Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Smartphone WIKO của Pháp chính thức xuất hiện tại Việt Nam

Tìm HD - Phần mềm tìm và xem phim HD miễn phí

Cuộc thi khoảnh khắc tuyệt vời cùng Vn-Zoom.com

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Tuyển thành viên nhóm Reviews diễn đàn

Mời anh em Vn-Zoom tham gia ASUS EXPO 2014
kết quả từ 1 tới 1 trên 1
  1. #1
    ngao_op's Avatar
    ngao_op vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Kẻ Giúp Việc
    Tham gia
    Sep 2006
    Đến từ
    Viet Nam
    Bài
    3.408
    Cảm ơn
    101
    Điểm
    11.862/1.652 bài viết
    VR power
    11

    Talking Bán chịu - con dao hai lưỡi!

    Trong kinh doanh luôn tồn tại nhu cầu về vốn. Doanh nghiệp nào tìm được biện pháp có thể giải quyết hữu hiệu vấn đề vốn sẽ có thuận lợi lớn trong hoạt động kinh doanh của mình và dễ dàng chiếm ưu thế trong cuộc cạnh tranh với đối thủ. Sự đòi hỏi về vốn ngày một tăng trong nền kinh tế thị trường chính là “cha đẻ” của hình thức bán chịu, một hoạt động được coi là “phao cứu sinh" giúp các doanh nghiệp vượt qua những cơn sóng gió tài chính.

    Bán chịu là quan hệ tín dụng giữa các công ty được biểu hiện dưới các hình thức mua hàng hoá trước- thanh toán sau. Bán chịu xuất hiện là do sự tách biệt giữa kinh doanh và tiêu dùng, và đặc tính thời vụ trong sản xuất và tiêu thụ sản phẩm khiến các công ty phải mua bán chịu hàng hoá.

    Mua bán chịu được coi là hình thức tín dụng vì nó chứa đựng đầy đủ nội dung cơ bản của khái niệm tín dụng, cụ thể là:

    - Người bán chuyển giao cho người mua quyền được sử dụng vốn tạm thời trong một thời hạn nhất định.

    - Đến thời hạn đã được thoả thuận, người mua hoàn lại vốn cộng cả phần lãi suất cho người bán dưới hình thức tiền tệ.

    Quan hệ mua bán chịu được xác lập chủ yếu dựa trên sự thỏa thuận giữa các bên dưới hình thức chứng từ hạch toán bằng các khoản phải thu, phải trả, hoặc hình thức thương phiếu. Trong khi các khoản tiền phải trả, phải thu chỉ có thể giải quyết tình trạng thiếu vốn tạm thời cho doanh nghiệp mà không có tính lưu thông, thì thương phiếu lại đáp ứng được cả hai yêu cầu này khi có thể dùng để thế chấp vay tiền ngân hàng. Môi trường kinh doanh càng phát triển, áp lực cạnh tranh càng lớn thì đòi hỏi về thương phiếu càng cao. Hay nói cách khác, với tốc độ tăng trưởng kinh tế ngày càng một nâng cao, nhu cầu về vốn ngày càng bức thiết, cũng như hạnh lang pháp lý ngày càng được hoàn thiện, sự có mặt của hoạt động mua bán chịu là cần thiết dù bên cạnh nó có nhiều phương tiện, kĩ thuật thanh toán hiện đại khác. Vấn đề là sớm hay muộn mà thôi.

    Những lợi ích mà hoạt động mua bán chịu đem lại chắc mọi người cũng đều nhìn thấy rõ. Tuy nhiên, có lẽ ít ai biết được đây cũng chính là "con dao hai lưỡi" nếu doanh nghiệp chỉ vì muốn thu hút khách hàng mà dễ dãi chấp nhận để khách hàng mua chịu trong khi chưa thực sự nghiên cứu kỹ những thông tin về hoạt động kinh doanh của khách hàng.

    Có thể lấy ví dụ trong lĩnh vực công nghệ viễn thông. Vì quá tin tưởng vào lời nói ngon ngọt của những nhà môi giới về viễn cảnh sán lạn của các sản phẩm công nghệ cao, mà lại rất mơ hồ về nhu cầu cụ thể của khách hàng, nhiều công ty lớn đã đầu tư hàng tỷ USD vào sản xuất sản phẩm công nghệ cao rồi sau đó bán chịu cho khách hàng. Kết quả là số nợ khó đòi của các công ty viễn thông hiện nay, theo ước tính, chiếm phần lớn trong tổng số tiền vay khoảng 2000 tỷ USD của các tập đoàn lớn trên thế giới.

    Theo số liệu thống kê mới đây của tờ Newsweeks , hoạt động bán chịu đang làm điêu đứng các hãng viễn thông lớn trên thế giới và gánh nặng nợ khó đòi đang ngày một chất cao thêm. Chỉ tính riêng năm 2003, khoản tiền khách hàng mua chịu của các tập đoàn viễn thông lớn đã lên tới 35 tỷ USD. Năm 2004, con số này tăng gấp đôi và năm 2005, mặc dù chưa có thống kê chính xác nhưng nếu cứ theo đà này, có thể dễ dàng suy đoán khoản tiền bán chịu sẽ tăng lên nhiều lần. Làn sóng bán chịu đã làm giảm số lượng các "đại gia" viễn thông trên thế giới khi trong tổng số 37 công ty viễn thông hàng đầu của Mỹ được thành lập từ năm 1996, số phá sản hiện giờ đã lên tới con số 18. Trong số này có các tập đoàn viễn thông lớn như Worldcom, Adelphia,...

    Tại sao các doanh nghiệp ngày nay biết bán chịu là mạo hiểm khi chấp nhận những rủi ro lớn và nguy cơ có thể dẫn tới phá sản nhưng họ vẫn làm? Theo kết quả của Viện nghiên cứu Adam, Mỹ, do chi phí đầu vào cho các sản phẩm, dịch vụ ngày càng tăng trong khi ngân hàng không mấy mặn mà với việc cho vay vốn, các công ty đã buộc phải tăng lượng hàng hóa bán chịu cho khách hàng với hy vọng làm tăng giá trị cổ phiếu. Do vậy, không có gì là khó hiểu nếu số nợ khó đòi ở tập đoàn Motorola năm 2000 chỉ chiếm 6,7% tổng số nợ thì đến năm 2001 đã lên tới 57%, ở IKEA tăng từ 2,6% lên 60%, General Electric tăng từ 25,5% lên đến 80% và còn rất nhiều hãng khác cũng lâm vào hoàn cảnh tương tự.

    Bài học đắt giá nhất về bán chịu trong giới kinh doanh diễn ra tại thị trường Đan Mạch. Cách đây một thập kỷ, thị trường điện thoại di động ở quốc gia này thực sự sôi động khiến các tập đoàn viễn thông lớn như Nokia, Motorola đổ xô vào tìm đối tác liên doanh sản xuất và phân phối điện thoại di động. Dự đoán nhu cầu sử dụng điện thoại di động của thị trường Đan Mạch tăng từ 1,5 triệu chiếc năm 1997 lên 8,2 triệu chiếc vào năm 1999 khiến các hãng viễn thông mở hầu bao hết cỡ. Nhưng tới khi thị trường bão hoà, các dây chuyền sản xuất vẫn thi nhau hoạt động đã khiến cho sản phẩm làm ra chỉ để chất trong kho. Lúc đó chỉ còn giải pháp duy nhất là đành bán chịu cho khách hàng trong khi ban ******** cố gắng tìm phương án đưa tập đoàn thoát khỏi "vũng lầy". Số nợ bán chịu ngày một tăng lên trong khi khoản tiền thu về lại không đáng là bao. Một loạt các chi nhánh của Nokia phải đóng cửa gây ảnh hưởng dây chuyền đến hoạt động kinh doanh của cả tập đoàn.

    Ngoài ra, sự đổ vỡ của nhiều tập đoàn viễn thông quốc tế tại châu Âu cũng là một điển hình liên quan đến hoạt động bán chịu. Chỉ tính riêng năm 1999, các tập đoàn viễn thông châu Âu đã chi 120 tỷ USD để nghiên cứu và phát triển thế hệ điện thoại di động Internet tốc độ cao, tiêu biểu là France Telecom, Deustche Telecom. Nhưng lượng khách hàng sẵn sàng chi tiền để được sở hữu những chiếc điện thoại di động hạng sang không nhiều như lượng khách hàng bình dân, buộc các hãng này phải thực hiện phương thức bán chịu. Năm 2000, Nokia đã đầu tư 100 triệu USD theo lối bán hàng trả chậm cho đối tác Telsim (Thổ Nhĩ Kỳ). Nhưng việc Deustche Telecom đầu tư vào thị trường này khiến Nokia lo ngại mất thị phần và đã đầu tư thêm cho Telsim 700 triệu USD. Cho tới nay, Telsim đã được Nokia và Motorola đầu tư hơn 2 tỷ USD. Phần lớn cổ phần của Telsim lúc bấy giờ do tập đoàn Turkcell nắm giữ, thế nên, khi Turkcell phá sản, Telsim cũng sụp đổ theo. Đây thực sự là một cú đánh mạnh làm cho hoạt động kinh doanh của Motorola chựng lại khi ước tính số nợ khó đòi hiện nay của tập đoàn này đã lên đến 2,3 tỷ USD.

    Một trong những nguyên nhân làm cho tình trạng trên kéo dài nhiều năm, khó giải quyết là do các khoản nợ giữa các bên thường không được xác nhận bằng văn bản. Có trường hợp con nợ bị giải thể, sáp nhập, phá sản, dẫn đến tình trạng không còn người đứng ra kế thừa nghĩa vụ nợ, làm cho các doanh nghiệp chủ nợ khó có thể truy đòi được các khoản nợ vì không có đủ bằng chứng pháp lý. Cuối thập niên 90, tập đoàn Lucent Techlonogy bán chịu 2 tỷ USD cho hãng Winstar Comunication với mục tiêu thâm nhập thị trường công nghệ Trung đông và Tây á. Nhưng đầu năm 2001, khi khủng hoảng tài chính ở khu vực này xảy ra, sự sụp đổ của Winstar Comunication đã cuốn theo số nợ của Lucent Techlonogy. Adelphia cũng "bán mình" cho các vụ sụp đổ ở Bắc Mỹ và châu Á.

    Không những thế, trong kinh doanh ngày nay, không phải quốc gia nào cũng có hệ thống pháp luật hoàn thiện điều chỉnh hoạt động mua bán chịu, cụ thể là thương phiếu. Vì thế, trong lúc hoạt động mua bán chịu vẫn diễn ra chủ yếu theo thoả thuận, nhiều doanh nghiệp còn e ngại sử dụng thương phiếu như là phương tiện tín dụng, thanh toán trong quan hệ mua bán. Do đó, các ngân hàng không có đủ điều kiện để có thể cấp tín dụng cho doanh nghiệp dưới hình thức chiết khấu thương phiếu hoặc cho vay có đảm bảo bằng cầm cố thương phiếu. Tình trạng này dễ dẫn đến hậu quả là tăng nợ nần dây dưa giữa các doanh nghiệp. Chi tiết này có thể được minh chứng qua số liệu nợ khổng lồ giữa các công ty trên thế giới đến nay là khoảng gần 4000 tỷ USD.

    Suy cho cùng, đôi khi chỉ vì muốn tạo điều kiện thuận lợi cho người mua, qua đó thu hút thêm khách hàng mới mà nhiều công ty thường xuyên đồng ý bán chịu. Phương thức này là cần thiết và chỉ thực sự có hiệu quả khi doanh nghiệp đã có những đánh giá nghiêm túc và tìm hiểu kỹ lưỡng về khách hàng, về khả năng trả nợ của họ đồng thời nghiên cứu những biến động của thị trường trong tương lai. Có thế, rủi ro vỡ nợ mới được giảm thiểu đến mức thấp nhất.

    Đúng là không có phương thức kinh doanh nào là hoàn mỹ cả, tất cả đều ẩn chứa trong nó "hai lưỡi sắc" của một con dao: một mặt nó có thể là công cụ sắc bén giúp bạn rất nhiều trong hoạt động kinh doanh, nhưng mặt khác nó cũng có thể làm bạn "đứt tay" bất cứ lúc nào. Điều quan trọng là chúng ta cần phải biết phát huy hết tính năng của "con dao" trong tay mình để tránh phải nhận những "vết thương" không đáng có.

    (Theo vnmedia.vn)
    HỖ trợ cài đặt hoặc sữa chữa các sự cố qua teamview
    - Điều kiện: Hỗ trợ lẫn nhau tùy điều kiện - hoàn cảnh.
    - Phone : 0908.563.014 ( ko nhắn tin ) ( ko gọi sau 9h đêm )
    ( ko crack - hack)
    - Nhận sữa chữa cài đặt máy tính trong phạm vi Tỉnh BRVT.

  2. Có 2 thành viên cảm ơn ngao_op cho bài viết này:
    commbui410 (23-02-2012), eng.tuananh (17-06-2008)

 

 

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •