Nhớ...
Chẳng còn nữa đâu ... Bài học cuối cùng rồi
Ngón tay khẽ lật từng trang sách cuối
Dòng chữ ngã nét sau cùng rất vội
Giọt mực rơi nhòe kỷ niệm lem xanh.

Chẳng còn nữa đâu ... Ngày tháng trôi nhanh
Em mười tám có còn thơ bé
Tan học về chẳng hay người ngóng trộm
Bất chợt một ngày luống cuống bàn chân.

Chẳng còn nữa đâu ... Bè bạn quen thân
Mai mỗi đứa rẽ nghiêng khung trời mới
Những ngả đường mở ra biết có còn đón đợi
Phượng cũng từng hoài vọng kêu tên.

Sẽ chẳng còn nữa đâu ... Nỗi nhớ buồn tênh
Phượng đã nở xênh xang chào hạ mới .


Gửi Anh Hai

Tác giả: Lê Thị Thương Hoài

Em hổng thèm ích kỷ gì đâu
Chỉ là bỗng dưng em thấy... ghen một chút
Chị ấy hiền, hiền đến nhìn mà... tức!
Lễ phép làm sao mỗi lúc ghé nhà mình
Má tấm tắc hoài: Con bé đến là xinh
Rõ anh Hai nhà này có phước
Đúng thế đấy... chỉ có điều em "ghét"
Anh đâu còn dành tất cả về em

Em lại phải gò lưng mỗi sáng đến trường
Anh cùng "người ta" giỡn nắng vàng trên phố
Những "cos" những "sin" để mai rồi Hai chỉ
Còn bây giờ Hai bận quá trời luôn
Hộp me dầm em nào thích phân tranh
Chỉ tại Hai kỳ kèo cho "người dưng" một ít
Em tất tả một mình lo sinh nhật
Hai lại còn về khuya
Em đâu ghét "người ta" của Hai
Chỉ có điều Hai nghe em nói nhé
Tình yêu thương phải chia đều hai phía
Chịu đi Hai - em... khóc nữa bây giờ.