Phố……phố có nghe gì không khi đông về bên cửa sổ ?
Vén mái tóc ngắn đang dài ra từng ngày mà chưa muốn cắt như ngày xưa, anh bước chân lên từng bậc cầu thang lạnh buốt, trên sân thượng kia, nơi có thể nhìn thấy rõ nhất mọi thứ, mắt nhạt nhòa... Gió thổi tung những sợi tóc lòa xòa trước mặt, những cơn gió rít đầu đông như muốn bủa vây lấy anh, người run lên từng hồi. Lăng, buồn.
Xem lại những sms gửi đi và nhận lại, anh thoáng giật mình vì đã xa lắm rồi. Biến mất - đó là cách em lựa chọn. Anh vẫn cười... như lần đầu gặp em...
Hồi chiều tình cờ thấy một cuốn truyện của thằng bạn, người ta nói về những gì đã mất và những gì trở lại. Anh tin lắm! - "Cũng phải, người ta phải luôn nếm trải cái không hạnh phúc, thì mới hiểu thế nào là hạnh phúc". Ngược xuôi trên đường đời này, người ta luôn kiếm tìm những cái mà mình đã đánh rơi. Người ta sống bằng cảm xúc, niềm tin, lý trí và trách nhiệm. Người ta tin vào định mênh, nhưng với anh, định mệnh chỉ làm nhiệm vụ mang em đến trước mặt anh thôi. Ngay lúc này đây cũng rất muốn khóc thật to để em trở về, xoa dịu những mệt nhoài thiếu vắng, xóa đi những ngày xa vắng, và hình như... em chưa bao giờ xa...
Tình cảm của con người nhẹ như gió thoảng, càng giữ thật chặt thì càng đẩy ra xa hơn. Chúng ta cũng vậy, chỉ có điều, em thì gió thoảng mà anh không muốn làm mây bay. Có hàng ngàn cách giải quyết khác nhau, cách trốn chạy là cách nhút nhát nhất mà anh từng biết. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt em mà quát tháo về những lỗi lầm xưa cũ, những tiếng chuông dài thật dài rồi ngắt. Không biết anh đã bấm số em bao nhiêu lần nữa. Nếu em xem đó là trừng phạt thì em thành công rồi, đã giúp một phần cho anh đủ dũng khí nhảy vào bờ vực vô vọng. Thoáng gần, thoáng xa...
Giờ anh ngồi đây, đầu rỗng tuếch mà đầy ắp những mớ hỗn độn, lòng bình yên mà thấy mệt vô cùng. Chỉ muốn hét thật to vào không trung cho thỏa nỗi nhớ, cho bớt muộn phiền. Để anh cười như trút bỏ được gánh nặng trên vai. Những lỗi lầm sai trái anh chôn cùng quá khứ. Để một ngày kia em cùng lời tha thứ, quay về bên anh...
Anh đợi một ngày em sẵn sàng với tất cả, send một sms cho người con trai em từng thương. Cho những vấn vương chợt òa như nức nở... Và lúc đó anh sẽ cười...
Thành phố đã lên đèn, những ánh màu tím đỏ lấp lánh cả thành phố. Đâu đó, có một người cũng như Anh, đang chầm chậm hít hà mùi hương của mùa đông đang đến thật gần. Nhớ lại lúc tối đứa em cùng phòng khoe về cái phone nhìn qua y hệt thanh chocolate màu sữa. Anh vẫn nhớ, có một người rất thích ăn socola. Lần đầu tiên anh biết thế nào là ngượng, thế nào là niềm vui len lỏi trong trái tim khi đi chọn socola cho một người xa lạ, và cười khúc khích khi em nói: "Lần đầu tiên em mới ăn loại socola ngọt như thế này"… kèm theo là nụ cười không thể tươi hơn được nữa, nụ cười làm anh mê mẩn và lấy làm động lực khi mặt anh những khó khăn trở ngại tuổi hai mươi.
Chợt anh thấy cần em hơn bao giờ hết, cần em để được nắm tay em thật chặt và không ngại ngần.
Cần Thơ mùa thu cho một mối quan hệ chớm nở và mùa đông để sưởi ấm nó, vậy mà em bỏ cuộc giữa chừng chỉ vì cái căn bệnh ấy ư? Anh không bằng lòng với những gì ở thực tại. Nên em nhớ rằng em nên quay lại... Anh sẽ ôm và nắm tay thật chặt. Lúc đó anh sẽ không bao giờ cho em rời xa them một lần nào nữa cả
Những vết đau trong con tim của anh rồi ắt hẳn sẽ lành. Nên em đừng lo lăng nữa nhé. Nếu có thể hãy trở về bên Anh trong một chiều nhè nhẹ. Anh sẽ đứng nhìn em thật lâu, và nói với em răng: “Anh Yêu Em Nhiều Lắm, K.Trân ạ”
Gió lùa vào mái tóc ngắn chưa kịp dài, nheo mắt hình hoàng hôn đỏ thẫm đang bủa vây anh, hơi lạnh, hơi buồn và một chút...nhớ em. Một chút thôi cũng đủ làm anh quay quắt lắm rồi ...
Tưởng em xa anh thật rồi, hóa ra là em vẫn ở đây, ngay bên ngực trái anh đây này...
Cần Thơ một chiều đông, gió hát thầm cho một cuộc tình chưa bao giờ tắt...