Go Back   VN-Zoom Forum > Giải trí > Văn học > Truyện Kiếm Hiệp > Kim Dung

 


X-Mas với [V-Z] Hãy gửi cảm nhận của bạn về diễn đàn cho chúng tôi!!


Trả lời Gửi Ðề Tài Mới
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 06-12-2007, 20:53   #1
Rìu Vàng Đôi
 
nhunganhsaodem's Avatar
 
Tham gia: Oct 2007
Đến từ: Đà Lạt
Bài: 1.177
VZD: 80.200
Điểm: 1.938/463 bài viết
Send a message via Yahoo to nhunganhsaodem
Default Hiệp khách hành (Hồi 51 -- Hồi 60)

Hồi 51 - Mẫu Chuyện Ghê Hồn Về Hai Sứ Giả Thiện Ác

Giả tỷ Thạch Phá Thiên không phải là con Thạch Thanh mà là đối thủ với ông thì đã mất mạng rồi. Ðến chiêu thứ mười ông có thể xuyên kiếm qua ngực, chiêu thứ hai mươi ba có thể hớt đi một nửa đầu. Ðến chiêu thứ hai mươi tám thì môn hộ Thạch Phá Thiên lại càng sơ hở. Nào bụng, nào vai bên trái, nào đùi bên phải, nào trước ngực cả bốn chỗ khó lòng tránh khỏi mũi kiếm của đối phương.
Thạch Thanh đưa mắt nhìn vợ lắc đầu.
Ông rung lưỡi kiếm nhằm đâm vào phía dưới mỏ ác trên bụng.
Thạch Phá Thiên chân tay luống cuống.
Chàng đưa kiếm lên gạt bừa một cái bật lên tiếng choang rùng rợn.
Cây kiếm trong tay Thạch Thanh lập tức bị bắn văng đi. Ðồng thời ông bị tức ngực cơ hồ nghẹt thở phải lùi lại đến bốn năm bước. Luồng đại lực của Thạch Phá Thiên xô đẩy ông loạng choạng cơ hồ đứng không vững.
Thạch Phá Thiên la hoảng:
-Gia gia ! Gia gia làm sao thế ?
Chàng liệng trường kiếm đi hấp tấp chạy lại nâng đỡ. Thạch Thanh thấy đầu óc choáng váng.
Ông vội phong tỏa khí mạch xua tay ra hiệu cho chàng đừng đến gần.
Nguyên Thạch Phá Thiên khi cùng người động thủ ra chiêu thì kịch độc trong người chàng bị luồng nội lực xô đẩy mạnh phát tán ra ngoài. May mà Thạch Thanh biết trước không thì đã trúng độc mê và ngã lăn ra rồi. Dù sao ông cũng bị một ít chất độc thấm vào thân thể.
Mẫn Nhu rất quan tâm đến trượng phu. Bà chạy lại nâng đỡ Thạch Thanh, đồng thời quay lại hỏi Thạch Phá Thiên:
-Gia gia muốn thử võ công của hài nhi mà sao hài nhi lại ra tay đánh liều lĩnh như vậy ?
Thạch Phá Thiên kinh hãi vô cùng chàng ấp úng:
-Gia gia ! Vì hài nhi ngu dốt mà gây nên tai vạ. Gia gia có bị thương không ?
Thạch Thanh thấy chàng tỏ tình rất thân thiết một cách chân thành thì lòng ông rất vui mừng và được an ủi rất nhiều. Ông tủm tỉm cười điều hòa hơi thở một chút rồi đáp:
-Gia gia không hề chi. Nhu muội ! Nhu muội không nên phiền trách Ngọc nhi. Ðích xác là gã không học kiếm pháp phái Tuyết Sơn. Giả tỷ gã biết thu phát nội lực thì dĩ nhiên không đến nổi vô lễ với ta. Nội lực gã thật là ghê gớm. Trong võ lâm chả được mấy người bằng gã đâu.
Mẫn Nhu biết trượng phu mình trước nay đối với kẻ sĩ học võ ít khi ca tụng ai. Bây giờ bà nghe ông khen cậu con cưng thì mặt mày hớn hở nói:
-Nhưng võ công gã hãy còn thô sơ lắm, cần phải có gia gia huấn luyện cho mới được.
Thạch Thanh cười đáp:
-Trước Nhu muội ở trong miếu Thổ địa đã giáo huấn gã. Xem chừng muốn giáo hóa một đứa con bướng bỉnh, nghiêm phụ không khéo bằng từ mẫu.
Mẫn Nhu mỉm cười nói:
-Chắc cả cha con đều đói ngấu rồi. Chúng ta đi ăn cơm đã !
Ba người đưa nhau vào thị trấn ăn một bữa cơm ngon. Mẫn Nhu vui mừng khôn xiết, nên bữa nay bà ăn nhiều hơn một chén.
Ba người ăn xong lại vào trong khu rừng vắng vẻ.
Thạch Thanh đem những chỗ vi diệu về kiếm pháp, giải thích từng chiêu từng thức cho Thạch Phá Thiên nghe.
Thạch Phá Thiên sẵn có tư chất thông minh lại liên tục gần gũi những tay cao thủ, chàng đã hiểu nhiều về võ học. Bây giờ chàng được Thạch Thanh là một tay kiếm pháp siêu quần chỉ điểm nên chàng lĩnh hội rất mau.
Nguyên việc hiểu đạo lý võ công không phải là chuyện khó. Cái khó là đem đạo lý võ công đưa vào thân thủ cùng chiêu số. Vì thế mà người luyện võ hết năm này qua năm khác phải tăng cường nội lực thuộc làu chiêu số.
Về nội lực Thạch Phá Thiên còn cao thâm hơn những tay cao thủ bậc nhất võ lâm. Chàng chỉ còn khiếm khuyết chưa đủ kinh nghiệm lâm địch.
Vợ chồng Thạch Thanh luân lưu chỉ điểm cho chàng, vạch rõ những chỗ sơ hở hay chưa đến nơi đến chốn. Hôm ở trong miếu Thổ địa, Mẫn Nhu có truyền dạy kiếm pháp cho chàng mà không tiện lên tiếng nên kết quả kém bữa nay rất nhiều.
Thạch Phá Thiên nội lực bền bỉ, từ sáng đến tối chàng chuyên tâm luyện kiếm mà chẳng thấy mệt nhọc chút nào, hay tỷ đấu hàng nửa ngày mặt chàng vẫn không đỏ và giữ được hơi thở điều hòa.
Vợ chồng Thạch Thanh thay đổi nhau dạy chàng ra chiêu mà đều mệt lả mồ hôi nhễ nhại.
Thạch Phá Thiên học võ công được bảy tám ngày, chàng tiến bộ rất mau. Về kiếm pháp chàng đã học được đến sáu bảy thành của gia má.
Võ công của Huyền Tố song kiếm há phải tầm thường ? Sáu bảy thành kiếm pháp này thêm vào nội lực cực kỳ kiên cường thì dù có chạm trán với bọn Bạch Vạn Kiếm, Ðinh Bất Tam, nếu chàng không thủ thắng được, cũng đủ sức tự vệ.
Trong những ngày này vợ chồng Thạch Thanh nhân lúc bữa ăn hay nghỉ ngơi lại kể những chuyện ngày xưa để giúp Thạch Phá Thiên khôi phục lại trí nhớ. Nhưng chàng chỉ nhớ tới những việc sau khi tỉnh lại ở tổng đà bang Trường Lạc, chàng kể ra vanh vách, dù là việc nhỏ chàng cũng thuật lại được rõ ràng. Còn những việc hồi nhỏ tuổi ở Huyền Tố trang hoặc khi học nghệ ở thành Lăng Tiêu thì chàng chẳng biết gì ráo trọi.
Một hôm ba người ăn cơm xong lại đến gốc cây liễu hàng ngày luyện kiếm ngồi nói chuyện.
Mẫn Nhu lượm một cành cây nhỏ viết xuống đất bốn chữ 'Hắc bạch phân minh' rồi hỏi Thạch Phá Thiên :
-Ngọc nhi ! Ngọc nhi còn nhớ được bốn chữ này không ?
Thạch Phá Thiên lắc đầu đáp:
-Hài nhi không biết chữ.
Vợ chồng Thạch Thanh giật mình kinh hãi vì cậu con trước khi rời khỏi nhà đã được Mẫn Nhu dạy cho biết cả hàng ngàn chữ nào tam Tự kinh, nào Ðường thi chàng đã đọc làu làu. Hơn nữa Uy Ðức tiên sinh phái Tuyết Sơn văn võ toàn tài. Ðệ tử ông ta toàn là những người đọc sách vở, biết lễ nghĩa.
Ngày Thạch Thanh giao con cho Phong Vạn Lý đã nhờ y mời nhà túc nho để đồng thời dạy thi thơ cho chàng thì Phong Vạn Lý tủm tỉm cười nói: "Bạch đệ muội là một tay nữ tài tử tại thành Lăng Tiêu, vậy để y dạy cho lệnh lang".
Thế là chàng học cả văn lẫn võ. Sao bây giờ chàng lại nói là không biết chữ ?
Nguyên 'hắc bạch phân minh' là bốn chữ viết trên bức hoành phi lớn treo ở chính giữa nhà sảnh đường tại Huyền Tố trang do một tay tiếng tăm trong võ lâm viết ra để tặng Thạch Thanh. Bốn chữ này hợp với Hắc Bạch song kiếm, lại ngụ ý khen vợ chồng ông giữ công đạo, nâng đỡ kẻ yếu, áp chế bọn cường hung.
Mẫn Nhu sở dĩ viết bốn chữ này vì bà nghĩ rằng con mình từ thuở nhỏ ngày nào cũng trông thấy bức hoành, hoặc giả có thể nhớ lại được chăng.
Ngờ đâu Thạch Phá Thiên quên luôn cả mình đã biết chữ rồi.
Mẫn Nhu lại cầm cành cây vạch xuống đất một chữ 'nhất' rồi cười hỏi:
-Chữ này Ngọc nhi còn nhớ được chăng ?
Thạch Phá Thiên không nghĩ ngợi gì đáp liền:
-Hài nhi chẳng biết chữ gì ráo trọi vì chưa có ai dạy học qua.
Trong lòng Mẫn Nhu thê thảm vô cùng. Mắt bà suýt nữa trào lệ ra.
Thạch Thanh nhìn Thạch Phá Thiên nói:
-Ngọc nhi ! Con qua bên kia ngồi nghỉ đi !
Thạch Phá Thiên vâng lời, nhưng chàng lại cầm kiếm đem ra chỗ khác luyện tập.
Thạch Thanh khuyên nhủ vợ:
-Nhu muội ! Ngọc nhi bị bệnh nặng lắm, không thể một sớm một chiều mà khỏi được.
Ông ngừng một chút, rồi nói tiếp:
-Vả lại dù Ngọc nhi có hoàn toàn quên hết những việc đã qua, chưa chắc đã phải là việc dở. Thằng nhỏ này ngày trước tính khí luông tuồng. Bây giờ tuy gã bị chút tâm thần từ trọng, nhưng gã trở nên thành thực hơn trước nhiều. Thế là gã tiến bộ lắm đấy.
Mẫn Nhu nghe lời Thạch Thanh quả là có lý liền đổi buồn làm vui, nghĩ bụng:
-Không biết chữ thì đã cần gì ? Ta dạy gã lại từ đầu là cùng chứ gì ?
Bà nghĩ tới năm trước những niềm vui vẻ khi giáo huấn cho con thì trong lòng nảy ra bao mối yêu thương khôn tả. Tuy hiện giờ con đã khôn lớn nhưng ở trong lòng bà thì dù cậu con có hai chục hay ba chục tuổi, bà cũng đem lòng yêu tha thiết như đứa con nít. Cậu con bà hồ đồ không hiểu việc đời bà lại càng yêu mến thương xót hơn.
Thạch Thanh bỗng lên tiếng:
-Có một điều mà ta vẫn không sao hiểu được, là thằng nhỏ này bị mắc bệnh tâm hồn lúc rời khỏi thành Lăng Tiêu. Sau gã lại mắc chứng hàn nhiệt chi đó làm gã bệnh một ngày một trầm trọng hơn mà thôi. Thế mà ...
Mẫn Nhu nghe lời trượng phu có ẩn ý rất lo lắng thì bà không khỏi hoang mang hỏi lại:
-Thanh ca nghĩ tới điều gì vậy ?
Thạch Thanh đáp:
-Ngọc nhi về văn tài đã không biết một chữ mà về võ công cũng chẳng lấy gì làm cao minh, chỉ được mỗi điểm là nội công gã thâm hậu mà thôi. Còn về lịch duyệt, mưu cơ cũng chẳng biết chi hết. Thế mà bang Trường Lạc gần đây trở nên một bang phái lớn trên chốn giang hồ. Trong vòng tám chín năm lại càng nổi tiếng võ lâm. Thế thì ...
Mẫn Nhu gật đầu ngắt lời:
-Ðúng thế ! Thế thì làm sao họ lại tôn Ngọc nhi lên làm Bang chúa ?
Thạch Thanh trầm ngâm một chút rồi đáp:
-Ngày nọ khi chúng ta qua Từ Châu có được nghe Lỗ Ðông tam hùng nói bang chúa bang Trường Lạc tên gọi Thạch Phá Thiên là người mê hoa đắm sắc, hành vi xảo trá mà võ công lại rất mực cao cường. Ðó là họ không biết rõ lai lịch gã. Về sau nữ đệ tử phái Tuyết Sơn là Hoa Vạn Tử nhận ra gã đúng là Thạch Trung Ngọc, một tên đồ đệ đã bị phái đó ruong bỏ. Phái Tuyết Sơn đến tận bang Trường Lạc lý luận. Nhưng bây giờ xem ra thì nào có thấy gã 'hành động xảo trá võ công cao cường' gì đâu ? Mấy tiếng này thật không xứng với gã chút nào.
Mẫn Nhu nhíu cặp lông mày nói:
-Hồi ấy chúng ta tưởng Ngọc nhi tuy còn nhỏ tuổi mà đã mưu cơ quỷ quyệt ghê gớm. Nếu võ công gã cao cường mà làm bang chúa thì đã chẳng có chi kỳ lạ, nên chẳng hoài nghi chút nào mà chỉ bàn cách cứu gã để khỏi lọt vào độc thủ của phái Tuyết Sơn. Nhưng cứ tình trạng này mà xét thì .
Ðột nhiên bà cất cao giọng lên nói tiếp:
-Thanh ca ! Vụ này nhất định có một cuộc âm mưu gì ghê gớm lắm. Thanh ca thử nghĩ coi Trước Thủ Thành Xuân Bối Hải Thạch là một tay rất tinh tế có thể làm nên việc .
Bà nói tới đây bỗng trong lòng phát sợ, giọng nói run lên.
Thạch Thanh hai tay, chắp để sau lưng từ từ thả bước chung quanh gốc cây liễu, miệng không ngớt lẩm bẩm:
-Vì lẽ gì ? Vì lẽ gì ? Sao lại cho gã làm bang chúa ? Sao lại cho gã làm bang chúa ?
Lúc ông đi vòng quanh năm lượt gốc cây liễu tự nhiên trong đầu óc ông vụt nảy ra một tia sáng rồi hiểu rõ mọi sự. Ông thấy những chi tiết rất phù hợp. Có điều nội vụ rất đáng sợ nên không dám nói ra.
Thạch Thanh chuyển quanh gốc cây hết vòng thứ bảy quay lại nhìn vợ thì thấy mục quang Mẫn Nhu cũng hướng về phía mình. Bốn mắt chạm nhau và đều lộ vẻ khủng khiếp.
Hai vợ chồng sững sờ nhìn nhau một chút rồi đột nhiên đồng thanh la:
-Thưởng thiện ! Phạt ác !
Bốn chữ 'Thưởng thiện Phạt ác' vang lên.
Thạch Phá Thiên đứng đằng xa cũng nghe rõ. Chàng vội chạy lại hỏi:
-Gia gia ! Má má ! Thưởng thiện phạt ác là chi vậy ? Lúc ở Thiết Xoa hội, hài nhi đã nghe thấy người ta nói tới. Cả những vị đạo trưởng ở chùa Thượng Thanh cũng đề cập đến mấy lần.
Thạch Thanh không trả lời câu hỏi của chàng, ông hỏi lại:
-Lúc Ngọc nhi cùng bọn Trương Tam, Lý Tứ kết nghĩa anh em, họ có biết Ngọc nhi là Bang chúa bang Trường Lạc không ?
Thạch Phá Thiên đáp:
-Họ không nói tới, chắc là không biết đâu.
Thạch Thanh lại hỏi:
-Tình hình lúc Ngọc nhi cùng họ thách đố uống rượu độc ra sao ? Ngọc nhi thuật tường tận lại cho ta hay.
Thạch Phá Thiên lấy làm kỳ hỏi:
-Cái đó có phải là rượu độc không ? Sao hài nhi uống vào lại chẳng việc gì ?
Rồi chàng đem chuyện gặp Trương Tam, Lý Tứ ra sao ? Tình hình uống rượu ăn thịt thế nào ? Thuật lại từ đầu đến cuối.
Thạch Thanh lẳng lặng nghe chàng kể xong, ông trầm ngâm một lúc rồi nói:
-Ngọc nhi ! Có việc này ta cần nói rõ cho Ngọc nhi nghe. Bây giờ may ra còn có thể cứu vãn được. Ngọc nhi bất tất phải kinh hãi .
Ông ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
-Ba mươi năm trước đây, nhiều môn phái cùng bang hội lớn trong võ lâm, kẻ trước người sau, bỗng nhận được thiếp mời đến đảo Long Mộc ngoài Nam Hải trước ngày mồng tám tháng chạp ăn Lạp Bát Cúc.
Thạch Phá Thiên gật đầu hỏi lại:
-Dạ ! Có thế ! Nhiều người vừa nghe nói tới đi ăn Lạp bát Cúc là sợ hết hồn. Hài nhi không hiểu tại sao ?
Thạch Thanh nói tiếp:
-Các môn phái cùng bang hội lớn có những vị thủ lãnh tự phụ võ công mình mà khi tiếp được bài đồng gửi đến mời .
Thạch Phá Thiên hỏi xen vào :
-Họ dùng bài đồng làm thiếp mời ư ? Phải chăng là hai tấm bài đồng kia ?
Thạch Thanh đáp:
-Ðúng thế ! Chính hai tấm bài đồng mà Ngọc nhi đã lấy được ở trong mình Chiếu Hư sư bá. Tấm khắc bộ mặt tươi cười tức là 'Thưởng thiện'. Còn tấm nữa khắc bộ mặt tức giận hung dữ là 'Phạt ác' đó. Người đưa bài đồng là hai gã thiếu niên một mập một gầy.
Thạch Phá Thiên hỏi:
-Họ là thiếu niên ư ?
Chàng nghĩ ngay đến Trương Tam , Lý Tứ, nhưng bảo là thiếu niên thì không đúng.
Thạch Thanh nói:
-Ðây là việc của ba mươi năm về trước khi ấy họ còn nhỏ tuổi. Những vị thủ lãnh các bang, phái nhận được thiếp mời có hỏi chủ nhân mời khách là ai thì hai vị sứ giả kia chỉ đáp: khi tới nơi tự nhiên sẽ biết rõ. Trong bọn thủ lãnh có người nở một nụ cười ra vẻ chế giễu, có người lập tức nổi trận lôi đình.
Hai sứ giả liền nói:
-Người nhận được thiếp mời đúng hẹn đến nơi thì chẳng việc gì, nếu không đến thì cả môn phái hoặc bang hội chẳng thể nào tránh khỏi đại họa lâm đầu.
Ông ngừng lại một chút rồi nói:
-Tiếp theo vị sứ giả liền hỏi ngay: Có đi hay không xin cho biết ?
Người nhận được bài đồng đầu tiên là Húc Sơn đạo trưởng buông tràng cười rộ rồi cầm hai tấm bài đồng vào trong tay, vận dụng nội lực bóp bẹp thành đồ bỏ. Ðạo trưởng nguyên là người khét tiếng về nội công trên chốn giang hồ lúc bấy giờ. Ông ta chắc rằng hai gã thiếu niên ngông cuồng kia thấy vậy sẽ sợ hãi bỏ đi. Ngờ đâu vừa thấy bài đồng bị bóp nát hai gã thiếu niên đột nhiên đồng thời phóng ra bốn chưởng đánh vào trước ngực Húc Sơn đạo trưởng. Thế là chúng đánh chết vị lãnh tụ ở Xuyên Tây.
Thạch Phá Thiên la lên một tiếng 'úi chao' rồi hỏi:
-Họ hạ thủ độc ác đến thế ư ?
Thạch Thanh lại nói tiếp:
-Lúc ấy, quần đạo phái Thanh Thành đều hợp lực tấn công. Ngày ấy võ công hai gã thiếu niên còn chưa ghê gớm bằng sau này, thế mà đã đoạt được hai thanh trường kiếm và hạ sát luôn ba vị đạo nhân rồi bỏ đi. Phái Thanh Thành thanh thế lẫy lừng và Húc Sơn đạo trưởng lại là tay danh vọng hơn đời mà chịu để hai gã thiếu niên hỗn xược đến tận nơi hạ sát chưởng môn cùng môn hạ rồi yên ổn bỏ đi. Vụ này chỉ nửa tháng sau là tiếng đồn rầm khắp võ lâm.
Hai mươi hôm sau, Ðiêu lão tiêu đầu ở tiêu cục Tây Thục đất Dư Châu lại tiếp được bài đồng giữa lúc đang thết tiệc thọ lục tuần. Khách khứa đến mừng rất đông. Hai gã thiếu niên kia đến nơi một cách đột ngột đưa bài đồng ra. Tân khách đang xôn xao nghị luận về việc này, vừa thấy chúng đến liền nổi lòng công phẫn nhất tề bao vây hai gã tấn công. Không ngờ lại bị hai gã ung dung chuồn mất chẳng ai làm gì được. Ba hôm sau Ðiêu lão tiêu đầu cùng cả nhà hơn ba mươi mạng đều bị giết sạch vào lúc nửa đêm. Ngoài cửa chính Tây Thục tiêu cục có đóng hai tấm bài đồng.
Thạch Phá Thiên thở dài nói:
-Hài nhi lần đầu được thấy hai tấm bài đồng này đóng trên cửa khoang thuyền đựng đầy xác chết của bang Phi Ngư. Không ngờ, đó lại là thiếp mời của Diêm Vương.
Thạch Thanh nói tiếp:
-Vụ này vừa đồn đại trên chốn giang hồ thì chưởng môn cùng trưởng lão phái Thiếu Lâm đứng ra mời chưởng môn nhân các môn phái lớn thương nghị cách đối phó. Ðồng thời một mặt đề phòng nghiêm mật, một mặt cho thám mã đi khắp nơi để dò la tin tức hai vị sứ giả. Nhưng những sứ giả này ẩn hiện thất thường mỗi lúc lộ diện bằng một bộ mặt khác, nên mọi người đi thám thính mà chẳng thấy bóng hai sứ giả đâu hết. Một khi cuộc phòng mật sơ hở liền chẳng thấy bóng hai sứ giả đâu hết. Một khi cuộc phòng mật sơ hở liền chẳng hiểu hai người ở đâu ló ra đưa hai tấm 'Câu hồn bài' vào. Hai người này chẳng những hành tung xuất qủy nhập thần, bản lãnh cao cường mà còn thiện nghề dùng độc.
Thiên Bân trưởng lão phái Thiếu Lâm, Khổ Bách đạo nhân phái Võ Ðang tiếp được bài đồng lập tức hủy đi. Ngay lúc ấy không sao nhưng sau một tháng hai người kế tiếp nhau phát ra bệnh kỳ quái mà chết mọi người xét đoán về vụ này cho là vì Thiên Bân trưởng lão cùng Khổ bách đạo nhân võ công quá cao nên hai sứ giả 'Thưởng thiện phạt ác' biết không thể dùng võ công để thủ thắng, và như vậy không làm cho hai môn phái lớn là Thiếu Lâm và Võ Ðang lung lay được. Họ liền dùng chất kịch độc tồ bài đồng. Ai mó tay phải chất độc sẽ truyền vào thân thể làm cho chết người. Lạ ở chỗ trước khi chất độc phát tác không có triệu chứng chi hết. Khi chất độc đã phát ra thì chỉ trong một giờ là mất mạng, thiệt là lợi hại vô cùng !
Thạch Phá Thiên không khỏi ớn da gà, nói:
-Chẳng lẽ hai vị nghĩa huynh Trương Tam, Lý Tứ của hài nhi lại là .. lại là .. hạng người độc ác đó ? Nhưng họ sinh chuyện rắc rối với các môn phái, bang hội làm gì ?
Thạch Thanh lắc đầu đáp:
-Hơn ba mươi năm trước việc động trời này thủy chung không ai hiểu rõ. Từ khi Húc Sơn đạo nhân phái Thanh Thành, Ðiêu lão tiêu đầu ở Tây Thục tiêu cục, Thiện Bản đại sư phái Thiếu Lâm, Khổ Bách đạo nhân phái Võ Ðang bốn tay lãnh tụ kế tiếp nhau mắc độc thủ rồi các nhân vật võ lâm không khỏi nơm nớp lo sợ.
Khi nhận được bài đồng, có người ưng thuận đi ăn Lạp Bát Cúc thì hai vị sứ giả nói:
-Các vị quang lâm đảo Long Mộc thiệt vinh hạnh vô cùng. Vậy đến ngày ấy tháng ấy sẽ có người tới chỗ này chỗ nọ để đón tiếp xuống thuyền.
Trong một năm ấy số chưởng môn nhân, bang chúa bị hai sứ giả hoặc ra mặt tấn công hoặc ngấm ngầm ám toán cả thảy mười bốn vị. Ngoài ra mười chín người ưng thuận đi phó yến thì cả mười chín người ra đi rồi không thấy tông tích đâu nữa. Ðến nay đã ba mươi hai năm vẫn chưa nhận được tin tức gì.
Thạch Phá Thiên hỏi:
-Ðảo Long Mộc tại Nam Hải ở địa phương nào ? Sao không hội họp ít người tới đó để cứu mười chín vị kia ?
Thạch Thanh đáp:
-Ðã đem cái tên đảo Long Mộc đi hỏi khắp các vị đảo công hải sư trên đường hàng hải mà chưa một ai nghe thấy nói đến tên đó. Chừng như không có đảo này mà chỉ là hai gã thiếu niên kia bịa đặt ra. Thế rồi năm này qua, năm khác lại qua, trừ ba mươi ba nhà có người bị họa, con cháu thân nhân còn nhớ tới, ngoài ra ai cũng lãng quên dần đi. Không ngờ qua được mười một năm, hai tấm bài đồng này lại xuất hiện trên chốn giang hồ. Lần này võ công hai sứ giả dĩ nhiên tiến bộ rất nhiều. Mới trong vòng hơn hai chục ngày mà ba môn phái, hai bang hội kể cả lớn nhỏ đã bị chết đến mấy trăm người vì không chịu phó yến. Hiện nay ba vị trưởng lão phái Nga Mi đứng ra mời hơn hai chục cao thủ âm thầm mai phục trong tổng đà Hồng Thương Hội tỉnh Hà Nam để chờ hai tên hung thủ tới nơi. Ngờ đâu hai sứ giả lại lánh Hông Thương Hội, thậm chí họ không bước chân vào tới địa phận tỉnh Hà Nam. Những tấm bài đồng vẫn tiếp tục chia ra đưa đi các nơi khác. Họ chỉ cần vị thủ lĩnh tiếp đồng bài nhận đi phó hội là trong môn phái hay bang hội từ trên xuống dưới đều được vô sự. Nếu không thì bất luận đề phòng nghiêm mật đến đâu chẳng chóng thì chầy cũng vẫn bị độc thủ của hai người. Một năm sau bang chúa Hắc Long tiếp được bài đồng tuy ngỏ lời nhận đi phó ước, rồi ngấm ngầm phái người đến thông tri cho Hồng Thương Hội. Hai mươi tay cao thủ lập tức lên đường, chẳng hiểu họ để tiết lộ cơ mưu thế nào mà trong thời gian đó chẳng thấy ai đến đón tiếp, mọi người phòng thủ mấy ngày rồi hết người nọ đến người kia bị trúng độc mà chết. Số người còn lại sợ quá phải giải tán nhưng họ chưa về đến nhà, dọc đường đã nghe tin hoặc toàn gia ngộ hại hoặc toàn bang bị tru diệt. Năm ấy chỉ còn bảy người lên một con thuyền để đến đảo Long Mộc. Nhưng ra đi rồi cũng không thấy tông tích đâu nữa. Mười phần chắc đến tám chín là họ bị chết ngoài biển cả mênh mông việc này xảy ra hai mươi mốt năm trước đây. Hỡi ôi ! Thật là một kiếp nạn ghê gớm cho võ lâm, nghĩ tới không khỏi khủng khiếp và than thầm.
nhunganhsaodem vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 06-12-2007, 20:55   #2
Rìu Vàng Đôi
 
nhunganhsaodem's Avatar
 
Tham gia: Oct 2007
Đến từ: Đà Lạt
Bài: 1.177
VZD: 80.200
Điểm: 1.938/463 bài viết
Send a message via Yahoo to nhunganhsaodem
Default

Hồi 52 - Ðinh Ðang Xuất Hiện Giữa Canh Khuya


Thạch Phá Thiên trong bụng không tin, nhưng chính mắt chàng đã chứng kiến cả một thuyền đầy xác chết của bang chúng bang Phi Ngư cùng tăng số hội chúng Thiết Xoa hội bị tiêu diệt, mà lúc Thiết Xoa hội bị tiêu diệt, chính chàng đã trợ lực cho Trương Tam, Lý Tứ. Nghĩ tới đó, chàng không khỏi run sợ !
Bỗng nghe Thạch Thanh nói tiếp:
-Mười một năm sau đó, phái Vô Cực tại Giang Tây nhận được bài đồng thỉnh khách của đảo Long Mộc đầu tiên. Các vị đầu não những môn phái, bang hội lớn đã bàn định cùng nhau từ một năm trước. Bất luận là ai tiếp được bài đồng đều ưng thuận đi phó hội. Họ đồng ý quyết định đến đảo Long Mộc xem cho biết rõ vì muốn bắt cọp con phải mạo hiểm lần vào hang cọp. Hết thẩy mọi người đồng tâm hiệp lực định trừ khử cho bằng được kẻ thù chung của võ lâm. Thế rồi trong năm ấy, bài đồng đưa đến các nơi không sát hại một người nào. Ba mươi ba người cả thảy nhận được thơ mời đều đi phó hội hết. Những người này là anh hùng hảo hán hoặc võ công tuyệt thế, hoặc mưu trí hơn đời. Ðoàn người ra đi rồi cũng mất tích, từ bấy đến nay chẳng thấy âm hao chi hết. Ðảo Long Mộc quấy nhiễu giang hồ như vậy khiến cho bao nhiêu tinh anh trong võ lâm có cũng như không. Chùa Thượng Thanh chúng ta ở nơi bóng tối ẩn náu, trước nay không một ai đụng chạm với mọi người trên chốn giang hồ. Gia gia cùng má má con học võ công tại chùa Thượng Thanh tuy có xuất hiện trong võ lâm cũng chỉ dùng danh hiệu Huyền Tố trang mà thôi. Các vị sư bá sư thúc con tuy võ công cao cường, nhưng rất ít cùng ai động thủ. Người ngoài đều cho là các đạo nhân chùa Thượng Thanh toàn thị những người tu tâm dưỡng tánh không ai hiểu võ công ...
Thạch Phá Thiên hỏi xen vào:
-Phải chăng vì sợ đảo Long Mộc ?
Thạch Thanh lộ vẻ thẹn thùng, ngần ngừ một chút rồi đáp:
-Các vị sư bá sư thúc ngươi đều là những người đạo sĩ tu hành, không muốn tranh danh đoạt lợi với đời. Nhưng bảo sợ đảo Long Mộc cũng có phần đúng. Bất luận bang to phái lớn người nhiều thế mạnh võ công cao cường nào trong võ lâm hễ nghe nhắc tới đảo Long Mộc là chẳng một ai không chạy. Không ngờ chùa Thượng Thanh đã giữ gìn nghiêm cẩn đến thế mà cũng chẳng thoát khỏi kiếp vận.
Thạch Phá Thiên lại hỏi:
-Gia gia muốn là chưởng môn chùa Thượng Thanh, phải chăng là vì mục đích đi đảo Long Mộc để thám thính thực hư trên đảo này ? Nhưng ba toán người có bản lãnh đã ra đi không một ai đủ tài về được thì đủ biết là một sự việc cực kỳ khó khăn, biết làm thế nào ?
Thạch Thanh đáp:
-Dĩ nhiên là khó rồi. Nhưng chúng ta lấy việc cứu khốn phò nguy làm tôn chỉ. Huống chi lại là việc liên quan đến sư môn của mình, có lý đâu thõng tay đứng nhìn được ?
Thạch Phá Thiên gật đầu rồi hỏi lại:
-Phải chăng gia gia đã nói hai vị nghĩa huynh Trương Tam, Lý Tứ của hài nhi đều là sứ giả ở đảo Long Mộc đượcphái đi đưa bài đồng ?
Thạch Thanh đáp:
-Hẳn thế ! Không còn nghi ngờ gì nữa !
Thạch Phá Thiên lai hỏi:
-Họ đã là ác nhân sao còn kết bái huynh đệ với hài nhi ?
Thạch Thanh phì cười đáp:
-Khi đó Ngọc nhi ngớ ngẩn đưa ra đề nghị khiến họ không tiện từ khước. Huống chi họ phát thệ đó là lời thề giả dối, chứ không phải chân tâm.
Thạch Phá Thiên ngơ ngẩn hỏi:
-Sao lại giả dối được ?
Thạch Thanh đáp:
-Trương Tam, Lý Tứ là tên giả. Họ cứ thề ẩu Trương Tam thế này, Lý Tứ thế nọ thì đã chết ai ? Tên họ đã giả thì bất họ luận họ nói gì cũng giả tuốt.
Thạch Phá Thiên bây giờ mới tỉnh ngộ, nói:
-À ra thế đấy ! Sau này có dịp gặp họ hài nhi sẽ hỏi lại coi.
Mẫn Nhu từ trước vẫn ngồi yên, bây giờ cũng nói xen vào:
-Ngọc nhi ! Lần sau có gặp họ, con phải cẩn thận lắm mới được. Tay hai người này sặc mùi máu tanh. Họ giết người như ngoé. Tỷ đấu đường hoàng không được, thì họ tìm cách ám toán dùng độc dược .
Thạch Thanh cũng nói:
-Ðừng nói Ngọc nhi trung hậu thật thà, dù y có cơ linh gấp trăm người, mà gặp phải hai gã sứ giả này thì khó tránh khỏi độc thủ, đề phòng đến đâu cũng không thoát. Vậy hễ gặp họ liền ra chiêu độc địa, hạ thủ trước đi là hơn. Dù chỉ giết được một gã cũng là trừ mối đại hại, gây hạnh phúc cho võ lâm rồi đó.
Thạch Phá Thiên ngần ngừ một chút rồi đáp:
-Hài nhi đã kết nghĩa huynh đệ với họ, không thể giết được !
Thạch Thanh buông tiếng thở dài rồi không nói gì nữa, dường như ông có ý hối hận trót lỡ lời bảo con giết nghĩa huynh là làm điều bất nghĩa.
Mẫn Nhu cười hỏi:
-Thanh ca ! Chính Thanh ca cũng nói là Ngọc nhi trung hậu thật thà. Vậy con chúng ta đã biến đổi tính nết, có đúng thế không ?
Thạch Thanh gật đầu đáp:
-Ðúng là đã thay đổi tính nết. Vì thế mà có người lợi dụng y để ngăn tai giải họa cho họ.
Rồi ông hỏi Thạch Phá Thiên :
-Ngọc nhi ! Ngọc nhi có biết bang Trường Lạc tôn con lên làm bang chúa là có dụng ý gì không ?
Thạch Phá Thiên vôn không phải là người ngu dốt. Nhưng thuở nhỏ chàng ở với mẫu thân tại chốn thâm sơn cùng cốc, hồi thiếu niên lại ở với Tạ Yên Khách tại Ma Thiên Lãnh. Hai người này đều ít khi chuyện trò với chàng, vì thế mà chàng không hiểu nhân tình thế thái. Bây giờ chàng nghe Thạch Thanh giảng giải thì lập tức tỉnh ngộ. Chàng thất thanh la lên:
-Bọn họ tôn hài nhi làm bang chúa phải chăng là để cho hài nhi chết thay họ ?
Thạch Thanh thở dài đáp:
-Hiện giờ chưa biết rõ đầu đuôi, không nên vội lấy bụng dạ kẻ tiểu nhân đo dạ anh hùng hảo hán trên chốn giang hồ. Có điều nếu không phải vì thế hì bang Trường Lạc thiếu chi mặt anh tài, lại phải tôn Ngọc nhi là một gã thiếu niên không hiểu việc đời lên làm bang chúa ? Bang Trường Lạc mới quật khởi thành một bang phái lớn mấy năm gần đây. Khi ta gặp hài nhi ở Hầu Giám Tập thì trên chốn giang hồ chưa ai nói tới ba chữ 'Bang Trường Lạc'. Cứ như ý ta phỏng đoán thì vì bang Trường Lạc gần đây hưng vượng rất mau chóng. Bọn đầu não trong lại tính đã đến kỳ đồng bài ở đảo Long Mộc xuất hiện mà lần này họ chắc chắn bản bang sẽ tiếp được thẻ bài, họ liền dự bị trước một người không có liên quan gì đến họ lên làm bang chúa để phòng khi lâm sự sẽ do người đó đứng mũi chịu sào gánh vác lấy kiếp nạn.
Thạch Phá Thiên mắt chiếu ra những tia sáng hoang mang. Chàng không ngờ lòng người lại hiểm dộc đến thế. Lời phỏng đoán của Thạch Thanh hợp tình hợp lý khiến cho ai cũng chẳng thể không tin được.
Mẫn Nhu cũng nói:
-Hài tử ! Bang Trường Lạc nổi tiếng là một bang phái tệ hại trên chốn giang hồ, chẳng từ một điều tàn ác nào mà không làm. Những vụ hành hung đánh chết người,
ỷ mạnh hiếp yếu thường xảy ra luôn. Nhất là về tội dâm ác càng làm cho võ lâm xỉ tiếu. Ðại đa số Ðà chúa, Hương chủ trong bang không phải là hạng người đoan chính. Bọn họ giương bẫy để hài nhi chui vào là chuyện rất thường chẳng lấy chi làm lạ.
Thạch Thanh hắng giọng một tiếng rồi nói :
-Việc họ lựa chọn một người làm bang chúa thì Ngọc nhi thích hợp với họ hơn hết. Ngọc nhi đã quên hết việc dĩ vãng, lại gặp sóng gió hiểm nghèo trên chốn giang hồ cũng trơ như đá vững như đồng chẳng để ý gì hết. Nhưng họ không bao giờ ngờ tới cậu tiểu bang chúa lại là con Thạch Thanh cùng Mẫn Nhu ở Huyền Tố trang cái đó làm cho bài toán của họ phải sai trật. Ông nói tới đây, tay cầm thanh kiếm vung lên trỏ về phía Ðông, tức là phía bang Trường Lạc đặt tổng đà tại đo.
Mẫn Nhu nói:
-Chúng ta khám phá ra được gian mưu của họ thì chẳng còn lo gì nữa. May ở chỗ Ngọc nhi chưa tiếp được bài đồng mời đi ăn Lạp Bát Cúc. Thanh ca ! Hiện giờ nên làm thế nào ?
Thạch Thanh trầm ngâm một chút rồi nói:
-Bây giờ cả ba chúng ta cùng đến thẳng bang Trường Lạc nói huỵch tẹt việc này ra. Có điều mình tới đó bọn họ thẹn quá hóa giận, khó lòng tránh khỏi cuộc động võ. Ðằng mình ba người sẽ lâm vào tình thế quả bất địch chúng. Vậy chúng ta cần được mấy vị nổi danh trong võ lâm cùng đi chứng kiến để tránh khỏi những sự phiền lụy sau này cho Ngọc nhi.
Mẫn Nhu nói:
-- Dương Quang đại ca ở phủ Gia Hưng tỉnh Triết Giang giao du rất rộng lại là chỗ bạn thân với ta, tưởng nên mời y xuất tịch để y rủ đông đảo bạn đồng đạo đến bang Trường Lạc một phen.
Thạch Thanh cả mừng nói:
-Kế ấy tuyệt diệu. Bạn bè võ lâm một giải Giang Nam cũng nể vì vợ chồng mình, mời họ đi là phải.
Ta nên biết rằng vợ chồng Thạch Thanh nổi tiếng là người hào hiệp võ lâm. Hai mươi năm nay, ông bà luôn tỏ ra trượng nghĩa khinh tài, cứu giúp người hoạn nạn, nâng đỡ kẻ khốn cùng. Chỉ có vợ chồng ông đi cứu giúp người, chứ ông bà chưa từng cầu cạnh ai việc gì. Bây giờ ông bà yêu cầu họ trợ giúp thì chỉ cần hô một tiếng là biết bao nhiêu người sẽ đi theo ngay.
Một nhà ba người nhằm hướng phủ Gia Hưng đi về phía Ðông Nam.
Ði được ba ngày, một hôm đến tối thì tới trấn Long Câu, liền vào đó ngủ đỡ.
Trấn Long Câu không lấy gì làm rộng lớn nhưng sự buôn bán rất là phồn thịnh. Ba người liền vào phòng trọ trong một thương điếm.
Vợ chồng Thạch Thanh mướn phòng thượng hạng còn Thạch Phá Thiên nằm ở một gian nhỏ trong biệt viện gần đó.
Mẫn Nhu rất thương yêu cậu con. Ý bà muốn thuê một gian phòng thượng hạng liền vách rộng rãi hơn cho chàng ngủ nhưng phòng nào cũng có người trọ cả rồi nên đành chịu vậy.
Tối hôm ấy, Thạch Phá Thiên ngồi xếp bằng trên giường vận công chàng thấy tinh thần khoan khoái, toàn thân chân khí đầy dẫy chàng giơ tay lên dưới ánh đèn nhìn xem thì thấy những vệt đỏ vệt xanh đã lờ mờ như có như không, chàng không hiểu những chất độc trong hai bầu rượu đã tiêu hóa và khiến cho nội lực chàng mạnh thêm rất nhiều chàng cho là mấy ngày liền vận dụng nội lực nhiều khiến mười phần chất độc đã trục ra đến tám chín, chàng mừng thầm trong bụng liền đi ngủ ngay.
Thạch Phá Thiên ngủ tới nửa đêm, bỗng nghe ngoài cửa sổ có tiếng khẽ gõ lách cách, chàng liền trở mình ngồi dậy khẽ lên tiếng hỏi:
-Ai đó ?
Chàng lại nghe thấy ba tiếng gõ đều đặn cách cách cách. Những tiếng gõ cửa kiểu này chàng nghe đã quen tai, bất giác chàng giật nẩy mình lên hỏi lại:
-Có phải Ðinh Ðinh Ðang Ðang đó không ?
Ngoài cửa sổ Ðinh Ðang khẽ lên tiếng đáp lại:
-Dĩ nhiên là tiểu muội, Thiên ca còn tưởng là ai ?
Thạch Phá Thiên nghe rõ thanh âm Ðinh Ðang thì vừa có ý mừng vui, vừa lộ vẻ khẩn trương. Trong lúc thảng thốt chàng chưa biết nói thế nào, bỗng nghe đánh roạt một tiếng. Giấy dán trên cửa bị chọc thủng. Một cánh tay thò qua cửa sổ đưa vào nắm lấy tay chàng giật mạnh một cái. Ðinh Ðang lại lên tiếng hỏi:
-Sao còn chưa mở cửa ?
Thạch Phá Thiên nhịn đau không dám la sợ kinh động đến song thân.
Chàng vội mở cửa sổ ra. Ðinh Ðang nhảy vào cười khanh khách hỏi:
-Thiên ca ! Thiên ca có nhớ tiểu muội không ?
Thạch Phá Thiên ấp úng đáp :
-Ta ... ta ...
Chàng chỉ thốt ra được mấy tiếng ta rồi không nói thêm được nữa.
Ðinh Ðang tức giận hỏi:
-Ðược lắm ! Thiên ca không nhớ tiểu muội, có đúng thế không ? Thiên ca chỉ nhớ đến tân nương tử mà Thiên ca đã cùng y bái thiên địa chứ gì ?
Thạch Phá Thiên hỏi lại :
-Ta bái thiên địa với ai hồi nào ?
Ðinh Ðang đáp :
-Chính mắt tiểu muội đã nhìn thấy rồi mà còn cãi nữa ư ? Thôi được tiểu muội cũng không trách Thiên ca làm chi, vì Thiên ca quen tính phong lưu và tiểu muội cũng thích như vậy. Vị tiểu cô nương đó đâu rồi ?
Thạch Phá Thiên đáp:
-Ta có thấy y đâu. Lúc về đến sơn động kiếm hoài mà không thấy đâu nữa.
Ðinh Ðang cười hì hì nói:
-Nhờ Ðức Bồ tát hộ trì. Tiểu muội vĩnh viễn mong Thiên ca không gặp cô ta nữa.
Thạch Phá Thiên hỏi:
-Gia gia đâu rồi ? Lão nhân gia vẫn mạnh khoẻ chứ ?
Ðinh Ðang thò tay ra nắm tay chàng thì liền bị hất ra, nàng hỏi:
-Sao Thiên ca không vấn an tiểu muội ?
Nguyên luồng chân khí trong mình Thạch Phá Thiên phát động đẩy mạnh hai ngón tay nàng bật ngược lại.
Thạch Phá Thiên liền hỏi:
-Ðinh Ðinh Ðang Ðang có mạnh không ? Ta bị Ðinh Ðinh Ðang Ðang liệng xuống sông may mà rớt vào trong thuyền, không thì đã chết ngộp rồi.
Ðinh Ðang hỏi:
-Sao lại còn nói là may mà rớt vào trong thuyền ? Chính tiểu muội cố ý liệng vào đó. Chẳng lẽ Thiên ca còn chưa biết ư ?
Thạch Phá Thiên bẽnlẽn đáp:
-Dĩ nhiên ta biết Ðinh Ðinh Ðang Ðang đối đãi với ta rất tốt. Có điều .. có điều ... nói ra lại xấu hổ.
Ðinh Ðang cười hích hích nói:
-Thiên ca cùng tiểu muội là chỗ vợ chồng còn có điều chi mà phải hổ thẹn ?
Hai người sóng vai ngồi xống cạnh giường sát hẳn vào nhau.
Thạch Phá Thiên mũi ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng ở người Ðinh Ðang tiết ra thì không khỏi nổi lòng thúc dục. Nhưng chàng nhớ tới song thân ngủ ở phòng gần đó. Chàng không hiểu đối với việc này song thân chàng chủ trương thế nào ? Chàng giang tay phải ra muốn ôm lấy vai nàng, nhưng chỉ khẽ chạm vào một chút lại rụt tay về.
Ðinh Ðang hỏi:
-Thiên ca ! Thiên ca hãy nói thiệt, tiểu muội ưa nhìn hay là cô vợ mới của Thiên ca đẹp hơn ?
Thạch Phá Thiên đáp:
-Ta có cô vợ mới nào đâu ? Chỉ có mình Ðinh Ðinh Ðang Ðang là vợ mà thôi !
Ðinh Ðang thích quá giơ tay ra ôm lấy cổ chàng đặt một cái hôn vào môi lang quân.
Thạch Phá Thiên mặt đỏ bừng lên, không biết làm thế nào. Chàng toan cự nự nhưng lại không thể bỏ được mùi vị thơm tho êm ấm này. Chàng muốn giơ tay ra ôm lấy nàng mà lại không dám.
Ðinh Ðang tuy trước nay làm việc táo tợn muốn sao làm vậy. Nhưng còn là một khuê nữ, nàng hôn Thạch Phá Thiên rồi trong lòng không khỏi hối hận. nàng liền co người thụt vào một góc giường kéo chăn trùm kín người đi.
Thạch Phá Thiên do dự một chút rồi khẽ cất tiếng gọi:
-Ðinh Ðinh Ðang Ðang ! Ðinh Ðinh Ðang Ðang !
Ðinh Ðang vẫn không trả lời, Thạch Phá Thiên buông tiếng thở dài rồi ngồi xuống ghế gục đầu vào bàn mà ngủ.
Ðinh Ðang thấy chàng nhường giường cho mình thì lẩm bẩm:
-Quả nhiên mình tìm được chàng.
Mấy ngày liền nàng bôn ba vất vả, bây giờ trong lòng thảnh thơi không có điều gì oán hận nên chẳng mấy chốc nàng đi vào cõi mộng say sưa.
Hai người ngủ cho đến sáng, bỗng nghe có tiếng người gõ cửa, rồi Mẫn Nhu cất tiếng gọi:
-Ngọc nhi đã dậy chưa ?
Thạch Phá Thiên nghe tiếng gọi vội đáp:
-Má má !
Chàng ngồi nhỏm dậy đưa mắt nhìn thấy Ðinh Ðang thì không khỏi chân tay luống cuống.
Mẫn Nhu lại gọi:
-Ngọc nhi ! Mở cửa ra, ta có việc muốn nói.
Chàng dạ một tiếng, do dự giây lát rồi toan rút then mở cửa.
Ðinh Ðang thẹn quá. Nàng thấy mình cùng Thạch Phá Thiên đêm khuya chung phòng, tuy hai người cùng giữ lễ, nhưng người ngoài thấy tình trạng này ai mà tin được ? Huống chi nàng lại là vợ chàng tất bị bà khinh rẻ. ngày sau còn mặt mũi nào mà trông thấy ai nữa ?
Nàng liền quay đầu lại mở cửa sổ nhảy vọt ra ngoài. Nhưng nàng nhìn thấy Thạch Phá Thiên thì lại nghĩ bụng:
-Dễ gì mà tìm thấy Thạch lang. Phen này chia tay biết ngày nào mới lại được hội diện ?
Nàng liền giơ tay ra hiệu cho chàng đừng mở cửa.
Thạch Phá Thiên khẽ nói:
-Má má ta đó không ngại gì đâu.
Hai tay chàng đã chạm vào then cửa.
Ðinh Ðang cả kinh nghĩ thầm:
-Nếu là người khác còn không đáng lo lắm, nhưng bà là mẫu thân chàng thì càng cần phải giữ gìn.
Nàng toan nhảy qua cửa sổ để trốn chạy thì đã không kịp nữa.
Ðinh Ðang vốn là một vị cô nương chẳng biết sợ trời sợ đất là gì. Nhưng nàng nghĩ tới phải giáp mặt mẹ chồng trong tình trạng bẽ bàng này, không khỏi toàn thân nóng bừng.
Nàng thấy Thạch Phá Thiên muốn rút then cửa thì trong dạ bồn chồn, liền đưa tay trái ra chiêu 'Hổ Trảo thủ' nắm lấy huyệt Linh đài sau lưng Thạch Phá Thiên, tay phải sử chiêu 'Ngọc nữ niêm châm' điểm vào huyệt Huyền khu chàng.
Thạch Phá Thiên thấy hai chỗ huyệt đạo bị tê dại rồi bị Ðinh Ðang bồng lên chuồn vào gầm giường.
Mẫn Nhu là người từng trải giang hồ, vừa nghe tiếng cậu con khẽ rên lên, bà biết ngay là đã xảy chuyện gì rồi. Bà nóng ruột cứu con, huých đầu vai vào cánh cửa một cái, then cửa bị gãy liền.
Mẫn Nhu vào phòng thấy cửa sổ mở toang mà chẳng thấy quý tử đâu. Bà liền lớn tiếng gọi:
-Thanh ca ! Mau vào đây !
Thạch Thanh cầm kiếm chạy tới.
Mẫn Nhu run lên nói:
-Ngọc nhi bị người cướp đem đi rồi !
Bà vừa nói vừa trỏ tay vào cửa sổ.
Hai người đồng thời dí đầu ngón chân phải xuống đất, song song chuồn qua cửa sổ. Một bóng đen, một bóng trắng như đôi chim khổng lồ vọt ra, điệu bộ coi tuyệt mỹ.
Ðinh Ðang ẩn dưới gầm giường nhìn thấy thế không khỏi khen thầm.
Vợ chồng Thạch Thanh đã giàu kinh nghiệm giang hồ, mà bị mắc lừa một cách dễ dàng như vậy là vì trong lòng nao núng nên tinh thần rối loạn.
Mẫn Nhu thấy con cưng mất tích, tâm thần hồi hộp. Trong lòng đã sẵn thành kiến, bà đoán ngay nếu không phải phái Tuyết Sơn thì tất là bang Trường Lạc đã hạ thủ.
Lúc bà phá cửa vào phòng chỉ cách tiếng kêu của Thạch Phá Thiên trong khoảng khắc. Bà tính ra có thể đuổi kịp, nên không để ý nhìn khắp trong phòng một lần nữa
Thạch Phá Thiên tuy bị Ðinh Ðang nắm lấy yếu huyệt, nhưng nội lực chàng rất ghê gớm, thúc đẩy khai thông được ngay. Có điều người chàng bị Ðinh Ðang ôm chặt và chàng cũng không muốn lên tiếng hô hoán song thân. Trong lúc chàng còn đang ngần ngừ, vợ chồng Thạch Thanh đã song song vọt qua cửa sổ ra ngoài.
Gầm giường đầy những gió bụi đất cát, Thạch Phá Thiên hít phải hắt hơi luôn ba tiếng. Chàng dắt tay Ðinh Ðang tự dưới gầm giường chui ra thì thấy nàng mặt đỏ bừng, ra chiều bẽn lẽn vô cùng !
Thạch Phá Thiên nói:
-Ðó là gia gia cùng má má ta.
Ðinh Ðang nói:
-Tiểu muội biết rồi. Chiều hôm qua, tiểu muội đã nghe thấy Thiên ca gọi hai vị đó.
Thạch Phá Thiên hỏi:
-Chờ lúc nữa gia gia cùng má má ta quay về. Ðinh Ðinh Ðang Ðang cứ ra tương kiến có được không ?
Ðinh Ðang ngoẹo đầu đi đáp:
-Tiểu muội không muốn gặp ông bà này. họ đã coi gia gia tiểu muội chẳng ra gì thì dĩ nhiên khinh rẻ cả tiểu muội nữa.
Mấy bữa nay Thạch Phá Thiên được nghe song thân chuyện trò đã nhiều, chàng biết hai ông bà chủ trương làm điều nghĩa hiệp, quang minh chính đại, nên đường lối khác hẳn Ðinh Bất Tam, chàng trầm ngâm một lát rồi hỏi:
-Vậy thì làm thế nào ?
Ðinh Ðang cũng nghĩ bụng:
-Vợ chồng Thạch Thanh chẳng mấy lúc nữa sẽ quay trở lại.
Nàng liền nói:
-Thiên ca qua phòng tiểu muội để tiểu muội nói câu chuyện này.
Thạch Phá Thiên ngạc nhiên hỏi lại:
-Ðinh Ðinh Ðang Ðang cũng trọ trong khách điếm này ư ?
Ðinh Ðang đáp:
-Phải rồi ! Chẳng trọ ở đây thì còn trọ ở đâu ?
Dứt lời nàng vẫy Thạch Phá Thiên rồi xuyên qua cửa sổ nhảy xuống sân. Nàng nhìn quanh không thấy ai liền chạy tới một phòng nhỏ khác đẩy cửa bước vào.
Thạch Phá Thiên vào theo rồi hỏi ngay:
-Gia gia của Ðinh Ðinh Ðang Ðang đâu ?
Ðinh Ðang đáp:
-Tiểu muội một mình chuồn đi, gia gia không có đây.
Thạch Phá Thiên lại hỏi:
-Tại sao gia gia không đi theo ?
Ðinh Ðang 'hứ' một tiếng rồi đáp:
-Còn tại sao nữa ? Tiểu muội đến đây tìm Thiên ca, gia gia mà biết tất chẳng chịu cho đi, vì thế tiểu muội phải đi một mình.
Thạch Phá Thiên trong lòng xiết bao cảm động, nói:
-Ðinh Ðinh Ðang Ðang, Ðinh Ðinh Ðang Ðang đối với ta thật hết lòng.
Thạch Phá Thiên hớn hở tươi cười hỏi:
-Tối hôm qua sao Thiên ca ăn nói chẳng có ý tứ gì, mà bữa nay lại ý tứ đến thế ?
Thạch Phá Thiên cười đáp:
-Ðinh Ðinh Ðang Ðang từng nói: chúng ta là vợ chồng thì bất tất phải giữ ý tứ kia mà ?
Ðinh Ðang lại đỏ mặt lên. Bỗng nghe ngoài sân có tiếng động.
Thạch Thanh lớn tiếng nói:
-Ðây là tiền trả tiền phòng tiền ăn.
Tiếp theo tiếng vó ngựa lộp cộp.
Vợ chồng Thạch Thanh dắt ngựa đi mau ra khỏi điếm.
Thạch Phá Thiên hỏi:
-Ðinh Ðinh Ðang Ðang có biết đường đi phủ Gia Hưng không ?
Ðinh Ðang cười đáp:
-Phủ Gia Hưng là một nơi đô hội, sao lại không biết ?
Thạch Phá Thiên nói:
-Gia gia cùng má má đến phủ Gia Hưng để kiếm một người tên gọi Huyền Kích Dương Quang. Vậy chúng ta cũng rượt theo tới đó.
Chàng gặp Ðinh Ðang rồi không nỡ rời tay.
Ðinh Ðang động tâm nghĩ thầm:
-Anh chàng ngốc này đã không biết đường đất. Ở đây đi phủ Gia Hưng phải theo hướng Ðông Nam, chi bằng ta dẫn chàng chạy về ngả Ðông Bắc.
Như vậy mỗi lúc một xa thêm và không sợ phải chạm mặt song thân chàng nữa.
Nàng nghĩ vậy lấy làm đắc ý trong lòng nhưng không lộ ra ngoài mặt.
nhunganhsaodem vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 06-12-2007, 20:56   #3
Rìu Vàng Đôi
 
nhunganhsaodem's Avatar
 
Tham gia: Oct 2007
Đến từ: Đà Lạt
Bài: 1.177
VZD: 80.200
Điểm: 1.938/463 bài viết
Send a message via Yahoo to nhunganhsaodem
Default

Hồi 53 - Ðinh Bất Tứ Ðại Chiến Quần Hùng Quan Ðông

Thạch Phá Thiên nhìn nàng không chớp mắt.
Ðinh Ðang cười hỏi:
-Thiên ca chưa từng thấy tiểu muội bao giờ hay sao mà ngó dữ vậy ?
Thạch Phá Thiên đáp:
-Ðinh Ðinh Ðang Ðang ! Ðinh Ðinh Ðang Ðang thiệt là xinh đẹp, so với má má còn ưa nhìn hơn.
Ðinh Ðang cũng cười hì hì nói:
-Thiên ca cũng đẹp lắm, đẹp hơn gia gia nhiều.
Nàng nói xong nổi lên tràng cười khanh khách.
Hai người trò chuyện một lúc, Thạch Phá Thiên lại nhớ tới song thân liền nói:
-Gia nương tìm không thấy ta, tất người băn khoăn trong dạ. Chúng ta phải rượt theo ngay mới được.
Ðinh Ðang nói:
-Hay lắm ! Thiên ca thật là người con hiếu thuận.
Hai người trả tiền cơm tiền trọ xong bước ra khỏi quán đi liền.
Chủ quan cùng bọn tiểu nhị thấy Thạch Phá Thiên theo vợ chồng Thạch Thanh vào ngủ trọ mà bây giờ lại thấy một mình chàng ở cùng phòng với một cô gái xinh đẹp đi ra thì ngấm ngầm kinh dị. Họ thi nhau bàn tán về chuyện này đến mười mấy ngày. Những câu chuyện của họ tục tỉu có mà hương cũng có. Tạm gác chuyện rườm rà này.
Thạch Phá Thiên cùng Ðinh Ðang ra khỏi trấn Long Châu nhằm phía Ðông mà đi.
Hai người đi được chừng ba dặm thì tới ngã ba đường.
Ðinh Ðang không ngần ngừ gì nữa, nhằm nẻo Ðông Bắc thẳng tiến.
Thạch Phá Thiên yên trí nàng biết đường rồi, liền sóng vai mà đi, chàng nói:
-Gia má ta cỡi ngựa chạy nhanh. Nếu người không dừng lại ăn uống nghỉ ngơi, thì mình không rượt theo kịp được.
Ðinh Ðang bĩu môi cười nói:
-Cứ tìm đến Dương gia ở phủ Gia Hưng là được gặp. Gia má Thiên ca đã là người lớn còn sợ lạc đường chăng ?
Thạch Phá Thiên cười nói:
-Gia má ta khắp nơi đều có lốt chân, khi nào lại chẳng biết đường ?
Hai người vừa đi vừa nói chuyện rất là vui vẻ.
Thạch Phá Thiên ở với song thân mấy bữa được giáo huấn khá nhiều, nên đã hiểu được dôi chút việc đời.
Ðinh Ðang thấy chàng không ngớ ngẩn như trước nữa thì trong bụng mừng thầm, tự nhủ:
-Thạch lang sau thời kỳ lâm trọng bệnh, bao nhiêu việc cũ đều quên hết. Nhưng những việc mới đây chỉ nhắc chàng một lần là chàng nhớ ngay. Thế rồi dọc đường nàng đem lề lối giang hồ, nhân tình thế thái nói cho chàng nghe.
Mặt trời đúng ngọ, hai người tới một thị trấn nhỏ, định nghĩ chân ăn uống.
Ðinh Ðang đi vào đại đường thì thấy ba dãy bàn ghế mộc mạc đã đầy những khách ngồi.
Hai người liền tìm vào một bàn nhỏ trong góc phòng.
Phạn điếm này tuy không rộng lắm mà gã tiểu nhị vẫn mãi lấy cơm canh cho khách ngồi ở ba bàn lớn, chưa được rảnh để hỏi đến hai người.
Ðinh Ðang thấy bên bàn lớn có đến mười tám mười chín người trong đó có đến ba người đàn bà không phải vào hạng thiếu nữ mà nhan sắc cũng tầm thường. Bọn khách này đều giắt binh khí trong mình, nói tiếng thổ âm ở Liêu Ðông. Họ uống rượu bằng bát to, miệng nghiến ngấu nhưng miếng thịt lớn. Người nào cũng lộ vẻ kiêu hùng, thì nghĩ bụng:
-Bọn người giang hồ này nếu không phải ở trong tiêu cục thì cũng là hào khách lục lâm.
Nàng đảo mắt nhìn qua một lát rồi không để ý đến nữa, bụng bảo dạ :
-Ta cùng Thiên ca sóng vai đi đường lại cùng ngồi bàn ăn uống kể ra còn khoái hơn bọn họ nhiều.
Lòng nàng đã hí hửng nên dù không thấy điếm tiểu nhị đến hỏi han, mà cũng không lấy làm bực tức.
Bỗng nghe ngoài cửa có người lên tiếng :
-Hay lắm ! Có đủ rượu thịt mà lão gia lại đang đói đây !
Thạch Phá Thiên nghe giọng nói rất quen. Chàng nhìn ra thấy một lão già đang rảo bước tiến vào.
Lão chính là Ðinh Bất Tứ.
Thạch Phá Thiên giật mình kinh hãi la thầm:
-Hỏng bét rồi !
Chàng ngoảnh đầu nhìn vào trong không dám đối diện với lão.
Ðinh Ðang khẽ nói:
-Thúc công tiểu muội đã đến đó ! Thiên ca đừng ngó y để tiểu muội cải trang đã.
Nàng nói xong không chờ Thạch Phá Thiên trả lời đã chuồn thẳng vào hậu đường.
Ðinh Bất Tứ thấy bốn bàn góc bỏ trống, mà lão không vào ngồi lại ngồi xuống ghế dài bằng gỗ mộc ở gian giữa. Vai bên trái lão huých đại hán ngồi đấy lui ra.
Ðại hán tức giận cũng dùng sức hất lại. Gã nghĩ bụng:
-Lão già này được mấy hơi mà chịu đựng được cái huých của ta ? Tất lão phải ngã kềnh. Ngờ đâu gã vừa đụng đến mình Ðinh Bất Tứ thì bị một luồng kình lực vô cùng mãnh liệt hất ngược lại khiến gã ngồi không vững, đít phải nhổm lên, người cũng xiêu đi.
Ðinh Bất Tứ vội đưa tay trái kéo gã lại nói:
-Ðừng khách sáo làm chi ! Chúng ta ngồi cả xuống đây !
Lão cố kéo lại gã đại hán mới khỏi ngã. Ðại hán tức giận mặt xám xanh, nhưng không biết làm thế nào.
Ðinh Bất Tứ vẫn khôi hài:
-Nào xin mời ! Chúng ta bất tất phải khách sáo nữa.
Lão bưng bát rượu lên ngửa cổ uống một hơi cạn sạch. Lão lại cầm đũa của người khác gắp một miếng thịt bò to tướng cho vào mồm nhai nghiến ngấu ra vẻ rất ngon lành.
Những người ngồi trên ba bàn đều không biết lão là ai ? Nhưng thấy đại hán kia nội ngoại công phu vào hạng thượng thừa mà bị lão huých suýt nữa ngã lăn, thì đủ biết lai lịch lão này không phải tầm thường.
Ðinh Bất Tứ một mình vừa uống vừa ăn ra vẻ khoan khoái. Cả ba bàn đến mười tám, mười chín người đều dừng lại không ăn uống nữa, giương mắt nhìn lão.
Ðinh Bất Tứ hỏi:
-Sao các vị lại ngồi ỳ ra đấy mà không ăn nhậu đi ?
Rồi lão vồ cả lấy bát rượu trước mặt lão già gầy nhom và thấp lùn uống ừng ực một hơi hết nửa bát.
Ðoạn lão vuốt râu hỏi:
-Thứ rượu này hơi cay quá phải không ?
Lão ốm lùn nén giận hỏi lại:
-Xin cho biết quý tính đại danh tôn giá là gì?
Ðinh Bất Tứ cười ha hả đáp:
-Các hạ không biết họ tên lão phu thì bảo lãnh đó giỏi cũng không đến đây rồi.
Lão già kia đáp:
-Bọn taị hạ sinh nhai ở miền Quan Ðông, nên ít biết đến danh hiệu các bậc anh hùng hảo hán bên trong quan ải. Tại hạ là Liêu Ðông Hạc Phạm Nhất Phi.
Ðinh Bất Tử cười nói:
-Các hạ người đen thế kia chẳng giống bạch hạc (hạc trắng) chút nào mà lại giống Ô Nha (quạ đen) tưởng ngoại hiệu nên đổi Liêu Ðông Nha là hơn.
Phạm Nhất Phi tức quá không nhịn được nữa, lớn tiếng quát:
-Chúng ta chưa từng quen biết nhau. Ta sở dĩ kính nể người là vì chòm râu bạc, không muốn tránh hơi làm chi, không ngờ ngươi lại ngạo mạn gia gia!
Một hán tử trung niên, thân hình cao lớn lên tiếng:
-Phải chăng lão già đó ở bang Trường Lạc.
Thạch Phá Thiên nghe họ nói đến ba chữ bang Trường Lạc đã sợ run. Bỗng chàng thấy Ðinh Ðang đầu đội mũ, mình mặc áo vải thâm, trá hình làm điếm tiểu nhị, trở ra đến bên chàng.
Thạch Phá Thiên rất đỗi ngạc nhiên. Chàng không hiểu trong lúc thảng thốt mà nàng lấy đâu ra được bộ quần áo này.
Ðinh Ðang tủm tỉm cười ghé tai chàng nói khẽ:
-Tiểu muội đã điểm ngã một tên tiểu nhị để lấy quần áo gã mặc vào, không cho Tứ gia gia nhận mình. Thiên ca! Ðể tiểu muội bôi mặt cho.
Dứt lời nàng giơ hai bàn tay đầy lọ chảo thoa vào mặt Thạch Phá Thiên khiến mặt chàng đen rất khó coi. Ðoạn nàng lại tự bôi lên cả mặt mình.
Bao nhiêu tửu khách đang chú mục nhìn Ðinh Bất Tứ, không ai để ý đến hai người giở trò ngoáo ộp.
Ðinh Bất Tứ liếc mắt nhìn đại hán cao lớn tủm tỉm cười hỏi:
-Phải chăng chú là môn hạ Thanh Long môn ở Cẩn Châu? Chà! Chú nhỏ giỏi đấy! Chú ỷ có cây nguyên tiêu chín đoạn, nghêng ngang vào đất Trung Nguyên. Nhưng chú liệu đấy, khó lòng yên thân được đâu.
Hán sở này chính là Chưởng môn nhân Thanh Long môn ở Cẩn Châu tên gọi Phong Lương. Cây cửu Nguyên Tiêu là thứ binh khí gia truyền của hắn.
Phong Lương nghe Ðinh Bất Tứ nói đến lai lịch môn hạ nhà mình thì cũng có ý mừng thầm, bụng bảo dạ:
-Lão này mới thấy cây cửu Tiết Nhuyễn Tiêu mình cài sau lưng, đã hiểu ngay lai lịch phái Thanh Long. Không ngờ ở Trung Nguyên cũng có người biết đến tiếng tăm môn phái mình. Hắn liền đáp:
-Tại hạ là Phong Lương ở Cẩn Châu, giữ chức Chưởng môn phái Thanh Long. Tôn tính đại danh lão gia là gì?
Ðinh Bất Tứ vỗ bàn quát lớn:
-Tức chết đi được! Tức chết đi được! Tức chết đi được!
Lão nói luôn ba câu 'Tức chết đi được!'. Nhưng lão lại cười hô hố chẳng có vẻ chi là tức giận.
Mọi người không hiểu không hiểu câu lão nói 'Tức chết đi được!' là ý làm sao?
Bỗng nghe lão lảm nhảm nói tiếp:
-Cửu Tiết Nhuyễn Tiên linh động phi thường, người ta cho nó là con rồng trong các thứ binh khí. Thật là một thứ khí giới khó luyện nhất để đi đến chỗ tinh diệu, nhưng bất luận là trường thương, đại kích, hay song đao, đơn kiếm, nó đều đỡ gạt được một cách rất linh diệu. Tức chết đi được! Tức chết đi được!
Phong lương càng sung sướng hơn, tự nhủ:
-Lão này xem chừng phục cây cửu Tiết Nhuyễn Tiên của ta lắm. Vậy võ công của bản môn được lão là một bạn tri âm.
Hắn thấy Ðinh Bất Tứ nói tiếp theo một hồi 'Tức chết đi được!' Không hiểu liền hỏi:
-Tại hạ không hiểu vì lẽ gì mà lão gia nổi nóng?
Ðinh Bất Tứ không thèm ngó mặt Phong Lương, lão ngửng đầu trông lên tường nhà, tự nói một mình:
-Lão gia thấy người vung côn, múa đao, hay gì đi nữa cũng không bực mình, nhưng hễ thấy kẻ nào cầm cây cửu Tiết Tiên là tức lộn ruột, không tài nào nhịn được. Mẹ kiếp! Anh em họ Bành ở Trường Sa sử Cửu Tiết Tiên, lão gia cũng đánh cho nát đầu. Ở Tứ Xuyên có một tên quan võ họ Chương sử Cửu Tiết Tiên, lão gia cũng đánh cho nát đầu. Một cô gái ở Phụng Dương tỉnh An Huy sử Cửu tiết Tiên, gia gia không muốn đánh đàn bà con gái, nên chỉ chặt hai tay để thị không lấy gì mà sử dụng thứ khí giới đặc biệt đó.
Mọi người nghe lão đều nói ngấm ngầm kinh hãi. Họ biết chừng lão này châm chọc Phong Lương. Tuy lão nói như kẻ điên khùng, nhưng không phải chuyện đùa. Câu chuyện anh em nhà họ Bành ở Trường Sa tức Bành Trấn Giang, Bành Trấn Hồ sử cửu Tiết Tiên bị hạ năm ngoái. Những người này ở Liêu Ðông cũng đã nghe đồn.
Phong Lương căm tức săc mặt xám xanh, tay cầm chuôi roi hỏi:
-Tại sao tôn giả lại riêng thù hằn những người Cửu Tiết Tiên?
-Gia gia sao lại thù hằn người Cửu Tiết Tiên ư?
Bỗng nghe lão thò tay vào bọc, tiếp theo mấy tiếng lách cách vang lên. Lão đã cầm tay một cây Nhuyễn Tiên. Cây Nhuyễn Tiên này ánh vàng lấp loáng cũng gồm có chia khúc, rõ ràng bằng vàng đúc. Ðầu roi hình con rồng. Thân roi lại ẩn hiện nhiều màu sắc vì có khảm bạch kim cùng ngọc quý. Cây roi vung lên khí thế đã mãnh liệt vô cùng lại trông rất đẹp mắt.
Mọi người sợ run lẩm bẩm:
-Té ra chính lão cũng sử cây Cửu Tiết Tiên.
Ðinh Bất Tứ lại nói:
-Thằng nhỏ kia! Võ công chú chưa học được ba thành, đã ngang nhiên đeo kè kè bên cây Cửu Tiết Tiên để ăn thua với người. Như vậy chẳng hoá ra là coi thường
những người sử Cửu Tiết Tiên lắm ư? Gia gia đã nghe nói ở Cẩm Châu, miệt Quan Ðông có bang Thanh Long. Mẹ kiếp! Bang này đã bảy tám đời đều sử Cửu Tiết Tiên cuả tổ tiên truyền lại. Gia gia đang muốn đến tận nơi giết sạch cả lò cả lũ nhà nó cho bõ tức. Nhưng đất Quan Ðông rét quá, gia gia ngại đường xa ngàn dặm nên chưa biết đến mà thôi. Khéo sao, thằng lõi lại đắt Cửu Tiết Tiên lần mò vào Trung Nguyên! Sao không tự xử đi? Còn chờ gì nữa?
Bây giờ Phong Lương mới hiểu: Vì lão này sử Cửu Tiết Tiên, nên không muốn cho ai cũng sử thứ khí giới như của lão. Thế thì lão ngang chướng thiệt!
Phong Lương chưa kịp trả lời thì phia tây đã có người lên tiếng bằng một giọng sang sảng:
-Chà! May mà lần này lão không sử đơn đao.
Ðinh Bất Tứ đưa mắt nhìn người vừa nói đó thì thấy hắn mặt vuông chữ điền, bộ râu quai nón che kín già nửa mặt. Thật là một cái mặt nhiều lông lá hơn là da thịt. Lão hỏi lại:
-Ta sử đơn đao thì sao?
Hán tử râu quai nón đáp:
-Ngươi sử đơn đao, thấy gia gia ngang ngạnh cũng sử đơn đao, tất nổi hung giết gia gia. Ngươi giết được gia gia nhưng còn hàng ngàn người khác sử đơn đao, chẳng lẽ ngươi cũng giết cả hay sao?
Hán tử nói xong rút đao ở sau lưng ra đánh soạt một tiếng, cắm phập xuống mặt bàn. Thanh đao này sắc vàng sắc tía, sống dày lưỡi mỏng. Chuôi đao đeo dây thao tía. Ðao cắm xuống làm cả hai bàn phải rung động. Bát chén đụng chạm nhau loảng xoảng không ngớt. Như vậy đủ tỏ thanh đao này rất trầm trọng, và nội lực hán tử thực là ghê gớm.
Nguyên hán tử này là Tử Kim Ðao Lã Chính Bình, Chưởng môn Khoái Ðao Môn trên núi Trường Bạch.
Bỗng nghe tiếng sột soạt, Ðinh Bất Tứ thu tiên lại, thò tay vào bọc. Tay trái cong đi một cái đã rút được thanh đao của hán tử cầm lấy hỏi:
-Nếu gia gia sử đao thì làm sao? Ồ! Không phải! Tức chết đi được! Tức chết đi được!
Ðơn đao là một thứ binh khí rất tầm thường trong võ lâm. Trong bọn mười chín người này thì có đến mười một người cài đao. Họ thấy Ðinh Bất Tứ cướp đao một cách rất mau lẹ thì thẩy đều kinh hãi. Họ không bình tĩnh được nữa. Ai nấy tay đều nắm chuôi đao.
Ðinh Bất Tứ lại nói:
-Ngoại hiệu của gia gia là Nhất Nhật Bất Quá Tứ, mà tại đây những mười một thằng giặc non sử đơn đao, lại thêm một gã sử Cửu Tiết Tiên, tổng cộng là mười hai, vậy gia gia phải chia làm ba ngày mới giết hết .
Mọi người nghe lão tự xưng là Nhất Nhật Bất Quá Tứ, bỗng có tiếng la:
-Lão là Ðinh Bất Tứ!
Ðinh Bất Tứ cười ha hả nói:
-Bữa nay gia gia chưa giết ai. Vậy có thể hạ sát được bốn thằng giặc con. Những gã nào tình nguyện thì báo danh đi. Nếu còn không thế, thì chỉ có cách thằng lõi sử Cửu Tiết Tiên ngoan ngoãn dập đầu lạy mười lạy kêu 'binh binh' và hô ba tiếng: 'Hảo gia gia!', ta sẽ tha cho không giết.
Bỗng nghe có tiếng người cười gằn rồi bốn người đứng phắt dậy bước rảo ra ngoài cửa quán. Ngoài cưả bốn người đứng thành hàng chữ nhất. Ngoài Phong Lương, Phạm Nhất Phi, Lã Chính Bình còn một người đàn bà đứng tuổi.
Người đàn bà này không cầm binh khí. Ra đến ngoài cửa, y lật hai bức xiêm là một cái. Hai hàng đoản đao sáng loáng chỉ vào đai lưng thêu hoa, cả thảy đến quá ba chục lưỡi. Lưỡi đao cũng chỉ dài chừng nửa thước.
Phạm Nhất Phi tay trái cầm đôi Phán Quan Bút dõng dạc lên tiếng hỏi:
-Tại hạ là Liêu Ðông Hạc Phạm Nhất Phi, chưởng môn Hạc Bút Môn cùng Thanh Long Chưởng môn Lương Phong, Khoái đao Chưởng môn Lã Chính Bình, Hàn Mai nữ trang chúa Phi Hoàng Ðao Cao Tam nương tử dẫn môn hạ đi hội ước từ Quan Ðông vào tới Trung Nguyên. Bốn môn phái ở Quan Ðông trước đã không thù sau lại không oán với Ðinh lão gia tử, mà sao lão gia lại kiếm chuyện rắc rối nhục mạ?
Ðinh Bất Tứ ngoảnh đầu nhìn Cao Tam nương tử hồi lâu rồi nói:
-Không đẹp. Chẳng ưa nhìn chút nào.
Ðinh Bất Tứ vừa nói mấy câu này vừa đưa mắt nhìn Cao Tam nương tử lắc đầu lia lịa dường như cho những chữ dùng chưa đủ diễn tả hết vẻ xấu xa của mụ mà lão chẳng được chỗ nào ưng ý.
Mọi người thấy vẻ mặt cùng thái độ khả ố đều biết là lão chê bai Cao Tam nương tử để kiếm chuyện.
Cao Tam nương tử tính nóng như lửa. Một là mụ có bản lãnh kinh người, hai là phụ thân, bố chồng cùng sư phụ cả ba người đều là những nhân vật rất có quyền thế trong võ lâm ở Quan Ðông, bà là Hàn Mai trang có ruộng tốt hàng muôn khoảnh, lại có đủ trường đua ngựa thành trương diễn võ, cùng rừng núi không biết bao nhiêu mà kể. Vì thế tuy mụ là một quả phụ song lừng lẫy tiếng tăm và địa vị đứng vào hàng thượng thừa ở đất Quan Ðông. Bất luận Bạch đạo hay Hắc đạo và từ quan chí dân, ai cũng nhường nhịn mụ.
Ðinh Bất Tứ buông những lời càn rỡ ngạo mạn mà suốt đời mụ chưa từng nghe thấy chẳng bao giờ mụ bị khinh nhờn như bữa nay.
Hơn nữa Cao Tam nương từ hồi còn nhỏ tuổi cũng khá nổi tiếng là người đẹp trong võ lâm ở Quan Ðông. Hiện nay mụ sấp sỉ tứ tuần, tuy tuổi thanh xuân đã quá lứa, nhưng mụ quyết không để ai dị nghị đến dung nhan của mình.
Phong tục đất Quan Ðông rất thuần hậu. Ðàn bà con gái thăng trầm thuỳ mị. Khen đẹp trước mặt họ còn không được, huống chi là lời nói suồng sã lã lơi.
Cao Tam nương từ tức giận sắc mặt lợt lạt. Mụ lớn tiếng gọi:
-Ðinh Bất Tứ! Ngươi hãy ra đây!
Ðinh Bất Tứ khệnh khạng ra ngoài cửa điếm hỏi:
-Bốn người các ngươi ra đây cả rồi phải không?
Ðột nhiên ánh bạch quang loá mắt. Năm lưỡi phi đao chìa ra trên dưới tả hữu phóng tới. Còn lưỡi phi đao thứ năm vọt lại càng lẹ hơn. Những lưỡi phi đao tuy ngắn mà đao phong rít lên rùng rợn chẳng kém gì kinh phong phát ra bởi trường kiếm đại đao.
Ðinh Bất Tứ thét lên:
-Người không đẹp mà đao pháp rất đẹp! Lão thò tay phải vào trong bọc móc ra một cây Cửu Tiết Nhuyễn Tiên. Ánh vang vừa lấp loáng, bốn lưỡi phi đao đã bị gạt rớt xuống.
Ðinh Bất Tứ thấy lưỡi phi đao thứ năm bay vù vù đến trước mặt, lão liền phô trương tài nghệ hã miệng ra cắn lấy lưỡi phi đao.
Phong Lương, Phạm Nhất Phi và Lã Chính Bình thấy thế không khỏi run sợ. Chúng đều cầm binh khí đánh vào hai cạnh sườn Ðinh Bất Tứ.
Ðinh Bất Tứ nghiêng người né tránh lưỡi đao của Lã Chính Bình chém tới, phóng cước đá vào cổ tay Phạm Nhất Phi khiến cho hắn phải thu phán quan bút về. Ánh vàng trong tay lão thiên về gạt cây Nhuyễn Tiên của Phong Lương.
Phong Lương vừa ra khỏi ngoài cửa điếm đã để hết tinh thần phòng bị. Hắn biết rằng lão này thực ra chỉ chú trọng đến mình hơn hết, còn những người kia chỉ là phần phụ hoạ. Hắn thấy cây Nhuyễn Tiên của Ðinh Bất Tứ quét tới liền rung tay một cái dựng đứng cây roi lên.
Cây Nhuyễn Tiên của Phong Lương khác nào một cây trường thương nhằm đâm thẳng vào ngực Ðinh Bất Tứ.
Hắn ra chiêu 'Tứ Di Tân Phục' này là thương pháp sử trường thương. Hắn vận chân lực vào cây Nhuyễn Tiên để nó thành cứng như cây thường.
Ta vẫn biết thương pháp này của phái Thanh Long ở Cẩm Châu vốn không phải tầm thường.
Phong Lương biết đối phương là một tay kình địch nên vừa động thủ đã thi triển tuyệt kỹ ngay.
Ðinh Bất Tứ khen rằng:
-Thằng giặc con bản lĩnh khá đấy.
Lão vươn tay phải ra định bắt lấy đầu roi của Phong Lương.
Phong Lương định giật mình kinh hãi vội thu roi về. Ðinh Bất Tứ liền vươn tay dài ra định chụp lấy thì vừa lúc ấy Lã Chính Bình vung đao nhằm chém vào khuỷu tay Ðinh Bất Tứ.
Ðinh Bất Tứ vừa thu chưởng về thì vù một tiếng vang lên. Cao Tam nương tử lại vừa phóng ra một lưỡi phi đao.
Thấy bốn người giao thủ với nhau, Ðinh Bất Tứ lập tức ngưng tiếng cười đùa cợt nhả, ngưng thần tiếp chiến. Cây Cửu Tiết Nhuyễn Tiên của lão múa lên thành một vùng ánh sáng vàng hộ vệ toàn thân. Lão nghĩ thầm trong bụng:
-Phen này mình phải gặp bản phái ở Quan Ðông đều là những tay võ công thâm hậu, thế mà mình coi thường bọn họ. Giả tỉ cứ lấy một chọi một thì bốn người này mình coi chẳng thấm vào đâu, nhưng bọn họ liên thủ quần công thì mình phải cẩn thận.
Nguyên chuyến này bốn môn phái lớn ở Quan Ðông cùng tới Trung Nguyên. Trước khi thượng bộ bốn chưởng môn đã hội hợp ở Hàn Mai trang luyện tập hơn một tháng trời, nghiên cứu kỹ những ưu điểm và khuyết điểm về võ công bốn phái cùng là lúc lâm địch cứu viện lẫn cho nhau bằng cách nào. Công cuộc dự bị của họ quả nhiên hữu dụng. Họ vừa tới Giang Nam thì bốn người đã cùng sóng vai cự địch.
Lúc này Lã Chính Bình và Phạm Nhất Phi đánh xáp lá cà, còn Phong Lương sử Nhuyễn Tiên chỉ hoặc tìm cơ hội để địch lại với cây Nhuyễn Tiên của lão.
Cửu Tiết Tiên đứng đằng xa để phóng phi đao, khiến cho Ðinh Bất Tứ phải phân tâm né tránh.
Trong bốn người này thì chiêu số của Phạm Nhất Phi lão luyện hơn cả. Lã Chính Bình có sức lực hùng mạnh. Mỗi nhát đao của hắn nặng tới tám chín chục cân.
Thạch Phá Thiên cùng Ðinh Ðang đứng ở phía sau mọi người coi họ chiến đấu.
Sau khi qua lại ba bốn chục chiêu, bỗng thấy Lã Chính Bình cùng Phạm Nhất Phi đồng thời tấn công.
Ðinh Bất Tứ vung roi lên để gạt hai người ra. Phong Lương liền phóng roi quất vào chỗ sơ hở của lão. Ðinh Bất Tứ đang cúi đầu xuống.
Bỗng nghe đánh véo một tiếng. Hai lưỡi phi đao phóng tới nơi. Giữa lúc hoang mang, lão vội ngửa người về phía sau. Hai lưỡi phi đao lướt qua bên cổ họng chỉ còn cách chừng vài tấc.
nhunganhsaodem vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 06-12-2007, 20:57   #4
Rìu Vàng Đôi
 
nhunganhsaodem's Avatar
 
Tham gia: Oct 2007
Đến từ: Đà Lạt
Bài: 1.177
VZD: 80.200
Điểm: 1.938/463 bài viết
Send a message via Yahoo to nhunganhsaodem
Default

Hồi 54 - Quần Hào Quan Ðông Thoát Hiểm Làm Sao ?


Ðinh Bất Tứ tuy trốn khỏi, nhưng chòm râu đóm bạc cũng bị phi đao hớt mất mấy chục sợi. Những sợi râu này bay phất phới trước mặt lão.
Mười mấy người đứng bên cửa điếm theo dõi cuộc chiến đấu đều lớn tiếng hoan hô:
-Phép liệng phi đao của Cao Tam nương tử thật là tuyệt diệu!
Ðinh Bất Tứ ngấm ngầm kinh hãi trong lòng, lão lẩm bẩm:
-Bản lãnh mụ này đáo để thiệt! Nếu không hạ độc thủ ngay thì e rằng bữa nay mình phải thất bại chua cay.
Lão hú lên một tiếng dài, vung cây Cửu Tiết Nhuyễn Tiên ra.
Trong làn bóng roi dày đặc, tay trái lão thi triển 'Cầm Nã Thủ Pháp'. Cây Nhuyễn Tiên đánh ra ngoài xa, còn tay trái tấn công nơi gần bên mình. Chỉ một tay lão cũng đủ làm chỗ Lã Chính Bình cùng Phạm Nhất Phi phải đón đỡ nhiều hơn là tấn công.
Tiếng hoan hô của bọn đệ tử bốn môn phái lớn tại Quan Ðông vừa dứt, bây giờ trong lòng họ lại cực kỳ hồi hộp.
Ðinh Bất Tứ thi triển 'Cầm Nã Thủ Pháp', Thạch Phá Thiên chăm chú theo dõi rất lấy làm thích thú. Những thủ pháp này lão đã truyền thụ cho chàng ở ngay trên thuyền. Có điều bữa đó chàng chưa hiểu nhiều về đạo lý võ học, chỉ ngốn cho thuộc lòng chiêu thức chứ không biết đường vận dụng.
Mấy hôm nay song thân luyện kiếm pháp cho chàng. Dĩ nhiên chàng tiến bộ rất nhiều về kiếm thuật. Kiếm thuật đã tinh thông thì những môn khác cũng am hiểu hơn, về quyền cước cũng nhập tâm được nhiều. Chàng thấy rõ những chiêu chụp, bổ, móc, đánh của Ðinh Bất Tứ đều linh diệu, độc địa thì vừa kinh hãi vừa mừng thầm.
Năm người đang chiến đấu đến chỗ hăng say, đột nhiên Ðinh Bất Tứ vươn tay ra chụp vào bả vai của Lã Chính Bình.
Lã Chính Bình vội xoay đao lại hớt vào tay Ðinh Bất Tứ.
Ðinh Bất Tứ thừa cơ phóng chưởng đánh trúng vào mặt Lã Chính Bình rồi thuận đà lướt bàn tay xuống cướp lấy Thanh Tử Kim Ðao của hắn.
Nếu lão đánh trúng một đòn nữa thì Lã Chính Bình tất nhiên phải vỡ sọ.
Thạch Phá Thiên không để nỡ để cho một đại hán mạnh như rồng như cọp bị đánh chết. Chàng vội la lên:
-Lão sắp đánh vào mặt tôn giá đó.
Nội lực chàng đầy rẫy. Tiếng chàng la tuy ở giữa đám khí giới choang choảng mà mọi người đều nghe thấy rất rõ ràng.
Lã Chính Bình là tay võ nghệ cao cường. Hắn nghe thấy tiếng Thạch Phá Thiên la hét liền tỉnh ngộ ngay. Trong lúc vội vàng, thanh đao rời khỏi tay, người hắn lăn xuống đất mấy vòng. Tuy hắn biến chiêu thần tốc nhưng trước mặt cũng bị chưởng phong của Ðinh Bất Tứ quạt vào, cơ hồ ngạt thở. Mặt hắn còn rát như bị dao khứa, đau đớn vô cùng.
Lã Chính Bình lăn lộn ra xa mấy trượng rồi nhảy vọt lên. Toàn thân dính đầy đất cát, trống ngực đánh thình thình. Thật là một phen hú vía hắn chỉ sát cái chết chừng sợi tóc, nếu hắn không được người đứng ngoài nhắc nhở thì không tài nào tránh thoát phát chưởng ghê hồn của Ðinh Bất Tứ.
Lã Chính Bình lăn ra ngoài vòng chiến, thì Phạm Nhất Phi lại gặp mấy lần nguy hiểm.
Lã Chính Bình hít mạnh một hơi, la lên:
-Quẳng đao cho ta!
Ðệ tử của hắn lập tức quẳng đao tới.
Lúc này cây kim tiên của Ðinh Bất Tứ quấn lấy cây Nhuyễn Tiên của Phong Lương.
Ðinh Bất Tứ vận nội lực giật mạnh một cái kéo Phong Lương lại rồi quay ra nói với Lã Chính Bình.
Lã Chính Bình vội xoay đao né tránh.
Thạch Phá Thiên bỗng thét lên:
-Anh họ Phạm phải cẩn thận! Lão chụp vào yết hầu đấy!
Phạm Nhất Phi giật mình. Hắn không kịp suy nghĩ gì nữa, vội đưa cặp Phán Quan Bút hộ vệ yết hầu.
Quả nhiên Ðinh Bất Tứ vươn năm ngón tay đồng thời chụp tới. Xẹt một tiếng năm ngón tay của lão lướt qua yết hầu Phạm Nhất Phi cũng chỉ còn cách cái chết chừng một ly.
Thạch Phá Thiên kêu lên hai lần cứu được hai mạng người.
Bọn quần hào đất Quan Ðông ai cũng cảm kích quay lại nhìn chàng thì thấy mặt chàng trát đầy lọ chảo, tỏ ra chàng không muốn để mọi người thấy mặt mình.
Ðinh Bất Tứ lớn tiếng thoá mạ:
-Mẹ kiếp! Quân Cẩu Tạp Chủng nào lắm miệng thế? Có giỏi thì ra đây tỉ đấu với gia gia.
Thạch Phá Thiên nhìn Ðinh Ðang lè lưỡi ra nói:
-Lão nhận ra rồi!
Ðinh Ðang nói:
-Ai bảo Thiên ca lắm miệng? Có điều gia gia thoá mạ Cẩu Tạp Chủng chỉ vì quen miệng chưa chắc đã phải là nhận biết Thiên ca.
Lúc này Lã Chính Bình cùng Phạm Nhất Phi liên tục đánh mấy chiêu liền.
Cao Tam nương tử cũng phóng phi đao hỗ trợ.
Phong Lương cũng rút được Nhuyễn Tiên ra rồi. Thế là năm người lại chiến đấu một trận ác liệt.
Ðinh Bất Tứ nóng ruột muốn biết kẻ nào đã đứng ngoài chỉ điểm để làm trở ngại cho cuộc chiến thắng của lão. Lão càng ra tay đánh tới tấp.
Thạch Phá Thiên một là lòng dạ thiện lương, hai là tuổi trẻ hiếu sự. Mỗi khi chàng thấy bọn Lã Chính Bình gặp phải nguy cơ, lại lên tiếng cảnh tỉnh nhắc nhở họ.
Trong khoảng thời gian chừng ăn xong bữa cơm, chàng đã cứu Lã Chính Bình ba lần, Phạm Nhất Phi bốn lần, Phong Lương ba lần.
Có lần Ðinh Bất Tứ đánh đòn nguy hiểm cây Kim Tiên vọt ra khỏi tay, tung người nhảy xổ vào Cao Tam nương tử. Cũng may được Thạch Phá Thiên nói toạc ra: đó là chiêu ' Thiên Mã Hành Không' nên Cao Tam nương tử mới tránh thoát, nhưng vai bên phải mụ cũng bị trúng ngón tay của Ðinh Bất Tứ quất trúng làm cánh tay mặt mụ không giơ lên được nữa.
Cao Tam nương tử bản lãnh thật là ghê gớm. Tay phải mụ bị mất kình lực rồi, lập tức mụ dùng tay trái rút đoản đao liệng ra vun vút. Hai lưỡi phi đao chia ra bắn tới Phong Lương và Lã Chính Bình. Ðồng thời lão nhảy vọt lên không. Cây Nhuyễn Tiên từ trên không đánh xuống.
Cao Tam nương tử cong người đi tránh khỏi Nhuyễn Tiên.
Bỗng nghe mọi người lớn tiếng la hoảng tiếp theo mụ thấy đỉnh đầu mình bị giật mạnh, người không đứng vững bay vọt lên không.
Nguyên cây Nhuyễn Tiên của Ðinh Bất Tứ quấn được búi tóc của Cao Tam nương tử rồi hất người mụ lên không.
Bọn Phong Lương ba người kinh hãi vô cùng.
Bốn môn phái ở Quan Ðông có mối liên quan mật thiết khi vui mừng hay lo âu. Trong bọn cả bốn người hợp lực với nhau còn bị đối phương bức bách nguy hiểm vô cùng, nên Cao Tam nương tử gặp nạn thì ba người kia rất bị nguy khốn, khó lòng tránh thoát.
Ba người liền liều mình nhảy xổ vào tấn công Ðinh Bất Tứ.
Ðinh Bất Tứ hít một hơi chân khí. Bốp một tiếng. Lưỡi phi đao lão ngậm trong miệng nhằm thổi vào họng Cao Tam nương tử. Tay trái lão nào chụp, nào đánh, nào móc, chỉ trong chớp mắt phóng liền những chiêu ác liệt khiến cho ba người nhảy xổ vào tiếp cứu lại phải lùi ra.
Cao Tam nương tử người còn lơ lửng trên không, khó lòng tránh khỏi lưỡi đao của đối phương. Mụ chớp mắt lẩm bẩm:
-Bọn giặc cướp chết vì phi đao của ta ít ra là bảy tám chục người. Bữa nay ta gặp báo ứng kể cũng là muộn. Có điều mình không ngờ lại mất mạng dưới lưỡi phi đao của chính mình.
Cây Nhuyễn Tiên của Ðinh Bất Tứ quấn được hai mũi phi đao rồi chia ra bắn vào Phong Lương cùng Lã Chính Bình lướt qua bên mình Thạch Phá Thiên. Chàng thấy tình thế nguy cấp, muốn lên tiếng nhắc nhở nhưng không thể kịp được. Chàng liền vươn tay ra bắt lấy hai lưỡi phi đao rồi tiện tay liệng ra.
Choang một tiếng! Một lưỡi đụng vào phi đao đang bắn tới bụng Cao Tam nương tử. Còn lưỡi kia hớt đứt mái tóc của mụ bị Nhuyễn Tiên cuốn giữ. Sự kiện xảy ra đột ngột và kỳ ảo vô cùng.
Cao Tam nương tử từ trên mấy trượng cao rớt xuống chân mụ vừa chạm đất đã vội nhảy tung lên mấy trượng, mặt mụ kinh hãi thất sắc.
Những người đứng coi cũng khiếp hãi ngây người giương mắt theo dõi quên cả reo hò.
Diễn biến này đến Ðinh Bất Tứ cũng phải kinh ngạc. Lão nghĩ bụng:
-Bên ngoài đã có tay cao thủ ghê gớm đến thế quyết tình ngăn trở công việc mà mình không thu thập hắn đi thì khó lòng hạ được bọn Phong Lương.
Lão nghĩ vậy liền quay lại thét lớn:
-Ông bạn nào làm trở ngại công vịêc của ta thế? Có giỏi thì ra mặt đấu với ta ba trăm hiệp, nếu cứ giấu đầu, hở đuôi như vậy thì đâu đáng là hảo hán?
Lão trợn mắt lên nhìn Thạch Phá Thiên, mặt chàng bôi lọ chảo nên lão không nhận ra.
Lão nghe Thạch Phá Thiên phá hỏng kế hoạch của mình luôn mấy lần, dường như mỗi chiêu thức của mình đã bị đối phương biết trước, vừa rồi hai lưỡi phi đao đối phương đưa tay ra bắt đúng chưa lấy gì làm kỳ nhưng nội lực hắn đẩy được lưỡi phi đao của lão thì thật là phi thường. Hai lưỡi đao bị bay ra xa ngoài mấy trượng, không còn thấy tông tích đâu nữa. Ðinh Bất Tứ tuy bản tính cao ngạo nhưng cũng tự biết kình lực của đối phương còn cao thâm hơn mình, nên lão không tự xưng là gia gia và gọi đối phương là tiểu tử nữa.
Thạch Phá Thiên đang lúc mải cứu người, chàng không kịp suy tính kỹ, rút bừa song đao ra, ngẫu nhiên thành công. Chàng vừa kinh hãi, vừa mừng vui. Chàng thấy Ðinh Bất Tứ hau háu nhìn mình chất vấn quên cả Ðinh Ðang cũng bôi mặt đen sì đứng bên mình. Chàng rụt rè lên tiếng:
-Tứ gia gia! Cháu là Ðại Tống Tử (cái bánh chưng) đây mà.
Ðinh Bất Tứ ngẩn người ra một chút rồi cười ha hả nói:
-Ha ha! Ta ngỡ là ai, té ra là Ðại Tống Tử.
Lão nghĩ bụng:
-Thằng lõi này đã học võ công của mình, trách nào gã thẳng nói huỵch toạc ra được. Như vậy chẳng có chi là lạ.
Lão hết kinh hãi, liền nổi cơn tức giận, quát mắng:
-Thằng giặc con kia! Sao ngươi lại can thiệp vào việc của gia gia?
Lão vung roi lên nhằm đánh vào đầu Thạch Phá Thiên.
Thạch Phá Thiên mượn luồng kình phong của cây Nhuyễn Tiên nhảy tung người lên lảng tránh.
Ðinh Bất Tứ đánh một đòn không trúng lại càng thêm tức giận. Lão đánh luôn ba tiên veo véo theo thế liên hoàn nhưng cũng đều bị Thạch Phá Thiên tránh khỏi một cách nhàn nhã thong dong.
Lão biết đâu Thạch Phá Thiên sau khi luyện được nội công cao cường tuyệt đỉnh thì bao nhiêu chiêu thức các môn võ dưới mắt chàng đều thành tầm thường.
Thạch Phá Thiên đã am hiểu hết thảy thì chuyện chống đối trở nên không còn đáng kể. Song thấy Ðinh Bất Tứ đang cơn nóng giận, chàng không khỏi có ý khiếp sợ, nên chỉ né tránh chứ không trả đòn.
Ðinh Bất Tứ ngấm ngầm kinh hãi, lẩm bẩm:
-Công phu Nhuyễn Tiên, ta chưa dạy qua mà sao gã cũng đã biết rõ nhiều chiêu số?
Lão sử Nhuyễn Tiên mỗi lúc một mau lẹ hơn. Chớp mắt bóng roi thành một đám mây vàng bao phủ quanh người Thạch Phá Thiên.
Những người đứng bên thấy Thạch Phá Thiên đứng trong vòng bóng roi tránh Ðông né Tây cực kỳ nguy hiểm, nhiều lúc chỉ chừng sợi tóc.
Thạch Phá Thiên tự hỏi:
-Tại sao Ðinh tứ gia lại không đánh mình thật sự? Chẳng lẽ lão có ý trêu cợt mình, chỉ để cây Nhuyễn Tiên lướt qua bên cạnh chứ không có ý đánh trúng vào người?
Chàng có biết đâu rằng Ðinh Bất Tứ đã thi triển đến mười thành công phu mà thuỷ chung vẫn sai mục đích không đụng được vào người chàng.
Ðinh Ðang vốn biết vị thúc tổ phụ này rất lợi hại. Nàng thấy lão chuyển động thần oai, tựa hồ mỗi một chiều đều định đánh cho trượng phu mình đến gân tan xương gãy.
Nàng càng theo dõi càng thấy trong lòng hồi hộp, liền la lên:
-Thiên ca! Mau mau trả đòn đi không thì hỏng bét!
Mọi người cố nghe rõ thanh âm trong trẻo của một cô gái hô hoán mà lại phát ra từ miệng một gã điếm tiểu nhị, ai nấy lấy làm kinh dị.
Thạch Phá Thiên tự nhủ:
-Làm sao mà hỏng bét? Phải rồi! Bữa trước mình cùng các vị đạo trưởng chùa Thượng Thanh động thủ. Hôm ấy mình cột một tay lại, họ cho là mình coi thường nên sinh lòng căm tức. Mẫu thân cùng thường dặn: Khi cùng người động thủ ra chiêu điều tối kỵ là coi thường đối phương. Mình đánh thắng người thì không sao, nhưng ngôn ngữ cử chỉ tỏ ý khinh nạn tức là khiến cho đối phương phải chịu nhục nhã rồi gây thù kết oán. Bây giờ mình chỉ né tránh chứ không trả đòn cũng là coi thường Ðinh Tứ gia.
Thạch Phá Thiên nghĩ vậy liền vung cả hai tay ra chụp xuống trước ngực Ðinh Bất Tứ.
Chiêu thức chàng thi triển đây là một trong mười tám đường 'Cầm Nã Thủ Pháp' mà Ðinh Ðang đã truyền thụ cho.
Ðã là môn võ công tổ truyền của nhà họ Ðinh thì Ðinh Bất Tứ làm gì chẳng biết? Có điều nội lực Thạch Phá Thiên cực kỳ thâm hậu. Bất luận là móc, là chụp, chiêu nào cũng phát ra kình phong rít lên veo véo, uy mãnh khôn lường.
Ðinh Bất Tứ kinh hãi la thầm:
-Mình gặp quỷ rồi! Mình gặp quỷ rồi!
Hai bên tiếp đấu mười hai chiêu rồi, Thạch Phá Thiên xoay tay lại chụp, chàng sử biến chiêu thứ năm là 'Phụng- Vĩ- Thủ' thì nắm được ngọn cây Hoàng Kim Nhuyễn Tiên.
Ðinh Bất Tứ vận động nội lực để giựt lại mà không nhúc