![]() |
|
|
#1 |
|
Búa Gỗ
![]() Tham gia: May 2008
Bài: 23
VZD: 1.087
Điểm: 1/1 bài viết
|
Em không thể nhừng những suy nghĩ về anh.....
..và em bật khóc.Dù chiều nay em không cô đơn, dù em cũng đã có một buổi chiều lãng mạng chụp ảnh ở Công Viên .Rất vui vẻ !!.Nhưng những phút giây đó không thể ngăn em lại trước dòng cảm xúc dâng trào, khi trở về lại nhà, và một mình chạy thật nhanh trên đường. ![]() Em đã không có đủ bình tĩnh, cố gượng cười từ lúc bước vào hàng trà sữa mà mọi người hay ngồi. Em đã cố để xua đi nhưng ca từ của bài hát đó, nhưng không hiểu sao nó cứ tran về trong suy nghĩ của em. Em đã bỏ chạy, một cách khó hiểu trước con mắt của bạn bè. Và rồi ngục ngả khi em nhận ra rằng, dù có trốn chạy, thì cũng không thể nào thoát được cảm giác đau đớn đó.Và em nhớ tới lúc " Người Vô Hình":
![]() Không để cho em kịp tĩnh tâm, nhưng giờ phút cuối được bình yên bên anh cứ trở lại tâ trí em. Nhớ quay quắt mốt cái tay ( trò này do em nghĩ ra và bắt anh phải thực hiện theo, là đến nhưng chỗ đông người nếu không nắm tay nhau được thì anh sẽ phải ngoắc tay em ). Nhớ đến điên cuồng một cái khoác vai dịu dàng trên đường khuya, nhớ những lúc anh làm em tức đến phát cáu lên, rồi lại " mon mem" làm lành .. ![]() Chiều nay, khi gặp nhau, em đã có đủ bình tĩnh để ngồi cạnh anh, cố gắng một lần nữa để chắc chắn là tình cảm của anh.Vậy mà cứ lặng lẽ thế dấy, anh cứ nhìn xa xăm, còn em thì cứ nước mắt tuôn trao, thuyệt nhiên không trách móc, giận hờn. Em đã cố gắng để ngăn cho tiếng khóc không bât lên thành lời. Bởi vì, em vẫn đang choáng váng, không hiểu sao tình yêu cũng đã đi được một chặng đường dài mà giờ đây, mọi thứ lại kết thúc đột ngột đến vậy ? ![]() Em đã có tùm cho mình một đáp án. "Sao thế anh? Sao anh lại quyết định rời xa em?" - Câu này đã chiếm trọn tâm trí em bao nhiêu ngày qua. Em đã đau đớn, xót xa, và cố đi tìm cho mình một câu trả lời hoàn hảo.Nhưng anh đã không để em tìm thấy điều đó, Và đây cũng là điều duy nhất anh từ chối không làm cho em. Trước đây, bất kì điều gì em muốn, anh cũng tìm mõi cách giúp em cơ mà. Anh của em ! ![]() Có còn yêu nhau nữa không anh ơi? Ngồi bên cạnh em mà anh cũng đâu còn cảm thấy đau khi nhìn em khóc nữa rồi đúng không ? Ngồi bên cạnh em mà sao mọi thứ dường như gượng gạo quá . Và bỗng nhiên xa cách. Cái khoảng cách quá lớn khiến em chăng thể nào kéo anh lại được. Giá như em đừng hồn nhiên thế nữa. Giá như em có thể dang tay, tát thật mạnh vào anh.Nhưng em chẳng thể nào làm được. Anh đau, em còn đau hơn anh gắp trăm vạn lần.Em muốn buông xuôi tất cả mọi thứ, nhưng con tim không cho phép em làm điều đó. ![]() Vậy là cả em, cả anh đều đã biến thành nhưng người có quyền năng mạnh mẽ, có khả năng tàng hình. làm một người vô hình không khó.Một gương mặt thản nhiên, một anh mắt hờ hững, một bàn tay buông lơi dù ở bên cạnh người mình yêu thương. Nhưng em không muốn biến mình trở thành người vô hình.Cái gì cũng có lí do, và có thể giải thích được, dù ai đó đã nói yêu nhau thì có cả trăm ngàn lí do, nhưng chia tay thì chỉ có một lí do duy nhất.Đó là không hợp nhau. Nưng em vẫn muốn biết, tất cả mọi điều, vì sao anh ra đi ? thay đổi nội dung bởi: cui_bap19, 14-07-2008 lúc 14:09. |
|
|
|