Go Back   VN-Zoom forum > Giải trí > Văn học > Truyện Kiếm Hiệp > Kim Dung

 

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 10-03-2008, 19:17   #1
Búa Gỗ Đôi
 
tranlehunggialai's Avatar
 
Tham gia: Jan 2008
Bài: 32
VZD: 1.031
Điểm: 28/10 bài viết
Default Tiếu Ngạo Giang Hồ - Kim Dung Hồi 221- Hết

TIẾU NGẠO GIANG HỒ- HỒI 221
Xung Hư Đạo Trưởng Thiết Kết Cự Địch

--------------------------------------------------------------------------------

Kim Dung
Lệnh Hồ Xung bản tính thông tuệ phi thường mà chàng phải ngẫm nghĩ hàng giờ mới hiểu thấu
được những chỗ tinh diệu của mỗi câu khẩu quyết về nội công này. ấy là chàng đã nhờ được Phương
Chứng đại sư giải thích rất tường tận khiến chàng nhận thấy ngay chỗ kỳ diệu về môn võ học mà trước
nay chàng chưa bước chân vào.
Chàng thở dài nói:
- Phương Chứng đại sư! Mấy năm nay vãn bối lớn mật làm càn trên chốn giang hồ, thật tình chưa
hiểu gì đến chỗ mình nông cạn, bây giờ nghĩ tới không khỏi xấu hổ vô cùng. Tuy mạng sống của vãn bối
chẳng còn được bao lâu để luyện thành môn nội công tinh diệu của Phong thái sư thúc tổ muốn truyền
cho nhưng dường như cổ nhân đã có câu nói: "Buổi sớm được nghe đạo lý cao siêu rồi đến tối chết cũng
đáng đời" gì gì đó, không hiểu có phải là trường hợp của vãn bối chăng?
Phương Chứng đáp:
- Câu đó là "Sớm coi đạo tối chết cũng không đáng tiếc".
Lệnh Hồ Xung nói:
- Phải rồi! Phải rồi! Vãn bối đã nghe tiên sư nói câu này. Ngày nay lại nhờ đại sư chỉ điểm thật
chẳng khác kẻ đui mù được mở mắt nhìn rõ cảnh vật. Dù vãn bối không còn ngày giờ rèn luyện cũng lấy
làm vui thú vô cùng!
Phương Chứng nói:
- Các môn phái phe chính giáo ta đều đã tụ tập ở khu phụ cận núi Hằng Sơn, chỉ còn chờ Triêu
Dương thần giáo đến tấn công là toàn thể mọi người sẽ ra sức bảo vệ cho quý phái được chu toàn, vị
tất đã chịu thua họ? Lệnh Hồ chưởng môn hà tất phải buồn rầu chán nản. Môn nội công tâm pháp này
không phải chỉ rèn luyện trong mấy năm mà thành tựu được đến nơi nhưng rèn luyện một ngày là lượm
được kết quả một ngày, luyện một khắc là được kết quả trong một khắc. Lệnh Hồ chưởng môn nên nhân
cơ hội mấy ngày vô sự mà rèn luyện đi! Tiện dịp lão tăng đến bảo sơn quấy nhiu chúng ta cùng nhau
nghiên cứu.
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Tấm thịnh tình của đại sư khiến vãn bối cả kích không xiết.
Phương Chứng nói:
- Hiện giờ không chừng Xung Hư đạo trưởng cũng đến nơi rồi. Vậy chúng ta trở ra coi!
Lệnh Hồ Xung lật đật đứng dậy đáp:
- Té ra Xung Hư đạo trưởng cũng giá lâm. Vãn bối thật là vô l.
Chàng liền cùng Phương Chứng đại sư trở ra nhà ngoài thì thấy trong Phật đường đã thắp đèn lửa
sáng trưng.
Hai người vào nội thất nghiên cứu nội công vừa mất bốn giờ. Trời đã về đêm.
Trong Phật đường ba vị lão đạo đang ngồi trên bồ đoàn nói chuyện với bọn Phương Sinh đại sư.
Một trong ba vị chính là Xung Hư đạo nhân vừa thấy Phương Chứng trở ra vội đứng lên thi l.
Lệnh Hồ Xung sụp lạy nói:
- Đội ơn đạo trưởng chẳng quản đường xa ngàn dặm tới đây viện trợ. Tệ phái từ trên xuống
dưới không biết lấy gì báo đáp.
Xung Hư đạo nhân vội đỡ chàng dậy cười đáp:
- Lão đạo đến đây một lúc rồi, được biết phương trượng đai sư đi cùng Lệnh Hồ tiểu huynh đệ ở
trong nội thất nghiên cứu môn nội công tinh diệu nên không dám kinh động. Tiểu huynh đệ ráng mà
luyện lấy môn nội công này chờ Nhậm Ngã Hành đến đây để tỷ đấu với lão làm cho lão phải một phen
khiếp đảm.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Môn nội công tâm pháp này tinh thâm vô cùng trong vòng mấy ngày vãn bối không thể nào hiểu
được. Vãn bối nghe nói những vị tiền bối các phái Nga Mi, Côn Luân, Không Động cũng đều đến đây,
tưởng vãn bối nên đi thỉnh các vị lên núi để cùng nhau thương nghị, sắp đặt kế hoạch. Không hiểu ý kiến
của các vị thế nào?
Xung Hư đáp:
- Bọn họ bí mật tới đây để phòng ngừa bọn thám tử dưới trướng của Nhậm ma lão đầu phát
giác. Khi đó bọn lão đạo lên núi cũng đều hóa trang để tránh tai mắt của bọn họ nếu không thì làm gì
đệ tử của quý phái lại không nhận ra để lên thông báo? Bây giờ số đông kéo lên núi thì e rằng cơ
quan sẽ bị bại lộ.
Lệnh Hồ Xung liền nhớ tới lần đầu gặp Xung Hư đạo trưởng lão đã hóa trang làm một lão già
cưỡi lừa và có hai hán tử đi theo. Kỳ thực họ đều là những tay cao thủ phái Võ Đương mà khi ấy chàng
không nhận ra được chút nào.
Bây giờ chàng nhìn kỹ mới nhận thấy hai vị lão đạo ngồi bên là hai hán tử đã từng đi theo đạo
nhân ngày trước và đã tỷ kiếm với chàng. Chàng liền khom lưng cười nói:
- Hai vị đạo trưởng cải trang rất tài tình, nếu Xung Hư đạo trưởng không nhắc nhở thì vãn bối chẳng
thể nhận ra được.
Hai lão đạo này ngày trước đã giả làm người thôn quê, một người gánh củi và một người gánh rau.
Cả hai cùng ho sù sụ như mắc bệnh kinh niên mà hiện giờ cả hai đều tinh thần quắc thước. Chỉ có đôi
mắt và cặp lông mày là phảng phất như ngày trước.
Xung Hư đạo nhân trỏ vào đạo nhân ngày trước giả làm người đốn củi nói:
- Vị này là Thanh Hư sư đệ.
Đoạn lão trỏ vào đạo nhân ngày trước trá hình làm người bán rau giới thiệu:
- Vị này là sư điệt của lão đạo, đạo hiệu là Thành Cao.
Bốn người nhìn nhau cả cười.
Thanh Hư và Thành Cao đều cất tiếng ca ngợi:
- Kiếm thuật của Lệnh Hồ chưởng môn thật là cao minh.
Xung Hư nói:
- Hai vị sư đệ và sư điệt của lão đạo kiếm thuật không lấy gì làm tinh thâm cho lắm nhưng hồi còn
nhỏ tuổi đã ở bên Tây Vực mười mấy năm và mỗi vị học được một kỹ thuật đặc biệt. Một vị chuyên về
bố trí các cơ quan. Còn một vị thiện nghề chế thuốc nổ.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Đó là những bản lãnh hiếm có ở đời.
Xung Hư đạo nhân nói:
- Lệnh Hồ huynh đệ! Lão đạo đưa hai vị này tới đây là đã có dụng ý mong rằng họ sẽ giúp chúng
ta làm được một việc lớn.
Lệnh Hồ Xung không hiểu liền nói:
- Hai vị này làm nên đại sự gì?
Xung Hư đáp:
- Lão đạo mạo muội có đem theo một đồ vật đến Bảo Sơn để Lệnh Hồ huynh đệ coi chơi.
Xung Hư là người vui tính xuề xòa không chịu câu nệ như Phương Chứng đại sư. Lão kêu Lệnh
Hồ Xung bằng Lệnh Hồ huynh đệ, còn Phương Chứng đại sư gọi chàng là Lệnh Hồ chưởng môn ra
điều trịnh trọng.
Lệnh Hồ Xung rất đỗi hồ nghi, chàng lăm lăm nhìn xem lão lấy trong bọc ra đồ vật gì.
Xung Hư hiểu ý cười nói:
- Cái này lớn lắm đút vào bọc làm sao được?
Rồi lão bảo Thanh Hư đạo nhân:
- Thanh Hư sư đệ! Sư đệ bảo họ đem vào đây!
Thanh Hư vâng lời đi ngay. Lát sau đạo nhân dẫn bốn hán tử ăn mặc theo kiểu nông dân. Cả bốn
người đều đi chân không và trên vai quẩy một gánh rau.
Thanh Hư giục bốn người:
- Các vị làm l tham kiến Lệnh Hồ chưởng môn và phương trượng chùa Thiếu Lâm đi!
Bốn hán tử đều khom lưng thi l.
Lệnh Hồ Xung đoán biết bọn này cũng là nhân vật địa vị khá cao trong phái Võ Đương chàng liền
kính cẩn đáp l.
Thanh Hư lại giục:
- Lấy ra và lắp vào đi!
Bốn hán tử liền nhấc những mớ rau cải phủ bên trên ra. Phía dưới là mấy cái bọc.
Lúc họ mở bọc ra thấy rất nhiều khúc gỗ, đinh ốc, thiết khí và những mảnh dùng làm cạm bẫy. Bốn
hán tử hành động rất mau lẹ. Họ lắp những mảnh rời vào thành một cỗ ghế thái sư.
Lệnh Hồ Xung càng lấy làm kỳ tự hỏi:
- Cỗ ghế thái sư này đặt rất nhiều cơ quan phát động, không hiểu có tác dụng gì? Chẳng lẽ đây là
một dụng cụ để rèn luyện nội công?
Bốn người lắp đặt ghế xong lại mở hai bọc khác lấy vải bọc và đệm đặt lên cỗ ghế thái sư.
Trong tĩnh thất bỗng hào quang lóe mắt. Vì cỗ ghế này bọc bằng gấm đoạn thêu chín con rồng bằng
chỉ kim tuyến. Hình chín con rồng từ trong biển cả bay vọt lên nâng lấy mặt trời.
Bên trái thêu tám chữ "Trung hưngthánh giáo, ơn khắp lê dân".
Mé bên phải thêu tám chữ: "Muôn năm trường trị, nhất thống giang hồ".
Chín con rồng vàng nhe nanh múa vuốt trông như rồng thật, còn mười sáu chữ thêu bằng chỉ bạc
coi rất đẹp mắt.
Mười sáu chữ này đều viết chung quang một vòng tròn đính những hạt minh châu, bảo thạch cùng
ngọc bích.
Tòa am đường này trước nay giữ vẻ thanh u nhã nhặn bây giờ đột nhiên châu ngọc sáng ngời coi
càng lạ mắt.
Lệnh Hồ Xung vỗ tay reo. Chàng nghĩ tới Xung Hư đạo nhân vừa nói là Thanh Hư đã ở bên Tây
Vực học được cách chế tạo cơ quan rất giỏi liền nói:
- Nhậm giáo chủ mà ngó thấy cỗ ghế quý báu này tất phải ngồi vào rồi cơ quan trong ghế phát động
là lão phải mất mạng, có đúng thế không?
Xung Hư hạ thấp giọng xuống đáp:
- Nhậm Ngã Hành ứng biến cực kỳ thần tốc. Trong ghế tuy đặt cơ quan nhưng hắn phát giác có
điều không ổn vẫn nhảy ra kịp thì hại hắn thế nào được? Dưới chân cỗ ghế này còn đặt thuốc dẫn thông
ra một ống thuốc nổ.
Lão vừa nói câu này Lệnh Hồ Xung cùng chư tăng chùa Thiếu Lâm đều sắc mặt tái mét.
Phương Chứng niệm Phật hiệu:
- A Di Đà Phật!
Xung Hư lại nói:
- Chỗ tuyệt diệu ở cơ quan là có người ngồi vào rồi vẫn không sao cả. Ai ngồi đến cháy tàn nén
hương thuốc nổ mới bắt đầu phát động. Nhậm Ngã Hành là người đa nghi, đầu óc lại rất tinh tế. Đột
nhiên hắn thấy trên ngọn Kiến Tính có cỗ ghế này nhất định không chịu ngồi ngay mà còn cho một tên thủ
hạ ngồi lên trước để thử xem thế nào. Đây là một cỗ ghế thêu rồng vờn mặt trời lại thêu những chữ
"muôn năm trường trị, nhất thống giang hồ" gì gì thì bất cứ là ai trong Ma giáo ngoại trừ Nhậm Ngã
Hành cũng chẳng dám ngồi lâu. Khi Nhậm Ngã Hành ngồi vào rồi thì nhất định không muốn đứng lên.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Đạo trưởng thiết kế thật chu đáo.
Xung Hư nói:
- Thanh Hư sư đệ lại còn bố trí khác nữa là nếu Nhậm Ngã Hành không chịu ngồi ghế tất lão sai
người mở vải bọc cùng lật đệm lên xem để coi bên trong có gì không. H có người đụng vào cơ quan
lập tức phát động. Chuyến này Thành Cao sư điệt đem tới bảo sơn hai vạn cân thuốc nổ, lão đạo e
rằng nó phá hoại hết cả phong cảnh linh thiêng của bảo sơn nữa.
Lệnh Hồ Xung trong lòng hồi hộp nghĩ thầm:
- Hai vạn cân thuốc nổ mà có hỏa được dẫn tới làm nổ tung thì ngọc đá đều ra tro hết. Nhậm giáo
chủ cố nhiên bị tan thây, Doanh Doanh và Hướng đại ca cũng không thoát nạn mới thật đau lòng.
Xung Hư thấy nét mặt chàng lộ vẻ khác thường liền nói:
- Ma giáo đã rêu rao tận diệt quý phái, cả con gà con chó cũng không bỏ sót. Phái Hằng Sơn bị
tiêu diệt rồi tất đến các phái Thiếu Lâm, Võ Đương phải sinh linh đồ thám. Khi ấy mối đại họa không
còn cách nào vãn hồi được....
Đạo trưởng buông tiếng thở dài nói tiếp:
- Chúng ta thi hành độc kế này để đối phó với Nhậm Ngã Hành kể ra cũng nham hiểm thái quá
nhưng so với lũ ma đầu dụng tâm tiêu diệt các chính phái cũng chưa tàn nhẫn bằng. Vả không dùng độc
kế này thì làm sao vãn hồi được tính mạng cho hàng ngàn hàng vạn bạn hữu võ lâm. Đây là một việc
bất đắc dĩ mà vẫn phải làm.
Phương Chứng đại sư chắp tay nói:
- A Di Đà Phật! Đức Phật từ bi muốn cứu độ chúng sinh mà phải trừ diệt tà ma vậy nay ta giết
chết một tên thất phu mà cứu sống muôn ngàn người, đúng là hành động đại từ bi.
Nhà sư nói mấy câu này sắc mặt rất nghiêm trang, bao nhiêu tăng sĩ và đạo sĩ đều đứng dậy chắp
tay để trước ngực, cặp lông mày rũ thấp đồng thanh nói:
- Lời phương trượng đại sư rất hợp lý.
Lệnh Hồ Xung cũng biết là nhà sư nói đúng. Triêu Dương thần giáo muốn đến Hằng Sơn giết cho
kỳ hết, không để sót một mống thì các phái chính giáo lo mưu đặt chất nổ trừ diệt họ là một việc thiên
kinh địa nghĩa, chẳng còn ai bài bác được. Có điều phải giết Nhậm Ngã Hành là một điều mà chàng
không muốn. Đối với Hướng Vấn Thiên, chàng đã kết nghĩa chi lan mong mình được chết trước y còn
đối với Doanh Doanh là người ý trung nhân sống chết có nhau chàng không quan tâm đến nữa.
Lệnh Hồ Xung thấy bao nhiêu con mắt đổ dồn vào nhìn chàng liền trầm ngâm một chút rồi nói:
- Sự việc đã xảy ra thế này, Triêu Dương thần giáo bức bách chúng ta vào bước đường cùng tưởng
kế hoạch của Xung Hư đạo trưởng là một biện pháp phải giết ít người nhất.
Xung Hư nói:
- Lệnh Hồ huynh đệ nói phải đó! Điều sở nguyện chúng ta là làm thế nào để giết người càng ít càng
hay.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Vãn bối nhỏ tuổi, kiến thức nông cạn. Công việc trên núi Hằng Sơn bữa nay xin Phương
Chứng đại sư và Xung Hư đạo trưởng chủ trương đại cuộc cho! Vãn bối xin dẫn dắt đệ tử bản phái y
kế tuân hành.
Xung Hư nói:
- Bần đạo không dám thế. Lệnh Hồ huynh đệ là chủ nhân ở núi Hằng Sơn. Phương trượng sư
huynh cùng bần đạo là khách khi nào dám đoạt chủ vị?
Phương Chứng nói:
- Lệnh Hồ chưởng môn đã có lòng thành thực, đạo huynh bất tất phải chối từ? Công việc bây giờ
là do ba người chúng ta đứng đầu nhưng đạo huynh đứng ra phát lệnh mới mong thành công được.
Xung Hư đạo nhân lại khiêm nhượng mấy câu rồi chịu lời. Lão nói:
- Trên các nẻo đường thông lên núi Hằng Sơn chúng ta đều bố trí lực lượng mai phục rất hùng hậu.

Ngày nào bọn Ma giáo lên núi tấn công tất có tin báo trước. Hôm trước Lệnh Hồ huynh đệ
thống lãnh quần hùng lên đánh chùa Thiếu Lâm bọn ta do Tả Lãnh Thiền đặt bày kế hoạch, hắn đã đưa
ra kế "không thành"...
Lệnh Hồ Xung ngắt lời:
- Vãn bối gây ra vụ lộn xộn ngày đó đến nay vẫn còn sợ hãi.
Xung Hư cười nói:
- Không ngờ địch thủ hôm qua bữa nay trở thành bạn hữu. Chúng ta lại bày kế không thành tất
chẳng ăn thua vì Nhậm Ngã Hành là kẻ đa nghi. Theo ý kiến nông cạn của bần đạo thì toàn thể phái
Hằng Sơn cứ ở lại trên núi chiến đấu. Hai phái Thiếu Lâm và Võ Đương cũng lựa chọn mấy chục tay
cao thủ ứng chiến. Bọn Ma giáo đến tấn công mà Thiếu Lâm cùng Võ Đương không có người đến viện
trợ là trái lẽ thường, Nhậm Ngã Hành nhất định đoán ra được có sự giả trá bên trong.
Phương Chứng và Lệnh Hồ Xung đồng thanh:
- Đúng thế!
Xung Hư lại nói:
- Còn ngoài ra các phái Nga Mi, Côn Luân, Không Động bất tất phải lộ diện, cứ ẩn nấp ở trong
các sơn động. Khi Ma giáo tấn công chỉ người ba phái Hằng Sơn, Thiếu Lâm, Võ Đương là ra mặt
kháng cự và cần chiến đấu một cách thật sự. Bọn ta phải lựa chọn toàn cao thủ bậc nhất đế giết đối
phương càng nhiều càng hay và cố tránh sự tổn thất cho bên mình.
Phương Chứng thở dài nói:
- Triêu Dương rất đông cao thủ mà chuyến này đến đây lại chuẩn bị kỹ càng. Cuộc chiến này chắc
hai bên tổn hại nhiều người.
Xung Hư nói:
- Chúng ta tìm một nơi vách núi dựng đứng buộc sẵn nhiều dây sắt dài, khi nào thấy mình không
địch nổi thì níu giây chuồn xuống hang sâu khiến địch nhân khó bề truy kích. Nhậm Ngã Hành toàn thắng
rồi lại ngó thấy cỗ ghế quý báu này tất hắn nhơn nhơn đắc ý ngồi vào đó là bị thuốc nổ phát động. Dù
hắn có bản lãnh nghiêng trời hay chắp cánh cũng chẳng thể bay đường nào cho thoát. Tiếp theo tám nẻo
đường lên núi có 32 chỗ đặt địa lôi đồng thời nổ tung thì giáo chúng Triêu Dương giáo chẳng còn cách
nào xuống núi được.
Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Những 32 chỗ đặt địa lôi kia ư?
Xung Hư đáp:
- Đúng thế! Ngày mai Thành Cao sư điệt dậy sớm tìm trong tám nẻo đường lên núi, mỗi nẻo bốn
chỗ hiểm yếu để đặt địa lôi. Một khi địa lôi phát nổ là đường xuống núi bị gián đoạn. Bọn Ma giáo lên
núi một vạn người sẽ chết đói cả một vạn, hai vạn người cũng chết cả hai vạn. Thế là chúng ta cũng dùng
kế hoạch của Tả Lãnh Thiền bịt đường tháo lui nhưng lần này ta không để bọn họ theo đường địa đạo
mà thoát thân được.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Lần trước vãn bối ở chùa Thiếu Lâm mà trốn thoát được thật là một điều may mắn bất ngờ.
Chàng chợt nhớ ra điều gì bất giác ồ lên một tiếng.
Xung Hư hỏi:
- Lệnh Hồ huynh đệ coi cách xếp đặt như vậy có chỗ nào không ổn chăng?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Vãn bối nghĩ rằng khi Nhậm giáo chủ lên núi Hằng Sơn ngó thấy chiếc ghế quý báu này dĩ nhiên
trong lòng vui sướng nhưng cũng có thể lão lấy làm kỳ ở chỗ tại sao tệ phái lại chế ra bộ ghế đặc biệt
và thêu tám chữ "muôn năm trường trị, nhất thống giang hồ" làm chi? Vãn bối e rằng giáo chủ không hiểu
rõ chưa chắc đã chịu ngồi vào để mắc bẫy.
Xung Hư đáp:
- Lão đạo cũng đã nghĩ tới điểm này. Thực ra Nhậm lão ma đầu chịu ngồi vào ghế hay không chưa
phải là điều quan hệ. Chúng ta đã ngấm ngầm đặt thuốc dẫn ra ngoài vẫn có thể phát động cho nổ tung.
Mấu chốt vụ này là chỗ lão đang nhơn nhơn đắc ý nhìn tám chữ "muôn năm trường trị, nhất thống giang
hồ" thì đột nhiên tai vạ xẩy đến tức là được việc cho võ lâm rồi.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Lời đạo trưởng rất có lý.
Thành Cao đạo nhân xen vào:
- Thưa sư thúc! Đệ tử còn có một ý kiến nữa, liệu thi hành được chăng?
Xung Hư cười đáp:
- Sư điệt cứ nói ra để phương trượng đại sư cùng Lệnh Hồ chưởng môn chỉ điểm cho!
Thành Cao nói:
- Đệ tử nghe nói Lệnh Hồ chưởng môn đã có hôn ước với Nhậm đại tiểu thư chỉ vì chính tà khác
nẻo mà sinh cản trở. Nếu Lệnh Hồ chưởng môn phái hai vị đệ tử đến ra mắt Nhậm giáo chủ nói là vì lòng
tôn trọng đối với Nhậm đại tiểu thư đã tìm thợ khéo đặc biệt chế ra bộ ghế tân kỳ để chờ Nhậm giáo
chủ đến ngồi. Mong rằng hai bên bãi chiến, điều đình hòa giải như vậy thì khi Nhậm giáo chủ tới đây bất
luận có ưng chịu điều đình hay không nhưng trông thấy ghế cũng không nghi ngờ gì nữa.
Xung Hư vỗ tay cười nói:
- Kế ấy rất diệu! Một là...
Lệnh Hồ Xung lắc đầu ngắt lời:
- Không được!
Xung Hư sửng sốt hỏi ngay:
- Lệnh Hồ huynh đệ có cao kiến gì?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Nhậm giáo chủ muốn giết toàn thể phái Hằng Sơn thì chúng ta dùng trí hay dùng lực để chống
chọi cũng được. Giáo chủ đến để giết người, chúng ta đặt thuốc nổ hại lão cũng là hợp lý nhưng vãn bối
quyết không nói dối để lừa gạt họ.
Chàng nói mấy câu này bằng một giọng rất kiên quyết nhất định không canh cải.
Xung Hư nói:
- Hay lắm! Lệnh Hồ huynh đệ là người quang minh lỗi lạc khiến ai nấy đều khâm phục vậy chúng ta
cứ thế mà làm. Nhậm lão ma đầu sinh nghi cũng vậy mà chẳng sinh nghi cũng thế. Điều cốt yếu là lão lên
Hằng Sơn hại người thì lão phải chịu tai họa.
Thế rồi mọi người bàn về các chi tiết kháng địch thế nào yểm hộ ra sao, rút lui vào đâu, cả những
việc đặt địa lôi, dẫn chất nổ nhất nhất đều có kế hoạch chu đáo.
Xung Hư là người rất cẩn thận. Lão sợ lúc lâm địch người lãnh trách nhiệm phát động chất nổ giũa
chừng bị hại nên đặt cả người phụ tá để thi hành trách nhiệm nếu trường hợp bất trắc xảy ra.
Tối hôm ấy Phương Chứng, Xung Hư cùng mọi người ngủ trên ngọn Kiến Tính. Sáng sớm hôm
sau dẫn mọi người đi coi địa hình các nơi.
Thanh Hư và Thành Cao phụ trách về việc đặt địa lôi và dẫn thuốc nổ cùng bố trí trạm ngầm để
canh gác.
Xung Hư và Lệnh Hồ Xung lựa chọn bốn chỗ tuyệt hiểm đề phòng tháo lui. Phương Chứng,
Xung Hư, Lệnh Hồ Xung và Phương Sinh chia nhau phòng thủ bốn nơi không để địch nhân tiến gần
vào. Những vị này lại chờ bao nhiêu người cự địch khi rút lui xuống hang sâu hết rồi mới xuống sau cùng
và chặt đứt dây sắt để bên địch không truy kích được.
Chiều hôm ấy lại có mấy chục người phái Võ Đương giả làm thương nông, tiều phu hoặc khách
hái thuốc lục tục lên núi.
Thanh Hư và Thành Cao đặt địa lôi cùng thuốc nổ rồi lại phái những nữ đệ tử phái Hằng Sơn
canh giữ các nẻo đường không cho người ngoài lên núi để phòng ngừa bọn thám tử Triêu Dương giáo
lẻn vào do thám cơ mật.
Công cuộc bố trí vất vả suốt ba ngày mới xong đâu vào đấy chỉ còn chờ bọn Triêu Dương giáo
tới nơi.
Thì giờ thấm thoắt đã hết gần một tháng ai cũng cho là Nhậm Ngã Hành nói sao làm vậy nhất định
không sai hẹn. Mấy ngày liền bọn Xung Hư, Thanh Hư, Thành Cao rất là bận rộn nhưng Lệnh Hồ
Xung lại rất thanh nhàn. Hàng ngày chàng mặc niệm những nội công khẩu quyết do Phương Chứng
truyền thụ và luyện tập đúng phép. Chỗ nào không hiểu khẩu quyết chàng lại thỉnh giáo Phương Chứng.

Một hôm về buổi chiều, bọn Nghi Hòa, Nghi Thanh, Nghi Lâm, Trịnh Ngạc, Tần Quyên và các
nữ đệ tử phái Hằng Sơn vào kiếm sảnh để rèn luyện kiếm pháp. Lệnh Hồ Xung đứng bên chỉ điểm.
Chàng thấy Tần Quyên tuy còn nhỏ tuổi mà lại rất mau hiểu những yếu điểm và kiếm thuật, cất tiếng
khen:
- Tần sư muội thật là thông minh! Chiêu này y đã lãnh hội được yếu quyết nhưng...
Chàng nói chưa hết câu thì đột nhiên một cơn đau kịch liệt từ huyệt Đan Điền nổi lên. Lập tức
chàng thấy trời đất quay cuồng té lăn xuống đất.
Quần đệ tử hốt hoảng chạy lại nâng đỡ đồng thanh hỏi:
- Chưởng môn sư huynh làm sao vậy?
Lệnh Hồ Xung biết ngay là bị những luồng chân khí dị chủng trong mình lại phát tác, khốn nỗi
không nói ra được.
Bọn đệ tử còn đang nhốn nháo bỗng nghe tiếng vỗ cánh phành phạch vang lên. Hai con bồ câu
trắng bay thẳng vào sảnh đường. Quần đệ tử thấy vậy đều bật tiếng la:
- Trời ơi!




TIẾU NGẠO GIANG HỒ- HỒI 222
Người Trong Kiệu Sao Không Xuất Hiện?

--------------------------------------------------------------------------------

Kim Dung
Nguyên phái Hằng Sơn nuôi rất nhiều bồ câu để đưa thơ. Ngày trước Định Tĩnh sư thái gặp địch
nhân ở Phúc Kiến, Định Nhàn, Định Dật sư thái bị hãm ở Long Tuyền chú kiếm cốc đều dùng chim bồ câu
đưa thư để cầu cứu. Hiện giờ hai con bồ câu bay vào sảnh đường là do bọn đệ tử bản phái ở dưới
chân núi tung ra. Trên lưng chim đã nhuốm màu đỏ khiến người trông thấy biết ngay là đại địch ở Triêu
Dương giáo tấn công tới nơi.
Từ hôm Phương Chứng đại sư, Xung Hư đạo trưởng lên núi Hằng Sơn, quần đệ tử thấy lực
lượng viện trợ rất lớn và cách bố trí đâu vào đấy rồi đã hơi yên dạ nào ngờ đến lúc khẩn cấp tối hậu
Lệnh Hồ Xung lại bị bệnh cũ phát tác làm cho té xỉu là một vụ ra ngoài ý nghĩ của mọi người khiến ai
cũng hoang mang vô cùng.
Nghi Thanh la lên:
- Chi Chất, Nghi Văn! Hai vị sư muội mau đi thông báo cho Phương Chứng đại sư và Xung Hư
đạo trưởng hay!
Hai cô vâng mệnh đi liền.
Nghi Thanh lại gọi:
- Nghi Hòa sư tỷ! Xin sư tỷ hồi chuông báo động!
Nghi Hòa vọt mình ra ngoài sảnh đường chạy lên gác chuông. Những tiếng "boong boong" nổi lên.
Ba tiếng dài hai tiếng ngắn ngân nga vang dội từ gác chuông truyền ra khắp trái núi. Cả Thông Nguyên
cốc, chùa Huyền Không, cửa Hắc Sáo cùng các am thiền cũng nghe tiếng chuông vọng tới.
Phương Chứng đại sư đã dặn dò từ trước, người nào phụ trách việc đánh chuông báo động khi
địch tới nơi thì hồi lên ba tiếng dài, hai tiếng ngắn cho mọi người biết tin. Nhưng tiếng chuông nên đánh
hòa hoãn để mọi người biết chừng chứ đừng đánh chuông một cách cấp bách lộ vẻ hoang mang.
Nhưng Nghi Hòa bản tính nóng nảy, pháp danh của y tuy có chữ Hòa mà lúc hành động lại chẳng
hòa hoãn chút nào. Tiếng chuông cô đánh lộ vẻ rất cấp bách.
Nhân vật ba phái Hằng Sơn, Thiếu Lâm, Võ Đương lập tức theo cách xếp đặt từ trước chia nhau
đến các nơi chuẩn bị đối địch. Vì lẽ muốn tránh giảm bớt số người bị thương vong nên nẻo đường từ
chân núi lên đến ngọn Kiến Tính không đặt người canh gác. Thậm chí cửa ngõ đều mở rộng để địch nhân
tự do lên núi rồi mới tiếp chiến.
Khi tiếng chuông dừng lại rồi từ đỉnh núi đến chân núi trở lại yên lặng như tờ. Những tay cao thủ
các phái Côn Luân, Nga Mi, Không Động đều mai phục ở những nơi rất kín đáo dưới chân núi. Họ
phải chờ cho bọn giáo chúng Triêu Dương giáo lên núi hết rồi và có hiệu lệnh mới kéo ra chặn đường
tháo lui của bên địch.
Xung Hư đạo nhân vì muốn giữ cho khỏi tiết lộ cơ mật vụ chôn địa lôi ở các nẻo đường lên núi
cũng không nói cho các nhân sĩ các phái khác hay.
Nên biết Triêu Dương giáo thần thông quảng đại chúng cho bọn gian tế ngấm ngầm nằm vùng
trong bọn đệ tử phái Côn Luân để do thám là chuyện rất thường.
Lệnh Hồ Xung nghe tiếng chuông rền biết là Triêu Dương giáo kéo đến tấn công mà bụng dưới
chàng cơ hồ muôn ngàn lưỡi dao nhỏ đang đâm loạn xạ khiến chàng đau đớn không chịu nổi phải ôm
bụng mà lăn lộn dưới đất.
Nghi Lâm, Tần Quyên khiếp sợ mặt cắt không còn hột máu. Hai cô chân tay luống cuống chẳng
biết làm thế nào.
Nghi Thanh nói:
- Chúng ta hãy nâng đỡ Lệnh Hồ chưởng môn đưa vào Vô Sắc am để chờ xem chủ ý của Phương
Chứng đại sư và Xung Hư đạo trưởng quyết định ra sao.
Ngay lúc ấy Vu Tẩu và một vị lão ni cô liền xốc nách Lệnh Hồ Xung đưa chàng vào Vô Sắc am.
Vừa tới cửa am đã nghe dưới chân núi tiếng pháo nổ đì đùng không ngớt. Tiếp theo là tiếng tù và
u ú, tiếng trống thùng thùng. Quả nhiên Triêu Dương giáo đã đường hoàng đến đánh.
Phương Chứng đại sư và Xung Hư đạo trưởng được tin Lệnh Hồ Xung bị bệnh cũ lên cơn một
cách đột ngột. Hai vị từ trong am lật đật bước ra.
Xung Hư nói:
- Lệnh Hồ huynh đệ! Huynh đệ cứ yên lòng. Bần đạo đã phái Thanh Hư thay mặt cho bần đạo
yểm hộ phái Võ Đương rút lui. Còn việc yểm hộ quý phái sẽ do bần đạo phụ trách.
Lệnh Hồ gật đầu để tạ ơn.
Phương Chứng nói:
- Lệnh Hồ chưởng môn nên lui vào hang sâu trước đi để khỏi phải đụng độ với bên địch e rằng xẩy
chuyện bất trắc.
Lệnh Hồ Xung vội đáp:
- Không được! Nhất định không được...! Lấy kiếm cho tại hạ!...
Xung Hư cũng khuyên can mấy lời nhưng Lệnh Hồ Xung nhất định không nghe vì chàng là chủ tể
núi Hằng Sơn nên người ngoài không tiện min cưỡng.
Đột nhiên tiếng trống và tiếng tù và dừng lại chỉ nghe tiếng reo hò rầm trời. Bọn giáo chúng hô lớn:
- Thánh giáo chủ muôn năm trường trị, nhất thống giang hồ!
Nghe tiếng hô cũng biết ít nhất là ở miệng bốn, năm ngàn người phát ra.
Phương Chứng, Xung Hư và Lệnh Hồ Xung ba người nhìn nhau mỉm cười.
Nghi Mẫn ôm thanh trường kiếm dâng lên Lệnh Hồ Xung.
Lệnh Hồ Xung vươn tay ra toan đón lấy nhưng tay chàng không ngớt run bần bật cầm kiếm
không vững.
Nghi Mẫn liền đeo kiếm vào lưng chàng.
Bỗng nghe tiếng âm nhạc nổi lên giữa tiếng reo hò mà là thứ âm nhạc rất lọt tai không ra chiều sát
phạt.
Mấy người đồng thanh lớn tiếng hô:
- Thánh giáo chủ Triêu Dương thần giáo muốn lên ngọn Kiến Tính để tương hội với Lệnh Hồ
chưởng môn.
Chính là thanh âm của những vị trưởng lão Triêu Dương giáo đồng thanh phát ra.
Phương Chứng hỏi:
- Triêu Dương giáo đã dùng lối tiên l hậu binh chúng ta không nên hẹp lượng. Lệnh Hồ chưởng
môn! Bây giờ để họ lên núi đã hay sao?
Lệnh Hồ Xung gật đầu.
Giữa lúc ấy chàng lại nổi cơn đau kịch liệt, không biết làm thế nào, chàng đành thử vận nội công
tâm pháp của Phong Thanh Dương thử xem sao. Nhưng pháp môn này mới luyện sơ bộ, cách dẫn
chân nguyên vào huyệt đan điền hãy còn bạc nhược mà mười mấy luồng chân khí dị chủng trong người
chàng lại đang xung đột nhau thì luồng chân khí mới dẫn vào càng tăng thêm phần kịch liệt phỏng có
khác gì vung đao tự chém mình càng thêm đau đớn.
Nhưng gặp lúc đau đến cùng cực chàng không kịp suy nghĩ gì tới hậu quả cứ theo đúng phép mà
chuyển vận chân khí. Quả nhiên chân khí vào xung kích dữ dội. Bụng dưới chàng bị trúng một chưởng
lực về khí công của tay cao thủ nội gia đau đớn cơ hồ không chịu nổi. Nhưng sau một lúc vận chuyển,
mười mấy luồng chân khí tựa hồ như những dòng suối nhỏ chảy vào chi lưu, chi lưu đổ vào sông lớn đã
theo đường lối mà đi. Tuy chàng vẫn đau đớn kịch liệt nhưng những luồng chân khí không xung đột
loạn xà ngầu. Nơi nào bị xung kích chàng đã cảm giác được.
Bỗng nghe Phương Chứng từ từ lên tiếng:
- Chưởng môn phái Hằng Sơn là Lệnh Hồ Xung, chưởng môn phái Võ Đương là Xung Hư đạo
nhân, chưởng môn phái Thiếu Lâm là Phương Chứng kính cẩn chờ đại giá của Nhậm giáo chủ ở Triêu
Dương thần giáo.
Thanh âm lão tuy không vang dội nhưng từ từ vọng đi xa xuống tận chân núi. Mười mấy vị trưởng
lão Triêu Dương giáo đã đồng thanh hô lớn thanh âm mới đưa được lên đến ngọn núi còn Phương
Chứng chỉ một mình lên tiếng nghe nhẹ nhàng mà thực ra nội lực nhà sư thâm hậu đến trình độ đương
thời không ai sánh kịp.
Lệnh Hồ Xung ngấm ngầm vận nội công tâm pháp đã có hiệu qyả. Chàng gắng gượng ngồi xếp
bằng mắt nhìn xuống mũi. Mũi nhòm trước ngực, tay trái chàng đặt lên ngực, tay mặt dưới bụng theo
đúng cách mà Phương Chứng đã truyền thụ cho chàng gia tâm rèn luyện.
Chàng luyện tâm pháp này mới được mấy ngày tuy có Phương Chứng đại sư tận tâm giải thích
song công trình tu luyện hãy còn nông cạn. Có điều mười mấy luồng chân khí dị chủng được hướng dẫn
theo đường lối và dần dần qui tụ lại. Chàng chẳng chút tr nải ngưng thần chú ý để dẫn đạo cho
những luồng chân khí chu lưu. Ban đầu chàng còn nghe tiếng âm nhạc réo rắt nhưng về sau không nghe
thấy gì nữa.
Phương Chứng thấy Lệnh Hồ Xung chuyên tâm luyện công nét mặt nhà sư lộ ra nụ cười khoan
khoái, tai nghe tiếng âm nhạc nổi lên rất du dương.
Bọn giáo chúng Triêu Dương giáo reo hò:
- Triêu Dương thần giáo, thánh giáo chủ văn thành võ đức, ơn khắp lê dân. Đại giá thánh giáo chủ
tiến lên núi Hằng Sơn.
Sau một lúc tiếng âm nhạc dần dần đi tới gần.
Đường từ chân núi lên tới ngọn Kiến Tính rất dài. Bọn giáo chúng Triêu Dương giáo tuy cước trình
mau lẹ nhưng cũng phải hồi lâu tiếng âm nhạc mới đến sườn núi.
Bọn đệ tử chính giáo mai phục khắp nẻo đường trên núi Hằng Sơn đều mắng thầm trong bụng:
- Lão giáo chủ thối tha này phách lối thiệt! Hắn không phải là người chết mà đã thổi kèn đánh trống
làm như đưa ma.
Bọn người chuẩn bị nghênh chiến trống ngực đánh thình thình. Ai cũng tưởng bọn Ma giáo đánh từ
chân núi đánh lên và xẩy trường ác đấu. Họ lăm lăm đánh giết một mẻ. Khi bên địch đến đông khí thế
mãnh liệt họ sẽ níu dây sắt chuồn xuống hang sâu.
Không ngờ Nhậm Ngã Hành lại sắp đặt hành trang tực hồ đức Hoàng Đế ngự giá tuần du. Bọn
giáo chúng trống dong cờ mở, âm nhạc vang lừng đưa hắn lên núi. Mọi người chẳng những không thấy
khoan khoái mà trái lại trong lòng cực kỳ hồi hộp.
Lệnh Hồ Xung sau khi luyện tâm pháp nội công hồi lâu cảm thấy những luồng chân khí dị chủng
được hướng dẫn dần dần vào huyệt đan điền rồi bị đè ép. Cơn đau đớn đã giảm đi được phần nửa.
Trong lòng cởi mở chàng nghĩ ngay tới chuyện Nhậm Ngã Hành lên núi liền tự hỏi:
- Nhậm giáo chủ sắp lên tới nơi rồi không hiểu cuộc này sẽ ra sao?
Bỗng chàng "ồ" một tiếng rồi đứng phắt dậy.
Phương Chứng mỉm cười hỏi:
- Lệnh Hồ chưởng môn đã đỡ chưa?
Lệnh Hồ Xung hỏi lại:
- Có phải hai bên đang xẩy cuộc động thủ?
Phương Chứng đáp:
- Họ chưa lên tới nơi.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Thế thì hay lắm!
Chàng rút trường kiếm đánh "soạt" một tiếng. Khi nhìn tới Phương Chứng, Xung Hư thấy hai vị
này hãy còn tay không. Nghi Hòa, Nghi Thanh cùng bọn nữ đệ tử đã bày thành mấy hàng và chuẩn bị
lập thành Hằng Sơn kiếm trận. Trường kiếm của bọn họ vẫn còn cài ở sau lưng. Chàng nghĩ tới bọn
Nhậm Ngã Hành chưa lên núi mà mình đã vội hoang mang liền nổi lên tràng cười ha hả rồi lại tra kiếm
vào vỏ.
Bấy giờ tiếng chuông trống đã ngừng hẳn chỉ còn tiếng đờn, tiếng sáo và những nhạc khí bé nhỏ.
Lệnh Hồ Xung lẩm bẩm:
- Nhậm giáo chủ thật là lắm chuyện! Đại giá lão nhân gia lên núi chỉ có giàn nhạc bé nhỏ được cử
mà thôi.
Chàng càng thấy lão lắm chuyện cổ quái, càng ngứa ngáy khó chịu.
Quả nhiên giữa đám tiếng nhạc du dương, bọn giáo chúng Triêu Dương giáo sắp hàng đôi đi lên.
Trước mặt mọi người bỗng sáng lòa. Bọn giáo chúng mặc toàn quần áo mới, áo cẩm bào màu lục
coi rất diêm dúa, lưng thắt đai bạc càng nổi bật lên.
Đoạn đầu gồm bốn chục người, người nào tay cũng bưng mâm phủ đoạn màu hồng không hiểu
trên mâm đựng gì?
Bốn chục người này đều không đeo đao kiếm chẳng hiểu họ giấu binh khí vào đâu?
Bọn giáo chúng bốn chục tên mặc áo gấm lên núi rồi đứng ở phía xa xa. Tiếp theo là một đội hai
trăm người đem theo giàn nhạc nhỏ bé. Người nào cũng mặc áo gấm. Đội này không ngớt thổi tiêu đánh
đàn. Sau nữa là toán người thổi tù và, đánh trống, đánh đồng la, nạo bạt. Nhưng lúc này những nhạc
khí lớn đều dừng lại.
Lệnh Hồ Xung thấy vậy chán nản nghĩ thầm:
- Lúc nữa đánh nhau cũng có tiếng chiêng trống âm nhạc phụ họa thì thật chẳng khác gì trò hề trên
sân khấu.
Bọn giáo chúng Triêu Dương giáo đi từng đội một tiến lên. Bọn này theo các "Đường" mà xếp thành
hàng. Mỗi đường mặc một mầu áo riêng. Hết đoàn áo vàng đến đội áo mầu lục. Sau đội áo lam là đội áo
đen. Cuối cùng là đội áo trắng.
Các đoàn, các đội đều mặc áo gấm thêu hoa coi rất rực rỡ huy hoàng hơn cả bọn kép hát. Có
điều lưng người nào cũng thắt đai trắng. Bọn giáo chúng kéo lên núi có đến ba, bốn ngàn người.
Xung Hư nghĩ thầm trong bụng:
- Nếu ta nhân lúc bọn chúng chưa đứng vững mà xông vào đánh giết thì chiếm được phần tiện nghi.
Nhưng đối phương tại hí lộng quỷ thần cùng giở trò tiên l hậu binh mà mình động thủ đột ngột thì không
khỏi mang tiếng là người nhỏ nhen.
Lão đưa mắt nhìn Lệnh Hồ Xung thấy nét mặt chàng cười cợt dường như chẳng để ý gì. Còn
Phương Chứng thì vẻ mặt thản nhiên như không, chẳng có chi xúc động, lão tự nhủ:
- Nếu mình lộ vẻ hoang mang tất họ cho mình là khiếp nhược.
Giáo chúng các đường chia từng đoàn đâu đứng đó rồi, mười vị trưởng lão cũng lên theo, chia hai
bên tả hữu, mỗi bên đứng năm vị.
Đột nhiên tiếng âm nhạc ngừng lại, mười vị trưởng lão đồng thanh hô:
- Triêu Dương thần giáo văn thành võ đức, ơn khắp lê dân. Đại giá thánh giáo chủ đã tới nơi.
Liền thấy một cỗ kiệu lớn mầu lam lên núi. Cỗ kiệu này di mười sáu người khiêng. Chúng khiêng đi
rất lẹ và bằng bặn không lúc lắc. Coi cỗ kiệu tiến lên núi chẳng khác gì một tay cao thủ khinh công
tuyệt vời nhẹ nhàng lướt tới. Như vậy đủ biết mười sáu tên kiệu phu đều là nhân vật võ công cao
không phải tầm thường.
Lệnh Hồ Xung định thần nhìn kỳ thì thấy trong đám kiệu phu có cả Tổ Thiên Thu, Huỳnh Bá Lưu,
Kế Vô Thi. Giả tỷ Lão Đầu Tử mà người không thấp lùn thì cũng thành tên kiệu phu như bọn Tổ Thiên
Thu rồi.
Chàng rất lấy làm tức giận, miệng lẩm bẩm:
- Bọn Tổ Thiên Thu đều là người hào kiệt đương thời vậy mà Nhậm giáo chủ bức bách họ làm tên
phu khiêng kiệu. Lão gia coi anh hùng thiên hạ như kẻ tôi mọi thật khiến cho người ta tức giận đến nẻ
ruột.
Hai bên khiêng kiệu mỗi bên có một người đi trước. Bên tả là Hướng Vấn Thiên bên hữu là một
lão già mà Lệnh Hồ Xung đã từng quen mặt.
Lệnh Hồ Xung thấy lão không khỏi sửng sốt. Chàng nhận ra lão là Lục Trúc Ông ở trong thành
Lạc Dương vì lão đã dạy chàng gảy đàn. Lão kêu Doanh Doanh bằng cô cô khiến chàng tưởng lầm
nàng là một bà già. Từ ngày chàng rời khỏi thành Lạc Dương chưa từng gặp lão. Bữa nay không hiểu
sao lão lại theo Nhậm Ngã Hành lên ngọn Kiến Tính?
Lệnh Hồ Xung trống ngực đánh thình thình, chàng tự hỏi:
- Sao lại không thấy Doanh Doanh?
Chàng thấy bọn giáo chúng hết thảy đều lưng thắt đai trắng đột nhiên nghĩ ra chuyện gì chàng không
khỏi sửng sốt nghĩ thầm:
- Chẳng lẽ Doanh Doanh thấy phụ thân dẫn giáo chúng lên đánh Hằng Sơn nàng cố can ngăn
không được mà tự sát rồi chăng?
Chàng không nhịn được xông ra hỏi Hướng Vấn Thiên:
- Hướng đại ca! Nhậm cô nương đâu?
Hướng Vấn Thiên gật đầu đáp:
- Lệnh Hồ hiền đệ! Hiền đệ mạnh giỏi chứ?
Lệnh Hồ Xung không thấy Hướng Vấn Thiên trả lời vào câu hỏi của mình liền hỏi tiếp:
- Nhậm cô nương sao không đến đây?
Hướng Vấn Thiên đáp:
- Chờ lát nữa sẽ hay!
Lệnh Hồ Xung đành trở về chỗ cũ.
Trên ngọn Kiến Tính có đến mấy ngàn người tụ tập mà vẫn yên lặng như tờ. Cỗ kiệu lớn dừng lại.
Bao nhiêu con mắt đều đổ dồn nhìn vào tấm rèm kiệu chờ Nhậm Ngã Hành bước ra.
Bỗng trong Vô Sắc am có tiếng cười đùa giỡn cợt vọng ra:
- Ngươi đứng dậy nhường chỗ cho ta.
Một người khác đáp:
- Anh em đừng có tranh nhau. Từ lớn chí nhỏ cứ theo lần lượt mà ngồi. Đây là cỗ ghế Cửu Long
bảo ủy.
Đây là thanh âm Đào Hoa Tiên và Đào Chi Tiên.
Phương Chứng, Xung Hư, Lệnh Hồ Xung thấy vậy đều kinh hãi biến sắc. Không ai hiểu bọn Đào
Cốc lục tiên đã lần vào Vô Sắc am từ lúc nào mà đang tranh nhau ngồi lên cỗ Cửu Long bảo. Ai ngồi lâu
trên cỗ ghế này là cơ quan phát động thuốc dẫn ra đến đống chất nổ thì làm thế nào?
Xung Hư hốt hoảng chạy vào trong am. Lão lớn tiếng quát:
- Đứng dậy ngay! Cỗ ghế này dành riêng cho Nhậm giáo chủ Triêu Dương thần giáo. Các vị không
ai được ngồi.
Thanh âm Đào Cốc lục tiên ở trong am lại vọng ra. Bọn họ thi nhau mỗi người một câu:
- Sao lại không ngồi được? Ta cứ ngồi xem sao?
- Ngươi đứng dậy đi nhường chỗ cho ta!
- Cỗ ghế này ngồi sướng lắm vừa êm vừa nẩy lên tựa hồ như ngồi lên đít một người béo ị.
- Ngươi ngồi lên đít người béo ị đấy ư?
Lệnh Hồ Xung biết rằng nếu Đào Cốc lục tiên tranh nhau vào ghế Cửu Long mỗi người một lúc là
khiến cho cơ quan phát động dẫn đống thuốc nổ hàng mấy vạn cân chôn dấu ở trong Vô Sắc am. Đống
thuốc đó mà nổ tung thì Triêu Dương giáo cùng quần hào ba phái Thiếu Lâm, Võ Đương, Hằng Sơn bị
cháy thành tro hết. Ban đầu chàng muốn xông vào trong am để ngăn trở bọn họ nhưng không hiểu chàng
nghĩ sao mà trong thâm tâm tựa hồ lại mong cho đống thuốc nổ tung.
Chàng nghĩ thầm trong bụng:
- Doanh Doanh đã chết rồi thì ta cũng chẳng sống làm chi nữa. Chỉ trong chớp mắt hết thảy mọi
người đều chết sạch. Thế là hết chuyện.
Chàng liếc mắt nhìn ra bỗng chạm phải ánh mắt của Nghi Lâm. Cô đang chú ý nhìn chàng. Nhưng
nhỡn quang cô vừa đụng vào tia mắt Lệnh Hồ Xung lập tức cô nhìn ra chỗ khác.
Lệnh Hồ Xung lẩm bẩm:
- Nghi Lâm tiểu sư muội cũng bị nổ tan không còn mảnh xương há chẳng đáng tiếc? Nhưng con
người ta ai là không chết? Dù bữa nay mọi người đều bình yên nhưng sau đây một trăm năm thì ở trên
ngọn Kiến Tính này bao nhiêu người bây giờ hiện ở đây khi đó cũng biến thành đống xương trắng rồi.
Lại nghe bọn Đào Cốc lục tiên tiếp tục tranh nhau mỗi người nói một câu:
- Ngươi đã ngồi hai lần rồi mà ta chưa được ngồi lần nào.
- Lần đầu ta vừa ngồi vào đã bị kéo xuống, cái đó không kể. Trời ơi! Làm gì thế này?
- Ồ! Ta có một ý kiến là sáu anh em cùng ngồi vào một lúc thử xem có được không?
- Tuyệt diệu! Thật là tuyệt diệu! Nào ngồi cả vào đi! Ha ha!...
- Ngươi ngồi trước đi!
- Ngươi ngồi trước để ta ngồi lên trên!
- Người lớn phải ngồi trên, người nhỏ tuổi ngồi xuống dưới.
- Không được! Người lớn tuổi dĩ nhiên phải ngồi trước. Ai càng ít tuổi càng ngồi trên cao.
Phương Chứng đại sư thấy nguy cơ sắp xẩy ra trong khoảnh khắc mà không thể lấy lời khuyên
giải bọn Đào Cốc lục tiên được vì sợ làm tiết lộ cơ quan. Nhà sư liền đi lẹ vào điện lớn tiếng hô:
- Các vị quý khách ở ngoài không được làm huyên náo hoặc la lối om sòm.
Nhà sư nói câu sau cùng đã vận nội công tối cao vô thượng của phái Thiếu Lâm kêu bằng: "Kim
cương thiền sư tử hống" đó là một luồng kình lực nội gia lại nhằm đúng vào Đào Cốc lục tiên phun tới.
Xung Hư đạo trưởng cũng bị choáng óc cơ hồ té xỉu.
Đào Cốc lục tiên đồng thời mê man bất tỉnh.
Xung Hư cả mừng, lão động thủ nhanh như gió kéo xác người trên ghế xuống rồi điểm huyệt vào
bọn chúng lại lôi từng người xuống đặt vào gầm bàn thờ Đức Quan Âm.
Lão lại lắng tai nghe bên chiếc ghế Cửu Long thì chưa thấy tiếng gì khác lạ, trong bụng mới mừng
thầm nhưng cũng phải một phen hú vía trán toát mồ hôi. Nếu Phương Chứng chỉ chậm trong khoảnh
khắc không hạ được bọn Đào Cốc lục tiên để họ ngồi yên trên ghế thì trong giây lát bỗng thuốc nổ tung
lên là mọi người đều chết hết.
Xung Hư cùng Phương Chứng sóng vai đi ra, đồng thanh nói:
- Mời Nhậm giáo chủ vào am dùng trà.
Tấm rèm kiệu vẫn không lay động, thủy chung trong kiệu vẫn không thấy động tĩnh gì.
Xung Hư đạo nhân tức giận nghĩ thầm:
- Lão ma đầu này làm phách dữ a? Phương Chứng cùng ta và Lệnh Hồ chưởng môn là ba người
hiện nay có địa vị tôn cao trong võ lâm đứng đây chờ hắn bấy lâu mà hắn cũng không thèm ngó tới.
Giả tỷ trong chiếc ghế Cửu Long không bố trí cơ quan mai phục thì lão đã cầm trường kiếm xông
lại khều rèm kiệu lên để cùng Nhậm Ngã Hành động thủ rồi.
Xung Hư nhắc lại một lượt nữa, trong kiệu vẫn không có tiếng người đáp.
Hướng Vấn Thiên khom lưng ghé tai vào bên kiệu để nghe chỉ thị của người ngồi trong kiệu. Hắn
gật đầu luôn mấy cái rồi đứng thẳng lên nói:
- Nhậm giáo chủ ở Triêu Dương thần giáo nói là thấy Phương Chứng đại sư phái Thiếu Lâm và
Xung Hư đạo trưởng phái Võ Đương là hai bậc tiền bối trong võ lâm đứng chờ ở đây thật lấy làm áy
náy không dám nhận cuộc tham kiến của hai vị. Để sau này Nhậm giáo chủ sẽ thân hành đến chùa Thiếu
Lâm và núi Võ Đương xin chịu tội.
Phương Chứng và Xung Hư đều hắng dặng một tiếng. Hai vị cùng biết rằng lời nói của Nhậm Ngã
Hành tuy ra chiều rất khiêm cung mà trên thực tế thì hắn có ý nói là ngày sau sẽ lên quét sạch phái Thiếu
Lâm và phái Võ Đương.
Hướng Vấn Thiên lại nói:
- Nhậm giáo chủ nói là bữa nay ngài lên núi Hằng Sơn chỉ vì muốn có cuộc tương hội với Lệnh
Hồ chưởng môn. Hơn nữa giáo chủ xin mời một mình Lệnh Hồ chưởng môn vào trong am để ra mắt.
Hướng Vấn Thiên nói rồi giơ tay ra hiệu.
Lập tức mười sáu tên kiệu phu khiêng thẳng vào am và đạt kiệu xuống trước Quan Âm đường.
Hướng Vấn Thiên và Lục Trúc Ông cũng theo kiệu tiến vào. Nhưng hắn lại cùng bọn kiệu phu lùi
ra ngay. Thế là trong am chỉ còn lại một kiệu mà thôi.
Xung Hư bụng bảo dạ:
- Vụ này tất có điều chi ngoắt nghéo. Không hiểu trong kiệu họ bố trí cơ quan gì?
Lão đưa mắt nhìn Phương Chứng và Lệnh Hồ Xung.
Phương Chứng là người tâm địa chất phác không tài ứng biến, lão không biết làm thế nào cho phải,
nét mặt lộ vẻ bâng khuâng.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Nhậm giáo chủ đã muốn ra mắt một mình vãn bối vậy xin hai vị chờ ở đây một chút!
Xung Hư khẽ nói:
- Lệnh Hồ huynh đệ hãy coi chừng!
Lệnh Hồ Xung gật đầu rảo bước tiến vào trong am.
Vô Sắc am là một căn nhà ngói nhỏ, trong quan âm đường nếy có người nói rõ là người đứng ngoài
cũng nghe tiếng.
Bỗng thấy Lệnh Hồ Xung nói:
- Vãn bối là Lệnh Hồ Xung xin bái kiến Nhậm giáo chủ!




TIẾU NGẠO GIANG HỒ- HỒI 223
Triêu Dương Giáo Chủ Bây Giờ Là Ai?

--------------------------------------------------------------------------------

Kim Dung
Sau thanh âm của Lệnh Hồ Xung, những người bên ngoài không nghe tiếng Nhậm Ngã Hành đáp
lại.
Tiếp theo Lệnh Hồ Xung đột nhiên la lên một tiếng "úi chà".
Xung Hư giật mình kinh hãi. Lão sợ Lệnh Hồ Xung đã gặp độc thủ của Nhậm Ngã Hành, lão khân
chân bước ra toan xông vào trong am để viện trợ cho chàng nhưng rồi lão nghĩ bụng:
- Kiếm thuật của Lệnh Hồ huynh đệ rất đỗi tinh thâm. Trên đời hiện nay không ai bì kịp. Lúc y tiến
vào am đã mang theo trường kiếm tưởng không đến nỗi mới một chiêu đầu đã bị lão ma đầu kiềm chế.
Nhưng nếu bất hạnh y đã gặp phải độc thủ của lão ta thì ta có tiến vào động thủ cũng không cứu viện
được y. Nhậm lão ma đầu mà không giết được Lệnh Hồ huynh đệ là hay hơn hết bằng không cũng cứ
để một mình y ở trong Quan Âm đường. Lão ma đầu ngồi vào ghế Cửu Long. Ta mà xông vào lại làm
hư việc lớn.
Trong lúc nhất thời lòng lão thắc mắc không yên nghĩ thầm:
- Không chừng hiện giờ Nhậm lão ma đầu đã ngồi vào ghế Cửu Long được một lúc rồi làm phát
động thuốc dẫn thì ngọn Kiến Tính này sắp bị nổ tung mất đi một nửa. Nếu bây giờ ta trốn tránh ngay thì
không khỏi mang tiếng là người khiếp nhược đồng thời bọn Hướng Vấn Thiên khám phá ra lập tức lên
tiếng cảnh cáo thì việc sắp thành công mà lại hỏng. Trường hợp thuốc nổ đã bắt đầu phát tác thì thân thủ
mau lẹ đến đâu cũng không né tránh cho kịp được. Vậy biết làm thế nào?
Nguyên Xung Hư đã bố trí kế hoạch rất chu đáo. Lão tính Triêu Dương giáo đánh lên núi phải tiếp
chiến cách nào, rút lui làm sao?
Lão tính cả đến vụ Nhậm Ngã Hành lúc ngồi vào ghế Cửu Long thì người ba phái Thiếu Lâm, Võ
Đương, Hằng Sơn đều đã lui xuống hang sâu. Không ngờ Triêu Dương giáo lên núi rồi lại chẳng động
thủ. Chúng còn dùng cách tiên l hậu binh gì gì nữa. Thế rồi Nhậm Ngã Hành lại muốn Lệnh Hồ Xung
một mình ở trong am cùng lão tương hội. Đó là những din biến ra ngoài sự tiên liệu của Xung Hư.
Xung Hư tuy lắm mưu nhiều kế mà lúc này cũng lâm vào tình trạng khẩn trương, luống cuống.
Phương Chứng đại sư cũng biết là cục diện cực kỳ khẩn cấp. Nhà sư cũng rất hồi hộp về sự yên
nguy của Lệnh Hồ Xung. Có điều nhà sư dày công tu dưỡng lại đầu óc thông suốt, nh sư coi sống chết
vinh nhục, họa phúc, thành bại là chuyện thường. Mọi việc nhà sư đều cho con người mưu sự là một
chuyện còn việc thành hay bại là ở lòng trời. Kết quả mọi việc đi tới đâu là ở trong cõi mênh mang sắp
đặt chứ không thể dùng sức người để min cưỡng cầu cho thành tựu. Vì thế mà tuy trong lòng nhà sư
băn khoăn nhưng cũng lạnh lùng tới đây hay đó. Dù chất nổ có nổ tung cho mọi người tan xác thì cũng
là một cách viên tịch chứ chẳng có chi đáng ngại.
Vụ đặt cơ quan chất nổ vào chiếc ghế Cửu Long là một hành động cực kỳ cơ mật, ngoài Phương
Chứng, Xung Hư chẳng một ai hay. Bao nhiêu nhân vật ba phái Hằng Sơn, Thiếu Lâm, Võ Đương chờ
cho Nhậm Ngã Hành và Lệnh Hồ Xung ở trong Vô Sắc am đi đến chỗ to tiếng động thủ là mọi người rút
kiếm để chém giết bọn giáo chúng Triêu Dương giáo.
Xung Hư đứng ngoài canh gác hồi lâu vẫn không nghe thấy trong am có động tĩnh gì. Lão liền vận
động nội công chú ý lắng tai nghe thì dường như Lệnh Hồ Xung đang nói chuyện bằng một thanh âm rất
nhỏ nhẹ với đối phương. Lão mừng thầm nghĩ bụng:
- Hay quá! Lệnh Hồ huynh đệ vẫn bình yên. Không có chuyện gì xẩy đến với y cả.
Vì lão mừng quá mà phân tâm, nội công không vận động được đến chỗ tinh thuần nên trong lúc nhất
thời không nghe thấy gì nữa.
Lão lại hồi hộp bụng bảo dạ:
- Vừa rồi có lẽ tại mình tâm nguyện như vậy mà nghe thấy thế chứ chưa chắc đã đúng là thanh âm
Lệnh Hồ Xung. Nếu không thế thì sao bây giờ lại không nghe thấy gì nữa.
Sau một lúc bỗng nghe Lệnh Hồ Xung cất tiếng gọi:
- Hướng đại ca! Mời đại ca vào đưa Nhậm giáo chủ ra khỏi am.
Hướng Vấn Thiên đáp:
- Xin vâng!
Rồi hắn dẫn mười sáu tên kiệu phu cùng Lục Trúc Ông tiến vào Vô Sắc am.
Cỗ kiệu phu mầu lam lại khiêng ra đứng bên ngoài, bọn giáo chúng khom lưng đồng thanh hô:
- Cung nghinh đại giá của thánh giáo chủ.
Cỗ kiệu khiêng ra đến chỗ cũ thì đặt xuống.
Hướng Vấn Thiên nói:
- Hãy đem l vật của thánh giáo chủ dâng lên kính tặng phương trượng đại sư chùa Thiếu Lâm đi.
Lập tức hai tên giáo chúng mặc áo gấm bưng hai chiếc mâm đưa đến trước mặt Phương Chứng
đại sư dâng lên.
Phương Chứng thấy trên một mâm đặt một chuỗi niệm châu còn chiếc mâm thứ hai là một bộ cổ
kinh sao ra. Ngoài phong bì viết bằng chữ phạn.
Phương Chứng biết đây là pho Pháp Hoa Kinh bất giác vui mừng khôn tả.
Nguyên nhà sư nghiên cứu tinh thâm Phật pháp. Về kinh Pháp Hoa nhà sư thuộc làu nhưng chỉ
được bản dịch ra chữ Trung Hoa của một vị cao tăng đời Đông Tấn là Cưu Ma La. Trong pho đó có
nhiều chỗ nan giải nên nhà sư bình thời khao khát được bản nguyên văn bằng chữ Phạn để đem đối
chứng.
Phương Chứng đã tìm khắp Trung Nguyên mà không đâu có. Bây giờ nhà sư thấy pho kinh này thì
dĩ nhiên nỗi hân hoan không bút nào tả xiết.
Phương Chứng đại sư chắp hai tay để trước ngực khom lưng nói:
- A Di Đà Phật! Nay lão tăng mà được pho kinh quý báu này thì lòng cảm kích không biết đến thế
nào mà nói.
Phương Chứng kính cẩn đưa hai tay ra đỡ lấy bộ Pháp Hoa Kinh bằng Phạn văn rồi lại lấy chuỗi
hạt châu, lão nói:
- Bần tăng xin kính đa tạ Nhậm giáo chủ đã ban cho rất hậu không biết lấy gì báo đáp.
Hướng Vấn Thiên đáp:
- Tệ giáo chủ có nói là bản giáo có chỗ vô l đối với anh hùng thiên hạ. Thế mà phương trượng
đại sư lại không quở trách đủ khiến cho tệ giáo cảm kích vô cùng.
Đoạn hắn quay lại nói:
- Hãy đem l vật của Thánh giáo chủ kính tặng chưởng môn đạo trưởng phái Võ Đương đi!
Hai tên giáo chúng mặc áo gấm khác vâng lệnh bưng hai cái khay đến trước mặt Xung Hư đạo
nhân khom lưng dâng lên.
Hai người này chưa tới gần Xung Hư đạo trưởng đã nhìn thấy trên một cái khay đặt ngang thanh
trường kiếm.
Khi hai người tới gần lão ngưng thần nhìn lại thì thấy vỏ kiếm mầu lục đã loang lổ. Nguyên đây là
một thanh cổ kiếm trên mặt lấy tơ đồng khảm vào thành hai chữ triện: "Chân võ".
Xung Hư vừa nhìn rõ không nhịn được la lên một tiếng:
- Úi chà!
Lão biết tổ sư phái Võ Đương là Trương Tam Phong tiên sư thường dùng thanh bội kiếm tên gọi
"Chân võ kiếm".
Chân võ kiếm trước nay là báu vật chấn sơn của phái Võ Đương. Hơn tám chục năm qua phái
Võ Đương bị mấy trưởng lão cao thủ ở Triêu Dương giáo đến tập kích lấy mất Chân võ kiếm và pho
"Thái Cực quyền kinh", thủ thư của Trương Tam Phong.
Khi ấy din ra một trường ác đấu. Phái Võ Đương chết mất ba tay hảo thủ hạng nhất nhưng giết
được của đối phương năm vị trưởng lão. Có điều thanh cổ kiếm và pho kinh kia chưa đoạt lại được.
Đây là một sự sỉ nhục lớn tự cổ chí kim cho phái Võ Đương. Hơn tám chục năm trời mỗi đời
chưởng môn lúc lâm chung đều để lại lời di huấn là phải cố gắng đoạt lại pho kinh cùng thanh kiếm kia
về. Nhưng Hắc Mộc Nhai phòng bị rất thâm nghiêm. Nhất là mấy chục năm gần đây uy thế lại cực kỳ
thịnh vượng nên phái Võ Đương đã nhiều lần hoặc đánh lén hoặc ra mặt tranh đấu mà đều đi không về
rồi chẳng lấy lại được báu vật mà mỗi lần còn mất thêm mấy mạng trên Hắc Mộc Nhai nữa.
Không ngờ thanh kiếm này lại xuất hiện bữa nay ở trên ngọn Kiến Tính.
Xung Hư lại ngước mắt nhìn sang cái khay bên kia trên khay hiển nhiên là một bộ sách mỏng viết
tay. Giấy pho sách này đã biến thành mầu vàng, ngoài bìa đề bốn chữ "Thái cực quyền kinh".
Xung Hư đạo nhân ở núi Võ Đương đã được nhìn thấy nhiều pho sách thủ bút của Trương Tam
Phong tổ sư còn để lại. Bây giờ lão nhận thấy pho Thái cực quyền kinh đúng là bút tích của Trương tổ
sư.
Hai tay lão phát run cầm lấy đốc kiếm, rút ra một nửa đã thấy hàn khí lạnh buốt xông vào mặt.
Lão hiểu ngay những năm cuối cùng của Trương Tam Phong kiếm thuật như thần. Trương tổ sư ít khi
sử kiếm. Lúc nào tổ sư bị bức bách phải cùng người động thủ thì chỉ dùng thanh thiết kiếm hay mộc kiếm
bình thường mà thôi.
Còn thanh Chân võ kiếm là thứ khí giới hồi trung niên tổ sư dùng để quét sạch quần tà oai danh
lừng lẫy trong chốn giang hồ không thấy đâu nữa. Có thể thanh bảo kiếm này đã bị Nhậm Ngã Hành lấy
cắp mất rồi.
Xung Hư lại lật cuốn Thái cực quyền kinh ra coi thì quả nhiên đúng là thủ bút của Trương Tam
Phong tổ sư không sai chữ nào.
Xung Hư lại đặt cuốn kinh vào trong khay quỳ phục xuống đất nhìn pho kinh và thanh cổ kiếm dập
đầu lạy tám lạy. Đoạn lão đứng dậy nói:
- Nhậm giáo chủ khoan hồng đại lượng khiến cho di vật của tổ sư phái Võ Đương lại trở về chùa
Chân Võ. Xung Hư này có tan xương nát thịt cũng khôn bề báo đáp.
Lão đón lấy pho kinh và thanh kiếm trong lòng xúc động vô cùng hai tay bần bật run lên không
ngớt.
Hướng Vấn Thiên nói:
- Tệ giáo chủ còn dặn: Ngày trước tệ giáo có điều đắc tội với phái Võ Đương, lão nhân gia rất
lấy làm hổ thẹn. Bữa nay Ngọc Bích trở về nước Triệu vẫn mong phái Võ Đương vui lòng lượng thứ
cho.
Xung Hư đáp:
- Nhậm giáo chủ dạy quá lời!
Hướng Vấn Thiên lại nói:
- Hãy đem l vật của thánh giáo chủ tặng cho Lệnh Hồ chưởng môn đi.
Phương Chứng cùng Xung Hư nghĩ thầm trong bụng:
- Nhậm giáo chủ đã đưa hậu l tặng chúng ta không hiểu lão còn tặng cho Lệnh Hồ Xung chưởng
môn l vật gì quý giá.
Bỗng thấy lần này có đến hai chục tên giáo chúng mặc áo gấm. Trong tay mỗi tên đều bưng một
chiếc khay tiến thẳng đến trước mặt Lệnh Hồ Xung. Trên khay bày đủ thứ nào áo bào, nào mũ, nào
giày, nào hồ rượu nào chung trà đủ thứ dụng cụ thường ngày. Tuy là những đồ rất tinh xảo nhưng chẳng
có chi kỳ lạ.
Đến hai chiếc khay sau cùng đặt một cây ngọc tiêu và một cây cổ cầm là trân quý hơn hết. Nhưng
so với l tặng Phương Chứng va Xung Hư thì khác hẳn.
Lệnh Hồ Xung chắp tay nói:
- Vãn bối xin đa tạ.
Rồi chàng sai Vu Tẩu phái Hằng Sơn lại thu lấy l vật.
Hướng Vấn Thiên nói:
- Tệ giáo chủ có lời từ tạ chuyến này lão nhân gia chưa lên núi Hằng Sơn mà để các vị phải phiền
nhiu trong lòng rất áy náy. Mỗi vị sư thái xuất gia ở phái này đều xin kính tặng một bộ áo mới, một thanh
trường kiếm. Còn mỗi vị sư tỷ, sư muội tục gia thì tặng đồ trang sức và một thanh trường kiếm. Mong các
vị vui lòng thu nhận. Tệ giáo chủ lại mua ba ngàn mẫu ruộng tốt ở dưới chân núi Hằng Sơn để cúng
vào Vô Sắc am. Bây giờ tại hạ xin cáo từ.
Hắn dứt lời liền nhìn Xung Hư, Phương Chứng và Lệnh Hồ Xung xá dài rồi trở gót đi ngay.
Xung Hư cất tiếng gọi:
- Hướng Vấn Thiên!
Hướng Vấn Thiên quay lại cười hỏi:
- Trưởng lão có điều chi dạy bảo?
Xung Hư đáp:
- Bần đạo được quý giáo chủ ban cho rất hậu. Bần đạo nghĩ rằng không có công trạng gì mà
hưởng lộc trong lòng rất áy náy. Chẳng hiểu... chẳng hiểu... chẳng hiểu...
Lão nói liền ba câu "chẳng hiểu" rồi dừng lại. Lão định hỏi: "Chẳng hiểu quý giáo có dụng ý gì?"
nhưng không thốt ra lời.
Hướng Vấn Thiên tươi cười chắp tay nói:
- Vật trả về cố chủ là lẽ đương nhiên hà tất đạo trưởng phải băn khoăn?
Rồi hắn quay lại quát thuộc hạ:
- Giáo chủ lên đường đó!
Lập tức âm nhạc lại nổi lên.
Mười vị trưởng lão mở đường. Mười sáu tên kiệu phu khiêng cỗ kiệu mầu lam đi xuống núi. Theo
sau là đội tù và, đội đánh trống và đội nhạc bé nhỏ. Sau nữa là giáo chúng các đường theo sắc phục chia
thành toán trước toán sau đúng thứ tự đi xuống.
Xung Hư và Phương Chứng đều đưa mắt nhìn Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:
- Vì lý do gì Nhậm giáo chủ lại thay đổi ý kiến chỉ có chàng là biết mà thôi.
Nhưng Lệnh Hồ Xung nét mặt vừa lộ vẻ vui mừng vừa ra chiều thương cảm. Bên tai nghe bọn
giáo chúng Triêu Dương giáo vừa đi vừa nổi nhạc một lúc rồi im bặt. Những câu xưng hô "Muôn năm
trường trị, nhất thống giang hồ" cũng không nghe thấy nữa. Thật là lúc đến họ đã diu võ dương oai mà
lúc ra đi thì cuốn cờ im trống.
Xung Hư không nhịn được nữa, cất tiếng hỏi:
- Lệnh Hồ chưởng môn! Nhậm giáo chủ đột nhiên ra ơn huệ cho chúng ta chắc là vì nể mặt của
chưởng môn. Không hiểu... không hiểu...
Lão định nói: "Không hiểu Nhậm giáo chủ đã nói chuyện gì với Lệnh Hồ chưởng môn?". Nhưng
lão lại nghĩ rằng nếu Lệnh Hồ Xung muốn cho biết nguyên nhân thì tự ý chàng nói ra bằng chàng đã
muốn giấu thì có hỏi cũng vô ích nên lão chỉ nói hai câu "không hiểu" rồi ngừng lại.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Xin hai vị tiền bối lượng thứ cho. Vừa rồi vãn bối đã chịu lời Nhậm giáo chủ phải tạm thời giữ kín
chuyện. Sự thực thì trong vụ này cũng chẳng có điều chi bí ẩn. Sau này hai vị sẽ biết.
Phương Chứng đại sư cười ha hả nói:
- Thế là một đường đại họa tiêu tan một cách vô hình, thật là vạn phúc cho võ lâm. Xem chừng
bữa nay cử chỉ của Nhậm giáo chủ đối với các phái chính giáo ta thiệt không có ý thù nghịch. Nạn
kiếp sát võ lâm được giải quyết một cách êm đẹp thật là đáng mừng.
Xung Hư không còn cách nào do thám cho biết được nguyên do vụ này trong lòng ngứa ngáy khó
chịu nhưng lão nghe Phương Chứng nói rất là hợp lý liền lên tiếng:
- Chẳng phải bần đạo quá lo xa nhưng Triêu Dương giáo ngụy kế đa đoan vậy chúng ta phải coi
chừng mới được. Biết đâu Nhậm giáo chủ chẳng vì biết rõ chúng ta đã chuẩn bị làm cho chất nổ phát
động nên cố ý đãi lòng lão chờ khi chúng ta không để ý mới quay trở lại tập kích, không hiểu hai vị có
đồng ý như vậy chăng?
Phương Chứng đáp:
- Cái đó... lòng người như biển khôn đò, ta chẳng thể không đề phòng.
Lệnh Hồ Xung lắc đầu đáp:
- Không có chuyện đó đâu! Nhất định không có chi hết!
Xung Hư nói:
- Lệnh Hồ chưởng môn đã nhận định như vậy thì thật là hay quá rồi!
Sau một lúc ở dưới núi có người báo tin lên là Triêu Dương giáo đã xuống qua sườn núi. Bọn người
canh gác dọc đường không nhận được hiệu lệnh nên không dám ngăn cản đánh giết. Đồng thời cũng
không dẫn thuốc vào địa lôi cho phát động.
Xung Hư đạo nhân sai người thông tri cho bọn Thanh Hư, Phương Thành cắt đứt giây thuốc dẫn
từ địa lôi vào đến chân ghế Cửu Long.
Lệnh Hồ Xung mời Xung Hư và Phương Chứng vào Vô Sắc am ngồi nghỉ trong Quan Âm đường.
ạo Phương Chứng giở cuốn Pháp Kinh Hoa bằng Phạn văn ra coi. Xung Hư võ về thanh Chân võ kiếm
và đọc mấy hàng Thái Cực quyền kinh. Lão vui mừng khôn xiết. Những mối nghi kỵ trong lòng cũng
dần dần quên đi.
Đột nhiên dưới gầm bàn thờ có tiếng người phát ra:
- Ô kìa! Doanh Doanh đấy ư?
Rồi thanh âm người khác cất lên gọi:
- Xung lang! Chàng... chàng...
Thanh âm vừa rồi chính là tiếng Đào Cốc lục tiên.
Lệnh Hồ Xung "ủa" lên một tiếng kinh ngạc đang ngồi ghế nhẩy vọt lên. Chàng nghe dưới gầm bàn
có tiếng người phát thanh âm không ngớt.
Doanh Doanh nói:
- Xung lang! Gia gia của tiểu muội... lão nhân gia đã từ trần rồi.
Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Sao lão nhân gia lại từ trần?
Doanh Doanh đáp:
- Hôm ấy ở trên ngọn Triêu Dương núi Hoa Sơn, Xung lang vừa xuống núi một lúc thì gia
gia đột nhiên từ Tiên nhân chưởng té xuống. Hướng đại ca và tiểu muội vội chạy lại đón lấy
người lão nhân gia nhưng chỉ trong khoảnh khắc là lão nhân gia tắc thở.
Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Nếu vậy... nếu vậy... thì lão nhân gia bị người ta ám toán hay sao?
Doanh Doanh đáp:
- Không phải đâu! Theo lời Hướng đại ca thì lão nhân gia đã nhiều tuổi mà khi bị giam cầm
ở dưới đáy Tây Hồ phải chịu mấy chục năm khổ sở thành ra giảm thọ. Những năm gần đây lão
nhân gia lại dùng thứ nội công cực kỳ bá đạo để khai trừ những luồng chân khí dị chủng quấy
rối trong mình. Thực ra phương pháp này cũng làm cho lão nhân gia hao tổn rất nhiều chân
nguyên. Đây là lão nhân gia đã hưởng hết tuổi trời.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Nếu vậy thì thật là chuyện bất ngờ.
Doanh Doanh nói:
- Bữa trước trên ngọn Triêu Dương Hướng đại ca đã cùng mười vị trưởng lão hội thương
đồng thanh cử tiểu muội lên tiếp nhiệm chức giáo chủ Triêu Dương thần giáo.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Té ra Nhậm giáo chủ là Nhậm đại tiểu thư chứ không phải Nhậm lão tiên sinh.
Phương Chứng và Xung Hư nghe nói vừa kinh hãi vừa mừng thầm. Vừa rồi Đào Cốc lục tiên
tranh nhau ngồi vào ghế Cửu Long, Phương Chứng phải phát huy nội công vô thượng của Phật môn là
Sư Tử hống để hất ngã bọn họ xuống. Xung Hư lại sợ Đào Cốc lục tiên tiết lộ cơ quan nên điểm
huyệt cả sáu người nhét vào gầm bàn thờ tượng quan âm.
Không ngờ sáu người này nội công rất thâm hậu. Chẳng mấy chốc đã hồi tỉnh lại họ nghe rõ hết
chuyện giữa Nhậm giáo chủ và Lệnh Hồ Xung không sót câu nào, bây giờ họ din lại không sai một
chữ.
Phương Chứng và Xung Hư được tin Nhậm Ngã Hành chết rồi Doanh Doanh lên tiếp nhiệm chức
giáo chủ Triêu Dương giáo. Ngoài ra mọi vấn đề hai lão lập tức hiểu ngay. Vì thế mà Doanh Doanh đã
đưa tặng trọng l cho hai vị. Còn đối với Lệnh Hồ Xung thì chỉ đưa quần áo và dụng cụ còn l vật tặng
tặng hai vị kia phải như là một cống sách.
Bỗng nghe Đào Cốc lục tiên lại tiếp tục din lại câu chuyện giữa Lệnh Hồ Xung và Doanh
Doanh. Mỗi người một câu lằng nhằng mãi không hết.
Người giả làm Doanh Doanh nói:
- Xung lang! Bữa nay tiểu muội lên Hằng Sơn thăm Xung lang, nếu bọn giáo chúng mà biết ra thì họ
cười cho đấy!
Người giả làm Lệnh Hồ Xung đáp:
- Được rồi tiểu huynh không nói với ai nữa là xong.
Người đóng vai Doanh Doanh nói:
- Hơn nữa Triêu Dương giáo và những phái Hằng Sơn, Thiếu Lâm, Võ Đương đang thù ra bạn
tiểu muội cũng không muốn người ta nói là do chủ ý của tiểu muội. Bọn hảo hán trên chốn giang hồ nhất
định sẽ nói là tiểu muội vì Xung lang... vì Xung lang mà bỏ hết thù nghịch. Cả cuộc chiến đấu hiện nay đã
bày trận rồi cũng bỏ nốt. Họ còn là lắm chuyện.
Người đóng vai Lệnh Hồ Xung đáp:
- Hà hà cái đó tiểu huynh chẳng quan tâm chi hết!
Người đóng vai Doanh Doanh nói:
- Xung lang đã mặt dày thì còn sợ gì. Tin tức của gia gia từ trần Triêu Dương giáo giữ rất bí mật.
Người ta chỉ nói là sau khi gia gia lên Hằng Sơn thương nghị với Xung lang một hồi rồi đi tới chỗ hòa
hảo. Có như vậy thì gia gia mới giữ được thanh danh tốt đẹp. Chờ khi tiểu muội về tới Hắc Mộc Nhai
với phát tang.
Người đóng vai Lệnh Hồ Xung nói:
- Phải rồi, anh chàng rể này cũng chưa đến làm l giáo hiếu được.
Người đóng vai Doanh Doanh nói:
- Dĩ nhiên Xung lang phải đến vì hôm trước ở trên ngọn Triêu Dương núi Hoa Sơn gia gia tiểu muội
đã tuyên bố gả tiểu muội cho Xung lang nhưng.... nhưng tiểu muội phải cữ tang đủ ba năm...
Lệnh Hồ Xung nghe bọn Đào Cốc lục tiên dần dần tới giai đoạn chàng cùng Doanh Doanh sắp
đặt cuộc thành thân mà chuyện này không nên để hai vị Phương Chứng và Xung Hư nghe thấy chàng
liền lớn tiếng quát:
- Đào Cốc lục tiên các vị không bò ra đi còn nằm trong đó mà nói nhăng nói cuội thì Lệnh Hồ
Xung này sẽ lột da rút xương các vị ra đó.
Đào Cốc lục tiên lại buông tiếng thở dài bắt chước giọng Doanh Doanh nói:
- Tiểu muội vẫn quan tâm về những luồng chân khí dị chủng quấy rối trong mình mà gia gia chưa kịp
truyền thụ phép giải trừ cho. Thực ra gia gia có truyền thụ cũng bằng vô dụng vì chính gia gia đã... Hỡi
ơi.
Đào Cán Tiên bóp cổ họng cho giọng nói biến thành rất bi ai.
Phương Chứng, Xung Hư và Lệnh Hồ Xung nghe hắn nói cũng không khỏi lô vẻ thê lương. Nhậm
Ngã Hành một thời quái kiệt, tuy bình sinh lão đã làm nhiều điều tàn ác nhưng kết quả cuộc đời của lão
cũng khiến cho người ta không khỏi thở dài.
Lệnh Hồ Xung đối với Nhậm Ngã Hành có một tâm trạng đặc biệt. Tuy lão một đời làm oai làm
phước hoành hành bá đạo nhưng chàng cũng không khỏi bội phục lão về văn tài võ lược hơn đời. Nhất
là lão không biết sợ hãi là gì, đó là tính cách độc nhất giống như tính chàng. Chàng chỉ không đồng ý với
lão về cái dã tâm muốn thống nhất giang hồ mà thôi.
Xung Hư còn muốn nói nữa nhưng lão thấy Lệnh Hồ Xung vẻ mặt buồn thiu liền cười bảo Đào
Cốc lục tiên:
- Lục vị Đào huynh vừa rồi có chỗ đắc tội có điều các vị đã nói nhiều rồi còn chọc giận Lệnh Hồ
chưởng môn thì rồi các vị sẽ phải câm miệng suốt đời, vậy không nên nói nữa!
Đào Cốc lục tiên kinh hãi hỏi:
- Tại sao lại câm miệng suốt đời?
Xung Hư cười đáp:
- Câm miệng suốt đời là có miệng mà chỉ ăn uống được chứ không nói được.
Đào Cốc lục tiên đồng thanh la lên:
- Nói năng là điều cần thiết còn ăn uống mới là điều thứ hai...
Xung Hư ngắt lời:
- Các vị muốn nói một câu cũng không được. Lệnh Hồ chưởng môn, xin chưởng môn nể mặt
Phương Chứng đại sư và bần đạo mà đừng điểm vào chung thân á huyệt của sáu vị! Phương trượng
đại sư và bần đạo xin bảo đảm là sáu vị kia nghe lỏm được những câu gì ở dưới gầm bàn thờ giữa
Nhậm đại tiểu thư và chưởng môn quyết không tiết lộ ra ngoài.
Đào Hoa Tiên nói:
- Thế này thì thật là oan uổng! Chẳng phải là bọn tại hạ tự ý ẩn mình vào dưới gầm bàn thờ để
nghe lỏm chuyện người.
Đào Thực Tiên nói:
- Cũng không phải bọn tại hạ có ý nghe lén mà là tại thanh âm cứ chui vào lỗ tai không nghe cũng
không được.
Đào Hoa Tiên nói:
- Tại đạo trưởng đã điểm huyệt tại hạ. Chính bọn tại hạ muốn dùng ngón tay đút vào lỗ tai để
khỏi phải nghe nhưng không cử động được.
Đào Chi Tiên nói:
- Nếu có điểm vào chung thân á huyệt thì nên điểm vào đạo trưởng mới đúng.




TIẾU NGẠO GIANG HỒ- HỒI 224
Khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ Lại Cất Tiếng

--------------------------------------------------------------------------------

Kim Dung
Xung Hư nói:
- Các vị đã nghe rồi thì đừng nhắc đến nữa. Đã nghe mà còn kháo loạn lên là không được đâu!
Đào Cốc lục tiên đồng thanh đáp:
- Được rồi! Được rồi! Bọn tại hạ không nói nữa. Bọn tại hạ không nói nữa.
Đào Căn Tiên nói:
- Nhưng tám chữ khẩu hiệu của Triêu Dương giáo, thánh giáo chủ đã thay đổi rồi không nói ra
không được thì làm thế nào?
Lệnh Hồ Xung quát lên:
- Không nói được! Nhất định không nói được!
Đào Chi Tiên lại lăng líu:
- Không nói thì không nói. Nhưng Lệnh Hồ Xung chưởng môn và Nhậm đại tiểu thư nói được, chỉ
có bọn tại hạ là không nói được.
Xung Hư trong lòng nóng nảy nghĩ bụng:
- Tám chữ khẩu hiệu của Triêu Dương giáo chủ trước là muôn năm trường trị, nhất thống giang hồ,
bây giờ Nhậm đại tiểu thư đã lên nhiệm chức giáo chủ thay Nhậm Ngã Hành nàng không nghĩ tới
chuyện nhất thống giang hồ vậy không hiểu đổi thành những chữ gì?

oOo

Ba năm sau tại Cô Sơn mai trang ở bờ Tây hồ thành Hàng Châu treo đèn kết hoa. Cách trần thiết
cực kỳ lộng lẫy. Đây chính là ngày Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh làm l thành thân.
Hiện nay chức chưởng môn phái Hằng Sơn, Lệnh Hồ Xung đã giao lại cho Nghi Thanh tiếp
nhiệm.
Nghi Thanh đã hết sức khước từ để nhường lại cho Nghi Lâm. Y nói là Nghi Lâm đã phóng kiếm
đâm chết được kẻ đại thù của phái Hằng Sơn để rửa hận cho sư tôn vậy y phải lên tiếp nhiệm chức
chưởng môn mới hợp lý. Nhưng Nghi Lâm nhất định không chịu. Nàng bị nhiều người bắt ép liền khóc oà
lên, mọi người liền theo đề nghị của Lệnh Hồ Xung đặt Nghi Thanh lên trông coi mọi việc phái Hằng
Sơn.
Doanh Doanh cũng từ chức Triêu Dương giáo chủ giao lại cho Hướng Vấn Thiên.
Hướng Vấn Thiên tuy là nhân vật kiêu ngạo nhưng không có hùng tâm thôn tính các phái bên
chính giáo.
Mấy năm nay trên chốn giang hồ được thái bình vô sự.
Bữa nay quần hào trên chốn giang hồ đều đến Cô Sơn mai trang để ăn mừng tiệc cưới. Hào kiệt
bốn phương chật ních Hàng Châu.
Sau khi làm đại l và yến tiệc xong xuôi liền đến cuộc đại náo tân phòng. Quần hào đòi tân lang
và tân nương phải ra biểu din kiếm pháp.
Lệnh Hồ Xung kiếm thuật tuyệt thế vô song mà khách đến mừng quá nửa đã được chứng kiến
kiếm thuật của chàng nên muốn ép chàng din lại một hồi.
Lệnh Hồ Xung cười hỏi:
- Bữa nay mà còn động đến kiếm thì e rằng không khỏi có điều sát phạt, vậy tại hạ cùng tân
nương xin hợp tấu một khúc nhạc được chăng?
Quần hào đều đồng thanh hoan hô nhiệt liệt.
Lệnh Hồ Xung lấy cây giao cầm và ống ngọc tiêu ra, chàng đưa ống ngọc tiêu cho Doanh Doanh.
Doanh Doanh đón lấy ngọc tiêu cùng Lệnh Hồ Xung hòa nhạc. Hai người đồng tấu khúc Tiếu
Ngạo giang hồ.
Lệnh Hồ Xung nhớ lại khúc này chàng đã được nghe Lưu Chính Phong phái Hành Sơn đồng tấu
với trưởng lão Triêu Dương giáo là Khúc Dương ở ngoài thành Hành Sơn. Hai vị đó giao kết với nhau
vì tiếng đàn song giáo phái bất đồng không thể làm bạn hữu với nhau mà phải cùng chết rồi để lại khúc
Tiếu Ngạo giang hồ.
Bữa nay Lệnh Hồ Xung cùng Doanh Doanh thành thân, giáo phái dù khác nhưng không ngăn trở
hai người hợp hoan. Khác với trường hợp của hai vị tiền bối đã soạn ra nó.
Chàng lại nghĩ tới hai vị hợp soạn khúc này để