![]() |
|
|
#1 |
|
Rìu Vàng Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: Việt Nam
Bài: 1.318
VZD: 57.332
Điểm: 491/144 bài viết
|
Francois - Chú bé gù
Le Comtesse De Ségur Chương 1: Bắt đầu một tình bạn Hôm ấy, cô bé Christine đến chơi nhà cô chị họ, cô Gabrielle. Hai cô bé đang chăm chỉ hăng say làm việc để may váy áo cho một con búp bê mà bà de Cémiane, mẹ Gabrielle, và cũng là bác của Christine, vừa cho Christine. Hai cô đã cắt được một chiếc áo sơ mi và một cái váy ngắn, thì người hầu bước vào. - Thưa hai cô, bà de Cémiane sai tôi vào mời hai cô ra ngoài vườn, chỗ bồn đất có mái che. Có một ông khách đang nói chuyện với bà. - Buồn thật! - Christine nói, - thế này thì em không sao may được áo cho búp bê, để rồi nó phải cởi trần và chịu lạnh. - Thế em muốn gì? Đành phải đi thôi! -Gabrielle nói. - Một mình em ở nhà, em không thể may được áo cho búp bê. Trời ơi! Khốn nạn thân em chẳng biết làm gì hết. - Christine nói, vẻ buồn rầu. - Thế sao em không nhờ vú nuôi may cho em một chiếc áo dài cho búp bê? - Gabrielle nói. - Bà vú nuôi của em không làm đâu: không bao giờ bà ấy làm một cái gì để cho em chơi, -Christine nói. - ồ, thế nếu chị may một chiếc cho em? Chị nghĩ chị sẽ làm được, chị sẽ cố gắng. Nhưng không thể ngay lúc này, mẹ chị đang đợi chị em chúng ta, thôi ta đi thôi. Christine ôm lấy chị và để Gabrielle kéo ra khỏi phòng. Hai chị em cùng chạy đến chỗ lối đi có mái che, nơi bà de Cémiane đang đi dạo cùng một ông khách, có một cậu bé đi theo ở sau ông khách một chút. Christine và Gabrielle nhìn cậu bé, tỏ vẻ ngạc nhiên. Cậu bé lớn hơn hai cô một chút, gương mặt nom xinh xắn, đôi mắt hiền lành, thông minh. Gương mặt cậu ta nom rất dễ ưa, nhưng cậu ta lại tỏ ra rụt rè, sợ hãi và lúng túng. Christine bước lại gần cậu bé, cầm lấy tay cậu và nói: - Lại đây, anh bé, lại đây chơi với chúng tôi, anh có ưng không? Chú bé nín lặng, vẻ nhút nhát; chăm chú nhìn Gabrielle và Christine. Hai cô bé hỏi chú bé tại sao không chịu lại chơi với các cô. - Vì tôi sợ các cô sẽ chế nhạo tôi như những người khác. - Chúng tôi chế nhạo anh ư? Tại sao lại chế nhạo anh? Tôi nhìn anh, tôi không hiểu tại sao người ta lại chế nhạo anh. Này Christine, em có thấy gì không? - Em chẳng thấy gì hết. - Christine đáp lại. Cậu bé ngạc nhiên khi thấy hai cô bé chấp nhận chơi với mình. Cậu tỏ ra rất sung sướng khiến hai cô bé cũng cảm thấy trong lòng vui vẻ. Ông de Nancé thốt kêu lên, chan chứa vui mừng: - Chao ôi! Hai cô bé tốt bụng quá! Hai cô ấy là con gái bà đấy ư? Hai cô đã vui lòng ôm hôn thằng bé nhà tôi. Nó tỏ ra rất sung sướng! - Tại sao ông lại tỏ ra ngạc nhiên khi thấy hai cháu niềm nở tiếp đón cậu bé Franơois nhà ông? Nếu ngược lại, tôi mới thấy ngạc nhiên. Ông de Nancé cho bà Cémiane biết là con trai ông bị tàn tật một chút khiến nó hóa rụt rè và đã quen bị các em nhỏ khác chế giễu. Gabrielle và Christine, mỗi người cầm một tay cậu bé Franơois, kéo cậu bé cùng chạy. Tuy bị kéo chạy nhưng cậu bé vẫn cười, trong lòng cảm thấy hết sức vui. Hai cô bé hỏi tại sao lại không có ai chịu chơi với cậu vì các cô thấy cậu rất dễ ưa. Ông de Nancé cho các cô biết là Franơois bị gù sau lần bị ngã, và từ đó có những người độc ác đã chế nhạo em, thực là độc ác! Hai cô bé liền tìm xem cậu bé gù ở chỗ nào, Christine chợt kêu lên: - Đây này, ở trên lưng anh ấy, em trông thấy rồi. Chị có trông thấy không, chị Gabrielle? - ừ, chị trông thấy rồi, nhưng có sao đâu. Tội nghiệp anh bé! Anh nghĩ chúng tôi cũng sẽ chế nhạo anh ư? Như vậy là quá độc ác! Anh không phải sợ gì, phải không anh? Thế tên anh là gì? Mẹ anh ở đâu? - Tên tôi là Franơois, mẹ tôi đã mất rồi, tôi chưa hề được nhìn thấy mẹ, còn ba tôi đang nói chuyện với mẹ các cô đấy. Ông de Nancé ôm hôn mấy lần hai cô bé đã tỏ ra tốt quá đối với con trai ông, rồi ông đi tới chỗ bà de Cémiane. Còn ba đứa trẻ, chúng rủ nhau vào khu rừng nhỏ để nhặt những quả dâu tây. Cùng nhặt dâu tây, chúng làm quen nhau nhiều hơn, hỏi nhau bao nhiêu tuổi, họ của nhau là gì. Gabrielle nói: - Mình lên bảy, còn Christine, em họ mình lên sáu. Thế còn cậu?.- Mình đã lên mười. - Franơois đáp. - Thế là cậu bằng tuổi Bernard, anh mình. Anh ấy tốt lắm. Lúc này, anh ấy đang học ở nhà ông mục sư. - Trước đây, tôi không ở đây, ba tôi ở ý để chữa chạy cho tôi. Các bác sĩ ở đấy nói nếu ở ý, tôi sẽ lớn lên và khỏi gù, còn trái lại ở đây tôi sẽ ngày càng gù hơn, vì thế tôi rất buồn. Hai cô bé ôm hôn Franơois, rồi cả ba lại tiếp tục đi nhặt dâu tây. Một lúc sau, ba em quyết định ngồi dưới bóng cây để ăn những quả dâu vừa lượm được. Gabrielle và Christine nhường cho Franơois ăn rất nhiều. Ba em bé ăn xong liền đi ra khỏi khu rừng thì thấy có một anh thanh niên chừng mười tám, hai mươi tuổi tay cầm mũ cứ lia lịa cúi chào các em khi anh ta lại gần. Các em nhìn anh chàng lạ mặt, không nói gì vì các em có biết người ấy là ai đâu. Khi anh thanh niên cúi chào các em, Gabrielle cầm tay Christine ù té chạy miệng kêu to: - Mẹ ơi! Mẹ ơi! Có một ông khách lạ! Hai em chẳng mấy đã gặp bà de Cémiane và ông de Nancé. Nghe tiếng Gabrielle kêu, hai người vội chạy lại. Tất cả chạy đến chỗ Francois đang đứng, tươi cười nhìn người khách lạ; anh ta cúi đầu chào mọi người. Anh thanh niên nói anh đã nhận được thư của ông de Cémiane mời anh đến đây và tên anh là Paolo Perroni. Bà de Cémiane đưa mắt đọc bức thư rồi nói đây không phải là nét chữ của chồng bà, đây chỉ là trò đùa của những ông bạn của ông de Cémiane, nhưng bà nói anh thanh niên có thể ở lại ăn cơm cùng gia đình chúng tôi. Sau đó, anh thanh niên cho biết anh là người ý, anh vốn là một bác sĩ. Anh vừa thoát chết trong một vụ tàn sát khủng khiếp tại làng Liepo. Tại đây, anh cùng hai trăm thanh niên thành phố Milan đã chống cự bảo vệ làng. Tất cả các bạn anh đều đã hy sinh, anh đã phải bò rất lâu, sau đến được một khu rừng, anh nhổm dậy chạy sang Pháp, nhưng tại đây không quen biết ai, anh đã được bạn bè đưa cho bức thư này và anh đã đi bộ đến tận đây. Bà de Cémiane lắng nghe chăm chú, ông de Nancé nhìn anh thanh niên người ý tội nghiệp, vẻ thương hại sâu sắc. ông hỏi anh bây giờ cha mẹ anh đang ở đâu. Anh thanh niên nói cha mẹ anh cùng các anh, chị em và bè bạn của anh đều đã bị bọn người áo hung dữ giết chết, nhà cửa đã bị đốt cháy. - Tội nghiệp! Một thanh niên, không còn cha mẹ, không còn tổ quốc, không tài sản! Nhưng phải là có lòng can đảm. Chúa phù hộ, mọi sự sẽ được thu xếp ổn thỏa, hãy có lòng tin..Anh thấy đấy, ngẫu nhiên anh đã đang được ở tại nhà bà de Cémiane. Vậy là khởi đầu đã được bảo vệ. Mọi việc sẽ tốt đẹp cả thôi. Anh chàng Paolo tội nghiệp nín lặng không nói gì cho đến lúc về tới lâu đài. Lũ trẻ giữ ý đi lùi sau anh thanh niên người ý một chút, không dám đi gần sát anh, người đã khiến hai cô bé cảm thấy sờ sợ, vì các em không hiểu về những gì anh ta vừa kể với vẻ mặt giận dữ, căm hờn. - Tôi thì tôi hiểu. - Franơois nói. - Chính những người áo đã tàn sát những người ý tội nghiệp, chúng đã đốt cháy hết và đã giết chết bố mẹ và các chị, em con người tội nghiệp này, đốt cháy nhà anh. Christine, cô có hiểu không? - Em hiểu rồi, - Christine nói, - anh giảng giải giỏi lắm, nhưng em vẫn không hiểu hết. - Cũng không phải lỗi tại em, nếu em ngu ngốc và không hiểu gì hết, - Gabrielle nói, - em chẳng thấy mẹ em lúc nào cũng bảo em ngốc như con vịt ấy, phải không? Christine cúi đầu xuống, vẻ mặt buồn bã và nín lặng. Thấy vậy, Franơois lại gần, ôm lấy em và nói: - Em Christine, không phải thế đâu, em không hề ngốc. Em đừng tin vào những gì chị Gabrielle vừa nói. - Ai cũng bảo em xấu xí và ngu ngốc, em tin là họ nói đúng. - Christine nói. - Chị xin lỗi, em Christine thân yêu của chị, chị không hề muốn làm em đau buồn, chị rất tiếc đã nói với em như vậy, xin em thứ lỗi cho chị nhé! Có tiếng chuông báo đã đến bữa ăn trưa, lũ trẻ chạy vào nhà để rửa ráy và chải đầu tóc. Bữa ăn qua đi vui vẻ, nhờ câu chuyện gian truân của anh thanh niên người ý mà bà de Cémiane đã giới thiệu với chồng, và cũng còn nhờ cái dáng điệu ăn uống ngon lành của anh chàng Paolo tội nghiệp, con người không ai dễ quên. Trong bữa ăn, Paolo có lúc cười suýt chết nghẹn vì một miếng thịt đùi cừu quá to. Franơois nhìn thấy nguy ngập, liền lấy mấy ngón tay lùa vào họng anh chàng móc ra miếng thịt. - Signorino tốt quá! Chú bé tội nghiệp! Chú đã cứu sống ta, ta sẽ làm cho chú cũng lớn bình thường như ba chú. Chà, cái này là cái gì? - Anh hỏi khi đưa bàn tay xoa cái bướu của Franơois. - Không đẹp, không đẹp. Tôi là bác sĩ, sẽ khỏi. Sẽ thẳng người như ba chú..Rồi anh tiếp tục ăn, không nói với ai một câu. Anh giữ ý không cười cho đến hết bữa ăn. Trong bữa ăn, Bernard làm quen với Franơois. Anh được biết Franơois cũng đã đến học tiếng La tinh ở nhà ông mục sư. Sau bữa ăn một chút, người nhà vào báo cho Christine biết là có bà vú nuôi đến tìm cô để đưa cô về. Christine định nhờ người nhà xin phép bà vú nuôi cho cô chậm lại mươi lăm phút để được mang về cả con búp bê mặc chiếc áo dài mà chị Gabrielle may cho nó: nhưng vốn sợ mụ vú nghiêm khắc, cô bé đành chuẩn bị ra về ngay. Cô bé chào từ biệt bà bác và ông bác dượng, mà lòng sợ rằng sẽ không còn được đến đây nữa. Francois và Bernard muốn ôm hôn cô bé, nhưng không kịp: mụ vú nuôi đã bước vào phòng khách. Christine vội vã nói với Gabrielle hãy giữ lấy búp bê và may cho xong chiếc áo dài cho nó để bận sau cô bé đến thăm. Christine run rẩy, cô bé sợ mụ vú lắm, một con người bất công và độc ác. Mụ đẩy cô bé lên chiếc xe vừa đưa đến để mang cô bé về, rồi mụ bước lên xe và bảo anh đánh xe cho xe đi. Christine ti tỉ khóc. Mụ vú mắng át cô bé và đe dọa bằng tiếng Đức, vì mụ là người Đức. Mụ nói: - Liệu hồn đấy! Ta sẽ nói với bà là mày đã hỗn láo. Mày sẽ thấy mày sẽ bị mắng đến thế nào! - Thưa vú, - Christine mếu máo nói, - con đoan chắc với vú là con đi về ngay. Con xin vú, vú đừng nói với mẹ con là con đã hỗn láo, con xin vú tin là con không dám không vâng lời vú. Không phải con không vâng lời vú đâu. - Có thôi ngay cái lối khóc lóc, than vãn ấy đi không! Mày càng nghịch ngợm, hỗn láo, ta càng mách cho mà xem. Christine lau nước mắt, không dám nức nở thổn thức, không dám thở dài nữa, và sau nửa tiếng đồng hồ đi đường, cô bé được đưa về lâu đài nhà des Ormes, nơi ở của cha mẹ Christine. Mụ vú dẫn cô bé vào phòng khách. Christine không dám hé miệng nói. Bà des Ormes ngẩng đầu lên gọi: - Christine, lại đây, tại sao con cứ đứng lì chỗ bậc cửa như kẻ phạm tội vậy? Chị Mina, có phải Christine đã nghịch ngợm phải không? - Thưa bà, - mụ vú nói - Cứ như mọi ngày vậy, cô Christine không hề nghe lời con. Cô ấy không muốn trở về, cô ấy đã bắt con phải đợi rất lâu, rồi lại còn giãy giụa đòi ở lại với cô chị họ, con phải lôi, kéo cô ấy về đấy..- Christine, - bà des Ormes nói, - con đã hứa với ta là con sẽ ngoan ngoãn cơ mà? - Thưa mẹ, con đoan chắc... với mẹ... là con vẫn ngoan... mà. - Cô bé nức nở khóc, đáp lại. - Mày đừng có nói dối như mọi khi nữa! Mày muốn ăn đòn phải không? - Bà des Ormes mắng con gái. Ông des Ormes từ nãy không nói gì, lúc này lại gần vợ và nói: - Em yêu, anh xin em tha cho Christine. Nếu con nó đã mắc lỗi không vâng lời, thì từ mai nó sẽ không dám tái phạm... Với chúng ta, Christine luôn luôn tỏ ra ngoan ngoãn, nó là đứa con rất biết vâng lời mà. Bà des Ormes hỏi Christine mấy câu, trong lúc mụ vú Mina mặt tỏ ra giận dữ, gương mặt mụ, ông des Ormes nhìn kỹ thấy nó giả dối và độc ác. Cuối cùng, bà des Ormes không tin hẳn là Christine có lỗi, bà sai Mina đưa Christine đi nằm và dặn không được mắng mỏ em. Khi chỉ còn một mình với vợ, ông des Ormes nói: - Với con gái tội nghiệp, em quá nghiêm khắc đấy, em quá tin vào những lời buộc tội nó của mụ vú, mụ ta hơi một chút, hoặc thậm chí không đâu cũng phàn nàn. Anh không tin mụ vú Mina chút nào, anh đã nhiều lần bắt gặp mụ nói dối, và hơn nữa anh tin là mụ ghét con bé. Christine rất sợ mụ ta! Em làm ơn hãy chăm nom con gái cẩn thận hơn nữa. - Với vú Mina, con Christine luôn luôn gắt gỏng và làm vú khó chịu. Thôi, xin anh, ta nói sang chuyện khác đi, chuyện con Christine cứ làm tôi bực cả mình. Ông des Ormes thở dài bước ra khỏi phòng khách. Tò mò muốn xem mụ vú Mina lúc này làm gì, và Christine đã nín khóc chưa, ông vào phòng con gái và thấy Christine nằm trên giường, trong phòng có một mình, và con bé đang ti tỉ khóc. ông hỏi: - Christine, thế vú nuôi của con đâu? - Thưa ba, vú ra ngoài rồi ạ. - Christine đáp lại. - Thế nào? - ông des Ormes hỏi. - Mụ để mặc con một mình ư? Christine sợ hãi nói: - Thưa ba, hễ con đi nằm là như vậy, nhưng xin ba đừng gọi vú. - Tại sao con lại sợ mụ ta? - ông des Ormes hỏi. Christine nín lặng. Ba cô gặng hỏi, cô bé nói con không biết. ông đi ra, nhưng trong lòng ông tự trách mình đã không để ý chăm lo cho con gái, ít quan tâm đến con sống có đầy đủ không, còn bà vợ ông thì chẳng hề hỏi han đến nó. Về.đến phòng khách, thấy vợ đang bực tức điều gì, ông không gợi lại chuyện về Christine và cả chuyện về mụ vú Mina, nhưng ông quyết định sẽ để ý đến mụ vú và dự tính nếu mụ hễ có hành vi độc ác, xấu xa hoặc vu khống con gái ông, ông sẽ sa thải mụ luôn.
__________________
![]() >>>> Nếu thấy hay thì nhấn nút nha mấy bạn <<<<![]() ![]() |
|
|
|
|
|
#2 |
|
Rìu Vàng Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: Việt Nam
Bài: 1.318
VZD: 57.332
Điểm: 491/144 bài viết
|
Chương 2: Hai năm trời tạo nên hai bạn thân
Mấy hôm sau, ông des Ormes có một việc quan trọng cần phải đi Paris, ông muốn chỉ đi một mình, nhưng vợ ông nằng nặc đòi cùng đi, bà nói phải mua sắm mấy thứ cần thiết. Bà vội vã đến nhà bà de Cémiane, chị ông des Ormes, để báo tin vợ chồng bà sắp đi Paris. Bà còn nói bà chỉ mang theo có một cô hầu phòng và một người ở trai vì vậy Christine sẽ ở lại lâu đài với người vú nuôi. Bà des Ormes nói: - Chị Mina cứng rắng nhưng rất tốt. Christine cần phải được dạy bảo nghiêm khắc một chút. Con bé hay lý luận, thậm chí còn hỗn xược nữa, và luôn luôn cãi trả. - Tôi không tin là như vậy, - bà de Cémiane nói, - theo tôi, con bé xem ra rất hiền lành, rất ngoan cơ mà! Trong lúc vợ chồng mợ đi vắng tôi sẽ cho gọi cháu nó thường xuyên đến nhà tôi với các anh, chị nó có được không.... - Cái đó tha hồ, tùy chị, miễn là Christine cứ ở lại des Ormes với vú nuôi là được. Thôi chào chị, tôi phải về ngay đây, ngày mai tôi đã đi rồi! Bà des Ormes về nhà lo chuẩn bị hành trang, dặn mụ vú thường xuyên sang chơi bên nhà bà bác, bà de Cémiane, rồi hôm sau bà đi. Thời gian vắng nhà này dự tính là mười lăm hôm, sau kéo dài lần lữa tháng này qua tháng khác suốt hai năm, vì ông des Ormes còn phải đi Martinique, nơi đây ông có đầu tư một phần lớn tài sản. Trong hai năm kể trên, gia đình bà de Cémiane và ông de Nancé không rời khỏi vùng quê, một dịp may sung sướng cho Christine được luôn luôn gặp Gabrielle, Bernard, hai con của bà de Cémiane, cùng Franơois, con trai ông de Nancé. Christine dần dần cảm thấy rất thân với Franơois, một cậu bé rất đỗi hiền lành, dễ tính và tốt bụng, những đức tính đã khiến cô bé cảm động, chỉ muốn được bắt chước noi theo. Christine thường ở hàng mấy tháng tại nhà bà bác; bà de Cémiane thương hại cô bé bị bỏ rơi, thiếu sự quan tâm của cha mẹ. Mụ vú Mina độc ác lại sống giả dối, Christine không hề phàn nàn về con người đó bao giờ, vì em sợ nếu phàn nàn hay nói điều đó ra cho các anh chị họ của em, hay cho những người khác biết, em sẽ bị mụ vú trừng phạt khủng khiếp. Paolo thương Christine và thường tìm cách che chở cô bé, chú cũng thương mến Franơois; giờ đây, chú dạy cậu bé học âm nhạc và tiếng ý; với việc làm này chú được trả mỗi tháng năm mươi phrăng, một món tiền lớn trong hoàn cảnh của chú và cũng đủ để chú sinh sống. Ngoài ra, đôi khi chú còn có một vài người bị bệnh đến nhờ chú khám chữa. Chú thường sống hàng tuần liền ở nhà ông de Nancé. Vậy là hai năm đó qua đi trong nỗi sung sướng vui vẻ của các bạn trẻ của chúng ta. Cuối cùng, ông bà des Ormes báo tin là sẽ trở về vào tháng bảy. Cuộc gặp gỡ giữa ông bà với cô con gái Christine có phần ít thắm thiết, ông bà ôm hôn con không chút cảm động, hai ông bà chỉ thấy cô bé đã lớn và đẹp thêm nhiều. Cô bé tám tuổi mà thông minh và hiểu biết ít nhất cũng như đứa trẻ lên mười. Nhưng về học thức ở cô bé lại không được phát triển tương tự. Mụ vú Mina không dạy gì cho cô bé. Christine hầu như tự học lấy bằng cách đọc sách, ngoài sự giúp đỡ của Gabrielle và Franơois, nhưng cô không có một cuốn sách nào khác ngoài những cuốn Gabrielle cho cô mượn. Điều này Franơois không hề biết, nếu biết chú bé đã cho Christine mượn cả tủ sách của chú. Hôm sau ngày đi xa về, ông bà des Ormes nhận được giấy bà de Cémiane mời ông bà hôm. nay đến chơi nhà bà, nhớ mang theo Christine. Bà de Cémiane còn nói bà sẽ giới thiệu với hai người, ông de Nancé, người ở cạnh nhà bà, và một ông thầy thuốc người ý. Bà des Ormes nói với chồng: - Tôi rất mừng là bà chị ông lại đã làm quen được với mấy người hàng xóm. Chúng ta sẽ nhân dịp này mời họ đến dự tiệc tại nhà mình trong tuần sau. Ông bà des Ormes cho mụ vú biết ngày mai ông bà sẽ cho Christine cùng đi. Mắt Christine sáng lên, cô bé thực khó kìm hãm được niềm vui, nhưng nhìn mụ vú Mina, các dấu hiệu tỏ rõ niềm vui ở bên ngoài lập tức biến mất. Ngày hôm đó mới dài làm sao! Sáng hôm sau, cô dậy rất sớm, mụ vú ngủ muộn, Christine phải mất hai tiếng đồng hồ dài dặc đợi mụ vú thức dậy. Chắc chắn sẽ được một ngày rảnh việc, mụ vú tỏ vẻ vui mừng; mụ không còn đối xử quá thô bạo với Christine, mụ không giật tóc cô bé khi chải đầu cho cô, không để xà phòng thấm nhiều vào mắt cô khi mụ lau rửa cho cô bé. Ngày đã sáng rõ, vẫn không thấy ai đến tìm Christine. Cô bé bắt đầu lo, nhất là khi nghe thấy tiếng nhiều người đi lại báo hiệu sắp đến giờ ra đi, và, cuối cùng, có tiếng xe đến trước thềm nhà. Cô bé rơm rớm nước mắt, chợt cánh cửa mở ra, ông des Ormes bước vào, ông ngạc nhiên khi thấy con gái khóc. Christine nói với ông là cô sợ bị bỏ quên. Ông des Ormes ôm lấy con, ông định đặt Christine ngồi bên mẹ trên xe. Bà des Ormes nói: - ông để nó ngồi trên ghế kia, kẻo nó làm nhàu chiếc áo dài đẹp của tôi không thì đôi chân của nó cũng làm bẩn áo tôi. Ông des Ormes đành đặt Christine ngồi trên chiếc ghế cạnh anh đánh xe và dặn anh ta để ý đến cháu. Anh đánh xe nói: - ông chủ cứ yên tâm, tôi sẽ chăm nom cô chủ, cô bé tội nghiệp rất đáng yêu và hiền lành, nếu xảy ra điều gì với cô chủ thì thật là đáng tiếc. Trong lúc đó, Christine không nói một lời, cô bé không dám thở mạnh, cô sợ sẽ làm cho mẹ cô bực tức thêm và sẽ để cô ở lại nhà. Khi xe chuyển bánh cô bé mới thở phào sung sướng. Anh đánh xe nói: - Tội nghiệp cô chủ quá! Mụ vú đã cứ làm khổ cô. - Chú đừng nói thế, tôi xin chú, chú Daniel tốt bụng, kẻo vú nuôi nghe thấy. Bây giờ cháu sẽ được gặp chị Gabrielle rất tốt và anh bé. Franơois và Bernard, anh họ của cháu mà cháu rất yêu quý! Vậy là cháu sung sướng, rất sung sướng, đúng thế đấy, chú ạ. Daniel nghĩ bụng: cô chủ ơi, hôm nay thì vậy, nhưng ngày mai sẽ khác đấy. Christine nín lặng, cô bé hoan hỉ nghĩ đến ngày hôm nay cô sẽ được sống sung sướng. Chẳng mấy, xe đã đến nhà bà de Cémiane. Gabrielle và Bernard chạy ra mừng đón cô em họ. - Vào đây mau, - Gabrielle nói, - chị đã may cho búp bê một cái áo cô dâu đấy, em vào mà xem nó đẹp biết mấy! Búp bê là của em đấy. Christine vui mừng khôn xiết, Gabrielle và Bernard dắt Christine vào phòng của hai người. Christine thấy con búp bê mặc chiếc áo dài trắng bằng vải muxơlin, nằm trên một cái giường nhỏ xíu rất đẹp. Christine rối rít cảm ơn Gabrielle và cả Bernard vì anh đã cùng bác thợ mộc làm ra chiếc giường cho búp bê. Một lát sau, Franơois cũng đến với các bạn. Christine tỏ vẻ vui mừng được gặp lại anh. Trong lúc trái tim cô bé nở nang ra và cái lưỡi cô được cởi trói thì bà des Ormes đang làm duyên làm dáng với ông de Nancé mà bà de Cémiane vừa giới thiệu với bà, cùng anh thanh niên người ý. Anh thanh niên người ý cố gắng làm cho bà des Ormes vui lòng để anh hiểu và làm quen với bà hơn. Người hầu phòng vào báo: - Thưa bà bá tước, bữa tiệc đã được bày biện xong! Mọi người đi về phòng ăn. Bà des Ormes luôn luôn nhìn Christine và quở trách cô bé về cử chỉ và lời ăn tiếng nói. - Christine, con ăn nhiều quá đấy! Đừng có nhồi nhét tham lam thế! Mày gắp những miếng quá to đấy!... Christine đỏ mặt, cô nín lặng. Franơois ngồi gần Christine, thấy đã biết bao nhiêu lần cô bé chực khóc, nên chú bé phải trả lời cho cô: - Thưa bà, vì em nó đói quá, vả chăng em nó cũng không ăn nhiều, tôi thấy em nó cắt thức ăn ra những miếng hết sức nhỏ để ăn đấy chứ. Bà des Ormes vốn không biết Franơois, bà nhìn cậu bé, vẻ rất ngạc nhiên. Bà hỏi: - Cậu hiệp sĩ nhỏ của tôi, cậu là ai để chống đỡ mạnh mẽ như vậy cho con Christine nhà tôi... - Thưa bà, - Franơois đáp, - cháu là bạn của Christine, cháu sẽ hết sức mình bảo vệ em Christine, và nếu cần, cháu sẽ có ba cháu giúp đỡ. - ồ, ồ, ngẫu nhiên cậu muốn khai chiến với tôi chăng... Thế ba cậu đâu, nhà hiền triết Esope nhỏ bé của tôi... Ông de Nancé, giọng nghiêm trang nói:. - Thưa bà, người ấy ngồi gần ngay bên bà. - Thế nào... Cậu bé... cậu bé đáng yêu này... - Vâng, thưa bà, nhà hiền triết nhỏ bé Esope như bà vừa gọi, đó là con trai của tôi. Tôi xin có hân hạnh được giới thiệu cháu với bà. Bà des Ormes: - Tôi rất tiếc... tôi rất lấy làm vui mừng!... Tôi tiếc là không được biết cậu bé sớm hơn. Ông de Nancé: - Nếu biết sớm, hẳn bà sẽ không sỉ nhục nó như vừa rồi, phải không thưa bà... Thằng bé tội nghiệp. Nó đã phải chịu đựng biết bao! Nó đã quen chịu đựng hơn tôi nhiều! - Ba ơi, con xin ba. - Franơois nói. - Con đoan chắc với ba là cái đó với con không sao cả! ở đây, con thấy vui lắm! Con rất yêu mọi người ở đây. - Và chúng tôi ở đây cũng rất mến anh, anh Franơois tốt bụng của tôi. - Christine khe khẽ nói, vừa nắm chặt bàn tay của Franơois. Bernard cũng nói: - Và bất kỳ ở đâu, bất kỳ lúc nào, chúng ta cũng bảo vệ nhau, có phải không Franơois... Thốt nhiên, Paolo đứng dậy, giơ cánh tay lên và trịnh trọng nói: - Xin mọi người lắng nghe! Xin mọi người lắng nghe! Tôi xin nói và tôi thề rằng khi cậu bé này hai mươi mốt tuổi, cậu ta sẽ cũng lớn, cũng đẹp như signor padre của cậu ấy. Chính tôi sẽ làm công việc đó vì cậu bé rất tốt bụng... và tôi rất mến nó. Ông de Nancé nói: - Đây là lần thứ hai chú hứa với tôi việc làm quý hóa đó, nhưng nếu chú có thể thực sự làm cho cháu nó thẳng người lên được, thì tại sao chú không thực hiện ngay bây giờ... - Xin hãy kiên nhẫn, signor của tôi, tôi là thầy thuốc. Ngay lúc này thì không thể được, đứa bé còn lớn lên, mười tám, mười chín thì tốt, còn trước tuổi đó thì xấu. Ông de Nancé thở dài và mỉm cười nhìn con trai, gương mặt cậu bé tràn đầy hạnh phúc và vui vẻ. Bữa ăn sáng đã khá lâu rồi. Bernard xin phép mẹ để ra với Gabrielle, Christine và Franơois. Bà de Cémiane cho phép, bọn trẻ biến ngay ra ngoài vườn. - Này anh Franơois, - Christine nói, - em xin cám ơn anh đã nói đỡ cho em! Em không biết làm thế nào để ăn như mẹ em muốn. Sau nữa, em thấy buồn khi mẹ em có vẻ chế nhạo anh. Franơois nói: - Tôi thấy rõ là cô không dám ăn và cô muốn khóc, và cô biết đấy, tôi đã quen bị người. ta chế nhạo. Tôi quen rồi, nhưng khi có ba tôi ở đấy, tôi thấy bực mình vì hễ nghe thấy người khác chế nhạo tôi là ba tôi lại buồn. Ba tôi rất đỗi yêu tôi. - ồ đúng đấy, ba cậu còn tốt hơn bà mợ tôi, bà des Ormes chẳng hề yêu em Christine tội nghiệp. - Bernard nói. - Anh Bernard, em đoan chắc là anh nhầm đấy. Mẹ em rất yêu em, có điều bà không có thì giờ để chăm sóc em, vì bà còn phải đi thăm hỏi bạn bè, phải lo việc ăn mặc, đi thử váy áo. Rồi lại còn có những khách đến thăm, rồi cùng đi dạo. Và còn biết bao việc khác nữa. Franơois hỏi: - Thế trong những lúc đó thì cô làm gì... - Em ở lại với vú nuôi, cái đó mới khủng khiếp! Vú nuôi của em rất độc ác. Nếu em nói ra điều đó cho mẹ em biết thì vú lại nói xấu em đủ điều và thế là em lại bị trừng phạt vì mẹ em bao giờ cũng tin vào lời nói của vú. - Vậy thì tôi sẽ nói điều đó với ba cô để ông nói lại với bà. - Franơois vội vã nói. - Không, đừng nói, anh Franơois! - Christine kêu lên, - em xin anh, anh chớ có nói, vú sẽ mắng em và còn đánh em là đằng khác, và mẹ em sẽ không tin đâu. Em nói việc này với anh là vì em yêu mến anh hơn ai hết trên đời này. Mỗi lần được đến đây là em cảm thấy rất sung sướng. Franơois nói: - Ba tôi thấy mẹ cô rất thanh lịch trong việc ăn mặc, nhưng ba tôi không thích kiểu đó. Ba tôi lại nói là cậu mợ cô là những người rất tốt, ông bà không đua ăn mặc, ông bà tiếp khách rất giản dị, không cần quần áo xa hoa. Vừa lúc đó, Bernard và Gabrielle từ đằng xa trở lại. Bernard đưa ra ý kiến: - Chúng ta đi thả vó bắt tôm đi. - Kìa chú Paolo vừa tới, - Franơois nói. - Chú ấy có thể giúp chúng ta. Tất cả mỗi người đi kiếm một thứ cần thiết để đi bắt tôm, rồi kéo nhau ra gần con suối. Paolo đi đi, lại lại anh lấy những chiếc vó tép, mở ra, đặt xuống nước. Paolo đưa cho Bernard một cái vó tép, Ber - nard cầm thêm hai cái nữa, rồi trái với ý kiến của Paolo, anh mang vó đặt xuống nước ở một xó kín, nơi có mấy con tôm đến lẩn trốn. Trong lúc Bernard xếp đặt mấy cái vó tép, Paolo cứ đứng lặng im, vẻ mặt hơi bực tức. Franơois và Christine thấy vậy lại gần chú. Franơois nói:. - Chú Paolo ơi, ta hãy đem bốn cái vó còn lại đặt gần tảng đá kia, nơi chú định đặt các vó tép, cháu tin là chỗ ấy sẽ bắt được tôm. - Các cậu tin là có ư... - Paolo hỏi. Rồi anh mỉm cười, cầm những chiếc vó để quên, xếp lại, khéo léo đặt xuống bên tảng đá rồi ngồi đợi. Đằng kia, Bernard cất vó lên và kêu to, vẻ đắc thắng: - Tôi bắt được ba con! Paolo, giọng oang oang, reo: - Tôi bắt được mười tám con, những con thật to. - Mười tám con, gần chỗ tảng đá... Không thể có được! - Bernard không tin nói. Christine nói với Gabrielle: - Đấy, anh Bernard lại sai rồi. Như vậy là anh ấy đã làm chú Paolo, một người trung hậu, tử tế, phải buồn đấy! Cô còn hỏi thêm: - Chị Gabrielle, chị có mến anh Franơois không... - Có mến, nhưng chị không thích như anh ấy. - Còn em, - Christine nói, - em thấy Franơois rất tốt, em mến anh ấy gấp trăm lần Maurice và Adolphe, hai con ông bà de Sibran, mặc dầu hai anh ấy trông rất đẹp trai. - Chị thì không. Franơois tốt bụng thật đấy, nhưng ở chỗ đông người, chị thấy xấu hổ vì anh ta. - Còn em, không bao giờ em thấy xấu hổ vì Francois, em muốn làm em gái của anh ấy để có thể luôn luôn ở bên anh ấy. - Chị thì phát tức lên được khi có một anh trai gù lưng. - Còn em, em sẽ rất sung sướng nếu có được một người anh trai tốt bụng như vậy. Paolo đến gần hai cô bé nói: - Signoriha Christine nói đúng đấy, cô bé làm tốt mà suy nghĩ cũng hay. - Này ông Paolo, nghe lỏm là xấu đấy! ông làm tôi phát khiếp lên được. - Gabrielle nói. Paolo, hóm hỉnh đáp: - Signoriha ơi, người ta thường khiếp sợ khi người ta nói điều không hay. - Tôi đã chẳng nói điều gì không hay, - Gabrielle nói. - ông đừng kể lại tất cả những điều đó cho Franơois nhé, tôi mong như vậy. Có tiếng Franơois gọi: - ông Paolo ơi, ông lại đây giúp tôi với, bắt những con tôm và cho nó vào một cái liễn có nắp. Tôi cần ông lắm. - Có đúng là chỉ vì thế thôi phải không... Nói thật đi, hay còn có lý do khác, nói thật đi, tôi sẽ giữ kín mà... Paolo hỏi Franơois khi anh tới chỗ cậu bé.. - Có phải vì Gabrielle lúng túng mà ông nói giỡn cô ấy không... - Franơois hỏi lại. - Thế ra cậu đã nghe hết những gì Gabrielle nói phải không... - Paolo nói. - Vâng, nhưng xin ông đừng để cho cô ấy biết. Cuộc bắt tôm tiếp tục một lúc nữa, một chuyến bắt tôm kỳ diệu, nhờ có Paolo và Franơois tóm được những con tôm bơi qua. Ngày hôm đó kết thúc vui vẻ cho tất cả mọi người. Bà des Ormes vui mừng được có thêm hai vị khách để mời, bà có phần mê ông de Nancé, bà mời ông cùng Franơois hôm sau nữa sẽ đến chơi nhà bà. Ông de Nancé sắp từ chối thì nhìn thấy cặp mắt con trai, nó có vẻ lo lắng, nài nỉ; ông liền nhận lời khiến Christine và Franơois rất đỗi vui mừng. Khi bà des Ormes mời Paolo thì anh cúi rạp đầu chào để tỏ lòng biết ơn. ông bà de Cémiane cũng nhận lời sẽ cùng đến với Bernard và Gabrielle. Christine rất hài lòng, sung sướng vừa được qua một ngày vui vẻ, nên chỉ khi bước xuống xe, cô bé mới nhớ đến mụ vú. Rất may là mụ vú chưa về và Christine, với sự giúp đỡ của chị vợ anh đánh xe, đã có thời gian để cởi váy áo ngoài, đi nằm và ngủ thiếp đi trước khi mụ Mina về.
__________________
![]() >>>> Nếu thấy hay thì nhấn nút nha mấy bạn <<<<![]() ![]() |
|
|
|
|
|
#3 |
|
Rìu Vàng Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: Việt Nam
Bài: 1.318
VZD: 57.332
Điểm: 491/144 bài viết
|
Chương 3: Công kích và chống đỡ
Ngày hôm sau, cuộc sống đau khổ của cô bé lại bắt đầu. Vốn đã quen chịu đựng đau khổ và nín lặng, cô đành tự an ủi mình bằng những ý nghĩ về bữa cơm khách ngày hôm sau. Ngày chuẩn bị bữa cơm mời khách, bà des Ormes rất bận rộn, nào phải chuẩn bị áo váy lộng lẫy, thử một chiếc mũ mới, nào trông coi người nhà sửa soạn các món ăn; bà chỉ sợ có một cái gì không được chu đáo; bà cứ lên xuống bếp đến hơn mười lần. ông des Ormes năn nỉ bảo bà cứ bình tĩnh, để cho đầy tớ trong nhà họ làm. - Để mặc cho chúng nó làm ư? - Bà des Ormes nói, - chúng đều ngu ngốc và khó chịu; chúng chẳng hiểu làm ăn gì hết, tôi mà không có đấy, gọi là mọi thứ sẽ cứ lộn bậy, buồn cười khủng khiếp. - Có một bữa cơm gia đình mà sao bà cứ phải rối lên như vậy? - ông chồng hỏi. Bà des Ormes kêu lên:.- Gia đình? ông gọi là gia đình ông de Nancé và cậu con trai, ông bà de Sibran và hai con trai của họ, ông Paolo, ông bà de Guilbert và hai cô con gái ư? Ông des Ormes ngạc nhiên: - Thế nào! Bà mời tất cả những người ấy sao! - Đúng thế! Tôi không muốn chỉ mời có ông de Nancé đến ăn với chúng ta và vợ chồng bà chị của ông. Ông des Ormes: - Tôi nghĩ ông de Nancé sẽ thích chỉ cùng ăn với mấy người như vậy thôi, hơn là cùng ăn với một lô những người không mấy dễ chịu mà ông ấy chưa từng gặp bao giờ. Nói xong, ông nhún vai đi vào phòng riêng để, với một giai điệu lạc lõng trên cây đàn viôlông, quên đi những tính cách kỳ cục của bà vợ. Christine do không bận rộn về quần áo như bà mẹ nên từ sớm đã sẵn sàng và chỉ ít lâu sau, cô đã thấy các khách mẹ cô mời tiếp tục đến. Bà des Ormes xuất hiện trong phòng khách với bộ váy áo cực kỳ lộng lẫy khiến mọi người phải ngạc nhiên. ông bà de Cémiane thì cảm thấy buồn trước cảnh lố bịch mà bà em dâu trưng ra, còn những người khác, họ lấy thế làm trò cười. Trong khi đó, tám cô cậu bé nhỏ, nô đùavà nói chuyện với nhau trong phòng khách bên cạnh. Maurice và Adolphe, hai con trai ông bà de Sibran cứ ngó nhìn, vẻ tò mò chế nhạo Franơois mà hai cậu còn chưa quen biết, còn Hélène và Cécile, gia đình nhà Guilbert, thì thầm với nhau và chốc chốc đưa cặp mắt coi thường nhìn Franơois. Maurice hỏi Bernard: - Thằng bé gù kỳ quặc kia là ai vậy? - Đấy là một người bạn thân, chúng tôi đã quen biết từ hai năm nay và là một cậu bé rất tốt. Maurice và Adolphe lại gần Franơois để làm quen với anh. - Chào chú bé, nom chú rất dễ thương và bọn mình nghĩ hẳn chú đã biết nói rồi phải không? Franơois nhìn hai người, vẻ ngạc nhiên và không đáp lại. Maurice nói: - Mình không biết tên cậu, nhưng cũng dễ đoán ra thôi. Chắc cậu là họ hàng của một con người kỳ thú tên là Esope, con người nổi tiếng vì có một cái bướu trên lưng. Franơois mỉm cười đáp lại: - Và cả trên ngực nữa, và hai ngài hẳn cũng biết, vì hai ngài là những nhà bác học, là đầu óc thông minh của ông Esope cũng nổi tiếng không kém cái bướu của ông. Về phương diện đó, tôi xin cám ơn hai vị đã có nhã ý so sánh khiến tôi rất vui thích. Mọi người đều phá ra cười. Hai anh em Maurice đỏ mặt, tỏ vẻ phật ý và muốn nói gì đấy, nhưng Christine kêu lên: - Hoan hô Franơois! Đối đáp giỏi lắm! Họ muốn chơi anh một vố, nhưng lại chính họ bị đỏ mặt và lúng túng. Maurice nói to: - Tôi ư! Đỏ mặt và lúng túng ư? Một thanh niên (hắn mười hai tuổi) mà lại sợ một đứa bé tội nghiệp mới lên năm, lên sáu là cùng? Christine: Thật thế ư? Năm, sáu tuổi? Vậy anh phải thấy anh ấy khôn trước tuổi đấy. Anh ấy đối đáp giỏi hơn anh và anh ấy còn hiểu biết ông Esope hơn anh nhiều. Maurice: Trẻ con đôi khi cũng có những ý nghĩ trước tuổi của chúng. Christine: Đúng thế! Cũng có những thanh niên lớn tuổi, đôi khi lại có những lời ăn nói dưới tuổi đấy! Nhưng tôi cũng xin báo trước cho anh biết là Franơois đã mười hai tuổi rồi đấy và còn thông minh trước tuổi rất nhiều. Maurice: Franơois, mười hai tuổi? Tôi không tin. Tôi đây cũng mười hai tuổi. Christine: Mười hai tuổi! Tôi không thể tin!.Maurice: Thế cô tưởng tôi bao nhiêu tuổi? Mười bốn? Mười lăm? Christine: Không, không, chỉ năm hay sáu tuổi là cùng. Gabrielle khen ngợi Christine đã đối đáp khá giỏi và Franơois cảm ơn Christine đã bảo vệ mình, liền ôm hôn cô bé. - Và cả tôi nữa, tôi cũng phải ôm hôn sig-norina, - Paolo kêu lên, vừa nắm lấy tay Christine và hôn vào hai má cô bé. Christine vừa cười vừa nói: - Chà! Chú làm tôi sợ đấy! Tôi không đáng được khen ngợi như vậy đâu. Thấy Maurice và Adolphe nói khiến Franơois buồn, nên tôi đã đáp lại bừa đi đấy thôi. Bernard xen vào nói: - Thôi! Hãy dẹp những chuyện uốn lưỡi đối đáp nhau này đi. Bao giờ chưa đến bữa ăn, chúng ta hãy ra ngoài chơi một lúc? Chúng ta còn những một tiếng đồng hồ nữa cơ mà. - Chúng ta đi thôi! - Cả bọn reo lên. Và tất cả kéo nhau ra ngoài khu vườn. Maurice và Adolphe trong lòng bực bội. Trò chơi nào, hai cậu cũng phá đám. Không dám to tiếng chế giễu Franơois, hai cậu chỉ cùng Hélène và Cécile khẽ cười Franơois và Christine. Sau khi đã từ chối không tham gia mấy trò chơi, hai anh em Maurice, cuối cùng, nhận cùng chơi trò ú tim. Họ chia nhau làm hai nhóm, một nhóm đi trốn, một nhóm đi tìm. Maurice và Adolphe chọn Hélène và Cécile vào cùng nhóm, còn Franơois và Bernard chọn Gabrielle và Christine. Bắt thăm thì nhóm trên đi trốn, nhóm sau đi tìm. Khi nhóm hai nghe tiếng hiệu liền chạy xô về phía khu rừng để tìm. Nhưng họ đã nhọc công chạy, lục lọi tìm khắp nơi cũng không thấy ai. Họ liền họp nhau lại để quyết định sẽ làm gì bây giờ. Bernard: Quay về nhà thôi! Gabrielle: Chúng ta cùng nhau đi vòng quanh khu rừng vừa kêu to: Chúng tớ bỏ cuộc không chơi nữa! Christine: Cứ kêu to bảo là chúng đánh lừa bọn mình. Franơois: Ta nên theo ý kiến của Ber-nard, trở lại nhà, đi qua lối có những nhà kính và vườn hoa. Mọi người tán thành theo ý kiến sau cùng. Thế là một nhóm thực hiện được một chuyến dạo chơi tốt đẹp và trở về đúng giờ bữa ăn, còn nhóm kia chưa thấy về. Bernard và Franơois bắt đầu thấy lo, hai cậu thưa lại với hai ông bố về câu chuyện xảy ra. Hai ông de Cémiane và de Nancé thông tin cho hai ông de Sibran và de.Guilbert biết, và tất cả bốn người vội vã đi tìm nhóm trẻ chưa về, nhưng không có kết quả, họ đành trở về tay không. Bữa ăn đành chậm lại, nhưng mãi vẫn không thấy mấy đứa trẻ về, mọi người đành ngồi vào ăn, trong lòng ai nấy đều băn khoăn lo lắng. Mọi người ăn qua loa mấy miếng rồi tất cả các ông lại đi tản ra trong khu công viên để tìm lũ trẻ chưa về, các bà thì trở vào phòng khách, chỉ một lúc thì bốn đứa trở về, đầu tóc bù xù, mặt đỏ lựng, mồ hôi nhễ nhại, nước mắt đầm đìa, quần áo rách bươm. Các bà bổ nhào ôm lấy các con. Bà de Sibran: Những đứa ngu ngốc này! Bà de Guilbert: ôi những đứa con dại dột! - Chúng... chúng con... bị lạc. - Mấy cô bé gái đáp lại. - Chúng... chúng con bị hai con chó to... đuổi theo. - Hai cậu con trai nói tiếp. - Suýt nữa thì chúng con bị mấy con chó vồ cắn chết... Trời tối đen, chẳng nhìn thấy gì. -Mấy đứa trẻ tiếp tục nói. Bà de Sibran: Lỗi tại các con đấy. Tại sao các con lại chạy... Bà des Ormes bảo anh hầu phòng: - Cho rung chuông gọi các ông ấy quay về đi. Nghe tiếng chuông các ông bố cùng bạn quay về. Mấy đứa bé bị lạc trở về lại còn bị mắng. Bữa ăn lại tiếp tục. Bernard, Gabrielle, Christine và Franơois cố nhịn lắm mới không bật cười mỗi lần đưa mắt nhìn mấy anh bạn đau khổ, đầu tóc bù xù, quần áo rách bươm, mặt và tay bị chó cào rách chảy máu, tương phản hẳn với cảnh tượng hau háu của mấy anh chàng diễn ra trước mỗi đĩa thức ăn người hầu dọn ra trước mặt. Khi hai cậu đã bớt thèm khát, Gabrielle hỏi họ tại sao lại bị lạc và lạc ở đâu. Cécile nói: - Bọn mình đã đánh lừa các cậu nên đi ra ngoài khu ô vuông mà các cậu đã quy định cho bọn mình trốn, thế là bọn mình quyết định vào khu rừng, sau đó chạy quay về nhà để các cậu không nhìn thấy. Nhưng bọn mình đã đi nhầm đường, cứ đi mãi, đi mãi chẳng còn biết mình đang ở đâu. Maurice và Adolphe sợ quá phát khóc... Maurice xen ngang nói: - Đâu có, mình có sợ đâu, mình cười cơ mà. - Cậu cười à? ôi đẹp quá! Anh bạn ơi, anh khóc và chính Hélène đã phải dỗ dành, an ủi anh. Thôi, hãy để tôi nói nốt câu chuyện... Bọn mình cứ đi, hay nói cho đúng hơn là bọn mình cứ chạy về phía trước, chợt có hai con chó rất.to, rất dữ từ trong một cái nhà kho xổ ra, chực lao vào bọn mình. Chúng mình hét lên: Cứu tôi với! Rồi chạy miết, lũ chó cũng chạy đuổi theo, rồi chúng vồ được, lao lần lượt vào từng người, cắn rách toạc quần áo, chúng chắn đường, ra sức sủa, buộc bọn mình phải chạy quay trở lại. May quá, có một ông tốt bụng từ trong nhà chạy ra quát to, gọi tên hai con chó: Rustaud! Partavo! Hai con chó mới chịu buông tha bọn mình và ông kia lại gần nói: Mấy con chó của tôi đã làm các cô, các cậu sợ, phải không? Mấy con chó này mới chồm lên, chúng hay nghịch, tuy vậy chúng cũng chưa cắn các cô, các cậu, phải không? Bọn mình chỉ khóc, chẳng biết trả lời ra sao. ông ta thấy vậy liền nói: Vậy tôi có thể giúp gì các cô các cậu bây giờ? Maurice vừa nức nở khóc vừa đáp: Chúng cháu bị lạc, chúng cháu ở lâu đài des Ormes. ông ấy liền nói: Tôi sẽ đưa các cô, các cậu về. Cécile nói tiếp: - ông ấy đưa bọn mình về nhà. Mình đã trách Maurice và Adolphe là tại các cậu nên bọn mình mới bị lạc vì hai cậu ấy muốn chơi xỏ Franơois và Christine. Maurice cãi lại nói: - Không đúng! Chính cậu cũng đã đánh lừa như hai anh em mình. Hélène nói: - Thì tại hai cậu đã xui bọn mình, phải không, Cécile? Cécile nói: - Đúng thế, rất đúng, cậu tức Franơois vì anh ta đã đối đáp cậu quá hóm hỉnh và cậu tức Christine vì cô ta đã bênh Franơois. Mình thấy Christine làm thế là đúng, còn cậu là sai. Các ông bà lắng nghe các con kể lại câu chuyện và tranh cãi nhau. Bà des Ormes kết thúc, nói: - Con Christine thì cứ bao giờ cũng xía vào chuyện của người khác. Cứ như là anh Franơois cần có nó để bảo vệ mình không bằng. Thôi, Christine ta cấm con không được một lần nữa rỗi mồm như vậy. Con còn tái phạm một lần nữa, ta sẽ không cho đến gặp anh Franơois nữa... Thôi, đi ngủ đi. ít ra, nằm trên giường con mới không còn gây chuyện dại dột. Nhìn vẻ cầu khẩn trên đôi mắt Christine và vẻ đau buồn của Franơois, ông de Nancé hiểu ý, ông nói: - Thưa bà, xin bà tha thứ cho Christine. Nếu bà trừng phạt cô bé vì một hành động can đảm và rộng lượng thì xin bà trừng phạt cả thằng con trai tôi và các bạn của nó. Mong bà rộng lượng chấp nhận lời khẩn cầu của tôi..Bà des Ormes: - Thưa ông, tôi không dám từ chối ông điều gì. Christine, con hãy ở lại vì ông de Nancé đã muốn như vậy. Con hãy ra cám ơn lòng tốt của ông, một ân huệ mà con không đáng được hưởng. Christine bước lại phía ông de Nancé, ngước nhìn ông, đôi mắt ướt đẫm, cô bé nói: - Cháu xin cám ơn ông... Rồi cô bé òa lên khóc. ông de Nancé ôm lấy cô bé, hôn cô mấy cái lên trán và nói khẽ: - Cháu bé yêu mến!... Tội nghiệp cháu bé! Cháu rất tốt bụng... Ta rất yêu cháu!... Mấy câu âu yếm đã an ủi Christine, cô ngừng khóc và lại đến ngồi cạnh Franơois, cậu bé cứ băn khoăn từ lúc nãy. Còn Paolo, từ đầu bữa ăn cho đến giờ không hề nói một câu, nhưng ông đã nghe và quan sát thấy hết. Đã muộn rồi. Bữa ăn thoạt đầu bị chậm lại, sau lại bị ngắt quãng, nay đã kéo dài quá lâu. Hơn nữa, quần áo của Maurice và Adolphe và váy áo của Cécile và Hélène khiến mọi người không thể ở lại lâu hơn nữa ở nhà bà des Ormes. Lúc ra về, bà de Guilbert ngỏ lời mời tất cả các vị có mặt tại đây hôm nay, kể cả các cháu bé, tuần sau, đến dự tiệc tại nhà bà.
__________________
![]() >>>> Nếu thấy hay thì nhấn nút nha mấy bạn <<<<![]() ![]() |
|
|
|
|
|
#4 |
|
Rìu Vàng Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: Việt Nam
Bài: 1.318
VZD: 57.332
Điểm: 491/144 bài viết
|
Chương 4: Việc làm giúp ích đầu tiên của Paolo
Đáp lại lời từ biệt của Maurice và Adol-phe, Franơois tỏ ra rất lễ phép, còn hai anh chàng nọ có phần lúng túng đối với anh, từ khi họ biết Franơois là con trai ông de Nancé, một người nổi tiếng trong vùng là giàu có, một người tuyệt hảo, ngoan đạo, giàu lòng nhân từ và sẵn sàng hy sinh hết thảy vì hạnh phúc của cậu con trai. ông chỉ phiền muộn một điều, Franơois bị tàn tật, một cậu bé cho đến năm lên bảy vẫn lớn mạnh, thẳng người thế mà chỉ vì bị vấp ngã từ cao trên cầu thang xuống nên đã bị gù. Khi bà de Guilbert mời ông dự tiệc, ông đã định từ chối, nhưng khi nghe nói Franơois cũng được mời, ông liền nhận lời để con trai ông không mất một ngày vui đùa với các bạn của nó như Bernard, Gabrielle và nhất là với Christine. Sau đó một tiếng đồng hồ, mọi người ra về, Christine hứa với hai anh chị họ Bernard và.Gabrielle là cô sẽ xin phép mẹ hôm sau sẽ sang với họ cả ngày. Christine nói: - Francois, anh cũng gắng xin phép sang đấy nhé, tất cả chúng ta sẽ gặp nhau ở trước cửa nhà máy xay của bác Cémiane tôi nhé. Franơois nói: - Không được, Christine ạ, vì tôi còn bận cùng Bernard đến nhà mục sư học hai tiếng đồng hồ, rồi về nhà làm bài. Thế Christine, cô không phải học à? - Không, - Christine đáp, - em chỉ đọc sách một mình. - Thế cô giáo dạy Christine không ra bài để em về nhà làm ư? Christine nói: - Chẳng có ai dạy em cả. Gabrielle và Bernard đã mách cho em một chút để đọc sách thôi, rồi em cứ lần mò một mình để đọc. Paolo liền xen vào nói: - Vậy tôi sẽ dạy signorina thực nhiều. - Chả là Paolo từ nãy vẫn lắng nghe những câu chuyện lũ trẻ nói. - Tôi, tôi sẽ ngày nào cũng đến, và signorina sẽ biết cả tiếng ý, tiếng La Tinh, biết âm nhạc, biết vẽ, biết làm toán, biết tiếng Hy Lạp, tiếng Do Thái và nhiều thứ khác nữa. - Thật thế ư, ông Paolo, ông muốn thế ư? -Christine reo lên. - Cháu rất thích được biết thêm một cái gì đó. Nhưng ông hãy xin phép mẹ cháu đã, cháu không dám học nếu không được mẹ cháu cho phép. - Được, signorina, - Paolo nói, - tôi sẽ đi xin phép bà, và cô sẽ thấy tôi không phải là một thằng ngốc như người ta tưởng đâu. Lại gần bà des Ormes đang nói chuyện với ông de Nancé, Paolo xin phép bà cho anh được dạy Christine học. Bà des Ormes đáp lại: - Chà! Chà! Một yêu cầu mới kỳ cục làm sao! Tôi rất ưng, nhưng nếu ông dạy cho con Christine học thì sẽ phải cần đến bao nhiêu là sách, vở, giấy má và những gì gì ấy nữa, mà với tôi thì chẳng có gì làm tôi chán ngấy bằng phải bận tâm đến những chuyện đó. Paolo đứng ngây người ra, anh không lường trước nỗi khó khăn này. Vẻ mặt khiêm tốn, xấu hổ của Paolo, nét mặt đau khổ của Christine khiến ông de Nancé mủi lòng, ông vội vã nói với bà des Ormes: - Thưa bà, bà không việc gì phải bận tâm đến những chuyện đó. Hiện tôi có rất nhiều sách vở mà cháu Franơois không dùng đến, tôi sẽ đem tặng cho cô Christine để học với ông Paolo..Bà des Ormes: ồ, thế thì hay quá! Vậy, ông Paolo, xin mời ông đến dạy cháu, ông muốn đến vào lúc nào và bao nhiêu lâu là tùy ông, vì được gặp tôi, chắc ông lấy làm sung sướng lắm. - Xin cám ơn signora, bà là một phu nhân đẹp và tốt bụng. Xin hẹn ngày mai. Nói xong, Paolo rút lui, để lại Christine rất đỗi vui mừng; Franơois vui sướng khi thấy cô bạn nhỏ của mình được thỏa mãn ý nguyện được đi học, còn ông de Nancé sung sướng vì không tốn kém là bao mà đã làm được cho đứa con trai ông hạnh phúc. Khi còn có hai cha con, Franơois ôm chầm lấy ông de Nancé, rối rít cám ơn ông đã giúp đỡ cho cô bé Christine tội nghiệp và cậu cũng nói để cha cậu rõ hoàn cảnh cô bé không được bà mẹ chăm sóc như thế nào. ông de Nancé: Ba rất yêu cô bé đó, một cô bé hết sức tốt! Franơois yêu quý của ba, con nên đến thăm Christine luôn luôn, con nhé. Trong tất cả những người sống ở gần chúng ta đây, cô bé là người tốt nhất và đáng mến nhất. Ngày hôm sau bữa tiệc, Christine thức dậy thực sớm vì mụ vú được mời đi dự đám cưới trong làng và mụ muốn tống khứ Christine đi càng sớm càng tốt. - Cô đi mà lấy thức ăn sáng đi, - vú Mina nói, - tôi hôm nay bận không có thì giờ, tôi còn phải là lại chiếc áo dài. Phải coi chừng đừng để ba cô trông thấy cô đấy. Christine xuống bếp hỏi lấy bánh và sữa. Mắt cô bé cứ lấm lét nhìn xung quanh. Anh đánh xe lúc ấy cũng đang ăn sáng, thấy vậy, hỏi cô bé sợ gì. Christine bảo vú nuôi dặn cô không được để ba cô nhìn thấy. Anh đánh xe nói: - Và mụ để cô đứng đấy như mớ giẻ lau chứ gì! Tôi mà là cô, tôi sẽ nói hết cho ba cô nghe, ông nhà sẽ tin cô nói đấy! - Đúng thế, - Christine nói, - nhưng ba tôi lại không muốn làm trái ý mẹ tôi... Thôi, tôi phải đi đây, anh có thể lấy bánh và sữa đưa tôi để tôi ăn sáng được không? Người đầu bếp nói: - Được, nhưng cô không thể mang cốc sôcôla đi được, nó sẽ làm cô bỏng tay đó! - Tôi có sôcôla đâu, tôi chỉ ăn bánh và sữa thôi mà. - Christine nói. Người đầu bếp: Thế nào! Vậy mà ngày nào mụ vú cũng đến lĩnh sôcôla của cô! - Vậy là vú uống đấy, vú không có đưa cho tôi đâu. - Christine nói. Người đầu bếp: Thực đáng thương! Cô bé tội nghiệp quá! Mụ ấy ăn cắp cả bữa ăn sáng của cô bé! Đây, cốc sôcôla của cô đây, ngồi ngay.đây uống, cô cứ bình tĩnh uống. Cô theo tôi vào trong gian phụ, không có ai vào đây hết, sẽ không ai trông thấy cô đâu. Anh đầu bếp, một người tốt bụng đưa Christine vào gian phụ ở bên và đặt trước mặt cô một cốc sôcôla rất to cùng hai chiếc bánh ngọt ngon lành. Christine ăn bữa sáng rất vui vẻ, bỗng cô bé sợ run bắn lên khi nghe tiếng mụ vú. Mina: ông đầu bếp, ông làm ơn cho tôi lĩnh phần sôcôla của cô Christine. Anh đầu bếp gắt gỏng nói anh chưa pha sôcôla, rồi anh chỉ đưa bánh và sữa cho mụ vú. Mụ vú tức giận, đợi bà des Ormes thức dậy để kể tội anh đầu bếp, mụ phải đợi lâu nên càng tức. Christine sợ hãi cứ đứng ở trong cho đến lúc Paolo đến, người mà cô bé coi như thần hộ mệnh, ngay cả đối với mẹ cô. Paolo đến, tay xách một gói rất to. Được Christine vồn vã, thân mật đón tiếp, Paolo càng thấy có thêm thiện cảm đối với cô bé. Paolo nói: Cầm lấy, signorina, đây là một gói to tướng của ông de Nancé gửi cho cô trong có nhiều sách, vở, bút mực, bút chì và cả một cái bàn học, đủ thứ để cô học. Có một điều là cô không được nêu lên tất cả mà chỉ được nói là có sách vở như ông ấy đã hứa với mẹ cô. Christine: Cháu sẽ không nói gì hết, chú nói lại với ông de Nancé như vậy và chú cám ơn ông ấy và cả Franơois hộ cháu. Trong lúc cô bé Christine vui sướng sắp xếp sách vở cùng mọi thứ vào cái tủ nhỏ bé của cô và bắt đầu học bài với Paolo thì trên nhà, bà des Ormes thức dậy và nghe mụ vú phàn nàn về anh đầu bếp. Bà des Ormes: Trời ơi, bực mình quá! Mina, chị lúc nào cũng có chuyện cãi cọ với một người nào đó. Các người sao không thu xếp với nhau mà cứ bắt tôi phải xen vào. Thế bây giờ chị muốn tôi phải làm gì nào? Bực quá! Cô hãy đi tìm ông nhà tôi, bảo tôi có chuyện muốn nói với ông ấy. Mụ vú đi ra, nhưng mụ không đi gọi ông des Ormes theo lệnh của bà chủ. Tức vì chậm, không sửa soạn được quần áo đi dự đám cưới, mụ quay ra trút tức giận trả thù lên đầu Christine. Vậy là mụ đi tìm Christine và thấy cô trong phòng khách đang học bài tập viết với Paolo. Mina quát to: Christine, con làm gì ở đây? Về phòng ngay..Christine đã định đứng lên để vâng theo lời mụ vú thì Paolo kéo cô ngồi xuống và nói: - Xin lỗi signorina, cô cứ ngồi đây, chúng ta chưa học xong. Còn cô, dona Furiosa, xin cô hãy quay mặt đi và để cho signorina yên tâm ngồi học. Vú Mina: Chính ông hãy để yên cho tôi, ông người ý to xác, ăn chực kia. Tôi có quyền bắt con bé ngu dại này đi, nó không cần những bài học của ông. Tôi sẽ tóm cổ nó bất chấp ông. Paolo liền kéo Christine đứng dậy, đẩy cô bé đứng ra đằng sau mình. Mina xông vào Paolo, liền nhận được một quả đấm làm bẹp mũi, nhưng mụ càng nổi hung và hăng tiết thêm, mụ lấy cánh tay gạt phắt Paolo sang một bên, chộp lấy Christine kéo mạnh về phía mụ. - Nếu mày kêu, tao sẽ đánh mày tuốt xác! -Mụ hét lên, vừa giằng co kéo Christine trong tay Paolo. Thốt nhiên, mụ vú kêu lên một tiếng, rời tay kéo Christine. Một bàn tay sắt đã nắm lấy mụ, đẩy mụ xoay vòng về phía cửa ra vào, với mấy cái đá trời giáng bồi thêm. Ra là ông des Ormes vừa vào phòng theo lối cửa sau. Khi mụ vú bị tống ra khỏi phòng, ông des Ormes bước vào vỗ về Christine lúc ấy hãy còn sợ run bắn người, ông lại bắt tay Paolo. Christine mách với ba là vú Mina đã đánh cô bằng một cái gậy. Ông des Ormes giận quá nói: - Mụ đó dám đánh con gái của ta! Tôi sẽ nói chuyện này với nhà tôi, ông Paolo, xin ông cứ tiếp tục dạy cháu học. Tội nghiệp Christine, từ hai năm nay đã bị con mụ ác mó nó làm khổ. Ông des Ormes bước vào phòng của vợ. Bà des Ormes tưởng mụ vú đã theo lệnh bà mời ông đến, bà yêu cầu ông nói chuyện với anh đầu bếp đã không đưa thức ăn sáng cho Christine. - Mina là một kẻ khốn nạn, - ông des Ormes nói. - Tôi vừa phát hiện ra mụ đánh Christine. Tôi đã đuổi mụ ra khỏi phòng khách và tôi sẽ đuổi mụ ra khỏi nhà này. Bà des Ormes: Lại một chuyện bực mình: phải kiếm một vú nuôi khác. Tại sao ông lại cứ xen vào chuyện của những vú nuôi? ông thì lúc nào cũng buộc tội Mina, ông hãy kiểm nghiệm xem có đúng không. ông hãy nói chuyện với anh đầu bếp xem sao. ông des Ormes: Tôi quan tâm đến con gái tôi và vì lẽ đó tôi cũng quan tâm đến mụ vú. Về chuyện sôcôla, tôi cam đoan đấy là một việc làm bậy của Mina. Tôi sẽ hỏi chuyện anh đầu bếp, nhưng hỏi tại đây, trước mặt bà. Khi động.chạm đến con gái bà thì không phải chỉ là một chuyện cãi vã giữa những người hầu trong nhà, mà là hơn thế nữa. Ông cho gọi anh đầu bếp, anh này lên liền. Anh ta giải thích: - Thưa ông bà, cô Christine đã uống sôcôla trong gian phụ sáng nay, vì lẽ đó tôi mới không đưa cho cô Mina nữa. Trước đó, cô Christine chưa hề được uống sôcôla, sáng sáng cô chỉ được ăn bánh và sữa mà thôi vì Mina đã uống mất sôcôla. Sáng nay, nhìn cô Christine, tất cả chúng tôi đều thấy thương hại. Vì thế, tôi mới giấu cô trong gian phụ để cô một lần được uống sôcôla, và khi cô Mina đến hỏi lấy sôcôla, tôi đã không đưa. Thưa ông bà, tất cả câu chuyện chỉ có vậy. ông des Ormes: Rất tốt, tôi cám ơn anh, anh nói rõ sự việc cho chúng tôi thế là tốt, nhưng đáng lẽ ra anh cho tôi biết từ sớm hơn. Anh đầu bếp: Thưa bá tước, chúng con không dám. ông des Ormes: Tại sao? Anh đầu bếp: Thưa bá tước, là vì... bà nhà... sẽ không tin... và... bá tước biết đấy... chúng con rất sợ... làm phật ý bà. Bà des Ormes tỏ vẻ lúng túng, và ngượng, bà cứ yên lặng. ông des Ormes bảo vợ: - Caroline, ngay ngày hôm nay, bà phải đuổi con mụ độc ác đó đi. Bà phải chấm dứt chuyện này để chuộc lỗi lầm đã lơ là việc dạy bảo con gái. Tôi không thể nén cơn giận khi đứng trước mặt người đàn bà ghê tởm đó, nó đã hai năm trời đày đọa con gái mình, để cho những người ăn ở trong nhà phải thương hại, những người đó đối với con bé, thật còn tốt hơn chúng ta đối với nó. Bà hãy đuổi ngay mụ Mina đi. - Thế tôi sẽ làm gì đây với con Christine, -bà des Ormes hỏi. - Chà!... Gay đấy! Tôi sẽ nhờ ông Paolo trông coi nó nhé. ông des Ormes: Bà nói thật buồn cười và là một chuyện không thể có được! Nhưng chắc chắn là Christine sẽ được trông nom cẩn thận. Ông Paolo là một người tuyệt vời, cả vùng này ai cũng khen ngợi ông. Trong khi chờ đợi mượn được một người vú khác, bà hãy bảo người hầu của bà lo việc trông nom con Christine. Ông des Ormes đi ra, bụng nghĩ thầm thực buồn cười cái ý nghĩ để ông Paolo làm vú coi trẻ. Bà des Ormes rung chuông, gọi vú Mina lên phòng, thanh toán tiền công trả cho mụ và bảo mụ ra khỏi nhà ngay. Mina bắt đầu cãi cọ và đòi phải xử sự cho hợp lý. Bà des Ormes bực mình, sốt ruột, liền nổi cáu, hét to lên và sau hơn một tiếng đồng hồ cãi cọ, và để tống khứ mụ vú Mina, bà đành trả gấp đôi tiền công, cấp cho mụ.một tờ giấy chứng nhận hạnh kiểm tốt và hứa sẽ giới thiệu việc làm cho mụ.
__________________
![]() >>>> Nếu thấy hay thì nhấn nút nha mấy bạn <<<<![]() ![]() |
|
|
|
| Thành viên đã cám ơn bài viết này của tntnhut: | Hữu Thịnh (05-07-2008) |
|
|
#5 |
|
Rìu Vàng Đôi
![]() Tham gia: Apr 2007
Đến từ: Việt Nam
Bài: 1.318
VZD: 57.332
Điểm: 491/144 bài viết
|
Chương 5: Nỗi lúng túng của Paolo
Trong lúc mụ vú Mina thu xếp khăn gói và tự hứa sẽ báo thù con bé Christine bằng cách nói hết sức xấu về cô bé, thì Paolo tiếp tục dạy cho Christine học xong bài học. Paolo rất vui thích khi thấy cô bé học trò rất thông minh và chăm chỉ, mới bài học đầu tiên đã đọc được các chữ số, những nốt nhạc và vài tiếng ý. Cô bé đã bắt đầu viết được những chữ a, o, u, v.v. .. Khi bà des Ormes bước vào phòng khách, bà thấy cô bé cùng Paolo đang sắp xếp sách vở. Bà des Ormes: A, ông Paolo thân mến, đã có ông ở đây rồi! Tôi đến để nhờ ông một việc. Tôi vừa sa thải vú Mina vì ông nhà tôi rất ghét mụ. Bây giờ tôi chẳng biết làm gì với con Christine. Vậy xin ông làm ơn đến ở tại đây để trông nom và dạy nó học? Paolo, rất ngạc nhiên về lời đề nghị bất ngờ đó mà chính ông cũng thấy đáng buồn cười. ông cứ đứng lặng im một lát lâu không nói gì, mồm há hốc, mắt trố ra nhìn. Sau ông mới nói ông.còn phải dạy học cả Franơois. Nhưng bà des Or-mes cứ nhất quyết là ông phải ở lại, ông sẽ được trả mỗi tháng một trăm Francs và ông sẽ có mỗi ngày hai tiếng đồng hồ tự do để có thể cùng Christine đến nhà Franơois. Christine cứ giương mắt nhìn ông, vẻ năn nỉ, khiến ông bất giác đáp lại: - Thôi được, signora, nhưng... Không để ông nói hết câu, bà des Ormes nói ngay: - Vậy là được, bây giờ tôi đi chuẩn bị phòng cho ông. ông ở lại ăn bữa trưa với chúng tôi nhé. Christine, lại đây! Paolo đi theo, bàng hoàng về việc đã nhận lời, một việc làm rất bất ngờ. Christine thì tỏ ra rất vui mừng, cô bé nắm thật chặt tay ông và khẽ nói: - Cháu xin cám ơn chú, chú Paolo yêu quý. Ngồi vào bàn ăn, bà des Ormes nói với chồng là ông Paolo sẽ ở lại đây và sẽ trông coi Christine. Nghe nói, ông des Ormes tỏ vẻ ngạc nhiên và tức giận, nhưng ông chỉ trách vợ là đã quá lạm dụng lòng tốt hay chiều người của ông Paolo. Khi nghe vợ nói sẽ trả tiền công cho ông Paolo, thì vẻ tức giận ở ông càng nổi rõ. ông quyết định, sau bữa ăn, ông sẽ đưa con gái đi dạo chơi. Trong lúc đi dạo, ông hỏi con gái về mụ Mina, tự trách mình đã không để ý đến mụ vú độc ác đó để con gái bị mụ hành hạ trong một thời gian dài. Còn Paolo, ông đến nhà ông de Nancé. Franơois là người đầu tiên nhìn rõ vẻ hốt hoảng và băn khoăn của ông Paolo tội nghiệp. ông de Nancé hỏi Paolo có chuyện gì xảy ra. - Tôi không biết nên làm thế nào, - Paolo nói, vẻ lúng túng. - Thế đấy, thưa signor! ấy là chuyện về signora des Ormes. Tôi đang dạy cô bé Christine học, cô bé rất dễ thương, rất thông minh! Thế là bà des Ormes vào và bà ấy nói... bà ấy yêu cầu... bà ấy buộc tôi... phải làm việc trông coi Christine, đến ở tại lâu đài nhà bà ấy, để đưa cô bé Christine đi dạo chơi, dạy dỗ, trông nom cô bé. Bà ấy đã đuổi mụ vú Mina đi rồi, làm thế là hay. ông bố cô bé cũng vui lòng. à, tôi tin là như vậy! Tôi, Paolo, một thằng đàn ông, một bác sĩ, tôi, một ông thầy dạy học, tôi lại làm như một vú em trông nom một signorina tám tuổi! Không thể được! Vậy mà, tôi như một cái máy, tôi đã nói vâng vì cô bé Christine cứ nhìn tôi với cặp mắt năn nỉ... khiến tôi không thể từ chối được. Vậy, thưa signor, tôi phải làm thế nào đây? ông de Nancé: Theo tôi, ông bạn thân yêu, ông không trở lại đấy, chỉ có cách ấy mới gỡ được cho ông thôi..Paolo: Nhưng cô bé Christine tội nghiệp thì sao? Cô bé bây giờ có một mình, khổ sở quá! Bà mẹ thì không hỏi đến, ông bố cũng không! Thật đáng thương hại! Cô bé rất ngoan, rất tốt. Franơois nói: - Thưa ba, nếu ba cho phép con thu xếp việc này, mọi người đều sẽ vui vẻ. Ba hẳn biết rõ, giờ đây con đã khôn lớn, con làm việc chăm chỉ, tự con biết thức dậy, mặc quần áo một mình được. Ba thấy đấy, giờ đây con không còn cần đến sự chăm sóc của vú nuôi, người mà con rất đỗi quý mến, nhưng sớm hay muộn, một ngày kia vú cũng phải xa con để đi làm chỗ khác. Vậy con sẽ nói với vú nuôi của con để vú ưng sang làm việc ở nhà bà des Ormes, như vậy khiến con thỏa ước thấy Christine được sung sướng, vui vẻ. Ông de Nancé: - ý nghĩ của con trai là tốt và hào hiệp, nhưng vú nuôi của con, bà ấy không đời nào chịu nghe vì bà ấy biết bà des Ormes là người tính khí bất thường, rất khó sống chung. Vả lại, vú đã sống ở nhà chúng ta từ ngày con mới chào đời, vú lại yêu con như con đẻ của vú vậy. Tuy nhiên, ba cũng đồng ý để con đi nói với bà ấy. Franơois cám ơn ba rồi chạy đi tìm vú nuôi. Cậu bé kể cho vú nghe những gì ông Paolo vừa cho biết. Cậu nêu rõ hoàn cảnh đáng buồn của Christine, cô bé bị bỏ rơi không ai chăm sóc. Cậu còn nói Christine rất mến cậu. Cô bé gắn bó với cậu và tỏ ra rất tận tâm, nếu cô bé được vú yêu mến và chăm sóc cẩn thận thì cậu rất sung sướng. Cuối cùng, cậu năn nỉ, van xin vú đến làm việc ở nhà bà des Ormes, để làm bảo mẫu cho Christine. Vú nuôi: Không thể thế được, đến làm việc ở nhà bà des Ormes, vú sẽ khổ sở vì phải sống xa con. Franơois: Cô bé Christine rất ngoan và tốt bụng, sống với cô bé, vú sẽ sung sướng, vui vẻ. Vả lại, vú sẽ có thể hàng ngày đến đây với con. Con xin vú, để Christine sống một mình, cô đơn, khổ sở, con rất buồn, vú ạ. Vú nuôi một hồi lâu cứ nhất mực không nghe, nhưng Franơois cứ tha thiết nài xin, nên cuối cùng bà vú đành nghe theo nhất là khi được đoan chắc là sẽ có chị vợ anh hầu phòng chăm sóc Franơois. Bà đồng ý cho Franơois đến nói với bà des Ormes nhận vú vào làm. Franơois, vẻ hân hoan, chạy đến báo cho ba cậu biết cậu đã thuyết phục được vú nuôi; và Paolo được giao việc đi ngay đến nhà bà des Ormes nói với bà ta nhận vú nuôi của Franơois vào làm. Đến cổng khu vườn, Paolo gặp ông des Ormes và Christine. Paolo: - Signor! Tôi mang đến cho ông một tin vui, bà nhà signora sẽ mừng lắm đây. Thế là tôi.đã tìm được cho ông bà một bà bảo mẫu tuyệt vời. Đấy là dona Isabelle, bảo mẫu của nhà ông de Nancé. Giờ đây, Franơois không còn cần bảo mẫu nữa, vì cậu bé sống bên cạnh ba cậu ta. Ông des Ormes: - Thế thì rất tốt, nhưng tôi không muốn con Christine của tôi sẽ lại rơi vào tay một mụ Mina thứ hai, và tôi cũng muốn biết cô Isabelle này là người thế nào. Paolo: - Một thiên thần đấy ông ạ, mụ Mina là một con quỷ. Có Isabelle, Christine sẽ sung sướng như một bà hoàng. Bây giờ tôi chạy đi tìm cô ta, chả cần phải nói với bà nhà ông. Paolo nói xong liền phóng đi như bay, ông des Ormes giữ lại không kịp. ông hỏi con gái có biết cô bảo mẫu này không. Christine: - Con không biết, con chỉ biết là anh Franơois rất quý bà ta và bà đối với anh Franơois rất tốt. Hai bố con về đến nhà. Christine đem sách vở ra đọc, viết và làm lại những gì Paolo dạy cô sáng nay. Một tiếng đồng hồ sau bà des Ormes vào phòng. Bà des Ormes: - Christine, mày làm gì ở đây thế? Đây là phòng khách đâu phải phòng học của mày? Mang tất cả đi ra chỗ khác mà học, đừng để một cái gì ở lại đây. Christine bắt đầu dọn xếp sách vở thì cửa ra vào mở, ông Paolo bước vào cùng cô Isabelle. Paolo: - Signora, thưa bà, tôi xin giới thiệu với bà, dona Isabelle. Và đây là, thưa signorina, một bức thư của ông de Nancé. Bà des Ormes ngạc nhiên mở thư, đọc và đưa mắt nhìn cô bảo mẫu, vẻ người nom đoan trang và khiêm tốn, hiền lành và quả quyết, khiến bà des Ormes rất vừa lòng. Bà des Ormes: - Cô muốn đến làm ở nhà tôi phải không? Ông de Nancé trả cô sáu trăm Francs tiền công mỗi tháng; ở đây, tôi sẽ trả cô bảy trăm và tất cả những gì cô đòi hỏi, miễn là để cho tôi được yên và không phải nghe những tiếng eo sèo gì hết. Cô vào làm ngay đi, hiện thời tôi chẳng có người nào trông nom con bé. Đây, cô mang ngay con Christine đi cùng những sách vở giấy má của nó, còn ông Paolo, ông lên dạy nó ở trên kia, trong phòng của nó. Thôi, chào ông Paolo, cô Isabelle, cô đi đi, Christine, cút đi, con..Và thế là bà ta biến mất. Paolo, Christine và Isabelle cùng lên phòng trên gác. Christine: - Bà đấy ư, bà Isabelle? Anh Franơois rất yêu quý bà! Anh ấy đã nhiều lần nói cho cháu biết về bà. Thế bây giờ bà bằng lòng không ở bên nhà với anh Franơois để đến đây với cháu ư? Isabelle: - Đúng vậy, cô bé ạ. Tôi rất buồn khi phải rời thằng Franơois, nhưng em nó cứ năn nỉ cầu xin tôi đến đây và tôi đã không thể từ chối. Tôi không biết má cô khi nào bằng lòng cho tôi đến ở hẳn đây. Cô có thể hỏi bà về điều này được không? Christine: - Cháu không dám đâu. Để ông Paolo đi làm việc này thì hơn. Vậy là Paolo chậm rãi đi đến phòng bà des Ormes, trong khi đó Christine chỉ cho Isabelle căn phòng của cô bé. Paolo gõ cửa phòng bà des Ormes. Paolo: - Thưa bà, cô Isabelle muốn hỏi bà khi nào thì cô ấy đến làm việc? Bà des Ormes: - Thì ngay bây giờ, cô ấy ở lại đây vì cô ấy đã có mặt tại đây rồi còn gì! Paolo: - Không thể được, cô ấy đã mang mọi thứ quần áo, vật dụng của cô ấy đến đâu, lại còn phải chào từ biệt em Franơois và ông de Nancé nữa chứ. Bà des Ormes: - ông làm phiền tôi quá, ông Paolo ạ. Thôi, cô ấy muốn làm gì thì làm, lúc nào đến được thì cô ấy đến, mọi người hãy để cho tôi yên, đừng có làm tôi bực mình về chuyện những vú nuôi, về con Christine, về Franơois nữa. Tôi đã khổ vì phải quán xuyến mọi công việc trong nhà này rồi! Paolo: - Nhưng thưa signora, Christine là con gái yêu quý của bà, bà cũng phải chăm lo mọi điều như các bà mẹ khác chứ. bà des Ormes: ông Paolo yêu quý, ông sắp giảng dạy đạo đức cho tôi đấy hẳn? Tôi đang mệt lử ra đây, có hàng nghìn việc phải làm, ngày mai tôi sẽ lại phải đi dự tiệc bên bà Guilbert. Thế mà bây giờ đã bốn giờ rồi, tôi chưa sửa soạn được thứ gì, áo dài, khăn mũ cũng chưa. Thôi, mọi chuyện cứ tùy ông thu xếp, còn xin ông để cho tôi được yên. Paolo lên phòng của Christine, kể lại câu chuyện vừa qua. Vậy là quyết định sẽ dạy.Christine học, rồi ông đưa Isabelle về nhà ông de Nancé để sáng ngày hôm sau cô đến sớm lo việc ăn mặc cho Christine cho cô bé cùng đi dự tiệc tại nhà bà de Guilbert. Paolo mệt vì những chuyến đi đi lại lại trong ngày, ông ở lại ăn trưa tại nhà ông de Nancé. Franơois vô cùng sung sướng vì được biết chắc cô bé Christine, bạn thân của cậu sẽ được hạnh phúc. Nhưng khi mọi việc ổn định, cậu mới cảm thấy nặng nề cái cảm giác trống trải do sự vắng mặt của vú Isabelle để lại trong nhà. Cậu càng thấm hiểu việc làm hy sinh mà cậu đã hào hiệp thực hiện vì hạnh phúc của cô bạn thân bé nhỏ của mình. Ông de Nancé: - Việc hy sinh của con đã hoàn thành, tuy bây giờ con cũng cảm thấy buồn vì vắng bóng mẹ vú nuôi của con trong nhà; nhưng con lại đã có niềm vui lớn khi nghĩ mình là tác giả tạo nên cuộc sống mới hạnh phúc cho cô bé bạn thân của con. Chắc chắn với Isabelle, Christine sẽ cũng sung sướng như mọi trẻ được cha mẹ chăm sóc, và thế là nhờ con mà cô bé có được hạnh phúc bây giờ và cả hạnh phúc suốt đời, vì cô bé sẽ được mẹ vú nuôi con chăm sóc dạy dỗ chu đáo để trở thành một người con hiền thảo và thành kính Chúa. Franơois: - Đúng thế, thưa ba, đây là niềm an ủi và hạnh phúc lớn đối với con, con không hề hối tiếc và rất lấy làm vui sướng... Tội nghiệp chú bé Francois không nói được hết câu, em đã òa khóc. ông de Nancé ôm con vào lòng nói với cậu bé là vú nuôi của cậu sẽ luôn luôn ở rất gần cậu, cậu có thể đến thăm vú luôn luôn. Christine sẽ biết ơn sự hy sinh của con và sẽ sống thân mật gấp đôi với con. Sáng hôm sau, Franơois theo Isabelle sang tận nhà Christine. Isabelle: - Franơois, con yêu quý, sao con đã yêu cầu mẹ sang làm bên nhà bà des Ormes? Mẹ còn có thể ở lại với con những hai, ba tháng nữa cơ mà? Franơois: - Nhưng thưa vú, dù sao thì sau đấy mẹ vẫn phải xa con và ở rất xa, còn như bây giờ mẹ làm bên nhà Christine, con sẽ có thể đến thăm mẹ luôn. Isabelle: - Con nghĩ phải đấy, Franơois, nhưng phải có thời gian để mẹ làm quen với ý nghĩ sống trong một ngôi nhà không phải là nhà của con, không được ôm hôn con mỗi sáng, và biết bao nhiêu thứ vặt vãnh khác mà khi phải rời xa, mẹ thấy rất buồn. Franơois cũng nghĩ như mẹ vú nuôi của cậu, cậu cứ nín lặng không đáp lại. Khi đến nhà Christine, cậu nức nở khóc. Christine: - Anh Franơois, sao anh lại khóc? Franơois: - Phải chia tay với mẹ vú nuôi của anh nên anh buồn, nhưng anh lại thấy rất vui vì mẹ sẽ đến với em. Mẹ Isabelle sẽ yêu em, và em cũng sẽ sung sướng như anh đã từng sung sướng khi ở với mẹ. Anh rất sợ em sẽ gặp phải một mụ Mina thứ hai. Christine ôm lấy Franơois và nói: - Anh Franơois yêu quý, anh tốt biết bao! Em yêu quý anh nhất trên đời! Anh tốt hơn hết thảy mọi người. Em thấy khổ tâm khi đã khiến anh phải buồn phiền. Và Christine cũng òa khóc. Isabelle gắng hết sức để an ủi hai đứa bé và dần dần cô cũng an ủi được. Sau đó, Franơois phải về vì cậu còn phải thay quần áo để đến dự tiệc tại nhà bà de Guil-bert. Đến nhà bà de Guilbert, bữa ăn sắp bắt đầu. Mọi người ngồi vào bàn. Các em nhỏ ăn riêng trong phòng khác ở kề bên. Mấy đứa con nhà de Sibran và nhà de Guilbert nhìn Franơois và.Christine có đôi mắt đỏ hoe, chúng tỏ vẻ chế giễu váy áo của Christine chưa được diêm dúa. Maurice hỏi Christine: - Sao vú Mina lại để cậu mũ áo xộc xệch thế? Christine đáp: - Mình bây giờ không có Mina nữa. Ba mình đã đuổi mụ đi từ sáng hôm qua. Nhưng mình sẽ không kể gì cho các cậu, trừ Bernard và Gabrielle vào sau bữa ăn. Cécile nói với Maurice: - Rất bực mình vì cậu cứ nói những câu trêu chọc. Maurice: - Mình chả có gì là trêu chọc. Cậu đi mà hỏi chàng Hiệp sĩ mặt buồn rượi kia mà xem. Christine: - Anh gọi ai vậy? Maurice: Chàng hiệp sĩ của cô chứ ai, con người cũng đầu tóc bù xù, cũng hai mắt sưng mọng như cô, khiến mọi người tưởng hai cô cậu vừa bị ăn đòn chắc. Christine: - Chỉ những người ác khẩu như cậu mới bị ăn đòn, còn Franơois, anh ấy luôn luôn là người tốt, anh ấy sưng đỏ mắt chỉ là vì đã có một việc làm tốt bụng đối với tôi và đối với mẹ vú nuôi của anh ấy mà thôi. Franơois: - Cô Christine, cô cứ để họ nói. Những anh chàng tội nghiệp đó không biết họ nói gì đâu. Họ không khiến được tôi đau khổ đâu, trái lại, chính họ tự làm khổ mình đấy thôi, vì như vậy là họ đã tự vạch trần con người của họ. Tôi chả việc gì phải bào chữa vì tôi thấy mình không hề bị phỉ báng. Thế là cả bốn người Bernard, Gabrielle và hai cô nhà bà de Guilbert hùa nhau chế giễu Maurice và Adolphe. Hai anh chàng không biết chống đỡ ra sao với Franơois và Christine. Tất cả vừa cười vừa nói chuyện cùng nhau đi tới bàn ăn tráng miệng. Maurice và Adolphe, để che giấu vẻ thẹn thùng, lúng túng, cứ hục vào ăn thật lực, ăn đến tức cả ngực. Chúng không nói năng gì hết. Mọi người đi ra. Tất cả xuống khu vườn. Lũ trẻ bày trò chơi, trừ có Maurice và Adolphe cứ ngồi ỳ trong phòng khách, nằm ườn trong lòng mấy chiếc ghế bành. Hai đứa bảo nhau vơ lấy mấy điếu thuốc để trên mặt ống khói để dành khi có một mình sẽ hút. Cha mẹ hai cậu đã cấm chúng không được hút thuốc, nhưng chúng vốn không có thói quen vâng lời, và chúng vờ vịt khiến không ai để ý thấy chúng vắng mặt.
__________________ |