Go Back   VN-Zoom forum > Giải trí > Văn học > Truyện Kiếm Hiệp > Trần Thanh Vân

 

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 15-08-2007, 12:28   #1
Rìu Bạc Đôi
 
kiwihotmit's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 533
VZD: 21.405
Điểm: 67/30 bài viết
Default TÀNG LONG ĐỈNH (Hồi 36 ---> 40)

Hồi 36
Tưởng Thoát Hiểm Lại Lâm Cảnh Hiểm
Ngỡ Mình Kiêu Còn Gặp Người Kiêu


Thạch động tuy chỉ là một tòa thiên nhiên nhưng vẫn có bàn tay người bồi bổ lại nên cũng sạch sẽ và thanh thoát.
Đồng Thiên Kỳ không ngờ tại một nơi cao vút thâm u này lại có thạch động.
Chàng ngạc nhiên nhìn bao quát khung cảnh rồi thản nhiên bước vào.
Thiếu nữ buông rèm mây xuống rồi vẫn giữ thứ tự như cũ.
Động đạo hẹp và dài, nhưng càng vào càng rộng hơn. Qua một khúc ngoặt, chợt hiện ra một gian thạch thất rộng tới ba bốn trượng vuông, tường bốn phía sáng bóng như gương làm cho thạch động sáng gần như ban ngày.
Tuy thạch thất được tay người đẻo gọt và bài trí nhưng cũng đơn sơ giản dị.
Trong thạch thất chỉ có một chiếc bàn đá và mấy chiếc ghế đá. Góc phía trong thạch thất có một vũng nước khá lớn, rộng chừng ba thước, nước trong vũng màu xanh lam như nước biển, màu này ắt không phải là nước suối và rõ ràng là vũng nước rất sâu.
Ở sau chiếc bàn đá duy nhất có một thiếu phụ đang ngồi. Bà ta chừng ba mươi tuổi rất xinh đẹp. Nói bà là thiếu phụ chẳng qua dựa vào cách phục sức mà phán đoán.
Lúc này thiếu phụ đưa cặp mắt xinh đẹp nhìn Đồng Thiên Kỳ hồi lâu mà chưa nói câu gì. Hai bên thiếu phụ có hai tì nữ tuổi cũng xấp xỉ hai thiếu nữ vừa dẫn Đồng Thiên Kỳ vào, họ cùng ngước mắt nhìn chàng một lượt.
Hai thiếu nữ cùng đi với Đồng Thiên Kỳ bước tới trước chàng, cúi mình thi lễ với thiếu phụ.
- Tiểu thư chàng ta đã tới.
Thiếu phụ xinh đẹp gật đầu bảo :
- Các người lui ra cửa động, nếu có sự cố gì thì vào báo cho ta ngay Giọng nói êm ái như tiếng oanh thánh thót, so với cách phục sức và tuổi thì hình như có chỗ không tương đồng.
Hai thiếu nữ đồng thanh "Dạ" một tiếng rồi quay ra Chờ họ đi khỏi, Đồng Thiên Kỳ mới lên tiếng :
- Phương giá đại khái là Nguyệt Hoa phu nhân.
Giọng chàng đầy vẻ thờ ơ và khinh bạc.
Thiếu phụ nhíu mày đáp :
- Cứ tạm cho là thế.
Giọng Đồng Thiên Kỳ lạnh lùng :
- Phu nhân cho bắt Đồng mỗ tới đây phải chăng muốn Đồng mỗ tuyên bố rằng Nhật Nguyệt Bang đã thắng lợi - Tại sao ngươi cho rằng chúng ta bắt ngươi đến ?
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt:
- Chẳng lẽ phu nhân nghĩ rằng tự Đồng mỗ dẫn thân tới đây hay sao?
Chợt tì nữ đứng bên phải thiếu phụ "hứ" một tiếng rồi chen lời :.
- Phu nhân, phu nhân... ai là phu nhân chứ ?
Hình như thiếu phụ cũng không muốn đối phương xưng hô mình theo cách đó nên không phản đối. Đồng Thiên Kỳ ngạc nhiên nhìn người vừa đối thoại với mình nói :
- Đồng mỗ xưng hô như vậy vì căn cứ vào phong hiệu trong võ lâm, chẳng lẽ có gì sai ?
Tì nữ tức giận nói :
- Đương nhiên là sai rồi ! Ai cho ngươi gọi tiểu thư ta là phu nhân chứ ?
Đồng Thiên Kỳ càng sửng sốt hơn bụng bảo dạ :
- Chết thật ! Có tiểu thư gì mà ba mươi tuổi chứ.
Chàng buộc miệng nhắc lại :
- Tiểu thư ?
- Đương nhiên là tiểu thư rồi.
Tì nữ nói xong, chợt hạ giọng nhìn thiếu phụ nói khẽ.
- Tiểu thư, cứ diện mạo thực cho gã khai nhãn, chứ để xưng hô thế này khó nghe quá.
Thiếu phụ đưa mắt nhin Đồng Thiên Kỳ rồi mắng tì nữ :
- Tú nhi không được hồ đồ Tuy nói là mắng nhưng không chút giận dữ nào, chừng như thiếu phụ cũng đồng tình với tì nữ nhưng có gì đó không cho phép bà ta được tự tôn hành động.
Thiếu phụ hỏi Đồng Thiên Kỳ.
- Thiếu niên nhân, thương thế ngươi hình như không nhẹ.
Đồng Thiên Kỳ vốn nghe chủ tì đối thoại thì hết sức ngạc nhiên. Nghe hỏi trấn tĩnh lại, giữ giọng lạnh lùng đáp :
- Nếu không Đồng mỗ đã chẳng tới đây làm gì.
- Không đến đây, chỉ sợ bây giờ mi đã đoản mệnh bởi người của Phi Hà đảo rồi.
Đồng Thiên Kỳ ngạc nhiên, buột miệng hỏi :
- Chẳng lẽ tôn giá không phải là Nguyệt Hoa phu nhân?
Thiếu phụ cười một cách bí ẩn :
- Hiện nay trên võ lâm không có Nguyệt Hoa phu nhân thứ hai đâu.
- Nói thế nghĩa là Đồng mỗ mang ơn phu nhân được sống thêm một thời gian nữa.
Lời chàng không giấu sự châm biếm.
Lời châm biếm này có vẻ làm mếch lòng thiếu phụ. Lần đầu tiên mắt bà lộ hàn quang nhưng tan biến ngay.
- Đồng Thiên Kỳ, cứ coi như nhờ thế mà ngươi được cứu thoát. Giả sử...
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt ngắt lời :
- Tôn giá định đưa điều kiện gì ?
Thiếu phụ có vẻ do dự gật đầu :
- Đúng thế, giả sử ngươi trước khi rời khỏi Nhật Nguyệt Bang không đối địch với bổn bang.
Đồng Thiên Kỳ gạt phắt :
- Cáo lỗi... Đồng Thiên Kỳ không thể đáp ứng.
Thiếu phụ đứng dậy, lạnh giọng :
- Đồng Thiên Kỳ, ngươi nên nhớ rằng giờ đây ngươi không đủ sức kháng cử.
Đồng Thiên Kỳ đưa tay áo quệt máu đang chảy xuống cằm, lạnh lùng đáp :
- Đồng mỗ đã nói rồi. Nếu không phải như thế thì Đồng mỗ đã không có mặt ở đây Một thoáng sát cơ lướt qua trong đôi mắt mê ly của thiếu phụ. Bà dán mắt vào đôi mất của Đồng Thiên Kỳ, trầm giọng :
- Đông Thiên Kỳ, ngươi làm hỏng đại kế của bổn cô nương, vì thế bổn cô nương không thể tha ngươi ngay được.
Có lẽ phu nhân vì quá kích động nên đáng lẽ nói "bổn nhân" thì lại nói bổn cô nương.
Đồng Thiên Kỳ nói ra từng tiếng :
- Ta và ngươi đã không thể cùng tồn tại Nghe những lời đó, trên mặt thiếu phụ chợt lấm tấm mồ hôi, đôi môi thanh tú run run, tia mắt không phát hiện hàn quang mà có phần thảng thốt.
- Đồng Thiên Kỳ ! Ngươi là người đầu tiên trong ba tháng nay đã làm bổn cô nương đổi nét mặt. Nhưng vì thế ta cần phải giết ngươi.
Đồng Thiên Kỳ thản nhiên trả lời :
- Phu nhân nói đúng. Nhật Nguyệt Bang và Đồng mỗ không thể cùng tồn tại trên võ lâm được.
- Bổn cô nương muốn giết ngươi không phải vì sự sinh tồn của Nhật Nguyệt Bang.
Đồng Thiên Kỳ thoáng ngạc nhiên, nhưng lại cười khinh thị :
- Lẽ nào phu nhân lại phải mượn cớ gì cho nhọc sức ?
Hình như hai tiếng phu nhân làm cho thiếu phụ bực mình đến không sao chịu nỗi.
Bà đưa ống tay áo lau kỷ khuôn mặt đang ướt dẫm mồ hôi. Một lúc sau trước mặt Đồng Thiên Kỳ đã biến thành một gương mặt khác.
Chàng sững sờ buột miệng kêu lên :
- Nhan Ngọc Dung ?
Không sai. Trừ một nút ruồi nhỏ nhắn bên khóe môi, Đồng Thiên Kỳ không tìm được một nét khác biệt nào với người mà chàng vừa gọi tên, tin rằng trên thế gian không thể có người giống nhau tuyệt đối như vậy, dù là tỉ muội song sinh cũng vậy - Cô nương, bây giờ thì Đồng mỗ đã hiểu vì sao cô nương lại muốn giết Đồng mỗ.
Cái đó đúng là không liên quan gì đến Nhật Nguyệt bang cả.
Lời chàng tuy bình tĩnh nhưng không khỏi ẩn chứa nỗi xúc động.
Người vừa giả trang thiếu phụ nghe Đồng Thiên Kỳ gọi tên một thiếu nữ, trong đôi mắt thoáng hiện một vẻ kỳ dị, chú mục nhìn chàng rất lâu, cuối cùng lạnh lùng nói:
- Bổn cô nương tịnh không phải là Nhan Ngọc Dung.
- Chàng lẽ trên đời có người giống nhau đến thế.
Đồng Thiên Kỳ lộ vẻ mỉa mai.
Thiếu nữ ngạc nhiên hỏi :
- Ngươi bảo ta giống ai ?
Đồng Thiên Kỳ đã định nói "Cô nương tự hỏi mình ấy", nhưng thấy thần tình hoang mang của thiếu nữ, chàng biết lời nàng không giả. Hơn nữa trên mặt thiếu nữ này khác Nhan Ngọc Dung là có một nốt ruồi.
Sự nghi hoặc trong lòng Đồng Thiên Kỳ dần dần tiêu thất. Giọng chàng cũng không lạnh lùng như trước.
- Cô nương có phải họ Nhan không ?
- Bổn cô nương họ Cổ.
Bây giờ đến lượt Đồng Thiên Kỳ hoang mang :
- Vậy thì xin hỏi lý do gì cô nương muốn giết Đồng mỗ ?
- Ta vốn không định giết ngươi, nhưng vì ngươi không chịu đáp ứng điều kiện của ta.
Đồng Thiên Kỳ hỏi :
- Chỉ vì việc đó thôi ư ?
- Không sai, chỉ vì thế. Ngươi đã ngăn trở bổn cô lương làm Một việc trọng yếu nhất trong đời.
Đồng Tiền Kỳ chỉ cười gằn mà không đáp.
Thiếu nữ chợt hỏi, giọng hòa hoãn hơn :
- Đồng Thiên Kỳ sao ngươi không trả lời ? Ngươi cho rằng bổn cô nương không đủ sức làm việc đó hay sao ?
- Không phải thế. Chẳng qua Đồng mỗ thấy rằng vận mình quá xui xẻo. Chính lúc này gặp phải một người làm một việc trọng yếu nhất trong đời mà ngăn cản Đồng mỗ làm một việc trọng yếu nhất trong đời. Trớ trêu hơn, sự cường nhược chênh lệch nhau quá lớn.
Thiếu nữ thấy lòng xúc động, buột miệng :
- Biết mình nhược sao không nhường một chút thì chưa đến nổi thiệt mạng.
- Như thế cũng chẳng hơn gì. Đồng mỗ quyết không nhường nhịn.
Thiếu nữ nói với giọng u oán :
- Đồng Thiên Kỳ ! Thật chúng ta không thể cùng tồn tại ?
Đồng Thiên Kỳ thản nhiên đáp :
- Đúng thế, bởi vì mục đích lớn nhất là chúng ta hoàn toàn tương phản.
- Ngươi đã lường trước hậu quả chưa ?
Đồng Thiên Kỳ gật đầu :
- Cô nương thừa biết rằng mình đang cầm dao đằng cán.
Nói xong, chàng cứ bước về phía cái hố nhô nước xanh biếc sâu thẳm.
Thiếu nữ không hiểu Đồng Thiên Kỳ định làm gì nên không hề ngăn trở, chỉ cười khảy nói :
- Đồng Thiên Kỳ bổn cô nương nhận thấy rằng ngươi đang đi đến bước cuối cùng của mình trong cuộc đời mà có chỗ chưa tự ý thức hết vấn đề.
Đồng Thiên Kỳ đã dừng chân bên miệng hố, cúi xuống soi mình vào mặt nước phẳng lặng như gương, bình tĩnh đáp :
- Đồng mỗ tin rằng mình với cô nương không có mối thâm cừu đại hận nào. Vì thế nguyên nhân duy nhất để chúng ta không cùng tồn tại là do mâu thuẫn trong mục đích sống.
- Giữa chúng ta đúng là không có thâm thù đại hận, chỉ cần ngươi tiếp thụ Đồng Thiên Kỳ vẫn không ngẩng lên, lạnh ]ùng ngắt lời :
- Đồng mỗ tịnh không cầu cô nương để giữ lấy mạng sống, chỉ tin rằng cô nương nhất định không hạn chế cách lựa chọn của Đồng mỗ sang thế giới bên kia.
Đôi mắt mê hồn của thiếu nữ chợt nhìn vào đáy nước. Chợt nàng hiểu ra câu nói của Đồng Thiên Kỳ, trong lòng chấn động. Tuy nhiên nàng trấn tĩnh lại, cố lấy giọng châm biếm :
- Vũng nước này thông ra biển, nhưng nó phải xuyên qua một dãy núi lớn. Ngươi định thoát thân bằng cách đó ư ?
Đồng Thiên Kỳ hiếu kỳ hỏi :
- Cô nương đã từng vượt qua thủy đạo này ư ?
- Phải. Nhưng phía dưới có hai nhánh. Một thánh đi qua giữa đảo, bổn cô nương chưa từng đi. Nhánh kia hướng thẳng ra biển nhưng phải lặn dưới nước ba ngày đêm.
Đồng Thiên Kỳ chấn động trong lòng. Hy vọng lập tức tan biến. Chàng hiểu rằng với thương thế của mình đừng nói ba ngày đêm mà một buổi chưa chắc đã qua được.
- Nhánh kia cô nương chưa từng qua sao ?
- Nhánh kia đi qua giữa đảo. Tuy bổn cô nương chưa từng qua nhưng biết chắc còn xa hơn nhiều. Ngươi bây giờ không định thoát thân bằng con đường này nữa chứ ?
Đồng Thiên Kỳ không đáp lời, hỏi lại:
- Cô nương thấy thương thế Đồng mỗ thế nào ?
- Như ngọn đèn đã khô dầu. Mạng ngươi sắp hết.
- Cô nương còn tin Đồng mỗ qua được thủy đạo đó không ?
Thiếu nữ ngưng ánh mắt nhìn Đồng Thiên Kỳ hồi lâu, cuối cùng nàng hỏi :
- Ngươi vẫn muốn xuống đó ư ?
Đồng Thiền Kỳ gật đầu, giọng không giấu hết nỗi ai oán :
- Đồng Thiên Kỳ từ nhỏ chỉ sống một mình. Biết rằng khi chết không hy vọng gì đào giúp huyệt mộ. Đây chính là nơi táng thân lý tưởng vậy.
Nghe câu nói và ngữ khí tuy bình tĩnh nhưng vẫn lộ một chút thê lương, thiếu nữ và hai nô tì đều xao xuyến trong lòng.
Sáu con mắt đồng thời nhìn chăm vào gương mặt tuấn tú nhưng nhợt nhạt của thiếu niên. Đến bây giờ họ mới biết trang thiếu niên anh hùng từng làm chấn động võ lâm lại có thân thế bi thương như thế.
Trong thạch động trầm lắng hẳn đi, tưởng chừng như nghe được hơi thở của người khác.
Đột nhiên phía ngoài vang vào giọng nói dõng dạc của Thụy Long :
- Hai vị muốn vào trong này ư ?
Một giọng nói quen thuộc lọt vào tai Đồng Thiên Kỳ :
' - Phi Hà Nhị Thánh muốn vào yết kiến phu nhân có cấp sự cần báo.
Tiếng một thiếu nữ đáp lời :
- Phu nhân lúc này không tiếp khách.
Cách xưng hô chủ nhân chợt thay đổi, cô ta không gọi là "tiểu thư" nữa.
"Viên Thánh" Lăng Phi Nhã nói:
- Đồng Thiên Kỳ không biết đi hướng nào, lúc này không thể không gặp phu nhân. Mong hai vị tiểu muội vào phục cáo cho lão phu được vào yết kiến.
Thụy Long cười nhạt nói :
- Chẳng lẽ hai vị thí chủ cho rằng Đồng Thiên Kỳ ẩn thân trong thạch động hay sao ?
"Viên Thánh Lăng Phi Nhã đáp :
- Lão phu không dám. Nhưng việc này có quan hệ đến hưng thịnh của quý bang và tồn vong của bản đảo, lão phu không thể không gặp phu nhân.
Ngoài động hình như xảy ra tranh chấp.
Trong thạch động, thiếu nữ biến sắc mặt, lo lắng nhìn Đồng Thiên Kỳ :
- Đồng Thiên Kỳ ! Mọi việc bây giờ đều đã muộn rồi. Giá như công lực ngươi sớm khôi phục...
Đồng Thiên Kỳ lạnh lùng nói :
- Như thế chỉ làm cô nương khó khăn hơn.
- Ngươi quan tâm đến ta ư ?
- Cô nương hiện nay là chúa tể của một phương.
Nói xong chàng hít mạnh vào một hơi.
Thiếu nữ bối rối nói :
- Đồng Thiên Kỳ, ngươi định làm gì ?
Đồng Thiên Kỳ buông giọng châm biếm:
- Cô nương chẳng lẽ còn sợ Đồng mỗ chạy khoát ?
Thiếu nữ chớp chớp mắt, trong đầu thoáng qua một dự định, nàng nói dứt khoát :
- Bổn cô nương cần đưa ngươi về Tổng đàn của Nhật Nguyệt Bang.
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt :.
- Cô nương còn cho rằng Đồng mỗ kéo dài mạng sống thêm ít lâu nữa ư.
Thiếu nữ không dám mà quay sang ra lệnh cho một tì nữ :
- Đưa bọn hóa trang ra nhanh.
Tì nữ bên phải hai tay đưa ra một cái hộp trắng bạch ngọc, thiếu nữ cầm lấy mở nắp rồi nhìn Đồng Thiên Kỳ nói với giọng kiên quyết :
- Đồng Thiên Kỳ ! Nếu ngươi vọng động thì sẽ chuốc lấy đại nhục đó.
Nói xong nàng bắt tay vào việc hóa trang.
Đồng Thiên Kỳ biết công lực mình giờ đây tiêu tán mất cả, không thể kháng cự được. Chàng lui lại một bước, nói như việc đã quyết đình xong :
- Coi như Đồng mỗ đành chấp nhận sống thêm mấy ngày nữa vậy.
Thiếu nữ lành lạnh cười, không đáp lời chàng chỉ nói thầm :
- Trước khi đến Tổng đàn ngươi đã được tự do rồi. Tuy nhiên đừng bỏ chạy.
Từ ngoài động lại vọng vào tiếng đanh lạnh của Thụy Long :
- Lão nạp đành đắc tội rồi.
Tiếp theo là tiếng la hét và những thanh âm hỗn độn, chứng tỏ bên ngoài đã diễn ra trận quyết đấu.
Không mất nhiều thì giờ, thiếu nữ đã trở lại diện mạo thiếu phụ, trả lại hộp hóa trang cho tì nữ rồi nhìn Đồng Thiên Kỳ nói :
- Bây giờ ngươi lại phải xưng ta là phu nhân.
Phía ngoài một thiếu nữ kêu lên đau đớn.
- Muội muội... mau vào báo với... phu nhân.
Tiếp theo là giọng trầm đục của "Viên Thánh" Lăng Phi Nhã :
- Nhị đệ nhanh theo vào.
Thiếu nữ giả trang phu nhân biến sắc nhưng chưa nói gì thì từ ngoài vang lên một tiếng kêu, theo thanh âm mà xét thì tì nữ vào báo đã thụ thương.
Ba nữ nhân tiếng động thất kinh cùng ngoảnh mặt ra cửa, chợt nghe phía sau "bùm" một tiếng.
Thiếu nữ giả trang phu nhân hoảng hốt quay lại. Bên vũng nước đã không thấy Đồng Thiên Kỳ đâu nữa.
Chỉ một giây, thiếu nữ đã lao tới bên vũng nước, đôi mắt thất thần nhìn đăm đăm xuống mặt nước còn xao động loang chút sắc hồng của máu hòa trong nước.
Nàng dường như còn mường tượng ra khuôn mặt tuấn tú nhợt nhạt hầu như luôn luôn giữ nụ cười lạnh lùng trên môi của thiếu niên. Rồi từng giọt nước mắt từ từ lăn xuống lớp hóa trang trên mặt thiếu nữ, giá như không có lớp hóa trang, hẳn gương mặt nàng cũng đã tái nhợt như bộ ngân y đang mặc trên người.
Nàng nở một nụ cười thê lương, nói lẩm bẩm một mình :
- Chàng không biết rằng thiếp cũng là người cô đơn một thân một mình trên cõi đời này... Đã bao lần thiếp muốn bộc bạch cùng chàng, mong được chàng giúp đỡ.
Nhưng thiếp đã không đủ dũng khí. Nhưng thiếp đã không dám nói ra vì hai lẽ. Thứ nhất sợ chàng làm lộ chuyện để hỏng việc quan trọng nhất trong đời mình. Thứ hai thiếp sợ chàng cự tuyệt. Nào ai dám chắc ? Thiếp là thiếu nữ ắt có sự tự tôn của giới mình.
Nàng ngừng giây lát rồi lại lắc đầu nói :
- Bây giờ dù thiếp muốn nói cũng không có cơ hội nữa rồi. Hỡi người, chỉ sau khi đánh mất cơ hội duy nhất, ta mới hiểu sự mất mát to lớn biết chừng nào.
Hai tiểu tì buồn rầu im lặng đứng sát vào hai bên thiếu nữ. Họ cũng cúi nhìn xuống mặt nước tĩnh lặng, như thấy gương mặt Đồng Thiên Kỳ trong đó. Thốt nhiên trên mặt cả hai người cùng nhạt nhòa nước mắt.
Thiếu nữ trầm mặc lồi lâu, đột nhiên nàng nói một cách cương quyết :
- Thiếp sẽ trở lại đây. Tuy nhiên người chết chẳng thể hồi sinh, nhưng sau khi việc xong rồi thiếp nhất định sẽ trở lại với chàng, sẽ xuống đó làm bạn với chàng mãi mãi.
Nói xong nàng đứng thẳng dậy đưa tay lau nước mắt.
Hai tì nữ đột nhiên đồng thanh kêu lên:
- Tiểu thư ! Chúng tôi cũng nguyện theo tiểu thư mãi mãi.
Thiếu nữ cười ảm đạm.
- Các em ngốc lắm, lúc dó ta đã chìm xuống đáy nước rồi.
Hai người đồng thanh :
- Chúng tiểu tì không sợ chết.
Thiếu nữ như thấy nhẹ lòng bớt phần nào, dịu dàng nói :
- Chờ thêm các em lớn thêm chút nữa hãy nói.
Lúc đó từ cửa động xuất hiện "Bằng Thánh" Lăng Phi Hồng. Lão quét mắt nhìn khắp động rồi đột nhiên biến sắc, ú ớ không biết nói gì.
Trên mặt thiếu nữ hiện sát cơ nhưng nàng ghìm ngay lại, lạnh lùng nói :
- Lăng huynh muốn tìm Đồng Thiên Kỳ trong động này ư ?
"Bằng Thánh" Lăng Phi Hồng lắp bắp:
- Không... không phải, tiểu đệ chỉ muốn vào bẩm với phu nhân.
Thiếu nữ lạnh lùng cắt lời.
- Liều xông vào nơi ở của bổn nhân, đả thương tì nữ... "Bằng Thánh" Lăng Phi Hồng! Phi Hà đảo các ngươi thao túng thiên hạ rồi. Nội trong tháng này, bổn nhân chờ ngươi giải thích ở Tổng đàn.
Không chờ "Bằng Thánh" Lăng Phi Hồng trả lời, thiếu nữ phất tay áo ra lệnh:
- Chúng ta đi !
Rồi cung với hai tì nữ đĩnh đạc bước ra khỏi động.
Nguyên lúc trước "Bằng Thánh" Lăng Phi Hồng còn hy vọng bắt gặp Đồng Thiên Kỳ trong thạch thất. Nay hiện trạng như vậy lão biết trước sẽ dẫn đến hậu quả gì liền run giọng cầu khẩn :
- Phu nhân...
Thiếu nữ không thèm quay lại, ra hiệu cho hai tì nữ dìu một tì nữ khác bị thương nằm ở ngoài cửa động đứng lên rồi tiếp tục bước đi.
"Bầng Tháng" Lăng Phi Hồng lủi thủi theo sau, chẳng khác nào chó giữ nhà vừa bị chủ mắng.
Ngoài động một quảng, Thụy Long và "Viên Thánh" Lăng Phi Nhã đang đánh nhau vong mạng. Không biết tự lúc nào, các võ sĩ Phi Hà đảo đã kéo đến vây chặt xung quanh.
Thiếu nữ quát to ra lệnh :
- Thụy Long, dừng tay !
Vừa nghe tiếng Nguyệt Hoa phu nhân, trận đấu lập tức bị đình chỉ. Liếc mắt nhìn không thấy Đồng Thiên Kỳ bên cạnh tiểu thư, lão hòa thượng phát hoảng nhưng lúc đó không tiện mở miệng hỏi.
Nguyệt Hoa phu nhân chiếu hàn quang ra bốn phía, đanh giọng ra lệnh :
- Chúng ta về Tổng đàn.
Lòng biết khẩn cầu cũng vô ích "Bằng Thánh" Lăng Phi Hồng nhìn theo phu nhân và thủ hạ đi xa dần, tức tối hét lên:
- Lục soát ! Xét núi ! Hôm nay nếu các ngươi không tìm được Đông Thiên Kỳ, chúng ta đắc tội với Nguyệt Hoa phu nhân rất nặng đó.
Nói xong lão thân lãnh suất một bọn thuộc hạ phóng vào rừng tìm kiếm.
Đây nói về Đồng Thiên Kỳ sau khi rơi xuống nước, nước biển xát vào vết thương đau như dao cứa. Chàng nghiến răng cố nhịn lặn sâu xuống, trong đầu mang nặng ý nghĩ "không nên để chúng biết ta đã chết".
Lặn sâu chừng hơn mười trượng quả nhiên thấy xuất hiện một chỗ rẽ. Suy tính một lát, Đồng Thiên Kỳ theo đường đi vào giữa đảo bơi đi.
Nước biển mặn làm Đồng Thiên Kỳ cảm thấy không đau nhức như trước nữa.
Chàng cố giữ sức bơi tiếp độ ba canh giờ rồi nhận ra thực khí tiêu tan, chỉ nhìn.
thấy lờ mờ phía trước độ năm sáu tấc mà thôi, sau đó ngực cũng đau tức tưởng như tim không còn đập nữa.
Chàng không sợ chết, chỉ ý thức mãnh liệt rằng mối gia cừu và sư môn còn chưa trả được, thậm chí chưa điều tra ra hung thủ là kẻ nào.
Chỗ vết thương đã tê đi, hơi thở hết sức nặng nhọc. Chàng biết mình sắp chết và không ngờ mình chết ở dưới đáy nước thê thảm như vậy. Tuy nhiên theo bản năng, còn chút sức lực nào thì chàng vẫn tiếp tục trườn đi đến khi mắt hoa đầu váng, chàng thở dài "Mạng ta đến đây là hết.
Đang khi chàng định uống nước vào tự tận thì chợt có cảm giác một bàn tay cứng như thép chộp lấy uyển mạch mình.
__________________

kiwihotmit vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-08-2007, 12:29   #2
Rìu Bạc Đôi
 
kiwihotmit's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 533
VZD: 21.405
Điểm: 67/30 bài viết
Default

Hồi 37
Chạm Trán Quái Nhân, Mệnh Thành An
Gặp Kỳ Duyên, Được Trao Kiếm Báu


Đồng Thiên Kỳ lúc Này bấy giờ chẳng khác gì cây đèn tim khô dầu cạn, bụng cầm chắc cái chết trong tay. Tuy bị vật gì giữ chặt nhưng lòng vẫn không chút hoang mang kinh sợ, chỉ than thầm :
"Đây là nơi táng thân Đồng Thiên Kỳ ta mất rồi!".
Rồi không kịp nhìn rõ vật gì đang cầm chặt tay mình, chàng chỉ hơi giẫy giụa rồi kiệt sức hẳn, ngay cả ý niệm cũng mất, chàng ngất đi.
Không biết qua bao thời gian bao lâu, Đồng Thiên Kỳ mơ màng tỉnh lại, nặng nề mở mắt rồi bỗng sửng sờ ngơ ngác vì cảm thấy mình đau ê ẩm, miệng vết thương ứa máu chứng tỏ mình còn chưa chết.
Chàng đưa mắt chậm chạp nhìn quanh nhận ra mình đang ở trong một thạch động ướt át rộng chừng hai trượng, dài độ bốn trượng phía sau lưng nghe tiếng sóng vu vào bờ đá rì rầm, không nhìn cũng biết là con đường ngầm duy nhất thông ra phía biển.
Trong động rất ẩm ướt, trên các vách đá bám đầy rêu móc, côn trùng rắn rít bò khắp nơi nhìn mà phát ớn.
Có lẽ trước đây trong thạch động người cư ngụ vì còn lại những chiếc bàn ghế đã phủ phủ rêu phong, chắc thời xưa không ẩm ướt như hiện nay, nếu không người ta làm sao sống được ?
Ánh mắt Đồng Thiên Kỳ chợt dừng lại ở một điểm. Nơi đó cách chàng hơn trượng có một người ngồi trên chiếc ghế đá. Nhìn ánh sáng yếu ướt trong động, chàng chú mục một lúc mới nhận ra người ấy tóc trắng như tuyết, mi dài thỏng xuống, hố mắt hõm sâu từ đó bắn ra những tia mắt như điện. Người này có sống mũi thẳng, tướng mạo có vẻ thanh thoát nhưng bằng vào sự thâm trầm tư lự và cặp mắt phát hàn quang khiến ai nhìn qua không khỏi lạnh người.
Đồng Thiên Kỳ lưỡng lự giây lát rồi lãnh đạm nói :
- Có thể nghĩ rằng tôn giá lôi tại hạ từ đáy nước lên đây chăng ?
Người kia vẫn chú mục vào khuôn mặt tuấn tú nhưng nhợt nhạt của Đồng Thiên Kỳ. Không thấy nét vui mừng nào biểu thị mình vừa được cứu sống đã lấy làm kỳ, nay nghe nói thế, ông ta không khỏi ngơ ngác nhìn chàng giây lâu rồi nói :
- Cứ cho là lão phu cứu ngươi đị. Giọng Đồng Thiên Kỳ vẫn lạnh lùng :
- Tôn giá muốn nói rằng cứu thi thể tại hạ chăng ?
Giọng người kia cũng lạnh lùng như thế :
- Nói rằng lão phu cứu thi thể ngươi hay mạng ngươi cũng được.
Đồng Thiên Kỳ không giấu được sự châm biếm :
- Tại hạ tự biết rõ thương thế của mình. Nếu tôn giá có khả năng thông thiên thục địa thì mới cứu dược mạng tại hạ trong tay tử thần.
Người kia nghe nói nhíu mày, mặt sạm lại,cất giọng lạnh như băng :
- Ngươi châm biếm lão phu ư ?
Đồng Thiên Kỳ không chút sợ hãi, cười khẩy nói :
- Nếu tôn giá không đủ tài như tại hạ vừa nói thì coi như câu vừa rồi là lời châm biếm cũng được !
Những nếp nhăn trên mặt lão già hơi giãn, lão hỏi :
- Nếu ta có tài thông thiên thục địa thì sao ?
Nụ cười của Đồng Thiên Kỳ vẫn chưa tắt. Chàng đáp :
- Vậy thì tại hạ thừa nhận đã xem nhầm người rồi vậy !
- Nhưng còn lời châm biếm phải xóa đi bằng cách nào đây ?
Đồng Thiên Kỳ đáp:
- Đã có sự thực minh chứng thì lời châm biếm đối với tôn giá không xác đáng nữa, đương nhiên nó phải được áp dụng cho tại hạ rồi ?
Sự ứng đối lanh lẹ của Đồng Thiên Kỳ hình như làm bạch phát lão nhân hài lòng.
Lão dịu giọng :
- Chàng trẻ tuổi ! có lẽ ngươi nói đúng. Bây giờ lão phu nói tới một người không biết ngươi đã nghe nói đến ông ta chưa ?
Đồng Thiên Kỳ điềm tĩnh trả lời :
- Có lẽ tôn giá sẽ thất vọng. Nhân vật trên võ lâm tại hạ biết không nhiều lắm.
- Nếu ta đề xuất một người trong võ lâm mà ngươi không biết người đó thì cuộc sống của ngươi chẳng còn nghĩa lý gì...
Lão dừng giây lát liếc nhìn Đồng Thiên Kỳ rồi lạnh lùng buông tiếng :
- Ngươi nghe qua danh hiệu "Thập Điện Truy Hồn Y" chứ ?
Đồng Thiên Kỳ hơi biến sắc. Chàng nhìn khá lâu vào người đối thoại với mình rồi vụt lãnh đạm nói:
- Trong số không nhiều những nhân vật trong võ lâm mà tại hạ được biết thì người này lại nhớ rõ nhất. "Thập Điện Truy Hồn Y" dùng độc sát nhân đưa nhiều sinh mạng vào thập điện Diêm vương, ngược lại ông ta cũng cứu không ít oan hồn từ thập điện trở về.
Cái nhìn của bạch phát lão nhân thấp thoáng sự đắc ý, giọng nói cũng đã khoan hòa hơn:
- Người này không biết có cứu nổi mạng ngươi không ?
Đồng Thiên Kỳ nhìn lão nhân. Chàng không giấu được nổi ngạc nhiên :
- Tôn giá, định nói rằng người đó chính đang ở trước mặt tại hạ đây sao ?
Bạch phát lão nhân lãnh nhiên hỏi:
- Chẳng lẽ ngươi có điều gì nghi ngờ ?.
Đồng Thiên Kỳ cười khinh khỉnh nói:
- Thập Điện Truy Hồn Y thành danh lúc ba mươi tuổi, trước khi tại hạ xuất đạo mười năm. Như vậy, vị dó bây giờ mới trên dưới bốn mươi tuổi, chắc tôn giá chưa quên tại hạ vừa nói biết rất kỹ người đó ?
Lời biện giải của Đồng Thiên Kỳ không làm lão nhân bối rối. Lào điềm nhiên hỏi:
- Ngươi biết chuyện Văn Chiêu Quân Ngũ Viên chỉ có trong mười ngày mà râu tóc đều bạc trắng cả chứ ?
Sắc diện Đồng Thiên Kỳ hơi biến khi nghe những lói này. Chàng nhìn hồi lâu vào mặt bạch phát lão nhân, giọng chàng bớt căng thẳng hơn trước - Nói thế tức là tôn giá cũng từng trải qua hoàn cảnh phiền lòng như vị Ngũ Viên ấy hay sao ?
Từ đôi mắt bạch phát lão nhân ánh những tia sắc lạnh nhưng nó vụt tắt rất nhanh.
Lão không trả lời Đồng Thiên Kỳ mà hỏi vặn lại :
- Bây giờ thì ngươi tin lão phu có khả năng cứu ngươi rồi chứ ?
Tuy lục phủ ngũ tạng của Đồng Thiên Kỳ đau như dao cứa nhưng chàng không để lộ ra ngoài mặt vẫn lạnh giọng trả lời:
- Giả sử tôn giá đúng là Thập Điện Truy Hồn Y thì tại hạ chắc phải thương. lượng cùng tôn giá một điều rồi !
- Làm sao ngươi biết lão phu muốn cầu ngươi điều gì hay không chứ ?
- Chỉ lo suy luận nhỏ thôi. Đây không phải là nơi cư ngụ của tôn giá. Nếu không có điều kiện, tôn giá việc gì phải nhọc công mang tại hạ vào tận nơi hẻo lánh này ?
Điều này nói rõ rằng tôn giá cần dùng tại hạ vào mục đích nào đó.
Bạch phát lão nhân thoáng sửng sờ. Nhiều ý nghĩ vụt nhanh trong đầu :
"Gã này còn trẻ thế mà tâm cơ linh diệu lạ thường. Võ công hẳn chưa biết thế nào ? Nếu quả võ công cùng tương đồng như cơ trí chỉ e bậc nhất bối không còn chỗ lập thân nữa đâu !".
Nghĩ đoạn lão nhân lạnh giọng nói :
- Chàng trẻ tuổi, ngươi lại đoán đúng rồi đó ! Ngươi muốn hoàn lại sinh mệnh mình là chuyện rất dễ dàng, chỉ cần giúp lão phu vào trong động này lấy ra một vị dược vật là đủ.
Đồng Thiên Kỳ thoang nghĩ ngợi rồi cười nói :
- Sao tôn giá không tự mình vào đi ? Để người khác lấy vật quý như vậy tôn giá làm sao yên tâm được chứ ?
Bạch phát lão nhân từ từ đứng dậy, đi hai bước về phía bên phải, chỉ tay vào một chỗ cách mặt đất chừng một thước. Ở đó thấy lộ ra ruột miệng hang rộng khoảng hai thước.
Lão chậm rãi nói :
- Miệng hang nhỏ quá, lão phu không thể vào được. Còn chuyện yên tâm hay không thì lão phu chẳng hề lo lắng, bởi vì bất cứ ai được vật đó cũng đều vô dụng mà thôi.
Đồng Thiên Kỳ hỏi :
- Tôn giá có thể cho biết mình phải chịu thiên can vạn khổ như vậy để đạt được dược vật, vậy công dụng của nó như thế nào không ?
Sắc mặt lão nhân chợt hiểu, lão nói với vẻ đe dọa :
- Này chàng trẻ tuổi kia, nếu ngươi cứu được người nào, ngươi có muốn nghe người ta hỏi nhiều như thế này không ?
Đồng Thiên Kỳ nhếch môi cười đáp :
- Tại hạ và tôn giá đều có yêu cầu lẫn nhau kia mà.
Bạch phát lão nhân đanh giong:
- Lão phu muốn người nào tìm là người đó phải tìm.
Đồng Thiên Kỳ lạnh lùng nói :
- Dược vật kỳ trân đều có công dụng nhất thời, tuy tôn giá tìm người không khó, nhưng chưa hẳn đủ thời gian mà tìm được người vừa ý. Lại nói, tôn giá đâu dễ đoán chắc rằng người đó không nuốt mất dược vật ?
Bạch phát lão nhân nghe nói thoáng giật mình, mặt hiện sát cơ:
- Chàng trẻ tuổi ! Đừng quên rằng ta và ngươi chưa gặp nhau được bao lâu...
Đồng Thiên Kỳ cười to :
- Nếu điều kiện xét ra thỏa đáng thì tại hạ có thể tìm cho tôn giá một người đáng tin hơn.
Tuy bạch phát lão nhân mới ngoài bốn mươi tuổi nhưng có sự từng trải giang hồ không ít nên rất có kinh nghiệm xem người xét việc. Lão muốn dùng Đồng Thiên Kỳ vì nhận thấy tuy chàng trẻ tuổi này có vẻ ngoài khinh bạc và thái độ trầm tĩnh nhưng không giấu được uy vũ bất khuất và tính cương trực. Lão cười nhạt nói :
- Chàng trẻ tuổi ! Cũng kể là ngươi cao số đó. Thôi được, lão phu nhường ngươi thêm lần nữa. Nhưng như ngươi nói đã biết rõ "Thập Điện Truy hồn Y" thì nên nhớ rằng "sự bất quá tam" đâu nha!
Lại nói thêm :
- Lão phu muốn tìm thuốc ấy để cho một người ba năm trước bị mất võ công !
Đồng Thiên Kỳ nghe xong hơi giật mình nhớ lại dung mạo của huynh đệ "Kiếm Long" Ánh Thượng Nhân. Chàng nói ngay :
- Hiện tại chúng ta còn thảo luận thêm một việc.
Lão tóc bạc ngạc nhiên hỏi :
- Việc gì ? Trừ phi lão phu trị thương cho ngươi thì còn việc gì đáng bàn nữa chứ ?
Đồng Thiên Kỳ nói rắn rỏi :
- Khi nào tôn giá chế được thuốc thì nhượng cho tại hạ hai viên.
Mặt bạch phát lão nhân hơi sa sầm. Ánh mắt lão hé lộ sát cơ chừng như muốn phát tác. Đồng Thiên Kỳ thấy vậy nhìn trừng mắt lão nhân hỏi :
- Thứ dược vật này chế được không nhiều phải không ?
Thần sắc lão nhân chợt hơi khoan hòa, lão đáp :
- Đúng là không nhiều. Xác thực là chỉ được năm viên. Cho ngươi hai viên không thành vấn đề, tuy nhiên chẳng hay ngươi lúc nào cần lấy ?
Đồng Thiên Kỳ nhận ra chút ẩn ý trong lời lão nhân. Tuy vậy chàng cũng đáp :
- Đan dược là do tôn giá chế, vậy thời gian địa kiểm cũng do tôn giá quyết định.
Bạch phát lão nhân cười nói :
- Gã trẻ tuổi ! Ngươi niên kỷ còn ít, vì thế kinh nghiệm trên giang hồ chưa đủ...
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt :
- Tại hạ không mong tôn giá biểu thị một cử chỉ thân thiện như vậy chẳng phải tại hạ thiếu kinh nghiệm giang hồ. Chẳng qua tin rằng trên thế gian không người nào lại không tiếc tính mạng...
Bạch phát lão nhân nghe nói tới đó thấy lòng rúng động vội hỏi :
- Gã trẻ tuổi ! Chắc ngươi phải có một trác hiệu kinh thiên động địa ?
Đồng Thiên Kỳ không trả lời mà hỏi lại :
- Điều kiện giữa chúng ta đã thỏa thuận. Bao giờ tôn giá ra tay ?
Bạch phát lão nhân nghĩ ngợi một lát rồi thò tay vào túi lấy ra một bình thuốc nhỏ dốc ra ba viên, dáng mắt rồng mày hồng đưa cho Đồng Thiên Kỳ một viên nói :
- Uống đi. Trước trị nội tạng, sau trị ngoại thương.
Đồng Thiên Kỳ xem qua rồi bỏ vào miệng nuốt, xong lại hỏi :
- Hẳn thuốc này phải có mỹ hiệu ?
- Lão phu cũng gọi nó là "Truy mệnh đan".
Đồng Thiên Kỳ cười nói :
- Dù "Truy mệnh" thì trước sau cũng không thể chẳng bao lâu. Nhưng tôn giáo lại có hai đường "truy mệnh".
Nói xong chàng không chút hoảng sợ chỉ từ từ nhắm mắt.
Bạch phát lão nhân thấy vẻ điềm tĩnh dường như ăn sâu vào tính cách của thiếu niên nên không đoán ra thái độ và ý nghĩ của chàng. Ở vào địa vị thiếu niên, chắc lão khó lòng giữ được nét trầm lĩnh ấy.
Nghĩ vậy, lòng bạch phát lão nhân trào lên cảm xúc khó tả, không biết khâm phục hay ghen tị, lão chỉ rõ một điều là chàng thiếu niên đã lại thắng mình lần nữa.
Dù sao, lão cũng thấy yên tâm hơn.
Dược lực phát tác rất nhanh. Đồng Thiên Kỳ vừa uống thuốc xong thì một nhiệt lực kỳ lạ đã thâm nhập vào nội tàng. Vốn đã đau đớn, nay chàng thấy nóng bỏng như sôi không kiềm chế nổi. Có lúc chàng ngỡ rằng mình vừa uống độc dược vào.
Nhiệt lực càng lúc càng mạnh làm Đồng Thiên Kỳ hoa cả mắt, mồ hôi toát ra như tắm, tứ chi lạnh ngắt, rồi lúc sau chàng thấy huyết mạch như được khai thông dần. Đan điền trước đây không thông được thực khí thì nay bỗng ào ạt như nước triều dâng.
Chàng nhịn đau gắng chuyển vận thực khí từ dan điền qua mười hai đường kinh mạch. Một lúc sau, sự vận hành đều đặn dần, không còn bị cản trở gì nữa.
Nhiệt lực đạt đến điểm đỉnh đã bắt đầu thuyên giảm. Lần đầu tiên chàng thấy trong người thư sướng khó tả, mồ hôi không con toát ra như trước nữa và da mặt trắng bệch đã bắt đầu hồng nhuận.
Không ngờ rằng chỉ sau hai khắc, thương thế trầm trọng của Đồng Thiên Kỳ lại có thể hồi phục nhanh đến thế.
Bạch phát lão nhân cũng tự mình điều tức một hồi rồi ngẩng mặt lên thấy sắc mặt Đồng Thiên Kỳ đã ửng hồng, lão thất kinh dường như không tin sự thực xảy ra lẩm bẩm rằng:
- Sao lại thế được ? Sao lại thế được ? Chẳng lẽ hắn mới chừng ấy tuổi đầu mà võ công còn cao cường hơn mình ? Không có lẽ ! Thật không có lẽ !
Tuy bụng nghi ngờ nhưng chính mắt lão lại chứng thực điều đó đang xảy ra, thấy Đồng Thiên Kỳ đưa tay lau mồ hôi trán rồi mỉm cười nói :
- Thật đến lúc này tại hạ mới tin chắc tôn giá là "Thập Điện Truy Hồn Y" Yên Di Thánh.
Bạch phát lào nhân tức Thập Điện Truy Hồn Y Yên Di Thánh thẫn thờ nói :
- Ngươi hồi phục công lực thật nhanh, lão phu không ngờ, không ngờ !
Đồng Thiên Kỳ chầm chậm đứng lên:
- Bây giờ thì chúng ta tiến hành giao kết được rồi.
Thập Điện Truy Hồn Y Yên Di Thánh không đáp, mắt lóe tia sát cơ rồi vụt tắt.
Lão lấy ra lọ thuốc màu lục nói :
- Trước tiên lão phu trị ngoại thương cho ngươi đã !
Lão đưa cho Đồng Thiên Kỳ viên thuốc màu xanh nhỏ bằng hạt đậu.
- Ngươi uống vào đi !
Đồng Thiên Kỳ tiếp lấy rồi không nhìn viên thuốc, đưa trả lại cho chủ nhân cười nói :
- Đắc ý không thể tái vãng được. Tại hạ đã làm kinh ngạc tôn giá một lần nên không để tôn giá làm tại hạ kinh ngạc đâu. Nếu tôn giá có mang theo thuốc trị ngoại thương thì cho thời gian xin bôi một ít Người lịch lãm như Thập Điện Truy Hồn Y Yên Di Thánh cũng không ngờ thiếu niên kia cơ trí đến như vậy. Lão đứng phát ngơ hồi lâu mới thoát khẩu :
- Chàng trẻ tuổi. Yên mỗ cho rằng bây giờ ngươi có thể cho hay danh tánh của mình.
Đồng Thiên Kỳ cười đáp :
- Huyết Kiếp Thủ, Đồng Thiên Kỳ chính là tại hạ.
"Thập Điện Truy Hồn Y" Yên Di Thánh nghe xong không khỏi biến sắc, buột miệng.
- Không ngờ... Lão phu thật không ngờ... chính ngươi là Đồng Thiên Kỳ ?
Đồng Thiên Kỳ điềm nhiên đáp :
- Tưởng tôn giá đã sớm nghĩ ra Đồng mỗ rồi!
Hớp vào một hơi căng lồng ngực, Yên Di Thánh trấn tĩnh lại, nói đã bình tĩnh hơn :
- Yên mỗ không ngờ Đồng Thiên Kỳ danh chấn thiên hạ cũng bị trọng thương như thế.
Nói xong lão lấy ra một lọ thuốc màu trắng trao cho Đồng Thiên Kỳ :
- Ngươi đã không tin thuốc uống của Yên mỗ thì đành dùng thuốc này xoa ngoài vậy !
Đồng Thiên Kỳ nhận bình mở nắp trước hết đắp một ít vào vết thương nhỏ nơi cánh tay, sau khi xác định không phải độc dược, chàng mới xoa vào những vết thương khác trên người, đoạn trả lại bình cho Yên Di Thánh.
"Thập Điện Truy Hồn Y" Yên Di Thánh cất thuốc xong, lấy ra một tấm da dê thuộc trải lên mặt ghế đá mà mình vừa ngồi.
- Bây giừ thì tiến hành việc chúng ta. Ngươi đến đây, Yên mỗ se chỉ vị trí dấu dược vật Đồng Thần Kỳ bước tới cúi xuống xem. Trên mặt tấm da, nét vẽ ngang dọc chằng chịt. Theo màu sắc tấm da thì có thể đoán rằng nó đã được cất giữ ít ra là cả trăm năm nhưng không biết người vẽ dùng chất liệu gì mà đường nét vẫn còn rất rõ.
"Thập Điện Truy Hồn Y" Yên Di Thánh chỉ vào một chỗ trên bản đồ nói :
- Đây là thạch động hiện chúng ta đang đứng. Con dường nhỏ này là yếu lộ duy nhất vào động có dược vật kia.
Lão lại chỉ tay vào một hàng chừ nhỏ :
- Đây nói về xuất xứ của dược vật.
Đồng Thiên Kỳ hỏi :
- Hàng chữ có nói về công dụng của dược vật không ?
Yên Di Thánh giấu nét dị thường trong mắt, đáp :
- Chi viết độc vật nào thủ giữ nó mà thôi.
Đồng Thiên Kỳ cười hỏi :
- Người đồng liêu của tôn giá sở dĩ có đi không về có phải đã vong mạng bởi độc vật đó không ?
Thập Điện Truy Hồn Y liếc tia mắt sắc lạnh nhìn Đồng Thiên Kỳ nói :
- Người trong võ lâm đều nói rằng ngươi trẻ tuổi nhưng cơ trí khó lường. Lão phu một mực không tin, nhưng nay thấy rõ lời đồn kia không ngoa tí nào. Ngươi có thể biết được điều lão phu chưa nói.
Đồng Thiên Kỳ nhìn đối phương một thoáng lại nói :
- Đồng mỗ tin rằng tôn giá không thể vào động để thanh lý chúng.
Yên Di thánh chỉ buông gọn mấy tiếng :
- Nhãn lực khá lắm !
Đồng Thiên Kỳ nói :
- Nếu tôn giá đã chuẩn bị vật kháng độc thì Đồng mỗ đã đến lúc nên vào rồi.
"Thập Điện Truy Hồn Y" Yên Di Thánh không nén nổi sự vui mừng :
- Ngươi tin vào lão phu thật ư ?
- Nhất định vị đồng liêu kia không tin vào tôn giá nên đã xảy ra hậu quả đáng tiếc đó.
Chàng thìn Yên Di Thánh hỏi :
- Vật kháng độc có cần uống ngay không ?
- Chỉ cần ngậm trong miệng là đủ.
Đồng Thiên Kỳ tin rằng lão kia cấp thiết đoạt được dược vật quý báu kia nên chưa thể làm hại mình ngay được, nhưng chàng cũng không mạo hiểm bò vào miệng ngay, chàng chỉ làm ra vẻ ngậm vào rồi quay người bước đến cửa động.
Vừa chui đầu vào thì tay chân không cử động gì được nữa, chỉ dụng được các ngón tay bíu vào các mép hang trườn đi từng tấc một.
Đồng Thiên Kỳ quen mắt dần với bóng tối, nhận ra rằng có những dấu tay còn mới, chứng tỏ vừa có người vào.
Người này hẳn phải bé nhỏ lắm mới vào được, bởi vì Đồng Thiên Kỳ đã dùng thủ pháp "thác cốt cân" mà vào động vẫn khó khăn đến thế, huống chi người thường.
Tuy nhiên không có thể do dự hay nghĩ suy gì nữa, chàng quyết tâm tiến vào.
Miệng hang vẫn không rộng thêm chút nào, giống như lỗ chuột hang rắn vậy. Không biết qua bao nhiêu lâu, Đồng Thiên Kỳ vừa tiếp tục trườn, vừa đưa mắt cảnh giới phía trước đề phòng độc vật ám toán.
Được một hồi lâu, đột nhiên Đồng Thiên Kỳ nghe tiếng nước chảy róc rách Chàng cả mừng nhìn tới thì thấy trước mặt mình chỉ chừng một trượng có ánh sáng lờ mờ. Chắc hẳn đó đã là miệng hang.
Trong bức địa đồ cự ly giữa hai thạch động hầu như sát gần nhau, không ngờ phải mất nhiều thời gian như thế.
Đồng Thiên Kỳ phải mất chừng một tuần trà nữa mới đến sát miệng hang.
Sau khi quan sát kỹ, yên bụng rằng không có mối nguy hiểm nào ẩn phục, chàng mới đu người nhảy vào trụ chân ở một mỏm đá nhô lên Bề mặt của động chừng mười trượng vuông, cảnh tượng hoàn toàn không giống như ở bên ngoài. Chỉ thấy đá dựng san sát những cột thạch nhủ rũ xuống lòng thòng, khắp nơi rêu bám xanh um, không khí tỏa ra mùi ẩm mốc.
Dưới các kẽ đá có một khe nước nhỏ sâu chừng một thước, nước trong vắt. Tuy nhiên dọc bờ đá cả dưới lòng khe cơ man là rắn rết và các loại trùng đan kén từng đám, chỉ thoáng trông là đủ phát khiếp.
Đồng Thiên Kỳ đã được chỉ rõ địa điểm giấu dược vật. Chàng quét mắt sang bên phải phía trước động chợt sững người ngơ ngác.
Đầu tiên dập ngay vào mắt là một thác nước trắng xóa từ nóc động đổ xuống cuối động. Rõ ràng nước khe trong động là do thác nước này mà có, nhưng không hiểu nó thoát đi bằng đường nào.
Phía trước thác nước có bốn phiến đá phẳng và nhẵn lỳ vuông vức, chỉ trên mặt bốn phiến đá kia mới không thấy rêu bám. Một phiến ở riêng phía trước, ba phiến còn lại xếp thành một dãy phía sau cách đều nhau chừng năm thước.
Trên phiến đá chính giữa có một đạo nhân tướng mạo dung tục đang ngồi trầm tĩnh.
Có lẽ đạo nhân ngồi như thế đã lâu không thấy vị đó cử động, đến một hơi thở cũng không, nhưng nhìn vào nét mặt điềm nhiên sống động, không ai dám nghĩ rằng đạo nhân đã chết.
Trên phiến đá bên tả đạo nhân dựng một tấm bia khắc dòng chữ :
"Long Đầu Chân Nhân đời Kim Tống tọa hóa ở đây. Người có duyên cùng ta trăm năm sau, Tiềm Long Thần Công trùng hiện, Long đầu kiếm tái xuất. Ta chờ ngày đó".
Trên phiến đá bên hữu đạo nhân cũng dựng một tấm bia, ghi ràng :
"Lưu tặng người hữu duyên. Vạn niên long đan, thuốc này tăng công lực, trừ vạn độc. Long đầu kỳ kiếm là thần khí trong thiên hạ đều dành cho người tâm hiền đức dày".
Trước phiến đá nằm riêng lẻ có căng một tấm vải lụa, trên đặt một viên dược to bàng quả trứng bồ câu màu đỏ như máu. Cạnh viên thuốc là một thanh kiếm rộng hơn một tấc dài ba thước, ánh kiếm phát sáng lạnh lẽo, vỏ kiếm và chuôi kiếm màu sắc hoàn toàn giống nhau.
Thanh kiếm do một đầu rồng lớn ngậm giữ. Đầu rồng được chạm khắc rất tinh diệu, sống động như thật. Mắt rồng làm bằng hai hạt minh châu màu trắng lồi ra.
Miệng rồng há rộng, lưỡi kiếm từ trong thò ra cũng chính là lưỡi rồng, dáng kiếm rất lạ xưa nay hiếm thấy.
Đồng Thiên Kỳ phát hiện ra thứ dược thảo mọc bên dưới đầu rồng, bên rìa phiến đá. Cạnh đó lại có một tấm lụa nữa đựng năm viên hình tròn như hạt đậu, màu hồng đỏ không biết loại dược liệu gì.
Đồng Thiên Kỳ nhìn kỹ các thứ lần nữa, nghĩ bụng :
"Dành cho người tâm thiện đức dày ư ? Lời này không phải là nói suông hay sao?
Nếu người đố là kẻ ác thì cũng chỉ thò tay là lấy được, đâu có gì ngăn cấm ?".
Đồng Thiên Kỳ vừa bước lại vừa thò tay định lấy đột nhiên nghe tiếng phun phì phì. Chàng giật mình nhìn xuống, thấy quanh những phiến đá nhung nhúc những rắn rết, cả những con dưới khe cũng bò nhanh đến. Tuy vậy chưa con nào đến sát chàng cả.
Đồng Thiên Kỳ nghĩ thầm :
"Có lẽ dược vật của Thập Điện Truy Hồn Y" kỵ được rắn đây, nếu không chắc chẳng thể khống chế được lũ độc trùng này !".
Chàng hướng tới trước một bước nữa tới gần đầu rồng.
Chân chàng vừa chạm xuống phiến đá cạnh đầu rồng, chợt nghe "phì..." một chuỗi rùng rợn, chàng liếc mắt nhìn sang chợt thấy từ sau phiến đá giữa, một con trăn cực lớn đầu to như cái đấu hiện ra. Cái lưỡi nó đỏ lòm rụt vào bắn ra như chớp khiến chàng nổi gai óc.
Đồng Thiên Kỳ trấn tĩnh nhủ thầm :
- Kỳ trân linh dược trong trời đất đều có hung vật canh giữ. Người ta nói quả không sai ! Xem ra trước tiên ta phải giết nó đã mới lấy được dược vật !
Chợt vừa lúc đó con trăn vươn cao đầu sắp đến thân vị "Long Đầu Chân Nhân".
đang ngồi tĩnh tọa, miệng há ra phô hàm răng gớm ghiếc chực ngoạm lấy vị kia.
Đồng Thiên Kỳ kinh hoảng nghĩ thầm:
"Con trăn có thể nuốt vị đạo trưởng kia, lúc đó ta sẽ yên ổn lấy những bảo vật linh dược này. Nhưng vị chân nhân đã tọa hóa ba trăm năm kia sẽ biến thành xương trắng trong bụng trăn mất! Nên tính thế nào dây ?".
Hình như không để Đồng Thiên Kỳ kịp nghĩ ngợi, con trăn há to mồm chuẩn bị bổ xuống đầu đạo nhân.
Đồng Thiên Kỳ không suy tính gì nữa ngũ trảo vươn ra hướng tới con vật nhanh như chớp định chộp lấy đầu.
Nhưng con trăn cũng nhanh không kém Đồng Thiên Kỳ vừa xuất thủ chưa chạm vào thân thì con trăn vụt rụt người lại trốn vào sau lưng vị chân nhân.
Nhưng nó chỉ tránh chiêu trảo của Đồng Thiên Kỳ trong chốc lát, lại vươn cổ ra nhằm đầu đạo nhân bổ xuống.
Không nghĩ gì đến bản thân có thể thất thủ hoặc sa vào vùng khống chế của hàng đàn rắn rết bao quanh, chàng vung tay, nét sát cơ thoáng hiện, nốt ruồi trên trán ửng đô, chàng quát to :
- Nghiệt súc muốn chết Một chiêu "Thất Hải Phi long" theo tiếng quát xuất ra.
Lần này con trăn không lùi về trái đi nữa. Nghe "choang" một tiếng cực lớn tiếp dó là những âm thanh làu rào, con trăn lớn đã hóa thành muôn mảnh vụn rơi lả tả xuống.
Đồng Thiên Kỳ nhảy phắt tới bên người đạo nhân, chàng chỉ mới trụ vững chợt cảm thấy dưới chân rung chuyển, phiến đá mà đạo nhân đang ngồi trầm hẳn xuống.
Đồng Thiên Kỳ thất kinh nhảy sang phiến đá bên cạnh đưa mắt nhìn lại bỗng lạnh cả người.
Cả phiến đá có đạo nhân tĩnh tọa lẫn phiến chứa đầu rồng trầm hẳn xuống sâu đến mấy thước, tiếp theo là những âm hưởng vang dội và tiếng đá rơi ầm ầm, bụi đất tứ tung không nhìn thấy gì nữa.
Đồng Thiên Kỳ nghĩ bụng :
"Mình bị sa vào cạm bẫy mất rồi !".
Nghĩ đoạn, chàng đưa tay ra trước ngực hộ thân.
Không ngờ, nơi chàng đứng chẳng hề hấn gì, chàng chờ khói tan ngoảnh nhìn lại thì thấy chỗ đạo nhân từng ngồi mặt đá phẳng lì, rõ ràng phiến đá đã thụt sâu vào lòng đất, một phiến đá khác cũng vừa bằng phiến đá cũ nằm thay chỗ, chắc là tấm nắp hầm.
Lại cũng không thấy đầu rồng đâu.
Chỗ đó giờ đây chỉ là phiến đá lõm vào trong đó nằm chõng chơ thanh long đầu kiếm và mảnh lụa đựng dược đan.
Những diễn biến đó chỉ xảy ra trong một sát na, Đồng Thiên Kỳ ngẩn ngơ nhìn vào rãnh đá, lẩm bẩm :
- Nguyên đạo trường đã dùng cách đó để xác định bản tính của người muốn đoạt bảo vật và linh dược ! Đồng Thiên Kỳ ngưỡng phục tâm ý và bản lĩnh của lão nhân gia !
Tiềm Long Thần Công trùng hiện, Long đầu kiếm tái xuất. Hẳn những lời này ứng vào Đồng Thiên Kỳ rồi!
Đồng Thiên Kỳ từ từ bước tới mõm đá, cầm thanh long đầu kiếm lên mang vào, lại lấy mảnh vải lụa vàng mở ra thấy có mảnh giấy viết bốn chữ :
"Đắc thủ tức phục".
Chàng không chậm trễ theo câu lệnh uống ngay viên thuốc màu đỏ vào rồi vận công điều tức.
Vừa uống xong dược dan, Đồng Thiên Kỳ cảm thấy thực khí lưu chuyển hoàn toàn không như trước. Trong đan điền có một lực xung động cực lớn, chàng không rõ vì nguyên cớ gì, chỉ kiên trì vận công điều tức Một lúc, Đồng Thiên Kỳ thấy thực khí trong người. Hai huyệt "Tuyền Dũng" và "Thiên môn" trước đây không luân chuyển đến được thì nay cũng vận hành dễ dàng.
Chàng rất vui mừng liền thâu hồi công lực vào đan điền rồi đưa mắt nhìn quanh định lấy dược vật rồi trở bước.
Đột nhiên trong đám thạch nhủ vang lên một tràng cuồng tiếu.
- Hạ ha hạ. tiểu tử ! Lão phu không nhờ mà ngươi. đã giúp lão phu không ít việc...
trao nội đan, tặng kỳ kiếm... Ha ha hạ..
Đồng Thiên Kỳ chột dạ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong đám thạch nhũ có một lão nhân tóc bạc trắng nhưng thưa thớt, sắc mặt nhợt nhạt, hố mắt hõm sâu, người lùn tịt chưa đầy năm thước đang chậm bước đi lại.
Tay lão cầm một thanh đại đao loang loáng ánh bạc, tay kia cầm một thanh kiếm y hệt thanh kiếm của Đồng Thiên Kỳ vừa lấy được, chân lão lội sâu trong nước tới đầu gối, xung quanh chân lão đầy rắn nhưng không con não dám đến gần.
Đồng Thiên Kỳ cười lành lạnh, lại nhặt lên mảnh lụa dựng năm viên thuốc mâu hồng đỏ bỏ vào túi.
Lão nhân thấp lùn cười gằn nói :
- Tiểu tử ! Ngươi sắp chết đến nơi, còn tham vơ vét làm gì ?
Đồng Thiên Kỳ không đáp, quét mắt nhin sang lão nhân :
- Địa đao Ngũ Tinh Khôi, tôn giá nói sai rồi !
Lão nhân lùn thấp nghe Đồng Thiên Kỳ gọi đúng tên mình, sắc mặt xám ngắt đột biến, lão lạnh giọng :
- Đã biết lão phu là ai còn dám phóng luật như thế... Tiểu bối ngươi là hạng người nào ?
Đồng Thiên Kỳ đáp chậm rãi :
- Nếu tôn giá ở trong này chưa lâu lắm có lẽ tôn giá cũng nghe qua danh hiệu kẻ hèn này...
Thấy Đồng Thiên Kỳ hơi dừng lại lão hỏi ngay :
- Nói danh tánh ra mau, ta còn báo lại cho người thân đến lượm xác...
- Kẻ hèn này là "Huyết Kiếp Thủ" Đồng Thiên Kỳ.
Lão nhân thấp lùn- chính là "Địa đao" Ngũ Tinh Khôi nghe Đồng Thiên Kỳ nói xong không giấu được nổi hoảng hốt, buột miệng hỏi :
- Ngươi làm việc Đồng Thiên Kỳ sao ?
Lão hỏi xong chợt trấn tĩnh lại ngay, phá lên cười lớn :
- Ha ha hạ.. Đồng Thiên Kỳ ! Ngươi có phải hợp tác với lão quỷ "Thập Điện Truy Hồn Y" Yên Di Thánh mà vào trong này không ?
Đồng Thiên Kỳ nhếch môi cười đáp :
- Không sai ? Chẳng qua Đồng mỗ gặp may hơn tôn giá, đã uống thuốc trị độc trước rồi !
"Địa Đao" Ngũ Tinh Khôi nghe nói ngửa mặt lên trời cười ngất một hồi, sau mới hỏi :
- Ha ha hạ.. Tiểu tử ! hạnh vận chúng ta đều như nhau cả ! Thuốc trị độc đó thật có khả năng giải dược vạn độc, nhưng đồng thời cũng trừ đi vạn công lực? Ha ha ha.......
Kỳ công ! Một kỳ công! Nhật Nguyệt Bang từ nay không còn sợ ai nữa rồi !
Nói xong lão tiến từng bước, từng bước lại gần Đồng Thiên Kỳ.
__________________

kiwihotmit vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-08-2007, 12:31   #3
Rìu Bạc Đôi
 
kiwihotmit's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 533
VZD: 21.405
Điểm: 67/30 bài viết
Default

Hồi 38
Giữa Hang Sâu Địa Đao Bỏ Mạng
Lên Non Cao Huyết Kiếp Báo Thù


Vừa nghe nhắc đến Nhật Nguyệt Bang, từ đôi mắt Đồng Thiên Kỳ phát ra tia hàn quang lạnh lẽo kinh người. Chàng lạnh lùng cười nói :
- Nói như vậy tôn giá cũng là chân tay của Nhật Nguyệt Bang ?
"Địa Đao" Ngũ Tinh Khôi cười khùn khụt đáp :
- Trước mắt lão phu tịnh không phải thuộc về Nhật Nguyệt Bang chỉ vì còn có một điều kiện chưa thỏa đáng. Nay may có ngươi đây, điều kiện lão phu đề xuất nhất định sẽ được Nhật Nguyệt Bang tiếp thu Đồng Thiên Kỳ cúi nhìn chân lão, nhận thấy lũ rắn rết vây quanh đã tiếp cận hơn lúc trước nhiều. Chàng cười hỏi :
- Tôn giá muốn nói đến những vật trong người Đồng mỗ ư ?
"Địa Đao" Ngũ Tinh Khôi cười đắc ý :
- Chớ sao ? Lão phu cảm tạ gã tiểu bối Yên Di Thánh lắm lắm ! Đồng Thiên Kỳ !
Lão phu đã nói, hạnh vận chúng ta như nhau, chỉ khác một chỗ là độc chất "Tám nhật tán" trên người lão phu nay đã được "Vạn niên triết long đan" tiêu trừ rồi, công lực lão phu tăng không ít, còn công lực ngươi lại giảm nhiều.
Đồng Thiên Kỳ vẫn nói trầm tĩnh :
- Khi sự thực còn chưa được chứng minh thì ngược lại, Đồng mỗ thấy tôn giá đắc ý hơi sớm dó ! Quả thật Đồng mỗ có bị Yên Di Thánh ám toán, nhưng so lại thì người bất hạnh vẫn là tôn giá.
Ngũ Tinh Khôi lại ngửa mặt cười sằng sặc :
- Ha ha hạ.. Đồng Thiên Kỳ ! Nếu lão phu dễ bị người ta dùng vài câu nói mà đe dọa được thì e làm gì còn sống tới hôm nay ?
Nói xong nụ cười lão vụt tắt. Ngũ Tinh Khôi vận công lực vào song chưởng Đồng Thiên Kỳ lạnh lùng nói :
- Rồi tôn giá sẽ tin đó là sự thực!
Ngũ Tinh Khôi gầm lên :
- Không sai ! Họ Ngũ này chỉ tin vào sự thực.
Dứt lời múa tít thanh đại đao như cuồng phong gió lốc chém xả xuống Đồng Thiên Kỳ.
Đồng Thiên Kỳ đã sớm phòng bị lúc này tay chàng không cầm binh khí nhưng quyết không để đối phương chiếm tiên cơ nên không tránh né, hữu thủ vận công xuất một chiêu "Tiềm Long sơ động".
Đôi bên cự ly cực gần, công thế lại nhanh.
Đao chiêu kỳ ảo của Ngũ Tinh Khôi vừa công sang thì một lớp dày đặc Bàn song chưởng ấn vây bọc lấy, Ngũ Tinh Khôi thấy không biết đâu mà công nữa. Lão thấy bàn long như muôn ngàn lớp sóng tràn qua thì thất kinh thu vội đao về.
Không những chiêu vừa rồi xuất ra làm Ngũ Tinh Khôi hoảng hốt mà đến Đồng Thiên Kỳ cũng phải ngỡ ngàng. Bởi vì khi thu " Thất tinh đao" về, đồng thời Ngũ Tinh Khôi nhảy sang bên để tránh, nhưng cú nhảy của lão chưa đầy hai thước, trong lúc đó đám bàn long lại ào ạt. cuộn lên.
Đồng Thiên Kỳ vội thu về, cười to nói:
- Sự thực chứng minh rằng công lực của tôn giá không đủ rồi ! Giả sử lúc này Đồng mỗ, nói rằng tôn giá đã uống phải thuốc giả thì tôn giá có tin không ?
Ngũ Tinh Khôi toát ca mồ hôi, chỉ lắp bắp :
- Điều này!
Giọng Đồng Thiên Kỳ vẫn lạnh lùng :
- Thuốc thực Đồng mỗ đã uống rồi, còn tôn giá dùng chỉ là thuốc giả !
Ngũ Tinh Khôi bất giác nhìn xuống đối phương, thấy xung quanh Đồng Thiên Kỳ có tới ba thước không có một con rắn rết nào dám đến gần, trong khi đó, nhiều con đã sấn tới cách chân lão chỉ chừng ba tấc Lão chợt nhìn thanh kiếm nói lẩm bẩm :
- Chẳng lẽ kiếm này cũng là kiếm giả ?
Đồng Thiên Kỳ nói:
- Chắc tôn giá không xem kỹ những chữ viết trên hai tấm bia đó mà !
Ngũ Tinh Khôi lắc đầu nói:
- Bình sinh lão phu chỉ biết đến mình mà không cần để y ý đến người, đương nhiên có để tâm gì tới, cái thi thể của lão đạo nhân đang rữa nát kia chứ ? Đâu ngờ hắn chết rồi mà vẫn còn lừa lão phu được Chợt lão ngửa mặt lên cười hồi lâu mới nói :
- Đồng Thiên Kỳ ! Võ lâm đồn rằng ngươi độc ác như lang sói, nhưng lão phu trông thấy như vậy, vì ngươi còn giữ lại cái mạng của lão phu tới giờ...
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt :
- Đồng mỗ tin rằng mạng sống của tôn giá chẳng còn được bao lâu nữa !
Nói xong chàng quay sang hái dược thảo mọc ven phiến đá mà Yên Di Thánh đã chỉ.
Ngũ Tinh Khôi lẩm bẩm :
- Truy hồn đan, đó là thần dược, còn hơn những viên thuốc màu hồng ngươi vừa cất vào túi chỉ giải được vạn độc mà không thể phục hồi công lực... Nhưng tất cả chỉ còn là hư không... Cả "Thập Điện Truy Hồn Y" Yên Di Thánh gã tiền bối cũng thế...
Đột nhiên mắt lão long lên. Lão vận hết toàn lực phóng một đao nhanh như chớp sang phía Đồng Thiên Kỳ đang quay lưng sang lão hái thuốc.
Đồng Thiên Kỳ đang cầm nắm thuốc định nhổ lên thì thốt nhiên nghe tiếng gió rít thẳng lại phía hậu tâm của mình. Tuy chưa phòng bị nhưng vốn nhiều kinh nghiệm đối địch nên Đồng Thiên Kỳ không cần quay lại cũng biết chuyện gì đang xảy ra.
Chàng chỉ hơn bước chếch chân phải sang đồng thời quay mình.
Cùng vừa vặn lúc đó cây "Thất tinh đao" đâm sượt qua ngực chàng, theo đà lao thẳng cắm sâu vào vách đá đánh choang một tiếng.
Đồng Thiên Kỳ chậm bước lại gần đối phương, vết son ở mi tâm đỏ bầm lại, chàng nói dằn giọng:
- Hy vọng duy nhất của tôn giá tan thành bọt biển rồi !
Ngũ Tinh Khôi gườm gườm nhìn đối phương nói :
- Đó là điều đáng tiếc thứ hai trong đời lão phụ..
- Điều đáng tiếc thứ hai này đưa đến cho tôn giá họa sáT thân đó !
Ngũ Tinh Khôi thấp giọng :
- Đối với lão phu, chết không phải là điều đáng tiếc... Đồng Thiên Kỳ ! Trước Lúc lão phu lâm tử, người có muốn nghe kể về điều đáng tiếc thứ nhất của lão phu trong đời không ?
Đồng Thiên Kỳ cười nhạt :
- Đồng mỗ sợ mất đi cơ hội giết chết tôn giá mà thôi.
Ngũ Tinh Khôi thở dài nói :
- Đằng nào lão phu cũng chết bởi tay ngươi... nhưng chuyện đáng tiếc có liên quan đến những ân oán trên giang hồ... lão phu tin rằng ngươi chiu nghe.
Đồng Thiên Kỳ hơi giật mình, nhưng lại quét mắt sang Ngũ Tinh khôi, nghi ngờ hỏi:
- Chẳng lẽ điều đáng tiếc của tôn giá lại liên quan đến cả chuyện ân oán trên giang hồ ?
Ngũ Tinh Khôi thấy đối phương chú ý liền đằng hắng giọng kể :
- Nhật Nguyệt Bang nổi lên làm thế lực Đông Hải tiêu giảm, việc đó có một phần can dự của lão phụ.. điều đáng tiếc duy nhất là là ta còn chưa chiếm hữu được mẹ, cũng không làm thương tổn đến con.
Đồng Thiên Kỳ ngạc nhiên hỏi :
- Chuyện tư tình ấy có dính dáng gì đến ân oán giang hồ chứ ?
Ngu Tinh Khôi không để ý đến câu hỏi của Đồng Thiên Kỳ, vẫn đều giọng :
- Người lão phu đem lòng yêu thương mến mộ lúc đó là tiểu muội trong "Võ lâm song diễm". Trác hiệu ấy không ngoa chút nào. Hai người đó đều trang quốc sắc khuynh thành khuynh quốc... Nhưng dù đã tận lực nhưng lão phu vẫn không sao làm mềm lòng được cô ta, rốt cuộc đã về tay người khác. Từ đó lão phu mang hận, không chỉ đối với tên nam nhân đã đoạt mất mỹ nữ của lão phu mà còn căm hận cả con tiện nữ kia, quyết chỉ báo cừu...
Trên mặt lão nhân thấp lùn chợt thoáng hiện vẻ dâm đãng và man trá Lão cười mọt tràng quái dị rồi, nói tiếp :
- Ha ha hạ.. cuối cùng rồi lão phu đã tìm được cơ hôi để phục thù... Sau khi tiện nữ hôn gia được hai năm thì sinh hạ được một đôi tỉ muội xinh đẹp tuyệt trần. Không ai ngờ ráng một năm sau lão phu dám mò đến Vạn Thánh Đảo bắt đi một trong hai oa nữ đó. Ha ha hạ.. tiểu tử, ngươi có biết lão phu bắt làm gì không ? Đó chính là thủ đoạn phục thù của lão phu đó ! Lão phu định sau này nó lớn lên, lão phu sẽ cưỡng hiếp nó, làm cho nó thân tàn ma dại rồi thả về, nhất định song thân nó sẽ nhận ra nhờ một nốt chu sa giữa ngực nó và nốt ruồi mỹ nhân ở khóe môi. Thủ đoạn nục thù thật là độc đáo có phải không ?
Nghe tới đó, vết son ở mi tâm trên mặt Đồng Thiên Kỳ bầm đỏ. Không những chàng căm giận thủ đoạn tàn độc của lão lùn mà hình như chàng có cảm giác nữ nhi lão muốn hành hạ đó là ai.
Ngũ Tinh Khôi không để ý đến Đồng Thiên Kỳ, lại kể tiếp như nói một mình :
- Nhưng kế hoạch của lão phu chưa được thực hiện thì có lần, một kẻ bạo gan nào đó đã ngầm đến sơn cốc của lão phu đưa cô ta đi mất. Thoạt tiên lão phu ngờ rằng đó là người của Vạn Thánh Đảo, sau mới biết không phải thế. Lão phu đành trùng hiện giang hồ mục đích là để tìm oa nữ đó.
Đồng Thiên Kỳ đưa đôi mắt hằn tia máu nhìn lão, nhưng lấy lại bình tĩnh nghĩ thầm :
- "Tội ngươi thật đáng muôn chết, nhưng giết ngươi lúc này còn sớm quá".
Trong đầu chàng chợt hiện ra dung mạo của thiếu nữ giả dạng "Nguyệt Hoa phu nhân" mà mới đây chàng đã thấy.
Đồng Thiên Kỳ liếc nhìn bầy rắn như một chiếc bè lớn kéo đến sát Ngũ Tinh Khôi ngày một gần rồi đến cúi xuống nhổ bụi dược thảo, đoạn bước ra phía cửa động.
Mới thò đầu ra khỏi cửa hang, chật hẹp, Đồng Thiên Kỳ đã nghe Thập Điện Truy Hồn Y đứng nguyên chỗ cũ hỏi với giọng khẩn trương :
- Lấy được rồi chứ ?
Đồng Thiên Kỳ bám tay vào vách đá chao mình ra khỏi thông đạo rồi không trả lời Yên Di Thánh, chàng điềm tĩnh nói :
- Phiền tôn giá chờ lâu.
Chừng đoán ra Đồng Thiên Kỳ đã đoạt được linh dược, Yên Di Thánh không giấu nổi sự vui mừng:
- Đắc thủ rồi ?
Đưa nắm cỏ từ trong túi ra, Đồng Thiên Kỳ lạnh lùng buông từng tiếng :
- Dược liệu thì đã có, nhưng tôn giá phải trả giá cho sự lừa dối của mình...
Dường như không ngờ tới việc Đồng Thiên Kỳ có thể dễ dàng đưa vật trân quý ấy cho mình, Thập Điện Truy Hồn Y cầm như vồ lấy nắm dược thảo, săm soi hồi lâu, vừa nói lẩm bẩm như người phát điên :
- Ha ha hạ.. tam diệp xích đào chị.. tam diệp xích đào chi ! Đồng Thiên Kỳ !
Nhất định chưa biết rõ vật trân quý này ? Nhu triết lòng thể có thể mập, Trường thanh tuyền sẽ bồi bổ, ba trăm năm không thấy ánh mặt trời...
Lão vừa cười vừa nói như thế lúc nữa rồi chợt quay nhìn Đồng Thiên Kỳ nghiêm giọng hỏi :
- Ngươi vừa nói lão phu câu trả giá. Chẳng hay cái giá phải trả đó, Đồng đại hiệp chỉ giáo thế nào?
Đồng Thiên Kỳ lạnh lùng đáp :
- Tôn giá phải trả bằng chiếc thú cấp !
"Thập Điện Truy Hỗn Y" Yên Di Thánh tái người, nhưng lại cười hỏi :
- Phải lấy bây giờ hay sao ?
- Chờ sau khi tôn giá giao thuốc xong.
- Ai đến lấy ?
- Huyết Kiếp Thủ, Đồng Thiên Kỳ !
"Thập Điện Truy Hồn Y" Yên Di Thánh lại nhìn chàng bằng ánh mất sức lạnh hỏi :
- Ngươi biết lão phu lừa dối ngươi lúc nào ?
- Lúc tôn giá cho Đồng mỗ uống thuốc trị thương, trong đó ngâm chứa độc vật "Tam nhật tán công".
Yên Di Thánh cười to nói :
- Ha ha hạ.. đại khái lão lùn "Địa Đao" Ngũ Tinh Khôi hớt lẽo với ngươi rồi.
Đồng Thiên Kỳ, ngươi đã biết dược đan của lão phu thế nào, chẳng lẽ thuốc của lão phu đột nhiên mất linh nghiệm ?
Đồng Thiên Kỳ trầm giọng :
- Công hiệu của những dược phẩm được tôn giá chế ra, Đồng mỗ rất ngưỡng phục.
Nhưng không may tôn giá chỉ biết "Tam diệp xích đào chi" nhu triết long thể mà không hay rằng triết long là một cự vật vạn năm.
Nét đắc ý của Yên Di Thánh biến mất, thay vào đó là sự hoảng hốt, lão buột miệng :
- Vạn niên triết long... hẳn có nội đan rồi !
Đồng Thiên Kỳ thong thả cho tay vào túi lấy ra một viên hồng châu, cười nói :
- Giả sử Đồng mỗ nói mình đã uống rồi tất tôn giá sẽ rất ngạc nhiên. Vật này cũng được lấy từ mình triết long đây mà ! Đồng mỗ trước khi lấy thủ cấp tôn giá, có thể tặng tôn giá một viên cũng được !
Nói rồi bắn viên thuốc sang cho Yên Di Thánh.
Thập Điện Truy Hồn Y mân mê viên thuốc màu hồng trong tay, tự ngôn tự ngữ:
- Nguyên vật bị Long Đầu Chân Nhân giết là vạn niên triết long, viên xích châu khử độc này đủ chứng minh điều đó.
Lão nhìn sang đối phương, cao giọng :
- Đồng Thiên Kỳ ! Trên võ lâm đều nói rằng võ công của ngươi cao khó lường đúng thế chứ ?
Đồng Thiên Kỳ trầm tĩnh đáp :
- Tôn giá có vẻ không tin ?
- Không sai ! Lão phu muốn lãnh giáo vài chiêu không hại gì ?
Đồng Thiên Kỳ cười nói :
- Chi e tôn giá chỉ phí thì giờ vô ích thôi !
Vừa nói xong chàng đột nhiên nhằm bức tường sau lưng Thập Điện Truy Hồn Y xuất ra một chưởng, nói thêm :
- Nếu tôn giá nhận thấy mình có thể thắng được thì xin mời xuất thủ.
Chưởng của Đồng Thiên Kỳ vừa phát đã không nghe chưởng phong, cũng không có âm hưởng gì, Yên Di Thánh nhìn mà không tin vào mắt mình rằng bức tường đá bị lõm sâu vào.
Lão vẫn giữ nguyên nụ cười châm biếm :
- Trăm nghe không bằng một thấy. Trăm thấy không bằng một sờ... lão phu muốn lưu vết tích trên thân mình...
- Đồng mỗ lúc này muốn giết tôn giá cũng dễ như trở bàn tay.
Nói xong chàng lại vặn một chiêu "Tiềm Long sơ động", cũng đánh vào bức tường đá sau lưng Yên Di Thánh.
Thấy thế chưởng của Đồng Thiên Kỳ, Yên Di Thánh đã chột dạ vội nhảy sang bên quay nhìn lên vách đá. Trán lão chợt lấm tấm mồ hôi. Trên vách hiện rõ hình một con bàn long sâu vào tới hơn ba tấc, lớp rêu cỏ xung quanh bị phạt ngang như dao chém.
Ở cự ly năm trượng, chỉ phát một chiêu hư không, nếu ai không tận mắt nhìn thấy ắt không tin người ta lại có kình lực kinh nhân như thế.
Tiềm Long Chưởng vốn đã kinh động giang hồ, lại gia tăng thêm phần nội lực, người này đã thành vô địch võ lâm rồi ?
Biết có động thủ với đối phương cũng chỉ nhục thêm, Yên Di Thánh nói khẽ qua kẽ răng :
- Một mất đủ thành thiên cố hận.
Đồng Thiên Kỳ ! Lúc đầu lão phu đã quá xem thường ngươi !
- Có lẽ cũng chưa đáng ngại lắm. Tứ hải bao la, tôn giá có thể tìm được một nơi ẩn thân.
"Thập Điện Truy Hồn Y" Yên Di Thánh cười nhạt nói :
- Yên Di Thánh bình sinh chưa dùng phương sách trốn tránh bất cứ người nào. Ba ngày sau, Yên mỗ sẽ đến trước Cổ động giao thuốc. Đồng đại hiệp nếu không sai bảo gì thêm, Yên mỗ xin cáo biệt.
Đồng Thiên Kỳ đáp:
- Ba ngày sau, Đồng mỗ sẽ chờ trước cổ động. Tôn giá xin cứ tùy tiện.
"Thập Điện Truy Hồn Y" Yên Di. Thánh đi ra phía cửa động, còn quay lại nói:
- Yên mỗ cáo biệt !
Dứt lời lao xuống nước mất dạng.
Đồng Thiên Kỳ nhìn bộ y phục trên người rách nát, bết máu, trong đôi mắt hiện ánh hàn quang, mặt đầy sát khí, nói một mình :
- Phi Hà Đảo các ngươi không giết được Đồng Thiên Kỳ ta là một bất hạnh lớn rồi !
Chàng đeo lại kiếm, xóa đi chưởng ấn trên vách dá rồi cũng ra phía động môn nhào người xuống nước.
Lúc này công lực của Đồng Thiên Kỳ không những đã hồi phục mà còn tăng tiến rất nhiều. Lặn sâu dưới nước, chàng đưa mắt nhìn xung quanh thấy thủy đạo thanh quang, cá bơi lội quần tập, biết rằng nhân lực của mình trong nước tinh hơn trước.
Xét về thủy động, trong thiên hạ hiếm người giỏi như Đồng Thiên Kỳ. Lúc này công lực dồi dào nên chàng bơi lặn càng nhanh. Không bao nhiêu lâu, chàng đã ra khỏi thông đạo dẫn vào Cổ động. Chàng quyết định đến thẳng sào huyệt của Phi Hà Đảo.
Đường thủy tuy thẳng nhưng vẫn xa lắm. Chàng xác định phương hướng rồi nhoài người bơi đi như con rái cá. Không biết bao nhiêu lâu, chàng lên tới đảo thì bóng hoàng hôn cũng vừa buông xuống.
Chàng bước lên sườn đồi, chọn một bờ đá ngồi xuống điều tức. Mới được một hồi, chàng khởi thân đứng dậy, chợt nghe trên núi rộn vang tiếng chó sủa, tiếp đó có tiếng người quát hỏi :
- Người nào mà cả gan dám lén vào Phi Hà Đảo ?
Không cần quay đầu nhìn, Đồng Thiên Kỳ tự nhủ :
- Bọn tuần sơn đến rồi ?
Tiếng quát lại vang lên :
- Ê bằng hữu ! Con mẹ nó... mi điếc hay sao ?
Lại có giọng một người khác :
- Này lão Triệu ! Ngươi xem lưng tiểu tử kia có giống thi thể gã Đồng Thiên Kỳ mà đã bốn ngày nay tìm không thấy hay không ?
Vừa nghe nói tìm mình đã bốn ngày, Đồng Thiên Kỳ cả kinh nghĩ bụng :
"Ta lưu lại trong lòng núi đá kia tối đa chỉ một ngày là cùng, chẳng lẽ bơi dưới nước mất ba ngày hay sao ? Vậy thì hôm nay đã sang ngày thứ ba kể từ khi hẹn với Yên Di Thánh rồi ! Một ngày thì tiêu hủy Phi Hà Đảo sao kịp ? Chắc phải đến chỗ hẹn trước đã !".
Bên kia lại nghe tiếng người gọi là "lão Triệu" nói :
- Quả nhiên là nó ! Ngươi không nhắc thì ta quên mất, xem kìa, chẳng phải sau lưng nó cũng có một vết thương đó sao ?
Giọng nói kia trả lời :
- Chúng ta đáng được hưởng kỳ công này... Động thủ di ! Tối rồi, có lẽ xung quanh người ta sắp đến đây.
Hai người còn đang đàm luận thì chợt nghe hai bên tả hữu cách bốn năm trượng lại vang lên tiếng chó sủa dồn. Chúng cùng lao cả lại phía Đồng Thiên Kỳ vào hai tên đang đàm luận nọ.
Tên họ Triệu nói nhanh :
- Hỏng rói ! Bọn chúng cũng đã trông thấy, chúng ta hãy mau động thủ đi thôi !
Tiếng nói vừa dứt thì từ trên sườn núi có tới mấy chục bóng người rầm rập tiến tới.
Cũng vừa lúc đó, Đồng Thiên Kỳ thấy trước mặt có hai con chó to như bò mộng sủa nhặng lên chực lao vào mình nhưng hai tên hán tử quát giữ lại.
Tên hán tử bên trái có vẻ mặt hung tàn, trừng mất nhìn Đồng Thiên Kỳ nói :
- Bằng hữu ! Dù ngươi khéo ẩn náu đến đâu cũng không ra khỏi Phi Hà Đảo này được đâu ! Hắc hắc... Đừng bướng bỉnh mà nếm khổ đầu, hãy ngoan ngoãn theo các đại gia về Tổng đàn thôi ?
Đồng Thiên Kỳ đưa tay chống nạnh, điềm nhiên nói :
- Hai vị thân phận thế nào ? Tự tin có đủ tư cách mời Đồng mỗ không ?
Tên hán tử bên phải hung hăng đáp :
- Tiểu tử ! Chết đến nơi còn láo ? Trong thiên hạ, người không nhận ra lão gia chỉ có con mẹ ngươi thôi ! nhanh lại đây theo chúng ta về !
Đồng Thiên Kỳ không chút giận dữ, lãnh nhiên cười nói :
- Đồng mỗ có thể nói cho vậy vị hay, mạng hai người ở trong tay Đồng mỗ đây.
hạnh vận cho hai vị là người đầu tiên Đồng mỗ đưa hồn nhập quỷ môn quan mở đầu cho cuộc huyết tẩy Phi Hà Đảo.
Giọng nói lạnh tanh làm người nghe sởn gáy.
Hai tên hán tử đưa mắt nhìn lui, thấy hai mươi kẻ đồng bọn đang sấn tới vây quanh. Chúng vốn biết Đồng Thiên Kỳ trọng thương có thể đã chết, dù sống cũng không còn sức kháng cự nữa, vội nhìn nhau rồi lên tiếng giục :
- Lão Triệu, chúng ta động thủ thôi !
Gã họ Triệu gật đầu, cả hai tên cùng sấn tới ép Đồng Thiên Kỳ lùi lại.
Đồng Thiên Kỳ vẫn đứng im tại chỗ như pho tượng, đanh giọng :
- Hai vị tiến thêm hai bước coi như hết chỗ trên dương thế rồi !
Nghe ngữ khí đầy đe dọa của Đồng Thiên Kỳ, hai tên hán tử bất giác khựng lại rồi cùng đồng thanh lên tiếng :
- Tiểu tử ! Chúng gia như dễ bị ngươi hù dọa mấy câu cũng sợ thì đâu còn đáng mặt đứng trong trời đất nữa !
Nói xong chúng lại động chân bước tới.
Cự ly song phương lúc này chỉ còn bốn năm thước. Hai tên hán tử bước thứ hai định nhảy bổ vào đối thủ. Đồng Thiên Kỳ quát to một tiếng rồi song chưởng cùng xuất.
Một vùng cát bụi mù mịt làm tối tăm trời đất cùng tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Trong dám bụi, hai thân ảnh văng lên trời rồi chầm chậm rơi xuống. Lát sau tiếng rào rào lặng đi, thấy rõ hai tên hán tử nằm chết thảm trên mặt đất, ở trán hiện ra con bàn long màu vàng.
Lúc đó có một người phi thân đến trước Đồng Niên Kỳ cách chưa đầy một trượng.
Đồng Thiên Kỳ liếc mắt nhìn qua, cười nói :
- Đàn đại Hộ pháp ! Đồng mỗ xin làm người thất vọng, không đinh lưu ở đây mạng sống nào !
Nhìn tử thi hai tên thuộc hạ, Đàn Mậu Lân bất giác hít vào một hơi khẩu khí. Lão gắng sức trấn tĩnh, cười nói :
- Đồng Thiên Kỳ ! Ngươi chưa chết, điều này thật đáng mừng. Nhưng lẽ ra không nên chui đầu vào thiên la địa võng nữa mới phải !
Đồng Thiên Kỳ nhếch môi cười :
- Đàn đại Hộ pháp, Đồng mỗ đã đến đây, chúng ta không cần khách sáo nữa làm gì. Đồng mỗ có một câu định nói thực tâm, Đàn đại Hộ pháp muốn nghe chứ ?
Lúc này bọn người của Phi Hà Đảo đã vây bọc lấy Đồng Thiên Kỳ. Mỗi người dắt trong tay một con chó tuần sơn, khí thế hung mãnh vô cùng. Đàn Mậu Lâm thấy tình thế như vậy cũng thấy vững dạ.
Lão cười nhạt, buông lời châm biếm :
- Mỗi người khi lâm tử đầu có riêng một tâm nguyện, lão phu hiểu rõ điều này.
Ngươi cứ nói đi !
Đồng Thiên Kỳ đứng thẳng người lên, cất giọng chậm rãi :
- Chẳng phải là tâm nguyện của Đồng mỗ gì đâu. Chỉ là Đồng mỗ muốn ngươi tuyên cáo lại với toàn thể chúng nhân của Phi Hà Đao để ai nấy lo hậu sự cho mình.
Chàng lại đưa hữu thủ lên, đanh giọng:
- Kể từ lúc này, Phi Hà Đảo coi như đã được định đoạt bởi tay của Huyết Kiếp Thủ đây ?
Đàn Mậu Lâm thấy lòng chấn động, nhưng làm ra vẻ bình thản nói :
- Chỉ dựa vào những lời khoác lác của Đồng Thiên Kỳ ngươi thôi sao ?
Đồng Thiên Kỳ nói gằn giọng :
- Tôn giá cần được chứng minh ư ?
- Lão phu muốn mời các hạ về Tổng đàn.
- Giả sử Đồng mỗ còn bận việc khác, không muốn đi thì sao chứ ?
Trong đầu Đàn mậu Lâm thoáng có ý nghĩ :
"Có thề công lực của hắn chưa được phục hồi nguyên vẹn nên hù dọa lừa ta để thừa cơ tẩu thoát. Hừ, tiểu tử ? ngươi coi lầm người rồi !".
Nghĩ đoạn, lão cười nhạt nói :
- Đồng Thiên Kỳ, lão phu đã nói, chỉ dựa vào câu nói khoác thì chẳng chứng minh được điều gì đâu ! để khỏi gây khó dễ cho lão phu thì ngươi cứ để cho lão phu làm chủ việc này vậy.
Đồng Thiên Kỳ hỏi :
- Tôn giá hiện có bao nhiêu người mà định làm chủ ?
- Kể cả lão Tphu trong đó thì tất cả người. Nhưng ngươi cũng thấy không phải chỉ có thế :
Đồng Thiên Kỳ nói kháy :
- Tính cả chó nữa vị chi là vị cả thảy. Đồng mỗ cho rằng đồng bọn của tôn giá còn quá ít.
Nghe Đồng Thiên Kỳ xếp ngang mình với chó. Đàn Mậu Lâm tím mặt rít lên :
- Đồng Thiên Kỳ ! Ngơi phải trả giá cho câu nói vô lễ đó!
Lão quay sang bên ra lệnh :
- Thả năm con chó, cho tên tiểu tử này một loài học.
Bọn chúng nhân vây quanh đều là loại hung tàn đã thành bản tính được lệnh đều mừng ra mặt. Cho đến sáu bảy tên mở dây buộc chó. Nhiệm vụ của chúng là truy tìm Đồng Thiên Kỳ nên lũ chó đã được đánh hơi chàng rồi. Vừa dược thả ra, chúng hung hăng sủa ầm lên rồi hướng tới Đồng Thiển Kỳ, nhe răng trắng nhỡn khí thế hung hãn khiến những kẻ thấp cơ thấy cũng phát kinh ' Đồng Thiên Kỳ khẽ nhún mình một cái đã nhảy ra khỏi vòng vây của bầy chó.
Chàng cười nói :
- Đàn đại Hộ pháp ! Bảy tên đồng bọn của tôn giá làm hỏng sự mất rồi !
Lũ tuần khuyển này vốn được huấn luyện nghiêm ngặt. Thấy hụt mất mồi, chúng quay lại rất nhanh rồi lại tạo thành thế bao vây như cũ.
Trong tiếng sủa nhặng xị, chúng đã chuẩn bị nhảy xô vào.
Vừa đưa mắt trông chừng, Đồng Thiên Kỳ vừa rút trong mình ra ngọn ngọc tiên rồi lập tức xoay mình khua roi vun vút vào lũ chó.
Trong tiếng ồn ào hoảng loạn, tiếng rú thê thảm là những xác chó cụt đầu bay tứ tán, máu me tung tóe khắp nơi dây đầy mặt mũi của bọn người Phi Hà Đảo.
Đồng Thiên Kỳ nhìn Đàn Mậu Lâm, buông tiếng chậm chọc :
- Đồng bọn của tôn giá lại thiệt thêm bảy tên rồi.
Đàn Mậu Lâm lúc này không dám tin rằng công lực của Đồng Thiên Kỳ chưa được hoàn nguyên. Nhưng đã ở vào thế cưỡi hổ, muốn lùi cũng chẳng được, lão quay sang hai tên thân tinh đứng cạnh mình bảo nhỏ vài câu. Hai tên này lập tức quay đầu phóng lên sườn núi.. Đồng Thiên Kỳ cười nói :
- Tôn giá bây giờ mới phái người về. cầu cứu e không còn kịp nữa !.
Đàn Mậu Lâm quét mắt sang bọn người Phi Hà Đảo đang vây chặt đối. phương, buông giọng :
- Ngươi chớ hòng đột phá khỏi trùng vây!
Đồng Thiên Kỳ cười lãnh bạo:
- Đồng mỗ tuy có việc cần làm không tiện ở lâu, nhưng tôn giá yên tâm, trước khi giải quyết hết đồng bọn của tôn giá còn lại, Đồng mỗ chưa rời khỏi nơi này đâu.
Đàn Mậu Lâm nghiến răng nói :
- Đừng tưởng diệt được mấy con tuần khuyển là có thể uy hiếp được chúng ta.
Ngươi tính lầm rồi! Tôn giá không cần kéo dài thời gian vô ích. Huyết Kiếp Thủ chỉ nói một lời. Nếu tôn giá thấy Đồng mỗ cần xuất thủ trước, Đồng mỗ quyết không để ngươi phải thất vọng !
Nói xong chàng chậm bước lại gần Đàn Mậu Lâm.
Lão đại Hộ pháp thấy vậy biến sắc, ra lệnh :
- Mở tất cả lũ chó tuần sơn !
Đồng thời lão nhìn quanh bọn bao vây hét lớn :
- Xông lên ! Nhất tề xông lên !
__________________

kiwihotmit vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-08-2007, 12:32   #4
Rìu Bạc Đôi
 
kiwihotmit's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: TP.HCM
Bài: 533
VZD: 21.405
Điểm: 67/30 bài viết
Default

Hồi 39
Nhớ Lời Ước Quay Về Chốn Cũ
Lại Bất Ngờ Chạm Mặt người Xưa


Vừa nghe lệnh vị Đại Hộ pháp, chúng nhân Phi Hà Đảo cùng nhất tề vung đao dương kiếm, tiếng người thét lẫn với tiếng chó sủa huyên náo cả một vùng thắt chặt vòng vây nhằm Đồng Thiên Kỳ ở giữa tấn công.
Đồng Thiên Kỳ đánh mắt nhìn Đàn Mậu Lâm đứng quan sát ngoài vòng đấu hỏi :
- Đàn đại Hộ pháp đã yên tâm với vòng vây này chưa ?
Chàng còn chưa dứt câu thì những con chó đầu tiên đâm lao bổ vào. Đồng Thiên Kỳ vung cây ngọc tiên khua vun vút, bốn năm con chó bị đứt đầu chết ngay. Nhanh như tia chớp, Đồng Thiên Kỳ chỉ phất nhẹ tay, bốn năm cái đầu máu me bê bết bắn ra khỏi vòng vây vượt qua đầu bọn người Phi Hà Đảo vút thẳng về phía Đàn Mậu Lâm.
Đàn Mâu Lâm thất kinh không ngờ đối phương trong vòng vây vẫn còn thời gian đối phó với mình. Lão hoang mang xuất một chiêu "Bát phương phong vũ", nhằm những chiếc đầu chó đang lao thẳng tới.
"Bịch, bịch "' liền mấy tiếng, bốn năm cái đầu chó bắn ra bốn phía, nhưng máu me thì lão không có cách gì đẩy lùi được, văng đầy mặt mũi Đàn Mậu Lâm.
Trong này thừa cơ Đồng Thiên Kỳ trong một phút sao nhãng, thủ hạ Phi Hà Đảo lại vây chặt đối phương, tiếng người tiếng chó gầm gừ nghe thật ghê rợn.
Cây bạch ngọc tiên vung phất mấy roi chặn mấy đường đao kiếm của địch nhân, tay trái Đồng Thiên Kỳ quạt mạnh một cái. Một luồng áp lực cực mạnh phát ra đẩy lùi vòng vây của đối phương, tuy vậy không người nào bị sát thương.
Chúng nhân lúc trước thấy Đồng Thiên Kỳ chỉ phất vài thế roi đã sát thương gần chục con chó, bụng vốn đã sợ.