![]() |
|
|
#1 |
|
Rìu Bạc Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 21.933
Cảm ơn: 1
Điểm: 76/31 bài viết
|
Hồi 46 Tiêu Diệt Hùng Binh Vừa Thoát Hiểm Sa Tay Mãnh Tướng Lại lâm Nguy Người cao lớn vừa vào xong thì sau lưng gã có thêm hai người nữa, khí thế hừng hừng như khi lâm trận. Tư Không Linh biến sắc, theo bản năng vận khí đề tức phóng mắt sắc lạnh nhìn đối phương. Nhưng lão chợt ngơ ngác thét lên : - "Trác kình" Mãnh Long, hai vị huynh đệ ! Không sai, những người mới vào gồm "Trác Kình" Mãnh Long và hai người trong Thần Châu Tam Tà. "Trác Kình" Mãnh Long đưa mắt nhìn khắp phòng một lượt rồi sấn tới trước mặt Đồng Thiên Kỳ, hổ thẹn và hối hận nhìn chàng, tay cầm thanh kiếm dài ba thước trao chuôi cho Đồng Thiên Kỳ nói : - Hai lần nghi chủ, lẽ ra "Trác Kình" Mãnh Long không mặt mũi nào gặp công tử rữa. Nhưng thân đã an bài, sống chết bây giờ không do Mãnh Long làm chủ được xin tiểu chủ nhận thanh tam xích phong kiếm này quyết định cho. Đồng Thiên Kỳ vốn định không gặp lại người này bởi vì tuy chưa phục tín chính thức nhưng lão không được phép nghi ngờ chàng như vậy. Chàng nhận thanh trường kiếm lạnh nhạt nói : - Mãnh Long ! ngươi không có lý do gì để không tin ta. Tuy nhiên ngươi chỉ tự nguyện làm nô bộc tùy hành nhưng Đồng mỗ xưa nay chưa hề coi ngươi như người nô bộc. Trước kia ngươi đã là người tự do. Bây giờ cũng thế. Nói xong tay phải vận công mạnh một cái thanh trường kiếm trong tay chàng bị gãy vụn thành nhiều mảnh nhỏ rơi lả tả xuống đất. "Trác Kình" Mãnh Long mặt tái mét, nhìn chăm chăm vào những mảnh kiếm nằm dưới đất trầm mặc hồi lâu rồi đột nhiên nói giọng buồn rầu - Như vậy là phận chủ tớ giữa chúng ta từ nay đoạn tuyệt rồi ! - Đồng Thiên Kỳ đã nói xưa nay ngươi vẫn là ngươi tự do. Lão nhìn Đồng Thiên Kỳ hỏi : - Công tử không nhớ tới mối hận này với Mãnh Long sao ? Đồng Thiên Kỳ không chút suy nghĩ lắc đầu bình tĩnh đáp : - Không. Đồng Tiền Kỳ vẫn kính phục tính chân thực thẳng thắn của ngươi, nhưng ngươi suy xét sự việc không chuẩn xác đã làm ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa chúng ta Lời chàng nghe rất chân thành. "Trác Kình" Mãnh Long cười ngượng nghịu nói : - Cá tính Mãnh Long bộc trực nhưng không có khả năng phân biệt thị phi Hôm nay công tử không giận Mãnh Long, hy vọng sẽ có ngày được tùy hành. Lúc này ngoài cửa xuất hiện hai vị Vạn Thánh Đảo chủ. Tiếng Nhan Kiếm Hồng cười nói : - Mãnh tiền bối định đi tìm y phục hay sao ? Nói xong cầm chiếc áo chìa cho lão. "Trác Kình" Mãnh Long vừa rồi đã quay người định đi, nghe vậy cầm chiếc áo của mình cười nói : - Phiền đảo chủ quá ! Hai vị Đảo Chủ đều bước vào phòng. Nhan Kiếm Hồng nhìn Đồng Thiên Kỳ nói bằng giọng hối hận : - Thiên Kỳ ! Ta không biết lúc này phải nói gì đây ? Đại ca ta xưa nay vẫn nói ta là người thô lổ, ta một mực không cho là đúng. Nhưng sau khi từ Phi Hà Đảo trở về được nghe Thạch tiền bối nói rõ chuyện, ta mới biết mình quả thật là người thô lổ. Trước đây vài ngày ta thấy rằng có nhiều điều cần nói với ngươi, nhưng bây giờ đối diện lại không biết nói Trên khuôn mặt tuấn tú của Đồng Thiên Kỳ thoáng nét xúc động nhưng chàng trấn tĩnh rất nhanh, đưa mắt nhìn sắc mặt bệnh hoạn của Nhan Kiếm Hồng đã trở lại bình thường, chàng nói : - Nếu muốn nghe tiền bối nói gì, Đồng Thiên Kỳ đã chẳng đến đây. Than Kiếm Hồng nghiêm mặt nói : - Chỉ vì giữa chúng ta có quan hệ thân thuộc ư ? Đồng Thiên Kỳ lắc đầu : - Trước khi tới đây tôi tuyệt không biết các vị là trưởng bối, chỉ nhớ rằng trong Nhan gia có một người đã cứu mạng tôi, vì thế tôi tự hiểu việc gì nên làm. Nhan Kiếm Long nhìn trân trân Đồng Thiên Kỳ hồi lâu rồi lắc đầu nói : - Thiên Kỳ ! Ta rất quan tâm đến suy nghĩ cổ hữu này của cháu. Nên biết rằng trên đời có rất nhiều việc mà không thể chỉ dùng hai chữ ân oán mà suy xét. - Người sống trong trời đất nên biết ân oán phân minh. Suy nghĩ cố hữu đó của Đồng Thiên Kỳ có sai thật, nhưng trước mắt Đồng Thiên Kỳ không thể thay đổi. Tà Bốc Tư Không Linh nghĩ bụng : "Nếu vậy thì cái danh Huyết Kiếp Thủ của ngươi khiến võ lâm khiếp đảm rồi !". Biết nói nhiều vô ích, Nhan Kiếm Long thở dài định chuyển sang đề tài khác cho không khí bớt căng thẳng thì bỗng từ hành lang vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Nhan Kiếm Long giật mình bước ra cửa, thấy một võ sĩ thiếu niên chừng hai mươi tuổi vừa thở vừa nói: - Bẩm Đảo Chủ, ở ngoài đại sảnh có một lão khất cái nói muốn gặp một người xứng đáng với lão. Chúng nhân nghe nói thảy đều sửng sốt. Nhan Kiếm Long vội hỏi : - Gia gia ta không phải đang ở trong đại sảnh sao ? Thiếu niên võ sĩ luống cuống đáp : - Lão Đảo Chủ... Nhan Kiếm Hồng vốn nóng tính liền quát lên : - Ngươi sao thế ? Rốt cuộc là có hay không ? - Bẩm có. Nhan Kiếm Hồng biến sắc hỏi : - Thế nào ? Cả gia gia ta cũng nhận không xứng với hắn ư ? Võ sĩ thấp giọng bối rối nói : - Xin Đảo Chủ đừng giận, đệ tử thực ngôn, lão khất thực nói về võ công lão nhân gia thượng môn không xứng với lão ta. Nói xong những lời ấy, chúng nhân. nghe đều biến sắc. Ai cũng biết trong sảnh ngoài Vạn Thánh Nhất Tiên còn có cả "Địa Sát Lệnh chủ" Thạch Tùng Linh. Nếu lão Cái bang kia dám đại ngôn như vậy rõ ràng chẳng coi hai vị tiền bối ấy vào đâu Nhan kiếm Hồng nộ khí kêu lên : - Hỏng rồi ! Hỏng rồi ! Tên ăn mày kia dám đến thượng môn, buông lời khinh khi, bọn vô lại ấy là cái thá gì mà xấc xược thế ? Sao vệ sĩ các ngươi để hắn làm càn chứ ? - Mấy vị huynh đệ đệ tử đều bị lão chế trụ, hiện tại lão Đảo Chủ đang cùng vị đó đàm luận, còn Thạch tiền bối sai đệ tử vào đây báo tin. Nhan Kiếm Hồng to giọng : - Gia gia ta quá độ lượng với hắn. Chúng ta đi thôi ! Nhan Kiếm Long giữ lão lại nói : - Nhị đệ, khoan đã. Gia gia tuy có lượng bao đung nhưng Thạch tiền bối lại là người kiêu hãnh. Tiền bối cũng phải nhịn cho người đến đây thông báo ắt phải có duyên cớ, chúng ta không được nóng nảy. Nhan kiếm Hồng sốt ruột nói : - Cả gia gia còn không xứng với lão thì chúng ta cũng không xứng nốt. Không phải dài lời, đi thôi! Nhan Kiếm Long nhìn Đồng Thiên Kỳ - Thiên Kỳ ! ở đây có thế chỉ mình ngươi xứng với lão. Ta cho rằng lão khất cái này do Nguyệt Hoa hội phái tới. Tà Bốc Tư Không Linh lắc đầu : - Theo lão phu biết thì ở Nguyệt Hoa hội không có vị Hộ pháp nào là khất cái cả, lại không có ai võ công cao cường dám đến đại ngôn với thượng môn ngoại trừ Lệnh Chủ. Đồng Thiên Kỳ nói : - Chúng ta cứ đi ra đó sẽ biết. Nhan Kiếm Long liền lãnh suất chúng nhân đi về phía đại sảnh. Ở ngoài hành lang chúng nhân đưa mắt nhìn vào thấy Nhan Kiếm Hồng đứng ở phòng ngoài đại sảnh đôi mắt trừng trừng đầy tức giận. Rõ ràng lão ta đã bị chế trụ. Ở giữa đại sảnh, một lão nhân đang đứng. Lão mặc cái áo bẩn thỉu có tới trăm miếng vá, râu tóc bạc trắng rối bời như tổ quạ, đôi mi dài bạc rủ xuống cặp mắt lờ đờ, khuôn mặt nhem nhuốc đầy những nếp nhăn, không hề biểu thị một thứ sắc phái tình cảm nào. Nhan Ngọc Phong đứng đối diện, thần sắc ẩn chứa nét tức giận. Địa Sát Lệnh chủ Thạch Tùng Linh vẫn ngồi yên vị một bên, đôi mắt lóe hàn quang nhìn lão khất cái cố nén cơn giận. Nhan Ngọc Phong đưa mắt nhìn mười mấy tên đệ tử bị chế trụ đứng giương mắt ngoài đại sảnh nói, giọng ngầm chứa phẫn hận : - Không rõ ý huynh đài đến đây làm gì. Vạn Thánh Đảo tuy không có ai tương xứng với huynh đài nhưng không phải là hạng tham sinh úy tử dễ bị người khác hăm dọa. Lão khất cái nói bằng giọng hết sức cao ngạo : - Lão ăn mày đã nói rồi, ngươi là hàng tiểu bối không xứng... Địa Sát Lệnh chủ đứng dậy cười to : - Ha ha hạ.. vậy thì lão phu xin góp một phân cũng được ! - Giống ngươi thì hơn gì ? Cả chục đứa thêm vào cũng vô dụng ! Lúc đó Nhan Ngọc Vi cùng ba vi thư muội theo sau trung niên phụ nhân bước vào. Hiển nhiên họ sợ người trong đại sảnh không đủ sức ứng phó nên muốn trợ lực. Nhan Ngọc Dung thấy Đồng Thiên Kỳ không biết mình đang cải trang liền đến bên chàng cúii dầu không nói. Đồng Thiên Kỳ nhìn sần mặt xanh xao của thiếu nữ, chàng chỉ thở dài. Nhan Ngọc Phong xưa nay ít lâm đại địch. Vừa rồi thấy lão khất cái xuất thủ chế trụ bọn đệ tử nhưng không kịp nhận ra lão dùng thủ pháp gì mà nhanh như chớp, biết đối phương công lực đã đạt đến cảnh giới thượng thừa, mình quyết không phải địch thủ. Lời lão khất cái mới nói ra cả lão lẫn Địa Sát Lệnh chủ đều không xứng, quyết không phải chỉ là lời khoác lác. Lão nhìn sang Địa Sát Lệnh chủ Thạch Tùng Linh trầm giọng nói : - Vạn Thánh Đảo đã bị người tìm đến trượng môn, nếu phải phiền Thạch huynh động thủ thì bổn đảo còn mặt mũi nào ? Thạch Tùng Linh tuy cơ trí nhưng lúc này không đoán ra ngầm ý của Nhan Ngọc Phong liền cười nói : - Người ta đã nói có thêm lão phu vào cũng không đáng gì. Nhan lão nhi, chẳng lẽ ngươi sợ mất mặt còn lão phu đành co vòi lại mà không bị người ta chê cười ư ? Nhan Ngọc Phong lắc đầu nói : - Thạch huynh, Nhan Ngọc Phong biết dụng tân của Thạch huynh, nhưng thanh danh không dễ gì tìm lại... Địa Sát Lệnh chủ bước lại gần cất tiếng cười sang sảng : - Ha ha hạ.. ngươi lo lắng cho lão phu chu đáo quá, mới biết Thạch mỗ giao tình đến không uổng phí, không phải nói nhiều, chúng ta cần phải chăm lo đến quý khách này rồi ? Nhan Kiếm Long lo lắng bước lên nói: - Gia gia, Thạch tiền bối ! Trước hết cho nhi tử được thỉnh giáo. Địa Sát Lệnh chủ quay lại bảo : - Tuy võ công ngươi đã hồi phục nhưng chưa thể sánh với huynh đệ lão phu được. Hãy ở ngoài chăm lo đến hậu sự đi Ý lão rõ ràng muốn nói phần thắng trong cuộc đấu này rất ít. Nghe lời này từ chính miệng Địa Sát Lệnh chủ nói ra, trừ Đồng Thiên Kỳ còn giữ bình tĩnh, những người khác trong đại sảnh thấy đều biến sắc. Lão khất cái cười nhạt nói. - Xem ra lão ăn mày ta chuyến này tới đây toi công rồi ! Vạn Thánh Đảo không tìm được người nào đáng mặt hơn để lão ăn mày ta tiêu khiển, cũng đành kiếm mấy mạng vậy ! Nhan Ngọc Phong trầm giọng : - Ngươi và ta ra trước sảnh đường. Lão khất cái cười nhạt : - Không đáng.' Không đáng ! Chẳng tốn bao thời gian, cứ ở đây cũng được. Nhan Ngọc Phong dướn mày vừa định nói thì chợt nghe một giọng trầm tĩnh nhưng lạnh lùng cất lên : - Tôn giá cho rằng người thế nào mới đáng mặt ? Đó là lời của Đồng Thiên Kỳ. Lão khất cái vẫn đứng tư thế như lúc trước, không ngẩng đầu lên. - Tiểu tử ? Ngươi đại khái định nói với lão ăn mày ta đấy ư ? - Phải ! Ta đang hỏi các hạ. Lần đầu tiên, lão khất cái mở miệng cười, nhưng tiếng cười nghe đến lạnh xương sống. - Tiểu tử, ngươi hơi bạo phổi đó ! Tuy nhiên cũng coi là người có gân cốt nên ta bỏ qua sự mạo phạm. Còn câu hỏi của ngươi, chỉ cần người có chút thân phận là đáng mặt với lão ăn mày ta. Đồng Thiên Kỳ thong thả lấy trong túi ra cái Chấn Thiên Lệnh, khẽ vung tay "Phập" một tiếng, Chấn Thiên Lệnh đã cắm ngập gần hết xuống trước mặt lão khất cái Lão khất cái ngẩng đầu. Lần đầu tiên lão mở to đôi mắt vốn khép một nửa như người bị bệnh phong. Từ trong hố mắt phát ra những luồng hàn quang như điện như Đồng Thiên Kỳ. - Xem lại lão ăn mày ta tới hải đảo này không uổng công rồi ! Chấn Thiên Lệnh quả nhiên trùng hiện giang hồ. Tiểu tử, ngươi là Đồng Thiên Kỳ ? Đồng Thiên Kỳ lãnh đạm đáp : - Tôn giá đoán không sai. Chẳng hay tại hạ có xứng với tôn giá không ? - Tiểu tử, ngươi có ngoại dạng tuấn mỹ. Ngoài cái đó ra, lão ăn mày ta chưa nhìn ra gì khác. Tuy nhiên trông thấy chiếc lệnh này và theo truyền ngôn trong võ lâm thì ngươi đủ tư cách. - Tôn giá đại khái còn chưa biết chủ nhân đây với Đồng mỗ có quan hệ như thế nào ? Lời này hiển nhiên là giữ danh dự cho Nhan Ngọc Phong và "Địa Sát Lệnh chủ". Thạch Tùng Linh. Lão khất cái giống như không nghĩ ngợi gì, nói luôn : - Văn nghiệp có trước sau, thuật nghệ có sư truyền. Mặt mũi tuy được cha mẹ cho nhưng cha mẹ lại không phải là thanh nhân. Tiểu tử, đến đây! Đồng Thiên Kỳ vừa định bước tới thì chợt thấy đôi bàn tay lạnh ngắt kéo lại. Quay nhìn sang chàng bắt gặp đôi mắt đẫm lệ của Nhan Ngọc Dung đang nhìn mình. Giọng nàng khẩn thiết : - Thiên Kỳ ! Thiếp là một nữ hài tử, thiếp đã quyết định gắn số phận mình vào số phận chàng. Chàng hãy biết rằng tính mệnh của chàng quan trọng đối với bốn người chúng ta biết chừng nào ! Nói xong buông tay chàng ra Nhan Ngọc Dung đoán biết cả ông nội mình và Địa Sát Lệnh chủ liên thủ cũng tự biết nắm phần bại, cho nên đối với chuyến này của Đồng Thiên Kỳ, nàng không mấy tin tưởng chàng thắng. Cả Mai Phụng Linh cũng nghĩ như nàng. Nhan Ngọc Vi và Yên Ngọc Lăng tuy có biết công lực của Đồng Thiên Kỳ cũng hết sức lo lắng vì biết Vạn Thánh Nhất Tiên và Địa Sát Lệnh chủ liên thủ quyết không kém Phi Hà Nhị Thánh. Tuy Nhan Ngọc Phong và Thạch Tùng Linh không cam lùi bước nhưng vì Đồng Thiên Kỳ đã mặc nhiên biểu thị mình là vãn bối đã xuất trường nên họ không tiện tranh tiên. Đồng Thiên Kỳ vượt qua hai người đến trước Chấn Thiên Lệnh cách hai thước nhếch mép cười nói: - Nếu tôn giá đã không để ý tới thì Đồng mỗ thu về vậy ! - Giả sử lão ăn mày ta để ý thì sao ? - Đồng mỗ cũng thu về. Lão khất cái ngửa mặt cười to nói : - Ha ha hạ.. Hay lắm ! Hay lắm ! Chúng ta đều đã nêu rõ lập trường. Vậy tiểu tử ngươi động thủ đi thôi ! Nói xong lão không cần tụ công, không ra vẻ gì muốn ngăn trở đối phương cả. Với nụ cười lành lạnh trên môi, Đồng Thiên Kỳ từ từ bước tới cúi người lấy Chấn Thiên Lệnh, nhìn sắc thái chàng thì dường như cũng không có chút phòng bị nào. Xem thần tình của Đồng Thiên Kỳ lão khất cái thấy trong lòng chấn động. Ý khinh địch từ đầu chừng tiêu thất cả, mắt dán vào Chấn Thiên Lệnh cắm sâu trước mặt, nghĩ thầm : "Theo võ lâm truyền ngôn thì tiểu tử này thân hoài Tiềm Long Chưởng, nhưng qua mấy lần xuất thủ với địch nhân thì người ta còn cho rằng công lực hắn chưa đủ. Vậy mà nay hắn trấn định được như thế giống như công lực đã đạt trình độ cảnh giới thượng thừa. Ta nên lưu tâm mới được.” Lúc này tay phải của Đồng Thiên Kỳ chỉ cách Chấn Thiên lệnh có năm tấc. Mắt chàng bắn ra những tia sắc lạnh rồi nhanh như cắt, chàng chụp lấy chiếc xiên thép. Trong khi đó lão khất cái vẫn không rời mắt khỏi Chấn Thiên Lệnh. Đồng Thiên Kỳ vừa đưa tay cập lết, hữu trảo của lão đã vươn ra chộp xuống uyển mạch của chàng, khoảng cách chỉ còn chừng vài tấc. Lão khất cái xuất thủ nhanh như chớp, Đồng Thiên Kỳ không rụt tay về chàng vươn tiếp tả thủ ra chộp lấy uyển mạch đối phương, lấy công trị công, đồng thời bàn tay phải cũng buông Chấn Thiên lệnh, lòng bàn tay ngửa lên. Tuy nhiên lão khất cái đã lường trước việc này. Lão tiếp tục vươn tay trái ra, vậy là tạo thành hai lớp đấu. Không ngờ hành động đó của Đồng Thiên Kỳ chỉ là hư chiêu. Lúc này cả hai bàn tay chàng đều ngửa lòng lên phát chưởng. Tuy chàng không lợi thế bằng đối phương vì là tả lực từ dưới lên không mạnh bằng nhưng lão khất cái kêu lên một tiếng nhảy lùi lại. Từ hai bàn tay chàng cuồn cuộn phát ra một khối bàn long chưởng ấn ! Lão khất cái thoát hiểm tròn mắt hỏi: - Hư không ấn chưởng ? Đồng Thiên Kỳ không dám, chẽ hai ngón tay ở bàn tay phải kẹp lấy Chấn Thiên Lệnh rồi từ từ đứng dậy. Lão khất cái nhìn Đồng Thiên Kỳ chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng buông ra mấy tiếng : - Võ lâm truyền ngôn sai rồi ! Vừa thấy Đồng Thiên Kỳ đắt thủ, chúng nhân đều thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt thảy đều tươi ra, trong lồng ngực như vừa được cất đi một gánh nặng. Địa Sát Lệnh Chủ Thạch Tùng Linh khinh khỉnh hỏi : - Các bằng hữu trên giang hồ đánh giá hắn hơi cao cường ? Lão khất cái lắc đầu đáp : - Lão ăn mày ta muốn nói là họ đánh giá thấp tiểu tử này, quá thấp là đằng khác. Giả sử lão biết tiểu tử hậu sinh này có đủ công lực làm kinh khiếp võ lâm như thế thì lão đến tìm hắn từ lâu rồi ! Vạn Thánh Nhất Tiên ngạc nhiên hỏi: - Tôn giá nói "lão" là người thế nào ? Đồng Thiên Kỳ hỏi thêm : - Lão đó phái tôn giá tới xem hư thực phải không ? Trong đôi mắt già nua đẫy nếp nhăn của lão khất cái lóe lên một tia mơ màng khó hiểu, lão lạnh lùng nói: - Lão không đủ tư cách... Tiểu tử, lão ăn mày muốn chúng ta đi ra ngoài kia. Không chờ Đồng Thiên Kỳ trả lời, lão phi thân ra quảng trường. Đồng Thiên Kỳ không nói gì, cũng vút người ra theo, hai người đứng đối diện nhau trong khoảng cách chừng ba thước. Người trong đại sảnh lần lượt theo ra. Tuy bây giờ trong đầu mọi người không còn căng thẳng như lúc trước nhưng chưa ai hết nổi hoài nghi lo lắng, họ đi ra quảng trường với sự chuẩn bị dối phó như đang lâm trận đại địch. Đưa mắt nhìn lão khất cái, Đồng Thiên Kỳ hỏi : - Chúng ta định cao hạ như thế nào ? Lão khất cái lành lạnh cười hỏi lại : - Chúng ta có thực nên tỉ thí hay không chứ ? Đồng Thiên Kỳ cười nhạt nói: - Ý tôn giá đến dây đã rõ như thế sao còn hỏi ? Lão khất cái hơi sầm mặt, thấp giọng nói : - Mục đích của lão ăn mày ta đến đây. chẳng qua muốn xem người giữ Chấn Thiên Lệnh bây giờ có đủ uy vọng để duy trì nó hay để nhục thịnh danh của lão hòa thượng. - Công lực của Đồng Thiên Kỳ không đến nổi làm nhục danh Vân Không đại sư. Lão khất cái lắc đầu : - Người mà lão ăn mày ta đề cập đến không phải là Vân Không. Vân Không đã để nhục mệnh Chấn Thiên lệnh một lần, và đáng ra hắn không được giữ Chấn thiên lệnh. Đồng Thiên Kỳ biến sắc buột miệng: - Tôn giá muốn nói rằng lệnh này không phải do Vân Không chế tạo ra sao? - Không sai ! Không những Chấn Thiên Lệnh không do hắn mà danh hiệu Huyết Kiếp Thủ hắn cũng không được phép duy trì. Tiểu tử ! ngươi đã từng nghe danh "Ngũ lão" bao giờ chưa ? Đồng Thiên Kỳ đã nghe nói tới danh hiệu này, đó là Phi Hà Nhị Thánh, Vạn Thánh Nhất Tiên và một nhân vật khác thuộc bối phận này. Tuy nhiên giờ đây chàng biết lão khất cái này không chỉ những người này liền đáp : - Đồng Thiên Kỳ có nghe qua, nhưng những nhân vật đó có lẽ không phải là Ngũ Lão mà tôn giá muốn đề cập. Lão khất cái quét mắt nhìn Nhất Tiên và Địa Sát Lệnh chủ rồi nói : - Chúng nó còn chưa xứng. Chấn Thiên Lệnh năm xưa sở dĩ dương oai được trên võ lâm, không ai dám địch lại không phải do Vân Không. Chỉ là hẳn bốn người đối với lão đại có phần úy kỵ nên không ai muốn ra mặt tìm lão, trái lại lão giết không ít đồ tôn đồ tử của bốn người kia. Vì thế người giữ Chấn Thiên Lệnh mang danh Huyết Kiếp Thủ, danh hiệu đó đã đưa lại họa sát thân, vì thế nên lão hòa thượng mới viên tịch. - Lão thiền sư viên tịch cách đây bao lâu Lão khất cái không cần nghĩ ngợi, đáp ngay. - Ngày mười lười lăm tháng bảy sáu năm trước. Đồng Thiên Kỳ thở dài nặng nề, hồi sau khẳng khái nói : - Nguyên Vân Không đại sư sớm đã biết vận mệnh của mình nên giao phó Chấn Thiên Lệnh, Huyết Kiếp Thủ cho Đồng Thiên Kỳ. Lúc đó đại sư không nói mãi đến bây giờ mới rõ ý tứ đó Lão khất cái nhíu mày : - Tiểu tử ! ngươi coi sự việc dễ dàng quá. Ngày xưa Vân Không tuy cuồng ngông nhưng danh hiệu Huyết Kiếp Thủ vẫn chưa làm kinh hoàng võ lâm như bây giờ. Tứ lão không bỏ qua lão hòa thượng, nay quyết không bỏ qua ngươi đâu, vì chấn Thiên Lệnh đã trùng hiện. Mắt lộ vẻ sát cơ, Đồng Thiên Kỳ nói : - Đồng Thiên Kỳ chính đang cần gặp họ. Lão khất cái cười lạnh lùng nói : - Vì cho đến nay ngươi chưa gặp người nào trong số họ cho nên mới nói như vậy. Tuy Đồng Thiên Kỳ thấy chấn động trong lòng nhưng không rộ ra mặt. Chàng chỉ cười nhạt nói : - Họ nhất định mỗi người có riêng tuyệt học kinh thiên động địa. Lão khất cái hơi quay người đột nhiên phóng ra một chưởng hư không. Rầm một tiếng, khối thanh thạch lớn cách đó chừng năm trượng vỡ vụn thành một đống đá mịn. Đồng Thần Kỳ hơi biến sắc hỏi : - Tôn giá là một trong ngũ Lão ?
__________________
|
|
|
|
|
|
#2 |
|
Rìu Bạc Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 21.933
Cảm ơn: 1
Điểm: 76/31 bài viết
|
Hồi 47 Ôm Hận Ẩn Cư Nay Nhận Tri Âm Mòn Mỏi Tìm Cừu Gặp Ngay Địch Thủ Lão khất cái đáp : - Lão ăn mày ta tuy không phải là một trong Ngũ Lão nhưng biết rõ công lực của họ. Lão nói thật cho ngươi, tiểu tử vì tình cố nhân lúc trước với Vân Không, ta hôm nay muốn thu hồi Chấn Thiên Lệnh. Đồng Thiên Kỳ cười nhạt nói : - Tôn giá cũng không phải là người có thể duy trì nó mà ? Trong đôi mắt lão khất cái thoáng nét xa xăm. Lão cắn môi, một lúc nói to : - Không sai ! Tiểu từ, ngươi nói đúng. Lão hóa tử ta biết mình khó lòng kháng cự lại chúng. Đồng Thiên Kỳ cười nói : - E rằng tôn giá hôm nay khó thu hồi được lệnh này. Đồng Thiên Kỳ đã mang danh Huyết Kiếp Thủ, tịnh không muốn để cho bất cứ người nào gánh lấy trách nhiệm và hậu quả. Lão khất cái nghe nói vậy phá lên cười lớn : - Ha ha hạ.. Hảo ! Hảo ! Chúng ta không biết nói gì thêm nữa. Tiểu tử, ngươi chuẩn bị đi ! - Tôn giá có hảo ý mà tới đây. Nếu tại hạ động thủ thì không khỏi mang tội phạm thượng. Trước tại hạ hãy chứng tỏ công lực của mình để tôn giá xem có đáng được giữ lệnh này không. Nói rồi chàng quay người nhằm đống đá vụn mà lão khất cái vừa tạo ra. phát một chưởng hư không rồi nhanh chóng thu hồi. Vì động tác quá nhanh nên trong trường đấu chỉ có lão khất cái nhìn rõ. Chỉ trong một cái chớp mắt, chàng phát chiêu như thế ba lần. Quét mắt nhìn đống đá vụn, mặt lão khất cái bỗng nhiên đại biến. Như không ghìm được nổi kinh dị, lão lẩm bẩm thốt - Hư không túy vật. Tiềm Long Thần Công đã luyện đến trình độ cảnh giới rồi Tiểu tử, ngươi đã có duyên hạnh ngộ Long đầu chân nhân rồi ư ? Chúng nhân còn chưa biết ý nghĩa hành động vừa rồi của Đồng Thiên Kỳ. Nghe lão khất cái nói vậy, mọi người nhìn theo hướng ánh mắt của lão, lúc này mới phát hiện ra động dá mà lão khất cái đánh vỡ đã dồn liền lại, trên đố nổi rõ ba hình bàn long chưởng ấn màu đỏ nằm theo dạng chữ "phẩm" lõm vào trong đá rất sâu nhưng trông vẫn sinh động như thật - Ha ha hạ.. lão ăn mày ta hạnh vận rồi... Ha ha hạ.. Tiếng cười của lão vang lên thật sảng khoái khiến mọi người đều ngơ ngác. Dứt tiếng cười, lão khất cái đột nhiên cúi thấp đầu trong đôi mắt kèm nhem hiện lên nỗi buồn man mác, lão nói gần như thầm thì : - Chấn Thiên Lệnh thất lạc năm năm, lão ăn mày này co vòi rụt cổ năm năm, vì tham mạng sống mà quên mất bằng hữu thật đáng thẹn với cố nhân. Năm năm chất chứa sầu hận trong lòng đến hôm nay mới có cơ tẩy rửa... Ha ha hạ.. tiểu tử nếu lão hòa thượng biết rằng Chấn Thiên Lệnh đang ở trong tay một thiếu niên có công lực còn cao hơn lão thì hồn thiêng nơi chín suối chắc phải yên lòng.. Đồng Thiên Kỳ nhìn vẻ mặt u oán của lão khất cái, xúc động nói : - Nghìn vàng khó qua được người tri kỷ. Lão thiền sư tuy chết nhưng có người tri kỷ thế này ắt cũng vui lòng. Địa Sát Lệnh chủ nhìn Vạn Thánh Nhất Tiên, nói bằng giọng vừa nghi ngờ vừa kinh ngạc : - Ngũ Lão đã nhiều năm không xuất hiện trước võ lâm, ít nhất cũng hai mươi năm rồi. Lão đại của họ là Phật Tâm thiền sư. Người này chẳng lẽ là đệ nhất quái nhân "Thiên Tâm Quái Cái" ở Vũ Nội năm xưa ? Vạn Thánh Nhất Tiên Nhan Ngọc Phong gật đầu nói : - Tôi cũng nghĩ thế, nhưng không dám tin chắc vì người ta nói rằng người này đã qua đời. Hơn nữa, mỗi lần hành động nhất thiết phải có "Thiên Tâm Bích Ngọc Trượng". mang theo người. Sau một hồi kích động, lão khất cái đã bình tâm lại. Lão vỗ nhẹ vào vai Đồng Thiên Kỳ nói : - Tiểu tử, hiện tại thực lực của chúng ta tuy chưa bằng được chúng nhưng cũng đủ để liều một trận. Tiểu tử, đi nào, chúng ta đi tìm chúng ngay thôi ! Đồng Thiên Kỳ thấp giọng nói : - Tôi nay chưa thể đi được, thêm nữa, tiền bối tuổi tác thế này mà lặn lội vào chốn giang hồ chỉ ẹ.. Lão khất cái ngắt lời : - Thôi đừng thốt ra cái giọng ủy mị của đàn bà ra nữa. Đi nào ! Đồng Thiên Kỳ nghiêm giọng : - Vãn bối nói rồi, đêm nay chưa đi được. Lão khất cái tròn mắt kinh dị : - Tiểu tử ngươi nói lú lẩn gì thế ? Hay có chuyện mê tín kiêng kỵ gì đó chăng ? Lão chợt nhìn sang thấy bốn thiếu nữ đang lại gần đăm đăm nhìn Đồng Thiên Kỳ, vẻ mặt vô cùng lo lắng, liền sầm mặt nói: - Lão ăn mày ta quên mất. Ngươi là một chàng trai trẻ, và họ quả thực rất đẹp Trong lời nói hàm chứa sự mỉa mai. Đồng Thiên Kỳ bình thản nói : - Đỗng mỗ ao ước được một gia đình yên vui đầm ấm, vì thế không muốn chứng kiến các thân hữu để mất nó đi. Lão khất cái cười nhạt đáp : - Gia đình này nhất định đáng ao ước hơn gia đình người rồi ! Đồng Thiên Kỳ hết sức nén ép nỗi sầu thương trong lòng, ngẩng mặt nhìn ánh chiều tà đang phủ xám không gian, thở dài nói rất khẽ : - Song thân xương gửi núi hoang, tổ phụ táng thân đất lạ, nếu nói Đồng Thiên Kỳ cũng có gia đình thì chỉ là một chốn hoang tàn đầy mưa gió mà thôi ! Lão khất cái hối hận nhìn thiếu niên, trầm giọng : - Tiểu tử, nếu sớm biết thân thế của ngươi, lão ăn mày ta tuy là đệ nhất quái nhân trong Vũ Nội cũng không dám thốt ra lời khinh thị vừa rồi. Vì câu đó, lão phu nhất định sẽ tạo dựng cho ngươi một gia đình an lạc. Đồng Thiên Kỳ lạnh nhạt trả lời : - Tôi đã nói, vĩnh viễn chẳng bao giờ có. Lão khất cái nhìn bốn người thiếu nữ vừa định nói câu gì đột nhiên từ tiền sảnh xuất hiện một lão ni cô tay chống bích ngọc trượng, tóc trắng như mây, mặt mũi từ hòa. Bên mình lão ni cô có thêm một trung niên thiếu phụ vận áo tím, sắc diện duyên dáng, trang nhã. Địa Sát Lệnh chủ nhìn chăm chú vào chiếc Bích ngọc trượng, thấy đầu gậy có khắc ba chữ : "thuận thiên tâm", lập tức kinh ngạc thốt lên : - Thiên Tâm Bích ngọc trượng ! Lúc này lão ni cô chậm bước đến gần lão khất cái, hai tay nâng cao chiếc Bích ngọc trượng, cung giọng nói : - Vãn bối kính lễ ! Đột nhiên từ trong đám chúng nhân, Nhan Ngọc Vi kêu lên một tiếng : - Sư phụ ! Rồi lao bổ tới trong lòng lão ni cô. Vạn Thánh Nhất Tiên Nhan Ngọc Phong và Địa Sát Lệnh chủ" Thạch Tùng Linh cũng đến trước lão khất cái thi lễ. Lão ni cô giữ Nhan ngọc Dung trong lòng, nhẹ giọng hỏi : - Mẹ con đâu ? Lập tức Đảo Chủ phu nhân bước lại gần cúi đầu chào. Trong trường bắt đầu xôn xao hẳn lên. Nhan Ngọc Phong chắp tay nói với lão khất cái : - Xin cung thỉnh Thiên Tâm tiền bối vào trong sảnh. Lão khất cái- Chính là Thiên Tâm Quái Cái chậm giọng : - Tiểu tử, cục diện tối nay ngươi định xử lý thế nào đây ? Quả không can gì danh hiệu "Đệ nhất quái nhân", lão khất cái nói với Đồng Thiên Kỳ mà không đếm xỉa gì tới lão Đảo Chủ. Đổng Thiên Kỳ đáp : - Trời đã tối rồi, bây giờ là lúc hành động của Nguyệt Hoa hội. Vãn bối muốn ra ngoài xem động tĩnh thế nào. Thiên Tâm Quái Cái hỏi : - Nếu chúng đến thì ngươi đủ sức đương nổi không ? Đồng Thiên Kỳ ngạc nhiên hỏi lại : - Vậy thì vãn bối không nên đi nữa hay sao ? - Không phải thế, chẳng qua ta nói người cần lão ăn mày nãy giúp đỡ không. Thôi được, ngươi ra đi ! Trên đời ta chỉ ưng ý có hai người, đó là lão hòa thượng và ngươi thôi. Sợ rằng gọi ta là tiền bối sau này sẽ có chỗ phiền phức đó ! Lão đưa mắt trầm đục nhìn lên bầu trời tối sẫm, nói tiếp : - Ngươi đi đi ! Ta đã nói tạo dựng cho ngươi một gia. đình an lạc, việc ở đây cứ để ta giải quyết. Lão ăn mày ta tuy nghèo nhưng không có nói sai đâu ! Đồng Thiên Kỳ nhìn Nhan Kiếm Long nói : - Dượng ! Tiểu điệt ra ngoài xem, nếu gặp chuyện gì sẽ về báo ngay. Nhan Ngọc Vi và Thần Châu Tam Tà đi theo nhưng Thiên Tâm Quái Cái ngăn họ lại, bảo rằng : - Các ngươi đừng theo nó. Nếu gặp thiên binh hổ tướng thì không những chẳng giúp được gì mà còn làm liên lụy đến nó thôi. Thần Châu Tam Tà dừng bước, nhưng Nhan Ngọc Vi lo lắng nói : - Nhưng chàng lại muốn bỏ đị.. Thiên Tâm Quái Cái nghe nói vậy, nhìn mọi người ngơ ngác một lúc sau mới nói: - Chắc là cái ngươi đối xử với nó tệ quá mà ! Trong giọng nói có vẻ trách cứ. Nhưng nhìn lại bọn nữ nhân ai cũng chực khóc, lão khất cái như chừng hiểu ra cười : - Hảo ! Các ngươi khóc ta mới rõ chuyện. Nhưng đừng sợ, nó không chạy mất đâu, đã có ta đây... Tuy nhiên sau này các ngươi đừng rời nó mới được ! Bốn thiếu nữ biết mình công lực không đủ, nghe lão khất cái nói vậy vững tâm hơn, đồng thanh nói : - Chúng tôi quyết nghe lời lão tiền bối. - Thôi được ! Đứng cả đậy đi ! Lão nhìn bọn đệ tử và Nhan Kiếm Hồng trợn mắt nói : - Chúng bay cũng vậy, hoạt động hoạt động đi ! Dứt lời lão vung tay giải khai huyệt đạo cho mọi người rồi theo Vạn Thánh Nhất Tiên đi vào đại sảnh. Đồng Thiên Kỳ ra khỏi đại viện cứ thẳng hướng bờ biển đi chừng hơn trăm trượng mới dừng bước đưa mắt nhìn quanh. Chếch mé tay phải có một mỏm đồi khá cao, chàng liền sải bước đi về phía đó. Đỉnh đồi là nơi quan sát hết sức thuận tiện, từ đây có thể bao quát một vùng rộng lóng từ tiền điện của trang viên cho tới tận ngoài khơi. Lúc này ánh nhật quang đã nhường cho mảnh trăng đầu tháng chiếu xuống màu nhàn nhạt, ngoài tiếng sóng biển rì rào, không còn một âm thanh nào khác, tưởng chừng như nơi đây chỉ là một đảo hoang. Đồng Thiên Kỳ nghĩ bụng : - Nếu "Nguyệt Hoa hội" muốn nhập đảo, trước tiên phải cho người tới thám thính. Nhưng sao lại yên ắng thế này ? Lát sau chàng đã tới trước đỉnh đồi. Đỉnh đồi được tạo thành bằng những vách đá dựng đứng cả bốn phía, nhẵn như bức tường, cao đến hai ba trượng, tuyệt không có một chỗ nào có thể leo lên được Đồng Thiên Kỳ không đắn đo gì nhún mình nhảy vút một cái đã hiện thân trên đỉnh. Chân chàng chưa kịp chạm đất đã nghe khắp xung quanh rộ lên một tràng cười Phía trước Đồng Thiên Kỳ có hai lão nhân tuổi đã thất tuần, ngực thêu một hình trăng lưỡi liềm màu trắng. Hai lão nhân đang chăm mất nhìn chàng. Đồng Thiên Kỳ cười nhạt nói : - Hóa ra ai cũng muốn nơi cao tọa, mà các vị đã chiếm chỗ trước rồi. Lão nhân đứng đối diện "hừ" một tiếng rồi nói : - Đã biết các đại gia sớm ở đây rồi sao tiểu tử ngươi còn lên tìm chết ? Đồng Thần Kỳ nhếch mép cười đáp : - Tại hạ không tới thì biết lấy ai đưa các vị về chầu tổ đây ? Vết sẹo trên mặt lão nhân đứng bên mé tả chợt đỏ lựng, lão quát to : - Chết đến đít còn dám khua môi múa mép. Tiều tử, ngươi nhìn bốn phía xem Đồng Thiên Kỳ không thèm quay đầu, đủng đỉnh đáp : - Bề mặt mỏm đồi này khá lớn, tám cái tử thi các vị không chiếm diện tích hết bao nhiêu. Chắc trước khi tại hạ lên đây các vị đều nằm thử cả rồi. Phía sau lưng Đồng Thiên Kỳ đột nhiên có người rít lên : - Tiểu bối, cái xác ngươi mới chiếm ít diện tích! Tiếp theo là một luồng áp lực cực mạnh nhầm vào "Ngọc Chẩm huyệt" của Đồng Thiên Kỳ. Cứ theo áp lực đó mà phán đoán thì chưởng chỉ cách chàng có vài tấc, không còn tránh kịp nữa. Nhưng nụ cười đắc ý trên môi hai lão nhân đứng trước Đồng Thiên Kỳ còn chưa kịp tắt thì đã nghe một tiếng rú thê thảm vang lên. Người vừa đánh lén đã ngã uỵch xuống, từ mũi, miệng máu trào ra hồng hộc, giãy mấy cái rồi tắt thở. Cả bọn đứng xung quanh trân trân nhìn đối phương, không biết thiếu niên kia xuất thủ cách nào mà ngay cả thân cũng không thấy động. Trên đỉnh đồi trở lại không khí tĩnh lặng nặng nề. Một lúc sau lão nhân mặt sẹo bước tới trước mặt Đồng Thiên Kỳ hỏi : - Tiểu tử, ngươi có quan hệ thế nào với Vạn Thánh Đảo chủ ? Đồng Thiên Kỳ lạnh giọng trả lời : - Tại hạ có nói ra quan hệ đó các vị cũng không hiểu được. Hơn nữa cũng chẳng cần biết thêm việc vô ích đó trước khi xuống suối vàng. Chỉ cần các vị thấy vật này là đủ. Nói xong chàng móc túi lấy ra chiếc Chấn Thiên Lệnh, vút một cái cấm phập xuống trước mặt hai lão nhân. Cả bọn đồng thanh kêu lên kinh hoảng : - Chấn Thiên Lệnh ? Ngươi là Huyết Kiếp Thủ Đồng Thiên Kỳ ? Đồng Thiên Kỳ lạnh giọng : - Các bằng hữu ! Trước khi Nguyệt Hoa phu nhân tự thân tới đây, tuy các vị chỉ là thứ chó săn đi do thám nhưng ít nhiều cũng đã từng bôn tẩu giang hồ mấy năm chắc gây không ít tội ác. Bây giờ cứ coi là các vị đã hết kiếp rồi ! Lão nhân mặt sẹo cố trấn tĩnh nghĩ thầm : "Tên tiểu tử này quá lợi hại. Cục thế hôm nay xem ra bất lợi, chi bằng nhất tề liều mạng một phen may ra thoát được". Nghĩ đoạn, lão hô to : - Các huynh đệ đừng nghe hắn hù đọa. Chấn Thiên lệnh là do người sử dụng, tự nó không giết được người mà chỉ là vật vô dụng. Chúng ta dừng sợ, liều xông vào ! Dứt lời sấn lên, đúng là định liều mạng. Ba chữ Huyết Kiếp Thủ đã khắc sâu vào trong lòng mọi người trong võ lâm. Mọi người đều cho rằng một khi Huyết. Kiếp Thủ đã xuất hiện thì không còn người nào sống sót. Vì thế ý nghĩ vừa rồi của lão nhân mặt sẹo cũng là nghĩ suy của bảy người còn lại. Vừa nghe hô, cả bọn lập tức trấn định tinh thần chực xông vào. Đúng lúc đó từ phía dưới vách đá vang lên một giọng trầm đục nhưng dội vào tai nhức buốt : - Người nào bạo phổi dám chế nhạo lệnh phù của Ngũ Lão thế ? Vừa dứt lời dã thấy lóe lên một đạo bạch quang vẽ thành một vòng trên đầu mọi người rồi cắm phập xuống trước mặt Đồng Thiên Kỳ cách chừng ba thước. Chúng nhân vừa muốn động thân lao vào tử chiến chợt đứng sửng nhìn lại, thấy đó là một thanh đoản kiếm cắm vào một tảng đá thanh thạch chỉ chừa lại cái chuôi, trên đó có khắc ba chừ "Vu Hồi Kiếm". Tiếp theo là một bóng người thoắt một cái đã nhảy lên đỉnh, đáp nhẹ xuống mép bờ đá cách Đồng Thiên Kỳ chừng ba trượng. Người mới đến lại nói : - Vị nào vừa nói Chấn Thiên lệnh là vật vô dụng thì đứng ra trước mặt lão phu Mọi cặp mắt đổ dồn vào người mới đến. Đó là một lão nhân tóc râu bạc xóa, mặt tròn vành vạch, mắt sáng quắc như hai luồng điện, đang chậm bước lại gần. Lão nhân mặt sẹo không ngờ câu nói vô tâm kia mang lại sự phiền phức như thế liền sợ sệt bước ra một bước, cúi thân nói: - Ngài... lão nhân gia là "Vu Hồi Kiếm" lão tiền bối ! - Nghiệt chướng, ngươi đã biết danh hiệu lão phu ắt cũng biết rằng ta có góp phần chế ra "Chấn Thiên Lệnh" chứ ? Đồng Thiên Kỳ thoáng giật mình, thầm nghĩ : - Người này vốn đã để mắt đến ta khi còn ở Phi Hà Đảo. Đồng Thiên Kỳ ta đang muốn tìm các ngươi trong Ngũ Lão, không ngờ ngươi đến tìm ta trước. Lão nhân mặt sẹo vội vàng quỳ xuống đất run giọng : - Tiểu nhân đâu dám to gan lớn mật phạm đến Chấn Thiên Lệnh... chẳng qua chưa nhận rạ.. hơn nữa bị người bức bách mới lỡ nói ra câu đó. Vạn mong lão tiền bối hải hà tha mạng. Vu Hồi Kiếm quét mắt sang Đồng Thiên Kỳ nói : - Tiểu tử, cầm lệnh đưa cho lão phu xem thật hay giả ! Đồng Thiên Kỳ cười khinh bỉ không đáp Một lão nhân đứng sau lão mặt sẹo khom mình bước lên hai bước cúi xuống định lấy Chấn Thiên Lệnh. Nhưng lão chưa kịp chạm vào nó thì nghe Đồng Thiên Kỳ đanh giọng bảo : - Không được ? Chừng không biết nghe theo ai, nhưng lão nhân kia muốn lấy lòng Vu Hồi Kiếm hơn nên vẫn không ngẩng lên. Đồng Thiên Kỳ "hừ" một tiếng rồi phất nhẹ tay. Lập tức lão nhân kia ngã lăn sang bên, thất khiếu trào máu tươi, chết không kịp ngáp. Vu Hồi Kiếm nhíu mày, gằn giọng : - Tiểu tử, ngươi định tạo phản ư ? Đồng Thiên Kỳ khinh khỉnh đáp : - Lão cẩu không chịu nhận tuổi già sức yếu thật không biết lượng sức mình. Vu Hồi Kiếm sầm mặt cố nén giận hỏi: - Tiểu tử, ngươi nói gì ? Đồng Thiên Kỳ điềm tĩnh đáp : - Vu Hồi Kiếm, cuối cùng ta và ngươi cũng đã gặp nhau. - Lão phu nghe nói Chấn Thiên Lệnh ở trong tay ngươi nên tới đây xem thật hay giả vì lão phu là một trong những người làm ra nó. Đồng Thiên Kỳ chỉ tay vào Chấn Thiên lệnh : - Lệnh ở dưới đất, tôn giá cứ xem. - Trước khi xác định rõ lệnh này là thật hay giả, lão phu không muốn sơ suất nên phải cầm tận tay xem nếu được ngươi đồng ý. Lão phu lấy danh dự của mình bảo đảm không lấy nó. Đồng Thiên Kỳ cười nhạt : - Tôn giá nếu tự tin lấy được lệnh thì cứ lấy. Còn danh dự, tôn giá cũng tự biết rằng danh dự mình đâu có đảm bảo được gì ! Câu vừa rồi của Đồng Thiên Kỳ rõ ràng xúc phạm đến vị tiền bối kia rất lớn. Bọn đệ tử Nguyệt Hoa hội bụng hơi mừng vì thấy có nhiều hy vọng được thoát thân. Vu Hồi Kiếm hướng tia mắt lạnh băng nhìn chàng nói : - Đồng Thiên Kỳ, ngươi sẽ hối hận ! - Ngược lại, Đồng mỗ cho rằng ngươi sẽ hối hận vi hôm nay hiện thân ở đây. Vu Hồi Kiếm ngửa mặt cười một tràng cuồng liệt: - Ha ha hạ.. Lão phu sống đến chừng này tuổi chưa từng hối hận bao giờ. Tin rằng lần này cũng không ngoại lệ. Nói xong bước tới rút chiếc lệnh lên. Đồng Thiên Kỳ nói :. - Lâu ngày không bệnh, phát bệnh tất hiểm. Tôn giá có lẽ hối hận một lần sau chót. Vu Hồi Kiếm quét mắt nhìn Đồng Thiên Kỳ cố nén giận, sau dó cúi xuống xoay qua xoay lại Chấn Thiên Lệnh xem kỹ một hồi. Lão lại vận công vào các ngón tay xiết mạnh vào ba cái chĩa trên chiếc xiên thép, bóc ra một lớp mỏng không phải vàng cũng không phải sắt một lúc đã thấy chiếc xiên mâu hồng tím lúc trước nay óng ánh ngũ sắc. Chuôi của cái chĩa có ba màu hồng, xanh và lam, hai răng chĩa hai bên màu trắng, giữa màu hồng. Một mặt chĩa hai răng bên khắc "Vu Hồi Kiếm" và "Cửu Dương Tử" rằng giữa khắc "Phật Tâm Thiền Sư, phía mặt bên kia cũng vậy, tuy nhiên có thể đoán rằng hai răng bên khắc tên hiệu hai người còn lại trong Ngũ Lão. Vu Hồi Kiếm lại nhìn kỹ chuôi lệnh có ba chữ "Chấn Thiên Lệnh" lần nữa mới ngẩng nhìn Đồng Thiên Kỳ nói. - Quả nhiên đây là Chấn Thiên Lệnh thật Đồng Thiên Kỳ lạnh nhạt nói : - Chuyến đi này của tôn giá không đến nổi uổng công. Đồng Thiên Kỳ này tin rằng ngươi sẽ có cách giải quyết thỏa đáng. Vu Hồi Kiếm không đáp, từ từ bước tới trước lão nhân mặt sẹo đang quỳ nói : - Lệnh này là thật. Ngươi đi đi ! Lão mặt sẹo cơ hồ không dám tin vào tai mình sửng sốt giây lâu, cuối cùng mừng rỡ thốt lên : - Đa tạ ân sâu của tiền bối không giết! Sợ đối phương đổi ý, lão chắp tay vái một lần nữa rồi đứng lên quay người nhảy xuống khỏi đỉnh đồi chạy thẳng. Thong thả đến rút thanh đoản kiếm cắm vào tảng đá lên, Vu Hồi Kiếm ngửa mặt nhìn trời rồi đột nhiên hỏi : - Nó chạy xa chưa ?. Bọn đệ tử Nguyệt Hoa hội ngơ ngác, một trong số năm tên trả lời : - Được chừng ba mười trượng rồi. Vu Hồi Kiếm lạnh lùng nói : - Hai đứa trong số các ngươi đi đưa tử thi nó về đây ! Dứt tiếng quay người vung tay, thanh đoản kiếm bay vút đi loang loáng trong bóng đêm rồi mất hút. Năm đệ tử kia đứng toát mồ hồi. Vừa định mở miệng hỏi xem tử thi nào thì chợt nghe vọng lại từ ba mươi trượng một tiếng thét hãi hùng, hai tên vội vàng chạy bổ xuống chân đồi. Đồng Thiên Kỳ thẫn sắc vẫn bình thản. Vu Hồi Kiếm thỉnh thoảng liếc. nhìn thấy sự bàng quan ấy cũng phải chột dạ. Không ai nói một lời. Hồi lâu hai tên hán tử khiêng tử thi lão nhân mặt sẹo tới, thanh đoản kiếm cắm sâu vào ngực. Lão đã đoạn khí từ lâu nhưng từ miệng vết thương máu vẫn chảy không ngừng. Vu Hồi Kiếm rút kiếm ra lau vào tử thi cho sạch vết máu rối điềm nhiên tra vào vỏ. Lão lạnh lẽo quét mắt nhìn năm đệ tử Nguyệt Hoa hội nói : - Lão phu muốn tha các ngươi, nhưng những gì Nguyệt Hoa hại đã làm khiến lão phu không thể tha mạng được. Nói xong hữu chưởng hư không phát nhẹ. Năm tên kia đang đứng ngơ ngác chưa kịp đề phòng liễn bị chưởng lực đánh chết tươi. Vu Hồi Kiếm từ từ bước tới trước mặt Đồng Thiên Kỳ cất tiếng : - Tiểu tử, ngươi hài lòng chứ ? Đồng Thiên Kỳ hờ hững đáp : - Đồng mỗ không cần cảm tạ. Đó là việc của tôn giá. - Ngươi cho đó là việc gì ? - Tôn giá là một trong Ngũ Lão, việc giữa chúng ta hôm nay dù diễn biến thế nào cũng quyết không được để lộ ra ngoài, như thế thanh danh Ngũ Lão sẽ không hay họ Lăng gì cho lắm. Vu Hồi Kiếm biến sắc cố hỏi thêm : - Ngươi đoán chuyện gì xảy ra giữa chúng ta chứ ? - Chấn Thiên Lệnh. Việc tranh chấplà không tránh khỏi. Trong thâm tâm, tôn giá vẫn đề phòng vạn nhất không khống chế được Đồng mỗ. Vu Hồi Kiếm nhìn trân trân Đồng Thiên Kỳ lúc lâu mới thoát khẩu nói : - Đồng Thiên Kỳ ! Ngươi nói đúng. Lão phu không ngờ ngươi còn trẻ mà tâm cơ sắc sảo đến thế. Những tiên liệu về ngươi có thể đã sai lầm. - Đồng mỗ lợi hại hơn tôn giá tưởng chăng ? - Dù thế thì vẫn chưa đủ năng lực thủ giữ Chấn Thiên Lệnh. Đồng Thiên Kỳ cười nhạt nói : - Tôn giá định xử trí thế nào ? Vu Hồi Kiếm nghiêm giọng : - Sự thực ở ngay trước mắt, chúng ta không cần quanh co nữa. Đồng Thiên Kỳ ! Đây không phải là vấn đề cừu hận. Nhưng cũng là đại sự tồn vong. Với ngươi chỉ được chọn một trong hai con đường. Thứ nhất, cái chết. Thứ hai, đưa xuất Chấn Thiên Lệnh và truyền lại những bí quyết và toàn bộ tuyệt học Tiềm Long Thần Công. Lúc đó ngươi sẽ làm một thành viên trong Ngũ Lão. Đồng Thiên Kỳ ngươi nên biết vinh dự ấy võ lâm đều ao ước. Đồng Thiên Kỳ nói giọng châm biếm : - Xem ra thì tôn giá hạnh vận hơn ba vị còn lại trong Ngũ Lão nhiều đa ! Vu Hồi Kiếm không nhận thấy hàm ý châm biếm của chàng, nghiêm giọng : - Ngũ Lão là một thể thống nhất, họa phúc cùng chia sẻ. Vết chu sa trên mi tâm huyệt chàng đỏ ửng, Đồng Thiên Kỳ lạnh lùng nói : - Cái chết của Phật Tâm Thiền Sư và sau đó là việc lén lút ám hại Vân Không đại sư mà không ai dám truy cứu cũng nằm trong sự thống nhất đó ?
__________________
|
|
|
|
|
|
#3 |
|
Rìu Bạc Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 21.933
Cảm ơn: 1
Điểm: 76/31 bài viết
|
Hồi 48 thương Mãnh Long Một Kiếm Về Trời Giận Nguyệt Hoa Ba Quân Phạm Đảo Vu Hồi Kiếm nghe xong biến sắc nói : - Đồng Thiên Kỳ, ngươi biết vậy là quá đủ. Bây giờ thậm chí không còn con đường thứ hai nữa. - Đúng thế, chúng ta không phải nhiều lời. Đồng mỗ chỉ nói một lời : Dưới gầm trời này có Tứ Lão các ngươi thì không có Đồng Thiên Kỳ, trái lại nếu có Đồng Thiên Kỳ thì Tứ Lão các ngươi đừng hòng được sống yên. Vu Hồi Kiếm phẫn hận rít lên : - Đồng Thiên Kỳ tiểu bối ! Nếu tối nay ta để sống ngươi thì từ nay trên giang hồ không còn nhân vật nào mang danh hiệu Vu Hồi Kiếm nữa ! Ngươi xuất thủ đi ! Đồng Thiên Kỳ nhếch mép cười nói : - Ở đây không có người nào làm nhân chứng, dù tôn giá có xuất thủ trước cũng chẳng làm giảm thịnh danh của Ngũ Lão đâu ? - Ha ha hạ.. được lắm ? Vậy thì tiếp lão phu một chưởng này ! Nói xong xuất chiêu ngay. Tay phải chầm chậm phóng ra một chưởng hư không nhầm vào trước ngực Đồng Thiên Kỳ. Tuy Thiên Tâm Quái Cái chưa nói với Đồng Thiên Kỳ võ công của Ngũ Lão cao cường đến đâu, nhưng năm năm lão ẩn cư không dám báo cừu, và hiện tại công lực lão khất cái đã đạt trình độ cao như vậy mà còn chưa dám chắc thắng, thì dù biết công lực của bất cứ người nào cũng không dưới Thiên Tâm Quái Cái. Vì thế tuy trên mặt Đồng Thiên Kỳ vẫn giữ trấn tĩnh nhưng thâm tâm không khỏi căng thẳng. Chàng liền đưa hữu chưởng nghênh chiêu, động tác cũng chậm chạp không có chưởng phong nhưng thế dời non chuyển núi như đối phương một dạng. "Ầm !" một tiếng dữ dội. Hai vai Đồng Thiên Kỳ hơi khuỵu xuống, tay phải tê rần. Vu Hồi Kiếm thoái lui một bước, lão không giấu được sự kinh hãi, đôi mắt nhìn chăm vào khuôn mặt tuấn tú lãnh đạm của đối phương. Lão không ngờ Đồng Thiên Kỳ có công lực cao như thế, đến vượt cả mình nữa. Lão tự biết rõ nếu vừa rồi đối phương dùng Tiềm Long Chưởng thì e lão khó toàn mạng. Bước lên một bước Đồng Thiên Kỳ nói : - Vu Hồi Kiếm ! Đồng mỗ tin rằng ngươi bắt đầu hối hận là đã tới đây chỉ một mình. - Ngươi cũng đâu có mang theo đồng bọn ? Vừa rồi, Vu Hồi Kiếm lùi sau nửa bước hai tay áp xuống đùi rồi chậm rãi đưa lên, cất giọng trầm đục : -Tiểu bối, ta và ngươi quyết định thắng bại bằng mạng sống đây Dứt lời chưởng xuất. Lão vừa xuất chiêu vừa quay người, phương vị không ngừng thay đổi, khắp nơi quanh người Đồng Thiên Kỳ đâu đâu cũng thấy chưởng ảnh thu vào phát ra, không biết đường nào mà đối phó. Đồng Thiên Kỳ thất kinh phóng ra một chiêu "Tiềm Long Sơ động" đồng thời trong bụng nghĩ thầm : "Người này công lực cao, chiêu thức lại kỳ dị, từ khi xuất đạo đến nay chưa gặp địch thủ nào lợi hại như thế. Xem lại uy danh Ngũ Lão chẳng phải hư danh đâu !". Chiêu đầu tiên cả hai bên đều xuất thế thăm dò, chưa ai đưa hết công lực và sở học. Trước khi phát chiêu thứ hai, Vu Hồi Kiếm cũng nghĩ thầm : "Giang hồ truyền ngôn quả không sai. Người này tuy lĩnh hội được Tiềm Long Thần Công nhưng chưa đạt tới trình độ hư không toái vật. Nếu lúc này không trừ hắn đi thì về sau bất kỳ ai trong số chúng ta đều khó khống chế được hắn". Chưởng tiếp chưởng, chiêu tiếp chiêu, vẫn chưa ai vận hết tuyệt học, qua lại đã hơn hai mươi chiêu. Thay đổi một phương vị mới, Vu Hồi Kiếm chợt nói : - Tiểu bối ! Giờ chết của ngươi đã đến ! Nói xong vẫn giữ nguyên chiêu hai lần công sang. Đồng Thiên Kỳ cũng lại tiếp chiêu bằng "Tiềm Long sơ động". Chàng vừa xuất chiêu thì đột nhiên thấy đầy trời vu hồi chưởng ảnh phiêu nhiên bất động. áp lực dồn vào chàng như khối đá nghìn cân. Đồng Thiên Kỳ kinh hoảng muốn biến chiêu cũng không kịp nữa buộc lòng phải thoái lui tới bảy tám thước. Vu Hồi Kiếm thấy vậy cả mừng, cười nói : -Tiểu bối, mạng ngươi ở trong tay lão phu rồi ! Lập tức lão sấn tới, chưởng thế rất gấp với áp lực mạnh kinh khủng. Mắt Đồng Thiên Kỳ hiện sát cơ. Chàng lập tức đánh xuất ra hai chưởng, đồng thời di động sang bên phải một bước. Vu Hồi Kiếm lúc này tự tin hơn trước, chưởng xuất ra như mưa gào gió táp liền một lúc phát bảy tám chiêu liền, chiêu nào cũng hiểm ác và đây uy lực. Đồng Thiên Kỳ lấy Tiềm Long Thần Công chống đỡ nên chưởng ảnh của Vu Hồi Kiếm dù dày đặc và mãnh liệt bao nhiêu cũng không thể đả thương chàng được Mặt trời đã tất từ lâu. Ánh trăng non tỏa xuống mặt đất bàng bạc. Chừng đã giữa canh đầu. Vu Hồi Kiếm đã giữ thế công mãnh liệt một trăm năm mươi chiêu. Do Đồng Thiên Kỳ chỉ lo chống đỡ nên lão không lo lắng gì nữa, chiêu pháp đổi khác, hầu như chỉ công mà không thủ. Hiển nhiên lão đã tin chắc rằng đối phương không đủ năng lực tấn công. Vừa tránh qua một chưởng, Đồng Thiên Kỳ buông giọng châm chọc : - Công lực của tôn giá chỉ có thế thôi ư ? Vu Hồi Kiếm công xuất một lúc bảy ciêu nữa, cười nhạt nói : - Đồng Thiên Kỳ ! Lão phu xem ngươi còn tránh được bao lâu nữa ? Lúc đó từ mé bờ biển vang lại bốn tiếng hú dài chọc thủng sự tĩnh mịch của màn đêm thanh vắng. Đồng Thiên Kỳ vừa nghe xong, tránh qua một chiêu hiểm hóc của đối phương rồi đột ngột quay phắt người nói : - Tôn giá cũng tiếp một chiêu này của Đồng Thiên Kỳ thử xem ! Dứt lời song chưởng đã vận đủ công xuất một chiêu "Thất hải phi long". Vu Hồi Kiếm một tay co, một tay duỗi phát một chiêu "Thiên chuyển địa truyền". rồi cười nói : - Nghiệt chướng không tự lượng... Lão còn chưa nói hết câu đã biến ngay sắc mặt, mọi chưởng ảnh lão phát ra đều bị đánh bạt đi hết, hai tay cảm thấy tê dại vội vàng thoái lui tới bảy tám bước. Tiếng hú ở phía xa lại vang lên. Đồng Thiên Kỳ thấy sốt ruột, mặt đầy sát khí. Khi chân Vu Hồi Kiếm còn chưa chạm đất thì chàng lao vút đến hét to : - Thương Long cửu hiện ! Chưởng theo ảnh đánh ập sang. Vu Hồi Kiếm chân còn chưa tiếp đất, nhảy người né tránh cũng không kịp nữa liền hét lên một tiếng, song chưởng đồng thời đánh ra một chiêu "Vu thiên hồi địa" cuối cùng ! Đồng Thiên Kỳ không dám kéo dài thời gian thấy đối phương xuất thủ, tay phải đưa về sau lắc một cái, tay trái vẫn xuất chưởng tiếp chiêu. Giữa tiếng ầm ầm vang dội, đột nhiên Đồng Thiên Kỳ lại quát to : - Hồi long kình tánh ! Hữu chưởng vừa thu về lại đánh bạt sang Vu Hồi Kiếm vừa hóa giải một chiêu "Thượng Long cửu hiện" không ngờ đối phương đổi chiêu nhanh đến thế chỉ còn biết trợn tròn đôi mắt, chỉ thấy một khối bàn long đã áp tới trước ngực, sợ đến dựng cả râu tóc, theo bản năng nhảy vút lên. "Bình" một tiếng, thân thể đang lơ lửng trên không của Vu Hồi Kiếm bị bắn xa tới ba trượng rồi rơi xuống đất. Đồng Thiên Kỳ thấy vậy kinh hoảng nghĩ thầm : -Rõ ràng ta đã đánh trúng, vậy mà lão ta không những chưa chết mà ngay thương tích cũng không là cớ làm sao ?". Vu Hồi Kiếm đứng tĩnh lặng, hai tay hai kiếm, người toát mồ hôi. Lão hiểu ràng mình vừa thoát cái chết trong đường tơ kẽ tóc. Nhìn lại Đồng Thiên Kỳ thấy đối phương có vẻ thất thần, trong lòng lão chợt nẩy gian kế. Lão nhếch mép nói : -Tiểu bối ! Hãy thử lão phu một kiếm này ! Nói xong tay trái phi ngay thanh đoản kiếm thành hình vòng cung. Thanh kiếm loáng đi như ánh chớp Đồng Thiên Kỳ dang đối phó với thanh đoản kiếm đang lao tới thì Vu Hồi Kiếm đã xuất luôn "Vu Hồi truy hồn kiếm" phóng ra. Trong cơn nguy cấp theo bản năng Đồng Thiên Kỳ nghĩ ngay đến Thanh Long đầu kiếm bên mình, chàng vừa dè chừng đôi thanh kiếm đang lao tới rất gấp vừa rút thanh kiếm ra. Lập tức từ đôi nhãn châu của đầu rồng trên chuôi kiếm phát ra tia lửa đỏ rực. Đôi xạ quang tuy không đủ sức làm đối phương đầu hoa mắt choáng nhưng cũng khiến Vu Hồi Kiếm chột dạ giật mình. Giá lão cứ tiếp tục tấn công thì e tình trạng của Đồng Thiên Kỳ phải nguy ngập bởi thanh "Vu hồi truy hồn kiếm". Vu Hồi Kiếm kinh ngạc thốt lên : -Long đầu kiếm ! Rồi lão hoảng hốt quay đầu nhảy vút xuống khỏi mỏm đồi. Đồng Thiên Kỳ đưa thanh long đầu kiếm đón Vu Hồi Kiếm của đối phương đang phóng lại. Choang một tiếng, thanh đoản kiếm gãy tan làm muôn mảnh. Chàng quay người lại. Trên mỏm đồi đã không thấy Vu Hồi Kiến đâu nữa, chàng thở dài lẩm bẩm: - Trừ phi bốn người các ngươi bay lên trời. Nếu không Đồng Thiên Kỳ sẽ có ngày tìm được thôi ! Chàng vừa định bỏ đi thì từ xa truyền lại giọng nói của chính Vu Hồi Kiếm : - Đồng Thiên Kỳ ! Nội trong tháng này, bọn chúng ta Tứ Lão sẽ chờ ngươi ở Trung Nguyên ! Nếu quá hạn một tháng, lão phu sẽ lệnh xuất người đến đảo này. Đại trượng phu ân oán phân minh, chẳng nên lụy đến người khác ! Âm thanh xa dần rồi ngừng hẳn. Đồng Thiên Kỳ đưa mắt nhìn mặt biển phía xa, nói thầm : - Bốn người liên thủ, ta không dám chắc thắng. Nhưng đại trượng phu không nên lụy đến người khác. Lão nói đúng. Từ xa lại vẳng đến một tiếng hú dài. Đồng Thiên Kỳ trấn định lại, khẽ thở dài rồi nhảy xuống đồi trở về trang viện. Chàng mới đi hơn trăm trượng chợt nghe phía trước rất gần phát ra tiếng hú. Tiếp đó ở mé trái không không xa, trên một phiến đá cao có bóng người. Người đó đì nhanh về phía chàng. Đồng Thiên Kỳ chú mục nhìn, đối phương cách chừng năm thước đã cất tiếng : - Đồng công tử, cuối cùng tôi đã tìm được... Đồng Thiên Kỳ trầm giọng hỏi : -Mãnh tiền bối tìm Đồng mỗ có việc gì ? Đúng người vừa đến là "Trác Kình" Mãnh Long gấp giọng : - Khi tôi đi, nhân mã của Nguyệt Hoa hội đã đến trước trang viên. Sợ không tìm được công tử, tôi đã hú mấy lần. Nhanh đi thôi ! Đồng Thiên Kỳ ngạc nhiên hỏi : - Ở trang viên có Thiên Tâm Quái Cái trấn giữ chẳng lẽ con chưa đủ sao ? "Trác Kình" Mãnh Long lắc đầu nói : - Hai tay thì khó địch lại bốn. Một mình Thiên Tâm Quái Cái sợ không ứng phó nổi. - Nguyệt Hoa hội có nhiều cao thủ đến thế hay sao ? - Nguyệt Hoa phu nhân còn chưa lộ diện. Nhưng tiền giá có bốn tên tôn giả và một đàn chủ. Tuy chúng ta đều không địch nổi bọn này nhưng chúng quyết không phải là đối thủ của Thiên Tâm Quái Cái. Nhưng trong bọn họ có một lão quái mà Mãnh Long này không nhận ra, Thiên Tâm Quái Cái chính úy kỵ lão đó. Đồng Thiên Kỳ cắn môi hỏi : - Người đó thuộc Ngũ Lão chăng ? "Trác Kình" Mãnh Long lắc đầu : -Không phải ! Tôi nghe Thiên Tâm Quái Cái gọi lão ta là "Hận Thiên Tiên" gì đó. Lão cao chưa tới bốn thước, tóc râu bạc trắng... - Sao ngôi biết Thiên Tâm Quái Cái húy kỵ lão ta ? - "Trác Kình" Mãnh Long tôi đâu có khiếu quan sát kỹ như vậy ? Đó là Tà Bốc lão nhi nói rạ.. Lão kêu tôi và hai lão đệ Huyết Phán, Tiêu Thiên Sư ngầm đi tìm công tử. Quả là Tà Bốc Tư Không Linh giỏi liệu việc. Đồng Thiên Kỳ hiểu ra, bụng thoáng kinh hãi nghĩ thầm : "Đêm nay Vạn Thánh Đảo đã thành một trường long tranh hổ đấu mất rồi ". Chàng chỉ nói : -Chúng ta về nhanh ! "Trác Kình" Mãnh Long đột nhiên nói: - Đồng cộng tử ! "Trác Kình" Mãnh Long tôi có chút công lao từ xa tới báo tin... Công tử lại thu nhận Mãnh Long này làm nô bộc chứ ? Đồng Thiên Kỳ không ngờ vào lúc này lão ta đột nhiên đề cập đến chuyện đó. Chàng nén cười dừng bước, chợt nhìn thấy đôi mắt Mãnh Long đầy khẩn cầu và hy vọng liền nói : -Tiền bối tuổi tác cao như vậy còn theo Đồng Thiên Kỳ bạt mạng giang hồ làm chi cho nhọc xác chứ ? "Trác Kình" Mãnh Long nhìn Đồng Thiên Kỳ giây lâu rồi đột nhiên cười to : - Ha ha hạ.. Tưởng rằng công tử không cản ta, hóa ra chỉ sợ Mãnh Long này phải chịu vất vả... Ha ha hạ..chuyện cỏn con đó mà... "Trác Kình" Mãnh Long tuy già nhưng còn có chỗ dùng được. Đúng lúc đó chợt lóe lên một ánh hàn quang hầu như không nghe tiếng động, chỉ có đôi tai rất thính của Đồng Thiên Kỳ mới phát hiện ra. Chàng kinh hoảng chỉ kịp thốt lên "Mãnh" thì đã thấy "Trác Kình" Mãnh Long "ái" một tiếng đưa tay ôm ngực. Máu tươi ở đó trào ra, dù trong đêm tối cũng thấy ghê cả mắt. Từ rất xa vọng đến tiếng của Vu Hồi Kiếm : - Đồng Thiên Kỳ ! Lão phu nghĩ mãi mới thấy rằng trước khi trở về cần cho ngươi một ví dụ để biết nếu thất ước sẽ thế nào. Nội một tháng chúng ta chờ ngươi ở Trung nguyên. Thanh âm xa dần không thể xác định được phương hướng nữa.. Nét mặt vốn trầm tĩnh của Đồng Thiên Kỳ chợt tái đi. Chàng vội vàng chạy tới đỡ lấy Mãnh Long đang lảo đảo chực ngã, lo lắng hỏi : -Mãnh tiền bồi thấy người thế nào ? Mau vận công cầm máu, Đồng mỗ sẽ trợ lực. Chỉ mới qua mấy giây mà sắc mặt của Mãnh Long đã trắng bệch như tờ giấy. Đôi mắt gần như thất thần nhìn hút vào Đồng Thiên Kỳ, lão khó nhọc nói : -Lão phu tin rằng địch nhận là đệ nhất Phi kiếm thủ ở Vũ Nội. Vị trí vô cùng chuẩn xác. Đồng Thiên Kỳ vội trấn an : Đù chuẩn xác hay không, thầy thuốc không sợ bệnh. Đừng nói nữa, nhanh vận công đi ! Từ từ buông bàn tay đang ôm ngực, "Trác Kình" Mãnh Long cười thầm : - Công tử... còn cho rằng với vị trí này... mà giữ được mạng sống ư ? Nhìn vào chuôi kiếm đúng giữa ngực trái Mãnh Long, Đồng Thiên Kỳ tái nhợt mặt. Chàng đưa tay sờ tới chuôi kiếm nhưng không đủ dũng khí rút nó ra. Thở dài một tiếng, "Trác Kình" Mãnh Long gắng sức cười nói : -Ta biết công tử không dám rút ra đâu... Đồng công tử ! Ngươi... thân là Huyết Kiếp Thủ... đừng nên run tay như thế ! Nói tới đó, từ khóe miệng của Mãnh Long máu đã rỉ ra. Nhìn da mặt trắng bệch của. Mãnh Long cố không lộ ra nỗi đau đớn, Đồng Thiên Kỳ dường như không trấn tĩnh được run giọng nói : - Đồng mỗ xưa nay vốn biết bất cứ ai theo mình cũng phải chịu khổ nạn. Thế mà việc Đồng mỗ lo lắng đã phát sinh rồi. Nếu tiền bối có điềm nào sai, thì sai lầm ấy là đi theo Đồng mỗ mà thôi. "Trác Kình" Mãnh Long bất lức dựa vây cánh tay của Đồng Thiên Kỳ, gượng nở một nụ cười thảm não : - Sai rồi ! Đồng công tử, người tri kỷ khó gặp... chết có gì ân hận đâu... chỉ tiếc không gặp bốn vi..... cô nương. Đồng công tử... nếu bỏ đị.. thì họ còn thống khổ... hơn cái chết của Mãnh Long... Đồng Thiên Kỳ lắc đầu thê thiết nói : -Bằng hữu của Đồng Thiên Kỳ không nhiều, hôm nay lại mất đi một người rồi. Ngươi không nên nghĩ nhiều đến người khác mà hãy nghĩ đến mình. - Mãnh Long... không thân không thích... Mối thù nầy... ta tin công tử ghi nhớ... Đồng Thiên Kỳ ngửa mặt nhìn trời nói : - Thề có trời xanh, Đồng Thiên Kỳ ghi nhớ thù này. Nhìn vẻ thống khổ của Đồng Thiên Kỳ, "Trác Kình" Mãnh Long gắng hết sức nói, giọng dứt quãng: - Người tạ.. sống chết có số... chẳng nên đau buồn... xưa nay ta vẫn cho rằng người chết rồi vẫn có tri giác... Mãnh Long sẽ đợi... công tử... như khi còn sống... Nói tới đó, "Trác Kình" Mãnh Long nhắm nghiền mắt, trút hơi thở cuối cùng, vĩnh viễn xa rời trần thế. Ôm lấy cái xác mềm nhũn của Mãnh Long, Đồng Thiên Kỳ ngước mắt nhìn lên khoảng không tối đen nói lẩm bẩm : - "Trác Kình" Mãnh Long... Đồng mỗ tin ngươi giữ lời của mình... Sau khi tìm được Vu Hồi Kiếm rồi, ta sẽ tìm đến Mãnh tiền bối ! Thanh đoản kiềm này chẳng khác gì cứa vào thịt da tạ.. Xin hãy đợi ! Chàng quay phắt người gầm lên một tiếng đầy oán hận rồi gấp bước phóng về trang viện. Hai tấm cửa sắt lớn của trang viện mở toang, trên đấu trường rộng đầy người đứng im phắc. Phía trong là những võ sĩ của Vạn Thánh Đảo đứng thành hàng lối nghiêm chỉnh, sắc mặt ai nấy đều nghiêm trang căng thẳng, đao kiếm đều đã xuất khỏi vỏ cầm lâm lăm trong tay. Đối diện qua một khoảng đất trống là những đệ tử ngực thêu hình trăng lưỡi liềm, xếp thành trận thế. Ở chính giữa có một cỗ kiệu thêu hoa giát ngọc buông rèm kín. Bốn bên kiệu có bốn nữ nhân cao lớn, lại có bốn lão nhân trước sau kiệu đứng cúi đầu như những lão tăng đang nhập định. Phía trước kiệu năm thước, một lão nhân đứng riêng ra. Mình lão cao chưa đầy bốn thước, tóc trắng như sương, hai mắt trũng sâu, mặt không có tí thịt nào y như một cái đầu lâu xương trắng. Lão nhân lùn tịt đứng đối diện với Thiên Tâm Quái Cái, khinh khỉnh nói : - Hàn Tâm Ẩn. Cục thế hôm nay ngươi đã tính toán rồi chứ ? Thiên Tâm Quái Cái quét mắt nhìn bốn xung quanh, lạnh nhạt hỏi : -Ngươi nói gì ? Lão lùn cười đáp : -Theo ý lão phu thì ngươi được quyền rời khỏi đây. Thiên Tâm Quái Cái cười nhạt : - Bằng vào câu nói đó của ngươi ? - Hận Thiên Tiên không nói hai lời. -Giả như lão ăn mày ta không đi thì sao chứ ? Hận Thiên Tiên ngửa mắt cuồng tiết : -Ha ha hạ.. việc đó giải quyết cực dễ ! Trước hết ta cùng ngươi phân cao hạ. Thiên Tâm Quái Cái trầm giọng : -Tang Thiên Khôi ! Ngươi không phải là đối thủ của lão ăn mày ta đâu. Tự ngươi cũng biết rõ điều đó. Theo ý lão ăn mày ta thì ngươi nên sớm đi khỏi đây là hơn. Hận Thiên Tiên Tang Thiên Khôi cười to : -Lão hóa tử họ Hàn kia ! Ngươi có giỏi cứ ra đây chúng ta hãy thử xem, không cần phải nhiều lời? Thiên Tâm Quái Cái phát nộ vừa định bước ra nhưng chợt nhịn ngay lại, cười nói : - Tang Thiên Khôi ! Lão ăn mày ta biết ngươi dựa vào cái gì rồi ! Qùy gối xưng thân, đó không phải việc mà thân phận như ngươi nên làm. Lão ăn mày ta nhớ rằng ngươi đã không dễ dựng nên một cơ nghiệp. Vì thế lão ăn mày ta khuyên ngươi lần nữa : Hãy đi đi ! Chờ hắn trở về thì ngay cả việc ngươi muốn sống mà rời khỏi nơi đây cũng không được theo ý đâu ! Hận Thiên Tiên nổi giận hét lên : -Lão họ Hàn ! Ngươi biết xưa nay lão phu chưa từng sợ ai, ngươi tự mình vô năng để người khác xuất đầu, cậy thế người khác để hù dọa người. Hừ ! Hàn Tâm Ẩn ! Ngươi tìm sai đối tượng rồi ! Thiên Tâm Quái Cái ngẩng đầu cười lớn : - Thật là cái giống thất phu vô tri vô giác ! Lão ăn mày ta nếu trước khi giết người không nghe ba điều khuyên bảo của Phật Tâm lão hòa thượng thì ngươi đã sớm đột tử ở đó rồi ! Hận Thiên Tiên cười khan nói : - Đừng khoác lác nữa ! Ngươi có giỏi hãy ra đây ! Tốt nhất là gọi thêm người đỡ đầu của ngươi ra nữa ! Thiên Tâm Quái Cái lạnh giọng đáp : -Nếu vị bằng hữu của lão ăn mày ta có ở đây thì thân ngươi đã bị xẻ làm muôn mảnh rồi ! Võ công của Hận Thiên Tiên Tang Thiên Khôi xác thực là không bằng Thiên Tâm Quái Cái, chỉ dựa vào sự hậu thuẫn của Nguyệt Hoa phu nhân. Nay nghe nói lão khất cái có bằng hữu thì cảm thấy vô cùng kinh sợ. Tuy nhiên lão cười khan cất tiếng thăm dò : - Lão hóa tử ngươi xưa nay chỉ có con lừa trọc Phật Tâm là bằng hữu thôi. Ngoài ra còn có ai khác mà đem ra khoe khoang chứ ? Đúng lúc đó chợt nghe một âm thanh trầm lãnh thấu xương vang lên : - Bằng hữu ! Ngươi cuồng ngông thái quá mất rồi ! Hận Thiên Tiên vừa nghe đã biến sắc. Lão còn chưa kịp quay đầu lại nhìn đã nghe từ đám đông đồng thanh vang lên tiếng kêu kinh hoàng : - Huyết Kiếp Thủ, Đồng Thiên Kỳ...
__________________
|
|
|
|
|
|
#4 |
|
Rìu Bạc Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 525
VZD: 21.933
Cảm ơn: 1
Điểm: 76/31 bài viết
|
Hồi 49 Hận Thiên Tiên Rắp Tâm Bày Chước Quỷ Tứ Lực Sĩ Một Kiếm Táng Tiêu Hồ Hận Thiên Tiên Tang Thiên Khôi nghe nói giật nẩy mình, bất giác quay sang nhìn. Theo ánh mắt mọi người, lão trông thấy đối phương và sững sờ ngơ ngác, bụng bảo dạ : “Huyết Kiếp Thủ Đồng Thiên Kỳ vốn làm chấn động toàn cõi võ lâm rốt cuộc chỉ là một tên tiểu tử còn chưa ráo máu đầu thế này thôi ư ?” Trên mặt lão lộ vẻ coi thường không giấu giếm. Nốt chu sa ở mi tâm huyệt Đồng Thiên Kỳ ửng đỏ. Mặt chàng lúc này chỉ còn hiện vẻ sát cơ, không còn biểu thị nào khác. Lạnh lùng đưa mắt nhìn Hận Thiên Tiên và chiếc kiệu, Đồng Thiên Kỳ từ từ bước ra giữa khoảng đất trống. Tà Bốc Tư Không Linh phi thân nhảy tới bên mình chàng giơ tay định đỡ lấy thi thể của "Trác Kình" Mãnh Long. Đồng Thiên Kỳ lắc đầu, trầm giọng : - Mãnh tiền bối muốn lưu lại ở hiện trường để được chứng kiến diễn biến tiếp theo. Nói xong cúi mình nhẹ nhàng đặt "Trác Kình" Mãnh Long xuống đất. Thiên Tâm Quái Cái giương mắt nhìn chuôi kiếm còn cắm trên ngực Mãnh Long buồn bã lắc đầu than thầm : "Chúng nó đã không nín nhịn được nữa rồi ! Lão hòa thượng ở Tây Thiên có biết thì hãy cầu cho linh hồn được siêu thoát, đã đến lúc rồi !". Tà Bốc Tư Không Linh buột miệng : - Đồng công tử, thật là bất hạnh lớn, chúng ta mất đi một trợ thủ đắc lực rồi Đồng Thiên Kỳ nghiến răng đáp : - Chúng giết Mãnh Long là vì chưa giết được Đồng Thiên Kỳ ta! Lại đánh mắt sang Hận Thiên Tiên buông giọng : - Bằng hữu ! Ra đi ! Hận Thiên Tiên khinh khỉnh hỏi : - Tiểu tử ngươi là Đồng Thiên Kỳ? - Tôn giá chẳng lẽ còn nghi ngờ ? Hận Thiên Tiên Tang Thiên Khôi lướt mắt đánh giá Đồng Thiên Kỳ từ đầu tới chân rồi cười to nói : - Ha ha hạ.. hoang đường ! hoang đường ! Có lẽ đồng đạo võ lâm đã mang bệnh hết rồi mới truyền hoang ngôn... Lão phu chỉ lấy làm lạ là tại sao Vu Hồi Kiếm lại có thể tha mạng ngươi, tự hủy lời hứa của mình đi như vậy ? Đồng Thiên Kỳ giật mình buột miệng hỏi : - Nói như vậy hắn cũng là một phần tử của Nhật Nguyệt Bang hay sao? Thiên Tâm Quái Cái Hàn Tâm Ẩn cười nhạt nói : - Nếu không có Tứ Lão nâng đỡ há Nhật Nguyệt bang cố thể tung hoành trên giang hồ, mà không ai dám công khai đối địch như vậy ? Hận Thiên Tiên cười tiếp lời : - Cũng vì thế mà ngay cả lão hóa tử ngươi cũng co đầu rụt cổ không dám lộ diện đó mà ! - Ha ha hạ.. Tang Thiên Khôi ! Lão ăn mày ta hiện đang ở trước mặt ngươi đây, hãy biết rằng lúc này Tứ Lão có muốn cứu ngươi cũng không đủ sức đâu ! Lão lùn Tang Thiên Khôi nổi giận quát : - Tên hóa tử cái bang kia I Ngươi có giỏi hãy bước ra, chúng ta sẽ xem ai dựa vào ai ! Đồng Thiên Kỳ "hừ" một tiếng, nói : - Lão lùn ! Đừng nhặng lên nữa, bước ra đây ! Tang Thiên Khôi có biệt hiệu "Hận Thiên Tiên" để biểu thị nổi hờn oán đối với tạo hóa nên tối kỵ người nào gọi lão là "Lùn". Vừa nghe xong lão đùng đùng nổi giận, thoắt một cái đã nhảy xa hơn trượng tới trước mặt Đồng Thiên Kỳ, chỉ tay mắng : - Thứ tiểu bối mù mắt ? Lão phu hôm nay nếu không chặt mi ra mười khúc thì không còn ai nhắc tới ba chữ Tang Thiên Khôi nữa. Lao lại day sang Thiên Tâm Quái Cái nói thêm : - Hàn Tâm Ẩn ! Lão phu thịt tiểu tử đó xong để xem ngươi còn rụt cổ bao lâu nữa. Thiên Tâm Quái Cái đáp : - Tang Thiên Khôi. Lão ăn mày ta cho rằng ngươi nên nói trước với thủ hạ để sau khi chết chúng tìm một ngôi chùa nào mà siêu độ cho ngươi ! Lời này lão thết lên một cách nghiêm túc không có vẻ gì giễu cợt. Hận Thiên Tiên biết nói nhiều vô ích, mắt phát hung quang nhìn Đồng Thiên Kỳ nói : - Tiểu bối ! Động thủ đi ! Lão phu chỉ giới hạn cho ngươi ba chiêu. Đồng Thiên Kỳ cười nhạt đáp : - Lão lùn ! Ngươi nên biết Huyết Kiếp Thủ xưa nay giết người không bao giờ động thủ trước cả. Lại một tiếng phạm húy làm Hận Thiên Tiên tức uất lên, mắt trừng trừng nẩy lửa gầm lên như sấm : - Tiểu tạp chủng, ngươi chuẩn bị đi ! Bốn thiếu nữ trong Vạn Thánh Đảo chưa biết công lực của Hận Thiên Tiên nhưng vốn nghe danh đã lâu. Thấy tình thế đều vô cùng lo lắng đồng thanh gọi : - Hàn lão tiền bối... Thiên Tâm Quái Cái nhìn sắc diện bốn người liền hiểu ý nghiêm giọng : - Hận Thiên Tiên võ công tuy cao nhưng không địch nổi bất cứ người nào trong Ngũ Lão. Vu Hồi Kiếm đã bại dưới tay Đồng Thiên Kỳ thì còn sợ gì lão lùn đó ? Nhan Ngọc Dung vẫn chưa yên tâm: - Tiền bối làm sao biết được chàng đánh bại Vu Hồi Kiếm ? - Vu Hồi Kiếm đến đây mục đích thu nạp Đồng Thiên Kỳ, nếu không bị đánh bại thì làm sao Đồng Thiên Kỳ còn tới đây được nữa, trừ phị.. Thiên Tâm Quái Cái nói tới đó đột nhiên ngừng lời, mắt biến sắc nói thầm: - Có lẽ Vu Hồi Kiếm muốn dụ Đồng Thiên Kỳ đến để Tứ Lão liên thủ đối phó nên mới ám toán một người có võ công tầm thường như Mãnh Long để cảnh cáo. Đúng rồi, thế thì nguy mất ! Bốn thiếu nữ nghe vậy vô cùng hốt hoảng cùng hỏi : - Ba người kia võ công cũng cao như Vu Hồi Kiếm cả sao ? Thiên Tâm Quái Cái trầm giọng nói : - Trong Ngũ Lão, nếu luận về võ công thì Phật Tâm đứng đầu, Vu Hồi Kiếm đứng cuối. Vì thế trong bốn người còn lại Vu Hồi Kiếm còn kém hơn cả. Cũng bởi lý do đó mà hắn được phái tới đây và chúng không ngờ Đồng Thiên Kỳ có võ công cao kinh người như vậy. Nhan Ngọc Dung tái mặt hỏi : - Vậy thì một mình chàng làm sao ứng phó nổi với bọn họ chứ ? Thiên Tâm Quái Cái gật đầu, lại lắc đầu: - Nếu đơn chiến thì Đồng Thiên Kỳ không thua bất cứ người nào, nhưng nếu Tứ Lão liên thủ thì lão hóa tử ta tin rằng bất lợi rồi ! Nhan Ngọc Dung thở gấp hỏi thêm : - Về thân phận Tứ Lão, chẳng lẽ họ có thể làm một việc vô liêm sĩ như vậy mà không sợ mất thể diện hay sao? - Đạo nghĩa và danh dự đối với những công đạo chính trực trong giang hồ đều phải chịu ước thúc. Nhưng đối với bọn có dã tâm, hoài vọng xưng bá võ lâm thì chúng chẳng bị ước thúc chút nào. Sự tồn tại của Đồng Thiên Kỳ là một trở ngại lớn với dã tâm đó... Cả bốn thiếu nữ nghe vậy đều biến sắc mặt. Mai phụng Linh run giọng nói : - Vậy thì tính mệnh chàng nguy mất ! Nếu chết làm sao tiền bối ? - Các ngươi yên tâm. Lão ăn mày ta có phải táng mạng cũng quyết không để chuyện đó xảy ra. Đến lúc đó các ngươi phải thay lão ăn mày ta làm một việc. Sau việc đó sẽ cố giữ hắn lại. Mai Phụng Linh lặp lại : - Giữ chàng lại ư ? Thiên Tâm Quái Cái nghiêm mặt nói - Nếu lão phu nhìn không sai người thì hắn thuộc loại ân oán phân minh quyết không vì mình mà làm liên lụy đến người khác. Mãnh Long chết, lòng hắn đã quyết rồi ! Lúc dó trong đấu trường, Hận Thiên Tiên đã bắt đầu di bước về phía Đồng Thiên Kỳ. Quét mắt vào đấu trường, Nhan Ngọc Vi nói bằng giọng kiên quyết : - Chúng ta nhất quyết phải giữ chàng lại, không thể để chàng chiến đấu đơn độc như vậy! Thiện Tâm Quái Cái gật đầu, nhưng trong lòng thầm nghĩ : "Chỉ sợ cả bốn người các ngươi không đủ sức giữ được hắn thôi !". Nhưng cũng không biết làm cách nào lão cười nói : - Nếu vậy ngươi không giữ nổi hắn thì cũng nên sớm phát hiện thời gian mà hắn ra đi. Rồi lão chú mục vào đấu trường, không nói gì nữa. Bốn thiểu nữ tuy lòng còn băn khoăn nhưng thời điểm này biết không tiện hỏi bèn cũng nhìn vào đấu trường. "Hận Thiên Tiên" Tang Thiên Khôi lòng vẫn không coi Đồng Thiên Kỳ vào đâu. Lão cứ thẳng bước đến trước mặt đối phương cách chừng ba thước mới chầm chậm đưa hữu chưởng lên, khinh mạn nói: - Tiểu bổi, ngươi biết một chưởng này của lão phu là thế nào không ? Đồng Thiên Kỳ nhếch mép cười đáp : - Đồng mỗ chỉ biết rằng chưởng này chưa xuất được một nửa, ngươi đã buộc phải thu về tự vệ. Hận Thiên Tiên hét một tiếng vừa định phóng chưởng sang thì đột nhiên từ trong kiệu phát ra giọng nói của một nữ nhân : - Tang tiền bối ! Giết gà cần gì đến dao mổ trâu ! Về đi, còn bốn trong số tám lực sĩ hãy đi bắt Đồng Thiên Kỳ vào đây. Nửa đầu câu còn khách khí, còn nửa cuối là mệnh lệnh, vì thế Hận Thiên Tiên buộc phải thoái lui. Vừa nghe lệnh, bốn trung niên võ sĩ trong số tám người đứng hai bên kiệu ứng thanh bước ra. Tuy nhiên Hận Thiên Tiên vẫn còn do dự nói : - Phu nhân chẳng lẽ cho rằng Tang mỗ khó hoàn thành nhiệm vụ ? Phụ nhân trong kiệu cười đáp : - Tang tiền bối chớ hiểu lầm ! Tiểu phụ nhân nói từ thành tâm, bốn lực sĩ liên thủ cũng không địch nổi tiền bối đâu Hận Thiên Tiên tuy biết lời nói kia không thực bụng đành cười một tiếng quay mình trở gót. Đến trước đám lực sĩ, lão nói : - Ha ha hạ.. hảo hảo ! Để các ngươi giáo huấn cho tiểu tử kia cũng được ! Hắn có chết ta chịu trách nhiệm ! Địa vị của Bát lực sĩ còn dưới Tứ đại tôn giả, ngay cả Tứ đại tôn giả còn không dám trái lời Hận Thiên Tiên, huống chi Bát lực sĩ ? Nghe vậy, chúng cúi người đáp. - Tuân lệnh tiến bối ! Rồi rầm rộ đi về phía Đồng Thiên Kỳ. Vạn Thánh Nhất Tiên thấy vậy giận dữ ra lệnh : - Kiếm Long, Kiếm Hồng hãy ra tóm cổ chúng lại ! Nhan dân huynh đệ lòng cũng đang bất mãn, nghe lệnh vừa định xông ra thì Đồng Thiên Kỳ đã trầm tĩnh nói : - Thời gian có hạn, hãy để cho vãn bối tiếp đón bốn vị bằng hữu này !. Tiêu Thiên Sư Lỗ Dũng bụng ngay, miệng thẳng nói liền : - Tiểu tử, hạng sâu kiến này đâu đáng sao ngươi động thủ ? Nói như vậy ắt ít nhiều chạm đến thể diện của Nhan gia huynh đệ. Tà Bốc Tư Không Linh trừng mắt nói : - Tam đệ, ngươi vừa mới về còn chưa biết gì, bớt lời đi có được không ? Tiêu Thiên Sư Lỗ Dũng cự nự : - Tôi nói thực ngôn. Người mình cả thảy còn giữ ý tứ gì... Tà Bốc, Huyết Phán chỉ trừng mắt không nói nữa, sợ tam đệ lắm lời không ai ngăn nổi nên nhịn là hơn. Thiên Tâm Quái Cái nói : - Để một mình hắn đối phó đúng là tiết kiệm được nhiều thì giờ. Ài ! Lão hòa thượng nằm dưới đất như còn tri giác ắt biết ý nghĩa của cái tên Huyết Kiếp Thủ sâu sắc biết bao ! Thiên Tâm Quái Cái đã nói thế không ai dám nói gì thêm. Huynh đệ họ Nhan đành đứng yên vị. Quét mắt nhìn bốn lực sĩ, Đồng Thiên Kỳ chỉ xuống thi thể của "Trác Kình" Mãnh Long, lạnh giọng nói : - Bằng hữu ! Vị này đã vì các ngươi mà lưu huyết. Từ giờ phút này các ngươi bắt đầu hối hận mình đã gia nhập Nhật Nguyệt Bang ! Bốn tôn giả và tám lực sĩ đều được tuyển chọn trong số những cao thủ nhất lưu. Gã bên phải có mắt đỏ miệng to, hừ một tiếng đáp lời : - Tên họ Đồng kia ! Chớ khoác lác nữa ! Bọn mạc hạng trong giang hồ còn bị ngươi dùng mấy câu hù dọa, chứ còn bốn người chúng ta thì xin miễn! Ngươi có bản lĩnh gì cứ thi thố hết ra ! Đồng Thiên Kỳ cười nói: - Bốn vị các ngươi trong bát lực sĩ đại khái cũng có chút tiếng tăm trong võ lâm. Tôn giá lưng đeo chùy lưu tinh, ắt là Lưu tinh truy hồn rồi! Còn vi đeo tử kim đao khả năng là Kim Phong Đao. Chàng lại chỉ tay sang hai người đứng bên tả nói tiếp: - Vị đeo song kiếm có phải là Liên hoàn kiếm ? Còn như vị đeo thanh kiếm trong kia đích thị là Ngân Câu Kiếm rồi ! Đồng Thiên Kỳ nói vanh vách danh hiệu từng người, thần sắc hết sức trầm tĩnh và ít nhiều mang sắc thái châm biếm làm bốn lực sĩ ngơ ngác Ngô Câu Kiếm bĩu môi nói : - Tiểu tử, ngươi nói đều đúng cả. Hay ngươi định thiết lập mối giao hảo với chúng ta chăng ? Đồng Thiên Kỳ không trả lời, chỉ cười nhạt nói : - Bốn vị đây thịnh danh nhờ vào binh khí cả. Bây giờ xin rút binh khí ra đi ! - Ngươi cũng rút kiếm ra còn chờ gì nữa ? Đồng Thiên Kỳ đáp : - Không sai ! Xác thực là Đồng mỗ muốn rút kiếm vì nếu để các vị chết toàn thây sẽ mang tội với vị tiền bối nằm đây vì các người mà lưu huyết. Bốn trung niên hán tử kia thịnh danh trên giang hồ đã nhiều năm, thấy sự bình tĩnh đến lạnh lùng của đối phương không khỏi dò chừng. Cả bốn người đều bớt đi sự khinh địch, tay hướng xuống sẵn sàng rút binh khí. Hận Thiên Tiên trước sau không rời mắt khỏi Đồng Thiên Kỳ và đồng bọn Thấy vậy cười nói : - Ai xuất thủ trước, đó là thủ pháp nhanh. Lão phu nhận làm người phát lệnh. Đồng Thiên Kỳ nhếch mép cười khẩy: - Tôn giá không xứng... Lập tức tiếng lão hô vang : - Động thủ ! Hận Thiên Tiên vô cùng thâm hiểm. Thấy Đồng Thiên Kỳ mở miệng tất phải phân tán tư tưởng lão liền chớp thời cơ phát lệnh như vậy. Rõ ràng bọn lực sĩ chiếm được tiên cơ áp đảo rồi ! - Tiểu bối ! Ngày này năm sau là ngày giỗ đầu của ngươi rồi. Đồng thời binh khí khua lên loang loáng nhìn hoa ca mắt, kiếm, đao, chùy đều nhằm cả vào Đồng Thiên Kỳ vây bọc chàng vào giữa. Thấy cảnh bất công như vậy, Tiêu Thiên Sư Lỗ dũng quát lên: - Con mẹ nó, tên tạp chủng lộn giống kia. Ngươi là người phát lệnh cái chó đẻ gì vậy hả ? Bốn thiếu nữ Vạn Thánh Đảo cùng đồng thanh phản đối : - Không công bằng ! Bất công ! Hận Thiên Tiên đắc ý cười nói: - Đã lâm trận đối địch tức là chuyện sống chết, há ai c |