thở dài trong lòng, chàng thò tay vào áo lấy ra chiếc hộp có viên "Triết long châu" trao đến trước mặt Ngọc Phụng, nói : - Đây là Triết Long châu, Cốc chủ uống nó vào thì phút sau hồi phục lại công lực. Nhìn chiếc hộp đựng Triết Long châu trên tay Đồng Thiên Kỳ, Ngọc Phụng mặt không hề lộ nét vui nào, lạnh lùng nói : - Triết Long châu đích thực là thánh dược khử độc trừ tà, thế nhưng Ngọc Phụng lúc này không muốn uống nó ! - Tại sao ? Đồng Thiên Kỳ ngạc nhiên hỏi. - Nếu như ta uống vào thì giữa chúng ta không ai còn nợ ai, ta muốn Đồng Thiên Kỳ vĩnh viễn nợ một món nợ mà không bao giờ trả được ! Đồng Thiên Kỳ từ từ cất lại hộp Triết Long Châu, cười cười nói : - Có lẽ Cốc chủ nói đúng, Đồng mỗ vĩnh viễn không bao giờ trả hết món nợ này. Nói rồi chàng từ từ đưa mắt nhìn Thùy Long Tăng đang đứng chết lặng người nói : - Đại sư thật không may, ngươi lại thất thủ ! Thùy Long Tăng thấy con tin Ngọc Phụng thoát khỏi tay thì biết thế đã chuyển nguy, lão thấy vô phương hành động, ben bấm bụng gằn giọng nói : - Tâm Lan, chúng ta lên đi ! Tâm Lan từ lúc này đến giờ đã tính kế tháo thân, thấy đồng bọn nói vậy liền vờ thét lớn một tiếng, chân làm như nhảy vào tấn công. Thùy Long Tăng ngỡ là thật, trong mắt hiện sát khí, vung thủ nhảy bổ vào tấn công Đồng Thiên Kỳ. Trong tiếng quát dài lão ra chiêu "Lôi Điện chuyển thiên" như vũ bảo, nhưng khi đã sát người Đồng Thiên Kỳ lão mới hay duy nhất một mình mình là lao vào cuộc chiến, còn Tâm Lan vẫn đứng yên như cũ. Lão chẳng ngờ mắc lừa tiểu nha đầu này, thế đã cưỡi lưng cọp, lão gầm lên : - Đồng Thiên Kỳ, hôm nay một là ngươi chết, hai là ta chết ! Đồng Thiên Kỳ "hừ" một tiếng lạnh lùng, hữu thủ xuất chương nghênh tiếp chưởng thức đối phương. Cũng chính trong tích tắc này, lập tức thấy bóng Tâm Lan nhanh như sóc vọt ra khỏi cửa sổ chuồn mất. Thùy Long Tăng thấy Tâm Lan đã tháo thân, trong lòng càng nôn nóng hơn, cho nên chưởng thế đã đến mà tinh thần không ổn định, bởi vậy lão vừa có ý định chuyển hướng bỏ chạy thì... "Bình" một tiếng, cả người lão như con vụ xoay tròn đến mấy vòng. Tuy nhận đủ một chưởng, nhưng ý thức sinh tồn vẫn trỗi mạnh trong người Thùy Long Tăng chấm chân tung người định phóng ra cửa sổ. - Ác tăng, chạy đi đâu ! Tiếp theo tiếng thét, Đồng Thiên Kỳ ra một chưởng Tiềm Long sơ khởi, trong tiếng chưởng xé gió chỉ kịp nghe lão ác tăng rú dài một tiếng, thân hình vừa rời khỏi đất mấy thốn tung lên cao rồi rơi phịch trên nền hoa thạch. Đồng Thiên Kỳ định bồi tiếp một chưởng kết liễu đời lão, bỗng giọng Ngọc Phụng lạnh lùng nói : - Đồng Thiên Kỳ, nơi này chưa từng lưu lại một oan hồn nào ! Đồng Thiên Kỳ liếc nhanh nhìn Thùy Long Tăng đang đau đớn gượng đứng lên, đột nhiên chàng thét lớn một tiếng, cả người nhanh như chớp lao tới, song chỉ tung rạ.. Trong tiếng thét dài thảm thiết, lão ác tăng ôm lấy đôi mắt giờ đây đã bị phế bỏ vì đòn chỉ vừa rồi của Đồng Thiên Kỳ, lão chửi ầm ĩ : - Đồng Thiên Kỳ, ngươi thật ác độc ! - Hừ, ác tăng, giờ đây ngươi đã trở thành kẻ vô dụng, cứ đi thẳng chính là cửa, Đồng mỗ không cần cái cẩu mệnh của ngươi đâu ! Cố kìm nỗi đau đớn, Thùy Long Tăng gượng đứng lên sờ sẫm xưng quanh, giọng đầy phẫn hận : - Đồng Thiên Kỳ, lão nạp chúc cho ngươi có thể rời khỏi Vạn Hoa Cốc ! Nói rồi lão xông được ra cửa, vừa chạy vừa rú như điên, lát sau mất hẳn trong rừng hoa. Hoa Ngọc Phụng mãi một lúc mới bước đến, nhẹ giọng nói : - Tại sao người lại hạ độc thủ như thế? Chẳng lẽ chỉ vì lão ta muốn ngắm tấm thân của tôi ? Đồng Thiên Kỳ không ngờ bị hỏi một câu như thế, đột - nhiên quay phắt người trên mặt chàng lạnh lùng chưa từng thấy: - Cốc chủ ? Cộ.. Hoa Ngọc Phụng vẫn cười tiếp ? - Nợ người thực khó chịu, đến trong lòng có lời muốn nói ra mà ngươi cũng không nói được sao ? Nói đến đó nàng cố tình dừng lại giây lát như quan sát chàng, rồi tiếp : - Giờ đây chỉ còn chúng ta hai người, giả như ngươi muốn giết ta thì có lẽ cũng không ai hay biết đâu ! Đồng Thiên Kỳ buông thỏng người, từ từ bước đến bên cửa sổ nói như vô lực : - Cốc chủ, cô muốn Đồng mỗ thế nào, nói đi ! Ngọc Phụng ngầm than dài một tiếng trong lòng, lãnh đạm nói : - Trước đây khi ta chưa bị thất tán công lực có thể sẽ nói muốn ngươi vĩnh viễn ở lại đây, thế nhưng hiện tại đã quá muộn, ngươi sẽ cho rằng ta vì tham sinh húy tử mà mong luôn bám theo bên ngươi! Lòng như đã quyết, nàng buông câu cuối cùng : - Nếu như ngươi thấy ở đây đã quá đủ, thì cứ tùy tiện ra đi ! Nói rồi nàng quay người bỏ đi vào trong, Đồng Thiên Kỳ từ từ quay mình lại đưa mắt nhìn theo tấm thân ngọc ngà của nàng khuất dần sau rèm hồng. Trù trừ một lúc chàng mới quyết định bước theo nàng vào bên trong, thế nhưng vừa định cất bước bỗng nhiên nghe một giọng nói vẻ cố sức lắm mới thốt thành lời : - Tiểu thư, câu chuyện giữa hai người tôi đã nghe hết, từ khi vừa thấy tôi đã biết chỉ có người này mới xứng với tiểu thư. Tiểu thư, không nên ngang ngạnh như vậy, hãy theo anh ta ! Không nghe thấy Ngọc Phụng nói gì, chỉ nghe giọng nữ kia gắng nói tiếp : - Không muộn đâu tiểu thư, từ khi tiểu thư quyết định vận trường y vào, chàng đã nhận ra tiểu thư thực lòng yêu thích chàng. Cũng không nghe được tiếng Ngọc Phụng. - Chàng ta không nghe được chúng ta nói gì đâu, tiểu thư chớ quá lo. Tợ hồ như Ngọc Phụng không cho người kia nói tiếp, thế nhưng giọng nữ ấy vẫn vang lên : - Tiểu thư quên lời trăn trối của lão Cốc chủ trước lúc lâm chung rồi sao ? Nữ nhân không nên vọng tưởng xưng hùng xưng bá, điều đó chỉ đem đến sự đơn độc tẻ nhạt. Vả lại tiểu thư cũng từng nói muốn chọn một vị ý trung nhân mà lòng tiểu thư thực sự rung động đó mà, chính vì vậy mà "Đông Mai Đường chủ" đã bôn ba giang hồ chỉ vì chuyện này ! Phần cuối câu thế nào không còn nghe rõ nữa. Đột nhiên trong phòng vọng ra tiếng la thất thanh của Hoa Ngọc Phụng - Sương Mai, Sương Mai, ngươi... ngươi không thể ra đi như thế này được, ngươi... ngươi cần phải nhìn thấy ngày bọn chúng đền tội ! Lần đầu tiên chàng nghe Ngọc Phụng nói với một vẻ đầy bi phẫn như vậy, chàng vội vàng chạy vụt vào trong phòng lúc này mới thấy trên chiếc giường thanh khiết chỉnh tề Sương Mai đang nằm bất động máu đầy cả người. Chỉ nhìn thấy ngực cô ta không còn nhô động cũng đủ biết cô ta đã chết, chàng thở ra một hơi. - Cốc chủ, mối thù này do ai báo ? Hoa Ngọc Phụng cố nén cơn đau khổ, ngước mắt lên nhìn chàng, buông giọng lãnh đạm : - Ngươi ! Đồng Thiên Kỳ không hề phát nộ, chỉ lắc đầu nói : - Cốc chủ tìm nhầm đối tượng rồi. - Đương nhiên là có điều kiện, chỉ cần ngươi báo thù cho cô ta thì món nợ giữa ta và ngươi xem như xóa sạch. - Cô tự mình cũng có đủ sức lực, cần... Hoa Ngọc Phụng cười nhạt, cắt lời: - Chỉ cần ta uống Triết Long Châu chứ gì ? - Điều ấy cũng không hề đánh mất tự tôn của Cốc chủ! - Đồng Thiên Kỳ ngươi chỉ thêm lời vô ích thôi, Hoa Ngọc Phụng này nói rõ cho ngươi biết là không bao giờ khẩn cầu ngươi đâu. Đồng Thiên Kỳ tuấn diện biến sắc, chừng như không nhẫn nại được, nói - Là tôi tự nguyện vậy ! - Hoa Ngọc phụng này không lĩnh phần tình của ngươi, mời ! Thật trớ trêu, lần đầu tiên Đồng Thiên Kỳ xuống nước trước một người vậy mà vẫn bị người ấy cự tuyệt, chàng mím chặt môi, đột nhiên quay phắt người bước đi ra hướng cửa, thế nhưng vừa đến ngạch cửa thì chàng dừng chân, quay người lại tựa vào thành cửa nhìn Ngọc Phụng nói : - Trước khi Đồng mỗ rời khỏi đây, có một câu chuyện muốn nói với Cốc chủ Trong nơi sâu kín nhất của trái tim nàng đã luyến ái chàng, cho nên lúc này nàng nàng hiểu tình thế nghiêm trọng, bởi thế nàng không còn dũng khí để từ chối chuyện ấy, chỉ đứng trầm ngâm im lặng - Câu chuyện xảy ra trên Đào Hoa Đảo giữa đại dương mênh mông.. Rồi chàng chậm rãi lãnh nhiên kể ra thân thế của mình, cuối cùng nói thêm: - ...Hắn tự bao giờ chưa từng mong muốn ai biết về lai lịch của mình, bởi vì hắn không muốn người khác biết hắn thế cô lực bạc mà thương cảm để giúp đỡ. Hoa Ngọc Phụng đứng lặng cúi đầu, trong đôi mắt nàng đã long lanh ngấn lệ, hiển nhiên nàng thừa hiểu "hắn" kia chính là ai ? Nhìn thấy cô ta không có phản ứng gì. Đồng Thiên Kỳ vẻ thất vọng đứng thẳng người lên, trầm giọng nói : - Cốc chủ. tôi đã kể hết ! Nói rồi nàng quay người định bước đi, đột nhiên Ngọc Phụng ngước đôi mắt ngấn lệ lên, giọng tha thiết : - Ngươi còn chưa nói cho ta biết người kia tên gì ? Đồng Thiên Kỳ dừng chân, cười lãnh đạm nói : - Đồng Thiên Kỳ ! Ngọc Phụng rời khỏi giường bước về phía chàng, nói : - Ngươi tại vì sao mãi lo cho ta, phải chăng vì ngươi còn thiếu nợ ta. Ngươi không muốn bất cứ một ai biết về thân thế của mình, cho dù đó là bằng hữu, cho nên người trên giang hồ chỉ biết ngươi là một kẻ cuồng. Vậy mà tại sao trước mặt ta ngươi chấp nhận đánh mất sự tôn nghiêm cố hữu của mình ? Tại sao ? Đồng Thiên Kỳ hít dài vào hơi thật sâu, cố trấn tĩnh nói : - Bởi vì Đồng mỗ cảm thấy tình cảnh cô nương vào lúc nãy có gì giống với tình cảnh Đồng mỗ năm xưa. Vừa nghe đến đó, Ngọc Phụng chừng như quá xúc động không làm chủ mình được nữa, nàng bổ người vào lòng chàng khóc nức lên : - Chàng... chàng thực sự đồng tình với ta, thương hại ta ? Đồng Thiên Kỳ trấn tĩnh an ủi : - Tôi chỉ hy vọng Cốc chủ có thể chấn hưng thanh thế, tẩy sạch gia cừu. Ngước khuôn mặt dàn dụa nước mắt nhìn chàng, Hoa Ngọc Phụng nói trong tiếng khóc : - Nói đi, có phải chàng đồng cảm với ta chàng yêu thương ta ! Nói đi ? Đồng Thiên Kỳ, em chỉ muốn chàng làm thế, chàng biết tại sao em muốn chàng nợ em ? Bởi vì em không muốn chàng xa em, hu hụ.. Chàng hiểu vì sao vừa rồi em cương quyết cự tuyệt như vậy bởi vì em sợ chàng coi thường em... Đôi tay của chàng bất tri bất giác vuốt ve mái tóc của nàng, rồi hôn nhẹ lên làn tóc hương của nàng, chỉ trong nháy mắt chàng bỗng dưng biến thành con người khác, mới mềm yếu đầy tình cảm ? Hồi lâu, Đồng Thiền Kỳ lấy chiếc hộp đựng ngọc Triết Long châu ra, mở hộp lấy viên ngọc đặt vào đôi môi đào của nàng, nhỏ nhẹ nói : - Nuốt xuống đi! Nàng chớp chớp đôi mắt còn ngấn lệ, giọng nức nghẹn nói : - Sau khi em hồi phục công lực rồi, chàng... chàng đừng bao giờ bỏ xa em, em... em sơ..... Đồng Thiên Kỳ không đáp, chỉ nói : - Cốc chủ, cô thay đổi nhanh quá ! - Không, hãy gọi em là Hoa Ngọc Phụng. Đồng Thiên Kỳ trấn tĩnh nói : - Hoa cô nương, nhanh nuốt vào đi, thời gian chúng ta có hạn. Hoa Ngọc Phụng áp má vào ngực chàng thì thầm : - Chàng sẽ không đột nhiên xa em chứ ? Đồng Thiên Kỳ chưa kịp đáp, thì đột nhiên từ bên ngoài hoa viên giọng "Cùng Tăng" Vô Duyên ồm ồm vang lên : - Đồng Thiên Kỳ, công lực ngươi đã hồi phục, Cùng Tăng ta đến tiếp ngươi đây ! Đồng Thiên Kỳ tuấn diện đanh lại, thấp giọng nói :. - Hiện tại chỉ e ta khó ra khỏi đây được Hoa Ngọc Phụng vẫn không yên tâm, nói: - Một lão Cùng Tăng này không cản được chàng. - Đương nhiên một mình Cùng Tăng không khi nào dám ra mặt, hiện tại có lẽ bọn chúng đã biết đối phó không phải chỉ mình tôi mà còn Cốc chủ nữa, bởi vì Thùy Long Tăng nhất định đà báo cho chúng biết trên người tôi có "Triết Long châu " có thể giải độc cho Cốc chủ. Hoa Ngọc Phụng nghe vậy thì trên nét mặt đã khẩn cấp, nói : - Nếu vậy, xem ra bọn chúng đến đây không chỉ là người của Linh Sơn phái. Đồng Thiên Kỳ thấy thời gian đã rất gấp vội nói ; - Cốc chủ, bây giờ mau... Hoa Ngọc Phụng trề môi phụng phịu: - Lại gọi người ta là Cốc chủ ư ? Đồng Thiên Kỳ ngớ người, đã đến nước này chàng đành xuống nước : - Ngọc Phụng... Hai chữ "cô nương" tiếp theo chưa kịp nói ra thì Ngọc Phụng đã nhướng mặt lên khiến đôi môi chín mọng của mình vừa khéo chạm vào môi chàng cắt ngang câu nói, nàng thì thầm : - Em chỉ cần nghe hai tiếng ấy là đủ ! Nói rồi, nàng hé đôi môi để cho Đồng Thiên Kỳ đặt viên Triết Long châu vào miệng, rồi nuốt xuống. Lúc này bên ngoài cửa giọng Cùng Tăng lại vang lên : - Đồng Thiên Kỳ, lão nạp chúc mừng ngươi... Đồng Thiên Kỳ liếc nhanh mắt ra bên ngoài ô cửa, chân vừa định bước đi thì cánh tay trái đột nhiên bị đôi tay mềm mại của Ngọc Phụng giữ lại. Chàng quay đầu nhìn mới thấy khuôn mặt nàng vừa ửng hồng vừa pha lẫn nét hoảng hốt, bèn cười nói : - Cô không thấy tôi không ra tiếp khách thì thất thố đó sao ? Ngọc Phụng cúi thấp đầu, ấp úng : - Có lẽ tôi hơi nghĩ nhiều về bản thân mình. Nói rồi nàng buông tay chàng ra, Đồng Thiên Kỳ ngớ người lúc này chàng mới hiểu rằng nàng vẫn chưa hồi phục lại công lực để một mình tự vệ, chàng cười vẻ xin lỗi, nói : - Tôi thật không phải, chúng ta cùng ra ngoài. Cô nên lợi dụng lúc đang còn thương lượng với chúng để vận hành chân khí. Nàng gật nhẹ đầu nói : - Hiện tại em cảm thấy mình chừng như không còn chút khí lực. Nghe ra giọng nàng có chút hỗ thẹn, chàng cười động viên : - Không lâu thì có lẽ sẽ hồi phục lại chân khí và lòng tự tin. Nói rồi chàng cất bước đi ra hướng cửa.
__________________
|
|
|
|
|
|
#3 |
|
Rìu Bạc Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 523
VZD: 22.737
Điểm: 98/32 bài viết
|
Hồi 58 Trong Hoa Viên Uuyên Ương Bị Hãm Dưới Đường Hầm Lại Trúng Kế Gian Hoa Ngọc Phụng đứng nhìn bóng sau lưng chàng, bỗng nói theo : - Em lại hy vọng mình từ nay về sau không đủ sức bảo vệ ! Vừa nói nàng cùng cất bước theo chân chàng. Nghe câu này Đồng Thiên Kỳ ngạc nhiên, dừng bước quay người hoài nghi, hỏi: - Tại sao? Hai má nàng lập tức ửng đỏ, nàng vội vàng né tránh ánh mắt hoài nghi của chàng, thẹn thùng nói : - Vì... vì chàng ! Trên mặt Đồng Thiên Kỳ càng lộ vẻ mơ hồ khó hiểu : - Là vì tôi ? Đôi má nàng giờ đây đỏ gay như ráng chiều ngượng ngùng nói : - Nói không đúng cũng bằng thừa, nếu như có thể thì sau này nhất định chàng sẽ biết hết sự thực, nếu không có khả năng... ài, chàng có biết cũng như không! Nàng nói cuối câu giọng nghe u buồn, Đồng Thiên Kỳ càng trở nên bất an, nhìn chăm nàng hỏi : - Tôi thực chỉ mong đủ thông minh để đoán xem cô đang định nói gì ? Nàng đã nhận ra vẻ thành khẩn chân thực trên khuôn mặt tuấn tú của chàng chỉ cười nói : - Tâm trí của chàng thực ra đã để hết vào chuyện mà trong lòng chàng muốn làm, cho nên căn bản không còn phân tâm cho việc khác. Thôi, chúng ta trước hết ra đón khách đi ! Đồng Thiên Kỳ trong lòng vẫn đọng hoài nghi, nhưng đành bước ra hướng cửa. Vừa đặt chân đến sau tấm bình phong trước cửa, đã nghe giọng Cùng Tăng gay gắt chừng như không nhẫn nại chờ đợi : - Đồng thí chủ hẳn thấy lão nạp quá bần cùng nên không muốn tiếp ?... Hắc hắc... Lão nạp biết số mình hẩm hiu gặp chuyện gì thì mười phần hết tám chín phần là Vô Duyên, thế nhưng vốn bản tính "chưa thấy quan tài chưa rơi lệ" nên quyết làm bằng được mới thôi. Hắc hắc... Đồng thí chủ không định để lão nạp tự vào trong hậu tiếp đấy chứ ? Đồng Thiên Kỳ thấy lão ta định bước chân vào các thì kéo vội tay Ngọc Phụng, phi thân vọt ra ngoài chặn lão ta lại. Cùng Tăng vừa định đi thấy có bóng người lướt ra thì dừng chân lại, đến lúc này lão đưa đôi mắt lươn dài ti hí nhìn Đồng Thiền Kỳ và Ngọc Phụng, cười nói : - Người ta thường nói "Phước bất trùng lai, họa vô đơn chí" xem ra hơi nhầm. Đồng thí chủ phải nói là "họa vô trùng lai, phước vô đơn chí" mới đúng ? Cùng tăng ta thân bần mà miệng bất bần, trước hết chúc mừng thí chủ thân thể bình phục, lại chúc mừng thí chủ lần này đủ đôi đủ cặp lạc vào ái ân ! Hoa Ngọc Phụng vốn định theo lời Đồng Thiên Kỳ định tâm điều hòa chân lực thế nhưng nghe câu này cũng ngước mắt nhìn lão tăng. Trước đây hễ nhìn cái dáng cú vọ của lão ta nàng cảm thấy ghét cay ghét đắng, thế nhưng lúc này cảm thấy lão ta cũng dễ trông đấy chứ, hẳn vì lão ta đã nói giúp điều nàng thầm kín ôm ấp trong lòng. Đồng Thiên Kỳ ngược lại cười lạnh lùng đáp : - Mục đích tôn giá đến đây chỉ để nói những lời này thôi sao ? Cùng Tăng híp đôi mắt, cười gật đầu nói: - Hẳn thí chủ muốn Lão nạp nói lại lần nữa ? Đồng Thiên Kỳ lạnh giọng : - Nên nói nhanh mục đích tôn giá đến đây ? Cùng Tăng quét nhanh ánh mắt giảo hoạt lên hai người, nói : - Thí chủ thực là người quý trọng thời gian ! - Ừm, Đồng mỗ nhận thấy giữa hai chúng ta không có không khí thân giao để phải nhiều lời lắm chuyện. Cùng Tăng không phát nộ, cười đáp : - Vậy Đồng thí chủ thấy giữa chúng ta phải có không khí thế nào ? Đồng Thiên Kỳ ánh mắt lộ hàn quang, lạnh giọng nói : - Thằng thừng mà nói, trong lòng Đồng mỗ suy nghĩ điều hành động xem ra không khác gì các vị đâu! Cùng Tăng vờ làm không hiểu hết ý đối phương, nói : - Có lẽ không có khả năng ấy ? Ngã Phật thuyết rằng : "Phật môn đệ tử cần phải lấy tôn chỉ giải thoát chúng sinh ra khỏi bể khổ làm chân pháp". Đồng Thiên Kỳ chỉ nhếch môi cười lạnh lùng : - Không có gì khác nhau, có chăng chỉ là cách dùng chữ mà thôi, cái mà các người gọi là "giải thoát" thì Đồng mỗ gọi là... Chàng bất chợt bỏ lửng câu nói, trong ánh mắt Cùng Tăng hiện sát cơ, vội hỏi dồn : - Thích gọi là gì ? - Huyết Kiếp ! Cùng Tăng mặt biến sắc, quét đôi mắt lạnh lùng lên mặt Đồng Thiên Kỳ, rồi lại nhìn Ngọc Phụng bấy giờ đang nhắm hờ mắt mặc nhiên vận khí nói : - Đồng thí chủ chưa từng làm điều sai nhưng một câu này thì hoàn toàn không đúng. - Hừ, đại sư nói có vẻ thành thực ! Giọng Cùng Tăng trở nên trịnh trọng: - A Di Đà Phật, Cùng Tăng ta tuy thường ngày nói lời ít đứng đắn, nhưng lần này đến đây mỗi câu nói đều xuất từ tâm huyết. Đồng Thiên Kỳ cười khinh bỉ : - Tôn giá nên nói là mỗi câu nói đều do phụng mệnh! - À... Phật môn đệ tử cần phải tuân theo Phật chỉ, Ngã Phật thấy Đồng thí chủ là bậc anh hùng hào kiệt đời nay mà thân vướng vòng vây ma đồ ác đạo, đương nhiên lòng không nhẫn được. Cùng Tăng ta lần này đến đây cũng coi như là hành động theo tôn chỉ Phật huấn, cũng không có gì là không đúng. - Ô, tôn giá như đã đến theo phật chỉ, vậy không biết định thế nào ? Cùng Tăng lúc ấy chấp tay trước ngực hành lễ, cao giọng nói : - Lão nạp nguyện chống thuyền từ bi đưa thí chủ đăng Linh Sơn ! Đồng Thiên Kỳ nghe vậy mắt hiện sát cơ lạnh giọng : - Linh Sơn phái làm vậy không thấy rằng tự mình rước sát tinh lên núi đó sao? - A Di Đà Phật, Ngã Phật tâm từ bi, bất phân thiện ác, tất thảy đều phổ độ. Tuy nói chuyện với đối phương, nhưng chàng luôn theo dõi Hoa Ngọc Phụng, thấy nàng lúc này vẫn chưa có động tĩnh gì nên không dám vội hành động, mới nhẫn nại nén lửa giận trong lòng, nói : - Đại sư không thấy hôm nay mượn Phật chỉ để đánh giá cao mình ? Cùng Tăng nghe vậy vẫn không phát nộ, nói : - Đồng thí chủ như cảm thấy lão nạp thân phận còn nhỏ, vậy còn có người nào thân phận lớn hơn đón tiếp thí chủ ? Đồng Thiên Kỳ cười khảy nói : - Giả như Nhật Nguyệt Bang chẳng hạn? - Nhật Nguyệt Bang với bổn phái căn bản không hề có dây mơ rễ má, họ chỉ là một trong những lực lượng dùng để khuyến cáo Đồng thí chủ cải tà quy chính. Đồng Thiên Kỳ nhún vai, cười nói : - Thử nói ra tên vài nhân vật, xem không chừng dọa nổi thiên hạ ! Nhìn Ngọc Phụng vẫn chưa hoàn tỉnh, trong lòng chàng hơi nôn nóng. Cùng Tăng quét nhanh ánh mắt vào hai người, lại đáp : - Vu Hồi Kiếm và Cửu Dương Tử, hai người này có lẽ Đồng thí chủ không lạ gì! Đồng Thiên Kỳ vừa nghe hơi giật mình, nhưng không để lộ ra mặt, cười cười đáp : - Tôn giá xem ra quen thuộc Nhật Nguyệt Bang ? Cùng Tăng nghe là hiểu thâm ý của chàng, mặt bóng láng của lão sạm lại, trầm giọng : - Cùng Tăng ta cũng rất hiểu rõ tính tình của Đồng thí chủ. - Nếu thế thì tôn giá không nên đến một mình. Xem tình thế, Cùng Tăng biết khó có thể dùng lời để thuyết được Đồng Thiên Kỳ, thay đổi nét mặt nói : - Đồng Thiên Kỳ, hòa thượng ta hiểu ngươi, vậy mà ngươi không hiểu ta. Lão nạp còn sống đến hiện tại thì Đồng Thiên Kỳ ngươi nên hiểu rằng lão nạp xưa nay chưa từng làm gì điều mạo hiểm bao giờ ! - Ồ nhưng đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời tôn giá mạo hiểm, nhưng chỉ bằng một lần mạo hiểm này thôi cũng đủ để cái mạng tôn giá không còn ! Đôi mất lươn kéo dài ra nhìn Hoa Ngọc Phụng, mặt lão đã thấy hiện sát khí, cười gằn : - Đồng Thiên Kỳ, ngươi thực là người tự tin quả cảm, nhưng lão nạp lần này có mạo hiểm hay không, ngươi sẽ lập tức biết mình đoán đúng hay không ? Đồng Thiên Kỳ cười nhạt nói : - Tôn giá cũng khéo dụng kế nghi binh đấy chứ ! Cùng Tăng nghe vậy bỗng nhiên cất tiếng cười lớn : - Ha ha hạ.. Đồng Tiền Kỳ, ngươi hôm nay mới thật nhẫn nại làm sao ! Lão nạp tin rằng chẳng phải tính tình ngươi thay đổi, mà là... ngươi có lo lắng gì trong lòng, cho nên chưa dám hành động ! Đồng Thiên Kỳ không phủ nhận, chỉ cười hỏi lại : - Chẳng lẽ tính kiên nhẫn của tôn giá hôm nay không bền sao ? Cùng Tăng bỗng nhiên thoái lùi một bước, cười ha hả nói : - Lão nạp bình sinh rất kiên nhẫn, thế nhưng không vì quen tính mà hỏng đại sự. Các người đâu ! ra đây ! Đồng Thiên Kỳ ngươi sẽ thấy ? Lời lão vừa dứt đột nhiên từ hai cánh bình phong vô thanh vô động, xuất hiện hai lão hòa thượng giá có đến ngoài thất tuần, cùng với Cùng Tăng tạo thành thế chân kiềng vây Đồng Thiên Kỳ và Ngọc Phụng vào giữa. Đồng Thiên Kỳ đảo nhanh ánh mắt sắc bén, nhìn hai người vừa xuất hiện, cười nhạt nói : - Tôn giá nghĩ chỉ có thêm hai người này mà đủ làm nên chuyện ư ? - Hắc hắc... Đồng Thiên Kỳ, luận võ công thì bọn họ có lẽ không bằng ngươi, nhưng tình hình trước mắt khi Hoa Cốc chủ còn chưa phục hồi chân lực, không được quấy nhiễu tinh thần, thì có lẽ công lực của họ đủ thắng thiên binh vạn mã ! Đồng Thiên Kỳ nghe vậy không khỏi chột dạ, liếc nhìn nhanh Hoa Ngọc Phụng, nói : - Tôn giá quả là người biết nắm thời cơ. - Hà, chính vì vậy mà lão nạp hiện tại chờ sự trả lời của Đồng thí chủ, quyết định chọn con đường nào ? Nói cuối câu lão quắc mắt lên thị ý không thể cho phép chàng kéo dài thời gian nữa. Đồng Thiên Kỳ đảo nhanh đôi nhãn châu, dằn rõ từng tiếng : - Hừ, lấy một đổi ba, xem tôn giá quyết định thế nào ? Vừa nói tay chàng ấn mạnh lên đốc Thanh long kiếm. Trên khuôn mặt vốn thản nhiên hồng nhuận của Hoa Ngọc Phụng bỗng chốc lướt qua một nét thê lương ảm đạm. Cùng Tăng vừa nghe vậy không chút suy nghĩ, đáp : - Nếu như Đồng Thiên Kỳ ngươi nghĩ là vậy thì lão nạp không còn gì để nói, Ngã Phật thuyết rằng : "ta không vào địa ngục thì ai vào". Đồng Thiên Kỳ không ngờ đối phương thi gan như vậy, giật mình buột miệng nói : - Tôn giá đã quyết định vậy. Cùng Tăng chỉ cười lạnh lùng, quát : - Chuẩn bị. Nói rồi song chưởng từ từ đưa lên trước ngực. Sát cơ trên mặt Đồng Thiên Kỳ phút chốc tiêu tan, hiển nhiên chàng đang nghĩ về Hoa Ngọc Phụng, cười điềm nhiên nói : - Tôn giá nói điều kiện đi ? Nét ảm đạm trên mặt Hoa Ngọc Phụng vừa lúc ấy cũng biến thành nét hoan hỷ, hai hạt lệ châu cũng theo đó mà lăn xuống trên má phấn. Cùng Tăng lườm mắt nhìn chàng, gằn giọng : - Lên đường về Linh Sơn phái ! - Nhưng chí ít Đồng mỗ phải đợi sau khi cô ta phục hồi nguyên khí mới có thể đi. Đôi ngươi chuyển động nhanh trong cặp mắt lươn của lão, cười nói : - Cũng có thể, nhưng lão nạp phải có điều kiện. - Xin nói đi ! - Lão nạp nếu như nói điểm vài huyệt đạo có lẽ ngươi không chấp nhận, cho nên lão nạp nghĩ ra một cách đôi bên vẹn toàn, lão nạp sẽ đặt một cánh tay mình trên lưng Đồng Thiên Kỳ ngươi. Đồng Thiên Kỳ cười nhạt nói : - Vậy thì có khác gì là điểm vài huyệt đạo ? - ài, cũng không còn cách nào khác khiến lão nạp yên tâm, ngươi phải hiểu thời gian đã rất gấp ! Đồng Thiên Kỳ thấy lão nói xong đã đánh mắt ra hiệu cho hai lão hòa thượng kia chuẩn bị ra tay, thì trong lòng càng nôn nóng lo lắng hơn, bèn cắn răng nói : - Được, tôn giá qua đây! Sợ để lâu sinh chuyện, Cùng Tăng thấy chàng đã chấp nhận thì cười lên mấy tiếng đắc chí, rồi nhún người lướt về phía sau lưng chàng... Chính lúc lão chỉ còn cách sau lưng chàng dộ chừng hai xích, thì một giọng thét the thé vang lên : - Thiên Kỳ, không để lão lại gần ! Vừa dứt lời, bóng hồng chuyển động, trong hoa viên đã nghe thấy tiếng rên hừ hự. Lại nói, Đồng Thiên Kỳ chính đang lúc vô phương thi thủ, thấy đột biến thì tung người theo bản năng phóng về phía trước chàng bảy tám bộ, bằng một thế quay người ngoạn mục, hữu chưởng vung ra vừa tầm đón nhận một chưởng đang truy bổ tới của Cùng Tăng. "Bình" một tiếng, thân hình nhỏ thó, áo cà sa tả tơi, cả người Cùng Tăng bị đẩy bật lùi năm sáu bộ, hai tay lão tê dại. Đồng Thiên Kỳ cũng vì trong lúc nguy cấp lại quá bất ngờ, nên ra chưởng không thể phát huy toàn lực, cũng bị đẩy lùi thêm ba bộ, chàng giật mình thầm nghĩ : "Người này không ngờ công lực thâm hậu như vậy !". Gần như cùng lúc một chưởng chạm nhau của Đồng Thiên Kỳ và Cùng Tăng, trong hoa viên thêm một tiếng rú dài rồi tất cả trờ lại im ắng. Đồng Thiên Kỳ vừa đẩy lùi Cùng Tăng, nỗi lo cho Ngọc Phụng khiến chàng không nghĩ gì nữa, tung người nhảy đến bên cạnh nàng. Lần thứ hai nhìn thấy Đồng Thiên Kỳ xả thân vì mình, Ngọc Phụng mới thầm hiểu chàng đã để tâm ưu ái mình, bất giác trong lòng một nỗi sung sướng ngọt ngào dâng trào, cười nói : - Để chàng lo lắng ! Cùng Tăng sau phút sửng sờ vì tình hình đột biến, lão đưa mắt quét nhìn toàn trường mới hay hai lão hòa thượng đồng bọn của lão giờ chỉ còn lại hai cái thây không hồn, máu me đẫm cà sa, lão giật thót mình nghĩ : "Một mình Đồng Thiên Kỳ ta đánh còn không thắng nổi, giờ thêm người này công lực cũng kinh hồn thì chỉ có nước bỏ mạng..." Vừa kịp nghĩ đến đó thì không ai xui khiến, chân lão nhún mạnh trên đất người phóng ra ngoài đúng theo kế thứ ba mươi sáu ! Đồng Thiên Kỳ sát cơ đầy mặt, vừa thoáng thấy Cùng Tăng đánh bài tẩu, chàng vụt định truy theo, bỗng cánh tay phải bị Ngọc Phụng giữ lại, nói : - Thiên Kỳ, tha cho lão ta ! - Tại vì sao ? Chàng hỏi vẻ vô cùng ngạc nhiên. Nàng như sợ chàng giận, thế nhưng tay vẫn không buông ra, buột miệng nói : - Lão ta tuy gian ác, tội thực đáng chết, thế nhưng lão ta đã nói một câu rất dễ nghe ! Đồng Thiên Kỳ ngớ người không hiểu nàng muốn nói gì, nhưng hậm hực nói : - Cô nương tin vào những lời của lão ta ư ? Hoa Ngọc Phụng trầm mặc thở dài, lẩm nhẩm tự nói với mình : - Tuy biết rằng lời chúc lào ta là không thực lòng, thế nhưng chí ít lão ta cũng đã thay Ngọc Phụng nói lên những điều thầm kín nhất trong lòng mình. Lão ta hiểm ác, chàng lại hy sinh dẫu biết chỉ có chàng là người duy nhất cho Ngọc Phụng một câu trả lời chính xác, thế nhưng Ngọc Phụng làm sao vẫn không dám hỏi ? Đồng Thiên Kỳ nghe những lời tự bạch của nàng khiến cơn giận trong lòng vơi mất, thay vào đó là sự bàng hoàng sờ sửng, chàng tợ hồ như ngây người không biết nên trả lời thế nào đấy. Cả hai đứng lặng người một lúc, Đồng Thiên Kỳ đưa tay lên vuốt nhẹ cánh tay ngọc của nhận định, tha thiết nói : - Đến tôi cũng không biết ngày mai sống hay chết đây, biết trả lời thế nào đây với cô nương ? Nàng thở dài một tiếng não ruột : - Có lẽ em không nên đón nhận câu trả lời của chàng, vì em sơ..... đó là câu trả lời khiến lòng em tan nát. ài... Có lẽ ngày mai, và rồi lại ngày mai qua đi, câu trả lời mà em thầm mong và hy vọng nghe được sẽ khó thành hiện thực. Nhưng... đó cũng chỉ là có lẽ! Nàng nói đến cuối câu thì nước mắt đã rơi lả chã trên má phấn, chàng quay người lại giúp nàng lau khô những dòng nước mắt nóng bỏng, tợ hồ như muốn xin lỗi cùng nàng, chàng nói : - Nàng trước đây hẳn là người không dễ gì rơi nước mắt, vậy mà giờ sao lại thay đổi thế này, không phải... Chàng nối chưa hết câu, nàng đã sà vào lòng chàng khóc lớn lên tức tưởi : - Chẳng phải chàng đã bảo em khóc một trận cho hả dạ sao ? Em sẽ nghe lời chàng, chàng không thích em làm điều gì thì em nhất định sẽ không làm. Em chỉ hy vọng có một ngày, chàng sẽ cho em một câu trả lời mà như lòng em luôn hằng mong. Nước mắt nhòe cả mặt, nàng ngước mắt lên nhìn chàng như muốn ánh mắt ấy thay cho những gì lòng nàng còn muốn. Đồng Thiên Kỳ cúi xuống định hôn lên má nàng an ủi, nhưng đúng ngay lúc ấy từ bên ngoài hoa viên mất giọng nói sang sảng vọng vào : - Đồng Thiên Kỳ, lão phu ở đây chờ ngươi đã lâu, ngươi mau ra đây hay chờ lão phu vào trong đó ? Vừa nghe tiếng đã biết là ai, Đồng Thiên Kỳ nhíu mày nói : - Vu Hồi Kiếm, quả nhiên Đồng mỗ nghĩ không sai, ngươi nhất định sẽ đến đây. Đồng Thiên Kỳ nhẹ nhàng đẩy nàng ra khỏi lòng mình, vừa định cất bước đi ra, bỗng nhiên chàng dừng chân lại. Ngọc Phụng nghĩ chàng lo cho mình, bèn nói : - Thiên Kỳ, chúng ta cũng ra, sợ gì lão ta chứ ? Đồng Thiên Kỳ điềm nhiên lắc đầu nói: - Ngoài Vu Hồi Kiếm nhất định còn có thêm Cửu Dương Tử. - Chúng ta liên thủ đối phó với chúng, chẳng lẽ thua sao chứ ? - Không, chỉ e có kẻ thứ ba đứng khoanh tay thủ lợi. Ngọc Phụng nhíu đôi mày liễu hỏi : - Là Linh Sơn phái ư ? Đồng Thiên Kỳ gật đầu. Ngọc Phụng cười nói tiếp : - Cùng Tăng dù đứng ngoài thủ lợi, cũng e không nắm nổi trong tay đâu ! Đồng Thiên Kỳ lắc đầu, nói : - Linh Sơn phái tất nhiên không khi nào chỉ phái một mình Cùng Tăng đến đây, đằng sau nhất định còn có chủ mưu quan trọng hơn. - Chẳng lẽ chàng lại tin vào lời lão ta? Đồng Thiên Kỳ nói nghiêm túc : - Nhật Nguyệt Bang, Linh Sơn phái và Vạn Hoa Cốc hiện đang là Tam Đại chủ lưu. Nhật Nguyệt Bang và Linh Sơn phái cấu kết nhau, không biết đã hao tốn bao nhiêu tâm lực mới mua chuộc được những nhân vật chủ chốt tay chân cô nương, giờ đến kỳ thâu hoạch thì không bao giờ chúng chịu bỏ lỡ. Hoa Ngọc Phụng nghe vậy thì mặt hoa thất sắc, la lên hỏi : - Nói vậy, hiện tại Vạn Hoa Cốc trở thành nơi phong vân tụ hội ? - Không sai, thế ba chân vạc, duy nhất chúng ta là nhân số ít nhất. Ngọc Phụng nói rất khí khái : - Nhưng chúng ta không sợ chúng, Thiên Kỳ, muội thấy hay chúng ta cứ xông ra, bọn chúng tuy đông nhưng nhất định không thể cầm chân nổi bọn ta. Đồng Thiên Kỳ cười cười nói : - Bỏ qua một cơ hội tốt ngày bôm nay, kể ra cũng đáng tiếc ! - Cơ hội ư ? Cơ hội gì ? Trong ánh mắt Đồng Thiên Kỳ lóe lên một tia hàn quang, trầm giọng : - Nhật Nguyệt Bang để Linh Sơn phái vào trước, ấy là hy vọng chúng ta sẽ cùng Linh Sơn phái quyết một trận sống mái, lúc ấy chúng chỉ khoanh tay ngư ông đắc lợi. Ngược lại Linh Sơn phái sở dĩ mạo hiểm xông vào ấy là định mượn áp lực của Nhật Nguyệt Bang buộc chúng ta quy thuận Linh Sơn phái, nếu chúng ta dễ dàng để chúng lợi dụng thì tỏ ra quá yếu nhược Ngọc Phụng chen vào tiếp : - Linh Sơn phái hẳn thừa hiểu cá tính của chàng. Thùy Long Tăng không phải chỉ một lần bại dưới tay chàng, hắn phải biết không thể nào thuyết phục nổi. - Nhưng Thùy Long Tăng biết trên người nàng độc chưa giải, công lực chưa hồi phục, điều này chỉ mình Linh Sơn phái biết. Nàng nhẹ nhàng ngã tựa vào lòng chàng, giọng ngọt ngào : - Suýt nữa thì hỏng đại kế của chàng. - Đại kế vẫn thành, nhưng trước hết cần tìm một lối ra mà không không nhìn thấy. Ngọc Phụng ngạc nhiên nghiêng đầu nhìn chàng hỏi : - Chúng ta tháo chạy sao ? Đồng Thiên Kỳ cười bí mật : - Tất nhiên sau đó sẽ quay lại xem chúng quyết đấu. Ngọc Phung càng mơ hồ không hiểu, hỏi : - Chúng ta bỏ đi, bọn chúng lại có thể đánh nhau ư ? Đồng Thiên Kỳ cười giải thích : - Nếu đoán không sai thì lúc nào Linh Sơn phái và Nhật Nguyệt Bang đã phân ra bao vây hai mặt của hoa viên này, nếu chúng ta tìm được lối thoát mà chúng cả hai phe không nhìn thấy, lúc ấy nhất định cả hai đều nghĩ rằng chúng ta đã đầu hàng đối phương. Do nghi ngờ nhau mà nhất định xảy ra động chiến. Ngọc Phụng nhìn Đồng Thiên Kỳ vẻ kinh ngạc, một lúc mới nói ; - Thảo nào mà bọn chúng đều sợ chàng, đến bây giờ muội mới hiểu ! Nói rồi nàng đảo mắt nhìn quanh một vòng, đột nhiên thấp giọng reo lên. - Có dường thoát rồi, Thiên Kỳ theo muội. Vừa nói vừa quay người sãi bước chạy nhanh vào trong tịnh các, Đồng Thiên Kỳ cũng nhanh chân theo sát nàng, vừa lúc ấy từ bên ngoài giọng Vu Hồi Kiếm lại vọng vào châm chọc : - Đồng Thiên Kỳ lão phu biết người là người thức thời, không khi nào mượn một khoảnh hoa viên nho bằng lỗ mũi ấy làm chỗ ẩn nấp ? Đồng Thiên Kỳ chỉ cười nhạt, không ngoái đầu lại, cứ chạy theo Ngọc Phụng. Đến trong nhà, nhưng dùng hai tay điều chuyển một chiếc tủ kê sát tường ra một bên, ngay dưới chân đường lộ ra một miệng hang nhỏ tối đen. Đồng Thiên Kỳ đến bên nàng cười nói : - Đường hầm này thông đến đâu ? - Vạn Hoa phòng. Đồng Thiên Kỳ vừa nghe vậy bỗng nhiên hiểu ra hết vấn đề thầm nghĩ : - Vạn Hoa phòng là nơi nghị sự của Cốc chủ, từ đây mà đi quyết không có ai hay biết, đã vậy thuộc hạ nhỏ to bàn luận sau lưng Cốc chủ quyết cũng chẳng qua mắt được. Thảo nào mà thời dưới tay lão Cốc chủ cai quản, không có một người nào dám thờ chúa hai lòng. Nghĩ đến đó đã thấy Ngọc Phụng thúc giục: - Chúng ta nhanh xuống ! Thấy Đồng Thiên Kỳ cười gật đầu, nàng liền xuống trước dẫn đường, Đồng Thiên Kỳ theo chân xuống bậc cấp đầu tiên. Khi thấy chàng đã xuống đường hầm Ngọc Phụng quay người với tay ấn một nút điều khiển, đường hầm lập tức bị một tấm thạch phiến đậy lớn lại như cũ. Trong đường hầm rất tối, thế nhưng với những người công lực thâm hậu như họ thì không mất hắn nhãn quang. Đồng Thiên Kỳ thấy đường hầm xuống sâu chừng hai mươi bậc cấp thì đường mới bằng phẳng, đường hầm cao có đến tầm hai trượng, nhưng hẹp chỉ đủ hai người sóng vai đi, hai bên vách lát đá phiến nhẵn bóng, đủ thấy lúc ban sơ xây dựng cứ địa đã đổ ra không biết bao công sức. Đồng Thiên Kỳ vừa đi được mấy bước bỗng lại nghe giọng Vu Hồi Kiếm văng vẳng nhỏ tru tréo bên ngoài : - Đồng Thiên Kỳ, ngươi còn chưa chịu ra, hẳn là muốn tắm trong biển lửa. Đồng Thiên Kỳ giật mình, Hoa Ngọc Phụng thì thất sắc, nàng chạy quay lại, ấn vào nút điều khiển nắp hầm hé ra, quả nhiên thấy lửa đã cháy từ bên ngoài hoa viên. Mặt hoa phút chốc đanh lại căm giận: - Vu Hồi Kiếm, ta với ngươi quyết thù không đội trời chung ! Lúc này lại nghe giọng Vu Hồi Kiếm nói tiếp : - Đồng Thiên Kỳ, Hoa Cốc chủ, cuộc chiến ngày hôm nay Nhật Nguyệt Bang chúng ta tạm thời gát lại, hẹn ngươi một ngày khác. Lời lão phu là đại diện cho Nhật Nguyệt Bang, bổn bang quyết không nhân lúc người nguy mà chờ thủ lợi ! Đồng Thiên Kỳ vừa nghe vậy buột giọng nói : - Vậy là không phải Nhật Nguyệt bang phóng hỏa. - Chàng nói là Linh Sơn phái ? Đồng Thiên Kỳ gật đầu, bất chợt như chàng nhớ ra điều gì, hỏi vội : - Hai nữ hầu của cô có biết mật đạo này không ? Thấy chàng thần sắc thay đổi, Ngọc Phụng cũng quýnh lên đáp ngay : - Chúng đều biết. Đồng Thiên Kỳ giật thót người, không kịp nói thêm lời nào, chàng kéo tay nàng chạy nhanh xuống địa đạo rồi cứ thế mà chạy. - Chúng ta tính sai rồi ! Đồng Thiên Kỳ chỉ buông được mấy tiếng, Hoa Ngọc Phụng tát mặt không dám hỏi gì thêm. Vào sâu mật đạo chừng hai ba trượng đột nhiên dưới đường lát đá thấy dầu từ đây chảy vào như nước, Đồng Thiên Kỳ vừa ngửi thấy mùi dầu đã biến sắc, thốt lên : - Nguy rồi ! Chạy thêm một lúc nữa thì mực dầu đã dâng lên quá mắt cá, nhưng la lên : - Dầu dính hết cả áo quần người ta ! Đồng Thiên Kỳ quay đầu lại hỏi qua hơi thở : - Từ đây đến miệng ra còn xa không ? - Qua khúc ngoặc trước mặt, chạy thêm mười trượng nữa. Đường mật đạo quá hẹp lại thấp nên không thể thi triển khinh công, Đồng Thiên Kỳ chỉ còn biết kéo tay Ngọc Phụng mà chạy như ma đuổi. Vừa qua khỏi khúc ngoặc, chạy thêm chừng năm trượng nữa thì cả hai khựng người đứng lại đưa mắt nhìn nhau lo lắng.
__________________
|
|
|
|
|
|
#4 |
|
Rìu Bạc Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 523
VZD: 22.737
Điểm: 98/32 bài viết
|
Hồi 59 Dụng Kế Thoát Thân Lại Trúng Kế Cùng Dường Tuyệt Lộ Phùng Kỳ Nhân Bấy giờ bọn họ khựng người đứng lại nhìn nhau chừng như bất lực, bởi vì phía cuối mật đạo cửa đã mở toang ra, một nữ nhân đứng án ngực ở đó, trên tay nắm một bó đuốc cháy rực, chính ánh sáng hắt vào chiếu sáng cả mật đạo. Lấm lét nhìn Đồng Thiên Kỳ một cái, Ngọc Phụng run giọng nói : - Thiên Kỳ, chúng ta còn nước lùi lại Đồng Thiên Kỳ lúc đầu nói : - Lùi cũng chỉ vậy thôi, Linh Sơn phái nhất định cũng đã tìm được miệng mật đạo, huống gì lúc này lửa hẳn đã cháy bén đến tịnh các. - Chẳng lẽ chúng ta thúc thủ chịu trói? Đồng Thiên Kỳ mặt trở nên thản nhiên, cười nói : - Không còn con đường thứ hai, có lẽ bị bắt rồi chúng ta hy vọng nghĩ được kế khác thoát thân. Hoa Ngọc Phụng không nghĩ thế, bèn nói : - Chàng tin Linh Sơn phái sẽ khoan hồng quảng đại ? - Đương nhiên chúng ta tự mình tìm lấy thời cơ Hoa Ngọc Phụng lắc đầu vẻ không tự tin : - Cứ nhìn tình cục đủ thấy Linh Sơn phái không phải chỉ là hạng đơn giản, mới lo lần này thất thủ chỉ e không còn cơ hội. Đồng Thiên Kỳ trong lòng lúc này đã lo lắng, nhưng chàng không để lộ ra ngoài, hiển nhiên chàng sợ Ngọc Phụng càng thêm bất an, trầm ngâm một lúc nói: - Bậc trí trăm nghĩ, có lúc cũng sơ suất, chúng ta chỉ còn chờ lúc chúng thất cơ để thoát thân. Chàng vừa nói đến đó, đột nhiên đầu đường hầm nữ nhân kia đã lên tiếng: - Thuộc hạ Ở đây chờ Cốc chủ và Đồng công tử đã lâu ! Đồng Thiên Kỳ quay đầu nhìn thấy đó chính là Đào Hoa Đường chủ, nói : - Lúc này mà tôn giá còn tự xưng là thuộc hạ, chẳng thấy quá khiêm tốn sao ? Đào Hoa Đường chủ nhướng mày hỏi lại : - vậy theo Đồng công tử thì sao ? - Ừm, tôn giá đã chiếm thượng phong! - Sự bình tĩnh của Đồng công tử khiến bổn tòa căn bản không nhận ra điều đó, thế nhưng thực tế thì có lẽ đã là vậy ! Đồng Thiên Kỳ cười điềm nhiên nói : - Nói vậy thái độ của Đồng mỗ nằm ngoài suy nghĩ của tôn giá ? Đào Hoa Đường chủ cười lên khanh khách : - Bôn tòa vốn không nghĩ Đồng công tử như những lời giang hồ truyền ngôn, nhưng hiện tại sự thực cho thấy suy nghĩ của bổn tòa là sai ! Đồng Thiên Kỳ nhún vai đáp : - Sự thực chung quy vẫn là sự thực, chẳng hề quan hệ gì đến chuyện đoán nghĩ sai đúng. - Ồ, nói vậy bổn tòa hiện đang chiếm thế thượng phong ? - Thắng thua là chuyện thường tình của binh gia, lúc này giữa hai chúng ta chưa thể nói ai thắng ai thua, mà chỉ có thể nói tôn giá chiếm ưu thế mà thôi. - Nói vậy Đồng công tử cho rằng bổn tòa đắc ý hơi sớm chứ gì ? Nói đến đó mặt thị bỗng chốc đanh lại, gằn giọng : - Đồng công tử, đêm dài nhiều mộng, không thể rầy rà, hiện tại chỉ hỏi ngươi thắng thua thuộc về ai ? Thấy đối phương nhứ nhứ ngọn đuốc như muốn hành động, Đồng Thiên Kỳ giật mình, ngầm vận công lực vào song thủ, lạnh giọng nói : - Tôn giá nên tránh đường ! Đào Hoa Đường chủ trở giọng như băng : - Đồng đại hiệp nên biết dầu vốn vô tình, người không cản nổi, bây giờ bổn tòa phái người xuống tiếp hai vị lên đây ! Nói rồi quay qua nói với Ngọc Phụng : - Cốc chủ bổn tòa mạo phạm Cốc chủ lần này ! Hoa Ngọc Phụng cố nén cơn giận trong lòng, nói : - Ngươi và ta tình chủ tớ đã đoạn tuyệt ngươi cứ tự nhiên hành động. Nói cuối câu nhỏ giọng rỉ tai Đồng Thiên Kỳ : - Thiên Kỳ, chúng ta thực sự kháng cự sao ? Đồng Thiên Kỳ gật đầu đáp : - Đồng Thiên Kỳ từ nhỏ đã chịu sự bài bố của người khác, nếm đủ vị chua chát đắng cay, quyết không thể để có lần thứ hai. Ngọc Phụng ngớ người, nói : - Chẳng phải vừa rồi chàng đã nói... Đồng Thiên Kỳ cười tiếp lời nàng : - Tôi không muốn vì mình mà lụy đến người khác. Mặt hoa phút chốc ủ dột, nàng u uất nói: - Chàng vẫn coi muội là người lạ ? Lẽ nào nhưng chỉ vì tiếc tính mạng mà bỏ chàng ? Chàng... Đồng Thiên Kỳ nét mặt hơi biến sắc, trầm giọng nói : - Tôi cũng hy vọng như vậy, thế nhưng sự thực đã khiến tôi thất vọng. - Chàng muốn em phải xa chàng ? Đồng Thiên Kỳ cười bất đắc dĩ, nói : - Lý trí bảo tôi phải xa rời cô, thế nhưng tình cảm... Nét ủ dột lướt qua trên khuôn mặt hoa của nàng, nàng cười nói : - Em chán ghét cái lý trí của chàng, chỉ quý cái tình cảm của chàng ? Giọng nàng vui lên sung sướng, tợ hồ như đã quên hẳn nguy cơ trước mắt. Bấy giờ đã thấy hai thiếu nữ tay nắm đuốc từ từ bước xuống mậ |