Go Back   VN-Zoom forum > Giải trí > Văn học > Truyện Dài

 

Tại sao bạn không thử viết 1 bài viết trong Vn-Zoom nhỉ?

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 25-08-2007, 23:30   #1
Rìu Vàng Đôi
 
tntnhut's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: Việt Nam
Bài: 1.308
VZD: 58.505
Cảm ơn: 0
Điểm: 625/157 bài viết
Post Cõi chết - James Joyce (Chương 6 ---- hết)

Cõi chết
James Joyce

Chương 6

D'Arcy bước ra phòng khách, nai nịt đầy đủ, trở nên vui vẻ kể cho mọi người nghe câu chuyện cảm cúm của ông. Ai cũng lo cho ông, người khuyên thế này kẻ khuyên thế khác, nhất là đừng hít khí trời lạnh ban đêm. Gabriel nhìn vợ. Nàng đứng cạnh lò sưởi, không để ý đến câu chuyện của D'Arcy với những người chung quanh, ánh lửa bập bùng chiếu lên mái tóc vàng xinh đẹp mà Gabriel nhớ thấy vợ sấy mấy ngày trước bên cạnh lò sưởi ở nhà. Nàng đứng yên, một thái độ như cách biệt với thế giới bên ngoài. Sau cùng nàng quay nhìn mọi người, Gabriel thấy má vợ ửng hồng, ánh mắt ngời lên sung sướng.

- Ông D'Arcy, nàng hỏi, bài ông vừa hát tên gì nhỉ...

- "The Lass of Aughrim, " D'Arcy trả lời, nhưng tôi không chắc lắm. Tại sao... Cô biết bài đó hả...

- The Lass of Aughrim, Gretta lặp lại, tôi từng nghe hát bài đó nhưng không biết tên.

- Bài hát thật hay, Mary Jane nói, tôi tiếc hôm nay ông mất giọng.

- Này Mary Jane, dì Kate nói, đừng làm ông D'Arcy mất vui. Cô không muốn ai làm ông ta mất vui.

Thấy đã đến lúc, dì Kate mời khách ra cửa.

- Xin chào quí vị, dì Kate nói, và cám ơn đã làm cho cuộc vui hôm nay thành công.

- Chia tay nhé, Gabriel, Gretta!

- Xin chia tay, dì Kate, xin cám ơn. Và xin chia tay dì Julia.

- Xin chia tay Gretta, chắc còn lâu lắm dì mới gặp lại cháu.

- Xin chia tay ông D'Arcy, xin chia tay cô O'Callaghan.

- Xin chia tay, bà Morkan

- Một lần nữa, xin chia tay

- Xin chia tay tất cả. Và chúc mọi người về an toàn.

- Xin chào, xin chào

Trời chưa sáng hẳn. Một thứ áùnh sáng vàng nhợt phủ trên mặt sông và nhà cửa chung quanh, bầu trời như thấp xuống. Tuyết đang tan ướt nhẹt dưới chân, chỉ còn lại những vệt dài và những mảng tuyết nhỏ còn bám trên mái nhà, trên bức tường chắn ke sông, trên các con đường sắt chạy ngang dọc trên bờ sông. Ðèn đường còn sáng đỏ ngầu trong bầu không khí tranh tối tranh sáng. Bên kia sông tòa lâu đài Four Courts đứng sừng sững như đe dọa dưới bầu trời nặng trĩu.

Chưa có xe, mọi người đi bộ. Gretta đi trước với Bartell D'Arcy. Ðôi giày cuốn trong bọc giấy mầu nâu kẹp dưới nách, hai tay nâng tà váy để khỏi chạm tuyết đang tan. Dáng diệu nàng lúc này không có gì quí phái nhưng đôi mắt Gabriel sáng lên vì sung sướng. Máu chảy mạnh trong huyết quản chàng với bao nhiêu ý tưởng dồn dập trong đầu, thích thú, dịu dàng và khoái cảm.

Gretta đi trước thái độ ung dung thoải mái làm cho Gabriel chỉ muốn rón rén chạy tới, kéo vai nàng và nói nhỏ vào tai những lời âu yếm. Nàng có vẻ yểu điệu như đang cần che chở để chàng chiếm đoạt lấy một mình. Những giây phút thần tiên hương lửa vụt sống lại trong trí nhớ chàng như ánh sao băng. Gabriel muốn nhắc lại cho Gretta những giây phút đó để quên đi những lúc nhọc nhằn nhàm chán của cuộc sống.

Thời gian không làm cho Gabriel thấy Gretta bớt hấp dẫn, trái lại là khác. Sinh con đẻ cái, việc sáng tác của chàng, việc bếp núc nhà cửa hằng ngày của nàng không làm cho ngọn lửa yêu đương của chàng giảm cường độ. Có một lần khi đi xa Gabriel viết cho Gretta, "tại sao những lời ân ái anh viết trên trang giấy này vẫn nhạt nhẽo vô duyên... Bởi vì không một lời nào êm ái bằng tên em"

Những câu chàng viết cho Gretta hiện trở lại với chàng như một điệu nhạc quen thuộc thời thơ ấu, như thúc bách Gabriel chỉ muốn có nàng và chỉ nàng thôi trong lúc này. Sẽ không còn ai chung quanh khi về tới khách sạn, chỉ có nhau, chàng sẽ âu yếm gọi nàng:

- Gretta em,

Có thể nàng đang thay áo quần không nghe chàng gọi. Rồi đồng khí tương cầu nàng nghe tiếng chàng và nhìn chàng...

Ðến góc đường Winetavern bốn người gặp một chiếc xe. Gabriel thấy dễ chịu vì tiếng vó ngựa làm ngưng các ý tưởng vẫn vơ của chàng. Lên xe, Gretta nhìn bâng quơ ra cửa sổ dáng mệt mỏi. Bartell D'Arcy và O'Callaghan không nói gì nhiều đưa tay chỉ đường cho người đánh xe. Con ngựa nặng nề cất bước, chuyển sang nước kiệu, kéo cỗ xe lăn sào sạt trên tuyết đang tan. Gabriel ngồi cạnh Gretta không gợi chuyện.

Khi xe chạy qua cầu O'Connell, cô O'Callaghan nói:

- Người ta nói không ai qua cầu O'Connel mà không thấy một con ngựa trắng.

- Lần nầy tôi thấy một người mặc đồ trắng, Gabriel nói.

- Ở đâu vậy... Bartell D'Arcy hỏi.

Gabriel chỉ pho tượng tuyết trắng phủ chưa tan, vẫy chào và nói mấy lời thân mật như nói với một người sống.

- Chào anh Dan.

Xe đến khách sạn, Gabriel nhảy xuống, trả tiền xe, mặc cho Bartell D'Arcy quầy quậy bảo đừng. Gabriel cho người đánh xe thêm mấy đồng tiền típ. Người đánh xe cám ơn:

- Xin chúc ông năm mới phát tài.

- Tôi cũng xin chúc ông như vậy. Gabriel thân mật đáp lễ.

Gretta dựa vào đôi cánh tay của Gabriel khi Gabriel đỡ nàng xuống xe. Ðứng trên lề đường Gretta chào tạm biệt và chúc mọi người về nhà ngủ ngon giấc. Nàng tựa nhẹ đầu vào cánh tay Gabriel, nhẹ như lúc nãy trên sàn nhảy. Khi khiêu vũ chàng cảm thấy sung sướng, hãnh diện với cung cách mềm mại yêu kiều của vợ. Và lúc này, đụng chạm da thịt nàng sau khi trí tượng tượng của chàng đầy ắp kỷ niệm yêu đương, chàng cảm thấy bức xúc thèm muốn xác thịt. Thấy nàng im lặng, Gabriel cầm cánh tay Gretta ép sát vào người; và khi hai người đứng trước cửa khách sạn, Gabriel có cảm tưởng cả hai đang chạy trốn cuộc sống và công việc hằng ngày, trốn nhà trốn cửa, trốn bạn trốn bè, lòng rộn ràng lăn mình vào một cuộc mạo hiểm hoang dại.

Người gác dan già đang ngủ gật trong phòng đợi. Ông chợt tỉnh đứng dậy thắp đĩa đèn cầy dẫn hai người lên thang gác. Gabriel và Gretta im lặng theo ông lão, chân bước nhẹ trên các bậc thang lót thảm dày rất mềm. Ðầu Gretta hơi cúi xuống, đôi vai mệt nhọc, chiếc váy quấn sát bắp chân theo nhịp bước. Gabriel muốn bước tới dùng đôi bàn tay mạnh khỏe của chàng ôm ngang lưng nàng không cho cử động. Chàng ấn móng tay vào bàn tay để tự kềm chế. Người gác dan dừng lại đầu cầu thang sửa lại chiếc đèn cầy cho thẳng. Gabriel và vợ đứng dưới một bậc thang chờ. Trong im lặng Gabriel nghe rõ tiếng sáp chảy xuống trên chiếc dĩa và tiếng tim chàng đập thùm thụp trong lồng ngực. Người gác dan dẫn hai vợ chồng đi theo một hành lang, mở cửa một phòng bên phải, cẩn thận đặt dĩa đèn cầy trên bàn đêm rồi hỏi ngày mai muốn đánh thức mấy giờ.

- Tám giờ, Gabriel nói.

Người gác dan đưa tay chỉ cho Gabriel công tắc đèn định xin lỗi cáo từ thì Gabriel vội nói.

- Chúng tôi không cần đèn. Ðèn từ ngoài đường chiếu vào đủ lắm rồi. Và, vừa nói vừa chỉ cây đèn cầy, ông đem cây đèn đó đi luôn thì rất tốt. Người gác dan chậm rãi nhấc đĩa đèn cầy, ngạc nhiên về ý muốn ngộ nghĩnh của khách. Ông chúc khách ngủ ngon rồi ra khỏi phòng. Gabriel khóa cửa.

Một vệt sáng lờ mờ từ bóng đèn đường chiếu qua cửa sổ đập vào chiếc cửa ra vào. Gabriel quẳng áo choàng và mũ trên chiếc đi văng rồi bước lại cửa sổ. Chàng nhìn xuống đường như tìm kiếm cái gì giúp chàng kềm chế bức xúc của cơ thể. Rồi Gabriel xoay người lại tựa lưng vào chiếc tủ bên cạnh. Vợ chàng đã cởi mũ và áo choàng, đang đứng trước một tấm gương lớn hai tay cởi nịt. Gabriel nhìn vợ một giây rồi gọi:

- Gretta

Nàng xoay mình rồi tiến về phía chàng, vệt ánh sáng mờ ôm trọn thân nàng. Thấy nàng mệt, nét mặt nghiêm trang, Gabriel biết chưa phải lúc mặc dù lời ân ái chực sẵn trên môi.

- Em mệt lắm phải không, chàng hỏi

- Vâng, em hơi mệt, nàng đáp.

- Em không cảm thấy bị bệnh chứ...

- Không, chỉ mệt thôi.

Nàng bước đến cửa sổ, dừng lại, nhìn ra ngoài. Gabriel yên lặng chờ đợi, rồi bỗng ngại sự thiếu tự tin sẽ chinh phục mình, Gabriel bất thần lên tiếng:

- Này, Gretta!

- Gì vậy anh...

- Em có biết ông bạn Malins không...

- Chuyện gì vậy...

- Ông ta không đến nổi tệ, Gabriel nói, đổi giọng làm như chàng chú ý đến chuyện đang nói lắm. Ông ta vừa trả nợ cho anh, một món nợ anh tưởng ông sẽ không bao giờ trả. Tội nghiệp, người ta xem ông không hơn ông Browne, nhưng thật ra ông ta có tư cách hơn nhiều.

Gabriel thấy khó chịu. Tại sao Gretta lơ đãng như vậy... Chàng không biết nên hỏi thế nào. Hay Gretta đang ưu tư một chuyện gì... Ước gì bây giờ Gretta đến sà vào lòng chàng. Bước đến ôm Gretta vào lòng lúc này chàng cảm thấy không được thanh nhã. Không, chàng chỉ làm như vậy khi chàng ghi nhận được lửa yêu đương bừng cháy trong đôi mắt nàng. Chàng không hề bắt nhầm ánh mắt đó.

- Anh cho ông Malins vay tiền hồi nào... Một lúc lâu, Gretta hỏi.

Gabriel cố kềm chế để khỏi phát nên lời không đẹp đối với anh chàng Malins nghiện rượu, vì điều duy nhất chàng muốn lúc này là hét lên, ghì chặt thân thể nàng, khuất phục nàng. Và chàng nói:

- Vào dịp lễ Giáng sinh khi anh ta mở tiệm bán thiệp trên đường Henry.

Trong ánh sáng lờ mờ Gabriel không nhận ra ngay Gretta đang đi về phía chàng. Nàng đứng trước Gabriel, chăm chú nhìn chàng như người chưa quen. Bỗng nàng khoác đôi tay lên vai chàng, nhón chân hôn vào môi chàng.

- Anh thật là một người rộng lượng, Gretta nói.

Gabriel run lên sung sướng vì cái hôn bất ngờ và lời khen lạ lùng của Gretta, chàng đưa đôi bàn tay vuốt tóc nàng rồi nhẹ vuốt lưng nàng. Tim chàng rộn ràng đập trong lồng ngực. Còn gì hạnh phúc bằng đúng lúc chàng muốn ân ái thì nàng đến với chàng. Có thể nàng đọc được ý nghĩ của chàng. Có thể vì nàng cảm thấy sự rạo rực của chàng nên nàng cũng rạo rực lây. Giờ đây nàng đang ở trong đôi cánh tay chàng, chàng tự hỏi sao lúc nãy mình thiếu tự tin như vậy.

Chàng đứng yên, hai bàn tay ôm đầu Gretta. Bỗng chàng luồn một cánh tay ra sau lưng Gretta kéo thân nàng vào sát thân mình âu yếm hỏi:

- Em yêu của anh, em đang suy nghĩ gì vậy.

Nàng không trả lời, thân thể như cưỡng lại cánh tay của chàng. Vẫn giọng âu yếm Gabriel hỏi lại:

- Nói đi, Gretta, cái gì vậy. Chắc anh cũng biết chứ. Anh cũng biết phải không...

- Nàng không trả lời ngay. Thoáng một giây, Gretta trả lời qua nước mắt.

- Em đang nghĩ đến bài hát The Lass of Aughrim.

Nàng vuột khỏi cánh tay của chàng chạy đến giường ngủ hai bàn tay che mặt gục trên giường khóc nức nở. Vừa xúc động vừa ngạc nhiên, Gabriel bất động một lúc rồi đi đến gần nàng. Ði qua chiếc gương đứng Gabriel thấy trọn hình mình trong gương, chiếc áo sơ mi rộng, khuôn mặt sần sù chính chàng cũng thấy có cái gì lạ lạ mỗi lần nhìn trong gương với đôi kính đeo mắt gọng vàng óng ánh. Gabriel dừng lại cách Gretta vài bước và hỏi:

- Bài hát đó có gì lạ... Và tại sao nó làm em khóc.
__________________

>>>> Nếu thấy hay thì nhấn nút nha mấy bạn <<<<
tntnhut vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 25-08-2007, 23:31   #2
Rìu Vàng Đôi
 
tntnhut's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: Việt Nam
Bài: 1.308
VZD: 58.505
Cảm ơn: 0
Điểm: 625/157 bài viết
Default

Cõi chết
James Joyce

Chương 7

Gretta ngẩng đầu khỏi đôi bàn tay, dùng lưng bàn tay chùi nước mắt như một đứa bé. Bằng một giọng cố thật dịu dàng Gabriel hỏi:

- Tại sao vậy Gretta...

- Em đang nhớ đến một người hát bài hát đó đã lâu rồi...

- Và người đó là ai... Gabriel hỏi, mĩm cười.

- Một người em quen ở Galway lúc em sống ở đó với bà ngoại. Gretta đáp.

Nụ cười biến mất trên môi Gabriel. Chàng thấy bực mình và sự ham muốn làm tình với nàng biến thành cơn giận bừng bừng trong huyết quản.

- Một người em đã yêu... Gabriel mỉa mai hỏi.

- Ðó là một thanh niên trẻ tuổi bạn của em, nàng đáp, tên là Michael Furey. Michael thường hát bài The Lass of Aughrim. Anh ấy là một người rất tế nhị.
Gabriel không nói gì thêm, chàng không muốn Gretta nghĩ chàng quan tâm đến người thanh niên tế nhị đó.
- Em tưởng tượng như đang thấy anh ấy trước mắt, Gretta nói sau một giây yên lặng. Không thể nào quên đôi mắt to đen nháy của anh. Như chứa cả nỗi lòng - một nỗi lòng.

- Và em yêu anh ấy... Gabriel nói

- Em thường dạo chơi với ảnh, nàng nói, khi em ở Galway.

Một ý nghĩ thoáng qua trí Gabriel.

- Vì vậy em muốn đi Galway với cô Ivors, Gabriel lạnh lùng hỏi.

Gretta nhìn thẳng vào mắt Gabriel và hỏi lại một cách ngạc nhiên:

- Ðể làm gì...

Ðôi mắt của Gretta làm Gabriel lúng túng. Chàng nhún vai trả lời:

- Anh làm sao biết được. Ðể thăm anh ta chẳng hạn.

Gretta tránh đôi mắt của Gabriel, im lặng, mắt nhìn ra cửa sổ theo vệt ánh sáng lờ mờ.

- Một lúc sau, Gretta chậm rãi nói, anh ấy chết rồi. Aủnh chết năm mười bảy tuổi. Thật là một điều khủng khiếp khi chết yểu như vậy phải không anh...

- Hồi đó anh ta làm gì... Gabriel hỏi, vẫn chưa hết mỉa mai.

- Ảnh làm cho sở cung cấp khí đốt, nàng nói.

Gabriel cảm thấy bị khinh thường vì Gretta không để tâm đến giọng nói mỉa mai của chàng, và vì hình ảnh từ cõi chết của người thanh niên trẻ tuổi nhân công của hãng cung cấp khí đốt. Trong khi chàng nhớ đến kỷ niệm xưa, nhớ những phút âu yếm bên nhau lòng đầy ham muốn thì vợ chàng so sánh chàng với một hình ảnh khác chôn chặt tận đáy lòng. Gabriel bỗng thấy mình chẳng là gì cả, lố bịch, chỉ biết tiêu tiền của mấy bà dì, một người giả bộ giàu tình cảm nhưng bản chất nóng nảy, ưa diễn thuyết cho những kẻ trưởng giả học làm sang, lý tưởng hóa tài tình tính đam mê nhục dục, một anh chàng ngờ nghệch đáng thương như chàng vừa thấy trong chiếc gương. Như một bản năng Gabriel quay lưng thêm về phía ánh sáng để dấu sự sượng sùng chỉ chực làm nổ tung vừng trán của chàng.

Gabriel muốn gay gắt hỏi thêm nhưng không thể được, giọng chàng trở nên vô thưởng vô phạt.

- Gretta, anh đoán em đã yêu Michael Furey, Gabriel nói.

- Em đã trải qua một thời gian rất đẹp rất thú vị với anh ấy, Gretta trả lời.

Nghe giọng buồn diệu vợi, nửa kín nửa hỡ của Gretta, Gabriel biết hỏi nữa vô ích, chàng vuốt ve bàn tay của Gretta buồn buồn nói.

- Sao anh ấy chết sớm vậy, Gretta... Bệnh lao hã...

- Em nghĩ ảnh chết vì em, Gretta trả lời.

Câu trả lời của Gretta làm Gabriel thảng thốt. Lúc chàng tưởng mình đã thắng thì một hình bóng từ cõi vô hình hiện đến đe dọa chàng. Chàng cố chế ngự sự sợ hãi, vuốt mạnh hơn bàn tay của Gretta, không hỏi gì thêm sợ nàng sẽ nói những gì chàng không muốn nghe. Bàn tay Gretta ẩm và ấm, không đáp ứng sự vuốt ve của chàng, nhưng chàng vẫn tiếp tục vuốt ve như chàng vuốt ve lá thư đầu tiên nàng gởi chàng nhận được vào một buổi sáng mùa xuân năm nào.

- Chuyện xẩy ra vào một buổi sáng mùa đông, nàng nói, đầu mùa đông khi em sắp từ biệt bà ngoại lên đây để vào tu viện. Aủnh đang bệnh nằm tại nhà ở Galway và người ta không cho anh ra ngoài. Sở làm đã viết thư thông báo cho thân nhân của ảnh ở Oughterard, cho biết sức khỏe của ảnh suy giảm trầm trọng, đại khái như vậy, em không biết rõ lắm.

Ngừng một giây, Gretta thở dài.

- Thật tội nghiệp, nàng nói, ảnh thật đáng thương và rất mến em. Aủnh và em thường đi bộ dạo chơi bên nhau như thói quen nam nữ ở thôn quê. Aủnh định học hát cho khỏe người, giọng ảnh thật tốt.

- Rồi thì sao... Gabriel hỏi.

- Vào lúc em sắp rời Galway để vào tu viện bệnh của ảnh trở nặng và bà ngoại không cho em đến thăm ảnh nên em viết cho ảnh một lá thư ngắn cho biết em sắp đi Dublin hẹn mùa hè tới sẽ trở về và chúc ảnh chóng bình phục.

Nàng ngừng một lúc để kềm chế xúc động, rồi tiếp:

- Ðêm cuối cùng trước khi lên đường trong khi em đang xếp đồ đạt vào va li ở nhà bà ngoại ở đảo Nun bỗng em nghe tiếng sạn ai ném vào khung cửa sổ. Kính cửa sổ mờ không thấy được bên ngoài em vội chạy xuống cầu thang mở cửa ra vườn thì thấy ảnh đang đứng ở góc vườn người run cầm cập vì lạnh.

- Em có bảo ảnh trở về không... Gabriel hỏi.

- Em van ảnh hãy trở về nhà ngay, nếu không sẽ chết trong mưa. Nhưng ảnh nói ảnh chẳng thiết sống. Mắt ảnh sâu thăm thẳm. Aủnh đứng đó cạnh bức tường dưới một thân cây, giọt mưa rơi lã chã.

- Rồi ảnh có đi về không... Gabriel hỏi.

- Vâng, ảnh về. Vào tu viện một tuần em được tin ảnh chết và thân nhân mang về an táng ở Oughterard, quê ảnh. Lúc em được tin ảnh đã ra người thiên cổ.

Nàng ngừng nói, nất lên. Gục đầu trên chiếc chăn bông nàng nức nở khóc. Gabriel cầm tay nàng một lúc, rồi như cảm thấy xúc phạm nỗi niềm riêng tư của vợ chàng nhẹ đặt bàn tay vợ xuống bước lại cửa sở nhìn mông lung xuống đường.

Nàng đắm chìm vào giấc ngủ.

Gabriel, tựa mình trên cùi tay, quên hết giận hờn, nhìn nàng, mớ tóc rối, miệng hé mở, hơi thở điều hòa. Thì ra nàng có một tâm sự u sầu: một thanh niên đã chết vì nàng. Mình là chồng mà như đi bên cạnh cuộc đời nàng. Chàng bình thản nhìn nàng ngủ như hai người chưa bao giờ sống với nhau như vợ với chồng. Ðôi mắt tò mò của Gabriel dừng lại trên khuôn mặt và mớ tóc nàng, mường tượng khuôn mặt xinh đẹp của nàng ở tuổi dậy thì và thấy thương nàng vô hạn. Chàng không muốn xác nhận với chính mình khuôn mặt bây giờ của nàng không còn đẹp như xưa nhưng chắc chắc không phải là khuôn mặt vì nó Michael Furey chết.
__________________

>>>> Nếu thấy hay thì nhấn nút nha mấy bạn <<<<
tntnhut vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 25-08-2007, 23:31   #3
Rìu Vàng Đôi
 
tntnhut's Avatar
 
Tham gia: Apr 2007
Đến từ: Việt Nam
Bài: 1.308
VZD: 58.505
Cảm ơn: 0
Điểm: 625/157 bài viết
Default

Cõi chết
James Joyce

Chương 8

Có thể nàng không nói hết câu chuyện. Chàng nhìn chiếc ghế trên đó Gretta để áo nàng vừa cởi còn ngổn ngang. Một sợi dây lưng thòng xuống đất, đôi giày chiếc đứng chiếc nằm. Chàng tự hỏi cái gì một giờ trước đây làm chàng khao khát Gretta như vậy? Vì bữa cơm thịnh soạn ở nhà mấy bà dì, vì bài diễn văn hơi điệu của chàng, vì rượu vang và khiêu vũ, vì không khí tươi vui khi tiển biệt nhau, vì đi bên cạnh nàng bên bờ sông dưới tuyết lạnh?

Gabriel cảm thấy đôi vai lành lạnh. Chàng nhè nhè lách mình dưới tấm chăn vải nằm xuống cạnh vợ. Nghĩ đến cuộc đời như một giấc chiêm bao. Chẳng thà chết trong vinh quang hay chết bởi đam mê còn hơn chết già héo hắt. Chàng nghĩ làm sao người đàn bà đang nằm cạnh chàng đây bao nhiêu năm có thể dấu kín trong tim đôi mắt sâu thẳm của người yêu nàng khi anh ta nói với nàng anh không thiết sống.

Nước mắt làm ướt má Gabriel. Chàng chưa bao giờ xúc cảm mãnh liệt như vậy đối với một phụ nữ nào, nhưng chàng biết đó là tình yêu chân thật. Nước mắt tuôn xuống má, trong ánh sáng lờ mờ chàng thấy hình bóng một thanh niên trẻ tuổi ẩn hiện dưới một thân cây giọt mưa đang đổ xuống. Cạnh đó là một thế giới khác, thế giới của người chết. Chàng còn tỉnh nhưng không phân biệt nổi thực và ảo. Chàng thấy mình chìm ngập trong bầu không gian xám ngắt không sờ mó được: thế giới vô hình dành cho người chết như thu nhỏ lại rồi biến mất.

Có tiếng động nhẹ trên ô kính, Gabriel nhìn ra cửa sổ. Tuyết lại xuống. Chàng nhìn hoa tuyết trắng tinh rơi nghiêng nghiêng qua chiếc cột đèn đường. Chàng nghĩ đến con đường trở về nhà. Báo chí tiên đoán đúng, tuyết rơi trên toàn đảo Ái nhỉ lan. Rơi trên đồng bằng miền trung du, trên các ngọn đồi trọc, rơi trên vùng Bog of Allen, và xa hơn về phía tây trên các ngọn sóng của biển Shannon. Tuyết đang rơi trên nghĩa địa nơi đó Michael Furey đang yên nghỉ, trên các tấm mộ bia, trên các cây thánh gía bơ vơ, trên các bụi gai trụi lá. Chàng lịm đi nghe tuyết nhè nhẹ rơi trong vũ trụ, như rơi lần cuối cùng, xuống trên người sống và cả những người trong cõi chết.

Trần Bình Nam dịch

Hết
__________________

>>>> Nếu thấy hay thì nhấn nút nha mấy bạn <<<<
tntnhut vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Trackbacks are Tắt
Pingbacks are Tắt
Refbacks are Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 07:11.


Powered by vBulletin® Version 3.7.3
Copyright ©2000 - 2008, Jelsoft Enterprises Ltd.
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios
Từ điển được cung cấp bởi VDict.com - Hosting được tài trợ bởi Rao vặt 123