Go Back   VN-Zoom forum > Video games > Games Online > Cửu Long Tranh Bá

 

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 15-09-2007, 16:02   #1
Rìu Sắt
 
hoanglinhap's Avatar
 
Tham gia: Feb 2007
Bài: 197
VZD: 5.960
Điểm: 27/20 bài viết
Default Hồi 2: Những điều nghi vấn

Hồi 2: Những điều nghi vấn

Xích Long lần trong ngực áo lấy ra một vật nhỏ, vật này có hình giống một đoá hoa sen và có màu xanh lục. Trên đầu của đoá hoa ấy có cả thảy 9 vòng tròn đồng tâm đều nhau. Mỗi vòng tròn có cả thảy 9 lần 9 là 81 lỗ nhỏ li ti. Ở dưới đài hoa có một cơ quan, khi ấn vào cơ quan này thì lần lượt mỗi vòng sẽ phóng ra 81 mũi châm tẩm kịch độc và giữa vòng tròn nhỏ nhất sẽ phóng ra một tụ tiễn nhỏ. Tụ tiễn này khi thoát ra sẽ tách thành 9 tụ tiễn nhỏ hơn. Mỗi tụ tiễn như vậy lại phóng ra thành 9 mũi kim châm nhỏ nữa.

Đây đúng là món vũ khí cực kỳ thâm độc, cực kỳ tàn ác. Ai bị nó đánh trúng thì trên người sẽ bị vô số kim châm cực độc ghim vào và không ai có thể cứu chữa được. Chỉ nhìn sơ qua là gã nho sinh đã tái mặt nói:

- Té ra là Khổng tước linh, hèn chi mà bọn chúng lại giành nhau như vậy. Nhưng trên người Long Hổ bang chúa có Khổng tước linh sao lại có thể để kẻ khác lấy mạng rồi còn mang vật báu đi?

Lúc này Xích Long mới nói, giọng đều đều:

- Huynh có nghe dạo này giang hồ có ba chuyện chấn động không?

Gã áo trắng nói:

- Đệ có nghe, nhưng chưa rõ lắm.

Xích Long cười:

- Xem ra năm năm nay gió tuyết biên ải làm cho lỗ tai của Thiên Phong huynh không còn thính nữa rồi!

Thiên Phong đáp lời:

- Chắc là vậy, chắc là vậy…

Mỗi câu nói hắn lại uống một chén rượu. Xích Long nhìn hắn một lát rồi nói:

- Năm năm trước, ngay sau khi Lang Chấn Phong huynh kết nghĩa phu thê với Lam Nhược Lan tẩu thì huynh bỏ đi mất dạng, họ cũng đi tìm huynh nhiều lắm…

Nói đến đó hắn dừng lại nhìn vẻ mặt của Thiên Phong, nhưng thấy người này vẫn điềm nhiên không nói gì, chỉ khẽ uống rượu, nhưng hình như đôi mắt lộ nhiều vẻ ưu tư. Rồi Thiên Phong ngước mặt hỏi:

- Họ vẫn khỏe chứ, Nhược Lan đã có tin vui gì chưa?

Xích Long cười buồn, rồi chợt gương mặt hắn lộ vẻ căm phẫn:

- Ba hôm trước, Chấn Phong huynh đưa tẩu tẩu lên Tuyết Sơn thì bị kẻ thù vây hãm. Tẩu tẩu bị đánh văng xuống núi không tìm được xác, còn Phong huynh thì đến nay không rõ tung tích. Khi người của đệ đến nơi thì chỉ có xác của 10 tên bịt mặt nằm đấy, xem xét kỹ thì hình như là người của phái Điểm Thương. Chúng chết vì võ công Tu la trảm của Chấn Phong huynh. Còn đại huynh và đại tẩu thì không biết tung tích, chỉ thấy dưới vực có vướng lại tấm áo choàng của tẩu tẩu, nên đệ đoán tẩu bị người ta đánh rơi xuống vực. Đệ cho người xuống vực xem xét thì chỉ thấy có một đôi hài thêu hoa mà tẩu vẫn thích mang.

Hắn đấm mạnh vào mặt bàn rồi tiếp tục nói:

- Ta mà biết kẻ nào làm chuyện ấy thì dù ra khỏi Lục Thiết Môn ta cũng quyết băm chúng ra thành cám mới hả lòng!

Thiên Phong vẫn không nói gì, gương mặt hắn giờ đây xám lại, rồi đỏ bừng lên, nước mắt chực rơi xuống, gã nói trong nghẹn ngào:

- Phong ca, Lan muội… Ta đi đã năm năm, khi trở về thì hai người…

Nói rồi hắn bóp mạnh một cái, chén rượu trên tay vỡ nát, mảnh chén găm vào tay hắn, máu chảy đầm đìa. Rồi hắn hỏi:

- Chuyện ấy cũng là một chuyện chấn động giang hồ ư?

Xích Long ngẩng mặt lên nói:

- Uy danh của huynh tẩu họ thì huynh còn lạ gì? Một người là Vạn lý độc hành Tu La huyết thủ Lang Chấn Phong, một người là Thanh Phong thập tam kiếm Mỹ kiếm đoạt mệnh Lam Nhược Lan. Vợ chồng họ một đao một kiếm hành hiệp giang hồ, ai mà không nghe danh, ai mà không kính nể? Chuyện này chấn động giang hồ còn vì cách đây mấy tuần, Tuyết Sơn chưởng môn hiện tại là Độc thủ kiếm Nhân Bạch Lãnh có phát anh hùng thiếp cho mời các cao thủ giang hồ hội họp tại Tuyết Sơn phái bàn việc chống lại một tên ma đầu khát máu là Huyết Tử Lan. Hắn chỉ mới xuất hiện gần đây nhưng làm nhiều điều bạo ngược như giết người, bắt cóc phụ nữ. Mà lạ là những người hắn giết toàn là những trang nam tử phong lưu anh tuấn và trong tên đều có một chữ “Phong”.

Thiên Phong lúc này mới nói:

- Đệ cũng nghe qua việc này. Đệ là Thiên Phong, chắc sớm muộn gì…

Xích Long cười:

- Ai hắn dám động chứ Phong huynh…

Thiên Phong nói:

- Chẳng nhẽ Phong ca ta không mang chữ Phong như ta sao?

Rồi hắn tiếp:

- Chỉ vì hắn luôn để lại hiện trường một đóa hoa lan màu tím còn vấy máu nên giang hồ mới gọi hắn là Huyết Tử Lan chứ gì?

Xích Long mỉm cười:

- Đệ nghĩ kẻ hắn muốn tìm không phải là ai khác mà là một người.

Thiên Phong cười:

- Huynh nói thử coi?

Xích Long nhỏ nhẹ:

- Sáu năm trước có một cô gái yêu một chàng trai tha thiết. Nàng yêu hoa lan say đắm. Chàng cũng yêu nàng nhưng vốn có bản tánh phong lưu đa tình. Chàng cứ muốn yêu hết đàn bà đẹp trong thiên hạ, nên bạ đâu yêu đó. Chàng cũng yêu một cô gái tên Lan như nàng. Hận vì người yêu có tánh phong lưu, lại phụ bạc tình nàng nên nàng bỏ độc vào rượu khiến chàng tạm thời mất hết công lực định giết chàng rồi tự sát theo…

- Nhưng cuối cùng nàng không xuống tay được. Nàng bỏ đi biền biệt. Chàng có cố tìm cũng không thấy nàng đâu. Một năm sau, chàng phát hiện người mà chàng đem lòng yêu tuy đối xử với chàng rất tốt, ai cũng nghĩ họ thật đẹp đôi thì lại yêu bạn thân chàng. Chàng dò ý thấy người bạn mình cũng đã thầm yêu trộm nhớ nàng nên chỉ còn cách tác hợp cho hai người để giữ trọn tình nghĩa. Rồi chàng ra đi biền biệt suốt năm năm.

Xích Long bật cười:

- Phong huynh thật không có khiếu kể chuyện.

Thiên Phong cười lớn hơn:

- Chứ cái lão mặt đỏ nhà ngươi kể hay hơn ta chắc?

Xích Long cười:

- Đệ nghĩ Tử Lan muốn huynh ra mặt.

- Sáu năm trước ta phụ nàng, nhưng nàng không xuống tay được. Chẳng lẽ giờ nàng lại muốn giết ta ư?

- Cái này đệ không biết, huynh gieo gió thì gặt bão, nếu Tử Lan không là Huyết Tử Lan thì thôi, chứ quả thật… thì Lục Thiết Môn chỉ còn cách…

- Nhưng chẳng lẽ nàng lại đối phó với Chấn Phong ca?

- Thử hỏi ngoài huynh ra nàng giận ai nhất?

- Chỉ một người, là… Nhược Lan.

Xích Long gật đầu. Thiên Phong như nhớ ra chuyện gì liền hỏi:

- Còn chuyện thứ 3 gây chấn động giang hồ?

Xích Long không nói, hắn chỉ sửa soạn lại hành trang, khi bước ra cửa hắn quay lại cười:

- Còn hai dặm nữa là đến Hợp Phì, vào đến đó cứ tìm một quán rượu rồi huynh sẽ rõ.

Thiên Phong bật cười ha hả:

- Cái lão phải gió nhà ngươi, vào đó ta đến thẳng nhà mi uống rượu chứ cần chi vào mấy cái tửu điếm đó.

Xích Long trợn mắt:

- Ai cho mi vào mà vào?

Thiên Phong nói:

- Hừ, mi xách cây đao đó đi thì coi như nợ ta một bữa rượu, không vào nhà mi đòi thì biết bao giờ mới gặp mi?

Xích Long lại nói:

- Hừ! Đồ sâu rượu, khi nào ta có tiền ta tự sẽ tìm mi trả nợ.

Nói xong hắn phóng kình lực chạy đi mất. Thiên Phong mỉm cười. Tính khí của Xích Long năm năm rồi mà vẫn chẳng thay đổi gì cả. Hắn gọi chủ quán mang thêm 2 bầu rượu rồi trả tiền đi ra. Hắn cố ý đưa thêm một ít rồi dặn lão mai táng giùm đống xác chết nằm trong nhà. Hắn bước ra cửa thì trời cũng vừa sáng rõ.

----------------------------------------------------
Hợp Phì thị tứ, trời vừa cuối đông, tiết trời lạnh thấu xương. Từng đợt tuyết rơi như có ai đứng trên trời mà bốc mà ném từng đụn tuyết xuống nhân gian vậy. Tuy nhiên, Hợp Phì vốn là một nơi sầm uất, lại nằm ngay cửa ngõ thông đến nhiều nơi như: Hàng Châu, Tế Nam… lại là một đấu trường đồ sộ, bao nhiêu hào kiệt đều muốn đến Hợp Phì một lần. Cho nên dù trời đổ tuyết nhưng vẫn không ngăn được các khu chợ ở Hợp Phì mở cửa buôn bán. Ở đây ta có thể tìm thấy đủ loại hàng, đủ loại người. Thiên Phong bước vào một tửu điếm có tên “Ngà Ngà Say”. Hắn liếc nhìn tấm bảng hiệu rồi bật cười nghĩ thầm:

- Hay lắm, nghe tên cũng đủ khiến người ta muốn say rồi.

Trong quán rất đông người, hắn chọn một bàn trên lầu gần cửa sổ rồi gọi một bình rượu. Gã tiểu nhị cười nói:

- Chẳng hay khách quan định dùng món chi để đưa cay? Quán tuy nhỏ nhưng món gì cũng có.

Thiên Phong nhìn hắn cười:

- Cho ta một cân thịt bò, một vò Nữ Nhi Hồng là được.

Gã tiểu nhị khẽ cúi đầu rồi bước đi. Một lát sau đã thấy hắn mang rượu thịt đến. Thiên Phong ngửa cổ uống một hơi rồi cười:

- Quả nhiên là Nữ Nhi Hồng thượng hạng!

Hắn lại uống một hơi nữa thì vò rượu cạn gần hết. Bấy giờ có tiếng gã tiểu nhị lúc nãy:

- Hồng gia, lão gia đi chuyến này hơi lâu, có chuyện gì hay hay thì kể cho mọi người trong quán nghe đi.

Có tiếng ủng hộ:

- Phải đó phải đó, lão Hồng mau kể đi!

Thiên Phong đưa mắt nhìn, đó là một lão già trạc 60, da mặt hồng hào, dáng người thấp bé, tay cầm bình trà rót một chén đầy rồi uống cạn. Đoạn lão già nói:

- Các vị có muốn nghe chuyện giang hồ không?

Có tiếng hô “có” khắp nơi, phàm vì người ta rất hiếu kì. Người bình thường thì nghe nó để giải khuây, kẻ giang hồ thì nghe để nắm tin tức, cho nên khi lão hỏi tất ai cũng hưởng ứng. Lão lại thủng thẳng nói:

- Mấy hôm trước tại hạ đến Hàng Châu, có nghe một chuyện động trời.

Phía dưới giục:

- Là chuyện gì lão kể mau đi!

Lão hớp một ngụm trà rồi đằng hắng nói tiếp:

- Chắc chư vị cũng biết trong giang hồ có một đôi vợ chồng, vợ dùng kiếm, chồng dùng đao. Người chồng là Vạn lý độc hành Tu la huyết thủ Lang Chấn Phong, người này võ công hơn người, khinh công thượng thặng, là đệ tử của Ma Giáo, nổi danh với tuyệt chiêu Tu la trảm danh trấn thiên hạ. Tuy Lang Chấn Phong là người Ma Giáo nhưng lại hành động đáng bậc quân tử hào kiệt, cứu khốn phò nguy, giang hồ không ai không nể phục…

Chợt có tiếng hỏi:

- Vạn lý độc hành, vậy sao còn đi chung với vợ?

Lão cười nói:

- Thế chẳng lẽ lại đi chung với các hạ?

Cả quán rộ lên một tràng cười. Thiên Phong cũng cười, Lang Chấn Phong ngày trước hành tung vô định, đôi khi hắn xuất hiện vào những lúc không ai ngờ và lúc nào cũng một mình, nên thiên hạ đặt cho hắn là Vạn lý độc hành. Từ hồi quen hắn và Nhược Lan, Chấn Phong đi đâu cũng cặp kè với hai người, năm năm trước ba người họ khiến không biết bao kẻ khiếp danh.

Lão già lại kể tiếp:

- Người vợ là Thanh phong thập tam kiếm Mỹ kiếm đoạt mệnh Lam Nhược Lan. Người này sắc đẹp tuyệt trần, dáng dấp diễm tuyệt, phải nói là không ai dám sánh. Nàng tính tình hiền diệu, giọng nói nhẹ nhàng, nhìn qua không ai nghĩ nàng từng có cơ duyên được học Thanh phong thập tam kiếm từ Nhất Trần sư cô của phái Võ Đang. Kiếm ra thì chậm chạp hoa mỹ, nhưng chiêu thức thì giết người nhanh gọn. Có thể nói sau cái vẻ nhu mì của nàng là một con người mạnh mẽ. Thử hỏi vợ chồng họ đi chung thì còn ai đối địch nổi?

Rồi ngừng một lát lão kể tiếp:

- Nhưng mấy hôm trước lão nghe người ta nói vợ chồng họ đã lâm nạn.

Ở dưới có người hỏi:

- Có người hãm hại họ được ư?

Lão già nói:

- Mãnh hổ thì nan địch quần hồ. Khi Lục Thiết Môn đến nơi thì chỉ thấy xác của 10 tên Điểm Thương phái phơi ở đó, hình như là chết vì Tu la trảm. Những dấu chân ở hiện trường là bộ pháp của Thanh phong kiếm pháp. Nhưng không hiểu sao nó lại không đúng như bộ pháp của người bình tĩnh? Có lẽ Mỹ kiếm đoạt mệnh đang trong lúc hoảng loạn. Người ta thấy áo choàng của nàng máng trên một cành cây bên bờ vực. Lục Thiết Môn cho người xuống vực tìm thì thấy một chiếc hài của nàng ở đó, còn thi thể thì không thấy đâu.

Có người lại hỏi:

- Thế chồng nàng đâu?

Lão nói tiếp:

- Đó mới là chuyện lạ, hiện trường cho thấy một cuộc ác đấu, nhưng xác kẻ địch ở đấy, Lam cô nương thì nghi rơi xuống vực, còn Phong đại hiệp thì chẳng biết đi đâu. Điều lạ hôm đó là ngày mùa đông, hai vợ chồng họ đến đỉnh Đại Tuyết để hội họp cùng quần hùng thì lâm nạn, nhưng không ai thấy dấu vết của người nào rời khỏi khu vực đó. Không thấy một dấu chân, dấu máu cũng không có.

Có người lại nói:

- Chắc hung thủ đã phi tang chứng cứ, hay tuyết rơi phủ mất?

Lão cười:

- Nên nhớ hiện trường còn lại dấu chân của Lam cô nương và Lục Thiết Môn trước giờ hành động rất mau lẹ. Nhưng vẫn không một dấu vết nào được tìm thấy.

Có người thở dài:

- Ông trời chẳng thương người hiền.

Lão cũng thở dài:

- Lục Thiết Môn đang nghi ngờ nó có liên quan đến Huyết Tử Lan.

Có tiếng vỗ tay:

- Chấn Phong đại hiệp trong tên có chữ Phong dám lắm chứ?

Lão già lại nói tiếp:

- Tình nghi là vậy, nhưng lão nghĩ Huyết Tử Lan và Điểm Thương cuồng nhân tuy võ công cao, nhưng chưa chắc đã là đối thủ của họ. Vả lại trong lúc họ bị nạn thì Long Hổ bang chủ lại bị ám sát và bị mất món lợi khí vô địch là Khổng tước linh. Hiện trường còn để lại cánh hoa lan vấy máu…

Nghe tới đó, Thiên Phong vội trả tiền, kêu tiểu nhị đong đầy một bầu Trúc Diệp Thanh rồi đi ra khỏi quán. Chàng nhắm hướng Tuyết Sơn đi thẳng, trong lòng ngổn ngang những tâm sự, những nghi vấn cơ hồ khó lòng giải tỏa được. Thanh trường kiếm vẫn giắt bên hông. Trong chiều, viên tử ngọc tóe lên một ánh sáng lạnh buốt.

Tuyết rơi ít dần…
__________________
Đố bít đang làm gì
hoanglinhap vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-09-2007, 16:04   #2
Rìu Sắt
 
hoanglinhap's Avatar
 
Tham gia: Feb 2007
Bài: 197
VZD: 5.960
Điểm: 27/20 bài viết
Default

Hồi 3: Chuyện chấn động thứ 3

Thiên Phong đi gần tới cổng thành thì thấy có một đoàn người khiêng một chiếc kiệu lớn. Đám phu kiệu ăn mặc sặc sỡ, áo màu lục, trên áo thêu hình một con hổ. Hai người đi trước cầm đèn lồng, trên nón có giắt một chiếc lông đại bàng. Thiên Phong nhìn sơ là biết bọn người của Lục Thiết Môn. Chợt còn cách chàng chừng 2 trượng, chúng dừng lại, rồi một tên bước tới cung kính nói:

- Hà đại hiệp Xích đại hộ pháp cho bọn tiểu nhân đến đón người.

Thiên Phong đa tạ rồi bước vào kiệu. Kiệu do người khiêng mà di chuyển như bay, đủ thấy khinh công của họ phải thuộc hạng thượng thừa. Chẳng mấy chốc Tổng đà của Lục Thiết Môn đã sừng sững trước mặt.

Quả không hổ là một môn phái lớn nhất nhì Trung Nguyên. Lục Thiết Môn tổng đà rộng lớn như một hoàng cung. Mỗi đường nét, mỗi chi tiết đều được chạm khắc một cách công phu tỉ mỉ. Từ trước ra sau, không nơi nào mà không thấy bóng dáng của người đi tuần. Trong vườn thì đầy hoa tươi bướm lạ. Phong cảnh thì đẹp như chốn bồng lai. Bọn người đưa Thiên Phong đi qua dãy nhà chính, vòng sang bên trái đến một căn phòng nhỏ. Chúng khẽ gõ cửa 3 cái. Bên trong có tiếng đáp:

- Phong huynh đến rồi đó chứ?

Tên thuộc hạ lúc nãy nói:

- Bẩm đại hộ pháp, chúng thuộc hạ đã đưa Hà đại hiệp về đây.

Bên trong có tiếng nói:

- Ừ, các ngươi lui được rồi.

Chờ bọn kia đi hết, Thiên Phong mới đẩy cửa bước vào. Vừa bước qua khỏi cửa chàng đã lên tiếng mắng:

- Biết nhà của ngươi ngộp thở thế này thì ta chẳng thèm đến làm chi. Ta thích uống rượu trên nóc nhà hơn là ở trong cái lồng sắt này.

Lão Xích Long trợn mắt nói:

- Ơ hay! Cái tên mặt trắng này, ta không cho mi tới mi đòi tới, đến khi ta mời mi tới thì mi mắng ta hử? Xem ra năm năm nay tâm thần mi chắc bị sói nó ăn mất rồi. Muốn uống rượu trên nóc nhà thì ta cũng chiều mi.

Nói rồi lão cười ha hả, hai nách cắp hai bầu rượu lớn, bước ra cửa, nhún người một cái đã ngồi vắt vẻo trên nóc nhà. Thiên Phong bật cười rồi lên theo.

- Lão Long vẫn là lão Long, rất biết chiều huynh đệ.

Chưa nói dứt câu thì Xích Long đã ném một bầu rượu tới trước mặt, Thiên Phong vung tay chụp lấy rồi ngửa cổ uống một hơi. Hắn bật lên tiếng khen:

- Hảo tửu, rượu Nữ Nhi Hồng Thiệu Hưng, chôn 20 năm quả nhiên là rượu quý.

Xích Long làm một hơi cũng nói:

- Nếu mi không đi biệt năm năm, thì ta cũng không thèm cho mi uống món rượu ngon này. Bây giờ thì ngồi xuống đây kể cho ta nghe mi nghe thiên hạ nói được những gì rồi?

Lần này tới lượt Thiên Phong bật cười:

- Ta cũng chẳng nghe được gì hơn những gì ngươi nói với ta.

Xích Long bật cười ha hả:

- Ta vốn biết chuyện là như vậy nên mới cho người mang mi về đây.

Rồi hắn làm ra vẻ nghiêm trọng:

- Ngươi có nghe về Cửu Long Ngọc Bích không?

Thiên Phong khịt mũi:

- Có, mười năm trước lúc còn tắm mưa ta cũng có nghe.

Họ Xích cười lớn:

- Cái tên khỉ nhà ngươi! Mười năm trước cũng háo hức vì nó lắm sao bây giờ lại làm ra cái vẻ dửng dưng như vậy?

Thiên Phong sờ mũi rồi nói:

- Vì ta nghĩ nó là chuyện bịa.

Xích Long nghiêm mặt nhìn hắn, cái kiểu nhìn như muốn nói đây không phải là chuyện bịa, rồi nói:

- Tất không phải là chuyện bịa!

Thiên Phong lại nhíu mày:

- Ngươi dám chắc?

- Tất nhiên là ta dám chắc!

- Vậy mi nói thử ta nghe xem nào!

Xích Long cười lớn:

- Vì lão huynh nhà ta đang giữ một mảnh.

Thiên Phong trợn mắt:

- Chấn Phong huynh giữ một mảnh?

- Đúng như vậy. Không thì làm sao vợ chồng họ lại bị kẻ thù truy đuổi?

- Tự nhiên giờ ta lại thấy chuyện này mới có lý làm sao!

- Lão Long ta bao giờ chẳng có lý?

Thiên Phong bật cười:

- Ừ! Ngươi lúc nào chả có lý, nói ta nghe sao họ có được?

- Hai tháng trước, Chấn Phong huynh có đến Ngân Tiền Điện. Khi trở về thì có người đồn hắn cuỗm được một mảnh ngọc bích từ kho báu của Kim Tiền Bang.

- Huynh ấy có bản lĩnh đó cơ à?

- Ta không biết, nhưng hắn không hé môi nửa lời.

- Vậy chắc chắn là lão ấy không lấy được.

- Nhưng giang hồ thì đồn ầm lên như thế.

- Mi là bằng hữu mà cũng không tin huynh ấy sao?

- Tất nhiên là ta phải tin.

- Thế sao mi còn nói như thế?

- Vì chính hắn nhờ ta bảo quản giúp một vật.

- Nghĩ cũng phải. Vật ấy quý báu vô cùng, đưa cho ngươi giữ thật là đúng đắn.

- Ngươi nghĩ ta có nhận không?

- Tất nhiên là mi không nhận.

- Sao mi biết là ta không nhận?

- Chẳng phải họ Xích mi vốn không muốn vướng vào phiền phức sao?

- Tất nhiên là ta không muốn có phiền phức, nhưng ta vẫn cứ nhận.

- Vậy thì bọn người tập kích vợ chồng huynh ấy đã phí công rồi, nhưng nếu chuyện này bị lộ thì mi khó mà sống nổi.

- Ta cũng biết vậy nên mới nói cho mi biết.

- Hừ, ngươi định mang cái gánh trên vai ngươi quẳng sang cho ta à?

- Tất nhiên là ta cũng không muốn, nhưng Phong huynh bây giờ ra sao ta cũng đang điều tra, ngươi cũng đang muốn đến đỉnh Đại Tuyết điều tra về chuyện này. Ta giao cho một kẻ vừa tái xuất giang hồ như ngươi giữ vật báu ấy há chẳng tốt hơn là ta giữ nó ư?

- Nhưng nếu ta không nhận?

- Mi buộc phải nhận, bởi vì chuyện này có liên quan tới ngươi.

- Sao lại liên quan tới ta?

- Bởi vì…

Nói đến đó, đột nhiên Xích Long lại hạ thấp giọng như sợ ai nghe lén, rồi hắn thì thầm:

- Vì Phong huynh có dặn, nếu huynh ấy gặp chuyện gì, thì ta phải mang nó đưa tận tay ngươi, bởi vì mảnh ngọc bài này sẽ hé lộ thân thế của ngươi…

Thiên Phong xám mặt, hắn cau mày suy nghĩ. Quả thật mấy năm nay hắn đi lại trên giang hồ tuy danh tiếng hắn không phải là nhỏ, song ai mà không biết hắn là một cô nhi được Hà trang chủ của Thiên Phong sơn trang nhận về nuôi dưỡng. Từ nhỏ hắn cũng mong tìm ra thân thế của mình nhưng dưỡng phụ hắn không chịu nói. Cho đến lúc người tạ thế vẫn không nói cho hắn rõ. Thời gian trôi qua, đời hắn gặp nhiều sóng gió nên hắn cũng không màng tìm hiểu xem mình thật sự là ai. Bây giờ nghe nói Cửu Long Ngọc Bích có liên hệ tới thân thế của mình. Nghe được chuyện đó, cho dù là bậc anh hùng nào vào vị thế của hắn vị tất cũng phải xao động. Yên lặng một chút Xích Long lại nói:

- Chấn Phong huynh cho rằng ngươi có quan hệ tới một người…

Hắn lại nhìn chung quanh rồi nói, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần:

- Hai mươi năm trước… thời kì đại loạn có một người… hắn là một người kì lạ. Hắn vừa tàn bạo, lại yêu thích thi họa và cũng là một kẻ si tình bậc nhất, y như ngươi bây giờ vậy, hắn… là ai chắc mi cũng biết…

Thiên Phong ngẩng mặt lên, giọng hắn nghe đều đều (thông thường mỗi khi có chuyện gì khó nghĩ thì hắn lại nói bằng cái giọng đều đều như người ta quay tơ ấy):

- Dĩ nhiên ta biết mi nói đến ai… nhưng chẳng lẽ Chấn Phong huynh cho rằng người đó là… phụ thân ta?

Xích Long cười:

- Sau Cửu Long đại loạn người ấy đã biến mất, nhưng gần đây người ta đồn hắn có một đứa con riêng với một đại mỹ nhân nổi tiếng bấy giờ… và ả là một nữ ma đầu…

Thiên Phong giật mình:

- Ngươi muốn nói người đó và Tu La Ma Hậu có một cuộc tình sao?

Xích Long im lặng, thường khi người ta im lặng cũng có nghĩa là đồng ý, cũng có nghĩa là phủ nhận, trong trường hợp này thì có lẽ là đồng ý.

Thiên Phong ngây người ra như một kẻ vừa mới bước ra giang hồ đã gặp cảnh giết người. Xích Long vẫn dò xét thái độ của hắn, chỉ thấy hắn lẳng lặng uống cạn bầu rượu rồi nhún người xuống đất, rồi không nói một lời hắn hướng về phía cổng Lục Thiết Môn đi thẳng. Xích Long vội nói theo:

- Ngươi còn chưa lấy vật đó mà?

Thiên Phong đáp giọng nghe thê lương đến lạ, đây là lần thứ hai sau ngày Nhược Lan thành hôn Xích Long mới nghe hắn dùng cái giọng đó để nói chuyện:

- Ta không cần, ta không cần, ta phiền phức quá đủ rồi…

Chưa kịp dứt lời thì đã nghe “vút” một tiếng, hắn vội xoay người rồi đón lấy một vật. Vật chẳng qua chỉ là một mảnh ngọc bội như bao mảnh ngọc bội khác, chỉ có điều là nó được tạo tác từ một loại ngọc vô cùng trân quý, trong đêm tối nó ánh lên một thứ ánh sáng kì dị, vừa lấp lánh như sao trời, vừa toát ra một hấp lực ghê gớm. Mảnh ngọc ấy chỉ khắc độc một chữ “Huyết”. Tất nhiên là nó được Xích Long ném tới…
----------------------------------------------------
Xích Mệnh thần long còn ngồi trên nóc nhà một lúc lâu sau khi Thiên Phong đã đi khuất dạng. Lão khẽ thở dài rồi uống một hơi cạn bầu Thiệu Hưng Nữ Nhi Hồng thượng thặng, luôn miệng lẩm bẩm:

- Thật là, cái tật 15 năm rồi chưa bỏ…

Nói xong gã nhảy xuống đất rồi bước vội vào phòng.

----------------------------------------------------
Trong đêm cuối đông trời đổ tuyết mỗi lúc một nhiều. Bây giờ đã quá canh ba, mọi hoạt động đã ngừng hẳn lại, chỉ còn lác đác bóng của vài gã đi tuần, ngoài thành chỉ vang lên văng vẳng đâu đó tiếng trống sang canh. Bên dưới bụi mai côi có một bóng đen phóng vụt đi, thân pháp nhanh như một làn gió nhẹ. Xích Long và Thiên Phong hai người họ không bao giờ ngờ rằng cuộc đối thoại của họ hôm nay còn có kẻ thứ ba tham dự, chỉ có điều kẻ đó không bao giờ họ biết là ai. Ta cần phải nhớ rằng trên giang hồ khinh công của hai người họ mà xưng là đứng hạng nhì trên giang hồ thì không mấy ai dám xưng mình đứng nhất. Vậy mà kẻ kia núp dưới bụi mai côi cách chỗ họ có gần 3 trượng mà họ vẫn không phát hiện được thì đủ biết võ công và khinh công của người đó cao đến bậc nào rồi…

Thiên Phong đã nhận một mảnh ngọc bích, vậy chàng có tin những gì Xích Long nói không? Và chàng đi đâu? Còn bóng đen kia là ai? Và cái tin động trời mà Thiên Phong vừa biết có bị đồn đại ra giang hồ hay không? Còn chuyện chấn động thứ ba là gì? Sao Xích Long vẫn chưa cho chàng biết? Những khúc mắc ấy đành để hạ hồi phân giải vậy.
__________________
Đố bít đang làm gì
hoanglinhap vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Trackbacks are Tắt
Pingbacks are Tắt
Refbacks are Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 03:58.


Powered by vBulletin® Version 3.7.2
Copyright ©2000 - 2008, Jelsoft Enterprises Ltd.
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios
Từ điển được cung cấp bởi VDict.com - Hosting được tài trợ bởi Rao vặt 123