![]() |
|
|||||||
|   |

|
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
#1 |
|
Rìu Vàng Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: Việt Nam
Bài: 1.308
VZD: 60.722
Điểm: 749/182 bài viết
|
Bá Vương thương Cổ Long Hồi 1: Mặt trời lặn chiếu trên đại kỳ Hoàng hôn, chưa đến hoàng hôn. Mặt trời lặn đang chiếu trên đại kỳ. Cán cờ màu đen, lá cờ cũng màu đen, thêu năm con chó màu trắng, một đóa hoa màu đỏ. Đấy chính là lá cờ Khai Hoa Ngũ Khuyển nổi danh nhất trong giang hồ những năm gần đây. Lá cờ Ngũ Khuyển là lá cờ của tiêu cuộc. Trường Thanh tiêu cuộc ở Liêu Đông đã liên hợp với ba tiêu cuộc lớn nhất ở Trung Nguyên, làm thành một liên doanh tiêu cuộc không tiền khoáng hậu. Lá cờ Ngũ Khuyển chính là biểu hiệu của tiêu cuộc đó. Năm con chó trắng, tượng trưng cho năm người... Chủ nhân của Trường Thanh tiêu cuộc, Liêu Đông đại hiệp Bách Lý Trường Thanh. Chủ nhân của Trấn Viễn tiêu cuộc, Thần Quyền Tiểu Gia Cát Đặng Định Hầu. Chủ nhân của Chấn Oai tiêu cuộc, Phúc Tinh Cao Chiếu Quy Đông Cảnh. Chủ nhân của Oai Quần tiêu cuộc, Ngọc Báo Khương Tân. Còn có một vị cao thủ đệ nhất trong các tiêu cuộc Trung Nguyên, Tổng tiêu đầu của Chấn Oai tiêu cuộc, là Càn Khôn Bút Tây Môn Thắng. Từ lúc liên doanh tiêu cuộc ấy được thành lập đến giờ, bằng hữu hắc đạo càng lúc càng thấy khó làm ăn sinh sống. Gió đang thổi. Lá cờ tiêu cuộc bay phần phật. Lá cờ màu đen dưới ánh tà dương lóng lánh rực rỡ, năm con chó màu trắng cũng đang lóng lánh rực rỡ. Đinh Hỷ đang ngồi dưới ánh mặt trời lặn, từ xa xa nhìn lại lá cờ lớn màu đen, nét mặt của y cũng đang rực rỡ. Y là một người rất tùy tiện, có quần áo đẹp mặc, y sẽ mặc, không có quần áo đẹp, y bèn mặc đồ rắch rưới. Có rượu thịt ngon, y sẽ ăn uống thoải mái; không có, dù có ba ngày ba đêm, y cũng chẳng thấy sao cả. Cho dù bị đói ba ngày ba đêm, y cũng còn cười được, rất ít người bắt gặp y đang nhăn nhó khó chịu. Bây giờ y đang cười. Y cười rất tự nhiên, có lúc nheo mũi lại cười, có lúc tít mắt lại cười, có lúc còn giống như thiếu nữ trề môi ra cười. Nụ cười của y không có tý gì ác ý, lại càng không có tý gì diểu cợt, ác độc. Vì vậy, y cười kiểu nào, cũng không hề bị khó coi bao giờ. Vì vậy, những người biết y đều nói, con người của Đinh Hỷ, thật làm cho người ta mê thích, có điều, cũng không ít người hận y... hiện tại, ít nhất cũng có năm người. Tiểu Mã dĩ nhiên không phải là một trong năm người đó. Tiểu Mã tên là Mã Chân, hiện tại y đang đứng sau lưng Đinh Hỷ, chỉ cần gặp Đinh Hỷ ở dâu, thường thường có thể thấy Tiểu Mã ở sau lưng y. Bởi vì, Tiểu Mã là bạn của Đinh Hỷ, là huynh đệ của Đinh Hỷ, có lúc còn giống như con của Đinh Hỷ. Có điều y không tùy hòa như Đinh Hỷ, cũng không làm cho người ta mê thích như Đinh Hỷ. Cặp mắt của y lúc nào cũng mở to nhìn trừng trừng, gương mặt lúc nào cũng lộ vẻ không phục ai cả, gặp ai cũng làm như muốn tìm người ta gây lộn, không những vậy, mà bất kỳ lúc nào cũng có thể đánh lộn được. Vì vậy, rất nhiều người gọi y là Phẫn Nộ Đích Tiểu Mã. Hiện tại y xem ra rất phẫn nộ, cặp mắt đang mở lớn nhìn trừng trừng vào lá cờ đang bay phất phới, hai nắm tay đang nắm chặt lại, miệng thì lẩm bẩm mắng chửi : - Tam dương khai thái, ngũ khuyển khai hoa, con mẹ nó thật là quỷ gì đâu, mấy con rùa đen tại sao không gọi luôn là Ngũ Khuyển phóng thí? Đinh Hỷ vẫn mỉm cười lắng nghe. Y đã nghe quen quá, Tiểu Mã nói chuyện, nếu không có ba chữ “con mẹ nó” trong đó, mới là chuyện lạ. Tiểu Mã lại mắng thêm vài ba câu nữa, rồi mới nói tiếp : - Nhưng tôi còn không hiểu được tại sao, mấy con rùa đen ấy lại không muốn làm người, mà cứ đòi làm chó. Đinh Hỷ mỉm cười nói : - Bởi vì chó vốn là bạn thân của loài người, giữ nhà cho loài người, dẫn đường cho loài người. Tiểu Mã nói : - Chó vàng, chó mực, chó đốm cũng là chó, tại sao lại cứ nhất định đòi làm chó trắng? Đinh Hỷ nói : - Bởi vì, trắng đại khái tượng trưng cho thuần khiết cao quý. Tiểu Mã nhổ toẹt một bãi nước miếng thật mạnh xuống đất, trừng mắt nói : - Bất kể ra sao, chó vẫn là chó, chó ỷ thế chủ, cặp mắt chó khinh lờn người, chó đổi không được cái tật ăn cức, chó trắng chó đen cũng vậy. Xem ra y đối với năm người đó không những chán ghét, mà còn hận thù, hận thù muốn chết đi được. Bởi vì, y là một tên cường đạo, cường đạo hận bảo tiêu, dĩ nhiên là chuyện quá thiên kinh địa nghĩa. Tiểu Mã lại nói : - Tuy tôi là cường đạo, nhưng chuyện tôi làm không thèm dấu chi ai, ít nhất con mẹ nó cũng không đi làm chuyện giữ nhà cho mấy tên tham quan ô lại, ác bá gian thương. Đinh Hỷ nói : - Chuyện bọn họ làm, tuy chẳng hay ho gì, nhưng năm người đó, bản thân họ không phải là những kẻ xấu, nhất là gã Đặng Định Hầu của Trấn Viễn. Tiểu Mã nói : - Hình như lần này hắn theo áp tiêu đấy. Đinh Hỷ nói : - Chắc đúng là y. Tiểu Mã hỏi : - Nghe nói, y chưa bao giờ bị mất tiêu lần nào? Đinh Hỷ nói : - Thần Quyền Tiểu Gia Cát không phải chỉ có hư danh thôi. Tiểu Mã cười nhạt nói : - Bất kể y là Tiểu Gia Cát hay Đại Gia Cát, lần này chắc chắn là lộn cù mèo một vòng. Đặng Định Hầu cưỡi ngựa toàn là thứ tốt, cũng như rượu của y uống phải là rượu ngon. Kỵ thuật của y cũng giỏi như tửu lượng của y vậy. Người trong giang hồ đều công nhận, không những y là chủ nhân của một trong bốn tiêu cục lớn ở Trung Nguyên, y còn là một người biết hưởng thụ nhất, tư tưởng rộng rãi minh bạch nhất, làm việc hăng hái nhất. Lần này, kế hoạch thành lập liên doanh là do y đề xướng ra. Thiếu Lâm thần quyền của y luyện đã đến tám chín phần hỏa hầu, nghe nói, võ công của Đặng Định Hầu không dưới tứ đại trưởng lão của chùa Thiếu Lâm. Sau khi liên doanh tiêu cục đã được thành lập rồi, danh tiếng của y trên giang hồ lại càng lừng lẫy. Bà vợ của y mỹ lệ và hiền thục, con cái của y thông minh và hiếu thuận, bạn bè của y cũng đối xử với y rất tốt. Năm nay y mới chỉ bốn mươi bốn tuổi, chính là cái tuổi tinh lực sung túc nhất, tư tưởng chính chắn nhất của cuộc đời người đàn ông. Cỡ hạng người như y, còn có chuyện gì đáng phải lo âu áy náy? Có! Có hai chuyện... Một trong bốn đại tiêu cuộc lớn nhất, lịch sử lâu dài nhất của Trung Nguyên, là Đại Vương tiêu cuộc, không chịu tham gia vào kế hoạch liên doanh của y... Lão Vương thật là một kẻ ngoan cố. - Lão này cũng như cây thương của lão ta sử dụng, vừa già vừa ngạnh, nhưng phân lượng lại nặng làm sao. Liên doanh tiêu cục thành lập chỉ nội trong ba tháng đã bắt đầu có kết quả khả quan, lá cờ Khai Hoa Ngũ Khuyển đi đến đâu, bằng hữu hắc đạo chỉ còn nước ngồi nhìn thở dài. Có điều hai tháng gần đây, hàng hóa của bọn họ, lại bị mất đi hai lần, không những người bị thương, hàng cũng bị mất. Người bị thương đều là cao thủ trong tiêu cục, hàng bị mất đều là thứ hồng hóa trị giá trăm vạn. Hồng hóa là những món đồ kim châu tế nhuyễn, kỳ trân dị bảo, những người nhờ bảo tiêu thường thường là những người không dám cho người ta biết chuyện, vì vậy mới đem tiền đổi ra thành hồng hóa. Bởi vì những thứ đồ này không những dễ dàng di chuyển, mà còn dễ làm thành ám tiêu, ám tiêu có nghĩa là, phía ngoài mặt trang đầy những thứ đồ khác, hồng hóa thì dấu vào chỗ nào đó bí ẩn, giá trị đều lên quá trăm vạn. Lần bảo tiêu này trách nhiệm quả thật là nặng nề, nhưng Đặng Định Hầu không hề sợ nặng nề. Y đối với chính mình rất có lòng tin, đối với lần bảo tiêu này rất chắc ăn. Lần bảo tiêu này, con đường đi qua, chỗ giấu đồ, đều tuyệt đối bí mật. Y trang bày những thứ hàng hóa để ngụy trang trông rất ra vẻ, ngoại trừ có thêm vài người, không ai có thể biết được hồng hóa có giấu trong đó, lại càng không thể biết được hồng hóa giấu ở chỗ nào. Đặng Định Hầu ngẩng đầu nhìn nhìn cây cờ lớn cắm xéo trên chiếc xe tiêu đầu tiên, gương mặt bất giác lộ ra một nụ cười đắc ý. Lá cờ lụa màu đen, cán cờ làm bằng thép ròng, hồng hóa trị giá trăm vạn lượng đều giấu hết trong đó. Trừ bọn họ năm người ra, bí mật ấy không có người thứ sáu nào biết đến. Xe chạy rầm rầm, ngựa hý vang rần, gió hú. Gió thổi theo bóng hoàng hôn lại, thành quách bên Bảo Định phủ đã thấy lấp ló ở xa xa. Lão Triệu đang đi theo hộ vệ cây cờ thở phào một hơi, chỉ cần đến được Bảo Định, chuyến tiêu này xem như đã giao được xong hàng. Nghĩ đến bữa nhậu tại Bảo Định phủ, mấy mụ đàn bà, tối nay mình có thể vui sướng thỏa thích một phen được rồi. Chính ngay lúc đó, bỗng nghe ầm lên một tiếng, lão Triệu thấy trước mặt tối sầm lại, người ngựa té xuống một cái hố sâu, cỗ xe lão đang bảo vệ cũng đổ xuống theo, ngã vào người lão, càng xe tấu xảo đánh vào giữa hai đùi. - Lần này là xong rồi. Lão Triệu co rúc người lại, muốn mửa mà chẳng mửa ra được gì, đau quá gập cả người lại. Chính cùng lúc đó, trong khu rừng bên cạnh cây cối bỗNg nhiên đổ ập xuống, có cây đổ xuống trên lưng, có cây đè xuống trên người bọn bảo tiêu. Đội ngũ đang bày chỉnh tề bỗng nhiên biến thành rối loạn lung tung, người té ngựa ngã ra ngổn ngang. Đặng Định Hầu xoay người kìm cương lại, đang tính dục ngựa chạy về phía trước để bảo vệ tiêu xa và cây cờ, trong bụi đã có ba điểm sáng lạnh bắn ra, trúng vào mông ngựa. Tuy y đang cưỡi một con thiên lý lương câu đã quen được huấn luyện, con ngựa đau quá chịu không thấu, hý lên một tiếng, chồm hai vó trước lên. Y đang tính bỏ chân ra phóng xuống, con ngựa đã chảy như bay về phía trước, nhảy qua đám cây, xông ra ngoài mười mấy trượng. Đợi đến lúc y bỏ chân ra được khỏi yên ngựa, tung người lên cao, trong bụi cây lại có một sợi dây dài bay ra, quấn lấy cây cờ trên chiếc xe bị đổ xuống hố, chỉ nghe vù lên một tiếng, cây cờ lớn màu đen đã bị dây thừng cuốn lấy lôi lên lại đằng sau. Người của Đặng Định Hầu tuy đang bay lên, trái tim của y thì chìm xuống dưới. Những tay tiêu sư theo xe la lớn lên : - Mau bảo vệ tiêu xa, đừng trúng phải kế điệu hỗ ly sơn của địch nhân! Những tay tiêu sư lão luyện đều biết rằng, cờ bảo tiêu tuy bị cướp đi cũng hơi ê mặt, tiêu xa mà bị cướp lại là chuyện rất nghiêm trọng. Dĩ nhiên là phải bảo vệ tiêu xa trước, rồi đoạt cờ bảo tiêu lại sau. Đặng Định Hầu nhìn những tay tiêu sư lão luyện ấy, muốn ói cả máu ra. Trong lùm cây, thấp thoáng có bóng người, hình như còn đang cười ra tiếng. Đặng Định Hầu phóng xiêng người, chiêu Nhũ Yến Đầu Lâm, nhấp nhô hai lượt đã tung lại đó. Đệ tử Thiếu Lâm tuy sở trường không phải là khinh công, nhưng khinh công của y không kém cỏi tý nào. Có điều đợi đến lúc y tung người lại, trong lùm cây chẳng còn thấy bóng dáng người nào ở đó. Trên cây cổ thụ có bảy cây kim găm vào một mảnh giấy : - Tiểu Gia Cát hôm nay đã biến thành Tiểu Trư Ca, con mẹ nó, đả ngứa quá. Hoàng hôn, đã hoàng hôn. Ánh mặt trời tà chiếu trên hoang dã, trong buổi chiều thu trên xứ bắc. Xa xa hình như có tiếng người đang cười lớn, tiếng cười truyền lại, phảng phất có một lá cờ lớn màu đen đang nghinh gió thổi phần phật. Đặng Định Hầu nắm chặt hai nắm tay, lắng nghe hồi lâu, rồi mới thở ra một hơi dài : - Đây là hạng người nào? Hạng người nào lại có bản lãnh cao cường như vậy? Ngũ Khuyển Khai Hoa, lá cờ tung bay quyện gió. Tiểu Mã một tay cầm cây cờ lớn, đứng trên lưng ngựa bằng một chân, đứng vững như Thái Sơn. Con ngựa này là thứ lương câu, chạy bon bon thần tốc như mũi tên. Tiểu Mã ngẩng mặt lên lớn tiếng nói : - Tiểu Gia Cát hôm nay biến thành Tiểu Trư Ca, con mẹ nó, thật là đã ngứa. Y còn chưa cười xong, dưới bụng ngựa bỗng có bàn tay thò ra, nắm lấy bàn chân của y xoay một cái. Tiểu Mã lộn trong không trung hai vòng, té ngồi xuống đất, cây cờ trên tay chẳng còn thấy đâu. Cây cờ đã nằm trong tay Đinh Hỷ, ngựa đã chậm vó lại, Đinh Hỷ đang ngồi trên lưng ngựa nhìn y cười hì hì. Tiểu Mã sờ sờ mũi, cười khổ hỏi : - Anh làm gì vậy? Đinh Hỷ mỉm cười nói : - Chẳng qua muốn giáo huấn chú một chút, nhắc chú đừng có đắc ý quá quên đi cả mọi chuyện. Tiểu Mã đứng dậy, cúi gầm đầu, y muốn nổi nóng lên mà không dám, y còn làm như muốn bật khóc cả lên, xem ra có phải là “Phẫn Nộ Đích Tiểu Mã” gì nữa đâu, phải là “Khả Lân Đích Tiểu Lư Tử” mới đúng. Đinh Hỷ hỏi : - Chú muốn khóc? Tiểu Mã trề môi, không nói gì. Đinh Hỷ nói : - Người nào muốn khóc thì không có rượu uống. Tiểu Mã cắn chặt môi lại, rốt cuộc cũng mở miệng ra hỏi : - Còn người không khóc thì sao? Đinh Hỷ nói : - Người không khóc thì theo ta lại Bảo Định uống rượu. Tiểu Mã hỏi : - Có thể uống được bao nhiêu? Đinh Mã nói : - Hôm này phá lệ, có thể uống mười cân. Tiểu Mã bỗng nhiên hô lên một tiếng, nhảy dậy, búng người lên không trung, bàn tay của Đinh Hỷ đã chờ đó. Hai người lập tức hỷ hỷ hả hả trên lưng ngựa, xô qua xô lại, cười vang cả lên. Kiện mã chạy như bay về phía trước, tiếng cười dần dần đi xa, cây cờ trên ngựa tung bay phần phật trong gió. Bấy giờ tia sáng cuối cùng của một ngày đang chiếu trên lá cờ đen bỗng tắt phụt, rồi màn đêm thình lình bao trùm xuống vạn vật, lá cờ đen không còn thấy bóng dáng ở đâu.
__________________
![]() >>>> Nếu thấy hay thì nhấn nút nha mấy bạn <<<<![]() ![]() |
|
|
|
|
|
#2 |
|
Rìu Vàng Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: Việt Nam
Bài: 1.308
VZD: 60.722
Điểm: 749/182 bài viết
|
Hồi 2: Quyền đầu đối quyền đầu
Đêm. Đèn đã được đốt lên. Trong phòng đầy những mùi thịt nướng và rượu. Trần rất cao, cây cờ Khai Hoa Ngũ Khuyển đang treo tuốt trên trần nhà, theo gió tung bay. Ở trong nhà rồi, gió từ đâu ra bây giờ? Gió từ miệng Tiểu Mã thổi ra. Y ngẩng mặt lên, ngồi phệt ra ghế, uống một ngụm rượu, thổi ra một hơi, lá cờ không ngớt bay phần phật cả nửa tiếng đồng hồ rồi, rượu cũng đã uống mất đi một vò. Đinh Hỷ đang ngồi bên cạnh nhìn, cũng nhìn mất nửa tiếng đồng hồ, nhịn không nổi cười nói : - Chân khí của chú cũng nhiều lắm đó. Không những y có chân khí nhiều, còn có mạnh nữa, có điều trước mặt Đinh Hỷ, y chẳng phát ra được chút gì khí giận. Cán cờ nằm trên bàn. Đinh Hỷ vỗ nhẹ lên cán cờ bóng loáng, bỗng nhiên lại hỏi : - Chú biết trong cán cờ này giấu gì không? Tiểu Mã lắc lắc đầu. Đinh Hỷ nói : - Chú cũng không biết tại sao ta bảo chú giành cây cờ này? Tiểu Mã lại lắc lắc đầu. Y không rảnh nói chuyện, miệng của y còn đang bận thổi phù phù. Đinh Hỷ lại nói : - Chú bớt thổi đi có được không, dùng đầu não suy nghĩ một tý. Tiểu Mã nói : - Được. Y lập tức đóng miệng lại, ngồi thẳng dậy, chùi chùi mũi hỏi : - Có điều đại ca muốn tôi nghĩ gì bây giờ? Đinh Hỷ nói : - Từng chuyện một, chú cứ nghĩ thử xem, nghĩ ra rồi thì làm. Tiểu Mã nói : - Tôi chẳng phải nghĩ gì làm gì cho mệt, đại ca muốn tôi làm gì, tôi làm vậy! Đinh Hỷ nhìn nhìn y, bỗng không cười nữa. Lúc y bị cảm động, y nhất định cười không nổi. Tiểu Mã nhìn cán cờ để trên bàn không chớp mắt, bỗng nhiên nói : - Tôi nghĩ không ra. Đinh Hỷ nói : - Chú nghĩ không ra? Tiểu Mã nói : - Cán cờ này không lớn cũng không dài, thật tình tôi nghĩ không ra được trong đó chứa được bao nhiêu thứ. Đinh Hỷ rốt cuộc bật cười lên một tiếng, xoay cái nắp nằm dưới đáy cán cờ, chỉ nghe “đinh đinh đong đong” vang lên, như những dây đàn được gãy lên liên tiếp, từng hạt từng hạt rơi xuống mặt bàn. Cặp mắt của Tiểu Mã đang nhìn trừng trừng sửng sốt. Y không phải là người thấy tiền là mê, có điều ngay cả y cũng nhìn muốn lồi mắt ra. Bởi vì thật tình y chưa bao giờ thấy qua, trên đời này lại có những thứ huy hoàng mỹ lệ như vậy. Y bị kinh ngạc cảm động, không phải là giá trị của những viên minh châu, mà là cái huy hoàng cái mỹ lệ không thể so sánh được. Đinh Hỷ cầm một hạt minh châu lên, ánh mắt cũng lộ vẻ cảm động, y lẩm bẩm nói : - Muốn tìm một viên trân châu như thế này cũng không có gì khó khăn lắm, có điều, bảy mươi hai viên giống vậy... Y thở ra, rồi mới nói tiếp : - Xem ra, cái tên Đàm Đạo, tuy lòng dạ độc ác, nhưng cũng còn có tý bản sự. Tiểu Mã hỏi : - Đàm Đạo? Có phải cái tên quan chó đẻ Đàm Đạo lột da người ta không? Đinh Hỷ nói : - Ừ. Tiểu Mã hỏi : - Bao nhiêu trân châu đây là của hắn? Đinh Hỷ nói : - Là của y mua lại đặc biệt dành tặng cho kẻ đỡ đầu của y trong kinh thành làm lễ thọ đó. Cặp mắt của Tiểu Mã lập tức lại trừng lên tròn xoe, y bỗng nhiên nhảy dậy, đấm vào bàn một cái, hằn học nói : - Cái tên vương bát đản đó, tôi đã muốn làm thịt hắn từ lâu, con mẹ nó gã Đặng Định Hầu tự cho mình là anh hùng, lại đi làm chó săn cho cái tên rùa đen chó đẻ đó! Đinh Hỷ hững hờ nói : - Dưới mắt bọn bảo tiêu chỉ có hai hạng người, một hạng là khách hàng, một hạng là cường đạo, cường đạo luôn luôn đáng chết, khách hàng luôn luôn đúng. Tiểu Mã tức giận nói : - Dù khách hàng là rùa đen vương bát cũng đúng luôn sao? Đinh Hỷ nói : - Bất kể cường đạo là thứ cường đạo gì, dưới mắt bọn họ đều là kẻ đáng chết. Gương mặt y còn đang cười, ánh mắt đã lộ vẻ bi ai và phẫn nộ không sao tả xiết. Tuy không ai gọi y là “Phẫn Nộ Đích Tiểu Mã”, nhưng y chắc chắn là một người trẻ tuổi đầy phẫn nộ, hận không thể san bằng hết được những chuyện bất bình trên thế gian này. ... Hỷ, người trẻ tuổi, lối suy nghĩ thật khả ái làm sao, sinh mệnh cũng khả ái làm sao! Đinh Hỷ lại cầm hạt trân châu lên nói : - Chú xem, những hạt trân châu này trị giá bao nhiêu? Tiểu Mã nói : - Tôi nhìn không ra. Quả thật y nhìn không ra. Có người sinh ra không có tý quan niệm gì về tiền bạc hay giá trị đồ vật, y là một trong những người đó. Đinh Hỷ nói : - Một trăm vạn lưọng. Tiểu Mã hỏi : - Trăm vạn lượng bạc? Đinh Hỷ gật gật đầu, nói : - Chẳng qua, đây là tang vật, bọn họ muốn bán nhanh, nhiều nhất chỉ bán được sáu phần. Tiểu Mã hỏi : - Còn mình có phải muốn bán nhanh không? Đinh Hỷ nói : - Không những muốn bán lẹ, còn muốn lấy tiền mặt nữa. Tiểu Mã hỏi : - Tại sao? Đinh Hỷ nói : - Bảy anh em nhà họ Sa ở Loạn Thạch Cương đều bị chết dưới lá cờ Ngũ Khuyển, để lại cả nhà cô nhi quả phụ, còn có các huynh đệ ở Thanh Phong sơn và Tây Hà Thập Bát trại, dù bọn họ đáng tội không nói gì, vợ con nào có tội. Những người đàn bà những đứa con nít đó đều có quyền để sống, muốn sống, phải có cơm ăn, muốn có cơm ăn, phải có tiền. Cái đạo lý đó, Tiểu Mã hiểu lắm. Những cô nhi quả phụ đó, trên giang hồ thật tình rất nhiều. Nhưng trừ Đinh Hỷ ra, có ai nghĩ dùm tới bọn họ? Tiểu Mã chớp mắt hỏi : - Một trăm vạn lượng, sáu phần có phải là sáu chục vạn lượng không? Đinh Hỷ thở ra, nói : - Lần này xem ra chú tính không sai chút nào. Tiểu Mã nói : - Sáu chục vạn lượng bạc, muốn tôi vác từng rương từng rương về cũng mất cả nửa ngày, trong giang hồ có ai đổ ra lập tức được bao nhiêu đó tiền bạc, mua lấy cái món đồ nóng hổi này? Đinh Hỷ không trả lời, y hớp một ngụm rượu, ăn một miếng thịt bò nướng, rồi mới ung dung nói : - Bảo Định phủ là một thành phố lớn, Chấn Oai tiêu cuộc chính đang đóng ở đây, trong thành ngoài thành, không chừng khắp nơi đều có tai mắt của bọn họ. Tiểu Mã thừa nhận : - Mấy đứa chó quả nhiên có không ít ở đó. Đinh Hỷ nói : - Vậy thì chú nghĩ xem, tại sao nơi nào không lại, ta cứ muốn lại đây? Tiểu Mã nói : - Tôi nghĩ không ra. Đinh Hỷ nói : - Chú quả thật nghĩ không ra? Tiểu Mã sờ sờ mũi, cười vả lả nói : - Đại ca nghĩ đâu đó rồi, tại sao còn muốn tôi nghĩ làm gì? Đinh Hỷ nói : - Chỉ vì ta muốn kéo vài sợi gân, bẻ vài cái xương lười biếng của chú, chữa bệnh lười cho chú đó. Không ai hiểu Tiểu Mã bằng y. Y biết có nhiều chuyện Tiểu Mã không phải là nghĩ không ra, chẳng qua lười không nghĩ đến thế thôi. Đinh Hỷ nói : - Chú có biết cái tên Trương Kim Đỉnh không? Lần này, Tiểu Mã không thấy lắc đầu. Y có lại Bảo Định một lần. Những người có tới Bảo Định, nhất định sẽ không thể không nghe đến Trương Kim Đỉnh. Trương Kim Đỉnh là người giàu nhất ở phủ Bảo Định, và cũng là một nhà từ thiện số một trong phủ, lấy tám chữ “Phú khả địch quốc, lạc thiện hiếu thi” ra hình dung y, cũng không phải là sai gì. Đinh Hỷ nói : - Chú có biết Trương Kim Đỉnh dựa vào đâu mà giàu có lên vậy không? Lần này Tiểu Mã lại lắc đầu trở lại. Đinh Hỷ nói : - Có hạng người tuy không chính mình đi cướp, nhưng trái tim còn đen hơn cả cường đạo, người khác liều mạng đi cướp của, y ngồi không mua lại, ba phần trả không tới hai phần, trao tay qua ít nhất cũng kiếm chác được vô số tiền lời. Tiểu Mã hỏi : - Anh nói có phải là những tên chuyên môn đi mua đồ tang vật không? Đinh Hỷ gật đầu nói : - Trương Kim Đỉnh vốn là hạng người đó. Tiểu Mặt đớ mặt ra. Đinh Hỷ nói : - Bây giờ y vẫn còn là hạng người đó, chẳng qua, tỳ vị của y lớn lên một tý, làm ăn nhỏ nhoi, y chẳng thèm để mắt đến. Tiểu Mã hỏi : - Chúng ta lại phủ Bảo Định, có phải là để gặp y? Đinh Hỷ nói : - Ừ. Tiểu Mã bỗng nhiên nhảy dựng lên, lớn tiếng nói : - Cái thứ đó, con mẹ nó, thật không phải là con người, sao đại ca lại đi tìm hắn? Đinh Hỷ còn chưa mở miệng, ngoài cửa đã có người vừa cười vừa nói : - Y lại đây không phải tìm ta, mà là tìm tiền của ta. Con người Trương Kim Đỉnh giống như một cái đỉnh, một cái kim đỉnh. Trên đầu y đội một cái mũ kim quan, eo lưng đeo một sợi kim đái, trên người mặc một bộ kim bào, ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc dát vàng, ít nhất là bảy tám ngón. Sợi dây thắt lưng của y rất rộng, bởi vì cái bụng của y so với cái đỉnh bày ngoài chùa Bảo Định xem ra không kém bao nhiêu. Lúc Tiểu Mã xông ra mở cửa, y đã đứng vững như cái vại ba chân ở đó. Phía sau lưng y còn có hai người, một người mặc áo lòe loẹt bó thân, đầu đội mũ lệch, ăn mặc tựa như một gã bảo tiêu đệ tam cấp trên hý đài. Tiểu Mã nói : - Ngươi là gã họ Trương? Trương Kim Đỉnh nói : - Ngươi là gã “Phẫn Nộ Đích Tiểu Mã”? Xem ra danh tiếng của Tiểu Mã trong giang hồ không còn nhỏ nhoi gì, ngay cả hạng người này cũng đã nghe đến y. Tiểu Mã trừng mắt, nhìn y từ cái bụng đi lên tới mặt, gằn giọng hỏi : - Làm sao ta biết được ngươi là Trương Kim Đỉnh thật hay giả? Trương Kim Đỉnh đáp : - Ngươi nhất định phải biết, trừ ta ra, còn ai có được bao nhiêu đó thịt trong người? Tiểu Mã cười nhạt hỏi : - Bao nhiêu đó thịt trong người của ngươi là ở đâu ra? Trương Kim Đỉnh cười nói : - Dĩ nhiên là từ trên người các ngươi chạy qua đấy. Lúc y cười, chỉ thấy da mặt cười mà không thấy thịt cười, đấy không phải vì thịt trên mặt quá nhiều, chẳng qua, da của y quá dày, cơ hồ muốn chôn luôn cái mũi vào trong đó, chẳng còn thấy đâu. Tiểu Mã muốn đấm cho y một quyền vào mặt cho sưng cái mũi lộ ra ngoài. Trương Kim Đỉnh nói : - Đừng quên ta là người đại ca của ngươi mời lại, ngươi mà đánh ta, không khác gì đánh vào mặt đại ca của ngươi. Tiểu Mã nắm chặt hai nắm tay, rốt cuộc y không đấm ra quyền nào. Trương Kim Đỉnh thở phào ra một hơi dài, mỉm cười nói : - Bây giờ chúng ta có thể vào được chưa, xin nói dùm. Tiểu Mã nói : - Muốn vào, chỉ một mình ngươi vào thôi. Trương Kim Đỉnh nói : - Các vị có hai người, dĩ nhiên ta cũng phải đem vào hai người, ta làm ăn trước giờ rất công bình. Tiểu Mã hỏi : - Còn ngươi không tính sao? Trương Kim Đỉnh nói : - Con người của ta không thể tính là một người, lúc nãy chính ngươi đã có nói rồi. Tiểu Mã tức quá đần mặt ra, Đinh Hỷ thì bật cười lên. Y mỉm cười bước lại kéo Tiểu Mã, hững hờ nói : - Trương lão bản còn không xem mình là người, chú lại đi tức giận làm gì? Tiểu Mã cũng bật cười lên, nói : - Chẳng qua tôi chỉ lấy làm lạ, trên đời này tại sao lại có hạng người không thích làm con người? Trương Kim Đỉnh trừng mắt lên cười nói : - Bởi vì thời buổi này, chỉ có làm người mới khổ, làm heo làm chó, so ra còn dễ dàng hơn làm người. Nhìn thấy những hạt trân châu trên bàn, cặp mắt ti hí của Trương Kim Đỉnh bỗng nhiên tròn vo lại, y thở ra nhè nhẹ một hơi, nói : - Đây có phải là đồ các vị muốn bán cho ta? Đinh Hỷ nói : - Nếu không phải là thứ hàng thế này, làm sao tôi dám lao động đến đại giá của Trương lão bản? Trương Kim Đỉnh hỏi : - Ông muốn bán bao nhiêu? Đinh Hỷ nói : - Một trăm vạn lượng. Trương Kim Đỉnh hỏi lại : - Một trăm vạn lượng? Tiểu Mã nhảy dựng lên, chụp ngay lấy cổ áo của y, tức giận nói : - Ngươi đang nói chuyện, hay đang đánh rắm vậy? Trương Kim Đỉnh vẫn còn đang cười tít mắt, nói : - Tôi chỉ bất quá đang làm chuyện mua bán, người bán đưa giá ra, người mua trả giá lại, làm ăn vốn là vậy mà. Tiểu Mã nói : - Ta không phải là kẻ làm ăn. Đinh Hỷ nói : - Ta là kẻ làm ăn. Tiểu Mã ngớ mặt ra, bàn tay buông thỏng xuống. Đinh Hỷ mỉm cười nói : - Trương lão bản thích đưa giá qua trả giá lại, ta phụng bồi được mà. Trương Kim Đỉnh nói : - Tối đa ta chỉ bỏ ra được hai vạn. Đinh Hỷ nói : - Chín mươi chín vạn. Trương Kim Đỉnh nói : - Ba vạn. Đinh Hỷ nói : - Chín mươi tám vạn. Trương Kim Đỉnh nói : - Bốn vạn. Đinh Hỷ nói : - Được, ta bán. Tiểu Mã lại đần mặt ra, ngay cả Trương Kim Đỉnh cũng ngớ ngẩn, y nằm mộng cũng nghĩ không ra có người xem vàng như đồ sắt vụn, đây quả thật là trên trời bỗng nhiên rớt xuống một bao thịt. Đinh Hỷ mỉm cười nói : - Ta là hạng người tri túc, tri túc thì luôn luôn sung sướng. Trân châu nằm trên mặt bàn được bao quanh bởi những chiếc đũa. Y di động một chiếc đũa, trân châu bèn lăn long lóc ra kẽ hở, lăn xuống, lọt vào trong cán cờ màu đen. Trương Kim Đỉnh nhìn y, bỗng nhiên hỏi : - Ông có biết ta đang nói đến bốn vạn gì không? Đinh Hỷ hỏi : - Không lẽ không phải là bốn vạn lượng? Trương Kim Đỉnh nói : - Bốn vạn đồng. Đinh Hỷ nói : - Bốn vạn đồng ta cũng bán cho ông. Tiểu Mã kinh ngạc nhìn y, hình như y chưa hề gặp qua người này bao giờ. Nhưng Đinh Hỷ chẳng thèm nhìn y, lại nói : - Đừng nói là có bốn vạn đồng, dù Trương lão bản không đưa đồng nào, ta cũng bán luôn. Tiểu Mã nhịn không nổi nữa, lớn tiếng nói : - Đại ca của ta chịu bán, ta không chịu. Đinh Hỷ nói : - Đại ca chú chịu, chú cũng chịu luôn. Tiểu Mã hỏi : - Tại sao? Y trước giờ rất nghe lời Đinh Hỷ, Đinh Hỷ làm, đây là lần đầu tiên y mở miệng hỏi : - Tại sao? Bởi vì hiện giờ y cảm thấy kỳ lạ quá, kỳ lạ muốn chết người. Đinh Hỷ nói : - Chú nhất định phải hỏi cho ra? Tiểu Mã nói : - Ừ. Đinh Hỷ thở ra nói : - Bởi vì ta sợ đánh nhau. Tiểu Mã lại tròn xoe mắt, lấy ngón tay đụng vào cái bụng của Trương Kim Đỉnh, hỏi : - Anh sợ đánh lộn với tên này? Đinh Hỷ nhìn Trương Kim Đỉnh từ trên xuống dưới hai lượt nói : - Cỡ hạng người như Trương lão bản, dù có bảy tám chục tên, muốn đánh lộn, ta cũng còn thoải mái xin thù tiếp. Tiểu Mã hỏi : - Vậy thì anh sợ đánh nhau với ai? Đinh Hỷ hỏi lại : - Chú nhìn không ra thật sao? Tiểu Mã nói : - Tôi nhìn không ra. Người đứng cúi đầu sau lưng Trương Kim Đỉnh, ăn mặc như một tên bảo tiêu trên hý dài nãy giờ, bỗng nhiên cười lên một tiếng, nói : - Tôi nhìn ra. Tiểu Mã trừng mắt hỏi : - Ngươi? Ngươi nhìn ra con mẹ gì? Gã bảo tiêu nói : - Ít ra ta cũng nhìn ra được một chuyện. Tiểu Mã nói : - Ngươi nói đi. Gã bảo tiêu nói : - “Thảo Nhân Hỷ Hoan Đích Đinh Hỷ” quả thật không hổ là đệ nhất trí đa tinh trong hắc đạo, còn “Phẫn Nộ Đích Tiểu Mã” thật là con mẹ nó, một cái bao cỏ vô dụng. Tiểu Mã nhảy dựng lên nói : - Ngươi là thứ gì? Gã bảo tiêu nói : - Người còn nhìn chưa ra? Tiểu Mã nói : - Ta chỉ thấy, ngươi chẳng phải thứ gì, cũng chẳng phải người, tối đa chỉ bất quá là con mẹ nó, một con chó trắng. Gã bảo tiêu cười lớn. Y vừa cười lớn vừa thoát bộ áo hoa hoè trên người ra, gỡ cái mũ lệch xuống, lấy tấm áo vừa cởi ra chùi vào mặt mấy cái. Rồi thì cái gã bảo tiêu hạng ba trên hý đài bỗng biến thành vị tiêu khách đệ nhất lưu cao thủ trong giang hồ. Nói một cách nghiêm chỉnh, người có đủ tư cách được xưng là đại tiêu khách đệ nhất lưu cao thủ trong giang hồ, nhất định không có quá mười ngưòi, Thần Quyền Tiểu Gia Cát Đặng Định Hầu dĩ nhiên là một trong những người đó. Người này diện mạo ung dung, ánh mắt loang loáng, ngay cả trong đám vương công đại thần cũng khó mà thấy được mấy người. Tiểu Mã cười nhạt nói : - Quả thật đúng thế, quả thật là Tiểu Trư Ca. Đặng Định Hầu mỉm cười nói : - Nhưng ta lại nhìn trật ngươi, ngươi chẳng phải là bao cỏ, ngươi chỉ bất quá là một con lừa nhỏ thôi. Tiểu Mã lại nắm chặt nắm tay. Có điều nắm tay của y bị Đinh Hỷ giữ chặt lại. Tiểu Mã hỏi : - Anh sợ đánh nhau thật sao? Đinh Hỷ nói : - Thật, chỉ tiếc là trận đánh này xem ra không thể tránh khỏi. Tiểu Mã hỏi : - Vậy thì sao anh còn giữ tôi lại? Đinh Hỷ nói : - Bởi vì còn chưa đến lúc bắt đầu. Tiểu Mã hỏi : - Phải đợi đến chừng nào? Đinh Hỷ nói : - Chúng ta còn phải đợi đến lúc Tây Môn đại tiêu đầu cởi y phục ra rồi hẳn nói. Gã bảo tiêu còn lại lạnh lùng nói : - Không ngờ ngươi nhận ra được ta. Đinh Hỷ nhìn nhìn chỗ lồi lên một bên người của y, mỉm cười nói : - Ta cũng chẳng nhận ra gì ngươi, chẳng qua ta chỉ nhận ra cây Càn Khôn bút trên người của ngươi thế thôi. Càn Khôn bút luyện bằng thép ròng, lúc này đang được cắm xéo qua thắt lưng, dưới tấm áo hoa hòe của Tây Môn Thắng. Người của y cũng giống như cây bút, ốm yếu, cao ngoằng, sắc bén, thép ròng mài dũa rèn luyện đã dược lâu năm. Năm tiêu cuộc lớn trong Khai Hoa Ngũ Khuyển, nếu nói về mưu sâu tính xa, tính toán không bao giờ trật, tự nhiên phải là Liêu Đông đại hiệp Bách Lý Trường Thanh. Đặng Định Hầu đứng nhất về tư tưởng rộng rãi, thể lực dồi dào. Quy Đông Cảnh khôn ngoan mà như người ngu dốt, lúc nào cũng có phúc tinh chiếu vào, chính là một vị phúc tướng nhất trong vũ lâm Trung Nguyên. Ngọc Báo Khương Tân kiêu hãn dũng mãnh, tinh nhuệ không thể đương đầu. Nhưng nói về võ công, đệ nhất trong các tiêu cuộc của Trung Nguyên, phải tính tới Càn Khôn Bút Tây Môn Thắng. Công phu điểm huyệt, đả huyệt, ám khí và nội gia miên chưởng của y, ở Trung Nguyên không ở vào vị trí thứ hai. Mấy năm gần đây, quả thật rất ít người trong giang hồ muốn giao đấu với y. Nhưng Tiểu Mã lại rất muốn. Chỉ cần y muốn đánh nhau, đối phương võ công cường nhược ra sao, y chẳng thèm để ý tới. - Ngươi là Tây Môn Thắng? Tây Môn Thắng gật gật đầu. Tiểu Mã hỏi : - Bây giờ đã đến lúc bắt đầu đánh nhau chưa? Tây Môn Thắng cười nhạt. Tiểu Mã xoa xoa tay : - Ngươi nói đánh nhau kiểu nào đây? Tây Môn Thắng nói : - Đánh nhau chỉ có một cách. Tiểu Mã hỏi : - Cách gì? Tây Môn Thắng cười nhạt nói : - Đánh đến chừng nào đối phương gục xuống, bò dậy không nổi thì ngừng. Tiểu Mã cười lớn, nói : - Được, kiểu này hợp với khẩu vị của ta. Đinh Hỷ bỗng nhiên cười lên một tiếng nói : - Kiểu này lại không hợp với khẩu vị của đại ca ngươi. Tây Môn Thắng nói : - Ta chẳng đi tìm ngươi. Đinh Hỷ nói : - Theo ta biết, đánh nhau có hai loại, một loại văn, một loại võ. Tây Môn Thắng hỏi : - Ngươi muốn đánh theo kiểu văn? Đinh Hỷ mỉm cười nói : - Cỡ hạng người có thân phận như Tây Môn đại tiêu đầu đây, cũng không nên đánh nhau như hai con chó cắn lộn phải không? Tây Môn Thắng hỏi : - Đánh kiểu văn đánh làm sao? Đinh Hỷ nói : - Ta nói ra, ngươi có chịu không chứ? Tây Môn Thắng cười nhạt nói : - Đối phó hạng người như các hạ, đánh kiểu nào cũng thế thôi. Dĩ nhiên y rất chắc ăn. Mười năm nay, Càn Khôn Bút đã trải qua trăm trận lớn nhỏ, trước giờ chưa bao giờ bị bại trận. Đinh Hỷ bật cười, nói : - Được, đã vậy, chúng ta thử đánh kiểu này xem sao. Chữ “đánh” vừa ra khỏi miệng, nắm quyền của y đã đấm vào cái bụng phình to của Trương Kim Đỉnh. Cái bụng của Trương Kim Đỉnh không phải cứng rắn như thiết đỉnh, y bị một quyền đánh vào gập cả lưng lại, muốn ói cả mật ra, mắt mũi ràn rụa, ngay cả nước tiểu thiếu điều muốn chảy ra cả quần. Tây Môn Thắng nổi giận hỏi : - Tại sao ngươi đánh y? Đinh Hỷ cười nói : - Đây chính là kiểu đánh văn của ta, chúng ta ai đánh cho Trương lão bản gục xuống không dậy được, người đó thắng, nhưng chỉ được dùng nắm tay đánh thôi. Chữ “đánh” vừa nói ra khỏi miệng, nắm tay của y đã đấm vào eo lưng của Trương Kim Đỉnh. Tây Môn Thắng nói : - Làm gì có kiểu đánh lạ vậy? Đinh Hỷ nói : - Ngươi đã nói rồi, bất kể ta đánh kiểu gì, ngươi dều chịu, nếu ngươi không muốn bị thua, phải mau mau theo ta mà đánh. Chữ “đánh” vừa thốt ra, xương sườn của Trương Kim Đỉnh lại ăn thêm một quyền. Quả đấm của Đinh Hỷ quả thật không nhẹ tý nào, vậy mà xương sườn của y vẫn còn chưa bị gãy. Bất cứ ai muốn đấm gãy rẽ xương sườn nằm dấu trong một tấm thịt dày một thước của một người, nhất định không phải là chuyện dễ dàng. Chẳng qua, tuy xương sườn không gãy, đũng quần cũng đã ướt dầm dề, dù Trương Kim Đỉnh có là một cái đỉnh thật sự, cũng chịu không nổi cái kiểu đánh như vậy. Tây Môn Thắng không thể bại được. Gương mặt y chẳng có biểu tình gì, nắm tay đã tung ra không hình không bóng, đánh vào eo của Trương Kim Đỉnh. Trương Kim Đỉnh lập tức ngã ầm xuống, ngã xuống thật lẹ làng. Người này xem ra hình như ngu hơn cả trâu bò, thật ra, y còn khôn hơn cả hồ ly gấp mười lần. Tây Môn Thắng nhìn y hỏi : - Ngươi còn bò dậy nổi không? Trương Kim Đỉnh lập tức lắc đầu. Tây Môn Thắng ngẩng đầu lên, nhìn Đinh Hỷ cười nhạt nói : - Y chẳng bò dậy nổi, ngươi bại rồi. Đây quả thật là hai người đang diễn trò hý, người ca kẻ họa, người tung kẻ hứng. Cỡ hạng người thông minh như Đinh Hỷ, làm sao lại bị gạt như vậy được? Gương mặt của Tiểu Mã vì tức giận quá đã biến thành đỏ ké, nào ngờ Đinh Hỷ bỗng dưng lại cười lớn lên. Tây Môn Thắng hỏi : - Ngươi còn chưa chịu thua sao? Đinh Hỷ nói : - Ta thua, ta vốn đã chịu thua rồi. Tây Môn Thắng hỏi : - Đã thua rồi còn cười gì nữa? Đinh Hỷ cười nói : - Bởi vì ta đánh tên rùa đen này được ba quyền miễn phí, trong lòng cũng đỡ tức đi được hết nửa. Rõ ràng y đã chuẩn bị chịu thua, vậy mà còn đánh được Trương Kim Đỉnh ba quyền không tốn tiền. Thì ra, bị gạt không phải là y, mà là Trương Kim Đỉnh. Lần này, Trương lão bản coi như đã bị làm ăn thất bại. Đặng Định Hầu đứng một bên nhìn nhìn, khóe miệng bất giác lộ ra một nụ cười. Nhưng Tiểu Mã đã nhảy dựng lên hỏi : - Anh tính chịu thua thật sao? Đinh Hỷ nói : - Ừ. Tiểu Mã hỏi : - Tại sao? Đinh Hỷ cười một tiếng, nói : - Tây Môn Thắng đánh trận nào thắng trận đó, Đặng Định Hầu thần quyền vô địch, chỉ có anh em chúng ta, muốn đánh bại người ta cũng khó có cơ hội lắm. Tiểu Mã nói : - Chỉ cần có một chút xíu cơ hội thôi, chúng ta cũng phải... Đinh Hỷ ngắt lời y : - Huống gì, dù chúng ta có đánh bại hết bọn họ, mình cũng chẳng lợi lộc gì, dù có đánh đến chảy máu đầu ra, nhất định cũng chỉ nằm kiệt sực ra đó, còn đâu đối phó nổi những người còn lại bên ngoài? Y lại cười một tiếng nói tiếp : - Vì vậy chung cuộc mình cũng vẫn phải thua, nếu đã phải thua, tại sao không thua cho đẹp một tý? Tiểu Mã cắn chặt răng nói : - Anh chịu thua, tôi không chịu thua. Y nói chưa hết lời, nắm tay đã đấm tới Tây Môn Thắng nhanh như điện xẹt. Y đấm vào mặt của Tây Môn Thắng. Y ghét cái bản mặt khinh khỉnh của Tây Môn Thắng. Có điều, nắm tay của y vừa đấm tới, gương mặt của Tây Môn Thắng bỗng có một người chắn phía trước. Gương mặt người này trắng trẻo nhẳn nhụi, văn văn vẻ vẻ, xem ra không có tý nào đáng ghét. Một cái đấm ra, muốn thu lại không phải là chuyện dễ. Nhưng Tiểu Mã thu nắm tay lại tỉnh bơ, y hét lên : - Xích ra, ta chẳng đi tìm ngươi. Đặng Định Hầu nói : - Bây giờ đến lượt ta, ngươi không tìm ta cũng không được. Y đưa quyền ra, miệng nói : - Ta cũng sử quyền, chúng ta tấu xảo lấy quyền đầu đối chọi với quyền đầu.
__________________
![]() >>>> Nếu thấy hay thì nhấn nút nha mấy bạn <<<<![]() ![]() |
|
|
|
|
|
#3 |
|
Rìu Vàng Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: Việt Nam
Bài: 1.308
VZD: 60.722
Điểm: 749/182 bài viết
|
Hồi 3: Ngạ Hổ Cương Tiểu Mã tuy là anh em bạn bè thân thiết với Đinh Hỷ, tính tình lại không giống y. Tiểu Mã không bao giờ chịu động đến đầu não suy nghĩ, trố cặp mắt ra nhìn, vễnh tai lên nghe. Y chỉ thích động tay chân, lại càng thích lấy tay quyền của mình đụng độ trực tiếp với tay quyền người khác, lấy cứng đụng với cứng. Tay quyền cứng hơn y cũng không mấy ai, chỉ tiếc là hôm nay y gặp phải Đặng Định Hầu. Đặng Định Hầu được người ta xưng tụng là Thần Quyền Tiểu Gia Cát, hai chữ Thần Quyền hiển nhiên còn nằm trên cả Tiểu Gia Cát, do đó có thể thấy công phu quyền cước của y, nhất định không dở tý nào. Thật ra, y vốn là kẻ quyền pháp khá nhất trong đám đệ tử tục gia chùa Thiếu Lâm. Thiếu Lâm thần quyền lấy oai mãnh hùng hồn làm sở trường, nếu chú trọng chiêu thức và biến hóa là đã đi vào chỗ hạ thừa. Vì vậy y chỉ cần đấm ra một quyền, thường thường đều là thực chiêu, những thứ quyền cước hoa dạng, đệ tử Thiếu Lâm chẳng thèm sử dụng tới. Tiểu Mã cũng chính một kiểu giống vậy. Quyền pháp của y nhanh mà mạnh, chỉ cần đấm cho trúng người ta, đấm trúng xong rồi, mình ra sao, y chẳng thèm nghĩ chi cho mệt. Hai người vừa xông vào đánh nhau, bàn ghế trong phòng, chén nhỏ chén lớn, đều bị tai họa, chỉ nghe loảng xoảng lỉnh kỉnh cách cách vang lên tứ tung không ngớt, chân ghế, chân bàn, chén bát bay qua bay lại, đầy cả phòng. Còn khổ hơn cả bàn ghế, là Trương Kim Đỉnh. Người khác ai cũng né được, còn y thì đã bị đánh một hồi đi không nổi, chỉ còn nước nằm yên đó thở dốc. Người ta đang đánh nhau, y nằm đó ăn đòn, chân ghế, chân bàn, chén dĩa đổ bể đều nhắm vào người y dích vào, y thở chẳng muốn ra hơi. Đinh Hỷ cười, Tây Môn Thắng thì chau mày. Lấy thân phận và võ công của Đặng Định Hầu, đáng lý ra y không nên đánh nhau với người khác như vậy, Tây Môn Thắng cũng chưa từng thấy y đánh nhau như vậy bao giờ. Thật tình, đây không phải là vũ lâm cao thủ đang tương tranh với nhau, mà là hai tên vô lại trong ngõ hẻm đang giành giựt cắn xé nhau vì một con điếm. Bỗng nghe “bình” lên một tiếng, một tiếng hét vang lên, hai bóng người nhập lại rồi phân ra, một người đụng vào bức tường, người thì búng người lên cao, rồi từ từ hạ xuống mặt đất. Người bị đụng vào tường lại là Đặng Định Hầu. Y trượt trên tường xuống, đứng dựa vào đó, thở dốc một hồi. Tiểu Mã thì đứng đó rất bình ổn, trừng cặp mắt tròn xoe nhìn y. Gã thanh niên trẻ tuổi “phẫn nộ” này không lẽ đã đánh bại Thần Quyền Tiểu Gia Cát nổi danh lâu năm đây sao? Đặng Định Hầu thở phào một hơi, bỗng nhiên cười lớn, nói : - Tốt lắm, đả lắm, ba mươi năm nay, ta chưa bao giờ được đánh một trận đả đời như hôm nay. Tiểu Mã lại trừng trừng nhìn y cả nửa ngày, rồi mới nói dằn từng tiếng một : - Được, hảo tiểu tử, cho là ngươi được lắm đó. Đặng Định Hầu hỏi : - Ngươi phục chưa? Tiểu Mã cắn chặt răng, muốn nói, nhưng vừa mở miệng, đã phun ra một búng máu tươi. Nhưng y vẫn còn đứng vững như trời trồng ở đó, cặp mắt còn mở tròn xoe, chưa chịu ngã ầm xuống. Đặng Định Hầu thở ra một hơi, nói : - Gã này bị ăn hai quyền của ta, xương sườn bị gãy mất ba cái, còn đứng đó chưa ngã, ta thật bội phục ngươi. Tiểu Mã cắn chặt hàm răng, hít vào một hơi thật dài, nói : - Ngươi khỏi cần phục ta, ta đánh không lại ngươi. Đặng Định Hầu nói : - Tốt, đánh không lại người khác cũng chẳng có gì là mất mặt, nhận mình thua mới là chuyện không dễ dàng. Tiểu Mã nói : - Nhưng có ngày ta sẽ đánh ngươi bò dậy không nổi. Đặng Định Hầu nói : - Ta chờ. Tiểu Mã nói : - Bây giờ ngươi muốn gì? Đặng Định Hầu nói : - Ta muốn ngươi đi theo ta. Tiểu Mã nói : - Đi thì đi. Muốn đi là đi. Muốn chém đầu cũng chẳng thèm chau mày, huống gì là đi? Đinh Hỷ vỗ vào vai Tiểu Mã mấy cái, mỉm cười nói : - Hảo huynh đệ, chúng ta đi một lượt với y. Đặng Định Hầu hỏi : - Ngươi chẳng muốn hỏi ta đem các ngươi đi đâu sao? Đinh Hỷ cười cười nói : - Chúng ta đã chịu đi theo ngươi, dầu sôi lửa bỏng cũng theo vào, còn hỏi gì nữa? Nơi đây là một khách sạn, khách sạn quả thật bị bọn tiêu khách trong Ngũ Khuyển tiêu cuộc bao vây kín mít. Một cỗ xe lớn màu đen đang đậu ở ngoài cổng, gã đánh xe đang cầm roi đợi sẵn ở đó. Bọn họ đã tính đúng Đinh Hỷ và Tiểu Mã nhất định không thể chạy đi đâu được. Đinh Hỷ và Tiểu Mã cũng không có vẻ gì muốn chạy, khệnh khạng bước ra, leo lên xe ngồi, làm như là khách do Đặng Định Hầu mời đi ăn tiệc vậy. Tây Môn Thắng nãy giờ vẫn lầm lầm lì lì, Đặng Định Hầu thì cứ nhìn chăm chú vào Đinh Hỷ, cho đến lúc mọi người vào xe hết rồi, xe đã chạy, y mới thở nhẹ ra một hơi, nói : - Được, được lắm. Đinh Hỷ hỏi : - Ngươi đang nói ta? Đặng Định Hầu gật gật đầu nói : - Ta vốn không ngờ tới, ngươi cũng có vẻ được lắm. Đinh Hỷ cười cười, nói : - Thật ra, không chừng ta cũng chẳng phải như ngươi tưởng tượng. Đặng Định Hầu nói : - Ít ra, ngươi rất dũng cảm nhận thua. Đinh Hỷ nói : - Ta nhận thua, bởi vì ta phát giác ra mình phạm một lỗi lầm đáng chết. Đặng Định Hầu nói : - Sao? Đinh Hỷ nói : - Đáng lý ra ta phải biết ngươi nhất định sẽ lại chỗ Trương Kim Đỉnh. Đặng Định Hầu hỏi : - Tại sao? Đinh Hỷ nói : - Bởi vì ngươi biết ta muốn giứt bỏ mấy món đồ này ra cho nhanh, mà người ăn được món đồ này, chỉ có Trương Kim Đỉnh. Tiểu Mã cười nhạt nói : - Tên vương bát họ Trương kia là một đứa tạp chủng đem mẹ mình ra bán chỉ vì năm lượng bạc. Đặng Định Hầu đồng ý : - Hắn quả thật là một đứa tạp chủng. Tiểu Mã trừng mắt hỏi : - Còn ngươi thì sao? Đặng Định Hầu mỉm cười nói : - Ít nhất ta còn dám lấy quyền ta đấm quyền ngươi. Tiểu Mã chỉ còn nước đồng ý : - Chuyện đó, quả thật ngươi so với những đứa tạp chủng khác mạnh hơn nhiều. Đặng Định Hầu nói : - Dưới mắt ngươi, những người bảo tiêu e chẳng có ai không phải tạp chủng? Tiểu Mã nói : - Nhất là năm đứa các ngươi. Đặng Định Hầu nói : - Vậy thì ngươi sắp gặp thêm một người nữa. Tiểu Mã hỏi : - Ai? Quy Đông Cảnh tuổi tác không già như người ta tưởng tượng, tối đa y chỉ có ba mươi lăm tuổi. Người nào gặp y lần đầu tiên, nhất định sẽ thấy cái miệng của y trước. Cái miệng của y cũng không có gì đặc biệt, có điều, biểu tình lại rất đa dạng, có lúc trề xuống, có lúc chu ra, có lúc cong cớn, có lúc còn làm những dáng điệu không ai tưởng tượng được. Những dáng điệu đó không có gì là khả ái, nhưng cũng không đáng ghét, chắc chắn là, chưa có ai có cái kiểu giống như y vậy. Đấy cũng chỉ là một điểm kỳ quái thứ nhất của y. Gương mặt của y xem ra hình như hình vuông, hàm râu vừa cứng vừa rậm, nhưng lại được cạo rất sạch sẽ. Người trong giang hồ để râu nhiều hơn là cạo râu, do đó, có thể nói, đó là một điểm kỳ quái thứ hai của y. Người của y xem ra cũng hình vuông, thân hình vuông, chân tay vuông, toàn thân trừ cái rún ra, rất có thể chỗ nào cũng vuông. Đấy là điểm kỳ quái thứ ba của y. Y không những là một tay đại hào tiêu cuộc ở Trung Nguyên, mà cũng là tay cự phú dệt vải ở lưỡng hà, gia tài đồ sộ, có thể nói là số một trong bọn anh em của y, nhưng y xem ra không giống vậy tý nào, xem ra y có vẻ là một người làm ăn không có tý đầu óc lớn lao cho lắm. Thật ra, đầu não của y vận động không kém gì ai, có thể để người khác đi làm chuyện đó, y sẽ không làm, có thể đáp ứng được chuyện gì, y không hề từ chối. Nếu gặp chuyện không đáp ứng được, y sẽ nói hai tiếng “không được”, rất nhanh nhẹn gọn ghẽ. Y nói ra kiên quyết còn hơn ai, nhất định không để cho ai hiểu lầm, dù người lại cầu xin là anh em họ hàng, cũng không ngoại lệ. Tuy y có bao nhiêu đó điều kỳ quái, nhưng bất cứ ai gặp y, đều cho rằng, y là người thành thật, rất có nghĩa khí. Hạng người ấy phải chăng là biểu tượng của một người rất thành công? Vì vậy, y cũng giống như bao nhiêu người thành công khác, cũng có nhược điểm của y... đàn bà. Nơi đây không có đàn bà. Ở Chấn Oai tiêu cuộc, phía trong ra tới phía ngoài, không có chỗ nào có đàn bà. Quy Đông Cảnh kiên trì phải giữ như vậy. Đàn bà là nhược điểm của y, là món ngon của y, là niềm vui thú của y, nhất định không thể là sự nghiệp của y. Chuyện đàn ông, nhất định không thể đụng tới đàn bà... đấy chính là nguyên tắc y vẫn luôn luôn giữ. Đinh Hỷ vừa gặp y, lập tức biết ngay, người này còn khó đối phó hơn tất cả những ai khác. Không chừng cái nhìn của Quy Đông Cảnh đối với người trẻ tuổi cũng đồng dạng, vì vậy, y nhìn đăm đăm vào Đinh Hỷ. Đinh Hỷ cười ruồi, nói : - Khỏe chứ? Quy Đông Cảnh cũng cười cười, nói : - Ngươi có phải là tên Đinh Hỷ ai ai cũng thích không? Đinh Hỷ đáp : - Chính là ta. Quy Đông Cảnh nói : - Xem ra quả thật ngươi làm cho ai cũng thích. Tiểu Mã bỗng nhiên hỏi : - Ngươi là lão Quy? Quy Đông Cảnh nói : - Ta họ Quy. Tiểu Mã nói : - Ngươi rõ ràng là một con rùa đen, tại sao lại cứ bắt mình làm chó? Quy Đông Cảnh chẳng những không tức giận, y còn cười, cười lớn lên : - Nói thật hay, thưởng cho đây. Đặng Định Hầu mỉm cười hỏi : - Ông tính thưởng cho y gì đó? Quy Đông Cảnh đáp : - Rượu. Rượu ngon, và cũng là rượu mạnh. Rượu ngon không phải thường thường đều là rượu mạnh sao? Quy Đông Cảnh là người có tửu lượng, Tây Môn Thắng cũng là người có tửu lượng, Đặng Định Hầu dĩ nhiên lại càng quá. Ba người ngồi đó bồi bạn Đinh Hỷ và Tiểu Mã uống rượu, làm như quả thật mời bọn họ lại ăn tiệc. Uống tới ly thứ sáu, Đinh Hỷ bỗng nhiên đặt ly rượu xuống bàn, hỏi : - Dĩ nhiên các ngươi đã biết cướp tiêu ba lần trước đều là bọn ta? Đặng Định Hầu cười cười nói : - Bọn ta đều biết Đinh Hỷ làm người ta mê thích, còn được gọi là Đinh Hỷ thông minh. Đinh Hỷ hỏi : - Dĩ nhiên các ngươi cũng biết bọn ta chuyên môn đi cướp hàng của Khai Hoa Ngũ Khuyển tiêu cục? Đặng Định Hầu đáp : - Ừ. Đinh Hỷ nhìn nhìn ba người bọn họ, hỏi : - Các ngươi có chứng có tật gì không? Đặng Định Hầu đáp : - Không. Đinh Hỷ hỏi : - Cũng không bị điên? Đặng Định Hầu đáp : - Cũng không. Đinh Hỷ hỏi : - Các ngươi không bị khùng, cũng không bị điên, bọn ta cướp tiêu của các ngươi ba lần, tại sao các ngươi lại đi mời bọn ta uống rượu? Quy Đông Cảnh cũng đang nhìn y lom lom, bỗng nhiên hỏi : - Ngươi có bao giờ bị ai gạt chưa? Đinh Hỷ đáp : - Bất kỳ người nào cũng đều không khỏi bị gạt một lần, ta cũng là người. Quy Đông Cảnh hỏi : - Ngươi bị gạt lúc nào? Đinh Hỷ đáp : - Lúc ta còn mười hai tuổi. Quy Đông Cảnh hỏi : - Năm nay ngươi bao nhiêu? Đinh Hỷ đáp : - Hai mươi mốt. Quy Đông Cảnh hỏi : - Mười năm nay, ngươi không hề bị ai gạt sao? Đinh Hỷ đáp : - Không hề. Quy Đông Cảnh chăm chú nhìn y, không nói gì nữa. Đinh Hỷ cười nói : - Ta bị người ta gạt một lần đã quá đủ. Quy Đông Cảnh lại nhìn y lom lom cả nửa ngày, bỗng nhiên cười lớn nói : - Đã vậy, tốt nhất bọn ta cũng không cần phải gạt ngươi thêm làm gì. Đinh Hỷ nói : - Tốt nhất là vậy. Quy Đông Cảnh nói : - Vì vậy bọn ta tốt nhất nên nói thật với nhau. Đinh Hỷ nói : - Đúng vậy. Quy Đông Cảnh nói : - Vậy thì ta cho ngươi biết, bọn ta mời ngươi uống rượu, bởi vì bọn ta muốn đổ cho ngươi say. Đinh Hỷ hỏi : - Tại sao? Quy Đông Cảnh đáp : - Bởi vì bọn ta muốn ngươi thố lộ một chuyện. Đinh Hỷ hỏi : - Chuyện gì? Quy Đông Cảnh nói : - Bọn ta đi chuyến tiêu này, đường xá nhật trình nơi chốn nhận tiêu dều bí mật. Ngay cả đồ hàng hoá bọn ta đem theo cũng bí mật. Đinh Hỷ nói : - Ta biết. Quy Đông Cảnh nói : - Bí mật này đáng lý ra ngươi không thể nào biết được, nhưng ngươi lại biết. Đinh Hỷ mỉm cười. Quy Đông Cảnh hỏi : - Ai đem bí mật nói cho ngươi biết? Đinh Hỷ hỏi : - Các ngươi muốn ta thố lộ một chuyện, chính là chuyện này chăng? Quy Đông Cảnh đáp : - Chỉ có chuyện đó thôi. Đinh Hỷ hỏi : - Các ngươi cho là ta uống rượu xong sẽ thố lộ ra sao? Quy Đông Cảnh đáp : - Uống say nói thật, người say rượu, đại khái khó giữ bí mật. Đinh Hỷ nói : - Có điều lần này các người lầm. Quy Đông Cảnh hỏi : - Sao? Đinh Hỷ nói : - Ta uống rượu say rồi, chỉ làm một chuyện. Quy Đông Cảnh hỏi : - Chuyện gì? Đinh Hỷ nói : - Ngủ. Quy Đông Cảnh bật cười, nói : - Cái tật đó, không khác gì ta lắm. Đinh Hỷ nói : - Chỉ khác có một điểm. Quy Đông Cảnh hỏi : - Điểm gì? Đinh Hỷ nói : - Ngươi muốn tìm đàn bà ngủ chung, ta chỉ một mình mình ngủ, không những vậy, đã ngủ là ngủ như heo chết, kèn trống inh ỏi cũng chẳng tỉnh dậy. Quy Đông Cảnh nói : - Vì vậy, ngươi say rượu rồi, không nói thật mà cũng chẳng nói dối. Đinh Hỷ nói : - Không sai tý nào. Quy Đông Cảnh hỏi : - Bọn ta có cách nào cho ngươi nói thật không? Đinh Hỷ đáp : - Có. Quy Đông Cảnh hỏi : - Cách nào? Đinh Hỷ đáp : - Cách đó các ngươi đã dùng qua. Quy Đông Cảnh hỏi : - Sao? Đinh Hỷ nói : - Người khác nói thật với ta, ta cũng nhất định nói thật với họ. Y mỉm cười, vỗ vào vai Quy Đông Cảnh nói : - Nãy giờ ngươi nói thật với ta, nhất định ngươi quá hiểu, muốn người khác thành thực với ngươi, chỉ có cách trước hết phải thành thực với người ta. Trước giờ ta vẫn không sao hiểu được, tại sao vận khí của ngươi tốt thế, lúc nào cũng có phúc tinh chiếu mạng, bây giờ ta mới biết, vận khí của ngươi từ đâu ra. Vận khí tự nhiên không phải từ trên trời xuống. Quy Đông Cảnh cười lớn nói : - Ta là người thô thiển, ta không hiểu những thứ đạo lý đó, có điều, ta cũng hiểu được một điều. Đinh Hỷ hỏi : - Ngươi biết ta sắp nói thật cho ngươi nghe? Quy Đông Cảnh gật gật đầu, nói : - Vì vậy ta đang chuẩn bị nghe đây. Đinh Hỷ nói : - Người nói bí mật ấy cho bọn ta nghe là... - Một người chết. Trong sảnh đường của Chấn Oai tiêu cục, bỗng nhiên chẳng có tiếng động gì, Quy Đông Cảnh, Đặng Định Hầu, Tây Môn Thắng, ba người đang vênh mặt lên. Bọn họ trừng mắt nhìn chăm chú vào Đinh Hỷ. Chỉ có một mình Đinh Hỷ còn đang cười, vẫn cái kiểu cười làm người ta mê thích. Y bỗng nhiên phát giác ra, lúc Quy Đông Cảnh không cười, dáng điệu trông rất dễ sợ, rất khó nhìn, làm như đã biến thành một người nào khác. Quy Đông Cảnh cười nhạt hỏi : - Ngươi đang nói thật? Đinh Hỷ nói : - Người đó lúc trước còn sống, nhưng hiện giờ quả thật là người chết. Đặng Định Hầu giành hỏi : - Ai giết hắn? Đinh Hỷ đáp : - Ta. Đặng Định Hầu hỏi : - Hắn nói cho ngươi biết bí mật của bọn ta, ngươi lại đi giết hắn? Đinh Hỷ đáp : - Ta không giết hắn không được. Đặng Định Hầu hỏi : - Tại sao? Đinh Hỷ đáp : - Bởi vì đó là một trong những điều kiện bọn ta đã giao ước với nhau. Đặng Định Hầu hỏi : - Giao ước gì? Đinh Hỷ đáp : - Ba tháng trước, có người gởi thơ lại, nói rằng, y có thể nói bí mật của các ngươi cho ta nghe, với điều kiện là, ta cướp tiêu xong, chia cho y ba phần, nếu ta chịu theo điều kiện, lập tức phải giết ngay người giao thơ để bịt miệng. Đặng Định Hầu hỏi : - Ngươi chịu điều kiện của hắn? Đinh Hỷ gật gật đầu, nói : - Vì vậy, sau đó không lâu, lại có người đem phong thơ thứ hai lại. Đặng Định Hầu hỏi : - Trong thơ có phải nói cho ngươi biết, bí mật chuyện bọn ta từ Khai Phong đem hàng tới kinh thành? Đinh Hỷ nói : - Đúng vậy. Đặng Định Hầu hỏi : - Vì vậy ngươi dự định kế hoạch cướp chuyến hàng đó? Đinh Hỷ nói : - Dĩ nhiên trưóc hết ta còn phải giết người đưa thơ bịt miệng. Đặng Định Hầu hỏi : - Ngươi cướp xong chuyến đó, có phải đã chia ba phần cho người viết lá thơ đó không? Đinh Hỷ nói : - Tuy ta có chỗ không nguyện ý lắm, nhưng vì làm ăn lâu dài, đành phải theo đó mà làm. Đặng Định Hầu hỏi : - Ngươi làm cách nào dưa hàng cho hắn? Đinh Hỷ nói : - Ta cướp xong hàng hóa, y sai người đem một lá thơ nữa lại, đòi phần của y, đem đến chỗ y đã chỉ định, đem lại xong, lập tức phải bỏ đi, nếu còn đứng đó nhìn trộm, sẽ chẳng còn làm ăn gì kỳ tới nữa. Đặng Định Hầu hỏi : - Vì vậy ngươi không nghe lời không được? Đinh Hỷ nói : - Ừ. Đặng Định Hầu hỏi : - Vì vậy, cho đến bây giờ, ngươi còn chưa thấy mặt thật của y như thế nào? Đinh Hỷ nói : - Thậm chí y là nam là nữ, già hay trẻ, ta cũng còn không biết. Quy Đông Cảnh hỏi : - Từ đó đến giờ, có phải y đã gởi cho ngươi sáu bức thơ? Đinh Hỷ cười nói : - Ngươi quả thật biết tính toán. Quy Đông Cảnh hỏi : - Bao nhiêu người đưa thơ, đều bị ngươi giết sạch bịt miệng? Đinh Hỷ nói : - Tuy không phải chính tay ta giết bọn họ, nhưng bọn họ quả thật vì ta mà chết. Quy Đông Cảnh nhìn Tiểu Mã, Tiểu Mã cười nhạt nói : - Ngươi đừng nhìn ta làm gì, bọn đó chẳng đáng cho ta giết đâu. Ánh mắt của Đặng Định Hầu loang loáng, y nói : - Xem ra, người gởi thơ cho các ngươi, không những biết bọn ta làm gì, bọn ta ở đâu cũng rành rẽ như trong lòng bàn tay. Đinh Hỷ nói : - Bọn ta vốn hôm nay rày mai kia đó, không ở nơi nào cố định, có điều, bất kỳ bọn ta đi đâu, thơ của y đều không bao giờ tới trật chỗ. Đặng Định Hầu chau mày lại, thật tình y nghĩ không ra nhân vật thần bí này là ai. Quy Đông Cảnh và Tây Môn Thắng dĩ nhiên cũng đoán không ra. Đinh Hỷ cười nói : - Bọn ta biết, cũng chỉ có bao nhiêu đó thôi, vì vậy, các ngươi mời ta uống rượu nhiều thế này, thật tình cũng uổng lắm... Đặng Định Hầu bỗng nhiên ngắt lời y, nói : - Ít nhất ngươi biết một điều bọn ta không biết. Đinh Hỷ nói : - Sao? Đặng Định Hầu nói : - Dĩ nhiên, nhất định ngươi biết sáu người đó chôn tại nơi đâu. Đinh Hỷ thừa nhận. Đặng Định Hầu nói : - Còn có sáu lá thơ. Đinh Hỷ nói : - Thơ cũng nằm chung với người chết. Đặng Định Hầu hỏi : - Ở đâu? Đinh Hỷ hỏi lại : - Không lẽ ngươi còn muốn đi xem mặt bọn họ? Đặng Định Hầu cười cười nói : - Người lão luyện giang hồ đều biết rằng, người chết có lúc cũng tiết lộ bí mật người còn sống không biết. Đinh Hỷ hỏi : - Ngươi muốn ta đem ngươi lại đó? Ánh mắt của Đặng Định Hầu sáng rực, nhìn thẳng vào y, hỏi : - Không lẽ ngươi không chịu? Đinh Hỷ bật cười, nói : - Ai nói ta không chịu, chẳng qua... Đặng Định Hầu hỏi : - Chẳng qua làm sao? Đinh Hỷ mỉm cười nói : - Ta sợ rằng, dù ta có chịu đem các ngươi lại đó, các ngươi cũng chẳng dám. Đặng Định Hầu cũng mỉm cười, hỏi : - Nơi đó không lẽ là long đàm hổ huyệt sao? Đinh Hỷ hững hờ cười nói : - Tuy không phải là long đàm, nhưng cũng là hổ huyệt. Đặng Định Hầu mỉm cười hỏi : - Nơi đó quả thật có hổ sao? Đinh Hỷ cười nói : - Không những có hổ, mà là thứ hổ đói. Đặng Định Hầu thất thanh hỏi : - Ngạ Hổ Cương? Đinh Hỷ cười lớn nói : - Đúng vậy, chính là Ngạ Hổ Cương. Trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh hẳn, bởi vì mọi người ai ai cũng biết, Ngạ Hổ Cương là một nơi nguy hiểm đáng sợ vô cùng. Nghe nói đại giang ra tới phía Bắc, hai bên Hoàng Hà, bao nhiêu nhân vật đáng sợ nhất của hắc đạo, cơ hồ toàn bộ đều tập trung ở Ngạ Hổ Cương. Bởi vì bọn họ đang dự định kế hoạch tổ chức một liên minh chống lại với Khai Hoa Ngũ Khuyển tiêu cục. Người trong Khai Hoa Ngũ Khuyển lại đó, có khác gì đem lợn béo lại dâng, có khác gì thiêu thân đâm đầu vào bóng đèn. Gương mặt của Tây Môn Thắng xem ra còn không lộ vẻ biểu tình gì, nhưng đồng tử đã thu nhỏ lại. Quy Đông Cảnh đã đứng dậy chắp tay ra sau lưng tản bộ lòng vòng chung quanh bàn. Đặng Định Hầu đưa ly rượu lên, tính uống cạn, mới phát giác ra đó là ly không. Đinh Hỷ nhìn bọn họ, nhẫn nha nói : - Chỉ cần các vị thật tình dám lại, muốn ta đem đi lúc nào cũng được. Quy Đông Cảnh bỗng nhiên cười lên một tiếng nói : - Không phải là bọn ta không dám đi, chỉ là không cần phải đi. Đinh Hỷ hỏi : - Không cần phải đi? Quy Đông Cảnh nói : - Đối với người chết, trước giờ ta không có hứng thú gì cho lắm, bất kể là nam hay nữ đều vậy cả. Tây Môn Thắng nói : - Ta... Quy Đông Cảnh bước lại vỗ vào vai y, nói : - Không những ông không cần phải đi, còn đi không được. Tây Môn Thắng hỏi : - Tại sao? Quy Đông Cảnh nói : - Bởi vì, bọn ta ở đây mới nhận được một món hàng lớn, sáng mai lập tức phải khởi hành. Y vỗ mạnh vào vai Tây Môn Thắng, cười nói : - Cái tiêu cục này toàn dựa vào ông, ông đi, ta biết làm sao đây? Đặng Định Hầu bỗng nhiên bật người dậy : - Ta đi được. Hào kiệt giang hồ giải tù phạm, trước giờ không phải dùng đến còng chân còng tay. Bởi vì bọn họ dùng một cách còn tốt hơn... điểm huyệt. Thủ pháp điểm huyệt có nặng có nhẹ, bộ vị cũng có chỗ nặng chỗ nhẹ, nặng có thể làm người ta chết được, nhẹ thì làm cho người ta mất tự do hành động. Bất kể là nặng hay nhẹ, ai bị điểm trúng huyệt đạo, đều cảm thấy mùi vị không dễ chịu tý nào. Tiểu Mã đang nếm phải mùi vị không dễ chịu tý nào đó. Y muốn mắng người, nhưng mở miệng không ra, muốn vung quyền, nhưng cất tay lên không nổi, cả người y như bị một sợi dây thừng buộc chặt cứng, ngay cả huyết mạch cũng bị bó lại. Cả người y như muốn nổ tung. Đặng Định Hầu nhìn y mỉm cười nói : - Đây có phải là lần đầu ngươi bị điểm huyệt đạo không? Tiểu Mã cắn chặt răng, hận không cắn được y một miếng. - Cái tên rùa đen này đã biết mình không mở miệng ra được, còn hỏi làm quái gì? Đặng Định Hầu lại cười nói : - Ta xem có vẻ vậy đấy, bởi vì hiện giờ ngươi có vẻ khó chịu lắm, không những vậy còn tức giận nữa, đợi ngươi thành thói quen rồi, sẽ thấy thoải mái thôi. Tiểu Mã hận không cắn đứt được cái mũi của y ra. Bất cứ chuyện gì cũng làm thành thói quen được, chuyện này, chỉ một lần là đã quá nhiều. Đặng Định Hầu nói : - Người điểm huyệt ngươi là Tây Môn Thắng, các ngươi cũng nên biết, thủ pháp điểm huyệt và đả huyệt của y, có thể nói là đệ nhất Trung Nguyên, người khác không ai giải nổi. Y bỗng nhiên cười lên một tiếng, nói : - May mà ta cũng chẳng phải ai xa lạ, chính là môn hạ chùa Thiếu Lâm. Đệ tử chùa Thiếu Lâm lấy từ bi làm gốc, cứu cánh là phổ độ chúng sinh, cứu khổ cứu nạn. Vì vậy, môn hạ chùa Thiếu Lâm tuy thủ pháp điểm huyệt không cao minh, thủ pháp giải huyệt của các môn các phái thứ nào cũng rành rọt. Thiếu Lâm vốn là nguồn gốc của võ học thiên hạ. Đặng Định Hầu lại nói : - Chắc các ngươi không tin ta sẽ giải huyệt cho các ngươi, bởi vì ta thật tình không phải là đối thủ của hai người hợp lại, tay chân các ngươi vừa tự do, không chừng ta sẽ bị khổ đến nơi. Tiểu Mã quả thật không tin, ngàn lần vạn lần không tin. Có điều đúng lúc y đang nghĩ đến chuyện cắn lão rùa đen một cái, Đặng Định Hầu lại đi giải khai huyệt đạo của bọn họ. Đinh Hỷ vẫn còn bất động ở đó, yên lặng nhìn nhìn y. Tiểu Mã cũng không động đậy, người khác vừa giải khai huyệt đạo cho y, hiển nhiên y không thể lập tức lại động tay động chân. Nhưng y nhịn không nổi bèn hỏi : - Ngươi làm vậy là có ý gì? Đặng Định Hầu hững hờ nói : - Chẳng làm gì cả, chẳng qua một mình buồn buồn, lấy các ngươi ra làm trò thế thôi. Tiểu Mã trừng mắt hỏi : - Ngươi không tính để bọn ta đánh nát xương ra chứ? Đặng Định Hầu cười hỏi lại : - Các ngươi là hạng người như vậy? Tiểu Mã nói không ra lời. Bọn họ quả thật không phải là hạng người như vậy. Đặng Định Hầu nói : - Các ngươi là cường đạo, không chừng cũng có giết người, không chừng cũng có tranh cướp, nhưng ta biết, các ngươi không chịu đi làm chuyện nói xong nuốt lời, vong ân phụ nghĩa. Y mỉm cười, nhìn nhìn Đinh Hỷ, nói : - Ta cũng biết, ngươi đã bằng lòng đưa ta lại chỗ mấy người chết và phong thơ, thì ngươi nhất định sẽ làm cho bằng được. Tiểu Mã trừng mát nhìn y, bỗng nhiên thở ra, lẩm bẩm : - Xem ra, lão tiểu tử này có biện pháp đối phó người khác. Đinh Hỷ mỉm cười nói : - Xem ra không phải chỉ có bao nhiêu đó thôi. Đặng Định Hầu cười lớn. Hiện tại, bọn họ đang ngồi trên cỗ xe ngựa của Quy Đông Cảnh. Quy Đông Cảnh ăn mặc không chọn lựa lắm, nhưng ngoài đàn bà ra, y còn rất kỹ chuyện xe cộ. Xe của y, mãi mãi là thứ xe thoải mái nhất, hào hoa nhất, dự bị đâu ra đó nhất. Đặng Định Hầu vừa cười lớn, vừa mở một cái cửa nhỏ kín trong góc, lấy ra một vò rượu. Vò rượu ấy dĩ nhiên là vò rượu ngon. Đặng Định Hầu chặt bay nắp vò, lập tức có một mùi rượu thơm ngát bay ra đầy mũi. Tiểu Mã lập tức hỏi : - Đây là loại Đại Khúc ở Thiểm Châu? Tuy y không thích lấy mắt nhìn, lấy tai nghe, lỗ mũi của y lại rất linh, nhất là đối với rượu. Đặng Định Hầu nói : - Đường xa tịch mịch, rượu có thể quên ưu, chúng ta làm hai ly được chăng? Tiểu Mã nói : - Tốt. Đinh Hỷ nói : - Không tốt. Đặng Định Hầu hỏi : - Tại sao? Đinh Hỷ đáp : - Ta uống rượu không những phải đúng người, đúng rượu, còn đúng chỗ nữa. Đặng Định Hầu hỏi : - Gần đây còn có nơi nào hợp khẩu vị của ngươi? Đinh Hỷ nói : - Hạnh Hoa thôn. Thanh Minh thời tiết vũ phân phân Lộ thượng hành nhân dục đoạn hồn Tá vấn tửu gia hà xứ hữu Mục đồng dao chỉ Hạnh Hoa thôn Dịch thơ : Thời tiết Thanh Minh, mưa lất phất. Người đi trên dường muốn tê tái hồn Xin hỏi quán rượu ở đâu có Mục đồng chỉ Hạnh Hoa thôn ở đằng xa Đây là một bài thơ nhà nhà đều thuộc lòng, cơ hồ mỗi nơi đều có người đang ngồi ngâm nga. Vì vậy mỗi nơi đều có một chỗ tên là Hạnh Hoa thôn. Hạnh Hoa thôn ở nơi đây nằm ở chân một dãy núi, trong một khu rừng phong còn chưa bị sắc thu nhiễm đỏ, tại một nơi thanh vắng, bên cây cầu nhỏ bắc qua con lạch. Không có hoa hạnh, thậm chí ngay cả một đóa hoa cũng không thấy. Nhưng quán rượu này quả thật có tên là Hạnh Hoa thôn. Hạnh Hoa thôn là một quán rượu nhỏ, phia trước có một lan can nhỏ, có một sân nhỏ, bên trong là một gian nhà nhỏ, một cái sảnh đường nhỏ, đứng bán rượu, là một người đàn bà cặp mắt nhỏ nhỏ, cái mũi nhỏ nhỏ, cái miệng nhỏ nhỏ. Chỉ tiếc là tuổi tác của bà ta không còn nhỏ, bất kỳ ai cũng nhận ra, bà ta ít nhất cũng sáu chục tuổi. Bà già sáu chục tuổi đi đâu cũng thấy. Có điều bà già sáu chục tuổi này, còn mặc cái quần sặc sỡ có hoa màu đỏ, trên mặt còn có thoa một lớp phấn, móng tay còn đánh màu hồng hồng, chưa chắc ai đã có cơ hội gặp qua. Đinh Hỷ vừa bước qua sân, bà ta đã chạy từ trong nhà ra, như một con gà nhỏ “lão làng” vậy, xà vào lòng Đinh Hỷ. Đặng Định Hầu nhìn muốn ngẩn cả người ra, cho đến lúc Đinh Hỷ giới thiệu : - Đây là bà chủ của Hạnh Hoa thôn. Đặng Định Hầu mới gượng cười cất tiếng chào hỏi. Y bỗng nhiên phát hiện cái gã Đinh Hỷ thông minh này, về phương diện chọn lựa bạn gái, thật tình có chỗ không được thông minh. Đinh Hỷ hỏi : - Ông có nghe qua cái tên Hồng Hạnh Hoa bao giờ chưa? Đặng Định Hầu đáp : - Chưa. Không phải là y không biết nói dối, cũng không phải là không biết nói dối trước mặt đàn bà, chẳng qua, bởi vì người đàn bà này già quá. Đinh Hỷ cười nói : - Ông chưa nghe tới cái tên này bao giờ, chỉ có hai lý do. Đặng Định Hầu hỏi : - Sao? Đinh Hỷ nói : - Nếu không phải vì ông quá thật thà, thì chắc vì ông quá trẻ trung. Đặng Định Hầu nói : - Tôi... tôi không thật thà lắm. Y lại nói thật lần nữa. Bỏi vì đứng trước mặt người đàn bà này, y cảm thấy mình thật tình còn trẻ lắm. Gần hai mươi năm nay, đây là lần đầu tiên y có cảm giác như vậy. Đinh Hỷ nói : - Nếu ông sinh sớm đi vài năm, ông sẽ biết chung quanh thành Bảo Định tám trăm dặm, người đàn bà nổi danh nhất ở đây là ai. Đặng Định Hầu chỉ còn nước cười khổ. Thật tình y không dám tin bà già trước mặt mình đây là một kẻ danh tiếng từng làm điên đảo thần hồn chúng sinh. Cái vị “danh nhân” này còn đang nhìn y cười duyên, như một cô thiếu nữ. Đặng Định Hầu nhịn không nổi mở miệng hỏi : - Cái vị cô nương Hồng Hạnh Hoa này là bạn thân của ông? Đinh Hỷ nói : - Không thể xem là bạn thân. Đặng Định Hầu hỏi : - Là người tình của ông? Đinh Hỷ nói : - Cũng không thể xem là người tình. Đặng Định Hầu hỏi : - Vậy thì bà ta rốt cuộc là gì của ông? Đinh Hỷ nói : - Bà là tổ mẫu của tôi. Đặng Định Hầu đần mặt ra. Nếu y đang cưỡi ngựa, nhất định sẽ té lộn cù mèo trên lưng ngựa xuống, nếu y đang uống rượu, nhất định sẽ bị sặc ngay vào cổ họng. Hiện tại, tuy y không uông rượu, cũng không cưỡi ngựa, biểu tình trên gương mặt y giống như đã lộn bảy tám vòng, cổ họng đang sặc sụa đầy những rượu. Hồng Hạnh Hoa lấy một tay ôm bụng, cười gập cả lưng lại. Bà ta cười ha hả, chỉ vào Đặng Định Hầu, hỏi : - Người này là ai? Đinh Hỷ nói : - Y tên là Thần Quyền Tiểu Gia Cát. Hồng Hạnh Hoa hỏi : - Là một trong bọn Ngũ Khuyển Khai Hoa? Đinh Hỷ đáp : - Ừ. Nụ cười trên mặt của Hồng Hạnh Hoa bỗng nhiên không còn thấy đâu, bà ta xoay ngược tay tát cho Đinh Hỷ một cái bạt tai, tát thật mạnh. Đinh Hỷ vẫn còn đang cười. Hồng Hạnh Hoa lại tát thêm cho y một cái nữa,lớn tiếng hỏi : - Ngươi đi kết bạn với hạng người như thế này hồi nào? Đinh Hỷ nói : - Trước giờ cháu chưa bao giờ gặp y. Hồng Hạnh Hoa hỏi : - Y không phải là bạn của ngươi? Đinh Hỷ nói : - Cháu cũng không phải là bạn của ông ta. Hồng Hạnh Hoa hỏi : - Ngươi là gì của y? Đinh Hỷ nói : - Tù nhân. Hồng Hạnh Hoa nhìn lên nhìn xuống một hồi, hỏi : - Ngươi cũng có lúc bị tóm sao? Đinh Hỷ lại thở ra, cười khổ nói : - Người có lúc bị lỡ tay, ngựa có lúc bị trật đế. Hồng Hạnh Hoa hừ lên một tiếng, bỗng nhiên đánh một quyền vào bụng y, tức giận mắng lên : - Cái tên vương bát đản thật không ra gì. Đinh Hỷ chỉ cười cười. Hồng Hạnh Hoa nói : - Ngươi đã làm tù nhân của y, còn lại đây làm gì? Đinh Hỷ nói : - Lại uống rượu. Hồng Hạnh Hoa nói : - Cút ngay. Đinh Hỷ nói : - Chúng cháu lại đây chiếu cố quán rượu, dù bà là tổ mẫu, cũng không nên đuổi cháu đi như thế. Hồng Hạnh Hoa nói : - Ta bảo ngươi cút, chỉ vì ngươi là cháu ta. Đinh Hỷ hỏi : - Tại sao? Hồng Hạnh Hoa liếc mắt vào trong nhà, nói : - Ta bảo ngươi cút, tốt nhất ngươi cút cho mau. Đinh Hỷ đảo quanh tròng mắt, nói : - Không lẽ trong đó có người cháu gặp không được sao? Hồng Hạnh Hoa nói : - Không phải người. Đinh Hỷ hỏi : - Không phải người? Hồng Hạnh Hoa nói : - Trong nhà chẳng có ai cả. Đinh Hỷ hỏi : - Trong nhà có gì? Hồng Hạnh Hoa nói : - Có một cây thương. Đinh Hỷ hỏi : - Thương? Cây thương ra làm sao? Hồng Hạnh Hoa nói : - Bá Vương thương. Bá Vương. Sức xô đẩy núi sông |