Go Back   VN-Zoom Forum > Giải trí > Văn học > Truyện Kiếm Hiệp > Kim Dung

 


X-Mas với [V-Z] Hãy gửi cảm nhận của bạn về diễn đàn cho chúng tôi!!


Trả lời Gửi Ðề Tài Mới
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 03-08-2007, 11:47   #31
Búa Đá Đôi
 
Back's Avatar
 
Tham gia: Jun 2007
Bài: 116
VZD: 8.745
Điểm: 232/11 bài viết
Default Lộc Đỉnh Ký 16

Hồi 31

Vi Tiểu Bảo Nối Ngôi Hương Chủ



Vi Tiểu Bảo lạy Chào mấy vị hương chủ.
Lý Lực Thế giới thiệu Vi Tiểu Bảo với các vị hương chủ trong chín đường .
xong lại đưa đến ra mắt các vị phó hương chủ cùng hộ pháp .
Hương chủ chín đường vừa đáp lễ vừa nói:
- Không dám! Xin tiểu huynh đệ đứng dậy.
Những vị phó hương chủ cùng hộ pháp không chịu nhận lạy, thấy Vi Tiểu Bảo vừa quỳ gối xuống liền giơ tay cản lại. Nhưng Vi Tiểu Bảo thân thủ mau lẹ có chỗ gã quỳ nhanh quá, đối phương không kịp ngăn cản cũng quỳ xuống đáp lễ, không dám tự coi mình là trưởng bối.
Trong sảnh đường tất cả có hơn hai chục vị.
Vi Tiểu Bảo không nhớ rõ hết được tên họ từng người.
Gã chỉ biết họ đều là những nhân vật đầu não trong Thiên Ðịa hội thì nghĩ thầm:
- Ta đã bái tổng đà chủ làm sư phụ thì mọi người đều coi ta là người nhà.
Gã liền tự xưng tên họ cùng thân phận với quần hào.
Trần Cận Nam chờ Vi Tiểu Bảo làm lễ tương kiến với mọi người xong rồi tuyên bố:
- Các vị huynh đệ ! Bản toà đã thu tên tiểu đồ này rồi muốn cho gã ra nhập Thiên Ðịa hội.
Quần hào đồng thanh đáp :
- Nếu vậy còn gì hay hơn nữa?
Hương chủ Liên Hoa đường tên gọi Thái Ðức Trung là một lão già râu tóc bạc phơ lên tiếng :
- Trước nay minh sư hẳn có cao đồ. Vậy đệ tử của Tổng đà chủ tất là một tiểu hiệp trí dũng kiêm toàn và lập nên công nghiệp lớn lao trong bản hội.
Hương chủ Gia Hậu đường là Mã Siêu Hưng vừa lùn vừa mập, cười ngặt nghẹo nói:
- Bữa nay tại hạ cùng Vi gia tiểu huynh đệ tương kiến mà chẳng có gì làm lễ kiến diện. Bây giờ đành thế này vậy: Mã mỗ cùng Thái hương chủ đóng vai tiếp dẫn tiểu huynh đệ nhập hội để làm lễ kiến diện. Thái huynh đệ nghĩ sao?
Thái Ðức Trung cười ha hả đáp :
- Lão Mã là tay giỏi tính toán đã nói khi nào còn sai trật. Vụ này không mất tiền mà đủ lễ kiến diện. Vậy Thái Mỗ cũng xin một chân.
Mọi người đều cười ồ.
Trần Cận Nam nói:
- Hai vị bá bá đều là những nhân vật có phương diện trong bản hội mà chịu tiếp dẫn cho ngươi thật là hân hạnh. Vậy ngươi mau tạ ơn hai vị đi.
Vi Tiểu Bảo dạ một tiếng rồi rập đầu tạ ơn.
Trần Cận Nam nói:
- Theo lề luật của bản hội thì lời nói và hành động hay dở của anh em gia nhập có mối quan hệ rất lớn đến người tiếp dẫn. Tên tiểu đồ này của bản toà rất tinh ranh, e rằng gã xảo quyệt thái quá và hành động không tuân giữ lề luật . Nay hai vị Thái, Mã đã làm người tiếp dẫn cho gã thì từ đây cũng giúp bản toà gánh lấy một phần trách nhiệm. Nếu thấy gã có hành vi bất chính thì lập tức ra tay quản cố, đừng có khách khí gì với gã mới được .
Thái Ðức Trung nói:
- Tổng đà chúa quá khiêm nhượng. Dưới trướng tổng đà chúa làm gì có kẻ sĩ bất chính?
Trần Cận Nam nghiêm nghị đáp :
- Không phải bản toà quá khiêm đâu. Ðối với thằng nhỏ này thực tình bản toà chẳng yên lòng chút nào . Các vị nên giúp đỡ bản toà quản cố gã dùm cho để bản toà bớt được một phần gánh nặng trong tâm sự.
Mã Siêu Hưng cười nói:
- Quản cố thì không dám. Tiểu huynh đệ đây còn nhỏ tuổi, nếu có việc gì không minh bạch thì chúng ta đã là anh em trong nhà dĩ nhiên phải thành thực bảo nhau. Ðã biết điều gì cũng xin nói hết.
Trần Cận Nam gật đầu nói:
- Bản toà có lời tạ ơn các vị trước .
Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm trong bụng :
- Chưa làm việc gì tệ hại mà sư phụ chỉ băn khoăn mình sẽ hành động sai quấy. Lão con rùa không phải là sư phụ mình, mình mới bỏ thuốc cho lão đui mắt. Còn Trần tổng đà chủ là sư phụ chân chính, truyền dạy võ công chân thật cho mình thì khi nào mình dám hý lộng quỷ thần với lão nhân gia? Bây giờ bao nhiêu người quản cố mình đến không nhúc nhích được nữa .
Bỗng nghe Trần Cận Nam nói:
- Lý huynh đệ ! Xin Lý huynh đệ cho bày hương án. Hôm nay chúng ta khai đường cho Vi Tiểu Bảo nhập hội.
Lý Lực Thế đáp:
- Xin vâng lệnh Tổng đà chủ.
Trần Cận Nam lại nói:
Theo thể lệ trước thì người nào muốn gia nhập bản hội sau khi được người tiếp dẫn giới thiệu còn phải điều tra về thân thế và hành động của đương sự ít ra là nửa năm mà lâu có khi đến một, hai năm, thấy không có chỗ nào lầm lẫn mới khai hương đường cho nhập hội.
Ông ngừng lại một chút rồi tiếp :
- Nhưng Vi Tiểu Bảo đây đã là viên chức trong Thanh cung, gã lại là người được tiểu Hoàng đế Thát Ðát sủng ái, là chỗ rất hữu dụng cho bản hội, nên chúng ta phải tòng quyền, chứ không vì gã là đệ tử của bản toà mà được phá lệ
Mọi người đồng thanh đáp :
- Cái đó anh em thuộc hạ đều hiểu cả.
Hương chủ Hồng Thuận đường là Phương Ðại Hồng, thân thể cao lớn. Lão có chòm râu đen và dài bây giờ mới lên tiếng:
- Chúng ta được một người anh em là kẻ thân tín kề cận bên mình tiểu Hoàng đế Thát Ðát thật là trời giúp cho mình thành công và bọn Thát Ðát sắp đến ngày tận số. Việc phục hưng giang sơn nhà Ðại Minh rất có triển vọng .
Cái đó kêu bằng "biết mình biết người, đánh đâu thắng đó", tưởng anh em đây chẳng ai là không hiểu chỗ dụng tâm của Tổng đà chủ.
Vi Tiểu Bảo nghĩ bụng:
-Té ra những vị này đối đải tử tế với mình chỉ là để mình làm tên gian tế bên mình Hoàng thượng , ta có nên làm hay không ?
Vi Tiểu Bảo nghỉ tới vua Khang Hy đối đải tử tế với mình rất tốt , gã không khỏi sinh dạ ngần ngừ .
Thái Ðức Trung liền đem lề luật của Thiên Ðịa Hội nói tóm tắt cho Vi Tiểu Bảo nghe , rồi tuyên bố :
-Vị thuỷ tổ sáng lập ra bản hội họ Trịnh , đại danh là Thành Công . Ban đầu ngài thống lãnh nghĩa quân tấn công Giang Nam , vây hảm Giang Ninh . Ðại công sắp thành mà bị thất bại , ngài rút lui về Ðài Loan rồi chấp thuận đề nghị của Tổng đà chủ sáng lập ra Thiên Ðịa Hội . Khi đó Tổng đà chủ làm quân sư cho ngài . Tại hạ và Phương huynh đệ , Hồ huynh đệ , Lý huynh đệ và Doãn hương chủ ở Thanh Mộc đường đều làm Hiệu Uý trong quân của Trịnh lão nhân gia. Họ Trịnh là quốc tính trong nước, nên chúng ta xưng hô Trịnh lão nhân gia bằng "Quốc tính gia" .
Vi Tiểu Bảo bây giờ mới hiểu sở dĩ họ gọi Trịnh Thành Công bằng "Quốc tính gia" vì hoàng đế triều Minh ban cho chữ họ.
Trịnh Thành Công thanh danh vang dội cả dải đất Giang, Triết, Mân, Việt.
Vào khoảng năm Ðường Hy nguyên niên, Trịnh Thành Công qua đời chưa được bao lâu nên ai nói đến Trịnh gia cũng tỏ vẻ rất cung kính.
Thái Ðức Trung lại nói:
- Ðại quân của chúng ta lưu lại Giang Nam rất nhiều vì không thể về hết Ðài Loan được . Một phần ít lui về tới Hạ Môn. Còn số đông ở lại đại lục nên Tổng đà chủ vâng mệnh Quốc tính gia thành lập ra Thiên Ðịa Hội ở trên đại
lục để liên lạc với những bộ phận cũ của Quốc tính gia. Bao nhiêu binh tướng đã từng theo Quốc tính gia đánh vùng Giang, Triết tự nhiên đều biến thành hội viên trong Thiên Ðịa Hội, không cần phải có người giới thiệu, cũng không
cần phải điều tra nhân cách. Nhưng người ngoài muốn nhập hội sở dĩ phải điều tra minh bạch là để đề phòng bọn gian tế trà trộn vào nội bộ.
Thái Ðức Trung nói tới đây, đột nhiên mặt lộ vẻ khác lạ, ngừng lại một chút rồi nói tiếp :
- Nhớ lại ngày trước đại quân của chúng ta từ Ðài Loan phát xuất cả thảy mười bảy vạn nhân mã, năm vạn thuỷ quân , năm vạn ky binh, năm vạn bộ binh, một vạn du kích và một vạn thiết nhân binh. Binh sĩ mình mặc thiết giáp, tay cầm trường giáp chuyên để đánh vào chân ngựa, vì binh khí, vũ tiễn đều không đả thương được bên địch. Cuộc chiến ở núi Dương Bồng đất Trấn Giang, Tổng đà chủ lãnh hai ngàn quân, phá tan một vạn tám ngàn quân Thát Ðát thật là oai phong lẫm liệt, sát khí đằng đằng. Thái mỗ dẫn đạo quân thứ tám dưới cờ của Tổng đà chủ xông vào trận giặc thì nghe bọn Thát Ðát lớn tiếng la:
- Mã lỗ ! Mã lỗ ! Khiết hồ ! Khiết hồ !
Vi Tiểu Bảo đưa mắt lên hỏi:
- Thế là nghĩa làm sao ?
Thái Ðức trung đáp :
- Mã lỗ ! Mã lỗ ! " là tiếng Thát Ðát gọi "Mẹ ơi ! Mẹ ơi! " . Còn "Khiết hồ. Khiết hồ. " là "Trốn đi! Trốn đi! " .
Quần hào nổi lên tràng cười rộ .
Mã Siêu Hưng cười nói:
- Thái hương chủ mà nói đến trận tấn công Trấn Giang đại sát quân Thanh ngày trước thì càng nói càng cao hứng đến ba ngày ba đêm cũng không hết chuyện. Bây giờ lão tiếp dẫn Vi huynh đệ thì chỉ cần nói luật lệ trong hội cho y nghe. Lão còn tiếp tục nói chuyện này thì e rằng Vi tiểu huynh đệ mọc râu dài bằng lão cũng chưa xong.. .
Mã Siêu Hưng nói tới đây chợt nghĩ tới Vi Tiểu Bảo đã là một tên tiểu thái giám thì còn mọc râu làm sao được. Hắn liếc mắt ngó trộm thấy Vi Tiểu Bảo không để ý mới yên tâm.
Lúc này Lý Lực Thế trở lại báo tin hương đường sắp đặt đã xong xuôi.
Trần Cận Nam dẫn mọi người vào hậu đường.
Vi Tiểu Bảo thấy trên bàn đặt hai tấm bài vị, ở giữa là tấm đề "Ðại Minh Thiên Tử chi vị" , tấm bên cạnh đề "Ðại Minh Diên Bình Quận Vương Chiêu Thảo Ðại Nguyên soái Trịnh chi vị" .
Ðồ tế là một cái đầu heo , một cái đầu dê, một con gà, một con cá đều cắm bảy nén hương.
Quần hào đều quỳ xuống phục lạy trước linh vị.
Thái Ðức Trung cầm tấm giấy trên bàn lớn tiếng đọc :
- Thiên Ðịa bao gồm muôn vật. Hết thảy quay về khôi phục Ðại Minh, tuyệt diệt rợ Hồ. Bọn tử đệ, phỏng theo cố sự "Ðào viên kết nghĩa" , ước làm anh em, thề cùng sống chết , tình thân thiết như người một nhà. Vậy bái trời làm cha , bái đất làm mẹ , nhật nguyệt làm anh chị em .
Lại bái đức thủy tổ Vạn Vân Long cùng ngũ tổ ở Hồng gia .
Bọn tử đệ lấy năm Giáp Dần, tháng bảy, ngày hai mươi lăm, giờ Sửu làm giờ sinh.
Anh em hai Kinh, mười ba tỉnh kết thành một khối.
Nay ở triều đình, vương hầu không ra vương hầu, văn võ không ra văn võ, lòng người xao xuyến.
Ðó là triệu chứng có cơ khôi phục Minh triều, chu diệt Hồ lỗ.
Bọn tử đệ tuân hành mệnh lệnh của Trần Cận Nam tìm anh hùng hào kiệt khắp ngũ hồ tứ hải, thắp hương phát thệ, hành đạo thuận theo lòng trời, trung hưng phục quốc, báo cừu tuyết hận, sáp huyết ăn thề.
Xin thần minh chứng giám ! .
Trên đây là nguyên văn bài diễn từ ghi trong ký lục của Thiên Ðịa Hội về đời nhà Thanh (Kim Dung chú) .

Sau khi đọc diễn từ, Thái Ðức Trung hỏi Vi Tiểu Bảo :
- Sự tích "đào viên kết nghĩa! thế nào, Vi huynh đệ có biết không?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Lưu, Quan, Trương kết nghĩa vườn đào đã thề nguyền với nhau kết làm anh em đồng sinh cộng tử.
Thái Ðức Trung nói:
- Ðúng vậy! Vi huynh đệ đã gia nhập Thiên Ðịa hội thì chúng ta coi nhau như anh em một nhà. Bọn Thái mỗ là tình huynh đệ với Tổng đà chủ mà ngươi lại thờ y làm sư phụ thì chúng ta là hàng thúc bá của ngươi, đáng lý khi gặp bọn ta, ngươi phải cúi đầu khép nép. Nhưng ngươi đã gia nhập hội thì toàn thể hội viên coi nhau như tình huynh đệ, bất tất phải dập đầu bái lạy.
Vi Tiểu Bảo đáp lại bằng một tiếng "vâng" . Gã nghĩ thầm:
- Như vậy kể cũng hay.
Thái Ðức Trung lại nói:
- Thiên Ðịa Hội chúng ta còn gọi là Hồng Môn. Niên hiệu Minh Thái Tổ là Hồng Võ. Ngài họ Hồng huý là Kim Lan. Vị thuỷ tổ Hồng Môn là Vạn Vân Long.
Vạn Vân Long chính là quốc tính gia. Chữ "Hồng" của Hồng Môn tức là chữ "Hán! .
Chữ "Hán" bỏ chữ "Thổ" còn lại chữ "Hồng" để tỏ ý giang sơn người Hán bị bọn Thát Ðát chiếm đoạt, không còn đất đai. Ðồng thời nó nhắc nhở chúng ta nhớ đến vua Thái Tổ nhà Minh. Vậy hai chữ "Hồng Môn" là một tổ chức khôi phục giang sơn nhà Hán, trung hưng Minh triều. Còn vị thuỷ tổ lấy tên là Vạn Vân Long vì chữ "Vạn" có nghĩa là số đông người, còn "Vân Long" tượng trưng cho rồng gặp mây, ý nói hàng vạn vạn người đều hướng về thiên tử nhà Ðại Minh để khôi phục lại giang sơn cẩm tú .
Vạn Vân Long còn có ý né tránh không để người ta biết tên thực, nhất là bọn Thát Ðát hiểu được lai bch của vị đại ca sáng lập ra Hồng Môn lại càng nguy hại. Ðó là một điều cơ mật của bản hội. Vi hiền đệ không được tiết lộ cho người ngoài hội hay biết, dù là bạn chí thân với tiểu huynh đệ như Mao Thập Bát gia, tiểu huynh đệ cũng không nên nói cho y biết .
(Vạn Vân Long là ai ? Sử sách không thấy nói rõ. Hơn nữa các sự tích cùng nhân vật trongười pho truyện này không phải hoàn toàn căn cứ ở sử sách , quá phân nữa là do tác giả chế tạo ra ) .
Vi Tiểu Bảo gật đầu đáp :
- Tại hạ biết rồi.
Thái Ðức Trung lại nói:
- Ngày 25 tháng 7 giờ Sửu đã sáng lập ra bản hội. Bản hội có ngũ tổ.
Ðó là năm vị đại tướng đã tuẫn nạn ở Giang Ninh. Vị thứ nhất họ Cam tên Huy.
Nhớ lại năm xưa đại quân của chúng ta kéo đến tấn công Giang Ninh, Thái mỗ vâng lệnh tổng đà chúa đem binh mai phục ở phía tây thành Giang Ninh.
Quân Thát Ðát.. .
Thái Ðức Trung nói đến chuyện tấn công thành Giang Ninh, vung chân múa tay, lời nói chậm lại.
Mã Siêu Hưng xen vào :
- Thái hương chủ ! Chuyện tấn công thành Giang Ninh hãy để sau này sẽ kể lại cũng chưa muộn.
Thái Ðức Trung cả cười đưa tay lên vỗ đầu đáp:
- Phải rồi! Phải rồi ! Cứ kể chuyện xưa mãi thì biết bao giờ cho hết được?
Bây giờ Thái mỗ xin đọc bài thơ Tam Ðiểm Cách Mạng. Thái mỗ đọc câu nào, tiểu huynh đệ nhắc lại câu ấy.
Ðoạn y lớn tiếng đọc :
Tam Ðiểm ngầm trao Cách Mạng kỳ, Hồng Môn cửa ấy tiến vào đi !
Rửa hờn quyết chí mài gươm bén.
Quét sạch Thanh triều diệt Tứ di.
Vi Tiểu Bảo đọc lại một lượt. Thái Ðức Trung lại đem 36 điều thề nguyện, mười điều cấm đoán, 2l điều nghiêm lệ giải thích từng chi tiết rất minh bạch.
Ðại khái hội viên hội Hồng Môn phải trung tâm nghĩa khí, hiếu thuận với song thân, tha thiết cùng huynh đệ .
Giữa anh em trong hội phải tương ái tương thân, cứu giúp nhau trong cơn hoạn nạn.
Ngoài ra những điều phạm pháp như đầu hàng quan quân, gian dâm phụ nữ cướp đoạt tài sản, hiếp dâm kẻ yếu đuối, đã nói mà không thủ tín vân vân. ..
Tội nhẹ thì phải cắt tai hoặc đánh đòn, tội nặng thì phải chặt đầu phân thây.
Vi Tiểu Bảo nhất nhất ghi nhớ rồi phát thệ không làm điều gì sai quấy.
Giữa lúc ấy, Mã Siêu Hưng đem tới một tô rượu lớn.
Y chích mũi dao vào ngón tay giữa cho máu nhỏ xuống bát rượu.
Trần Cận Nam cùng quần hào đều trích huyết .
Sau cùng tới lượt Vi Tiểu Bảo .
Mỗi người trong quần hào uống một hớp rượu máu.
Thế là nghi thức gia nhập hội kết thúc .
Mọi người lại ôm Vi Tiểu Bảo ra chiều thân mật.
Trần Cận Nam lại lên tiếng :
- Bản hội có thập đường là Tiền Ngũ đường và Hậu Ngũ đường.
Tiền Ngũ đường: Liên Hoa đường, Hồng Thuận đường, Gia Hậu đường, Tham Thái đường, Hoành Hoa đường.
Hậu Ngũ đường là : Thanh Mộc đường, Xích Hoà đường, Bạch Kính đường, Huyền Thuỷ đường, Huỳnh Thổ đường.
Trong mười đường thì chín đường có hương chủ hiện đều tụ họp tại đây.
Chỉ có Thanh Mộc đường hương chủ là Doãn huynh đệ năm trước đã bị tên ác tặc Ngao Bái gia hại.
Ðến nay vẫn chưa có hương chủ.
Phải chăng các vị huynh đệ trong Thanh Mộc đường đã lập lời thề nguyền trước linh vị Vạn Vân Long đại ca là hễ ai giết được Ngao Bái, báo thù cho Doãn hương chủ thì toàn thể anh em bản đường sẽ cử người đó lên làm hương chủ. Chuyện đó có thật không?
Quần hào Thanh Mộc đường đồng thanh đáp :
- Quả có việc đó.
Trần Cận Nam đảo cặp mắt sáng như điện nhìn vào mặt mọi người một lượt rồi thủng thẳng hỏi:
- Trần mỗ nghe nói các anh em trong Thanh Mộc đường vì việc lựa chọn nhân vật lên tiếp nhiệm chức hương chủ cho quý đường đã xảy ra cuộc tranh chấp. Tuy nhiên ai nấy cũng vì đại cuộc lấy nghĩa khí làm trọng nên không đến nỗi làm tổn thương đến hoà khí giữa anh em. Có điều nếu vụ này không sớm quyết định chu đáo thì trong Thanh Mộc đường vẫn còn ẩn nấp mối lo âu làm cho các vị phải bận tâm.
Trần Cận Nam ngừng lại một chút rồi tiếp :
- Thanh Mộc đường là một cơ quan rết trọng yếu của bán hội. Phạm vi thế lực rất rộng rãi, bao quát các phủ huyện miền Giang Nam. Tài năng của vị hương chủ này có một ảnh hưởng rất lớn với cuộc hưng suy của bản hội và sự
thành bại về công việc phản Thanh phục Minh. Tên gian tặc Ngao Bái đã do tay Vi Tiểu Bảo hạ sát. Tất cả các anh em trong Thanh Mộc đường đều được mục kích. Có đúng thế không?
Lý Lực Thế và Quan An Cơ đồng thanh đáp :
- Thưa tổng đà chúa ! Quả có đúng thế thực.
Lý Lực Thế lại nói tiếp :
- Toàn thể anh em bản đường đã phát thệ trước linh vị Vạn Vân Long đại ca. Quyết chẳng bao giờ dám nuốt lời. Nếu trái lời thề nguyện đó thì anh em bản đường chẳng còn thể thống chi nữa. Rồi mai đây những lời thề thốt biến thành trò đùa, còn ai dám tuyên thệ trước linh vị Vạn Vân Long đại ca nữa? Vi Tiểu Bảo huynh đệ tuy còn nhỏ tuổi, Lý mỗ cũng xin triệt để ủng hộ y lên làm hương chủ bản đường.
Quan An Cơ muốn ganh tỵ với Lý Lực Thế thấy đối phương nhanh nhẩu nói ra cướp mất ưu thế trong vụ này.
Hắn tự nhủ:
- Gã tiểu tử kia đã là đồ đệ của Tổng đà chủ thì địa vị không phải tầm thường. Huống chi Tổng đà chủ đã ngỏ lời muốn để gã lên chức vị hương chủ của bản đường, dĩ nhiên mình không nên ngang ngạnh.
Lý lão nhị trước định tranh chấp ngôi hương chủ với ta, hắn không chịu nhường nhịn ai. Nay hắn đành thuận gió theo chiều để lấy lòng Tổng đà chủ thì khi nào ta lại chịu kém hắn?
Quan An Cơ tính toán như vậy rồi lên tiếng :
- Lý đại ca nói rất phải. Vi tiểu huynh đệ đã tài trí hơn đời, nay lại ở dưới sự dạy dỗ của tổng đà chúa thế nào y cũng trở nên một trang thiếu niên hào hiệp, thanh danh chấn động giang hồ. Quan An Cơ này cũng xin hết mình ủng hộ Vi Tiểu Bảo huynh đệ lên giữ chức hương chủ Thanh Mộc đường .
Vi Tiểu Bảo giật nảy mình lên, xua hai tay lia lịa, hốt hoảng la :
- Không được ! Không được ! Chức vụ hương chủ gì đó, tại hạ không đương nổi đâu.
Trần Cận Nam quắc mắt lớn tiếng :
- Ngươi nói nhăng gì đó?
Vi Tiểu Bảo sợ hãi cúi đầu xuống, không dám lên tiếng nữa.
Trần Cận Nam lại nói:
- Các vị huynh đệ đã tuyên thệ trước hương hồn Vạn Vân Long đại ca là suy tôn nhân vật nào hạ sát Ngao Bái lên làm hương chủ.
Trần Cận Nam đưa mắt nhìn mọi người nói tiếp :
- Như vậy thì chức hương chủ Thanh Mộc đường của gã đã có tiền định từ trước, sau Trần mỗ mới thu gã làm đồ đệ, chứ không phải Trần mỗ thu gã làm đồ đệ, rồi đưa gã lên chức vụ hương chủ. Gã tiểu tử này tư chất không được
chính đính, không hiểu mai đây gã còn làm cho Trần mỗ phải điên đầu đến thế nào.
Phương Ðại Hồng vội lên tiếng:
- Các huynh đệ ai ai cũng hiểu rõ nỗi khổ tâm của Tổng đà chủ và hết lòng thông cảm. Vi tiểu huynh đệ vốn không có sự thân tình hay quen biết gì với Tổng đà chủ . Hôm nay mới là buổi gặp gỡ đầu tiên. Sở dĩ Tổng đà chủ phải phá lệ của bản hội. . . chẳng qua là vì Tổng đà chủ quá nhiệt tâm với đại cuộc . Phương mỗ ít bôn tẩu giang hồ lại ít học vấn, nhưng cũng xin có mấy lời thô thiển để giải tỏ tấc lòng. Vi tiểu huynh đệ tuy còn nhỏ tuổi nhưng được Lý đại ca cùng Quan phu tử hết sức khuông phò, quyết sẽ không để xảy chuyện gì đáng tiếc.
Trần Cận Nam gật đầu nói:
- Chúng ta để Vi Tiểu Bảo lên giữ chức hương chủ Thanh Mộc đường là vì có lời thề nguyện trước hương hồn của Vạn Vân Long đại ca dĩ nhiên chẳng thể nào làm khác được . Nhưng nếu sau này gã có những hành vi phạm lỗi tỷ như rối loạn công việc trong Thanh Mộc đường, hoặc làm trở ngại công trình phản Thanh phục Minh của bản hội, thì chúng ta lập tức khai đường phế bỏ gã đi, quyết không luyến tiếc.
Trần Cận Nam ngừng lại một chút rồi tiếp :
- Lý đại ca cùng Quan huynh đệ ! Trần mỗ uỷ thác việc này cho nhị vị. Xin nhị vị hết lòng trông nom giúp . Nếu lời nói hay hành động của gã có chỗ nào không đoan chính thì nhất nhất báo cáo cho Trần mỗ hay biết, chứ đừng che đậy .



Nguồn VNThuquan
__________________
Nếu thấy bài viết hay xin hãy ấn vào chữ " " ở trên

Tình là là gì ? Tại sao lại khiến con người ta đau khổ
Chết Vì Yêu

đố ai đọc đc

Back vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 03-08-2007, 11:48   #32
Búa Đá Đôi
 
Back's Avatar
 
Tham gia: Jun 2007
Bài: 116
VZD: 8.745
Điểm: 232/11 bài viết
Default

Hồi 32

Trần Cận Nam Dặn Dò Kế Hoạch




Lý Lực Thế Và Quan An Cơ khom lưng vâng lời.
Trần Cận Nam lại quỳ xuống thắp hương dõng dạc khấn:
- Thuộc hạ là Trần Cận Nam xin lập thệ trước linh vị Vạn Vân Long đại ca . Ðệ tử của thuộc hạ là Vi Tiểu Bảo nếu hành vi phạm luật hoặc không đủ tài đức để anh em phục tùng thì thuộc hạ lập tức truất phế ngôi hương chủ của gã ở Thanh Mộc đường, quyết chẳng thiên lệch. Anh em thuộc hạ tuân giữ lời thề phong gã làm hương chủ thì sau này có truất phế gã cũng là tuân giữ lời thề. Trần Cận Nam này nếu trái lời thề nguyền xin hương hồn Vạn đại ca chứng giám khiến thuộc hạ bị sét đánh, hoặc năm ngựa phân thây, hay chết về nanh vuốt bọn Thát Ðát .
Ông nói xong lạy mấy lạy rồi cắm hương vào lò.
Quần hào đều đồng thanh xưng tụng:
- Tổng đà chủ xử sự như vậy thật là chí công, ai cũng kính phục .
Vi Tiểu Bảo nghĩ bụng:
- Ðược lắm ! Mình tưởng họ thật tình cho làm chức hương chủ, xú chủ gì đó, té ra họ đưa mình qua sông rồi chặt gãy cầu. Bữa nay họ phong làm hương chủ cho khỏi trái lời thề. Ngày mai họ tìm cách phế mình đi cũng là tuân giữ lời thề. Khi đó Lý đại ca cũng được mà Quan phu tử cũng hay lên làm hương chủ mới là hợp lý.
Gã liền lớn tiếng :
- Thưa sư phụ ! Ðệ tử không làm hương chủ.
Trần Cận Nam ngạc nhiên hỏi:
- Sao?
Vi Tiểu Bảo đáp :
- Ðệ tử không biết làm và cũng không muốn làm.
Trần Cận Nam nói :
- Không biết thì học hỏi dần dần, ta sẽ dạy cho. Hai vị Lý, Quan cũng nhận lời giúp đỡ ngươi.
Hương chủ là một ngôi cao trong Thiên Ðịa Hội, sao ngươi lại không muốn làm?
Vi Tiểu Bảo lắc đầu đáp:
- Bữa nay lên làm, mai bị truất phế, thật là mất mặt. Ðệ tử không làm hương chủ thì việc gì cũng ù ù cạc cạc là xong. Một khi lên làm hương chủ mọi người đều gõ vào đầu chẳng tử tế gì. Người ta đã bới lông tìm vết, kiếm mẩu xương trong cái trứng thì chỉ nửa ngày là mèo lại hoàn mèo . Chi bằng không làm nữa là hơn.
Trần Cận Nam nói:
- Trong trứng gà làm gì có xương, họ muốn tìm cũng chẳng thấy.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Khi trứng gà biến thành con gà con là có xương rồi. Dù cho không có xương lúc người ta muốn tìm trước hết hãy đập cái vỏ trứng là tiểu tử đây rồi sẽ tính. Lòng đỏ lòng trắng quấy lộn tùng phèo.
Mọi người nghe gã nói không nhịn được đều cười ồ cả lên.
Trần Cận Nam hỏi:
- Thiên Ðịa Hội chúng ta làm việc đâu phải trò trẻ nít? Chỉ cần ngươi đừng có hành vi tệ bại, là ai cũng kính trọng ngươi thành một vị hương chủ chân chính, chẳng ai bắt tội ngươi đâu. Dù người ta không kính trọng cũng nể ngươi là đệ tử của ta.
Vi Tiểu Bảo ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp :
- Ðược rồi ! Tiểu tử xin nói trước , sau này nếu các vị không muốn để tiểu tử làm hương chủ là tiểu tử thôi ngay. Xin đừng buộc tội bừa bãi để đánh đập, để chửi mắng, hay để hạ sát.
Trần Cận Nam chau mày hỏi:
- Ngươi đừng có mặc cả nữa . Nếu ngươi không làm việc tệ hại thì còn ai đánh giết ngươi được? Quân Thát Ðát mà đánh giết ngươi, quần hào sẽ trả thù cho ngươi.
Ông dừng lại một chút rồi nói:
- Tiểu Bảo ! Bậc đại trượng phu phải có gan dạ dám làm nên việc phi thường . Ngươi đã gia nhập Thiên Ðịa Hội phải hứng khởi xung phong làm việc nghĩa trừ hại cho dân, mà ngươi cũng chỉ nghĩ đến mình, thì đâu phải là hành vi cũng những bậc anh hùng hào kiệt?
Vi Tiểu Bảo nghe bốn chữ "Anh hùng hào kiệt" lại nhớ tới thày đồ giảng sách nói đến những bậc đại anh hùng.
Gã phấn khởi đáp :
- Ðúng thế! Lời giáo huấn của sư phụ thật là đích đáng. Dù phải chém đầu, vỡ mặt thì 18 năm sau mới lên trang hảo hán.
Ðây là nói về những anh hùng hảo hán phải đưa ra pháp trường hành tội.
Vi Tiểu Bảo chỉ nhớ lõm bõm, nói năng tuy không đắc thế, nhưng quần hào cũng vỗ tay ran sảnh đường.
Trần Cận Nam mỉm cười nói:
- Làm hương chủ là một đại hỷ sự, chứ không phải điệu ra pháp trường chém đầu. Ngươi hãy coi chín vị hương chủ ai cũng hoan hỷ vui tươi, ngươi phải bắt chước các vị mới được.
Quan An Cơ đến trước Vi Tiểu Bảo chắp tay nói :
- Thuộc hạ là Quan An Cơ xin tham kiến hương chủ của bản đường.
Vi Tiểu Bảo quay lại hỏi Trần Cận Nam:
- Tiểu tử phải làm sao bây giờ?
Trần Cận Nam đáp :
- Ngươi đáp lễ đi !
Vi Tiểu Bảo chắp tay đáp lễ nói:
- Quan phu tử Quan phu tử mạnh giỏi a !
Trần Cận Nam nlửn cười nói:
- Ba chữ "Quan phu tử" là trong anh em lúc bình thời mới kêu đến ngoại hiệu đó. Còn khi chính thức thi lễ thì phải kêu bằng Quan nhị ca.
Vi Tiểu Bảo liền đổi lại:
- Kính chào Quan nhị ca.
Lần này Lý Lực Thế bị Quan An Cơ tranh phần thi lễ trước , liền tiến lên làm lễ tham kiến.
Chín vị hương chủ cũng thứ tự làm lễ ra mắt Vi Tiểu Bảo .
Quần hào trở vào sảnh đường, Tổng đà chủ và mười vị đường chủ thương nghị việc lớn.
Thanh Mộc đường đứng đầu Hậu ngũ đường. Kể cả Tiền ngũ đường thì Thanh Mộc đường ở hàng thứ 6 trong Thiên Ðịa Hội.
Chỗ ngồi của Vi Tiểu Bảo là ở ghế đầu mé hữu.
Hương chủ Xích Hoả đương râu bạc chùng xuống trước ngực phải ngồi ở mé dưới gã.
Bọn Lý Lực Thế, Quan An Cơ lui ra ngoài hết. Trong sảnh đường chỉ còn lại Trần Cận Nam và mười hương chủ, cả thảy mười một nhân vật đầu não trong Thiên Ðịa Hội.
Trần Cận Nam trỏ cái ghế giữa bỏ trống nói:
- Ðây là toà vị của Chu Tam thái tử.
Ông lại trỏ cái ghế ở bên nói:
- Ðây là toà vị của Trịnh vương gia ở Ðài Loan. Khi Thiên Ðịa Hội chúng ta tụ hội mà hai vị đó vắng thì ghế bỏ không.
Ông giải thích mấy câu này cho Vi Tiểu Bảo hiểu rồi nói tiếp :
- Xin các vị huynh đệ hãy đem tình hình các tỉnh ra tường thuật lại trước hội nghị.
Năm phòng trước gồm có năm đường.
Phòng đầu là Liên Hoa đường cai quản tỉnh Phúc Kiến, phòng thứ hai là Hồng Thuận đường, cai quản tỉnh Quảng Ðông . Phòng thứ ba là Gia Hậu đường, cai quản tỉnh Quảng Tây. Phòng thứ tư là Tham Thái đường, cai quản tỉnh Hồ Nam Hồ Bắc . Phòng thứ năm là Hoành Hoá đường, cai quản tỉnh Triết Giang.
Năm phòng sau thì phòng đầu là Thanh Mộc đường, cai quản tỉnh Giang Tô. Phòng thứ hai là Xích Hoả đường, cai quản tỉnh Quý Châu. Phòng thứ ba là Tây Kim đường, cai quản tỉnh Tứ Xuyên. Phòng thứ tư là Huyền Thuỷ đường cai quản tỉnh Vân Nam. Phòng thứ năm là Hoàng Thổ đường cai quản tỉnh Hà Nam, miền Trung Châu.
Chú thích của tác giả:
Trong Thiên Ðịa Hội quả có tiền ngũ phòng, hậu ngũ phòng, tức thập đường.
Thái Ðức Trung, Phương Ðại Hồng, Mã Siêu Hưng cũng có tên trong lịch sử và địa khu quản hạt cũng đúng như sách sử chép.
Từ đây sắp xuống để tiện việc tự sự trong tiểu thuyết, dù có sự canh cải, xin miễn thuyết minh.

Nhắc lại Thái Ðức Trung nghe Tổng đà chủ bảo trình bày về công việc các tỉnh y liền đem nội vụ của Thiên Ðịa Hội ở tỉnh Phúc Kiến ra trình bày.
Tiếp theo là Phương Ðại Hồng trình bày nội vụ tỉnh Quảng Ðông.
Vi Tiểu Bảo nghe một lúc nhưng chẳng hiểu gì và không cảm thấy mảy may hứng thú.
Ðến những người sau gã nghe tai nọ xọ ra tai kia. Trong lòng gã liền nghĩ về chuyện đánh bạc vui chơi.
Mãi đến lúc hương chủ Huyền Thuỷ đường là hậu tứ phòng là Lâm Vinh Siêu thuyết trình về tỉnh Vân Nam bằng giọng nói rất hùng hồn, miệng không ngớt thoá mạ.
Vi Tiểu Bảo mới chú ý lắng nghe. Gã nghe Lâm nói:
- Tên đại Hán gian Ngô Tam Quế chỗ nào cũng chống đối bọn ta. Từ năm ngoái đến năm nay chưa được 10 tháng mà anh em đã lên tới số 179 vị bị quân chó đẻ giết chết . Con mẹ nó ! Lão gia cùng tên cẩu tặc quyết chẳng đội trời chung . Thuộc hạ đã mấy phen phái người đi hành thích, nhưng chung quanh tên Hán gian này rất nhiều cao nhân. Cả ba lần hành thích đều bị mất tay. ..
Hắn trỏ vào cánh tay trái buộc treo lên cổ, nói tiếp :
- Mùa xuân đầu năm nay, con bà nó, lão gia lại bị chặt một cánh tay. Tên đại Hán gian này làm ác đã nhiều, tất có một ngày toàn gia hắn bị Thiên Ðịa Hội chúng ta băm nát ra như tương .
Vừa nghe nói đến Ngô Tam Quế, mọi người khí tức xông lên tận cổ.
Vi Tiểu Bảo khi còn ở Dương Châu đã nghe người ta nói đến Ngô Tam Quế dẫn quân Thanh qua ải vào cướp giang sơn của người Hán.
Ngô Tam Quế là tên tội đầu trong bọn Thát Ðát đến thành Dương Châu gian dâm phụ nữ, cướp của đốt nhà.
Ngô Tam Quế giúp nhà Mãn Thanh đánh thiên hạ được phong làm Bình Tây Vương, vĩnh viễn trấn thủ ở Vân Nam.
Người Hán nào nghe nhắc đến ba chữ Ngô Tam Quế cũng nghiến răng căm hận.
Bây giờ Vi Tiểu Bảo nghe vị Lâm hương chủ này ngoác miệng ra mà thoá mạ Ngô Tam Quế cũng không lấy chi là kỳ.
Lâm Vmh Siêu mở đầu thoá mạ rồi tám vị hương chủ kia cũng lên tiếng chửi bới.
Bọn họ nguyên là quân nhân, mấy năm gần đây trà trộn vào chốn giang hồ, giọng nói thô lỗ đã quen.
Giờ ở trước mặt tổng đà chúa đã cố gắng giữ mồm giữ miệng.
Bây giờ mà cất tiếng thoá mạ không còn ai giữ lịch sự nữa.
Vi Tiểu Bảo cả mừng . Gã nghe những lời thô tục khác nào cá gặp nước, không nhịn được, cũng chõ miệng vào chửi bới.
Về cách thoá mạ thì Vi Tiểu Bảo so với 9 vị hương chủ, gã còn có phần lắm điều hơn.
Mỗi câu gã đi đường quanh tuôn ra nhiều từ ngữ rất khác lạ.
Còn 9 vị hương chủ bất quá chỉ bi bô một hồi, nên không tinh tế bằng gã.
Trần Cận Nam xua tay nói:
- Ðủ rồi ! Ðủ rồi ! Trong thiên hạ kể có hàng ngàn hàng vạn người thoá mạ Ngô Tam Quế nhưng thằng cha đó vẫn làm Bình Tây Vương bình yên vô sự.
Thoá mạ thế nào cũng không làm cho hắn chết được, mà hành thích cũng không phải là một biện pháp để thâu lượm kết quả hay.
Hương chủ Hoành Hoá đường là Lý Thức Khai, người thấp lùn, gầy nhom tiếng nói nhỏ nhẹ, thoá mạ cũng không nhiều lời bây giờ lại lên tiếng:
- Theo ngu kiến của thuộc hạ thì dù chúng ta có kéo đại quân đến Vân Nam giết được Ngô Tam Quế đi nữa cũng chẳng được lợi gì mấy cho đại cuộc. Ngô Tam Quế là một tên Hán gian, tội nghiệt rất thâm trọng mà chém một đao kết quả tính mạng hắn thì không khỏi làm phước cho hắn.
Trần Cận Nam gật đầu nói:
- Lời nói của Lý hương chủ thật là hữu lý! Không hiểu Lý hương chủ có cao kiến gì chăng?
Lý Thức Khai đáp :
- Ðây là một công cuộc trọng đại, cần phải đông anh em thương nghị kế hoạch lâu dài. Thuộc hạ cũng không nghĩ ra được diệu kế gì, xin nghe lời minh thị của Tổng đà chủ.
Trần Cận Nam nói:
- Lý hương chủ thốt ra lời: "Ðây là một công cuộc cực kỳ trọng đại, cần phải thương nghị kế hoạch lâu dài" cũng đủ tỏ ra là cao kiến rồi. Người ta thường nói: "Nhất nhân kế đoản, nhị nhân kế trường" chúng ta những 10 người. Ồ không phải, 11 người. Hãy yên lặng mà suy nghĩ kỹ càng thì được thêm nhiều ý kiến. Chúng ta mà giết được Ngô Tam Quế thì chẳng những trả thù được cho các vị huynh đệ trong Thiên Ðịa Hội bị hắn giết chết, mà còn rửa hận cả cho hàng ức hàng vạn đồng bào người Hán bị hắn tàn hại.
Việc này bản toà suy nghĩ đã lâu, Ngô Tam Quế đã thâm căn cố đế ở tỉnh Vân Nam, thế lực to lớn. Nếu chỉ lấy sức của Thiên Ðịa Hội mà chống đối hắn thì e rằng không đánh hắn được.
Lâm Vĩnh Siêu nói:
Muôn ngàn lưỡi đao liều mạng với hắn thì chỉ cần đâm trúng một nhát.
Thái Ðức Trung nói:
- Lâm hương chủ đã đâm rồi đó mà Ngô Tam Quế có ngã đâu, chính mình lại bị chặt tay.
Lâm Vĩnh Siêu tức giận hỏi:
- Lão mạt sát ta phải không?
Thái Ðức Trung biết mình lỡ lời liền cười đáp :
- Tiểu đệ nói đùa vậy thôi. Lâm hương chủ đừng nổi nóng.
Trần Cận Nam thấy Lâm Vĩnh Siêu có ý bất bình, liền an ủi:
- Lâm hiền đệ ! Bao nhiêu anh hùng hảo hán trong thiên hạ ai cũng cầu mong được ra tay giết Ngô Tam Quế.
Một mình Lâm hiền đệ toan gánh lấy trọng trách mà hàng vạn anh em trong Thiên Ðịa Hội đồng tâm hiệp lực chưa
chắc đã làm nổi.
Lâm Vĩnh Siêu nói:
- Tổng đà chúa nói phải lắm!
Hắn có vẻ đã nguôi giận.
Trần Cận Nam lại nói:
- Bản toà xem ra muốn làm nên đại sự này, chúng ta cần liên lạc với các môn phái, các bang hội trên chốn giang hồ đồng mưu cử sự. Ngô Tam Quế ở tỉnh Vân Nam trong tay nắm mười mấy vạn tinh binh, dưới có biết bao mãnh
tướng chứ không phải tầm thường. Muốn giết một mình hắn chưa hẳn đã là vấn đề cực kỳ nan giải, nhưng muốn tru lục toàn gia hắn, tận sát bọn thủ hạ giúp hắn làm điều tàn ác, thanh trừ bọn đại Hán gian tiểu ác tặc thì lực lượng một mình Thiên Ðịa Hội chúng ta không thể làm nổi.
Lâm Vĩnh Siêu vỗ đùi la lên:
- Phải lắm! Phải lắm. Anh em Thiên Ðịa Hội chúng ta bị Ngô Tam Quế tàn sát rất nhiều, mà nay chỉ giết được một mình hắn thì sao đủ thường mạng?
Quần hào nghe nói đến tru diệt toàn gia Ngô Tam Quế, cùng tận sát bọn thủ hạ tàn ác đều lấy làm khoan khoái , phấn khởi tinh thần, nhưng chỉ một lát mọi người lại ngơ ngác nhìn nhau và nghĩ thầm trong bụng :
Công cuộc này thật khó khăn vô cùng !
Thái Ðức Trung nói:
- Thiếu Lâm và Võ Ðương là hai phái người nhiều thế lớn, võ công lại cao thâm. Vậy nhất định chúng ta phải liên lạc với họ .
Hương chủ Hoàng Thổ đường là Diêu Tất Ðạt ngần ngừ nói:
- Phương trượng chùa Thiếu Lâm là Minh Tính đại sư là một nhân vật danh vọng cực cao trong võ lâm, nhưng đại sư lại là người trì trọng lão thành , không muốn đắc tội với quan nha. Mấy năm nay đại sư còn đưa ra một điều luật nghiêm cấm tục gia đệ tử không được hạ sơn một cách khinh xuất vì sợ gây nên tai vạ. Việc liên lạc với phái Thiếu Lâm e rằng trung gian còn có nhiều điều khó khăn .
Hương chủ Tham Thái đường cai quản địa hạt Hồ Quảng là Hồ Ðức Ðệ gật đầu nói:
- Phái Võ Ðương cũng không khác mấy. Quán chủ chùa Châu Võ là Vân Nhạn đạo nhân và sư huynh là Vân Hạc đạo nhân cùng nhau có mối bất hoà đã lâu. Hai người chỉ để tâm vào việc tranh đấu với nhau tìm cách chia sẻ bọn đệ tử của đối phương. Việc cấu kết này e rằng. ..
Y không nói thêm nữa nhưng mọi người đều hiểu rằng hai đạo nhân Vân Nhạn và Vân Hạc đều không muốn hành động với Thiên Ðịa Hội.
Lâm Vĩnh Siêu nói:
- Nếu không được hai phái Thiếu Lâm, Võ Ðương tham dự vào công cuộc này thì chúng ta tự làm lấy.
Trần Cận Nam nói:
- Vụ này không nên nóng nảy. Trong võ lâm nào phải chỉ có hai phái Thiếu Lâm và Võ Ðương?
Quần hào đều xôn xao nghị luận . Có người bảo hoặc giả phái Nga Mi chịu tham dự, người lại nói Cái Bang trước nay dốc lòng trung nghĩa .
Trần Cận Nam nghe quán hào bàn bạc hồi lâu rồi nói:
- Nếu 10 phần không ăn chắc 9 thì chúng ta chớ có đưa đề nghị ra với họ.
Phương Ðại Hồng nói:
- Dĩ nhiên là thế. Mời mà người ta không chịu thì chẳng những bẽ mặt mà còn làm mất thể diện cho Thiên Ðịa Hội nữa.
Trần Cận Nam nói:
- Mất thể diện còn là việc nhỏ, nhưng tiếng tăm tiết lộ ra ngoài để Ngô Tam Quế hay tin mà đề phòng là mình đành thúc thủ. Ðó mới là vấn đề trọng đại
Lý Thức Khai nói:
- Vì đây là vấn đề quan trọng vậy ai muốn liên lạc với bang phái nào cần phải được Tổng đà chủ đồng ý trước, không ai được tuỳ tiện hành động.
Mọi người đồng thanh:
- Như thế là phải !
Quần hào lại thương nghị lúc nữa rồi Trán Cận Nam tuyên bố:
- Hiện giờ chưa quyết định được phương sách gì.
Vậy ba tháng sau các vị huynh đệ lại đến thành Trường Sa tỉnh Hà Nam để hội họp.
Tiểu Bảo ! Ngươi hãy trở về Thanh cung .
Công việc của Thanh Mộc đường tạm thời để hai vị Lý Lực Thế và Quan An Cơ xử lý.
Hội nghị Trường Sa ngươi cũng không cần phải đến.
Vi Tiểu Bảo đáp lại bằng một tiếng "dạ", nhưng trong bụng gã nghĩ thầm:
- Thế này há chẳng phải là qua sông chặt gãy cầu?
Trần Cận Nam dắt tay Vi Tiểu Bảo về sương phòng nói:
- Trên Thiên Kiều ở kinh thành có một lão bán thuốc cao họ Từ.
Người khác bán thuốc cao toàn là màu đen, còn thuốc cao của lão Từ thì lại nửa đỏ nửa xanh.
Ngươi có việc gì liên lạc với ta thì cứ đến Thiên Kiều kiếm lão họ Từ.
Ngươi hỏi lão ta: "Lão có thuốc khử Thanh ác độc , cùng thuốc cao khử Thanh phục Minh không?"
Lão đáp : "Có đủ nhưng đắt lắm. Phải ba lạng hoàng kim, ba lạng bạch vân mới mua được ."
Khi đó ngươi hỏi lão : " Năm lạng hoàng kim, năm lạng bạch ngân lão có bán không?" .
Như vậy lão sẽ biết ngươi là ai.
Vi Tiểu Bảo nghe Trần Cận Nam nói vậy rất lấy làm thú vị, cười hỏi:
- Người ta đòi có ba lạng mà sao sư phụ lại bảo trả giá những năm lạng, há chẳng lạ lắm ư?
Trần Cận Nam mỉm cười đáp:
- Ðó là khẩu hiệu để khỏi nhận lầm trong trường hợp có người đến mua thuốc cao thật sự.
Ông nói tiếp :
- Từ lão nghe ngươi trả giá năm lạng hoàng kim, năm lạng bạch ngân sẽ hỏi lại: "Tại sao lại trả đắt như vậy?"
Thì ngươi đáp: "Không đắt đâu! Không đắt đâu! " Chỉ cốt sao cho mắt sáng lại được thì tại hạ quyết làm thân trâu ngựa, đền nghì trúc mai, cũng không phải là quá" .
Lão Từ sẽ đọc câu: "Ðịa chấn cao cương, nhất phái khê sơn thiên cổ tú" .
Ngươi đáp lại: "Môn triều đại ải tam hợp hà thuỷ vạn niên lưu" .
(Hai câu này nghĩa là: đất chấn non cao , khe suối một dòng truyền vạn kiếp; cửa trông biển cả, lòng sông ba ngả chảy
muôn năm) .
Trần Cận Nam lại dặn tiếp :
Lão Từ hỏi: "Hoa hồng bên đình ở đường nào?"
Ngươi đáp : "Thanh Mộc đường" .
Lão Từ hỏi: "Trên đường thắp mấy nén hương?"
Ngươi đáp : "Năm nén" .
Thắp năm nén hương tức là chức hương chủ.
Lão cũng là hội viên bản hội, nhưng chức vị còn kém ngươi nhiều. Ngươi có việc gì cứ giao lão làm.
Vi Tiểu Bảo nhất nhất ghi lòng.
Trần Cận Nam cùng gã diễn lại một lượt, không sai chữ nào .
Trần Cận Nam lại nói:
- Từ lão tuy chức vị không cao, nhưng võ công rất giỏi. Ngươi không nên vô lễ với lão .
Vi Tiểu Bảo vâng lời.
Trần Cận Nam lại truyền thụ cho Vi Tiểu Bảo một ít khẩu quyết về võ công rồi bảo gã:
- Tiểu Bảo ! Ta và ngươi đều có việc lớn trong mình, không thể tụ hội với nhau lâu được . Bữa nay ngươi trở về Thanh cung nói là bị bọn cường nhân bắt đem đi rồi ban đêm ngươi dùng kế giết tên quân canh trốn về cung . Nếu có người bảo ngươi dẫn quân đến tróc nã thì ngươi dẫn quân tới đây. Chúng ta đem thủ cấp Ngao Bái chôn ở sau vườn rau. Ngươi dẫn chúng ra đào lên là chúng không nghi ngờ gì nữa.
Vi Tiểu Bảo hỏi:
- Khi đó các vị ở đây bỏ hết đi rồi phải không?
Trần Cận Nam đáp :
- Ngươi đi rồi, anh em sẽ giải tán ngay, ngươi bất tất phải quan tâm.
Ông xoa đầu Vi Tiểu Bảo nói:
- Tiểu Bảo ! Ta mong ngươi là một đứa nhỏ ngoan ngoãn.
Khi nào rảnh việc ta đến kinh thành truyền thụ võ công cho ngươi.
Vi Tiểu Bảo đáp :
- Dạ ! Xin đa tạ sư phụ.
Trần Cận Nam nói:
- Ðược rồi ! Thôi ngươi đi đi ! Bọn Thát Ðát rất xảo quyệt. Tuy ngươi là người thông minh nhưng phải cẩn thận lắm mới được .
Vi Tiểu Bảo nói:
- Sư phụ ơi ! Ðệ tử ở trong cung buồn lắm, đến bao giờ mới được theo sư phụ bôn tẩu giang hồ?
Trần Cận Nam chăm chú nhìn vào mặt gã, đáp :
- Ngươi chịu khó nhẫn nại vài năm, lập nên công lớn cho bản hội. Nán chờ mấy năm. . . thanh âm ngươi biến đổi, râu cũng mọc ra, không thể làm thái giám được nữa. Khi đó hãy rời khỏi Thanh cung.. .
Ban đầu Vi Tiểu Bảo lấy làm buồn rầu, sau gã xoay chuyển ý nghĩ , tự nhủ:
- Ta ở trong cung muốn làm việc hay việc dở thì làm, quần hào chẳng ai hay biết . Họ muốn truất phế ngôi hương chủ của ta không phải chuyện dễ.
Sau này ta lớn tuổi, luyện võ công đến chỗ thành tựu, khi đó thường họ không phế bỏ mình nữa.
Gã nghĩ tới đây cảm thấy khoan khoái trong lòng.
Vi Tiểu Bảo tìm đến chỗ Mao Thập Bát để ngỏ lời từ biệt.
Mao Thập Bát chưa biết việc gã gia nhập Thiên Ðịa Hội và làm hương chủ Thanh Mộc đường nên hắn hỏi lui hỏi tới ra chiều rất thân thiết.
Vi Tiểu Bảo cũng không nói rõ.
Lúc này thanh gươm truỷ thủ cùng đồ vật của Vi Tiểu Bảo bị đoạt mất đã đem lại trả cho gã.
Trần Cận Nam sai người lấy ngựa cho Vi Tiểu Bảo, chính ông thân hành đưa chân ra ngoài cửa.
Bọn Lý Lực Thế, Quan An Cơ cùng anh em trong Thanh Mộc đường tiễn chân Vi Tiểu Bảo ra ngoài ba dặm.
Vi Tiểụ Bảo hỏi rõ đường về Bắc Kinh, gã giục ngựa rong ruổi cho đến lúc trời xế chíều, về tới Thanh cung, lập tức vào ra mắt Hoàng đế.
Vua Khang Hy đã hay tin Ngao Bái bị Vi Tiểu Bảo đâm chết trong nhà tù .
Nhà vua cho là gã bị đồng đảng của Ngao Bái cướp đem đi tất phải dữ nhiều lành ít
Từ lúc xảy chuyện Vi Tiểu Bảo bị cướp đem đi, Thanh đình đã phái quan binh đi xục xạo tìm tróc nã dư đảng của Ngao Bái tra hỏi.
Số người bị bắt rất nhiều mà không điều tra ra được manh mối chi hết.
Vua Khang Hy nghe tin Vi Tiểu Bảo trở về một cách đột ngột thì vừa kinh hãi vừa mừng thầm, vội truyền chỉ cho vào bệ kiến.
Vi Tiểu Bảo vừa tiến vào phòng, nhà vua đã hỏi ngay:
- Tiểu Quế Tử ! Ngươi... ngươi làm sao mà trốn về được?
Vi Tiểu Bảo trong khi đi đường đã nghĩ ra một thiên hoang đường để giải thích.
Bây giờ gã liền đem chuyện mình bị cường nhân bắt trong trường hợp nào và bỏ vào thùng táo ra sao , gã thuật lại đúng, vì chỗ này không cần bịa đặt
Sau gã nói đến bọn gian đảng thiết linh vị tế điện , dùng thủ cấp nhân vật thứ nhất làm đồ tế và tạm thời chưa giết gã. Chúng trói gã lại đem giam vào trong phòng tối. Gã liền nhân lúc canh khuya cọ cho đứt dây trói rồi giết tên quân canh trốn ra.
Gã còn bịa chuyện phải ẩn núp trong bụi cỏ rậm để trốn lệnh truy binh.
Gã cướp được ngựa trong trường hợp nào rồi theo đường quanh trở về ra sao.
Gã đã tạo ra một thiên cố sự rất linh động .


Nguồn VNThuquan
__________________
Nếu thấy bài viết hay xin hãy ấn vào chữ " " ở trên

Tình là là gì ? Tại sao lại khiến con người ta đau khổ
Chết Vì Yêu

đố ai đọc đc

Back vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 03-08-2007, 11:51   #33
Búa Đá Đôi
 
Back's Avatar
 
Tham gia: Jun 2007
Bài: 116
VZD: 8.745
Điểm: 232/11 bài viết
Default Lộc Đỉnh Ký 17

Hồi 33

Trong Quán Trà Ðồng Hội Ðưa Tin



Vua Khang Hy nghe Vi Tiểu Bảo thuật chuyện rất lấy làm thích thú, ngài vỗ vai gã ban khen:
Tiểu Quế Tử ! Ngươi thiệt là tài tình.
Nhà vua lại nói:
- Phen này ngươi vất vả quá !
Vi Tiểu Bảo tâu:
- Muôn tâu thánh thượng ! Bọn dư đảng của Ngao Bái thế lực lớn mạnh không phải tầm thường . Lúc nô tài trốn đi đã ghi nhớ đường lối. Bây giờ có nên dẫn binh mã rượt theo không?
Vua Khang Hy cả mừng phán:
- Tuyệt diệu ! Ngươi đi kêu Sách Ngạch Ðồ dẫn năm ngàn binh mã cùng ngươi rượt theo tróc nã.
Vi Tiểu Bảo lui ra, sai người đến thông tri cho Sách Ngạch Ðồ.
Sách Ngạch Ðồ nghe tin Vi Tiểu Bảo bị bọn thủ hạ Ngao Bái bắt đi trong lòng đang buồn bã vì ở trong cung lão thiếu mất một tay viện trợ rất đắc lực .
Tuy lão nuốt trôi được bốn mươi lăm vạn lạng bạc , nhưng chỗ mất Vi Tiểu Bảo là việc trọng đại, được số bạc kia không đủ bồi đắp. Ðột nhiên lão nghe Tiểu Quế Tử trốn về, tinh thần lão vô cùng phấn khởi, vội dẫn binh mã cùng
Vi Tiểu Bảo đi tróc nã dư đảng của Ngao Bái.
Ði được nửa đường thì Khang Thân Vương đã sai người đưa con Ngọc hoa thông đến cho Vi Tiểu Bảo .
Vi Tiểu Bảo cưỡi tuấn mã càng tỏ vẻ hiên ngang .
Khi đoàn người ngựa đến chỗ Thiên Ðịa Hội tụ họp thì dĩ nhiên không còn một bóng người nào .
Sách Ngạch Ðồ hạ lệnh xục tìm khắp nơi.
Lát sau có người dâng thủ cấp của Ngao Bái đem ra . Chúng lại thấy cả tấm linh bài trên đề hàng chữ:
"Ðại Thanh Thiếu Bảo Ngao Bái Ðại Nhân Linh Chi Vị" .
Ngoài ra còn mấy bức đối trướng viếng Ngao Bái.
Dĩ nhiên những thứ này do bọn Trần Cận Nam cố ý tạo ra.
Sách Ngạch Ðồ trở về Bắc Kinh đem theo thủ cấp, linh bài cùng những đối viếng Ngao Bái tâu trình Hoàng thượng, tự cho là mình lập được công lớn.
Vua Khang Hy sai lão tiếp tục để tâm dò xét dư đảng của Ngao Bái. Ðồng thời nhà vua ban lời khen thưởng .
Vi Tiểu Bảo chỉ cười thầm trong bụng.
Gã về phòng mình kiểm lại những tấm ngân phiếu cộng được bốn mươi sáu vạn sáu ngàn năm trăm lạng bạc , trong lòng khoan khoái vô cùng.
Nguyên Sách Ngạch Ðồ muốn lấy lòng Vi Tiểu Bảo nên đáng lẽ phần gã có bốn mươi lăm vạn lạng, lão thêm vào hơn một vạn lạng nữa.
Vi Tiểu Bảo coi đi coi lại mấy chục tấm ngân phiếu rồi cất đi. Gã lấy cuốn luyện võ công căn bản của Trần Cận Nam giao cho, chiếu theo bí quyết ngồi xếp bằng rèn luyện.
Nhưng gã mới luyện được nửa giờ thì thấy tinh thần mỏi mệt liền lăn xuống giường ngủ thiếp đi.
Hôm sau thức dậy, gã vào Ngự thư phòng chầu hầu Hoàng đế xong về nhà ngồi luyện công.
Chẳng được bao lâu gã lại ngủ đi.
Nguyên công phu nhập môn của Trần Cận Nam rất khó luyện. Nếu không có nghị lực thì khó mà đả thông được đệ nhất quan.
Vi Tiểu Bảo là người thông minh lỗi lạc nhưng thiếu phần nghị lực .
Gã mới luyện đệ nhất thức đã thấy khó khăn vô cùng, đâm ra buồn ngủ.
Lúc tỉnh dậy thì đã nửa đêm, gã nghĩ thầm:
- Sư phụ bảo mình luyện võ nhưng công phu của lão gia thì chẳng có thú vị chi hết.
Gã dậy mở cuốn sách thấy một bên khuyên tròn, một bên đầy những chữ nhỏ chi chít. Trong mười chữ có đến chín chữ rưỡi không hiểu. Gã buông tiếng thở dài rồi gấp sách lại.
Nguyên Trần Cận Nam liệu việc rất kín đáo , nhưng trong việc này ông đã phạm vào câu : "Bậc trí giả lo nghĩ ngàn điều, tất có một điều sai trật ! . Ông quên chưa hỏi Vi Tiểu Bảo có biết chữ hay không. Ông thấy đứa nhỏ hơn mười tuổi lại rất thông minh, dĩ nhiên tưởng gã biết chữ rồi. Những bí quyết trong cuốn sách này toàn là những câu thiển cận dễ hiểu , xem đến là có thể hiểu ngay. Trong lúc thảng thốt lại mắc bận vô số công việc, ông chưa kịp giải thích kỹ lưỡng cho gã nghe .
Không ngờ Vi Tiểu Bảo lại mù chữ. Trong sách viết rõ cả những chỗ lúc luyện công mà buồn ngủ phải làm thế nào để phấn khởi tinh thần, nhưng Vi Tiểu Bảo ngay cửa quan thứ nhất đã không qua được rồi.
Vi Tiểu Bảo nằm trên giường bụng bảo dạ:
- Lần sau mình gặp sư phụ, lão gia điều tra thấy mình luyện công chậm tiến, chắc phải buồn bực .
Gã ngồi dậy mở sách ra coi theo phép ngồi tu luyện, nhưng chẳng bao lâu, mí mắt lại nặng trĩu buồn ngủ.
Gã lẩm bẩm:
- Sư phụ ta là người rất tốt, nhưng công phu của lão gia lại không hứng thú bằng lão con rùa.
Gã nghĩ tới công phu của Hải lão công, bất giác tinh thần phấn chấn gã liền lấy cuốn kinh gì đó của Hải lão công đem ra cứ theo đồ hình mà ngồi luyện.
Gã ngồi một lúc đã thấy luồng nhiệt khí từ huyệt đan điền từ từ bốc lên thì nghĩ bụng:
- Sư phụ đã nói sau khi luyện công ở bụng dưới có luồng nhiệt khí mà sao mình theo đồ hình của lão gia ngồi luyện mãi mà vẫn chẳng thấy nhiệt khí đâu. Mlnh theo lối luyện công của lão con rùa thì nhiệt khí lại bốc lên ngay mới thật là kỳ!
Gã nhìn vào cuốn di thư của Hải lão công cho luồng nhiệt khí chạy theo những đường dây vẽ trên hình người rồi cảm thấy trong mình rất khoan khoái dễ chịu.
Khi nào luồng nhiệt khí đến chỗ bế tắc không đả thông được gã liền theo bí quyết dẫn dụ của Trần Cận Nam là đả thông được luồng chân khí chu lưu ngay.
Vi Tiểu Bảo mới luyện được chín ngày đã thuộc đồ hình thứ nhất mà Hải lão công để lại, nhưng phương pháp sử dụng gã lại theo những điều mà Trần Cận Nam đã truyền thụ cho.
Cứ mỗi lần gã chiếu theo những đường dây đỏ vẽ trong đồ hình thúc đẩy chân khí chạy hết một vòng là người gã lại ướt đẫm mồ hôi, xú uế.
Mồ hôi làm ướt đầm cả chăn đệm.
Sau đó gã cảm thấy khoan khoái vô cùng. Thân hình nhẹ lâng lâng như muốn bay bổng lên không .
Gã cho là môn võ công thượng thặng tu luyện phải như vậy. Thực ra vô hình chung gã đưa hai môn võ công hoà hợp vào làm một.
Nguyên hai môn võ này đều là những môn cực kỳ tinh vi ảo diệu, những người sơ học tất có minh sư chỉ dạy và phải mất mấy năm cũng chưa thành công và không ai dạy lẫn lộn như vậy.
Nhưng vị giả sư phụ của Vi Tiểu Bảo đã chết rồi mà vị chân sư phụ lại không ở bên cạnh gã, nên gã nghĩ sao cứ thế
mà luyện.
Trần Cận Nam có ngờ đâu Vi Tiểu Bảo không biết văn tự trong sách đã thuyết mình, thành ra đầu Ngô mình Sở rối loạn xà ngầu mà lại biến thành một môn võ học kỳ dị xưa nay chưa từng có.
Nên biết môn võ mà Hải lão công để lại thuộc về đường âm mưu quái dị.
Nó học rất dễ dàng mà lại hợp với thiên tính của Vi Tiểu Bảo. Còn yếu tố thứ ba nữa là người đã học võ công của Hải lão công chẳng được nhiều cũng được ít. Tuy những điều sở học của gã có phần sai trật nhiều hơn phần đúng cách song vẫn là một đường lối, nên hợp vào với những điều truyền dạy của Trần Cận Nam ăn khớp được ngay.
Tỷ như một người học sách, không biết được chữ nào thì thôi, nhưng đã biết được chút ít mà bảo quên sạch, quên cả đến chữ nhất chữ nhị cũng không nhận ra là một chuyện chẳng thể nào có được.
Hoặc giả có người bị thương ở bộ óc bao nhiêu việc cũ đều quên sạch thì còn có lý, chứ người học chữ đã biết đọc biết viết thì không thể quên hết được.
Vi Tiểu Bảo luyện được môn võ công cổ quái và nó đã gắn liền vào trong người gã như huyết nhục trong thân thể thì chẳng tài nào gột rửa cho sạch được.
Vi Tiểu Bảo luyện xong đồ hình thứ nhất, gã luyện sang đồ hình thứ hai càng thêm thích thú . Từ đồ hình thứ ba thứ tư trở đi gã liên tục rèn luyện như ngựa không dừng vó.
Hay ở chỗ ban ngày Vi Tiểu Bảo chỉ đến Ngự thư phòng cháu hầu vua Khang Hy mấy giờ, thì giờ nhàn rỗi của gã rất nhiều. Công việc thượng thiện giám đã có bọn thái giám thủ hạ lo liệu hết.
Hàng tháng cứ đến ngày mồng 2 và ngày 16 là tên thái giám quản sự lại đưa hai ngàn lạng bạc đến nhà cho Vi Tiểu Bảo . Ðó là món tiền lời trong công việc mua bán quản sự cứ đúng kỳ nộp cho Vi Tiểu Bảo .
Sách Ngạch Ðồ đã làm thay Vi Tiểu Bảo việc chia mấy vạn lạng bạc cho bọn phi tần , bọn thái giám, thị vệ có quyền thế ở trong cung rồi.
Vi Tiểu Bảo đã bôi mép bọn chúng lại được vua Khang Hy cực kỳ sủng ái, nên mấy tháng nay gã ở trong cung ai cũng yêu mến, khen ngợi hết lời.
Bất cứ người nào gặp gã cũng niềm nở đón tiếp .
Thu qua đông tới, khí trời mỗi ngày một thêm giá lạnh.
Một hôm Vi Tiểu Bảo ở Ngự thư phòng ra sực nhớ tới lời dặn của Trần Cận Nam.
Gã tự nhủ:
- Sư phụ đã dặn ta khi có việc thì đến Thiên Kiều kiếm lão họ Từ bán thuốc cao để liên lạc. Tuy hiện giờ chưa có việc gì, nhưng ta thử đến đó coi xem thế nào. Không chừng sư phụ đến Bắc Kinh rồi mà mình không biết là lỡ mất dịp để học võ công.
Vi Tiểu Bảo liền ra cửa cung chuyển qua mấy đường phố lớn thì thấy trong quán trà có thầy đồ đang giảng sách.
Gã liền tiến vào quán kêu pha cho một bình trà rồi ngồi xuống uống nước .
Thầy đồ đang giảng Anh Liệt truyện về vụ Chu Nguyên Chương cùng Trần Hữu Lượng đại chiến trên hồ Bà Dương. Chu Ðiện đã bồng Chu Nguyên Chương đổi thuyền thế nào. Trên chiếc thuyền của Trần Hữu Lượng pháo nổ ra sao ; chiếc thuyền trước của Chu Nguyên Chương bị bể tan tành thế nào .. .
Bao nhiêu tình tiết này Vi Tiểu Bảo đã biết hết.
Kể ra thầy đồ này giảng không hay lắm, nhưng Vi Tiểu Bảo cũng ngồi nghe đến quá nửa giờ thì trời vừa tối. Thế là bữa nay gã không đến Thiên Kiều nữa.
Ðến ngày thứ hai, thứ ba thuỷ chung vẫn không đi được. Mỗi tối lúc đi ngủ Vi Tiểu Bảo lại tự hẹn với mình hôm sau đến kiếm Từ lão đầu , nhưng thuỷ chung gã vẫn không đến Thiên Kiều, ngày thì đi gieo thò lò, ngày lại đến nghe giảng sách. Nếu không thì gã ra chợ vung phí tiền bạc .
Thực ra trong thâm tâm Vi Tiểu Bảo lúc nào cũng sợ hãi Trần Cận Nam.
Gã đã không muốn luyện môn võ công của ông truyền cho, rồi không muốn gặp mặt ông nữa.
Gã liệu trước khi gặp sư phụ tất bị người thống trách một trận nên thân, không chừng còn truất phế ngôi Hương chủ Thanh Mộc đường nữa là khác .
Ít bữa nay Vi Tiểu Bảo ở Hoàng cung ăn chơi sung sướng.
Thực ra làm thái giám còn đắc ý hơn chức hương chủ xú chủ gì đó.
Có điều gã tự biết ý niệm này chẳng tốt đẹp gì, rồi gã không dám nghĩ nhiều nữa .
Gã tự nhủ:
- Mình đã không có việc gì thì đến kiếm Từ lão làm chi để tiết lộ cơ mật.
Cái mạng nhỏ xíu của mình có chết cũng không đáng kể, nhưng làm liên luỵ đến Thiên Ðịa Hội là một việc trọng đại.
Ngày tháng thoi đưa, Vi Tiểu Bảo tiếp tục cuộc sống ở trong Hoàng cung như vậy hơn một tháng nữa.
Bảy mươi hai bức hoạ đồ của Hải lão công để lại, gã đã luyện xong được hai mươi mốt bức.
Gã cảm thấy thân thể nhẹ nhàng, chân bước mau chóng thì trong lòng vui sướng vô cùng !
Một hôm gã lại đến quán trà để nghe thầy đồ giảng về Anh Liệt truyện.
Chủ quán thấy gã là một vị thái giám trong cung lại thưởng nhiều tiền, nên ngày nào y cũng dành một chỗ ngồi tốt nhất cho gã và pha một bình hương trà thượng hảo hạng đưa đến.
Miệng y niềm nở một điều Quế công công , hai điều Quế công công.
Vi Tiểu Bảo ít lâu này được người ta nịnh bợ quen rồi, chủ quán nịnh hót gã cũng là sự thường, nhưng nghe vẫn lọt tai.
Thầy đồ nói chuyện đại tướng quân Từ Ðạt đeo ấn xuất chinh đuổi quân Thát Ðát ra khỏi Mông Cổ. Nhưng đây là đất kinh sư, những người cao cả vào trà quán nghe chuyện không phái là ít, nên thầy đồ không dám công nhiên nói đến tiếng quân Thát Ðát . Có điều lão nói rất hùng hồn, miệng phun bọt rãi.
Vi Tiểu Bảo đang chú ý lắng tai nghe, bỗng có một người đến nói:
- Xin lỗi công công .
Rồi ngồi xuống bên bàn.
Vi Tiểu Bảo chau mày ra chiều khó chịu. Người kia khẽ nói:
- Tiểu nhân có lá thuốc cao thượng hảo muốn đem bán cho công công.
Mời công công coi đi !
Vi Tiểu Bảo quay đầu nhìn lại thì thấy lá cao đặt trên bàn nửa xanh nửa đỏ .
Gã động tâm chợt cất tiếng :
Cao này là cao gì?
Người kia đáp :
- Ðây là thuốc "trừ Thanh" ác độc, khiến cho mắt đui lại tỏ (lại tỏ là do chữ "phục Minh")
Y hạ thấp giọng xuống nói tiếp :
- Nó còn có tên là "thuốc cao khử Thanh phục Minh" .
Vi Tiểu Bảo ngó lại người này thấy y mới ngoài ba chục tuổi cặp mắt sắc sảo nhanh nhẹn chứ không phải lão Từ như lời sư phụ dặn thì trong lòng nghi hoặc hỏi lại:
- Lá cao này bao nhiêu tiền?
Vi Tiểu Bảo hỏi lại:
- Ta trả năm lạng hoàng kim năm lạng bạch ngân có bán không?
Người kia đáp :
- Như vậy hoá chẳng đắt quá ru?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Không đắt đâu ! Không đắt đâu! Chỉ cần sao trừ Thanh khử độc, mắt lại sáng tỏ có làm thân trâu ngựa đền nghì trúc mai cũng không phải là quá.
Người kia đẩy lá cao về trước Vi Tiểu Bảo, nói thầm:
- Mời công công ra ngoài nói chuyện.
Dứt lời y ra khỏi quán trà.
Vi Tiểu Bảo bỏ hai trăm đồng tiền xuống bàn rồi lững thững bước ra.
Người kia chở gã ở ngoài quán rồi đi về hướng Ðông rẽ vào trong hẻm nhỏ dừng bước lại đọc :
- Ðịa chấn cao cương, nhất phái khê thuỷ thiên cổ tú.
Vi Tiểu Bảo đọc :
- Môn triều đại hải, tam hà hợp thuỷ vạn niên lưu.
Rồi gã không chờ người kia nói; gã hỏi trước :
- Hoa hồng bên đình ở đường nào?
Người kia đáp :
Tiểu đệ ở Hoành Hoá đường.
Vi Tiểu Bảo hỏi:
Trên đường thắp mấy nén hương?
Người kia đáp :
- Ba nén.
Vi Tiểu Bảo gật đầu nghĩ bụng:
Chức vị người này còn thấp hơn ta hai bậc .
Người kia chắp tay khom lưng thi lễ khẽ hỏi:
- Phải chăng ca ca là Vi hương chủ thắp năm nén hương ở Thanh Mộc đường?
Vi Tiểu Bảo đáp :
- Chính thị!
Gã nghĩ bụng :
- Tuổi gã lớn hơn ta nhiều mà kêu ta bằng ca ca nghe cũng dễ chịu. Nhưng sao gã không kêu bằng gia gia hay a thúc?
Người kia tự giới thiệu:
- Tiểu đệ họ Cao, tên gọi Ngạn Siêu, ở dưới trướng Lý hương chủ từ lâu nay mới gặp mặt thật là đại hạnh!
Vi Tiểu Bảo mừng thầm trong bụng cười nói:
- Cao đại ca dạy quá lời . Chúng ta là người cùng một hội, hà tất phải khách sáo?
Ngạn Siêu nói:
- Ở quý đường có vị họ Từ bán thuốc ở Thiên Kiều bữa nay bị đánh thành trọng thương nên đến báo tin cho Vi hương chủ.
Vi Tiểu Bảo giật mình kinh hãi hỏi:
Hồi này tiểu đệ ở trong cung có nhiều việc chưa đến gặp y được. Y bị thương trong trường hợp nào? Ai đã đánh y?
Cao Ngạn Siêu đáp :
- Nơi đây không tiện nói rõ, mời Vi hương chủ đi theo tiểu đệ.
Vi Tiểu Bảo gật đầu.
Cao Ngạn Siêu rảo bước đi ngay, Vi Tiểu Bảo theo sau.
Ði qua bảy tám đường phố đến một ngõ nhỏ .
Cao Ngạn Siêu tiến vào một tiệm.
Vi Tiểu Bảo thấy treo biển đề ba chữ nhưng gã không biết chữ nào, liền cho là tên tiệm thuốc cũng bước vào theo.
Người chưởng quỹ ngồi ở sau quầy, mập thù lù .
Cao Ngạn Siêu tiến lại gần ghé tai nói khẽ mấy câu.
Chưởng quỹ vâng dạ luôn miệng.
Hắn đứng dậy nhìn Vi Tiểu Bảo gật đầu nói:
- Khách quan đến mua thuốc thượng hảo, xin mời vào.
Hắn dẫn hai người vào, đóng cửa lại rồi lật tấm ván mở đường hầm có bậc đá đi xuống.
Vi Tiểu Bảo đi xuống thấy đường hấm tối mò, trong lòng rất đỗi kinh nghi tự hỏi:
- Hai người này không biết có đúng là anh em trong Thiên Ðịa Hội hay không? Nếu phía trước là phòng làm thịt Vi Tiểu Bảo há chẳng hỏng bét ?
Nhưng Cao Ngạn Siêu đi theo sau gã, chẳng còn đưởng lổi nào lùi lại được nữa, gã đành theo tên chưởng quỹ đi vào đưởng hầm.
May ở đường hầm rất ngắn. Mới đi hơn 10 bước, tên chưởng quỹ đẩy cánh cửa mở ra.
Bên trong có ánh sáng đèn lọt ra ngoài.
Vi Tiểu Bảo bước qua cửa thấy đây là một gian nhà nhỏ chừng 10 thước vuông.
Trong nhà có năm người ngồi. Một người nằm trên cái giường thấp . Bây giờ lại thêm ba người nữa.
Nhà chật như nêm cối cơ hồ không quay trở được.
Cao Ngạn Siêu hô:
- Chúng vị huynh đệ ! Vi hương chủ ở Thanh Mộc đường đã giá lâm.
Năm người trong nhà đồng thanh hoan hô, đứng lên khom lưng thi lễ.
Nhà hầm chật quá mọi người xúm xít vào với nhau một chỗ.
Vi Tiểu Bảo chắp tay đáp lễ.
Cao Ngạn Siêu trỏ vào người nằm trên chõng nói:
- Từ đại ca bị trọng thương không thể đứng dậy hành lễ được .
Vi Tiểu Bảo nói:
- Không dám! Không dám!
Gã lại gần thấy người nằm trên giường mặt mũi dăn deo mà không còn chút huyết sắc .
Hai mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt, trên chòm râu bạc hãy còn loang lổ vết máu.
Gã cất tiếng hỏi:
- Không hiểu ai đã đả thương Từ đại ca? Phải chăng là bọn nanh vuốt. . .của quân Thát Ðát?
Cao Ngạn Siêu lắc đầu đáp :
- Không phải ! Ðây là người trong Mộc vương phủ ở Vân Nam.
Vi Tiểu Bảo kinh hãi hỏi:
- Sao lại người của Mộc vương phủ ở Vân Nam? Bọn họ ... bọn họ là người cùng đường với ta kia mà?
Cao Ngạn Siêu từ từ lắc đầu đáp :
- Phải bẩm hương chủ đại ca ! Sáng sớm hôm nay Từ đại ca loạng choạng về đến tiệm thuốc Hồi Xuân có lắp bắp kể lại người hạ thủ đánh y là hai thanh niên họ Bạch trong Mộc vương phủ. . .
Vi Tiểu Bảo hỏi:
- Họ Bạch ư? Dường như họ Bạch là dòng dõi của một trong Tứ đại gia tướng của Mộc Vương gia?
Cao Ngạn Siêu đáp :
- Chắc là đúng rồi ! Theo lời Từ đại ca thì bọn họ vì cuộc tranh chấp "ủng Ðường", "ủng Quế" mà đi đến chỗ gây lộn rồi xảy cuộc động thủ.
Từ đại ca song quyền khôn địch bốn tay thành bị trọng thương.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Hai người đánh một đâu phải là hành vi của anh hùng hảo hán? Ðường gì? Quế gì? Hay là... hay là...
Gã nghĩ tới chữ "ủng Quế" đã tưởng là họ ủng hộ Tiểu Quế Tử tức là ủng hộ mình. Nhưng gã biết là không phải liền dừng lại.
Cao Ngạn Siêu đáp :
- Mộc vương phủ là thủ hạ của Quế vương. Còn Thiên Ðịa Hội chúng ta là thủ hạ Ðường Vương ngày trước. Chắc Từ đại ca đã cùng họ tranh chấp về danh phận rồi xảy chuyện bất hoà.
Vi Tiểu Bảo vẫn chưa hiểu lại hỏi:
- Thủ hạ Quế vương làm sao? Ðường vương thế nào?
Cao Ngạn Siêu đáp :
- Quế vương không phải là chân mệnh Thiên tử. Ðường vương chúng ta mới đúng là chân mệnh Thiên tử.
Trong nhà có một đạo nhân ngoài năm chục tuổi thấy Cao Ngạn Siêu nói không rõ ràng, liền xen vào :
- Vi hương chủ! Ngày trước Lý Sấm đánh vào thành Bắc Kinh bức tử Sùng Trinh thiên tử. Ngô Tam Quế dẫn quân Thanh vào qua cửa ải để chiếm đoạt giang san gấm vóc của chúng ta. Các trung thần nghĩa sĩ khắp nơi tới tấp suy tôn con cháu đức Thái Tổ Hoàng đế lên làm vua. Trước hết là Phúc vương ở Nam Kinh lên làm thiên tử. Sau Phúc vương bị quân Thát Ðát gia hại thì Ðường vương của chúng ta ở Phúc Kiến lên làm thiên tử. Ðường vương đã được Quốc tính gia ủng hộ, dĩ nhiên là chân mệnh thiên tử. Ngờ đâu bọn người khác ở Quảng Tây, Vân Nam lại suy tôn Quế vương lên làm thiên tử.
Vậy Quế vương không phải là chân mệnh thiên tử.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Trời không hai mặt, nước chẳng hai vua. Ðã có Ðường vương làm thiên tử, thì Quế vương, Lỗ vương không thể làm thiên tử được nữa .
Cao Ngạn Siêu nói :
- Ðúng thế! Vi hương chủ nói rất chí lý.
Ðạo nhân nói:
- Nhưng bọn người ở Quảng Tây, Triết Giang mưu đồ phú qụý tranh dành nhau nói là nhân vật được họ ủng hộ mới đúng là chân mệnh thiên tử.
Thế là xảy cuộc tranh chấp kịch liệt.
Ðạo nhân thở dài nói tiếp :
- Sau Ðường vương, Lỗ vương, Quế vương đều nối tiếp nhau ngộ nạn.
Mấy năm nay trên chốn giang hồ, những bậc hào kiệt không quên nhà Minh chia nhau đi tìm dòng dõi ba vị vương gia tôn thờ làm chúa mưu đồ công cuộc phản Thanh phục Minh. Bọn thủ hạ của Quế vương ủng hộ con cháu Quế vương. Thủ hạ Lỗ vương ủng hộ con cháu Lỗ vương. Ðó là Quế phái và Lỗ phái. Bọn họ kêu Thiên Ðịa Hội chúng ta bằng Ðường phái. Ðường, Quế, Lỗ cả ba phái đều theo đuổi mục đích phản Thanh phục Minh. Có điều Thiên Ðịa Hội chúng ta mới là chính thống. Còn Quế phái, Lỗ phái chỉ là hạng cướp ngôi.
Vi Tiểu Bảo gật đầu nói:
- Tiểu đệ hiểu rồi ! Bọn Mộc vương phủ thuộc về Quế phái chứ gì?
Ðạo nhân đáp :
- Phải rồi ! Ba phái này mười mấy năm nay vẫn tranh chấp nhau hoài.



Nguồn VNThuquan
__________________
Nếu thấy bài viết hay xin hãy ấn vào chữ " " ở trên

Tình là là gì ? Tại sao lại khiến con người ta đau khổ
Chết Vì Yêu

đố ai đọc đc

Back vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 03-08-2007, 11:52   #34
Búa Đá Đôi
 
Back's Avatar
 
Tham gia: Jun 2007
Bài: 116
VZD: 8.745
Điểm: 232/11 bài viết
Default

Hồi 34

Tiểu Hương Chủ Trá Hình Công Tử




Vi Tiểu Bảo nhớ lại ngày trước đã gặp chị em họ Phương trong Mộc vương phủ trên đường đi Tô Bắc, gã đã bị Mao Thập Bát cầm roi ngựa quất túi bụi.
Tuy trong lòng gã rất bội phục Mộc Vương gia, nhưng phải chịu một trận đòn nhừ tử.
Hôm ấy gã thấy Mao Thập Bát tỏ ra sợ hãi kính cẩn nên cũng không tức giận.
Gã nói:
- Ðường vương đã là chân mệnh thiên tử, vậy bọn họ không nên tranh chấp nữa mới phải.
Nghe nói Mộc Vương gia là một nhân vật rất tử tế, rất biết điều, e rằng sau khi lão nhân gia quy tiên rồi, bọn thủ hạ có một số người sinh chuyện rắc rối.
Gã nói câu này trúng vào tâm lý mọi người, dưới nhà hầm quần hào đồng thanh hô:
- Vi hương chủ nói đúng quá !
Ðạo nhân lại lên tiếng:
- Anh hùng hảo hán trên chốn giang hồ vì nể mặt Mộc Vương gia nên hễ thấy lá cờ trắng nhỏ viền màu lam đều tỏ ý kính trọng nhường nhịn. Do đó mà cả con chó con mèo trong Mộc vương phủ cũng kiêu ngạo hợm mình. Từ đại ca của chúng ta là người rất biết điều mà lại trung nghĩa . Trước kia đã phục thị Ðường vương thiên tử, thuỷ chung giữ tấm lòng son. Mỗi khi nhắc đến đức tiên đế là y lại sa lệ. Ðây nhất định là người trong Mộc vương phủ đã ăn càn nói rỡ khinh mạn đến đức Tiên đế nên y không nhịn được mà phải đối đáp rồi gây nên cuộc đấu khẩu. Nếu không thế thì chẳng khi nào Từ lão ca lại động thủ với người trong Mộc vương phủ.
Cao Ngạn Siêu nói :
- Sáng hôm nay Từ đại ca có lúc tỉnh lại để dặn anh em chúng ta rửa hận cho y. Hiện nay trong bờ cõi tỉnh Trực Lệ, bản hội chỉ có Vi hương chủ là chức vụ lớn hơn hết. Chiếu theo luật lệ của bản hội thì khi gặp việc trọng đại là phải bẩm rõ với Vi hương chủ để hương chủ quyết định đường lối hành động. Vụ này thật tế nhị. Phải chi đối phó với bọn Thát Ðát thì việc giết giặc càng nhiều càng hay. Anh em bản hội có phải hy sinh cũng là vì nghĩa vụ nên làm. Nhưng vụ này lại dính líu đến người dưới trướng Mộc vương phủ.
Mộc vương phủ cũng là một nhà thanh danh lừng lẫy giang hồ, nói cho đúng là những người đồng đạo với mình.
Chúng ta mà giao thiệp với họ, e rằng xảy cuộc can quan cũng chưa biết chừng. Hậu quả ra sao khó mà biết trước.
Vi Tiểu Bảo chỉ hừ một tiếng chứ chưa nói gì.
Cao Ngạn Siêu lại tiếp :
- Từ đại ca còn nói: Y vẫn chờ đại giá Vi hương chủ từ mấy tháng nay. Có khi y thấy Vi hương chủ đi trên đường phố mua sắm đồ vật, có lúc thấy hương chủ nghe giảng sách trong quán trà.
Vi Tiểu Bảo đỏ mặt lên nói:
- Té ra Từ đại ca đã thấy tiểu đệ rồi.
Cao Ngạn Siêu nói:
- Từ đại ca có cho hay là Tổng đà chủ có lời dặn bảo khi nào Vi hương chủ có việc là tự nhiên đến tìm y, nên y tuy gặp Vi hương chủ mà không dám tiến lại chào hỏi.
Vi Tiểu Bảo gật đầu đưa mắt nhìn lão già nằm trên giường bụng bảo dạ :
- Té ra lão cáo già này đã ngấm ngầm theo dõi ta. Ta đi ngoài đường phố sắm sửa vật dụng, vung phí tiền bạc đều lọt vào mắt hắn. Con mẹ nó! Ngày sau hắn gặp sư phụ chắc sẽ xảy chuyện thị phi. Chỉ mong sao thương thế lão cáo già không khỏi nữa rồi đi đến chỗ "ô hô ai tai " (Than ôi ! Thương thay! ) thì mình mới yên được.
Ðạo nhân lại nói:
- Bọn thuộc hạ đã thương nghị vì tình trạng bất đắc dĩ mà phải mời Vi hương chủ tới đây để chủ trương đại cuộc .
Vi Tiểu Bảo tự hỏi:
- Mình còn là đứa con nít thì chủ trương đại cuộc thế nào được?
Nhưng gã thấy mọi người đối với gã tỏ ra rất cung kính thì trong lòng lại lấy làm đắc ý.
Hôm gã mới gia nhập Thiên Ðịa Hội, ngoài Trần Cận Nam là sư phụ, chín vị hương chủ kia đều hơn tuổi gã nhiều, hiện giờ trong những người ở đây gã có địa vị tôn cao hơn hết, nên hào khí bồng bột những muốn bay bổng lên trời.
Một hán tử trung niên lực lưỡng hằn học nói:
- Ai gặp người trong Mộc vương phủ cũng tỏ lòng kính nể nhường nhịn chẳng qua là trọng vọng Mộc Vương gia hết lòng trung nghĩa với tiên đế. Nói về những sự nghiệp kinh thiên động địa thì Quốc tính gia của chúng ta so với Mộc Vương gia còn lừng lẩy gấp mấy mươi lần.
Một người khác nói:
- Ta kính trọng năm phần là để người kính trọng ta mười phần. Bọn ta lịch sự với họ mà sao họ lại trở mặt? Nếu vụ này không làm cho ra lẽ thì từ nay trở đi Thiên Ðịa Hội sẽ bị bọn Mộc vương phủ lấn át khó mà ngóc đầu lên được. Vậy anh em còn hàm hồ nỗi gì?
Quần hào mỗi người nói một câu, ai cũng tỏ vẻ căm hờn phẫn nộ.
Ðạo nhân nói:
- Vụ này xử trí thế nào anh em hãy nghe lời chỉ thị của Vi hương chủ.
Nếu bảo Vi Tiểu Bảo nghĩ cách bắt gà trộm hay cờ bạc bịp thì gã còn có sáng kiến, bây giờ gặp việc lớn này mà đòi gã đưa ra chủ trương hành động thì thật là khiến gã phải lòi cái sở đoản cho xấu mặt, chứ gã làm gì có chủ trương?
Nhưng Vi Tiểu Bảo vẫn nghênh ngang, đúng là đệ tử của Trần Cận Nam, là một trong mười vị đại hương chủ trong Thiên Ðịa Hội.
Anh em Thiên Ðịa Hội trong toàn tỉnh Trực Lệ coi y là nhân vật đầu não, bao nhiêu con mắt đổ dồn vào ngó Vi Tiểu Bảo, khiến gã không khỏi quẫn trí, mắng thầm trong bụng:
- Tổ bà nó ! Vụ này... biết làm thế nào cho được?
Vi Tiểu Bảo trong lòng bối rối. Gã đưa mắt nhìn mọi người hy vọng tìm ra được manh mối gì để gỡ thế bí này chăng.
Lúc gã nhìn đến hán tử to lớn bỗng thấy khoé miệng hắn lộ một nụ cười, vẻ xảo quyệt hiện ra con mắt.
Người này vừa mới la ó om sòm ra chiều nóng nảy bực tức, mà sao bây giờ đột nhiên hắn nảy lòng khoan khoái?
Vi Tiểu Bảo không có ý kiến gì cao mình, nhưng gã rất tinh ranh.
Gã ngưng thần bụng bảo dạ:
- Trời ơi ! Con mẹ nó ! Tụi này chẳng tử tế gì. Bọn chúng chỉ lôi mình ra để đứng mũi chịu sào . Bọn chúng muốn đi đánh nhau với người trong Mộc vương phủ, lại sợ sư phụ mình sau này trách phạt mới đến kiếm mình để chường mặt ra với họ.
Gã càng nghĩ càng thấy quan niệm của mình rất đúng, rồi gã tự nhủ:
- Ta bất quá là thằng nhỏ mới hơn mười tuổi, tuy danh ta làm hương chủ trong bản hội nhưng chủ ý của ta làm gì hơn bọn chúng được? Bọn chúng đưa mmh ra làm bia đỡ đạn. Ngày sau không có việc gì chẳng nói làm chi, nếu xảy ra chuyện không ổn là bao nhiêu trách nhiệm chúng trút lên đầu mình bằng câu: "Vi hương chủ ở Thanh Mộc đường thống lỉnh anh em hành động.
Hương chủ đã ra lệnh khi nào thuộc hạ dám chống cự?" Ðược lắm ! Tổ bà nó!
Lão gia không mắc bẫy đâu.
Gã giả vờ cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi ngửng lên nói:
- Các vị huynh trưởng ! Tiểu đệ tuy là hương chủ chỉ vì ngẫu nhiên đâm chết được Ngao Bái. Thực ra bản lãnh chẳng có gì, kế hoạch lại càng kém cỏi.
Vậy tiểu đệ xin đạo trưởng cho biết ý kiến trước, nhất định mưu lược của đạo trưởng còn cao thâm hơn tiểu đệ nhiều.
Thế là gã đã liệu chiều che gió, trút gánh nặng lên vai đạo nhân.
Ðạo nhân kia đạo hiệu là Huyền Trinh mỉm cười nhìn hán tử râu đốm bạc lối ngoài 50 tuổi cất tiếng hỏi:
- Phàn tam ca ! Ðầu óc của tam ca còn sáng suốt hơn bần đạo nhiều. Tam ca tính thế nào?
Lão họ Phàn này là Phàn Cương.
Phàn Cương tính tình nóng nảy, thẳng thắn, đáp liền:
- Phàn mỗ xem chừng chúng ta không còn đường lối nào khác là tìm đến nhà họ Bạch kia bắt chúng lỗi tạ vụ này, dập đầu bồi tội cùng Từ đại ca thì mọi sự đều bỏ hết.
Bằng không ... hừ hừ.. . ! Không chừng phải đi đến chỗ "tiên lễ hậu binh", chứ còn làm thế nào được?
Mọi người ai cũng nghĩ đến câu này rồi, không riêng gì một Phàn Cương, nhưng vì oai danh Mộc vương phủ lừng lẫy trên chốn giang hồ mà lại là những người đồng đạo chủ trương công cuộc phản Thanh phục Minh, nên không ai muốn nói ra miệng câu đó mà thôi.
Phàn Cương nói vậy rồi liền có mấy người phụ hoạ ngay:
- Phải lắm! Phải lắm. Lời nói của Phàn tam ca rất chí lý . Nếu giữ gìn được không để xảy cuộc động võ là hay nhất . Bằng không thì Thiên Ðịa Hội chúng ta chẳng phải ai cũng khinh nhờn được . Họ đã đả thương anh em mình thì dĩ
nhiên không thể bỏ qua việc này được.
Vi Tiểu Bảo nhìn Huyền Trinh và Cao Ngạn Siêu hỏi:
- Theo ý kiến hai vị thì nên làm thế nào?
Cao Ngạn Siêu đáp :
- Cái đó kêu bằng họ dồn mình vào chân tường .
Chúng ta đã lâm vào tình trạng tuyệt lộ thì con người đến bước đường cùng phải nhảy qua bờ dậu. Chó...
Gã định nói chó đến bước đường cùng phải nhảy qua tường, nhưng gã chợt nhớ ra lại đem bọn mình tỷ với chó thì cố điều không ổn, nên gã vội dừng lại không nói nữa.
Huyền Trinh mỉm cười gật đầu chứ chẳng bảo sao.
Vi Tiểu Bảo tức mình nghĩ bụng :
- Lão mũi trâu này muốn ngậm miệng ăn tiền, định lừa trách nhiệm cho người khác, nhưng ta quyết chẳng để hắn dưa cho ai được.
Gã nghĩ vậy liền hỏi:
- Phải chăng Huyền Trinh đạo trưởng thấy kế hoạch của Phàn tam ca chưa được tận thiện tận mỹ?
Huyền Trinh đáp :
- Không phải bần đạo nghĩ vậy. Có điều anh em nên thận trọng. Nếu xảy cuộc động thủ với người trong Mộc vương phủ thì cần phải nhớ hai điều.
Một là đừng để thất bại.
Hai là không thể giết người được .
Thất bại là tổn thương đến oai danh của bản hội mà đánh chết người của Mộc vương phủ cũng xảy chuyện tày đình.
Phàn Cương hỏi:
- Nói vậy thì nghe hay lắm! Nhưng nếu thương thế của Từ đại ca trầm trọng không trị được thì làm thế nào?
Huyền Trinh lại lẩm nhẩm gật đầu.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Xin anh em hãy thương nghị để tìm ra một biện pháp dung hoà có thể thi hành được. Các vị huynh trưởng biết nhiều hiểu rộng, lại từng trải nhiều bước khó khăn, ngậm bồ hòn nhiều hơn tiểu đệ ăn cơm, qua cầu cheo leo nhiều hơn tiểu đệ đi trên đất bằng. Chủ ý của các vị tất là hay hơn tiểu đệ nhiều.