Go Back   VN-Zoom forum > Giải trí > Văn học > Truyện Kiếm Hiệp > Kim Dung

 


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 10-03-2008, 19:12   #1
Búa Gỗ Đôi
 
tranlehunggialai's Avatar
 
Tham gia: Jan 2008
Bài: 33
VZD: 1.287
Điểm: 25/10 bài viết
Arrow Tiếu Ngạo Giang Hồ - Kim Dung Hồi 206-220

TIẾU NGẠO GIANG HỒ- HỒI 206
Ngỡ Bóng Ma Hài Kiệt Kinh Hồn

--------------------------------------------------------------------------------

Kim Dung
Nghi Lâm lại kể tiếp.
Tiểu ni hỏi gia gia:
- Về sau gia gia có lấy má má không?
Gia gia đáp:
- Dĩ nhiên là ta lấy nàng! Nếu không thì sao lại sinh ra ngươi được? Không ngờ sau khi sinh ngươi
được ba tháng, một hôm ta bồng ngươi ra cửa sưởi nắng mặt trời mà xẩy chuyện rắc rối.
Tiểu ni hỏi:
- Sưởi ấm thì có điều chi rắc rối?.
Gia gia đáp:
- Câu chuyện không may là giữa lúc đó gặp một thiếu phụ xinh đẹp cưỡi ngựa đi qua. Y thấy ta là
một nhà sư lại bồng một đứa nhỏ không khỏi lấy làm kỳ liền liếc mắt nhìn mấy lần rồi cất tiếng khen "Con
nhỏ xinh quá nhỉ!". Dĩ nhiên câu đó y khen ngươi. Ta cũng thấy vui lòng liền nói: "Nương tử mới thật là
đẹp". Thiếu phụ nhìn ta trừng mắt lên hỏi: "Lão đi ăn cắp ở đâu được đứa nhỏ này đem về?". Ta đáp:
"Cái gì mà ăn cắp với không ăn cắp? Đứa nhỏ này chính là con ruột của bản hòa thượng". Thiếu phụ lông
mày dựng ngược nổi nóng cất tiếng thóa mạ: "Ta hỏi lão một điều tử tế mà lão lại đôi ba phen diu cợt
với ta, phải chăng lão không muốn sống nữa?". Ta liền hỏi lại: "Bản hòa thượng làm gì mà nương tử
bảo là diu cợt? Chẳng lẽ bản hòa thượng không phải là người và không thể sinh con được ư? Nương
tử không tin thì rồi bản hòa thượng sinh con nữa cho mà coi". Ngờ đâu thiếu phụ này tính khí cực kỳ nóng
nẩy, y rút ngay gươm ở sau lưng ra nhằm đâm vào mi mắt ta, như thế có vô lý không?".
Lệnh Hồ Xung nghe Nghi Lâm kể tới đây bụng bảo dạ:
- Bất Giới hòa thượng là người thẳng thắn có điều gì cũng nói huỵch toẹt ra không hề úy kỵ. Lão
nói đây đều là sự thực nhưng người nghe không khỏi cho lão có ý giu cợt vô l. Có điều lão đã lấy vợ
sinh con thì sao lại không hoàn tục? Nhà sư mà bồng con thì thật là một chuyện đáng tức cười.
Nghi Lâm lại kể tiếp.
Tiểu ni nói:
- Bà nào đó mà hung dữ thế? Hài nhi đúng là gia gia sinh ra có phải lừa gạt bà ta đâu? Tại sao bà
không hỏi nếp tẻ gì đã phóng kiếm đâm liền?
Gia gia đáp:
- Đúng thế! Khi đó ta né tránh đồng thời cãi lại: "Sao nương tử không phân rõ trắng đen đã động
đao kiếm? Con nhỏ này đúng là bản hòa thượng sinh ra, nó không phải là con của bản hòa thượng thì d
thường nương tử sinh ra nó chăng?". Thiếu phụ kia càng tức giận, y đâm liền ba chiêu liên hoàn, ta xem
ra thì là kiếm pháp phái Hoa Sơn".
Lệnh Hồ Xung sửng sốt tự hỏi:
- Tại sao lại là kiếm pháp phái Hoa Sơn được?
Nghi Lâm kể tiếp.
Tiểu ni vừa nghe gia gia nói là kiếm pháp của phái Hoa Sơn liền tự hỏi:
- Chẳng lẽ thiếu phụ đó lại là Nhạc cô nương, tiểu muội của Lệnh Hồ đại ca? Tính khí cô như
vậy thật là nóng nảy nhưng tiểu ni lại nghĩ ngay là không phải Nhạc cô nương vì Nhạc cô nương cũng
xấp xỉ với tuổi tiểu ni mà thôi.
Gia gia nói:
- Y đâm mấy nhát không trúng càng phóng kiếm rất mau. Dĩ nhiên ta không sợ y mà chỉ sợ đả
thương đến ngươi. Y đâm đến chiêu thứ tám, ta phóng cước đá trúng y làm y ngã lăn long lóc. Y đứng
dậy rồi lớn tiếng thóa mạ: "Thằng trọc thối tha mặt dầy kia! Thật là quân vô sỉ hạ lưu! Chỉ tính bề trêu
cợt phụ nữ!". Giữa lúc ấy má má ngươi ra bờ sông giặt áo trở về. Nàng đứng một bên để nghe chuyện.
Thiếu phụ kia thóa mạ mấy câu rồi hằn học lên ngựa ra đi. Thanh trường kiếm rớt xuống đất y cũng
không buồn lượm lấy nữa. Ta quay lại nói chuyện với má má ngươi nhưng má má ngươi chẳng trả lời
câu nào. Nàng chỉ thổn thức khóc. Ta hỏi nàng vì sao mà khóc nhưng nàng vẫn không trả lời. Sáng sớm
hôm sau không biết má má ngươi đi đâu mất. Ta chỉ thấy trên bàn còn để lại mảnh giấy viết tám chữ,
ngươi thử đoán xem là những chứ gì?".
Tiểu ni đáp:
- Hài nhi biết thế nào mà đoán được?
Gia gia nói:
- Tám chữ đó là "tham dâm hiếu sắc vô tình bạc nghĩa". Ta bồng ngươi đi tìm nàng khắp chỗ mà
chẳng thấy đâu".
Tiểu ni hỏi:
- Có phải má má nghe thiếu phụ kia nói vậy thì cho là gia gia quả có ý muốn trêu cợt y thiệt?
Gia gia đáp:
- Đúng thế! Như vậy có oan uổng không? Nhưng sau ta nghĩ lại thì không phải là hoàn toàn oan
uổng. Vì lúc ta thấy thiếu phụ kia xinh đẹp trong lòng không khỏi có ý muốn lần khân. Ngươi thử nghĩ
coi ta đã lấy má má ngươi làm vợ mà còn khen thầm trong bụng một thiếu phụ xinh đẹp, chẳng những
khen thầm trong bụng mà nói ra ngoài miệng. Như vậy chẳng phải tham dâm hiếu sắc vô tình bạc nghĩa
là gì?
Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:
- Té ra má má của Nghi Lâm tiểu sư muội cũng ăn phải dấm chua. Dĩ nhiên trong vụ này có chuyện
hiểu lầm, giả tỷ bà hỏi rõ đầu đuôi thì đâu đến nỗi xẩy chuyện phân ly?
Nghi Lâm kể tiếp.
Tiểu ni hỏi:
- Về sau gia gia có kiếm thấy má má không?
Gia gia đáp:
- Ta đi kiếm khắp nơi mà nào có thấy? Ta nghĩ tới má má ngươi là ni cô thì nhất định tìm tới ở một
ni am nào đó. Ta liền đi hỏi hết khắp am đường mà cũng chẳng thấy tông tích má má ngươi đâu. Sau ta
tới Vô Sắc am ở núi Hằng Sơn thì sư phụ ngươi là Định Dật sư thái thấy ngươi ngộ nghĩnh d thương,
người rất vui lòng. Hồi đó ngươi lại đang mắc bệnh, sư thái bảo ta gửi lại am cho ngươi nuôi dưỡng
để khỏi đem ngươi đi bôn ba sóng gió có khi làm cho ngươi phải uổng mạng.
Nghi Lâm nhắc tới Định Dật sư thái vừa thổn thức vừa nói:
- Tiểu ni không có má má từ thuở nhỏ đã được sư phụ nuôi dưỡng đến ngày khôn lớn. Nay sư phụ
của tiểu ni lại bị hạ sát tại chùa Thiếu Lâm rồi như vậy có đau đớn không? Bà bà có biết ai là hung thủ
đã gia hại ân sư của tiểu ni?
Lệnh Hồ Xung đã giả làm mụ bộc phụ câm điếc dĩ nhiên chàng không mở miệng.
Nghi Lâm lại nói tiếp:
- Người giết chết ân sư của tiểu ni lại chính là sư phụ của Lệnh Hồ đại sư ca. Vụ này thật nan giải.
Số là hoàn cảnh Lệnh Hồ đại ca cũng tương tự hoàn cảnh của tiểu ni. Y không có má má từ thuở nhỏ
và được sư phụ nuôi dưỡng cho tới khi trưởng thành. So với tiểu ni Lệnh Hồ đại ca còn đau khổ hơn
một tầng vì chẳng những y không má má mà gia gia cũng chẳng có nữa. Dĩ nhiên y hết lòng kính ái sư
phụ. Nếu tiểu ni giết sư phụ y để báo thù cho gia sư tức là khiến y phải thương tâm đến cùng cực.
Nghi Lâm ngừng lại một chút rồi nói:
- Gia gia của tiểu ni còn cho hay rằng sau khi lão gia gửi được tiểu ni vào vô sắc am, lại đi tới
khắp ni am trong thiên hạ để kiếm má má, lão gia chẳng quản đường xa muôn dặm sang Mông Cổ qua
Tây Tạng xuống Tây Vực ra đến ngoài quan ải, những nơi thâm sơn cùng cốc đều có vết chân của gia
gia mà thủy chung không được chút âm hạp nào về má má. Tiểu ni nghĩ rằng má má buồn phiền gia gia
về tội trêu cợt đàn bà rồi chắc hôm sau người đã tự vẫn nên đi kiếm đâu cũng không thấy.
Nghi Lâm thở dài nói tiếp:
- Á bà bà ơi! Má má tiểu ni lúc xuất gia đã thề nguyền trước Đức Bồ Tát là sau khi gửi mình vào
chốn cửa Không, quyết chẳng để mắc mưu vào đường tình lụy thế mà người quá nể gia gia hợp duyên
phu phụ. Ngờ đâu má má mới sinh hạ tiểu ni lại thấy gia gia trêu cợt đàn bà để họ mắng cho là quân
vô sỉ hèn hạ nên sinh lòng buồn bực. Má má tiểu ni là một người đàn bà cương liệt lại hối hận là mình
lầm lỗi đến mấy lần nên chắc người tự vận rồi.
Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:
- Té ra trong vụ này lại có nhiều điều bí ẩn như vậy.
Nghi Lâm lại kể.
Tiểu ni hỏi gia gia:
- Người đàn bà ác ôn ở phái Hoa Sơn đó là ai, gia gia có biết không?
Gia gia đáp
- Người đó đã có tên tuổi trên võ lâm không ngờ khí độ lại hẹp hòi, mụ chính là vợ Nhạc Bất
Quần tên gọi Ninh Trung Tắc. Ta lượm thanh kiếm của mụ bỏ rơi lên coi thấy chuôi kiếm có khắc năm
chữ "Hoa Sơn Ninh Trung Tắc". Ta kiếm má má ngươi không thấy trong lòng uất ức liền lên núi Hoa
Sơn định kiếm Nhạc phu nhân giết đi cho hả giận nhưng khi tới nơi thấy mụ đang bồng một con nhỏ và
hát cho con nghe. Ta nhìn con nhỏ rất khả ái liền nhớ tới ngươi nên không nỡ hạ thủ và tha thứ cho
mụ.
Nghi Lâm ngừng lại thở dài nói:
- Á bà bà! Đứa con nhỏ đó tức là Nhạc Linh San cô nương, tiểu sư muội của Lệnh Hồ đại ca.
Lệnh Hồ đại ca yêu thương cô tiểu sư muội này lắm thì dĩ nhiên cô phải là con người rất khả ái.
Lệnh Hồ Xung nghe Nghi Lâm nói tới đây không khỏi chấn động tâm thần. Chàng nghĩ đến Nhạc
phu nhân và Nhạc Linh San lúc này đều đã yên giấc ngàn thu ở chốn hang thẳm non xanh thì lòng chàng
lại đau nhói lên.
Nghi Lâm nói tiếp:
- Gia gia nói rõ đầu đuôi tiểu ni mới hiểu sở dĩ câu "Tham dâm hiếu sắc, vô tình bạc hãnh nhất thiên
hạ" làm cho gia gia đau khổ vô cùng là vì lẽ đó.
Tiểu ni lại hỏi:
- Má má viết tám chữ để lại mắng nhiếc gia gia. Gia gia có đưa cho ai coi không mà sao có người
lại biết rồi viết vào giải lụa này?
Gia gia đáp:
- Nhất định là không. Ta chẳng nói với một ai. Đem chuyện này tiết lộ với người ngoài thì còn ra
thể thống gì nữa? Ta ngờ rằng có ma quỷ đưa lối đem đường. Nhất định linh hồn của má má ngươi sai
quỷ tìm đến báo thù. Má má ngươi hận ta đã làm ô uế tấm thân trong trắng của nàng lại còn trêu cợt
đàn bà khác nữa không thì giải lụa này thiếu gì chữ viết lại viết đúng tám chữ kia? Ta biết đây là nàng
muốn đòi mạng ta nhưng như thế cũng hay! - trên thế gian tìm đâu cũng chẳng thấy nàng thì xuống âm
cung hội diện là một điều ta hằng mong ước. Ngờ đâu thân thể ta nặng quá vừa treo lên đã đứt dây rớt
xuống. Ta treo mình lần thứ hai cũng lại đứt dây.Ta muốn dùng dao đâm cổ tự vẫn thì lạ thay hiển
nhiên thanh đao lúc nào ta cũng đeo bên mình mà đột nhiên tìm không thấy nữa. Thế mới biết muốn chết
cũng không phải chuyện d dàng.
Tiểu ni nói:
- Gia gia ơi! Thế là gia gia nghĩ sai rồi! Đức Bồ Tát bảo vệ không để gia gia tự tận nên treo người
lên hai lần đều bị đứt dây tìm đến đao đao cũng chẳng thấy nếu không thì thì hài nhi chạy tới nơi gia
gia đã lìa trần rồi.
Gia gia nói:
- Ngươi nói vậy cũng có lý một phần nhưng ta chắc không phải đức Bồ Tát bảo vệ cho ta sống lâu
mà đức Bồ Tát bắt ta phải sống ở thế gian để chịu tội cho biết đường sám hối.
Tiểu ni nói:
- Thoạt tiên hài nhi tưởng là giải lụa Điền Bá Quang giắt lộn vào người gia gia khiến gia gia tức giận
mà liều mình...
Gia gia ngắt lời:
- Còn lầm lộn gì nữa? Trước kia Điền Bá Quang đã vô l với ngươi như thế chẳng phải lớn mật
làm càn là gì? Ta sai gã đi kiếm tên tiểu tử Lệnh Hồ Xung về cùng ngươi kết hôn thì gã viện hết lẽ này lẽ
nọ để từ chối và sau chẳng làm nên cơm cháo gì như vậy há chẳng phải hành động bất lực ư? Tám
chữ "Lớn mật làm càn, hành động bất lực" buộc vào người Điền Bá Quang là đúng quá rồi, chẳng có
chỗ nào sai trật.
Tiểu ni nói:
- Gia gia ơi! Gia gia sai Điền Bá Quang đi lo cái vụ vô vị này làm chi? Hài nhi không khỏi buồn
phiền về chuyện vô ý thức đó. Lệnh Hồ đại ca trước thương yêu Nhạc cô nương sau lại say mê
Nhậm tiểu thư thì còn nghĩ gì đến hài nhi?
Lệnh Hồ Xung nghe Nghi Lâm nói vậy thì trong lòng không khỏi hối hận. Nghi Lâm đối với chàng
một dạ si tình, ban đầu chàng không hay dần dần chàng mới biết rõ. Nhưng quá đúng như lời Nghi Lâm
đã nói thoạt tiên chàng yêu thương Nhạc tiểu thư về sau bao nhiêu tình ý của chàng chuyển cả sang
người Doanh Doanh. Những lúc chàng phải bôn tẩu giang hồ ít khi chàng nhớ tới Nghi Lâm.
Nghi Lâm lại nói tiếp:
- Gia gia nghe tiểu ni nói vậy đột nhiên lão gia nổi nóng lớn tiếng thóa mạ Lệnh Hồ đại ca. Gia gia
bảo: "Gã tiểu tử Lệnh Hồ Xung có mắt không tròng, gã thua cả Điền Bá Quang. Điền Bá Quang còn
biết con gái ta xinh đẹp, Lệnh Hồ Xung là một đứa ngu nhất thiên hạ".
Nghi Lâm ngừng lại một chút rồi tiếp:
- Gia gia thóa mạ Lệnh Hồ đại ca bằng những lời thô tục rất khó nghe, tiểu ni không muốn nhắc
lại. Gia gia hỏi: "Tên đui mắt đệ nhất thiên hạ là ai? Đừng tưởng là Tả Lãnh Thiền mà Lệnh Hồ Xung
đó. Tả Lãnh Thiền tuy bị người ta đâm đui mắt nhưng hắn còn sáng suốt hơn Lệnh Hồ Xung".
Nàng thở dài nói tiếp:
- Á bà bà ơi! Gia gia nói vậy là không đúng. Không hiểu sao lão gia lại mắng Lệnh Hồ đại ca tàn
nhẫn đến thế?
Tiểu ni đã giải bầy:
- Nhạc tiểu thư cùng Nhậm đại tiểu thư còn đẹp hơn hài nhi đến trăm ngàn lần, hài nhi bằng
người ta thế nào được? Hơn nữa hài nhi đã gửi mình vào chốn am mây nên chỉ biết cảm kích Lệnh Hồ
đại ca ở chỗ y đã liều mạng cứu hài nhi đồng thời y đối với sư phụ của hài nhi cũng tận tình nên hài nhi
thường nghĩ tới y. Má má đã nói sau khi quy y vào cửa Phật phải để lục căn thanh tịnh nếu còn vương
víu vào chỗ tình riêng tất bị đức Bồ Tát quở phạt là phải lắm.
Gia gia hỏi:
- Những người gửi thân vào chốn không môn sao lại chẳng được lấy chồng? Nếu bao nhiêu đàn
bà con gái vào am tu hành không còn ai lấy chồng sinh con thì trên thế giới còn đâu có người? Má má
ngươi là ni cô nếu nàng không lấy ta thì sao sinh ra ngươi được?
Tiểu ni đáp:
- Gia gia ơi! Gia gia đừng nói chuyện này nữa... chẳng thà má má đừng sinh ra hài nhi lại hay
hơn.
Nghi Lâm nói tới đây nàng nghẹn ngào không thốt ra lời, sau một lúc nàng kể tiếp:
- Gia gia nói: "Nhất định ta đi kiếm Lệnh Hồ Xung và bắt gã phải lấy ngươi." Tiểu ni bồn chồn liền
đáp: "Nếu gia gia đem chuyện này nói với Lệnh Hồ đại ca thì hài nhi vĩnh vin không nói với y một câu
nào nữa. Dù y có lên ngọn Kiến Tính tiểu ni cũng không nhìn đến y. Còn Điền Bá Quang mà nhắc tới
chuyện này với Lệnh Hồ đại ca thì hài nhi sẽ nói với các vị sư tỷ Nghi Thanh, Nghi Hòa vĩnh vin
không cho gã đặt chân lên núi Hằng Sơn nữa". Gia gia biết tiểu ni nói sao làm vậy, lão ngẩn mặt ra hồi
lâu buông tiếng thở dài rồi bỏ đi. Á bà bà! Gia gia đi chuyến này không biết đến bao giờ lão gia gia mới trở
lại để gặp hài nhi? Tiểu ni cũng không hiểu lão gia còn tự vận nữa không? Chuyện này thật khiến cho
tiểu ni phiền não vô cùng! Sau tiểu ni bảo Điền Bá Quang đi theo gia gia để coi sóc gia gia.
Nghi Lâm ngừng lại một chút rồi tiếp:
- Sau khi hai cha con tiểu ni từ biệt thấy nhiều người lén lút đến ngoài hang Thông Nguyên ẩn vào
trong những bụi cỏ rậm không hiểu họ làm gì. Tiểu ni liền ngấm ngầm theo họ xem sao thì gặp bà bà. Á
bà bà ơi! Bà bà không biết võ công lại không nghe rõ người ta nói gì mà cũng đến ẩn nấp tại đấy nếu có
người ngó thấy thì thật là nguy hiểm vô cùng. Từ nay bà bà chớ có theo người ta mà ẩn nấp vào những
bụi cỏ rậm người ta sẽ bảo bà bà làm gian tế cho địch.
Lệnh Hồ Xung nghe tới đây suýt nữa bật cười. Chàng nghĩ thầm trong bụng:
- Cô tiểu sư muội này tính nết còn trẻ con quá! Thật chẳng khác chi đứa con nít nhà người ta.
Nghi Lâm lại nói:
- Mấy bữa nay hai vị sư tỷ Nghi Hòa và Nghi Thanh đốc thúc tiểu ni luyện kiếm. Tần Quyên tiểu
sư muội cho tiểu ni hay là y có nghe nói mấy vị sư tỷ thương nghị ai cũng bảo rồi đây Lệnh Hồ đại ca
nhất quyết không làm chưởng môn phái Hằng Sơn nữa. Nhạc Bất Quần có mối đại thù hạ sát sư phụ,
phái Hằng Sơn dĩ nhiên chẳng thể hợp vào với Ngũ nhạc phái để tôn thờ lão làm chưởng môn cho
quần đệ tử phái này được. Vì thế mà các vị bảo tiểu ni lên làm chưởng môn. Á bà bà ơi! Tần Quyên
tiểu sư muội nói vậy song tiểu ni không thể tin được, nhưng Tần Quyên lại thề rằng y không nói dối. Y
còn bảo trong những vị sư tỷ ở phái Hằng Sơn thì bọn ni cô vào hàng chữ Nghi được Lệnh Hồ đại ca
coi trọng hơn cả, nếu tiểu ni lên làm chưởng môn tất nhiên rất vừa lòng đại ca nên bọn họ ngấm ngầm
tiến cử tiểu ni cũng là theo ý Lệnh Hồ đại ca.
Nghi Lâm ngừng lại một chút rồi tiếp:
- Các vị sư tỷ mong cho tiểu ni mau luyện thành kiếm thuật để giết Nhạc Bất Quần. Khi ấy tiểu
ni lên làm chưởng môn phái Hằng Sơn thì không còn ai có điều dị nghị nữa. Đó là những lời mà Tần
Quyên giải thích cho tiểu ni nghe nên tiểu ni mới tin được vài phần. Nhưng chức chưởng môn phái Hằng
Sơn giao cho tiểu ni làm thế nào được? Kiếm pháp của tiểu ni dù có luyện tới mười năm cũng không
thể bằng các vị sư tỷ Nghi Hòa, Nghi Thanh được còn nói tới việc muốn hạ sát Nhạc Bất Quần thì
nhất định tiểu ni chẳng bao giờ làm nổi. Á bà bà ơi! Không biết tiểu ni làm thế nào cho phải?
Lệnh Hồ Xung nghe Nghi Lâm nói tới đây mới tỉnh ngộ nghĩ thầm:
- Té ra bọn Nghi Hòa, Nghi Thanh sở dĩ đôn đốc Nghi Lâm luyện kiếm gấp rút không kể ngày đêm
là cốt để nàng lên cầm quyền chưởng môn thay ta. Chỗ dụng tâm của họ cực nhọc như vậy cũng chỉ vì có
hậu ý với ta mà ra.
Nghi Lâm buồn rầu nói tiếp:
- Á bà bà ơi! Tiểu ni thường nói với bà bà là tiểu ni ngày đêm nhớ tới Lệnh Hồ đại ca. Cả lúc
nằm ngủ cũng mơ thấy y. Tiểu ni nhớ tới y vì y cứu mạng cho tiểu ni mà không nghĩ đến sống chết.
Tiểu ni lại nghĩ tới khi y bị thương tiểu ni bồng y mà chạy, ngoài ra tiểu ni còn nhớ lại những lúc cùng
y trò chuyện vui cười cùng những khi y bảo tiểu ni kể chuyện cổ tích cho y nghe. Nhất là hôm ở viện
Quần Ngọc thuộc huyện Hành Sơn tiểu ni cùng y... ngủ chung một giường đắp chung một chăn...
Nàng thở dài nói tiếp:
- Á bà bà ơi! Tiểu ni biết rõ bà bà không nghe thấy gì nên mới nói rõ những câu chuyện này mà
không sợ mắc cỡ nếu cứ để nó chứa chất trong lòng tiểu ni hết ngày này sang ngày khác thì không
chừng tiểu ni đến phải phát điên mất. Tiểu ni có nói ra được với bà bà hay khẽ gọi đến tên Lệnh Hồ đại
ca thì nỗi uất ức trong lòng mới vơi đi được một vài phần và tâm thần cảm thấy nhẹ nhàng một chút.
Nàng ngừng lại thở hơi rồi khẽ cất tiếng gọi:
- Lệnh Hồ đại ca! Lệnh Hồ đại ca!
Nàng gọi hai câu này đầy vẻ quyến luyến tỏ ra nàng tương tư chàng đến ghi lòng tạc dạ.
Lệnh Hồ Xung nghe nàng gọi không khỏi chấn động tâm thần. Chàng biết cô tiểu sư muội này đối
với chàng rất tử tế nhưng chàng cũng không ngờ nàng lại có mối thâm tình tha thiết đến thế. Mối tình này
khiến chàng không khỏi kinh tâm động phách.
Lệnh Hồ Xung cầm lòng không đậu than thầm trong bụng:
- Giả tỷ trong lòng ta chưa có hình ảnh Doanh Doanh thì chẳng khi nào ta nỡ phụ tình mà không
lấy cô tiểu sư muội này. Nàng đối với ta bằng một mối tình thâm trọng như vậy ta biết làm thế nào được?
Lệnh Hồ Xung hỡi Lệnh Hồ Xung! Ngươi lấy chi để đền đáp mối tình nồng nhiệt của Nghi Lâm tiểu
sư muội?
Nghi Lâm khẽ buông tiếng thở dài nói tiếp:
- Á bà bà ơi! Gia gia không hiểu lòng tiểu ni! Các vị sư tỷ Nghi Hòa, nghi Thanh cũng đều không
hiểu lòng tiểu ni! Tiểu ni nghĩ tới Lệnh Hồ đại ca mà dạ bồn chồn chẳng lúc nào khuây. Tiểu ni cũng
biết rằng mình không nên có những ý nghĩ này. Một người đàn bà con gái đã gửi mình vào chốn không
môn, xuất gia tu hành thì đâu có thể đêm ngày lúc nào cũng nghĩ tới một chàng trai được? Huống chi
chàng trai này lại là chưởng môn bản phái. Hằng ngày tiểu ni ngấm ngầm cầu khẩn Quan Thế Âm Bồ Tát
ám trợ cho tinh thần mình quên được Lệnh Hồ đại ca.
Nàng ngừng lại một chút hít một hơi chân khí nói tiếp:
- Sáng sớm tiểu ni gõ mõ tụng kinh chiều hôm lại gõ mõ tụng kinh. Trong kinh nói kẻ tu hành phải
khám phá ra bài chữ sắc không ở thế gian. Phải mặt ngọc da ngà, hồng nhan tuổi trẻ, tối hậu cung biên
thành đống xương trắng. Vinh hoa phú quý vui thú ngày đêm cũng chỉ là một trường xuân mộng. Lời kinh
đã dạy dĩ nhiên rất đúng nhưng tiểu ni không biết làm thế nào? Giả tỷ sư phụ còn sống ở thế gian thì tiểu
ni cầu xin lão nhân gia chỉ điểm cho con đường sáng sủa. Sáng sớm hôm nay tiểu ni niệm kinh cầu đức
Quan Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn thì trong lòng tiểu ni chợt nhớ tới Lệnh Hồ đại ca liền cầu
đức Bồ Tát bảo vệ cho y tai qua nạn khỏi, gặp dữ hóa lành, cùng ám trợ y cùng Nhậm đại tiểu thư
nên duyên Tần Tấn, vẹn đạo xướng tùy cho đến thuở răng long đầu bạc suốt đời hưởng thú thanh nhàn.
Tiểu ni chỉ mong Lệnh Hồ đại ca sung sướng suốt đời là hay lắm rồi. Tiểu ni lại nghĩ tới mình cầu đức
Bồ Tát hết điều nọ đến điều kia cũng thật phiền, không hiểu đức Bồ Tát ưng cho điều gì? Từ nay trở đi
tiểu ni chỉ cầu đức Bồ Tát bảo trợ cho Lệnh Hồ đại ca một đời tiêu giao nhàn nhã. Bản tính đại ca chỉ
ưa mùi khoái lạc thảnh thơi không muốn có điều chi ràng buộc vậy mong Nhậm đại tiểu thư đừng câu
thúc y.
Nghi Lâm nói bằng một giọng rất thành khẩn. nàng hết lòng hết ý mong cho Lệnh Hồ Xung được
khoái lạc ung dung.
Đoạn nàng kéo tay áo Lệnh Hồ Xung ngưng đầu trông vừng trăng tỏ rồi nói:
- Tiểu ni phải về am còn bà bà cũng về chùa nghỉ đi thôi.
Nàng lấy trong bọc ra hai tấm bánh bao nhét vào tay Lệnh Hồ Xung nói:
- Á bà bà! Tiểu ni đem món này tặng cho bà bà, bây giờ tiểu ni xin cáo từ.
Nghi Lâm dứt lời đứng dậy.
Bỗng nàng nhìn thẳng vào mặt Lệnh Hồ Xung hỏi:
- Á bà bà ơi sao bữa nay bà bà lại không nhìn tiểu ni mà ngoảnh mặt nhìn ra chỗ khác? Phải chăng
trong tâm bà bà có điều chi không được thảnh thơi?
Nghi Lâm chờ một lúc không thấy Lệnh Hồ Xung trả lời nàng nói như để mình nghe:
- Bà bà có nghe thấy gì đâu mà ta cứ hỏi hoài mới thật là ngu xuẩn.
Đoạn nàng từ từ cất bước.
Lệnh Hồ Xung ngồi trên hòn đá ngẩn ngơ nhìn bóng sau lưng Nghi Lâm cho tới khi nàng mất hút
vào trong bóng tối. Chàng bần thần ôn lại những lời mà Nghi Lâm vừa nói cho chàng nghe. Lần lần
từng câu một lướt qua trong đầu óc chàng. Bất giác chàng thuộn mặt ra. Lòng chàng ôm một mối tư
tưởng bâng khuâng như buồn rầu như hối hận lại như luyến tiếc. Chính chàng cũng không phân tích được
hiện giờ chàng đang nghĩ gì.
Lệnh Hồ Xung ngơ ngẩn xuất thần không biết bao nhiêu lâu. Bỗng chàng quay lại nhìn xuống dòng
nước trong vắt trong khe suối. Bất giác chàng giật mình kinh hãi vì dưới nước hiện ra hai bóng người
sóng vai mà ngồi trên một phiến đá lộn đầu xuống. Lệnh Hồ Xung tưởng mình hoa mắt chàng định thần
nhìn kỹ lại thì rõ ràng là hai bóng người chứ không phải một.
Trong khoảng thời gian chớp nhoáng lưng chàng toát mồ hôi lạnh ngắt. Chàng sợ quá đến nỗi không
dám ngoảnh đầu nhìn lại.




TIẾU NGẠO GIANG HỒ- HỒI 207
Linh Quy Các, Hào Kiệt Thụ Hình

--------------------------------------------------------------------------------

Kim Dung
Lệnh Hồ Xung nhìn bóng dưới nước thì người kia ngồi ở phía sau chàng cách xa không đầy hai
thước. Giả tỷ người kia vươn tay ra là có thể điểm vào tử huyệt làm cho chàng phải uổng mạng
nhưng chàng sợ quá ngồi ngây ra không biết vọt về phía nào để tránh.
Người đó lần đến sau lưng chàng không một tiếng động nên chàng chẳng hay biết gì, đủ tỏ võ công
họ cao thâm đến trình độ khôn lường.
Một ý niệm cổ quái khiến chàng la thầm:
- Quỷ!
Nghĩ tới ma quỷ chàng lại càng bở vía ngồi trơ ra một lúc. Chàng lại nhìn xuống nước.
Nước chảy rung rinh, bóng trăng lộn ngược lờ mờ không nhìn rõ nhưng cũng nhận ra được hai bóng
người giống hệt nhau. Hai người đều là đàn bà mặc áo rộng thùng thình, đầu tóc chải mượt quấn lại
thành một búi chẳng khác gì nhau, nghĩa là giống hệt người chàng đã hóa trang.
Lệnh Hồ Xung càng nhìn càng khiếp vía, trống ngực đánh hơn trống làng, tưởng chừng trái tim
muốn nhảy ra ngoài cửa miệng.
Bất thình lình một luồng dũng khí không biết từ đâu kéo tới khiến chàng quay phắt lại, mặt chàng
đối diện với mặt "quỷ" kia.
Lệnh Hồ Xung nhìn rõ đối phương rồi, bất giác chàng hít một hơi khí lạnh. Mắt chàng nhìn rõ đối
phương là một người đàn bà đứng tuổi, phảng phất giống như mụ bộc phụ vừa câm vừa điếc ở trên chùa
Huyền Không.
Chàng tự hỏi:
- Mụ đến sau lưng mình từ lúc nào? Bằng cách gì? Sao mình lại không hay biết chi hết? Thế này thì
thật là kỳ.
Bây giờ chàng đã bớt phần sợ hãi nhưng lại tăng thêm phần kinh dị. Bất giác chàng buột miệng
lên tiếng:
- Á bà bà! Bà bà đấy ư? Bà bà làm cho bản nhân phải một phen bở vía.
Thanh âm chàng run run đủ tỏ ngoài mặt tuy chàng ra vẻ bạo dạn mà trong lòng chưa hết kinh hãi.
Chàng nhận thấy bà bà cài búi tóc bằng một cành kinh thoa, mình mặc áo vải xám lợt giống hệt
màu áo của chàng.
Lệnh Hồ Xung lại nói tiếp:
- Bà bà min trách cho! Trí nhớ của Doanh Doanh thật là tuyệt diệu. Nàng nhớ được bà mặc áo
màu này liền hóa trang cho tại hạ giống hệt. bây giờ tại hạ cùng bà bà coi chẳng khác gì chị em sinh
đôi.
Chàng thấy nét mặt Á bà bà vẫn trơ như gỗ không ra chiều giận dữ cũng chẳng tỏ vẻ vui mừng,
chẳng hiểu trong lòng mụ nghĩ gì.
Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:
- Mụ này thật là cổ quái! Ta hóa trang làm mụ bị mụ nhìn thấy rồi, bây giờ mụ lại tới đây thì ta
phải bỏ đi không nên chần chờ ở lại nữa.
Chàng nghĩ vậy liền đứng lên nhìn Á bà bà xá một xá rồi nói:
- Đêm đã khuya rồi, tại hạ xin cáo biệt!
Đoạn chàng trở gót nhằm đường cũ ra đi.
Lệnh Hồ Xung mới đi được bảy tám bước đột nhiên chàng thấy một người đứng chắn đường.
Người này chính là Á bà bà nhưng không hiểu thân pháp mụ xuất quỷ nhập thần thế nào mà không
một tiếng động, không thấy bóng hình mụ đã tới được trước mặt chàng.
Đông Phương Bất Bại lúc đối địch chuyển động thân hình nhanh như chớp nhoáng nhưng vẫn còn
nhìn rõ bóng người. Mụ này đột nhiên đứng sững trước mặt tựa hồ ở dưới đất chui lên mới thật là kỳ.
Lệnh Hồ Xung trong lòng xiết bao kinh hãi! Chàng biết đêm nay đúng là đã gặp phải cao nhân, bất
giác chàng than thầm:
- Mình hóa trang làm người nào chẳng được mà lại hóa trang làm mụ này, chắc mụ tức giận lắm rồi
đây.
Chàng liền xá dài nói:
- Bà bà! Tại hạ có điều mạo phạm, đã cải trang làm bà bà vậy bà bà hãy về đi! Tại hạ sẽ đến
chùa Huyền Không tạ tội.
Á bà bà vẫn mặt lạnh như tiền chẳng có vẻ chi nóng giận.
Lệnh Hồ Xung lại nói:
- À phải rồi! Tại hạ có nói gì bà bà cũng chẳng nghe tiếng.
Chàng liền cúi xuống, lấy ngón tay viết ra mặt đất mấy chữ:
- Xin lỗi bà bà từ nay trở đi tại hạ không dám thế nữa.
Đoạn chàng đứng ngây người lại thì thấy bà bà vẫn ngơ ngáo đứng đó. Mụ chẳng buồn nhìn đến
những chữ chàng vừa viết.
Lệnh Hồ Xung trỏ tay xuống đất lớn tiếng:
- Xin lỗi bà bà từ nay không dám thế nữa.
Á bà bà vẫn đứng trơ như pho tượng Bồ Tát ở chùa.
Lệnh Hồ Xung lẩm bẩm:
- Hỏng bét! Chắc mụ không biết chữ rồi!
Chàng lại xá lia lịa luôn mấy cái, giơ tay chỉ trỏ làm hiệu rồi sẽ cởi bỏ tóc, trở lại chân tướng.
Đoạn chàng chắp tay ra chiều xin lỗi. Không biết có phải Á bà bà chẳng hiểu ý chàng hay mụ giả
vờ mụ cứ đứng trơ không nhúch nhích và tựa hồ không để ý gì.
Lệnh Hồ Xung không biết làm thế nào lại gãi đầu gãi tai nói:
- Bà bà không hiểu thì tại hạ cũng chẳng biết làm thế nào được.
Đoạn chàng né mình lướt qua bên người mụ. Nhưng chân trái chàng vừa cử động thì người Á bà
bà cũng lấp loáng một cái. Mụ đứng trước mặt chàng rồi. Lệnh Hồ Xung hít một hơi khí lạnh nói:
- Xin lỗi!
Chàng khoa chân bước sang bên phải rồi đột nhiên vọt qua mé tả lướt đi.
Nhưng chân trái chàng vừa chấm đất thì Á bà bà lại đứng chắc trước mặt chàng.
Lệnh Hồ Xung chuồn luôn mấy lần, mỗi lúc một mau lẹ hơn nhưng Á bà bà không rời chàng nửa
bước, thủy chung mụ vẫn án ngữ trước mặt.
Lệnh Hồ Xung thấy bà bà cứ cản đường hoài thì trong lòng nóng nảy vô cùng, chàng liền vươn tay
trái ra đẩy vào bả vai đối phương.
Ngón tay chàng sắp đụng vào vai mụ thì đột nhiên mụ vung bàn tay chém xuống cổ tay chàng.
Lệnh Hồ Xung vội rụt tay về. Tuy động tác của chàng cực kỳ mau lẹ mà lưng bàn tay cũng bị ngón
tay út của Á bà bà quét trúng. Chàng cảm thấy đau rát chẳng khác gì bị dao khứa.
Chàng thấy mình đuối lý không dám cùng mụ quyết đấu và chỉ mong được chóng thoát thân.
Lệnh Hồ Xung liền cúi xuống muốn chuồn qua mé bên người mụ để lướt đi nhưng chàng vừa
chuyển động thân hình đã cảm thấy chưởng phong xô tới.
Á bà bà đã phóng chưởng đánh vào đỉnh đầu chàng.
Lệnh Hồ Xung vội nghiêng người đi để tránh nhưng phát chưởng của đối phương phóng ra cực kỳ
mau lẹ.
Bỗng nghe đánh "bốp" một tiếng, vai chàng đã bị trúng chưởng.
Người Á bà bà cũng bị chấn động. Nguyên phát chưởng của mụ đánh tới vai Lệnh Hồ Xung thì
môn Hấp tinh đại pháp trong người chàng tự động phát sinh phản ứng, hút lấy chưởng lực của mụ.
Á bà bà đột nhiên thò tay trái ra, hai ngón tay khô đét như chân gà nhọn hoắc nhằm đâm vào mắt
Lệnh Hồ Xung.
Lệnh Hồ Xung kinh hãi vô cùng, vội cúi đầu xuống để tránh khỏi chiêu trảo của đối phương nhưng
trường hợp này khiến cho sau lưng chàng có chỗ sơ hở rất lớn. Nếu bị quyền chưởng đánh trúng thì thật là
nguy hiểm.
May ở chỗ bà bà lúc nào cũng e sợ Hấp tinh đại pháp của chàng nên không dám thừa chỗ sơ hở
đánh vào.
Tay mặt mụ cong đi và đâm ngược lên vẫn nhằm móc mắt Lệnh Hồ Xung.
Hiển nhiên mụ quyết định chủ ý, bất luận Hấp tinh đại pháp của chàng ghê gớm đến đâu thì ngón
tay của mụ mà đâm trúng mắt cũng làm cho chàng phải đui mù. Con mắt là vật mềm nhũn thì chẳng thể
nào hút được công lực của người ngoài.
Lệnh Hồ Xung vung tay lên gạt. Á bà bà liền xoay bàn tay lại, năm ngón tay của nụ biến thành
chiêu trảo chụp xuống mắt bên trái chàng.
Lệnh Hồ Xung lại vung tay trái lên gạt thì ngón tay trỏ bên phải của Á bà bà đã nhằm đâm vào lỗ
tai bên trái Lệnh Hồ Xung.
Á bà bà luôn luôn thay đổi chiêu thức, ngón tay mụ lúc đưa lên lúc đâm xuống cực kỳ mau lẹ!
Chiêu thức của mụ rất cổ quái coi như mụ đàn bà nhà quê đánh lộn với người khác, nhưng nó vừa hiểm
độc vừa mau lẹ. Chỉ trong mấy chiêu mụ đã bức bách Lệnh Hồ Xung phải lùi hoài.
Nguyên Lệnh Hồ Xung về công phu quyền cước chẳng lấy gì làm cao minh cho lắm, nếu Á bà bà
không sợ môn Hấp tinh đại pháp mà dám đụng chân tay vào người chàng thì chàng đã liên tiếp bị trúng
chưởng của mụ rồi.
Hai bên qua lại thêm mấy chiêu, Lệnh Hồ Xung tự biết môn quyền cước của mình còn kém đối
phương rất xa nếu không lấy kiếm ra chiến đấu thì đêm nay khó nỗi thoát thân.
Quyết định chủ ý rồi chàng liền thò tay vào bọc để rút đoản kiếm. Nhưng lúc tay mặt chàng vừa
đụng vào chuôi kiếm thì Á bà bà đã biết chỗ dụng ý của chàng, mụ liền ra chiêu nhanh như điện chớp.
Mụ tấn công bảy tám chiêu liền khiến cho Lệnh Hồ Xung phải né tả tránh hữu chẳng lúc nào rảnh tay
để rút kiếm ra.
Lệnh Hồ Xung thấy Á bà bà ra chiêu mỗi lúc một tàn độc. Hiển nhiên chàng chẳng có gì thù oán
với mụ mà mụ lại có ý móc mắt chàng thì biết ngay cục diện đêm nay cực kỳ nguy hiểm.
Đột nhiên Lệnh Hồ Xung quát lên một tiếng thật to, tay trái chàng đưa lên che cặp mắt còn tay phải
thò vào bọc để rút kiếm, đồng thời chàng đành chịu mụ phóng chưởng và vung cước đánh tới min sao
rút được trường kiếm ra.
Nhưng giữa lúc ấy đầu chàng bị rít chặt, Á bà bà đã nắm được tóc chàng.
Bỗng hai chân Lệnh Hồ Xung giơ cao khỏi mặt đất rồi cả người chàng bị Á bà bà nhấc bổng lên.
Tiếp theo chàng thấy trời đất quay cuồng. Người chàng bị đưa lên không quay chuyển rất mau.
Nguyên Á bà bà nắm tóc Lệnh Hồ Xung rồi kéo mạnh cho người chàng đưa ngang lên rồi quay tít,
mỗi lúc một nhanh.
Lệnh Hồ Xung kêu rầm lên:
- Ô hay bà bà làm gì thế này?
Chàng vung tay đá chân loạn lên muốn chụp lấy cánh tay Á bà bà thì đột nhiên hai bên nách chàng
bị tê chồn. Chàng đã bị mụ điểm trúng huyệt đạo.
Tiếp theo cả sau lưng, trước ngực, đầu, cổ mấy nơi huyệt đạo đều bị điểm trúng. Thế là toàn
thân chàng nhũn ra không cử động được nữa.
Á bà bà vẫn chưa dừng tay, mụ quay tít người Lệnh Hồ Xung như một cây lưu tinh chùy.
Bên tai Lệnh Hồ Xung chỉ nghe tiếng gió vù vù. Chàng nghĩ thầm:
- Đời ta đã gặp không biết bao nhiêu chuyện kỳ lạ nhưng chưa bao giờ bị người nắm tóc xoay mình
như chong chóng làm trò chơi như lúc này.
Á bà bà xoay Lệnh Hồ Xung cho đến lúc chàng sắp ngất đi mới dừng tay lại.
"Huỵch" một tiếng, mụ đã liệng quăng chàng xuống đất một cái thật mạnh.
Lệnh Hồ Xung nguyên trước không có ý gì thù nghịch với Á bà bà nhưng lúc này chàng bị mụ
quay còn thiếu chết đi sống lại nên lòng chàng không khỏi căm hận liền cất tiếng thóa mạ:
- Mụ thối tha này! Mụ thật là con người không biết điều, ta mà rút được kiếm ra thì phải đâm mụ lòi
ruột mới hả lòng.
Á bà bà vẫn lạnh lùng ngó Lệnh Hồ Xung nét mặt trơ như gỗ không lộ vẻ gì tức giận hay mừng
vui.
Lệnh Hồ Xung tự nhủ:
- Đánh mụ thì không đánh được rồi. Nếu không mắng nhiếc cho sướng miệng thì ra mình bị thua to.
Nhưng lúc này ta bị mụ kiềm chế nếu mụ biết ta chửi mắng tất còn làm cho ta đau khổ hơn.
Chàng nghĩ vậy liền miệng cười ha hả nhưng lớn tiếng thóa mạ:
- Mụ già thối tha kia! Hoàng thiên biết mụ tâm địa độc ác nên mới làm cho mụ điếc lòi điếc nỗ lại
miệng câm như hến không biết cười cũng không biết khóc. Mụ là đưa si ngốc thì tưởng làm con lợn con
chó cũng còn sướng hơn.
Lệnh Hồ Xung mắng mỗi lúc một thậm tệ, mặt chàng lại tỏ ra rất hoan hỉ, miệng cười ha hả không
ngớt.
Nguyên chàng cười đây chỉ là chuyện giả dối, cười để Á bà bà không nghĩ là chàng đang chửi bới
nhiếc móc.
Sau chàng thấy mình chửi mắng bao nhiêu mụ cũng không phản ứng bất giác chàng rất lấy làm đắc
ý nổi lên tràng cười hô hố.
Á bà bà từ từ tiến lại bên Lệnh Hồ Xung, mụ vươn tay trái ra nắm lấy tóc chàng lôi đi xềnh xệch.
Mụ đi mỗi lúc một lẹ.
Lệnh Hồ Xung tuy bị điểm huyệt nhưng chưa mất tri giác. Người chàng bị xát xuống đất đau đớn
không chịu nổi. Chàng lại lớn tiếng thóa mạ không ngớt. Lúc này chàng có muốn cười cũng cười không
ra tiếng được.
Á bà bà lôi Lệnh Hồ Xung lên núi. Chàng nghiêng đầu quan sát địa hình thì thấy mụ đi một lúc rồi
rẽ về hướng tây tức là theo đường lên chùa Huyền Không.
Bây giờ Lệnh Hồ Xung mới đoán ra bọn Bất Giới hòa thượng, Điền Bá Quang, Mạc Bắc Song
Hùng , Bảo Đại Sở, Cừu Tùng Niên bị treo chắc là do thủ đoạn của mụ.
Chàng nghĩ rằng nhân vật đến bắt người mà thần không hay quả không biết thì trừ chân tay mụ người
khác khó có thể làm được.
Bất giác chàng nhủ thầm:
- Ta đã lên chùa Huyền Không và đã gặp mụ câm điếc này mà tuyệt nhiên không biết một tý gì về
mụ thì ra mình ngu ngốc thật. Chẳng những ta không hay biết mà cả những cao nhân như Phương
Chứng đại sư, Xung Hư đạo trưởng thấy mụ già cũng không sinh lòng ngờ vực. Vậy tài che dấu bản
lãnh của mụ thật là tuyệt hảo.
Rồi chàng lại nghĩ:
- Giả tỷ mụ câm điếc này cũng treo ta lên cây ở Thông Nguyên cốc như bọn Bất Giới đại sư và
buộc cổ ta một giải lụa viết chữ vào bảo ta là một tên đại dâm tặc đệ nhất thiên hạ mới thật là nhục!
Ta đã làm chưởng môn phái Hằng Sơn, lại ăn mặc giả đàn bà chẳng vào kiểu cách gì thì còn chi là thể
diện nữa? May mụ chỉ lôi ta lên chùa Huyền Không để treo ta ở trên đó, ta khỏi xấu mặt trước mọi
người cũng là đỡ lắm.
Lệnh Hồ Xung bản tính khoát đạt. Bữa nay chàng gặp vận xấu nhưng không bị treo lên Hằng
Sơn biệt viện cho mọi người hay cũng là một điều đại hạnh trong những sự không may.
Đoạn chàng tự hỏi:
- Chẳng hiểu mụ này có biết lai lịch ta chăng? Hay là mụ thấy ta là chưởng môn phái Hằng Sơn mà
ưu đãi ta một vài phần?
Dọc đường người chàng sướt vào đá núi nên toàn thân da thịt bị cứa đứt không biết đến bao nhiêu
chỗ. May mặt chàng ở trên cao nên ngũ quan không bị thương tổn.
Khi đến chùa Huyền Không, Á bà bà lôi Lệnh Hồ Xung vào đại diện.
Bỗng thấy mụ đóng cửa chùa lại rồi lôi thẳng chàng lên gác tầng cao nhất ở mé tả kêu bằng Linh
Quy các.
Ngày trước Lệnh Hồ Xung đã đưa Phương Chứng đại sư cùng Xung Hư đạo trưởng lên Linh
Quy các để thương nghị đại sự.
Lệnh Hồ Xung thấy Á bà bà lôi mình lên Linh Quy các thì không khỏi giật mình kinh hãi.
Chàng lớn tiếng la:
- Trời ơi! Thôi hỏng to rồi!
Nguyên ngoài Linh Quy các có một cái cầu treo, phía dưới là cái hang sâu muôn trượng.
Lệnh Hồ Xung nghĩ thầm:
- Nếu mụ câm điếc này mà treo mình lên cây cầu đó mà nơi đây chẳng mấy khi có người đến thì
thật là nguy. Trong vòng mười ngày hay nửa tháng mà không ai lên là ta bị chết đói. Nếu vậy thì mụ thật
là độc ác.
Á bà bà bỏ Lệnh Hồ Xung trên gác rồi một mình mụ đi xuống.
Lệnh Hồ Xung nằm sóng sượt dưới đất. Chàng tự hỏi:
- Không hiểu lai lịch của mụ câm điếc này ra sao? Ta chẳng biết một chút manh mối gì. Chắc mụ là
một danh thủ tiền bối ở phái Hằng Sơn, có khi mụ cũng là một nhân vật như Vu Tẩu. Không chừng mụ là
người hầu cận của sư phụ các vị sư thái Định Tĩnh, Định Nhàn. Không hiểu sao mụ lại biết âm mưu của
bọn Cừu Tùng Niên toan làm điên đảo phái Hằng Sơn mà bắt chúng treo lên?
Lệnh Hồ Xung nghĩ tới đây cũng yên lòng được một chút, chàng tự nhủ:
- Ta đã là chưởng môn phái Hằng Sơn thì dù sao mụ cũng nghĩ tới chút tình hương hỏa mà không
đến nỗi hành hạ quá tệ.
Nhưng rồi chàng lại nghĩ:
- Không khéo ta thay hình đổi dạng thế này mụ không nhận ra được mà coi ta như bọn Trương
phu nhân cố ý hóa trang làm mụ vào đây nằm vùng để âm mưu quấy rối phái Hằng Sơn thì ta không
khỏi bị coi là kẻ thù. Trường hợp này ta sẽ bị đau khổ hơn. Như thế lại càng hỏng bét.
Trong đầu óc Lệnh Hồ Xung lúc này những mối hoài nghi nổi lên như sóng cồn. Chàng không sao
đoán được hậu quả về vụ xúi quẩy này.
Chàng vẫn không nghe thấy tiếng động bước chân lên thang lầu mà Á bà bà lại lên tới nơi.
Trong tay mụ cầm một sợi giây. Mụ cột chân tay Lệnh Hồ Xung lại.
Lệnh Hồ Xung không nói gì nữa mà chân tay không cử động được nên để mặc mụ muốn làm gì
thì làm.
Á bà bà cột chân tay Lệnh Hồ Xung lại rồi rút trong bọc ra một mảnh vải vàng buộc vào cổ chàng.

Lệnh Hồ Xung nổi tính hiếu kỳ. Chàng muối coi xem trên mảnh vải đó viết những chữ gì. Nhưng
giữa lúc ấy, hai mắt chàng bỗng dưng tối sầm.
Nguyên Á bà bà đã lấy mảnh vải đen bịt mắt chàng lại.
Lệnh Hồ Xung lẩm bẩm:
- Mụ này vừa câm vừa điếc mà đầu óc rất minh mẫn. Mụ biết ta muốn nhìn mảnh vải liền bưng mắt
lại không cho nhìn thấy. Vậy đầu óc mụ có lẽ thông minh hơn cả người thường.
Rồi chàng bụng bảo dạ:
- Lệnh Hồ Xung này bất quá là một tên lãng tử giang hồ, thiên hạ đều biết tiếng vậy những chữ viết
vào mảnh vải đó dĩ nhiên chẳng tử tế gì, ta không nhìn thấy cũng xong.
Lệnh Hồ Xung cảm thấy cổ tay và gót chân bị rít chặt, rồi cả người chàng đưa lên không. Chàng
đã bị treo lên xà nhà.
Lệnh Hồ Xung nổi giận đùng đùng lại lớn tiếng thóa mạ.
Tuy chàng thích làm huyên náo nhưng lòng chàng lại rất tinh tế, chàng tự nhủ:
- Ta chỉ biết già mồm chửi mắng thì khó mà thoát thân được. Bây giờ ta nên từ từ vận khí để thông
huyệt đạo chờ khi lấy được kiếm cầm tay là có thể kiềm chế mụ câm điếc này để treo mụ lên. Ta cũng
sẽ buộc vào cổ mụ một tấm vải vàng. Nhưng không hiểu nên viết vào tấm vải đó những chữ gì?
Rồi chàng tự trả lời:
- Ta viết quách "Thiên hạ đệ nhất đại ác bà".
Đoạn chàng lắc đầu lẩm bẩm:
- Không được! Cho mụ là đệ nhất thiên hạ thì bất cứ đệ nhất gì gì không chừng mụ cũng vui
sướng. vậy ta viết "Thiên hạ đệ thập bát ác bà" để mụ nghĩ cho vớ đầu cũng không ra được 17 mụ ác
bà đứng trên mụ là ai?
Lệnh Hồ Xung lại lắng tai nghe động tĩnh thì không thấy tiếng hô hấp. Á bà bà đã xuống khỏi gác
rồi.
Lệnh Hồ Xung bị treo đến mấy giờ bụng đói meo. Nhưng chàng vận khí thấy huyệt đạo dần dần
khai thông thì trong bụng mừng thầm.
Đột nhiên người chàng đu đi một cái. Tiếp theo chàng nghe đánh "huỵch" một tiếng. Người chàng bị
rớt xuống cầu thang lầu.
Nguyên Á bà bà đã thả giây ra nhưng mụ trở lại lúc nào chàng cũng chẳng hay biết gì hết.
Á bà bà cởi tấm khăn bịt mặt Lệnh Hồ Xung ra. Những huyệt đạo trên cổ chàng chưa khai thông
nên không thể cúi xuống nhìn tấm khăn vải vàng được. Chàng chỉ ngó thấy một chữ "nương" ở cúi cùng.
Bất giác chàng la thầm:
- Hỏng bét. mụ viết chữ "nương" tất nhiên cho mình là một người đàn bà. Chẳng thà mụ bảo mình
là dâm tặc lãng tử hay gì gì cũng không sao. Nay mụ lại coi mình là phụ nữ thì còn ra thể thống gì nữa?

Bỗng thấy Á bà bà với lấy một cái bát lớn ở trên bàn đem lại chàng nghĩ bụng:
- Không hiểu mụ cho mình uống nước hay ăn cháo? Giá có rượu uống thì tốt hơn.
Đột nhiên chàng cảm thấy trên đầu nóng bỏng. Chàng không nhịn được la lên một tiếng:
- Trời ơi!
Té ra trong bát đựng nước nóng. Mụ cầm bát nước nóng dội vào đầu Lệnh Hồ Xung cho tóc ướt
đẫm.
Lệnh Hồ Xung lại lớn tiếng thóa mạ:
- Tặc bà nương! Mụ làm gì thế này?
Chàng thấy mụ lấy trong bọc ra một lưỡi dao cạo thì không khỏi giật mình kinh hãi.
Lại nghe đánh "roạt" một tiếng. Da đầu chàng hơi đau. Á bà bà cạo đầu chàng.
Lệnh Hồ Xung vừa kinh hãi vừa tức giận, chàng không hiểu mụ điên khùng này làm trò gì?
Sau một lúc đầu chàng bị cạo sạch hết. Chàng nghĩ bụng:
- Được rồi! Lệnh Hồ Xung bữa nay làm hòa thượng. Chao ôi! không phải rồi! ta mặc quần áo phụ
nữ thì phải làm ni cô chứ làm hòa thượng thế nào được?
Đột nhiên chàng nhớ tới Doanh Doanh miệng lẩm bẩm:
- Nàng đã nói đùa bảo chàng cải trang làm ni cô không ngờ lời nàng quả nhiên ứng nghiệm. E rằng
chuyến này phải rắc rối to. Không chừng mụ ác phụ này đã biết ta là ai. Mụ thấy ta là trai đương thì mà
làm chưởng môn phái Hằng Sơn thì có điều không ổn. Chẳng những mụ cạo đầu ta không chừng mụ
còn... cắt bộ sinh dục để ta hết đường làm ô uế nơi cửa Phật thanh tịnh. Mụ này đã tập trung với phái
Hằng Sơn mà mụ nổi cơn điên thì việc gì mụ cũng dám làm tới. Lệnh Hồ Xung này bữa nay gặp cơn
đại nạn không đi luyện Tịch tà kiếm pháp thì cũng không được nữa.
Á bà bà cạo trọc đầu Lệnh Hồ Xung rồi quét sạch những tóc tai của chàng đi.
Lệnh Hồ Xung nghĩ tới việc khẩn cấp nhất là thử vận nội lực để đả thông những huyệt đạo bị
phong tỏa.
Chàng cảm thấy mấy chỗ huyệt đạo bị điểm đã nhúch nhích được thì đột nhiên mấy huyệt đạo ở
sau lưng và bả vai lại bị mụ thọc tay vào điểm.
Lệnh Hồ Xung buông tiếng thở dài. Cả mấy tiếng "ác bà nương" chàng cũng không muốn thóa mạ
nữa.
Á bà bà cởi tấm vải vàng buộc trên cổ chàng đặt xuống một bên.
Lệnh Hồ Xung bây giờ mới trông rõ dòng chữ viết: "Thiên hạ đệ nhất đại hạt tử, bất nam bất
nữ ác bà nương".
Chàng la thầm:
- Té ra mụ ác bà này giả câm giả điếc. Mụ biết nghe biết nói hẳn hoi, nếu không thì sao Bất Giới
hòa thượng đại sư bảo ta là kẻ đui mắt thứ nhất thiên hạ mụ cũng biết? Chắc là trong khi Bất Giới hòa
thượng nói chuyện với con gái mụ đứng bên nghe lén. Cả lúc Nghi Lâm tiểu sư muội nói với ta nữa
chắc mụ cũng nghe thấy hết rồi.
Chàng liền lên tiếng:
- Mụ đừng giả vờ nữa. Mụ không phải là người câm điếc.
Nhưng Á bà bà không lý gì đến chàng mụ vươn tay ra cởi áo chàng.
Lệnh Hồ Xung cả kinh la lên:
- Mụ làm gì thế này?
Chàng không hiểu Á bà bà không nghe tiếng thật hay giả vờ.
"Roạt" một tiếng! Mụ đã xé cái áo đàn bà mà Lệnh Hồ Xung mặc vào mình thành hai mảnh rồi
quẳng xuống.
Lệnh Hồ Xung càng kinh hãi kêu thét lên:
- Mụ mà động đến một sợi lông của ta là ta chém mụ nát ra như tương đó!
Nhưng chàng lại nghĩ:
- Cả mái tóc của mình mụ đã cạo sạch trơn thì còn nói gì đến chuyện mụ không dám đụng đến
một sợi lông.
Á bà bà lấy một hòn đá mài dao nhỏ bé đổ nước vào rồi cầm lưỡi dao cạo mài qua mài lại. Mụ
giơ ngón tay để thử dao lộ ra vẻ vừa lòng.
Mụ đặt lưỡi dao xuống một bên rồi lấy trong bọc ra một cái bình sứ. Ngoài bình có đề năm chữ
"Thiên hương đoạn tục giao".




TIẾU NGẠO GIANG HỒ- HỒI 208
Kịch Câm Đạo Diễn Rất Hùng Hồn

--------------------------------------------------------------------------------

Kim Dung
Lệnh Hồ Xung bị kiếm thương nhiều lần đã dùng qua Thiên hương đoạn tục giao là một thứ linh
dược rất thần hiệu của phái Hằng Sơn nên chàng vừa ngó thấy chiếc bình không cần nhìn đến chữ đã
hiểu đó là thuốc trị thương rồi.
Thiên hương đoạn tục giao là thuốc rịt vào vết thương. Ngoài ra còn thứ thuốc uống cũng rất
hiệu nghiệm kêu bằng Bạch vân hùng đởm hoàn.
Quả nhiên mụ lại móc trong bọc ra một chiếc bình sứ đựng Bạch Vân hùng đởm hoàn.
Những điều tiên đoán của Lệnh Hồ Xung quả nhiên đã đúng sự thực chàng không ngớt là thầm:
- Trời ơi! Nguy to rồi!
Bà bà lại lấy trong bọc ra mấy mảnh vải trắng dùng làm băng buộc vết thương. Hiện giờ bao nhiêu
vết thương cũ trong người Lệnh Hồ Xung đã lành hết vậy mụ sắp sẵn những thứ này hiển nhiên là mụ sẽ
gây thương tích mới trên người chàng.
Bà bà lấy đủ đồ ra rồi hai mắt nhìn chằm chằm vào Lệnh Hồ Xung.
Sau một lúc mụ xách người chàng đặt lên phản gỗ. Nét mặt mụ vẫn trơ như đá mà mắt cứ nhìn
chằm chặp vào mặt chàng.
Lệnh Hồ Xung đã trải hàng trăm trận chiến đấu dù chàng có bị trọng thương hay bị địch vây hãm
nguy ngập cũng chẳng sờn lòng thế mà hiện giờ ở trước mặt một mụ già chàng lại xao xuyến không bút
nào tả xiết.
Mụ già từ từ giơ lưỡi dao cạo lên. ánh đèn chiếu vào hào quang lấp loáng càng khiến cho Lệnh
Hồ Xung khiếp vía. Trán chàng toát mồ hôi lạnh ngắt nhỏ giọt xuống áo.
Đột nhiên trong đầu óc chàng hiện lên một tia sáng, chàng liền bật tiếng la:
- Mụ đúng là vợ của Bất Giới hòa thượng!
Bà bà giật nẩy mình lên lùi lại một bước miệng lắp bắp:
- Sao... ngươi... lạiẦ biết...?
Thanh âm ú ớ lại bặp bẹ từng tiếng chẳng khác gì con nít mới học nói.
Lệnh Hồ Xung lúc buột miệng nói câu đó, trong đầu óc chàng chưa kịp suy tính. Chàng nghe mụ
hỏi bất giác miệng lẩm bẩm:
- Ừ nhỉ! Sao ta lại biết thế?
Đoạn chàng cười lạt đáp:
- Ồ! Ta biết hẳn chứ! Ta biết đã lâu rồi!
Miệng chàng đáp vậy trong lòng không ngớt tự hỏi:
- Sao ta lại biết thế? Sao ta lại biết thế?
Rồi chàng tự trả lời:
- À phải rồi! Mụ buộc vào cổ Bất Giới hòa thượng mảnh vải có viết câu "Con người phụ tình bạc
hãnh, hiếu sắc tham dâm đệ nhất thiên hạ". Đúng rồi! Ngoài Bất Giới hòa thượng trên đời chỉ có một
mình vợ lão là biết đến tám chữ "Phụ tình bạc hãnh, hiếu sắc tham dâm" không phải mụ thì còn ai vào
đấy?
Chàng liền lớn tiếng hỏi:
- Trong lòng mụ vẫn tưởng nhớ không lúc nào quên con người phụ tình bạc hãnh, hiếu sắc tham
dâm. Nếu không thế thì sao mụ lại cắt đứt dây khi lão treo mình tự tử, sao mụ lại cất giấu lưỡi dao
không để lão cứa cổ tự tử? Hạng người phụ tình bạc hãnh, tham dâm hiếu sắc như lão sao không để
chết quách đi cho rồi?
Bà bà lạnh lùng đáp:
- Để lão chết một cách chóng vánh như vậy chẳng hóa ra làm phước cho lão ư?
Lệnh Hồ Xung nói:
- Mụ làm tội lão đủ điều. Mười mấy năm trời lão lòng nóng như lửa đốt chạy từ Quan Ngoại sang
đất Tây Tạng, lại từ Mạc Bắc xuống đến Tây Vực tìm kiếm mụ khắp nơi còn mụ ung dung ở lại hưởng
phúc trên chùa này mà vẫn chưa hả dạ ư?
Bà bà hỏi:
- Tội lão đáng thế, mình làm mình chịu còn kêu ai được? Lão đã lấy ta làm vợ sao còn trêu cợt người
đàn bà khác?
Lệnh Hồ Xung hỏi lại:
- Ai bảo lão trêu cợt đàn bà? Người ta nhìn con gái của mụ thì lão đưa mắt ngó người ta có chi là
tệ?
Bà bà đáp:
- Đàn ông đã có vợ còn đi dòm ngó đàn bà là không được đâu.
Lệnh Hồ Xung thấy mụ vô lý liền hỏi:
- Mụ là đàn bà có chồng sao còn dòm ngó đàn ông?
Bà bà tức giận quát:
- Ta ngó đàn ông hồi nào? Sao ngươi dám ăn nói càn rỡ?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Hiện giờ mụ đang nhìn ta đó thôi! Chả lẽ ta không phải đàn ông hay sao? Bất Giới hòa thượng
bất quá chỉ ngó người ta mấy lần. Còn mụ lại lôi đầu nắm tóc, đụng cả vào da thịt ta. Ta nhắc cho mụ
biết "Nam nữ thọ thọ bất thân." Mụ chỉ đụgn vào da ta là phạm đến giới luật thanh quy. May ở chổ mụ
mới sờ vào da đầu ta, chứ chưa đụng đến da mặt. Không thì đức Quan Âm Bồ Tát nhất định chẳng
buông tha mụ.
Lệnh Hồ Xung cho là mụ này chỉ quanh quẩn trong chốn am thiền, không qua lại trần tục, chẳng
hiểu gì thế sự, nên chàng hăm dọa mấy câu với hy vọng mụ sợ tội lỗi không dám hạ dao xẻo vào những
chỗ khác trong người chàng.
Không ngờ mụ đáp ngay:
- Bây giờ ta chặt chân tay hay cắt đầu ngươi cũng chẳng cần phải đụng tay vào mình ngươi.
Lệnh Hồ Xung nói cứng:
- Được lắm! Mụ muốn chặt chân tay hay chặt đầu ta thì cứ việc tùy tiện, ta quyết chẳng chau
mày!
Bà bà cười lạt đáp:
- Nói chơi vậy thôi. Dù ta có giết ngươi cũng chẳng khi nào để ngươi chết một cách ngon lành như
vậy đâu.
Mụ ngừng lại một chút rồi tiếp:
- Bây giờ ngươi chỉ có hai đường phải chọn lấy một. Một là ngươi lấy Nghi Lâm làm vợ cho lẹ đi,
để y khỏi vì tưởng nhớ ngươi mà dung nhan tiều tụy rồi hao mòn đến chết. Nếu ngươi không chịu điều
này thì ta phải tính đến điều thứ hai là hoạn ngươi để ngươi biến thành một giống quái vật nam chẳng
ra nam, nữ chẳng ra nữ. Trường hợp ngươi chịu lấy Nghi Lâm thì không được sàm sỡ với một con
đàn bà vô sỉ nào khác nữa.
Lệnh Hồ Xung hỏi lại:
- Tại hạ cũng công nhận Nghi Lâm cố nhiên là một vị hảo cô nương, nhưng chẳng lẽ ở trên đời
ngoài y, bao nhiêu đàn bà con gái đều là hạng vô sỉ mặt dầy hết hay sao mà bà bà vơ đũa cả nắm?
Bà bà đáp:
- Ta nói có trật cũng chẳng trật bao nhiêu. Đứa nào có hay cũng chẳng hay hơn mấy tý. Ngươi
có ưng chịu lời ta hay không thì nói mau đi!
Mười mấy năm nay mụ giả câm giả điếc, lâu ngày không nói, miệng lưỡi cứng đơ. Bây giờ mụ nói
bấy nhiêu lời mới trở lại linh hoạt như trước.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Nghi Lâm tiểu sư muội là một người bạn rất tốt của tại hạ. Nếu nàng biết mụ bức bách tại hạ là
nàng bực mình lắm đó!
Bà bà nói:
- Ngươi mà ưng chịu lấy y làm vợ thì y vui vẻ khôn xiết, dù có bao nỗi hờn giận cũng tiêu tan hết
không bực mình với ta đâu mà ngại.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Nàng là người xuất gia đã phát thệ không đi lấy chồng. Nếu nàng động lòng phàm tục tất bị Bồ
Tát quở phạt.
Bà bà nói:
- Ngươi cũng làm hòa thượng thì đức Bồ Tát có quở phạt cũng chẳng quở phạt một mình y mà
thôi. Vã lại ta đã cạo trọc đầu ngươi rồi mà ngươi không làm hòa thượng thì ta uổng công hay sao?
Lệnh Hồ Xung không nín được, bật lên tràng cười ha hả nói:
- Té ra mụ cạo trọc đầu tại hạ là có ý muốn cho tại hạ làm hòa thượng và lấy vãi trẻ làm vợ.
Ông chồng bà trước đã làm như vậy bây giờ bà lại rập khuôn khổ của lão hay sao?
Bà bà đáp:
- Chính là thế đó.
Lệnh Hồ Xung bật cười, hỏi tiếp:
- Không được đâu! Trong thiên hạ thiếu gì người trọc đầu? Chẳng ai bắt buộc h trọc đầu đều là
phải làm sư.
Bà bà nói:
- Cái đó d lắm! Bây giờ ta điểm thêm vào đầu ngươi mấy vết thương là đủ. Trọc đầu không chưa
nhất định là sư, nhưng trọc đầu lại có nốt hương thì phải làm hòa thượng.
Mụ nói rồi toan đốt hương động thủ.
Lệnh Hồ Xung vội ngăn cản:
- Hãy khoan! Hãy khoan! Việc xuất gia đầu Phật cần phải người cam tâm tình nguyện mới được.
Có lý đâu lại bắt buộc người ta phải xuất gia bao giờ?
Bà bà đáp:
- Ngươi màkhông làm hòa thượng thì cũng phải làm thái giám.
Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:
- Mụ đàn bà điên khùng này dám làm những việc mụ đã nói ra. Vậy ta phải tìm kế hoãn binh.
Chàng nghĩ vậy liền hỏi:
- Bà bà bảo tại hạ làm thái giám cũng được. Nhưng vạn nhất mà sau này tại hạ hồi tâm chuyển ý
muốn lấy Nghi Lâm tiểu sư muội làm vợ há chẳng hỏng bét? Như vậy mụ đã vô tình làm hại cuộc đời
của cả hai người.
Bà bà tức giận đáp:
- Chúng ta là con nhà võ, làm việc gì phải chóng vánh dứt khoát. Một lời là quyết định, sao còn
thay lòng đổi dạ, hồi tâm chuyển ý. Làm hòa thượng là hòa thượng, làm thái giám là thái giám. Đã là nam
tử hán đại trượng phu có lý đâu ăn nói nửa nạc nửa mỡ.
Lệnh Hồ Xung cười nói:
- Đã làm thái giám thì không còn là nam tử hán đại trượng phu được nữa.
Bà bà tức giận hỏi:
- Ta đang bàn chuyện đứng đắn, sao ngươi còn nói giỡn?
Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:
- Nghi Lâm tiểu sư muội tính tình nhu thuận lại dung nhan xinh đẹp. Hơn nữa nàng đối với ta có
mối thâm tình thì ta lấy nàng làm vợ cũng là một điều rất may trong đời người. Nhưng ta phụ Doanh
Doanh thế nào được? Nếu ta bị mụ bức bách một cách vô lý thì chịu chết còn hơn chịu nhục.
Chàng nghĩ vậy liền nói:
- Bà bà! Tại hạ xin hỏi một câu: Hạng đàn ông mà vô tình bạc hãnh, tham dâm hiếu sắc có phải là
người tử tế không?
Bà bà đáp:
- Cái đó lọ là còn phải hỏi? Hạng người như thế thì kém cả giống chó lợn, mà lại là tấm thân nam
tử thì thật uổng quá!
Lệnh Hồ Xung nói:
- Phải rồi! Nghi Lâm tiểu sư muội người đã xinh đẹp lại đối với tại hạ rất tử tế vậy vì sao tại hạ
không thể lấy nàng được, mụ có biết không? Chỉ vì tại hạ đã ước hẹn cuộc hôn nhân với một vị cô
nương khác. Cô này lại có cái ơn nặng tầy non với tại hạ. Dù tại hạ có tan xương nát thịt cũng
quyết không phụ nàng. Nếu tại hạ phụ nàng thì thành kẻ vô tình bạc nghĩa tham dâm hiếu sắc đệ nhất
thiên hạ? Cái đệ nhất này là của Bất Giới đại sư có lý nào tại hạ cướp lấy?
Bà bà nói:
- Vị cô nương đó ta đã biết rồi, thị là Nhậm đại tiểu thư ở Ma giáo. Ngày trước ngươi bị bọn Ma
giáo bao vây tại đây rồi thị cứu ngươi chứ gì?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Phải rồi! Bà bà cũng đã trông thấy vị cô nương đó rồi.
Bà bà nói:
- Vụ này d lắm! Ta bảo nàng ruồng bỏ ngươi chứ không phải ngươi phụ tình bạc hãnh là xong.
Lệnh Hồ Xung nói:
- Nhất định nàng không bỏ tại hạ. Nàng đã hy sinh cho tại hạ thì tại hạ cũng phải hy sinh cho
nàng. nghĩa là không ai phụ ai đâu.
Bà bà nói:
- Ta e rằng đến lúc tối hậu thị không tự chủ được. Trong Hằng Sơn biệt viện thiếu gì hạng đàn
ông thối tha? Để ta kiếm cho thị một tên làm chồng là xong.
Lệnh Hồ Xung tức giận lớn tiếng:
- Mụ nói nhăng gì thế?
Bà bà hỏi lại:
- Ngươi tưởng ta không làm được chăng?
Mụ chạy ra cửa bỏ đi một lúc trở lại trong tay mụ đã xách một thiếu nữ bị cột chân tay.
Lệnh Hồ Xung nhìn ra thì thiếu nữ này chính là Doanh Doanh.
Lệnh Hồ Xung thấy vậy cả kinh. Chàng không ngờ Doanh Doanh lại lọt vào tay mụ. Nhưng chàng
nhìn thấy người nàng dường như không bị thương mới hơi yên dạ liền cất tiếng gọi:
- Doanh Doanh! Doanh muội đã đến đấy ư?
Doanh Doanh tủm tỉm cười đáp:
- Xung lang cùng mụ nói chuyện những gì tiểu muội đã nghe rõ cả rồi. Xung lang bảo quyết không
vô tình bạc hãnh với tiểu muội khiến tiểu muội rất lấy làm hoan hỉ.
Bà bà quát lên:
- Trước mặt ta không được nói chuyện đê hèn vô sỉ như vậy! Cô bé kia! Cô muốn lấy hòa thượng
hay thái giám?
Doanh Doanh thẹn đỏ mặt lên đáp:
- Mụ chê người ta ăn nói ti tiện mà sao lại thốt ra lời khó nghe thế?
Bà bà nói:
- Ta đã nghĩ kỹ và bảo thằng lỏi Lệnh Hồ Xung ruồng bỏ cô để lấy Nghi Lâm nhưng gã quyết
không chịu.
Lệnh Hồ Xung lớn tiếng reo:
- Từ lúc mụ mở miệng nói năng bây giờ mới được câu tử tế.
Bà bà nói:
- Thôi bây giờ thế này vậy! Lão nhân gia muốn việc tốt lành đành chịu nhượng bộ một bước là cho
phép thằng lỏi Lệnh Hồ Xung lấy cả hai cô. Gã có làm hòa thượng thì mới lấy được hai người. Bằng gã
làm thái giám thì một người lấy cũng không xong. Nhưng sau khi thành hôn ngươi không được khinh khi
con gái ta. Các ngươi phải coi nhau đồng đều có điều cô lớn tuổi hơn thì để Nghi Lâm gọi cô bằng tỷ
tỷ là yên chuyện.
Lệnh Hồ Xung ngập ngừng:
- Tại hạ...
Nhưng chằng vừa mở miệng liền bị điểm vào á Ù huyệt không thốt ra lời được nữa.
Bà bà lại điểm vào á huyệt Doanh Doanh rồi nói:
- Lão nhân gia quyết định như vật là không cho bọn ngươi được giải thích chi hết. Thằng lỏi kia!
Ngươi được hai cô vợ nhan sắc nguyệt thẹn hoa nhường thì câm miệng đi còn nói gì nữa? Hừ lão trọc
Bất Giới thật không được việc gì! Lão thấy con gái mang bệnh tương tư chỉ nóng nảy bồn chồn một
cách vô ích, bây giờ lão nhân gia mới ra tay một cái mà đã thành công.
Mụ dứt lời tung mình nhảy ra khỏi phòng.
Lệnh Hồ Xung cùng Doanh Doanh chỉ nhìn nhau mà cười. Nói không được mà vẫy tay một cái
cũng không xong.
Lệnh Hồ Xung nhìn Doanh Doanh chằm chặp.
Lúc này mặt trời mới mọc, ánh triều dương lọt qua khe cửa chiếu vào. Cây hồng chúc trên bàn
hãy còn đang cháy, ngọn lửa không ngớt lay động. Làn khói bạc nhẹ nhàng lướt qua bộ mặt ngọc của
Doanh Doanh càng tăng thêm vẻ kiều dim.
Nàng đưa mắt nhìn lưỡi dao cạo bỏ dưới đất cùng bình thuốc và những băng vải để trên ghế, mặt
lộ vẻ trào lộng dường như để nói với Lệnh Hồ Xung:
- Hú vía! Hú vía.
Nhưng nàng lập tức đưa mắt nhìn ra chỗ khác. Nàng cúi đầu xuống mặt đỏ bừng lên dường như để
tự trách:
- Chuyện này không nên ăn nói ra miệng mà cũng chẳng nên nghĩ tới mới phải.
Lệnh Hồ Xung thấy nàng thẹn thùng e lệ tỏ ra con người chính định không lộ vẻ dâm tà. Nàng
còn tựa hồ bẽn lẽn bị chàng bắt gặp nàng đang nghĩ chuyện gì. Trong lòng không khỏi bâng khuâng chàng
ước thầm trong bụng:
- Giả tỷ lúc này ta được tự do mà nàng không thể cử động thì ta quyết lại ôm chặt lấy nàng mà
hôn một cái. Dù nàng có thẹn đến đâu cũng hết đường chạy trốn.
Bộng thấy nhãn quang nàng xoay trở lại chạm vào ánh mắt Lệnh Hồ Xung.
Nàng lại quay đi lập tức. Mầu hồng trên mặt đã dần dần tan đi thì đột nhiên bây giờ lại đỏ đến
mang tai.
Lệnh Hồ Xung tự nhủ:
- Ta muốn kiên trì một lòng một dạ với Doanh Doanh nhưng bị mụ ác bà nương bức bách ta phải
thành thân với Nghi Lâm. Ta đành din kịch sơ qua để chờ mụ giải khai huyệt đạo sẽ tính. Một khi
kiếm vào tay chẳng lẽ ta còn sợ mụ nữa sao? Mụ ác bà nương này tuy công phu quyết cước rất tinh
thâm nhưng đem so với Tả Lãnh Thiền và Nhậm giáo chủ thì mụ hãy còn kém xa. Về kiếm pháp nhất
định mụ chẳng thể nào địch nổi ta. Mụ chủ ý vào chân tay mau lẹ mà qua lại không phát ra tiếng động
để đánh lén một cách đột ngột khiến người ta không kịp đề phòng. Nếu ra tay đánh nhau thật sự thì chắc
Doanh Doanh còn hơn mụ được mấy phần mà Bất Giới hòa thượng cũng chẳng thua kém mụ.
Trong lòng ngẫm nghĩ chàng ngơ ngẩn xuất thần.
Bỗng chàng trở lại thực tế đưa mắt nhìn Doanh Doanh thì thấy nàng cũng đương nhìn mình. Lần này
nàng không hổ thẹn như trước hiển nhiên nàng đã quên vụ chàng suýt phải làm thái giám.
Lệnh Hồ Xung thấy Doanh Doanh đưa mắt nhìn chênh chếch lên. Khóe miệng nàng treo một nụ
cười chàng biết là nàng đang ngó cái đầu trọc tếu của mình mà nghĩ tới chàng làm hòa thượng chứ không
phải làm thái giám.
Lệnh Hồ Xung nổi lên tràng cười khanh khách mà không cười được ra tiếng.
Chàng thấy Doanh Doanh càng cười tươi hơn nữa rồi mắt nàng đưa đi đưa lại ra chiều dí dỏm.
Nàng nháy mắt bên trái một cái lại nháy mắt bên phải một cái mà chàng không hiểu nàng có dụng ý gì tự
hỏi:
- Nàng nháy mắt hai cái để làm gì? ồ phải rồi! Chắc nàng chế diu ta sắp lấy hai vợ.
Chàng liền nháy mắt bên trái một cái rồi giữ vẻ mặt rất nghiêm cẩn ra chiều bảo nàng:
- Tiểu huynh chỉ lấy một mình Doanh muội mà thôi để tỏ lòng thủy chung duy nhất, quyết chẳng nhị
tâm.
Doanh Doanh khẽ lắc đầu nháy mắt hai cái dường như để khuyên nhủ:
- Lấy hai người cũng được chứ sao?
Lệnh Hồ Xung vừa nháy mắt bên tả một cái vừa muốn gục gặc lắc cái đầu tỏ vẻ cương quyết
nhưng mọi huyệt đạo trong toàn thân bị điểm nhiều quá không sao cử động được. Vả mặt chàng tỏ ra
rất thành khẩn.
Doanh Doanh khẽ gật đầu ra chiều hiểu ý, nhãn quang nàng lại chuyển qua ngó lưỡi dao cạo, lắc
lắc cái đầu.
Lệnh Hồ Xung dương cặp mắt chăm chú nhìn nàng. Hai người ngồi cách nhau đến hơn một trượng
nhờ cặp mắt để thông cảm lẫn nhau.
Họ cảm thấy nói được hay không cũng vậy mà thôi. Hai người còn nhận rõ tình ý đối phương rất
minh bạch, không còn chút nào đáng hoài nghi. Cả hai cùng cho rằng chẳng những việc có lấy Nghi
Lâm hay không chẳng quan hệ gì mà cả việc làm hòa thượng hay làm thái giám cũng không khẩn yếu.
Thậm chí họ còn coi thường cả đời người. Sống cũng vậy mà chết cũng thế thôi. Họ đã được hòa
điệu nhạc lòng trong khoảnh khắc này là đủ mãn nguyện lắm rồi. Khoảnh khắc lúc này coi bằng một thời
gian vĩnh cửu dài liên miên bất tuyệt như từ ngày có trời và đất và còn dài vô tận về sau. Dù trời long
núi lở cũng không làm tiêu ma được thời khắc bất diệt.
Hai người ngơ ngẩn xuất thần không biết đã bao lâu bỗng nghe tiếng bước chân người lên cầu thang.

Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh đang thả tâm hồn vào cõi mộng bất diệt bỗng choàng tỉnh giấc.
Đột nhiên lại nghe thanh âm trong trẻo của thiếu nữ cất lên hỏi:
- Á bà bà! Bà bà dẫn tiểu ni tới đây làm chi?
Đúng là thanh âm của Nghi Lâm.
Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh còn nghe rõ tiếng hai người tiến vào phòng bên cạnh ngồi xuống
bà bà thủng thẳng đáp:
- Ngươi đừng kêu ta là Á bà bà nữa! Vì ta không phải là người câm.
Nghi Lâm kinh hãi thét lên:
- Bà bà... bà bà không câm ư? Bà khỏi rồi hay sao?
Bà bà đáp:
- Trước nay ta vẫn không câm.
Nghi Lâm lại ấp úng hỏi:
- Thế thì bà bà... cũng không điếc... bà đã nghe thấy hết mọi điều mà tiểu ni nói với bà bà... trong
mấy tháng nay rồi hay sao?
Thanh âm nàng còn đầy vẻ khủng khiếp và hờn giận.
Bà bà cất giọng ôn tồn đáp:
- Hài tử! Can chi ngươi phải sợ hãi? Ta nghe rõ những lời ngươi nói càng hay chứ sao?
Lệnh Hồ Xung mới nghe thấy đây là lần đầu giọng nói của mụ đượm vẻ ôn nhu. Hiển nhiên trái
tim mụ không phải rắn như đá. Mụ đã lộ vẻ thương yêu khi nói với con gái.



TIẾU NGẠO GIANG HỒ- HỒI 209
Bọn Ác Ôn Đột Nhập Linh Quy Các

--------------------------------------------------------------------------------

Kim Dung
Nghi Lâm hỏi:
- Y làm thái giám ư? Thái giám là cái gì?
Bà bà khó tìm lời giải thích thái giám nghĩa là gì. Mụ liền hắng dặng một tiếng rồi đáp:
- Thái giám là một chức ty tiện ở trong triều chuyên việc phục thị Hoàng Đế và Hoàng Hậu.
Nghi Lâm nói:
- Lệnh Hồ đại ca là con người cao ngạo, không chịu kẻ khác ràng buộc thì khi nào y lại làm cái
chức hầu hạ Hoàng Đế và Hoàng Hậu? Tiểu ni tưởng đến làm Hoàng Đế y còn chẳng muốn thì nói chi
đến chuyện làm thái giám để phục thị Hoàng Đế Hoàng Hậu?
Bà bà liền đáp:
- Đây là nói tỷ dụ chứ không phải gã làm thái giám thật sự để hầu hạ Hoàng Đế và Hoàng Hậu.
Ta bảo gã làm thái giám tức là không sanh con đẻ cái được mà thôi.
Nghi Lâm nói:
- Cái đó tiểu ni cũng không tin. Lệnh Hồ đại ca cùng Nhậm đại tiểu thư thành thân rồi tất sinh
được mấy đứa nhỏ rất ngộ nghĩnh. Cả hai vợ chồng đã xinh đẹp như vậy mà sinh hạ con gái tất nhiên
rất khả ái.
Lệnh Hồ Xung liếc mắt nhìn Doanh Doanh thấy nàng hai má ửng hồng nhưng trong cái thẹn thùng
có chứa đầy vẻ hân hoan.
Bà bà tức quá lớn tiếng:
- Ta bảo gã không sinh con được là không sinh được. Đừng nói chuyện không sinh con mà muốn
lấy vợ cũng không xong. Gã đã thề độc phải lấy ngươi cho bằng được, ngươi đừng hỏi dài dòng nữa.
Nghi Lâm nói:
- Tiểu ni biết rằng trong lòng y chỉ có một mình Nhậm đại tiểu thư.
Bà bà tức mình:
- Ta bảo gã lấy Nhậm đại tiểu thư mà lấy cả ngươi nữa. Ngươi có hiểu không? Thế là gã có hai
vợ. Trên cõi đời này thiếu gì đàn ông năm thê bảy thiếp thì gã lấy hai vợ là thường.
Nghi Lâm cãi:
- Không được đâu! Y đã yêu ai thì nghĩ đến người ấy. Sớm nghĩ tới, chiều nghĩ tới. Lúc ăn cơm
hay lúc ngủ cũng nghĩ tới người ấy khi nào lại nghĩ đến người thứ hai? Tỷ như gia gia của tiểu ni từ khi
má má đi rồi lão nhân gia chạy khắp chân trời góc biển để tìm kiếm má má. Thiên hạ thiếu gì đàn bà con
gái? Nếu lấy hai vợ được thì lão nhân gia lại không đi lấy người khác.
Bà bà lẳng lặng dường như mụ cảm thấy lời nói của Nghi Lâm cũng có lý. Hồi lâu mụ thở dài đáp:
- Lão ta... đã làm việc lầm lỗi về sau tất sinh lòng hối hận không lấy ai nữa cũng chẳng có chi khác
lạ.
Nghi Lâm nói:
- Tiểu ni đi thôi! Bà bà ơi! Nếu bà bà nhắc tới chuyện Lệnh Hồ đại ca... muốn lấy tiểu ni với bất
cứ một ai thì tiểu ni... không thể sống được.
Bà bà hỏi:
- Tại sao vậy? Gã đáp nhất định lấy ngươi. Chẳng lẽ ngươi không bằng lòng gã hay sao?
Nghi Lâm đáp:
- Không phải thế! Không phải thế! Trong lòng tiểu ni lúc nào cũng nhớ tới y và hằng ngày cầu đức
Bồ Tát ám trợ cho y được thanh nhàn sung sướng. Tiểu ni chỉ mong y không gặp tai nạn sở cầu như ý
cùng Nhậm đại tiểu thư nên đạo vợ chồng. Bà bà ơi! Bà bà không hiểu lòng dạ tiểu ni. H Lệnh Hồ
đại ca được sung sướng là tiểu ni vui lòng.
Bà bà nói:
- Nếu gã không lấy được ngươi thì dĩ nhiên gã không sung sướng thường khi gã mất hết lạc thú ở
nhân gian mà tự tử nữa.
Nghi Lâm nói:
- Trăm điều ngang ngửa chỉ vì tiểu ni. Tiểu ni yên trí bà bà điếc tai không nghe thấy gì mới nói nhiều
chuyện về Lệnh Hồ đại ca. Bà bà nên biết y là một tay đại anh hùng, đại hào kiệt ở đời nay. Còn tiểu
ni chỉ là một tên tiểu ni cô. Y đã nói với Điền Bá Quang h gặp tiểu ni cô là bị xúi quẩy, đánh bạc tất
thua. Vậy y mới gặp tiểu ni đã khốn nạn rồi thì còn lấy tiểu ni thế nào được? Tiểu ni đã quy y cửa Phật
đáng lý phải giữ lục căn thanh tịnh không được nghĩ tới chuyện vẩn vơ. Bà bà ơi! từ giờ trở đi bà bà
đừng nhắc tới chuyện y nữa... Nếu bà bà còn nhắc tới thì tiểu ni nhất quyết không đến chơi với bà bà
nữa.
Bà bà vội nói:
- Con tiểu nha đầu này chẳng hiểu gì ráo! Lệnh Hồ Xung đã vì ngươi mà cắt tóc làm sư. Gã bảo
không lấy ngươi được. Như vậy đức Bồ Tát có trách phạt cũng chỉ trách phạt gã khi nào lại trách
phạt ngươi?
Nghi Lâm khẽ thở dài hỏi:
- Phải chăng Lệnh Hồ đại ca cũng đồng quan điểm với gia gia của tiểu ni? Nhất định không phải
đâu. Má má tiểu ni là người xinh đẹp hơn đời, thông tuệ khác thường, tính tình hòa thuận. Người là một
phụ nữ hay nhất trong thiên hạ nên gia gia mới làm hòa thượng để lấy ngươi là phải lắm!... Tiểu ni bì
với má má thế nào được?
Lệnh Hồ Xung cười thầm nghĩ bụng:
- Cái thông minh hay cái đẹp tốt của má má cô thì chưa biết thế nào còn bàn về tính tình nhu thuận
thì cô mười phần tưởng má má cô không được nửa phần.
Bỗng nghe bà bà hỏi:
- Sao ngươi lại biết rõ thế?
Nghi Lâm đáp:
- Gia gia của tiểu ni mỗi lần gặp tiểu ni đều nói cho nghe những cái hay cái đẹp của má má. Lão
nhân gia bảo: "Má má ngươi là người văn nhã ôn nhu chưa từng cất tiếng thóa mạ ai một câu mà cũng
chẳng bao giờ nói nặng lời với một người nào. Suốt đời má má giữ lòng nhân hậu, cả con kiến cũng
không nỡ di chân cho chết đi. Má má ngươi là một nữ nhân hay nhất thiên hạ". Tiểu ni tự biết mình suốt
đời tu hành cũng chẳng thể nào theo kịp má má.
Bà bà ngập ngừng:
- Lão... lão nói thế thật ư?... Ta e rằng không phải thế....
Mụ nói câu này bằng giọng run run ra chiều rất khích động!
Nghi Lâm nói:
- Dĩ nhiên là gia gia nói thật. Tiểu ni là con gái lão nhân gia thì khi nào lão nhân gia lại nói dối?
Linh Quy các bỗng trở lại yên tĩnh không một tiếng động. Bà bà dường như chìm đắm vào cõi trầm
tư, mặc tưởng.
Nghi Lâm lại lên tiếng:
- Tiểu ni đi đây! Từ nay tiểu ni không muốn gặp Lệnh Hồ đại ca nữa và hàng ngày cầu đức Bồ
Tát dương phò âm trợ cho