[neu e da thay long nhu the
thi anh chang con gi de noi voi e
neu nhu e hoi a rang
2lit ãit du ko a
a thi chang noi 1 loi
tuy co ung bien chay vao cong an
thu e dam dung toi anh
dung dem tinh yeu du doa lan nhau
se ko tot voi e sau nay
ai khi yeu ma chang hon ghen
nhung voi a tinh yeu la that log
lun menh monh tha thu tinh em
---------- Bài thêm lúc 23:15 ---------- Bài trước là lúc 23:12 ----------
thoi yeu nhau nua lam chi
neu du doa xin e nghi den
se co ngay ta se gap nhau
e se thay tinh anh la mai mai
e dung hoi han bo roi anh
a chang can tinh e nhu the
thu nhu e chi la ke lot duong.
---------- Bài thêm lúc 23:20 ---------- Bài trước là lúc 23:15 ----------
anh se chang bao gio quen
mot loi the ngay xua a hua
mai ben em tron 1 cuoc doi
co doi lam ta da gian nhau
nhung mong e nghi den ngay sau
dung de nuoc mat roi len noi bun
dung chon tinh anh vao dia nguc
vi a chi co 1 minh e
---------- Bài thêm lúc 23:32 ---------- Bài trước là lúc 23:20 ----------
da chia tay xin dung gap lai
le se roi uoc dam bo moi
da chia tay xin dung oan han
vi thoi gian se xoa di ki nien
ma sao e lai oan trach tih a
thoi gian qua a lam gi co loi
luon ben e 1 phut ko roi
hay chi la tinh e gian doi
co y chia tay roi do loi cho anh
neu la vay a xin nhan loi
boi chu ngheo nen e bo a di
roi thoi gian se lam e hieu
thu dam me chi lam kho doi em
neu ma nay e co way tro lai
xin dug khoc a da hieu roi
hay di di xin dung noi nua
nguoi nhu e ko dang de a iu
Chú ý: Viết có dấu
Thay đổi nội dung bởi [J]upiter; 22-01-2011 lúc 09:43.
UHM dc rui minh se tang ban 1 bai tho minh ko bt do ai sang tac nhung minh doc nghe ha
y hay!!!!!!!
TRÁI TIM CAO GIÁ CỦA EM
Muốn làm wuen em phải thêm nhũng gì
Thêm vàng tạo dáng nhu mì nét na
Thêm cho em một cang nhà
Nhà cao của rộng moi la tình yeu
Nghe song anh bỗng dưng xiều
Chân đang đứng vững liêu xiêu tét nhàu
Vì em thách đố wua cao
Anh đây hoãn sợi cuối chào godbaye
Mấy vần dao cạo lai rai
Em mà hạ giá anh đây wuen liền
ban doc rui cho minh y kien nhe
![]()
xin hoàng hôn chầm chậm lại
kẻo tối rồi tôi biết về đâu đây
không có sao dẫn đường
tối sẻ lạc trong biển đời nghiệt ngã
không trang làm bạn
tôi sẻ chết trong đêm tối cô đơn
người bỏ mặt cuộc đời bỏ mặt
chỉ còn trăng soi sáng mõi lói mòn dẫn bước tôi đi.
khi nhận ra mình thì là lúc không nhân ra mình nữa, có phải mình là đồ thừa của xã hội, mảnh đất nào cho mình dung thân đây.
Thức dậy buổi sớm tinh mơ
Nhìn ra cửa sổ mập mờ bóng ai
Hồi lâu dần thấy sương phai
Tỉnh ra mới biết yêu ai mất rồi
Lòng em chợt thấy bồi hồi
Từng giọt nước mắt rơi rồi anh ơi
Tình yêu sao quá xa vời
Bóng người khuất mãi chân trời xa xôi
Tôi ngồi đây cùng li cà phê nóng
Cùng nhơ vê kỉ niêm đã qua
Khói cà phê bay bay trước mặt
Như một thời vui vẻ đã đi qua
Giờ ngồi đây cùng li cà phê
Tư hỏi lòng tôi sao buồn thế?!
Tay cầm lá thư còn chưa gửi
Nước mắt trào ra tự trong tim
Phải chăng mối tình đầu nào cũng thế?!
Cũng vội vàng đến, vội vàng đi
Để lòng ta phải xao xuyến, xót xa
Nhớ về một thuở tình ngây ngất
![]()
CẢM GIÁC CỦA TÌNH YÊU
Yêu là mắt nhìn nhau đắm đuối
Mải ngập ngừng mà chẳng nói nên câu
Lúc gần nhau quên đi mọi nổi sầu
Thấy cuộc đời trên sắc thắm.
YÊU THẦM LẶNG
Biết rằng không thể nhớ mong
Yêu thương chỉ để bận lòng mà thôi
Mà sao ánh mắt nụ cười
Vẩn không quên được hởi người tôi yêu
TÌNH ĐƠN PHƯƠNG
Tình đơn phương yêu trong lặng lẽ
Yêu một người mải mải cô đơn
Thà cô đơn em xin chấp nhận
Mối tình này em giử mải trong tim
NỔI BUỒN KHI YÊU
Tình đơn phương là tình cay đắng
Yêu âm thầm là chấp nhận thương đau
---------- Bài thêm lúc 09:21 ---------- Bài trước là lúc 09:12 ----------
Tôi thíck đời tôi cứ lạnh lùng
Cuộc đời vui vẽ cứ ung dung
Không mơ không mộng không nhớ nhung
Chẳng phải khổ đau chẳng buồn rầu
Tình yêu chả là gì
khi tiền là tất cả
-:d--:d--:d--:d--:d-
Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta gặp rất nhiều kiểu người. Có người sẵn sàng chấp nhận bất cứ một ai đến với mình vì cho rằng, mình không thể sống thiếu tình yêu, cho dù lúc đó có yêu người ta hay không. Nhưng cũng có người lại lặng lẽ khép mình sau một cuộc tình buồn, họ muốn trái tim mình được nghỉ ngơi, được chuẩn bị sẵn sàng cho những điều tốt đẹp ở phía trước. Tất nhiên sẽ có nhiều ý kiến trái ngược nhau về điều này nhưng với riêng mình nghĩ rằng, “hãy chờ tình đến rồi mới yêu”…Sau đây mời các hàng xóm cùng lắng nghe một câu chuyện rất sâu sắc được trích từ....
Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên…Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.
Tôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời.
Nhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Em sẽ bằng lòng đợi chứ, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra?
Đợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người trễ hẹn thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em…
Vì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm.
Cũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm, rũ bỏ cái kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ cái kén và đưa sâu em ra ngoài.
Thế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có một đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó không thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ thân mình. Bướm anh khóc ròng nhìn em bị đàn kiến tha đi.
Tôi nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “Bạn sẽ có được con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hoá thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của ba mươi chín giây đèn đỏ, của mười hai năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời.
Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động.
Xuân qua, hè tới. Đông sang, thu về.
Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa.
Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống.
Như chờ tình đến rồi hãy yêu
Thay đổi nội dung bởi noilongxaxu_as; 28-01-2011 lúc 05:00.
Ước gì mưa đã không tuôn
Ðể em đừng trú nỗi buồn anh mang!
Để anh chẳng phải lang thang
Trên con đường vắng bóng nàng giờ đây
Vô tình hai đứa gặp nhau
Lờ đi, như chẳng quen nhau bao giờ!
Trời ơi... đóng vai hững hờ
Lòng anh tan nát, nào ngờ hôm nay
Chính bàn tay ấy diệu hiền
Lạnh lùng xé nát tim anh hỡi người!!!
![]()
“Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi” – Các hang xom thân mến, đã bao giờ chúng ta tự nói với bản thân câu này và đi tìm ý nghĩa của nó? Khi yêu, ai trong số chúng ta chẳng mong muốn tình yêu đó là lâu bền, là mãi mãi. Nhưng cuộc đời vốn không bằng phẳng, làm sao biết được ngày hôm sau sẽ ra sao? Chỉ còn cách là phải sống hết mình, tận hưởng từng giây phút của cuộc sống, và bằng lòng với những gì mình đã có được. Đây cũng là câu chuyện Voiceblog muốn chia sẻ với các hx, câu chuyện này được trích từ Myhome của một bạn có nik name: Hoa Màu Khói ở địa chỉ: nhienrain.cyworld.vn. Voiceblog cũng xin dành tặng những dòng tâm sự đó cho tất cả những tâm hồn đang yêu, những ai đã – đang – và sắp sửa yêu. Chúc các hx một mùa Valentine vui vẻ và ngọt ngào.
Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi.
Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô bạn cũ nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa rất đẹp…
Bài thơ vỏn vẹn năm câu được cô đặt vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý.
Trang thứ nhất:
Tôi sung sướng và tự do
Như ánh sang
Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi
Hai câu cuối bị đẩy qua trang sau:
Anh ấy đã không nói thêm rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…
Khi đọc bài thơ này cách nay hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng một tâm hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống giúp tôi nhìn có lẽ đã khác đi về bài thơ trên trang giấy đã ố vàng này.
Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã không đợi đến khi người mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do “như ánh sáng” chỉ là một thứ tự do mong manh. Hạnh phúc “như ánh sáng” là một hạnh phúc có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.
Nhưng giả sử chàng trai có nói thêm rằng “sẽ yêu mãi mãi”, hoặc có thề hứa trăm năm đi nữa… ai dám khẳng định trái tim chàng sẽ không đổi thay? Nếu từng đọc Ruồi Trâu, hẳn bạn còn nhớ đọan văn này: “Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi.”
Ngoài sự “thiết tha tự nguyện” đó ra, chẳng có gì ràng buộc được trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi không đổi thay. Cũng không thể buộc ai đó không được đổi thay.
Trên đời không có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những kỷ niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự yếu đuối, sự khéo léo sắc sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại…Những thứ đó có thể níu kéo một thân xác, một trí óc…nhưng không thể níu kéo một trái tim.
Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực…nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.
Tôi không cho niềm tin là món quà vô giá mà ta dành cho người khác. Bởi đôi khi, sự tin tưởng hoá ra là một việc rất… đơn phương và vô trách nhiệm. Nó có nghĩa bắt người kia vào rọ, không tính đến khả năng thay đổi của trái tim con người.
Tin tưởng là trút gánh nặng sang vai người khác, bất kể người ta có chịu nhận nó hay không. Việc nhận định hay quyết định vấn đề không còn dựa vào sự thận trọng, tỉnh táo, sáng suốt hay sự nhạy cảm, bao dung của ta mà hoàn toàn giao phó cho người khác.
Và nếu khi họ thay đổi, ta thường nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà mình đã tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được ghép tội họ.
Nhưng, bất cứ ai cũng có thể có lúc đổi thay.
Sự thay đổi của người khác, nhất là ở người ta vô cùng yêu quý, chắc chắn khiến ta tổn thương. Nhưng hãy nhớ rằng người quân tử khi đã hết tình cảm thì thường tỏ ra lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ Nhiên Thảo đã viết: “Khi người sáng chiều hết sức thân quen, không có gì ngăn cách bỗng một hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: “Sao xưa thế kia mà bây giờ lại thế khác?” Theo ta, thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và thành thật.”
Cuối cùng đó mới chính là cốt lõi của tình yêu, tình bạn và những mối quan hệ thân sơ khác. Sự thành thật, chứ không phải là lời hứa vĩnh viễn thủy chung. Bạn có thể yêu hay ghét. Thích hay không còn thích nữa. Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh thản.
Tôi đọc lại lần nữa bài thơ ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm nhận một cách rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi con gái. Nhưng ít nhất cô gái trong bài thơ kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất thành thật, khi không hứa một điều mà anh không tin chắc. Cô cũng biết trái tim con người là một tạo vật hoàn toàn tự do, và một khoảnh khắc đắm say hạnh phúc không hề là lời hứa hẹn vĩnh cửu.
Cô bạn yêu quý của tôi chắc cũng nhận ra điều đó, nên đã viết thêm một dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một dòng ngắn mà tôi không bao giờ quên được:
“Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”.
cac ban co the tai ve nghe o day :
Vẩn kêu hãnh ngẩn đầu kêu ngạo
Vẩn cuối đầu tự nhủ phải cố lên!
Trên trời cao tôi là vì sao lẽ!
Dưới mặt đất tôi là kẻ cô đơn
Nổi buồn ơi!nếu mi là vật chất
Thì ta là kẻ giàu nhất thế gian.
Tặng các bạn mình tự lèm đấy ,ý kiến giùm mình nhoa
Nếu một mai tôi không gặp anh nửa
Tôi rất buồn nhưng chẳng biết lèm seo!
Ngày anh đi là ngày buồn nhất
Ngày anh về cho nổi nhớ tim tôi.![]()
EM YÊU ANH NHIỀU LẮM
Đêm chớm lạnh mình em thao thức
Nhớ về anh,em nhớ lắm anh oi !
Nhớ bàn tay dịu dàng em nắm
Nhớ bờ môi say đắm ân tính
Em nhớ anh nhớ bóng nhớ hình
Nhớ lời nói trao tình thiết tha
Cho đến hôm nay em mới biết
Vì seo mình đến cỏi đời này
Là để gặp anh va để yêu anh
Em muốn uống tình anh vào trong dạ
Để hương say lan tỏa khắp thân này
Em đả biết thế nào là hạnh phúc
Là yêu anh và được anh yêu
Tuy thơ em không nhịp nhàn âm điệu
Như thơ tình Xuân Diệu,Tú Xương
Nhưng là những lời thương em muốn nói
Những lời tình tha thiết của lòng em
Để gửi đến người em yêu nhất![]()
Ai biết cách thanks thì chỉ mình với.
Mấy bạn viết bài hay quá mà ko thanks đc, tội lỗi quá.