![]() |
|
|
#1 |
|
Rìu Bạc Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 22.005
Điểm: 80/31 bài viết
|
Hồi 51 Thắng Giặc Ngoài, Vạn Thánh Bình Yên Bởi Hiểu Lầm, Tình Yêu Dậy Sóng Hai người phát lệnh nhìn nhau chằm chằm, toàn đấu trường đệ tử đôi bên ai cũng vô cùng căng thẳng chờ đợi phút giây sinh tử sắp đến. Đột nhiên Nguyệt Hoa phu nhân lanh lảnh hét lên : - Đệ tử Nguyệt Hoa hội... Tiến ! Thiên Tâm Quái Cái cũng phất tay hô lớn : - Người của Vạn Thánh Đảo, tiến ! Đó là sự khởi đầu của cuộc chiến tàn khốc với sự tham gia của hơn một trăm nhân mạng. Đệ tử hai bên như thú được sổng chuồng, trong tiếng thét vang dậy lập tức lăn xả vào nhau, tự tìm cho mình mục tiêu để chém giết. Địa Sát Lệnh chủ, Nhan Ngọc Vi, Thần Châu Tam Tà và Vạn Thánh Nhất Tiên từng đôi đấu với bốn người còn lại trong bát lực sĩ, Nhan dân huynh đệ và ba thiếu nữ phân tán quan sát và hỗ trợ cho các đệ tử tấn công chúng nhân Nguyệt Hoa hội. Thập Điện Truy Hồn Yên Di Thánh, Thánh Tâm Sư thái cũng Đảo Chủ phu nhân đứng ở góc trận quan sát chờ bổ sung. Thiên Tâm Quái Cái vốn đã định bụng sẵn. Vừa dứt lệnh, lão vênh râu xông sang đối diện với Hận Thiên Tiên Tang Thiên Khôi, lạnh giọng nói : - Tang Thiên Khôi ! Ngươi nghĩ rằng chủ ngươi sẽ rút ngươi sang đối phó với Đồng Thiên Kỳ ư ? Ra đây, ra đây ! Không ưng gặp lão ăn mày ta thì cũng phải gặp, và chủ ngươi càng khốn khó hơn không ứng cứu nổi đâu ? Hận Thiên Tiên vốn đang căm uất Thùy Long Tăng và Tinh Sư Đạo chưa có dịp phát tiết, nay cơn giận chợt bùng lên. Lão hét lớn : - Hàn Tâm Ẩn ! Lão phu sớm đã muốn lấy cái mạng đói của ngươi rồi ! Dứt lời xuất ngay một chiêu "Cô trụ cầm thiên" đánh sang hung khẩu của Thiên Tâm Quái Cái với áp lực kinh nhân. Vung ngọc trượng sang bên hữu, Thiên Tâm Quái Cái mắng trả : - Lão ăn mày ta cũng chẳng muốn để ngươi kéo dài cái mạng thừa nữa ! Nói rồi xuất chiêu "Hàn đàm ấn nguyệt" tiếp chiêu Hận Thiên Tiên. "Uỳnh" ! tiếng nổ của hai chưởng giao nhau làm đất lở đá bay bốc cao năm sáu trượng, tạo thành một cái hố sâu tới ba thước. Hận Thiên Tiên bị thoái lùi một bước, vai đau ê ẩm, tay phải tê đi như không nhấc lên được. Thiên Tâm Quái Cái phải lấy hết sức mới trụ vững, tuy nhiên hữu thủ cũng đau như dần. Vừa tiếp chiêu, đôi bên đã biết công lực của đối phương. Thiên Tâm Quái Cái buông giọng châm biếm : - Tang Thiên Khôi ! Tuy ngày tháng qua công lực của ngươi tăng tiến không ít nhưng vẫn chưa phải là địch thủ của lão ăn mày ta đâu ! Vạn Thánh Đảo là đất táng thân ngươi mất rồi ! Hận Thiên Tiên uất đầy bụng quát mắng : - Cùng quy ! Đừng vội khoác lác, đêm nay nhất định ta sẽ tế sống ngươi ! Lão lại nhảy xông tới, vận đủ mười thành công lực vào song chưởng đánh một lúc bảy tám chiêu. Thiên Tâm Quái Cái "hừ" một tiếng, cũng xuất bảy tám chiêu nghênh địch, từ đó hai bên quấn chặt lấy nhau, xung quanh chưởng ảnh mịt mù không trong thấy ai nữa. Quét mắt nhìn đấu trường, Đồng Thiên Kỳ lãnh đạm nói : - Xem tình thế thì bên phía quí vị bất lợi rồi ! Tinh Sư Đạo nhân cười khẩy đáp : - Đồng Thiên Kỳ, cứ chú trọng đến cái mạng ngươi. Xung quanh không phải là trọng tâm đâu. - Trọng tâm là bốn người chúng ta ư ? Nguyệt Hoa phu nhân góp lời : - Ngươi nói không sai. Mấy tiếng kêu thảm vang lên, Đồng Thiên Kỳ nói : - Nguyệt Hoa phu nhân, thủ hạ ngươi bớt đi ba người rồi ! Nguyệt Hoa phu nhân vận công vào song chưởng từ từ đưa lên, mặt trầm lại hằn học nói : - Đồng Thiên Kỳ ! Dù đệ tử của bổn hội đêm nay có chết hết nhưng gặp hồn ngươi dưới chín suối họ cũng ngầm cười ! - Đáng tiếc là hồn người gặp họ không phải của Đồng Thiên Kỳ mà la oan hồn của ba vị. Nguyệt Hoa phu nhân làm như không để ý đến hai vị chiến hữu kia, chậm bước lại gần Đồng Thiên Kỳ hỏi : - Đồng Thiên Kỳ, ngươi và ta ai xuất thủ trước ? Đồng Thiên Kỳ đáp : - Huyết Kiếp Thủ trước khi giết người ít khi xuất thủ trước. Với Nguyệt Hoa phu nhân, Đồng mỗ cũng không coi ngoại lệ, phu nhân cứ tự nhiên. Lúc này xung quanh đưa lại mấy tiếng la đau đớn nữa, Nguyệt Hoa phu nhân nghe ra trong đó có tiếng một võ sĩ, đột nhiên hét lên một tiếng : - Tiếp chưởng ! Theo tiếng quát, hai tay đã đề khí liền phóng ra. Thoắt cái, từ đôi bàn tay nhỏ nhắn đã lấp lánh hai thứ binh khí, đó là hai chiếc nguyệt nha mũi nhọn hoắt nhanh như chớp đâm thẳng tới. Động tác đã nhanh, bộ vị lại kỳ dị khiến Đồng Thiên Kỳ phải dùng thân pháp nhảy sang bên né tránh. Đồng Thiên Kỳ qua chiêu đầu tiên biết dối phương không dễ đối phó. Chàng vừa nhảy sang thì Nguyệt Hoa phu nhân lại biến chiêu, một mũi nguyệt nha nhầm vào sườn trái của chàng, mũi kia đâm lên vai phải. Đồng Thiên Kỳ xuất một chiêu "Tiềm long sơ động", Nguyệt Hoa phu nhân thấy bàn long cuồn cuộn tràn sang vội nhảy lui để tránh. Thùy Long Tăng thìn Tinh Sư Đạo, thấp giọng : - Thế nào ? Tinh Sư Đạo khẽ lắc đầu. Lúc này Nguyệt Hoa phu nhân lại đánh tạt sang, đôi nguyệt nha múa như rồng cuốn khiến Đồng Thiên Kỳ chưa vội xuất chiêu lại lui về một bước tránh một lúc ba bốn chiêu hiểm ác của đối phương. Thùy long Tăng nói nhỏ : - "Long phún nha hoa" một tuyệt chiêu của Tân nguyệt chưởng. Tinh Sư đạo nhân gật đầu nói : - Nên động thủ. Thùy Long Tăng liền quát to : - Đồng Thiên Kỳ ! Mạng ngươi chấm dứt ở đây rồi ! Nói xong, liền bổ vào vòng chiến, song chưởng hoa vun vút biến thành muôn mũi nhọn vô cùng sắc bén. Thùy Long Tăng vừa xuất thủ thì Tinh Sư Đạo nhân cũng lao theo, chưởng pháp hoàn toàn giống Thùy Long Tăng. Mới xuất chiêu thứ hai bị thân pháp tinh diệu của Đồng Thiên Kỳ tránh được, Nguyệt Hoa phu nhân mới rõ vì sao Vu Hồi Kiếm lại phóng thả một đối thủ nguy hiểm như thế ? Đồng thời sự tự tin cũng dần dần giảm suất. Cũng vừa lúc đó tăng, đạo hai người xuất thủ tấn công. Vừa thấy chưởng pháp của hai người, Nguyệt Hoa phu nhân giật mình lẩm bẩm: - "Kim Nhẫn chưởng" ! Hóa ra chủ của chúng là Kim Nhẫn Phật ở Linh Sơn. Nguyên Đồng Thiên Kỳ từ trước có chủ quan coi thường hai đối thủ này. Nhưng vừa nếm một chiêu, chàng đã sửng sốt không dám khinh thị nữa liền xuất chiêu "Thất hải du long" để đẩy lùi thế tấn công mãnh liệt của đối phương. Tuy nhiên trong lúc hoang mang chàng đã để lọt một khoảng trống sau lưng mà đối phương có thể lợi dụng. Nguyệt Hoa phu nhân không bỏ qua cơ hội đó. Bà ta vừa định phát chiêu đánh vào chỗ sơ hở của Đồng Thiên Kỳ, đột nhiên trong óc hiện lên dung mạo tuấn mỹ tuyệt vời của chàng, niềm phấn khích thừa cơ tấn công địch nhân đột nhiên tiêu thất Sau một phút khinh thị lỡ để mất thất cơ, Đồng Thiên Kỳ lập tức lấy lại thượng phong, chỉ một chiêu bức địch nhân lùi lại. Trên mặt sát cơ chợt hiện, chàng lạnh giọng quát lên : - Hai vị tiếp Đồng mỗ chiêu này ? Nói vừa xong, chiêu "Hồi long chuyển phượng" đã xuất ra với uy mãnh tuyệt luân. Hai vị đạo tăng tuy thân hoài tuyệt học Linh Sơn nhưng đâu thể sánh với Tiềm Long Thần Công và công lực được triết long nội đan làm tăng trưởng ? Vì thế sau khi trấn định lại, chỉ trong chiêu tiếp theo Đồng Thiên Kỳ đã bức đối phương thoái lùi năm sáu thước, dù Thùy Long Tăng và Tinh Sư Đạo nhân có phát huy "Kim Nhẫn chưởng" thế nào cũng không xoay chuyển được tình thế. Lúc đó vọng tới tiếng thét của Vạn Thánh Nhất Tiên : - Nằm xuống ! Tiếp theo là một tiếng kêu thảm khốc. Trong ba người còn lại của bát lực sĩ lại thêm một người bị loại khỏi vòng chiến. Tăng, đạo hai người tránh qua một chưởng của Đồng Thiên Kỳ chợt nhớ lại Nguyệt Hoa phu nhân vừa bỏ lỡ một cơ hội có thể đả thương đối thủ. Tinh Sư Đạo nhân lạnh giọng nói : - Phu nhân vừa rồi đại lượng quá ! Rồi cùng Thùy Long Tăng mãnh liệt công sang. Hai người cho rằng chỉ cần cảnh cáo như vậy ắt bà ta lần khác không còn bỏ lỡ thời cơ nữa, có thể chỉ cần một chưởng là thành. Nào ngờ Nguyệt Hoa phu nhân còn căm hận họ còn hơn cả Đồng Thiên Kỳ. Quét mắt nhìn ba người đang xuất chưởng tung chiêu rất ác liệt, Nguyệt Hoa phu nhân nở nụ cười giảo hoạt nói thầm : - Các ngươi đã nghĩ không sai, Nguyệt Hoa phu nhân ta vốn dùng kế mượn dao giết người, nhưng các ngươi tính đã sai lầm một điểm, trước mắt ta chưa định giết hắn. Nếu giết hắn thì Nhật Nguyệt Bang chẳng cần gì Linh Sơn phái các ngươi giúp đỡ đâu. Nói xong thị chậm bước trở về kiệu. Toàn đấu trường đang hồi loạn đả căng thẳng không ai chú ý đến hành động của Nguyệt Hoa phu nhân. Đến sát kiệu, bà ta định lên giọng gọi bọn đệ tử thủ hạ nhưng một ý nghĩ lóe lên trong dầu, bà liền đổi ý nhỏ giọng ra lệnh cho bốn tì nữ hộ kiệu : - Trở về thuyền ! Một người trong hai vị tôn giả xưng là "Thôn Nhạc Hống" nghe lệnh ngạc nhiên thấp giọng hỏi : - Khải bẩm phu nhân có cần thông báo cho chúng đệ tử một tiếng không ? Nguyệt Hoa phu nhân lạnh lùng đáp : - Những người có năng lực nếu phát hiện chúng ta về thuyền ắt tìm cách đi theo, còn những kẻ vô năng không chịu xem xét sự việc xung quanh thì có theo hay không cần rút theo đối với bổn hội không can hệ gì... Về thuyền đi ! Nói xong cúi người bước vào kiệu. Thôn Nhạc Hống liếc nhìn đồng bọn ở bên cạnh, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, lão chua chát nghĩ thầm : "Thế gian độc địa nhất là lòng dạ nữ nhân ! Thân ta đang ở Hội này nhưng sợ khó toàn mạng mà ra khỏi đó ! ". Thế rồi bốn tì nữ cao lớn khiêng kiệu, hai vị tôn giá đi đoạn hậu phóng như bay ra phía bờ biển. Lúc này lại vang lên tiếng kêu trong giờ hấp hối của nhân vật thứ ba trong bốn lực sĩ bị tử thương dưới tay của Nhan Ngọc Vi. Đệ tử của Nguyệt Hoa hội lúc này đã bị thương vong gần hết, trừ một người cuối cùng trong bát lực sĩ đang vong mạng đấu với Thần Châu Tam Tà. Địa Sát Lệnh chủ, Nhan Ngọc Vi, ba thiếu nữ khác cũng như phần đông chúng nhân của Vạn Thánh Đảo đã buông binh khí nghỉ ngơi. Mọi người vẫn hướng trung tâm chú ý của mình vào Đồng Thiên Kỳ. Nhan Ngọc Vi không thấy Nguyệt Hoa phu nhân trong vòng đấu, nàng ngạc nhiên đưa mắt tìm quanh rồi thảng thốt kêu lên : - Nguyệt Hoa phu nhân đào tâu rồi ! Lời vừa vang ra, đám đệ tử của Nguyệt Hoa hội như rắn mất đầu, trong lúc hoảng loạn lại thêm ba người bị giết. Bọn còn lại đều quỳ xin tha mạng. Không khí đấu trường đã lặng đi nhiều. Tăng, đạo hai người đấu với Đồng Thiên Kỳ do công lực và chiêu thuật đều thua kém đối phương nên phải dốc toàn lực vào cuộc đấu, tuy có băn khoăn là sao có cả Nguyệt Hoa phu nhân hợp lực vẫn bị Đồng Thiên Kỳ dồn vào bí thế như vậy, nhưng vẫn không còn lòng dạ nào nghĩ đến có Nguyệt Hoa phu nhân ở đó hay không. Cả hai có mơ cũng không ngờ tới dã tâm của Nguyệt Hoa phu nhân lại bộc lộ một cách trắng trợn đến như vậy. Biết rằng dù hai người hợp lực cũng không phải là địch thủ của Đồng Thiên Kỳ, ngay cả cú đánh lén đầu tiên cũng không bức được chàng lùi vào thế hạ phong, lúc này chiêu thức của chúng lại càng rời rạc. Đôi mắt lấp lánh hàn quang, trong khi hai người trong phút hoảng hốt thất cơ phải lùi về bảo vệ, Đồng Thiên Kỳ hét lên một tiếng : - Muộn quá rồi ! Chỉ thấy mình chàng nhẹ nhàng lướt qua địch thủy, Thùy Long Tăng và Tinh Sư Đạo nhân buông thỏng hai tay đứng chết lặng giữa đấu trường, đương nhiên huyệt đạo đã bị Đồng Thiên Kỳ chế trụ Quét mắt nhìn hai người, Đồng Thiên Kỳ nói giọng lạnh tanh: - Thật bất hạnh, xem ra Đồng mỗ đã chọn sẵn đường cho hai vị rồi ! Đối với cái chết ai mà không sợ hãi. Cũng như khi sắp lìa trần người ta cùng lưu luyến với cuộc sống. Tuy Thùy Long Tăng và Tinh Sư Đạo tuổi trời đã cao nhưng đối mặt với cái chết cũng không thể trấn áp nỗi kinh sợ biểu lộ lên nét mặt. Thân không cử động được nhưng miệng còn có thể mở, Thùy Long Tăng nói : - Đồng Thiên Kỳ, người ta thường dành cho người khác một lối thoát cuối cùng. Đồng Thiên Kỳ buông giọng châm biếm : - Khi hai vị lao vào đánh lén Đồng mỗ đâu có nghĩ đến câu này ? Thùy Long Tăng gắng biện bác : - Lão nạp hai người cùng Đồng thí chủ vốn không có thâm cừu đại hận gì. - Giả sử tối nay Đồng mỗ chết bởi tay hai vị nhất định hai vị cũng không nghĩ tới điều này. Chàng lạnh lùng nói thêm : - Đồng mỗ đã nói qua, Huyết Kiếp thủ không có đức phóng sinh, hai vị sẽ rất bất hạnh nếu bại dưới tay Đồng mỗ, đúng thế chứ ? Cả hai nghe nói đều lạnh sống lưng, mặt tái mét. Thùy Long Tăng gắng gượng nói : - Đồng Thiên Kỳ, hai chúng ta đã mất khả năng kháng cự mà ngươi cũng hạ thủ được sao ? Một thoáng do dự thoáng qua, Đồng Thiên Kỳ quay mình bước sang bên, chợt mắt chàng bắt gặp tử thi của "Trác Kình" Mãnh Long, vết chu sa trên trán chàng đột nhiên ửng đỏ. Bốn thiếu nữ vừa nghe hết chuyện trao đôi giữa song phương, họ rụt rè tới gần nhưng chưa dám nói gì. Nỗi sợ hãi trước cái chết đôi khi làm người ta quên đi lòng tự trọng. Thùy Long Tăng nhìn Nhan Ngọc Vi đang bước lại gần, gấp giọng : - Nữ thí chủ, ngày trước lão nạp từng là tôn giả ngự tiền hành khiển cho nữ thí chủ chắc vẫn chưa quên ? Nhan Ngọc Dung đáp : - Ở Vạn Thánh Đảo hai vị đã bắt Nhan Ngọc Vi, tôi cũng chưa quên điều này Đồng Thiên Kỳ đã quay lại, tay đặt vào chuôi Long đầu kiếm. Tinh Sư đạo trầm giọng nói : - Cô nương, oan gia nên giải không liên kết. Hai người chúng ta là môn hạ Linh Sơn phái, danh hiệu Kim Nhẫn phật sau này cô nương nhất định sẽ nghe, Đồng Thiên Kỳ bây giờ đâu có cường địch, e rằng... Mi tâm huyệt trên trán đỏ ửng, Đồng Thiên Kỳ lạnh lùng ngắt lời : - Tôn giá đem sư tổ ra đây làm gì ? - Đồng Thiên Kỳ ! Nếu ngươi giết hai chúng ta, Linh Sơn phái nhất định sẽ biết sự tình tối nay, thức thời mới là anh hùng. Đồng Thiên Kỳ, bần đạo khuyên người nên nghĩ kỹ. "Coong" một tiếng, Đồng Thiên Kỳ đã rút phắt Long đầu kiếm ra khỏi bao, đanh giọng : - Tôn giá nhất định đã thấy rõ bốn lực sĩ chết như thế nào ? Tinh Sư Đạo nhân run giọng : - Đồng Thiên Kỳ, Linh Sơn phái quyết không tha ngươi, trừ phị.. Đồng Thiên Kỳ đỡ lời : - Trừ phi bây giờ Đồng mỗ tha các ngươi, đúng vậy chứ ? Giọng Nhan Ngọc Vi khẩn khoản : - Đồng công tử, xin đừng... Tinh Sư Đạo nhân thoáng chút hy vọng liền nhìn Nhan Ngọc Vi nói : - Cô nương nên nghĩ tới Đồng Thiên Kỳ, bần đạo hy vọng cô nương thay hắn suy nghĩ... Đột nhiên ánh hàn quang lóe lên, trong tiếng la hốt hoảng của bốn thiếu nữ là tiếng rú lên đứt đoạn của hai đệ tử phái Linh Sơn. Tinh Sư Đạo từ đầu đến đuôi bị xả thành hai nửa, còn Thùy Long Tăng bị chém cụt cánh tay phải, máu tuôn như suối đứng lặng thất thần. Vung tay giải huyệt đạo cho Thùy Long Tăng, Đồng Thiên Kỳ lạnh lùng nói: - Đại sư, ngươi sở dĩ đêm nay không chết vì thân ngươi ở trong Phật môn. - Đi đi ! Ở Trung nguyên, Đồng mỗ sẽ tùy lúc chờ người của Linh Sơn phái. Vận công cầm máu ở cánh tay, Thùy Long Tăng oán hận nhìn Đồng Thiên Kỳ. - Lão nạp ra đi sẽ thỉnh cầu Linh Sơn... Đồng Thiên Kỳ, người sẽ hối hận vì cái giá phải trả cho việc hôm nay ngươi đã làm ! - Đại sư Đồng mỗ hy vọng ngươi không muốn mất thêm một cánh tay nữa. Thức thời vụ giả... Ngươi cút đi. Xem thủ đoạn sát nhân tàn khốc của Đồng Thiên Kỳ, Thùy Long Tăng biết rằng chàng đã nói ắt sẽ làm liền không dám nói gì thêm vội vã bỏ đi, phi thân ra ngoài ba trượng nói vọng lại : - Lão nạp cầu Phật Tổ bảo hộ cho ngươi bình an đến được Trung Nguyên. Lát sau đã mất hút trong bóng đêm. Bốn thiếu nữ sửng sờ nhìn vẻ bình thản của Đồng Thiên Kỳ, Nhan Ngọc Vi thẫn thờ nói : - Đồng công tử thay đổi mất rồi, không còn là người ngày trước nữa ! Đồng Thiên Kỳ thấy đau nhói trong tim nhưng cố trấn áp nỗi thống khổ, mỉm cười đáp : - So với quá khứ tàn nhẫn hơn, nhưng với tương lai lại còn kém xạ.. Nhan Ngọc Dung chỉ tay vào những mảnh tử thi nằm vương vãi nói : - Đồng công tử có cho rằng hoàn cảnh này thích hợp với chốn dân cư không ? Đồng Thiên Kỳ lãnh đạm trả lời : - Tử thi, máu huyết tất nhiên không thích hợp với chốn quần cư nhưng tại hạ đã quen và cần phải quen với hoàn cảnh đó. Mai Phụng Linh hỏi : - Chàng cần thích ứng với nó ư ? Đổng Thiên Kỳ cười đáp : - Người tất nhiên cần phải thích nghi với hoàn cảnh. Nhan Ngọc Dung thấp giọng : - Đồng công tử có tin rằng một số người không bao giờ thích nghi với hoàn cảnh đó hay không ? Đồng Thiên Kỳ lẳng Lặng gật đầu chừng như không muốn tiếp tục tranh luận về đề tài đó, chàng ngước mắt nhìn bầu trời tăm tối chỉ còn lác đác mấy vì sao cuối cùng nhìn những thi thể nằm khắp nới, trầm giọng nói : - Nên thu lượm những tử thi này để khôi phục sự an lạc vốn có ở nơi đây. Đột nhiên có tiếng nói : - Có thích hợp với chốn quần cư hay không, nhưng bần ni tin rằng dù có thu nhặt chúng đi thì sẽ có những tử thi khác thay vào. Mới rồi đã trấn tĩnh phần nào nỗi thống khổ trong lòng, nghe những lời vừa rồi, Đồng Thiên Kỳ quay phắt người lại, bắt gặp cái nhìn lạnh lùng trách móc của Thánh Tâm Sư thái và Vạn Thánh Đảo chủ phu nhân đang nhìn mình, nỗi đau lại trào lên không kiềm chế nổi, chàng lạnh lùng nói : - Đúng như vậy. Bà là Thánh Tâm sư thái ư ? Thánh Tâm Sư thái gật đầu đáp : - Đúng thế. Bần ni pháp hiệu là Thánh Tâm, võ công kém xa ngươi nhưng may có chút ít lòng từ bi của một lão ni cô. Không nhìn vào người nào, Đồng Thiên Kỳ ngước nhìn bầu trời hắc ám não nùng nói : - Sư thái ! Những người nào không phải vì tôi mà đến... Lẽ ra tôi không nên xuất hiện ở thánh địa an lạc thanh bình này. Dứt lời quay người bước tới thi thể của "Trác Kình" Mãnh Long quỳ xuống, từ đó mắt rơi xuống những giọt lệ nóng hổi. Ở nơi đây, chàng đã mất những gì và được những gì ? Chỉ là những lời trách mắng phủ phàng và thái độ lạnh lùng nơi đối với chàng còn những người thân duy nhất trong cõi đời này... Tuy nhiên, chàng không tìm thấy chút ấm áp nào. Đồng Thiên Kỳ thận trọng rút từ ngực Mãnh Long ra thanh đoản kiếm, hai dòng lệ cứ để mặc lã chã lon tuôn rơi. Tà bốc Tư Không Linh nhìn thiếu niên - người mà Thần Châu Tam Tà đem lòng ngưỡng mộ duy nhất trong đời hành hiệp giang hồ, lão không nén nỗi xúc động đưa tay lau nước mắt, lát sau ngửa mặt cười to một tràng lạnh lẽo. - Ha ha hạ.. Tấm lòng từ bi của lão sư thái thật tuyệt biết bao ! Giả sử Vạn Thánh Đảo hôm nay không có anh ta thì sẽ xảy ra cảnh tượng thế nào người có nghĩ đến không ? Người thân là đệ tử Phật môn mà không hiểu lý rằng phải cải ác trừ tà, lại buông ra những lời lẽ sai trái, giả từ giả bi như thế... Vì người thân, chàng ta đã lặn lội muôn trùng cách trở, cải trang giả dạng đến đây. Cũng vì họ, chàng đã bỏ mất bao nhiêu và thu lại được gì ? Thương bằng hữu vì mình mà chết đứt từng khúc ruột biết giải bày cùng ai ? Tiếc song thân chết thảm dưới tay cường địch, biết than khóc cùng ai ? Từ thơ ấu tới giờ vai đã gánh nặng biết mấy đau thương và biết bao trách nhiệm nặng nề mà biết cùng ai chia sẻ ? Cũng vì người thân, muốn để họ đoàn tụ chu toàn, tận hưởng an lạc, nén tình yêu xuống tận đáy tâm hồn, đem ái tình đổi thành tình hận nỗi đau khổ đó nào ai thấu hiểu ? Để cuối cùng chàng ta đổi lấy cái gì ? Một bài học về từ bi nhân nghĩa ư ? Ha ha hạ.. Hai chữ nhân nghĩa trong thiên hạ. Tư Không Linh đã thấy rõ ở đây rồi ! Địa Sát Lệnh chủ nhìn Tà Bốc Tư Không Linh, trầm giọng nói : - Tư Không Linh, nơi này không lưu người đã có chỗ khác lưu người. Ta và ngươi hãy vì tri kỷ mà dốc hết tấc lòng, hà tất phải thay nó bộc bạch những lời ấy ? Công đạo là ở lòng người... Những nhân vật ở đây chẳng còn bé bỏng gì đâu. Lời nói của Thạch Tùng Lỉnh cũng đầy xúc động ! Thánh Tâm Sư thái ngượng ngùng cúi thấp đầu, Đảo Chủ phu nhân không nén nổi, khóc như mưa, thổn thức nói : - Ta vĩnh viễn mang tội với em gái ta và em rể ở dưới suối vàng mất rồi ? Đúng thế ? Các người phó thác cho ta nhiều lắm, nhưng ta nào đã làm được chút gì dâu ? Ta đã nghĩ gì ? Ta đã thấy gì ? Nói chưa xong bà đã chạy bổ tới Đồng Thiên Kỳ, nói trong nước mắt : - Thiên Kỳ ! Hài tử ! Tha thứ cho dì Bốn thiếu nữ cũng lao ùa tới, mặt đầm đìa nước mắt, trong lòng đầy hối hận và thống khổ. Thiện Tâm Quái Cái cùng với Hận Thiên Tiên đang đánh nhau kịch liệt. Hận Thiên Tiên lúc này đã nao núng vừa cố trấn tĩnh sau một chưởng mãnh liệt của Hàn Tâm Ẩn. Đồng Thiên Kỳ lau thanh đoản kiếm rồi từ từ đứng lên, nghe tiếng la của Đảo chủ phu nhân chàng cũng không quay đầu lại Đúng lúc đó bóng nghe Thiên Tâm Quái Cái thét to : - Lão quỷ chạy đâu ? Đồng Thiên Kỳ... Không nghe tiếng Thiên tâm Quái Cái, cũng không ngờ rằng Hận Thiên Tiên lao về phía mình, khi Đồng Thiên Kỳ phát hiện ra thì đã muộn, Hận Thiên Tiên Tang Thiên Khôi chỉ còn cách chàng có mấy tấc ! Trong tiếng ầm vang của hai thân thể va mạnh vào nhau vẳng ra hai tiếng kêu đau đớn.
__________________
|
|
|
|
|
|
#2 |
|
Rìu Bạc Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 22.005
Điểm: 80/31 bài viết
|
Hồi 52 Tình Sâu Dù Kéo Mơ Đoàn Tụ Lòng Người Đâu Cản Cánh Chim Bay Theo phản ứng bản năng, Đảo chủ phu nhân và bốn thiếu nữ dừng ngay lại. Sau khi định thần họ đưa mắt nhìn sang nơi vừa rồi Đồng Thiên Kỳ đang đứng, cả năm cái miệng đều bật ra tiếng kêu thống thiết. Lại nói, Đồng Thiên Kỳ phản ứng tuy nhanh nhưng không lường trước tình huống, lòng lại đang mang nỗi u buồn, chưa kịp vạn công đề tức trong khi Hận Thiên Tiên dốc hết tàn lực lao đến như một mũi tên. Cả hai cùng ngã xuống sau một cú va chạm cực mạnh bắn xa nhau đến năm sáu thước, chưa rõ mức độ trầm trọng đến đâu. Bốn thiếu nữ và Đảo Chủ phu nhân vừa cúi xuống định dìu Đồng Thiên Kỳ lên thì chàng lập tức đứng bật dậy nhảy phắt về phía Hận Thiên Tiên. Hận Thiên Tiên chưa kịp đứng lên, công lực gần như tán lạc hết cả, nhưng thấy đối thủ chồm tới cũng gắng sức nhổm dậy. Soạt một tiếng, thanh trường kiếm đã rút khỏi vỏ tỏa hàn quang lạnh ngắt trên tay Đồng Thiên Kỳ. Chàng quắc mắt chỉ mũi kiếm vào cổ họng Hận Thiên Tiên. Sau giây lát nhợt nhạt, sắc mặt Hận Thiên Tiên lấy lại sắc thái bình thường. Lão tuyệt vọng buông thỏng đôi tay vừa định đưa lên đề kháng, nhìn đối phương căm giận rít lên : - Đồng Thiên Kỳ ! lão phu không ngờ ngươi độc ác đến thế ! Đồng Thiên Kỳ nhếch mép nói : - Tang Thiên Khôi, ngươi nói đúng hôm nay Vạn thánh Đảo... Vừa nói ba tiếng Vạn Thánh Đảo, nỗi lòng bi thương trong Đồng Thiên Kỳ lại dâng trào, ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn của chàng dần tiêu thất. Hận Thiên Tiên không rời mắt khỏi Đồng Thiên Kỳ. Lão thấy sự do dự đọng lại trên khuôn mặt tuấn mỹ của đối phương liền hỏi: - Đồng Thiên Kỳ sao ngươi không nói hết đi ? Chắc có chuyện trọng đại gì chưa quyết định ngay được ? Đồng Thiên Kỳ lướt mắt nhìn những tử thi rồi nhìn ra mặt biển xa xăm. Từ khóe miệng chàng có những giọt máu ứa ra, chàng hờ hững nhìn đối phương nói: - Không sai ! Đồng mỗ đúng là vừa có một việc còn băn khoăn nhưng bây giờ thì đã quyết định rồi. Chắc rằng tôn giá không ngờ lúc này, ngay ở đây Huyết Kiếp Thủ Đồng Thiên Kỳ lại tha mạng sống cho tôn giá ? Bốn thiếu nữ nghe nói vậy lo lắng tới vây lấy Đồng Thiên Kỳ. Nhan Ngọc Dung nhìn thần sắc ảm đạm trên gương mặt chàng, run giọng nói : - Đồng công tử ! Không được tha hắn! Thiên Tâm Quái Cái Hàn Tâm Ẩn lúc này đã tới gần. Vừa rồi lão bị cuốn hút vào cuộc đấu nên không nghe chút gì cuộc bàn luận vừa rồi cũng như việc xảy ra. Nhưng thấy vẻ khác thường trên bộ mặt luôn trầm tĩnh của Đồng Thiên Kỳ, lão đoán rằng đã xảy ra chuyện gì đó. Hận Thiên Tiên tin rằng mình chắc chết, nghe Đồng Thiên Kỳ nói chợt đổi sắc. Một chút hy vọng lóe lên trong ánh mắt chợt tiêu thất, lão nói với vẻ châm biếm : - Đồng Thiên Kỳ, lão phu ngờ rằng mình đã nghe sai, nếu không chẳng nhẽ truyền ngôn trên võ lâm đã sai lầm ? Lão phu không tin rằng ngươi có lượng bao dung như thế Hơi nặng nề, Đồng Thiên Kỳ thu lại Thanh Long đầu kiếm, gật đầu nói : - Ngươi nói không sai. Huyết Kiếp Thủ Đồng Thiên Kỳ không có lượng bao dung, trừ trên mảnh đất này. Sau này Đồng mỗ gặp ngươi ở đâu thì ở đó là đất táng thân ngươi. Sự căng thẳng trên mặt Hận Thiên Tiên lập tức biến mất. Lão nói : - Đồng Thiên Kỳ. Bao nhiêu máu đã chảy hôm nay, ngươi không thể lấy gì mà trả hết được Lão cố đứng dậy nhưng chưa dám đi ra ngoài. Lão tự biết công lực của mình không còn bao nhiêu để có thể đối phó với những điều bất trắc. Đảo Chủ phu nhân sấn bước lên nói : - Thiên Kỳ ! Cháu đừng thả hắn, quyết không được ! hắn đã làm cháu bị thương. Đồng Thiên Kỳ cười lạnh đùng đáp : - Lão ta cũng có hơn gì đâu ! Thiên Tâm Quái Cái bước lên một bước, nhìn dán mắt vào khuôn mặt tuấn tú nhưng vô cùng lạnh lùng lãnh dạm của chàng hỏi : - Oa nhi ! Lão ăn này ta không tin rằng ngươi tự nhiên nẩy ra lòng từ bi như thế ! Đồng Thiên Kỳ bình tĩnh hỏi lại : - Chẳng lẽ tiền bối không tin rằng sẽ có một ngày lòng từ bi sẽ xuất hiện ở Đồng Thiên Kỳ này ? Thiên Tâm Quái Cái thấp giọng như nói một mình : - Việc hôm nay lão ăn mày ta không tài nào hiểu dược, trong đó hẳn có duyên cớ gì rồi... Tà Bốc Tư Không Linh không nhịn được, chen lời : - Vạn Thánh đảo là đất tôn nghiêm an lạc. Hôm nay nơi đó nhuốm huyết tanh nhiều quá Đồng Thiên Kỳ đã làm ô uế nó mất rồi ! Đôi mắt đục lờ của Thiên Tâm Quái Cái bỗng lóe lên như ánh điện, lão nhìn Tà Bốc lạnh giọng : - ài phát ngôn những lời này ? Ngươi ư ? Tà Bốc Tư Không Linh nhếch mép, cung giọng đáp : - Vì tri kỷ, vì bằng hữu mà huynh đệ Tà Bốc ba người còn tiếc chưa thể liều chết đề tận lực phen này huống chi còn buông ra những lời đó ? Tính tình Thiên Tâm Quái Cái tuy cổ quái nhưng lão là người xem xét sự việc minh bạch. Nghe nói thế liền quay sang Đồng Thiên Kỳ hỏi : - Oa nhi, lão ăn mày ta muốn nghe từ miệng ngươi thực tình câu chuyện thế nào? Tuy giọng nói còn giữ được bình tĩnh nhưng ít nhiều ẩn chứa sự đe dọa. Đồng Thiên Kỳ đáp : - Cách xem xét sự việc có hai mặt mỗi người có cách của mình. Đối với địch nhân mới duy trì quan điểm, còn đối với bằng hữu hà tất phải tranh luận, tiền bối có cho thế là đúng không ? Thiên Tâm Quái Cái lắc đầu : - Lão ăn mày ta không đồng ý. - Vậy thì Đồng Thiên Kỳ không cần nói nữa không được sao ? Thiên tâm Quái Cái quắc mắt giận dữ: - Nhưng lão ăn mày ta nhất định muốn biết ! - Như thế đủ chứng minh rằng chúng ta hiểu nhau còn quá ít... Thái độ kiên quyết của Đồng Thiên Kỳ làm Thiên Tâm Quái Cái sửng sốt. Lão nhìn chăm vào mặt Đồng Thiên Kỳ hồi lâu rồi đột nhiên cười to : - Ha ha hạ.. Oa nhi ! Xem ra thì lão ăn mày ta phải nhịn rồi ! Xưa nay tính tình lão ăn mày ta nóng như lửa, nhờ ngươi mà cải đổi được chút ít kể cũng hay? Lão nói một cách thành khẩn, không hề có ác ý. Vừa tra kiếm vào bao, Đồng Thiên Kỳ vừa nhẹ giọng nói : - Đồng Thiên Kỳ xem ra không hợp với tiền bối rồi ! Giọng lão khất cái xa xăm : - Xưa kia lão hòa thượng phần nào chiều ta, nay lão ăn mày này cố thích ứng với ngươi một chút cũng không sao ! Oa nhi, sự việc này ngươi có thể làm chủ. Nghe lão khất cái nói thế, chúng nhân có mặt đều bị bất ngờ, họ đã nghĩ tới những hậu quả không hay có thể đem lại. Đảo Chủ phu nhân mắt long lanh lệ, nói : - Thiên Kỳ, ngươi... dì biết nói gì đây? Nếu ngươi chịu tiếp thụ, ta nguyện ý với cháu... Đồng Thiên Kỳ như đã hiểu ý Đảo Chủ phu nhân định nói gì liền quay lại ngắt lời bà : - Dì ! Qúa khứ đều đã qua hết rồi, Đồng Thiên Kỳ tuy độc ác tàn bạo nhưng cũng còn biết giữ phép tắc. Nếu chút đó cũng không còn thì đù cháu có tiếp thụ ân huệ của dì cũng chẳng ích gì. Trên gương mặt chàng lúc đó bao phủ một màn sương đục. Đảo Chủ phu nhân nói với giọng đau buồn : - Thiên Kỳ, Dì nói không giữ lời chỉ vì cho rằng cháu còn là một hài tử vô tâm như lúc trước... Con không nhớ lỗi cha me.... Tuy dì không phải là thân mẫu cháu nhưng là chị ruột của mẹ cháu, dì cầu mong cháu hãy quên đị.. Từ từ quay người lại, Đồng Thiên Kỳ nói không cần nghĩ ngợi : - Bá mẫu, Thiên Kỳ đã nói, quá khứ qua rồi. Thiên Tâm Quái Cái giờ đã rõ ai làm thương tổn đến Đồng Thiên Kỳ nhìn thấy tình thế đó không biết xử trí thể nào. Chợt mắt lão bắt gặp Hận Thiên Tiên đang lúng ta lúng túng, lão giận dữ quát : - Tang Thiên Khôi, nó đã thương cho cẩu mệnh của ngươi, chưa cút ngay đi còn đứng đó làm gì ? Hận Thiên Tiên biết lão khất cái nóng tính, tuy bị nhục nhưng không dám mở miệng vội vàng đưa mắt nhìn mọi người rồi quay người bước đi. Ra ngoài chừng ba mươi trượng mới ngoảnh lại nói: - Lão hóa tử, ngươi có giỏi cứ đến Trung Nguyên xem Tang mỗ đối đãi với bằng hữu ngươi thế nào ! Nói xong quay người lủi thẳng. Thiên Tâm Quái Cái tức anh ách nhưng không biết làm sao. Hận Thiên Tiên đi rồi, không khí trong đấu trường tĩnh lặng hồi lâu, chợt Thập Điện Truy Hồn Y bước lên trước mặt Đồng Thiên Kỳ nói : - Đồng công tử đang bị nội thương rồi. Nghe xong, mọi người nhốn nháo mắt một lúc, Vạn Thánh Nhất Tiên cất tiếng làm mọi người yên lặng. - Thiên Kỳ, cháu thấy mình ra sao ? Giọng lão dịu hiền đầy sự quan hoài. Đồng Thiên Kỳ vừa định nói thương thế mình không nặng nhưng một ý nghĩ khác ngăn chàng lại, liền trả lời : - Tôi... muốn nghỉ một lúc. Thập Điện truy Hồn Y ngơ ngác, lão không ngờ hôm nay tính tình bướng bỉnh kiên cường của thiếu niên kia lại trái đi như thế, lại muốn nghỉ ngơi. Nhan Kiếm Long vội bước lên vỗ nhẹ vào vai Đồng Thiên Kỳ : - Chúng ta đi ! Nhìn lần nữa thi thể "Trác Kình" Mãnh Long, Đồng Thiên Kỳ không nén được sầu thương, giọng chàng không ghìm hết nỗi xúc động : - Xin bá phụ an táng cho Mãnh Long. Nhan Kiếm Hồng vội đỡ lời : - Nhất định rồi, ta sẽ chăm lo chu đáo. Thiên Kỳ, ngươi cứ yên tâm mà đi nghỉ, chỉ đến nửa đêm là mọi việc chu toàn. Rồi lập tức sai thủ hạ bắt tay vào việc. Đồng Thiên Kỳ cúi đầu trước thi thể Mãnh Long nói thì thầm : - Xin vĩnh biệt Mãnh tiền bối ! Hồn thiêng xin hãy minh chứng cho sự phục thù ! Nói xong nặng nề lê chân theo Nhan Kiếm Long vào hậu viện. Trừ những người lo việc chôn cất, tất cả đi vào đại sảnh. Bốn thiếu nữ theo sau Nhan Kiếm Long và Đồng Thiên Kỳ vào đúng căn phòng bữa trước dành cho chàng. Trong đại sảnh bàn ăn đã dọn chỉnh tề rượu bưng đến đủ nhưng hầu như không ai đụng đến đũa. Vạn Thánh Nhất Tiên vừa định giục mọi người ăn uống thì nghe Tà Bốc Tư Không Linh hỏi : - Yên huynh cho rằng thương thế của Đồng Thiên Kỳ ra sao ? Thập Điện Truy Hồn Y Yên Di Thánh không cần suy nghĩ nói ngay : - Nếu Đồng công tử vận công tự hành trị thương thì chưa đến một canh giờ sẽ phục nguyên lại như cũ. Thiên Tâm Quái Cái nghi ngờ hỏi : - Vậy là thương thế hắn tịnh không trầm trọng ? Yên Di Thánh gật đầu vừa định trả lời thì đột nhiên thấy Nhan Ngọc Dung gấp bước đi vào đại sảnh lo lắng nói : - Thiên Kỳ hôn mê không tỉnh. Hầu như cùng một lúc, mọi người đều đứng bật dậy đổ dồn mắt vào Thập Điện Truy Hồn Y Yên Di Thánh đang ngồi lặng một cách ngỡ ngàng. Tiêu Thiên Sư Lỗ Dũng quát to : - Yên Di Thánh, ngươi định lừa chúng ta sao ? Thiên Tâm Quái Cái lừ mắt nói : - Đừng làm ồn ! Rồi đánh mặt sang Yên Di Thánh lạnh giọng : - Thầy lang, giờ thì ngươi nói sao ? Thập Điện Truy Hồn Y nhíu mày, nghỉ ngợi giây lát rồi nói vẻ kiên định : - Vãn bối dám chắc chỉ trong một canh giờ thương thế chàng ta sẽ khỏi. Thiên Tâm Quái Cái nhếch mép cười nói : - Đó là lời xuất từ miệng ngươi đó. Lão ăn mày ta đã nói rồi, trong đời chỉ còn mỗi hắn là bằng hữu thôi. Ngôn từ không giấu sự đe dọa. Thập Điện Truy Hồn Y thản nhiên cười đáp : - Vãn bối dám đưa đầu ra đảm bảo. Thiên Tâm Quái Cái gật đầu : - Vậy thì tốt lão ăn mày ta quyết không để ngươi thiệt thòi. Đột nhiên Thập Điện Truy Hồn Y Yên Di Thánh trầm giọng nói : - Vãn bối sau khi an táng tiện thê sớm đã nguội lòng. Bây giờ có chút tâm huyết vì tiểu nữ mà xin bộc bạch, vãn bối không dám cầu xin lão tiền bối điều gì nhiều, chỉ mong tiền bối thương đến chút tình si của tiểu nữ đừng để nó đổi tình thành hận hủy mất một đời. Được như vậy, vãn bối dù có chết cũng được yên tâm dưới cửu tuyền. Thiên Tâm Quái Cái trầm tư nghĩ ngợi một hồi rồi trịnh trọng đáp : - Chỉ cần ngươi chữa chạy nó cho tốt, lão ăn mày ta nhận bảo đảm việc này. Thập Điện Truy Hồn Y vốn tinh thông y lý chỉ cần quan sát vẻ mặt Đồng Thiên Kỳ đủ biết thương thế của chàng rồi. Lão liền cúi người nói : - Vãn bối xin tạ đại ân của lão tiền bối trước. Dứt lời theo chân Nhan Kiếm Long đi vào hậu viện. Thiên Tâm Quái Cái nói với theo : - Đừng quên trên thế gian lão ăn mày ta chỉ còn nó là bằng hữu thôi ! Trong căn phòng cũ, bốn thiếu nữ và Đảo Chủ phu nhân nước mắt đầm đìa. Ngay từ đấu trường họ định giải bày lòng hối hận của mình với chàng nhưng chưa có dịp, không ngờ vừa vào đến đây chàng đã hôn mê. Vừa cùng Nhan Kiếm Long vào phòng, vừa liếc mắt nhìn thần sắc của Đồng Thiên Kỳ dang nằm thiêm thiếp trên giường, Thập Điện Truy Hồn Y liền nghĩ : - Ngươi đừng hòng che được mắt ta. Lão đến gần đưa tay bắt mạch cho chàng vừa nói : - Các vị tạm ra ngoài chờ một lúc ? Nhan Ngọc Vi lo lắng hỏi : - Yên bá bá ! Thương thế chàng có trầm trọng làm không ? - Không nặng lắm, chỉ một lúc là khỏi thôi. Các ngươi ra đi ! Mọi người không hiểu y lý, biết đâu điều kỳ diệu bên trong ? Cả năm người ngoảnh nhìn Đồng Thiên Kỳ lần nữa rồi bước ra khỏi phòng. Thập Điện Truy Hồn Y lại nhỏ giọng nói Nhan Kiếm Long : - Đảo Chủ cũng xin ra một lúc. Nhan Kiếm Long ngạc nhiên hỏi : - Cả ta cũng phải ra ư ? - Phải, Đảo Chủ nên ra một lúc. Nhan Kiếm Long cười nói : - Yên huynh sợ tiểu đê..... Nói tới đó, lão cũng quay người bước ra cửa. Thập Điện Truy Hồn Y ra theo đến cửa, trịnh trọng nói : - Ở lâu sẽ biết lòng người, sẽ có ngày Đảo Chủ biết rõ tiểu đệ không sợ người ta học mất nghề mình đâu ! Nói xong Yên Di Thánh quay đến bên giường, nhìn sắc diện trắng bạch của Đồng Thiên Kỳ nói : - Đồng công tử hãy ngồi dậy mà trị thương đi. Lúc này trong phòng chi có một mình Thập Điện Truy Hồn Y ta thôi. Ta đảm bảo không đem chuyện công tử giả vờ nói với mọi người đâu. Chợt Yên Di Thánh thấy ngang lưng tê buốt, nhuyễn huyệt đã bị điểm. Theo bản năng lão nghiêng mình sang, đã thấy Đồng Thiên Kỳ nhẩy chồm dậy kéo lão ngồi xuống giường. Đồng Thiên Kỳ cười vẻ có lỗi, nói với Yên Di Thánh : - Tôi đã biết trước không che mắt được tiền bối vì thế đoán thế nào tiền bối cũng tới đây đưa họ ra khỏi phòng. Đó là cách Đồng mỗ có thể sớm rời khỏi nơi đây Thập Điện Truy Hồn Y chợt hiểu ra duyên cớ, hoảng hốt nói : - Vậy ra công tử đã vạch sẵn kế hoạch, hèn gì hôm nay Yên mỗ không hiểu sao ngươi lại thay đổi tính nết đòi đi nghỉ. Đồng Thiên Kỳ gật đầu cười : - Trong võ lâm người ta bảo Đồng mỗ xảo trá mà ! Thập Điện Truy Hồn Y lắc đầu : - Xảo trá, giảo hoạt chỉ dùng cho kẻ ích kỷ mà thôi, còn như công tử chỉ vì người khác, thì sao lại dùng từ dó ? Đồng công tử, ngươi hãy nghĩ đến mình nhiều thêm chút nữa, cũng nghĩ đến những cô nương kiạ. - Tôi đều đã nghĩ đến, vì thế đó là con đường duy nhất. Đồng mỗ phải đi. Thập Điện Truy Hồn Y lấy vẻ nghiêm chỉnh, trịnh trọng nói : - Đồng công tử nói rằng đây là con đường duy nhất phải di. Vậy thì những vị cô nương kia đi theo con đường nào, công tử đã nghĩ đến chưa ? - Họ có nhiều đường để chọn. Trên đời còn nhiều nam tử hơn hẳn Đồng mỗ. Họ sẽ... Thập Điện Truy Hồn Y Yên Di Thánh ngắt lời : - Nhưng họ chỉ yêu một mình ngươi ! Đồng Thiên Kỳ lắc đầu : - Họ đều biết Đồng Thiên Kỳ này lòng dạ cay độc... Lão tiền bối, nhận xét vừa rồi của tiền bối hơi sớm quá. - Ngươi vẫn còn giận họ vì những lời đã nói ? Đồng Thiên Kỳ lắc đầu, chua chát nói: - Nếu Đồng mỗ ghi hận thì cần gì phải vội vàng ra đi ? Vì Đồng mỗ ở đây thêm một ngày thì lòng thù hận của Nhật Nguyệt Bang đối với Vạn thánh Đảo sẽ sâu thêm một bậc. - Đã không ghi hận thì để họ tỏ bày sự hối hận rồi đi cũng không muộn. Dõi mắt ra ngoài khung cửa sổ tối đen. Đồng Thiên Kỳ lắc đầu nói : - Chẳng qua chỉ thêm một việc thừa vô ích mà thôi. Thập Điện Truy Hồn Y tỏ vẻ bất bình buột miệng hỏi : - Việc thừa vô ích ư ? Sao lại thế ? Nếu họ được giải bày, sau này gặp lại sẽ thanh thản hơn chứ ? Giọng Đồng Thiên Kỳ đượm vẻ xót xa nhưng đầy cương quyết : - Chuyến này chia tay coi là vĩnh biệt Đồng Thiên Kỳ lần này tới Trung Nguyên. dù không chết, sau khi phục cừu xong cũng sẽ không có ngày quay về đảo này nữa. Chia ly đã khó, hà tất phải gặp lại ! Thập Điện Truy Hồn Y thấy lòng chấn động vội hỏi : - Đồng Thiên Kỳ ! Lẽ nào ngươi quên người trên Vạn Thánh đảo có quan hệ như thế này với mình ? Đây là nhà ngươi mà ! Đồng Thiên Kỳ nghẹn ngào đáp : - Thế gian này không có gia đình của Đồng Thiên Kỳ này nữa. Cốt nhục đã vùi sâu dưới đất, cỏ xanh phủ dày... Nếu gia đình có chăng chỉ ở Đào Hoa Đảo nay thành tiêu điều hoang phế mà thôi. Thập Điện Truy Hồn Y Yên Di Thánh vẫn cố nài : - Ngươi có thể cùng những cô nương kia trùng kiện lại... - Đồng Thiên Kỳ không vội quyết định, nhưng khi đã quyết định việc gì thường không thay đổi. Giả sử tiền bối là bằng hữu của Vạn Thánh Đảo, tiền bối chắc biết nên nói với họ những gì... Nói rồi chàng đi ra phía cửa sổ. Thập Điện Truy Hồn Y vội la to : - Đồng Thiên Kỳ... Chàng quay phắt người lại trầm giọng: - Tôi tin rằng tiền bối không định bức bách tôi chế trụ á huyệt... Thập Điện Truy Hồn Y lo lắng nói : - Đồng công tử, ta biết nói gì với họ bây giờ ? Với nét mặt thống khổ. Đồng Thiên Kỳ rút trong người một chiếc tín thủ đến bên mép giường viết một hồi. Chàng đã viết những gì lên tấm vải lót giường ? Tuy lòng đã hơi mừng nhưng Yên Di Thánh vẫn làm ra vẻ lo lắng nói : - Ài ! Ta thực tại không biết giải thích với họ thế nào đây ! Đồng công tử sao không nghĩ xem ? Viết xong, Đồng Thiên Kỳ cố nén xúc động nói : - Giải hận nên yêu, yêu do hận giết. Nếu tiền bối có lòng ưu ái họ thì giúp họ nuôi lòng... thù hận với Đồng mỗ này... như thế sẽ thảnh thơi hơn. Dứt lời chàng vội quay đi lao mình ra cửa sổ, phút chốc tan nhòa trong màn đêm tăm tối. Chỉ còn lại Yên Di Thánh trong phòng với tâm trạng rối bười. Lão than thầm : "Hài tử ! Nên biết rằng nhi nữ của ta cũng trao gửi cho ngươi mảnh tim của mình rồi ! Vì bằng hữu, vì bản thân ta, ta nên dối lừa chúng để ôm hận với ngươi, quả thật điều này sẽ làm họ có lúc nào đó sẽ nguôi ngoai. Nhưng làm sao có thể bôi đen một tấm lòng cao cả ? Hài tử ! Ta đành làm ngươi thất vọng mất rồi.". Lão ngước dôi mắt ươn ướt nhìn ra bóng đêm ngoài song cửa đà tĩnh lặng rồi lớn tiếng gọi : - Các ngươi nhanh vào đây ! Đồng Thiên Kỳ đã đi rồi. Trong đêm thanh vắng, tiếng Yên Di Thánh vang mãi đến tận nơi xa. "Choang !" một tiếng, cửa phòng bật mở, Nhan Kiếm Long cùng năm nữ nhân hớt hãi bước vào. Tuy nghe rõ lời Yên Di Thánh nhưng dường như họ chưa tin vào tai mình nên đưa mắt quan sát khắp phòng. Khi đã tin chắc Đồng Thiên Kỳ không còn đây nữa, mọi người tuyệt vọng đứng im như hóa đá. Giữa lúc mọi người còn bàng hoàng thì chợt thấy Thiên Tâm Quái Cái chạy xộc vào. Quét tia mắt như điện nhìn khắp phòng, lão tới bên Thập Điện Truy Hồn Y bất dộng vì bị chế trụ, lạnh giọng hỏi : - Thầy lang, ngươi đã giao ước với ta thế nào ? Không chút lo lắng, Thập Điện Truy Hồn Y chỉ vào góc giường nơi Đồng Thiên Kỳ để lại lưu bút, bình tĩnh nói : - Tiền bối, Yên Di Thánh không thể làm chủ được, tiền bối đọc xem Đồng Thiên Kỳ đã viết những gì. Lão khất cái vội vàng đến cuối giường lướt mắt nhìn qua một lượt. Chợt thấy trên mặt lão hiện lên nỗi buồn thương vô hạn. Lão chép miệng thì thầm câu gì rồi bất chợt cao giọng đọc : "Thời gian như như nước chảy, giang hồ hiểm bước khó đi. Cố hương đã thành hoang phế, mộ cha cỏ mọc xanh rì. Thù mang bên lòng giục giã, một đi không có ngày về ! Cô kiếm ruổi rong khắp nẻo, quản chi núi thẳm thâm khê. Lòng đã trở thành tro nguội, trông vời mưa gió não nề.". Thiên tâm quái đọc xong lời nói cuồn cuộn khí khái nhưng cũng chất chứa nỗi lòng u oán khiến người nghe ai cũng rơi nước mắt. Lão khất cái hằn giọng nói : - Hài tử, ngươi không nói sai, ta đã không hiểu ngươi ! Nhưng vì ngươi, lão ăn mày ta sẽ gắng tìm được cái mà mình để mất sáu mươi năm nay ! Lúc này bốn thiếu nữ cũng đã đi tới bên góc giường, nhìn không chớp vào những hàng chữ rắn rỏi, nét mặt đều lộ vẻ tuyệt vọng. Hồi lâu, Nhan Ngọc Vi cất giọng thê lương : - Chàng đi rồi, vĩnh viễn đi rồi. Sao chàng không để chúng em bày giải một lời ? Chỉ để lại muôn ngàn sầu thương và hối hận ! Chàng đã đánh mất trọn chúng em viễn cảnh tương lai cũng chấm dứt cuộc đời đau khổ, tuy nhiên chúng em chẳng hề oán hận chàng đâu ! Nhan Ngọc Dung nhìn ra ngoài bóng đêm hắc ám rầu rĩ nói : - Xin trời xanh đoái thương đến chút tình si, kiếp sau đừng chia lìa chúng tôi nữa ! Nói xong nàng đưa tay đánh vào thiên linh cái của mình. Thiên Tâm Quái Cái vẫn trừng mắt nhìn mọi người. Nghe hai thiếu nữ nói, nỗi căm giận Vạn Thánh Đảo đã tiêu biến đi nhiều. Thấy Nhan Ngọc Dung muốn tự tận, lão vội vàng vung tay điểm vào nhuyễn ma huyệt, đồng thời đề phòng bất trắc, lão khất cái cũng làm thế với ba thiếu nữ kia rồi ôn tồn nói : - Chỉ cần các ngươi thực tâm yêu nó, hy vọng rằng sau này gặp lại hãy giải bày, an ủi và bảo hộ nó, lão ăn mày ta sẽ có cách giúp các ngươi tìm được nó. Lão quay sang hỏi Thập Điện Truy Hồn Y Yên Di Thánh : - Khi hắn đi đã nói lại những gì ? Cũng như người trong Vạn Thánh đảo, Yên Di Thánh đã hơi bớt chút căng thẳng khi nghe lời an ủi của lão khất cái giờ được hỏi liền thở dài đáp : - Công tử khi đi chỉ dặn vãn bối rằng cố làm cho những cô nương này oán hận gã, còn lý giải rằng mối hận sẽ thay thế ái tình, điều đó sẽ làm họ có ngày thanh thản. - Sao ngươi không vì ái nữ của mình mà làm việc đó ? - Vãn bối không dám, và biết cũng không thể bôi nhọ tấm lòng cao trọng nghĩa hiệp đó dược. Thiên Tâm Quái Cái gật đầu nói : - Được, được ! Các ngươi cũng kể là người có tâm trường... nhưng khi nó đi thương thế ra sao ? Thập Điện Truy Hồn Y lo lắng lắc đầu nói : - Nội thương còn chưa khỏi. Thiên Tâm Quái Cái ngạc nhiên nghĩ ngợi giây lát rồi nhìn Nhan Kiếm Long nói : - Đảo Chủ, lão ăn mày này cần ngươi giúp một tay, không biết có được không ? - Lão tiền bối cứ sai bảo. - Sai bảo thì không dám... Tuy nhiên lão ăn mày ta muốn rời khỏi đây cùng bốn vị nha đầu này... Lão chợt nhìn sang bọn Vạn Thánh Nhất Tiên, Thạch Tùng Linh và bọn Thần Châu Tam Tà vừa kéo đến, nói thêm : - Xin các vì cứ ở đây giúp Vạn Thánh Đảo và chờ đợi. Đây sẽ chưa xảy ra chuyện gì đâu ? Nói xong giải ngay huyệt đạo cho Yên Di Thánh. Vạn Thánh Nhất Tiên cũng muốn đi nhưng không tiện nài nên đành im lặng gật đầu.
__________________
|
|
|
|
|
|
#3 |
|
Rìu Bạc Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 22.005
Điểm: 80/31 bài viết
|
Hồi 53 Khách Lãng Du Gặp Kẻ Thiện Tâm Huyết Kiếm Phủ Mệnh Nguy Gặp Địch Đồng Thiên Kỳ rời khỏi tiểu lâu cứ đi miết ra bờ biển. Kế hoạch của chàng là cướp một con thuyền rời đảo, không ngờ gặp một chiếc thuyền con cách bến không xa liền lên tiếng gọi : - Lão trượng có thể cho tiểu tử đi nhờ với không ? Tuy ông lão chèo thuyền đã cách bờ tới hai mươi trượng nhưng lời Đồng Thiên Kỳ vang tới vẫn nghe rất rõ. Lão nhân nhìn lên bờ hồi lâu vẫn không thấy ai, ngạc nhiên hỏi : - Tráng sĩ ở đâu thế ? Tiếng trả lời : - Chỉ cần lão trượng neo thuyền lại,. tiểu tử sẽ đến. Lão nhân vốn làm việc chở người nhiều năm qua lại từ Vạn Thánh Đảo tới Đại Lăng nên hiểu biết nhiều, nghe trả lời vậy biết khách là người trong võ lâm liền đáp : - Lão hán neo thuyền đây ! Đồng Thiên Kỳ xác định phương hướng xong, hít vào một hơi sâu rồi lao mình xuống biển bơi đi. Nhưng khi chàng vừa nhảy lên chợt thấy trong ngực một cơn đau thắt, thực khí tiếp vào bị tán lạc mới nhớ ra mình bị nội thương. Tuy vậy chàng vẫn cố bơi về phía thuyền. Khi lão nhân đưa tay định kéo chàng lên thì Đồng Thiên Kỳ đã bám vào mạn, chân đạp xuống nước nhún mình nhảy phóc lên thuyền. Trong đêm tối mờ mờ, lão nhân không trông rõ mặt mũi của khách, chỉ tay vào khoang thuyền bảo chàng: - Trên thuyền chỉ có một mình lão hán thôi. Tráng sĩ vào trong khoang nghỉ ngơi đi Đồng Thiên Kỳ chắp tay lễ phép nói : - Dám phiền lão trượng ! Rồi không khách sáo nữa, chàng di thẳng vào khoang. Đây là con thuyền nhỏ, dài chỉ chưa tới năm trượng nên khoang chỉ dài bảy tám thước, rộng độ bối năm thước cũng đủ chỗ cho vài người nằm. Trong khoang có một vài đồ đạc tiện dụng và một tấm nệm cỏ trải lên mặt ván. Đây là nơi sinh hoạt thanh bần của lão nhân. Đồng Thiên Kỳ cứ để nguyên y phục nằm xuống tấm nệm rồi lập tức thiếp đi không biết trời đất gì nữa. Mãi tới gần trưa, Vạn Thánh Đảo đã lùi xa về phía sau hút tầm mắt, nhìn tới trước thấy Đại Lăng Sơn hiện ra xanh thẫm, có lẽ thuyền đã đi được nửa đường. Lão nhân dừng thuyền neo ngay giữa biển vừa giơ lương khô ra định ăn, bất giác lão hướng ánh mắt vào khoang. Nhận ra khách là một thiếu niên khôi ngô tuấn tú, da dẻ trắng trẻo, lão ngạc nhiên lẩm bẩm : - Tráng sĩ này giống như một thư sinh văn nhã, làm sao không mang theo nô bộc gì ? Cũng lại không có bậc gia trưởng tùy hành, con nhà nào mà bất cẩn quá ! Xem sắc mặt đỏ ửng thế kia dám chắc đã đổ bệnh rồi. Nghĩ vậy trên khuôn mặt khắc khổ đầy nếp nhân của lão nhân hiện lên một nỗi xót thương. Lão nhón gót vào khoang, đến bên thiếu niên, cúi xuống sờ tay vào trán chàng. Do phản ứng tự nhiên, khi lão nhân vừa sờ lên trán, Đồng Thiên Kỳ còn nửa mê nửa tỉnh vội choàng ngay dậy chộp lấy cổ tay đối phương. Lão nhân giật nẩy mình nhưng trấn tĩnh ngay lại, cất giọng từ hòa nói : - Hài tử, hình như con mang bệnh rồi ! Do mối thương cảm mà tự nhiên lão đổi cách xưng hô. Nhìn nét mặt khắc khổ đầy nếp nhăn nhưng hiền từ của lão, Đồng Thiên Kỳ buông tay cười đáp : - Lão trượng, không có gì đáng ngại đâu ! Lão nhân lắc đầu tỏ ý không đồng tình : - Hài tử ! Nhà con ở đâu ? Hãy lót dạ cùng già đôi miếng rồi già này đưa con trở về Đồng Thiên Kỳ cười đáp : - Xin lão trượng đừng bận tâm. Trên đời này tôi chẳng còn nhà cửa gì. Lão trượng cứ việc dùng bữa, tôi chẳng muốn ăn đâu. Nói xong chàng liền nằm xuống nhắm mắt lại. Lão nhân hồ nghi lắc đầu, lục tìm một tấm chăn rách đấp lên mình Đồng Thiên Kỳ rồi mới ngồi xuống ăn hết món lương khô, sau đó dong thuyền đi tiếp. Ánh dương quang nhạt dần rồi tắt hẳn, mé trời tây đã lơ lửng mảnh trăng non. Dọc bờ biển đèn đuốc được thắp lên. Giờ này đang đầu canh một. Thuyền cập vào một vũng nhỏ, lão nhân neo buộc thuyền chắc chắn rồi vào khoang thắp lên ngọn đèn dầu le lói, tuy không sáng lắm nhưng cũng đủ cho lão nhân nhận thấy sắc mặt thiếu niên đỏ ửng và đôi mắt long lanh. Lão nhân lo lắng buột miệng nói : - Hài tử, con bị bệnh nặng rồi. Bần cư của lão hán gần đây thôi, tuy chật chội nghèo hèn nhưng yên tĩnh, hãy đến đó nghỉ tạm. Sau khi ăn tối, lão hán sẽ đi tìm thầy thuốc chữa chạy. Nào đứng dậy, lão hán dìu cháu đi. Cảm kích tấm lòng nhân hậu của lão nhân, Đồng Thiên Kỳ nhìn lão mỉm cười vẻ biết ơn rồi lắc đầu nói : - Lão trượng giúp tôi nhiều quá, xin đa tạ, nhưng tiểu tử không dám để lão trượng phải hên lụy vì mình. Xin cáo biệt! Nói xong khó nhọc đứng lên. Lão nhân vội bước tới can ngăn : - Khi bước chân đi ai lường hết khó khăn sẽ gặp ? Lão hán ta xưa nay không biết khách sáo đâu. Hài tứ, con bệnh nặng lắm, hãy theo ta đừng tờ chối nữa ! Đồng Thiên Kỳ vẫn lắc đầu đáp : - Lão trượng không phải người trong võ lâm nên không nhận ra tôi là ai. Nếu tôi theo lão trượng ắt đem tới cho lão họa sát thân đó. Lão nhân ngạc nhiên, nghi ngờ nhìn Đồng Thiên Kỳ một lúc cười nói : - Hài tử, đừng dọa lão! Lão hán ta tuy không biết võ công nhưng tiếp xúc với những người trong giang hồ không ít, những cao thủ danh tiếng lão hán đều có nghe, nhưng không thấy ai nhắc đến một người trẻ tuổi như con đâu ! - Lão trượng đã nghe tên Đồng Thiên Kỳ bao giờ chưa ? - Đồng Thiên... Đột nhiên lão nhân há hốc mồm kinh hãi, đôi mắt đăm đăm nhìn không chớp lên khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên. Cuối cùng, lão khàn giọng : - Huyết Kiếp Thủ Đồng Thiên Kỳ là ngươi ư ? Đồng Thiên Kỳ bình tĩnh hỏi : - Lão trượng thấy tại hạ không có vẻ gì giống với người đó, đúng không ? Lão nhân gật đầu, rồi lại lắc đầu nói với vẻ hồ nghi: - Nhưng theo lời họ đồn đại lại có chỗ khó tin. Người ta bảo rằng Huyết Kiếp Thủ tàn độc vô sĩ, giết người như ma, là đại địch của đồng đạo võ lâm hiện nay. - Lão trượng cho rằng Đồng Thiên Kỳ tôi không giết nhiều người sao ? Lão nhân nhìn Đồng Thiên Kỳ từ đầu đến chân rồi nói không mấy tin tưởng : - Lão hán xem ngươi không có vẻ gì ác độc. - Miệng đời cay độc, tuy nhiên cũng chưa chắc vô căn cớ... Mà thôi, lão trượng không phải người trong cuộc, chẳng nên áy náy với điều đó làm gì. Trên biển phong tràn gian khó, lão trượng lại tuổi cao sức yếu, nghề này không thể mưu sinh. Có một viên ngọc châu này xin lão trượng cầm lấy đến một dược hiệu lớn mà bán đi, nói giá là hai vạn lạng vàng rồi lấy tiền đi ngay, chớ giao cho người trong võ lâm. Thôi đến đây Đồng Thiên Kỳ xin cáo biệt. Nói xong lấy trong túi ra một viên "triết long châu" giao cho lão nhân. Lão nhân ngơ ngác lấp bắp hỏi : - Ngươi nói giá bao nhiêu ? - Tối thiểu là hai vạn lạng vàng. Rồi không để ý đến nỗi sửng sốt của lão nhân, chàng nhảy lên bờ. Đứng ngơ ngác hồi lâu, lão nhân sực tỉnh cầm viên ngọc rảo bước đuổi theo thiếu niên miệng gọi với theo: - Tiểu ca ! Lão hán thuận tiện chở giùm, không dám nhận trọng lễ này, xin... Đồng Thiên Kỳ đã đi khá xa còn ngoái lại, chân thành nói : - Công lao còn có thể mua, nhưng tấm lòng thiện lương nghìn vàng không mua được. Xin hãy nhớ lời tôi nói ! Tiếng chàng nhỏ dần trong đêm tối. Lão nhân đứng lặng thẫn thờ. Hồi lâu lão cầm viên triết long châu mân mê trên tay, đầu lắc lắc nói : - Viên ngọc đỏ hồng trông đến là thích mắt, nhưng nó bé xíu thế này làm gì đáng giá tới hai vạn lạng vàng ? Người ta đều nói Huyết Kiếp Thủ chỉ nói một lời như đinh đóng, lẽ nào nó thật đáng giá bấy nhiêu tiền? Lão đang lẩm bẩm một mình thì bỗng có thanh âm nữ nhân thánh thót vang lên : - Lão trượng hãy cầm viên ngọc này về giữ gìn cẩn thận, ngày mai vào canh một sẽ có người cầm hai vạn lạng vàng đến mua. Hãy nhớ kỹ lời Đồng Thiên Kỳ, không được tiếc lộ. Lão nhân nghe nói phát hoảng quay nhìn bốn bên nhưng tịnh không thấy bóng người nào liền đánh bạo hỏi: - Cô nương là bằng hữu của Đồng Thiên Kỳ ư ? Giọng lanh lảnh khi trước đột nhiên biến đổi, thay vào đó là tiếng nói lạnh lùng : - Ở đất Trung nguyên này, Đồng Thiên Kỳ chỉ có địch, làm gì có bằng hữu ! - Bổn cô nương chỉ đến mua đồ của người thôi, hãy về đi. Lão nhân đã nhiều năm đưa thuyền trên biển đã rõ tính khí của người trên võ lâm, không dám nhiều lời, lòng thầm khấn : "Xin trời xanh run rủi giúp cho kẻ côi cút tội nghiệp Đồng Thiên Kỳ !". Rồi lão nhảy lên bờ, lập cập đi về nhà oo Rời khỏi thuyền, Đồng Thiên Kỳ cứ hướng tây đi miết tới năm mươi trượng mới dừng lại nghỉ dưới một gốc cây lớn. Chàng ngửa mặt nhìn trời, thở dài một tiếng nghĩ thầm : "Có vẻ như Đồng Thiên Kỳ ta không trụ nổi cơn bệnh này rồi ". Chàng vừa định ngồi xuống thì chợt phát hiện phía xa thấp thoáng bóng người rồi mất hút sau những tảng đá lớn. Đồng Thiên Kỳ chột dạ nghĩ thầm : - Xem ra suốt vùng duyên hải, Nhật Nguyệt Bang bố trí tai mắt cả rồi, ta lại đang mang bệnh, thật chẳng đúng lúc tí nào ?... Một lúc sau chưa thấy động tĩnh gì thêm, chàng lại nghĩ : "Bệnh ta đang nặng, khó cùng chúng giao đấu. Nếu lúc này vào trấn lỡ gặp ai trong số Ngũ Lão thì mình bất lợi, chi bằng tìm một nơi nào hẻo lánh tạm nghỉ cho đến khi bình phục rồi đi tìm chúng cũng chưa muộn". Chàng chợt nhớ tới một ngôi thần miếu khi xưa mình đã từng dùng làm nơi tạm che mưa nắng, liền xác định phương hướng sau đó băng rừng gấp bước phóng đi. Đồng Thiên Kỳ vừa trở gót phía sau tảng đá lập tức ló ra bảy tám người cấp tập đuổi theo nhưng chỉ trong nháy mắt đã không thấy chàng đâu nữa. Ngôi thần miếu nhô lên giữa sườn đồi. ánh trăng chiếu xuống màu sắc của tường miếu khác hẳn với những tảng đá lô nhô bao quanh, nên từ xa cũng dễ nhận ra. Từ chân đồi, Đồng Thiên Kỳ lao nhanh lên hướng thần miếu, chỉ chớp mắt đã vượt lên hơn ba mươi trượng. Chàng hít vào một hơi sâu, đưa mắt nhìn quanh cửa miếu đột nhiên đôi sắc mặt dừng ngay chân lại. Trên các bậc thạch cấp phủ đầy bụi bặm có rất nhiều vết chân, chứng tỏ đã có người trong miếu. bất giác chàng thò tay cầm chuôi kiếm, bụng bảo dạ : - Chuyến này phải liều rồi ! Nghĩ đoạn, chàng hướng vào miếu gọi to : - Bằng hữu ! Nếu các ngươi phục chờ Đồng Thiên Kỳ ta đến thì cứ ra đi ! Trong miếu không có phản ứng nào. Chàng bước lui ra mười trượng, chợt thấy sau lưng cũng có tiếng động. Không quay người lại, Đồng Thiên Kỳ nói: - Huyết Kiếp Thủ phiền các vị ra nghênh tiếp ! Phía sau chàng chừng mười trượng vang lên tiếng nói lạnh lùng : - Đồng Thiên Kỳ ! Đây gọi là "Thiên đường có lối không tìm đến, địa ngục không cửa lại chui vào"... Bổn đàn chủ phụng mệnh đợi ngươi ở đây đã lâu ! Đồng Thiên Kỳ quay ngoắt lại, đôi mắt sắc như điện nhìn thẳng vào người vừa nói. Đó là một lão nhân tóc bạc mặt đầy nếp nhăn. Hai người nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng Đồng Thiên Kỳ lên tiếng : - Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ ! Đồng Thiên Kỳ cảm tạ trời xanh có mắt, bảo hộ ta mệnh thọ đến hôm nay Lão nhân được gọi là Thiên Huyền Kiếm Tất vũ chừng không ghìm nổi cơn sợ hãi vội thoái lui một bước, đột nhiên trên mặt lão hiện ra nỗi tức giận điên cuồng, da mặt đỏ gay. Tất Vũ sảng giọng: - Đồng Thiên Kỳ. Lão phu nhiều năm nay lung tìm thứ cho tang gia ngươi, may hoàng thiên không phụ kẻ khổ công, lão phu hôm nay đã tìm được ngươi rồi ? Nói rồi sấn bước lên, sau lưng tám tên đại hán cũng lừ mắt tiến theo. Đồng Thiên Kỳ cười nhạt, lạnh giọng: - Tất Vũ, Qúa Nam Bình chết như thế nào ngươi có nghe nói không ? Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ thấy lạnh sống lưng, nhưng cố trấn tỉnh đáp : - Lão chết như thế nào là cái gương cho tiểu tử ngươi soi đó ! Đồng Thiên Kỳ nhếch môi cười nói: - Đối với ba các ngươi, Đồng mỗ có phần chiếu cố. Trước khi ngươi lâm tử, Đồng mỗ đã gia ân cho biết trước ngươi sẽ chết ra sao. Chàng lại chỉ vào mặt Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ nói thêm : - Tất Vũ ! Còn đối với ngươi, Đồng mỗ sẽ điểm bảy yếu huyết, tiện đứt tứ chi cho ngươi ngắc ngoải ba ngày mới chết ! Tất Vũ quay nhìn tám tên đại hán đứng quanh đột nhiên cười to nói : - Ha ha hạ.. Đồng Thiên Kỳ. Tất Vũ ta hành cước giang hồ xưa nay chưa bị ai dọa mấy câu đã sợ. Ngươi lầm rồi ! Vừa lúc đó, từ sau thần miếu vốn từ trước tĩnh lặng như tờ chợt nhảy ra hai tên hán tử tuổi trạc tứ tuần người bận hắc y, tay cầm binh khí sáng loáng mặt mũi dữ dằn giương mắt nhìn Đồng Thiên Kỳ Chàng nhếch môi cười nói : - Tất vũ, ngươi không ra đây tự mình thử vài chiêu sao ? Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ cười giảo hoạt: - Nếu lão phu còn chưa hoa mắt không nhìn sai, thì ngươi lúc này đang mang bệnh trong người, lão phu xưa nay chưa từng đánh chó đã rơi sông Lão quay sang bốn tên đại hán ra lệnh: - Chúng bay bắt tên tiểu tử này cho ta ! Bốn tên thủ hạ ứng thanh dạ một tiếng rồi rút nhanh binh khí sấn xổ đi tới. Khi chúng vừa rời chân, Đồng Thiên Kỳ chưa kịp nói câu gì thì đột nhiên từ trên một mỏm đá có hai trung niên hán tử khác, cùng bận hắc y, không nói không rằng lao bổ xuống thẳng đỉnh đầu Đồng Thiên Kỳ. Cứ xem thân pháp chúng thì không phải hạng vô danh trên giang hồ. Hai tên đều sử dụng đơn đao, bổ thẳng xuống đầu đối thủ. Mi tâm huyệt của Đồng Thiên Kỳ chợt đỏ. Tuy nhiên nét mặt chàng rất bình tĩnh, không để lộ chút cảm xúc nào. Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ thấy vậy cả mừng, thầm nghĩ : "Sớm biết tình trạng hắn thế này, hà tất phải nhọc công... ". Lúc đó hai chiếc đơn đao của hai hán tử chỉ cách đỉnh đầu Đồng Thiên Kỳ chưa được năm tất mà thôi Đột nhiên nghe bịch bịch hai tiếng nặng nề tiếp theo là hai tiếng thét thất thanh chọc thủng bầu không khí tĩnh lặng của trời đêm. Hai xác người bắn tít lên không rồi rơi xuống hai bên tả hữu Đồng Thiên Kỳ. Lúc đó máu me còn tán lạc nhuốm ướt cả người chàng. Trừng mắt nhìn Tất Vũ và bọn hán tử chưa kịp động thủ đứng như trời trồng với vẻ mặt vô cùng hoảng hốt. Đồng Thiên Kỳ buông giọng : - Tất Vũ ! Ngươi không nhìn sai, nếu không các ngươi đừng mong tới đây sớm hơn Đồng Thiên Kỳ một bước thế này đâu mà hẳn bỏ mạng từ trước rồi ! Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ ngầm hít vào một hơi sâu, cười nói : - Đồng Thiên Kỳ ! Lão phu cho rằng chỗ này lúc này lẽ ra ngươi không nên xuất hiện mới phải... Hừ ! bây giờ đây ở trước miếu này là đất táng thân ngươi đó! - Chúng ta không phải nhiều lời. Ngươi cứ vào đi ! Tám tên đại hán liếc nhìn chủ với ánh mắt lo lắng. Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ bắt gặp cái nhìn đó, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của lão cũng hiện nỗi lo sợ. Tuy nhiên lão cố định thần cười nói : - Đồng tiểu nhi, ngươi cho rằng lão phu sợ ngươi sao ? - Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ ngươi đứng chôn thây không chịu ra tay, tưởng nơi đó được yên ổn hay sao? Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ không nhịn được hét lên : - Các ngươi cùng xông vào đi ! Tiếng hô vừa dứt thì từ khu vực thần miếu lại có thêm bảy tám hán tử bận hắc y, tên nào tên nấy lăm lăm đao kiếm hùng hổ lao xuống. Đồng Thiên Kỳ không quay người lại, chỉ cười nhạt nói : - Các vị nên nhất loạt động thủ đi ! Đột nhiên từ xa ngoài năm mươi trượng mé bên phải sườn núi vẳng lại một tiếng hú rùng rợn nghe điếc cả tai. Nghe âm thanh này, Đồng Thiên Kỳ kinh hãi nghĩ bụng: "Nguyên chúng nó đợi mệnh lệnh của Vu Hồi Kiếm, thế là số mệnh ta được định đoạt vùi thây ở đất này rồi! Tiếc rằng ta ta vừa nhập Trung nguyên có một đêm đã mắc trọng bệnh!” Tuy nhiên trong lòng xiết bao căm hận và buồn thương nhưng chàng không để lộ ra ngoài mặt, chỉ lạnh lùng quét mắt nhìn đối phương nói : - Chủ các ngươi đã ra lệnh, động thủ đi ! Nỗi sợ hãi trong lòng Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ chợt tan biến. Lão phi thân đến trước mặt Đồng Thiên Kỳ cách chàng năm sáu bước, giọng không giấu được sự đắc ý : - Đồng Thiên Kỳ ! Lão phu thành toàn cho ngươi đây ! Sau lưng lão, tám tên đại hán cũng hùng hổ xông lên. Lúc này dường như Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ lại tranh thủ thời gian không chần chừ như trước nữa. Lão hét to một tiếng : - Chuẩn bị ! Trước sau Đồng Thiên Kỳ cả thảy mười lăm hán hán tử đã lăm lăm binh khí trong tay ngưng thần đợi lệnh, không khí trở nên vô cùng căng thẳng. Đồng Thiên Kỳ đưa tay cầm chuôi kiếm, giọng vẫn lạnh tanh : - Trong chiêu đầu, Đồng mỗ sẽ xin năm mạng trong số các vị ! Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ biết có hậu thuẫn không sợ nữa, lão cầm chếch mũi kiếm lên, hô lớn : - Nhất tề tiến lên ! Đồng thời lão múa kiếm xuất một chiêu "Thiên Huyền kiếm phiêu linh" mũi kiếm loang loáng như những cánh hoa bay vờn trong gió, thế lả lướt nhưng vô cùng huyền ảo nhằm sườn phải của Đồng Thiên Kỳ đâm vào. Kiếm thế nhanh, chiêu thức ảo diệu, đủ biết uy danh kiếm pháp Vũ Nội chẳng phải hoang ngôn. Bọn đại hán lúc này khí thế bừng bừng, ai cũng cố xông tới trước tranh công, không muốn tụt hậu. Kiếm của Tất Vũ vừa xuất, cả mười lăm tên không chút chậm trễ gào lên như điên loạn cùng xuất tuyệt chiêu vây bọc lấy Đồng Thiên Kỳ. Cảnh tượng vừa tàn bạo vừa bi tráng! Ánh trăng non chiếu xuống sườn đồi tỏa hàn quang loang loáng, trên dưới trước sau kiếm thế đều nhằm vào giữa vòng vây chọn yếu huyệt của đối phương mà đâm mà chém chỉ cần Đồng Thiên Kỳ trúng một đao một kiếm cũng đủ mạng vong. Đồng Thiên Kỳ biết rõ mình sẽ phải đương đầu với tình thế vô cùng nguy hiểm, hơn nữa với thương thế trầm trọng không thể duy trì chiến cuộc được lâu, chàng đã hình thành sẵn một ý niệm là phải tốc chiến tốc thắng. Mi tâm huyệt chàng đỏ lên màu máu, mắt đỏ sát cơ, chàng quét nhìn những kẻ bao vây nói gằn giọng : - Đến lượt tại hạ tiếp chiêu ! Lời vừa dứt, Thanh long đầu kiếm đang chếch trước ngực vung mạnh, đồng thời tả chưởng đã vận đủ công lực từ dưới đẩy lên. Một chiêu "Thất hải phi long". Đồng thời từ miệng chàng thốt ra những lời đanh lạnh : - Huyết Kiếp Thủ đã nói là làm. Bỏ lại năm mạng. Bọn hán từ bao vây không ngờ kiếm thế của chúng đan dày đến mức con ruồi còn khó thoát, vậy mà chỉ một cú phản chiêu, hầu như khí giới của chúng đều bị đánh giạt cả đi, trong không gian cuồn cuộn một đám bàn long chưởng ấn tràn đến không gì ngăn nối. Những tiếng kêu đầy kinh hoàng : - Ôi ! Tiềm Long Chưởng ! - Tiềm... Tiếp theo là tiếng rú thảm thiết, tiếng kêu hoảng loạn, thây người văng xa, máu tuôn xối xả. Chỉ có điều rằng không phải là năm người bị giết mà chỉ ba tên bỏ mạng. Tuy nhiên Đồng Thiên Kỳ dường như đã dốc hết sức cho cuộc chiến điêu tàn. Chàng khó nhọc giữ chếch thân kiếm, buồn bã nghĩ thầm : "Đêm nay xem ra ta chỉ làm chủ được một nửa bản thân mình mà thôi !". Bị đánh bật ra ngoài vùng chiến tới hơn ba trượng, chúng nhân mới dám hoàn hồn dừng lại. Đưa mắt nhìn ba tử thi nằm rải rác trong đám loạn thạch, Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ kinh hoàng nghĩ : "Tiểu tử này thân mang trọng bệnh mà còn hung hãn như thế, nếu để nó qua đêm nay thì quyết không thể yên thân với nó được rồi... Có lẽ đây là lần gắng sức cuối cùng, xem ra hắn chẳng còn bao nhiêu sức hơi nữa. Ta nên nhân lúc này trừ khử tránh hậu họa !". Đắc ý với cao kiến vừa rồi, Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ liền sải bước dấn lên. Chống mũi kiếm xuống đất, Đồng Thiên Kỳ lạnh giọng nói : - Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ ! Ngươi không được hưởng phúc phần như chúng đâu ! Chàng chỉ tay xuống những tử thi dưới đất. Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ nhếch môi cười gian trá: - Đồng Thiên Kỳ ! Miệng động không bằng tay độc, tối nay nếu lão phu để sổng cái cẩu mệnh của ngươi thì trên giang hồ không còn ai nhắc đến danh hiệu Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ nữa. Nói xong lão thận trọng từng bước từng bước bức Đồng Thiên Kỳ lùi lại. Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ vừa tiến lên, bọn hán tử thấy đối phương có vẻ như đang núng thế, cơn sợ tan dần, lòng tham tranh công lại khởi, không ai chịu nhường bước xông lên như lần trước. Đồng Thiên Kỳ cười khan nói : - Tên họ Tất kia, trong lòng ngươi đã bắt đâu hoảng sợ rồi. Ngươi nói đúng, nếu đêm nay ngươi không đắc thủ thì không còn ngày sống yên nữa, đúng không. Lời Đồng Thiên Kỳ đúng tim đen Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ. Nó vừa kích động nỗi sợ hãi lẫn căm giận trong lòng lão. Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ hét lên : - Đồng Thiên Kỳ. Ngươi không thoát được đâu ! Nói dứt câu, từ khoảng cách năm sáu thước lão nhảy bổ tới đối phương, ánh kiếm sáng ngời vẽ những vòng lấp lánh của chiêu thức "kiếm chuyển như luân" là một tuyệt chiêu ở Vũ Nội. Bọn mười hai tên hán tử còn lại cùng lao vào một lúc với Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ, nhưng võ công kém xa lão nên dù cùng xuất phát, nhưng chúng tới đích muộn hơn. Với nụ cười lạnh lẽo trên môi, Đồng Thiên Kỳ ngầm vận đủ công lực, tay phải cầm Long đầu kiếm hướng chếch lên, tay trái tụ một chiêu "Tiềm Long sơ động" nhưng chưa đánh ra vội. Do sợ hãi từ trước nên khi thấy Đồng Thiên Kỳ chuẩn bị xuất thế Tiềm long Thần Công từ trên không Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ phần nào do dự nên công thế có chậm lại. Trong phút chốc Đồng Thiên Kỳ hét to một tiếng, Long đầu kiếm vạch một vòng dưới thấp, đồng thời chân điều chuyển sang phải hai hước thoát khỏi thế kiếm của Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ, thừa thế công vào đám hán tử. - Trước hết mời các vị thượng lộ ! Kiếm thế bốn phía tung hoành với tuyệt chiêu "Hồi long chuyển phượng" đồng thời thân pháp nhanh nhẹn xoay tít mấy vòng. Chỉ thấy kiếm ảnh như những sắc cầu vồng cùng với thây rơi máu đổ, tiếng thét làm kinh động một vùng. Chỉ trong vài giây cả mười hai tên hán tử không còn ai sống sót. Người đầm đìa máu đối phương, Đồng Thiên Kỳ vận hết chút công lực cuối cùng, vẫn thi triển một chiêu "Hồi long chuyển phượng" nhằm vào Thiên Huyền Kiếm đang lơ lửng trên không. Đồng Thiên Kỳ biết sinh tử ở phút giây này nên không thể kéo dài thời gian thêm nữa. Tuy không biết thủ hạ sống chết ra sao nhưng nghe tiếng gào thét, Thiên Huyền Kiếm đoán chúng còn sống chẳng bao nhiêu, ý chí hừng hực lúc đầu nhụt hẳn. Khi hai chân vừa chạm đất, lão đã định thoái lui trong khi mũi kiếm của Đồng Thiên Kỳ cũng vừa áp sát đến trước ngực. Thiên Huyền Kiếm trợn tròn mắt kinh hoàng, không kịp xoay kiếm chống đỡ lão chếch người về bên trái một bước né tránh. Động tác của Thiên Huyền Kiếm tuy nhanh thế nhưng thế liếm của Đồng Thiên Kỳ lại gấp, chàng quyết tâm dứt điểm trận đánh đề tìm chỗ nghỉ ngơi chốc lát trước khi đại địch xuất hiện. Thanh Long đầu kiếm không chút do dự bổ thẳng xuống, tuy Thiên Huyền Kiếm tránh được khỏi tử vong nhưng tay phải đứt lìa cùng thanh bảo kiếm rơi phịch xuống đất. Máu từ vết thương phụt ra như suối chảy. Một tiếng kêu thảm rền vang như tiếng hổ gầm lúc bị thương, sau đó màn đêm khôi phục lại sự tĩnh lặng của mình, tuy nhiên sự yên tĩnh chứa đầy chết chóc.
__________________
|
|
|
|
|
|
#4 |
|
Rìu Bạc Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 22.005
Điểm: 80/31 bài viết
|
Hồi 54 Chốn Miếu Hoang Hồ Rồng Quần Tụ Mang Nội Thương Hào Kiệt Bó Tay Đồng Thiên Kỳ định xoay người chuyển thế kiếm nhưng không còn chút sức lực nữa, chàng nặng nề ngồi phịch xuống đất, cảm thấy khí huyết toàn thân đảo lộn, đầu óc chao đảo như bị say sóng, chân tay không còn cất nhắc được nữa. Đồng Thiên Kỳ nặng nề thở dài một tiếng, khó nhọc tra kiếm vào bao, chép miệng : - Người hành thiện không được đeo đuổi tới cùng, kẻ tác ác sẽ tận cùng tác ác xem ra trời xanh khéo trớ trệu rồi ! Thiên Huyền Kiếm sau khi bị thương nhảy lùi về hơn trượng, còn thuận đà lao thêm mấy bước nữa mới dừng lai. Quay lui nhìn không thấy đối phương truy đuổi, ngược lại lão phát hiện ra Đồng Thiên Kỳ ngồi bệt xuống đất mới vận công bế huyệt cầm máu. Tuy trong lúc quẩn bách nhưng một ý nghĩ lóe lên trong đầu Thiên Huyền Kiếm, lập tức trên bộ mặt đầy nếp nhăn, nỗi sợ hãi được thấy bằng vẻ đắc thắng. Lão lập tức quay lại, nhìn sắc mặt trắng xanh của Đồng Thiên Kỳ hằm hè : - Tiểu tặc ! Ngươi biết thái gia định xử trí ngươi thế nào không ? Quét mắt nhìn mười bảy tử thi nằm la hệt, Đồng Thiên Kỳ cười nhạt đáp : - Lão họ Tất, nếu bây giờ ngươi giết được Đồng Thiên Kỳ này là may phúc lắm, không thì qua hôm nay Đồng mỗ đã có kế hoạch hành sự rồi ! Quan sát kỹ Đồng Thiên Kỳ hồi lâu Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ đột nhiên lùi lại cúi xuống nhặt thanh "Thiên Huyền Kiếm" nằm chỏng chơ bên cạnh cánh tay phải co quắp của mình, tiến một bước tới trước mặt Đồng Thiên Kỳ, miệng cười cay độc: - Giết ngươi ư ? Đâu dễ dàng thế được ! Hắc hắc... lão phu lời to rồi... trước hết bắt ngươi trả giá cánh tay của mình, sau mới trị ngươi bằng cách tàn độc nhất mà con người có thể nghĩ ra ! Ha ha hạ.. Đồng Thiên Kỳ cười khinh thị : - Đêm dài nhiều mộng, ngươi biết câu đó chứ ? Thiên Huyền Kiếm cười hắc hắc, nói: - Lão phu nói rồi ! Cần phải có lợi nhuận. Trước hết hãy trảm tứ chi ngươi đã, sau sẽ liệu... Lão liền hoa kiếm xông tới chuẩn bị động thủ. Vừa lúc đó có một âm thanh trầm đục vang tới : - Tất đàn chủ, dừng tay ! Thiên Huyền Kiếm biết thượng cấp Vu Hồi Kiếm xuất hiện, sau một thoáng suy nghĩ, lão thấy mình không thể bỏ lỡ cơ hội phục thù cũng như chấm dứt mối hiểm họa sau này. Thiên Huyền Kiếm làm như không nghe mệnh lệnh, quát to một tiếng át đi : - Đồng tiểu bối, mạng ngươi tới rồi ! Lời vừa dứt, kiếm liền bổ xuống đỉnh đầu đối phương, lúc này lão không bận tâm đến chuyện phải thực hiện cách báo thù nữa. "Chong !” Bỗng chốc thanh kiếm của Thiên Huyền Kiếm bị đánh bật khỏi tay rơi xuống đất. Lão còn kịp nhìn thấy một thanh đoản kiếm rơi xuống bên cạnh. Thiên Huyền Kiếm Tất Vũ hoảng hốt đánh mặt sang bên phải, chính ở đó Vu Hồi Kiếm đang lạnh lùng đưa mắt nhìn lão. Thiên Huyền Kiếm cố trấn tĩnh, cúi. mình nói : - Đệ tử cung nghênh Ngũ chủ đại giá, vốn không biết Ngũ chủ thân đến nên trót mạo phạm, dám xin Ngũ chủ xá tội ! Vu Hồi Kiếm cười nham hiểm, cất giọng lạnh như băng : - Tất đàn chủ tự cho mình tuổi cao sức yếu nên thính lực cũng kém rồi, đến nổi lão phu nói to như vậy mà không nghe được ư ? Nói xong chậm bước lại gần. Thiên Huyền Kiếm biến sắc, run giọng biện bác : - Đệ tử vừa rồi quá kích động... Vu Hồi Kiếm cắt lời : - Tất dàn chủ còn điều gì muốn nói nữa không ? Sắc mặt Thiên Huyền Kiếm xám ngắt như tro, lão run giọng : - Đệ tử không dám ! Vu Hồi Kiếm từ từ bước tới bên Đồng Thiên Kỳ, vẻ mặt lạnh lùng của lão bỗng nhiên biến đi, giọng nói của lão bỗng trở lên thân thiết: - Xin bỏ lỗi đã làm Đồng tiểu ca kinh động ! Đồng Thiên Kỳ liếc xéo đối phương, lạnh giọng : - Vu Hồi Kiếm, chúng ta không phải gặp phau lần đầu, khách khí thế làm chi? Vu Hồi Kiếm vẫn ôn tồn : - Đồng tiểu ca không được khỏe cho nên lời nói có phần nóng nảy... - Đúng thế, Đồng Thiên Kỳ lúc này. mình không tự chủ, lực bất tòng tâm, tôn giá chẳng cần phải lo lắng. - Đồng tiểu ca tuy bệnh nặng nhưng hà tất phải lo lắng làm gì ? Người ta thường nói : Thầy thuốc không sợ bệnh, Phật độ người có duyên, câu đó tiểu ca cho đúng chứ ? Đồng Thiên Kỳ lướt mắt nhìn đối phương, giọng vẫn không kém gay gắt : - Tôn giá cho rằng giữa Đồng mỗ và Tứ Lão các ngươi, ngoài duyên liều mạng, một mất một còn, còn duyên gì nữa ? Vu Hồi Kiếm chợt nghiêm mặt nói : - Tương phùng cũng là một duyên. Đồng tiểu ca, nhập vào bổn bang cùng thống trị Trung nguyên, hơn nữa lão phu gặp tiểu ca vừa đúng dịp tiểu ca đang gặp sự khó, thế không phải thiên duyên là gì? Đồng Thiên Kỳ ngửa mặt cười lớn : - Chỉ sợ Nhật Nguyệt Bang các ngươi muốn thống trị võ lâm ở Trung nguyên này nhưng lực bất tòng tâm mà thôi ! Vu Hồi Kiếm chột dạ, buột miệng hỏi: - Ngươi dựa vào đâu mà suy đoán như vậy ? Đồng Thiên Kỳ bình thản đáp: - Đồng mỗ dựa vào thực tế. Vu Hồi Kiếm cười khảy: - Lão phu biết ngươi tối nay mới đặt chân tới Trung nguyên. - Nhưng sự thực Đồng mỗ lại biết từ lúc còn ở Vạn Thánh Đảo. Vu Hồi Kiếm tuy quan tâm nhưng vẫn làm ra vẻ thờ ơ hỏi : - Ngươi tin tự mình không gặp sai lầm khi võ đoán như thế chứ ? - Đồng mỗ không võ đoán. Chỉ cần nói ra một cái tên, tôn giá đủ biết rằng đó là hiện thực. Vu Hồi Kiếm vội hỏi : - Tên nào ? - Kim Nhẫn Phật, người đứng đầu Linh Sơn phái. Vu Hồi Kiếm biến ngay sắc mặt. Lão dán mắt nhìn Đồng Thiên Kỳ hồi lâu, bất giác phá lên cười. - Ha ha hạ.. Đồng Thiên Kỳ ! Nếu lão phu nói ngay ngươi đã phán đoán một cách sai lầm, hẳn ngươi không chịu tin đâu ! Đồng Thiên Kỳ chếch môi cười đáp : - Nhưng nếu Đồng mỗ nói rằng Linh Sơn phái hiểu tường tận Nhật Nguyệt Bang như lòng bàn tay mình thì tôn giá phai tin rồi ! Vu Hồi Kiếm thấy lòng chấn động, lão nghĩ ngợi hồi lâu rồi nhìn Đồng Thiên Kỳ hỏi : - Đồng Thiên Kỳ, ngươi biết hôm nay lão phu cứu ngươi với mục đích gì không? Đồng Thiên Kỳ trả lời ngay : - Để liên thủ với Đồng mỗ, trước tiên tiêu diệt Kim Nhẫn Phật. Vu Hồi Kiếm phá lên cười lớn : - Hô hô hộ.. Những người trong võ lâm có dịp tiếp xúc với ngươi đều nói ngoài võ công ra, trí huệ ngươi cũng hại không kém khiến ai cũng chờn mặt. - Tuy nhiên tôn giá cũng nên biết rằng ngươi tối nay đã nhọc công vô ích. Vu Hồi Kiếm lắc đầu cười bảo : - Đồng Thiên Kỳ, những lời ngươi nói đều đúng cả, nhưng lão phu tin rằng công lao mà lão phu đã bỏ ra tối nay không hề uổng phí. Đồng Thiên Kỳ lạnh lùng nói : - Đồng mỗ đã nói trước, chúng ta chẳng cần khách sáo làm gì, cũng không nên vòng vo tam quốc. Tôn giá cứ đem kế hoạch nói ra thử xem ! - Ngươi bức bách lão phu hay sao ? Đồng Thiên Kỳ buông giọng châm biếm: - Tôn giá thấy chắc ăn rồi. Đồng mỗ tôi còn bức bách sao được ? Chợt Vu Hồi Kiếm nhìn đối phương với ánh mắt đe dọa : - Ngươi nên biết lúc này không còn khả năng kháng cự nữa. Đồng Thiên Kỳ lẳng lặng gật đầu, bình thản nói : - Nếu Đồng mỗ sống thì có một ngày sẽ phục hồi công lực. Vu Hồi Kiếm cũng gật đầu, giọng có phần dịu lại : - Lão phu sẽ tìm cách cho ngươi nhanh chóng phục hồi nó, với điều kiện Đồng Thiên Kỳ ngươi phải theo sự chỉ huy của Nhật Nguyệt Bang. Đồng Thần Kỳ cười khinh bỉ hỏi vặn lại: - Tôn giá dám cầm chắc không ? Vu Hồi Kiếm nhếch môi cười nham hiểm: - Lão phu tin rằng ngươi nhất định đã nghe nói tới thứ kỳ dược trên đời có thể làm người ta hoàn toàn quên |