![]() |
|
|||||||
|   |



|
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
#1 |
|
Rìu Sắt Đôi
![]() Tham gia: Aug 2008
Bài: 252
VZD: 6.888
Điểm: 445/119 bài viết
|
Càn khôn tuyệt pháp
Trần Thanh Vân Hồi 1: Tiết thu Trường Giang dậy ba đào Trường Giang... Tiết trời đã vào thu, trên mặt sông vô cùng êm ả, chỉ có những lọn sóng lăn tăn như nhảy múa, tạo thành một không gian bình yên tĩnh lặng. Trong khoảng trời đất, sông nước bao la đó, ai cũng cảm thấy mình nhỏ bé trước thiên nhiên hùng vĩ. Giữa cảnh trời cao xanh trong, trên sông có thể thấy những làn hơi nước nhẹ trôi bềnh bồng mà bất cứ một thi nhân nào cũng phải động tình thơ với cảnh trời Trường Giang. Lúc này trên sông xuất hiện hai con thuyền từ hai hướng trôi gần lại với nhau. Con thuyền bên hướng Đông, trên đỉnh là ngọn đại kỳ màu trắng toát, nó đúng là một ngọn bạch kỳ không một dấu chấm phá trên cái nền trắng toát đó. Bên phía Tây, cũng trên nóc thuyền có một ngọn đại kỳ thêu rõ ba thanh kiếm gác chéo vào nhau. Nhìn ngọn đại kỳ của con thuyền phía Tây, bất cứ ai đã từng bước ra ngoài giang hồ cũng đều biết đó là lệnh kỳ của Tam Kiếm Đoạt Hồn Vô Cát Vũ. Người đã sáng lập ra phái Vô Danh Kiếm mà khắp Trung Nguyên thiên hạ đều biết tiếng. Tam Kiếm Đoạt Hồn Vô Cát Vũ không phải là võ lâm Minh chủ, nhưng cả hai đạo hắc bạch đều nể mặt, bởi lẽ duy nhất Cát Vũ là người đứng đầu trong thiên hạ về kiếm thuật. Vô Danh kiếm so với Võ Đang Thái Ất kiếm pháp có phần hơn và đã từng khẳng định trong đại hội kiếm đạo võ lâm tại đỉnh Long Vân Sơn. Có thể giờ đây trong giang hồ, ngoài Cát Vũ ra thì không một người nào xứng với cái danh Thiên hạ đệ nhất kiếm. Danh bất hư truyền, Vô Cát Vũ lại được các Chưởng môn phái khác trọng vọng, bởi tính tình trung hậu, và một mực chỉ nghĩ đến đạo nghĩa giang hồ. Từ đó Vô Danh Kiếm trở thành nơi tụ nghĩa đàn của mọi người. Cái danh, cùng với kỳ tài, Cát Vũ trở thành Thiên hạ đệ nhất nhân, mặc dù vây chung quanh vẫn không thiếu những kẻ muốn chiếm lĩnh chỗ đứng của Vô Danh Kiếm trong giang hô. Hai con thuyền từ từ nhích lại gần nhau, cho đến khi chúng chạm mũi mới chịu dừng lại. Vô Cát Vũ đứng ngay trên mũi thuyền, thần thái uy nghi, vai mang trường kiếm, vận thanh y trường bào trông chẳng khác nào một vị tướng oai dũng trên sông nước Trường Giang. Bên thuyền kia là một người vận huỳnh y, cặp mắt lim dim, toát ra cái nhìn âm độc chiếu vào Vô Cát Vũ. Vô Cát Vũ ôm quyền nói: - Tại hạ đã đến đúng hẹn. Người kia ngửa mặt cười khanh khách, y cắt ngang tràng cười tiếu ngạo đó, mới cất tiếng ồn ồn nói: - Quả đúng như thiên hạ nói Vô Danh Kiếm Vô Cát Vũ là một người thủ tín. Ta bội phục... rất bội phục! - Đa tạ. Tại hạ được huynh đài hẹn đến đây để ấn chứng võ thuật kiếm pháp, thì cũng đừng khách sáo. - Tất nhiên, ta không khi nào khách sáo với Vô Danh Kiếm chưởng môn. Y chỉ lên ngọn bạch kỳ đang đủ gió phần phật, nói: - Ta đã treo ngọn bạch kỳ kia lên nóc thuyền, vậy Chưởng giáo Vô Danh Kiếm có biết ý của ta không... Vô Cát Vũ nghiêm mặt: - Tại hạ đoán có lẽ các hạ biểu thị oai lực của mình. Hoặc... Cát Vũ bỏ lửng câu nói. Người vận huỳnh y liếc xéo qua con thuyền của Vô Cát Vũ, nói tiếp: - Trong thiên hạ có mấy ai được như Vô Cát Vũ. Vừa có tài, vừa có danh, lại được thiên hạ ái mộ. Vậy thì chỗ đứng của các hạ ai mà chẳng thèm. - Các hạ quá lời. Người vận huỳnh y bật cười sảng khoái vô cùng: - Ta không quá lời đâu. Ý ta là muốn thế vào chỗ của các hạ, thiên hạ đệ nhất kiếm phải thuộc về ta. Vĩnh viễn thuộc về ta. Và trên đời này không có Vô Danh chưởng giáo Vô Cát Vũ. Y chỉ lên ngọn cờ trắng, nói tiếp: - Cuộc thách đấu hôm nay giữa ta và Chưởng giáo phải có một kẻ nằm yên dưới dòng Trường Giang. Trên thuyền của ta là ngọn bạch kỳ, Vô chưởng giáo cứ coi như đó là vành đại tang dành cho ta hoặc cho các hạ. Cát Vũ nheo mày: - Tại hạ đến để ấn chứng kiếm thuật, không nghĩ trận đấu hôm nay phải có một người nằm xuống. Mặc dù thừa biết kiếm thuật luôn vô tình với các kiếm thủ. Người vận huỳnh y lắc đầu: - Nếu còn Vô Cát Vũ thì ta chỉ là kẻ thứ hai sau cái bóng của ngươi mà thôi. Vô Cát Vũ thở dài một tiếng: - Chữ danh đã khiến mọi người mờ mắt. Các hạ đã muốn thì Cát Vũ đành hậu tiếp. - Được lắm! Người vận huỳnh y rút xoạt thanh nhuyên kiếm quấn ngang thắt lưng. Thanh nhuyễn kiếm vừa rút ra, đã toát sát khí hừng hực. Ánh mặt trời rọi vào thanh nhuyễn kiếm của người vận huỳnh y phản chiếu trở lại vầng quang sáng lấp lánh, ngờ như những tia kiếm khí chực thọc vào thân ảnh Vô Danh Kiếm Vô Cát Vũ. Người vận huỳnh y thét lớn: - Mời! Sau tiếng thét đó, y vỗ luôn một chưởng thẳng về phía mũi thuyền của Vô Cát Vũ, thân ảnh đã vụt lên cao, đồng thời ngọn nhuyễn kiếm réo trong không khí những tiếng vi vu nghe lạnh cả tóc gáy. Từ trên cao người vận huỳnh y thi triển luôn một chiêu kiếm “Loạn Kiếm Trùng Dương”, tạo thành một màn lưới bạch quang chụp xuống đỉnh đầu Cát Vũ. Thấy đối phương đã động, nhưng Vô Cát Vũ vẫn đứng điềm nhiên nhìn người vận huỳnh y thi triển tuyệt chiêu kiếm pháp, chẳng hề tỏ ra xao động, mặc dù âm thanh do nhuyễn kiếm tạo ra nghe thật là lạnh lẽo tràn đầy sát khí. Đối phương động, Cát Vũ tịnh, chứng tỏ kiếm thuật Vô Danh Kiếm có sự ảo diệu khôn lường. Xem chừng họ Vô biết trước, người vận huỳnh y sẽ dụng kiếm công vào huyệt nào trên cơ thể mình. Nhuyễn kiếm đã nhanh, nhưng so với Cát Vũ có lẽ còn chậm hơn nhiều lần. Vô Cát Vũ đã tịnh trước cái động, thì phải biết bản lãnh hơn hẳn đối phương bao nhiêu. Và quả thật như vậy, Cát Vũ không hổ danh là thiên hạ đệ nhất kiếm. Khi những đốm sáng dày đặc phủ xuống, chỉ phát ra những tiếng keng keng khô khốc, mà tuyệt nhiêng hề nhích động. Người vận huỳnh y lộn người trở lại mũi thuyền của mình. Y nhìn Cát Vũ trừng trừng. Vừa rồi y đã liều thủ công ra một lúc năm chiêu Loạn Kiếm Trùng Dương mà tuyệt nhiên vẫn chưa bắt Cát Vũ phải động tay rút kiếm, rõ ràng kiếm thuật của y làm sao sánh bằng người này được. Người vận huỳnh y nói: - Kiếm thuật cao minh. Bội phục! Bội phục! Vô Danh Kiếm chưởng giáo vừa rồi đã dùng chiêu gì đỡ thức Loạn Kiếm Trùng Dương của ta... Cát Vũ nhếch mép: - Kiếm thuật cao minh không nhất thiết phải tạo hư chiêu nhiều. Nếu các hạ tạo hư chiêu nhiều thì tại hạ dễ nhận ra trong vầng tinh quanh kiếm khí đâu là thực chiêu. Và chỉ cần đón những ánh tinh quang thực chiêu là đủ phá được thức Loạn Kiếm Trùng Dương. - Ha ha ha... Cao minh! Cao minh! Hảo kiếm thuật! Hải kiếm thuật! Kiếm đạo có hư, có thực, vậy con người có thực, có hư hay không... - Con người thực, con người giả, mới là con người. - Đã có người giả, người thực, thì cũng có trận đấu giả, trận đấu thật. Có kẻ dùng kiếm đạo để phân định cao thấp, nhưng cũng có người dùng kiếm đạo để đưa kiếm thủ tài hoa đến cõi chết. Vô Cát Vũ còn chưa minh bạch được ý nghĩa câu nói của người vận huỳnh y, thì đã nghe tiếng cười của y bật lên sang sảng. Người vận huỳnh y chiếu hai luồng tinh quang sáng ngời vào mặt Cát Vũ, nói: - Trong cõi giang hồ mênh mông, ai mà không biết Vô Danh Kiếm chưởng giáo là thiên hạ đệ nhất kiếm. Thế mà vẫn có người thách đấu, kẻ ấy có ngu mới đâu với Vô chưởng giáo, nhưng đã thách đấu, bởi họ đã nắm chắc phần thắng trong tay. - Các hạ nói như vậy có ý gì... - Kiếm thuật có hư, có thực. Người có chính có tà. Thế thì sao đấu pháp chẳng có tối có sáng... Dòng Trường Giang hôm nay là nơi cuối cùng lưu danh Vô Danh kiếm chủ Vô Cát Vũ. Người vận huỳnh y vừa dứt câu, thân ảnh đã vụt lên băng xuống mặt sông. Vô Cát Vũ chỉ kịp nhìn thấy bóng vàng của y lướt trên mặt nước, thì đã nghe một tiếng nổ đinh tai chát chúa. Chiếc thuyền của người vận áo huỳnh y đã trở thành hỏa diệm sơn bùng nổ và nhanh chóng tiêu hủy luôn chiếc thuyền của Vô Cát Vũ. Sự kiện xảy ra nhanh chóng không thể nào tưởng được, chỉ trong chớp mắt, sau tiếng nổ, dòng Trường Giang cuộn sóng ầm ầm muốn nhấn chìm cả hai chiếc thuyền xuống đáy sông. Trong vầng lửa đỏ khổng lồ, một chiếc bóng xanh thoát ra với thuật khinh công vô cùng linh diệu. Thuật khinh công quán tuyệt có một không hai đó thì chỉ có Vô Danh Kiếm chưởng giáo Vô Cát Vũ thi triển được mà thôi. Sau tiếng nổ cùng với sức công phá chấn động cả không gian, đã hất Vô Cát Vũ bắn ngược về sau. Mặc dù kinh mạch xáo trộn dữ dội, nhưng Cát Vũ cũng kịp đề khí vận hóa chân ngươn vào đan điền, rút xoạt thanh trường kiếm. Lửa tứ phương tám hướng chụp xuống, nhưng kiếm quang đã lóe lên tạo thành một bức tường kim loại dày đặc che kín toàn thân. Điểm mũi giày xuống mặt ván đang rạn nứt. Cát Vũ băng mình ra ngoài khoảng không, kiếm ảnh không ngừng vũ lộng tạo ra một khoảng cách che chắn toàn thân khói ngột, lửa độc từ thuyền đối phương phả xuộng Vô Cát Vũ thi triển luôn thuật khinh công Lăng Ba Hư Bộ, đạp luôn trên đầu những ngọn sống lăn tăn, lướt đi. Nhưng vừa cách ly vùng lửa đó chưa đầy mười trượng, thì từ dưới đáy sông hai bóng người vụt trồi lên, nhanh hơn cái chớp mắt, hai sợi xích thoát ra như đôi giao long quấn rít lấy chân Vô Danh Kiếm chưởng giáo. Cát Vũ lộn người trên không, và ngọn trường kiếm biến hóa như một tia chớp sáng ngời chém sả xuống đôi xính sắt đó. Keng! Sau âm thanh khô khốc ấy phát ra, thì tiếp liền hai tiếng rú thảm thương. Mặt Trường Giang liền nhuộm một màu đỏ của máu tươi. Mặc dù tiêu trừ được hai kẻ đánh lén mình, nhưng Cát Vũ vẫn không thể nào kịp thu hồi chân ngươn, để băng mình tới trước, nên đành để thân rơi tõm xuống nước. Sóng nước Trường Giang cuồn cuộn, phủ lên người Vô Cát Vũ. Vô Cát Vũ lấy một hơi chân khí chực đạp nước băng mình vào trong thì đã thấy một chớp bạc bắn xẹt về phía mình. Định nhãn, Cát Vũ mới nhận ra đó là ngọn nhuyễn kiếm như con bạch xà sáng quắc lao xỉa vào yếu hầu mình. Có thể nói, đến lúc này, người vận huỳnh y mới trổ hết tài nghệ võ thuật kiếm đạo bản thân. Chiêu kiếm của y tràn ngập sát khí và tiềm ẩn bên trong cả một sự biến hóa vi diệu vô song. Xoạt! Cát Vũ chỉ kịp lắc đầu qua một bên, ngọn nhuyễn kiếm đã phớt một mảnh thịt bên bả vai trái. Cát Vũ chực tung mình lên khỏi mặt nước trả chiêu thì lại bị kéo ghịt trở xuống. Vô Danh Kiếm chưởng giáo chới với, và cũng kịp phát hiện ra sợi xích xắt quấn vào chân mình được nối với chiếc thuyền của người vận huỳnh y đang từ từ chìm xuống. Không biết sợi xích kia làm bằng thứ kim loại gì mà Thanh Long kiếm chém nó chẳng hề hấn chút nào. Cát Vũ than thầm: - “Hôm nay mình phải chết ở đây sao... ” Ngọn nhuyễn kiếm đã chém hụt một thức, vẫn tạo áp lực trên đầu Vô Danh Kiếm chưởng giáo. Trên là lưỡi hái tử thần, dưới là đáy sông Trường Giang, gần như mọi sinh lộ hoàn toàn cắt đứt với họ Vô. Một ngọn sóng bạc đầu nổi lên trùm qua đầu Cát Vũ, nhấn chìm người kiếm thủ kỳ danh của thiên hạ xuống đáy sông Trường Giang. * * * * * Con tuấn mã không biết đã chạy bao nhiêu dặm, nhưng xem chừng đã hoàn toàn kiệt sức. Mặc cho tuấn mã có còn sức hay không, thiếu phụ vẫn ra roi đen đét, cố thúc nó lao nhanh về phía trước. Ngồi trước thiếu phụ là đứa bé gái, mở to cặp mắt đen lay láy sợ hãi. Phía sau thiếu phụ có tiếng vó ngựa nổi lên dồn dập, mồ hôi tuôn ra nhiễu nhại ướt đẫm khuôn mặt hoa vốn đã hốc hác tiều tụy trên bước đường bôn tẩu. Thiếu phụ ra roi thúc ngựa đến khi thấy trước mắt là tòa lầu lục giác, trên đỉnh có thanh kiếm vàng dưới ánh mặt trời tỏa sắc sáng ngời. Vừa đến cửa vào tòa lầu lục giác, tuấn mã đột ngột dựng đứng hai vó trước hất luôn thiếu phụ ngã xuống đất, có lẽ vì lo sợ cho tính mạng của đứa bé gái, thiếu phụ ôm nó và chỏi hai tay chống xuống đất. Nghiến răng nén cái đau thấu đến tận óc, thiếu phụ chồm dậy tiếp tục chạy vào cửa ngọ môn. Tiếng vó ngựa rộn lên phía sau, liền sau đó hai gã đại hán băng mình khỏi hắc ô, chặn ngang đường thiếu phụ. Lúc này thiếu phụ đã đặt chân đến bậc tam cấp dẫn lên lục giác lầu. Một gã đại hán đưa ngang trường kiếm, quát lớn: - Phụng Tiên! Đừng chống đối Chưởng giáo nữa. Hãy ngoan ngoãn quay vê. Thiếu phụ tên Phụng Tiên nhìn hai gã đại hán có khuôn mặt dài ngoằn nói: - Các ngươi đã ép bức đến đường cùng, ta thề quyết liều mạng sống mái với các ngươi. Gã đại hán ngửa mặt cười như điên dại: - Phụng Tiên đâu thể chết được. Nếu phu nhân chết thì chúng ta ăn nói làm sao với Giáo chủ đây... Huống gì trong thiên hạ, phu nhân lại là mỹ nhân thiên kiều. Ai nỡ dập liễu vùi hoa bằng dao kiếm chứ... Đôi cặp măt hau háu như sói đói thấy mồi ngon, chiếu vào đứa bé gái Phụng Tiên đang ẵm trên tay, gã gằn giọng phát ra từng tiếng một: - Phu nhân không đoái hoài đến Tĩnh Bình sao... - Các ngươi muốn gì... Vô Danh kiếm phái đã thuộc về các ngươi rồi, bộ còn muốn diệt tận gốc sao... - Đó là ý của Giáo chủ! - Nếu Giáo chủ các ngươi muốn nhổ tận gốc, thì trước hết phải bước qua xác chết của ta. Ta dù có phơi thây tại cục trường cũng quyết không để cho các ngươi chạm đến Vô Tĩnh Bình. Gã đại hán bật cười sằng sặc, ngỡ như những lời của Phụng Tiên vừa rồi chỉ là lời hù dọa không đáng để cho y phải bận tâm. - Giáo chủ không nghĩ đến việc phải hạ thủ đứa bé mà phu nhân đang mang đâu. Ngài nghĩ đến người đang ở trong tòa lục giáo lầu này. - Các ngươi muốn nói gì... - Giáo chủ sợ phu nhân chạy trốn mà tự đâm đầu vào chỗ chết, nên mới lệnh cho chúng ta đuổi theo cản lại mà thôi. Phụng Tiên quay mặt, thét lớn: - Cát Nhược... Ngươi có ở trong đó không... Gã đại hán ngửa mặt cười the thé, rồi nói: - Tên tiểu tử hậu nhân của Vô Danh Kiếm chứ còn ở đâu nữa chứ... Phụng Tiên quay lại gã đại hán: - Cát Nhược ở trong lục giác lầu, các ngươi tính làm gì nó... - Giáo chủ đã di huấn, chúng tôi chỉ làm theo lệnh của người mà thôi. - Đường chủ Kha đại hiệp, Phụng Tiên xin ngươi tha mạng cho Cát Nhược và Tĩnh Bình. Ta nguyện ngậm cỏ kết vành đền ơn người. Đường Môn chủ Kha Chấn Ác nheo mày: - Phu nhân hãy quay về Tổng đàn, thế nào Giáo chủ cũng mở lượng hãi hà mà tha thứ cho Vô công tử cùng Tĩnh Bình. Phụng Tiên lưỡng lự: - Ta sợ... - Sống chết đều có số. Nếu phu nhân cãi lịnh Giáo chủ, thì đứa bé gái kia cũng khó chu toàn tính mạng. Thiếu phụ gục đầu: - Tất cả đều là ý trời. Kha Chấn Ác dấn tới một bộ, đối mặt với Phụng Tiên: - Mời phu nhân quay lại Tổng đàn. Phụng Tiên liếc tòa lầu lục giác lần nữa, rồi mới quay lưng. Vừa quay lưng, Phụng Tiên đã nghe Đường chủ Đường Môn Kha Chấn Ác hạ mệnh lệnh: - Phóng hỏa... Hai bên hông tòa lầu lục giác liền xuất hiện hai mươi cao thủ, nai nịch gọn gàng, tất cả đều cầm sẵn cung tên. Phụng Tiên quay phắt lại: - Các ngươi tính làm gì vậy... Mặc cho Phụng Tiên nói, hai mươi tên cung thủ đã mồi lửa vào tên và bắn thẳng vào tòa lầu lục giác. Phụng Tiên gào lên: - Dừng lại... Không được hỏa thiêu tư thất Vô Danh Kiếm. Mặc cho nàng hét, mặc cho nàng gào, những cung tên đã tẩm nhựa thông vẫn veo véo cắm phập vào tòa lầu càng lúc càng dày đặc. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, trước mặt Phụng Tiên chỉ còn là khối lửa đỏ khổng lồ, nàng không còn nhận ra tòa lầu lục giác nữa. Phụng Tiên thét lớn: - Cát Nhược... Phụng Tiên lịm đi, đứng bất động như pho tượng đá, hai mắt mở trừng trừng nhìn khối lửa đỏ đang reo réo, nổ lụp bụp. Đường chủ Kha Chấn Ác lắc vai đã thộp được Tĩnh Bình trên tay Phụng Tiên, mà nàng cũng chẳng hề có phản ứng gi. Mãi một lúc sau, Phụng Tiên mới bừng tỉnh, nhận ra Tĩnh Bình đang ở trên tay Kha Chấn Ác. Phụng Tiên liền quì mọp xuống: - Kha đại hiệp... Đừng đừng quăng Tĩnh Bình vào trong lửa... Ta lạy ngươi đừng giết đứa bé ngây thơ vô tội đó. Tĩnh Bình thấy vậy liền khóc thét lên. Kha Chấn Ác nắm gáy Tĩnh Bình: - Nếu Kha mỗ không quăng đứa bé gái này vào trong khối lửa kia thì phu nhân nhất định phải tuân theo chỉ lịnh của Giáo chủ chứ... Phụng Tiên đập đầu xuống: - Ta tuân lệnh... Bất cứ lệnh gì ta cũng nhất nhất nghe theo. - Tốt lắm! Phu nhân tưởng rằng Giáo chủ không biết phu nhân sẽ chạy đến tòa lầu này chứ gì... Giáo chủ dự đoán như thần, nên đã cho thuộc hạ mai phục xung quanh đây rồi. Nếu phu nhân còn chống lịnh thì nhổ cỏ tận gốc họ Vô. Phụng Tiên bặm môi, nước mắt ràn rụa, nhìn khối lửa đang réo tí tách. Nếu không có Tĩnh Bình, có lẽ Phụng Tiên đã băng luôn vào vòm lửa kia để cùng chết với Vô Cát Nhược. Phụng Tiên nuốt nước mắt nói: - Các ngươi tàn nhẫn quá! Kha Chấn Ác vẫy tay, một gã thuộc hạ liền dẫn đến một con ngựa đen tuyền, nhét dây cương vào tay Phụng Tiên. Kha Chấn Ác gằn giọng: - Phu nhân.. chúng ta lên đường. - Hãy trao Tĩnh Bình cho ta... Nó đang khóc thét kia kịa Kha Chấn Ác phi thân chễm chệ ngồi trên mình ngựa, ra roi đến bên cạnh Phụng Tiên: - Kha mỗ không thích giữ con nít đâu. Đây phu nhân hãy đón lấy. Vừa nói Kha Chấn Ác vừa thảy Tĩnh Bình qua tay Phụng Tiên. Như sợ mất đứa bé bởi bàn tay tử thần, Phụng Tiên ôm giữ nó vào lòng. Nàng vừa khóc vừa nói: - Tĩnh Bình ơi... Đại nạn đã giáng xuống đầu Cát Nhược rồi. Con giờ đây là kẻ mồ côi, không cha, không mẹ, không anh, không em... Nhũ mẫu bất tài.... Nhũ mẫu vô dụng. Phụng Tiên quay lại nhìn khối lửa đỏ, ngây dại nói: - Cát Nhược ơi.... Nhũ mẫu có tội với con. Nhũ mẫu có tội với mẫu thân con, có tội với họ Vô. Trong lúc Phụng Tiên than vắn thở dài thì hai mươi tân cung thủ đã lên ngựa, cặp kè hai bên nàng. Kha Chấn Ác giục Phụng Tiên: - Mời phu nhân lên đường! Những con tuấn mã hí vang khuấy động cả không gian, rồi rầm rập tung vó băng lướt đi, để lại phía sau ngọn lửa đang từ từ tàn dần. Khi tiếng vó ngựa chìm hẳn vào màng sương chiều, thì từ trong đống tro tàn còn nghi ngút khói, có âm thanh kẽo kẹt phát ra. Âm thanh đó ngưng một lúc, tất cả trở lại sự im lặng nặng nề, rồi bất ngờ một cánh cửa từ đống tro bật lên, một thiếu niên chui ra, đầu tóc cháy xém, mặt mày lem luốc. Thiếu niên giống hệt một tên khất cái, đã từng lăn lóc trên bước đường du thực. Y nhìn quanh để tìm lối đi ra khỏi đống tro tàn đang nghi ngút khói. Dùng một thanh gỗ, thiếu niên khều tro mở một lối đi vừa đủ đặt bàn chân. Y ra khỏi đống tro đó, quay mặt khẽ rùn mình một cái lảm nhảm: - Nếu không có cái hầm do mình tự tạo, có lẽ Cát Nhược... Mi đã thành tro thật rồi. Kinh khủng quá. Màn đêm từ từ buông xuống, Cát Nhược ngồi thõm xuống đất, rồi như không ngăn được nỗi lòng bi ai, cộng với không gian cô tịch, liền bật lên tiếng khóc thổn thức. Thở dài thườn thượt Cát Nhược muốn trút bỏ tất cả những gì mình đã trải qua, mới đứng lên, nhặt khúc cây còn bốc khói dâng ngang đỉnh đầu lẩm nhẩm khấn: - Cát Nhược vô dụng không học võ công, đến lúc đại nạn chỉ biết lấy mắt nhìn. Trời đã mở mắt cho Cát Nhược, lửa đã lột xác ta... Nhũ mẫu.... Tĩnh Bình tha thứ cho Cát Nhược. Nhìn quanh dáo dác, Cát Nhược mới hướng về quan lộ, buông tiếng thở dài áo não, rồi ngậm ngùi nói: - Nhũ mẫu... Tĩnh Bình... Ông trời có mắt phù độ Cát Nhược sẽ tìm lại hai người. Cát Nhược xoa mái tóc cháy sạm của mình, lẳng lặng bước ra ngoài quang lộ. Sáng hôm sau, Cát Nhược đã đến thị trấn Ô Đầu với bộ dạng thốc thếch, mặt mày lem luốt. Cát Nhược đi vào trong thị trấn chẳng khác nào một tên tiểu cái đã dầm sương suốt đêm. Cát Nhược đang thất thểu với bao nỗi suy tư khắc khoải, thì giật mình khi ai đó giật mạnh vai. Cát Nhược giật mình quay lại. Đối mặt với Cát Nhược là một khuôn mặt nun núc, với cặp má chỉ muốn chảy xệ xuống. Gã công tử nheo mắt nhìn Cát Nhược: - Ê tiểu cái... Ta xem chừng ngươi đói lắm rồi phải không... Cát Nhược ngơ ngác nhìn gã công tử có bộ dạng to như một con heo. Gã công tử bóp cằm Cát Nhược: - Ta nói sao ngươi không trả lời. Bộ ngươi khinh ta hả... Cát Nhược lắc đầu: - Không... Ta đâu dám khinh đại công tử. Gã ngửa mặt cười khoái trá: - Không khinh thì được rồi. Thế ngươi có biết ta là ai không... Cát Nhược lắc đầu. Gã công tử nheo mày, bất thần vung một thoi quyền nặng như chiếc búa tạ nện vào đỉnh đầu Vô Cát Nhược. - Binh... Trúng thoi quyền đó, Cát Nhược té khụy xuống đất, đầu óc choáng váng. Gã công tử phun một bãi nước miếng vào mặt Cát Nhược. - Một quyền để ngươi nhớ đại công tử Trầm Lãi. Nếu sau này thấy mặt ta thì phải ba chân bốn cẳng mà chạy nhé. Để Trầm mỗ gặp một lần nữa thì cái mặt ăn mày của ngươi vỡ toan đó. Quá uất ức bởi sự ngang tàng của gã công tử họ Trầm, Cát Nhược gầm lên một tiếng lao đến thúc đầu vào bụng y: - Bịch... Gã công tử khụp người xuống, nước miếng trào luôn ra ngoài cửa miệng. Y la toáng lên: - Tiểu cái... Ngươi dám đánh Trầm công tử... Bây đâu... Thằng tiểu ăn mày nó giết ta. Cát Nhược vừa đứng lên thì hai tên gia nhân của Trầm Lãi đã băng đến kẹp hai bên. Tên bên tả trợn mắt nện luôn một chưởng vào đan điền Cát Nhược. - Bình... Cát Nhược bị ngọn chưởng đó nhắc bổng hai chân lên kề khỏi mặt đất. Tên thứ hai liền đấm thẳng xuống lưng Cát Nhược một thoi quyền. - Bình... Trúng hai đòn trừng phạt đó, Cát Nhược nằm bẹp dưới đất. Trầm Lãi đạp chân lên lưng Cát Nhược: - Tiểu cái... ngươi dám hỗn với ta à... Ta sẽ dạy ngươi một trận cho ngươi mở mắt ra nhé! Trầm Lãi vừa nói vừa chà gót giày lên lưng Cát Nhược. Tiếng quát vang lên sau lưng Trầm Lãi: - Dừng lại!... Nghe tiếng quát thanh tao như tiếng pha lê va vào nhau. Trầm Lãi liền thả chân xuống khỏi thân Cát Nhược, bẽn lẽn quay về sau. Y toét miệng cười hì hì rồi nói: - Tạ tiểu thư xuất hành đi sớm. Trầm Lãi ta không biết, nên không kịp nghinh đón. Một thiếu nữ nhan sắc diễm lệ, trang phục đài các, chứng tỏ thuộc trong hàng phú gia đại tộc chẳng thua kém gì Trầm Lãi. Nàng bước thẳng tới đỡ Cát Nhược đứng lên. Nguýt Trầm Lãi một cái: - Sao Trầm công tử lại ức hiếp người giữa chốn thanh niên bạch nhật... - Ý... Tại hạ ức hiếp người sao... Chẳng qua tên tiểu cái này đón đường tại hạ và tiểu thư. Thấy hắn dơ mắt quá tại hạ muốn dọn đẹp để tiểu thư du hành cho thỏa mắt đấy thôi. Tạ Thu Nguyệt xì một tiếng: - Tiện nữ này đâu đáng để công tử chăm chút đến độ đánh người giữa chốn đông người. Nàng quay lại Vô Cát Nhược: - Tiểu cái, ngươi có sao không... Cát Nhược ngước lên nhìn nàng. Tạ Thu Nguyệt nhận ra đôi mắt tròn đen láy của Cát Nhược phản phất sự oán hờn, cay nghiệt. Cát Nhược phủi lớp bụi dính trên áo mình. Đột nhiên Cát Nhược toét miệng cười, quay sang Trầm Lãi. Tạ Thu Nguyệt nheo mày nhìn Cát Nhược tỏ vẻ ngạc nhiên: - Tại sao tiểu cái lại cười... Bị người ta đánh còn cười được sao... Vô Cát Nhược nhún vai: - Đại tiểu thư phá tiểu cái này thì đúng hơn. Vừa nói Cát Nhược vừa nhón gót như muốn thì thầm vào tai Tạ Thu Nguyệt. Tạ Thu Nguyệt không nghe rõ Cát Nhược nói, liền hỏi lại: - Tiểu cái muốn nói gi... - Tiểu thư không nghe tôi nói à... Tạ Thu Nguyệt lắc đầu. Cát Nhược thở dài một tiếng, liếc xéo qua Trầm Lãi. Tạ Thu Nguyệt hỏi luôn: - Tại sao tiểu cái lại thở dài... - Hà... Mạng tôi có bị người ta đánh chết, cũng chỉ là cái mạng của một tên ăn mày. Còn vị công tử kia chết, đáng là oan uổng. Y vốn sinh ra sống trong ngọc ngà, nhung lụa, có người hầu, người phục, thế mà lại chết bất đắc kỳ tử. Nên tôi cảm thấy ân hận vô cụng Trầm Lãi nghe Vô Cát Nhược nói, mặt liền biến sắc: - Tiểu cái... ngươi vừa nói cái gi... - Đại công tử sắp chết, nên tôi ân hận quá thôi. - Ta sắp chết... Ngươi có điên không mà nói như vậy... - Thật sự lúc công tử đạp chân lên lưng tôi thì tôi lỡ phóng độc vào Đan Điền công tử rồi. Chỉ một chút xíu nữa thôi, ruột gan của công tử sẽ nôn nóng như lửa đốt, sau đó thì nhận một cái chết thảm thương. Cát Nhược lắc lắc đầu tiếp: - Công tử có chết cũng đừng báo oán cho gã ăn mày nhỏ này. Cát Nhược nói xong liền ôm quyền hướng qua Tạ Thu Nguyệt: - Đa tạ tiểu thư đã có lòng. Cát Nhược quay lưng dợm bước, thì Trầm Lãi thét lớn: - Tiểu cái... Đứng lại! Trầm Lãi vừa thét vừa băng lên chắn ngang đường Cát Nhược: - Ngươi đã hạ độc muốn đi dễ dàng như vậy sao... Ngươi muốn đi thì đưa thuốc giải đây. Cát Nhược thở ra: - Ta không mang theo thuốc giải. - Không mang theo... Không mang theo... Thế ngươi để ta chết sao... - Nếu công tử muốn sống, ắt phải đưa cho ta kim tiền để ta đến hiệu thuốc bốc thuốc giải giùm ngươi chứ. Trầm Lãi nhìn hai gã gia nhân, rồi liếc sang Tạ Thu Nguyệt: - Được... Ta sẽ đưa ngươi kim tiền. Bao nhiêu... Cát Nhược trầm tư: - Ít nhất công tử phải có một nén vàng mới đủ mua giải độc đơn. - Được... Ta có. Trầm Lãi liền thò tay vào thắt lưng lấy ra một túi gấm rồi trút nén vàng lên tay Cát Nhược. Cát Nhược ngắm nghía nén vàng của Trầm Lãi. - Công tử và Tạ tiểu thư cảm phiền tìm một quán nước nào đó. Tiểu cái sẽ mang thuốc giải lại ngay. Phiền tiểu thư chăm sóc giùm Trầm công tử trong lúc tôi chưa kịp mang thuốc giải về. Cát Nhược quay qua Trầm Lãi: - Công tử phải uống thật nhiều nước mới hạ hỏa trong lúc độc đơn phát tán. - Ngươi đi sớm đi. Trầm Lãi vẫy hai gã gia nhân: - Các ngươi hãy theo tiểu cái. Vô Cát Nhược chỉ quán nước bên đường. - Hai vị hãy vào trong kia đợi ta một chút. Cát Nhược băng mình đi, hai gã gia nhân bám gót theo sau. Bắt hai gã gia nhân đứng ngoài hiệu thuộc Cát Nhược xăm xăm bước vào trong. Hai gã gia nhân đứng ngoài chỉ thấy lão đại phu hết bốc dược thảo này đến dược thảo khác. Có lẽ trên kệ có bao nhiêu thuốc, Cát Nhược đều mua hết. Sau cùng lão mới đưa ra một chiếc tịnh bình màu xanh. Cát Nhược tủm tỉm gật đầu cười: - Đa ta... Lão bá... Đa tạ lão bá. Lão đại phu mới sáng sớm đã có người vào mua nhiều thuốc như vậy, cũng hí hửng đáp lời: - Tiểu công tử đúng là bậc thần y. Lão phu bội phục, chế dược giải độc vô ảnh công tử sánh ngang với Hoa Đà. - Lão bá quá khen... Đó chỉ là nghề mọn. Cát Nhược bước ra ngoài hiệu thuốc ngoắc hai gã gia nhân của Trầm Lãi: - Chúng ta mau quay về, kẻo không kịp. Ba người hối hả quay lại quán nước. Vô Cát Nhược thấy trước mặt Trầm Lãi đã có trên năm tô nước chè xanh liền rối rít nói: - Công tử uống như vậy tốt lắm. Nhờ có chè xanh mà chất độc chưa phát hoa.... Tạ Thu Nguyệt thở dài: - Giữa đường lại gặp chuyện không đâu. Ta đi trước đây. Thu Nguyệt vừa dợm đứng lên. Cát Nhược đã nắm tay nàng: - Thư thư... khoan đi... Có thư thư ở đây minh chứng cho tôi đã giải độc cho Trầm công tử. Kẻo sau này người bị trúng độc lần nữa lại hiểu lầm tôi. Thu Nguyệt đành nén ngồi trở lại ghế. Trầm Lãi nghe hai gã gia nhân rũ rỉ, mặt hớn hở hướng sang Cát Nhược: - Trầm mỗ có mắt như mù, không biết tiểu cái là đấng thần y tái thế, xúc phạm. Giải độc xong Trầm mỗ sẽ thết tiểu ca một đại yến. Cát Nhược khoát tay: - Ê.. Ý của ta chỉ muốn giải độc cho Trầm công tử mà thôi. Nhưng nếu công tử đã có ý như vậy thì sẵn đây hãy thết thư thư của ta. Nghe Cát Nhược nói, Trầm Lãi càng hứng khởi: - Được... Được... Thết tiểu ca với Tạ Tiểu thư. Trầm mỗ có mất vài trăm nén vàng cũng chẳng hề thở dài một tiếng. - Công tử thật là hào phóng, phong nhã. Nhất định sau này sẽ đặng thành phú gia đệ nhất trong thiên hạ. Cát Nhược quay lại gã tiểu bảo: - Tiểu bảo... Bao nhiêu thứ gì có trong quán người hãy mang ra hết. Cần thiết cứ qua bên tửu lần nào đó bảo họ mang mọi thứ dọn ra bàn luôn. Cát Nhược nói xong liền đứng lên bước ra khỏi cửa quán, thuận tay lấy luôn chiếc vung trong bếp gõ như một thằng mõ gõ chiêng báo động. Thấy sự lạ khiến ai nấy đều vây quanh Cát Nhược. Trầm Lãi và Tạ Thu Nguyệt ngồi trong không biết Cát Nhược tính giở trò gì, mà chỉ thấy người người, đại đa số là những kẻ khố rách, mạc hạng, hoặc bọn ăn mày trong thị trấn lũ lượt kéo vào quán. Bọn tiểu nhị tất tả chạy ngược chạy xuôi, tất nhiên bàn của Cát Nhược và Trầm Lãi được lo toàn chu tất. Một lão Cái bang đứng lên, ôm quyền hướng về Trầm Lãi: - Cái bang chúng tôi hôm nay mới chứng nghiệm sự phong lưu, hào phóng của đại công tử, không như bọn tiểu nhân truyền miệng. Cát Nhược nheo mày: - Bọn tiểu nhân truyền miệng gi... - Chúng kháo đại công tử là kẻ keo kiệt nhất thành Giang Tô. Cát Nhược cau mày: - Tầm bậy... Bây giờ các ngươi đã thấy Trầm công tử là người như thế nào... - Nghe không bằng thấy... Chúng tôi rất bội phục Trầm công tử. - Đã bội phục thì cứ tự nhiên mà ăn mà uống. Trầm Lãi nhìn Cát Nhược không chớp mắt. Ý của Trầm Lãi bây giờ chỉ muốn nện một thoi quyền vào mặt Cát Nhược, nhưng lỡ khiến Cát Nhược nổi giận thì không người giải độc, nên đành ngậm bồ hòn nhìn bọn Cái bang và Cát Nhược nhai ngấu, nhai nghiếng thức ăn để trên bàn. Thấy người ăn, Trầm Lãi cũng đói, nhưng vừa đưa đũa đến con gà luộc thì Cát Nhược cản lại: - Ậy... Trầm công tử không nên ăn lúc này, nên uống giải độc đơn trước. Nếu công tử ăn, giải độc đơn mất hiệu nghiệm, lúc đó không ai cứu được đại công tử đâu. Cát Nhược quay sang Thu Nguyệt: - Mời tiểu thư cứ tự nhiên. Thu Nguyệt mỉm cười: - Tiểu cái cứ ăn. - Tất nhiên phải ăn chứ. Nếu tôi không ăn, đại công tử Trầm Lãi lại nghĩ mình khách khí. Cát Nhược quay lại hai gã giai nhân: - Cảm phiền hai vị hãy vào trong coi siêu thuốc đã cạn hết chưa... Hai gã gia nhân răm rắp thực thi mệnh lệnh của Cát Nhược. Một lúc sau, gã tiểu bảo và hai gã gia nhân bưng ra một tô thuốc bốc mùi thơm phức. Hai gã gia nhân đặt tô thuốc xuống trước mặt Trầm Lãi. Trầm Lãi chực bưng tô thuốc thì Cát Nhược can lại: - Ý... Để ta nếm trước coi. Cát Nhược liền nếm qua bằng lưỡi, rồi chuyền tay qua hai gã gia nhân: - Các ngươi là gia đinh của đại công tử phải dùng trước để coi có độc vị gì không... - Dạ dạ... Hai gã gia nhân nếm chén thuốc, tấm tắc khen: - Thuốc thơm quá... Nhưng hơi đắng. Tiểu nhân sợ công tử uống đắng không quen. Cát Nhược bưng tô thuốc đưa đến trước mặt Trầm Lãi: - Mời công tử... Nam nhi đại trượng phu chẳng lẽ sợ đắng. Vậy giữa chết với đắng, đại công tử phải chọn một. Trầm Lãi đón tô thuốc của Cát Nhược: - Trầm mỗ đâu thể để mình mất mặt trước Tạ tiểu thư đây. Y nói xong nhắm mắt uống luôn một hơi hết tô thuốc rồi ểnh bụng ngồi thở dốc. Cát Nhược quay lại đám người đang ăn chực lớn tiếng nói: - Tất cả hãy tặng cho đại công tử một tràng pháo tay coi. Theo lời Cát Nhược tất cả thực khách đều vỗ tay đôm đốp. Trầm Lãi gật gù sau đó trừng mắt quay lại Cát Nhược: - Trầm mỗ đã uống thuốc giải rồi, giờ đến lượt ta hành xử tên tiểu ăn mày ngươi. Cát Nhược xì một tiếng móc luôn tịnh bình trong thắt lưng đưa đến trước mặt: - Đại công tử lầm rồi, chén thuốc vừa rồi chỉ là thuốc thông thường mà thôi. Đây mới thật là giải độc nè. Tiểu cái ta đâu ngu dại gì trao cho Trầm công tử trong lúc này. Trầm Lãi hừ một tiếng: - Ngươi thật là quỷ quyệt. Gã vừa nói vừa chộp tay đoạt chiếc tịnh bình trên tay Cát Nhược. Mất tịnh bình, Cát Nhược biến sắc, khoát tay: - Đại công tử hãy trả cho ta... Đừng uống... Trả cho ta. - Trả cho thằng ăn mày như ngươi à. Ta uống xong, giải độc đơn thì vặn gãy cổ tên tiểu quỷ ngươi. Vừa nói Trầm Lãi vừa ngửa cổ trút tất cả thuốc vào trong bình rồi bưng tô nước chè uống ừng ực. Gã quăng tô nước chè xuống đất, chiếc tô bể tan. Tất cả mọi người đồng loạt đứng bật dậy. Cát Nhược nhoẻn miệng cười. Trong lúc đó Trầm Lãi sắc diện biến đổi qua màu tái mét. Tạ Thu Nguyệt ửng mặt khi có mùi khó chịu xộc vào mũi mình. Cát Nhược nheo mày nắm tay nàng: - Thư thư... chúng ta đi thôi. Thư thư ngồi đây Trầm công tử không được tự nhiên để xổ chất độc ra ngoài. Trầm Lãi từ từ ngồi xuống ghế, miệng bặm lại, mắt trợn ngược. Tạ Thu Nguyệt quay sang Vô Cát Nhược: - Vừa rồi tiểu cái cho Trầm công tử uống giải độc gì... - Tôi chỉ cho vị đại ca đây dùng chút ít thuốc xổ, nhưng đại ca lại uống quá liều, uống nhiều cũng không sao. Công tử sẽ mau tống hết chất độc ra ngoài thôi, nhưng chỉ hơi bất tiện là giữa chốn đông người. Cát Nhược vừa nói vừa đứng lên bỏ đi. Đi hết bàn này đến bàn khác, rồi bước thẳng ra cổng. Trầm Lãi ngồi trân mình nhìn Cát Nhược mà không biết làm sao, bởi một lẽ nếu đứng lên thì y chẳng còn mặt mũi nào rảo bước khắp thị trấn Ô Đầu này. Tạ Thu Nguyệt đi sau lưng Cát Nhược. - Tiểu cái... Ta biết vì sao lúc Trầm Lãi đánh ngươi ngươi lại cười. Ngươi muốn trả thù gã công tử đó. Cát Nhược bật cười thành tiếng: - Tôi muốn dạy gã công tử đó một bài học nhớ đời. - Tiểu cái thật là ranh ma... quỷ quyệt. Ta không ngờ ngươi lại giảo hoạt như vậy. - Đi với Phật vận áo cà sa... đi với ma vận áo giấy. Đột nhiên một lão nhân từ phía sau lướt tới cắp ngang Vô Cát Nhược, băng đi nhanh không thể tả. Tạ Thu Nguyệt chỉ kịp nghe Cát Nhược thét lớn: - Buông ra... Vị lão nhân đó đã mất hút cùng với Cát Nhược rồi. |
|
|
|
|
|
#2 |
|
Rìu Sắt Đôi
![]() Tham gia: Aug 2008
Bài: 252
VZD: 6.888
Điểm: 445/119 bài viết
|
Hồi 2: Xảo ngôn đoạt kỳ duyên
Lão nhân cắp Cát Nhược, đến lúc dừng bước thì đã đến hẻm vực Lạc Phượng. Vô Cát Nhược thở khì một tiếng, khi đã yên vị ngồi trên gò đá. Cát Nhược gãi đầu lấm lét nhìn lão Cái bang, rồi buông một câu ra vẻ thản nhiên: - Tiểu ăn mày gặp ăn mày chúa. Lão nhân đã không giận, mà còn bật cười khoái trá. - Tiểu tử... Ngươi thật là lém lỉnh đấy. - Sao lão tiền bối cho tiểu cái này là hạng lém lỉnh chứ... - Ngươi qua mặt được ta à. Nếu ngươi tự nhận là ăn mày sao ta lại không biết... Cát Nhược gãi đầu, toét miệng cười hì hì: - Lão tiền bối là ăn mày thứ thiệt, còn tiểu bối chỉ mới thọ giáo mà thôi. Lão nhân khõ đầu Cát Nhược: - Miệng lưỡi... Miệng lưỡi. Cái bang kiểu như tiểu tử thì đúng là ăn mày qúi tộc. - Sao lại gọi là quí tộc... - Ngươi còn nói nữa ư... Gã công tử Trầm Lãi, phú gia đại thương đứng nhất Giang Tô gặp một lũ ăn mày như ngươi e sản nghiệp của y chẳng mấy chốc tiêu ra ma. - Tiền bối biết vì sao hắn bị tiểu tử tặng một bài học không... - Ta có mắt, có tai, chẳng lẽ lại không thấy không nghe... - Đã thấy đã nghe, thì lão tiền bối còn hỏi gì nữa. Cát Nhược đứng lên: - Đa tạ tiền bối đã đưa tiểu bối đến đây. Giờ xin kiếu từ. Cát Nhược vừa nói vừa dợm bước. Lão nhân đâu để chàng đi dễ dàng như vậy được, và chỉ một cái chợp mắt như con ruồi, lão đã nắm cứng mạch môn Cát Nhược rồi. - Ê... Tiểu cái gặp trưởng lão sao vội vã bỏ đi như vậy... Cát Nhược quay lại cười hì hì: - Tiểu bối ăn no tất phải đi chứ... - Ngươi đi đâu... - Nói ra kỳ lắm. Hổng đi thì chết quá, mà ở lại thì phạm tội với lão tiền bối. Lão nhân vỗ đầu: - A... ta biết ngươi đi đâu rồi. Đồ ôn dịch. Lão nhân đứng gải đầu nhìn dáo dác: - Ê... ngươi đi ra sau gò Lạc Phược mà đi. Lão phu đứng đây chờ. Cát Nhược nhăn mặt: - Úi chà... Đi xú uế mà bắt lão tiền bối đứng canh chừng thật là bất nhã úa. Lại khó đi lắm. - Hư.. ta chờ ngươi được. Bởi ta có việc cần bàn với ngươi. - Lão tiền bối có chuyện gì... - Ngươi đi xong ta sẽ nói. Chớ ta bàn xong sợ ngươi lại... Cát Nhược lém lỉnh cười khì một tiếng: - Tự nhiên bụng tiểu bối hết đòi hỏi đi rồi. Bây giờ lỗ tai lại ngứa, phải nghe chuyện của tiền bối thôi. - Thì ra ngươi chỉ tính đường trốn mà thôi. Cát Nhược lắc đầu nguầy nguậy: - Lão tiền bối đừng hiểu lầm... Tiểu bối và tiền bối là đồng môn với nhau, cớ sao bỏ trốn chứ. Cát Nhược vuốt nếp áo của lão nhân: - Lão tiền bối đưa Cát Nhược đến đây, coi như đã cứu Cát Nhược khỏi tay bọn gia nhân của họ Trầm. Ơn này tiểu bối mang nặng suốt đời, thề chẳng dám quên. Còn mong sớm có ngày báo đáp. Lão nhân nhìn sững vào chàng nói: - Miệng lưỡi của ngươi thật khó lường. Thôi được... Ta sẽ nói ngươi biết vì sao ta cắp ngươi đến đây. Cát Nhược ngồi trở lại gò đá. Lão nhân chỉ hai chữ khắc trên vách núi: - Đây là gò Lạc Phượng, phía sau vách núi này có một hẻm vực, tên gọi là tuyệt địa. - Tuyệt địa có gì lạ không... - Ta sẽ nói hết với ngươi. Cát Nhược vắt chân, nhìn trời lơ đễnh. Lão Cái bang véo vào lỗ tai chàng: - Ê... ngươi không muốn nghe nữa à... - Tiểu bối rất muốn nghe... Rất muốn nghe. - Thế sao ngươi lại lơ đễnh nhìn trời... - Ậy... Nghe bằng lỗ tay chứ đâu nghe bằng hai con mắt. Đó là lẽ thường sao tiền bối lại thắc mắc. Lão nhân trố mắt: - Ngươi nói vậy cũng đúng... Thông minh... thông minh. - Lão tiền bối không còn véo lỗ tai tiểu bối nữa chứ... - Lão phu xin lỗi ngươi. Lão Cái bang ngồi xuống cạnh bên Vô Cát Nhược: - Ngươi có biết vì sao hẻm vực đó gọi là tuyệt địa không... Cát Nhược lắc đầu: - Tất nhiên là không biết rồi. Nếu biết tiểu bối đâu phải ngóng hai lỗ tai để nghe. Lão Cái bang bật cười sang sảng: - Ngươi không biết lão phu mới nói chứ. Hẻm vực đó có tên là tuyệt địa, bởi nơi đó chỉ có kẻ vào mà không có người ra. Cát Nhược le lưỡi: - Nguy hiểm thế đấy à... - Nếu không nguy hiểm đến mất mạng thì đâu gọi là tuyệt địa. Nhưng lão phu nghĩ với kẻ thông minh như ngươi thì có thể vào và trở ra được. Cát Nhược rùn mình: - Ui da... lão tiền bối muốn tiểu bối vào tuyệt địa. Cát Nhược vừa nói vừa đứng bật dậy, khoát tay như đang bị một bầy ong vò vẽ tấn công. - Không được đâu... Đó là nơi nguy hiểm thì không thể nào vào được rồi. Nhất định tiểu bối sẽ không vào. Cát Nhược ôm quyền: - Tiểu bối xin cáo từ. Một lần nữa lão nhân Cái bang lại thộp cứng mạch môn Cát Nhược: - Ngươi nghe lão phu nói, ngươi không vào tuyệt địa không được. - Cớ sao lại là tiểu bối... - Lão phu cần cái miệng của ngươi. Và chỉ có ngươi mới vào được mà thôi. Cát Nhược chau mày: - Vào trong đó để làm gì... Mà tiền bối đã biết có vào không có ra, cớ sao lại bắt tiểu cái này chui vào hang tử thần chứ... Tiền bối không nhận ra tiểu bối cũng là đồng môn sao... Lão nhân nheo mắt nhìn sững Cát Nhược: - Tiểu tử... Ngươi là đồng môn của ta hồi nào... Nếu ngươi là đồng môn thì tất nhiên Bang chủ Cái bang Trương Khuất Sanh này phải biết. - Tiểu cái mới nhập môn. Tiền bối không thấy bộ tạng tiểu cái giống người sao... - Bộ tạng của ngươi còn hơn cả ăn mày chúa như ta. Nhưng lại không có chút gì là ăn mày. Nhưng bây giờ ta sẵn sàng nhận tiểu tử vào Cái bang. Ngươi đồng ý chứ... Cát Nhược hí hửng: - Nếu được Trương lão tiền bối ưu ái như vậy thì Cát Nhược vô cùng cảm kích. Vừa nói Cát Nhược vừa ôm quyền: - Tiểu cái Cát Nhược ra mắt lão Bang chủ. - Tốt... tốt lắm. Ngươi có duyên với Cái bang nên mới được Trương mỗ đây chấp nhận đấy. Cát Nhược dõng dạc ưỡng ngực: - Đa tạ Trương bang chủ. Trương Khất Sanh mỉm cười: - Đã gia nhập Cái bang thì nhất nhất tiểu tử phải nghe lịnh của Bang chủ. Giờ ta ra lịnh cho ngươi thâm nhập vào Tuyệt cốc. Cát Nhược trợn tròn hai con mắt, muốn lồi cả tròng đen to như hai hạt nhãn: - Bang chủ lịnh cho tiểu bối thâm nhập tuyệt địa, chẳng khác nào đưa Cát Nhược này lên bệ chém đao phủ thủ. Cát Nhược lùi về sau hai bộ, mặt sụ xuống, bùi ngùi nói tiếp: - Tiểu bối ngỡ rằng gia nhập Cái bang sẽ được Bang chủ xem là kẻ đồng môn, cùng hội cùng thuyền, nhưng không ngờ mới vào đã bị Bang chủ ép bức thâm nhập tuyệt cốc. Cát Nhược xin rút lại lời nói, không vào Cái bang nữa đâu. - Nói như vậy. Ngươi coi Cái bang là thứ gì chứ. Chỗ không người hay kỹ viện cho khách chơi, muốn vào thì vào muốn ra thì ra, ngươi đừng bắt lão phu nộ khí xung thiên thì mạng ngươi toi ngay tức thời đó. Cát Nhược gãi đầu: - Trương bang chủ bức ép Cát Nhược cũng vừa vừa thôi. Ít ra Bang chủ cũng vừa mới tộng một bữa tiệc của Cát Nhược thết đãi ân cần kia mà. - Chính nhờ bữa tiệc đó, lão phu mới phát hiện ra tài năng của ngươi. Tiểu tử... ngươi không đi không được. - Tại sao cứ phải là tiểu bối chứ... - Rồi lão phu sẽ nói rõ cho ngươi biết. Kéo Cát Nhược bắt ngồi xuống gò “Lạc Phượng”, lão Bang chủ Cái bang Trương Khất Sanh, xuống giọng thật nhỏ nói: - Trước đây lão tổ Cái bang là Thần Cái đã đi vào tuyệt cốc đó, và để lại hai người hộ vệ ngoài cửa vực là Song tà. Không biết Thần Cái có ân với Song tà thế nào mà suốt mười năm qua, họ chẳng hề rời hẻm vực đó, nên thiên hạ lót thêm hai chữ tuyệt cốc gắn cho Song eà. Cát Nhược cướp lời Trương Khất Sanh: - Họ là người của Thần Cái, thế tiền bối đến gặp họ hợp tình, hợp lý hơn tiểu bối. - Ậy... Nếu ta đến được thì đâu cần tới ngươi. Trước đây, Thần Cái vào hẻm vực tuyệt địa chắc chắn bên trong phải có bí ẩn gì đó, chỉ có ngươi vào mới biết. Muốn vào hẻm vực tuyệt cốc, phải qua hai tên Song tà kia, cái miệng của ngươi có thể gạt họ mà vào. - Tiền bối đánh giá cao tiểu bối quá. Sợ tiểu bối mới xuất hiện chưa nói câu nào đã bị toi mạng rồi. Với lại Cát Nhược chẳng hề biết một chút võ công, lỡ gặp rủi ro làm sao mà chống lại tìm một sinh lộ. - Ậy... thế mới gọi là khó chứ. Nhưng ta nghĩ đầu óc thông minh của ngươi sẽ qua được Song tà. Thứ hai, muốn vào hẻm vực, đòi hỏi phải có công phu Tục Hoàn Cốt. - Tục Hoàn Cốt là gì... - Đó là thuật ép người lại mềm như cọng bún, mới có thể len qua hẻm vực. Cát Nhược nhảy dựng lên: - Thế thì tốt rồi... Tiểu bối hổng biết thuật Tục Hoàn Cốt... Tiền bối hãy đi chọn kẻ biết thuật Tục Hoàn Cốt. Cát Nhược lại ôm quyền: - Xin kiếu từ. Trương Khất Sanh lần này chộp gáy chàng, đặt trở lại gò Lạc Phượng. - Ngươi không biết, lão phu sẽ dạy. Cát Nhược nheo mày: - Trương bang chủ biết thuật Tục Hoàn Cốt, lại là hậu duệ của Thần Cái, sao lại bắt Cát Nhược thay thế người chui vào hẻm vực tuyệt cốc... - Ta biết thuật Tục Hoàn Cốt, nhưng vì xương lại hóa lão cứng ngắc rồi, chỉ có những nguời như tiểu tử mới dùng thuật ấy chen qua hẻm vực được thôi. - Nói đi, nói lại cũng không ngoài việc tiểu bối phải chui vào chỗ chết. - Nếu ngươi không chết trở ra, Trương mỗ đây sẽ thưởng cho ngươi một chức vị hệ trọng trong Cái bang. Cát Nhược lắc đầu: - Đa tạ... Đa tạ... Cát Nhược chỉ có một mạng thôi, cái mạng qúi hơn chức vị ăn mày. Trương Khất Sanh lắc đầu: - Ta đã nói hết rồi... Ngươi không nghe không được. Ngươi chỉ có một cái mạng, không vào trong hẻm vực tuyệt cốc thì mạng ngươi cũng chẳng còn. Suy nghĩ cho kỹ đi. Cát Nhược nhăn mày: - Không biết Cát Nhược sinh ra nhằm giờ nào, khắc nào mà chỉ gặp toàn những việc xui xẻo. Thôi được rồi, đến hẻm vực tuyệt cốc tiểu bối sẽ tìm cách. Trương Khất Sanh liếc Cát Nhược: - Ngươi đừng giở quẻ bỏ trốn đó. Không được đâu. Trương Khất Sanh vừa nói vừa rút luôn dây thắt lưng trói Cát Nhược vào tạ thủ của mịnh - Thế này chắc ăn hơn, bởi ngươi là kẻ giảo hoạt khó lường. Cát Nhược thở ra một tiếng: - Trương bang chủ cẩn thận quá, cẩn thận đến độ bụng tiểu bối lại quặn đau, đòi đi rồi. - Ngươi... Cát Nhược rùn mình: - Đó là lẽ sống thường tình, có vô phải có ra, chẳng lẽ tới cái chuyện đại tiện, Trương bang chủ cũng cấm đoán tiểu bối nữa sao. Để lâu sợ bụng tiểu bối vỡ toang, thì ui cha chẳng còn ai chui vào con hẻm kia giúp Trương bang chủ đâu. Cát Nhược lại xoa bụng: - Ui cha... Đau quá... Đau thật rồi đấy. Không đi không được. Cát Nhược vừa nói vừa lần ra sau gò Lạc Phượng. Lỡ trói Cát Nhược vào tạ thủ của mình để đề phòng, Trương Khất Sanh chẳng còn cách nào hơn là biến thành một kẻ trông nom cho Cát Nhược, trong lúc đại tiện. Lão ngoảnh mặt chỗ khác mà không ngừng hối thúc: - Tiểu tử lẹ lên đi. Cát Nhược cười hì hì: - Trương bang chủ cũng phải cho tiểu bối làm cái chuyện thường tình đó chứ. Hối mãi thì tiểu bối chỉ còn nước ngồi lì ra đây mà thôi. Trương Khất Sanh thở dài một tiếng: - Thiên hạ mà biết được chuyện này e cười vỡ mặt lão phu. - Lão tiền bối sợ người đời cười thì cứ tự nhiên ly khai, cứ để Cát Nhược ở đây một mình. Tiểu bối sợ... đợt đại tiện này kéo dài phải ba năm mới xong. Trương Khất Sanh quay phắt lại. Khuôn mặt họ Trương đang lại, toát ra những vẻ sát khí hừng hực. Thấy khuôn mặt đầy căm phẫn của Trương Khất Sanh, Cát Nhược khoát tay rối rít nói: - Tiểu bối xong rồi... Tiền bối bớt giận... Xong rồi. Cát Nhược đứng lên, toét miệng cười cầu tình. Trương Khất Sanh gằn từng tiếng một: - Nếu ngươi còn giở chứng nữa thì đừng trách họ Trương này đó. - Tiểu bối biết. - Đi theo lão phu, ta sẽ truyền thụ thuật Tục Hoàn Cốt cho ngươi. Sau đó ngươi thâm nhập vào tuyệt cốc. Cát Nhược nhún vai thở dài: - Đến nước này thì chẳng còn cách nào khác hơn là chui vào chỗ chết. Mạng của tiểu bối đến lúc phải chầu Diêm phủ rồi. Nhưng học tuyệt Tục Hoàn Cốt mất độ bao nhiêu thời gian, khoảng mười năm không... - Chỉ độ ba ngày thôi, ngươi sẽ sử dụng được. - Thế thì tiểu bối chỉ còn sống trong ba ngày. Số phận của tiểu bối thật là hiu hắt. |
|
|
|
|
|
#3 |
|
Rìu Sắt Đôi
![]() Tham gia: Aug 2008
Bài: 252
VZD: 6.888
Điểm: 445/119 bài viết
|
Hồi 3: Song Hùng Tuyệt Địa
Đúng như Trương Khuất Sanh nói, Vô Cát Nhược đến hẻm vục đã thấy hai chiếc chòi chấn hai bên một khe núi vừa đủ nhét lọt hai bàn tay. Tất nhiên Cát Nhược biết trên hai cái chòi kia chính là nơi cư trú của Song Hùng Tuyệt Địa. Hai cái chòi lá đó, có lẽ đã có ở đây rất lâu, và chưa một lần sửa chữa, nên ngỡ như sắp đổ ngang nếu có một cơn trốc đi qua. Cát Nhược bước thẳng đến khe núi. Liền lập tức Song Hùng Tuyệt Địa từ trong chòi phi thân ra, trảo công đã vung ra chực phát khí đoạt mạng Cát Nhược. Lúc Song Hùng Tuyệt Địa sắp phát khí công thì Cát Nhược đã lăn ra đất la toáng lên: - Thần cái nội tổ ơi.. Cháu chắc ba đời, bảy kiếp chết vì thương, vì nhớ nội tổ. Nghe câu ca thán của Cát Nhược, Song Hùng Tuyệt Địa liền thu ngay trảo công, đứng chắn trước mặt Vô Cát Nhược. Một người trong Song hùng là Thân Quản Kim chỉ tay vào mặt Cát Nhược: - Tiểu tử... ngươi vừa nói gi... Nước mắt lưng tròng, xối xả tuôn xuống hai bên má, Vô Cát Nhược vừa khóc vừa nói: - Nhị vị lão trượng ơi... Tiểu điệt vì nhớ nội tổ Thần Cái... Thân Quản Kim nheo mày: - Cái gì... Ngươi mà là cháu của Thần Cái à... Cát Nhược khụt khịt: - Đúng như vậy! Người thứ hai có tên là Lưu Chí Nhẫn quay sang Thân Quản Kim: - Lão hữu... ngươi có tin không, chẳng lẽ đại hiệp Thần Cái chưa đầy tứ tuần mà đã có đứa tiểu điệt kêu bằng nội tổ... Lưu Chí Nhẫn nhìn chằm chằm vào Cát Nhược: - Tiểu tử... Ngươi dám nói láo với Song Hùng sao... Cát Nhược giật thót ruột, tự trách thầm, và mắng Trương Khuất Sanh. Gã Bang chủ chết tiệt, hổng cho mình biết Thần Cái bao nhiêu tuổi, để mình lỡ miệng. Chuyến này chắc khó sống quá. Cát Nhược khụt khịt ngẩn nhìn Song Hùng Tuyệt Địa: - Nhị vị lão sư không tin nhưng đó là sự thật. - Sự thật như thế nào... Cát Nhược thút thít khóc: - Vốn trước đây Thần Cái nội tổ có quan hệ xa xăm với tiểu cái này. Đến khi người nhập khe vực tuyệt địa, tiểu bối mới tròn năm tuổi, nay đã đúng mười năm, mới lật lại gia phả và biết được nội tổ đã ra đi. Theo di ngôn của Bang chủ Cái bang, tiểu bối phải đến nơi người ẩn tích bái ba lạy, mới đặng tròn chữ nghĩa. - Ngươi nói ta nghe chẳng lọt lỗ tai. Thân Quản Kim nắm gáy Cát Nhược: - Ngươi chỉ nói đến đây xá ba cái rồi đi, hay có mục đích gì khác... Cát Nhược bùi ngùi nói: - Mục đích tiểu cái chỉ bao nhiêu đó thôi. Và chỉ mong sao nhị vị tiên sư cho tiểu điệt đặng trọn chữ nghĩa với lão tổ. Lưu Chí Nhẫn thộp mạch môn Cát Nhược. Vẻ mặt lão nghiêm lại, rồi quay sang Thân Quản Kim. - Thằng nhỏ này không có võ công. Lưu Chí Nhẫn buông mạch môn Vô Cát Nhược: - Ngươi đến để trọn chữ nghĩa thì được, nhưng đến nhằm mục đích thâm nhập tuyệt địa thì nhị vị lão gia không để ngươi sống đâu. Cát Nhược sụt sùi: - Lẽ phận làm cháu, làm chắc phải kính thọ đấng bề trên. Tiểu cái được kính bái lão tổ anh hùng, có chết cũng yên lòng, yên phận. Thân Quản Kim quay sang Lưu Chí Nhẫn: - Lão Lưu... Tiểu tử này còn nhỏ xem chừng lại rất hiếu lễ. Thôi thì ngươi phá lệ cho y bái ba lạy rồi ra tay cũng không muộn. Lưu Chí Nhẫn nhìn xuống Vô Cát Nhược: - Tiểu tử... ngươi tên họ là gi... - Tiểu bối họ Vô, tên Cát Nhược. Lưu Chí Nhẫn hỏi gằn lại chàng: - Thần cái đại ca đâu có đứa cháu nào họ Vô như tiểu tử. Cát Nhược nhăn mày nhăn mặt: - Thì ra nhị vị là lão sư thúc của tiểu điệt. Tiểu cái ra mắt nhị vị. Lưu Chí Nhẫn hừ một tiếng: - Ta nói Thần Cái đại ca đâu có đứa cháu họ Vô nào, và lại càng chưa lần nào nghe đại ca nhắc đến họ Vô. Cát Nhược thở dài: - Nếu nhị thúc không tin tiểu cái là người nhà của thần Cái lão tổ thì tiểu cái đành nhắm mắt chờ chết, mà không thể kính bái đấng tiền nhân ba lạy. Cát Nhược bật khóc hu hu: - Đau khổ cho tiểu cái này quá... Đau khổ biết chừng nào. Nhị vị đại thúc ơi, làm sao lão tổ có thể nói cho nhị thúc biết họ Vô có quan hệ mật thiết với mình, bởi ông trời đã bắt tiểu điệt phải mang họ Vô kia mà. Vô là không. Không là không có gì hết, chẳng lẽ lão tổ lại tự nhận mình là kẻ không không sao... - Không... Không là cái gi... - Không tài, không đức... là không không. Thân Quản Kim nắm tay Lưu Chí Nhẫn: - Tiểu tử này nói cũng có lý, thôi thì cho y bái ba lạy rồi lấy mạng cũng chẳng muộn. Đàng nào y cũng chết chúng ta phá lệ một chuyến vậy. Lưu Chí Nhẫn gật đầu: - Tiểu tử... lần đầu tiên Song Hùng Tuyệt Địa phá lệ cho ngươi được sống thêm một thời gian nhỏ nhoi nữa khắc. Vì ngươi mạo muội thâm nhập vùng tuyệt địa này. Sau ba lạy kính Thần Cái đại ca, ta sẽ ra tay. Cát Nhược rối rít nói: - Đa tạ nhị vị lão tổ gia ân... Tiểu điệt bái kính bậc tiền nhân xong, có chết cũng đặng. Không một tiếng than van oán trách nhị vị sư thúc. Thân Quản Kim và Lưu Chí Nhẫn gật gù. Lưu Chí Nhẫn nói: - Ngươi đã chịu như vậy rồi nhé, sau ba lạy chúng ta sẽ lấy mạng ngươi. Ngươi chết cũng đừng ân hận sao Song Hùng Tuyệt Địa lại nhẫn tâm với một kẻ hậu sinh như ngươi. - Sau ba lạy, Vô Cát Nhược này có chết cũng không ân hận. Chỉ sợ nhị vị sư thúc giết tiểu điệt trước ba lạy mà thôi. Thân Quản Kim nheo mày: - Tầm bậy... Song Hùng Tuyệt Địa đã nói ra là giữ chữ tín, dù có phải xông vào đầm rồng hang cọp, hoặc nhảy vào vạc dầu sôi cũng chẳng bao giờ thất lời. Chúng ta đã chịu giam mình ở đây cũng bởi chữ tín đã hứa với Thần Cái đại ca khi nào thấy ngọc trượng mới ly khai khỏi đây mà thôi. Còn trong thời gian Thần Cái thu phục Độ Long đơn, thì không cho một ai đến trong khuôn vi ba trượng. Lưu Chí Nhẫn cướp lời Thân Quản Kim: - Ngươi may mắn được Song hùng gia ơn vì bản thân không có võ cộng Nếu ngươi có võ công thì lão phu đã hành xử khi ngươi nhập vào tuyệt địa kia. Lão vừa nói vừa giũ ống tay áo về phía vách đá. Hành động của Lưu Chí Nhẫn trông tợ như kẻ nhàn du, phẩy tay nhẹ nhàng như đuổi một con nhặn, nhưng trên vách đá đã phát một tiếng nổ long trời vỡ đất. Kình khí khai thiên phá tạch của lão khiến Cát Nhược giật mình. Chàng nghĩ thầm: - Ôi chao... Nếu vừa rồi lão đánh mình một chưởng, chắc mình không còn nguyên vẹn mà đã tan tành như vách đá kia rồi. Bụng rối bời, nhưng Cát Nhược vẫn giũ vẻ khổ não, trên khuôn mặt anh tuấn, thông minh. - Lưu lão thúc thật là thần công quản đại, hèn chi bọn tiểu nhân Trương Khuất Sanh không dám ló mặt đến đây. Cát Nhược bắt tay lên miệng, oang oang nói như thét: - Trương lão ăn mày, lão sợ Lưu đại thúc đánh cho một chưởng tan xác, nên không dám chui đầu vào đấy phải không... Thân Quản Kim ngạc nhiên hỏi Cát Nhược: - Tiểu tử... Ngươi muốn nói đến ai. Trương lão ăn mày phải chăng chính là Trương Khất Sanh... Vô Cát Nhược hối hả gật đầu: - Đúng vậy... chính là lão Cái bang đó. Lưu Chí Nhẫn nghiêm giọng: - Ngươi quan hệ như thế nào với Trương Khuất Sanh... Cát Nhược cười đau khổ: - Nhị thúc ơi... tiểu điệt rất là khổ, chính lão Trương Khuất Sanh đày đọa Cát Nhược này sống đi, chết lại không biết cơ man nào nói cho hết cái khổ. Ngay cả việc đi đại tiện lão cũng không cho, khổ trăm bề, uất khí muốn... - Tại sao lão họ Trương đó lại đày đọa ngươi dữ vậy... - Vì tiểu điệt là cháu chít của Thần Cái lão tổ, y muốn tiểu điệt vào tuyệt địa, nhưng tiểu điệt không muốn khinh động đến nhị vị lão thúc mà chỉ mong bái ba lạy mà thôi. Thân Quản Kim thở dài một tiếng: - Tội nghiệp... Tên họ Trương thối tha kia, ngang nhiên chiếm chức vị Bang chủ Cái bang của đại ca, nhưng không hề có ngọn Đả Cẩu bổng, nên không thể ra mặt giang hồ bằng oai danh Chưởng bang. Cát Nhược nghe Thân Quản Kim nói, lòng mừng như mở cờ: - Lão họ Trương thật thối tha lắm, nếu tiểu điệt có võ công đã cho lão một chưởng chết tốt rồi... Tiếc thay... Lưu Chí Nhẫn nhìn chằm chằm vào mặt Cát Nhược: - Lão phu rất tiếc... Nếu như lão phu không có lời hứa với Thần Cái đại ca thì không bức ép ngươi làm gì. Nhưng ta và Thân Quản Kim đã hứa rồi, quân tử đã nói không thể nuốt lời, ngươi mặc dù có ý tốt chỉ đến bái lạy đại ca nhưng cũng phạm vào giao ước ngấm ngầm do ta và Thân Quản Kim đặt ra, không thể phá lệ đươc. Đây là số trời. - Số tiểu điệt thật là khốn đốn. - Sau khi thành toàn cho ngươi xong, ta hứa sẽ lấy mạng gã họ Trương báo thù cho ngươi. - Cát Nhược đã mạo muội đến đây, giờ xin nhị vị đại thúc tha mạng cũng không làm được. Làm như vậy, chẳng khác nào ép buộc nhị vị đại thúc thành những kẻ một mặt hai lời. Được bái lạy Thần Cái lão tổ, Cát Nhược này có chết cũng cam lòng. Thân Quản Kim nắm tay chàng: - Cát Nhược... lão phu rất tiếc một người như ngươi mà lại mang mạng chết yểu. Thôi... Ngươi hãy đến hẻm núi kia bái lạy đi. Cát Nhược liếc xéo qua Lưu Chí Nhẫn rồi mới từ từ cất bước lại bên hẻm núi. Nhìn khe núi nhỏ rộng độ hai gang tay, Cát Nhược hồi hộp nghĩ thầm: - “Nếu Tục Hoàn Cốt của lão họ Trương truyền thụ cho mình không đủ linh nghiệm chen vào trong khe núi này, thì coi như mình đã chết chắc rồi! ” Nghĩ như vậy Cát Nhược than thầm và chửi, Trương Khuất Sanh là lão ăn mày thối tha, đã ăn đại yến của mình còn bắt mình chui vào chỗ chết. Bất giác, Cát Nhược chửi luôn cả Thần Cái, tại sao lại chui vào khe núi này, ở lì trong đó để lão Trương bắt y phải đến đây nạp mạng cho hai lão Song hùng ngang ngược này. Thấy Cát Nhược chần chừ, đứng mãi mà chưa chịu quì, Lưu Chí Nhẫn hối thúc: - Tiểu tử... ngươi còn đợi gì nữa... Hai bên tả hữu là Song Hùng Tuyệt Địa, những cao thủ đối với Cát Nhược chỉ một cái phủi tay cũng đủ lấy mạng, tính đến quẫn cả đầu mà Cát Nhược vẫn chưa tìm được phương cách tự cứu lấy mình. Vạn bất đường cùng, Cát Nhược muốn dùng lại bổn cũ là xin đi tắm rửa trước cho thân thể trong sạch, nhưng nghĩ lai sợ Song Hùng Tuyệt Địa nghi ngờ, thì càng khó có phương kế nào chu toàn hơn. Huống hồ có thoát khổi Song Hùng Tuyệt Địa này thì cũng bị Trương Khuất Sanh truy tội. Đối với Cát Nhược, con đường sống duy nhất, chỉ còn cách chui vào khe núi, may ra mới giữ toàn mạng sống. Cát Nhược từ từ quỳ xuống, hướng mặt về phía khe vực núi, giả tiếng thổn thức nói. Theo những tiếng thổn thức, nước mắt cứ tuôn dàn xuống trông thật là xót xa. - Thần cái lão tổ, tiểu điệt gần chết đến nơi rồi nhưng vẫn muốn bái lạy đấng anh hùng kỳ nhân. Cát Nhược liếc xéo qua Lưu Chí Nhẫn, khấn thầm luôn: - Nếu Thần Cái lão tiền bối có hiển linh thì hãy hiện thân là ma vương, bóp cổ hai gã Song hùng ngang ngược này cứu tiểu bối. Và tốt hơn nữa thì nhổ răng lão họ Trương thối tha bắt Cát Nhược bước vào chỗ chết. Cát Nhược khấn xong cúi lạy một lạy. Sau cái lạy đó, y bắt đầu khóc. Tiếng khóc của Cát Nhược vô cùng thảm thương, khiến cho Song Hùng Tuyệt Địa Lưu Chí Nhẫn và Thân Quản Kim phải mủi lòng. Cả hai lão cứ ngỡ Vô Cát Nhược vì cảm kích Thần Cái mà nức nở như vậy, nhưng có biết đâu, Cát Nhược bật khóc vì sợ chết, sợ cái chết đã gần tới bên cổ mà thôi. Y khóc cho hả cơn uẩn ức, khóc để hy vọng còn thời gian được sống lâu hơn. Nếu bây giờ Cát Nhược khóc đến ba năm, y vẫn khóc, vì khóc mà được sống. Nước mắt cũng phải cạn, đến lúc Cát Nhược ngưng khóc thì ngay cả Thân Quản Kim và Lưu Chí Nhẫn nước mắt cũng nhiễu ra ướt đẫm vạt áo trường y bạc phếch. Chùi nước mắt, Cát Nhược thổn thức khấn: - Thần Cái đại lão tổ ơi. Đấng anh hùng ngày xưa ngang dọc, chí hải hồ khuynh đảo nhân gian, có lý đâu lại ở mãi trong khe vực, để kẻ hậu sinh mãi trong hoài nhớ. Cọp chết để da, người chết để tiếng, tiểu điệt vô phần không diện kiến được đấng anh hùng nội tổ. Ôi đau xót biết chừng nào. Cát Nhược liếc xéo nhìn lên, nhủ thầm: - “Không biết hai lão cốt đột này có mủi lòng với lời nói của mình hay không... ” Cát Nhược thấy khóe mắt Thân Quản Kim và Lưu Chí Nhẫn đọng những giọt lệ thương cảm, bụng liền rủa thầm: - “Mẹ tổ hai lão, thương thì thương giùm Cát Nhược, cớ sao lại khóc cho gã Thần Cái mà lại đòi lấy mạng tiểu gia cơ chứ...” Lưu Chí Nhẫn nhìn Cát Nhược, trầm giọng nói: - Tiểu tử bái lần thứ hai đi. Lão phu không thể đứng đây nghe những lời ai oán của ngươi nữa. Cát Nhược nấc lên một tiếng rồi cúi xuống lạy. Lạy xong. Cát Nhược vừa ngẩn lên thì bất ngờ ngã ra đất miệng thều thào nói: - Nhị vị đại thúc ơi... Tiểu điệt chết mất. Thấy sự biến kỳ lạ, Thân Quản Kim liền xốc Cát Nhược lên. Lão nhận ra cơ thể của Cát Nhược mềm nhũn như một sợi bún: - Ngươi bị sao vậy... Cát Nhược thổn thức nói: - Số tiểu điệt không chết bởi sự thành toàn của nhị vị đại thúc mà chết bởi lão họ Trương thối tha. Lão đã bí mật cho tiểu điệt uống độc dược, cơ thể sắp tan ra thành nước. Ôi... Nhị vị đại thúc ơi... Tiểu điệt chết mà không nhắm mắt vì tức lão họ Trương kia bức ép Cát Nhược đưa đẩy nhị vị đại thúc thành kẻ một mặt hai lời. Lưu Chí Nhẫn gầm lên: - Trương Khuất Sanh... Lão phu sẽ tróc nã ngươi tận cùng cõi trời Trung Nguyên này. Lưu Chí Nhẫn cúi xuống bên Cát Nhược: - Tiểu tử... Lão họ Trương đó hiện đang ở đâu... - Lão... Lão họ Trương đang có mặt tại đây... Cánh tay Cát Nhược dịu nhiều, gượng chỉ lên vách núi: - Lão họ Trương ở bên kia vách núi này. Chắc có lẽ lão đang cười hai vị đại thúc là những kẻ bội ước đê tiện nhất trên giang hồ. Lão sẽ kháo ra ngoài thiên hạ, Song Hùng Tuyệt Địa chỉ nhờ tay lão mới có thể giết được Cát Nhược mà thôi. Thân Quản Kim gầm lên: - Tức chết đi được. Lưu Chí Nhẫn... Ngươi hãy ở đây tìm cách giữ sinh mạng tiểu tử, ta đi thu nạp Trương Khuất San dẫn y về đây rồi thì thực thi giao ước của mình. - Không... ngươi ở lại đây đi, để ta đi. Cát Nhược cướp lời Lưu Chí Nhẫn: - Nhị vị đại thúc cùng đi có sao đâu. Cát Nhược sẽ cố giữ mạng mình chờ nhị vị đại thúc bắt lão họ Trương vê. Lưu Chí Nhẫn nheo mày: - Không được! Thân Quản Kim nói: - Tiểu tử cốt xương rã rời đâu còn thoát đi đâu được nữa. Cứ để y ở lại đây cũng không sao. - Không có người ở lại đây cảnh giới sợ ai đó xâm nhập khe núi thì sao... Thân Quản Kim gật gù: - Ta quên, không nghĩ đến việc đó. Vậy để ta lo. Lưu huynh ở lại cảnh giới. Cát Nhược lên tiếng nói: - Nhị vị đại thúc... Cát Nhược gần chết rồi, nhờ nhị vị đại thúc ẵm Cát Nhược đến khe núi lạy lần cuối cùng trước khi biến thành vũng nước bầy nhầy. Thân Quản Kim bế xốc luôn Cát Nhược đặt gần sát khe núi: - Tiểu tử có cần lão phu giúp đỡ không... Cát Nhược lắc đầu: - Đại thúc hãy đứng ra xa... Chất đột trong cơ thể tiểu điệt có thể trở thành độc công giết chết người đó. - Chất độc gì dữ vậy... - Tiểu điệt không biết, nhưng chắc nó ghê gớm lắm. Thân Quản Kim lùi về sau năm bộ, đứng cạnh Lưu Chí Nhẫn. Lưu Chí Nhẫn lên tiếng: - Tiểu tử... Ngươi không thể gượng sống chờ lão phu bắt tên họ Trương kia về a... Cát Nhược uể oải lắc đầu: - Không kịp nữa rồi.. Nhị vị đại thúc có bắt được Trương lão bang chủ thì bẻ răng y giùm tiểu điệt. Cát Nhược từ từ lê dần về phía khe núi. Thật ra Cát Nhược chẳng có bị chất độc gì cả, mà ngấm ngầm sử dụng thuật quy biến Tục Hoàn Cốt, ép thân thể mình mềm nhũn đánh lừa Song Hùng Tuyệt Địa. Lê sát gần kề khe nụi Cát Nhược nghĩ thầm: - “Một liều ba bảy cũng liều. Không liều thì chết, Cát Nhược ơi, mi đừng có chết nghe... Tổ cha ba lão súc vật đê tiện này. ” Cát Nhược chửi thầm xong từ từ quay lại Song Hùng Tuyệt Địa: - Vĩnh biệt hai lão già hộ pháp. Nghe chàng nói, Song Hùng Tuyệt Địa hơi ngớ người mà tự hỏi, tiểu tử kia đứng trước cái chết đâm ra khủng hoảng mà chửi càn sao... Nghĩ như vậy, Song Hùng đứng yên ló mắt nhìn. Cát Nhược lao luôn vào khe núi như người chán sống đi tìm cái chết để tự giải thoát mình. Khe núi chỉ rộng độ hai gang tay, thì cái lao của Cát Nhược chắc chắn thân người y sẽ bét nhừ. Nhưng không, bởi đã có thuật Tục Hoàn Cốt, cơ thể Cát Nhược mềm như bún, thoạt cái đã len vào trong khe núi trước hai cặp mắt ngạc nhiên của Song Hùng Tuyệt Địa. Lưu Chí Nhẫn ngạc nhiên thốt lên một tiếng: - Ý... Sau tiếng thốt đó, lão băng tới chực thộp Cát Nhược lại, nhưng ngọn trảo công của lão chỉ quấu vào vách đá. Đá rào rào đổ xuống, Cát Nhược đã kịp lén sâu vào trong khe núi năm trượng. Giữa cái sống và cái chết, Cát Nhược chỉ biết cố len sâu vào trong chừng nào tốt chừng nấy, và quả thật chàng cũng không thể tin tại sao mình có thể linh hoạt như vậy. Thoáng cái Cát Nhược đã len vào đến mười trượng mà tưởng chừng không biết phải chen vào bao nhiêu nữa mới hết khe núi này. Đá đổ ào ào bên ngoài, cùng với tiếng quát tháo lanh lảnh của Lưu Chí Nhẫn và Thân Quản Kim ầm ầm dội vào tai Cát Nhược. - Tiểu tử... Ngươi là quân giảo hoạt... Hãy mau trở ra. Cát Nhược quay mặt trở lại nói: - Hai lão ở ngoài đó chờ tiểu gia trở ra. Nếu có ai đến quấy rối cứ tự nhiên thành toàn giùm tiểu gia. Lưu Chí Nhẫn phẫn uất quá, ghé miệng vào khe núi gào đến khản cổ: - Tiểu tử... quay trở ra mau. Cát Nhược len vào sâu hơn, nói quát lại: - Tiểu gia chưa muốn chết đâu... Vào trong này được sống, còn hơn chui đầu ra cho các ngươi bẻ cổ à. Lưu Chí Nhẫn xuống giọng: - Ngươi trở ra đi... Lão phu sẽ tha mạng cho ngươi. Cát Nhược xì một tiếng: - Cám ơn lòng tốt thối tha của lão. Cát Nhược không hồ đồ ngu si nghe mấy lời trên đầu môi chót lưỡi của Song Hùng Tuyệt Địa đâu. Tiểu gia chỉ có mỗi một mạng, quý lắm... quý lắm. Nói xong, mặc cho Song Hùng Tuyệt Địa gào khản cổ bên ngoài khe núi, Cát Nhược vẫn cố len sâu vào trong. |
|
|
|
|
|
#4 |
|
Rìu Sắt Đôi
![]() Tham gia: Aug 2008
Bài: 252
VZD: 6.888
Điểm: 445/119 bài viết
|
Hồi 4: Vô Hồi chưởng giáo Tại Hứa Đô... Từ lúc tấm đại Hoàng phi Vô Danh kiếm phái được hạ xuống, và thay bằng bức hoành sơn son thết vàng với ba chữ “Vô Thần giáo”, giang hồ đều rứng đông. Tát nhiên sự thay đổi một sớm một chiều này khiến cho thiên hạ đều nghi ngờ bên trong có uẩn khúc. Nhưng nghi mà không dám nói, bởi vì từ khi Vô Thần giáo xuất hiện trên chốn giang hồ, thế lực của họ càng lớn càng bành truớng, mà các nhân vật thành danh bên Hắc đạo tụ về, tạo thành một lực lượng hùng hậu, không ai dám đối mặt. Huỳnh y giáo chủ, một nhân vật chưa từng nghe danh trên chốn võ lâm, bất ngờ hôm nay lại giữ chiếc ghế chủ tọa bình chọn Giáo chủ “Vô Thần giáo”. Mặc dù chỉ là lễ bình chọn chức vị Giáo chủ một môn phái mới khai sinh, nhưng đã có bao nhiêu cao thủ hắc đạo về dự hội. Trong ngày hội sôi động ấy, có lẽ những kỹ viện nổi tiếng tại Hứa Đô là nhộn nhịp nhất, bởi một lẽ những cao thủ hắc đạo, có lối sinh hoạt không giống những người Bạch đạo. Ngày mai mới đến lễ hội chính bình chọn người có võ công siêu quần trong hắc đạo đảm nhận chức vị Giáo chủ, nhưng ngay ngày hôm nay, cả kinh thành Hứa Đô rộn rịp hẳn lên, đèn treo khắp nơi; sáng rực một góc trời. Trong khi đó tại một tiểu xá nằm chếch về phía đông Hứa Đô, một mỹ phụ ngồi bên khung cửa, dõi mắt nhìn khoảng không tịch mịch bên ngoài. Mỹ phụ ấy chính là Phụng Tiên, cạnh bên Phụng Tiên là Tĩnh Bình đang ngon giấc. Bao nhiêu sự biến xảy ra với Vô Danh kiếm phái đối với Tĩnh Bình ở vào lửa tuổi lên năm, đứa bé chẳng biết gì. Phụng Tiên thở dài một tiếng áo não. Bỗng nhiên cánh cửa tiểu xá mở ra, Đường chủ Đường môn Kha Chấn Ác bước vào: - Giáo chủ triệu hồi Phụng Tiên phu nhân. - Hoàng Nhan Trổ giờ này triệu hồi bổn nương có việc gì... - Kha mỗ không biết, nhưng phu nhân không đi không được. - Bổn cô nương biết các ngươi dụng Tĩnh Bình bức ép ta. Kha Chấn Ác thở ra: - Hoàng giáo chủ có lịnh, phu nhân hãy thừa lịnh. - Ta căm thù các ngươi. Một ngày nào đó Vô danh kiếm chủ Vô Cát Vũ trở về, các ngươi sẽ nói sao với người đây... - Kha mỗ nghĩ rằng chẳng có ngày đó đâu. Phụng Tiên đánh thức Tĩnh Bình. Tĩnh Bình dụi mắt. Phụng Tiên nói: - Tĩnh Bình... Hãy đi với nhũ mẫu. Tĩnh Bình ngây ngô hỏi lại: - Chúng ta đi đâu vậy nhũ mẫu... Phụng Tiên vuốt tóc Tĩnh Bình: - Con lúc nào cũng phải ở cạnh nhũ mẫu như bóng với hịnh Ta đi đâu con theo đó. Kha Chấn Ác lắc đầu: - Không biết phu nhân bảo vệ Tĩnh Bình đến bao giờ nữa. Phụng Tiên phớt lờ câu hỏi của Kha Chấn Ác, nàng lạnh lẽo nói: - Chúng ta đi! Hai người rời tiểu xá, hướng về khu trang viên hậu viện phía sau. Kha Chấn Ác dừng bước khi đến bậc tam cấp dẫn lên tòa lầu bát giác. Y đứng nép qua một bên. - Hoàng giáo chủ đang chờ phu nhân bên trong nguyệt lầu. Phụng Tiên nhếch mép: - Hoàng Nhan Trổ lại đòi hỏi bổn nương như lần trước, nhưng y chỉ thất bại lần nữa mà thôi. Nói xong nàng bế Tĩnh Bình bước lên bậc tam cấp rồi mở cửa đi thẳng vào trong tòa nguyệt lầu. Phụng Tiên ngạc nhiên khi không thấy gã hổ mang Hoàng Nhan Trổ mà thay vào đó một người ngồi chễnh chệ trên chiếc ngai thường ngày họ Hoàng Nhan ngồi. Người đó lại trùm kín dung diện bằng một tấm lụa điều. Phụng Tiên nhìn người đó hỏi: - Các hạ là ai... Người đó ngửa mặt cười sang sảng: - Mỗ sợ thiên hạ đệ nhất mỹ nhân thấy chân diện mục hãi hùng nên phải tạm thời che dung diện lại. - Bổn nương chưa biết ngươi, xin kiếu từ. Phụng Tiên vừa nói vừa quay lưng trở ra. Nàng dợm bước thì cảm thấy tay chân mình như có những luồng khí vô hình, vô thanh kéo lại. - Giai nhân sao vội vã bỏ đi như vậy. Giai nhân không muốn thấy mặt ta à... Và dám cãi lịnh Hoàng giáo chủ sao... Y quay mặt vào trong cửa hậu, nói như ban phát mệnh lệnh: - Bách Tình Vô Diện Hoàng đàn chủ hãy ra đây đi. Hoàng Nhan Trổ trong bộ trường phục màu vàng nghệch từ cửa bên hông bước ra. Y khúm núm cúi đầu trước người che mặt: - Chưởng giáo ban lệnh. Không màn đến Hoàng Nhan Trổ, người che mặt quay lại đối nhãn với Phụng Tiên. Đối diện với hai ánh mắt rờn rợn, chẳng khác hai đốm sáng ma trơi từ hai hốc mắt của một chiếc khô lâu rọi ra, khiến Phụng Tiên phải lạnh cả cột sống. Người che mặt nói: - Giai nhân biết người này chư... Phụng Tiên gật đầu: - Biết... bổn cô nương đến đây vì tuân thủ theo lệnh của Hoàng giáo chủ. Người che mặt bật tràng cười the thé, rồi mới nói: - Ngày mai Hoàng Nhan Trổ mới chính thức là Giáo chủ Vô Thần giáo. Còn bây giờ y vẫn là một Hương chủ bình thường thôi. Mỹ nhân đã nghe lịnh Hoàng hương chủ tất không thể không nghe lịnh ta. - Bổn nương vì bắt buộc nên phải chiều theo lịnh của Hoàng Nhan Trổ. - Hoàng hương chủ bức ép mỹ nhân điều gì... Phụng Tiên liếc mắt qua Hoàng Nhan Trổ: - Không vì Tĩnh Bình, thì ta thà chết chứ không dễ cúi đầu trước họ Hoàng đâu. Người che mặt liền chiếu ánh mắt vào Tĩnh Bình đang đứng cạnh Phụng Tiên: - Bổn tọa thấy chân mạo của cô bé đứng cạnh mỹ nhân tục cốt hơn người, có thể trở thành đóa kỳ hoa của thiên hạ. Nếu mỹ nhân không nệ hà, bổn tọa có thể gởi cô bé đó đến một kỳ nhân để hàm thụ võ học, sau này phát dương quang đại, làm chủ võ lâm thiên hạ. Phụng Tiên nghiêm măt. - Đa tạ thành ý của các hạ, nhưng Tĩnh Bình không thể rời khỏi ta nửa bước. - Sao lại rời không được chứ! Chẳng lẽ mỹ nhân lại sợ bổn tọa hại cô bé đó à... Người che mặt ngửa lên cười sang sảng tiếp: - Ta không đụng đến cô bé của mỹ nhân đâu, vả lại còn có ý tốt nữa kịa - Phụng Tiên này chưa biết các hạ là ai, làm sao tin được. - Phụng Tiên cô nương nói rất đúng, cô nương chưa biết ta, nhưng bổn tọa lại có quyền lực hơn hẳn mọi người. Được sự đỡ đần của bổn tọa thì không một ai dám đụng đến Phụng Tiên và cô bé kia đâu. |