![]() |
|
|
#1 |
|
Gà Con
![]() |
- Anh bỏ tay ra !đi Chúng ta mới quen nhau được vài tháng thôi đấy!
- Yên nào! Em nghĩ anh đang định làm gì em vậy? Anh không làm như thế đâu! - Sao phải nghĩ? Em 16t rồi! Em biết nhiều hơn anh nghĩ đấy! - Anh chẳng nghĩ cái gì cả! - Có đấy! Em biết anh đang định làm gì! Bỏ em ra đi! - Anh không phủ nhận đâu! Anh muốn có em! Rồi anh hôn em.... Đôi môi anh... Hơi thở anh... Bàn tay anh....đầy khao khát! Em muốn! Nhưng.................... - Bỏ tay ra! Em nói rồi đấy! Hôn thì được! Chuyện ấy thì không! - Anh yêu em mà! Cho anh đi! -..................... - Đi mà! Nhé! Em! - Không! - Tại sao? Anh yêu em thật mà! Anh đã rất nhớ em! Anh không nói dối đâu! - Em đã bảo rồi! Em không đồng ý! Bỏ em ra ngay! .....................Cười.................... .... - Em bệnh à? Hì! Anh làm kẻ xấu đấy! Em đồng ý hay không kệ em! - Không được! Bỏ em ra ngay! Tránh xa em ra! Đi ra kia! ......................Bốp....................... . - Ái! Sao lại đánh anh? Hì! Em nghĩ là em chống lại được anh sao? -.......................... Quay mặt đi. Hôn! Lại hôn! Mím chặt môi. Nhăn mặt. Sợ! Sợ quá! - Tránh ra đi! Bỏ tay ra khỏi người em! Anh làm em sợ rồi đấy! Đừng làm em ghê sợ anh! -............................. Lùi lại. Anh nhìn em. Rồi bật cười - Hahahahahahahahaha....Anh đùa đấy! Chỉ đùa em thôi! Cô bé! Anh yêu em! -................................ - Anh xin lỗi mà! Anh làm em sợ hả? Anh chỉ đùa thôi! Thật đấy! - Em không nghĩ anh là con người như thế đâu! - Như thế là như thế nào? - Anh làm em thấy sợ! Thấy ghê tởm! Đứng dậy.....Ngồi xuống....Lại đứng dậy...... - Bật lửa đâu rồi? Hút thuốc.....Im lặng.....20 phú trôi qua. Giữa anh và em là sự im lặng đến rợn người...Nặng nề.....Ngột ngạt....Bức bối....Khó chịu......Nóng!!! - Em biết không? Thuốc lá làm cho con người ta trấn tĩnh lại! Bình tĩnh hơn! Anh cần nó mỗi khi anh cảm thấy bất an hay mệt mỏi. Thật ra, anh yêu em vì tính cách của em chứ không phải việc em có cho anh hay không. Công việc của anh cần đi rất nhiều nơi. Khi anh đến một nơi nào đó, anh lại có những tình cảm riêng. Như tình bạn, tình anh em....Nhưng thật sự anh không ngờ lần này về đây anh lại yêu em nhiều đến vậy! Bạn bè anh ở đây, anh không thích chúng nó một chút nào cả! Không phải và em không ưa chúng nó mà anh nói thế đâu! Chúng nó có nghĩa khí. Nhưng chúng nó bần tiện!Bẩn tính! Hừ! Người như em bây giờ hiếm lắm! Cô bé! Anh yêu em! Em có biết không? - Yêu nhau đâu nhất thiết phải làm chuyện ấy! -.......................... Cười............. Chua chát.................. Giận dữ.............................. - Sao em lại nói dối anh? Sao em không nói là đã quan hệ rồi? Sao lại đối xử với anh như thế? Đau!!! - Anh câm đi! Anh không hiểu gì hết!Em chẳng quan hệ với ai cả! - Nếu không, sao lại nhắn tin trêu bạn em như thế? - Ngu ngốc!Cái tin nhắn đó không nói lên điều gì cả! Còn bây giờ, nếu em cho anh được thì em cũng sẽ cho người khác được! Mỗi người có một cách sống riêng! Đừng áp đặt em! Đừng có nhìn người khác dưới cái nhìn của "người Hà Nội"! Em không thể sống như anh được! - Nhưng anh muốn! - Em không muốn! - Anh muốn chứng minh! Anh muốn em! Nếu không như thế em sẽ không thể chờ anh được! Em có tin anh không? - Có! Nhưng không thể chứng minh bằng chuyện ấy!Anh thì sao? Anh có tin em không? Có tin là em sẽ chờ được anh không? Anh nhìn em............. Thở dài........................ Rồi anh lắc đầu....................... - Không tin thì yêu làm gì? - Em nói đúng! Em rất khác những cô gái mà anh đã gặp! Nhưng anh yêu em! Thôi! Anh xin lỗi! Em về đi! - Không! - Về đi! Anh đang bị điên đấy! Về ngay đi! - Em sẽ không đi đâu cả! - Em còn ở đây thì anh sẽ không chịu nổi đâu! Về đi, cô bé! Anh yêu em thật đấy! - À! Hóa ra là thế! Tốt! Anh chỉ là muốn điều đó thôi chứ gì? Anh có thể có được nó rất dễ dàng mà, sao anh không làm đi? Anh cũng giống như đàn ông khác thôi! Đê tiện! Gật đầu.............. Im lặng......................... Đến đáng sợ..............! Em giận dữ! Rồi em thấy mình lao nhanh ra khỏi cửa! Em thấy nước mắt chực trào ra. Thất vọng!!!Em lao như một con điên ra khỏi khách sạn. Cái nơi mà em đã thấy sự thật đáng sợ từ người em yêu. Bỗng nhiên em sững người lại. Nhìn sang bên cạnh mình.Không có anh! Em chợt nhận ra rằng bây giờ anh cũng như em thôi! Hoang mang tột cùng khi không thấy người mình yêu bên cạnh. Rồi sẽ lại tự trách mình tệ hại. Đã làm tổn thương người mình yêu. Không được! Em phải quay lại với anh! Quay lại thôi! Nhanh lên! ............................Cửa mở................................. - Này! Anh! Em thấy anh ngẩng lên nhìn em. Sững sờ. Anh cứ ngồi như thế nhìn em. Im lặng. Nhưng bây giờ em thấy sự im lặng của anh không còn đáng sợ nữa. - Lần sau đừng làm như thế nữa nhé! Hứa với em đi! Vì em không giận anh đâu! Anh đứng dậy. Tiến lại gần em."Cạch". Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc. Em giật mình! Làm gì đấy? - Cho anh 5 phút nhé! Cô bé! Em lùi lại.Chun mũi. Nhìn anh. Cười tinh nghịch....... - Để làm gì? - Hôn em! Em lại thây mình ở trong vòng tay anh. Nhưng bây giờ trong lòng em chỉ có cảm giác hạnh phúc ngọt ngào thôi. Em tự hào về anh, về em, và cả về tình yêu của chúng mình nữa! Nó trong sáng! Phải không, anh?
__________________
Love Bé Bjn Kute O_ô'' thay đổi nội dung bởi: kid_KISS_kid (hux), 09-04-2008 lúc 10:28. Lý do: Pót sai |
|
|
|