![]() |
|
|
#1 |
|
Rìu Vàng Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: Việt Nam
Bài: 1.318
VZD: 57.334
Điểm: 491/144 bài viết
|
Yêu truyền kiếp (tt)
Hoàng Ly Chương 6 Bọn phỉ đã rút hết từ hồi bốn giờ sáng, để lại hơn chục xác chết, cả xác tên chủ tướng. Máu đọng thành từng vũng quanh chỗ bọn Hoàng Đạt dựng lều, mùi tanh nồng quyện lẫn mùi thuốc súng còn phảng phất trong không khí khiến Ngọc Bích nhiều lúc cảm thấy khó chịu, lợm giọng buồn nôn. Hai chàng xách súng rảo một vòng xong trở lại bàn nhau nhổ trại lên đường. Kiểm lại, ngoài ít vật dụng bị hư hỏng, một trong ba thớt ngựa buộc gần lều cũng trúng đạn chết quay, chính con ngựa hồng Ngọc Bích cưỡi. - Thôi! Hai vị chịu khó ngồi chung ngựa vậy, đồ đạc hãy chất cả lên ngựa tớ. Trần Dũng nhún vai bảo bạn. Ba người thu dọn hành trang, vượt sông. Sang tới bờ Tây, Đạt cùng người yêu cưỡi chung ngựa, Trần Dũng tế ngựa lên trước có ý mở đường, phòng trường hợp bọn phỉ còn lảng vảng đâu đó, có thể phục kích trả thù. Ngọc Bích ngồi trước yên, tựa vào ngực Hoàng Đạt. Sau cuộc đụng độ khốc liệt với bọn Lều Phỉ đêm qua, nàng mệt mỏi, tinh thần có phần bị dao động. Đạt ghé tai nàng cười : - Sợ rồi ư? Đó! Anh nói có sai đâu! Đã bảo ở nhà mà không chịu nghe, cứ nằng nặc đòi theo kỳ được! Hừ! Hai cụ mà biết em đi “du lịch” như vầy chắc phải... đánh một trăm roi! Bị trêu chọc Bích đỏ mặt nguýt dài, quay đi không đáp. Nguyên, khi xin phép song thân nàng đã nói dối là theo chàng đi du ngoạn Sa Pa, tiện dịp thăm khu đồn điền hương hỏa Hoàng Đạt được thừa kế. Quả Đạt có trang trại do phụ thân để lại trên đó. Chàng đã giao cho một người anh họ quản lý mọi việc, lâu lâu, có khi cả năm mới ghé lên thăm chừng một lần. E nàng giận dỗi, Hoàng Đạt bèn gợi chuyện : - Kể ra chẳng đến nỗi vô ích! Bởi có cuộc “tao ngộ” đêm qua nên chúng ta mới trừ khử được tên trùm phỉ lợi hại vùng biên thùy Tây Bắc. Âu đó cũng là điều hay! Diệt được một kẻ ác chẳng khác nào làm một điều thiện. Lành thay! Ngọc Bích chợt tủm tỉm cười trước câu nói phảng phất mùi “triết lý” của Hoàng Đạt : - Nói nghe hay lắm! Nhưng nếu giả như đêm qua em... bị bọn phỉ bắt mất, liệu anh có còn... lý sự nổi không? - Bậy nào! Chỉ gở miệng! Anh còn một hơi thở quyết chẳng để kẻ nào phạm đến... nàng tiên bé bỏng này. Chàng cúi tìm môi nàng, Ngọc Bích ngượng ngùng gắt khẽ : - Kìa! Khéo anh Dũng cười chúng mình... Lời nàng bị ngắt ngang bởi một nụ hôn nồng cháy... Ngựa vẫn phi đều, lốc cốc... Ba người bôn hành suốt buổi không gặp chuyện gì xảy ra. Trưa đó, vừa xuyên qua một cánh rừng thưa tới một thung lũng, bỗng gặp một chàng trai người Thái, dáng vạm vỡ, xách cây súng “kíp”, từ xa chạy lại, dáng vội vã như bị rượt đuổi, suýt nhào vào ngựa Trần Dũng. - Gì thế? Ông bạn! Hoàng Đạt níu lại hỏi, chàng trai mặt xanh như chàm đổ, vừa giằng tay ra, ngoái dòm sau lưng, kêu lắp bắp : - Chạy mau! Ông... ông ba mươi... Ông hùm tinh! Mau! Chậm, ông ăn thịt... ông ngồi đằng chân thác... - Sao? Ông ba mươi ư? Bạn có súng “kíp” trong tay, sợ gì? - Ơ... cái quan không biết! Ông hùm tinh không phải cọp thường... súng bắn không chết mà. Cái quan buông tôi ra nào... ghê quá! Dứt lời chàng trai vùng chạy như ma đuổi. Bọn Đạt cùng lấy làm lạ nhìn nhau. Dân vùng sơn cước xưa nay vốn “xem hùm beo như chó dữ” bởi cuộc sống giữa thiên nhiên khiến họ thường gặp các loài dã thú. Có nơi, ngay cả các cô gái còn dám đương đầu với chúng bằng cách dùng bẫy, hoặc đôi khi có nàng chỉ sử dụng một lưỡi dao quắm cũng hạ được cọp trong trường hợp chạm trán bất ngờ. Giờ thấy chàng nọ lộ vẻ khiếp đảm thái quá, động tính hiếu kỳ Hoàng Đạt bàn tới đó xem thực hư thế nào. Nghe nói Ngọc Bích vội vã gạt đi, nhăn mặt : - Anh! Chuyện hổ thành tinh em vẫn nghe kể! Ta nên tránh xa là hơn! Hãy tập trung vào... việc của anh Dũng, tiếp tục hành trình! Nhưng chừng Trần Dũng cũng bị kích động chẳng kém gì Hoàng Đạt, vụt sáng hẳn mắt nói luôn : - Đã thế chúng mình nên vào tận nơi cho biết! Đây vào thác cũng không bao xa. Chàng trỏ về hướng dòng thác đổ từ lưng chừng núi xuống trắng bạc như một dải lụa óng ánh dưới ánh mặt trời. Từ chỗ bọn họ dừng ngựa đến đó ước chừng chỉ nửa dặm là cùng. Đạt vỗ báng súng săn cười trấn an người yêu : - Yên trí! Dù hùm tinh hay hùm thường đã có món này giải quyết! Đạn “ban” vuốt dài như lưỡi dao, bắn voi, tê giác còn “kềnh” nữa là cọp. Chưa kể Ru lô, Pạc Hoọc đây có đủ. Đi thôi! Thâm tâm Hoàng Đạt không tin trên đời có loài nào chịu nổi sức công phá của súng đạn, cho dù đó là... ma quái. Từng sống trên mạn ngược một thời gian chàng nghe nhiều huyền thoại về hùm tinh, thần hổ, voi thiêng v.v... nhưng chưa lần nào thấy tận mắt. Lại nữa, Đạt thường nghĩ: vạn vật hễ hữu hình tất hữu hoại. Mãnh thú... dẫu thành tinh chăng nữa nhưng muốn vồ bắt ăn thịt người hẳn tất nó phải có xương thịt, nanh vuốt như... bình thường, vậy vẫn còn điểm yếu để chịu luật hủy diệt chung. Hai thớt ngựa quay đầu rẽ sang trái tiến vào chân thác. Đi được một quãng bỗng hai con ngựa cùng hí dữ chồm dựng hai chân trước muốn hất cả bọn xuống. - Nó đánh hơi thấy ác thú. Đúng! Trong đó có cọp! ta buộc ngựa đây thôi. Hoàng Đạt bảo bạn, cả ba nhảy xuống cột ngựa bên một gốc tùng. Đạt còn lấy mấy củ tỏi nhai dập xát vào mũi mấy con vật cho chúng hết ngửi mùi cọp, đỡ sợ. Đoạn, chàng ghé tai dặn hai bạn đồng hành vài câu. Hoàng Đạt thủ khẩu Greenfield đi trước, theo sau là Ngọc Bích, Trần Dũng đoạn hậu. Chừng hơn trăm thước, quả nhiên cả bọn gặp một vùng cỏ nát nhầu dấu chân, khoảng cách đều nhau, dấu nào cũng lớn bằng cái đấu. Rõ dấu chân cọp. Ba người lần theo vết con thú len lỏi hồi lâu tới gần vụng thác thì mất dấu. Còn đang đảo mắt tìm kiếm bỗng Ngọc Bích nắm tay Đạt run giọng thì thào : - Kìa! Anh xem... chỗ thạch bàn mé bên phải gần dòng thác đổ... Hai chàng giật mình trông theo hướng nàng trỏ. Cách không đầy năm chục thước, một hình thù ngồi lù lù câm nín, bất động như tạc bằng đá, to như bò mộng. Đó là một con cọp xám. Nó ngồi chồm hổm, đầu hơi nghiêng về hướng bọn Hoàng Đạt nhưng cúi xuống, thoáng trông có vẻ như đang “trầm mặc suy tư” hết sức lạ. Trần Dũng lập tức đưa ống nhòm lên ngắm, bất ngờ lộ vẻ sững sờ : - Trời! Sao... thế này? Hay tại mình hoa mắt... nhìn trong viễn kính khác ở ngoài...! Chàng lấy tay dụi mắt dòm lại, sắc mặt càng lúc thêm biến đổi : - Đạt! Cậu xem này! Sao lại là... một ông lão? Trời! Cả Đạt lẫn Ngọc Bích cùng kinh ngạc đưa mắt ngó nhau, chàng võ sư giật phắt ống nhòm xem thở phào khẽ lắc đầu bảo bạn : - Có gì lạ đâu! Đúng là một ông ba mươi, chỉ lớn hơn những con cọp ở... vườn bách thú một chút. Chắc cậu hoa mắt rồi. Đây, em dòm xem có đúng không? Chàng cười nhẹ chuyền sang tay Ngọc Bích, nàng vừa chiếu ống viễn kính liền rùng mình lắp bắp : - Trời! Anh Dũng nói không sai! Không phải cọp! Một... ông già! Một người... râu tóc bạc phơ... mặc áo xám... trời! Đúng cọp thành tinh nên mới biến hóa như vậy. Nàng xúc động ôm chầm lấy người yêu giục quay lại. Trần Dũng xem lại lần nữa, tuy bớt vẻ kinh mang nhưng vẫn xác nhận đó là một ông già. - Hay nói cho rõ là một thứ đầu người mình cọp! Có lẽ đúng hùm tinh như lời anh chàng ban nãy bảo! Giờ cậu tính sao? Hoàng Đạt nhún vai, cương quyết : - Để tớ cho nó một phát! Tinh hay không cũng phải hạ thôi Cậu với Ngọc Bích cứ ở yên đây, tớ lại gần nó. Cọp mộng phải nổ trúng chỗ hiểm mới chết ngay. Dứt lời chàng vọt đi liền, bất kể Ngọc Bích can ngăn. Hai người chừng không yên tâm cũng rón rén lần theo, phòng hỗ trợ Đạt khi cần. Con cọp xám vẫn ngồi yên tại chỗ. Hoàng Đạt men theo lùm bụi tới gần nheo mắt ngắm kỹ. Khoảng cách hai bên thu ngắn chỉ còn chừng hai chục thước, trông rõ từng đường nét trên mình ác thú. Chàng từ từ giương khẩu súng săn lên... Ngay khi ấy bất thần nổi lên một tràng cười ròn rã, trong trẻo, rồi ba, bốn bóng sơn nữ từ ngoài đuổi nhau chạy tới. Nàng chạy trước mặc y phục ra dáng con nhà quí tộc sơn cước, phá lãnh đen viền thủy ba kim tuyến, áo chẽn bằng lụa trắng, chân mang hài sảo, tóc bới cao, trâm cài lược giắt, khuyên vàng lấp lánh... nhác trông cũng thấy đó là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp. Cô nàng chạy gần đến bờ vụng thác, vừa chạy vừa ngoảnh trông lại mấy cô gái phía sau cười đùa, vô tình chưa nhìn thấy ông ba mươi ngồi chễm chệ trên tấm thạch bàn, đang giương mắt dòm trừng trừng. Kịp đến lúc cô gái phát giác giật mình thì đã muộn. Giữa người và thú cách nhau chừng chục thước, chưa bằng một cái nhảy của chúa sơn lâm. Cô nàng biến sắc lùi lại chưa kịp tỏ cử chỉ gì thì con cọp xám đã quất đuôi đánh “đét”, rống lên khủng khiếp, dợm phóng tới. - Đoàng! Từ sau bụi cây, Hoàng Đạt nghiến răng bóp cò luôn. Mãnh thú rùng mình ngã vật sang bên đến “ùm”, nước văng tung tóe. Nhưng có lẽ đạn không trúng chỗ hiểm, nó vùng dậy ngay xông thẳng lên bờ. Đạt rúng động vội bồi thêm phát nữa. Cạch! Đạn thối không nổ, chàng ném súng săn, rút Pạc Hoọc nhảy vọt ra. Vào khoảnh khắc Hoàng Đạt khai hỏa bắn con cọp xám, Trần Dũng cũng đã giương súng nhắm sẵn phòng bị tình huống xấu xảy ra. Vừa thấy nó chồm dậy, chàng trai họ Trần liền lảy cò tiếp tay bạn, tuy nhiên... đạn cũng không nổ. Trong khi mãnh thú hung hăng lao về phía cô gái sơn cước... Không do dự Trần Dũng nhún chân quăng vèo người tới chắn ngang trước mặt cô sơn nữ, tay vung lia một đường báng súng. Chát! Báng gỗ quật trúng đầu con cọp mộng, bể tan, không khác quật vào đá, nhưng cũng khiến nó khựng lại mấy giây, gầm lên lắc lắc cái đầu to như cái thúng. Đủ thời gian Hoàng Đạt xông lại chĩa Pạc Hoọc nổ. Liền ba phát súng, con cọp xám đổ dụi xuống mặt cỏ, giãy giụa mấy cái rồi nằm im, mình mẩy nó loang lổ đầy máu, đầu bị bể nát. Ai nấy xúm lại, nàng sơn nữ quí tộc cùng bọn gái tùy tòng ngỏ lời cám ơn Đạt, Dũng vẻ cảm động hết sức. Lúc ấy hai chàng trai Kinh mới nhìn kỹ, bất giác không khỏi sửng sốt trước vẻ đẹp của “cô nàng”. Mắt phụng, mày liễu đao, miệng san hô, ngực nở nhũ căng phây nếp áo, eo thon mông phình, đùi thuôn lẳn búp hoa quì sau lớp “phá” lãnh bó sát... tấm nhan sắc bất ngờ như tích tụ cả hương sắc núi rừng Tây Bắc. Đến nỗi ngay như Ngọc Bích là “người đẹp kinh thành” cũng phải giật mình, thầm khen! Nàng ta cho biết họ Đèo, tên Nguyệt Cầm, nhà ở gần đây và mời ba vị ân nhân ghé nhà chơi. - Thưa! Con quái này đã hại nhiều nhân mạng quanh vùng, người ta đồn nó là... hùm tinh! Hôm nay may gặp hai ông nên em mới thoát nạn dữ! Mong hai ông cùng bà chị đây bớt chút thì giờ quá bộ đến nhà để em được dịp tạ lễ! Cả bọn cùng nhìn nhau ngầm hội ý, không riêng Trần Dũng, Hoàng Đạt và Ngọc Bích chỉ mong sao sớm đưa bạn đến xứ ngàn, chẳng muốn rề rà dọc đường mất thời gian. Vả, chuyện tình cờ giết cọp cứu người nào có đáng chi, giờ lại theo về làm “thượng khách” để nàng tiếp đãi, nghĩ cũng kỳ. Dẫu gái họ Đèo tỏ ra rất tha thiết. Hoàng Đạt đang định lựa lời từ chối khéo, xảy đâu chợt nghe tiếng vó ngựa khua dồn rầm rập, từ ngoài phi vào hơn chục bóng nhân mã, tay súng nỏ đủ cả. Một người đàn ông trạc gần bốn mươi, dáng khỏe mạnh, mặc quần áo kaki màu vàng, khoác “va rơi” da, mang súng “kíp”, nhảy phắt xuống chạy lại nắm tay Đèo Nguyệt Cầm mừng rỡ : - Trời! Anh lo quá! Vừa về tới nhà được tin báo cọp xám xuất hiện khu này, lại nghe chúng kể em đi chơi thác, vội lấy ngựa đi liền! Phải hai ông đây vừa hạ “nó”? Y quay sang bọn Dũng, Đạt, Nguyệt Cầm vội kể vắn tắt sự việc, đoạn giới thiệu : - Đây là anh tôi, Đèo Thanh Sơn! Còn hai ông với bà chị đây... Hoàng Đạt rước lời cho biết qua tên họ cả bọn, Đèo Thanh Sơn mừng rỡ cảm tạ khẩn khoản mời ba người về nhà. - Thưa, nếu bận thì xin ghé qua một hai ngày vậy. Kính mong ba vị dành cho Đèo này được vinh dự thù tiếp bậc ân nhân của giòng tộc! Hoàng Đạt, Trần Dũng đều cảm thấy khó xử, chưa biết tính sao thì Ngọc Bích đã ghé tai người yêu khẽ bảo : - Giờ đã quá trưa rồi, có đi tiếp cũng chẳng thêm được mấy đoạn đường, chi bằng ghé qua chỗ họ chút, mai sáng lại lên đường, cho khỏi phụ lòng. Thấy anh em họ Đèo tỏ lòng chân thành mời khách, lại nghe nàng nói cũng phải lẽ, Đạt, Dũng đành chịu. Thanh Sơn, Nguyệt Cầm ùng lộ vẻ hân hoan, truyền bọn gia nhân khiêng xác cọp, đoạn “phò” ba người lên ngựa về bản. Cả bọn vừa đi vừa trò chuyện, anh em Đèo cho biết họ cùng viên tù trưởng xứ Thái Lai Châu là chỗ thân tộc, anh em thúc bá. Thanh Sơn từng du học dưới Hà Nội mấy năm, biết cả chữ Tây, chữ Hán, đã có vợ và ba con. Nguyệt Cầm mới tròn đôi chín, chưa lập gia đình, rất thích thơ phú văn chương. Vì chỉ có hai anh em, cha mẹ đều đã khuất núi nên Sơn rất thương yêu em gái, hết mực săn sóc chiều chuộng nàng. Nhân nhắc lại chuyện “hùm tinh”, Thanh Sơn tỏ ý không tin chuyện huyền hoặc, bảo đó chẳng qua là một con cọp mộng tinh khôn, vì nó vồ ăn thịt nhiều người nên dân quanh vùng đồn đại thế thôi. Nghe vậy, Hoàng Đạt nháy hai người đồng hành mỉm cười ý nhị. Trần Dũng nhíu mày chực lên tiếng nhưng nghĩ sao lại thôi, chỉ nhún vai im lặng. Ngựa đi lòng vòng, hồi lâu tới một khu nhà sàn nằm rải dưới chân đồi, cạnh một con suối rộng. Nhà họ Đèo ngay đầu bản, trông nguy nga bề thế rõ ra một dinh cơ của người thuộc giòng quí tộc miền núi, đủ tòa ngang dãy dọc, gia nhân ra vào phục dịch. Thanh Sơn truyền dọn liền hai phòng rộng, ngăn nắp bên dãy đông, một dành cho Trần Dũng và một để riêng “vợ chồng” Hoàng Đạt nghỉ - theo cách tự giới thiệu của Ngọc Bích. Chừng “người đẹp kinh thành” có ý “phòng xa” trước giai nhân rừng thẳm nên xác định rõ trước với nhà họ Đèo! Hoàng Đạt thừa hiểu, không khỏi cười thầm. Cả ba tắm rửa, thay y phục xong thì gái hầu xuất hiện, lễ phép mời lên dự tiệc. Anh em họ Đèo đã chờ sẵn bên bàn rượu thịnh soạn bày giữa phòng khách, có cả một cặp rượu vang chát. Nguyệt Cầm vừa phục trang lại, càng tôn thêm vẻ kiều diễm lộng lẫy khiến Ngọc Bích buột miệng khen tấm tắc. Được người cùng phái khen tụng, cô gái nhoẻn cười không giấu nỗi vẻ hân hoan trong lòng, nắm tay Ngọc Bích giọng xúc động : - Chị quá khen! Em chỉ là loài hoa rừng, cỏ dại đâu dám sánh với những thiếu nữ xinh đẹp nơi đất Hà Thành hoa lệ! Như chị đây chẳng hạn! Hai nàng cùng cười vui vẻ. Đèo Thanh Sơn truyền gái hầu rót rượu mời khách nhập tiệc. Tình cờ Trần Dũng ngồi cạnh Nguyệt Cầm, cô gái luôn tay bồi tiếp vị khách quí, vẻ ân cần hết mực, làm chàng trai nhiều lúc đâm lúng túng, ngượng ngập. Rượu được vài tuần, cả Hoàng Đạt, Ngọc Bích đều cảm thấy hơi lo trước ánh mắt chan chứa, long lanh của cô gái họ Đèo khi nhìn Trần. Nhất, Đạt là kẻ giang hồ lịch lãm trên tình trường, chỉ thoáng qua cũng hiểu ngay người đẹp non cao đã bị “tiếng sét ái tình” đánh ngã! Chàng thầm kêu khổ! Đoạn tìm cách nhắc khéo bạn, vờ hỏi : - Dũng này! Mai sáng mấy giờ chúng ta khởi hành? Trần Dũng thoáng ngẩn người nhưng vốn nhạy cảm, hiểu liền, đoạn đáp : - Cáng sớm càng tốt! Khoảng bảy giờ đi! Nguyệt Cầm nghe hai chàng đối đáp mặt hoa đang rạng rỡ vụt tối hẳn lại, buồn rầu. Đèo Thanh Sơn liếc cô em gái dường như cũng hiểu, lộ vẻ trầm tư, giây lát ngập ngừng khẽ hỏi : - Quí ân nhân có việc gấp chăng? Xin vì tình tri ngộ nán lại thêm ít ngày... Đạt nhẹ nhàng thoái thác: - Như đã kể qua, bọn này phải đến miền ba biên giới vì việc riêng, chẳng thể nấn ná, mong Đèo huynh cùng cô Nguyệt Cầm thứ lỗi! Khi nào xong việc trở về nếu tiện đường, chúng tôi sẽ ghé thăm. Nghe vậy, Nguyệt Cầm đòi phải hứa chắc chắn, khiến Đạt đành cười gượng: - Chỉ ngại làm phiền gia chủ mà thôi! Được rồi! Thế nào lượt về bọn này cũng tạt vào chơi ít bữa! Dũng trợn mắt dòm sững bạn, nhưng Ngọc Bích tủm tỉm cười ngầm ra hiệu cho chàng. Trần vỡ lẽ ra Hoàng Đạt đã vì chàng “gánh vác” luôn chuyện hứa hẹn này. Ý Đạt sau khi hộ tống bạn đến xứ ngàn gặp người yêu cho trọn lời ước nguyện tiền duyên, chàng cùng Ngọc Bích quay về sẽ ghé nhà họ Đèo. Như thế vừa không thất hứa, lại tránh cho Dũng thế kẹt hiện giờ, bởi chẳng thể giải bày chuyện bí mật ghê gớm của Dũng, mà nếu khước từ thẳng thừng e bất nhã với chủ nhân! Bất giác chàng trai họ Trần kín đáo thở dài, ái ngại vu vơ... Không khí buổi tiệc vẫn vui vẻ trở lại, Đeo Thanh Sơn báo cho biết tối nay nhà họ đèo mở dạ hội mừng ba vị khách quí, có cả trai gái bản tham dự. - Ồ! Đèo huynh làm bọn này ngượng quá! Bày vẽ mà chi thêm phiền hà! Dũng, Đạt cùng lắc đầu ái ngại. Riêng Ngọc Bích nghe đến dạ hội có vẻ thích thú chừng hiếu kỳ muốn xem thử cuộc vui trên sơn cước ra sao. Khoảng năm giờ chiều tàn tiệc rượu, ai nấy về phòng nghỉ dưỡng sức chờ tối dự hội. Đạt sang phòng Dũng, căn dặn : - Buổi vũ hội đêm nay cậu nên thận trọng, tớ xem chừng Đèo Nguyệt Cầm đang ngây ngất vì “tiếng sét ái tình” do cậu gây nên! Hãy tỏ ra chừng mực, tránh để đối tượng hiểu lầm... tai hại, nếu cậu vẫn quyết ý trung thành với... lời lập nguyện tiền thân! - Nhưng tớ nào có ý định chinh phục hay tán tỉnh nàng đâu! Trần Dũng thoáng nhăn mặt bảo bạn, Hoàng Đạt nheo mắt cười nụ : - Ấy thế mà cô nàng cứ yêu thì sao? Chính “bà đầm” tớ cũng nhận thấy điều đó. Chẳng phải riêng Đạt này! Nên nhớ, về “khoảng đó” tớ từng nếm trải nhiều kinh nghiệm... thương đau! Hãy nghe tớ! Chàng trai họ Trần yên lặng trong giây lát, gật gù : - Thú thực tớ cũng cảm nhận trong thái độ Nguyệt Cầm bộc lộ vẻ quan hoài... hơi đặc biệt đối với tớ! Có lẽ... cậu nói đúng đấy! - Đúng là cái chắc! Phàm, đàn bà con gái sơn cước rất hồn hậu, thủy chung, thẳng thắn và can đảm! Các nàng khi đã yêu ai thì sẵn sàng sống thác với tình, khó có trở lực nào ngăn nổi! Điều này hẳn cậu đã biết qua... chúc thư! Tớ chỉ lo cậu sơ sẩy vương mắc thêm tơ tình sẽ rắc rối đủ thứ! Hiểu chứ? Đạt đặt tay lên vai bạn, bốn mắt nhìn nhau rất lâu, Trần Dũng chừng cảm khái thở phào ngùi giọng : - Bằng hữu như cậu thực hiếm có trên đời! Phải chi vợ chồng cậu chịu cùng tớ... Chàng bỏ lửng câu không nói tiếp, Đạt đoán hiểu ý bạn, khẽ lắc đầu ôn tồn : - Cảm ơn cậu đã nghĩ tới mình. Nhưng, hẳn cậu thừa biết, tớ mang nặng nợ tình với nàng... mà nàng còn chữ hiếu! Bọn này có tính đến chuyện đó nhưng xét ra không thể được! Thôi thì... mỗi người hãy bằng lòng với số phận của mình! Giờ cậu nằm nghỉ, tớ cũng cần ngả lưng chút cho gân cốt đỡ mỏi. Đạt quay ra, về phòng. Ngọc Bích đang nằm trên giường xem tiểu thuyết, thấy chàng vào bèn gấp sách lại, nhỏm dậy : - Gớm! Hai ông tướng rù rì chuyện gì mà lâu thế? Em đoán chắc không ngoài vụ... giai nhân họ Đèo, đúng chứ? - Không sai! Chàng ngồi xuống cạnh người yêu, Ngọc Bích chống cằm vẻ nghĩ ngợi, bảo chàng : - Nếu anh Dũng không bị vướng lời nguyện tiền duyên, kể ra Nguyệt Cầm cũng... xứng đáng để anh ấy gắn bó một đời! Tuy mới gặp nhưng em cảm nhận ở nàng hội đủ những đức tính của người phụ nữ lý tưởng các đấng mày râu hằng mơ ước! Ấy là chưa kể về nhan sắc! Một vẻ đẹp phải nói là... ăn đứt các hoa khôi Hà Nội! Đạt phì cười vì cách so sánh của Ngọc Bích, âu yếm kéo nàng vào lòng : - Nhưng vẫn chưa đẹp bằng... người đẹp của anh! - Chỉ được cái giỏi nịnh! Nào, giờ hãy chỉ qua cho em vài điệu vũ thịnh hành trên vùng này! Tối nay biết đâu có... chàng trai điển nào đó mời em vài bản thì sao?! Nàng gỡ tay chàng đứng lên nheo mắt hóm hỉnh. * * * * * Ngay sau bản “xòe cặp” với Trần Dũng, Nguyệt Cầm cứ xoắn lấy chàng, chẳng buồn để ý tới ai khác. Khách trai tráng trong bản làng nhiều kẻ mon men đến mời, thảy đều bị nàng cười, từ chối. Ngồi cạnh Ngọc Bích và vợ chồng Đèo Thanh Sơn gần đó, Hoàng Đạt vừa nói chuyện vừa kín đáo theo dõi bạn cùng cô gái họ Đèo. Dưới ánh lửa bập bùng, Nguyệt Cầm tươi như hoa nở bên Trần Dũng Chàng tuổi trẻ ngồi nốc rượu cần, đối đáp cầm chừng với nàng, gương mặt in đậm nét mang mang tư lự. Người đẹp non cao chừng ngấy ngây vì men say hạnh phúc, nên chẳng nhận ra vẻ gượng gạo nơi chàng trai Kinh đang mang nặng nỗi niềm u uẩn. Nàng luôn miệng nói cười ríu rít, hồn nhiên như cánh chim rừng đón chào bình minh buổi sáng. - Cần “cứu nguy” Trần Dũng mới được! Hoàng Đạt nhủ thầm, đoạn trước vẻ ngỡ ngàng của người yêu, chàng đứng dậy tiến sang chỗ Dũng, Cầm nghiêng đầu mỉm cười... rất duyên : - Xin được mời cô Nguyệt Cầm bản này! Cọ gái họ Đèo tròn mắt ngước nhìn Đạt lúng túng mấy khắc rồi chừng không muốn “khách ân nhân” phật ý, nàng chầm chậm theo chàng ra giữa sàn. Đạt nháy mắt ra dấu cho bạn hiểu, Trần Dũng lập tức bước lại bên Ngọc Bích mời : - À! Ra anh ấy diễn trò “điệu hổ ly sơn” để “đánh tháo” cho anh! Gớm thật! Ngọc Bích bật cười khẽ bảo Dũng, mắt liếc theo người yêu đang cùng giai nhân Tây bắc rún rẩy, tới lui theo nhịp “khèn”. Đạt từng sống gần các sắc dân miền núi nên thạo nhiều điệu vũ, chàng lại là “một cây” hào hoa, lão luyện các đường Tango, Valse, Rumba v.v... nên khi “xòe cặp” với Nguyệt Cầm, chàng nhảy hay đến nỗi xung quanh ai nấy đều phải trầm trồ thán phục không ngờ chàng khách Kinh lại cừ đến vậy. Hết “xòe cặp” lại đến “xòe chùm” chừng cao hứng Đạt trổ hết tài nghệ “biểu diễn” luôn mấy bản và khéo léo lôi cuốn cả giai nhân Tây Bắc họ Đèo theo khiến nàng không sao dứt ra được. Ngồi bên vợ chồng Thanh Sơn, bọn Trần Dũng, Ngọc Bích không khỏi cười thầm vẻ cuồng nhiệt có tính toán của Hoàng Đạt. Tuy nhiên trong thâm tâm Ngọc Bích vẫn hơi cảm thấy khó chịu trước cảnh người yêu múa lượn như cánh bướm quấn quít bên đóa hoa rừng tuyệt sắc! - Hừ! Anh Dũng xem kìa! Nãy anh ấy còn có vẻ tỉnh táo, giờ chẳng khác nào đã bị nàng hớp hồn, mặt mũi trông say sưa lạ! Hừ! Đàn ông các anh thật... Nàng kịp thời dừng lại để khỏi thốt lên những lời hằn học, gương mặt kiều mị vụt trở nên lạnh băng tựa hồ bao phủ một làn sương mỏng. Trần Dũng liếc thấy giật mình thầm kêu khổ, vội lựa lời xoa dịu, trấn an cho êm. - Hừ! “Lộng giả thành chân”... biết đâu được! - Yên tâm! Đạt tuy hào hoa duyên dáng nhưng lại là người xem trọng việc hôn nhân, nghiêm chỉnh chuyện thê nhi! Chị thấy đó, từ ngày gặp chị anh ấy có còn... trong thấy người đẹp nào khác đâu! Chỗ anh em thân thiết tôi dám cam đoan điều đó! Dũng nghiêm mặt bảo, Ngọc Bích đang định nói tiếp thì nhịp “khèn” đã dứt, Hoàng Đạt, Nguyệt Cầm thong thả trở về bàn. Ngồi bên Hoàng Đạt, ánh mắt cô gái họ Đèo chốc chốc lại liếc sang chỗ Trần Dũng có vẻ như trách móc nhẹ nhàng...
__________________
![]() >>>> Nếu thấy hay thì nhấn nút nha mấy bạn <<<<![]() ![]() |
|
|
|
|
|
#2 |
|
Rìu Vàng Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: Việt Nam
Bài: 1.318
VZD: 57.334
Điểm: 491/144 bài viết
|
Chương 7
Một chiều trời trở lạnh, giăng giăng mưa bụi, lơ thơ ít hoa tuyết bay trong gió rừng. Tính ra đã là ngày hăm ba tháng chạp, giáp Tết, “ông Táo chầu trời” theo tục lệ dân gian. Trước khi chia tay lên đường, bọn Hoàng Đạt còn được Đèo Thanh Sơn tặng một thớt ngựa hay, nên giờ mỗi người mỗi ngựa, hành trình có phần nhanh hơn trước. Lối mòn xuyên lâm vắng vẻ, tuyệt không gặp bản làng, thổ dân, cả bọn cứ giục ngựa đi miết. Vừa ra tới cửa rừng, thình lình Hoàng Đạt “suỵt” khẽ giơ tay làm hiệu, giảm nước kiệu. - Gì thế? Trần Dũng từ sau thúc ngựa lên hỏi bạn. Đạt không đáp, nghiêng tai nghe ngóng. Như đáp lại, vẳng xa xa bỗng nổi lên một chuỗi âm thanh quái gở, nhọn hoắt lê thê trong gió, thoạt nghe đã muốn nổi gai ốc người ta. - Sơn cẩu! Chúng đang tru gọi đàn... nhưng còn xa! Ta đi thôi! Hoàng Đạt phất tay, ba thớt ngựa tiếp tục lao đi. Âm nhọn còn bay vãi theo vó ngựa một hồi rồi mới lịm tắt hẳn. Tới một ngọn đồi Đạt đề nghị xuống ngựa nghỉ chờ qua đêm. Sương chiều dâng lên lờ mờ cảnh vật, gió càng lúc thêm lạnh buốt, hoa tuyết bay lả tả. Ba người bèn lấy mũ áo ngự hàn ra mặc, ngồi bên lửa sưởi mấy phút đoạn đem xôi nếp, rượu cẩm ra, nướng thịt nai khô ăn uống. Ngọc Bích đã hơn ngày nay chưa nguôi nỗi bựa bội vì chuyện Hoàng Đạt tỏ ra nồng nhiệt thái quá trong đêm vũ hội tại nhà họ Đèo. Dù sau đó chàng hết lời giải thích, nàng vẫn khăng khăng cho rằng người yêu “cũng có thích Nguyệt Cầm” chứ không hoàn toàn chỉ vì muốn “đánh tháo” cho bạn! Thành ra Đạt lâm vào cảnh “ách giữa đàng quàng vào cổ” và bị Ngọc Bích áp dụng chiến tranh... lạnh! Tuyệt không hé môi một lời với chàng suốt quãng đường dài. Giờ, chừng bị óc tò mò thôi thúc nàng không nhịn được vụt hỏi Đạt : - Nãy anh nói “sơn cẩu”... phải chó sói? Nghe tiếng tru lúc như sói! - À... Đạt mỉm cười mừng thầm trước dấu hiệu “hòa hoãn” nơi người yêu, lấy giọng ôn tồn giải thích : - Người ta thường lầm sơn cẩu là chó sói! Tuy trông giống nhưng chúng là hai giống khác nhau! Sơn cẩu còn gọi là Sài Kíu thường lớn con hơn, rất háu ăn vớ được mồi là nuốt sạch! Có bốn giống chính: sơn cẩu vằn, sơn cẩu đốm, sơn cẩu nâu và sơn cẩu sói. Chúng sinh sống rải rác khắp các lục địa! nhưng ghê nhất phải kể giống hồng cẩu quấy, dân miệt biên giới gọi “quỷ mắt đỏ”! Thường các giống sơn cẩu khác tuy tinh khôn dữ tợn chúng cũng chỉ tụ họp thành từng bầy nhỏ, khoảng mười mấy, hai chục con là cùng! Giống hồng cẩu quây lại khác, thường kéo đi hàng đàn đông như kiến cỏ, có khi cả mấy trăm con. Mắt chúng đỏ như than hồng, hung hãn vọ cùng, đánh hơi người thú rất thính nhạy, ào tới nuốt chửng bất kể thứ gì gặp trên đường di chuyển! Cách nay gần mười năm anh đã chứng kiến bọn buôn lậu bị hồng cẩu quẩy táp sạch chỉ trong vòng vài phút, trên mạn biên thùy gần Mường Khương! Cả người ngựa, hành lý v.v... hầu như tất cả đều vào bụng “quỷ mắt đỏ”! có con bị súng bắn, vừa ngã xuống lập tức bị đồng loại xông tới gặm sạch, không sót một cái xương! Lần đó, nếu chẳng kịp vọt lên tàng cây cao ẩn mình chắc anh cũng... vào bụng chó quỷ! Nghe Đạt kể cả Ngọc Bích, Trần Dũng đều lắc đầu ngán ngại. Cô gái thắc mắc hỏi : - Như vậy chúng còn đáng sợ hơn cả hùm, beo, tây, tượng... nữa sao? - Hơn nhiều! Mọi loài dã thú dù mạnh đến đâu cũng chưa nguy hiểm bằng chúng! Hùm beo còn phải tránh xa loài quỷ mắt đỏ bốn chân, vì chúng quá đông, ào tới như cơn lốc không sức mạnh nào chống nổi! Cũng tỷ như một người giỏi võ nhưng phải cùng lúc đối địch với hàng trăm kẻ hung hăng liều mạng không biết sợ chết vậy! Hạ hết lớp này đến lớp khác nhào tới, đánh sao cho xuể. Với giống hồng cẩu quẩy, ngay như dùng súng, nếu hỏa lực yếu, chỉ có một, hai chục xạ thủ cũng chẳng địch lại chúng! Tốt nhất hãy tìm cách tránh xa! Nếu chẳng may “tao ngộ” loài “quỷ sứ biên thùy” này, phải lập tức kiếm cây cao trèo lên, hoặc tìm chỗ khuất cuối gió tát bùn đất lên người, nấp kỹ tránh xông hơi bị chúng ngửi thấy! Nãy anh chọn nơi đây “cắm trại” là có ý phòng trường hợp gặp bọn chó quỷ kéo tới thì đã có sẵn “cao điểm” để ta thoát lên tránh! Các giống sơn cẩu tuy cũng biết leo trèo nhưng chẳng thể lên cao được, chỉ vài thước là cùng! Ta có thể từ trên bắn tỉa xuống hoặc dùng “đòn gió” hạ từng con một nếu chó quỷ đánh hơi muốn chồm theo! Chàng trỏ gốc cây xế sau lều, thân lớn khoảng hai người ôm, cao vút đến hơn chục thước, phía trên ngọn tán tàn vươn xòa, rậm rạp, phần dưới hầu như chẳng có cành, nhánh, thoạt nhìn cũng thấy rất khó trèo! Hoàng Đạt đứng phắt lên lục “sắc” hành trang lấy ra hai cuộn dây móc, quay tít mất vòng, ném “véo” lên tàn cây. Móc câu bám dính luôn vào cành lớn trên ngọn, Đạt giật thử mấy cái, gật gù : - Chắc rồi! Đêm nay nếu lũ quỷ mắt đỏ kéo tới đông chúng ta cứ “thăng thiên” là xong! Hai sợi thừng lớn đu đưa cách mặt đất chừng hơn thước, Đạt bảo Ngọc Bích bám dây leo thử mấy thước, thấy được mới yên tâm. Trời sập tối, gió lùa qua ngọn đồi nghe vi vu như tiếng tù và từ cõi xa xăm nào vọng về, nổi chìm giữa đêm rừng tịch lặng hoang sơ. Đạt, Dũng ngồi đối ẩm, Ngọc Bích đã rút vào lều từ nãy. Hai chàng tuổi trẻ lặng lẽ không nói với nhau một lời, vẻ đắm chìm trong tiếng động đêm rừng. Lâu lắm, chợt Trần Dũng thở dài, nhấc chai dốc cạn phần rượu còn lại vào chén hai người : - Làm nốt chỗ này thôi! Càng uống tớ càng nghe lòng mình khắc khoải lạ...! Mặt chàng buồn mênh mang, dõi mắt trông về hướng tây, xa xăm... - À! Chắc tại cậu đang nghĩ tới... “nàng”. Hoàng Đạt rít một hơi xì gà nhìn bạn... thông cảm. Dũng thừ người nhìn như “xuất thần” đến hơn phút mới phào giọng : - Tớ linh cảm “nàng” đã biết “người xưa” đang trên đường trở lại sau bao dâu bể của thời gian! Giờ có lẽ nàng đang mong ngóng trông từng giây phút... cuộc xung họp sau gần thế kỷ! Đạt này! Ở vào trường hợp tớ cậu sẽ hiểu thế nào là... nỗi day dứt khủng khiếp trong tâm hồn! Chàng ngửa cổ uống một hơi cạn chén. Đạt khẽ giục bạn đi nằm nhưng Dũng xua tay : - Cậu đi ngủ trước đi! Để tớ gác ca đầu! Khoảng hai giờ sẽ gọi cậu! - Cũng được! Nhưng nhớ để ý, hễ nghe tiếng sơn cẩu tru hú nhiều phải gọi tớ ngay! Dặn xong Hoàng Đạt chui vào lều, kéo chăn trùm kín. Vẳng bên tai tiếng ngâm nga của Dũng bỗng cất lên nho nhỏ Có đêm trăng khuyết biên thùy... Nhìn con ngụa trắng đi về... vấn vương... Giọng Trần buồn thê thiết, nghe bỗng xa xôi như âm hưởng từ kiếp nào vọng về... mênh mang... Khiến chàng trai dày dạn phong trần họ Hoàng trong giây phút chợ nghe lòng mình chùn hẳn xuống, bâng khuâng. - Một linh hồn đi tìm dĩ vãng! Thương thay bạn ta! Mong sao “người” được thỏa nguyện! Đêm lạnh hoang sơn, trăng liềm hạ tuần “cài” trên nền trời lờ mờ hắt xuống thung đèo đồi núi ánh sáng bàng bạc, lạnh lẽo. Gió càng lúc càng thổi mạnh. Trần Dũng kéo cao cổ áo ngự hàn, xốc lại dây súng trên vai, tiếp tục đi tới đi lui cho giãn gân cốt, chống lại cơn buồn ngủ bắt đầu xâm chiếm. Thình lình, từ dưới chân đồi vụt nổi lên mấy tiếng tru quái gở, âm thanh nhọn hoắt quăng vãi lên không trung tựa như có một bàn tay vô hình bốc ném, giữa cảnh rừng khuya im lìm nghe muốn rởn tóc gáy. - Tiếng sài kíu! Dũng cau mày lẩm bẩm. Âm quái lại cất lên, kéo lê thê, dật dờ trong sương gió, lần này tựa như tiếng cười rú, từng tràng. - Phải đến năm, bảy con là ít. Trần Dũng dột lòng thầm nghĩ, bất giác liếc về phía lều, thoáng phân vân : - Có nên đánh thức bọn Đạt? Hừ! Hãy thư thả xem sao đã! Chàng hạ súng cầm tay, lên đạn, vọt lên một mô đất, phóng tầm mắt quan sát. Tiếng tru rú chợt im bặt hồi lâu. - Chắc lũ sơn cẩu bỏ đi nơi khác! Nãy giờ đã hơn mười phút rồi không nghe động tĩnh gì! Chàng nhìn đồng hồ tay, mặt dạ quang đã chỉ mười hai giờ. Đợi thêm lát nữa vẫn không thấy gì lạ, chàng bèn trở lại bên đống lửa, gác súng, dựa gốc cây ngồi nhìn đống lửa lay lắt cháy. Bỗng trong gió thoảng có tiếng gọi tên chàng. Trần Dũng giật mình quay lại, sau lưng chàng cách chừng chục thước là lùm bụi rậm rạp, tuyệt không bóng người. Xế trước mặt là hai chiếc lều dựng song song nhau. Dũng bấm đèn pin soi qua rõ hai người bạn còn đang chìm sâu vào giấc ngủ, thu mình trong chăn ấm. Tưởng nghe lầm chàng bèn thôi, rút điếu xì gà hút dở châm lửa bập vài hơi cho đỡ lạnh. - Dũng ơi! Dũng! Tiếng gọi bất chợt lại vang lên âm trầm, lần này rõ mồn một, đúng từ hướng lùm cây phát ra. - Ai đó? Trần Dũng quay phắt người chĩa khẩu Springfield về phía đó hắng giọng nạt hỏi. Một ý nghĩ vụt qua trong đầu khiến chàng thoáng rùng mình nổi gai ốc: - Rừng hoang tịch mịch sao lại có tiếng gọi tên mình? Người... hay ma? Quái gở! Không có tiếng đáp. Dũng hít một hơi dài trấn tĩnh tinh thần, từ từ tiến lại, súng cặp nách tay rê đèn quan sát. Một bước... hai bước... Bất thần cành lá vụt lay động. Rào! Rào! Từ trong bụi phóng ra nhiều bóng quái to lớn chồm tới vồ Trần Dũng. Đoàng! Khẩu súng trên tay chàng vừa kịp nổ một phát hất tung một bóng quái thì ba bốn cái mõm dài nhe nanh sắc lẻm đã gần kề. Trần Dũng thét lên một tiếng cực uy mãnh lia chân đá “bịch” trúng ức một con sài kíu, cùng lúc trở báng súng quật luôn. Chát! Bốp! Sức đánh của chàng trai thượng võ hất nhào thêm con nữa. Nhưng một con quái thừa cơ táp nghiến cây đèn trên tay chàng, nhai “rốp” vỡ vụn. Dũng đang vung súng tả xung hữu đột giữa bầy quái, chợt một con sái kíu có bờm, lông vằn, chừng đầu đàn, chồm đứng hai chân, ngoác mõm tru rống lên một tràng khủng khiếp rồi bỏ bầy quay vụt về hướng lều. Đúng lúc cả hai nghe tiếng súng nổ tung chăn phóng ra. Hoàng Đạt vọt ra trước nên vừa kịp chạm trán nó. Nhác thấy bóng quái chàng lảy cò nổ liền hai phát Pạc hoọc. Con sài kíu đổ vật xuống lăn lộn, tru hộc từng tràng ngắn đau đớn. Chừng đạn không trúng chỗ nhược nên nó chưa chết ngay. Bầy sài kíu đang bu quanh Trần Dũng lập tức bỏ “mồi” phóng lại chỗ Đạt, Bích. Không chậm trễ chàng võ sư xẹt ngang, chắn trước mặt người yêu, vẩy lia tay súng hất nhào luôn mấy con nữa. Còn lại ba con chừng thấy đồng loại bị hạ nhiều bèn cúp đuôi bỏ chạy. Dũng, Đạt bắn theo mấy phát nữa nhưng chúng đã mất hút sau lùm bụi. Xem lại có sáu con bỏ xác tại trận. Con nào cũng to hơn cả chó “bẹc giê”, riêng con lông vằn đầu đàn dài đến hơn thước bảy, trông phát ớn. Ngọc Bích tuy là gái biết võ, khá bạo gan, nhung lần đầu chứng kiến tận mắt cảnh sài kíu tấn công người, không khỏi hoảng kinh, rùng mình lắc đầu : - Khiếp quá! Nãy em muốn rụng tim! Hú vía! - Còn may là không phải hồng cẩu quẩy! Bọn sơn cẩu này thường chỉ đi bầy lẻ nên ta đẩy lui được! Gặp “quỷ mắt đỏ” kéo cả đàn hàng trăm con thì giờ này e bọn mình đã... vào bụng chó quái rồi! Hoàng Đạt, Trần Dũng cùng lôi xác sài kíu quẳng ra xa. Chàng trai họ Trần lòng chưa dứt kinh mang vì chuyện “tiếng lạ” gọi tên mình khi nãy bèn thuật lại cho bạn nghe. - Tớ nghe đến hai lần! Chắc chắn không phải “ảo thanh”, “ảo giác” chi cả! Đúng có kẻ gọi tên tớ! Hừ! Quái gở! Ngọc Bích nghe kể muốn rởn tóc gáy, vội nép sát vào Hoàng Đạt, dáo dác ngó quanh như sợ đến lượt mình bị gọi tên. Nhưng chàng võ sư chẳng hề tỏ vẻ ngạc nhiên, xua tay bảo : - Chính sài kíu đó! Nó giả tiếng người để “nhử” cậu tới gần! Lũ chó quái có con còn mò đến bản làng, giả cả tiếng nôn ọe của người, dụ người ta ra mở cửa để vồ ăn thịt! Dân vùng biên giới thường biết chuyện này nên cũng ít kẻ bị mắc lừa! Hừ! Chắc có con rình quanh từ chiều nghe chúng mình gọi tên nhau bèn bắt chước đó thôi! Bên Vân Nam trước còn có một con sái kíu bờm sư tử trắng toát chuyên mò ra các lối mòn, lượm nón rách úp lên đầu ngồi rình trong bụi. Hễ thấy người đi qua đơn độc nó liền đi hai chân theo sau, đưa chân trước khều vai gọi. Người nào giật mình quay lại ngay lập tức bị nó táp nghiến cổ, chẳng kịp trở tay! Nó tinh ranh như ma, nhiều thợ săn giỏi lùng giết mãi không nổi! Sau đám quan chức bên đó phải thỉnh một tay thiện xạ bên ta sang. Ông này phải “đấu trí” với nó khá lâu mới lừa hạ được con “sài kíu tinh” khủng khiếp này! Hà! Tớ còn nghe kể nhiều chuyện ly kỳ về loài chó quái..., mà thôi! Không kể nữa! Kẻo lại có người “mất ăn mất ngủ” vì sợ! Đạt cúi nhìn người yêu, hơi nhếch miệng cười. Trần Dũng vẻ mặt đăm chiêu không nói lời nào, lặng lẽ nhặt thêm cành khô ném vào đống lửa gần tàn.
__________________
![]() >>>> Nếu thấy hay thì nhấn nút nha mấy bạn <<<<![]() ![]() |
|
|
|
|
|
#3 |
|
Rìu Vàng Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: Việt Nam
Bài: 1.318
VZD: 57.334
Điểm: 491/144 bài viết
|
Chương 8
Ba biên giới... Miền giao địa Việt - Trung - Lào... Theo họa đồ của cụ tam đại Trần Dũng, hai nam một nữ lần mò khắp rừng thẳm khe sâu, lang thang mãi để tìm tháp Cửu Thiên. Nhưng đã gần tuần lễ trôi qua vẫn không ra manh mối. Hỏi thổ dân, ai cũng lộ vẻ sợ sệt lắc đầu, bảo “tháp ma tháp quỷ”, ai trông thấy sẽ quên đường về. Một ông lão ngoài bảy mươi tuổi ở vùng A Pu Chải cho biết: đã hơn nửa thế kỷ nay chưa ai gặp tháp đó! Cả bọn không nản, cứ đi. Rồi đến buổi hoàng hôn ba mươi Tết, ba người đến một vùng hoang tịch không vết chân người. Vừa lên một ngọn đèo cao, bỗng thấy hình ngọn tháp kỳ dị tít xa xa, đầy mây phủ. - Kia rồi! Chính tháp Cửu Thiên! Hệt ngọn tháp em đã mơ thấy đêm nào... Ngọc Bích kêu lên sửng sốt, mừng rỡ... Ba người lập tức giục ngựa tiến tới. Đường mòn đã bị xóa nhòa tứ bao giờ, may sao xuống chân đèo lại gặp một dòng suối rộng chảy về hướng tháp. Trông tưởng gần, ngờ đâu vừa phát giây leo, cỏ lau, vừa đi mã tới trời tối mịt mới đến chân tháp. Trời đêm đen như mực. Gió thổi vi vu, khí lạnh ghê người. Ba con ngựa sợ hãi cứ hí loạn chực phá chạy, bọn Hoàng Đạt phải vất vả lắm mới ghìm lại được! Hoàng Đạt chiếu đèn bấm rê ngược từ dưới lên. Tháp bằng đá xanh, rêu phong phủ đầy, giây leo chằng chịt lên tận tầng thứ ba. Có giống leo tận ngọn, lá vật vờ. Ngọc Bích rùng mình bảo hai chàng : - Này! Sao trông có vẻ nặng nề âm khí lạ. Cứ như thế giới của... yêu ma quỷ dữ ấy! Dũng, Đạt cùng chung ý nghĩ như nàng, đưa mắt nhìn nhau. - Hừ! Bất biết thế nào, đã đến thì phải vào thôi! Chàng võ sư trao cây đèn bấm cho người yêu, rút soạt lưỡi dao rừng phát quang lối, dắt ngựa tiến lên trước. Lát sau một bếp lửa được nhóm lên cháy rực giữa nền tháp, xua bớt lãnh khí. Trần Dũng xem đồng hồ, vẻ tư lự : - Hơn mười giờ rồi! Chỉ còn một lát nữa là sang năm Tý... năm “người” nguyện trở lại xứ Ngàn! - Tớ hiểu! Nhưng giờ còn sớm hãy ăn uống cho lại sức cái đã! Cố nhân trùng phùng chớ để “nàng” thấy tình lang mặt mày ủ dột... vì đói bụng! Đạt gượng bông đùa che giấu nỗi xúc động trước giờ ly biệt cận kề. Ba người ăn uống xong đã quá mười một giờ đêm. Trần Dũng chừng nóng lòng, đứng vụt lên : - Tớ ra ngoài chuẩn bị trước! Sắp đến giờ lên tháp! Chàng quơ bọc hành trang bước ra liền. Hoàng Đạt, Ngọc Bích chờ khoảng vài phút đã thấy một viên võ tướng cổ, mặc giáp, đội mũ trụ, đeo súng, tay xách gươm đi vào. Dù đã biết trước hai người vẫn không khỏi giật mình, tưởng như một hình bóng vừa từ dĩ vãng hiện về. - Ồ! Dũng! Trần Dũng mặc võ phục của cụ tam đại, mặt lộ nét khắc khoải ghê gớm, bồn chồn đi tới đi lui trong tháp. - Hai bạn ở dưới này, tớ lên trên xem sao! - Khoan! Để bọn này cùng lên! Tháp hoang lâu năm e có lắm độc xà, độc vật! Đạt, Bích cùng đứng lên. Chàng trai họ Hoàng rút khẩu Pạc hoọc, lăm lăm cầm tay đề phòng bất trắc, đoạn chiếu đèn đi trước mở đường. Vừa lên tầng thứ hai, bỗng “rào”, dây leo xao động, một con trăn gió cực lón phóng vụt tới. Không chậm một giây, Đạt vẫy luôn súng. Đoàng! Con vật rớt xuống nền đá giãy giụa quật đuôi ầm ầm. Ngay lúc đó lại một cơn nữa từ đâu quăng vèo tới, ngay đầu gối. Đạt vội quay đèn, súng định nổ tiếp nhưng đầu trăn đã chạm ống quần. Phập! Đầu trăn rụng bộp. Trần Dũng từ phía sau vọt lên theo đường gươm chém xả. Ba người vọt lên tầng ba. Suýt bị rắn rết cắn, lên từng bốn, năm suýt bị ong độc đốt. Thang đá rêu trơn khiến Ngọc Bích trượt chân mấy lần, ít phút sau cả bọn tới tầng chín cao chót vót. Khí lạnh thấu xương, gió vù vù, tháp hoang quạnh quẽ, trên có treo một quả chuông, đầy bụi, rêu. Ba người bước ra lan can nhìn về hướng Tây Bắc. Dãy núi đá sừng sững in vào nền trời, âm u như quái tượng biên khu đêm hoang tịch. Trần Dũng càng lúc thêm khắc khoải, chốc chốc lại xem đồng hồ. Mười hai giờ. - Giao thừa rồi! Đã sang năm Tý! Chàng trai họ Trần vụt lộ vẻ xúc động, thở mạnh liền, ấy hơi đoạn từ từ đưa chiếc sừng linh dương lên miệng thổi. Trong khoảnh khắc Hoàng Đạt, Ngọc Bích cùng lặng người trước âm sừng phát ra, vang rền, bay vãi trong không gian. Trần Dũng mới tập thổi tù và được ít ngày, nhưng tiếng tù và nghe nổi chìm thê lương lạ lùng, lan truyền xa hút... Dứt ba hồi, vẫn chẳng thấy gì lạ! Dũng thổi ba hồi nữa, vẫn im! Nhưng vừa dứt hồi thứ chín, thì lạ thay! Từ dãy núi cao ngất âm u kia bỗng có tiếng tù và linh dương nổi lên, vọng tới tháp đúng chín hồi rền rĩ thê lương. Đến nỗi ba người tưởng đó là vọng âm chậm của tiếng tù và Trần Dũng vừa thổi. Cả bọn cùng nín thở. Bỗng nghe dưới chân tháp xôn xao, vang động tiếng người, ngựa. Có tiếng đàn bà thánh thót đưa lên : - Trần Dũng Tĩnh Biên phó sứ đã tới đó sao? Trời ơi! Thiếp đợi chàng đã gần thế kỷ! Chàng ôi! Cả ba cùng giật mình sửng sốt, Trần Dũng sáng mắt chạy vụt ra đầu cầu thang. Ánh đèn lồng cổ kính dập dềnh huyền ảo, một đám gái hầu phò một nữ lang mặc lối các cô nàng sơn cước đi lên, gót sen thoăn thoắt, hương thơm ngạt ngào. Nữ lang lên hẳn trên, đẹp đến nỗi cả bọn sững sờ. Nàng ta nhìn Trần Dũng, giọng oanh thỏ thẻ : - Lang quân! Sao chàng tới chậm thế? Nơi Ngàn thiêng, thiếp đếm từng khắc chờ mong! Ôi! Chàng vẫn trẻ như xưa! Trần Dũng lúng túng : - À... ngày ấy “Người” về xuôi không may lâm trận, thủng bình nước quí lìa trần! Mãi đến cháu ba đời... Trần Dũng này mới được biết đến tiền thân! Nước mắt chạy dòng, nữ lang bước tới gục đầu vào ngực Dũng thổn thức : - Hãy theo thiếp vào Ngàn... nối lại duyên xưa! Chàng ôi... Lời chưa dứt, miệng hoa đã kề miệng chàng tuổi trẻ họ Trần, như không còn biết đến sự hiện diện của bọn Hoàng Đạt. Ngọc Bích đỏ mặt quay đi. Trần Dũng bàng hoàng, ngây ngất sau nụ hôn của giai nhân rừng thẳm, nhẹ gỡ tay nàng ra, chỉ hai người bạn : - Đây là hai người bạn thân... đã giúp... “kẻ này” tìm đến đây theo lời ước nguyện... - À! Đa tạ! Đa tạ! Thôi, chàng hãy theo thiếp vào Ngàn! Nữ lang khẽ gật đầu chào Hoàng Đạt, Ngọc Bích rồi kéo tay Trần Dũng đi. Như mê, chàng trai để mặc nàng dắt đi. - Khoan đã! Hoàng Đạt gọi giật, nhưng bọn gái hầu đã phò nữ lang cùng Trần Dũng xuống dưới. Chàng võ sư dợm chạy theo nhưng Ngọc Bích chợt giữ lại : - Đừng! Hãy để anh ấy đi! Quyến luyến thêm cũng thế thôi! Thì ra, tiền nhân viết chúc thư không phải vì mê sảng. - Nhưng... xem ra “bà nàng” này có vẻ kỳ lạ! Vừa gặp tình lang đã vội lôi đi ngay, hấp tấp như... đi trốn! Mà cả dũng cũng làm sao ấy, trông như kẻ mê ngủ... quên cả chào từ biệt bọn mình! Thấy Đạt tỏ vẻ thắc mắc, Ngọc Bích bèn gạt đi : - Thì có gì lạ đâu! Hai người đã chờ nhau từ... thế kỷ trước, giờ trùng phùng tất nhiên họ xúc động quá đâm ra... khác thường chút, vậy thôi! Đừng trách những người đang yêu! Nàng tủm tỉm cười, thông cảm với thái độ của Trần Dũng và bà chúa xứ Ngàn. Hai người trông xuống, bọn Trần Dũng đã rời khỏi tháp, tiếng vó ngựa đổ dồn về nẻo rừng xa... Hoàng Đạt soi đèn định dắt người yêu trở xuống, chợt thấy chiếc túi đựng di vật tổ phụ của bạn bỏ lại chàng bèn nhặt lên xem. Đủ cả họa đồ, bình nước thủng, cuốn chúc thư và chiếc sừng linh dương. Xuống đến dưới, bếp lửa đã gần tàn, mấy con ngựa còn đó, đang hí chồm hốt hoảng. Hoàng Đạt ra ngoài kiếm thêm cành cây nhen lửa. Đang rê đèn bấm quanh chân tháp bỗng nghe tiếng đàn sáo véo von lẫn tiếng nhạc ngựa khua loong coong. Rồi ánh lửa bập bùng lao tới, vẳng tiếng đàn bà truyền văng vẳng như khánh vàng : - Nhanh lên! Trời ơi! Không khéo nó đã hại chàng rồi. Một đám hàng trăm thổ dân, gươm giáo sáng lòa theo dòng đuốc kéo tới. Ngọc Bích nghe động từ trong chạy ra nép bên người yêu dòm sững. Đám người dừng rập, cách chỗ bọn Đạt chừng chục thước, dưới chân tháp. Có tiếng hô lớn : - Bẩm chúa Ngàn! Có hai người một nam một nữ! Chúng dạt sang bên để hở một đường trống. Một đám hơn hai chục gái rừng mặc xiêm y lối Thái đen phò một bà nàng mặc kiểu Thái trắng, ngoài còn khoác chiếc áo choàng màu vàng ánh, cỡi ngựa bạch phi lên. Hoàng Đạt, Ngọc Bích nhìn sững người đàn bà. Bà nàng trông chỉ trạc ngoài hai mươi tuổi, đẹp tuyệt trần. Từ mặt mày, thân dáng, cử chỉ toát vẻ đài các quí tộc, phảng phất nét uy nghi lạ thường. - Âm sừng linh dương thổi đi từ tháp! Đúng chàng đã trở về tìm ta! Này, hai vị cho ta hỏi! Trần tướng quân đâu rồi? Trần Dũng Tĩnh Biên phó sứ! Bà nàng cất giọng thánh thót hướng về bọn Đạt. Hai người đưa mắt nhìn nhau ngỡ ngàng, Ngọc Bích bật hỏi lại : - Bà là ai? Sao cũng hỏi Trần Dũng? Chúng tôi là bạn anh ấy đây! Bà nàng nhìn cô gái, vẻ nôn nóng nói luôn : - Là chúa xứ Ngàn! Phu nhân cho ta hỏi, Trần tướng quân đâu sao không thấy? - Sao? Chúa xứ Ngàn đây ư? Vậy còn người đàn bà vừa đưa Trần Dũng đi là ai? Cả Hoàng Đạt, Ngọc Bích cùng bật kêu sửng sốt, lòng tràn ngập kinh mang. Vừa nghe dứt người đàn bà xưng chúa xứ Ngàn vụt biến sắc, run giọng thảng thốt : - Trời! Hai vị bảo Trần tướng quân vừa được đưa đi? Thôi rồi! Đúng nó đã lừa mang chàng đi! Nguy mất! Nó đi hướng nào? - Hướng kia! Nhưng bà bảo... nó... là ai? - Kẻ phản nghịch xứ Ngàn! Ta phải đuổi theo nó ngay kẻo nguy mất! Bà nàng vùng phất tay, hô kẻ tùy tùng phóng về hướng Hoàng Đạt chỉ. Cả bọn ào đi như cơn lốc, chớp mắt đã rời xa khu Tháp, ánh đuốc bập bùng cuốn về nẻo rừng xa. - Trời! Bạn ta đã mắc lừa! Thảo nào thái độ nàng kia...! Phải đuổi theo họ liền! Đạt vụt hiểu bèn kéo người yêu chạy vào tháp lấy ngựa vọt theo liền. * * * * * Ra khỏi tháp, nữ lang dìu Trần Dũng lên ngựa, cùng bọn gái hầu phi như gió cuốn về hướng Tây Nam xế. Vượt qua hai con thung, cả bọn ngược dòng suối tiến vào chân một rặng núi cổ chạy dài từ hướng Bắc xuống. Đường núi quanh co, ngựa đi hàng một, lát sau cả bọn tới một vùng hang động khuất tịch sau mấy dãy sơn lâm. Trước hang có mấy bóng nam nữ mang khí giới đứng canh, thấy nữ lang chúng cúi chào kính cẩn. Nữ lang phẩy tay, nhanh giọng ra lệnh : - Canh gác cẩn mật! Chúng đang lùng sục trong vùng! Hễ thấy động, cấp báo ngay! Bọn gác dạ ran, nữ lang liếc nhìn Trần Dũng nhếch miệng cười bí ẩn đạn khoác tay chàng dẫn vào hang, mấy ả gái hầu lập tức theo sau. Chàng trai họ Trần yên lặng đi bên nàng, ánh mắt ngây dại đờ đẫn nhìn quanh lẩm bẩm hỏi : - Nàng... đây là đâu? Sao vào sâu vậy? - Còn đâu nữa, đây là xứ Ngàn! Nơi chàng sẽ... hưởng hạnh phúc thần tiên cùng thiếp mãi mãi. Ha ha! Nữ lang vụt ngửa cổ cười khanh khách, thanh âm vụt trở nên gai rợn lạ lùng, vang động lòng hang lạnh lẽo. Chừng hơn trăm bộ, tới một quãng ruột hang nở phình, rộng thênh thang, sáng choang đèn đuốc, nữ lang dìu Trần Dũng vào sau một ngách đá bên tả. Nơi đây màn the trướng rủ, hệt như chốn khuê phòng thục nữ đài trang thời cổ. - Mau dọn tiệc để ta cùng Trần tướng quân uống mừng buổi tao phùng. Nàng truyền gái hầu, đoạn bảo Dũng ngồi xuống tấm nệm da hổ xế trong góc. Như cái máy, chàng trai làm theo lời nàng. Dưới ánh đèn lồng thần sắc Trần càng lúc thêm ngơ ngẩn không khác kẻ mộng du. Nữ lang nheo mắt ngắm chàng một hồi, gật gù đắc ý, rít lên khe khẽ : - Nhiếp hồn phấn quả nhiên lợi hại! Hà hà! Phen này ta sẽ xoay ngược thế cờ cả chàng và ngôi vị chúa tể xứ Ngàn linh thiêng sẽ thuộc về ta... ha ha! Trước mắt nỗi lo thiếu nước trường sinh chắc chắn không còn nữa! Bà ấy phải ngoan ngoãn tuân lệnh ta cho mang nước tới, nếu không tính mệnh y sẽ như ánh sao băng! Ha ha! Hỡi kẻ đã ngự trị bao thế kỷ kia, giờ đây ta đang nắm trong tay vận mệnh trái tim ngươi! Ha ha! Nàng ta lại nổi tràng cười lanh lảnh, gương mặt kiều mị vụt hiện rõ nát tàn bạo ghê gớm, mắt phượng long lên phát hung quang đến rợn người. - Kìa! Nàng! Sao... nàng lại cười? Trần Dũng ngơ ngác hỏi. Nữ lang không vội đáp, lại ngồi bên chàng, vòng ta bá cổ chàng kéo xuống, miệng hoa hé mở chờ đón vẻ nũng nịu : - Đừng hỏi! Đã sang năm mới chàng hãy mừng tuổi thiếp đi nào! Hương lan xạ từ người nàng toát ra nồng nàn, quyến rũ lạ. Trần Dũng say sưa ghì chặt dáng thân thon lẳn vào lòng, đắm chìm trong một nụ hôn dài tưởng chừng bất tận. Gái hầu dọn tiệc rượu vào, hai người rời nhau ra. Nữ lang truyền lui hết, rót rượu đưa chàng, tình tứ thỏ thẻ : - Đây là chung tái hợp sau bao năm ly biệt! Đôi ta cùng uống cạn cho thỏa lòng mong nhớ. Nàng tiếp cho Dũng đủ các món sơn hào hải vị, ép chàng cùng uống liền mấy chén đầy. Rượu nồng làm sôi huyết quản, cử chỉ nữ lang càng lúc thêm lả lơi, bạo dạn, khiến Trần Dũng bị khích động bản năng đến cùng tột. - Thôi! Ắn uống vậy đủ rồi... nàng... Chàng đẩy luôn mâm rượu sang bên, ngó nàng trân trối. Nữ lang khẽ cất tiếng cười giòn như thủy tinh vỡ, đứng vụt lên. Và trước ánh mắt si dại ngùn ngụt lửa đam mê của Trần Dũng, nàng từ từ trút bỏ xiêm y, thân hình khỏa lộng đẹp mê hồn dưới ánh đèn lung linh huyền ảo, tưởng chừng gỗ đá cũng phải ngả nghiêng. - Lại đây chàng! Thiếp chờ đợi khắc này đã gần thế kỷ! Chàng ôi...! Như bị thôi miên, chàng trai họ Trần dang rộng vòng tay chầm chậm bước tới. * * * * * Đêm trừ tịch giữa hoang sơn lồng lộng gió biên thùy, vẳng đâu đây có tiếng sơn cẩu tru rú quái gở nghe muốn rởn gáy con người nhát đảm. Hoàng Đạt cùng người yêu phi ngựa đến chân núi thì bắt kịp đám tùy tùng của bà chúa Ngàn. Cả bọn lần theo dấu ngựa bọn Dũng tới đây bắt gặp một con suối chắn ngang, mất dấu, đang chia mấy cánh sục quanh vùng. Xa trông đã thấy bà chúa Ngàn cùng bọn gái tùy tùng đang thúc ngựa ngược dòng suối tiến về hướng Bắc. - Dòng suối này chảy từ trong núi ra! Hừ! Chắc mười phần là ả kia đưa Dũng đi về hướng đó. Đi thôi! Hoàng Đạt đảo mắt quan sát rất nhanh, bảo người yêu. Hai thớt ngựa lập tức tế thẳng xuống dòng nước cạn lôi theo bì bõm. * * * * * Nữ lang vừa dìu Trần Dũng xuống nệm, bỗng có tiếng gái hầu vọng vào giọng hớt hải : - Bẩm nữ tướng! Ngoài kia có biến! - Mi nói sao? Nữ lang cau mặt quát hỏi, bực bội vì bị phá ngang làm dang dở giấc mộng tình. - Bẩm... “bà ấy” đã tới. Bọn gác đang cố chặn lại... - Hừ! ta ra ngay! Nàng ta ghé tai Dũng thì thầm vẻ nuối tiếc : - Thiếp ra ngoài một lát sẽ vào ngay! Giờ chàng hãy... ngủ tạm một giấc cho khỏe! Bàn tay búp măng đang mơn trớn vùng cổ chàng trai bất thần cấu nhẹ một cái ngay huyệt Ngọc Chẩm, Trần Dũng nghẹo đầu sang bên ngất liền. Nữ lang khoác vội xiêm y, đoạn chụp thanh gươm đặt gần đó, khô giọng bảo ả gái hầu đứng chực : - Canh chừng Trần tướng quân và bình nước quí cẩn thận! Xảy chuyện gì ta sẽ lấy mạng mi đó! Lời dứt nàng lao vụt ra hướng cửa hang nhanh như tên bắn. Bên ngoài đèn đuốc sáng rực, tiếng binh khí quật vào nhau chan chát hòa trong tiếng hò hét, kêu la vang động cả một vùng sơn lâm. Bà chúa Ngàn ngồi trên lưng ngựa bạch đốc chiến, giục đám nữ binh tùy cận xông lên. Bọn thuộc hạ nữ lang có phần núng thế vì lực lượng yếu hơn, cố ra sức đánh cầm chân đối phương lại. Nhưng xem chừng chúng chẳng còn đương cự được bao lâu nữa. - Dừng tay! Nữ lang quăng vèo người ra hô lảnh. Bọn thuộc hạ nàng nhất tề lùi lại dàn hàng ngang trước hang. Bên kia, bà nàng cũng truyền đám nữ binh đình thủ đoạn thúc ngựa tiến lên, trỏ mặt nữ lang mắng hỏi : - Tiện tỳ! Chúa Ngàn đã đến, mau cúi đầu chịu tội! Lang quân ta đâu? Mau đưa “người” ra đây! Nữ lang nghe qua vùng ngửa mặt cười khanh khách : - Ha ha! Khéo lộng ngôn! Giờ đây bà đâu còn quyền lực để dọa ta! Ha ha! Nên nhớ hiện kẻ mạnh nhất chính là ta đây! Hà! Bạch Sương Linh này đang nắm trong tay sinh mệnh người bà yêu quí nhất đời... Hà hà! Chỉ cần một hiệu lệnh của ta là “người ấy” sẽ không còn tồn tại trên cõi thế! Ha ha! Nữ lang lại cất cao giọng cười ngạo mạn, bà nàng cả giận nạt lớn : - Loạn tướng! Mi dám phạm đến Trần tướng quân, ta sẽ tru diệt mi thành tro bụi! Xem đây! Lời vừa buông, ngựa bạch vụt cất bổng lên phóng tới, cùng lúc vị chúa tể Ngàn thiêng quất “véo” ngọn roi bạc trên tay xuống đầu nữ lang có tên Bạch Sương Linh, động tác xuất thủ nhanh hơn chớp xẹt. Nhưng nàng ta chừng đã đề phòng trước, nhác trông thấy bóng bạch mã nhảy lại, lập tức lăn vèo xuống mặt cỏ, tay gươm, đảo lia một đường vòng trốc đầu. Keng! Hai món khí giới quật vào nhau tóe lửa, Bạch Sương Linh bị kình lực phát ra từ ngọn roi bà nàng hất nhào luôn một vòng, suýt văng mất gươm, vội bật người đứng lên, miệng hô giật : - Khoan! Nếu chẳng dừng tay, bà sẽ được trong thấy thủ cấp họ Trần! Bây đâu! Chuẩn bị khai đao! Quả nhiên lời nữ lang khiến bà nàng giật mình ghìm vội tay cương, ngựa dừng rập. - Ả Bạch kia! Mi... Nữ chúa Ngàn thở mạnh, giận run. Bạch Sương Linh thấy lời đe dọa có hiệu quả, cười khẩy buông tiếp : - Nghe đây, muốn Trần Dũng sống trước tiên bà phải truyền chúng lui lại trăm bộ, đồng thời mang gấp tới cho ta trăm bình nước trường sinh. Hẹn trong một giờ phải có đủ, bằng trái ý ta, máu y sẽ đổ tại hang này, rõ chứ? Bà nàng biến sắc mấy lượt, quắc mắt nhìn đối phương hồi lâu, chừng hiểu rõ đã lâm vào thế hạ phong trước ả loạn tướng quỷ quyệt, nếu “ném chuột” ắt phải chịu “vỡ đồ”! Bèn cố nén lòng, trầm giọng thốt : - Được! Ta đồng ý! Tuy nhiên mi phải đưa Trần tướng quân ra để ta xem “người” có còn khỏe mạnh, hay đã bị mi hạ độc thủ! Nữ lang họ Bạch đảo lia nhỡn tuyến vẻ tính toán trong đầu, khẽ gật : - Bà sẽ được thấy mặt chàng! Nhưng... hãy bảo chúng lui ra ngoài trăm bộ! Không thể khác hơn! Bà nàng đành truyền đám nữ binh tùy cận lui ra, chỉ còn lại một mình trước hang núi, đối mặt bọn phản nghịch. Bạch Sương Linh quay sang hạ giọng thì thào với một ả chừng đầu lĩnh, ả này lập tức cùng hai ả nữa bỏ vào trong. - Hãy đợi đó! Nàng loạn tướng lạnh lùng bảo vị nữ chúa Ngàn thiêng, cặp mắt sắc sảo ánh lên tia nhìn hiểm độc đến rợn người. Sau một mô đá cách đó chừng quãng ngắn, Hoàng Đạt cùng Ngọc Bích yên lặng theo dõi diễn biến nơi cục trường. Chàng võ sư cảm nghe máu nóng càng lúc thêm sục sôi trong huyết quản, nghiến răng khẽ bảo người yêu : - Rõ ràng ả loạn tướng kia giở thủ đoạn bắt cóc Dũng gây áp lục với bà chúa Ngàn! Phải giúp bà nàng một tay mới xong! Đạt rút khẩu Pạc hoọc xem lại ổ đạn, Ngọc Bích có vẻ hơi lo : - Nhưng... anh Dũng còn trong tay ả, cẩn thận kẻo nguy... Nguyên hai người lần theo đến thì gặp lúc hai bên đang giao chiến, bèn kiếm chỗ ẩn quan sát, chờ thời cơ ra tay cứu bạn. - Yên tâm! Anh sẽ thận trọng! Giờ em cứ ở đây, tránh vọng động bừa bãi, để anh liệu! Dặn xong, chàng men theo bờ bụi âm thầm tiến tới. Trần Dũng được mấy ả gái hầu xốc nách dìu ra. Nhác thấy chàng trai lả người trên tay chúng, bà chúa Ngàn hoảng hốt kêu to : - Trời! Tiện tỳ... mi ám hại lang quân ta. Mi phải chết! Ngựa bạch chồm vó dợm xông lên, nhưng nữ lang họ Bạch vụt xua tay cười nhạt : - Chưa đâu! Ta chỉ cho y ngủ một giấc thôi! Xem đây ta gọi y thức dậy! Nàng ta đưa tay xoa nắn sau gáy Trần Dũng giây lát, chàng trai từ từ hồi tỉnh, đứng thẳng lên giương mắt ngó quanh ngơ ngác. - Hừ! Mi dùng nhiếp hồn phấn khiến Trần tướng quân mê muội thần trí! Mau giải mê cho chàng! Bà nàng nhảy phắt xuống ngựa, bước tới. Bạch Sương Linh gơ cao ngọn đuốc, nhanh nhẹn kề gươm vào cổ Trần Dũng gằn giọng như ra lệnh : - Đứng lại! Hễ tiến thêm bước nữa chớ trách ta tàn nhẫn! Thôi, đã thấy mặt y rồi, giờ mau bảo chúng mang trường sinh thủy nộp cho ta. Nhớ, trong vòng một giờ phải có đủ trăm bình! Bà chúa Ngàn lặng nhìn Trần Dũng xót xa, đoạn nuốt giận quay gọi một nàng nữ binh tùy cận truyền làm theo lời đối phương. Bạch Sương Linh nhếch miệng cười đắc ý, chầm chậm hạ tay gươm xuống. Từ nãy giờ Hoàng Đạt hờm súng nấp sau bụi cây chỉ cách cửa hang chừng hơn chục bộ, chếch phía sau nữ lang cùng bọn thuộc hạ, bên mé tả. Chàng thầm tính toán khoảng cách, vị thế đối phương và kiên nhẫn chờ đợi. Ngay khoảnh khắc nàng ta vừa rời lưỡi gươm khỏi cổ Trần Dũng, chàng vẫy luôn mũi súng nổ liền. Đoàng! Đoàng! Hai phát đạn, một sói tung gươm nàng loạn tướng, một quất nhào luôn ả đứng xế sau lưng Dũng. Dụng tâm Đạt chưa muốn sát hại nên chàng chỉ nhắm bắn què đối phương. Bọn nghịch loạn xứ Ngàn thảy đều kêu lên rúng động trước sự việc xảy ra bất ngờ, chưa kịp định thần phản ứng, thì chàng võ sư đã nhún chân quăng vèo người về hướng Trần Dũng, nhanh như chim cắt. Chân vừa chạm đất, hai tay chàng vung lên hất nhào thêm hai ả kè bên Dũng, cùng lúc chân đá lia mấy ngọn cước bức nàng loạn tướng lùi dạt ra, đoạn lôi giật bạn đẩy về phía trước, miệng hô giật : - Chúa Ngàn! Mau đón! Bà nàng qua khắc sửng sốt, vụt hiểu, lập tức vọt tới. Khoảng cách giữa đôi bên xa hàng chục thước, vậy mà chỉ một bước nhảy, nữ chúa Ngàn đã kề bên chàng trai họ Trần, tưởng trên đời khó có tay vô địch nhảy xa nào sánh kịp; nhất bà nàng lại mặc “phá” tha thướt, động tác dẫu sao cũng bị hạn chế. - Lang quân theo thiếp! Chúa Ngàn nắm tay Trần Dũng kéo đi, tay vũ lộng ngọn roi bạc cản bọn thuộc hạ nàng loạn tướng xông lại. Bạch Sương Linh một tay mang thương, nghiến răng nén đau giật phắt một ngọn giáo vọt theo, nhưng bị Hoàng Đạt chặn lại. Nàng ta hét lên căm hận, múa tít khí giới, đâm nhầu mấy nhát, khí thế cực kỳ hung tợn. - Khá đấy! Để ta tiếp nàng vài đường xem sao! Đạt dắt súng rút dao rừng cận chiến với nàng, trong lúc đám nữ binh tùy cận chúa Ngàn kịp ào tới xáp chiến cùng phe địch. Bà nàng lấy ra hai viên linh đơn cho Trần Dũng uống, truyền đưa chàng lui ra sau rồi trở lại tham chiến. Bọn thuộc hạ Bạch Sương Linh chẳng mấy chốc bị áp đảo thấy rõ, lớp mang thương, lớp bị bắt sống khá nhiều, chỉ còn mấy ả cố cầm cự cùng chủ tướng. - Loạn binh! Ta rộng ban cho các ngươi ân huệ sinh tồn! Hãy buông khí giới qui phục nữ chúa Ngàn sẽ được tha tội chết! Bà nàng lanh lảnh giọng hô dõng dạc, mấy ả chừng nhận rõ nguy cơ không tránh khỏi, thảy đều lộ vẻ dao động. Một ả liều hỏi lại : - Chúa Ngàn... có thực lòng đại xá cho chúng con? - Ta trị vì xứ Ngàn thiêng bao thế kỷ nay, chỉ lấy nhân đức xử với kẻ dưới và chưa từng nói hai lời! Các ngươi mê muội đi theo kẻ đại nghịch, chống lại chúa Ngàn, kể tội đáng muôn thác, nhưng nay vì đức hiếu sinh trong trời đất ta mở lượng tha cho một lần! Hãy buông khí giới theo ta về Ngàn thiêng kẻo muộn! Lời bà chúa Ngàn âm vang như những tiếng chuông giục giã kẻ lầm lạc, mấy ả nghe dứt lần lượt ném gươm giáo xin qui phục. Còn trơ lại một mình, nàng loạn tướng đảo tia nhỡn tuyến nhìn quanh, đánh bừa mấy đường đoạn quay đầu tháo chạy. - Ả kia! chạy đâu cho thoát! Đứng lại! Hoàng Đạt rút luôn Pạc hoọc vẩy theo bắn dọa. Đoàng! Đạn sạt trốc đầu gái Bạch. Mặc, nàng loạn tướng cứ lao đi như tên bắn, không ngừng. - Hừ! Phải bắn què ả mới xong! Chàng cau mày định nhắm chân kẻ đào tẩu nổ tiếp, nhưng bà nàng bỗng ngăn lại, thở dài : - Hãy để mặc ả! Công tử! Ta muốn dành cho ả một cơ hội cuối cùng để ăn năn quay về đầu phục... trước khi nước trường sinh ả mang theo mình cạn kiệt! Đạt thoáng ngỡ ngàng rồi hiểu ra, lòng không khỏi cảm mến phong cách cao cả của vị nữ chúa xứ Ngàn linh thiêng. Chàng mỉm cười khẽ gật, lặng lẽ cắm súng vào bao, đoạn gọi Ngọc Bích ra. Hai người cùng bà nàng lại chỗ Trần Dũng, chàng đã tỉnh nhiều, nhận ra bạn mừng rỡ kêu lên : - Trời! Chẳng hiểu sao mình vừa gặp bà chúa Ngàn trên tháp, liền sau đó như đi... không còn ý thức được gì nữa! À! Bà ấy đâu rồi, Đạt? Sao bọn mình lại ở đây? Hoàng Đạt vội kể qua cho bạn rọ chuyện vừa xảy ra. Trần Dũng kinh ngạc dòm sững bà nàng : - Thì ra... đây mới thực là bà chúa Ngàn ư? Chúa Ngàn nắm tay chàng, mặt hoa đầm đìa nước mắt, thổn thức : - Vâng! Chính thiếp đây, lang quân! Khi Tĩnh Biên phó sứ chàng về xuôi, quá năm năm không trở lại, thiếp biết chàng đã lìa trần, vì hết nước trường sinh! Chàng ôi... nhiều lần thiếp định quyên sinh, nhưng lại nhớ lời ước hẹn nên phải cố chờ... chàng ôi! Bà nàng nấc lên mấy tiếng ôm chầm lấy Dũng. Chàng trai họ Trần bàng hoàng trong vòng tay người đẹp tiên triều, hồi lâu mới nghẹn ngào khẽ thốt : - Trần Dũng xưa lâm trận bị thủng bình cạn nước đành chịu mạng vong! Mãi đến kiếp này, mới nhận ra tiền thân, nhờ xưa có để lại di thư lập nguyện, cùng viết chữ vào lòng bàn chân làm chứng tích! Mấy đời cách biệt không ngờ... giờ lại gặp nàng trong kiếp lai sinh! Bốn mắt nhìn nhau sâu thẳm, rồi mặt kề mặt môi tìm môi, đôi uyên ương truyền kiếp trao gởi nhau một nụ hôn nồng cháy tưởng chừng dài bằng... thế kỷ chia ly! Hai người buông nhau. Nữ chúa Ngàn thiêng ngắm người yêu đắm say thỏ thẻ : - Lang quân giống xưa như đúc một khuôn! Chỉ khác kiếp này chàng trẻ hơn xưa khi gặp thiếp, vừa gặp thiếp nhận ra ngay! Nãy gờ chứng kiến cảnh trùng phùng của bạn, Hoàng Đạt, Ngọc Bích cũng bồi hồi cảm xúc khôn xiết. Nghe bà nàng nói, Ngọc Bích buột miệng xen vào : - Ồ! Anh Dũng cũng có râu quai nón, nếu để chắc giống hệt cụ tam đại xưa! Bọn này có được xem qua ảnh chụp bức vẽ truyền thần cụ! Chúa Ngàn nhận xét đúng lắm! Ai nấy cùng cười. Trần Dũng bèn kể cho bà nàng nghe mối giao tình sâu đậm giữa chàng và cặp Hoàng Đạt - Ngọc Bích. Hoàng Đạt tuy bụng đã tin hẳn chuyện mối duyên truyền kiếp của bạn là có thực, nhưng vẫn còn thắc mắc chút khi quan sát người đàn bà chúa tể xứ Ngàn : - Có thể nào người ta cứ trẻ mãi như vầy chăng? Bà nàng ôn tồn giải thích : - Trong Ngàn có nguồn nước từ trong ruột quả đất phát ra, tụ kết tinh hoa sinh khí ngũ hành, uống vào, tắm rửa sẽ được bồi dưỡng sinh khí như uống thuốc trường sinh, trẻ mãi không già! Tuy nhiên, ai đã từng dùng nước đó, tạng phủ đổi khác, nếu sau một ngày không dùng sẽ bị thắt tim mà thác! Xưa Tĩnh Biên phó sứ Trần Dũng qua đời cũng vì nguyên nhân đó! Đoạn bà nàng kể cho mấy người nghe vụ Bạch Sương Linh. Thì ra ả cận tướng này mưu soán nghịch bất thành bèn bỏ trốn cách nay mấy tháng, vốn trước có biết chuyện Trần Dũng và chúa Ngàn ước hẹn, nên khi nghe tiếng tù và thổi, thị liền ra tay trước, toan dùng tính mạng chàng gây áp lực với bà nàng. Bốn người đang trò chuyện thì cánh nam binh lần lượt kéo tới. Bà chúa Ngàn âu yếm khoác tay Dũng, thánh thót bảo : - Thôi, xin rước tất cả vào Ngàn! Trời sắp sáng rồi, về còn chuẩn bị tiệc mừng! Đạt, Bích cùng trao đổi một cái nhìn ý nghĩa. Trong thâm tâm đôi bạn tình không khỏi dấy lên niềm quyến luyến, ngậm ngùi trước giờ phút chia tay với người bằng hữu thân thiết, khó còn hy vọng tái ngộ. Trần Dũng cũng đồng tâm trạng, dẫu hiểu ý bạn từ trước, chàng vẫn cố khuyên nhủ : - Hãy cùng Dũng này vào Ngàn thiêng sống kiếp trường sinh tránh luật hủy diệt tàn nhẫn của thời gian. Nghe tớ đi, hai bạn! - Thiếp và lang quân đạt lời nguyền chính nhờ vợ chồng công tử giúp đỡ! Ân tình này cả xứ Ngàn đời đời xin ghi tạc! Mong Hoàng công tử với phu nhân vào Ngàn chung hưởng hạnh phúc, xa lánh thế lụy phù sinh! Bà nàng khẩn khoản bảo đôi bạn. Đạt, Bích một mực chối từ xin kiếu. Chàng võ sư cảm khái nắm tay người bằng hữu từng gắn bó nhiều kỷ niệm sâu đậm trong đời, giọng buồn mang mang như hơi gió biên thùy : - Hợp rồi tan, tan rồi lại hợp...! Trần Dũng giờ thỏa nguyện kiếp xưa, xum họp với người yêu! Với bọn mình, chẳng còn gì vui hơn được chứng kiến cảnh đoàn tụ của bằng hữu, thế là đủ! Hai vị vun đắp một tình yêu bất diệt trong cõi bất tử, mình với Ngọc Bích cũng gắng tạo dựng một hạnh phúc bất biến giữa đời hữu hạn! Ai có phận nấy! Hãy chấp nhận và xem những gì đã qua giữa chúng ta như một... kỷ niệm đẹp! Biết không lay chuyển được ý bạn, Trần Dũng bâng khuâng thở dài, vẻ tần ngần mấy khắc đoạn quay sang người yêu khẽ hỏi : - Nàng có thể nán lại thêm vài giờ để chúng ta cạn chén biệt ly với bằng hữu? Đường trần rồi đây chia cách, có thể là... vĩnh viễn không chừng! Trần Dũng này muốn được say cùng người bạn tâm giao lần cuối, ý nàng ra sao? Liệu có trở ngại về khoản... nước trường sinh? - Được thôi! Ý chàng là ý thiếp! Đừng lo, rời Ngàn thiêng thiếp có mang theo ít nước quí, phòng khi phải nấn ná cần dùng tới! Nếu vậy, để thiếp cho tùy tùng về, chỉ cần lưu bọn thị nữ lại là đủ. Bà nàng nhoẻn cười tươi như hoa, truyền cánh nam binh giải mấy ả loạn nghịch qui hàng rút về xứ Ngàn trước. Đó rồi, hai cặp uyên ương lên ngựa dẫn theo đám gái hầu tiến về hướng tháp Cửu Thiên. Tiếng đàn sáo véo von hòa lẫn tiếng nhạc ngựa khua vang trong đêm rừng nghe rộn rã nao nao... * * * * * Tàn cuộc rượu trời vừa rạng sáng. Ánh dương bừng trải khắp mấy dải lân tuyền miền ba biên giới, chim kêu vượn hú líu lo, dạo khúc nhạc rừng muôn thuở bắt đầu một ngày mới. Hoàng Đạt, Ngọc Bích tiễn đôi bạn tình lên ngựa. Trần Dũng vẻ còn lưu luyến nắm tay bạn, bồi hồi bảo : - Mỗi năm, vào đêm trừ tịch, bọn mình sẽ chờ nghe tiếng tù và thổi đi từ tháp này để ra đón hai bạn! Hãy giữ lấy nó, mai sau có khi dùng đến! Chàng trao chiếc sừng linh dương cho Đạt, chàng trai họ Hoàng đỡ lấy mỉm cười khẽ lắc đầu : - Mình giữ làm kỷ niệm, nhưng bạn đừng chờ, uổng công! Thôi, hai vị hãy lên đường! Mình sẽ ghé qua nhà bạn báo tin khi về! Tiếng đàn sáo dặt dìu nổi lên, đám gái hầu phò Trần Dũng cùng người yêu đi xa dần... hút chìm về nẻo rừng xa... Hoàng Đạt, Ngọc Bích đứng lặng trông theo. Chàng trai bỗng đưa tù và lên miệng thổi. Âm sừng linh dương bay vãi theo hơi gió sớm biên thùy, nổi chìm mang mang đuổi theo tiếng nhạc vào Ngàn... - Mình về thôi anh! Ngọc Bích lên tiếng giục Đạt, hai người thu dọn vật dụng xong bèn rời khỏi vùng tháp Cửu Thiên, nhắm hướng Đông trực chỉ. Đường rừng dong ruổi, đôi bạn tình vừa đi vừa ngắm cảnh thiên nhiên kỳ vĩ vào xuân, lòng hân hoan thư thái. Tưởng lại chuyện vừa qua, Ngọc Bích cho ngựa đi sóng đôi bên người yêu, tủm tỉm cười : - Anh! Kể nếu đôi ta chẳng vướng bận chuyện đời cú theo anh Dũng vào Ngàn cũng thú vị lắm chứ! Một cõi thần tiên, không già không chết, quanh năm suốt tháng ngập tràn hạnh phúc thanh bình! Chà! Cứ theo lời chúa Ngàn kể thì chốn Đào Nguyên mà Lưu Nguyễn xưa lạc tới cũng chẳng hơn nổi! Nghĩ cũng... đáng tiếc, anh nhỉ? Hoàng Đạt liếc nàng gật gù : - Đúng là một cõi tiên! Tuy nhiên... nếu bảo xứ Ngàn chỉ ngập tràn thanh bình hạnh phúc thì cũng... không hẳn đúng! Hà! Em quên chuyện ả cận tướng Bạch Sương Linh mưu đồ soán nghịch ngôi chúa tể rồi sao? Đó, ngay cả “cõi tiên” vẫn có thể xảy ra chuyện không vui như “cõi tục” nào khác chi đâu! Tất cả chỉ là... tương đối mà thôi! Giọng chàng đầy vẻ triết lý khiến nàng phì cười : - Nhưng tình yêu thì tuyệt đối! Đúng không nào? - Ồ! Điều đó thì... đã hẳn!
__________________
![]() >>>> Nếu thấy hay thì nhấn nút nha mấy bạn <<<<![]() ![]() |
|
|
|
|
|
#4 |
|
Rìu Vàng Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: Việt Nam
Bài: 1.318
VZD: 57.334
Điểm: 491/144 bài viết
|
Chương 9 Đôi bạn tình về đến Cha Pa, sơn trấn nghỉ mát nổi tiếng nhất miền thượng du đất Bắc, vào một chiều lất phất mưa bay, có ít hoa tuyết giăng giăng trên phố. Lẽ ra Hoàng Đạt, Ngọc Bích về sớm hơn, nhưng vì dọc đường, giữ đúng lời hứa, hai người đã tạt qua nhà họ Đèo ở chơi ăn Tết mấy ngày. Đèo Thanh Sơn, Đèo Nguyệt Cầm không thấy Trần Dũng, ngạc nhiên bèn hỏi. Hiểu giai nhân Tây Bắc còn vương vấn hình ảnh bạn mình qua một lần gặp gỡ, Hoàng Đạt cố giúp nàng dập tắt ngọn lửa yêu đương mới nhen nhóm trong lòng, bảo: Trần Dũng có việc phải sang miệt Lào thượng chưa rõ bao giờ trở về, có thể đến vài năm không chừng! Và còn cho biết thêm: người yêu của chàng cũng ở bên đó, có lẽ hai người sẽ kết hôn trong thời gian sắp tới! Nguyệt Cầm thoạt nghe không giấu nổi vẻ buồn rầu. Nhưng sau nhờ Ngọc Bích tế nhị ngầm an ủi, nàng cũng khuây khỏa dần hiểu ra đó chỉ là sự rung động đơn phương nhất thời chẳng phải là tình yêu theo ý nghĩa đích thực! Lại được kết bạn với một thiếu nữ thông minh duyên dáng, nhiều tính tốt như Ngọc Bích, cô gái họ Đèo càng thấy tâm hồn đỡ tẻ lạnh! Khi chia tay Nguyệt Cầm còn hẹn có dịp sẽ ghé xuống Hà Nội thăm anh chị Đạt! Đôi bạn tình bàn nhau không đi ngả Lào Cai đáp tàu thẳng về Hà Nội, mà từ Phong Thổ hai người theo đường số 10 xuôi chếch hướng Đông Nam qua Bình Lư về Cha Pa. Sau chuyến đi vất vả gian nan, Ngọc Bích muốn cùng người yêu du ngoạn thêm ít ngày nhân tiện ghé qua đồn điền nhà Đạt cho biết. Điền trang họ Hoàng nằm cách sơn trấn chừng hơn cây số, về hướng Nam xế, cạnh khúc sông rừng nhánh nhỏ đổ từ mạn sơn lâm Fansipan qua Chapa. Phong cảnh vùng này hết sức hữu tình, rải rác đây đó là những bóng nhà nghỉ mát của người Kinh, xa xa bóng sơn thôn thấp thoáng trên những dải núi đồi trùng điệp. - Đến rồi kia! Hoàng Đạt trỏ về hướng khu trại tọa lạc trên ngọn đồi trước mặt, trông khá bề thế với dãy nhà ngói đỏ dọc ngang sừng sững nhô cao khỏi lùm cây. Từ ngày yêu nhau, đây là lần đầu tiên Đạt đưa nàng về chơi điền trang. Hai người theo con đường đất đỏ quanh co dẫn lên đồi. Vừa thúc ngựa vượt qua một cái cổng bằng gạch xây còn vương vãi đầy xác pháo Tết liền gặp một người đàn ông trung niên tóc hoa râm, mặc quần áo kaki vàng từ trong phi ra. - Kìa! Chú Canh! Đi đâu đó? Đạt ghìm cương hỏi giật, người đàn ông nhận ra chàng, mừng rỡ kêu lên : - Ồ! Cậu đã lên! Y chính là viên quản lý điền trang của họ Hoàng. Thấy chủ đi cùng một thiếu nữ, y cúi chào nhìn Đạt có ý hỏi. Hoàng Đạt giới thiệu Ngọc Bích, cả ba người thả ngựa lững thững vào trại, vừa đi vừa trao đổi về công việc t |