![]() |
|
|
#1 |
|
Gà Con
![]() Tham gia: Dec 2007
Bài: 4
VZD: 183
Điểm: 2/1 bài viết
|
Hồ Phong hớp 1 chén rượu; không ai biết hắn nghĩ gì vào lúc này; toàn gia hắn đã biến đâu mất chỉ sau 1 đêm; việc gì đã xảy ra với Hoàng Lạc sơn trang của hắn. Hắn chau mày; hắn đang suy nghĩ chăng? Lần đầu tiên, mọi người thấy hắn chau mày; hắn là con trai của trang chủ Hoàng Lạc sơn trang; từ nhỏ đến giờ được ăn sung mặc sướng; hắn ở nhà ít hơn ở kỷ viện và sòng bài; mọi người lúc nào cũng thấy hắn ăn chơi phè phởn. Nhưng lúc này đây; hắn trông có vẻ rất nghiêm túc; sự nghiêm túc đến mức khác bình thường làm mọi người vừa buồn cười mà lại vừa không dám cười.
* * * Giang hồ đại loạn; các thế lực ngoại đạo đang dần lớn lên và đang chực xâm chiếm trung nguyên. Còn trung nguyên vốn dĩ đã loạn lại xuất hiện thêm truyền thuyết về Long Châu và kho báu rồng. Tương truyền rằng ngày xưa Tần Thủy hoàng giết người ko đếm xuể, là 1 người cực kỳ khôn ngoan và độc ác; vàng bạc kho báu của ông - cùng với long châu được giấu ở đâu không ai biết được. Ngày đó Tần Thủy hoàng từng muốn chế tạo ra thuốc trường sinh bất tử; có người đồn rằng chỉ cần uống được long châu thì sẽ được trường sinh bất tử; đó chỉ là tin đồn thực ra chẳng ai biết có hay không. Tần Thủy hoàng có được long châu nhưng ông không có phúc phần để uống; người giữ viên long châu cũng là người Tần Thủy hoàng tin cẩn nhất đã chết cùng với kho báu rồng và tất cả bí mật về nó. Tin đồn này vốn dĩ chết đã lâu bởi ai cũng mệt mỏi đi tìm mà nào có ai biết được kho báu ở đâu ?? Nhưng hôm nay nó lại trở lại và thành đề tài nóng nhất võ lâm. Một tin đồn rằng trang chủ Hoàng Lạc sơn trang nắm giữ bí mật này; điều này đã gây cho Hoàng Lạc sơn trang 1 phen sóng gió; dẫn đến cảnh diệt môn. Vì ai cũng muốn có được long châu và kho báu rồng trong tay; ai cũng tin rằng có 2 thứ đó thì sẽ là trường sinh bất lão thống trị trung nguyên!!! Chương I: Máu nhộm Hoàng Lạc sơn trang Bất kỳ ai trên giang hồ và đã là thân tại giang hồ thì đều biết đến Hoàng Lạc sơn trang như là 1 thiên hạ đệ nhất trang thời bấy giờ. Hồ Kỳ Hồng là 1 trang chủ đáng để giới võ lâm kính trọng bởi sự hào phóng và việc đón tiếp nhân sĩ võ lâm nhiệt tình của mình. Như mọi ngày; trang chủ đi xem các nha đinh trong sơn trang làm việc cũng như luyện tập võ nghệ như thế nào. Dạo trong sân tập; các âm thanh keng, keng; vụt vụt,... của những người đang diễn tập pk 1vs 1 với nhau và 1 khung cảnh ấn tượng, mọi người đang tập thể dục nhịp điệu kìa. Động tác của các nha đinh rất đều đẹp và thành thục; vào những thời điểm quyết định cũng như những đòn quyền quyết định của 1 bài quyền, họ hét lên "kia" trông thật hoành tráng và giống y như karatedo. Nghe tiếng hét; cũng đủ biết họ có 1 nội công và 1 bề dày tập luyện như thế nào. Nhờ luyện tập võ nghệ, các nha đinh quét dọn vườn tượt động tác cũng đẹp và làm việc nhanh nhẹn hơn. Dựa vào khí thế của Hoàng Lạc sơn trang chẳng có ai là không hiểu vì sao họ được coi là thiên hạ đệ nhất trang cả. -Bẩm trang chủ, ngoài kia người đông như kiến, không biết là có ý đồ gì. Hồ trang chủ hỏi: -Vậy ngươi có biết bọn họ là ai không? -Dạ, bọn họ bảo là Tứ đại mãnh thú muốn nghỉ trọ lại 1 đêm nhưng thuộc hạ đoán họ có ý đồ khác. -Được rồi để ta ra xem thử. Hồ trang chủ hớp 1 ngụm trà rồi từ từ đứng dậy đi ra ngoài, nhìn phong cách rất chậm rãi nhưng chỉ trong phút chốc ông đã có mặt ở ngay cổng Hoàng Lạc sơn trang. Một giọng nói ồm ồm vang lên: -Tại hạ là Hắc Báo Người tên Hắc Báo thân thể to cao cường tráng; râu ria xồm xoàm nhưng trông chẳng có vẻ gì là nhanh nhẹn của loài hắc báo cả. Rồi thêm 1 giọng khác trầm ấm -Tại hạ là Phục Long Phục Long quần áo giống thư sinh; nước da trắng, đôi mắt sắc và nếu để ý kỹ hơn thì đôi bàn tay lại nói lên điều ngược lại; đen ngồm và kinh dị. Có lẽ là hậu quả của việc tập luyện huyết ma thủ. Một giọng khác ầm ầm như thác cuốn -Tại hạ là Hoàng Hổ Hoàng Hổ người vằn vện, khoát chiếc áo da hổ; để phanh bộ ngực trần... dẹp lép; dựa vào giọng nói thì biết người này tu luyện khí công cũng phải đạt dương quang nhị hiện bảy tám thành Người cuối cùng trong tứ đại mãnh thú nước da trắng hồng; đôi mắt to và rõ; khuôn mặt chữ điền đôi môi vễnh như môi cá (nhưng chắc thua thị nở) báo danh: -Tại hạ là Kim Tượng. Rồi mọi người cùng hô to: -Xin trang chủ cho nghỉ qua đêm nay, ngày mai sẽ rời đi tức khắc |
|
|
|
|
|
#2 |
|
Gà Con
![]() Tham gia: Dec 2007
Bài: 4
VZD: 183
Điểm: 2/1 bài viết
|
Tứ đại mãnh thú là 1 bộ tứ độc ác khét tiếng ở 1 dải từ Nam Xương đến Hàng Châu; thuộc hạ của chúng nhiều vô kể; chúng nó nuôi thú rồi huấn luyện chúng trở thành những chiến sĩ dũng mãnh; rất nhiều người vì train lv mà phải nằm xuống bởi những phát cắn crit của đoạt mệnh hắc báo thú, đại hắc báo hay là của hôi hùng thú->mấy con này kinh lắm, mọi người train nên cẩn thận. Mọi người căm hận bọn chúng thấu xương nhưng chỉ có những ai tam hoa 10-11 trở lên đi kèm với buff pro và chuẩn bị vài củ sâm thì mới dám xông vào tận hang ổ của chúng để mà tiêu diệt thôi. Ngặt nổi giết hết con này nó lại ra con kia tiếp quyền cai quản; thế là quần hùng cứ thi đua nhau giết và nó thì cứ thi đua nhau ra đời. Về bọn thú này, vẫn còn là 1 bí ẩn chưa giải thích hết được. Hôm nay, bọn chúng tập trung ở Hoàng Lạc sơn trang tất nhiên cũng hổng có ý đồ tốt đẹp gì.
Hồ trang chủ chậm rãi trả lời: -Hoàng Lạc sơn trang chúng tôi chỉ đủ cho khoảng 200 người ở trọ; trong khi quân số các hạ là không dưới 300 người cùng vài ngàn mãnh thú. Thế nên thứ lỗi tại hạ không thể đón tiếp các vị. -Ha Ha; nghe nói Hoàng Lạc sơn trang là thiên hạ đệ nhất trang, vậy mà không đủ chổ cho bọn ta à. Vậy thì dẹp cái danh hiệu đó đi. Người đang nói chính là Hoàng Hổ; hắn cố ý lớn giọng và ưỡn cái ngực lép của hắn ra làm cho mọi người 1 phen choáng váng (hổng hiểu là choáng váng vì hắn nói lớn hay choáng váng vì cái ngực lép của hắn nữa) Chậm rãi; ngắn gọn nhưng chắc chắn; Hồ trang chủ trả lời: -Danh hiệu là do nhân sĩ giang hồ đặt; nếu mọi người trong giang hồ đều muốn dở bỏ thì tại hạ cũng đâu biết làm sao. -Đừng nhiều lời lắm chuyện nữa. Hoặc để chúng tôi ở trọ hoặc là giết hết gà chó không tha (hix đúng là giọng của lục lâm thảo khấu) - Lão Tượng buột miệng nói ra; cái miệng với đôi môi vểnh đáng sợ đó cũng làm mọi người 1 phen kinh hoàng; ai cũng thầm nghĩ: miệng gì mà xấu thế ko biết. Trang chủ vẫn bình bĩnh trả lời: -Nếu các vị đã muốn thế; tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh Bọn Tứ đại mãnh thú cùng thuộc hạ nghe xong ngớ cả người ra. Vốn dĩ bọn này là bất học vô thuật; nó làm gì có đủ học thức để mà biết câu "cung kính không bằng tuân mệnh" có nghĩa gì cơ chứ!! Lão Hắc Báo hỏi lão Phục Long; lão Phục Long lại hỏi lão Kim Tượng; lão Kim Tượng lại chuyển hết qua cho lão Hoàng Hổ; lão Hổ được mọi người xem như Gia Cát Lượng của cả nhóm; việc gì cần suy nghĩ, cần nói văn vẻ đều do lão Hổ phụ trách; nhưng lần này cái câu này nó cao "xiu" quá, lão Hổ vắt đầu bóp óc, mồ hôi đổ ra nhuễ nhại mà vẫn không hiểu ý nghĩa của nó; cuối cùng lão thu hết can đảm của 1 kẻ bất học và tàn ác vào hét lên: -Cung kính không bằng tuân mệnh là cái chó gì ?? Rốt cuộc là có đồng ý hay không? Lần này, với vẻ lạnh lùng dứt khoát; Hồ trang chủ nói như đọc từng chữ một: -Tại hạ đã nói; chuyện này là không thể. Khí tức xông lên; vì sao tức? Vì chả có khi nào bọn tứ đại mãnh thú này yêu cầu mà không được đáp ứng cả. Cái tức bắt nguồn từ cái giận; cái giận bắt nguồn từ lòng tự trọng. Lòng tự trọng bị tổn thương thì cái tức nó trào ra (giống y như muốn mửa vậy ). Một tiếng hét rền vang cả đất trời của lão hổ: -Anh em; không có chuyện gì bon ta yêu cầu là không được đúng không? Cả bọn thuộc hạ đồng thanh reo: -Đúng thế Còn bọn chó gà heo vịt, cào cào châu chấu cũng la hét làm náo loạn cả lên->chắc cũng ủng hộ lão Hổ. -Với người ko đáp ứng cho nhu cầu của chúng ta thì chúng ta làm gì hả??? Bọn thuộc hạ đồng thanh y như là tập luyện sẵn ở đâu; rất là thành thục: -Máu nhộm Hoàng Lạc Sơn trang!!! Sau tiếng hô; toàn bộ lũ lâu la cùng gà vịt heo chó kèm với gấu báo cọp beo xông vào Hoàng Lạc Sơn trang. Về phía Hoàng Lạc sơn trang; Hồ trang chủ đứng trên cao cười khuẩy rồi phất tay 1 cái; lập tức bảy bảy bốn chín gia đinh (chú ý: bảy bảy bốn chín nên hiểu là 7x7=49 chứ hổng phải 7749 nghen) tinh tráng lập thành Hoàng Lạc bắc đẩu trận. Hoàng Lạc bắc đẩu trận được bắt nguồn từ trận pháp của phái toàn chân; có tham khảo trong Cửu âm chân kinh và trận pháp của Gia Cát Lượng mà thành. Mỗi 7 người làm 1 tổ giữ các vị trí hiểm yếu khác nhau công thủ toàn diện. Với 49 người tinh tráng được huấn luyện bài bản có thể chống chọi với vài vạn tinh binh chứ nói gì lũ ô hợp này. Đây cũng chính là 1 trong những lý do Hoàng Lạc sơn trang có thể đứng vững trong giang hồ. ............. |
|
|
|
|
|
#3 |
|
Gà Con
![]() Tham gia: Dec 2007
Bài: 4
VZD: 183
Điểm: 2/1 bài viết
|
Lại nói, lúc này 1 bên là hổ báo; dùng sức mạnh tàn bạo và lực lượng đông làm lợi thế cho việc công thành (giống trang viên chiến nhỉ ) thì bên kia, phía Hoàng Lạc sơn trang lại lấy tinh nhuệ và bài bản làm lợi thế. Liệu bên nào chiếm được ưu thế khi đánh nhau? Hồ Kỳ Hồng, trang chủ của Hoàng Lạc sơn trang đã chỉ huy thuộc hạ của mình như thế nào để ngăn cản sự tiến bước của đoàn quân dã thú kia?
* * * Ở 1 nơi khác: Tiếng reo hò buôn bán; tiếng nói đùa ồn ào râm ran, khung cảnh phố thị thật là náo nhiệt. Tiếng mời gọi của các kỹ nữ. Và đây chính là Hồng Xuân Viện; kỹ viện lớn nhất ở Nam Châu lúc bấy giờ. Đây là 1 kỹ viện nhưng không mang ý nghĩa của 1 kỹ viện thông thường mà nó mang ý nghĩa như 1 vũ trường. Vào bên trong bạn sẽ được nghe đủ các loại nhạc disco; nhạc dance chẳng khác gì 1 thế giới hoàn toàn khác. Bạn cũng có thể gọi sâm banh và các loại rượu khác đủ loại tây có ta có; và tàu có. Loại rượu được khách hàng ở đây ưa dùng nhất chính là rượu cần, mà phải là rượu cần sản xuất từ Tây Vực (xin thông cảm, định nói là Tây Nguyên nhưng vì là truyện nên ... di hoa tiếp mộc qua Tây Vực ). Khách hàng ở đây lại rất cổ quái; không muốn ngậm ống hút như bình thường mà là uống từ miệng 1 cô gái đẹp sau khi cô gái này hút rượu từ bình. Nói chung, nơi đây tập trung đủ trò hoa dạng để lấy tiền khách hàng và lẽ dĩ nhiên đây cũng được gọi là thiên hạ đệ nhất viện. Khách hàng ở đây gồm toàn vip và đại gia; tiền trong người lúc nào cũng phải vài chục mil. -Rượu đâu.? Một giọng nói đợm vẻ say xỉn vang lên. Ngó kỹ lại người vừa nói câu đó chẳng phải ai khác mà chính là công tử của đệ nhất sơn trang Hoàng Lạc sơn trang; đứa con trai duy nhất của Hồ Kỳ Hồng; Hồ Phong. Những tiếng cười, những lời nói dam đãng vang lên -Dạ, em "lấy" rượu ngay đây. Và: -Ụm à; khà... Rượu thế này mới là rượu, uống thế này mới là uống chứ. Tiếp nữa nào... Chợt có tiếng khua; tiếng réo gọi dưới nhà: -Hồ công tử; Hồ công tử, lớn chuyện rồi, lớn chuyện rồi. Một gia đinh của Hoàng Lạc sơn trang vừa thở vừa nói. Hồ Phong bước ra khỏi phòng, cáu gắt: -Chuyện gì mà lớn hả? -Thưa công tử, sơn trang đang bị Tứ đại mãnh thú tấn công; hiện đang rất ác liệt. Lạnh lùng, Hồ Phong đáp: -Mấy thằng đó bất học vô thuật làm sao phá nổi Hoàng Lạc bắc đẩu trận của lão già mà lo. Hồ Phong nhấn giọng: -Cút về đi; đừng phá hỏng cuộc vui của ta. Nói xong, Hồ Phong quay lưng lại bước vô phòng, lại những tiếng cười dam đãng vang lên. Gia đinh đó lủi thủi quây về. * * * Vài canh giờ sau: Đang vui chơi sa đọa ôm ấp các mỹ nữ trong tay và thưởng thức rượu cần; chợt nghe phía dưới lầu có tiếng người la thất thanh: -Có người chết, có người chết. Hồ Phong mặc vội quần áo; phi thân xuống lầu; thấy 1 cái xác đầy máu; sau vài giây bỡ ngỡ chàng cuối xuống nhìn mặt và hét lên: -A Tam; chuyện gì xảy ra vậy Người gia đinh tên A Tam mặt mày đầy máu không còn nhận ra được hình dạng nữa; thân thể thì đầy thương tích, thở 1 hơi thở yếu ớt; gượng nói: -Công tử... Công tử.... Hoàng... lạc... sơn..... Đến chữ sơn thì A Tam cũng đứt hơi nhưng mọi người vẫn thấy hắn nở 1 nụ cười mãn nguyện, có lẽ hắn mãn nguyện vì dù sao cũng đã thực hiện xong trọng trách báo tin của mình. Hồ Phong bàng hoàng; chàng cảm thấy đầu óc trống rỗng. A Tam là 1 người hiền lành, không thể có chuyện tư thù mà bị chết vì chuyện này. Hơn nữa; lời nói cuối cùng là Hoàng Lạc sơn trang. Hoàng Lạc sơn trang là thiên hạ đệ nhất trang; vô cùng kiên cố và hùng mạnh bởi ngoài Hoàng Lạc bắc đẩu trận pháp còn có Thạch trận và vô số cơ quan cạm bẫy được thiết kế 1 cách tinh vi. Việc Hoàng Lạc sơn trang bị san bằng là chuyện không thể. Không thể- 2 từ này vang lên trong đầu của Hồ Phong. Chàng phi thân vội về nhà. Chưa đầy 1 khắc, cái nóng háp vào mặt chàng đến phỏng da. Hoàng Lạc sơn trang đang cháy phừng phừng. Vận Hoàng Lạc chân khí bảo vệ thân thể; Hồ Phong phóng sâu vào trong sơn trang; người chết ngổn ngang; heo gà vịt chó gì đâu đều bị nướng trui. Tứ đại mãnh thú cũng chẳng còn thấy ra cái gì chỉ thấy 1 lão môi vễnh; 1 lão ngực lép; 1 lão tay xù xì và 1 lão to chắc nhưng cũng chỉ là 1 màu đen đen chấm thêm vàng vàng->dùng câu hát này để tả việc mấy ông đó y như cục than, màu vàng là lửa cháy lách tách bên trên . Nhưng gia đinh và người nhà Hoàng Lạc sơn trang thì đâu rồi?? Vốn định tìm hiểu kỹ nhưng lúc này nhà cửa bắt đầu đổ sập. Biết ko thể nán lại lâu; Hồ Phong đành phi thân ra ngoài. Sáng sớm hôm sau; Hồ Phong thức dậy sớm hơn mọi ngày chỉ đơn giản vì hôm wa hắn ko ngủ chung với gái đẹp mà thôi. Lần mò lại các vết tích; vẫn 1 câu hỏi lớn trong đầu hắn: Việc gì đã xảy ra với Hoàng Lạc sơn trang và gia đình hắn? Hắn tìm 1 tửu điếm để nghỉ ngơi và cũng để suy nghĩ về việc đó. Hôm nay, mọi người thấy hắn chau mày; 1 việc từ trước đến nay chưa hề có. Phải chăng việc Hoàng Lạc sơn trang bổng nhiên biến mất trên giang hồ sẽ thay đổi cuộc đời hắn? Cuộc đời hắn vốn quen với việc xài tiền, tiền thì Hoàng Lạc sơn trang ko thiếu nhưng bây giờ Hoàng Lạc sơn trang biến mất; hắn sẽ sống ra sao? Nguyên nhân gì khiến tứ đại mãnh thú tấn công Hoàng Lạc sơn trang và tại sao họ lại tử trận? Cuộc chiến giữa họ và Hoàng Lạc sơn trang đã diễn ra như thế nào? |
|
|
|
|
|
#4 |
|
Gà Con
![]() Tham gia: Dec 2007
Bài: 4
VZD: 183
Điểm: 2/1 bài viết
|
Lại nói, Giang hồ lúc này hỗn loạn được chia làm 5 thế lực khác nhau hùng cứ Đông, Tây, Nam, Bắc và Trung. Tại vùng Nam Châu thì thế lực lớn mạnh và hung hãn nhất là thế lực của Tứ đại mãnh thú; cơ quan đầu não là mãnh thú các; và thế lực giàu có; nổi tiếng nhất giang hồ chính là Hoàng Lạc sơn trang với tài sản và việc kết giao sâu rộng của mình đứng đầu là Hồ Kỳ Hồng trang chủ giao lưu rộng rãi; tính tình hào sảng. Nhưng sự việc diễn biến bất ngờ; chỉ trong 1 đêm toàn bộ đại quân của tứ đại mãnh thú tấn công vào Hoàng Lạc sơn trang đã bị tiêu diệt còn toàn bộ người và của của Hoàng Lạc sơn trang lại hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại nắm tro tàn.
Chim hót líu lo; ngoài trời lúc này đã sáng; từng tia nắng mang theo hơi ấm rọi thẳng vào phòng. Rồi mặt trời lên cao; cái ấm dễ chịu lúc sáng sớm dần chuyển thành cái nóng hắt khó chịu. Nó làm Hồ Phong nhớ lại cái nóng của cái ngày mà Hoàng Lạc sơn trang bị tiêu hủy. Chàng mở mắt rời khỏi giường; chàng dậy từ rất sớm, lắng nghe tiếng chim hót và cảm nhận sinh khí của một ngày mới trên giường cho đến khi mặt trời đứng bóng đó là thói quen khó bỏ của chàng (như thế này mình gọi là ngủ nướng đây ). Hôm nay; chàng thấy đầu óc nhẹ bẫng, sau 1 ngày hôm qua xỉn không biết trời trăng mây gió gì. Việc của ngày hôm kia xảy ra quá bất ngờ; chàng không thể nào tin được đó là sự thật; ngày hôm qua Hồ Phong uống rượu suy nghĩ; nghĩ thì chẳng nghĩ được gì mà rượu thì cứ uống; cũng không hiểu là uống rượu suy nghĩ hay là uống để quên đi; để chạy trốn cái mà mình không tin đó là sự thật. Nỗi buồn nào rồi cũng qua đi; đau khổ nào rồi cũng hết; cũng như việc bị phá train, bị phá 1 ngày 2 ngày, 1 tuần 2 tuần rồi hết, ai bị phá hoài được mà cũng đâu ai rảnh để đi phá hoài được. Rời khỏi tửu điếm; chàng lần về Hoàng Lạc sơn trang như tìm về cái ký ức. Trời bắt đầu chuyển; mây đen kéo đến, đến là khổ cho cái xứ này (miền Nam mà mưa nắng thất thường ); trời Nam Châu lúc nắng lúc mưa y như tính tình con gái lúc mưa lúc nắng chẳng biết đường nào mà lần, mà dự báo thời tiết. Bầu trời xám xịt, người ta thường nói "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ"; nhưng người buồn thì nhìn cảnh nào cũng buồn hay là cảnh buồn thì làm lòng người nặng dần? có lẽ cả 2 đều đúng; với Hồ Phong, mây đen xám xịt làm chàng nghĩ đến cái bầu trời u tối của mình khi mà Hoàng Lạc sơn trang biến mất. Khung cảnh nơi đây, vẫn như xưa; mọi thứ vẫn cháy đen xám xịt như bầu trời u tối hiện giờ (hay là do bầu trời tối nên thấy mọi vật đều tối nhỉ ); nhưng với 1 cái đầu tỉnh táo; Hồ Phong lần tìm các vết tích còn xót lại... |
|
|
|