Go Back   VN-Zoom forum > Giải trí > Văn học > Truyện Kiếm Hiệp > Kim Dung

 

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 21-11-2007, 22:31   #1
Rìu Vàng Đôi
 
nhunganhsaodem's Avatar
 
Tham gia: Oct 2007
Đến từ: Đà Lạt
Bài: 1.203
VZD: 77.018
Điểm: 1.753/437 bài viết
Send a message via Yahoo to nhunganhsaodem
Default Hiệp khách hành (Hồi 21 - Hồi 40)

Hồi 21 - Nữa Ðêm Hải Thạch Tìm Bang Chúa

Lúc ấy trăng tỏ chiếu xế về tây, những bông hoa ngoài lương đình in bóng chênh chếch dài thườn thượt. Ngọn gió hiu hiu lay động đầu cành. Cây đu cạnh lương đình cũng đưa qua đưa lại.

Thạch Phá Thiên đưa tay sờ vào vết sẹo đầu vai mà suy nghĩ mung lung dường như để cố nhớ lại xem vì đâu mà có.

Bỗng nghe tiếng bước chân sột soạt từ ngoài đi vào.

Hai thiếu phụ trung niên đang thoăn thoắt theo lối đi cạnh những luống hoa tiến vào trước lương đình.

Hai mụ nghiêng mình thi lễ, miệng tủm tỉm cười nói:

-Mời Tân quan nhân vào nội đường thay áo.

Thạch Phá Thiên ngơ ngác không hiểu thay áo để làm gì nhưng cũng đi theo . Qua vườn hoa, ba người men theo dọc bờ ao sen, rồi xuyên qua một dãy hành lang nữa mới đến một gian phòng chái hữu. Trong gian phòng đã đặt sẵn một bồn nước nóng. Cạnh bồn nước treo sẵn một đôi khăn tắm.

Một thiếu phụ cười nói:

-Mời Tân quan nhân tắm rửa đi. Lão gia bảo vì thời gian cấp bách, không kịp chuẩn bị áo mới. Vậy tân quan nhân dùng tạm quần áo của mình cũng được.

Hai thiếu phụ nói xong cười khúc khích lui ra khỏi phòng khép cửa lại.

Thạch Phá Thiên ngẩn người ra nghĩ thầm:

-Rõ ràng mình là Cẩu Tạp Chủng mà sao lại biến thành Thạch bang chúa? Ðinh Ðang kêu mình bằng Thiên ca. Vào tới quán lương đình thì Ðinh lão gia gọi mình bằng tân lang. Bây giờ hai mụ này lại xưng hô là tân quan nhân, thì còn trời nào hiểu được.

Sau chàng tự nhủ:

-Thôi đành tới đâu hay tới đó. Xem chừng Ðinh Bất Tam và Ðinh Ðang đối với mình chẳng có tâm địa gì độc ác, mình bất tất lo ngại làm chi.

Bồn nước nóng đưa mùi thơm lên mũi, Thạch Phá Thiên chẳng cần suy nghĩ nữa, cởi quần áo ra ngồi vào trong bồn tắm rửa, kỳ cọ sạch hết cáu ghét trong mình.

Chàng cảm thấy tinh thần thoải mái dễ chịu.

Thạch Phá Thiên vừa mặc quàn áo xong thì nghe có tiếng một người đàn ông gọi:

-Mời Tân quan nhân lên nhà làm lễ bái thiên địa.

Thạch Phá Thiên giật mình kinh hãi. Chàng vừa nghe ba chữ "bái thiên địa" liền hiểu ngay ba tiếng "Tân quan nhân" là gì.

Chàng lẩm bẩm:

-Thuở nhỏ mình đã nghe mẫu thân nói đến chuyện Tân quan nhân là Tân nương tử bái thiên địa tức là làm lễ thành hôn. Vậy vụ này là thế nào đây?

Thạch Phá Thiên ngẩn người ra không biết nói sao thì lại nghe tiếng người bên ngoài hỏi:

-Tân quan nhân đã bận quần áo xong chưa?

Thạch Phá Thiên đáp:

-Xong rồi.

Người kia đẩy cửa bước vào. Gã đeo vào cổ chàng một giải lụa đào, còn đoá hoa tất bằng nhiều điều thì đính vào vạt áo trước ngực chàng.

Gã cười nói:

-Cung hỉ! Cung hỉ!

Rồi gã nắm lấy tay chàng dắt đi.

Thạch Phá Thiên chân tay luống cuống, theo gã kia xuyên qua mấy lần phòng ốc cùng cửa ngách đến sảnh đưởng.

Trong sảnh đưởng tám cây hồng chúc sáng rực , ngọn lửa không ngớt lay động.

Giữa nhà đặt một cỗ bàn bát tiên trải khăn hồng.

Ðinh Bất Tam đứng trong sảnh đường nhìn ra ngoài vẻ mặt tươi cười hể hả.

Thạch Phá Thiên vừa bước lên sảnh đường thì ba gã ngồi ngoài hiên nổi lên điệu sáo véo von.

Gã trai dắt Thạch Phá Thiên vừa rồi dõng dạc lên tiếng:

-Mời tân nương nương ra sảnh đường.

Tiếng ngọc đeo xủng xẻng vang lên.

Hai thiếu phụ lúc nãy nâng đỡ một thiếu nữ đầu trùm khăn hồng, mình mặc áo tía lững thững bước ra.

Thạch Phá Thiên mới trông dáng điệu đã biết ngay là Ðinh Ðang.

Cả ba người đứng ở mé hữu Thạch Phá Thiên.

Ánh lửa chạp chờn, xạ hương ngào ngạt.

Thạch Phá Thiên tâm thần vừa hồ đồ, vừa sợ hãi, lại vừa vui mừng.

Gã trai kia cất tiếng xướng:

-Bái thiên!

Thạch Phá Thiên thấy Ðinh Ðang nhìn ra giữa sân lạy phục xuống, còn đang ngơ ngẩn, thì gã trai ghé vào tai chàng nói nhỏ:

-Tân quan nhân quỳ xuống khấn đầu đi!

Ðồng thời gã khẽ đẩy lưng chàng một cái.

Thạch Phá Thiên nghĩ bụng:

-Ðiệu này mình không lạy cũng không xong rồi.

Chàng liền quỳ xuống sì sụp lạy như tế sao.

Một thiếu phụ phù dâu thấy chàng lạy lấy lạy để thì không nhịn được, bật lên cười hích hích.

Gã trai lại xướng:

-Bái địa!

Thạch Phá Thiên và Ðinh Ðang xoay mình hướng vào trong khấu đầu lạy xuống.

Gã kia xướng:

-Bái gia gia!

Ðinh Bất Tam nghe xướng liền đứng ra giữa nhà. Ðinh Ðang phục xuống lạy ngay.

Thạch Phá Thiên ngần ngừ một chút rồi cũng sụp lạy.

Gã trai lại xướng:

-Phu phụ giao bái.

Thạch Phá Thiên thấy Ðinh Ðang xoay mình lại hướng vào chàng quỳ xuống thì đột nhiên tỉnh ngộ, liền lớn tiếng nói:

-Gia gia! Ðinh Ðinh Ðang Ðang! Vụ này... làm sao đây?... Cháu không phải là Thạch bang chúa mà cũng không phải là Thiên ca đâu. Ông cháu cô nương nhận lầm. Sau này đừng trách nhé.

Ðinh Bất Tam cười nói:

-Thằng nhỏ này lẩn thẩn lắm! Bây giờ mà còn nói vớ vẩn thế. Không ai trách đâu.

Thạch Phá Thiên lại hỏi:

-Ðinh Ðinh Ðang Ðang! Ta xin hỏi trước: chúng ta bái thiên địa thế này là chuyện đùa hay chuyện thật?

Ðinh Ðang vẫn quỳ dưới đất, đầu trùm khăn hồng. Ðột nhiên nàng nghe tiếng hỏi vậy liền cười đáp:

-Dĩ nhiên là sự thật. Có lý đâu là chuyện đùa được?

Thạch Phá Thiên nói:

-Bữa nay cô nương nhận lầm người ta cũng không cần. Sau này cô hối hận lại kéo tai, hay cắn vai ta là không được đâu.

Mọi người trên nhà dưới nhà đều cười ồ lên. Ðinh Ðang không nhịn được, cũng bật cười khúc khích. Nàng khẽ bảo Thạch Phá Thiên :

-Vĩnh viễn không bao giờ tiểu muội hối hận cả. Tiểu muội chỉ mong được Thiên ca đối đãi tử tế, chẳng khi nào tiểu muội dám bẹo tai hay cắn vai Thiên ca hết.

Ðinh Bất Tam vui vẻ lớn tiếng nói:

-Vợ béo tai chồng là việc thiên kinh địa nghĩa từ thời . Bàn cổ khai thiên lập địa đã có thế rồi. Cẩu Tạp Chủng! A Ðang quỳ trước mặt người lâu thế rồi mà ngươi không trả lễ ư?

Thạch Phá Thiên đáp:

-Dạ dạ. Rồi chàng quì xuống đáp lễ. Hai người làm lễ giao bái trên tấm thảm đỏ.

Gã trai kia tuyên lời chúc tụng:

-Vợ chồng hành lễ, giao bái đã xong, đưa vào động phòng, tân lang tân nương, trăm năm hoà hợp, con đống cháu đàn.

Ðờn sáo lại nổi lên.

Một thiếu phụ tay cầm hai cây hồng chúc đi trước dẫn đường. Còn một thiếu phụ dắt tay Ðinh Ðang. Gã trai xướng lễ dắt tay Thạch Phá Thiên. Một giải lụa đào quàng lấy cô dâu chú rể đưa vào trong một gian phòng.

Gian phòng này so với gian phòng ở Tổng đàn bang Trường Lạc thì nhỏ hơn nhiều. Cách trần thiết cũng không được hoa lệ như vậy. Những hồng chúc rung rinh, những chỗ rủ màn điều, nơi treo giấy đỏ, nên bầu không khí trong phòng đầy vẻ vui tươi ấm cúng.

Mấy người phò dâu rể vào để chàng và nàng ngồi xuống cạnh giường.

Trên bàn đã đặt sẵn bình rượu vào chung rồi đồng thanh nói:

-Cung hỉ cô gia cùng tiểu thư uống chung rượu giao bôi này.

Rồi bọn họ vừa cười khúc khích vừa đi ra khỏi phòng đóng cửa lại.

Thạch Phá Thiên ngực đánh thình thình. Tuy chàng không hiểu thế sự, nhưng cũng biết cùng Ðinh Ðang đã bái thiên địa là nên đạo vợ chồng rồi.

Chàng thấy Ðinh Ðang ngồi nghiêm chỉnh. Ðầu phủ tấm khăn hồng vẫn còn để yên, người nàng không nhúc nhích.

Hồi lâu, Thạch Phá Thiên muốn gợi chuyên liền lên tiếng hỏi:

-Ðinh Ðang Ðinh Ðang! Trên đầu cô nương phủ khăn như vậy có khó chịu không?

Ðinh Ðang cười đáp:

-Khó chịu lắm, Thiên ca mở giùm muội đi!

Thạch Phá Thiên đưa hai ngón tay cặp góc tấm khăn hồng khẽ mở ra.

Dưới ánh hồng chúc Thạch Phá Thiên thấy Ðinh Ðang xinh đẹp lồ lộ, khoé hạnh tươi cười thì chàng cũng vui mừng khôn tả.

Chàng ngẩn người ra nhìn một lúc rồi nói:

-Cô... cô đẹp lắm.

Ðinh Ðang tủm tỉm cười, má lúm đồng tiền lại càng dễ thương nàng từ từ cúi đầu xuống.

Giữa lúc ấy, bỗng nghe từ phía ngoài phòng có tiếng Ðinh Bất Tam nói lớn:

-Ðêm nay gặp ngày lành tháng tốt, lão phu làm lễ vu quy cho tiểu tôn nữ. Ông bạn ở đâu tới hãy xuống đây uống chén rượu mừng cho đôi trẻ.

Bên kia, ở trên cao có người đáp vọng xuống:

-Tại hạ là Bối Hải Thạch dưới trướng Thạch bang chúa bang Trường Lạc kính cẩn dâng lời thỉnh an lên Ðinh Tam gia.

Ðêm khuya khuấy rối thật là đắc tội, mong rằng Ðinh Tam gia hãy lượng thứ cho.

Thạch Phá Thiên khẽ nói:

-Ồ ! Bối tiên sinh đã đến đó.

Ðinh Ðang hơi nhíu cặp lông mày, nàng chống ngón tay lên môi ra hiệu cho chàng đừng lên tiếng.

Ðinh Bất Tam cười khanh khách nói:

-Lão phu cứ tưởng thằng cha nào đến để bắt gà trộm chó, té ra là mấy ông bạn ở bang Trường Lạc. Các vị muốn uống rượu mừng không? Ðừng có to tiếng làm kinh động đến tôn nữ tế cùng tôn nữ nhi của lão phu.

Lời nói của Ðinh Bất Tam tỏ ra rất vô lễ, nhưng Bối Hải Thạch dày công hàm dưỡng, không lấy thế làm tức tối. Y hắng giọng đáp:

-Té ra nay là ngày đại hỉ của lệnh tôn tiểu thư. Vậy mà anh em tại hạ lỗ mãng đến đây không mang theo lễ mừng. Xin để ngày khác tới chúc đàng hoàng sẽ uống hỷ tửu. Hiện giờ tệ bang có việc gấp, cần được ra mắt Thạch bang chúa. Cảm phiền Ðinh Tam gia dẫn vào yết kiến. Bọn tại hạ cảm kích vô cùng! Nếu không có việc gấp thì đêm hôm khuya khoắt, bọn tại hạ có lớn mật đến đâu cũng không dám tới quấy nhiễu tới giấc ngủ của Ðinh tam gia!

Ðinh Bất Tam nói:

-Bối đại phu! Ðại phu cũng là một cao nhân tiền bối trong võ lâm, bất tất phải khách sáo với Ðinh lão tam. Ðại phu nói Thạch bang chúa nào đó? Phải chăng trỏ vào tên Cẩu Tạp Chủng, tân tôn nữ tế của lão phu? Lão bảo các vị nhận lầm người, bất tất phải vào yết kiến nữa.

Ði theo Bối Hải Thạch là tám tên cao thủ trong bang. Bọn chúng thấy Ðinh Bất Tam thóa mạ bang chúa mình là Cẩu Tạp Chủng thì tức giận vô cùng, đã toan lên tiếng đấu khẩu. Nhưng Bối Hải Thạch đã nghe chính miệng Thạch Phá Thiên tự xưng là Cẩu Tạp Chủng nên biết rõ là Ðinh Bất Tam không có ý gì nhục mạ. Y còn hiểu rõ Bang chúa không phải người đoan chính, tới đâu là làm chuyện bướm ong ở đó. Trước nay chàng ngủ trong nhà có con gái là thường. Nhưng bây giờ y thấy chàng là tôn nữ tế của lão ma đầu thì trong lòng không khỏi lo phiền.

Y tự nhủ:

-Vụ này tất xảy ra mối lo về sau. Bọn mình không nên gây thù hằn với anh em nhà họ Ðinh.

Bối Hải Thạch nghĩ vậy liền nói:

-Ðinh tam gia! Thực tình tệ bang đang có việc khẩn cấp bọn tại hạ cần xin chỉ thị của bang chúa. Còn điều tệ bang chúa nói giỡn như vậy, bọn tại hạ cũng biết là có thực.

Thạch Phá Thiên ở trong nghe giọng nói của Bối Hải Thạch thì nghĩ ngay đến lúc chàng bị khốn vì bịnh hàn nhiệt, ngày đêm y tận tâm chăm sóc với một tấm lòng quan thiết. Bây giờ y gặp việc khẩn cấp lo âu, chàng không thể bỏ mặc được.

Nghĩ vậy chàng liền mở cửa sổ lớn tiếng gọi:

-Bối tiên sinh! Ta ở đây. Các vị kiếm ta phải không?

Bối Hải Thạch đáp ngay:

-Chính phải! Thuộc hạ có việc khẩn cấp cần trình bang chúa.

Thạch Phá Thiên nói:

-Ta là Cẩu Tạp Chủng, chứ không phải bang chúa của các vị. Nếu các vị tìm ta thì được chứ kiếm Bang chúa thì không có đâu.

Bối Hải Thạch lộ vẻ bẽ bàng đáp:

-Bang chúa lại nói giỡn rồi. Xin bang chúa rời gót ra đây để bọn thuộc hạ được trình việc.

Thạch Phá Thiên hỏi:

-Có phải các vị muốn ta ra đó không?

Bối Hải Thạch đáp:

-Chính phải !

Ðinh Ðang chạy ra nắm áo chàng khẽ nói:

-Thiên ca! Ðừng đi nữa.

Thạch Phá Thiên nói:

-Ta ra nói cho rõ rồi lập tức quay về.

Dứt lời, chàng tung mình qua cửa sổ nhảy ra ngoài. Chàng thấy Bối Hải Thạch đứng trên mặt tường về mé Tây viện. Phía sau y còn có tám người đứng trên nóc nữa. Mé Ðông còn có một người ngồi trên cành cây dẽ, người này chính là Ðinh Bất Tam. Cành cây chĩu xuống rồi lại đưa lên, chuyển động nhịp nhàng.

Ðinh Bất Tam nói:

-Bối đại phu! Ðại phu có việc nói với tôn nữ tế của lão phu, lão phu muốn nghe được không?

Bối Hải Thạch ngập ngừng:

-Cái đó...

Y rủa ngầm:

-Lão đã là một bậc cao nhân tiền bối trong giới võ lâm, há lại không biết đi nghe lén chuyện của người ta là phạm vào luật lệ giang hồ ư? Ta đang đêm dến tìm Bang chúa để trình việc cơ mật của bản bang thì khi nào để cho người ngoài nghe được? Ta thường nghe lão này tính tình cổ quái, quả nhiên danh bất hư truyền.

Y nghĩ vậy liền nói tiếp:

-Việc này tại hạ không dám tự chuyên. Hiện có Bang chúa ở đay, nhất thiết do người định đoạt.

-Tốt lắm! Tốt lắm! Ðại phu đổ trách nhiệm tôn nữ tế của ta càng hay. Này! Cẩu tạp Chủng! Bối đại phu có chuyện nói với ngươi, ta cũng muốn nghe ngươi chịu không?

Thạch Phá Thiên hỏi lại:

-Gia gia định nghe làm chi?

Ðinh Bất Tam cười ha hả nói:

-Này con hiếu, cháu hiền! Này Bối đại phu! Có gì thì nói mau đi. Một khắc xuân đêm đáng giá ngàn vàng. Tôn nữ ta gặp buổi động phòng hoa chúc mà đại phu cứ lằng nhằng mãi thế này thì thật là tai hại.

Bối Hải Thạch sợ Thạch Phá Thiên cũng sẽ nói như vậy, lời Bang chúa đã nói ra thì sẽ không thể vãn hồi được nữa. Tuy y trong lòng rất khó chịu mà phải nói ngay:

-Bang chúa! Phái Tuyết sơn có phái người đến Tổng đà kiếm Bang chúa.

Thạch Phá Thiên hỏi lại:

-Phái Tuyết sơn ư? Tức bọn Hoa vạn Tử cô nương chứ gì?

Trong võ lâm kể ra có hàng trăm hàng ngàn môn phái nhưng Thạch Phá Thiên chỉ biết một phái Tuyết sơn và trong phái này chàng chỉ biết có một mình Hoa vạn Tử, nên chàng buột miệng nói đến tên nàng.

Bối Hải Thạch đáp:

-Có Hoa Vạn Tử cô nương, ngoài ra còn mấy người nữa, người dẫn đầu là Khí Hàn Tây Bắc Bạch...

Y nói tới năm chữ Bạch thì ngừng một chút và chăm chú nhìn Thạch Phá Thiên. Lúc này bóng trăng soi vào giữa mặt chàng, Bối Hải Thạch thấy chàng nghe tới năm chữ "Khí Hàn Tây Bắc Bạch" mà không lộ vẻ gì khác lạ liền cảm thấy vững dạ, nghĩ thầm:

-Bang chúa mình vẫn thản nhiên, đủ tỏ y là cao nhân bình tỉnh bậc nhất. Nếu không thế thì sao lại coi đối phương chẳng vào đâu?

Y liền nói tiếp:

-Ngoài ra còn có tám chín gã sư đệ đều là những tay đáo để trong phái Tuyết sơn.

Ðinh Bất Tam nói xen vào:

-Dù là tên thất phu Bạch Tự Tại có đến thì đã làm gì ai? Bối đại phu! Lão phu nghe nói môn "Ngũ hành lục hợp chưởng" của đại phu không phải tầm thường mà sao đại phu vừa thấy Bạch Vạn Kiếm đến đã hoang mang như vậy?

Bối Hải Thạch nghe Ðinh Bất Tam khen ngợi môn "Ngũ hành lục hợp chưởng" của mình thì trong lòng cũng hơi đắc ý.

Y lẩm bẩm:

-Lão ma đầu này trước nay nổi tiếng tự phụ vô cùng, mà soa hắn còn để ý môn "Ngũ hành lục hợp chưởng" của mình?

Rồi tủm tỉm cười đáp:

-Chút công phu nhỏ mọn đó có chi đáng kể. Bang Trường lạc của bọn tại hạ tuy là một bang phái nhỏ bé, nhưng trước nay từ Ngũ Nhạc cho đến Trung Nguyên cũng chưa đến nỗi bị phái nào lấn áp.

Ngừng một lát y nói tiếp:

-Có điều tệ bang cùng phái Tuyết Sơn xưa nay vốn không có chuyện giao du đi lại, thế mà Khí Hàn Tây Bắc lại đùng đùng kéo đến đòi gặp mặt tệ bang chúa ngay lập tức. Bọn tại hạ xin chờ đến sáng mà y cũng không chịu. Trong vụ này tất có chuyện gì hiểu lầm, nên tại hạ phải xin tệ bang chúa cho chỉ thị.

Thạch Phá Thiên hỏi:

-Hôm qua, Hoa cô nương sấn vào Tổng đà bị Trần hương chủ bắt được. Sáng sớm nay đã tha cô ra rồi. Phái Tuyết Sơn có lẽ vì thế mà đem lòng tức giận chăng?

Bối Hải Thạch đáp:

-Vụ này hoặc giả có điều quan hệ cũng nên. Nhưng thuộc hạ đã hỏi lại Trần hương chủ thì y nói là Hoa cô nương được bang chúa đối xử rất lịch sự lại không đụng chạm đến một mảy lông của cô ta, cũng không tra hỏi gì về tội trà trộn vào Tổng đà. Thế thì Bang chúa cũng đã nể mặt phái Tuyết Sơn lắm rồi còn gì. Thuộc hạ coi vẻ mặt Khí Hàn Tây Bắc thì xem chừng có chuyện gì đặc biệt quan trọng dường như không phải vì lý do mình bắt Hoa cô nương đêm qua mới đến.

Thạch Phá Thiên nói:

-Bây giờ Bối tiên sinh muốn ta phải làm gì?

Bối Hải Thạch đáp:

-Cái đó bọn thuộc hạ chờ hiệu lệnh của bang chúa quyết định. Nếu Bang chúa bảo dụng văn thì bọn thuộc hạ quay về lấy lời lẽ tử tế đối với họ. Ðó là chính sách lấy mềm dẻo đối lại với cứng rắn. Trường hợp mà Bang chúa bảo dụng võ thì bọn thuộc hạ sẽ làm cho họ biết đến Tổng đà thì dễ mà ra đi thì khó. Cái đó cũng có lý: Ai bảo bọn họ đến bang Trường Lạc càn rỡ làm chi? Trường hợp thứ ba nữa là Bang chúa thân hành quay về xem ý kiến họ thế nào rồi sẽ tuỳ cơ ứng biến. Ðường lối này có lẽ hay hơn hết.

Thạch Phá Thiên ở cùng một căn phòng với Ðinh Ðang, chàng vẫn băn khoăn trong dạ. Chàng không hiểu sau cuộc động phòng hoa chúc rồi còn chuyện gì xảy ra nữa.

Thạch Phá Thiên nghĩ vậy liền nói:

-Thế thì để tại hạ quay về xem sao? Nếu có chỗ hiểu lầm, tại hạ sẽ nói toạc ra cho họ biết là xong.

Chàng quay lại nói với Ðinh Ðang và Ðinh Bất Tam :

-Gia gia! Ðinh Ðinh Ðang Ðang! Bây giờ Cẩu Tạp Chủng phải đi đây.

Ðinh Bất Tam vò đầu bứt tai nói:

-Như thế không được! Bọn tiểu tử phái Tuyết sơn đến rắc rối thì để ta đi sát phạt bọn chúng cho. Hơn nữa ta đã giết hai tên đệ tử của phái Tuyết Sơn là đã kết oán với Bạch lão nhi. Bây giờ ta có giết thêm mấy mạng nữa thì cũng kể chung vào một món nợ.

Ðinh Bất Tam đã giết Tôn Vạn Niên và Chữ Vạn Thành. Phái Tuyết Sơn lấy vụ này làm nhục nhã vô cùng nên họ giữ kín không nói ra. Vợ chồng Thạch Thanh và Mẫn Nhu tuy được nghe rồi nhưng không tiết lộ với ai. Trên chốn giang hồ ít người biết vụ này.

Bối Hải Thạch nghe Ðinh Bất Tam nói thế thì nghĩ bụng:

-Thế lực phái Tuyết Sơn đang lúc hưng thịnh, chẳng những võ công thầy trò phái này đã cao cường mà họ còn giao hảo với các phái võ ở Trung Nguyên. Bọn mình không nên vô cớ gây cừu địch với họ để rước lấy điều phiền não cho bang Trường Lạc.
nhunganhsaodem vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Thành viên đã cám ơn bài viết này của nhunganhsaodem:
zatzat00 (11-08-2008)
Old 21-11-2007, 22:39   #2
Rìu Vàng Đôi
 
nhunganhsaodem's Avatar
 
Tham gia: Oct 2007
Đến từ: Đà Lạt
Bài: 1.203
VZD: 77.018
Điểm: 1.753/437 bài viết
Send a message via Yahoo to nhunganhsaodem
Default

Hồi 22 - Hổ Mãnh Ðường Hội Kiến Quần Hùng

Bối Hải Thạch nghĩ vậy liền nói:

-Theo thiển ý của thuộc hạ thì Bang chúa nên thân hành quay về gặp mấy nhân vật phái Tuyết Sơn là hay hơn cả. Thuộc hạ thiết nghĩ đây là một việc nhỏ mọn của tệ bang không dám phiền đến đại giá Ðinh Tam Gia. Bọn tại hạ thu xếp xong vụ này rồi sẽ đến phủ bái yết, nên chăng?

Bối Hải Thạch tuyệt không nhắc đến chuyện uống rượu mừng, vì Thạch Phá Thiên quay về Tổng đà rồi sẽ khuyên chàng thủ tiêu kết hôn với nhà họ Ðinh.

Ðinh Bất Tam nói:

-Bối đại phu nói vậy là không được. Ðinh mỗ đã nói đi thì thế nào cũng đi. Ðinh lão tam nhất định can thiệp vào vụ này cho bang Trường Lạc.

Ðinh Ðang ở trong phòng nghe mọi người nói chuyện liền đoán ngay phái Tuyết Sơn sở dĩ hưng binh vấn tội bang Trường Lạc cũng chỉ vì lang quân mình quen thói trăng hoa ong bướm. Chàng trông thấy Hoa Vạn Tử xinh đẹp liền giở giọng khinh bạc, mười phần có đến tám chín phần là chàng đã giở thủ đoạn cường bạo với thị. Còn câu chuyện Trần Hương Chủ nói cái gì không đụng đến một mảy lông của thị là cố ý lấp liếm cho Bang chúa gã.

Nàng lại nghĩ tới đêm nay là đêm dộng phòng hoa chúc mà Thạch Phá Thiên chỉ nóng lòng quay về để gặp Hoa Vạn Tử, bỏ mình không nhìn nhỏi gì đến, thì cái tức bực đó nàng chịu làm sao nổi?

Nàng nghe câu chuyện giữa gia gia và Bối Hải Thạch dần dần đi đến chỗ va chạm. Nàng liền tung mình nhảy ra sân nói:

-Gia gia! Trong bang của Thạch lang có việc, chàng muốn quay về Tổng đà. Vậy không thể lấy tư tình nhi nữ mà làm lỡ việc lớn của chàng. Bây giờ cháu tính: Cả hai ông cháu ta cùng đi theo Thạch lang thử xem trong phái Tuyết Sơn có những nhân vật nào định gây rối rồi sẽ liệu.

Thạch Phá Thiên tuy không muốn ở trong động phòng với Ðinh Ðang, vì chàng cảm thấy trai gái ở trong phòng tính chuyện vợ chồng thì không khỏi thẹn thùng. Nhưng chàng cũng lại không muốn xa Ðinh Ðang. Nghe nàng nói vậy, chàng mừng rỡ vô cùng liền cười đáp:

-Hay lắm! Hay lắm! Ðinh Ðinh Ðang Ðang! Nàng cùng ta đi với nhau là phải. Cả gia gia cũng đi nữa.

Bọn Bối Hải Thạch thấy Bang chúa nói vậy không dám có điều chi dị nghị nữa.

Ðoàn người ra đến bờ sông xuống một con thuyền lớn trở về Tổng đà.

Bối Hải Thạch khẽ nói với Thạch Phá Thiên:

-Bang chúa nên khuyên Ðinh tam gia chớ nên sát hại người phái Tuyết Sơn để kết thêm mối oan cừu vô vị.

Thạch Phá Thiên gật dầu đáp:

-Phải rồi! Sao lại có thể tính đến chuyện sát nhân được? Như vậy chẳng há biến thành người tồi bại ư?

Bối Hải Thạch nghe Thạch Phá Thiên nói vậy bất giác miệng há hốc ra, líu lưỡi không biết gì nữa.

Y bụng bảo dạ:

-Sao Bang chúa đột nhiên thốt ra những lời giả nhân nghĩa như thế được?

Ðoàn người về đến Tổng đà bang Trường Lạc.

Ðinh Ðang nói:

-Thiên ca! Tiểu muội vào phòng Thiên ca để đổi mặc nam trang đặng đi theo Thiên ca cho tiện. Tiểu muội muốn coi Hoa cô nương nhan sắc nguyệt thẹn hoa nhường đến thế nào?

Thạch Phá Thiên rất lấy làm hứng thú. Chàng cười hỏi:

-Sao lại làm thế?

Ðinh Ðang cười đáp:

-Tiểu muội không muốn nàng biết mình là một cô gái để nói chuyện tiện hơn.

Thạch Phá Thiên nghe nàng bảo không để cho Hoa Vạn Tử biết nàng là gái, thì chàng vừa thẹn thò lại vừa đắc ý, bất giác tâm thần phấn khởi, chàng nói:

-Hay lắm! Ta đưa nàng vào thay đổi y phục.

Ðinh Bất Tam cũng nói:

-Ta cũng muốn cải trang luôn. Bối đại phu! Ta hoá trang làm một tên tiểu đầu mục bên quý bang được không?

Bản tâm Bối Hải Thạch không muốn cho người phái Tuyết Sơn biết Ðinh Bất Tam hợp sức với bang Trường Lạc. Y nghe lão nói vậy thì rất hợp ý mình liền thản nhiên đáp:

-Ðinh tam gia muốn thế nào xin cứ tuỳ tiện.

Hai ông cháu Ðinh Bất Tam liền theo Thạch Phá Thiên vào phòng ngủ.

Vừa đẩy cửa, Thị Kiếm đang ngủ nghe tiếng kẹt, liền la lên một tiếng nhảy vội xuống giường.

Thị nhìn thấy hai ông cháu Ðinh Bất Tam thì rất đỗi ngạc nhiên.

Thạch Phá Thiên không thể một lúc mà giải thích rõ cho Thị nghe được.

Chàng chỉ nói:

-Thị Kiếm tỉ nương! Hai vị này muốn hoá trang, tỉ nương... giúp các vị một tay.

Chàng chỉ lo Thị Kiếm hỏi lôi thôi, nhất là vụ bái thiên địa chàng không dám hé răng, chàng liền đi thẳng vào hoa sảnh bên ngoài phòng.

Sau khoảng thời gian chừng ăn xong bứa cơm, Trần Xung Chi đứng ngoài sảnh đường nói:

-Khải bẩm Bang chúa! Các anh em đang chờ đại giá bang chúa tại Hổ Mãnh đường.

Trước mắt Thạch Phá Thiên đột nhiên hiện ra một gã thiếu niên mặt đẹp như ngọc, chàng không khỏi giật mình.

Ðinh Ðang mặc một bộ áo màu xanh, đầu đội khăn thơ sinh, tay cầm một cây quạt giấy.

Tuy Thạch Phá Thiên không hiểu thế nào là phong lưu nho nhã, nhưng chàng thấy Ðinh Ðang cải trang thế này so với lúc trước là một vị tân nương tử lại càng hấp dẫn hơn.

Ðinh Bất Tam mặc áo ngắn bằng vải thô. Trên mặt bôi chút mực lạt, chân đi giày gai. Vai bên phải cao hơn vai bên trái. Lão bước cao bước thấp như người què, trông thật xấu xa.

Thạch Phá Thiên vừa nhìn thấy, cơ hồ chàng không nhận ra.

Một lúc chàng mới cười ha hả nói:

-Gia gia! Ðiệu bộ gia gia đã hoàn toàn biến đổi hẳn.

Trần Xung Chi khẽ nói:

-Bang chúa! Bang chúa có cần dắt binh khí không?

Thạch Phá Thiên trố mắt ra hỏi lại:

-Dắt binh khí gì? Làm sao mà phải dắt binh khí?

Tràn xung Chi tưởng chàng cho mình hỏi ỡm ờ, gã vội đáp:

-Dạ dạ!

Rồi đi trước dẫn đường.

Bốn người đi tới Hổ mãnh đường.

Trần Xung Chi dẩy cửa ra, mấy chục người trong sảnh đường lật đật đưng dậy đồng thanh nói:

-Xin tham kiến Bang chúa.

Thạch Phá Thiên không ngờ sảnh đường này lại rộng đến thế, chứa đủ được số đông người, chàng giật mình kinh hãi. Khi thấy mọi người khom lưng thi lễ, chàng đã không biết đáp lại thế nào mà cũng không hiểu nói sao cho phải, chỉ đứng thộn mặt ra trước cửa, bất giác chân tay luống cuống.

Xung quanh đại đường chỗ nào bàn ghế cũng đặt đèn nến sáng trưng. Mấy chục hán tử cao có thấp có chia ra đứng hai bên. Chính giữa đặt một chiếc ghế bành da hổ.

Bầu không khí trong nhà đại sảnh rất oai nghiêm. Trước nay chàng chưa từng trông thấy cảnh tượng này bao giờ, nên đâm ra rụt rè như một chàng trai ở thôn quê, không dám thở mạnh. Chàng đưa mắt nhìn Bối Hải Thạch để cầu viện. Chàng mong y chỉ bảo cho mình cách đôí xử thế nào là phải.

Bối Hải Thạch vội bước đến bên cửa ssổ đỡ tay cho Thạch Phá Thiên khẽ nói:

-Bang chúa! Chúng ta an tọa đã, rồi hãy mời những ông bạn phái Tuyết Sơn vào.

Trước tình trạng Thạch Phá Thiên chẳng còn ý định gì nữa, nhất thiết chàng đều nghe Bối Hải Thạch an bài.

Bối Hải Thạch đưa chàng vào bên ghế bành da hổ rồi khẽ bảo:

-Mời Bang chúa ngồi xuống.

Thạch Phá Thiên ngơ ngác hỏi:

-Tại hạ ... ngồi đây à?

Trong lòng chàng hồi hộp khôn tả. Mắt chàng bất giác nhìn vào Ðinh Ðang.

Chàng không tự chủ được tựa hồ khẩn cầu nàng dắt tay mình ra khỏi nhà đại sảnh, trốn đi một nơi thâm sơn cùng cốc nào thật xa, không lai vãng chi địa phương này nữa.

Ðinh Ðang nhìn chàng tủm tỉm cười ra chiều cổ võ.

Thạch Phá Thiên nhận thấy trong cặp mắt nàng có tình ý tha thiết tựa hồ như bảo mình:

-Thiên ca! Ðừng sợ hãi chi hết. Ðã có tiểu muội kề cận dù có việc gì khó đến đâu, tiểu muội cũng giúp giùm cho được.

Chàng liền thấy tinh thần phấn khởi, trong lòng vừa cảm kích vừa được an ủi.

Chàng liền ngồi xuống ghế da hổ.

Thạch Phá Thiên ngồi xuống rồi Ðinh Bất Tam cùng Ðinh Ðang đứng ở phía sau.

Trong sảnh đường mấy chục hán tử đều theo thứ tự mà ngồi.

Bối Hải Thạch lên tiếng:

-Chúng vị huynh đệ ! Những ngày vừa qua bang chúa mình lâm trọng bệnh, may người lành được hoàng thiên bảo hộ nay đã bình phục. Tuy nhiên tinh thần người chưa được hoàn toàn sáng suốt như cũ. Nếu Bang chúa không ra tiếp kiến thì chẳng khác gì người vẫn nằm trên giường bệnh chưa dậy được. Ha ha! Nội công bang chúa đã cao thâm như vậy thì cái ma bệnh cỏn con kia làm gì được người? Thưa Bang chúa! Bây giờ chúng ta mời các ông bạn phái Tuyết Sơn vào được chưa?

Thạch Phá Thiên chỉ ậm ừ một cách hồ đồ, chớ không rõ là được hay không được.

Bối Hải Thạch lại nói:

-Bây giờ chúng ta xếp đặt chỗ ngồi, các vị huynh đệ bên mé Tây chuyển ngồi cả sang mé Ðông này.

Mọi người vâng lời di chuyển chỗ ngồi sang cả mé Ðông. Còn mé Tây đặt một hàng chín chiếc ghế.

Bối Hải Thạch lại nói:

-Mễ Hương chủ! Hương chủ ra mời khách vào hội kiến cùng Bang chúa.

Mễ Hoành Dã vâng lời trở got đi ngay.

Chẳng bao lâu bên ngoài sảnh đường đã nghe tiếng chân người xào xạc. hai tên đệ tử mở cửa lớn ra.

Mễ Hoành Dã nghiêng mình, dõng dạc nói:

-Khải bẩm Bang chúa! Các vị bằng hữu phái Tuyết Sơn đã tới.

Bối Hải Thạch nói:

-Chúng ta ra ngoài nghinh tiếp.

Y khẽ kéo tay áo Thạch Phá Thiên.

Thạch Phá Thiên hỏi:

-Ði hử?

Chàng uể oải đứng lên theo Bối Hải Thạch ra cửa sảnh đường.

Lúc này chín người phái Tuyết Sơn đang tiến tới.

Người đi đầu có tướng anh dũng, thân hình cao lớn, mình mặc áo dài trắng, trạc tuổi ngoài chừng bốn chục.

Hắn đi đến trước Thạch Phá Thiên còn cách một trượng thì đột nhiên dừng bước. Cặp mắt hắn nhìn thẳng vào Thạch Phá Thiên, chiếu ra những tia sắc bén, tựa hồ muốn ngó thấu gan ruột chàng.

Thạch Phá Thiên nở một nụ cười ngớ ngẩn, toan cất tiếng gọi.

Bối Hải Thạch giới thiệu:

-Bang chúa! Vị này là Khí Hàn Tây Bắc Vạn Kiếm Bạch đại ca oai danh vang dội miền Tây, kiếm pháp thiên hạ vô song, trong võ lâm chẳng ai là không biết tiếng.

Thạch Phá Thiên khẽ gật đầu, nở một nụ cười ngớ ngẩn. Chàng bỗng nhìn thấy người đi sau cùng bọn Bạch Vạn Kiếm là Hoa Vạn Tử liền cười nói:

-Hoa cô nương! Cô nương lại đến đây ư?

Câu này vừa thốt ra, bọn chín người phía phái Tuyết Sơn đều biến sắc.

Bạch vạn Kiếm là trưởng môn phái Tuyết Sơn, là con cả Uy Ðức tiên sinh Bạch Tự Tại. Bọn sư huynh đệ phái này đều dùng chữ "Vạn" để làm chữ đệm. Tên hắn là Bạch Vạn Kiếm, đủ tỏ kiếm pháp của hắn hơn đời. Ðồng thời Bạch Tự Tại rất lấy làm đắc ý được người con như hắn nên mới đặt tên hắn là Bạch Vạn Kiếm.

Thế mà hắn cũng không được của Bang chúa lấy một câu khách sáo đại khái như: " Hâm mộ đại danh đã lâu".

Chàng vừa mở miệng lại kêu Hoa Vạn Tử ngay thì làm gì mà Bạch Vạn Kiếm chả tức như vỡ bụng?

Bạch Vạn Kiếm bụng bảo dạ:

-Người ta đồn thằng cha Thạch Phá Thiên này tham dâm hiếu sắc quả nhiên không sai. Gã đã coi mình chẳng vào đâu mà lại ra điều ân cần với sư muội mình. ở chốn đại sảnh đông người thế này mà gã còn lả lơi như vậy. Lúc Hoa sư muội bị giam vào trong ngục tối lại có một mình thì dĩ nhiên gã dám giở trò bỉ ổi không biết đến thế nào mà nói.

Bạch Vạn Kiếm là một nhân vật nổi tiếng anh hùng, không cuốn phát tác đương trường. Hắn chỉ nheo cặp mắt lạnh lùng nhìn Thạch Phá Thiên. Miệng hắn không nói gì, nhưng nét mặt lộ vẻ rất khó chịu.

Hoa Vạn Tử thấy Thạch Phá Thiên hỏi vậy thì bẻn lẻn vô cùng. Nàng chỉ hừ bằng giọng một tiếng chứ không trả lời.

Thạch Phá Thiên tính tình chất phác có hiểu đâu bọn chín người phái Tuyết Sơn đang căm hận mình, chàng lại hỏi:

-Hoa cô nương ! Chỗ đùi cô nương kiếm đâm bị thương đã khỏi chưa ? Cô còn đau nữa không? Câu hỏi này khiến cho Hoa Vạn Tử mặt đỏ bừng lên. Còn tám người kia đều tay nắm chuôi kiếm.

Bối Hải Thạch thấy cục diện đi đến chỗ khẩn trương. Y vội đỡ lời :

-Các vị bằng hữu ở xa đến, xin mời an toạ rồi sẽ nói chuyện. Gần đây tệ Bang chúa trong người khó ở, chính ra không tiếp khách được nhưng vì nể mặt các bạn mới gắng gượng ra đây tương kiến, làm phiền các vị phải chờ lâu. Bọn tại hạ thiệt lấy làm áy náy vô cùng.

Bạch Vạn Kiếm hắng giọng một tiếng rồi rảo bước đi lại thư vị hàng ghế mé Tây ngồi xuống. Cảnh Vạn Chung ngồi ghế thứ hai, còn xuống dưới là Kha Vạn Quân, Vương vạn Nhận... Hoa Vạn Tử ngồi ở sau cùng.

Mấy người trong bang Trường Lạc hý hửng tươi cười ra chiều đắc ý, miệng lẩm bẩm:

-Bang chúa ta vừa mở miệng đã chơi các ngươi một vố cay. Người chỉ quan tâm đến cái đùi của sư muội các ngươi. Chà chà! Thử xem Khí Hàn Tây Bắc có làm gì được không?

Bối Hải Thạch đưa Thạch Phá Thiên về chỗ ngồi.

Người nhà bưng trà lại.

Bối Hải Thạch chắp tay nói:

-Tệ bang suốt từ trên xuống dưới ngưỡng mộ oai danh phái Tuyết Sơn trên từ Uy Ðức tiên sinh, tới đến Tuyết Sơn song kiệt và hết thẩy các vị bằng hữu. Chỉ hiềm tệ bang ở vào nơi hẻo lánh miệt Giang Nam khó bề thân cận. Bữa nay Bạch sư phó cùng các vị bằng hữu chiếu cố, thiệt là may mắn vô cùng!

Bạch Vạn Kiếm chắp tay đáp lễ nói:

-Bối đại Phu Trước Thủ Hành Xuân! Môn " Ngũ hành lục hợp chưởng" của đại phu nổi tiếng là thiên hạ vô song. Tại hạ ngưỡng mộ vô cùng. Các vị bằng hữu quí bang đều là những bậc anh tài nổi tiếng. Tại hạ tuy chưa được gặp, nhưng nghe danh đã lâu.

Hắn chỉ nói mấy câu xã giao với bang Trường Lạc cùng bọn môn đồ, tuyệt không đề cập đến Thạch Phá Thiên.

Bối Hải Thạch vờ như không biết, khiêm nhượng nói:

-Không dám! Chẳng hiểu các vị đến Dương Châu đã mấy bữa rồi? Hôm nào các vị cho tệ Bang chúa làm chủ nhân thiết tiệc các vị tại một tửu điểm thị trấn...

Y kéo dài câu chuyện xã giao, không hỏi gì đến bọn đệ tử phái Tuyết Sơn tới đây có việc gì? Sau Bạch Vạn Kiếm không nhẫn nại được nữa liền dõng dạc nói:

-Trên chốn giang hồ người ta đồn đai võ công Thạch bang chúa cao thâm khôn lường. Không hiểu võ công của bang chúa thuộc môn phái nào?

Câu hỏi vừa thốt ra, hết thảy bang Trường Lạc từ trên xuống dưới đều chau mày.

Võ công Thạch bang chúa cao thâm là một điều ai cũng nhận thấy nhưng công phu của chàng kỳ quái vô cùng, chẳng ai nhận ra gốc gác đường lối võ công này. Những người thân tín đã hỏi chàng về điểm này nhưng chàng chỉ cười mà không đáp. bây giờ nghe Bạch Vạn Kiếm hỏi câu này, mọi người đều để mắt nhìn Thạch Phá Thiên.

Thạch Phá Thiên ấp úng đáp:

-Cái đó... các hạ muốn hỏi võ công của tại hạ ư? Tại hạ... có biết võ công gì đâu.

Nguyên Bạch Vạn Kiếm trong lòng đã có ý nghi ngờ, hắn thấy Thạch Phá Thiên vẻ mặt bối rối, lại trả lời là không hiểu võ công, hắn càng nghi hoặc hơn nữa, liền cười lạt hỏi:

-Bang Trường Lạc biết bao nhiêu là hiền tài mà Thạch bang chúa không hiểu rõ võ công thì làm chủ quân hùng thế nào được? Bang chúa nói vậy thì chỉ gạt được đứa con nít mà thôi.

Thạch Phá Thiên nói:

-Các hạ bảo tại hạ lừa con nít ư ? Ai là con nít ? Ðinh Ðinh Ðang Ðang là con nít mà tại hạ cũng không lừa gạt nàng. Tại hạ đã nói rõ cho nàng hay tại hạ không phải là Thiên ca của nàng.

Tuy miệng chàng đối đáp Thạch Vạn Kiếm mà mũi chàng vẫn ngửi thấy mùi thơm từ người Ðinh Ðang đứng đằng sau tiết ra. Lòng chàng còn mãi để ý đến nàng.

Bạch Vạn Kiếm chẳng biết Thạch Phá Thiên nói cái gì mà " Ðinh Ðinh Ðang Ðang" cho là bản tâm chàng quỉ quyệt nên cố ý nói lăng nhăng chẳng đâu vào đâu.

Mặt hắn đen lại, trầm giọng nói:

-Thạch bang chúa ! Chúng ta nói chuyện đúng đắn thành thực . Võ công mà Bang chúa đã học được ở thành Lăng Tiêu e rằng chưa thể quên hết được?

Bạch Vạn Kiếm nói câu này khiến cho quần hào bang Trường Lạc từ Bối hãi Thạch trở xuống chẳng ai là không rung động. Mọi người đều biết thành Lăng Tiêu ở Tây Vực là nơi căn cứ của thầy trò phái Tuyết Sơn. Theo lời Bạch Vạn Kiếm thì Thạch bang chúa đã học võ công phái Tuyết Sơn và làm môn hạ phái này. Bọn họ rầm rộ đến đây chẳng vì việc có liên quan đến môn phái ?

Thạch Phá Thiên mơ màng hỏi:

-Thành Lăng Tiêu là gì ? ở đâu? Tại hạ không học võ công chi cả. Nếu đã học thì khi nào quên hết được.

Thạch Phá Thiên nói mấy câu đến Bối Hải Thạch nghe cũng không lọt tai. Ðã là người võ lâm còn ai không biết cái tên thành Lăng Tiêu. Thạch Phá Thiên là bang chúa Trường Lạc mà lại nói dối là không biết đến thành này cùng là chưa học võ công thì những lời dối trá đó làm thương tổn đến thể diện chàng.

Bọn Bạch Vạn Kiếm nghe mấy câu này lại cho là chàng có ý khinh nhờn coi phái Tuyết Sơn không vào đâu cả, mới sổ toẹt ba chữ " Lăng Tiêu Thành" như vậy.

Thạch bang chúa nói như vậy chẳng hoá ra dưới mắt không còn ai ? Bọn đệ tử phái Tuyết Sơn không đáng một xu hay sao?

Thạch Phá Thiên thấy bọn Bạch vạn Kiếm hùng hùng hổ hổ thì không hiểu ra sao chàng tự nhủ:

-Mình đối với họ chẳng có tâm địa gì độc ác, vậy mà sao họ ra chiều tức tối hầm hè? Hay là mình nói câu gì thất thố chăng?

Chàng nghĩ vậy liền bào chữa:

-Không phải , không phải đâu! Tại hạ có nói những người phái Tuyết Sơn không đáng một xu đâu? Dường như... dường như ... dường như...

Trước kia chàng ở với Tạ Yên Khách tại Ma Thiên Lãnh thỉnh thoảng lại theo lão đến những thị trấn nhỏ để mua gạo, muối. Chàng đã biết cái gì càng đáng nhiều tiền thì càng quí càng tốt. Chàng muốn nói mấy câu để lấy lòng mọi người phái Tuyết Sơn và để Bạch vạn Kiếm nguôi giận, nhưng chàng nói luôn ba tiếng "dường như" rồi ấp úng mãi không nói được nữa.

Trong bọn này, chàng đã gặp Cảnh Vạn Chung, Kha Vạn Quân, Vương Vạn Nhận tại Hầu Giám tập, nhưng chàng nhớ mặt mà không biết tên, chỉ có mình Hoa Vạn Tử là tương đối quen hơn cả. Trong lúc bối rối chàng liền nói tiếp:

-Dường như Hoa cô nương đáng tiền, đáng nhiều tiền.

Chín người phái Tuyết Sơn nghe Thạch Phá Thiên nói câu này liền đứng phắt dậy. Tiếp theo là làn ánh sáng xanh lè loé lên. Tám thanh trường kiếm tuốt ra khỏi vỏ. Trừ một mình Bạch Vạn Kiếm còn tám người chống kiếm đứng thành hình bán nguyệt thành thế bao vây phía trước Thạch Phá Thiên.

Vương Vạn Nhận trỏ tay vào Thạch Phá Thiên thoá mạ:

-Họ Thạch kia! Miệng ngươi thốt ra toàn là lời thô lỗ thiệt là khinh người quá lắm! Bọn Tuyết Sơn đệ tử chúng ta tuy đã dấn thân vào nơi đầm rồng hang cọp nhưng cũng không thể nuốt giận được.

Thạch Phá Thiên thấy bọn họ lửa giận bừng bừng càng chẳng hiểu ra sao. Chàng lẩm bẩm:

-Rõ ràng mình nói những câu tử tế mà sao bọn họ lại nổi cơn thịnh nộ ?

Chàng quay lại hỏi Ðinh Ðang:

-Ðinh đinh đang đang ! Ta nói có lầm lỗi câu gì không ?

Ðinh Ðang cười nói mát :

-Tại hạ cũng không hay. Hoặc giả sự thực Hoa cô nương không đáng nhiều tiền mà Bang chúa nói vậy không đúng thành ra họ tức mình cũng chưa biết chừng.

Thạch Phá Thiên gật đầu nói:

-Dù cho Hoa cô nương chẳng đáng tiền cô có là vật tầm thường rẻ rúng, nhưng ta nói vậy tưởng cũng không nên cáu giận làm chi mới phải.

Thạch Phá Thiên vừa thốt câu này, quần hào bang Trường Lạc phá lên cười. Họ chắc mẩm Bang chúa nói vậy là muốn khiêu chiến với bọn phái Tuyết Sơn. Có người lên tiếng nói đùa:

-Ðắt mình mới không mua được, chứ rẻ rúng thì ha ha!... Bọn mình đã...

Luồng thanh quang loé lên tiếp theo là một tiếng choang!

Nguyên Vương Vạn Nhận điên tiết lên, vung kiếm đâm vào ngực Thạch Phá Thiên.

Nhưng Bạch Vạn Kiếm rút gươm ra gạt thanh kiếm của Vương Vạn Nhận đi.

Cổ tay Vương Vạn Nhận bị tê chồn xuýt nữa đánh rớt kiếm, nên nhát kiếm đó không phóng ra được.

Bạch vạn Kiếm quát lên:

-Con người này đối với bọn ta có mối thù sâu tựa biển. Ðâu có thể chỉ đâm một nhát kiếm để kết quả tính mạng y được?

Hắn nói xong tra gươm vào vỏ rồi trầm giọng hỏi:

-Thạch bang chúa! Ngươi có nhận ra ta hay không?

Thạch Phá Thiên gật đầu đáp:

-Ta nhận biết các hạ rồi. Ngươi là Khí Hàn Tây Bắc Bạch Vạn Kiếm, Bạch sư phó ở phái Tuyết Sơn.

Bạch vạn Kiếm lại hỏi:

-Ðược lắm! Những việc ngươi đã làm ngươi có nhìn nhận hay không?

Thạch Phá Thiên đáp:

-Ta đã làm việc gì dĩ nhiên là ta nhìn nhận chứ.

Bạch vạn Kiếm lại nói:

-Hay lắm! Ta hỏi ngươi: Lúc ngươi ở thành Lăng Tiêu tên ngươi là gì?

Thạch Phá Thiên lắc đầu đáp:

-Ta ở thành Lăng Tiêu ư? Ta ở thành Lăng Tiêu hồi nào nhỉ ? À phải rồi! Năm ấy ta xuống núi đi kiếm mẫu thân và con A Hoàng đã qua nhiều thành thị nhỏ, nhưng ta không biết tên, chắc là những chỗ ta đi qua, trong đó có cả thành Lăng Tiêu nữa.

Bạch vạn Kiếm nói:

-Ngươi đừng giả ngây giả dại nói hươu nói vượn nữa. Tên thực ngươi không phải là Thạch Phá Thiên.

Thạch Phá Thiên cười đáp:

-Ðúng đó, đúng đó! Ta không phải là Thạch Phá Thiên, mọi người đều nhận lầm ta hết. Chỉ có Bạch sư phó nhìn nhận ra mà biết ta không phải là Thạch Phá Thiên mà thôi.

Bạch vạn Kiếm liền hỏi:

-Vậy tên họ ngươi là gì? Nói ra đây để mọi người nghe!

Vương vạn Nhận tức sẵn liền nói xen vào:

-Y tên là cóc gì? Hay là ... Cẩu Tạp Chủng?

Câu nói này vừa nói ra, lại đến lượt bọn người bang Trường Lạc đứng dậy quát mắng om sòm. Mười mấy người tuốt gươm ra tưởng chừng đánh nhau đến nơi ngay.

Vương Vạn Nhận không kể đến tánh mạng sống hay chết nữa. Gã định bụng:

-Mình đã mắng gã là Cẩu tạp Chủng thì dù có bị loạn đao phân thây, Vương mỗ quyết chẳng chau mày.

Nào ngờ Thạch Phá Thiên cười ha hả vỗ tay nói:

-Ðúng! Không sai một ly. Ta chính là Cẩu Tạp Chủng. Sao ngươi lại biết?

Thạch Phá Thiên nói câu này, mọi người không hiểu ra sao, ngơ ngác nhìn nhau. Chỉ bọn Bối Hải Thạch, Ðinh Bất Tam mấy người đã được nghe chính miệng chàng tự xưng là Cẩu Tạp Chủng nên chẳng lấy chi làm lạ còn hết thảy đều kinh ngạc.

Bạch Vạn Kiếm bụng bảo dạ:

-Thằng lỏi này, quả nhiên là một đứa vô cùng giảo quyệt ít có người bì kịp. Gã nghe người ta nhục mạ là Cẩu Tạp Chủng mà cũng tươi cười được. Vậy đối với gã mình phải cực kỳ thận trọng, sơ hở với gã một chút là không được đâu.

Vương vạn Nhận ngửa mặt lên trời cười khanh khách bảo Thạch Phá Thiên:

-Té ra ngươi quả là Cẩu Tạp Chủng. Ha ha! Thiệt đáng buồn cười...

Thạch Phá Thiên đáp:

-Tên ta là Cẩu Tạp Chủng thì có chi là đáng cười? Tỷ như ngày trước, má má ngươi kêu ngươi là Cẩu Tạp Chủng thì tên ngươi cũng là Cẩu Tạp Chủng chứ gì?

Vương vạn Nhận tức giận quát lên:

-Ngươi đừng ăn nói càn rỡ

Dứt lời, gã vung trường kiếm lên quét một chiêu "Phi sa tẩu thạch". ánh hào quang lấp loáng nhằm trước ngực Thạch Phá Thiên đâm tới.

Bạch vạn Kiếm có ý muốn coi xem Thạch Phá Thiên đã học được võ công kỳ dị nào mà tuổi chàng hãy còn nhỏ như vậy đã làm bang chúa được và khiến cho quần hào phải khâm phục. Hắn lên tiếng:

-Vương sư đệ! Không được lỗ mãng!

Tuy hắn vờ lạng người đi để ngăn trở, mà thực ra hắn lướt qua bên mình Vương Vạn Nhận, khiến cho cả người lẫn kiếm gã xô cả vào Thạch Phá Thiên.

Thạch Phá Thiên tuy luyện được mấy năm nội công, nhưng chưa hiểu một chút gì về chuyện động thủ ra chiêu. Chàng thấy làn kiếm quang của Vương Vạn Nhận vọt tới trước ngực một cách cực kỳ hiểm ác mà không biết né tránh cách nào, lại cũng không biết ra chiêu đỡ gạt. Trong lúc chân tay cuống quýt, bất giác chàng vung tay ra một cái.

Chàng mình mặc áo trường bào. Hai tay áo dài lê thê phất vào thanh trường kiếm của Vương vạn Nhận.

Bỗng nghe những tiếng cách cách vang lên rồi "vù" một cái, Vương vạn Nhận không hiểu tại sao bị lật ngửa người lại vọt về phía sau, người gã đập vào cánh cửa đánh "bình" một tiếng.

Bọn sư huynh, sư đệ Tuyết Sơn chín người vào trong Mãnh Hổ đường, rồi bang chúng bang Trường Lạc liền ngồi án ngữ ngoài cửa lớn đề phòng khi hai bên xảy ra chuyện xích mích gây gổ hoặc đi đến chỗ động thủ họ tiện bề bắt giữ.

Cánh cửa Mãnh Hổ đường làm bằng thứ gỗ lê rất kiên cố lại đóng đai sắt, đinh đồng.

Lưng Vương Vạn Nhận đập vào cửa rồi lại tiếp liền hai tiếng "sột sột".

Hai khúc kiếm gãy xuyên vào vai gã.

Nguyên hai tay áo Thạch Phá Thiên phất ra luồng kinh đạo cực kỳ mãnh liệt, chẳng những đập gẫy thanh trường kiếm của Vương vạn Nhận làm hai đoạn mà sức rung chuyển còn làm gẫy luôn cả hai cánh tay gã.

Vương Vạn Nhận bị luồng kình phong do nội lực của Thạch Phá Thiên xô ra đè ép không khí khiến cho gã cơ hồ nghẹt thở. Gã bị gãy tay đã không tự chủ được lại còn bị hai đoạn kiếm đâm vào, người gã liền nhũn ra ngã lăn xuống đất. Máu tươi chảy như suối.

Chỉ trong chớp mắt, vạt áo Bạch bào thấm huyết đỏ lòm.

Kha Vạn Quân cùng Hoa Vạn Tử hấp tấp chạy lại, một người để tay lên sờ mũi Vương Vạn Nhận, còn một người cầm mạch cổ tay gã.

May mà nội lực Thạch Phá Thiên tuy mãnh liệt nhưng chàng không biết phát huy vận dụng nên Vương Vạn Nhận chỉ bị ngoại thương, không đến nỗi trí mạng. Một chiêu thức này của Thạch Phá Thiên cố nhiên làm cho đệ tử phái Tuyết Sơn vừa tức giận vừa kinh hãi còn quần hào bang Trường Lạc thì vui sướng như mở cờ trong bụng, nhưng không khỏi kinh dị. Quần hào tuy đã biết bang chúa bên mình bản lãnh phi thường, võ công kỳ ảo, nhưng họ chưa biết nội lực chàng lại mãnh liệt đến mức độ trên đời có một, chẳng những họ chưa từng trông thấy mà cũng chưa từng nghe thấy bao giờ.

Bối Hải Thạch ngấm ngầm gật đầu bụng bảo dạ:

-Bang chúa mình thất tích nửa năm, quả nhiên người đã để hết tâm lực vào việc tu luyện nội công mới tiến bộ nhanh chóng ngoài sức tưởng tượng của mọi người, thiệt là hạnh phúc lớn cho bản bang.

Bạch Vạn Kiếm cười lạt lên tiếng:

-Thạch Bang chúa! Chúng ta đã là người võ lâm vậy phải kể đến bề bậc tôn ty. Kẻ phạm thượng làm loạn kỷ cương môn hạ thì bất cứ ai cũng có quyền tru diệt.

Ngừng một lát, Bạch vạn Kiếm lại nói tiếp:

-Một ngày trong nghĩa sư đồ, suốt đời đệ tử phải coi sư phụ như cha. Bang chúa đã là môn đồ học nghệ phái Tuyết Sơn, Vương sư đệ của ta đây hay dở gì cũng vào hàng sư thúc ngươi. Thế mà ngươi dám hạ độc thủ tàn nhẫn như vậy thì còn chi là đạo lý sư môn nữa? Khắp giang hồ không ai qua khỏi được hai chữ "đạo lý". Dù võ công có cao cường đến đâu ngươi cũng không thể xoá bỏ đạo tôn ty, nghĩa sư môn là những lề luật chung của thiên hạ.

Thạch Phá Thiên lộ vẻ khẩn trương hỏi:

-Ngươi nói sao? Ta chẳng hiểu chi hết. Ta học nghệ phái Tuyết Sơn các ngươi bao giờ?

Bạch vạn Kiếm sa sầm nét mặt rồi cười lạt nói:

-Ðến lúc này mà ngươi còn không chịu thừa nhận ư? Ngươi lại tự xưng là Cẩu Tạp Chủng. Ha ha! ngươi cam chịu là phường hạ lưu thì còn nói chi nữa? Cha mẹ ngươi là những bậc anh hùng có danh vọng lớn trên chốn giang hồ. Ngươi không nhìn nhận sư phụ, chẳng lẽ lại không nhìn nhận luôn cả cha mẹ nữa hay sao?

Thạch Phá Thiên cả mừng hỏi:

-Ngươi nhận biết gia gia cùng má má ta ư? Thế thì còn gì hay bằng? Bạch Sư phó! Xin sư phó cho ta hay: má má ta hiện giờ ở đâu? Gia gia ta là ai?

Chàng nói xong đứng lên xá dài một cái, vẻ mặt cực kỳ thành khẩn.

Bạch vạn Kiếm rất đỗi ngạc nhiên. Hắn không hiểu chàng giả vờ như vậy là có dụng ý gì? Hắn chuyển ý nghĩ rất mau rồi bụng bảo dạ:

-Thằng cha này là một tên đại gian ác, mình không thể lấy lý lẽ thông thường mà đo bụng gã được, gã muốn bưng bít thân thế ngang nhiên không nhìn nhận cả cha mẹ nữa. Gã tự xưng là Cẩu Tạp Chủng thì dĩ nhiên chẳng quan tâm gì đến cha mẹ tổ tiên gã nữa.

Nghĩ vậy trong lòng hắn cực kỳ cảm khái. Hắn buông một tiếng thở dài rồi nói:

-Thiệt là một nhân tài hiếm có mà không chịu học lấy điều hay, nghĩ thật đáng ngán và đáng giận.

Thạch Phá Thiên ngấm ngầm kinh hãi hỏi:

-Bạch sư phó! Người nói cái gì đáng ngán và đáng giận? Hay là gia gia cùng má má ta làm sao nổi?

Bạch Vạn Kiếm đáp:

-Nếu đối với gia gia má má mà ngươi còn quan tâm đến, thì sao lại mất hết thiên lương? Gia gia và má má ngươi đều là những tay kiếm pháp thông thần. Hai vợ chồng y dắt tay bon tẩu giang hồ. Ai biết có hung hiểm gì không?

Lúc này Vương vạn Nhận đã được Hoa Vạn Tử và Kha vạn Quân hai người phù trì cho thở được rồi. Gã bật lên tiếng rên rỉ thở dài sườn sượt.

Thạch Phá Thiên vốn sẵn lòng nhân hậu chàng hỏi:

-Vị đại ca kìa đột nhiên bay vọt lùi lại dường như đụng vào cửa bị thương rồi thì phải? Bối tiên sinh! Tiên sinh thử coi thương thế y có nặng lắm không?

Chàng hỏi câu này thực ra là càng tốt, quan tâm đến Vương Vạn Nhận, nhưng người nghe chẳng ai không bảo là chàng có ý mỉa.

Quần hào bang Trường Lạc có đến phân nửa bật lên tràng cười ha hả.

Có người lại mạt sát:

-Ông bạn đó lấy trứng chọi đá thì thương thế không nặng nhưng chắc cũng không nhẹ.

Có người mỉa mai:

-Những tay cao thủ phái Tuyết Sơn hùng hùng hổ hổ nửa đêm đến sinh sự. Ta cứ tưởng họ có tuyệt nghệ kinh người. Ha ha! Quả nhiên ghê gớm thật. Ðúng là danh bất truyền!

Bạch Vạn Kiếm thấy đối phương nói móc vẫn lờ đi như không nghe tiếng. Hắn dõng dạc lên tiếng:

-Thạch bang chúa! Bữa nay chúng ta đến đây là có một việc riêng với một mình Bang chúa, còn đối với các ông bạn khác chẳng có liên quan gì. Ðệ tử của phái Tuyết Sơn không muốn mồm năm miệng mười tranh hơi với ai. Thạch Trung Ngọc! (Bạch vạn Kiếm tưởng lầm Thạch Phá Thiên đích danh là Thạch trung Ngọc). Ta hỏi ngươi một câu ngươi có nhìn nhận sư môn hay không thì bảo?

Thạch Phá Thiên lấy làm kỳ hỏi lại:

-Thạch Trung Ngọc ư? Thạch Trung Ngọc là ai nhỉ ? Ngươi muốn ta nhìn nhận điều chi?

Bạch vạn Kiếm đáp:

-Sư phụ ngươi là Phong Hỏa Thần Long. Phong sư huynh đã vì hành động tàn ác đê hèn của ngươi mà tự chặt một tay. Y đối đãi với ngươi ơn nặng tầy non, thế mà trong lòng không biết tự thẹn chút nào về vụ đó ư?

Thạch Phá Thiên nghe đối phương nói mấy câu này lại càng mù như lạc vào trong đám mây mù, chẳng hiểu chi hết. Chàng hỏi lại:

-Phong Hoả Thần Long Phong sư huynh là ai vậy? Ta... làm gì mà tàn ác đê hèn?

Bạch Vạn Kiếm thấy đối phương không nhìn nhận một điều gì đã căm hận, sau hắn nghĩ tới chuyện Thạch Trung Ngọc chực uy hiếp con gái mình. Vụ này lộ tiếng mọi người, khiến cho thị không chịu được cái nhục đó nhảy xuống khe núi tự tử một cách cực kỳ thê thảm, hắn trợn mắt cơ hồ rách cả mí ra.
nhunganhsaodem vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 21-11-2007, 22:40   #3
Rìu Vàng Đôi
 
nhunganhsaodem's Avatar
 
Tham gia: Oct 2007
Đến từ: Đà Lạt
Bài: 1.203
VZD: 77.018
Điểm: 1.753/437 bài viết
Send a message via Yahoo to nhunganhsaodem
Default

Hồi 23 - Thạch Phá Thiên Bị Bắt Ðem Ði

Soạt! Bạch Vạn Kiếm rút kiếm ra. Hắn rung tay một cái, tiếp theo là tiếng "cách" vang lên, hắn đã tra kiếm vào vỏ. Hắn trỏ ba vết kiếm hình lục lăng in trên cột, dõng dạc tuyên bố:

-Liệt vị bằng hữu ! Kiếm pháp phái Tuyết Sơn chúng tôi thấp kém không đáng làm trò cười cho các vị nhưng từ ngày sáng lập bổn phái tổ sư lưu truyền huấn dụ: nếu ra tay mà kiêu hãnh làm bị thương đối thương, thì phải lưu lại hình Tuyết hoa lục lăng. Vì thế bản phái mới lấy cái đó để đặt tên cho môn phái.

Mọi người nghe Bạch Vạn Kiếm nói vậy liền để mắt nhìn lên cột nhà thì quả nhiên trên cây cột sơn son có sáu vết kiếm mỗi vết đều có hình Tuyết hoa.

Sáu chấm xếp thành hình lục lăng trông rất tề chỉnh.

Mọi người thấy Bạch Vạn Kiếm rút kiếm ra tra vào vỏ chỉ trong nháy mắt. Ngờ đâu trong thời gian chớp nhoáng này hắn đã in được sáu vết kiếm trên cột thì thật là một tuyệt nghệ trên đời không ai bì kịp.

Mọi người thấy Vương Vạn Nhận bị kình lực của Thạch Phá Thiên hất về phía sau, đã coi phái Tuyết Sơn không bằng nửa con mắt. Nhưng bây giờ họ thấy kiếm pháp của Bạch Vạn Kiếm quả đã đến chỗ tinh diệu phi thường. Khắp võ lâm chưa từng mắt thấy tai nghe đến tuyệt nghệ độc đáo này.

Có người đem lòng kính cẩn, có người lớn tiếng hoan hô.

Bạch Vạn Kiếm khoanh tay nói:

-Liệt vị bằng hữu! Ðây có không biết bao nhiêu về kiếm pháp còn hơn Bạch mỗ Bạch mỗ dám đâu múa rìu qua mắt thợ lại đến quí Tổng đà đây giở thói ngông cuồng.

Có điều Bạch mỗ xin liệt vị làm chứng cho:

-Bảy năm trước đây tệ phái có một gã đệ tử chẳng ra gì tên là Thạch Trung Ngọc. Gã cả gan làm điều càn rỡ, dám động thủ tỷ đấu với Liêu sư thúc của tại hạ. Liêu sư thúc vì muốn giá huấn gã đã in bên đùi bên trái gã sáu vết kiếm, mỗi nhát kiếm đều thành đoá tuyết hoa lục lăng kiếm pháp của bản phái tuy bình thường chẳng có chi kỳ dị nhưng khắp thiên hạ không có phái thứ hai nào là có lối để vết thương lại như vậy. Thạch Trung Ngọc lừa bịp mọi người không dám bộc lộ thân thế. Nếu ngươi có lòng thành thật thì vén ống quần bên trái lên để các vị bằng hữu đây coi xem. Trên đùi ngươi còn những dấu vết đó là hết cãi.

Thạch Phá Thiên lấy làm kỳ hỏi:

-Bạch sư phó bảo ta vén ống quần lên ư?

Bạch Vạn Kiếm đáp:

-Ðúng thế! Nếu trên đùi ngươi không có vết thương đó thì Bạch mỗ có mắt mà không khác kẻ đui mù, tự nhiên đến quý bang rắc rối. Bạch Mỗ xin dập đầu quỳ lạy trước Bang chúa để tạ tội. Nhưng nếu trên đùi Bang chúa quả có vết thương đó thì... Bang chúa tính sao?

Thạch Phá Thiên cười đáp:

-Nếu trên đùi ta quả có sáu vết kiếm thì thật là kỳ dị vô cùng. Sao chính ta lại không hay biết chi hết?

Bạch Vạn Kiếm vẫn nhìn chằm chặp vào mặt Thạch Phá Thiên. Hắn thấy chàng nói ra vẻ tự tin thì nghĩ thầm:

-Gã này chắc chắn là thằng lỏi Thạch Trung Ngọc. Vì cách biệt mấy năm nên tướng mạo biến đổi và cử chỉ cùng thái độ có khác trước. Nhưng khuôn mặt thì nhất định không sai rồi. Hoa sư muội ngấm ngầm lẻn vào đây quan sát, trở về cũng quả quyết là đúng gã. Chẳng lẽ bọn mình đều mắt mờ cả hay sao?

Bạch Vạn Kiếm trầm ngâm chưa biết nói sao thì Trần Xung Chi cười nói:

-Bạch sư phó muốn coi vết thương đùi của Bang chúa ta, Bang chúa ta lại muốn coi vết thương đùi của Hoa cô nương quí phái. Trước mặt đông người ở nơi đây để lộ thân thì thiệt bất tiện. Chi bằng cùng đưa nhau vào nội thất để người coi có lẽ tiện hơn.

Bạch Vạn Kiếm nghe Trần Xung Chi ra vẻ ỡm ờ thì căm đến cực điểm. Hắn chuyển mình ra đứng giữa sảnh đường lên:

-Thạch Trung Ngọc! Ngươi có tật giật mình không chịu lộ vết thương đùi. Vậy ngươi hãy theo ta đến thành Lăng Tiêu sẽ có công đoán.

Soạt một tiếng! Hắn rút thanh kiếm ra cầm tay.

Thạch Phá Thiên nói:

-Bạch sư phó! Hà tất sư phó phải tức giận, sư phó bảo đùi ta có những vết sẹo mà ta bảo là không có. Như vậy thành khẩu thuyết vô bằng. Vậy các vị cứ coi đi là xong.

Chàng nói xong giơ cao đùi bên trái, vén ống quần lên để lộ da thịt ra. Trong nhà đại sảnh im phăng phắc.

Ðột nhiên chẳng ai bảo ai, mọi người la lên một tiếng kinh hoàng:

-Úi chà!

Trên đùi bên trái Thạch Phá Thiên quả nhiên có sáu vết thương mà vết nào cũng thành hình lục lăng. Tuy những vết thương trên đùi không được rõ rệt như ở trên cột, nhưng những hình lục lăng cũng nhìn rõ.

Người kinh ngạc nhất chính là Thạch Phá Thiên. Chàng đưa tay xoay mạnh một cái mà sáu vết thương vẫn còn y nguyên, quả nhiên không phải là những vết giả. Chàng dụi mắt nhìn kỹ lại thì sáu vết thương trên đùi mình cũng giống hệt sáu vết kiếm trên cột.

Chín người mười chín con mắt phái Tuyết Sơn nhìn Thạch Phá Thiên bằng con mắt lạnh lùng chờ chàng thừa nhận tội lỗi.

Thạch Phá Thiên buông ống quần xuống. Mồ hôi trán chàng nhỏ giọt. Chàng lại sờ lên vai, miệng lẩm bẩm:

-Trên vai mình có vết thương, chính mình không hay, mà sao người ngoài lại biết? Chẳng lẽ... chẳng lẽ bao nhiêu việc ngày trước mình quên hết cả rồi hay sao?

Chàng đưa mắt nhìn Bối Hải Thạch.

Bối Hải Thạch từ từ lắc đầu.

Chàng quay lại nhìn Ðinh Ðang thì nàng nhăn mày kịt mũi làm bộ ngáo ộp nạt chàng một cái. Chàng lại nhìn Ðinh Bất Tam thì lão giơ tay áo bên trái lên rồi lấy ngón tay giữa và ngón tay trỏ bên phải đâm về phía trước có ý ra hiệu cho chàng động thủ giết người.

Giữa lúc ấy Trần Xung Chi hai tay cầm nhanh thanh trường kiếm đưa đến trước mặt Thạch Phá Thiên.

Gã khẽ nói:

-Bang chúa! Bất tất phải nhiều lời với họ làm chi, dùng võ công để quyết định phải trái. Thắng là phải mà bại là trái. Thế là yên chuyện.

Trần Xung Chi thấy Bạch Vạn Kiếm tuy kiếm pháp tinh thâm, nhưng về võ công cao cường, nội lực thâm hậu thì nhất định hắn còn kém không thể bằng Bang chúa mình được gã nghĩ thầm:

-Bây giờ đã đủ bằng chứng xác thật, dù có biện bác gì cũng vô ích, chỉ còn cách dụng vỏ là hay hơn hết, vạn nhất mà Bang chúa không địch nổi hắn thì bang Trường Lạc người nhiều thế mạnh cũng đủ đánh đối phương không còn manh giáp mà về.

Thạch Phá Thiên lơ mơ chẳng hiểu chi cả, chàng đưa tay ra đón lấy thanh trường kiếm.

Bạch Vạn Kiếm lầm lỳ lên tiếng:

-Thạch Trung Ngọc! Nghe ta nói đây. Ta vâng lệnh chưởng môn bản phái là Uy Ðức Tiên sinh, bữa nay phải thanh trừng môn hộ. Ðây là việc riêng của bản phái, không can dự gì đến người ngoài. Nếu động thủ ngay tại Tổng đà bang Trường Lạc thì có điều không tiện. Chúng ta ra ngoài quyết đấu một trận sống mái nên chăng?

Thạch Phá Thiên vẫn hồ đồ hỏi lại:

-Tại sao... mà lại quyết đấu một trận sống mái?

Ðinh Ðang đẩy nhẹ vai chàng một cái khẽ bảo:

-Thiên ca! Cứ đánh nhau với hắn đi sợ gì? Võ công Thiên ca còn cao hơn hắn nhiều, Thiên ca chém một nhát kết quả tính mạng hắn phứt đi cho rồi.

Thạch Phá Thiên ấp úng:

-Ta ta không giết hắn. Tại sao lại giết hắn được? Bạch sư phó không phải là người xấu..

. Chàng vừa nói vừa tiến về phía trước.

Bạch Vạn Kiếm thấy Thạch Phá Thiên cất bước vững vàng, ngó cũng đủ biết nội công chàng cực kỳ thâm hậu. Huống chi vừa rồi chàng mới phất tay áo một cái, đã hất ngược Vương Vạn Nhận lại làm cho Vương bị trọng thương, thì nào hắn dám sơ hở nữa?

Hắn rung tay một cái, ra chiêu "Mai tuyết Tranh kiếm" chiêu thức hư mà là thực, thực mà là hư. Ðồng thời hắn sử dụng cả lưỡi kiếm và mũi kiếm. Lưỡi kiếm dùng làm tuyết hoa mà mũi kiếm là cành mai. Thiệt là một thế kiếm lợi hại bao bọc lấy Thạch Phá Thiên không còn chỗ nào sơ hở.

Thạch Phá Thiên chỉ thấy trước mặt một làn kiếm quang trắng xoá , còn phân biệt được đâu là lưỡi kiếm nữa?

Thạch Phá Thiên trong lúc hoảng hốt, lại vung tay áo loạn lên, trong người tuy có một nội lực thâm hậu vô song, mà lại không biết vận dụng.

Vừa rồi chàng hất được Vương Vạn Nhận ra xa mấy trượng chỉ là gặp may mà thôi. Bây giờ chàng cũng phất tay áo nhưng một là nội lực không phát huy mãnh liệt, hai là võ công Bạch Vạn Kiếm không phải tàm thường như Vương Vạn Nhận.

Bỗng vang lên hai tiếng roạc roạc, hai tay áo Thạch Phá Thiên đã bị lưỡi kiếm của Bạch Vạn Kiếm hớt đứt rớt xuống.

Tiếp theo Thạch Phá Thiên lại cảm thấy cổ họng mát lạnh, thanh kiếm của đối phương đã dí vào.

Bạch Vạn Kiếm biết bên đối phương rất nhiều tay cao thủ, bản lãnh họ chẳng kém chi mình. Hắn dấn mình vào nơi hiểm địa, khi nào đã nắm được thời còn để sểnh mất? Hắn vừa ra một chiêu thắng thế lập tức tiến lên một bước. Hắn vòng tay trái đi một cái cắp ngay được ngang nách Thạch Phá Thiên rồi quát lên:

-Liệt vị bằng hữu! Bữa nay Bạch mỗ đắc tội cùng quí vị, sau này sẽ có ngày đến tạ lỗi.

Bọn Kha Vạn Quân thấy sư huynh thắng rồi, gã không chờ chi bảo, bên cõng ngay Vương Vạn Nhận chạy ra cửa lớn.

Trần Xung Chi và Mễ hoành Dã vung đao ra quát lên:

-Thả ngay Bang chúa ra!

Hai thanh đơn đao một thanh nhằm chém vào vai còn một thanh quét vào hạ bàn Bạch Vạn Kiếm.

Bạch Vạn Kiếm rung tay một cái.

Choang! Choang! Thanh trường kiếm của hắn đã gạt song đao ra hầu như liền một lúc.

Cả ba đều trong lòng đều ngấm ngầm kinh hãi và đã bị nội lực của đối phương chấn động bắt buộc phải lùi lại một bước.

Bạch Vạn Kiếm xoay chuyển ý nghĩa rất mau, bụng bảo dạ:

-Võ công hai gã này rất tinh nhuệ cao thâm, nếu bọn họ đồng thời ra sức thì phe mình chín người khó lòng toàn mạng được với chúng.

Hắn phóng người đi một cái đã nhảy vọt lên đầu tường rồi thét lớn:

-Thạch Trung Ngọc đã ở trong tay tại hạ, vị nào lên đây là tại hạ phải bóp chết gã trước rồi sẽ nói chuyện với các vị sau.

Quần hào bang Trường Lạc không khi nào ngờ tới võ công Bang chúa mình cao thông là thế mà chỉ một chiêu đã bị địch bắt được. Mấy người đều không có chủ ý gì.

Trong lúc ấy Ðinh Bất Tam là tay kiến thức hơn đời cũng bị vố bất ngờ thành ra vô kế khả thi. Lão cùng Ðinh Ðang đưa mắt nhìn nhau.

Ðinh Ðang lộ vẻ cực kỳ nóng nảy vỗ tay ra hiệu yêu cầu gia gia động thủ.

Ðinh Bất Tam toét miệng cười nghĩ thầm:

-Thằng nhỏ này võ công rất cao cường, Lúc gã ở trên con thuyền nhỏ hất tay mình ra như không. Có lý đâu gã lại để cho người ta bắt được một cách dễ dàng như vậy? Chắc cử động này của gã có thâm ý gì đây. Hà tất ta phải vội vàng ra mặt, để làm hư cuộc mưu đồ của gã. Âu là ta ngấm ngầm theo dõi xem sao rồi sẽ tính.

Ðinh Ðang thấy gia gia có vẻ hờ hững không quan tâm gì lắm thì nàng chắc rằng lão đã có định kiến, lòng nàng đã bớt lo. Nhưng thấy lang quân lọt vào tay địch thủ thì trong dạ vẫn chưa hết băn khoăn.

Lúc này Kha Vạn Quân đã đặt hai bàn tay vào cổng đang vận kình lực để đẩy ra.

Những cây cột cổng đã vang lên những tiếng kẽo kẹt.

Bối Hải Thạch thấy Kha Vạn Quân sắp xô đổ cổng, y nghiêng người đi nhảy ra nói:

-Kha bằng hữu bất tất phải nóng nảy, để tiểu đệ kêu người mở cổng cho khách ra.

Hoa Vạn Tử quát Bối Hải Thạch:

-Lùi lại ngay! Lùi lại ngay!

Nàng vung kiếm ra che đỡ sau lưng Kha Vạn Quân.

Bối Hải Thạch ngón tay khoằm khoằm như móc câu sắt chụp xuống lưỡi kiếm của nàng.

Hoa Vạn Tử giật mình kinh hãi, nàng nghĩ thầm:

-Chẳng lẽ ngón tay bằng thịt bằng xương của y không sợ lưỡi kiếm sắc bén của ta ư?

Nàng còn đang ngần ngừ một giây thì ngón tay Bối Hải Thạch đã sắp đụng đến lưỡi kiếm. Không ngờ ngón tay Bối Hải Thạch còn cách lưỡi kiếm chừng vài tấc y đột nhiên co ngón tay lại búng ra.

Keng! Hoa vạn Tử bị toạc hổ khẩu chảy máu. Thanh trường kiếm tuột tay rớt xuống.

Bối Hải Thạch thò tay phải ra vồ một chưởng vào vai nàng. Hai động tác này chỉ trong nháy mắt. Cách biến chiêu của y cũng thần tốc chẳng kém gì Bạch Vạn Kiếm đã lưu lại sáu bông kiếm hoa trên cột.

Ðình bất Tam ngấm ngầm gật đầu lẩm bẩm:

-Môn Ngũ Hành lục Hợp chưởng của Bối đại phu nổi danh võ lâm quả là một bản lãnh phi thường.

Bỗng thấy Bối Hải Thạch bước người đi nhẹ nhàng qua tả đã sang hữu. Bên này y búng ngón tay, bên kia y phát một chưởng. Bọn đệ tử phái Tuyết Sơn trừ Vương Vạn Nhận đã bị trọng thương rồi không kể, còn ngoài ra đều tới tấp ngã lăn xuống đất. Mỗi người nhiều lắm là chống cự được với Bối Hải Thạch ba chiêu liền bị y đánh ngã không dậy được nữa.

Chỉ trong thời gian chừng uống cạn tuần trà, bảy tên đệ tử phái Tuyết Sơn đều ngã nằm lăn dưới đất.

Bạch Vạn Kiếm la lên:

-Tuyệt diệu! Công phu Ngũ Hành hợp chưởng thật là tuyệt diệu! Bạch mỗ chờ ngày khác sẽ đến lãnh giáo.

Ðột nhiên hắn tung người vọt lên.

Cách! Cách! Nóc nhà bị thủng ra. Hắn cắp Thạch Phá Thiên chui qua.

Bối Hải Thạch la lên:

-Sao không lãnh giáo ngay bây giờ?

Y nói rồi cũng nhảy lên theo. Bỗng thấy trên đầu ánh hào quang loé mắt, tựa hồ hàng muôn ngàn tuyết hoa trút xuống.

Bối Hải Thạch người đang lơ lửng trên không, tay lại chẳng có binh khí. Trong lúc hốt hoảng. Y lập tức thi triển phép Thiên Cân truỵ hạ mình xuống.

Chiêu này coi bình thường chẳng có chi là lạ, nhưng trong nháy mắt nó biến thế được ngay thế nhảy vọt lên thành thế hạ mình xuống một cách đột ngột, Chỉ khe chừng sợi tóc là bị lưỡi kiếm đả thương. Bản lãnh Bối Hải Thạch quả nhiên không phải tầm thường.

Những tay cao thủ trong nhà đại sảnh đều nổi tiếng hoan hô.

Nhưng Bạch Vạn Kiếm đã nhận lúc nầy cắp Thạch Phá Thiên chạy đi rồi.

Bối Hải Thạch lại chỉ đầu ngón chân xuống vọt qua lỗ thông mái nhà ra ngoài.

Ðinh Ðang nómg nảy vô cùng. Nàng cũng muốn tung mình vọt qua lỗ thông nhảy lên nóc nhà.

Ðinh Bất tam liền đưa tay trái nắm lấy tay nàng nói:

-Ngươi bất tất phải hoang mang.

Bỗng những tiếng " binh binh, chát chát" vang lên không ngớt, những viên ngói trên nóc nhà do lỗ thủng trút xuống tới tấp.

Ðột nhiên trong bọn tám tên đệ tử phái tuyết Sơn có một thân hình nhỏ bé vọt lên nhanh như mèo, lẹ như vượn, theo lỗ thủng nóc nhà vọt ra ngoài.

Trần Xung Chi xoay tay đao lại.

Roạt! Thanh đao đã xẻo đứt một miếng đế giầy, chỉ còn có tấc là chặt được chân người đó. Quần hào hết thảy đều kinh ngạc. Chẳng ai ngờ trong phái Tuyết Sơn ngoài Bạch Vạn Kiếm ra còn tay cao thủ như vậy. Gã đã bị Bối Hải Thạch diểm huyệt rồi mà vận khí để tự giải khai được đặng chạy thoát thân trước mắt mọi người.

Mễ Hoàng Dã sợ bảy người kia lại trốn nữa. Gã liền điểm thêm mấy chỉ vào từng người. Lúc này trong bang Trường Lạc đã có mười mấy người tay cầm binh khí vọt qua lỗ thủng nóc nhà, chia ngả rượt theo. Ai cũng nghĩ rằng:

-Bang Trường Lạc bị người sấn đến tận nơi bắt Bang chúa đem đi nếu không đoạt về được thì từ đây bản bang làm gì còn đất đứng ở trên chốn giang hồ nữa? Tuy có bắt được bảy tên bên địch, nhưng dù bắt bảy mươi tên hay 700 tên cũng không rửa được cái nhục để Bang chúa bị bắt.

Có người nghiến răng nói:

-Chỉ cần sao cầm chân gã họ Bạch được vài chiêu rồi các anh em kéo đến tất cứu được Bang chúa, đó là kỳ công tày trời.

Ai nấy đều gắng sức chia ngả truy tầm.

Lúc này trời đông đã hừng sáng, người bang Trường Lạc mỗi lúc một đông chia nhau đi tìm các ngả trong vòng mười dặm mà tuyệt không thấy tông tích đâu hết.

Nguyên Bạch Vạn Kiếm ra một chiêu bắt được Thạch Phá Thiên rồi, chính hắn cũng không tự tin ở mình, hắn chui qua nóc nhà chuồn ra, miệng lẩm bẩm:

-Thiệt là xấu hổ!

Hắn cho là một chuyện may mắn phi thường. Tuy nhiên đã thủ thắng nhất thời song nếu bang Trường Lạc kéo hết người ra, thì khó mà chạy xa được.

Hắn đưa mắt nhìn quanh thấy trên sông mé Tây có một cây đen sì trông tựa con hắc long. Hắn không còn thì giờ để nghĩ thêm liền nhảy xuống gầm cầu. Tay trái gã vẫn ôm Thạch Phá Thiên. Tay phải giơ thanh trường kiếm lên lách mũi kiếm vào khe hai phiến đá trên cầu. Hắn trông vào sức một cánh tay để chống đỡ sức nặng của hai người nằm dán vào sâu gầm cầu.

Một lát sau, Bạch Vạn Kiếm đã nghe tiếng quần hào bang Trường Lạc đi hai bên bờ sông la gọi om sòm.

Có bảy tám người bước lên cầu mé Nam sang mé Bắc. Cây cầu rung rinh cơ hồ làm cho thanh kiếm dắt vào khe đá phải rơi xuống.

Bạch Vạn Kiếm đã định bụng nếu mình bị lộ hình tích thì phải giết thằng lỏi này đi trước.

Bên tai hắn nghe tiếng bang chúng bang Trường Lạc theo nẻo bờ sông tìm kiếm.

Ðột nhiên trong đống cỏ rậm bên sông bật lên tiếng sột soạt, một người vụt về hướng Ðông mà đi.

Bạch Vạn Kiếm nghe tiếng chân cũng biết người đó là sư đệ Uông Vạn Dực thì trong bụng mừng thầm.

Uông Vạn Dực là tay khinh công cao nhất trong phái Tuyết Sơn, gã chạy nhanh như bay không ai đuổi kịp.

Bạch Vạn Kiếm biết cử động này của Uông Vạn Dực hiển nhiên là kế Ðiệu Hổ Ly Sơn.

Gã cố ý như cho truy binh đuổi theo đường khác để mình có cơ thoát hiểm.

Quả nhiên quần hào bang Trường Lạc cứ theo tiếng bước chân gã mà đuổi.

Bạch Vạn Kiếm lại nghĩ:

-Lúc này mình còn ở nơi hiểm địa thì những kẻ sĩ cao minh ở bang Trường Lạc không phải ít, đâu có sơ hở mãi để mình ung dung mà đi thoát.

Bạch Vạn Kiếm còn đang ngần ngừ chưa biết làm thế nào, bỗng nghe có tiếng mái chèo khua trên mặt nước lõm bõm.

Ba con thuyền từ phía Ðông đi lại. Hai thuyền đựng sau dừa.

Còn một thuyền thì chứa đầy rơm cỏ.

Nguyên những thuyền này là của người trong làng xếp hàng đi. Dương Châu bán. Ba con thuyền nối đuôi nhau chui qua gầm cầu.

Bạch Vạn Kiếm cả mừng chờ chiếc thuyền sau cùng đi qua hắn rút kiếm rồi buông mình cùng Thạch Phá Thiên hạ xuống thuyền rơm. Rơm cỏ trong thuyền rất dầy, nên hai người hạ xuống êm ru không phát ra một tiếng động. Chủ thuyền không hay biết chi hết.

Bạch Vạn Kiếm ôm Thạch Phá Thiên trầm mình xuống cho chui vào trong đống rơm.
nhunganhsaodem vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 21-11-2007, 22:42   #4
Rìu Vàng Đôi
 
nhunganhsaodem's Avatar
 
Tham gia: Oct 2007
Đến từ: Đà Lạt
Bài: 1.203
VZD: 77.018
Điểm: 1.753/437 bài viết
Send a message via Yahoo to nhunganhsaodem
Default

Hồi 24 - Miếu Thổ Ðịa Quần Hùng Luyện Kiếm

Những thuyền này đi thẳng cho tới bến chợ củi thì đậu lại.

Những người đẩy thuyền cùng bọn nương nông lên quán trà ăn uống.

Bạch Vạn Kiếm từ trong đống rơm thò đầu ra thấy trong thuyền không có ai liền tra gươm vào vỏ, cắp Thạch Phá Thiên lén nhảy lên bờ. Hắn thấy mé Tây bến có đậu chiếc thuyền đủ mui liền nhảy lên bờ. Hắn thấy mé Tây bến có đậu chiếc thuyền đủ mui liền nhảy lên đầu thuyền rồi lại lấy ra một đỉnh bạc nặng bốn lạng ném cho người mại nói:

-Thuyền chủ! Ông bạn ta đây thốt nhiên bị bịnh cần cấp cứu. Vậy thuyền chủ mau đưa chúng tôi xuôi Nam.

Chủ thuyền trông thấy đỉnh bạc thì mừng rỡ vô cùng, liền ưng thuận nhổ sào đẩy thuyền đi ngay.

Con thuyền đi quanh co một lúc rồi vào sông Vân Hà đi về phía Nam.

Bạch Vạn Kiếm ẩn mình trong khoang thuyền. Hắn biết rằng thế lực bang Trường Lạc rất lớn. Chỉ để lộ phong thanh một chút là quần hùng lập tức đuổi tới nơi. Hắn không dám lên tiếng chỉ ngấm ngầm bàn tính trong bụng:

-Ta tuy may mắn bắt được thằng lỏi Thạch Trung Ngọc này, nhưng bảy vị sư đệ và sư muội cũng bị giữ tại bang Trường Lạc. Vậy ta làm thế nào để cứu bọn họ ra khỏi nơi hiểm nghèo? Trong lòng hắn nửa mừng nửa lo. Hắn còn sợ Thạch Phá Thiên giả vờ.

Sau khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà, Bạch Vạn Kiếm lại thò ngón tay ra điểm mấy đường huyệt đạo của Thạch Phá Thiên.

Lúc này thuyền đến cửa Qua Châu rồi chuyển vào sông Trường Giang.

Thạch Phá Thiên bị điểm đến tám chín chỗ huyệt đạo trong người.

Con thuyền vào sông Trường Giang rồi, Bạch Vạn Kiếm nói:

-Thuyền chủ! Ngươi cứ xuôi dòng mà cho thuyền đi. Ðây ta còn năm lạng bạc để trả thêm cho.

Chủ thuyền mừng rỡ khôn xiết nói:

-Ða tạ khách quan thưởng cho rất hậu. Có điều con thuyền của tiểu nhân nhỏ quá không chống nổi với sóng gió giữa sông Trường Giang, cần phải đi gần bờ mới có thể miễn cưỡng xuôi giòng được.

Bạch Vạn Kiếm nói:

-Vậy thì theo ven bờ mé Bắc mà xuôi càng hay.

Thuyền đi được hơn hai chục dặm, Bạch Vạn Kiếm thấy trên bờ có một toà cổ miếu tường vàng liền đứng lên đầu thuyền huýt một tiếng sáo.

Bỗng nghe trong miếu lập tức có tiếng còi đáp lại.

Bạch Vạn Kiếm bảo chủ thuyền:

-Áp thuyền vào bờ.

Chủ thuyền cho áp mạn cắm sào, toan bắc cầu thì Bạch Vạn Kiếm đã cắp Thạch Phá Thiên lên bờ rồi.

Chủ thuyền thấy hắn vọt đi như người biết bay thì kinh hãi đứng thộn mặt ra.

Bạch Vạn Kiếm vừa nhảy lên bờ thì mười mấy người trong miếu đã nổi lên những tiếng hoan hô vang dội, đồng thời chúng vội vàng chạy ra đón tiếp.

Nguyên đây là toán thứ hai bọn đệ tử phái Tuyết Sơn chạy ra tiếp ứng.

Mọi người thấy Bạch Vạn Kiếm cắp một chàng thanh niên mặc áo gấm liền đồng thanh hỏi:

-Bạch sư ca! Người này là...

Bạch Vạn Kiếm liệng Thạch Phá Thiên xuống đất tức giận nói:

-Các vị sư đệ! Tiểu huynh may mà bắt được tên đầu tội này. Chẳng lẽ các vị không nhận ra gã ư?

Mọi người nhìn kỹ lại Thạch Phá Thiên thì thấy nét mặt chàng cũng hao hao giống như gã thiếu niên Thạch Trung Ngọc ngày trước đã ở thành Lăng Tiêu trốn đi.

Mọi người tức giận tới cực điểm