Sẽ trả em về với nắng ấm mùa xuân
Khi bên anh chỉ toàn là giá rét
Trả lại em về với khung trời xanh biếc
Khi bên anh là mây xám u buồn.
Sẽ trả em về dù biết mình đã yêu thương
Nhưng cố gắng biết thế nào là đủ ?
Khi tim anh chả còn ấm lại được nữa
Thì trả em về vùng ấm áp là đương nhiên.

Sẽ trả em về với trọn vẹn bình yên
Với trọn vẹn trái tim chỉ nhìn về một hướng
Chẳng suy để lòng thêm bận vướng
Cứ thế em sẽ đi đến được cuối con đường.

Sẽ trả em về và anh đi vào cõi vô thường
Yêu thương xếp lại nơi mùa đông lạnh giá
Ngày về chắc hẳn sẽ kêu lên xa quá !
Và anh bọc tim mình trong tuyết lạnh cô đơn.

Sẽ trả em về nơi mùa xuân có nắng nhiều hơn
Để ấm áp bên em luôn là mãi mãi
Để yêu thương có hình chứ không khi nào khắc khoải
Vì lẽ răng em không thể hợp với mùa đông.

Khi đã về với nắng ấm mùa xuân
Liệu mùa đông bên anh em còn đủ nhớ
Liệu yêu thương bên anh trong tim em còn có
Đọng chút gì trong trái tim đỏ bốn ngăn.

Phải trả lại em về với nắng ấm mùa xuân
Trả lại về em mà yêu thương im lặng
Trả lại em về ngày xuân đủ nắng
Chứ không thoáng vui, buồn, lạnh, ấm chẳng bình yên.
Nguồn: